Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Vì anh thật ngốc - Because you're stupid trang 7

19.

-Chà, hok ngờ chở em đi học lại dễ dàng như vậy.
-Anh đừng tưởng bở nha ! Tại Việt tự nhiên dở chứng với em nên em muốn đi lẹ cho khuất mắt anh ta thôi.
-Em có thích hắn ta ko ?
-Đừng nói anh cũng nỗi bệnh như a Việt rồi nha ! Em chỉ xem Việt là anh trai thôi.
-Hèhè, anh chỉ hỏi vậy thôi à. Thế còn anh ;;) *chớp chớp*.
-Anh này vô duyên, em chẳng xem anh là gì cả.
-T_T Sao ác thế, mà thôi kệ . Chuyện tương lai chỉ có trời mới biết kaka.
-Ặc...ặc... >_ -Lát đi ăn trưa nha !
-Thôi khỏi >" -Ok, bye em
--------------------
Cả lớp chú ý, danh sách những bạn đạt học bổng khóa đào tạo ngắn hạn 3 tháng tại "Curtin University - Australia" đã được đăng lên website của trường. Các em có thể đến phòng net xem và làm thủ tục theo hướng dẫn. Giờ chúng ta vào bài học.
.
.
.
Cùng lúc đó tại Perth - Australia

-Hai người này sao lại rủ mình đi chơi cùng một lúc vậy nè >_ "Reng...reng...", chuông điện thoại Bailey vang, cô giật bắn người.
-Hi Sammy.
- Help me check my essay !!!!!!!!!! Bailey [giúp tớ check bài luận nha bailey]
-Hihi…..why not. Now? [hihi đương nhiên rồi, bây giờ luôn được không ?]
-That so great. Thanks thanks moaha…. [vậy thì quá tốt thanks thanks moaha..]
...
May quá có Sam là vị cứu tinh hehe.
"Hôm nay em bận"-SMS Bailey gửi Zac và Justin.
"Cậu thắng rồi đó Justin"-Zac gửi
"???. Ko phải anh đang đi với cô ấy sao?"
"Hả, tôi tưởng Bailey đi cùng cậu?"
"Vậy ta lại huề"
...
-Hả ??????? Mình đậu học bổng rồi............... aahhhhhhhhhhh............. :((.... huhu.... Mình được đi Úc........ Mình có đang mơ ko ??? :((............

Reng reng...

-Alô anh Nhật hả ?
-Anh đang đợi trước trường em nà, đi ăn cùng nha !
-OK, hôm nay em đãi anh ! Đợi xí. Hihi...
...
-Hôm nay My My có gì vui vậy ta ?
-HíHí...em được học bổng đào tạo ngắn hạn 3 tháng ở Úc. Học bổng toàn phần đó anh, em vui quá. Cả trường chỉ có 10 người đạt thôi ^^...
-Chà My My giỏi quá ta, ước gì anh cũng được đi nước ngoài như em !
-Anh đùa hoài, anh muốn đi lên mặt trăng còn kịp. Huống hồ gì chỉ là châu Úc.
- ^__^ "My My cũng đáng yêu quá ta , dạo này cười nói nhiều hơn trước rồi. Lại còn biết nói đùa, ngố thiệt ^__^"
...
Măm măm...
-Mà chiều nay em có tiết ko ?
-Dạ hok anh, anh cho em đi ké về nha, phiền anh quá hihi...
-Đi mua này tí với anh nha !
-Mua gì vậy a ?
-Mua ......piano đó. Anh có một cái bên nhà ba mẹ, nhưng nó to lắm. Giờ anh muốn mua cái khác gọn gọn tí cho hợp với nhà anh.
-Anh biết chơi piano à ?
-Hm...chứ sao ^^!
-Mà em có biết gì đâu, đi theo ngại lắm !
- Hok sao mà, đi nha !

