Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mối lương duyên trời đánh - trang 21


Một lúc sau, chị Giám đốc cửa hàng liền đẩy cửa vănphòng phía sau bước ra ngoài, vừa nhìn thấy Viên Nhuận Chi lập tức lên tiếngđon đả chào hỏi: “Viên tiểu thư, lâu rồi không gặp!”



Viên Nhuận Chi nhìn thấy chị lập tức tiến lại gầnnói: “Thế này thì tốt quá, may mà chị vẫn còn ở đây. Chiếc hộp bát âm này tôi bấtcẩn làm hỏng rồi, cho nên mang tới đây nhờ các chị sửa giúp!”



Chị Giám đốc nhìn chiếc hộp bát âm đã bị hỏngkinh ngạc hỏi: “Tại sao nó lại thành ra thế này?”



Viên Nhuận Chi ấp a ấp úng tìm lí do để cho quachuyện.



Chị Giám đốc thử xoay chiếc đế ở dưới, nhận thấynó đã bị kẹt cứng, nói với giọng vô cùng tiếc nuối: “Lúc đó, khi Kỷ tiên sinhnhờ chúng tôi đặt làm chiếc hộp bát âm này ở Thụy Sỹ, đã phải mất thời gian nhữngba tháng mới có thể chuyển nó về nước đấy!”



“Đặt làm ở Thụy Sỹ sao? Vậy thì trong nước sẽkhông có một nơi nào có thể sửa được hả?” Viên Nhuận Chi lòng như lửa đốt.



“Viên tiểu thư, xin cô đừng lo lắng quá. Lại đâynào, chúng ta ngồi xuống nói chuyện. Nếu như chỉ gắn sóng âm bạch kim và hàn phầnđáy, chúng tôi nghĩ trong nước mình cũng hoàn toàn có thể làm được, còn về phầnđáy hộp bát âm không phát ra tiếng nhạc nữa, chúng tôi sẽ liên hệ với cửa hànglàm chiếc hộp này bên Thụy Sỹ”.



“Sóng âm?” Viên Nhuận Chi không hiểu ý chị Giámđốc cho mấy. “Thật ngại quá, tôi muốn hỏi là có phải là sóng âm phát ra tiếngnhạc hay không?”



“Đúng vậy, chính là ý đó!”



Viên Nhuận Chi nghi hoặc hỏi: “Tôi không hiểuchiếc đáy hộp bị kẹt thì liên quan gì đến sóng âm?”



Chị Giám đốc liền trả lời: “Hả? Cô không biếthay sao?”



Lời nói của chị Giám đốc lại càng khiến Viên NhuậnChi thêm hiếu kì, cô nhìn vào chiếc hộp bát âm không còn lành lặn, một đoạnsóng âm làm ra từ bạch kim…



Sóng âm…?



Cô lại tiếp tục hỏi thêm: “Ý của chị chính là…đoạn sóng âm này chính là câu nói gì đó?”



Chị Giám đốc gật đầu khẳng định: “Đúng vậy,chính là như thế!”



“Vậy… chiếc nhẫn đó cũng là sóng âm sao?” Cô lạitiếp tục hỏi thêm.



“Đúng, đó cũng là sóng âm!” Chị Giám đốc lại gậtđầu lần nữa.



“Vậy chị có biết đoạn sóng âm này có nội dungnhư thế nào hay không?” Cô nắm chặt lấy tay của chị Giám đốc, kích động truy hỏi.



“Tôi xin lỗi, cái này thì tôi không biết. Lúc đóKỷ tiên sinh chỉ đưa một biểu đồ sóng âm đến bảo chúng tôi làm chiếc hộp bát âmnày theo đúng biểu đồ sóng âm đó. Sau đó, Kỷ tiên sinh lại mang một trang khácđến, chính là trang giấy thiết kế chiếc nhẫn của cô”.



“Vậy mấy bản thiết kế đó đâu?”



“Không còn nữa, sau khi làm xong hai thứ đồ đó,Kỷ tiên sinh đã thu hồi lại hết rồi”.



