Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đạo tình - trang 6

• Chương 37 - Ấm áp
Ly Tâm chửi thầm một câu, sao cô có thể quên Tề Mặc là người mềm cứng đều không ăn thua. Thứ hắn muốn, có bao giờ hắn đoạt bằng cách tử tế đâu. Cô hoàn toàn sai lầm khi nghĩ hắn là người tốt. Ly Tâm bất giác lúc lắc đầu không cho Tề Mặc lấy hoa tai của cô.


"Cô còn động đậy nữa, tôi sẽ cắt tai cô". Tề Mặc cau mày nhìn Ly Tâm. Hắn không có lòng kiên nhẫn chơi trò này với cô.


Nghe Tề Mặc cảnh cáo, Ly Tâm lập tức ngồm im thin thít. Cô trừng mắt với Tề Mặc. Hắn muốn cắt tai cô thật sao?


Hoa tai của Ly Tâm gồm mấy cái vòng dính vào nhau, Tề Mặc mất một lúc mới có thể tháo ra. Hắn ném cho Hồng Ưng: "Đưa Bạch Ưng nghiên cứu". Hồng Ưng lễ phép đáp lại: "Vâng ạ".


Tề Mặc cúi xuống nhìn người phụ nữ trong lòng. Ly Tâm vẫn trừng trừng ánh mắt bất mãn và phẫn nộ với hắn. Tề Mặc lên tiếng: "Tôi sẽ bồi thường cho cô". Vừa nói hắn vừa vỗ lưng Ly Tâm như muốn an ủi cô.


Mặc dù vẻ mặt Ly Tâm tỏ ra ấm ức nhưng trên thực tế cô không mấy tức giận. Ly Tâm biết Tề Mặc là người bá đạo, lấy đồ của người khác có bao giờ hỏi ý kiến? Tức giận với loại người như hắn chỉ tốn công vô ích. Ly Tâm không phải chưa từng lĩnh giáo, chút chuyện cỏn con này ăn thua gì. Hơn nữa, chiếc hoa tai là do Ly Tâm tự sáng chế, không phải ai cũng có thể phá giải, Tề Mặc cướp đoạt cũng vô dụng. Ngoài ra, Ly Tâm có hai chiếc hoa tai, Tề Mặc không đến nỗi "đuổi cùng giết tận", lấy đi cả hai. Ly Tâm ngỡ ngàng trước hành động của Tề Mặc, hắn đang an ủi cô sao? Chắc chỉ là ảo giác của cô mà thôi.


"Lão đại, ngoài cửa có người đưa thiệp mời". Ly Tâm vừa định mở miệng, bên ngoài có người đi vào. Lập Hộ ngồi gần đó giơ tay nhận tấm thiệp rồi kiểm tra kỹ lưỡng. Phát hiện không có gì bất thường, anh ta liền mở tấm thiệp ra xem.


"Lão đại! Phong Gia tối nay mở tiệc, mời lão đại tham dự". Lập Hộ xem xong, nhếch mép nở nụ cười châm biếm.


Nghe vậy, Tề Mặc hơi nhíu mày, khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên. Hoàng Ưng bỏ ly rượu trên tay xuống: "Phong Gia? Chẳng phải là tay sai của Lam Bang sao. Lần này bọn chúng nuốt địa bàn của ai mà dám mở tiệc mừng?"


Hắc Ưng cười lạnh lùng: "Nuốt địa bàn của gia tộc Weishi. Theo tôi thấy, Phong Gia bày tiệc với mục đích công bố địa bàn của chúng. Đồng thời, chúng tỏ ý kêu gọi chúng ta nương tay, đừng động đến địa bàn của chúng".


Những ngày vừa qua Tề Gia tiến hành cuộc càn quét quy mô lớn, hoàn toàn củng cố địa vị lão đại ở Đông Nam Á. Dù Lam Bang có chiếm lấy địa bàn của gia tộc Weishi ở khu vực này, cũng không hề ảnh hưởng đến Tề Mặc. Vì vậy, chúng đành phải nhún nhường, mở tiệc đãi Tề Mặc.


Hồng Ưng gằn giọng: "Phong Gia vẫn chưa có tư cách bày tiệc mời lão đại. Chúng tưởng có Lam Bang chống lưng, chúng ta sẽ nể mặt chúng, đúng là buồn cười thật".


Nghe đám thuộc hạ nói xong, Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm và cất giọng vô cảm: "Cô nghĩ thế nào?"


Ly Tâm bỗng cảm thấy hết sức khó hiểu. Người này có ý gì nhỉ? Cô chưa sống trong giới hắc đạo bao giờ, chẳng biết gì về chuyện đuổi giết tranh giành địa bàn. Tại sao hắn lại hỏi ý kiến cô? Hơn nữa, Ly Tâm chỉ nghe nói đến hai gia tộc lớn là Tề Gia và Lam Bang, những người khác cô không hề có ấn tượng, bảo cô phải nói gì đây?