-Ơ.....dạ :">...
...
“Sao My My lại bất ngờ khi biết mình chơi piano ? Vậy My My chắc chắn ko phải là Ngọc Bảo ? Ngoài cái khoản trông giống Bảo ra, My My cũng 22t, học giỏi, quê ở Bến Tre và từng có một mối tình. "Vì anh ấy quá ngốc, còn em thì quá tàn nhẫn".... My My nói có ba mẹ dưới quê còn không phải ba của Bảo làm kiến trúc sư sao ? Rốt cuộc là sao ? My My là ai ? Hay là Bảo đang giả vờ với mình, đang thử mình ? Khó nghĩ quá, điên mất !”
...
-Đặt góc này hợp rồi đó anh.
-Đàn mở hàng tặng em nè, em muốn nghe bài gì ?
-Hm...Love Story. ANh biết chơi hok ?
-Hả...?
-Sao bài này khó quá hả anh, vậy anh đàn bài nào cũng được.
-À hok anh biết chứ, rành là đằng khác. "Nhưng sao lại là Love Story được chứ" - Minh Nhật thấy thắc mắc.
.
-Sau này anh dạy em với nhé !
-Định trả công anh gì đây ?
-Chưa gì mà công với lao, thôi em hok dám nhờ nữa.
-^^ Anh đùa mà. Có tí đã giận ^^.

Có vẻ cuộc sống My My thú vị hơn từ ngày gặp Minh Nhật. Hai người ngày càng quấn quí và thân thiết nhau hơn. Nỗi đau về sự mất mát Ngọc Bảo cũng đang dần ngui trong trái tim tưởng đã chết của Minh Nhật.
Minh Nhật dạy My My tập đàn, nó khó hơn cô tưởng, mà nói học vậy thôi chứ My My cũng chẳng học được gì, toàn bắt Minh Nhật đàn cho mình nghe. o_O~

Mỗi buổi sáng thay vì Việt đưa đón cô giờ là Minh Nhật. My My cũng muốn sớm làm lành với Việt, muốn hai đứa sớm thân thiết lại như xưa nhưng chẳng cách nào liên lạc được với anh ta. My My hơi lo, liệu có chuyện gì xảy ra với Việt ko ?
Nhưng sao ở bên Minh Nhật, My My lại có cảm giác khác lạ thế này, cảm giác khác hẳn khi ở cạnh Việt. Cô cũng ko hiểu nữa ? Chẳng lẻ My My đã....yêu rồi sao ???

My My vội gạt phăng cái suy nghĩ mà cô cho là điên rồ ấy.
Dạo cuối tuần gần đây Minh Nhật thường lấy xe máy chở cô vi vu khắp Sài Gòn. Lần đầu tiên My My mới cảm nhận được Sài Gòn về đêm đẹp đến thế này 0__0 . Hôm này Minh Nhật và cô cùng đi xem phim.
Vè phần Minh Nhật, 5 năm rồi, anh mới tìm lại được cảm giác thế này. Cảm giác hạnh phúc và vui vẻ khi ở bên một người con gái ! Anh thấy biết ơn My My ! Rồi tự dưng lại thấy sao ngày xưa mình ngốc quá. Ngọc Bảo đáng ra phải được nhiều điều hạnh phúc hơn. Ngọc Bảo là cô bé tốt, ngây thơ nữa, để Hạ Nhi ăn hiếp năm lần bảy lượt, lại còn bị Hoài Anh gạt, thiếu vắng tình thương của gia đình. Tại sao anh tiếp tục giáng thêm đau khổ cho cô bé. Anh ân hận quá, dằn vặt quá. Anh có thể vui đùa với một cô gái khác thế này trong khi Bảo đã chịu bao uất ức trong ngần ấy năm sao ? Ko thể, anh ko được phép có tình cảm với My. Bảo biết sẽ buồn lắm. Tại sao anh cứ mãi năm lần bảy lượt suy nghĩ vấn đề theo những hướng trái ngược nhau ! Liệu rằng Bảo sẽ vui khi anh hạnh phúc hay sẽ buồn khi người con gái bên anh không phải là cô bé. Anh phải làm sao ? Làm sao bây giờ ?

-Anh, phim hay quá hen !
-Hả..ờ..ờ...phim hay em. Giờ mình về nha em, anh hơi mệt.
-Ơ...dạ...

"Vậy mà khi nãy nói sẽ dẫn mình tới chỗ này >_
Thời tiết cuối đông làm My My thấy lạnh, trên đường về cô cứ hắt hơi suốt. Minh Nhật bảo cô phải lo giữ gìn sức khỏe mà học, lát sẽ mua thuốc cho cô. My My thấy vui vui nhưng cô chợt có ai đó bên đường làm cô phải tập trung nhìn

"Phải anh Việt ko ?"

Là Việt, Việt say khước bước ra khỏi vũ trường cạnh một cô gái. My My thấy có chút gì đó bất ổn.

...

