Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đạo tình - trang 7

• Chương 41 - Đen ăn đen
Ly Tâm ấn nút copy, cóp lại đoạn băng vừa rồi để đưa cho Tề Mặc xem. Tề Mặc mà chứng kiến cảnh này, đám người của Phong Gia đừng hòng bảo toàn mạng sống. Mặc dù Phong Tế khá dè chừng Tề Mặc nhưng có đoạn băng này, Tề Mặc sẽ có thể quang minh chính đại chiếm địa bàn của Phong Tế. Đến lúc đó, Lam Bang chỉ còn biết chống mắt nhìn miếng mồi rơi vào tay Tề Mặc.


Ly Tâm ngồi yên lặng quan sát màn hình camera. Phòng tra tấn tối om không thấy có bất cứ động tĩnh nào. Ly Tâm đoán những người ở bên trong biết căn phòng có gắn tia hồng ngoại, không may chạm vào là đi đời ngay. Vì vậy hiện tại, Ly Tâm không cần lo đến sự an toàn của cô gái bị hành hạ. Cô nên đi tìm Tề Mặc trước.


Ly Tâm vừa theo dõi vừa suy tính nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách báo động cho Tề Mặc. Màn hình vi tính đột nhiên rung nhẹ. Ly Tâm liền tập trung tinh thần cao độ, phát hiện có cao thủ xâm nhập vào hệ thống. Nếu không phải làm nghề của Ly Tâm, sẽ không ai phát hiện màn hình đã bị định cách phát đi phát lại hình ảnh cũ. 'Gặp đúng đối thủ rồi, hôm nay quả là thú vị" Ly Tâm nghĩ thầm.


Ly Tâm liền múa hai bàn tay trên bàn phím. Xâm nhập và chống xâm nhập, cao thủ và cao thủ giao đấu chỉ tính trong một khoảng thời gian một vài giây. Màn hình hơi nhấp nháy rồi khôi phục lại hình ảnh chân thực thu được từ các camera. Ly Tâm mỉm cười, xâm nhập hệ thống là sở trường của cô, chống xâm nhập cũng là sở trường của cô. Ly Tâm thao tác khôi phục hình ảnh nhanh như chớp, đối phương không thể phát giác.


Nhìn cảnh tượng trên màn hình sau khi hệ thống được khôi phục, Ly Tâm bất giác cười gượng. Tề Mặc quả nhiên không phải người tầm thường. Thuộc hạ của hắn từ các ngả lặng lẽ xâm nhập vào tòa nhà một cách nhanh chóng mà không bị phát giác.


Ly Tâm nhìn thấy xung quanh tòa nhà toàn là người của Tề Mặc. Thuộc hạ của Phong Tế bị tiêu diệt sạch sẽ trong nháy mắt. Đây là lần đầu tiên Ly Tâm tận mắt chứng kiến cảnh "đen ăn đen" (xã hội đen tiêu diệt lẫn nhau), có vẻ không gay cấn như trong phim ảnh.


Ly Tâm chăm chú theo dõi cảnh "đen ăn đen", đầu óc cô mải tập trung vào hình ảnh hạ thủ đối phương mà quên mất chuyện cô cần phải làm gì vào lúc này.


Màn hình camera chuyển đến căn phòng của Tề Mặc, trong phòng không một bóng người. Ly Tâm giật mình, không biết đám Tề Mặc biến đi đâu rồi. Cô vội chuyển sang camera khác, thấy đám Tề Mặc xuất hiện ở tầng hai. Tề Mặc lạnh lùng vô cảm bước đi rất nhanh, Phong Tế gượng gạo đi theo sau. Ly Tâm biết là đã có người thông báo với Tề Mặc, bây giờ là lúc hắn nên rời khỏi nơi này.


Ly Tâm không còn thời gian bận tâm đến chuyện tại sao Tề Mặc lại động thủ ở đây, có lý do chính đáng nào hay không. Cô chỉ biết nếu cô ở lại đây, người của Tề Mặc không quen cô sẽ cho cô đi gặp tổ tông mất.


Nghĩ đến điều này, Ly Tâm lập tức rút cuộn băng vừa copy, nhanh chóng đi về phía phòng tra tấn. Cô gái đó không đáng chết.


Đứng trước phòng tra tấn, Ly Tâm đeo cặp kính chuyên dùng trong phòng tối có tia hồng ngoại, lách người qua khe cửa vào trong. Đám đàn ông ở trong phòng tuy không thể động đậy nhưng chúng vẫn có thể nổ súng bình thường.


Ly Tâm đeo cặp kính nên nhìn thấy rõ mồn một. Có người đàn ông và đàn bà vẫn giữ nguyên tư thế mờ ám, khiến Ly Tâm thật sự không biết nói gì.


"Mẹ nó, chuyện này là thế nào, sao tự nhiên lại cúp điện nhỉ?"


"Không biết, về lý mà nói không thể mất điện lâu như vậy. Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi, Tề lão đại không phải hạng người tầm thường đâu".


"****, nếu tao biết ai giở trò, tao sẽ giết nó ngay lập tức. Lão tam, mày hãy đi thu đồ đi. Đợi ra khỏi nơi này, tao sẽ ném vài cái vào Tề Gia, cho chúng nó chết hết. Mẹ nó chứ, ức hiếp người quá đáng. Bọn nó chẳng coi lão đại của chúng ta ra gì".


"Trong cái hộp để góc trái phòng phải không? Đúng đấy, cho chúng nó chết hết đi".


Ly Tâm vừa đi đến bên cô gái bị gãy tay, đột nhiên nghe được cuộc nói chuyện trên. Cô hiếu kỳ mò sang bên đó. Bàn tay thần trộm của Ly Tâm dường như mới chỉ lướt qua, chiếc hộp đã mở nắp. Ly Tâm thò tay vào cầm ra xem. Cô liền giật mình, bên trong là mười mấy cái cúc tròn, thứ công nghệ cao đánh sụp cả tòa nhà kính trong biển hoa anh túc lần trước. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, trút hết đống cúc vào trong túi áo.


"Ai, ai ở nơi đó, ra đây ngay!". Người trong phòng nghe thấy tiếng động khẽ, lập tức quát hỏi.


Ly Tâm không thèm để ý đến đám người không thể nhúc nhích kia. Cô lộn một vòng qua tia hồng ngoại về chỗ người phụ nữ gẫy tay đang bị ngất, nhẹ nhàng kéo cô ta ra khe cửa.


Bên ngoài yên tĩnh lạ thường, Ly Tâm biết đây là điềm báo trước một cơn phong ba bão táp. Ly Tâm nhanh chóng kéo cô gái bất tỉnh về đằng sau Lưu Cư. Thời gian là tiền bạc, nếu Tề Mặc biết cô tự ý giúp đỡ người hắn không thích, không biết hắn sẽ hành hạ cô như thế nào.


Để cô gái bất tỉnh vào nơi tương đối an toàn, Ly Tâm lập tức phi người về phía cửa lớn đại sảnh. Tề Mặc là người cô không thể đắc tội.


Lúc này, Tề Mặc đang từ bên trong đi ra ngoài. Mãi không thấy bóng dáng Ly Tâm, gương mặt hắn tối sầm. Hắn còn chưa động thủ, Phong Tế tuyệt đối không dám động đến người của hắn. Tề Mặc đoán Ly Tâm không phải bỏ hắn mà đi. Người đàn bà này rốt cuộc chui vào xó xỉnh nào rồi?


"Tề lão đại, chúng tôi có chuyện muốn nói. Tề lão đại xem..."


"Không cần". Tề Mặc phất tay cắt ngang lời Phong Tế. Nói chuyện ư, hắn không đủ kiên nhẫn dài dòng với ông ta. Nếu hôm nay không phải vì mục đích chiếm địa bàn, dựa vào ông ta có thể mời hắn dự tiệc, thật là chuyện nực cười.


Tề Mặc đứng ở ngoài cửa lớn, thần sắc càng lạnh lùng. Hắn sẽ cho Ly Tâm hai mươi giây. Nếu cô ta vẫn không xuất hiện thì đừng trách hắn không khách khí.


Hai mươi giây sau, Tề Mặc không nói một tiếng nào bước lên xe. Đám thuộc hạ của hắn vào vị trí chuẩn bị sẵn sàng. Hắn đã cho Ly Tâm thời gian mà cô dám giở trò với hắn. Tốt nhất cô nên có bản lĩnh thoát thân, hắn không cần người vô dụng.


Chiếc xe từ từ lăn bánh đột nhiên phanh gấp. Ly Tâm xông ra ngay trước đầu mũi xe của Tề Mặc. Cô thở hổn hển đến mức không nói lên lời. Cô cố chạy thật nhanh đến đây. Nguy hiểm quá, nếu Ly Tâm muộn một chút, nơi này có thể trở thành bãi chiến trường. Ly Tâm vẫn chưa sống đủ, cô không muốn chết sớm như vậy.


Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt không hài lòng. Trong lúc khẩn cấp như thế này, chậm một phút là thêm tầng tầng lớp lớp phiền phức. Đúng rồi, không phải nguy hiểm mà là phiền phức. Tề Mặc không sợ bất cứ sự nguy hiểm nào. Chỉ là đối với những việc cỏn con, hắn cảm thấy vô cùng phiền phức.


Tề Mặc dịch mông vào trong để nhường chỗ cho Ly Tâm. Ly Tâm liền nhào vào trong xe. Cùng lúc đó, hai người đàn ông ở phòng giám sát camera bị Ly Tâm đánh ngất cũng vừa tỉnh lại, hoảng hốt hét lớn vào bộ đàm: "Tề Gia xâm nhập, Tề Gia ăn cắp tài liệu". Tiếng nói của họ được truyền đi qua loa phát thanh, khiến người của Phong Tế ở mọi góc đều nghe thấy rõ mồn một.


• Chương 42 - Thoát thân

Ly Tâm lao vào người Tề Mặc hét lớn: "Lái xe đi". Từ trước đến nay cô luôn tính toán chuẩn xác thời gian khi đánh gục người khác. Hôm nay ra tay với hai người đàn ông ở phòng theo dõi camera cũng không ngoại lệ. Bây giờ là lúc họ tỉnh lại, vì vậy Ly Tâm muốn giữ bình tĩnh cũng không được.