Viên Nhuận Chi hoàn toàn không che dấu nổi sự thấtvọng, lạc lõng của mình. “Cảm ơn chị. Tôi để phần đáy hộp bát âm ở đây, phiềnchị liên hệ với bên Thụy Sỹ giúp tôi, cho dù phải mất bao nhiêu tiền tôi cũng sẽsửa. Còn đoạn sóng âm bạch kim này, tôi mang về trước, mấy ngày nữa mang lạisau. Cám ơn chị nhiều, tôi có việc phải đi đã!”



“Không sao cả, xin mời cô!” Chị Giám đốc nhìntheo Viên Nhuận Chi, biến mất khỏi cửa hàng nhanh như cơn gió.



Các đồng nghiệp đều sán lại gần cảm thán: “Đúnglà một cặp người yêu lạ lùng quá. Kỷ tiên sinh trông dáng vẻ yêu Viên tiểu thưlà thế, tại sao lại không cho Viên tiểu thư biết được bí mật của chiếc hộp bátâm này nhỉ?”



Chị Giám đốc nhún vai bình thản đáp: “Có lẽ bởivì yêu, nên mới có nhiều điều không tiện nói ra ngoài miệng, vậy nên mới lựa chọncách thức này để biểu đạt mà thôi!”



“Hầy, đàn ông đúng là quá cao ngạo”.



Viên Nhuận Chi ôm theo phần sóng âm bạch kim, vộivã phóng xe về nhà, trên trán lấm tấm đầy mồ hôi.



Cô quay về phòng, bật máy vi tính lên, gửi mộtemail cho Tằng Tử Kiều, hỏi người bạn của mình rằng liệu có quen biết ai là caothủ lí giải ý nghĩa của sóng âm không.



Không biết có phải chị em cùng số phận không, màtình yêu của Tằng Tử Kiều với Viên Nhuận Chi đều không thuận lợi, vào hôm Lễtình nhân, Tằng Tử Kiều cũng rời khỏi Tằng sư huynh, sau đó rời khỏi luôn thànhphố này. Vậy nên, bây giờ phương thức liên lạc duy nhất với cô chính là dùngemail.



Viên Nhuận Chi gửi email xong liền vào trong bếptìm kiếm, dưới đáy ngăn kéo tủ, cô tìm thấy một hộp đựng nhẫn hình trái tim màuđỏ. Cô run run mở chiếc hộp đó ra, chiếc nhẫn kì dị vẫn nằm im trong đó.



Cô không biết làm thế nào để biểu đạt nỗi đau khổvà kích động trong lòng mình lúc này.



Cô vẫn còn nhớ rất rõ, vào buổi tối cuối cùngđó, Kỷ Ngôn Tắc đã hỏi cô: “Em có nghe kĩ đoạn nhạc phát trong hộp bát âm anh tặngchưa?”



Hộp bát âm, nhẫn cầu hôn, rốt cuộc Kỷ Ngôn Tắcmuốn nói điều gì cùng cô?



Mãi cho tới tận 10 giờ tối, máy tính bỗng có tiếngtrả lời thư, Viên Nhuận Chi vội vã mở email ra xem.



Tằng Tử Kiều trả lời qua email bảo cô tới gócnào đó ở phía Nam thành phố tìm một người có biệt danh “hòn đá điên dại”. Saukhi dặn dò Tằng Tử Kiều phải giữ gìn sức khỏe, cô liền đem miếng bạch kim vớinhẫn cầu hôn kia xông ra khỏi nhà.



Lái chiếc QQ, cô nhanh chóng tìm đến nơi mà TằngTử Kiều đã nói.



Người mở cửa là một nam sinh tuấn tú, có điều đầutóc rối bời như tổ chim.



“Xin hỏi cậu có phải là “hòn đá điên dại”không?” Cô khẽ khàng cất tiếng hỏi.



Người nam sinh liền đáp: “Cô là ai thế?”



“Là Tằng Tử Kiều đã giới thiệu tôi đến tìm cậu,nghe nói cậu chính là cao thủ phá giải ý nghĩa ẩn sâu sau sóng âm?”



“Ồ, thì ra là đại mỹ nữ bảo cô đến tìm tôi. Xinmời vào!” Người nam sinh đó dắt cô vào trong phòng.