Suốt đêm ấy Minh Nhật chẳng thể chợp mắt nổi. Hình ảnh Ngọc Bảo lại ùa về trong anh. Nhớ cái lần đầu anh gặp Bảo. Anh chẳng thèm để tâm là mấy ngoại trừ cái liếc nhìn duy nhất, khi đó Hạ Nhi đang bắt nạt cô bé.
“Ngày xưa mình hâm thế nhỉ ?” Rồi lúc Bảo mới về nhà anh "đúng là đồ bệnh hoạn mà", Minh Nhật buồn cười khi nghĩ về câu nói ấy sau đó lại dằn vặt hơn gấp trăm lần. Tại sao ông trời lại cướp đi Ngọc Bảo đáng yêu của anh ? Những giai điệu trong bản "River Flows In You" vang dội đến não lòng. Anh muốn chọc ghẹo, muốn bắt nạt Bảo T_T, muốn đòi đuổi Bảo ra khỏi nhà !!! Anh, từ một hotboy lạnh lùng, khó ưa, trái tim dường như chết lặng vì Hoài Anh lại tư dưng nỗi thích thú chọc ghẹo một con nhỏ lạ hoắc. Lần đụng độ nhau đầu tiên, anh cũng thờ ơ với Bảo, hotboy như anh mà phải đưa một con bé nào đó vào bệnh viện sao ! Anh thấy mình ngốc thiệt đó, từng giây Bảo có mặt trên cuộc đời này là vô cùng quý giá...vậy mà anh đã không biết trân trọng. Anh để nó vụt bay như ngôi sao băng kia đến, khi sao vụt tắt có muốn ước thì đâu còn linh nghiệm."Đồ biến thái, bệnh hoạn...", "Cô suýt làm ma hồ bơi nhà tôi mà hahaha"... "Anh có sao ko tôi nghe nói bị phỏng mà bôi kem đánh răng hay nước mắm là hết liền à"... "Cô điên à"... Sao ông trời ko lấy mạng anh mà lại đầy đọa Bánh Dâu tội nghiệp của anh T_T. Anh uống ực ly whisky đang cầm trên tay. Một giọt nước mắt lăn dài, giọt nước mắt của một thằng con trai, giọt nước mắt chỉ chực tuông trào cho một người con gái duy nhất - Đỗ Ngọc Bảo. "Lên xe đi Bánh Dâu còn đứng đó làm gì". Có lẽ đây là lần đầu tiên anh biết cư xửa dễ thương thế này. Lúc theo đuổi Hoài Anh, Minh Nhật đâu như thế, có thương có nhớ cô ta đến đâu thì anh vẫn lạnh tanh.[Thảo nào mà HA ko chấp nhận anh ta]. Vậy tại sao khi Bảo chen ngang cuộc đời anh, anh lại thay đổi ?
"Bảo ơi anh nhớ em..."

Minh Nhật tiếp tục nốc ức mấy ly rượu liền. Anh thật ngốc,quả thật ngốc.

"Tại sao mình lại để mất Bảo............Tại saooooooooooooo"

Bên ngoài trời mưa to, Minh Nhật nốc thêm vài ly whisky nữa rồi lăn đùng ra ghế sofa mà ngủ, anh ta say khước... Trong cơn mê, anh thấy một chiếc đu quay, cao thật cao, .....our frist kiss...

***

Mấy ngày liên tiếp Minh Nhật chẳng đến đón My My cả Việt cũng thế. Cô lủi thủi bắt xe buýt đi học. "Ráng đợi cuối tuần rồi sang nhà anh ta xem sao"-My My định thầm.

-Ê mày biết tin gì chưa ? Anh Minh Nhật hồi trước là hotboy trường mình đó, cty của ảnh mới bị kiện là ăn cắp bản quyền thiết kể của cty "ASPACE" gì đó. Đang rùm beng trên mạng á.
-Gì ghê vậy mày. Anh Minh Nhật mà đi làm chuyện đó à ? Huống hồ ảnh là con của tập đoàn "DREAMLOVE" sao lại làm vậy được.
-Thì bởi, tao cũng đâu có tin. Để xem tình hình vài bữa nữa ra sao.
"Trời"
-Ụa chuyện 2 bạn nói nãy giờ có thiệt hok ?
-Tin hot như vậy mà bồ chưa cập nhật à ? Với tụi tui cũng là fan của anh Minh Nhật từ cấp III đến giờ có chuyện gì của ảnh mà tụi này ko biết chứ !
20.

