XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Xin lỗi, người em yêu không phải là anh

Chương 2 : Tình yêu hé nở nụ cười

Từ cái ngày phát hiện ra Bin chính là anh chàng năm nào nó ngã nhào vào thì mọi thứ với nó có sự đổi khác.
Nó bắt đầu quan sát Bin kĩ hơn. Gương mặt Bin đã đổi khác rất nhiều từ khi nó gặp năm lớp 10 hay do thời gian lâu quá nó không nhớ rõ, nó nhận ra Bin có 1 nụ cười rất đểu, chỉ nhếch mép lên khi đấu khẩu với nó, nhưng khi cười sáng khoái nhìn trông .. dễ thương cực.
Hắn ta cao hơn nó cả 1 cái đầu mà nhiều khi tức khí muốn túm tóc hắn thì nó phải dùng hết sức lực nhảy lên vai rồi vò vò tóc hắn trong tay, cái cảm giác những ngọn tóc đinh chăm chăm vào tay rất tuyệt.
Hắn là 1 kẻ sạch sẽ tinh tươm khi ra đường nhưng cực kì bề bộn trong phòng.
Hắn là 1 người sành ăn, giỏi nấu nướng nhưng mắc tội hay tỉ tê chê bai khi nó đổi món mới cho bữa cơm.
Hắn hay nhìn nó từ đầu đến chân, tay sờ cằm rồi gật đầu khen hôm nay trông… khác người hơn hôm qua, cũng chỉ vì nó búi tóc cao, hay đeo lên tay những phụ kiện do nó sáng tạo.

- Tối nay có mưa sao băng đó, mai nhóc có đi học không ? mai anh được nghỉ anh em mình thức đêm coi đi- Bin nhìn nó trong khi nó đang mãi với phim hoạt hình Tom& jerry
- Mai à…để em nhớ xem… ca 3 quản trị tiền sảnh…thức cũng được.

11 :45 pm. Nó kệ nệ kéo 2 cái ghế ra ban công, rồi thả lỏng người ngửa mặt nhìn sao đêm. Trời trong không 1 chút mây, mắt hướng về phía ngôi sao đang lấp lánh mà theo nó là đẹp nhất, mỉm cười.
- Của em nè- Bin chìa ly yaourt cafe đá
- Thanks ! anh lại cafe đen đấy à, uống rồi khỏi ngủ nhé- nó nhún vai
- Cafe đen cho nam tính, với lại thức thì mới xem được sao băng chứ- Bin cười cười
- Eo, em mà có cafe đắng hay trà đặc thì cũng ngủ tuốt, hờ hờ
- Ngủ như heo ấy
- Xì, uống cafe nhiều nổi mụn, mặt em dạo này toàn đèn đây
- Thế anh mới làm yaourt cho em, nhưng mà biết cái mặt mốc em thế nào cũng chĩa cafe của anh nên cho cafe lên trên, khỏi ồn ào đòi uống cafe với anh nhá- Bin nhìn nó
- Hờ hờ, Bin hiểu em nhất, số 1- nó đưa tay
- Sao băng kìa

Nó vội vàng nhìn theo tay Bin
- Woa! Đẹp ghê- nó reo lên thích thú
- Ước chưa?
- Ước chi?- nó ngạc nhiên
- Con gái bọn em đứa nào chả ước khi thấy sao băng- Bin ra vẻ hiểu biết
- Hờ hờ, nhầm hàng, em đây không thèm
- Nhóc này đúng là khác người thật- Bin lại cười đểu
Nó không nói gì, chỉ cười cười, thật ra nó không cần ước gì cả, chỉ mong là khoảng thời gian vui vẻ cứ như vô tận.

Hôm nay trong lòng nó không thấy thoải mái cho lắm, tất cả cũng chỉ vì trưa nay, sau khi vất vả len qua dòng người- xe cộ, chen vào được bãi giữ xe trường, đang chờ lấy vé xe thì nhỏ Vân gọi bảo nó lên làm kiểm tra, bực mình nó hét lên:
- xe tao vất đâu, bà đó lên cơn à, trường không còn chỗ giữ xe nè, kiểm tra cái gì