Cửa xe vừa đóng, Hồng Ưng đứng ngoài nghe thấy tiếng người đàn ông hét qua loa phát thanh. Anh ta vừa lên xe vừa giơ ra hiệu.


Ánh chớp lửa lóe lên trong chốc lát. Người của Tề Mặc và thuộc hạ của Phong Tế đồng thời nổ súng. Phong Tế vẫn còn đứng ở cửa lúc này mới có phản ứng, nụ cười giả dối trên môi ông ta tắt ngấm. Phóng Tế rút súng hét lớn với Tề Mặc: "Tề Mặc, anh giỏi lắm. Lam Bang sẽ không tha cho anh".


Phong Tế còn chưa kịp nổ súng, Hoàng Ưng rút súng nhanh như tia chớp bắn về phía Phong Tế, khiến ông ta im bặt.


Súng nổ ở khắp mọi nơi. Ly Tâm tựa người vào Tề Mặc nghe tiếng súng ở bên ngoài, cô cảm thấy trong người rất khó chịu. Bây giờ tự nhiên Ly Tâm nhạy cảm với tiếng súng, cứ nghe thấy là ngực cô đau nhức. Vết thương của cô quả thực chưa khỏi hoàn toàn, Ly Tâm hét lớn: "Lái xe đi, nghe rõ chưa. Sao vẫn còn chưa nổ máy?"


"Mẹ kiếp, xe bị nổ lốp rồi. Cô rốt cuộc đã gây ra chuyện gì hả?". Hồng Ưng nghiến răng kèn kẹt. Việc Ly Tâm mất dạng và người của Phong Tế báo động qua loa phát thanh đã làm hỏng kế hoạch của bọn họ. Cô nàng Ly Tâm này không biết lại giở trò gì?


Hồng Ưng là người thay Ly Tâm lái xe vào lúc này. Lái xe bốn bánh đối với anh ta không thành vấn đề, nhưng ba bánh thì hơi khó. Hồng Ưng liền né người sang Hoàng Ưng ngồi bên cạnh, cất giọng lạnh lùng: "Cô lái đi". Hoàng Ưng đồng thời nổ súng ra bên ngoài để tạo đường thoát thân.


"****, tránh ra". Ly Tâm chửi thề một câu rồi từ đùi Tề Mặc lấy đà dướn người nhảy vào ghế đằng trước. Còn chưa kịp đặt mông xuống ghế, cô đạp vội vào bộ ly hợp. Hồng Ưng nhảy ra đằng sau ngồi xuống bên cạnh Tề Mặc.


Ly Tâm nhấn ga, bắt đầu thể hiện bản lĩnh của Vua tốc độ. Cô rồ ga hết cỡ, tay nắm chặt bàn lái, ba bánh xe quay điên cuồng. Chiếc xe Cadillac vừa to vừa nặng. Mặc dù vậy, Ly Tâm điều chỉnh trọng lực chiếc xe dồn về bên phải, vận dụng kỹ thuật di chuyển, tiếp lực, xe chỉ dùng ba bánh vẫn có thể lao nhanh về phía trước.


Hồng Ưng và Hoàng Ưng không khỏi trầm trò tán thưởng: "Kỹ thuật giỏi quá".


Ly Tâm đáp lạnh lùng: "Phí lời. Các anh không biết năm đó tôi luyện tập thế nào đâu". Chiếc xe Cadillac dần rời khỏi khu vực đạn lửa nguy hiểm, ba người thở phào nhẹ nhõm.


"Tôi không biết cô tập luyện thế nào, tôi cũng không muốn biết cô luyện tập kiểu gì. Tôi chỉ biết, Mộc Ly Tâm, cô đã chống lại mệnh lệnh của tôi". Một giọng nói tức giận vang lên ở phía sau, Ly Tâm bỗng chốc thấy đầu óc quay cuồng.


"Tề lão đại, chuyện đó...".


"Ầm..." Ly Tâm chưa nói dứt câu, khu Lưu Cư ở phía sau vọng đến đến nổ rất lớn, khỏi lửa bốc đầy trời. Ly Tâm cứng lưỡi, vụ nổ này quá sức tưởng tượng của cô. Không biết Tề Mặc dùng thứ gì mà trắng trợn như vậy.


Lúc này, chiếc Cadillac của Tề Mặc chính thức hỏng hẳn. Ly Tâm lái xe ba bánh đi đến tận đây là giỏi lắm rồi. Trước kia, cô chưa từng lái xe ô tô ba bánh bao giờ. Nhưng vì sinh tồn, vì muốn thoát thân, chưa thử cũng phải lái. Còn bây giờ, cô đạp ga kiểu gì chiếc xe cũng không nhúc nhích. Ly Tâm buông thõng tay, quay người nhìn Tề Mặc: "Tôi hết cách rồi". Xe hỏng cô làm thế nào được, cô có phải là thần thánh đâu.


Tề Mặc còn chưa lên tiếng, một chiếc Ferrari phóng như bay đến. Ly Tâm nhìn thấy người lái xe là Lập Hộ, cô liền quên phắt Tề Mặc, mở cửa xuống xe đi nhanh đến chiếc Ferrari.


Lập Hộ cười híp mắt với Ly Tâm: "Cô muốn chết hả?"


Ly Tâm lập tức nhớ ra Tề Mặc vẫn còn ngồi trên chiếc xe hỏng. Chỉ vì lo thoát thân mà cô quên béng mất ông chủ. Trời ạ, có phải cô muốn chết đến mức hồ đồ rồi không. Đầu óc Ly Tâm chưa kịp nghĩ ngợi, chân tay cô phản ứng cực nhanh. Cô bay người về chiếc xe hỏng, mở cửa cho Tề Mặc. Đối diện với gương mặt vô cùng khó coi của Tề Mặc, Ly Tâm chỉ còn biết cười hì hì.


"Rất tốt". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng pha lẫn nộ khí, khiến Ly Tâm thấy lạnh toát sống lưng.


Cô liền nắm lấy cánh tay Tề Mặc, đỡ hắn bước xuống xe. Ly Tâm cười giả lả: "Là lỗi của tôi, lỗi của tôi".


Nhìn gương mặt tươi cười lấy lòng của Ly Tâm, Tề Mặc hắng giọng: "Cô sai ở điểm nào?"


Ly Tâm cười nói: "Tôi quên mất mọi việc cũng phải lão đại là trên hết". Vừa nói cô vừa bám chặt cánh tay Tề Mặc đi về chiếc Ferrari của Lập Hộ. Mới đi hai bước, Ly Tâm đột nhiên nhớ ra Tề Mặc không đụng chạm đàn bà. Cô lập tức buông tay, nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khó hiểu.


Tề Mặc ngồi lên xe Ferrari, đưa tay nắm chặt cánh tay Ly Tâm rồi kéo mạnh vào trong xe. Ly Tâm bị bàn tay cứng như thép của Tề Mặc lôi vào trong xe, quỳ dưới chân hắn. Vừa rồi ngực cô chạm mạnh vào đầu gối Tề Mặc nên bắt đầu đau nhức. Tuy nhiên, Ly Tâm hoảng đến mức không dám động đậy.


Tề Mặc không lên tiếng, Ly Tâm cũng không dám mở miệng. Cô quỳ úp người vào đùi Tề Mặc, cảm thấy bàn tay Tề Mặc đang giữ chặt lưng cô vuốt từ từ lên phía cổ. Bàn tay hắn không phải dịu dàng, cũng không tàn nhẫn mà toát ra mùi nguy hiểm, đến mức Ly Tâm có cảm giác dựng tóc gáy.


Ly Tâm hiểu rõ. Tề Mặc bắt cô tự nhận lỗi, cơ hội chỉ có một lần. Tề Mặc có thể cho cô một cơ hội, Ly Tâm không biết nên tỏ ra biết ơn hắn hay bộ dạng nào khác.


"Tề lão đại! Chuyện là thế này...Tôi không phải không nghe lệnh anh, mà tôi đi tìm chứng cứ giúp anh. Anh động đến địa bàn của Lam Bang...thì khó ăn nói với giới hắc đạo. Tuy anh không sợ, nhưng phá bỏ quy tắc thì không hay lắm...Đây là tôi nghĩ cho anh mà thôi".
• Chương 43 - Thẩm vấn
Ly Tâm than thầm trong lòng, đúng là không gì có thể che dấu Tề Mặc. Tuy nhiên từ trước đến nay, sở trường của cô là hóa nặng thành nhẹ, hóa nhẹ thành không.


Tề Mặc hừm một tiếng, vặn mạnh cổ tay Ly Tâm, khiến cô đau điếng người. Trên tay cô là chiếc áo của hắn, vệt máu đỏ nổi rõ trên áo. Ly Tâm khóc thầm, là máu của người phụ nữ cô cứu ra từ phòng tra tấn. Vừa rồi do vội quá nên Ly Tâm quên mất. Gương mặt Tề Mặc càng lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén của hắn muốn xuyên thủng người Ly Tâm: "Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ người nói dối tôi bảo toàn mạng sống".


Nghe giọng nói đầy nguy hiểm của Tề Mặc, cổ tay lại bị hắn vặn mạnh đến mức sắp gẫy rời, Ly Tâm biết cô đã phạm phải kị húy của Tề Mặc. Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến Ly Tâm không thở nổi, cô vội vàng hét lớn: "Tôi không nói dối anh. Thật đấy...Á...".


Sắc mặc của Tề Mặc ngày càng khó coi. Hắn bẻ hai tay Ly Tâm ra đằng sau, giọng nói đầy tức giận: "Tôi hỏi một lần nữa".


Ly Tâm đau đến mức nước mắt trào ra. Cô thở dốc: "Đừng vặn nữa, đừng vặn nữa. Tay tôi gãy rồi".


"Cô còn không nói thật. Lão ghét ghét nhất là bị lừa dối. Nếu cô muốn sống thì mau khai ra ban nãy cô đi đâu làm gì?". Qua kính chiếu hậu, Hoàng Ưng nhìn thấy gương mặt đầy nộ khí của Tề Mặc và tiếng kêu đau đớn của Ly Tâm, anh ta không đành lòng nói cho Ly Tâm biết nguyên nhân Tề Mặc giận dữ.


Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Ai cho chú nhiều lời".