Suốt buổi học hôm ấy, My My chẳng tài nào tập trung được. Sự thật là sao ? Cô cũng ko tin. Tối nay cô có ca làm ở Teddy Coffee hic, cô muốn sang hỏi thăm Minh Nhật quá.
“Thôi kệ, chiều học xong tranh thủ qua nhà anh ta tí rồi đi làm luôn cũng được.”
My My định thầm.
...
Buổi chiều tại nhà Minh Nhật,

“Kính...cong...”
"Kính...cong..."
...
"Kính...cong"

-Vào đi, cửa ko khóa.
Minh Nhật nói vọng ra từ bên trong.

Minh Nhật đang làm gì đó với chiếc lap, anh chẳng thèm nhìn My My dù chỉ một cái.

-Có chuyện gì ko em ? Anh đang bận lắm !
-Ơ...dạ...em..có đọc..trên..mạng...
-Chuyện công ty anh ăn cắp bản quyền chứ gì ?
-Umm...ơ...nên...em muốn qua hỏi thăm anh !
-Em cũng tin là thật phải ko ?
-Dạ ko ?
-Chẳng phải Việt rất thân với em sao ? - Minh Nhật vẫn giữ thái độ thờ ơ với cô.-Ko việc gì thì em về đi, anh muốn tập trung làm việc.
-Hix...dạ, em chào anh. +_+
-À cuối tuần này anh có việc, ko ở nhà, em khỏi đến làm, cho em nghỉ Tết sớm luôn.
-Dạ... - My My ủ rủ

"Hix... Minh Nhật sao thế ? Sao lại tỏ thái độ đó với mình ? Chẳng phải ăn Tết xong mình sẽ sang Úc tận 3 tháng sao. Bộ anh ta ko nhớ mình trong 3 tháng đó à +_+. Ặc... Mình cũng hoang tưởng thật. @_@"

"Mà cũng đúng, trong lòng anh ta chỉ mãi mãi và mãi mãi có duy nhất Ngọc Bảo thôi T_T. Cho dù anh ta có quan tâm mày đi chăng nữa thì mày cũng chỉ xem mày là vật thế thân mà thôi +_+. Mày có hiểu ko ? "

Hix...T_T My My khóc lúc nào cô cũng ko hay biết nữa. Trái tim cô chợt đau nhói, như có ai đó vừa bổ đôi vậy, một cảm giác thật buồn bã đến não lòng. Tại sao ? Tại sao ? Chẳng lẽ cô yêu Minh Nhật thật rồi sao ? T_T Cô càng khóc to hơn.

"Mình phải làm rõ chuyện này"

"Kính...cong..."

My My đến nhà Việt.

-Em đến có việc gì ko ?
-Em muốn biết chuyện giữa công ty anh với "Nhật Bảo".
-Thì như báo đăng. Minh Nhật đã chôm bộ sưu tập nội thất văn phòng mà anh đã bán bản quyền cho "Saigon invest". Bên "Saigon invest" quyết ko bỏ qua cho "Nhật Bảo" đâu. Qủa này "Nhật Bảo" căng à, chắc sẽ mất uy tín dài dài. - Việt cười mỉm, phải nói là nụ cười anh ta lúc này hơi đểu thật - Ai mượn làm việc phạm pháp.
-Em ko tin anh Nhật lại làm vậy.
-Đó là sự thật, em nên tập chấp nhận đi ! Đời còn nhiều chuyện kinh khủng hơn em tưởng đó !
-Giờ em đi làm, gặp anh sau. +_+

"Minh Nhật là người như vậy sao?". My My bỗng thở dài.
Sáng nay trời có vẻ ấm hơn, sắp Tết rồi còn gì. My My gom toàn bộ đồ đạc, mai cô sẽ về quê ăn Tết, sau đó lên lại Sài Gòn rồi bay cùng đoàn trường sang Úc luôn.

"Mới nhận được kết quả đây sao phải đi rồi T_T. Nhanh quá. Tưởng đạt học bổng vui lắm nhưng giờ lại buồn ghê T_T. Mình sẽ ko được gặp Minh Nhật trong 3 tháng tới sao ??”

“Sao lại nhắc Minh Nhật, không lẽ mình buồn là vì xa Minh Nhật ? Không được, mình không xứng và không bao giờ có thể thay thế được Ngọc Bảo đâu T_T”

Nhưng có điều ra Tết là cô lên Sài Gòn xong đi thẳng ra sân bay luôn thời gian đâu mà chào Minh Nhật nữa. Nghĩ thế My My quyết định sang nhà anh chàng.
---
Cô ấn chuông. Hôm nay Minh Nhật mặc áo thun Lacoste màu xanh dương, quần carô lửng tới gối. Trông chẳng phông độ tẹo nào nhưng My My lại thấy yêu yêu. Liền cô tự xấu hổ với cái suy nghĩ của mình.