Hối hả dựng chân chống rồi chạy như bay vào trường, nhìn 2 thang máy đều đông người, nó quyết định leo thang bộ, lên tới lầu 5, hết hơi nhưng nó vẫn cố chạy tới phòng học, vừa nói nó vừa nhìn cô giáo như năn nỉ:
- cô… cho em xin vào làm kiểm tra
- quá giờ rồi, em về đi- mặt cô không biểu hiện gì

Nó quay lưng đi ra, lòng buồn không tả nỗi, chỉ vì không có chỗ để xe mà đi học đúng giờ cũng thành trễ.
Cả buổi chiều nằm nhà, nó càng nghĩ càng tức, chẳng buồn nấu cơm tối.
Cạch- tiếng mở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ, ló đầu khỏi phòng, nó nhìn ra hướng cửa.
- Anh về rồi à!
- Em ở nhà á, thế mà anh tưởng đi đâu, vào nhà thấy im re.
- Hôm nay ăn tiệm anh nhá, em không có hứng nấu cơm.
- Sao vậy?
- Chán, chẳng buồn kể.
- Thôi, thay đồ anh chở đi ăn bún bò, hehe.
- Hehe, 5’.

Tô bún nghi thơm phứt phảng phất khói được bê ra cho 2 anh em, Bin lau muỗng đũa trong khi nó vắt chanh bỏ xa tế cho cả 2 tô.
Ăn xong nó kệ nệ vác cái bụng đứng dậy, mặt tươi tỉnh có chút sức sống. Bin chạy xe lòng vòng rồi ghé vào công viên Tao Đàn.
Bước xuống xe, nó đã chạy ngay tới hàng bán thú bông săm soi những con vật ngộ nghĩnh, cuối cùng cũng chọn được 1 con chó đội mũ lưỡi trai màu đỏ, đeo cặp chéo và 1 con ếch xanh to.

- Cho anh nè- nó chìa con ếch ra- phải móc vào đấy nhá
- Trời, con trai ai móc khóa thú bông- Bin xua tay
- Không móc em giận á- nó xị mặt
- Cười đi- Bin vừa nói vừa chọc vào hông, khiến nó giật bắn lên, cười nắt nẻ- nhìn mặt cũng giống em ghê, nhất là lúc xị mặt- Bin lắc lắc chùm chìa khóa có con ếch
- Xì, em… dễ thương hơn nó- rồi cười vang, cảm thấy quên hết những bực tức ban chiều, nó thấy lòng nhẹ hẳn.

Chọn 1 ghế đá, nó và Bin ngồi ngắm dòng xe qua lại. Bất chợt, mưa! Bin kéo nó đứng lên, nắm tay chạy nhanh ra xe. Khoảnh khắc lúc đó nó ước gì đừng trôi qua, tay trong tay 2 đứa chạy dưới mưa, nó mỉm cười, không phải là cái nắm tay đầu tiên của Bin và nó, nhưng là cái nắm tay đầu tiên dưới cơn mưa rào của Sài Gòn, chạy trong công viên phủ ánh đèn vàng, mặt đất là những chiếc lá đã rụng từ khi nào.
Và nhận ra rằng, nó đã thích Bin mất rồi.
…..

Sinh nhật nó.

Sáng sớm, mở mắt chào ngày mới, nó với tay tìm điện thoại.
- ặc ặc, 15 tin nhắn mới, cũng may tối qua để ****** im lặng, không thôi khỏi ngủ- nó mỉm cười ngồi đọc thật kỹ từng tin nhắn chúc mừng rồi cẩn thận gửi trả lời.
Quay người kéo mạnh màn cửa, ánh nắng của 1 ngày mới chiếu rọi khắp phòng, chói cả mắt, nó vui vẻ gấp chăn màn và hát

 

“Khi tôi hai mươi ngỡ ngàng bạn bè quanh tôi
Đôi khi vu vơ lại thấy cô đơn mình thôi
Có những ước muốn khát khao trong tim thế nào
Rồi chợt thấy nụ cười vào trong ánh mắt
Và rực sáng trong tim niềm tin ước mơ
Mặc quần áo thật đẹp nào ta xuống phố
Để chào đón nhưng gì tuyệt vời nhất
Hello! Chào một ngày mới với bao điều ước mơ
Hello! Chào một tương lai mang bao khát khao..”

 

Vừa hát vừa nhảy chân sáo ra khỏi phòng, chui ngay vào wc rống hết sức, niềm vui ngập tràn trong nó.