Hoàng Ưng vội giải thích: "Tôi nghe giọng cô ấy lạc hẳn đi. Cô ấy còn đang bị thương, không chịu nổi sức mạnh của lão đại. Xin lão đại hãy để cô ta nói xem, rốt cuộc cô ta đi đâu. Nếu cô ta thật sự làm chuyện có lỗi với chúng ta. Lão đại, đến lúc đó không cần lão đại ra tay, Hoàng Ưng tôi cũng sẽ không tha cho cô ta".


Lập Hộ mở miệng: "Còn không mau nói. Cô thật sự muốn chọc tức lão đại phải không? Sự thực thế nào thì nói như thế, chúng tôi có ăn thịt cô đâu".


Bọn họ biết Ly Tâm sẽ không làm chuyện có lỗi với bọn họ, tin chắc Tề Mặc hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nếu không lão đại đã giết cô từ lâu. Lời nói dối của Ly Tâm không thể qua mắt bất cứ ai. Trên đời này Tề Mặc lại ghét nhất người nào nói dối hắn. Làm sai thì nhận lỗi, đáng bị phạt thì chịu phạt, Tề Gia có quy tắc của Tề Gia, Tề Mặc tuyệt đối không tàn nhẫn với người của hắn. Tuy nhiên nếu có kẻ dám lừa dối hắn, thì người đó chỉ còn con đường chết. Bây giờ Tề Mặc còn chưa ra tay với Ly Tâm, chứng tỏ hắn đã đặc biệt nể tình. Ly Tâm còn không khai ra sự thật thì không người nào ở đây có thể cứu cô thoát chết.


Tề Mặc im lặng, giật mạnh hai tay Ly Tâm đang bị hắn giữ chặt ở đằng sau: "Có nói không?"


"Tôi nói, tôi nói". Ly Tâm dù ngốc đến mấy cũng không thể không hiểu ý của Hoàng Ưng và Lập Hộ. Nguyên nhân khiến Tề Mặc giận dữ chỉ là do cô không chịu nói thật. Ly Tâm quyết định khai hết mọi chuyện. Trên thực tế, Ly Tâm nghĩ việc cô làm không phải quá nghiêm trọng. Chỉ có điều, Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có phản ứng mạnh như vậy.


"Mau nói". Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn nghe lời, Tề Mặc hơi buông lòng bàn tay giữ Ly Tâm.


"Người phụ nữ đó không đáng chết. Cô ta có gây hại gì đến anh đâu. Anh có thể nhẫn tâm nhìn cô ấy bị giết, còn tôi thì không thể". Ly Tâm cắn môi nói nhỏ.


Tề Mặc nghe xong hơi cau mày, buông hai tay Ly Tâm, đỡ cô quay người lại. Nhìn vẻ mặt trắng bệch đau đớn của cô, hắn lên tiếng hỏi: "Cô dám làm trái mệnh lệnh của tôi chỉ vì một người phụ nữ?"


Ly Tâm ngồi lên đùi Tề Mặc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: "Đó là sinh mạng anh hiểu không. Mạng của anh đáng giá, của người khác cũng đáng giá. Nếu tội không đáng chết, tôi không gặp thì thôi, một khi gặp sẽ không khoanh tay đứng nhìn".


Ly Tâm bị bỏ rơi từ nhỏ nên cô biết mạng sống rất đáng quý, cần phải biết trân trọng sinh mạng của mình và của người khác. Hành nghề ăn trộm bao nhiêu năm nay nhưng Ly Tâm chưa từng giết người. Đua xe nhiều năm, cô cũng chưa từng khiến ai thiệt mạng. Tuy nhiên đối với những kẻ đáng chết, Ly Tâm tàn nhẫn hơn ai hết. Đừng nói là đồng tình, đến nhìn cô cũng chẳng thèm nhìn nửa mắt.


Tề Mặc thấy Ly Tâm mở to mắt nhìn hắn, khóe mắt còn đọng giọt lệ, từ người cô toát ra vẻ vừa mềm yếu vừa kiên cường. Tề Mặc bất giác nhíu mày, hắn không có một chút thương xót với người đàn bà động vào hắn, phạm vào kỵ húy của hắn thì đáng chết. Sinh mạng tồn tại chỉ là vì tử vong, mạng hắn đáng giá vì bản thân hắn nỗ lực. Mạng sống người khác hắn coi bằng con kiến thì sao nào?


Tề Mặc cất giọng đanh thép: "Dù có sai nhưng nếu có bản lĩnh thì sai cũng thành đúng, cô không phải chết. Cô không sai nhưng cô không có năng lực thì cũng thành sai, cô cũng đáng chết. Thế giới này chỉ công nhận kẻ mạnh, không nhận kẻ yếu".


Thế giới của Tề mặc không có "nên hay không nên" mà chỉ có "mạnh hay không mạnh". Từ nhỏ, hắn đã học được đạo lý, muốn tồn tại chỉ có thể dựa vào bản thân, không thể dựa vào người khác cũng không nên dựa vào người khác. Chưa đến mười tuổi đầu hắn đã bắt đầu giãy giụa giữa ranh giới sống chết. Ở tuổi đó hắn đâu có đáng chết, chỉ là thế giới vô cùng tàn khốc. Nó không vì anh không đáng chết mà tha cho anh. Nếu anh không muốn chết, anh chỉ còn cách tự mình tranh thủ.


Ly Tâm nheo mắt nhìn Tề Mặc. Trong đáy mắt hắn chỉ có tia lạnh lẽo và sát khí, không có hối hận, thương tiếc hay chút tình người.


Ly Tâm đột nhiên hiểu ra, "cá lớn nuốt cá bé" chính là quy luật của hắc đạo, là tôn chỉ vô hình, là quy tắc bất biến từ xưa đến nay. Giới hắc đạo phức tạp, nguy hiểm nhưng cũng gần thế giới tự nhiên nhất. Ở đó không tồn tại sự thương hại hay đồng tình.


Hoàn cảnh sống khác sẽ hình thành nhân sinh quan khác biệt. Ly Tâm biết Tề Mặc không sai. Tuy nhiên, quan điểm của Tề Mặc không phải có nghĩa là quan điểm của cô. Ly Tâm biết cô không thể giải thích rõ với Tề Mặc: "Anh có cách nghĩ của anh, tôi có suy nghĩ của tôi. Tóm lại là trong quan niệm của tôi, không làm sai thì không đáng chết".


Tề Mặc nhíu mày, nhìn người phụ nữ trong lòng mặt vẫn tái mét vì đau đớn. Hắn ôm chặt thắt lưng cô, giọng nói có vẻ dịu đi một chút: "Chỉ có lần này thôi".


Ly Tâm vốn định tranh cãi với Tề Mặc đến cùng dù hôm nay có phải chết. Thấy Tề Mặc bỏ qua cho mình, cô nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt ngờ vực. Hoàng Ưng và Lập Hộ ngồi đằng trước kinh ngạc liếc nhau. Phụ nữ chạm vào người là đại kỵ húy của Tề Mặc. Vậy mà Tề Mặc dễ dàng tha cho Ly Tâm, chứng tỏ cô là một nhân vật đặc biệt.
• Chương 44 - Lấy công chuộc tội
Tề Mặc đặt Ly Tâm ngồi bên cạnh hắn. Ly Tâm toàn thân đau nhức, gương mặt trắng bệch, cô tựa đầu vào vai Tề Mặc thở hổn hển.


Tề Mặc lên tiếng: "Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Chỉ vì một người đàn bà, cô suýt nữa làm hỏng kế hoạch của tôi. Tôi tuyệt đối không cho phép người của tôi phạm phải sai lầm như vậy". Mặc dù giọng nói hắn vô cùng nghiêm khắc nhưng tay hắn nhẹ nhàng xoa bóp quanh vết thương trên ngực Ly Tâm.


Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm biết việc làm của cô ảnh hưởng đến kế hoạch của Tề Mặc, suýt nữa kéo hắn xuống bùn. Cô không nghĩ xa xôi như vậy, chỉ hành động theo quán tính. Ly tâm cũng không ngờ chỉ vì đợi cô, Tề Mặc ra tay chậm hai mươi giây, cả đám mới lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, khiến Tề Mặc bị mất nhiều thuộc hạ trong cuộc đọ sức này. Nếu Tề Mặc không nói, Ly Tâm thật sự không hiểu rốt cuộc cô sai ở điểm nào.


Hóa ra đây mới là sai lầm mà Tề Mặc bắt Ly Tâm nhìn nhận. Việc làm của cô gây hại cho hắn, đây mới là then chốt. Sớm biết như vậy Ly Tâm đã không khai tuốt tuồn tuột. Cô bất giác nhíu mày, chỉ trách bản thân không hiểu những chuyện giang hồ nên không nắm được tâm tư của Tề Mặc. Xem ra sau này cô cần chú ý hơn mới được.


Ly Tâm tựa người vào ngực Tề Mặc, bàn tay vẫn còn run run lấy ra chiến lợi phẩm, đưa đến trước mặt hắn: "Tôi tìm thấy cái này nên mới chậm chứ không hoàn toàn vì người phụ nữ đó".


Tề Mặc nhìn thấy hơi cau mày. Hắn lập tức rời bàn tay khỏi eo Ly Tâm cầm lên xem. Ánh mắt hắn càng trở nên lạnh lùng, hắn quay sang hỏi Ly Tâm: "Cô tìm thấy ở đâu?"


Đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng kinh ngạc khi nhìn vào thứ trong tay Tề Mặc. Cái vòng tròn họ chưa thấy bao giờ nhưng cái cúc áo họ từng gặp ở biển anh túc. Đó là vũ khí nguy hiểm mà máy dò tìm của họ cũng không phát giác. Ly Tâm lấy được nhiều như vậy, sức sát thương chắc chắn sẽ rất lớn.


Thấy vẻ mặt Tề Mặc không còn tức giận mà âm trầm lạnh lùng, Ly Tâm hít một hơi rồi từ từ mở miệng: "Tôi vào phòng giám sát camera để tìm hình ảnh có lợi cho anh. Nhìn thấy thứ này ở phòng tra tấn, tôi mới đến đó và đem hết đi. Tôi thật sự muốn giúp anh tìm chứng cứ. Nếu không phải vì chuyện đó, tôi cũng không làm mất thời gian".


Câu nói của Ly Tâm có tám phần thật hai phần giả, cô tin Tề Mặc không thể phát giác. Trên thực tế cũng vì lấy thứ công nghệ cao này, cô mới chậm mất hai mươi giây Tề Mặc dành cho cô.