-Hôm nay em được nghỉ mà ?
-Ơ...dạ...em đến chào anh...mai em về quê ạ.
-uh..em đi cùng Việt à ? Hai người là hàng xóm mà !
-Dạ hok....em đi một mình anh, anh Việt còn phải làm, 28 ảnh mới về.
.
.
.
-À, em có mua cho anh ít đồ ,anh mang bỏ vào tủ lạnh Tết mà dùng. Có rau, thịt, cá, nem, chả..đầy đủ đó. Anh nhớ chăm sóc vườn hoa của Ngọc Bảo cẩn thận nha ! Em về quê xong sẽ bay sang Úc luôn, anh cho em nghỉ 3 tháng được ko, mà ko được đuổi việc em đó !
-Em nói gì? - Minh Nhật hơi bất ngờ. - Em nghỉ 3 tháng sao ?
-Em phải sang Úc học 3 tháng mà, anh ko nhớ sao.
-Uh anh biết rồi, thôi em về đi !
...
"Mình sao thế này ? Sao lại cư xử như thế với My My. Con bé sắp đi rồi đấy ! Tận 3 tháng đấy ! Trong 3 tháng ấy My My sẽ gặp biết bao anh chàng nước ngoài đẹp trai phog độ mà còn học giỏi. Biết đâu sẽ yêu mấy anh chàng đó và sống ở Úc luôn O___O. Mình đã một lần ngu ngốc mà đánh mất Bảo, mình ko thể phạm sai lầm lần 2. Việt mới là người hại mày, sao lại rút giận lên cả My. Suy nghĩ kĩ đi Nhật, mày phải làm sao ? "
----
Teddy Coffee,

-Hi bé, hôm nay đến làm khách hả cưng? - anh Hùng phục vụ hỏi nửa trêu cô.
-Dạ hok, em đến làm ạ.
-Mai về rồi sao hôm nay còn làm ? Với giờ này cũng đâu phải ca của em.
-Tại em đi ngang thấy quán đông khách quá nên muốn vô phụ, với ở nhà cũng chẳng làm gì hết anh. Mai về quê rồi thì nhớ mấy anh chị lắm ^^.
-Em ngộ ghê ^_^. Thôi anh làm tiếp nha !

My cười chào anh Hùng nhưng nụ cười gượng gạo và buồn buồn thế nào ấy ! Chắc là do vụ của Minh Nhật. My lụi cụi bưng bê cả buổi chẳng thèm nói chuyện với ai. Phùuu...

Cô quên bén cả giờ giấc cũng chẳng hề thấy mệt tẹo nào... Chắc do mãi nghĩ về Minh Nhật. T__T

“Hai người ở bàn 18 sao trông quen quen ta ???”

My My nhíu mày tò mò…

-Chị ơi, em lỡ tay làm bể ly nước ở bàn 30 trên lầu rồi huhu, chị giúp em bưng cái này lên đó nha ! Em sợ khách mắng quá ! - Nhỏ nhân viên mới rụt rè nhờ My.
-Uh để chị làm cho !

“Hả....... ? Đúng rồi, người đàn ông kia, là cấp dưới của Minh Nhật, gọi Minh Nhật bằng sếp cơ mà ! Còn cô gái kia......mình nhớ ra rồi, là cô gái đi cùng Việt ra khỏi vũ trường. Một bên là người của Minh Nhật, một bên là người của Việt. Sao hai người đó lại đi chung nhỉ ? Chắc là họ yêu nhau, hay bạn bè xã giao gì đó. Có gì lạ đâu mà tò mò."

My My thôi nghĩ về Tuấn và cô gái kia, họ cũng về rồi, cô nhanh nhảu chạy ra dọn bàn.
"Ơ....cô gái kia để quên chiếc ví rồi". My My vội chạy theo nhưng chẳng thấy ai, tên lính của Minh Nhật cũng ko mà cô gái kia lại càng ko.
Ví của cô ta to quá, cứ như của mấy ngôi sao Hollywood cầm khi bước trên thảm đỏ.
"Chắc là hàng hiệu mắc lắm đây".
"Hix mong là trong này có giấy tờ của cô ta để mình liên lạc mà trả".
My My vào thay đồ, 3h chiều rồi sao. Giờ cô mới biết là bụng mình đang đánh trống.

