Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Xin lỗi, người em yêu không phải là anh

Chương 11. Khi hạnh phúc là….

- em nghĩ cả 2 chúng ta đều cần 1 khoảng lặng, để cùng suy ngẫm về tình cảm của mình, em sẽ đi học Master ở Sing 18 tháng, em nghĩ đó là khoảng thời gian tốt nhất cho chúng ta suy nghĩ- nó nói nhanh rồi quay bước đi, để mình anh ở lại, sững sờ, ngồi bất động giữa ghế đá công viên.

Lại 1 lần nữa em ra đi, vì em không tin vào tình yêu của chúng mình, em cho rằng anh và em, tình cảm của chúng ta chưa đủ vững chãi để đi đến 1 kết thúc tốt đẹp. Em lại 1 lần nữa rời xa anh, cảm giác lạnh thật lạnh, như có tuyết đóng trong tâm hồn. Đau!

Nó bước đi, mỗi bước đi gần như mất hết sức lực, nó muốn ra đi cho lòng thanh thản, và cũng để kiểm chứng lại tình cảm của mình. Lần thứ 2 nó chọn giải pháp ra đi, trốn chạy ư?! Không lần này nó không hề trốn chạy, nó can đảm đối mặt với sự thật rằng nó đang có 1 tình địch.
Nhìn cô ta chăm sóc chu đáo cho anh ở công ty, nó không đành lòng. Nhưng cũng không làm gì khác được, vì cô ta có tài, là thư ký tốt cho anh, nhưng cô ta cũng là 1 người có nhan sắc. Trước 1 người đàn ông thành đạt và có địa vị xã hội như Đăng Nguyên, lại còn chưa vợ thì đó là ước mơ của nhiều cô gái.
Dù biết Đăng Nguyên không có gì với Trâm Thư, nhưng nó vẫn thấy khó chịu khi thấy cô ta gần anh, và như giọt nước tràn ly, nó đã quyết định đi học cao học cùng với Hiếu theo đề cử của khách sạn, khi thấy Trâm Thư và anh áo quần không ngay ngắn nằm trên giường trong khách sạn, khi nó mang điểm tâm lên phòng trong vai trò là nhân viên khách sạn.

Nhìn chuyến bay cất cánh, mang em rời xa anh, lòng Bin đau như cắt. Anh không thể làm gì cho tình huống này, vì chính anh là người có lỗi. nếu như buổi tiệc chiêu đãi hôm đó, anh không quá chén thì đã không xảy ra chuyện. Anh chỉ biết câm lặng, tiễn em đi, giờ đây, anh phải có trách nhiệm với những gì mình đã làm, đám cưới với Trâm Thư đang được gấp rút chuẩn bị.

Nhớ lại gương mặt cười như mếu của Đăng Nguyên khi tuyên bố lễ cưới với Trâm Thư, lòng Linh bực bội. Cô không tin Đăng Nguyên lại hồ đồ như thế, và Bảo Nguyên ra đi như vậy càng làm xấu thêm tình hình, nhưng biết thế nào được khi cô quá hiểu bạn mình, là 1 đứa cứng đầu, đã nói là làm, vì thật sự Bảo Nguyên đã bị sốc trước sự việc, và quyết định đám cưới của họ.

Rời khỏi sân bay, Linh đầy hy vọng với những suy tính của mình.
Nhân viên trong khách sạn Sheraton vốn là những học trò cũ của Linh, cô không khó để có thể xem xét lại sự việc thì khía cạnh khách quan nhất.
Và sự thật đã được phơi bày trước giờ phút Đăng Nguyên đặt bút ký vào giấy đăng ký kết hôn. Anh không tin vào những gì mình được nghe từ Linh, rằng Trâm Thư đã gài bẫy anh, cố tình tạo hiểu nhầm khi Bảo Nguyên vào phòng, nhưng sự thú nhận của Trâm Thư đã đánh 1 đòn mạnh vào anh.

………

18 tháng sau.

- Bảo Nguyên, I love you, could you marry me?- John đang quỳ xuống với chiếc nhẫn, cầu hôn nó trước mặt mọi người.
- Are you joking?- nó ngạc nhiên.
- No, I’m serious- John nhìn vào mắt nó.
Mỉm cười, lâu lắm rồi nó mới cười như thế.

