XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Xin lỗi !!! Em yêu anh trang 6

bây giờ Nhất Nguyệt và Thiên Anh đang ngồi trong vòng quay lớn. Nhất Nguyệt thì đang rất hồi hộp, ko biết cô có may mắn ko. còn Thiên Anh thì đang rất hứng thú nhìn khuôn mặt cô lúc này. rất dễ thương. "hahaha ko ngờ kế mình lại hay như vậy" bỗng Nhất Nguyệt hỏi Thiên Anh:
- tại sao hôm nay anh ít nói vậy?
Thiên Anh giật mình nói:
- ko fải như vậy tốt hơn sao. mình sẽ ko cãi nhau nữa mà.

Nhất Nguyệt nói giọng ko vui:
- nhưng hình như như vậy ko fải là anh.
- ý gì đây?
- là...là...ko biết fải nói sao nhưng có cảm giác ko như mọi khi.
Nhất Nguyệt nói cà lăm làm Thiên Anh cảm thấy tồi tội.

Lấy 1 hơi Thiên Anh nói:
- cô ghét tôi lắm đúng ko?
1giây...2 giây....3 giây...4 giây...Nhất Nguyệt nói:
- ko hẳn.
-cái gì gọi là ko hẳn. 1 là ko 2 là có.
Thiên Anh sốt ruột chờ đợi. Ánh mắt của Thiên Anh làm Nhất Nguyệt bối rối. lại là yên lặng. ko muốn làm khó Nhất Nguyệt, Thiên Anh lên tiếng:
- thôi bỏ đi. ép cũng ko dc đâu.
Nhất Nguyệt ko nói.

Thiên Anh bỗng la lên:
- xem kìa, fáo bông đó.
- uhm, mà buồng của mình đang ở đỉnh nữa. hay wá.
Nhất Nguyệt reo lên. Thiên Anh cảm thấy vui vui vì con nhóc này thật là ngây thơ mà.

nhà ông

- hai đứa về rồi? sao lâu vậy?
ông Phúc lên tiếng khi thấy Long và Phụng Thiên đi vào. Long lên tiếng:
- con xin lỗi. đường hơi tắc nên để mọi người chờ lâu.

ông nội hừ 1 cái:
- mày mà cũng có đường tắc sao?
ông Chấn Hoa lên tiếng đỡ lời:
- dẫu sao thì hai đứa cũng đã đến. mình đừng mắng nó nữa.

ông nội nói giọng khắc khe:
- ko dạy nó thì hư đó. để cho người lớn chờ như vậy mà.
PhụngThiên thấy mình cũng là người có lỗi mà mọi người chỉ mắng mỗi Long nên nói:
- uh..m lỗi tại con. Con ko wen chạy nhanh nên anh Long fải đi chậm nên mớiđể mọi người chờ.
mặt ông nội có giãn đôi chút:
- thì ra là vậy. sao ko nói. thôi hai đứa vào bàn đi.
ông dễ dãi nói khi nghe Phụng Thiên trả lời.
- ê đói ko?
- uhm cũng thấy chút chút rồi. còn anh?
- vậy mình ăn nha.
nói rồi Thiên Anh cùng Nhất Nguyệt đi vào 1 quán ăn gần đó.

-vậy mà hồi nãy nói là đói chút chút .....nè từ từ thôi. ăn như vậy ko sợ nghẹn hả?
Thiên Anh nhắc khi thấy Nhất Nguyệt ăn ko ngừng để lấy hơi. điều đó làm Nhất Nguyệt thắng lại vận tốc nhai của mình. điều đó làm Thiên Anh buồn cười:
- nói vậy thôi. nhưng mà đói thì cứ ăn đi. dẫu sao từ nãy giờ tôi nhìn thấy hết rồi. chưa thấy đứa con gái nào như cô.
- nè đủ chưa đó. còn anh nữa. ăn ko lo ngồi đó nhìn tôi là sao?
- đùa mà. ăn tiếp đi.