Tề Mặc cất giọng lạnh như băng: "Lắm chuyện. Tôi làm việc còn cần sự giúp đỡ của cô? Nếu tôi không nắm chắc thì có thể làm gì?". Vừa nói, hắn vừa đưa mấy cái cúc cho Hồng Ưng rồi một tay ôm eo Ly Tâm, một tay từ từ xoa bóp vết thương của Ly Tâm.


Tuy ngữ khí của Tề Mặc vẫn còn nghiêm khắc nhưng vẻ mặt hắn không còn đáng sợ như trước, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cô trề môi: "Không cần thì thôi". Ly Tâm biết Tề Mặc đã dám động thủ, chắc chắn hắn đã có sách lược bảo đảm sự an toàn. Cô chỉ là tình cờ vớ được, thuận tay vớ được mà thôi.


"Đưa cho tôi xem". Tề Mặc cau mày khi thấy Ly Tâm xoay đi xoay lại cổ tay tím bầm của mình.


Ly Tâm liền cầm cuộn băng đưa cho Tề Mặc. Cô nói bất mãn: "Tôi thu được ở phòng giám sát đó. Lần này, tội sống chắc cũng có thể được miễn rồi chứ". Cảm giác Tề Mặc không còn giận mình, Ly Tâm lập tức cao giọng thương lượng. Về điểm này không thể không công nhận khả năng quan sát nét mặt quá xuất sắc của Ly Tâm.


Tề Mặc đưa cuộn băng cho Lập Hộ. Lập Hộ liền cắm vào vô tuyến trước mặt. Hình ảnh hiện trên màn hình khiến mấy người đàn ông nhăn mặt. Quả nhiên là chiến lợi phẩm không tồi.


Hoàng Ưng vỗ tay cười lớn: "Thế này càng có sức thuyết phục hơn. Lam Bang, lần này tôi sẽ bắt các người trả giá".


Hồng Ưng quay lại nhìn Ly Tâm gật đầu: "Tốt lắm. Vụ này cô làm rất tốt".


Nghe khẩu khí của mấy người đàn ông, Ly Tâm lập tức hiểu ra, đúng như cô đoán, Tề Mặc muốn phản công Lam Bang. Tuy nhiên, đây không phải là chuyện cô đáng bận tâm. Hiện tại cô chỉ quan tâm đến thái độ của Tề Mặc. Vết thương của cô còn chưa lành hẳn, cô không muốn bị thương thêm.


Tề Mặc chăm chú nhìn Ly Tâm, đáy mắt hắn ánh lên một tia vui mừng hiếm thấy. Vòng tay hắn càng ôm chặt Ly Tâm. Hắn điều chỉnh lại tư thế, để cô dựa vào người hắn một cách dễ chịu. Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Lần này tôi sẽ bỏ qua, coi như cô lấy công chuộc tội. Nhưng tuyệt đối không có lần sau. Đến lúc đó đừng trách tôi không cảnh cáo cô".


Trong thế giới của Tề Mặc, đặc biệt là những nhà buôn vũ khí trong tay có thứ hủy diệt cả tòa nhà cao tầng như hắn, nhiều lúc thời gian chỉ sai lệch một giây cũng có thể tạo thành một kết quả khác. Nếu Ly Tâm không nghe lời hắn mà cứ thích tự ý hành động, cô sẽ dễ gặp nguy hiểm.


Như hôm nay cô chậm mất hai mươi giây, không biết làm bao nhiêu người bỏ mạng. Ly Tâm thật sự không hiểu một mạng người quan trọng hay nhiều mạng sống quan trọng hơn.


Ly Tâm tuy mắc sai lầm, nhưng may mà cô lấy được vật phẩm nguy hiểm, coi như có thể cứu mạng của rất nhiều người. Do đó, Tề Mặc mới bỏ qua cho cô.


Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Chuyện tương lai để sau này hẵng tính, bây giờ cô có thể vượt qua cửa ải này là tốt rồi. Nhưng mà mất công sức xông pha mạo hiểm cũng chỉ nhận được một câu không truy cứu từ Tề Mặc, Ly Tâm liền nói ấm ức: "Nhưng tôi đã bị trừng phạt rồi. Anh nên thưởng cho tôi đi chứ". Vừa nói cô vừa giơ tay ra trước Tề Mặc.


Thấy Tề Mặc đanh mặt, Ly Tâm vội lên tiếng: "Được rồi, tôi không cần thưởng nữa".


Mọi người trầm mặc một lúc. Lập Hộ chăm chú theo dõi hình ảnh Ly Tâm lấy được. Thấy người của Tề Mặc cũng xuất hiện trên đoạn băng, Lập Hộ kinh ngạc quay sang Ly Tâm: "Cô nhìn thấy sao?"


Câu hỏi của Lập Hộ phá vỡ không khí yên tĩnh. Tề Mặc và Hồng Ưng đều đưa mắt về phía Ly Tâm.


Ly Tâm cúi thấp đầu, cất giọng khinh thường: "Các anh muốn xâm nhập hệ thống thì ít nhất cũng phải chọn người giỏi giỏi một chút. Bị tôi dễ dàng phản kích như vậy, nói ra quả thật mất mặt các anh quá".


Mọi người lại trầm mặc trong giây lát. Một lúc sau, Hồng Ưng quay gương mặt khó coi sang Lập Hộ: "Chú cần nâng cao kỹ thuật rồi".


Hoàng Ưng huýt sáo tán thưởng Ly Tâm: "Cao thủ".


Hồng Ưng, Hoàng Ưng, đến Lập Hộ đang lái xe cũng nhìn Ly Tâm qua gương chiếu hậu. Ánh mắt họ lóe lên một tia hứng thú, khiến Ly Tâm lạnh buốt sống lưng. Cô lập tức cúi thấp đầu vùi vào ngực Tề Mặc: "Tôi chỉ biết một chút thôi. Đừng trông chờ ở tôi"
• Chương 45 - Rời khỏi Đông Nam Á
Tề Mặc cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, Ly Tâm rúc vào ngực hắn không khác gì con chim nhỏ. Cô nàng tưởng trốn tránh là hết chuyện, Tề Mặc bất giác nhếch môi, bàn tay hắn lại xoa nhẹ lên vết thương trên ngực Ly Tâm. Lúc nãy do quá phẫn nộ, hắn quên cả chuyện nên nhẹ tay một chút với Ly Tâm. Tề Mặc ra tay mạnh đến nỗi Ly Tâm đau đớn, mặt mũi tái mét, nước mắt lưng tròng.


Tề Mặc vừa trải qua một cơn giận dữ không thể nói ra lời. Kể từ khi ngồi lên ghế lão đại của Tề Gia, tâm trạng vui buồn dường như biến mất khỏi con người Tề Mặc. Hắn học được cách khống chế bản thân, hơn nữa cũng chẳng có điều gì khiến hắn cảm thấy vui buồn hay phẫn nộ. Nhưng vừa rồi, việc Ly Tâm nói dối khiến Tề Mặc thật sự tức giận. Vì vậy, hắn không thể khống chế trạng thái của mình. Tề Mặc hơi nhăn mặt, lâu rồi hắn mới có cảm xúc đó.


Được Tề Mặc xoa bóp một lúc, vết thương trên ngực Ly Tâm không còn đau như trước. Cô than thầm trong lòng, sớm biết vậy cô không bộc lộ tài năng của mình, sửa lại đoạn băng rồi mới đưa cho bọn họ. Không biết Tề Mặc sẽ bắt cô làm gì nữa. Cô có tài chôm chỉa, hắn bắt cô mở khóa. Cô biết đua xe, bị ép làm tài xế của hắn. Bây giờ Tề Mặc biết cô giỏi máy tính, hắn sẽ bắt cô làm gián điệp cũng không biết chừng. Ly Tâm chỉ nhìn thấy một tương lai tăm tối đang chờ đón cô.


Không khí tiếp tục trầm lặng. Trong không gian chật hẹp trên chiếc xe ô tô thỉnh thoảng vang lên tiếng gọi điện thoại, ra lệnh này nọ. Mấy người đàn ông vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng.


Thấy đám đàn ông không còn chú ý đến mình, Ly Tâm liền ngẩng đầu. Cô nghe Hồng Ưng ra lệnh qua điện thoại, toàn những câu tanh mùi máu như tiêu diệt, giết hết, nuốt trọn...Tề Mặc không nói một lời nào, giống như chuyện cỏn con này không cần hắn phải ra mặt.


Ly Tâm hơi động đậy người, vết thương đã hết đau. Tề Mặc vẫn tiếp tục vuốt ve ngực cô. Hồng Ưng ngồi bên cạnh quay đi chỗ khác vờ như không nhìn thấy. Ly Tâm bất giác đỏ bừng mặt, cô giữ chặt tay Tề Mặc nói khẽ: "Không đau nữa".


Tề Mặc nhíu mày: "Ngồi yên". Hắn không thèm để ý đến sự kháng cự của Ly Tâm, tiếp tục xoa bóp ngực cô. Tình trạng vết thương của cô hắn hiểu rõ hơn ai hết. Giai đoạn sau khi bị thương còn đau hơn lúc trúng đạn, hắn có không ít kinh nghiệm trong vụ này.


Ly Tâm nghiến răng, giơ cả hai tay nắm tay Tề Mặc: "Vậy anh đổi chỗ cho tôi, lưng tôi đau". Bị Tề Mặc giữ chặt hồi lâu, lưng cô vừa nhức vừa mỏi.


Tề Mặc hừm một tiếng rồi bế Ly Tâm đặt sang bên cửa xe, còn hắn ngồi vào giữa Ly Tâm và Hồng Ưng.


Ly Tâm liền thở phào nhẹ nhõm. Bàn tay xoa bóp của Tề Mặc không mang theo bất cứ tình cảm nào mà chỉ đơn thuần là massage, do đó Ly Tâm không cảm thấy ngại ngùng. Nhiều lúc thói quen là một điều đáng sợ. Nhìn cảnh vật bên ngoài, Ly Tâm đột nhiên sững người: "Chúng ta đi đâu đây?"


"Sân bay". Tề Mặc trả lời lạnh nhạt.


Ly Tâm tỏ ra mừng rỡ: "Chúng ta quay về bây giờ, không cần ở lại nơi quái quỷ này nữa?". Nghĩ đến chuyện có thể trở về nước Mỹ, Ly Tâm thấy phấn chấn hẳn lên. Tùy Tâm có nhiều khả năng đang ở Mỹ, cô gặp người cộng sự lần cuối ở nơi đó mà. Quay về Mỹ, cô sẽ có nhiều cơ hội hơn ở nơi súng đạn nguy hiểm này.