Sân bay Tân Sơn Nhất 1 ngày mưa lạnh.
Về lại Việt Nam sau hơn 18 tháng, nó đã là thạc sỹ ngành quản trị, đáp máy bay chung với nó là Hiếu và John.

Ocean Bar nằm giữa con đường 3-2 nhộn nhịp, bên trong là không gian của mùi rượu tây, thuốc lá, nước hoa, tiếng nhạc nhảy vang đầu.
Nó dắt John vào quán, đây là lần đầu tiên 1 giảng viên người Mỹ như anh đặt chân đến Việt Nam.
Vì trót đem lòng yêu cô học trò của mình, nên John đã quyết định rời Singapore để đến thăm quê hương của nó, và cũng là lần đầu tiên theo chân nó đi Bar ở đây.
Cái không gian ngột ngạt và đầy âm thanh khiến nó thấy chóng mặt, khẽ đưa tay sờ trán, nó xoa 2 bên thái dương.
Thấy vẻ mệt mỏi của nó, john lo lắng nắm lấy tay nó, nhưng nó đã cố gắng cười để trấn an anh.

“ xoảng”- tiếng chai rượu vỡ ở góc bàn Vip gây sự chú ý. Nó cũng quay sang nhìn. Trong ánh sáng mờ ảo, nó nhận ra người đàn ông đang bị 4 thanh niên đánh tới tấp vào người mà không hề phản ứng lại chính là Đăng Nguyên.
Nó lao lại chỗ anh vừa kịp lúc bảo vệ giải quyết vụ việc.
Đỡ Bin đầy mùi cồn ra khỏi bar, nó bảo John đi taxi về khách sạn, còn mình thì chở Đăng Nguyên về nhà.
- anh có leo lên xe hay không thì bảo- nó nghiêm giọng
- anh!- Bin cố gắng đứng thật vững, nhưng anh cứ như người không xương, ngả nghiêng.
- Leo lên, em đưa về-nó dịu giọng.

Ngồi sau lưng Nấm, anh rút đầu vào lưng nó, lâu lắm rồi mới lại có cảm giác gần nhau, Bin cố gắng lấp đầy nỗi nhớ, vòng tay ôm chặt lấy eo nó.

Đỡ Bin nằm xuống giường, nó như trút được gánh nặng trên vai, tháo giầy, nới lỏng caravat, nó véo má Bin 1 cái thật đau cho bỏ tức, nó không nghĩ mình lại gặp anh trong tình huống đó, thật mất hình tượng.
- em còn yêu anh không- Bin nói với giọng lè nhè- em có biết 1 năm qua anh sống như thế nào không?… 1 cái xác không hồn, không hơn không kém… vì sao?!… vì linh hồn của anh đã đi theo em rồi… nhưng mà hôm nay, anh biết rằng… 1 thằng như anh thì chẳng làm nên trò trống gì… em đã có người khác… 18 tháng không liên lạc… em về với 1 thằng tây… tay em đeo nhẫn… em cười với nó….
- Anh có thôi đi không- nó cáu- mùi rượu nồng nặc, dậy mau, đừng có giả bộ với em- nó đánh Bin 1 cái rõ đau.
Bin chồm người, kéo nó nắm xuống, hôn lên môi nó, nụ hôn xa cách nhung nhớ.
Nó để yên mình, nằm cạnh anh, nó biết anh không say như anh thể hiện, vì vốn dĩ anh uống rất khá, nhưng nó không hiểu tại sao anh lại cố biến mình thành 1 kẻ sâu rượu như thế.

Anh thim thíp ngủ, lâu lắm anh mới bắt đầu ngủ với nụ cười, anh chưa say đến mức không biết gì, nhưng anh chấp nhận làm kẻ gây sự chỉ để , bị đánh chỉ mong em nhận ra anh và em đang ở cùng 1 nơi mà thôi.

Nó rời khỏi giường, khi thấy Bin đã thở đều đều, đến tủ thuốc, nó lấy bông băng và thuốc sát trùng những vết thương cho anh. Nhìn khuôn mặt gầy gộc của Bin, lòng nó xót xa.