Thiên Anh vội nói khi thấy tình hình gay cấn. hôm nay anh ko muốn cãi nhau với Nhất Nguyệt.
- ê lau miệng đi. con gái mà...
- thôi nha
nói rồi Nhất Nguyệt đưa tay tìm khăn giấy. nhưng mà lục hết túi bên này đến túi bên kia đều....ko có. Thiên Anh cảm thấy càng mắc cười hơn nên đã ngoắc Nhất Nguyệt lại và lấy khăn lau cho cô. Nhất Nguyệt mở tròn con mắt nhìn Thiên Anh.
- ờ lần sau thì anh đưa tôi cũng dc mà.

Thiên Anh nhướng mắt:
- có lần sau hả?
- uhm, tôi wên. đây là lần đầu và cũng là lần sau tôi đi ăn cùng với anh.
thoáng nghe có chút giận dỗi trong giọng nói Nhất Nguyệt Thiên Anh liền nói:
- giỡn mà. đừng giận chứ.

ko tiếng trả lời. Thiên Anh lại nói nhưng giọng trầm hơn:
- uhm, anh wên, lần nào gặp cũng làm em giận. chưa lần nào anh làm em vui cả.
thấy Thiên Anh bất chợt đổi cách xưng hô, Nhất Nguyệt mở tròn con mắt gấp đôi.
- anh biết em ghét anh. anh hy vọng hôm nay sẽ làm em vui. nhưng mà anh tệ wá fải ko em?
Nhất Nguyệt cảm thấy có gì đó ấm ấm trong lòng. T

hiên Anh đứng lên:
- thôi bỏ đi. anh sẽ ko làm em khó xử nữa.

- uhm hai đứa hôm nay đã đi mua áo cưới chưa?
- dạ rồi ạ
Long trả lời ông nội ngoan ngoãn mà ko wên liếc mắt sang Phụng Thiên. có gì đó ko vui trên khuôn mặt cô.
- còn nhẫn đính hôn thì sao?
- dạ bọn con định mua nhưng ông gọi về nên bọn con tính ngày mai.

- uhm, vậy cũng dc. mà PhụngThiên sao con ko nói gì vậy?
- à.. con.... ko gì
ông nội khắc khe hỏi:
- thằng Long ăn hiếp con?
- dạ ko

- con nói sao ko ngẩng mặt lên vậy? nhìn ông xem nào?
Phụng Thiên bối rối nhìn lên nhìn sang Long rồi nhìn ông nói:
- dạ ko. Anh Long ko có ăn hiếp con.
ông Phúc cười:
- vậy thì tốt rồi. bác chỉ sợ nó ăn hiếp con thôi.

- vào nhà đi.
- sao anh lại như vậy?
nhất nguyệt hỏi khi thấy Thiên Anh có vẻ ko vui.

- ko có gì hết. vào nhà đi.
- ko vào.
- đừng bướng. đứng đây sẽ bị cảm đó.
- ko cần anh lo.
Nhất nguyệt gân cổ nói. cô thấy rất la khó chịu khi mà Thiên Anh cứ như vậy.

- tùy. thích thì vào. ko ép nữa.
Thiên Anh buông xuôi nói. Nhất Nguyệt đứng nhìn Thiên Anh bước đi mà bực hết cả trong người.
hôm nay Phụng Thiên tôi có 1 một ngày bình thường. tôi ko thể nào hiểu nổi Long - người sắp đính hôn với tôi....có lúc anh rất tốt nhưng có lúc anh ta làm tôi điên hết cả người. như hôm nay nè, tôi biết tôi ko đẹp, ko xinh , ko modern = mấy cô bồ của ảnh nhưng mà đâu cần fải nói tôi như vậy chớ..... anh ta chê tôi như điên nhưng mà sau đó lại đi mua khăn giấy để lau mặt cho tôi khi tôi khóc.... ờ mà tui cũng ko biết tại sao ltui lại khóc nữa. chắc sợ wá? nhưng ánh mắt lúc đó của anh ta có cái gì là lạ. tôi pó tay. nhưng tôi sợ khi nhìn vào đôi mắt đó.
- ê đứng đó làm gì vậy?
tôi giật mình quay lại. là hắn người mà tôi nghĩ đến
- uhm đứng thôi.