"Ráng tí đi mày. Giờ tao phảo đi trả đồ, người ta tốt bụng thì sẽ hậu tạ tao. Lúc đó tao sẽ khao mày gà ràn KFC , chịu chưa"

"Xem nào...
CMND: Kim Hoài Anh...
Nguyên quán:....
Coi còn giấy tờ nào khác có sđt hay địa chỉ nhà ko... Gì đây ta ? Ảnh à ? Minh hok trộm cắp, coi mấy tấm hình chắc hok sao hihi..."

-Hả??????
.........
Phần V : Sự thật.

21.

“Kính…cong…kính…cong…”
My My ấn chuông liên hồi. Một cô giúp việc hơi đứng tuổi chạy ra mở cổng.

-Dạ con chào cô. Hôm nay cuối tuần, có ông tổng giám đốc ở nhà ko cô ?
-Con là ai ? Tìm ông chủ có việc gì ? Nhà này ai ko phận sự là bị đuổi đi liền đó !
-Dạ vậy cô báo gấp với ông chủ cô là con có chuyện về công ty “Nhật Bảo” và “ASPACE”. Con có thể đứng đây đợi được ạ.

-Dạ cháu chào ông tổng giám đốc! - My My lễ phép.
-Cháu tìm ta có gì để nói ? Mà trông cháu, hình như quen quen.
-Dạ hôm trước cháu có đến dự tiệc nhà ông tổng giám đốc cùng Việt. Việt bên “ASPACE” ạ.
-Vậy ra là bạn gái của cậu Việt. Cháu có chuyện gì cần gặp ta ?
-Cháu ko phải là bạn gái Việt, chú hiểu lầm rồi ạ. Bộ sưu tập nội thất văn phòng ấy là thật sự của “Nhật Bảo” thưa chú.
-…
-Hôm nay cháu nhặt được cái ví này, đây là hình trong ví, nó chụp bản thiết kể của Minh Nhật trên máy tính của anh ấy, có tên kiến trúc sư rõ ràng đây ông tổng giám đốc. Có cả ngày tháng, nó trước cái ngày “ASPACE” bán cho chú. Nhưng sau đó thấy một số tiệm nội thất bán bộ sản phẩm giống chú đã mua, “ASPACE” đã kiện “Nhật Bảo”.

-Cám ơn cháu vì sự việc ngày hôm nay. Chú sẽ sớm giải quyết vụ việc này, lấy lại uy tín cho “Nhật Bảo”.
-Dạ ko có gì thưa ông tổng giám đốc cháu mới là người cảm ơn mới đúng ạ.
-Cứ gọi ta bằng chú
-Dạ cháu mong chú cũng đừng truy cứu “ASPACE” nữa được ko chú. Biết đâu chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thì sao.

“Cái con bé này, rõ rang là “ASPACE” đã cố tình *** hại “Nhật Bảo” thế mà nó lại muốn mình bỏ quá. Con bé tốt thật”

-Thôi được. Với một điều kiện
-Là gì ạ ?
-Cháu về nói “Nhật Bảo” làm lại cho chú một bộ nội thất văn phòng khác ^_^, phải độc quyền đấy nha!
-Dạ…cháu cảm ơn ông tổng giám đốc rất nhiều ạ !!!
-^_^

--------

“Cuối cùng thì cũng giúp anh Nhật được rồi ! Vui thật ! Nhưng còn một chuyện cần giải quyết nữa.”
-Alô, anh Việt hả ? Tối sang nhà em được ko, em muốn đưa anh cái này !
-Anh cũng đang có chuyện muốn nói với em đây. - Việt cúp máy cái rụp.
.
-Anh đến rồi hả ? Vào nhà đi !
-Tại sao em làm vậy? - Việt hầm hầm.
-Em gửi anh cái này. Của cô gái đi cùng anh ra khỏi “Queen Bar”, cô ấy đánh rơi ở “Teddy Coffe”.
Việt hơi ngỡ ngàng cộng thêm chút bối rối. Nhưng sớm trở lại cái vẻ hầm hầm ban nãy.
-Tại sao em lại hại anh? - Việt quát lớn, tay đập cái rầm lên chiếc bàn ăn cạnh đó.
-Em chỉ muốn ông giám đốc biết sự thật.
-Chẳng lẽ ko vì anh mà em làm lơ đi được à ? - Việt bấu chặt đôi vai nhỏ bé của My My. Đôi vai gầy guộc, giờ lại còn bị Việt siết rõ đau, T_T. My My nhăn mặt vẻ hơi bực tức.
-Sự thật thì luôn là sự thật, nếu ko phải là em thì cũng có người khác phát hiện ra thôi.
-Em….
-Anh buông em ra, em đau đây này…