Bình minh của 1 ngày mới đã đến, nó rời khỏi chung cư sau khi đã chuẩn bị cho Bin 1 tô cháo lòng nóng và 1 ly sinh tố dưa hấu giải rượu.
Vừa ra khỏi chung cư, tiếng chuông điện thoại đã reo vang.
- alo, tao nghe nè.
- Mày đang ở đâu đó, nhanh qua studio, trễ giờ rồi- giọng Linh cáu trong điện thoại
- Chết thật, tao quên mất, qua liền đó- nói rồi nó chạy xe nhanh qua chỗ hẹn với Linh.

Bin đến công ty với gương mặt rạng ngời, ai cũng thấy lạ, hôm nay giám đốc “nước đá” tươi cười, khác hẳn bộ mặt lạnh tanh như mọi ngày.
Bin đang rất vui trong lòng, anh hiểu rằng Nấm vẫn còn yêu anh, và chắc chắn những gì anh thấy tối qua giữa Nấm và ông tây đó là không đúng, nếu không cô ấy đã không chăm sóc cho anh cả đêm như thế, anh hiểu rằng, anh vẫn còn cơ hội.

- sếp! anh có thư- anh thư ký chuyển những bức thư đến cho Bin.
- ừ, để đó cho anh- Bin vẫn chăm chú với cái máy tính.

06:00pm. Tiền sảnh khách sạn Sheraton.

- tụi mày chuẩn bị xong chưa- Cường lo lắng
- yên tâm, Vân ta mà đã ra tay là phải chuẩn không cần chỉnh- Vân cười đắc ý, lâu lắm rồi cô mới có dịp hội ngộ với đám bạn tại Việt Nam, nếu không có đám cưới này, chắc cô cũng không về được vì chỉ còn 2 tháng nữa là cô sinh con thứ 2.
- Sao giờ này ông Nguyên chưa tới, chả lẽ thằng chả không còn yêu Bảo Nguyên nữa à- Tuấn lo lắng, đi qua đi lại.
- Để tao gọi cho thằng chồng tao coi sao- Chi lấy điện thoại, điện cho ông xã- anh! Lên xem sếp Nguyên sao mà giờ này chưa thấy tới.

Gập điện thoại lại, Hải- chồng của Chi, đồng thời cũng là thư ký cho Đăng Nguyên- vội vàng đi lại phòng giám đốc, đèn vẫn còn sáng, anh gõ cửa.
- mời vào- Bin nói vọng ra
- sếp! anh không đi dự đám cưới à?- Hải vờ hỏi
- đám cưới?- Bin ngạc nhiên
- anh chưa coi thiệp mời sao, thôi anh coi đi rồi tranh thủ, em xin phép đi trước, không thôi kẹt xe- Hải nhanh chóng rời khỏi phòng.

Ngạc nhiên, Bin vớ đống thư từ, quả thật là có 1 cái thiệp hồng. Anh mở ra đọc, không tin vào mắt mình,những chữ cái đang bay nhảy trước mắt anh.

“ Trân trọng báo tin lễ thành hôn của con chúng tôi là Nguyễn Bảo Nguyên và John PT.”
Anh nhìn kỹ lại 1 lần nữa, đứng dậy, lao ra khỏi công ty.

- nhanh lên, sao anh đi chậm vậy- Bin bực tức quát anh tài xế.
- sếp thông cảm, đang giờ tan tầm, kẹt xe dữ quá- anh tài xế nhẹ nhàng.

Không chờ được nữa, Bin mở cửa, anh chạy thật nhanh, thật nhanh. Mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi, caravat tháo tung, anh chạy, chạy và chạy. Vừa chạy anh vừa cầu nguyện, anh không muốn mất đi Nấm, anh không tin là những gì anh cảm nhận tối qua là mơ, anh biết Nấm vẫn còn yêu mình, nhưng sao lại đám cưới với người khác. Chưa 1 lần nào anh thật sự giữ Nấm lại bên mình, chưa 1 lần nào anh kéo em về phía mình, chẳng lẽ giờ đây anh lại để em vuột mất như thế, không được, anh không muốn mình thất bại trong tình yêu, và không muốn mất đi người anh yêu quý nhất.

Chẳng lẽ tình cảm bao nhiêu năm qua đã xóa sạch, thay vào đó là đám cưới với ông tây anh thấy hôm nọ. Không thể nào, Bảo Nguyên không phải là ngưởi dễ quên như thế. Nhất định anh phải gặp Nấm, phải ngăn cản đám cưới này lại. Anh chạy, chạy và chạy.