- hôm nay đua xe. cô đi cùng ko?
- tôi ko đi. anh biết tôi sợ chạy nhanh mà.
Tôi chối. anh ta nhìn tôi khẩn khoản:
- nhưng nếu cô ko đi thì tôi cũng ko dc đi.

tôi lờ mờ hiểu ra điều gì đó:
- ý anh là sao đây?
- là fải có cô đi cùng. tôi sẽ nói là mình đi công viên. đồng ý đi mà.

tôi nổi điên. anh ta koi tui là tấm bình fong. tôi hét lên nhưng ko wá lớn:
- tôi ko đi.
anh ta nhìn tôi ánh mắt buồn buồn:
- đi đi mà. đã 1 tháng nay tôi ko đua xe rồi.
- ko liên quan đến tôi.
tôi nói giọng gắng gỏng nhưng trong lòng đã hơi mềm nói thật là đã mềm nhũn rồi.

anh ta hình như biết điều đó nên đã nói:
- 1 chút thôi. tôi đua còn cô ngồi với bạn tôi cũng ddc mà.
bất giác tôi gật đầu. tôi tò mò muốn biết ngoài Thiên Anh và Đình An ra thì hắn ta còn wen những ai.
Thiên Anh đi rồi. tôi buồn. đúng. ko hiểu tại sao? tôi có cảm giác rằng anh đã cố gắng để ko cãi nhau với tôi. nhưng mà...ko hiểu taị sao? thật ra tôi cũng đâu muốn như vậy. thật ra là tôi ko ghét anh như ngaỳ đầu mà là đã có chút thiện cảm với anh ( tôi nói là chỉ 1 chút thôi). bỗng điện thoại tôi rung lên. là Đình An:
- mày làm gì mà thằng Thiên Anh nó uống như vậy hả?
nó quát.

tôi hơi khựng lại:
- uh...hỏi ngu? khát thì uống
- mày nói vậy mà nghe dc hả? ý tao là nó uống bia đó
-liên quan gì tao?
- mày vừa fải thôi nha

tôi điên tiết lên. thằng này từ trước tới giờ lúc nào cũng bênh tôi.vậy mà hôm nay vì Thiên Anh nó nói giọng này với tôi.tôi hét lên:
- mày đưa điện thoại cho Thiên Anh.
- mày muốn nói gì với nó.
Đình An hỏi giọng ngờ vực. cứ như là tôi sẽ nói những lời làm Thiên Anh đi tự tử ko =.

tôi lại quát:
- thì cứ đưa đây. tao fải nói chuyệ với hắn. tại sao lại vu khống như vậy? tao ghét hắnnnnnnnnn
tôi hét lên. đầu dây bên kia im lặng. tôi hạ giọng:
- mày còn đó ko?

ko fải Đình An mà là hắn - Thiên Anh.
- thì ra em ghét anh đến như vậy. tốt thôi, từ nay anh sẽ ko fiền em nữa.
giọng Thiên Anh ko lạnh, ko trêu chọc tôi như mọi khi. mà lần này giọng anh có gì đó buồn buồn, có gì đó thất vọng sen lẫn chút gì đau. tôi ko nói. anh cúp máy. tôi định gọi lại, nhưng lại thôi. tôi ko biết sẽ nói gì với anh. thấy có gì đó rất buồn.

- anh hai!!!!
cả bọn đứng lên chào khi thấy Long đến. một vài cô gái đứng lên như định nói gì đó. một tên bước đến hỏi:
- anh hai, lâu rồi ko thấy anh tới. hôm nay anh chạy với ai?
nói rồi hắn hướng ánh mắt đến lũ con gái ở đó. đứa nào cũng cười tươi roi rói. nhưng sau đó chợt tắt khi tôi bước vào.