Nhìn gương mặt rạng rỡ của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng đều đều như cũ: "Tôi không có nhiều thời gian. Lần này tôi đích thân đến, coi như nể mặt Đông Nam Á lắm rồi, quá lãng phí thời gian của tôi".


Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm liếc xéo hắn: "Địa bàn lớn thế anh còn kêu tốn thời gian của anh. Đúng là lão đại có khác".


Tề Mặc vỗ nhẹ lên đầu Ly Tâm: "Ở mảnh đất này nếu buôn bán ma túy thì còn tàm tạm, làm thứ khác cũng chẳng làm lớn được, tôi không để vào mắt".


Ly Tâm nhăn mặt: "Thế thì tại sao anh lại muốn đoạt lấy địa bàn này?".


Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Nó vô dụng ở trong tay tôi, nhưng không có nghĩa cũng vô dụng trong tay kẻ khác. Đối với tôi nó là cục sắt gỉ, nhưng đối với một số người nó lại là kim cương. Thứ như vậy để trong tay tôi vẫn tốt hơn, không cần tốn công sức cũng có thể khống chế mạch máu của người khác".


Ly Tâm nghe nói vậy liền bĩu môi. Chuyện này quả thực nằm ngoài sự tưởng tượng của cô. Nhìn bộ dạng Tề Mặc, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy cô lựa chọn cuộc sống trước đây là hoàn toàn sáng suốt. Muốn làm gì thì làm, muốn đi đâu thì đi, tự do tự tại, không cần bận tâm đến đua tranh, địa bàn, kẻ thù.


Chỉ cần tìm ra Tùy Tâm, cô sẽ bỏ trốn đi thật xa. Dù chui rúc ở châu Phi, cũng an toàn hơn ở bên cạnh Tề Mặc. Người này tàn ác quá, hủy hoại bao gia tộc, bao thế lực chỉ là vì một mục đích khống chế thế lực có khả năng uy hiếp đến mình. Ly Tâm càng hạ quyết tâm rời xa Tề Mặc. Còn ở bên cạnh hắn, cô sẽ đi đến sự hủy diệt lúc nào không hay.


"Không cần nghĩ. Cả đời này nếu cô không theo tôi thì chỉ còn con đường đi theo Diêm vương". Một giọng nói lạnh lùng không có bất cứ cảm xúc nào vang lên bên tai Ly Tâm. Nghe kỹ có thể thấy mùi nguy hiểm trong đó.


Ly Tâm giật bắn mình. Cô tự tin bản thân tuyệt đối không để lộ suy nghĩ trên nét mặt. Ra đời bao nhiêu năm nay, Ly Tâm học được cách không để người khác nhìn ra suy nghĩ của mình. Tại sao Tề Mặc lại nói câu đó? Ly Tâm ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn: "Tề lão đại, tôi không có ý gì khác".


Tề Mặc đưa tay nhấc cằm Ly Tâm: "Trò của cô không có tác dụng với tôi. Nếu tôi còn không nhìn ra, không biết chết bao lần từ đời nào rồi".


Ly Tâm cảm thấy toát mồ hôi lạnh. Tên Tề Mặc này rốt cuộc là người hay là thần thánh? Ly Tâm than thầm trong lòng.


Tề Mặc nhếch mép nở nụ cười lạnh lẽo, tay vuốt nhẹ lên lưng Ly Tâm, nói từng chữ rành rọt: "Hãy nhớ, đừng lừa dối tôi, đừng giở trò với tôi. Bằng không, người chịu thiệt chỉ là cô mà thôi".


Ly Tâm bất giác cúi đầu. Tề Mặc quá bá đạo, nhưng cũng phải nói là cô thể hiện quá rõ ý đồ của mình. Trước sau gì cô cũng sẽ cứu người và ra đi. Cô còn nhiều thời gian, hắn cứ chống mắt chờ xem.


"Cho nổ tung là được rồi. Điều hết người ở biệt thự về châu Âu. Các chú cần làm gì thì ra tay nhanh lên...". Nghe giọng nói lạnh lùng của Hồng Ưng, Ly Tâm hơi giật mình. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của Tề Mặc. Ngôi biệt thự xa hoa như vậy mà nói hủy là hủy, quá lãng phí, quá thủ đoạn. Đây chắc là thủ đoạn mà Tề Mặc nhắc đến, tuy Ly Tâm không rõ nó có tác dụng gì.

• Chương 46 - Italy
Hết chuyện để nói, Ly Tam thả lỏng tinh thần. Cô từ từ thiếp đi trong lòng Tề Mặc. Thấy Ly Tâm nhắm mắt thở đều đều, Tề Mặc phất tay ra hiệu đám Hồng Ưng hạ thấp giọng nói. Tề Mặc chỉnh lại tư thế để một khoảng trống trước ngực Ly Tâm, giúp cô có tư thế dễ chịu trong lòng hắn.


Sân bay đèn điện sáng trưng, Tề Mặc ôm Ly Tâm đang ngủ say sưa lên chiếc máy bay tư nhân của hắn. Chiếc máy bay lao vào màn đêm xuyên qua đại dương, tới đích đến tiếp theo của Tề Mặc.


Roma Italy, đất nước cổ kính ở châu Âu, nơi có bề dày lịch sử và nền văn hóa lâu đời. Ở đất nước này đếm không hết những vị anh hùng, các khu di tích lịch sử.


Tất nhiên, đây không phải là điều Ly Tâm quan tâm. Khi cô mở mắt nhìn cảnh vật bên ngoài xe ô tô, đầu óc bỗng cô nổ tung. Italy là đất nước Ly Tâm quen thuộc đến nỗi cô cảm thấy giật mình thon thót.


"Tại sao lại đến Italy?". Ngồi trong chiếc xe Cadillac dài, Ly Tâm không thèm để ý tại sao Tề Mặc lại thích loại xe này. Cô trừng mắt nhìn thẳng vào gương mặt vô cảm của hắn.


Tề Mặc cúi xuống, vừa vuốt tóc Ly Tâm vừa cất giọng lãnh đạm: "Cô đi theo tôi, sẽ không ai dám làm gì cô".


Tề Mặc biết rõ Ly Tâm là người tổ chức ăn trộm đang tróc nã có thưởng. Italy là nơi có lẽ Ly Tâm không muốn đến nhất, cũng là nơi kỵ húy nhất. Vì vậy chẳng cần nói nhiều, Tề Mặc đưa thẳng Ly Tâm vào trong đôi cánh của hắn. Tin chắc tổ chức ăn trộm sẽ không dám động đến cô.


Nghe những lời kiêu ngạo của Tề Mặc, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy yên lòng. Dù sao người ngồi bên cạnh cô cũng là lão đại của Tề Gia khét tiếng giang hồ. Nếu hắn không thể bảo vệ cô, thì hắn về quê cày ruộng cho xong.


Tề Mặc thấy Ly Tâm im lặng. Tưởng cô vẫn còn lo lắng, hắn cất giọng lạnh lùng với Hồng Ưng ngồi cạnh: "Hủy diệt nó".


Hồng Ưng vâng vâng dạ dạ. Tuy hai người không nói rõ hủy diệt cái gì, nhưng Ly Tâm đi theo Tề Mặc đã lâu, cô lập tức hiểu ý Tề Mặc. Ly Tâm nắm chặt cánh tay Tề Mặc: "Đừng, đừng tiêu diệt họ".


Tề Mặc liếc qua Ly Tâm cau mày. Ly Tâm trầm mặc một vài giây rồi lên tiếng: "Những người ở đó đều lớn lên cùng tôi. Không phải ai cũng đối xử tệ với tôi. Tôi không muốn vì tôi tất cả bị tiêu diệt. Tề lão đại, những người gây chuyện với tôi, tôi sẽ tìm cách tính sổ với họ. Tôi là người thù dai, nhưng người không liên quan gì đến tôi, tôi không muốn họ bị liên lụy. Anh không cần giúp tôi ra mặt đâu. Chuyện cỏn con này tôi có thể tự giải quyết".


Tề Mặc không đáp lời. Ly Tâm im lặng nhìn hắn rồi nở nụ cười rạng rỡ: "Mất công tôi hành đạo bao nhiêu năm nay. Anh đừng hủy hoại danh tiếng của tôi có được không, Tề lão đại?".


Chứng kiến bộ dạng nịnh nọt của Ly Tâm, Tề Mặc hừm một tiếng: "Sau này xảy ra chuyện gì đừng tìm tôi đấy".


"Vâng, vâng. Việc của tôi tôi sẽ tự mình giải quyết, tuyệt đối không phiền đến lão đại". Thấy Tề Mặc nhận lời, Ly Tâm liền mỉm cười. Mặc dù không có tổ chức ăn trộm, số mệnh của cô sẽ khác đi, nhưng cô đi theo con đường này, tổ chức không hẳn bạc đãi cô. Không phải tất cả mọi người trong tổ chức đều trở mặt với cô. Ly Tâm không có tư cách, cũng không thù hận đến nỗi phải tiêu diệt cả tổ chức.


"Danh tiếng" Cô thì có danh tiếng gì chứ? Trên bạch đạo hay hắc đạo?". Lập Hộ vừa lái xe vừa tươi cười nhìn Ly Tâm qua gương chiếu hậu. Hoàng Ưng ngồi bên cạnh nghe thấy câu hỏi bất giác nhếch mép cười. Ly Tâm chẳng ở trong giới nào cả, thế mà cô nàng còn dám lớn tiếng.


Ly Tâm lườm Lập Hộ: "Dù sao cũng nổi tiếng hơn các anh". Dù cô không có tên trong giới bạch đạo lẫn hắc đạo nhưng ít nhiều cô cũng có chút danh tiếng. Nếu buộc phải nói Ly Tâm thuộc đạo nào thì cô chọn Khôi đạo (màu xám), không trắng không đen.


Tổng kết mãi mới tìm ra đạo của mình là đạo màu xám, Ly Tâm thấy nhụt chí hẳn. Cô tỳ tay lên vai Tề Mặc, hắn giơ tay vuốt nhẹ tóc cô. Hành động của Tề Mặc khiến Ly Tâm có cảm giác cô giống như con mèo bị hắn vuốt ve. Ly Tâm nói lãnh đạm: "Tôi không phải là sủng vật".