Quay đầu bắt gặp gặp ánh mắt kỳ lạ và mặc nhận của Hồng Ưng, Ly Tâm mở miệng nói "Tôi chẳng nghĩ thế nào cả".


Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng lạnh lùng: "Lần sau cô còn nói vậy, tôi sẽ đưa tôi đến "Hắc lao" ở châu Phi". Nghe Tề Mặc nói câu đó, Ly Tâm nhìn hắn bằng ánh mắt nghi hoặc.


"Hắc lao là trại tậm trung của Mafia Ý". Thấy Ly Tâm có vẻ không hiểu, Hoàng Ưng lập tức lên tiếng giải thích. Ly Tâm liền nhăn mặt. Không đến mức đó chứ, cô chỉ nói mỗi câu không nghĩ gì cả đã bị đưa đi trại tập trung. Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh. Cô nở nụ cười nịnh nọt với Tề Mặc. Cô sẽ ghi nhớ vụ này, lần sau kiểu gì cô cũng phải cố nặn ra ý nghĩ gì đó.


"Đi, tại sao không đi, Phong Gia là cái thá gì mà muốn chúng ta nể mặt". Tề Mặc nhếch mép, gương mặt hoàn thành lạnh lùng vô cảm. Hắn còn chưa có ý động đến địa bàn của người khác, người khác tự đem đến miệng hắn, hắn chẳng có lý nào không nhận.


Hồng Ưng đi theo Tề Mặc đã lâu. Tề Mặc không cần nói rõ anh ta cũng nắm bắt suy nghĩ của lão đại. Anh ta nở nụ cười lạnh lùng, Phong Gia chỉ là muỗi.


Chứng kiến cảnh tượng này, Ly Tâm cười hì hì theo họ. Nhân lúc Tề Mặc không để ý, cô liền gắp vội một miếng thịt cua nhét vào miệng. Dù sao đối với Ly Tâm, việc mở rộng địa bàn không quan trọng bằng một miếng thịt.


"Ai cho cô ăn hả?" Giọng nói lạnh lẽo pha chút nộ khí vang lên bên tai Ly Tâm. Cô giật mình mắc nghẹn. Tề Mặc vỗ mạnh lên lưng cô, Ly Tâm liền nhổ miếng cua ra ngoài và ho khù khụ. Ngực bị Tề Mặc đập mạnh lại dội lên một cơn đau.


Ly Tâm còn chưa dứt cơn ho, hai tay cô bị Tề Mặc bẻ quặt ra phía sau lưng, cổ tay bị giữ chặt đau nhức. Ly Tâm bất giác thở hổn hển trong lòng Tề Mặc.


"Không cho phép cô động đến những thứ này trong hai tháng. Nếu tôi biết được, tôi sẽ phế hai bàn tay cô". Tề Mặc nói bằng một giọng vô cùng nghiêm khắc.


"Tại sao? Dù tôi có làm sai, chết cũng phải chết minh mạch. Tôi đã làm sai điều gì mà đến cơm anh cũng không cho tôi ăn". Nhìn thái độ nghiêm khắc của Tề Mặc, Ly Tâm tỏ ra không phục. Chuyện gì cũng có thể bàn, tại sao hắn lại cướp đi sở thích duy nhất của cô?


"Đồ hải sản có tác dụng không tốt đến việc hồi phục vết thương. Ở thời điểm này, tốt nhất cô ăn những thứ nhẹ và nhạt thôi, vết thương sẽ mau lành hơn. Dù sao viên đạn cũng nằm ở gần tim cô". Thấy Ly Tâm cãi lại Tề Mặc, Lập Hộ liền lên tiếng giải thích.


Ly Tâm cứng họng. Từ trước đến nay chưa có ai nói với cô bị thương nên ăn gì, không nên ăn gì. Cô chỉ biết nếu bị thương cũng phải cố nhịn, vì tỏ ra đau đớn cũng chẳng có người nào bôi thuốc hay lo lắng cho cô. Cô luôn phải cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn cả ngày lẫn đêm. Tổ chức có quá nhiều thành viên, chẳng ai chú ý đến cô gái nhỏ người ít tuổi này.


Vì vậy, Ly Tâm chỉ biết chịu đựng. Ở một nơi nam nữ sống cùng nhau, con gái với thể trạng yếu ớt khó có thể đối kháng đám con trai. Nhưng muốn ăn no bụng thì phải cướp đoạt, phải cố sống cố chết không khác một người đàn ông. Tại sao Ly Tâm lại thích ăn uống như vậy, vì cô nhận thức được tầm quan trọng của miếng ăn. Vừa bị thương lại vừa bị đói, hậu quả chỉ có một, mà cô vẫn chưa muốn chết. Vì vậy, ngay từ nhỏ Ly Tâm đã thích các món ăn ngon, cô giữ thói quen này tới tận ngày hôm nay.


Ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đầy nộ khí của Tề Mặc, Ly Tâm cất giọng dịu dàng hiếm thấy: "Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời anh. Anh bỏ tay tôi ra đi, đau quá".


Tề Mặc hừm một tiếng, giơ tay kéo bát cháo đến trước mặt Ly Tâm: "Ăn đi". Nói rồi, hắn thả hai tay Ly Tâm.


Ly Tâm gật đầu, một tay cầm bát cháo, một tay từ từ xúc cháo đưa lên miệng. Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy cháo trắng cũng rất ngon.


• Chương 38 - Tiệc người
Chứng kiến cảnh này, đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không nói bất cứ lời nào. Kể từ ngày đầu tiên Ly Tâm xuất hiện, bọn họ đã biết cô hoàn không phải là người phụ nữ bình thường. Trong thế giới của họ không tồn tại hai chữ "lương thiện". Gặp Ly Tâm, họ mới biết thế nào là "lương thiện". Việc cô đỡ một viên đạn cho người cô ghét cay ghét đắng cũng nói lên nhiều vấn đề. Tuy bọn họ không thấy lương thiện có gì tốt đẹp nhưng cũng không bài trừ. Vì vậy, Tề Mặc thường vô ý thức nương tay với Ly Tâm, bọn họ có ý nhường nhịn cô.


Ánh mặt trời xuống núi, ánh trăng dần tỏa sáng khắp không trung, một buổi tối lại bắt đầu.


Ly Tâm ngồi trên chiếc xe Cadillac sang trọng, cau mày nhìn Tề Mặc đang gối đầu lên vai cô nghỉ ngơi. Tại sao hắn lại đưa cô di dự tiệc, vết thương của cô vẫn chưa khỏi hẳn cơ mà. Lẽ nào Tề Mặc thiếu người đến mức một thương binh như cô cũng bị lôi ra trận. Trong lòng cô vốn hơi cảm kích Tề Mặc về vụ ăn uống, nhưng sự cảm kích hoàn toàn biến mất khi hắn bắt cô đi dự tiệc cùng hắn.


"Cô đi theo lão đại sẽ an toàn hơn". Nhìn vẻ mặt đầy bất mãn của Ly Tâm, Hồng Ưng mở miệng giải thích. Mặc dù ngôi biệt thự cũng rất an toàn nhưng Tề Mặc đã có ý đó, anh ta không thể phản bác.


Ly Tâm lập tức liếc xéo Hồng Ưng. Người này có bị sốt cao không đấy? Đi theo Tề Mặc an toàn hơn? Cô mới đi cùng hắn ra ngoài hai lần, kết quả suýt nữa cô xuống gặp Diêm Vương. Tuy vụ ăn đạn là do sơ suất của cô nhưng chung quy đều bắt nguồn từ Tề Mặc. Đi theo hắn sẽ an toàn? An toàn kiểu gì không biết. Nói ở biệt thự an toàn hơn còn tin được, nơi đó có bao nhiêu người canh gác, ai dám đến làm càn.


"Cô không hài lòng?"


Nghe giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc ở bên tai, Ly Tâm liền quay sang nhìn, hắn vẫn nhắm mắt tựa đầu vào vai cô. Ly Tâm cười trí trá: "Không có, đi theo Tề lão đại là nghĩa vụ của tôi mà. Tôi làm sao có thể quên mệnh lệnh không được biến mất khỏi tầm mắt của anh. Anh yên tâm đi, tôi nhớ như in trong lòng".


Tề Mặc cất giọng vô cảm: "Thu lại nụ cười đáng ghét của cô".


Ly Tâm lập tức trợn mắt. Tề Mặc không hề mở mắt mà vẫn biết cô cười hay không cười, hắn quản nhiên không phải là con người. Ly Tâm liền ngoan ngoãn ngồi im làm gối ôm của Tề Mặc.


Ba chiếc xe con sang trọng dừng lại trước cổng Lưu Khu của Phong Gia. Cổng lớn lúc này canh gác nghiêm ngặt, một hàng bảo vệ đứng thẳng tắp ở hai bên. Ba người đứng chờ sẵn ở cổng, trong đó có một ông già tóc bạc, hai bên là hai người đàn ông trung niên trông giống nhau. Ba người mặt mũi tươi cười đi về xe của Tề Mặc, không ít người ở đằng sau họ.