Long nói:
- ngồi đây với bạn tôi nha.
nói rồi hắn chạy tới chỗ bọn con trai.tôi miễn cưỡng ngồi xuống gần chỗ mấy con nhỏ điệu đàng đó. một con nhỏ nhìn tôi với cặp mắt thù hằn. tôi tự hỏi đã làm gì bọn này. 1 con khác nhìn tôi đánh giá. bỗng con nhỏ ngồi trong góc hỏi tôi:
- tên gì?

sốc. nó hỏi tôi thể như là tôi đang nộp đơn xin giúp việc nhà nó. tôi nói giọng lạnh nhất mà tôi có thể:
- Lâm Phụng Thiên
- tôi hỏi tên thôi. có hỏi họ đâu mà cô khai ra thế. ỷ là con chủ tịch Lâm rồi chảnh hả?
tôi hoa cả lỗ tai. con này láoooo...tôi ko nói nữa. với lũ này tôi ko muốn tốn nước bọt.

một con khác lên tiếng:
- mày sắp đính hôn với anh Long hả?
đúng như tôi đoán. nguyên nhân của sự việc là tên Hoàng Nhất Long đó.

con nhỏ hồi nãy lớn tiếng:
- câm hả? sao ko trả lời?
tôi trừng mắt nhìn:
- đối với loại người như mấy người thì tôi ko có hứng thú nói chuyện.

mấy con kia nhìn tôi. ánh mắt sững sờ. chắc nó ko nghĩ là tôi lại nói dc như vậy. nhưng bỗng nhiên tôi sợ. con nhỏ trong góc bước ra. nó định chửi tôi thì fải. nhưng mà tại Long đi tới thì nó đã tỏ ra là rất thân thiện với tôi:
- uhm, bạn dùm nước hoa hiệu gì mà nghe mùi dễ chịu vậy?

tôi muốn ói. giọng con này làm tôi muốn nôn hết những gì ăn ở nhà ông của Long. tôi cũng cố trả lời:
- miss sixteen.
nó oh 1 cái ( con này ko fải diễn viên thì cũng là đạo diễn)nó bỗng nói với Long:
- hôm nay em đua với anh nha.
Long nhìn tôi như ý nói sẽ quay lại. con đó nhìn tôi ánh mắt chế giễu. máu lên gần tới họng....

tôi đứng lên níu lấy tay Long:
- anhhhh, bỏ em 1 mình hả? lần sau đừng hòng em đi cùng!!
Long nhìn tôi ánh mắt ngạc nhiên:
- anh quay ngay mà. em đâu đi xe nhanh dc.
- ứ, em đi cùng
tôi nói giọng nhõng nhẹo như mỗi khi xin kẹo của mẹ.

Long đành nói với con -cướp- chồng kia:
- thôi, hôm nay em ở đây nha.
con nhỏ đó nói:
- nhưng mà liệu bạn anh đi cùng dc ko? tốc độ cao đó.
tôi nhìn nó bằng ánh mắt lạnh ( ăn cắp dc của Thiên Anh):
- cảm ơn bạn nhưng mình nghĩ là mình làm dc.

con nhỏ định nói gi thêm nhưng Long đã dẫn tay tôi đi. tôi còn kịp nhìn thấy ánh mắt căm thù của nó cùng mấy con kia. hahahah tôi thắng.
tới chỗ đậu xe Long thả tay tôi ra. nhìn thẳng vào mặt tôi. thấy hơi sợ tôi liền nói:
- anh, mọi người chờ mình kìa
- ê đừng nói giọng đó nữa. nổi hết da gà.
tôi hiểu. tôi còn nổi da gà nói gì Long. nhưng ko làm như vậy làm sao cho con kia 1 trận quê. tôi gật đầu thích thú.

Long nhìn tôi hỏi giọng ngờ vực:
- nhưng mà có nhắm là đi dc ko đấy. lần này nhanh hơn hồi chiều nhiều lắm đó.
tôi hơi run nhưng vẫn nói cứng:
- anh làm dc thì tôi cũng dc.
Long nhún vai. chúng tôi đeo mũ và leo lên xe ko biết có chuyện gì Long lại cởi ra quay xuống nhìn tôi. hơi bị khớp tôi cũng tháo mũ ra và hỏi:
- chuyện gì vậy?
Long nhìn tôi nói:
- cứ nắm lấy eo anh nha.
tôi gật đầu.

Long lại nói:
- nếu sợ thì nói nha. nếu nói ko dc thì cứ gõ mũ của anh.
tôi gật đầu. Long quay lên và đeo mũ vào. có gì đó thay đổi trong tôi.
gió thổi quật vào mũ làm tôi muốn gãy cổ. Long thì vẫn hăng máu.... rồ ga. tôi sợ? rất sợ. lạnh? rất lạnh. tôi ko hiểu tại sao lại đi theo nữa. ngốc wá mà. tôi liếc vào đồng hồ xe. ko thể nhìn rõ mà hình như là bắt đầu với số 2. hả? tôi muốn xỉu....xe chúng tôi đang dẫn đầu...tôi ko biết fải làm sao. nhưng mà tôi muốn dừng xe. định gõ lên mũ Long thì tôi lại nhớ lại khuôn mặt của con nhóc khi nãy...nó ko tin là tôi có thể đi đua cùng Long...tôi rút tay lại....
thấy gì đó ồn đằng sau...tôi quay lại.. má ơi tôi ko tin vào mắt mình...CÔNG AN..họ đuổi theo chúng tôi. tôi liền hét lên để Long nghe thấy:
- CÔNG ANNNNNNNN

Long nhìn vào gương chiếu hậu, gật đầu 1 cái..rồi...áaaa...tôi tưởng mình bay mất rồi...Long chạy nhanh hơn... công an cũng chạy nhanh hơn... tôi cá là con số ở đồng hồ xe đã fải tăng lên chóng mặt...Long bỗng lạng xe vào con đường ko có trong lịch trình đua...lạng thêm vài khúc nữa thì tôi ko còn thấy công an đằng sau nữa. tôi cảm thấy mình như muốn lả ra...

Long cố nói lớn:
- CHỈ CÒN KHOẢNG 4 CÂY NỮA THÔI!!!!!
tôi gật đầu, ra hiêụ là đã hiểu. ơn chúa...4 cây.

Long thắng xe cái rẹt. chúng tôi là người đến đầu tiên. bọn kia cũng lần lượt đến. chúng nó nói gì với Long... tôi ko biết...tai tôi lùng bùng và muốn ói...tôi ko tháo nón ra sợ bọn kia sẽ nhìn thấy mặt tôi lúc này. Long bước đến:
- sao ko cởi mũ ra?
tôi ko nói dc. Long nhìn sâu vào mắt tôi. anh quay đi, nói gì đó với bọn kia rồi quay lại chỗ tôi. Long nói:
- mình đi nha.

tôi gật đầu. anh ta hiểu tôi?!? chúa ơi!!!bọn kia cười gì đó với tôi. thấy mình hơi bất lịch sự nên tôi cởi mũ ra. cố gắng cười. 1 tên nói giọng vui vẻ:
- ko ngờ bạn chạy lần đầu mà khá ghê. bọn bên kia fải luyện mãi mới ko ói đó.
tôi cười. nụ cười này tươi hơn 1 chút. thằng khác xen vào:
- bạn xinh thiệt ko như mấy con nhỏ kia. đứa nào cũng đắp mặt nạ.

cả bọn cười lớn. bỗng Long khó chịu nói:
- dc rồi,để tao đi.
bọn kia nhao nhao:
- tưởng anh nói đùa mà. hay anh ghen?
tôi thấy Long có vẻ lúng túng. tôi liền nói;
- uhm, hôm nay bọn này có hen rồi. fải chuẩn bị cho lễ đính hôn đó mà. hẹn lúc khác nha.
bọn đó như đã nghe dc lí do chính đáng liền dạt ra để chúng tôi đi.

lần này Long lái chậm hơn. tôi cảm ơn vì điểu đó. nhưng tôi vẫn muốn óiiiii. tôi liền bảo Long tấp xuốgn khúc gần ven sông. tôi ói. Long đứng đó 1 hồi rồi lại chạy đi như lần trước.lần này khi quay về là khăn giấy và nước. tôi ko nói gì nhưng trong lòng thì rất muốn nói cảm ơn. chúng tôi ngồi ở bãi cỏ ven sông. Long hỏi:
- sao thấy ko dc mà ko nói anh dừng?
- ko biết. tôi ko muốn thua mấy con nhỏ kia.
Long cười. với nụ cười đó chắc đã ko ít đứa chết với Long. tôi ko noí. anh ko nói.

dc 1 lúc Long lên tiếng:
- tại sao xưng tôi? fải là em chứ?
tôi ngạc nhiên. Long lai nói:
- nói cẩn thận đó. nếu người lớn nghe dc thì ko hay đâu.
- thì ra là do người lớn.
tôi fụng fịu nói. Long cười (lại cười). chúng tôi ngồi 1 lúc Long gọi cho Nhất Nguyệt nhưng cô đã tắt máy.

tôi tò mò hỏi:
- anh lo cho Nhất Nguyệt vậy sao?
- ụhm, tuy nó ko cùng mẹ với anh nhưng mà anh rất quý nó.
tôi hiểu anh muốn nói gì. tôi đã nghe ba và Nhất Nguyệt kể chuyện này. ko muốn anh buồn tôi cố chọc anh:
- hình như anh co rất nhiều fan nữ thì fải?
- ko biết
- anh nói cứ như vô tội ấy.
anh cười.lại cười. nụ cười đó rất la đáng ghét. nó làm tôi như muốn nhũn cả người. tôi nhìn đồng hồ 11h.

tôi nói:
- mình về chưa?
- sớm vậy. ngồi chút nữa nha.
anh nói giọngkhẩn khoản làm tôi cũng mêm lòng. ngồi 1 lúc, tôi lạnh. hai tai cứ đan vào nhau. Long nhìn tôi thú vị.cứ như anh ta chưa nhìn thấy ai lạnh thì fải. nếu là người lịch sự thì anhta đã cởi áo khoác của mình mà khoác cho tôi. hoặc là anh ta sẽ kéo tôi vào để .
tôi chưa kịp suy nghĩ hết những ý tưởng trong đầu mình thì anh đã kéo tôi vào lòng. hả? anh ta đọc dc y nghĩ của tôi?!? tôi định chùi ra thì anh ta lên tiếng:
- anh sẽ ko cởi áo khoác của anh cho em đâu, vì bản thân anh cũng lạnh lắm...
đồ yếu đuối. định nói hay là mìh đi về đi thì anh ta lại lêntiếng:
- em muốn về? ko dc. xe anh hết xăng rồi. và anh đã gọi người nhà rồi. nhưng chắc bởi vì chỗ này xa wá nên người ta đến hơi trễ.
tôi muốn nổ tung ra. tôi định mắng anh ta 1 trận thì:
- đừng mắng anh. hôm nay mình đang vui mà.
uh đúng rồi. ngoài chuyện anh chê tôi chọn áo thì mọi việc đều vui vẻ hết.tôi định hét lên như thế nhưng khi nhìn thấy mắt anh tôi lại ko nói nữa. chứng tôi ngồi như vậy, ko hiểu sao tôi có cảm giác bình an khi bên anh....

ấm... êm...mịn....mình đang ở đâu thế này? mở to mắt tôi thấy căn fòng này wen wen...fòng tôi đây mà? hả??? vùng dậy như tên bắn lao xuống fòng khách...ba tôi ngồi đó...ổng nhìn tôi như muốn cho tôi lên lò:
- con gái con đứa. ngủ cả ngoài dg.
tôi ko hiểu. ổng lại nói:
- Phụng Thiên à, con thích Long cũng dc ba ko nói. nhưng mà con làm như vậy người ta khinh nhà mình đó.
tôi ko hiểu...cái gì thích Long? cái gì khinh thường?

tôi lắp bắp:
- b..a ba...ba.. nói rõ hơn 1 chút dc ko?
- còn nói. hôm wa 1h ba ra mở cửa thì thấy thằng Long đang bồng con trên tay. con thì ngủ say sưa đến độ cứ bám lấy nó. khó khăn lắm nó mới đặt con xuống giường và đi về đc.
- hả???????
tôi há miệng. Long có làm gì khi tôi đang ngủ mê mệt ko??? hả???? tôi ko nghĩ tiếp. tôi ghét anh taaaaaaa. bực bội tôi quay lên fòng . nhìn lại thì mới thấy bộ đồ hôm wa tôi mặc đi vẫn còn nguyên^^.tôi lật đât thay đồ để đi học
- anh hai, sao hôm wa về trễ vậy?
Nhất Nguyệt nhăn mặt khi thấy Long trong sân trường.
- à hôm wa anh đua xe. có gì ko?
- ko. em chờ anh về định hỏi 1 số chuyện thôi.