Việt càng siết chặt nó hơn. Anh ta bất ngờ hôn cô…

-AAhhhh….anh làm cái trò gì vậy ??? Em ko đùa đâu… Buông ra nào…

Việt vẫn bấu chặt My My, cố hôn lấy hôn để cái hình hài nhỏ bé mỏng manh của My. Cô vùng thoát thân, nhưng dưới cái sức mạnh của người đàn ông 25t ấy, sự vùng vẫy của cô là vô vọng… Nước mắt cô chực tuôn trào…

“Bực…bực…” >””
***

“Bốp” – Này làm cái trò gì vậy?
“Bốp….bốp…”

Minh Nhật dọng mấy cú liên hồi vào Việt.

-Tôi ko ngờ anh là thằng tồi như vậy
.
“Bốp…bốp…”

Việt vẫn im lặng, ko phản kháng. Dường như anh ta biết mình đã vừa làm điều gì đó ghê tởm lắm. Anh thấy mình tại sao anh ta lại hành xử ngu ngốc như vậy ? Việt lặng thinh, Minh Nhật cũng thôi đấm anh ta. Anh quay lại nhìn, My My đã chạy đâu mất hút…

-Đuổi theo Bảo đi nhanh lên !! - Việt nói như ra lệnh, một câu nói giống hệt Quốc của 5 năm về trước.
-Anh nói cái…gì ???
-Tôi nói anh đuổi theo Bảo đi, ko thì có chuyện.
-Bảo ???.... My tên Bả..o..o…sao….?
-Nhanh lên, anh nói nhiều quá!

Minh Nhật vội đuổi theo nhưng tất cả anh thấy được chỉ là một màn đêm dày đặc với vài ngọn đèn đường leo lét. My My đâu rồi ? Bảo đâu rồi ? My My là Bảo sao ? Xin ông trời đừng cướp lấy người con gái này của anh thêm một lần nào nữa.

“My ơi…. Bảo ơi….em đâu rồi ?? Anh đã nhớ em, rất nhớ em….”
---
12pm My My lọ mọ về nhà, mắt cô sưng húp, cô vẫn còn ghê tởm chuyện của Việt lắm. Nếu Minh Nhật chậm chân hơn chút, ko biết chuyện oái ăm gì sẽ xảy ra với cô T_T.. Huhu… Cô ngồi co ro một góc, nất từng cơn. Cô ko dám ngủ nữa T_T. Cô sợ chuyện gì tệ hại lắm sẽ xảy ra khi cô chợp mắt T_T…

4am,
My My giật mình, cuối cùng cô cũng ngủ được 2, 3 tiếng. Cô xách vali đi vội ra bến xe, cô ko muốn chạm mặt 2 tên ấy, uh cả 2 tên, chẳng hiểu vì sao có cả Minh Nhật. Chắc My giận anh, bởi mấy ngày nay anh cứ bỏ mặc cô mà. Cô thấy tự ái T_T, cô đang giận Minh Nhật ? Giận thật sự…
---
Thành phố Perth xinh đẹp…..

My, à ko, Bảo mới đúng. Bảo dáo dác nhìn xung quanh. Cô đang trên chiếc ô tô chở cà đoàn về nghỉ tại một kí túc xá cạnh “Curtin University”. Thích quá. 2 tuần ăn Tết dưới quê làm cô quên bén đi chuyện với Việt và Minh Nhật. Ở Úc thoáng đãng quá, ko ngột ngạt như Sài Gòn. Perth city là một trong 4 thành phố lớn nhất Úc, thào nào, nó lộng lẫy quá, như chốn thần tiên ấy. Nhưng sao nhớ cái gay gắt khó chịu của Sài Gòn quá nhỉ ? Bảo tựa đầu vào cửa kính xe ngắm quán xá, nhà cửa hai bên đường.
“Nhật quán – Love Story Restaurant”

“Ngộ ta, một quán ăn Nhật, của người Việt, giữa long thành phố Úc” @_@.