Ly Tâm thấy ba người đàn ông ăn mặc chỉnh tề như không thể chỉnh tề hơn, nhìn lại mình là bộ quần jeans và áo t-shirt. Cô lại quay sang đám Tề Mặc. Chẳng cần nhìn cũng biết Tề Mặc ngoài complet hình như không còn đồ gì khác, Hồng Ưng cũng diện complet sang trọng. Ly Tâm nhún vai bất cần, mặc kệ họ, cô thích ăn mặc kiểu gì là quyền của cô. Thấy Hồng Ưng xuống xe, Ly Tâm liền đẩy cửa bước xuống theo.


Ba người đàn ông đang đi tới thấy đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng lại càng đi nhanh hơn, mặt mũi tươi cười hớn hở. Ly Tâm xuống xe thuận tay đóng cửa. Hoàng Ưng trông thấy liền giơ tay giữ cửa xe lại và trừng mắt nhìn cô.


Ly Tâm quay lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc. Ly Tâm hơi sững người, ánh mắt Tề Mặc lóe lên tia cảnh cáo cô. Hoàng Ưng đứng bên cạnh hơi cúi người. Ly Tâm nghiến răng rủa thầm. ****, cô quên mất cô là đầy tớ của Tề lão đại đang còn ngồi ở trong xe. Ly Tâm vội đứng sang một bên tránh đường, hơi cúi người cung kính về phía Tề Mặc. Tề Mặc đảo mắt qua Ly Tâm, từ từ bước xuống xe.


"Tề lão đại! Hôm nay Tề lão đại nể mặt Phong Tế, đúng là vinh hạnh của Phong Tế. Tề lão đại, mời vào trong". Người đàn ông tóc bạc đến trước Tề Mặc, giơ tay chào đón.


Tề Mặc lạnh lùng liếc Phong Tế. Hắn lập tức đi vào trong, chẳng thèm để ý đến bàn tay của Phong Tế đang giơ ra muốn bắt tay hắn. Phong Tế cười ngượng ngập rồi đi theo dẫn đường cho Tề Mặc.


Ly Tâm chứng kiến cảnh này bất giác lắc đầu. Ông già kia biết rõ thân phận và tính cách của Tề Mặc, còn thích tỏ ra sĩ diện trước mặt mọi người. Ông ta không nghĩ, Tề Mặc làm sao có thể bắt tay thuộc hạ của đối thủ, để bây giờ mất hết thể diện.


Ly Tâm theo Phong Tế đi vào bên trong, cả khu Lưu Cư ngồi chật kín người. Lúc này, mọi người đều đứng dậy nhìn Tề Mặc. Tề Mặc không hề bận tâm đến đám người đó, bất kể họ là người của Phong Gia hay các thế lực khác đến chúc mừng. Hắn đi thẳng vào phía trong. Ly Tâm nhún vai, người này đúng là ngạo mạn quá.


Phong Tế tươi cười gật đầu với những người ngồi ngoài, chân vẫn tiếp tục bước theo Tề Mặc vào bên trong. Dù sao, trong số những người dự tiệc tối nay, Tề Mặc có thân phận cao nhất, tất nhiên ông ta phải đối xử tử tế nhất.


Tòa nhà bên trong trang trí vô cùng lộng lẫy. Chủ và khách quý đi thẳng lên tầng ba. Ly Tâm quan sát thấy, tầng một dường như là nơi nghỉ ngơi, có bàn bóng, quầy bar và một đám phụ nữ quỳ thành hàng chờ hầu hạ.


Tầng hai là phòng massage, cách bài trí và ánh đèn mờ mờ đầy ám muội. Các mỹ nữ quỳ ở đó ăn mặc hở hang, tạo bầu không khí nóng bỏng. Tề Mặc đi qua đến liếc cũng không thèm liếc, bước luôn lên tầng ba.


Tầng ba là phòng yến tiệc rất lớn, giữa căn phòng bày một chiếc bàn trắng trang nhã. Ly Tâm vừa nhìn vào, cảm giác muốn ăn đột nhiên biến mất.


Một cô gái vô cùng diễm lệ trần truồng nằm trên chiếc bàn ăn, làn da cô ta trắng muốt, đường cong cơ thể hoàn hảo. Ngay cả bộ phận kín cũng không có gì che đậy. Cô gái khép hờ mi mắt, đôi lông mi không ngừng động đậy, toát ra vẻ mềm yếu khêu gợi.


Trên người cô gái bày đầy các món ăn. Màu xanh đỏ tím vàng của thức ăn phối hợp, khiến mỹ thể càng thêm sinh động, nhưng Ly Tâm lại có cảm giác buồn nôn.