"Tôi cũng không nuôi sủng vật". Tề Mặc đáp lạnh lùng. Cái thứ động vật toàn thân đầy lông lá được gọi là sủng vật đó hắn cũng không có hứng thú nuôi dưỡng.


Ngẩng đầu nhìn sắc mặt không hài lòng của Tề Mặc, Ly Tâm liền than thầm. Cô đã sai rồi, Tề Mặc đến con người còn không muốn nuôi chứ nói gì sủng vật. Ly Tâm liền đổi sang đề tài khác: "Lão đại, chúng ta đi đâu đây?"


"Mafia".


"Gì cơ?". Ba chữ thốt ra từ miệng Từ Mặc khiến Ly Tâm giật bắn người. Cô mở to mắt nhìn hắn. Ba chữ đó có thể nói bằng một ngữ khí bình thản sao?


Chứng kiến bộ dạng kinh hoàng của Ly Tâm, Tề Mặc cau mày: "Đừng làm ra vẻ như gặp ma thế, khiến tôi mất mặt quá".


Ly Tâm chớp chớp mắt. Hoàng Ưng ngồi trước lắc đầu: "Mafia thôi mà, có đáng để cô kinh ngạc thế không? Chẳng qua cũng chỉ là một tổ chức mà thôi".


Ánh mắt Tề Mặc lóe một tia tức giận, giống như bộ dạng kinh ngạc của Ly Tâm khiến hắn thấy mất mặt. Trong khi đó, câu nói của Hoàng Ưng thoải mái như chẳng có gì quan trọng. Ly Tâm nhăn mặt. Lẽ nào Mafia không đáng ngạc nhiên? Là cô đã đánh giá cao đối phương hay đánh giá quá thấp Tề Mặc?


"Bọn họ tuy có thế lực rất lớn nhưng cũng chỉ là một sự tồn tại mà thôi. Có lẽ cô không biết, trong giới hắc đạo có nhiều thế lực, mỗi thế lực có chỗ đứng và đầu mục riêng. Nhưng thông thường, nhà buôn bán vũ khí là lão đại của các thế lực. Tề Gia chúng tôi lại là nhà buôn bán vũ khí hàng đầu". Hồng Ưng lúc này mới lên tiếng giải thích cho Ly Tâm rõ.


Ly Tâm biết Tề Mặc là lão đại hào môn đứng nhất nhì trên hắc đạo. Có điều, cô không ngờ vị trí của Tề Mặc lại cao đến như vậy. Đây là lần đầu tiên cô nghe nói hắc đạo có quy luật này. Ly Tâm cười hì hì với Tề Mặc: "Có phải do các anh sản xuất vũ khí, thấy ai không vừa mắt liền hủy diệt họ nên mới có thế lực và danh tiếng lớn như vậy?".


Hoàng Ưng và Lập Hộ nghe xong cười ha hả. Hồng Ưng cũng mỉm cười lắc đầu. Ly Tâm liền quay sang Tề Mặc.


Đuôi mắt Tề Mặc lộ rõ tia vui vẻ, hắn chậm rãi mở miệng: "Có thể nói như vậy".


Ly Tâm huýt một tiếng sáo: "Hống hách thật đấy".


Hồng Ưng thấy Ly Tâm dễ dàng tin lời, nụ cười trên môi càng rộng hơn. Tề Mặc ôm ngang người Ly Tâm, vỗ nhẹ lên lưng cô, miệng nở nụ cười hiếm thấy. Đi theo Tề Mặc bao nhiêu năm, Hồng Ưng chưa bao giờ thấy Tề Mặc cười tươi như vậy, Ly Tâm quả nhiên có bản lĩnh hơn người.
• Chương 47 - Mafia
Hồng Ưng mỉm cười giải thích: "Cô tưởng chúng tôi là kẻ thống trị trên địa cầu này chắc? Thấy ai không vừa ý là tiêu diệt người đó? Nếu tôi không hài lòng người lãnh đạo một đất nước nào, tôi sẽ dùng vũ khí loại trừ ông ta? Cô đừng nghĩ như vậy rồi sau này gây chuyện đấy". Hồng Ưng vừa dứt lời, Lập Hộ và Hoàng Ưng liền cười ha hả.


Ly Tâm trợn mắt nhìn Tề Mặc, Tề Mặc nói chậm rãi: "Nếu chướng mắt tôi, dù hắn là người đứng đầu một nước nào đó, tôi cũng giải quyết hắn".


Ly Tâm hết nói nổi. Với tính cách của Tề Mặc, có người gây chuyện với hắn, hắn dám tiêu diệt người đó lắm chứ. Ly Tâm hiểu ý của Hồng Ưng. Tề Mặc là lão đại, hắn muốn làm gì thì làm. Còn cô chỉ là tài xế kiêm đầy tớ của lão đại, dù tức giận cũng không có bản lĩnh hủy diệt người khác. Vì vậy, cô chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.


Mafia Ý là bang phái có lịch sử lâu đời và nổi tiếng trên thế giới. Lúc này, Ly Tâm đi theo Tề Mặc tới một tòa lâu đài nguy nga. Tòa lâu đài toát ra không khí nho nhã, uy nghiêm.


"Lâu rồi không gặp, Tề". Vừa đến cửa lâu đài, một người đàn ông tóc vàng mắt xanh tươi cười bước ra chào đón. Người đàn ông trông đẹp trai vô cùng.


Tề Mặc vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng khi người ông giang rộng hai cánh tay đến bên hắn: "Jiaowen". Giọng nói hắn lãnh đạm, chứa hàm ý cảnh cáo.


Jiaowen lúc này ở ngay trước mặt Tề Mặc, nhún vai nói với vẻ không hài lòng: "Tề chẳng có tình người gì cả. Bạn bè lâu rồi không gặp mà không nhiệt tình chút nào".


Nghe câu này, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Tề Mặc cũng có bạn? Đây là chuyện quá bất bình thường. Cô liền đưa mắt quan sát người đàn ông tên Jiaowen.


Jiaowen ngay từ đầu đã phát hiện ra cô gái đi cùng Tề Mặc. Lúc này, anh ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt hiếu kỳ. Jiaowen liếc qua Tề Mặc rồi đi về phía Ly Tâm: "Người đẹp ở đâu ra vậy?". Vừa nói, anh ta vừa giơ hai tay chuẩn bị ôm Ly Tâm theo phép lịch sự.


Thấy Jiaowen có vẻ nhiệt tình, gương mặt lại rất đẹp trai, Ly Tâm cũng giơ tay định đáp lễ anh ta. Tề Mặc thấy vậy tối sầm mặt, kéo mạnh Ly Tâm về bên mình rồi đi thẳng vào trong tòa lâu đài. Ly Tâm đã quen với cử chỉ này của Tề Mặc, cô liền bước theo hắn mà không có bất cứ phản ứng nào.


Hành động của Tề Mặc khiến Jiaowen vô cùng kinh ngạc. Anh ta sững sờ nhìn Tề Mặc ôm eo Ly Tâm bước đi. Quay sang Hồng Ưng vừa đi tới, Jiaowen hỏi nhỏ: "Tôi có phải bị hoa mắt không?"


Hồng Ưng mỉm cười: "Wen lão đại, thị lực của anh rất tốt". Vừa nói, Hồng Ưng cùng Hoàng Ưng đi theo Tề Mặc.


Jiaowen đứng ở cửa lâu đài nhìn theo bóng Tề Mặc một lúc mới định thần trở lại. Anh ta ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó lắc đầu lẩm bẩm: "Dù đao kiếm bay từ trên trời xuống cũng không kinh ngạc bằng cảnh mình vừa nhìn thấy. Oh my god!"


Ngồi ở phòng khách rộng lớn trang hoàng lộng lẫy, Ly Tâm chăm chú quan sát Jiaowen. Anh ta cũng không rời mắt khỏi cô, ánh mắt vẫn chưa hết ngạc nhiên. Lão đại của Mafia Italy vang danh thiên hạ lại là một người đàn ông đẹp trai nhiệt tình, trông có vẻ giống playboy hơn. Thế đạo hình như thay đổi rồi, anh chàng Jiaowen này không hề giống lão đại hắc bang, đúng là chẳng có sức thuyết phục một chút nào.


"Jiaowen, tôi không bận tâm đến việc móc mắt anh đâu đấy". Thấy Jiaowen cứ nhìn Ly Tâm mãi, Tề Mặc lên tiếng cảnh cáo.


Jiaowen cười ha hả rồi đảo mắt về phía Tề Mặc. Anh ta tựa người vào ghế sofa một cách thoải mái: "Tề, cô gái nhỏ của anh cũng đang nhìn tôi đấy".


Bàn tay Tề Mặc ôm eo Ly Tâm lập tức siết mạnh. Ly Tâm liền quay sang Tề Mặc. Tề Mặc cất giọng vô cảm: "Cô ấy nghi ngờ thân phận của anh". Không cần nhìn, Tề Mặc cũng biết ánh mắt Ly Tâm quan sát Jiaowen có ý nghĩa như thế nào.


Jiaowen lạnh lùng trừng mắt với Tề Mặc: "Tề, chỉ có anh mới dám nói thẳng như vậy".


Jiaowen có diện mạo tuấn tú dịu dàng, trông giống một công tử nhà giàu điển hình và hoàn toàn không có khí chất của trùm hắc bang. Nói anh ta là công tử giàu có chắc ai cũng sẽ tin. Nếu nói anh ta là lão đại của tổ chức Mafia Italy, thì mười người nghe đến mười một người sẽ không tin. Tất nhiên là đối với những người biết rõ lai lịch của Jiaowen như đám Tề Mặc, Jiaowen không phải là loài cừu hiền lành mà là loài sói thâm hiểm và tàn độc nhất.


Do đó khi nghe Tề Mặc giải thích, Jiaowen không tỏ ra tức giận, mà nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt thách thức. Ly Tâm thấy vậy liền nhíu mày, không lên tiếng cũng không thèm để ý đến Jiaowen. Cô vừa quan sát phòng khách bài trí sang trọng vừa nhấm nháp bánh ngọt và hoa quả trên bàn. Đói chết đi được, đi từ Đông Nam Á đến châu Âu không được ăn uống tử tế, bụng Ly Tâm kêu gào từ lâu. Ăn uống quan trọng hơn ông trời, ai thèm để ý cừu hay sói ở trước mặt.


Thấy Ly Tâm không để ý đến mình mà chỉ tập trung ăn đồ của cô, thần sắc bình thường như không thể bình thường hơn, giống như cô đang ở vườn hoa sau nhà, Jiaowen hơi cau mày. Ly Tâm đúng là to gan thật, đât là lần đầu tiên Jiaowen gặp người tùy ý như vậy ở trên lãnh địa của anh ta.


Tề Mặc buông tay khỏi người Ly Tâm, để mặc Ly Tâm ăn bánh và hoa quả. Đồ ăn này không có hại cho sức khỏe, ăn nhiều một chút cũng không sao. Tề Mặc quay sang Jiaowen, cất giọng lạnh lùng: "Có chuyện gì gọi tôi đến đây? Anh không thể xử lý?". Việc Jiaowen không thể giải quyết, có thể tưởng tượng khó khăn đến mức nào.


Ánh mắt Jiaowen lộ vẻ khác lạ khi thấy Tề Mặc đi thẳng vào vấn đề ngay trước mặt Ly Tâm. Anh ta trầm ngâm nhìn chiếc đồng hồ cát: "Không phải không thể xử lý, mà là tôi không tiện ra mặt".


Tề Mặc im lặng đợi Jiaowen nói tiếp. Jiaowen hắng một tiếng: "Ba ngày trước, lô vũ khí chúng tôi chuẩn bị đưa đi Trung Đông xảy ra chuyện, bị người khác tráo đổi. Hiện tại, phía Trung Đông đang cần gấp, mà trong kho của tôi bây giờ chỉ còn lại hàng loại hai".


Tề Mặc trầm ngâm tựa người vào ghế sofa, vắt chéo hai chân rồi cầm ly rượu xoay xoay. Hắn chậm rãi nhả từng chữ một: "Là người nào?"


"Feiyusi Madam, cũng chính là mẫu thân đại nhân của tôi", Jiaowen nhếch mép cười. Hắn nói với Tề Mặc bằng một ngữ điệu vô cùng băng giá: "Trong ngày hôm nay, chúng tôi buộc phải xuất hàng đi Trung Đông. Lô hàng trước đó tôi hoàn toàn không có manh mối. Mẹ tôi làm vụ này tương đối đẹp".

• Chương 48 - Hợp tác
Hồng Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ đứng sau Tề Mặc đưa mắt nhìn nhau. Jiaowen và mẹ của anh ta là Feiyusi đều có thế lực tương đương trong giới mafia. Việc hai người thủy hỏa không hợp chẳng còn là điều bí mật trên chốn giang hồ. Tuy nhiên, Feiyusi thực sự ngu muội khi động đến Tề Gia.


Jiaowen cất giọng đều đều nói rõ tình hình. Tề Mặc ngồi im lặng, thỉnh thoảng hắn gõ gõ ngón tay lên ly rượu. Jiaowen hợp tác với Tề Mặc nhiều năm, biết động tác này có nghĩa Tề Mặc đang tức giận. Một khi Tề Mặc tức giận, đối phương bất kể là ai đều không được yên lành. Lần này lại do anh ta để xảy ra sơ suất, Jiaowen vội lên tiếng: "Tề, anh hãy phụ trách giải quyết. Anh cần gì tôi sẽ cung cấp toàn bộ cho anh. Toàn bộ lợi nhuận của chuyến hàng này cũng sẽ thuộc về anh".


Jiaowen có bước nhượng bộ lớn. Anh ta chịu trách nhiệm cung cấp mọi nhân lực trong vụ này, đồng nghĩa với việc Tề Mặc không phải sử dụng người của hắn. Trong khi đó, trị giá lô hàng giao dịch với Trung Đông là vô cùng lớn, lợi nhuận có thể nói là trên trời, mua đứt mấy quốc gia nhỏ ở châu Phi cũng không thành vấn đề. Nghe Jiaowen tự nguyện nhượng bộ, Hồng Ưng nhíu mày im lặng quan sát Jiaowen.


"Anh muốn tôi giúp anh trừ khử Feiyusi". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, không mang bất cứ sắc thái tình cảm nào.


Jiaowen nhếch mép nở nụ cười cuốn hút, nhưng đôi mắt anh ta ánh lên tia tàn nhẫn: "Không, tôi nhường hết lợi nhuận của tôi chỉ với mục đích muốn xin lỗi Tề. Còn Feiyusi động đến lão đại Tề Gia, là bà ấy phạm sai lầm nghiêm trọng. Tề, tôi nghĩ một tổ chức mafia thống nhất sẽ là đối tác làm ăn tốt hơn".


Mặc dù Jiaowen không nói rõ nhưng ý tứ của anh ta ai nghe cũng hiểu. Ly Tâm đang mải nhét đồ ăn vào bụng cũng cúi đầu bĩu môi thừa nhận, người đàn ông này thâm hiểm thật.


"Hàng xuất đi chưa?". Tề Mặc dường như không bận tâm lắm đến vấn đề Feiyusi.


Jiaowen gật đầu: "Hàng xuất sáng nay, mất khoảng mười ngày mới đến Trung Đông".


Tề Mặc trầm ngâm một lúc rồi ôm Ly Tâm đứng dậy: "Tôi cần biết mọi tin tức về Feiyusi. Hãy bố trí cho tôi một số thuộc hạ giỏi nhất. Còn anh hãy đợi lệnh bất cứ lúc nào". Nói xong, Tề Mặc liền quay người đi ra ngoài.


Jiaowen mỉm cười, cất cao giọng trả lời: "Biết rồi, Tề".


Ra khỏi phòng khách, đám Tề Mặc đi thẳng về phòng nghỉ sang trọng Jiaowen đã chuẩn bị từ trước. Ly Tâm liếc nhìn xung quanh không thấy bóng dáng người của Jiaowen, cô lại đảo mắt về phía Tề Mặc.


"Muốn nói gì thì nói đi". Thấy bộ dạng ngập ngừng của Ly Tâm, Tề Mặc liền mở miệng.


Ly Tâm bóp trán: "Tại sao anh lại giúp Jiaowen? Một băng đảng Mafia thống nhất cũng không hẳn là tốt".


Ly Tâm vừa dứt lời, đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng liền quay về phía cô. Ly Tâm nhún vai: "Thôi, coi như tôi chưa nói gì". Nói xong cô đi theo Tề Mặc về phòng của hắn, cũng là phòng của cô.


Mặc dù không phải là người của hắc đạo nhưng Ly Tâm hiểu rõ, bất cứ một thế lực nào lúc chia năm xẻ bảy đều không đáng bận tâm, một khi thống nhất sẽ trở thành sự uy hiếp lớn. Ly Tâm biết điều này do cô thích nghiên cứu lịch sử Trung Quốc. Người ngồi ở vị trí cao như Tề Mặc phải hiểu rõ đạo lý này mới đúng. Bây giờ chỉ là đối tác, sau này đôi cánh cứng lên rất có thể trở thành địch thủ. Vậy mà thái độ của Tề Mặc có vẻ quyết đoán. Ly Tâm không phải có ý nhắc nhở Tề Mặc, mà cô hiếu kỳ, muốn biết tại sao Tề Mặc lại đồng ý giúp Jiaowen?


Căn phòng ngủ của Ly Tâm được bài trí theo phong cách lãng mạn của Italy. Ly Tâm bất giác nhíu mày, có thể thấy phong cách này ngay tại hang ổ của Mafia, nằm mơ cô cũng không thể tưởng tượng ra.


Tuy nhiên, ở trên chiếc bàn xa hoa đặt một khẩu súng, khiến Ly Tâm nhìn ngay ra mùi vị của nơi này. Cô có thể phân biệt súng thật hay giả. Dùng súng làm vật trang trí chứng tỏ một phong cách khác thường của mafia.


Sau khi tắm rửa sạch sẽ và thay đồ ngủ, Ly Tâm lên chiếc giường lớn mềm mại đánh một giấc ngon lành. Hiếm khi có dịp Tề Mặc không bắt cô hầu hạ, cô phải tranh thủ ngủ cho đã.


"Ôi". Ly Tâm trong giấc mơ cảm thấy toàn thân bị đè nặng không thể nhúc nhích, giống như bị một ngọn núi đè lên người. Ly Tâm nửa tỉnh nửa mê hé mắt. Cô bị Tề Mặc ôm chặt đi ngủ quen rồi. Kiểu này ngoài Tề Mặc không còn ai khác, ôi nặng quá.


Tề Mặc nằm gối đầu bên cạnh mặt Ly Tâm, một cánh tay hắn vắt ngang qua ngực cô, chân hắn đè lên hai đùi Ly Tâm. Ly Tâm lườm Tề Mặc, cô trở thành gối ôm của hắn, không được tự do động đậy, thân phận quả là đáng thương.


Ly Tâm nhắm mắt chuẩn bị ngủ tiếp. Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột nhiên vang lên bên tai cô: "Jiaowen và tôi quen nhau từ lúc 11 tuổi. Anh ta là đại thiếu gia của Mafia, còn tôi là con riêng của Tề Gia. Chúng tôi cùng nhau trải qua một số biến cố. Trong nhiều năm nay, Jiaowen từng cứu mạng tôi, cũng giúp tôi rất nhiều. Tôi có thể ngồi ở vị trí của ngày hôm nay, Jiaowen có công không nhỏ".


Ly Tâm lập tức mở to mắt, quay sang nhìn gương mặt không một chút biểu cảm của Tề Mặc. Hắn đang nhắm mắt như vừa rồi không phải hắn mở miệng. Chỉ bằng vài câu đơn giản, Tề Mặc thú nhận mối quan hệ giữa hắn và Jiaowen, đồng thời cho biết lý do tại sao hắn lại giúp Jiaowen. Hắn vừa giải thích với cô sao?


Ly Tâm chớp chớp mắt quan sát Tề Mặc. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn chỉ là con riêng. Con riêng của Tề Gia sao có thể ngồi lên vị trí cao nhất? Ngắm nhìn ngũ quan cương nghị và rắn rỏi như gang thép của Tề Mặc, Ly Tâm đột nhiên hiểu ra, tại sao hắn lại lạnh lùng, tàn nhẫn và vô tình đến như vậy. Trong một gia tộc có lịch sử cả trăm năm như Tề Gia, muốn đứng trên cao phải trả một cái giá người bình thường không thể tưởng tượng nổi. Với thân phận của Tề Mặc, hắn càng phải bỏ ra gấp mấy lần người khác.


Ly Tâm không khỏi cảm thán trong lòng, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất. Cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ ở sau lưng Tề Mặc. Lúc này màn đêm đã buông xuống, trời tối đen kịt. Bụng Ly Tâm đột nhiên kêu ùng ục, Ly Tâm lập tức cảm thấy cô đói sắp chết đến nơi.


Ly Tâm lay người Tề Mặc: "Tôi đói quá".


Không có động tĩnh, Ly Tâm nhíu mày, động đậy chân tay định đẩy Tề Mặc ra nhưng cô vẫn không thể nhúc nhích. Ly Tâm gồng hết sức mình nhưng vẫn hoàn toàn vô dụng. Cô liền cất lớn tiếng với một giọng đầy bất mãn: "Tôi đói rồi, muốn ăn cơm".
• Chương 49 - Dịp tự do hiếm có
"Đã qua giờ ăn rồi". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng, điều chỉnh tư thế nằm ôm chặt Ly Tâm vào lòng.


Ly Tâm bất mãn càng giãy giụa mạnh, bị Tề Mặc cảnh cáo: "Đừng động đậy". Hắn khóa người Ly Tâm trong đôi cánh tay cứng như thép của hắn.


Ly Tâm phản kháng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng như vẫn vô hiệu, cô lại càng cảm thấy đói hơn. Thấy Tề Mặc nhắm mắt như không có chuyện gì xảy ra, Ly Tâm than thầm trong lòng, số cô đen đủi gặp phải tên ma vương này, đến cơm cũng không cho ăn. Không, Tề Mặc không phải là ma vương mà là Châu Vát Bì, kẻ bóc lột sức lao động nhân dân còn không cho ăn uống tử tế (PS: Châu Vát Bì là địa chủ ác bá trong tác phẩm "Nửa đêm gà gáy" của nhà văn Cao Ngọc Bảo, một nhân vật phản diện điển hình).


Ly Tâm dần thiếp đi trong cơn đói bụng. Lúc tỉnh lại, Ly Tâm cảm thấy toàn thân hơi lạnh, người nằm bên cạnh đã mất dạng. Ly Tâm liền ngồi dậy. Bên ngoài, trời vẫn còn tối, Tề Mặc đã không thấy bóng dáng từ lâu.


Kể từ khi gặp Tề Mặc, đây là lần đầu tiên hắn bỏ đi trong lúc cô vẫn đang yên giấc. Thấy khay đồ ăn vẫn còn nóng hổi đặt ở bên cạnh giường, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Đây là gì vậy?


Sáng sớm hôm sau, Ly Tâm vừa ra khỏi phòng, gặp Jiaowen vừa vặn đi tới. Anh ta nở nụ cười rạng rỡ: "Cô gái xinh đẹp, tỉnh rồi à?"


Mới sáng sớm đã gặp mỹ nam, tuy Ly Tâm không phải sắc nữ nhưng người đẹp ai chẳng thích, cô liền gật đầu với Jiaowen: "Lẽ nào anh không nhìn ra sao?"


Jiaowen mỉm cười, giơ tay làm động tác mời Ly Tâm: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, mời người đẹp".


"Tôi tên là Ly Tâm". Ly Tâm không thích Jiaowen gọi cô là "cô gái xinh đẹp". Thấy Ly Tâm đi thẳng về phía nhà ăn mà không để ý đến mình, Jiaowen hơi nhếch mép. Rất hiếm có người phụ nữ không động lòng trước diện mạo của anh ta.


"Tề lão đại đi đâu rồi?". Nhìn bát tổ yến trước mặt, Ly Tâm nhăn nhó hỏi Jiaowen.


Jiaowen cười cười: "Hôm qua cô cũng có mặt còn gì?" Lẽ nào cuộc nói chuyện của bọn họ còn không rõ ràng sao?


Câu trả lời của Jiaowen nằm trong định liệu cũng nằm ngoài dự tính của Ly Tâm. Ly Tâm biết đám Tề mặc đi tìm lô vũ khí bị đánh tráo. Nhưng cô thấy lạ làTề Mặc không đưa cô đi theo.


"Feiyusi không phải là người đơn giản. Vụ này tương đối nguy hiểm. Cô mới bị thương cách đây không lâu, ở lại đây sẽ tốt hơn. Ly Tâm, mấy ngày này tôi sẽ làm sứ giả hộ giá của cô. Cô muốn đi đâu hãy nói cho tôi biết".


Nhìn vẻ mặt thoải mái của Jiaowen, Ly Tâm nửa vực nửa ngờ: "Ý của anh là mấy ngày này Tề lão đại không ở đây, tôi cũng không cần đi theo anh ta?"


Thấy bộ dạng nghiêm túc của Ly Tâm, Jiaowen cười cười gật đầu: "Tất nhiên, cô được tự do mấy trong mấy ngày".


"Tốt quá, tôi muốn đi thăm Hắc lao". Ly Tâm lập tức đưa ra đề xuất.


Jiaowen nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khó hiểu: "Cô đi Hắc lao làm gì? Nơi đó có gì đáng xem chứ?" Hắc lao là trại tập trung của Mafia.


"Anh hãy nói cho tôi biết, anh có đưa tôi đi hay không?", Ly Tâm cau mày. Tề Mặc nắm được điểm yếu của cô nên cô buộc phải nghe lời hắn. Người khác còn lâu Ly Tâm mới nể mặt.


"Không đưa". Thấy thái độ của Ly Tâm có vẻ kiên quyết, Jiaowen lập tức đáp lời. Trại tập trung nằm ở tận châu Phi, đang yên đang lành tự nhiên đến đó làm gì. Hơn nữa bây giờ anh ta còn có việc quan trọng cần giải quyết.


Ly Tâm nhíu mày: "Ok. Thế còn nơi nào không được phép đi, anh nói rõ một lần cho tôi biết".


"Cô không ăn sáng hả? Tôi nhớ có người nửa đêm nửa hôm còn kêu nhà bếp đi làm đồ ăn đấy". Jiaowen nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt mờ ám.


Ly Tâm lườm Jiaowen. Con người này nhìn ngang nhìn dọc cũng chẳng phát hiện ra anh ta là lão đại. Lão đại gì mà nhiều chuyện thế không biết. Tề Mặc vẫn tốt hơn, chỉ nói những lời cần thiết. Ly Tâm liền đứng dậy: "Anh không phải là Tề Mặc, anh không quản nổi tôi". Vừa nói, cô vừa đi ra ngoài.


Bên ngoài đỗ một chiếc xe Ferrari mui trần màu bạc, loại xe Ly Tâm thích nhất. Thấy Jiaowen ngồi ở ghế lái, Ly Tâm không nói một lời, mở cửa xe đẩy anh ta sang ghế phụ. Sau đó, cô ngồi vào vị trí lái xe, nhấn ga. Chiếc Ferrari lao vụt đi như một cơn gió.


"Kỹ thuật không tồi". Jiaowen huýt sáo tán thưởng khi nhìn xuống đồng hồ tốc độ chỉ đến con số hai trăm. Mái tóc dài của Ly Tâm bay bay trong gió trông rất cuốn hút.


"Vậy sao?". Ly Tâm vừa hỏi vừa đạp mạnh chân, chiếc xe tiếp tục tăng tốc vượt qua những xe ô tô khác đang lao nhanh trên đường. Sự xuất hiện của chiếc Ferrari gây hứng thú cho những người lái xe. Họ cũng tăng tốc độ rượt đuổi xe của Ly Tâm.


"Muốn đua với tôi hả?". Ly Tâm phóng xe với tốc độ cao nhất. Trên đường cao tốc diễn ra cuộc đua xe gay cấn. Ly Tâm lượn xe như cá bơi lội. Cô linh hoạt lạng bên này, lách bên kia, để lại đằng sau tiếng mắng chửi và tiếng phanh gấp xe.


Nhìn mấy chiếc xe đuổi theo đằng sau bị bỏ lại một quãng xa, Ly Tâm hưng phấn đập mạnh nắm đấm vào còi xe và hét lớn: "Quá đã". Bị Tề Mặc đàn áp một thời gian dài, cuối cùng Ly Tâm mới có dịp xả hơi. Cô đột nhiên cảm thấy trời cao đất rộng, tất cả đều hoàn hảo.


"Tuyệt, tuyệt quá". Jiaowen nãy giờ ngồi im lặng thưởng thức trò đua xe cất giọng thán thưởng Ly Tâm. Gương mặt anh ta lộ vẻ hưng phấn không kém. Kỹ thuật lái xe của cô gái bên cạnh thật đáng khâm phục.


"Quá khen". Ly Tâm phanh gấp xe rồi rời khỏi đường cao tốc, lái xe xuống một con đường nhỏ. Thấy Ly Tâm không hề tỏ ra do dự, Jiaowen bất giác nhíu mày: "Xem ra cô chẳng cần tôi làm hướng dẫn. Hình như cô còn thông thuộc nơi này hơn cả tôi".


"Tất nhiên rồi". Sống ở nơi này mười mấy năm, Ly Tâm tuy chủ yếu bỏ thời gian vào việc tập luyện nhưng cô tìm hiểu không ít về thành phố này.


Ly Tâm rẽ trái rẽ phải vài lượt rồi đi về một bên phố và đỗ xe, quen thuộc đến mức như cô đang trên đường về nhà. Jiaowen thấy vậy không nói một lời, chỉ tươi cười đi theo Ly Tâm.


Ly Tâm dừng lại ở một quán bày bán quần áo rẻ tiền. Cô mua một chiếc áo sơmi rộng thùng thình ba mươi hai đồng, trên in hình đầu lâu đáng sợ. Ly Tâm còn chọn một chiếc quần jeans có giá năm mươi đồng trên trang trí đầy dây xích hầm hố và một đôi giày rách giá mười tám đồng.


Chứng kiến bộ dạng của Ly Tâm sau khi thay đồ, Jiaowen cười không nổi mà khóc cũng không xong. Jiaowen từ đầu đến chân toàn đồ hiệu, đứng bên cạnh Ly Tâm với phong cách thời trang cái bang tạo thành hình ảnh tương phản đặc biệt.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