Rồi lịch học kín mít khiến My My chẳng còn thời gian bận tâm hai tên kia. Cô chỉ có 3 tháng, phải cố gắng hết sức. Nếu làm tốt,cô có cơ hội nhận thêm một suất học bổng nữa ở “Sydney”… My My tự nhủ rằng phải học thật tốt !

---

-Ơ sao hai anh đến đây cùng lúc thế ?
-Đến ăn sáng hok đc à cô nương? - Zac và Justin đồng thanh.
-Em ko bán cho hai anh đâu ! Hai anh bệnh lắm kaka !
“Cốc” Zac bên phải Justin bên trái “Ui da” Bailey nhíu mày.
-Ăn gì đây 2 ông tướng ?
-Phờ gà

***

-Phở đây, phở đây, nóng hổi vừa thổi vừa ăn… May mà hôm nay 2 anh đến sớm nha, đc đích thân em nấu, ko là em đi học mất tiu hehe…
-Plè…- Zac trêu cô – Này Bailey, tại sao phải là “Nhật quán” . “Quân quán” nghe có hay hơn ko ?
-Ơ cái anh này hay, em bán thức ăn Nhật mà đặt là “Quân quán” à ? Sau này anh mở nhà hàng đi, cạnh tranh với em, rồi đặt là “Quán quân”…tức nghĩ là quán của Quân đó…haha…

“Cốc”

-Cái gì mà quán Quân, cốc cho mấy cái nữa giờ.
-Này, anh làm gì cốc Bailey mạnh thế Zac.
-T_T
-Mà Nhật quán cái đầu em í, anh thấy menu toàn thức ăn Việt Nam đây này.

Bailey bĩu môi. Thôi Sam đến rồi, em đi học trước, bye 2 anh. Ăn coi chừng mắc nghẹn á híhi....

Ặc…ặc…

-Hey Justin, nói cho tối biết tại sao lại là “Nhật quán” đi !
-“Sặc tập 2” Anh yêu cô ấy cái kiểu gì vậy ? Chả là từ bé cô ấy thích được du học ở Nhật nhưng duyên số lại qua Úc đây này. Thành ra thế, hiểu chưa anh 2 ?
Zac gật gù…

"Mới 3 tuần ko gặp My My sao mình thấy khó chịu thế. Quen có con bé dọn dẹp nhà cửa cho vào cuối tuần rồi. Việt gọi My bằng Bảo ? Là sao ? Mà tên Việt sau hôm đó cũng chuyển công tác ra Hà Nội, tự dưng lại đi khi mình chưa biết rõ chuyện là gì ? Liệu My có phải là Ngọc Bảo - là Bánh Dâu của mình? Mình hoang mang quá !"

Minh Nhật quyết ko bận tâm nữa. Giờ thì My là ai cũng được, điều đó chẳng còn quan trọng với anh. Bây giờ, anh thật sự muốn bên cạnh, che chở cho cố bé ! Trái tim anh có lẽ đã được My My đánh thức rồi ! Một lần ngu ngốc đã đánh mất Bánh Dâu, anh ko thể phạm sai lầm thêm một lần nào nữa.

-Alô,bé Thy hả ?
-Dạ có gì hok 2 ?
-Anh đi Úc ! 1, 2 tháng gì đó, cũng ko chắc. Em coi chừng công ty hộ anh nha ! Có gì ko biết thì cứ bảo thằng Quốc nó lo.Ok, bye em!
-Hơ...ko để người ta đồng ý à!
---
Minh Nhật mặc áo sơ mi ôm, quần kaki đen nhưng lại mang giầy converse làm cứ teen teen thế nào T__T. Một tay kéo vali, tay kia cầm Ipad dò map. Anh đang có mặc ở miền Tây nước Úc-thành phố Perth lộng lẫy. Hít một hơi thật sâu, anh cảm thấy lòng lâng lâng khó tả. Anh bỗng nhớ đến một người.

- Alô…Quốc, ông có số ông Giang bạn Bánh Dâu ko ?
-Để tui lục, nhớ có lần thằng chả hỏi gọi về hỏi thăm mọi người, nhưng tui vẫn giấu chuyện của Bánh Dâu. Qua đó ổn chứ ?
-Ừh đang tìm khách sạn, ở đây có vẻ buồn buồn nhưng thích lắm !
-Nè +61 436 242 xxx, gọi thử đi, chắc thằng chả còn ở bên đó, chứ về VN là liên lạc với tụi mình rồi.
-OK Thanks. Có gì tui gọi về báo.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop