The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mối lương duyên trời đánh - trang 20



Chương 20: Thần thoại

Buổi chiều mùng 2 tháng Giêng, Viên Nhuận Chi mộtthân một mình lái chiếc xe QQ xinh xắn của mình về thị trấn Đào Hoa. Cô xin nghỉphép, nghỉ hết cả thảy số ngày phép tích lũy trong năm, quyết định về thị trấnĐào Hoa đón hết dịp Tết này rồi mới quay lại làm việc.

Ngày 31 tháng Mười hai năm trước, Kỷ Ngôn Tắc đợiViên Nhuận Chi cả một ngày trời, ngày mùng 1 tháng Giêng năm sau, đổi ngược lạicô chờ anh cả ngày.

Sau buổi đêm hôm đó, sáng ngày hôm sau, Kỷ NgônTắc giống hệt như bốc hơi khỏi thế gian. Mãi cho tới khi màn đêm buông xuống,Viên Nhuận Chi mới hiểu rằng, lần này Kỷ Ngôn Tắc sẽ không giống như cô lén lútđứng ở một góc khuất nào đó, mà anh đã đi thật rồi, không để lại một câu một lờinào, ngoại trừ căn nhà và chiếc BMW cho cô.



Chuyện này cũng phải đến khi luật sư tìm gặp thìcô mới biết anh đã để lại hết mọi thứ cho cô rồi ra đi.



Viên Mộng Lộ vẫn như mọi khi, miệng ngậm điếuthuốc, ngồi tựa bên cánh cửa, nhìn cô bằng đôi mắt đầy khinh bỉ.



Cô cúi thấp đầu xuống, lặng lẽ, buồn thảm lẩn vềphòng của mình.



Viên Mộng Lộ búng tàn thuốc, đưa tay ra ngăn cảncô. “Cái con ranh này, muốn đi đâu hả? Thằng tiểu tử thối kia đâu? Không phảihai đứa nói hôm qua sẽ về đây sao? Tại sao hôm nay một mình con về đây hả?”



“À, anh ấy có việc ra nước ngoài rồi ạ!” Cô trảlời trong tê dại, cúi đầu xuống, tiếp tục đi vào bên trong.



“Ra nước ngoài?” Viên Mộng Lộ tóm được chiếc mũtrên chiếc áo lông vũ của cô rồi nói: “Con đứng lại ngay cho ta! Định lẩn điđâu hả? Con cho rằng lão nương không nhìn thấy khuôn mặt sầm sì, uất ức, sầu thảmcủa con sao? Con mau nói rõ ràng cho lão nương nghe, hôm qua con nói không điđăng kí kết hôn nữa, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Thằng tiểu tử đó đi lúc nàohả?”



“Hôm qua ạ”. Cô trả lời đầy mệt mỏi, não nề.



Viên Mộng Lộ lạnh lùng “hừm” một tiếng, nhanhchóng dập tắt điếu thuốc trong tay, dúng ngón tay trỏ ấn mạnh lên trán của ViênNhuận Chi rồi thét như sư tử Hà Đông: “Ra nước ngoài vào dịp lễ Tết này sao? Cóphải định kết hôn đúng vào tiết Thanh Minh không? Con bé này đầu óc chẳng khácgì heo, coi lão nương đây cũng ngu ngốc, ngớ ngẩn như con sao? Ra nước ngoàivào dịp lễ Tết này rõ ràng là muốn bỏ rơi con mà”.


“Không phải như dì nghĩ đâu…” Viên Nhuận Chi đưatay xoa chiếc trán đau nhói của mình, cực lực biện giải: “Dì vội vã gì chứ?Không lấy được chồng cũng lắm là không lấy nữa chứ sao”.


Viên Mộng Lộ tức điên cả người, lại tiếp tục hétlớn: “Ta vội vã sao? Hả, con ranh ngốc nghếch này, lão nương đây vội vã cái gìchứ? Thằng tiểu tử đó ra nước ngoài rồi, người nhà của nó cũng đi hết rồi sao?Lẽ nào đến nhà người ta nói một lời cũng vất vả, khó khăn vậy hả? Nói con đầuóc đơn giản, quả nhiên là ngu si tứ chi phát triển, ngày xưa tại sao lão nươngkhông đặt cho con là Viên Nhuận Trư cơ chứ?”


Viên Nhuận Chi cúi đầu không nói thêm gì.


“Lão nương đã nói với con bao nhiêu lần rồi, bảocon hẹn hò yêu đương cùng bọn đàn ông thì được, nhưng xin con phải giữ cho đượclớp màng kia trước khi kết hôn, như vậy có được không? Lão nương đã nói với contám trăm lẻ mấy lần rồi, mẹ con cũng đã chết vì bị bọn đàn ông lừa gạt, bỏ rơi,con bây giờ nhất định phải đi theo vết xe đổ của mẹ con ngày xưa sao?”



“Anh ấy không phải là loại người như dì nóiđâu”.



“Loại người nào? Rõ ràng là đùa giỡn, lợi dụng,chiếm đoạt con xong rồi phủi mông bỏ đi, bây giờ còn đứng đó mà tranh luận vớita hả? Đầu óc ngốc nghếch giống hệt như mẹ con ngày xưa vậy”.