Tới trước khách sạn, Bin thở hổn hển, cố gắng hít thở, anh đi vào khách sạn, tấm hình cưới của em và hắn sao mà tình tứ thế. Bin đau lòng, anh chạy nhanh vào hội trường.

Mọi người đang tập trung hướng về sân khấu, nơi mà cô dâu và chú rể đang cử hành hôn lễ.
- Paul John, con có đồng ý lấy Maria Nguyên làm vợ và nguyện suốt đời yêu thương, chăm sóc cô ấy, cho dù có ốm đau, bệnh tật?- cha xứ
- Thưa cha, con đồng ý- John nói.
- Maria Nguyên, con có đồng ý lấy Paul John làm chồng và nguyện suốt đời yêu thương, chăm sóc cho anh ta dù có ôm đau, bệnh tật?- cha xứ
- Thưa cha, con…
- Không, em không được lấy hắn ta- Bin hét to giữa hội trường, anh chạy đến, nắm lấy tay Nấm, kéo đi ra khỏi buổi tiệc trước sự ngạc nhiên của mọi người.
- Bin, buông tay em ra- nó vừa nắm váy cưới, vừa chạy theo Bin.
- Anh sẽ không bao giờ buông tay em ra, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì anh mãi mãi yêu em, em đã đồng ý làm vợ anh rồi, không ai có thể tách em ra khỏi anh- Bin nắm lấy đôi vai của nó, anh nhìn sâu vào mắt nó, ánh mắt nồng nàn, chan chứa yêu thương.
- Nói hay lắm, phải vậy chứ- tiếng vỗ tay của mọi người vang khắp hội trường.

Bin ngạc nhiên nhìn xung quanh, lúc này anh mới nhận ra có tới 2 cô dâu, 1 là Bảo Nguyên của anh và người còn lại chính là Linh đang mặc chiếc váy cưới trắng muốt bên cạnh chú rể là Hiếu.
Đám bạn nó cười vang vang, cuối cùng thì Bin nhà ta cũng đã sập bẫy của tụi nó, đúng lá đám quỷ chà đĩa.
- chúc mừng mày, trao hoa cưới lại cho mày, năm sau đám cưới nhé- Linh đưa bó hoa cho nó.
- Chúng ta đã thành công, yeah!- Duy hô to, đám tụi nó quay lại đập tay với nhau.

Bin còn chưa hiểu mọi chuyện, mặt anh nghệch ra.
Nó cười, tựa đầu vào vai anh, nhỏ nhẹ:
- tụi nó chọc anh đó, Linh bảo em với anh cứ chơi trò trốn tìm hoài, nó bực mình nên rủ mấy đứa làm đám cưới cho em để xem tấm lòng của anh như thế nào.
- Vậy còn lúc nãy?- Bin thắc mắc.
- Bây giờ là 08:30pm, em với Linh đã đãi tiệc xong cách đây 1 tiếng rồi anh Nguyên à- Hiếu nắm lấy tay Linh, nhìn nhau cười hạnh phúc.
- Tấm hình cưới là photoshop thôi- Kim nhún vai.
- Cảnh làm lễ là 1 màn kịch, mà chúng ta cần phải cảm ơn sự hợp tác quá ăn ý của John PT- Cường đập vai John.
- Dù chỉ là giả, nhưng tôi vẫn thấy mãn nguyện, chúc em hạnh phúc- John PT bắt tay nó.

Bin bật cười, quả thật anh gần như đứng tim khi thấy Nấm sắp nói “ con đồng ý”, vì thế lúc đó anh chỉ biết bằng mọi cách ngăn không cho em thốt lên 3 từ ấy.
Và giờ đây, trước sự chứng kiến của mọi người, 1 lần nữa Bin quỳ xuống, nhìn vào người con gái anh yêu, đang đứng trước mặt với bộ si-rê cưới trắng tinh, váy xòe xếp tầng, mái tóc búi cao, mỉm cười hạnh phúc với bó hoa cưới từ tay bạn, anh nói lớn:
- mình cưới luôn em nhé!

******************** THE END ********************

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