Bước ra và mở tủ lạnh, lục tìm 1 hồi vừa đóng cửa tủ lại gặp ngay bộ mặt mới ngủ dậy với mái tóc rối tứ tung ngôi của Bin, nó giật bắn người.

- Em làm gì mà mới sáng sớm hét ầm trời vậy- Bin dựa hẳn vào tường, nhắm một con mắt.
- Đi đánh răng đi, nhìn gớm quá, mất hết đẹp trai- nó đẩy Bin vào wc.

Đến trường với tâm trạng hân hoan, nó xuất hiện trước cửa lớp với nụ cười khoe hết cả… răng lợi
- hé lu- nó vẫy tay chào đám bạn

Không ai đáp lại khiến nó hơi quê quê, chui vào bàn ngồi, mặt nó nai chưa từng thấy nhìn khắp đám bạn, nhỏ Linh đang chăm chăm gặm bánh mì, thằng Cường gục đầu xuống bàn tiếp tục “mơ về nơi xa lắm”, nhỏ Chi thì cắm mặt với hộp xôi, nhỏ Vân và Ngân thì lăng xăng giành ăn với thằng Tuấn, chẳng ai để ý đến ngày trọng đại của nó, ỉu xìu, nó ngồi im suốt cả buổi.

Trưa về nhà, nó bê tô mì ra ban công, cái nóng của đường xá phai bớt phần nào trên tầng cao thứ 13 của tòa nhà.

Nó ăn chán chê lại lôi điện thoại ra nhìn, không có tin nhắn
“ lại quên mất sinh nhật mình rồi” nó nhủ thầm, mắt hướng ra phía xa, tiếng nhạc du dương từ nơi nào đó nhẹ nhàng trong gió

 

“Tìm một cọng rơm khô
Hạnh phúc đôi khi bất ngờ
Tìm người bạn thân quen
Buổi sớm tươi vui ko ngờ.
Những khi ta buồn
lại đến bên em ta ngồi
Khép mi mơ màng
hạnh phúc trôi qua êm ái…”

 

Lời bài hát có phần nào giống với tâm trạng của nó- những khi ta buồn- ta thường ngồi lặng ngắm nơi xa xôi, để gió khẽ lùa qua tóc, để thấy ta cần thêm yêu đời.
4:00 pm. Nó đang chăm chút cho mấy chậu hoa đá và xương rồng thì điện thoại reo inh ỏi

“Em, em biết không trên bầu trời cao, nhìn ánh sao anh luôn nguyện ước..
tình đôi ta mãi mãi không phai….
Em! anh ước khi tim em bật khóc, anh sẽ lau khô giọt tình buồn, để đôi ta mãi mãi bên nhau….
Mong đêm nay thời gian, đừng trôi nữa để ta không chia lìa, bao yêu thương từ lâu giờ anh nói ra để trao em, đã muốn nói với em, tất cả trong tâm hồn, mà tình yêu đâu chỉ nói bằng lời…..”- Vân is calling

- Gì đó mày?- nó áp điện thoại vào tai, tay vẫn chăm chăm xới đất.
- Con khỉ, còn ngủ hả, dậy mau, 5’, tao dưới nhà, cúp đây- Vân nói thật nhanh trong điện thoại
- ặc, lại sinh viên nghèo có tiền gọi cho “giai” không có tiền gọi cho bạn- nó mỉm cười.

Diện quần jean xanh đậm, áo pull màu đen in hình bộ xương, giầy converse đen trắng, kính trắng, mũ bảo hiểm đen, cột tóc màu trắng, nó đứng hếch mặt lên trời trước sự ngạc nhiên của nhỏ bạn.

- Mày làm bò sữa hồi nào vậy?- nhỏ Vân nheo mắt
- Con khỉ, tin tao đập mày không- nó bặm môi
- Từ đầu tới chân toàn đen trắng, không phải bò sữa là gì- nhỏ Vân cười nắc nẻ
- Mày dám shock tao, được lắm.
- Thôi lên đi chị 2, đứng đó mà ưỡn ẹo

Xe nổ máy, 2 đứa bon chen qua dòng người giờ tan tầm vào quận 1, ghé vào cửa hiệu bên đường Đinh Tiên Hoàng, Vân kéo tay nó vào trong. Dừng trước ngay dãy váy đầm, nhỏ bạn bốc ngay 2 bộ đầm giúi vào tay nó, nói như ra lệnh

- Thử đi- rồi đẩy nó vào phòng thử không cho nó kịp phản ứng gì.