Viên Nhuận Chi cuối cùng cũng chẳng thể nào nhẫnnhịn thêm được nữa, đưa tay lên che tai lại rồi hét: “Dì có thể không nhắc đếnchuyện của mẹ con được không? Con không giống mẹ! Tại sao tất cả mọi người cứmuốn bức ép con, nhất định bắt con phải nhận rằng mình đã sai, mắt nhìn người củacon kém cỏi, cả cuộc đời này con chỉ có thể bị đàn ông bỏ rơi mà thôi? Tại saocứ ép buộc con phải thừa nhận rằng, anh ấy không yêu con, anh ấy muốn cưới con,ở bên cạnh con chỉ vì muốn trốn tránh địa vị cao thượng kia, không muốn lấy mấyngười vợ một lúc và bị người khác thao túng, mất đi tự do? Tại sao nhất định phảinhư thế chứ? Được thôi, con thừa nhận con kém cỏi, con ích kỷ, con thẹn thùng,con vật chất, con tham lam, con đáng đời, con không có ưu điểm nào. Từ trước đếnnay con chưa bao giờ phủ nhận khuyết điểm của bản thân, thế nhưng cho dù có kémcỏi đến đâu con cũng là một con người, con cũng có tình cảm, lẽ nào tình cảm muốnthu lại là có thể thu lại ngay được sao? Rút được bài học từ mẹ con, từ nhỏ dìkhông ngừng dạy dỗ con, dì có biết con chẳng khác nào một con nhím, lập nên biếtbao phòng tuyến, bảo vệ bản thân vô cùng kĩ càng? Đương nhiên là con sợ phải chịutổn thương, con cũng không muốn yêu anh ấy, con vẫn luôn trốn tránh, thế nhưngcon không thể nào khống chế, quản thúc được trái tim của mình. Đúng thế, cho dùmột từ believe (tin tưởng) ở giữa cũng có một chữ lie (nói dối). Thế nhưng chodù chỉ là nói dối thì đã sao chứ? Nếu như nói dối có thể khiến cho bản thân vuivẻ hơn đôi chút, tại sao lại không sống trong giả dối cho rảnh nợ, nhất định phảiphá vỡ lớp giấy mỏng manh ngăn cách đó? Yêu hay không yêu thì có quan trọng gìchứ, tại sao con lại phải để tâm nhiều đến thế? Bây giờ anh ấy đi mất rồi, cóphải nhất định muốn con phải có kết cục giống như mẹ thì dì mới vui mừngkhông?”



Viên Mộng Lộ im lìm. Từ nhỏ đến lớn, bà chưa baogiờ thấy Viên Nhuận Chi khóc lóc thảm thương đến mức độ này.



“Con về phòng trước đây”. Viên Nhuận Chi cúi đầuxuống, đưa tay gạt hết nước mắt trên mặt, quay người đi rồi nhanh chóng bước vềphòng mình.



Thứ cô gạt đi không chỉ là nước mắt mà còn là lớpthành trì xây đắp để tự bảo vệ bản thân. Ở bất cứ vấn đề gì cô cũng có thểkhông cần giữ thể diện, thế nhưng trong phương diện tình yêu, cô luôn giữ chomình một trái tim kiêu sa, đài các. Từ nhỏ đến lớn, nhận được sự dạy dỗ tậntình của dì, cô xây đắp cho mình một tòa thành trì vừa cao vừa dày, sau cùngngười phá sụp căn thành trì đó không phải ai khác mà chính là cô.



Phải chăng bảo vệ quá tốt, cho nên, chỉ cần nhậnmột vết thương nho nhỏ, tiếp đó thêm trận mưa to gió lớn dồn đến là không thểnào chống đỡ nổi, vì thế mà vết thương ngày càng sâu hơn, nặng hơn?



Viên Mộng Lộ thẫn thờ nhìn theo bóng dáng củaViên Nhuận Chi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Lão nương tuổi còn trẻ đãmang theo con ranh này đi khắp nơi, rời khỏi quê hương, tay cầm khố tay cầmbình sữa, lẽ nào vì muốn nó giống hệt như mẹ nó trước đây sao? Con nha đầu chếttiệt này, bên ngoài chịu uất ức, vậy mà chịu đựng đến tận bây giờ mới dám nóira”.



Viên Nhuận Chi quay về phòng mình, nằm phệt xuốnggiường, nước mắt không ngừng tuôn rơi, không thể nào ngừng lại được. Cô đưa taylên cao che đôi mắt mình lại. Chỉ có như vậy, cô mới có thể ngăn chặn triệt đểngọn nguồn đau thương.



Viên Mộng Lộ bước vào phòng cô, ngồi bên cạnhgiường, châm một điếu thuốc.



Viên Nhuận Chi khẽ cất tiếng: “Dì có thể rangoài hút thuốc được không?” Ở bên cạnh Kỷ Ngôn Tắc lâu ngày đã thành thóiquen, giờ cô chẳng thể nào chịu được mùi khói thuốc nữa.



Viên Mộng Lộ liền dập tắt điếu thuốc vừa mớichâm rồi nói: “Có điều gì không thoải mái thì nói ra mau, đừng giữ trong lòng,dễ dàng già đi đấy!”



“Con chẳng quan tâm nữa, nếu như bây giờ có thểgià đi, nói không chừng ngày mai con nhắm mắt xuôi tay, lại làm phiền người đầubạc tiễn kẻ đầu xanh”.



“Cái con ranh con này…”



“Mộng Lộ, con mệt mỏi quá, con muốn ngủ một lúc,đến giờ ăn cơm dì gọi con dậy nhé!” Nói xong cô liền quay người, đắp chăn trùmcả qua đầu.



Đến buổi tối, Viên Mộng Lộ nấu cơm xong, liền gọiViên Nhuận Chi dậy ăn cơm. Viên Nhuận Chi trốn trong chăn không biết đã khócbao nhiêu lâu, đầu óc u mê, nhắm mắt lại không bao lâu chìm vào giấc ngủ.



Ngày nào Viên Mộng Lộ cũng cằn nhằn, than vãn,nhất định là kiếp trước đã thiếu nợ Viên Nhuận Chi, cho nên kiếp này bị trời phạtphải hầu hạ, chăm sóc tiểu tổ tông này. Sau mấy lần gặng hỏi được mọi chuyện từmiệng của Viên Nhuận Chi, bà đã hiểu được đại khái đầu đuôi câu chuyện, lại bắtđầu khuyên bảo con nha đầu ngốc nghếch của mình, mọi chuyện phải nghĩ thoángra, cũng đâu có ai nói cuộc đời này không có đàn ông thì không sống tiếp đượcchứ? Cũng giống như bà, nửa cuộc đời này đều sống như vậy rồi, vẫn bình an nhưkhông đấy thôi!



Thêm vào đó, tiền bạc sáng lóa kia quyến rũ biếtbao, đàn ông dù đẹp trai đến đâu, cũng có một ngày nhan sắc tàn tạ, thế nhưngnhững tờ giấy bạc kia càng nhìn lại càng khiến người ta vui sướng, càng nhìn lạicàng cảm thấy giá trị phi phàm, cứ vài năm lại thay đổi kiểu dáng, thiết kế,tươi mới và kích thích biết bao!



Thời khắc hết năm cũ, đón năm mới đã đến, thếnhưng những bông pháo hoa rực rỡ, những sắc hoa tươi thắm chẳng thể nào thu hútđược Viên Nhuận Chi.



Trong những ngày tháng mọi người hân hoan, hạnhphúc đón năm mới, cô toàn nằm thẫn thờ trong phòng, hết ăn rồi lại đến ngủ. U umê mê qua nốt năm cũ, ăn ăn uống uống, ngủ ngủ, không những chẳng béo lên màcàng ngày càng thêm gầy guộc, héo hon.



Dáng vẻ tiều tụy này của cô khiến cho ai gặpcũng phải xót xa, đau lòng.



Viên Mộng Lộ không chịu đựng được nhìn cô thếnày mãi, nên đánh mắng thậm tệ, bắt cô quay về thành phố làm việc.



Kể từ sau khi Kỷ Ngôn Tắc ra đi, Viên Nhuận Chikhông còn nhìn thấy anh lần nào nữa, ngay cả cuộc điện thoại cũng không có.



Các đồng nghiệp trong công ty thi thoảng lại cóngười hỏi cô: “Chi Chi à, có phải Kỷ tổng từ chức rồi không? Tại sao từ sau dịpnghỉ Tết không thấy đến công ty nữa?”



“Em không biết được, mọi người đi hỏi Tang tổng ấy!”Cô nhíu chặt đôi mày trả lời, trái tim đã đau đến ứa máu.



Hạ Nguyệt Cúc kéo cô vào một góc rồi thì thầmriêng tư, hỏi rằng có phải cô thật sự không biết Kỷ tổng đi đâu không.



Kể từ sau khi Kỷ Ngôn Tắc quản lý Bộ phận Thịtrường ở Tang thị, tất cả mọi người đều rất nể phục anh, bỗng nhiên thấy baonhiều ngày qua rồi mà không thấy anh đến công ty, mọi người cảm thấy khó thích ứng.Tất cả mọi việc to nhỏ lại phải trực tiếp đi hỏi Tang tổng. Nói cho cùng, Tangtổng cũng là bà chủ, việc gì cũng phải đối diện trước mặt bà chủ, đương nhiên cảmthấy không thoải mái rồi.



Viên Nhuận Chi thật sự không biết anh đã đi đâu.Nếu như cô biết được thì mỗi ngày không cần phải ngồi thẫn thờ trước máy tính,lặng người nhìn cả gian phòng làm việc trống rỗng không còn bóng dáng anh, để rồimột lát sau đấy, kinh ngạc nhận ra tờ báo đặt dưới bàn tay đã chi chít viết đầyba chữ - Kỷ Ngôn Tắc.



Để cho bản thân không còn suy nghĩ linh tinh nữa,cô lấy lại tinh thần và quyết tâm cao độ, giải quyết hoàn hảo, mỹ mãn tất cảcác công việc đang làm, đi đến những công trường cần phải đi, thôi thúc, đòi nợnhững nơi cần đòi, cố gắng để cho bản thân không có gì khác biệt so với mọikhi, vẫn cứ cười cười nói nói, vui vẻ, hân hoan cùng với các đồng nghiệp khác.



Thế nhưng mỗi khi yên tĩnh một mình, trái tim côlại nhói đau như bị hàng trăm, hàng nghìn mũi kim châm vào.



Chạy đôn chạy đáo suốt cả một ngày, mệt mỏi, rệurã cả thân người, cô bước vào trong thang máy, tựa người vào tường thang máy.



Vừa mới quay về vị trí của mình, Mã Hồng Diễmthuộc Bộ phận Thư kí giám đốc liền chạy đến chỗ cô nói: “Chị Chi Chi, chúc mừngchị, chị sắp được quay trở lại Phòng Thư kí giám đốc rồi đấy!”



Viên Nhuận Chi liếc nhìn Mã Hồng Diễm rồi nói:“Không hổ danh đã đi theo chị đây nhiều năm, tin tức lúc nào cũng nóng hổi nhất,có điều ngay bản thân chị còn chưa biết chị sắp được chuyển về, làm sao mà embiết được?” Lúc nãy khi ở trong thang máy, Tang tổng gặp cô mà chẳng hề nhắc tớiviệc này.



“Đương nhiên là em nghe nói rồi!”



“Em nghe ai nói hả?” Viên Nhuận Chi nghi ngờ.



“Sáng nay, Tang tổng bàn chuyện quảng cáo cũng vớiTằng tổng bên MK, em vô tình nghe được hai người nhắc đến Kỷ tổng. Đại kháinói, nửa năm trước ngay khi mời Kỷ tổng sang bên Tập đoàn mình làm việc, anh ấyđã nói thẳng vào với Tang tổng rằng, không thể đảm bảo được thời gian làm việc ởTang thị. Nếu như may mắn, sẽ ở lại đây làm việc luôn, nếu như có điều gì bấtngờ xảy ra thì chỉ có thể làm đến hết tháng Mười hai năm ngoái thôi. Buổi trưavào giờ ăn cơm, Tiểu Hiền đã tìm người bên Bộ phận Nhân sự hỏi qua, người bênđó khẳng định chuyện này. Cho nên, vào lúc Kỷ tổng tới đây làm việc, Tang tổngđã chuẩn bị trước việc phải chuyển giao đại quyền ở Bộ phận Thị trường vào cuốitháng Mười hai. Tang tổng vô cùng tin tưởng vào năng lực làm việc của chị, chonên mới sắp xếp cho chị đi theo trợ lý cho Kỷ tổng, như vậy, một ngày nào đó bỗngnhiên anh ấy đi mất, chị cũng có thể tiếp quản công việc được luôn. Có điều thậtkhông ngờ, Kỷ tổng thật sự nói đi là đi luôn, lúc đầu bọn em còn tưởng anh ấyđi công tác, thật không ngờ lại thôi việc luôn”.



Trước khi tới Tang thị, anh đã chuẩn bị từ chứctrước?



Đưa mắt nhìn về bộ bàn ghế to đẹp trong phònglàm việc, trái tim cô bị ai đó bóp nghẹt. Cô cố gằng điều chỉnh lại hơi thở,không muốn chạm vào vết thương sâu hoắm, đau nhói trong lòng mình nữa. Hai taycô nắm chặt lại, cố gắng để cho mình nhìn trông bình tĩnh, thản nhiên nhất.



Cô nhìn Mã Hồng Diễm cười rồi nói: “Em chạy sangtận bên này chỉ để báo với chị chuyện này thôi sao?”



“À đúng rồi, suýt nữa là em quên khuấy đi mất,Tang tổng bảo chị quay về văn phòng thì sang gặp chị ấy luôn!” Mã Hồng Diễmnói.



Cô rất tò mò, tại sao lúc nãy gặp nhau ở thangmáy, chị Tang không trực tiếp nói với cô luôn?



“Ừm, chị sẽ qua bên Tang tổng ngay đây. Cám ơnem!” Nói xong, cô liền đứng dậy đi ra bên ngoài.



Vào phòng Tổng Giám đốc, Viên Nhuận Chi ngồi imlặng trước mặt Tang Du.



Tang Du nhấp một ngụm trà, mỉm cười nhìn cô rồinói: “Em đã ở Bộ phận Thị trường được nửa năm rồi đấy nhỉ, trông đen đi nhiều,xem ra cũng đã trưởng thành không ít. Thế nào, thu nhập có phải đã tăng hơn trướcrất nhiều không?”



Viên Nhuận Chi mỉm cười khổ sở, mở miệng đáp:“Cũng may nhờ Tang tổng cho em cơ hội được thăng tiến”.



Tang Du gật đầu nói: “Mấy hôm nay chắc vất vả lắmnhỉ, các khoản nợ thu hồi ra sao rồi?”



Viên Nhuận Chi nhanh chóng báo cáo tóm tắt côngviệc mấy ngày hôm nay. Trước khi Kỷ Ngôn Tắc “mất tích” đã sắp xếp mọi thứ ổnthỏa đâu vào đấy, cho nên, cô cũng khá nhàn nhã, thảnh thơi, hôm nay chỉ phảiđi đòi hai khoản nợ nữa là xong.



Tang Du lại gật đầu rồi nói tiếp: “Ừm, rất tốt.Tóm lại là khả năng “mặt dày” của em cũng có đất dụng võ, rất thích hợp làmtrong Bộ phận Thị trường. Xem ra con mắt nhìn người của Kỷ Ngôn Tắc cũng rấtchuẩn xác, quyết định cho em chuyển sang bộ phận này là rất sáng suốt!”



Viên Nhuận Chi hoàn toàn im lặng, thì ra trongđôi mắt của Tang Du, Tang sư tỷ, cô lại là con người có khả năng “mặt dày”, cóđiều Kỷ Ngôn Tắc cũng thường xuyên bảo cô là người “mặt dày”. Thật ra cô cũngđã rất nỗ lực, không phải mỗi một người mặt dày đều có thể đến mức độ như cô,bê chiếc bệ xí chạy đôn chạy đáo khắp nơi.



Tang Du lại nói thêm: “Hôm nay gọi em đến đây làmuốn nói với em một việc. Kỷ tổng đã chính thức từ chức vào ngày 31 tháng Mườihai năm ngoái, cho nên công việc quản lý Bộ phận Thị trường lại do chị đảm nhiệm,chị sẽ tạm thời kiêm nhiệm chức Tổng giám Thị trường. Nếu vậy thì em sẽ lại làTrợ lý của chị. Chị đã suy nghĩ qua, chức vị của em không đổi, tính chất côngviệc không đổi, muốn trưng cầu ý kiến của em đôi chút, bây giờ em muốn tiếp tụclàm việc ở Bộ phận Thì trường hay quay về Bộ phận Thư kí Giám đốc?”



Nghe sự thật Kỷ Ngôn Tắc đã xin từ chức từ ngày31 tháng Mười hai năm ngoái lần nữa từ miệng của Tang Du, Viên Nhuận Chi lóngngóng như hóc xương cá, hắng giọng một hồi lâu mới có thể thốt ra vài lời:“Tang tổng, em muốn hỏi một chút, ngày 31 tháng Mười hai năm ngoái chính Kỷ tổngđã đích thân từ chức với chị sao?”



Tang Du cau chặt đôi mày lại, suy nghĩ điều gìđó rồi nhìn cô. Một lúc sau mới nói: “Chị tưởng là em đã biết rồi?”



Viên Nhuận Chi mỉm cười đầy khổ sở, lắc đầu nói:“Trước đây, em chưa từng nghe anh ấy nhắc tới. Em cảm thấy vô cùng bất ngờ!”



Hai người có mối quan hệ làm việc mật thiết, nếunhư để cho các đồng nghiệp trong công ty biết rằng họ đang hẹn hò, yêu đươngthì thường ngày khó tránh việc bị mọi người lôi vào nói đùa, trêu trọc, hơn nữađôi khi làm việc cũng xảy ra bất đồng quan điểm, khó tránh gây khó xử cho ngườikia. Vậy nên, để tránh những phiền phức không đáng có, cô với Kỷ Ngôn Tắc đãthương lượng với nhau từ trước, đợi sau khi đăng kí kết hôn xong mới quăng chomỗi người một tấm “lựu đạn” màu đỏ báo hỷ, thu về một món lớn sau. Cho nên, tạmthời trong công ty không có ai biết hai người đang yêu đương, hơn nữa quan hệ củahọ còn sâu sắc đến mức chuẩn bị tổ chức đám cưới.



Tang Du nắm chặt hai tay lại, nhìn Viên NhuậnChi một hồi lâu rồi nói: “Không muốn nói điều gì với chị hay sao?”



Viên Nhuận Chi ngẩng đầu lên nhìn Tang Du, ánh mắtlấp lánh khi nãy phủ nhòa một lớp sương. Cô mím chặt môi, một lúc lâu sau mớikhẽ lên tiếng đáp lại: “Tang tổng, có thể nói cho em biết lúc trước làm thế nàomà chị kéo được Kỷ Ngôn Tắc về Tập đoàn mình làm việc không?”



Tang Du nhẹ nhếch đôi mày của mình lên rồi đáp:“Khoảng đầu năm trước, chúng ta đã giành được dự án khách sạn Hoàng Đình. Ngàythứ hai sau buổi tiệc mừng công, chị nghe nói Kỷ Ngôn Tắc đã rời khỏi công tyGD, sau đó chị liền lấy thân phận sư tỷ hẹn Kỷ Ngôn Tắc ra ngoài nói chuyện. Chịhỏi cậu ấy tại sao lại rời khỏi GD, cậu ấy nói đã đến lúc cần làm vậy. Chị muốnmời cậu ấy giúp đỡ chị ở Tập đoàn Tang thị, hỏi cậu ấy có yêu cầu gì đặc biệtkhông. Kỷ Ngôn Tắc liền nói nếu như tìm được bà xã, cậu ấy sẽ làm việc luôn choTang thị, nếu như không được thì chỉ có thể làm việc ở Tang thị đến hết ngày 31tháng Mười hai năm đó thôi. Nếu như một ngày nào đó, cậu ấy đột nhiên biến mấtthì cũng không thể bàn giao lại công việc cho công ty. Nếu như chị có thể chấpnhận được thì cậu ấy sẽ đến làm, nếu như không thì đành thôi. Vào lúc chị chuyểnhợp đồng cho cậu ấy thì cậu ấy cũng chuyển cho chị thư xin từ chức với ngàytháng là 31 tháng Mười hai”.



Trái tim của Viên Nhuận Chi lại co thắt dữ dộinhư bị ai đó bóp nghẹt.



Tang Du nhìn thấy thái độ lạ thường trên khuôn mặtcô, liền gõ nhẹ lên mặt bàn rồi nói: “Chi Chi, tuy rằng chị không biết giữa emvới Kỷ Ngôn Tắc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đại khái chị cũng nắm đượcmột vài tình hình. Em không nói điều gì nên chị cũng không hỏi nhiều. Nói chocùng, đây cũng là chuyện riêng của hai đứa. Có điều, từ bộ dạng của em lúc này,chị nhìn thấy hình ảnh của mình đúng một năm trước. Chị đã dùng khoảng thờigian năm năm để chờ đợi cho nên chị biết được chờ đợi một người là chuyện khôngdễ dàng gì. Nói một câu thật lòng, chị cảm thấy vô cùng tiếc cho hai đứa”.


Tang Du nói những lời này với Viên Nhuận Chi thực tếlà muốn ám chỉ Kỷ Ngôn Tắc đã yêu thầm cô từ rất lâu rồi, thế nhưng đến taiViên Nhuận Chi nó lại biến thành một ý nghĩa khác: Chị đang khuyên cô nên từ bỏchờ đợi một người.



Cô mím chặt môi, cúi đầu thấp xuống, không nói lờinào.



Tang Du nhìn thấy phản ứng của cô, chỉ biết thandài một tiếng, rồi bổ sung thêm một câu: “Cho dù em đưa ra quyết định thế nào,chỉ cần em tin chắc vào bản thân là được rồi. Quyết định ở lại Bộ phận Thị trườnghay quay về Phòng Trợ lí Tổng giám đốc đây?”



Cô u sầu đáp lại: “Em sẽ quay về Phòng Trợ lý TổngGiám đốc”.



Tang Du liền nói: “Được thôi, hoan nghênh emquay lại!”



Bước ra khỏi Phòng Tổng giám đốc, Viên Nhuận Chiđi thẳng vào phòng vệ sinh.



Khó khăn lắm cô mới bình ổn được tâm trạng trongcả tháng nay, không ngờ lại một lần nữa trào dâng dữ dội.



Anh một tay cầm thư tuyển dụng, một tay cầm thưxin từ chức thì có gì là không đúng? Tìm không được bà xã, chuẩn bị sẵn cho việcrời đi thì có gì sai? Hu hu, Viên Nhuận Chi ngu ngốc, không phải ngay từ lúcban đầu cô đã tự dặn bản thân mình hay sao? Nếu như chịu chấp nhận số phận ngaytừ ban đầu, chiếm lợi từ một người đàn ông thì đã sao chứ? Chỉ cho phép đàn ôngchiếm lợi phụ nữ, lẽ nào không cho phép phụ nữ vùng dậy đòi quyên lợi sao? Thậtra là do cô đã quá tham lam chăng? Cho nên sau khi có được đáp án này, cô mới cảmthấy như cả thế giới đều có lỗi với bản thân vậy. Cô đâu phải là tiên nữ giángtrần, cũng không phải là thiếu nữ xinh đẹp tài giỏi, cho nên hãy để cho mọichuyện được quay trở về mốc ban đầu. Giao kèo nửa năm, anh đem căn nhà sang trọngvà chiếc xe hơi đắt tiền cho cô, đó mới chính là những gì cô đáng được nhận.



Cô ra sức lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôntrào khỏi mí mắt. Cô ôm lấy khuôn mặt, ngồi trên bồn cầu khóc không thành tiếng.



Mấy cô làm việc ra vào phòng vệ sinh nghe thấytiếng khóc liền gõ cửa hỏi thăm.



Viên Nhuận Chi vội vã lau khô nước mắt, giả vờkhông sao rồi đáp lại một cách yếu ớt: “Bà dì hàng tháng tới, cháu chịu không nổi…”



Bà liền mỉm cười đáp: “Ừm, cái đó thường thíchlàm phiền người ta vào mỗi dịp lễ Tết, vui vẻ, dùng túi nóng chườm thử xem sao?Khi nào về nhà, cháu thử nấu canh gừng với đường đỏ xem có đỡ không nhé!”



“Cháu cám ơn cô!” Viên Nhuận Chi khẽ mỉm cười,khuôn mặt khô ráp, đau rát.



Sau khi Viên Nhuận Chi quay về Phòng Trợ lý TổngGiám đốc, công việc vô cùng bận rộn. Hàng ngày từ sáng đến tối đều “tử thủ” ởchỗ khách hàng, thậm chí còn đôn đốc đòi về khoản nợ từ năm ngoái đã được quyvào khoản hầu như không hy vọng đòi lại.



Tất cả mọi người trong Bộ phận Thị trường đều cảmthấy rất kì lạ, tại sao vừa mới đón Tết xong, con nha đầu này như thể biếnthành một người khác, đột nhiên im ắng, trầm lặng hơn trước rất nhiều.



Người nào người nấy đều hỏi thăm xem cô gặp vấnđề gì.



Khi bị hỏi nhiều quá, cô liền giở ra một chiêuvô cùng hữu hiệu – giả đò ngây ngô, mỉm cười ngốc nghếch rồi nói: “Em như vậykhông gọi là im ắng, trầm lặng được mà là chín chắn, đằm thắm hơn. Nói cho cùngcũng đã nhiều thêm một tuổi, đương nhiên không thể nào ngốc nghếch, ngáo ngơnhư trước nữa’.



Khi màn đêm buông xuống, cô thường im lặng mộtmình nằm trên giường, cuộn tròn người lại, dùng chăn bọc quanh cơ thể, chui đầuvào trong chăn, để cho màn đêm ấm áp bao quanh lấy linh hồn tan vỡ của cô. Có mộtlúc nào đó, trong bóng đêm, cô nhìn thấy rõ bóng hình của Kỷ Ngôn Tắc hiện lên.Người đàn ông khiến cô vừa đau lòng, vừa xót xa, vừa yêu thương lại vừa căm hậnnày toát lên khí chất khiến người khác khó lòng phản kháng được. Cô không kiềmchế được bản thân, vội vã tiến lại gần, nhưng lại bị sức mạnh vô hình đẩy mạnhra xa, hết lần này đến lần khác. Sau cùng cô thương tích đầy mình, chỉ biết nằmđó mà nhìn bóng hình anh từ từ tan biến.



Lồng ngực dường như bị hòn đá lớn đè lên, khiếncho cô bức bối khó thở, nhưng lại bất giác mở miệng hít từng hơi thở thật sâu.Thế nhưng mỗi lần hít một hơi thật sâu, trái tim lại truyền ra một nỗi đau đớnkì lạ, khó tả, nỗi đau này theo mạch máu lan truyền đi khắp các tế bào, bộ phậntrên cơ thể.



Lúc mở mắt ra, cô mới phát hiện bản thân vừa gặpác mộng.



Lại là một đêm đen chỉ một mình đơn chiếc chốngchọi, Viên Nhuận Chi lặng ngắm màn đêm từ từ trôi qua, đón chờ bình minh nắng sớm.



Thời gian thoăn thoắt thoi đưa, đông qua xuân tới,vạn vật hồi sinh, cuộc sống lại bước vào một vòng quay mới.



Kỷ Ngôn Tắc đã rời khỏi đây ba tháng rồi.



Viên Nhuận Chi dần dần lấy lại được bình tĩnh,dường như đã tìm về được một Viên Nhuận Chi ngốc nghếch không tim không phổi,vô tư, vui vẻ của trước kia, chỉ là giữa đôi mày kia vẫn còn đấy nét u sầu, buồnkhổ.



Hôm nay, Viên Nhuận Chi đi siêu thị mua về một bọclớn các đồ dùng sinh hoạt rồi quay về căn nhà nhỏ của mình. Vừa bước vào bêntrong, thấy cả căn phòng hỗn loạn, đột nhiên, cảm giác tội lỗi dâng trào tronglòng.



Nhìn xem, cô u u mê mê, hàng ngày sống giữa đốngđồ hỗn loạn này mà bản thân lại không biết. Thế là sau khi đặt túi đồ xuống, côbắt đầu xắn tay áo thu dọn căn nhà bừa bãi, bẩn thỉu đến mức cực điểm của mình.



Mỗi khi thu dọn đến một góc nào đó, cô đều có thểnhìn thấy đồ dùng của Kỷ Ngôn Tắc: Thắt lưng, quần áo, tạp chí kinh tế, tạp chíxe hơi, chiếc bật lửa thi thoảng mới thấy…



Cô bỗng dừng lại, đã ba tháng rồi, trong khoảngthời gian dài như thế, không phải cô không thu dọn nhà cửa mà bởi vì mỗi lầnnghĩ tới việc những thứ đồ này sắp sửa biến mất khỏi tầm nhìn của mình, tráitim cô lại đau đớn vô cùng. Cô muốn giữ lại đoạn kí ức mà cả đời chẳng thể quênđi được, chỉ là mỗi lần nhìn thấy, là một lần cô đau lòng, thương cảm.



Lần này, dù thế nào đi nữa, cô nhất định phải dọncho căn nhà này thật sạch sẽ.



Lúc lau chùi chiếc ghế sofa, cô tìm thấy một thứkim loại màu vàng lấp lánh kẹp trong khe hở.



Chiếc nhẫn với những hoa văn kì dị, viên đá quýlấp lánh, sáng chói. Đây là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị, cô đã tìm rất lâu, thìra nó nằm ở chỗ này.



Cô liền đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của bàntay phải. Ngón tay của cô có thể coi là thon thả, trắng trẻo.



Dĩ vãng lại từ từ hiện lại trước mắt, ngọt ngàocó, đắng cay có, cô thật sự không nhớ rõ rốt cuộc không tìm thấy chiếc nhẫn nàytừ hôm nào. Lúc đó, cô gần như đã lật tung cả căn nhà này lên, mà vẫn chẳng thểtìm thấy, sau cùng đành phải từ bỏ trong đau khổ.



Tình yêu cũng là một duyên phận. Nếu như duyênphận thật sự đã hết, giữ lại chiếc nhẫn như thế này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.



Cô ngước mắt lên nhìn chiếc hộp bát âm cùng thểloại quái dị đặt trên kệ tủ, sau đó đứng dậy, bê chiếc hộp bát âm xuống, từ từxoay chuyển chiếc đáy tròn.



Tiếng nhạc trong trẻo, thuần khiết từ từ vanglên, vẫn là giai điệu quen thuộc của bài Heartbeats.



Tiếng nhạc du dương, len lỏi vào từng ngóc ngáchthẳm sâu trong trái tim cô.



Can’t you feel my heartbeats?



Không phải cô đã động lòng từ lâu rồi sao?



Mãi cho tới khi âm cuối cùng vang lên, khuôn miệngcô bất giác nhoẻn lên, nở nụ cười đầy cay đắng. Viên Nhuận Chi hít một hơi thậtsâu, tháo nhẫn ra, gói chiếc nhẫn với chiếc hộp bát âm lại.



Kể từ hôm nay trở đi, những thứ này cùng với đoạnký ức tuyệt đẹp kia sẽ hoàn toàn bị phong kín lại.



Đúng lúc đang định cất hai thứ này đi thì bỗngnhiên chuông cửa vang lên, cô bất giác nhíu đôi mày lại. Bây giờ đã muộn lắm rồi,là ai tới tìm cô chứ?



Cô đặt chiếc hộp xuống, bước ra khỏi phòng ngủ,nhìn qua ống nhòm, thấy dì đang vác theo bọc đồ lớn nhỏ đứng trước cửa.



Cô vội vã mở cửa ra rồi nói: “Mộng Lộ, muộn thếnày rồi, sao dì lại tới đây?”



Viên Mộng Lộ vừa bước vào căn phòng, đã vứt hếttoàn bộ bọc lớn, bọc bé cầm trên tay lên chiếc ghế sofa, than dài một tiếng rồinói: “Đừng có nhắc nữa, dì đang đi lánh nạn đây!”



“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Viên Nhuận Chi vội vãrót một ly nước cho dì.



Viên Mộng Lộ vửa uống nước, vừa nói quá trình“lâm nạn” của bản thân.



Chú Đổng mất vợ nhiều năm nay ở cách nhà ViênNhuận Chi trong thị trấn Đào Hoa mấy con phố, không biết tại sao lại mua một bóhoa hồng lớn, sáng sớm ngày ra đã đến nhà xin cầu hôn Viên Mộng Lộ. Việc nàykhiến cho Viên Mộng Lộ sợ hãi đến mức đóng cửa chặt lại, trốn trong nhà suốt mộtngày trời không dám ra ngoài. Không ngờ chú Đổng lại là một con người kiên quyết,“tử thủ” bên ngoài nhà họ Viên từ sáng tới tận chiều, quyết không rời đi. ViênMộng Lộ không còn cách nào khác, đành phải tránh nạn theo cửa sau, ngồi xe mấytiếng đồng hồ, đến căn hộ đơn thân của Viên Nhuận Chi.



“Không biết là ai đã tạo ra cái ngày Lễ tìnhnhân xui xẻo chết toi đó, khiến cho dì muốn đánh mạt chược cũng không xong. Đãđến tuổi này rồi lại còn mang theo bó hoa to tướng đến cầu hôn người ta, đúnglà phàm tục quá. Bây giờ đã đến lễ nói dối rồi mà ông ta vẫn chưa tha cho dì.Suy nghĩ một hồi, thấy đến chỗ con ở vẫn yên tĩnh nhất, có điều không thể nàođánh mạt chược được nữa rồi”. Viên Mộng Lộ ai oán kêu than.



“Ai bảo dì là một nhánh đào lắm nụ chứ? Ai bảodì hàng ngày phong lưu lắm vào, bây giờ thì gặp nạn đào hoa rồi nhé!”



Viên Nhuận Chi đưa lời chế giễu, không hề giữchút thể diện nào cho người dì Viên Mộng Lộ của mình.



Viên Mộng Lộ nghe thấy, vô cùng tức giận, liềnxách chiếc gối tựa trên ghế sofa đập về phía Viên Nhuận Chi rồi nói: “Cái conranh con này, bây giờ đã biết mỉa mai lại lão nương đây rồi sao?”



“Nhìn dì xem, dáng vẻ ảo não quá hóa uất hậnkìa!” Viên Nhuận Chi bật cười tránh đòn.



Viên Mộng Lộ đập gối xong, lại tiện tay vơ lấychiếc hộp đựng hộp bát âm đặt trên bàn làm vũ khí.



Sắc mặt Viên Nhuận Chi đột nhiên trắng nhợt ra,đưa tay ra rồi thét lớn ngăn cản: “Cái đó không đập được đâu! Không được đậpđâu!”



Viên Mộng Lộ nhìn chiếc hộp bát âm trên taymình, hình dáng quái dị, thế nhưng dưới đáy lại gắn rất nhiều đá quý, liền kinhngạc lên tiếng: “Đây là cái gì thế?”



“Mộng Lộ, đừng có quậy nữa, mau trả lại cho cháuđi!” Viên Nhuận Chi vội vã nhảy tới, đoạt lại chiếc hộp, ngắm nghía kĩ càng, nhớlại cảnh tượng ban nãy mà hãi hùng, hoảng loạn.



Viên Mộng Lộ vô cùng ngạc nhiên lại hỏi thêm:“Đây là thứ gì mà nặng thế?”



Viên Nhuận Chi giấu chiếc hộp ra sau lưng, căngthẳng lên tiếng: “Hộp bát âm chỉ làm đồ trang trí thôi, dù gì cũng không phảithứ đồ chơi phù hợp với độ tuổi của dì”.



“Con ranh con chết tiệt này, dám chê lão nươngđây lớn tuổi sao? Mau đưa đây, cho dì xem xem rốt cuộc nó là cái gì. Tại sao dìlại cảm thấy thứ đó như được làm từ bạch kim, nặng như vậy cơ mà, chắc là quýgiá, đắt tiền lắm đây!” Viên Mộng Lộ kiên quyết đòi nghiên cứu nguyên liệu tạonên chiếc hộp.



“Không phải bạch kim đâu, làm từ sắt nên đươngnhiên là nặng rồi. Dì đừng quậy nữa, nói gì đi nữa con cũng quyết không đưa dìđâu!” Nếu như để cho dì cô biết chiêc hộp bát ấm này được làm từ bạch kim có giátrị ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn nhân dân tệ, bà nhất định sẽ đem mang tới cửahàng vàng bắt họ chuyển thành đồ trang sức.



“Con định lừa phỉnh lão nương này chắc. Số muốilão nương đã ăn còn nhiều hơn số cơm con đã nuốt, là bạch kim hay là sắt, ta lạicòn không phân biệt ra hay sao? Đừng quên lão nương này xuất thân từ tiệm vàngbạc ra đấy. Mau đưa đây!” Viên Mộng Lộ quyết không bỏ cuộc, nhìn thấy con nha đầuViên Nhuận Chi coi thứ đồ đó như bảo bối, nhất định là giá trị không nhỏ, nóikhông chừng có thể đổi lại được rất nhiều vàng bạc, đá quý có giá trị.



“Không được đâu!”