Long ngạc nhien hỏi:
- chuyện gì vậy?
- ko wên đi. ko có gì đâu.
Nhất Nguyệt quay mặt đi khi thấy Đình An cùng Thiên Anh đi tới. Đình An nhìn Nhất Nguyệt ko nói gì. còn Thiên Anh thì đã ngồi ở bàn khác. Long gọi:
- ê Thiên Anh ra đây ngồi cùng nè!
Nhất Nguyệt chờ đợi 1 cái gật đầu. nhưng thiên anh lại lắc đầu rồi chúi mũi vào đống sách. thề có phật tổ trên trời Nhất Nguyệt chỉ muốn giật fức mấy thứ chết toi đó xuống

. Long thì quay sang Đình An:
- nó làm sao vậy? tự dưng đọc sách.
Đình An nói:
- ko biết. chỉ biết hôm wa khi chở Nhất Nguyệt về thì nó uống nhiều lắm.
- mày đừng nói giọng đó. cứ như là tao là nguyên nhân ko =.
Nhất Nguyệt cố tình nói lớn vì cô biết thế nào Thiên Anh cũng fàn nàn là cô ồn ào nhưng mà ko. Thiên Anh vẫn ngồi đó, mắt cứ dán vào đống sách như trêu ngươi Nhất Nguyệt. ko biết làm gì hơn Nhất Nguyệt đi chỗ khác tìm Phụng Thiên.
một chỗ khuất trong sân trường
- bạn muốn gì đây?
Phụng Thiên bị chặn bởi 1 đám con gái. cả lũ nhìn Phụng Thiên với ánh mắt căm thù. một con nhỏ với mái tóc vàng hoe uốn xoăn lên tiếng:
- mày tưởng màylà ai hả? tưởng ba mày giàu rồi muốn làm gì thì làm hả?
- ý bạn là gì mình ko hiểu?

một con khác lao tới giữ cổ áo Phụng Thiên:
- mày giả đò hả? đứa nào hôm wa đi đua xe cùng anh Long? đứa nào ngủ với ảnh hả?
- cái gì? đi đua xe thì có nhưng mà ngủ với Long thì ko nha
Phụng Thiên giãy nảy cãi. con nhóc kia trợn mắt nhìn Phụng Thiên:
- cãi hả? để tao cho mày mấy cái tát trên mặt để xem mày còn giỏi cãi ko?
nói rồi nó giáng bạt tai vào mặt Phụng Thiên. những đứa còn lại cũng xúm vào. Phụng Thiên ko biết fải làm sao, cô ko thể đánh trả mà cũng ko thể chạy đi.
- mày giận em tao thật đó hả?
Long cố gắng hỏi Thiên Anh.
- ko. nó có làm gì tao đâu.
- nhưng mà sao mày ko nói chuyện với nó?
- tại sao fải nói? tao với nó thân nhau lắm hả?
- mày nói chuyện ngang ko chịu dc
Long buông xuôi nói.

Thiên Anh nhíu mày:
- kệ tao. mà nó ko thích tao đâu. mày với Đình An đừng cố nữa.
- nhưng mày thích nó?
Đình An xen vào. câu hỏi này làm Thiên Anh có chút bổi rối.
- điều đó ko wan trọng
nói rồi Thiên Anh bước đi trong ánh mắt tiếc nuối của Long.

Đình An chép miệng:
- hai đứa ngang như cua.
Long bỗng nhìn Đình An tò mò:
- ê, còn mày thì sao? cứ lang bạt như vậy hả?
- ý anh là sao?

Long nói với chút gì đó
- thì là như vậy đó. mày cứ wen lung tung như vậy ko hay đâu.
- anh chuẩn bị đi tu hả?
- sao nói zậy?
- em mới 17t. tự nhiên kiu em yêu đàng hoàng. em fải tranh thủ chớ. ko thôi mai mốt bị ép gả như anh thì uổng.
-
mày đúng là đểu mà. uhm, nhưng mà sao ko thấy Phụng Thiên đâu ta?
- anh lo hả? hay là thích bả thiệt rồi?
- mày mà cứ ở đó lảm nhảm tao đấm cho bây giờ.
Đình An cười chọc ghẹo làm Long cũng buồn cười theo.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