Sau 3’ đánh vật với cái đầm, cuối cùng nó cũng ló mặt ra khỏi phòng thử với cái dáng vẻ ngại ngùng.
Nhỏ Vân gật gù, mỉm cười búng tay cái soạch.

- Khỏi phải thử cái kia nữa- rồi quay sang chị nhân viên- em lấy cái này. Chị lấy cho em đôi giầy số 37 nữa nhá.
- Ê, mày mua cho ai mà bắt tao thử hả- nó lúc này với thắc mắc

Nhỏ Vân vẫn im lặng, tính tiền xong vào lấy quần áo của nó cho vào cái túi kéo tay nó đi khỏi tiệm.

Sang cửa hiệu làm tóc bên cạnh, ấn nó vào ghế, Vân quay sang chị nhân viên:

- Chị làm cho nó trông thật xinh vào nhé- rồi thả đôi giầy xuống chân nó ra lệnh- mang vào, kể từ giây phút này trở đi, mày chỉ được phép im lặng, nói 1 tiếng nào là tao “mần thịt” mày á.

30’ sau, nó được 1 chiếc taxi hộ tống đến nơi khác, mắt nó lúc này bị bịt kín. Xe dừng hẳn, nhỏ Vân dắt tay nó.

Nó đang tập trung nghe và ngửi để đoán cái nơi mình đang có mặt, tiếng nhạc nhẹ nhàng, tiếng nước chảy, mùi hương hoa thơm dịu dịu, vài giọt nước li ti chạm vào mặt. Vân dắt nó lên từng bậc thang, bước đi chậm chậm như dò dẫm trong đêm tối, tuyệt nhiên không có tiếng người cười nói, nó muốn hỏi Vân lắm nhưng chợt nhớ lời nhỏ bạn nên vẫn im re.

 

“Đêm ngập tràn niềm vui
Mình nắm tay quên đi buồn phiền
Và cùng ngồi bên ánh trăng đêm tuyệt vời
Đường đời mình chung bước đi
Dù gian khó ta vẫn luôn cười
Hát lên khúc ca tình yêu rộn ràng
Từng ngọn nến vẫn mãi chiếu sáng suốt đêm dài
Cùng mơ ước sẽ cố giữ hết suốt cuộc đời
Đừng vội buồn em ơi hãy cố quên
Và luôn giữ cho bao niềm vui
Hãy hát vang bài ca yêu dấu
Mình luôn giữ nhé tình bạn hôm nay
Từng ngọn nến vẫn mãi thắp sáng trong đêm thâu
Sinh nhật trong vòng tay ấm áp
Giữ cho yêu thương đừng quên nhau nhé
Hãy giữ trong tim ngày hôm nay
Happy brithday!”

 

Bài hát vang lên cũng là lúc miếng vải che mắt được tháo ra. Mọi người đều có mặt, đám bạn mà sáng giờ làm nó ủ rũ tưởng rằng đã quên mất sinh nhật nó đang nháy mắt nhau cười vang, nó cảm động rưng rưng muốn khóc.

- Nè, cấm mè nheo, thổi nến đi cô nương- Duy bê chiếc bánh kem lên trước mặt nó.
Hít hơi thổi phù 1 lượt tắt hết 20 ngọn nến trong tiếng vỗ tay chúc mừng của đám bạn, sinh nhật 20 tuổi thật ấn tượng với nó.

Khác hẳn vẻ nghịch ngợm hàng ngày, chiếc đầm vàng ngắn xòe trên gối cùng những họa tiết vector làm nó hiền hơn bao giờ hết. Mái tóc vốn đen dài thẳng mượt luôn được cột gọn gàng nay được uốn xoăn nhẹ, thả bồng bềnh. Khuôn mặt nó trở nên xinh xinh với 2 má hồng và đôi môi mỏng chúm chím dưới làn son cam nhạt. Đôi chân trắng của nó được tô điểm bởi đôi cao gót màu vàng nhạt “ tông xuyệt tông” trông càng dịu dàng và nữ tính.

Đám bạn nhìn nó gật gù nể phục con mắt thẩm mỹ của nhỏ Vân, mấy đứa con gái cứ xoay xoay nó, khiến nó càng đỏ mặt.