Tề Mặc đứng bên cạnh quan sát chiếc bàn ăn trắng. Hắn vẫn giữ gương mặt vô cảm không thay đổi. Hắn từ từ ngồi xuống như không hề nhìn thấy cảnh tượng đặc biệt trước mắt. Ly Tâm không thể không khâm phục Tề Mặc. Không biết hắn có tính lạnh lùng bẩm sinh hay sau này mới được tôi luyện. Loại người như hắn nếu núi Thái Sơn có sụp ngay trước mặt chắc cũng không chớp mắt.
• Chương 39 - Tật lạ
"Tề lão đại, mời, mời! Đây là món đặc sắc nhất của bản địa. Hôm nay Tề lão đại nhất định phải thưởng thức phong vị này", Phong Tế hoa chân múa tay tươi cười ngồi đối diện Tề Mặc.


Sắc mặt của Tề Mặc không hề thay đổi, hắn nhìn mỹ thể bằng ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén. Ly Tâm đứng bên cạnh đột nhiên có cảm giác, Tề Mặc không phải đang thưởng thức mỹ thể mà là nhìn một xác chết.


Phong Tế thấy Tề Mặc vẫn không động đũa, ông ta liền cười nói: "Tề lão đại yên tâm đi. Những cô gái này đều được tắm rửa ba lần, sạch sẽ tuyệt đối. Hơn nữa, họ đều là trinh nữ chưa bị ai động vào. Tề lão đại, xin hãy nhập gia tùy tục. Mời Tề lão đại thưởng thức, mùi vị thật sự không tồi".


Tề Mặc liếc nhìn Phong Tế, rồi đảo mắt qua người cô gái nằm trên bàn. Ly Tâm phát giác, lúc ánh mắt lạnh lẽo của Tề Mặc quét qua thân thể cô gái, đôi mắt đang khép hờ đột nhiên run rẩy, thân thể ngọc ngà bỗng chốc lấm tấm mồ hôi. Ly Tâm không khỏi than thầm, tên Tề Mặc này quả là lợi hại. Chỉ bằng ánh mắt, hắn có thể khiến cô gái kia xuất hiện phản ứng sợ chết khiếp.


"Phong Tế, đây chính là sự tiếp đãi của ông? Mời khách bằng một thứ bẩn thỉu?". Tề Mặc tối sầm mặt, phóng ánh mắt giết người về phía Phong Tế.


Phong Tế bất giác rùng mình. Tuy ông ta là người đứng đầu Phong Gia nhưng quyền lực thực tế có khi không bằng Hắc Ưng của Tề Gia. Bị Tề Mặc gọi thẳng tên, ông chỉ có thể nuốt cục tức trong lòng, ngoài mặt vẫn cười giả lả: "Đắc tội rồi, đắc tội rồi. Tôi lập tức kêu người dọn dẹp. Tề lão đại thứ lỗi".


Thuộc hạ đứng đằng sau Phong Gia không nói một lời nào, lập tức bước tới cuộn tròn cô gái vào tấm khăn dải bàn rồi ném ra ngoài. Những người khác vội vội vàng vàng đi lại dọn dẹp. Một lúc sau, trên bàn bày đầy những đĩa thức ăn sơn hào hải vị thông thường.


"Tề lão đại, sau này Phong Gia sẽ cắm rễ ở đây. Có gì cần Phong Gia giúp đỡ, xin Tề lão đại cứ mở miệng, Phong Gia tuyệt đối không khước từ". Sau khi thay bàn tiệc mới, Phong Tế giơ ly rượu về phía Tề Mặc.


Tề Mặc nghe vậy liền nhếch mép cười, nhìn Phong Tế bằng ánh mắt miệt thị. Ở Đông Nam Á, hắn cũng là lão đại, cần gì đến sự giúp đỡ của gia tộc nhỏ bé như Phong Gia. Đúng là buồn cười thật, lão già Phong Tế này hồ đồ rồi, dám coi hắn ngang hàng với ông ta.


Hồng Ưng cất giọng lạnh nhạt: "Phong Tế, ông nói ngược rồi".


Phong Tế cười ha hả: "Xin thứ lỗi. Tôi chỉ muốn bày tỏ lập trường với Tề lão đại mà thôi. Dù sao chúng ta cũng là người ngoài đến đây, nên giúp đỡ lẫn nhau. Tuy Tề Gia có thế lực lớn nhưng Phong Gia cũng không phải vô dụng. Có thể một lúc nào đó, Tề Gia cần đến Phong Gia cũng nên".


Tề Mặc nhếch mép: "Có lúc cần đến?"


Phong Tế vẫn tươi cười: "Đúng vậy". Nói rồi ông ta vẫy tay, mấy cô gái đang quỳ ở góc phòng liền bước tới. Có người đẹp kiểu trong sáng, có người đẹp kiểu quyến rũ gợi cảm, họ đều là những giai nhân tuyệt trần.