“Con muốn chết đấy hả? Bây giờ còn không nghe lờicủa lão nương sao?”



“Dì có thể động vào tất cả mọi thứ trong căn nhànày, lấy đi bất cứ thứ gì cũng được, nhưng riêng cái này thì không thể được!”



“Mau đưa cho dì xem nào!”



“Không được ạ!”



“Ta quyết không chịu thua trong trận này!”



“y da! Dì có nhầm lẫn không đấy? Đi tránh nạn màcòn mang theo chổi lông gà làm gì? y da, đau quá…”



“Dì mua ở dưới nhà đấy. Giá rẻ mà vừa hay lại cóđất dụng võ. Không đau còn dùng để đánh con làm gì chứ?”



Viên Nhuận Chi ôm theo chiếc hộp bát âm, trốnchiếc chổi lông gà của Viên Mộng Lộ khắp chốn, vừa không để ý một chút, liền bịtrẹo chân, cả người ngả lên chiếc ghế sofa. Lúc này tay bất giác buông lỏng, cảchiếc hộp bát âm phi ra ngoài, cô đau lòng thét lớn: “Á…”



Chỉ nghe thấy “choang” một tiếng, cả chiếc hộpbát âm rơi xuống mặt sàn, tiếng kim loại nứt ra vang lên rõ rệt.



Viên Nhuận Chi nhẫn nhịn chiếc chân đau, tiến vềphía chiếc hộp bát âm bị hỏng.



Cô run rẩy cầm chiếc hộp đã nứt thành hai mảnhlên, bỗng nhiên nước mắt lã chã tuôn rơi.



Viên Mộng Lộ nhìn thấy con nha đầu Nhuận Chi ômthứ đồ trang trí khóc lóc thảm thương, ý thức được sự tình nghiêm trọng, liềnbuông chiếc chổi lông gà trên tay xuống, bước lại gần rồi lo lắng hỏi: “Rốt cuộcđây là thứ gì thế?”



Nước mắt cô tràn ra như vòi nước hỏng van, chẳngthể nào ngừng lại được, Viên Nhuận Chi run run xoay chuyển chiếc đáy, thế nhưngthử mấy lần liền mà vẫn chẳng được gì, có lẽ có vật gì đấy kẹt ở bên trong. Côlại gắn chiếc mảnh nhỏ bị rơi ra vào chỗ cũ, nhưng mà đứt rồi dù cho gắn cỡ nàocũng chẳng thể liền lại.



Cuối cùng, cô khóc lớn thét về phía Viên Mộng Lộ:“Dì có biết không? Đây là chiếc hộp bát âm anh ấy tặng khi cầu hôn con, phải đặtlàm ở nước ngoài mấy tháng trời mới có được, trị giá lên tới ba triệu sáu trămlẻ tám ngàn đồng, dì có biết không? Con vì sợ dì đem nó đổi thành đồ trang sứcnên mới không để cho dì động đến. Đây chính là thứ duy nhất anh ấy để lại chocon đấy, dì có biết không?”



“Con vẫn còn nhớ nhung đến thằng tiểu tử chết giẫmđó sao? Người không biết đã phiêu dạt đến góc nào trên địa cầu này rồi, con vẫncòn nhung nhớ đến nó sao? Ta tưởng rằng mấy tháng này bộ óc ủ dột của con cuốicùng cũng đã tiến hóa rồi, không ngờ con vẫn còn nhớ đến nó? Ba triệu sáu trămlẻ tám ngàn nhân dân tệ? Chỉ có ba triệu sáu trăm lẻ tám ngàn đã có thể mua đượctình yêu của con rồi sao? Tình yêu của con đúng là đáng tiền quá nhỉ?” Viên MộngLộ tức giận đến run cả người. “Lão nương hôm nay mắt phải máy liên tục, vắt ócsuy nghĩ cả ngày, mới tìm được cái cớ đến để thăm con, chỉ sợ hôm nay con xảyra chuyện gì bất trắc. Được thôi, là lão nương nhiều chuyện, lão nương thừahơi, tình yêu của con vĩ đại quá!”



Viên Mộng Lộ xách túi lớn túi bé đi vào phòng ngủ,“rầm” một tiếng đóng sập cửa lại. Bây giờ, chỉ cần nhìn con nha đầu ngốc nghếchnày là bà lại cảm thấy tức giận.



Viên Nhuận Chi nức nở, ngây người nhìn vào chiếchộp bát âm vỡ thành hai mảnh, bất giác, cô nghĩ ra điều gì đó, liền đứng bật dậy,ôm chiếc hộp bát âm bị hỏng xông ra khỏi cửa.



Cô ngước mắt lên, bầu trời phủ một lớp sương mỏngmanh, ướt át. Cơn mưa xuân đầu tiên trong năm, lặng lẽ im lìm tiến tới.



Lần này, khi quay lại cửa hàng vàng bạc đá quýkia, kí ức lại ào ạt tràn về trong tâm trí cô, tất cả đều như mới vừa xảy rangày hôm qua.



Hôm đó, cô bị Kỷ Ngôn Tắc kéo đến đây, cũng bắtđầu từ đây cô đã tìm thấy khởi nguồn của hạnh phúc. Đến nay, người đã đi, vậtcũng đã hỏng, chỉ còn lại mỗi mình cô ôm nỗi đơn côi, sầu muộn, bẽ bàng.



Cô đẩy cửa bước vào của hàng, ra đón tiếp cô làmột nhân viên mới đến. “Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp được gì cho tiểuthư?”



“Liệu có thể sửa chiếc hộp bát âm này cho tôi đượckhông?” Cô đưa chiếc hộp bát âm bị hỏng cho người nhân viên kia.



Cô nhân viên vừa nhìn thấy, lập tức xua tay,nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc rồi nói: “Tiểu thư, xin thứ lỗi, cửa hàng chúngtôi không bán hộp bát âm lại càng không thể sửa chữa gì được cả”.



“Các người không bán thứ này sao? Chiếc hộp bátâm này rõ ràng là được mua từ cửa tiệm của các người mà!” Viên Nhuận Chi nói.



Cô nhân viên kia luống cuống đáp lại: “Xin tiểuthư chờ một chút, để tôi đi hỏi giúp cô!”


Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