- Chúc mừng sinh nhật Nấm
- Anh Bin- nó cười đỡ món quà- sao anh biết mà tới- nó ngạc nhiên
- Ngày quan trọng thế này mà thiếu anh trai sao được- Vân cười ma mãnh- hôm bữa tao mượn máy xem thấy số anh Bin nên lưu lại thôi.

Tiệc tàn.

Vẫy tay chào đám bạn, nó cười tít mắt.
- Thôi anh Bin đưa nó về cẩn thận nhá, em cũng đi đây- Vân vẫy tay chào nó
- Lên xe thôi- Bin chìa mũ bảo hiểm

11:00pm. Ngồi sau xe Bin, nó không tự nhiên như mọi hôm vì đang mặc váy, tay nắm chặt càng xe. Nó bặm môi, gió thổi tóc cứ bay vào mặt. Mỗi khi ai đi ngang qua nhìn là nó lại ngại. Chưa bao giờ nó tự tin về vóc dáng của mình, vì thế chưa bao giờ nó dám mặc váy. Ngày hôm nay, cái ngày mà nó vui nhất thì cũng là ngày nó ngại nhất vì lần đầu tiên nó diện đầm trước bao nhiêu người.

- Em làm gì mà cứ cúi đầu miết vậy
- Em… đang ngại
- Ngại?
- Tự nhiên nhỏ Vân bắt mặc váy, làm giờ em thấy ai cũng nhìn, kì kì- mặt nó méo xẹo
- Này nhóc, em làm gì mà mất tự tin thế, anh nhớ em rất bản lĩnh đấu khẩu với anh mà
- ….
- Hôm nay em xinh lắm!
- Hả? anh nói gì? Xe chạy ồn quá em không nghe
- Không có gì, ôm anh chặt vào anh chạy nhanh về không bãi giữ xe đóng cửa- Bin kéo tay nó ôm ngang eo mình.

Nó ngạc nhiên, lần đầu tiên nó ôm Bin, bao nhiêu lần anh chở nó là bấy nhiêu lần nó luôn nắm càng xe. Tim nó đập nhanh, mặt nó bắt đầu ửng đỏ, hơi ấm từ tấm lưng to của Bin truyền sang người làm nó quên mất cảm giác lạnh của sương đêm, người nó cũng bắt đầu nóng ran khi ôm eo Bin, gần thật gần nó ngửi được cả mùi cơ thể Bin.

Về tới chung cư, nó bước xuống xe, lóng ngóng với chiếc đầm và đôi giầy cao gót khiến nó chông chênh, bước chậm vào bãi giữ xe nó cứ ngại trước ánh mắt của mọi người.
Thấy vậy Bin kéo tay nó vào thang máy, do không để ý nó vấp phải rãnh của cửa thang máy ngã nhào, Bin vội vàng ôm chầm lấy nó- lần thứ 2.
Tim nó đập thình thịch, 2 mắt nhắm nghiền, môi cắn chặt. Cứ thế Bin ôm nó vào lòng chơ tới khi thang máy dừng ở tầng 13.

- Đi thang máy hoài mà vẫn sợ à- Bin chọc nó
- Anh biết là em sợ không gian ngột ngạt mà- nó cười méo xẹo
- Em còn sợ con thằn lằn, yếu bóng vía nên cũng sợ ma, hehe- Bin đẩy cửa chìa tay xin mời.
- Hôm nay tha cho anh vì em đang vui.

Tối đó nó đi vào giấc mộng với nụ cười trên môi. Phòng bên, Bin đang chông đèn làm việc trên máy tính, liếc nhìn đồng hồ trên màn hình, đã 1:00am. Chắc nhóc Nấm đã ngủ khì, hôm nay trông nhóc xinh thật! lần đầu tiên thấy nhóc với chiếc đầm vàng, mắt long lanh, má ửng hồng, khác hẳn dáng vẻ lóc chóc, nghịch ngợm thường ngày. Cả mùi nước hoa nhè nhẹ làm mình cũng cảm thấy có chút gì đó hồi hộp. Ngay lúc nhóc ngã chúi trong thang máy, thật buồn cười, vẻ mặt ngại ngùng trông đáng yêu ra phết. Hóa ra cô nhóc đó cũng ra dáng con gái đấy chứ.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