Một điểm chung là mấy cô gái này mặc đồ thiếu vải, để lộ làn da nõn nà. Họ quỳ xuống bên cạnh Tề Mặc và Phong Tế, bắt đầu gắp thức ăn cho hai người. Trên môi các cô luôn nở nụ cười ngọt ngào. Ly Tâm bất giác cảm thán trong lòng, nếu có mỹ nam phục vụ cô như vậy thì tốt biết mấy. Cô không thích mỹ nữ, chỉ thích các anh chàng đẹp trai.


"Cút". Ly Tâm còn đang ngưỡng mộ Tề Mặc được đối đãi tốt. Cô đột nhiên thấy Tề Mặc tối sầm mặt, tay hắn đưa ra rất nhanh, một tiếng "rắc" vang lên. Cổ tay cô gái ngồi bên cạnh Tề Mặc buông thõng xuống. Theo tiếng quát của Tề Mặc, cô gái mới có phản ứng, gục xuống nền đất, nước mắt giàn giụa vì cổ tay bị gãy quá đau đớn.


Ly Tâm sững người. Vừa rồi cô không nhìn nhầm, cô gái trong lúc gắp thức ăn cho Tề Mặc đã vô tình chạm vào tay hắn. Có thế thôi mà hắn cũng tức giận.


Phong Tế liền đổi sắc mặt, quát lớn: "Các ngươi làm gì vậy, một chút lễ nghĩa cơ bản cũng không có. Mau đưa ra ngoài trừng phạt nghiêm khắc cho ta. Dạm động vào khách quý của ta, cút đi".


Mấy cô gái vô cùng hoảng sợ, bị thuộc hạ của Phong Tế lôi xềnh xệch ra ngoài. Chúng không hề tỏ ra thương hoa tiếc ngọc. Ly Tâm cau mày khi nghe thấy tiếng van xin của các cô gái.


Sắc mặt của Tề Mặc không thay đổi nhưng từ đáy mắt hắn lóe lên sự ghê tởm. Hắn liền cởi áo complet ném sang một bên rồi lau sạch bàn tay vừa bị cô gái động vào.


Hoàng Ưng nãy giờ vẫn im lặng đằng đằng sát khí với Phong Tế: "Ông muốn chết à?"


Phong Tế toát mồ hôi trán, lập tức đứng dậy hơi cúi người về phía Tề Mặc: "Tề lão đại đừng trách, là thuộc hạ của Phong Tế hồ đồ. Phong Tế làm sao dám mạo phạm quy tắc của Tề lão đại. Phong Tế cũng mới tiếp quản khu vực Lưu Cư này, đám thuộc hạ là người ở đây từ trước. Phong Tế đã đặc biệt dặn dò chúng cẩn thận với những quy tắc của Tề lão đại, thế mà chúng chẳng nhớ gì cả. Phong Tế nhất định sẽ xử lý vụ này". Vừa nói, ông ta vừa vẫy tay, mắt liếc về phía Ly Tâm.


Ly Tâm kinh ngạc nhìn Tề Mặc. Thế này là thế nào? Tề Mặc ghét đụng chạm đàn bà ư? Vậy cô là đàn gì? Tối nào hắn cũng ôm cô ngủ cả đêm, đó là biểu hiện của việc chán ghét hay sao?


Tề Mặc nhìn Phong Tế bằng ánh mắt lạnh lùng. Thấy ông ta có vẻ bất mãn, hắn liền mở miệng: "Cho ông mười lá gan ông cũng không dám".


Phong Tế gật đầu lia lịa: "Đúng vậy. Quy tắc của Tề lão đại, chẳng ai dám động đến. Phong Tế nhất định sẽ giải quyết êm đẹp vụ này".


Tề Mặc không nói gì, đám Phong Tế thở phào nhẹ nhõm. Tề Mặc buồn vui bất định, bình thường không gần gũi nữ sắc. Đó là quy tắc trong giới đều biết. Mỗi khi Tề Mặc tham gia tiệc tùng, không một ai dám sắp xếp con gái phục vụ hắn. Nhưng vài ngày trước, Phong Tế nghe nói bên cạnh Tề Mặc xuất hiện một người phụ nữ. Hơn nữa hôm nay hắn lại mang theo cô ta đến đây. Phong Tế tưởng quy tắc của Tề Mặc đã bị phá bỏ. Nào ngờ, ông ta lại khiến Tề Mặc nổi trận lôi đình.


Tề Mặc quay về phía Ly Tâm: "Đi! Đi lấy cái áo cho tôi".


Ly Tâm lập tức vâng dạ. Cô đang muốn kiếm cớ rời khỏi nơi này, Tề Mặc lại cho một cô cơ hội quang minh chính đại. Vì vậy, Ly Tâm liền đi nhanh về phía cửa.


Ra khỏi tòa nhà, Ly Tâm đi về xe ô tô lấy áo cho Tề Mặc. Khi quay lại đại sảnh, Ly Tâm còn chưa bước vào, cửa lớn đột ngột mở ra. Ly Tâm liền nhíu mày, tòa nhà này hình như có camera giám sát. Nếu không, sao cửa lại mở kịp thời như vậy. Người ở bên trong không thể nào nhìn thấy cô đang từ ngoài đi vào.


• Chương 40 - Xâm nhập
Ly Tâm mỉm cười đi vào trong đại sảnh. Ban nãy đại sảnh ngồi chật kín người, bây giờ chỉ còn lác đác vài mống, dường như đều là người của Phong Gia. Ly Tâm chậm rãi đi lên tầng hai, đó là nơi đặt tổng nguồn cứu hỏa. Cô phát hiện ra điều này khi đi vào đây.


Ly Tâm thong thả đi đến nơi đặt tổng nguồn cứu hỏa. Cô giơ tay về phía đầu nguồn, bàn tay cô không biết từ lúc nào kẹp một con dao lam thật sắc, nhanh chóng cắt đứt sợi dây nguồn ẩn trong tường.


Một hồi còi báo động đinh tai nhức óc vang lên trong giây lát. Hệ thống chữa cháy của cả tòa nhà phun khói dày đặc khắp nơi, không nhìn rõ mặt người.


"Cháy rồi à? Cháy ở chỗ nào?" Ly Tâm chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vã và tiếng chất vấn đầy hoảng hốt.


"Không có gì đâu. Chắc là hệ thống cứu hỏa có vấn đề, không phải bị cháy đâu. Mọi người cứ tiếp tục vui vẻ đi". Một người cất cao giọng vỗ về.


Nhân lúc hỗn loạn, Ly Tâm lẻn lên tầng cao nhất của Lưu Cư. Đứng trên tầng sáu của tòa nhà, Ly Tâm đưa mắt nhìn hai người đàn ông nằm ngất dưới chân. Họ thật vô dụng, cô chỉ cần một cây gậy bóng chày có thể dễ dàng hạ gục cả hai. Họ không có một chút cảnh giác nào, đúng là làm mất mặt giới hắc đạo quá.


Ly Tâm lập tức ngồi vào vị trí của hai người đàn ông. Đây là phòng giám sát camera của toàn bộ tòa nhà. Muốn mục đích tiến hành thuận lợi, cô phải khống chế hệ thống camera. May mà nghề nghiệp của cô là nghề ăn trộm, nên cô có rất nhiều kinh nghiệm trong vụ này .


Nhìn hơn hai mươi màn hình theo dõi khắp mọi ngõ ngách trong tòa nhà, Ly Tâm bất giác mỉm cười. Những màn hình theo dõi này giúp cô đỡ phải lần mò từng căn phòng một.


Hình ảnh trên camera nhảy liên tục. Một số cảnh khiến Ly Tâm không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng. Trong những căn phòng tối là hai thân thể trần truồng dây dưa, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ yêu mị của đàn bà và tiếng thở phì phò của người đàn ông. Ly Tâm liền chuyển sang camera theo dõi khác.


Trên màn hình xuất hiện cô gái xinh đẹp trần truồng nằm trên bàn ăn vốn dành cho Tề Mặc ban nãy. Đồ ăn trên người cô bị ăn sạch sẽ. Người đang thưởng thức "món đặc sản" là một ông già hói đầu.


Nhìn cảnh đó, Ly Tâm ngượng đỏ mặt. Cô lại chuyển sang hình ảnh khác, vẫn là những trận hoan lạc. Hai ba người đàn ông lột đồ một cô gái, vài cô gái hầu hạ một người đàn ông. Ly Tâm cảm thấy đám đàn ông này hơi quen mặt, mới nhớ ra là những người có máu mặt trong giới giang hồ ngồi ở đại sảnh lúc Tề Mặc đi vào. Ly Tâm chửi thầm trong lòng, nơi này đúng là một ổ trụy lạc, sớm biết vậy cô đã không đến đây, mặc dù cô chẳng có quyền quyết định.


Ly Tâm tiếp tục chuyển sang camera khác. Cuối cùng cô đã thấy người cần tìm. Mấy cô gái phục vụ tiệc rượu ở phòng của Tề Mặc khi nãy bị lôi đến một nơi có đầy dụng cụ tra tấn. Bên cạnh họ là vài người đàn ông mặt mũi hung ác. Chúng bắt đầu thay phiên nhau cưỡng bức những cô gái này.


Ly Tâm nhìn kỹ, thấy sắc mặt của mấy cô gái đó không hề có bất cứ sự hoảng sợ hay phẫn nộ nào, ngay cả tiếng kêu rên của họ cũng không tỏ ra phẫn nộ. Ly Tâm liền sa sầm mặt. Sớm biết vậy, cô đã không mạo hiểm đến đây xem tình hình của họ. Con người phải biết tự yêu bản thân trước, mới mong người khác yêu mình.


Ly Tâm vừa định đứng dậy, cô chợt nhìn thấy ở góc màn hình. Người phụ nữ bị Tề Mặc bẻ gẫy tay toàn thân đầy máu đang kêu gào thảm thiết. Một người đàn ông tay cầm cây sắt nung đỏ bước tới. Qua vết thương trên người cô gái, có thể khẳng định cô vừa bị tra tấn man rợ. Ly Tâm nghiến răng, rủa thầm một câu.


Khi nghe Phong Tế nói với Tề Mặc ông ta sẽ giải quyết êm đẹp, Ly Tâm biết ngay sẽ có chuyện xảy ra. Tuy những cô gái này làm công việc chẳng ra gì, nhưng tội của họ không đến nỗi phải chết. Với thân phận của Tề Mặc, người phụ nữ đắc tội hắn chắc chắn sẽ có kết cục thảm thương. Tuy Ly Tâm tự nhận không phải người tốt, cũng chẳng lấy đâu nhiều lòng thương hại kẻ khác, nhưng cô cảm thấy sinh mạng đều đáng quý như nhau. Vì những chuyện cỏn con mà mà mất mạng thì không đáng chút nào. Đây là nguyên nhân khiến cô mò đến đây.


Ly Tâm thở dài nhìn cảnh tượng trên màn hình trước mặt, Ly Tâm lắc đầu và nhanh chóng xâm nhập vào hệ thống. Hôm nay cô gặp may, hai người đàn ông giám sát ở đây đang mở hệ thống, Ly Tâm xâm nhập mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Ly Tâm tìm đến công tắc nguồn điện của phòng tra tấn. Cô tắt nguồn điện, màn hình vi tính trước mặt tối đen. Đèn trong phòng tra tấn đồng thời bị tắt ngóm.


Sau khi sửa lại một vài trình tự của hệ thống giám sát, Ly Tâm đứng dậy định đi xuống dưới tìm cô gái bất hạnh. Đột nhiên màn hình vi tính tối đen của phòng tra tấn hiện lên tia màu đỏ. Ly Tâm bất giác nhíu mày, thứ này rất đỗi quen thuộc với cô, đó là tia hồng ngoại. Một căn phòng dùng để tra tấn cần tia hồng ngoại giám sát?


Ly Tâm lập tức ngồi xuống. Đầu cô lóe một câu hỏi. Tại sao không thấy camera giám sát căn phòng của Tề Mặc. Nơi đó không lắp camera sao? Ly Tâm liền tìm lại một cách kỹ lưỡng.


Cuối cùng, Ly Tâm cũng tìm thấy camera ở chỗ Tề Mặc. Trên màn hình, gương mặt Tề Mặc vô cùng lạnh lùng, còn sắc mặt Phong Tế cũng rất khó coi, bầu không khí có vẻ căng thẳng. Ly Tâm suy đoán, lúc cô không có ở đó, hai bên chắc chắn xảy ra đụng chạm. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Hoàng Ưng thì biết.


Ly Tâm đột nhiên hiểu ra hôm nay Tề Mặc đến đây với mục đích nuốt địa bàn của Phong Gia. Hắn đã tìm được cớ danh chính ngôn thuận. Ly Tâm bất giác lắc đầu. Tề Mặc ngồi im lặng như núi Thái Sơn, vẻ mặt vô cảm không hề thay đổi. Hắn chắc chắn có ý định chiếm địa bàn của Phong Tế từ lâu, chỉ là chưa động thủ mà thôi. Hôm nay, Phong Tế đích thân mời hắn, khác nào cõng rắn cắn gà nhà, ông ta chết cũng phải.


Ly Tâm thở dài một tiếng định bỏ đi. Tay cô vô ý thức chỉnh hình ảnh căn phòng trên đầu Tề Mặc. Ở đó có một đám người vũ khí đầy mình đang im lặng chờ đợi. Ly Tâm thấy những người này chĩa súng ống xuống sàn nhà. Cô liền cau mày không hiểu họ đang làm gì.


Ở căn phòng dưới chân Tề Mặc cũng có một đám người trang bị vũ khí tối tân. Trái ngược với đám ở bên trên, bọn chúng đều chĩa súng lên trần nhà. Lúc này, Ly Tâm hiểu ra mọi chuyện. Phong Tế đã bố trí người ở trên dưới phải trái để đón Tề Mặc. Ly Tâm bất giác đưa tay lau mồ hôi trán. Vài chục phút trước cô còn ở trong căn phòng đó, đáng sợ thật. Chỉ cần Tề Mặc có động tĩnh gì không thỏa đáng, hắn sẽ bị bắn thành tổ ong vò vẽ ngay lập tức.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

pacman, rainbows, and roller s