Căn phòng hỗn loạn, rối tung, vừa nhìn đã biếtđây là căn phòng của những người theo lĩnh vực IT.



“Hòn đá điên dại” hỏi: “Đồ của cô đâu?”



“Chính là cái này!” Viên Nhuận Chi đưa nửa phầnchiếc hộp bát âm với chiếc nhẫn cầu hôn cho cậu. “Tôi không có bản thiết kế, chỉcó hai thứ đồ này thôi, liệu cậu có thể dựa vào đây mà hồi phục lại tiếng độngcho tôi được không?”



“Đây là thứ gì thế?” “Hòn đá điên dại” cầm nửaphần chiếc hộp bát âm rồi nói: “Cũng khá nặng đấy nhỉ?”



Viên Nhuận Chi nhìn thấy vậy liền căng thẳng lêntiếng: “Cẩn thận một chút! Đây là thứ bạn trai tôi tặng cho. Anh ấy muốn nói vớitôi vài lời thầm kín, nên làm chiếc hộp bát âm này, đây là một phần của chiếc hộpấy. Tôi thật sự muốn biết rốt cuộc anh ấy muốn nói gì với tôi”. Đây là thứ đượclàm từ bạch kim đắt tiền, cậu nam sinh kia nói vậy làm cô cảm thấy kinh hãi, hoảnghồn, chỉ sợ cậu lại làm vỡ nó lần nữa.



“Bạn trai sao? Chắc hai người chia tay rồi hả?”“Hòn đá điên dại” không hề khách khí.



Viên Nhuận Chi đỏ ửng mặt đáp lại: “Cậu quan tâmđến việc chúng tôi chia tay hay chưa làm gì, tôi đến tìm cậu để phá giải ýnghĩa của đoạn sóng âm này”.



“Hòn đá điên dại” bật cười thành tiếng rồi nói:“Nhìn bộ dạng kích động của cô kìa! Tôi nói trước là có thể phục hồi và phá giảiđoạn sóng âm này, nhưng không làm không công đâu đấy!”



Viên Nhuận Chi gật đầu lia lịa rồi đáp: “Cậu maunói đi, muốn bao nhiêu tiền tôi sẽ trả hết”.



“Nói đến tiền bạc thô thiển quá! Huống hồ chi côlại là bạn của đại mỹ nữ, tôi làm sao có thể nhận tiền của cô được?” Hòn đáđiên dại nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Thế này nhé, cô bao một tháng tiền ăn trưacủa tôi?”



“OK, không thành vấn đề!”



“Phải cho tôi thời gian vài ngày, tôi phải nhậpđoạn sóng âm này lên máy tính rồi mới phục hồi và phá giải được!”



“Được, không thành vấn đề!”



“Được rồi, cô có thể về được rồi. Tôi nhìn thấyphụ nữ xinh đẹp là không làm ăn được gì đâu. Mau về đi, nhanh lên!”



Viên Nhuận Chi bị đẩy ra khỏi cửa, không biếtnói gì thêm, đúng vào lúc cánh cửa chuẩn bị khép lại, cô tóm chặt lấy “hòn đáđiên dại” rồi nói: “Đó là món đồ quý giá nhất bạn trai tôi để lại cho tôi trướckhi rời khỏi đây, cậu đừng có làm hỏng nó đấy!”



“Hòn đá điên dại” liền nói: “Tôi có nguyên tắcnghề nghiệp của riêng mình, kể từ ngày mai, nhớ đưa cơm trưa đến cho tôi đúnggiờ đấy!”



Nói xong, cửa liền khép chặt lại.



Viên Nhuận Chi hít một hơi thật dài rồi quay ngườibước đi.



Hai ngày sau, Viên Nhuận Chi liền nhận được điệnthoại của “hòn đá điên dại”, nghe nói đã phục hồi và phá giải được đoạn sóng âmđó rồi. Cậu ta gọi cô mau đến gặp.



Viên Nhuận Chi vừa tan làm là lái xe đến thẳngnhà của “hòn đá điên dại”.



Vừa gặp mặt, “hòn đá điên dại” liền nói với cô:“Nếu như tôi là phụ nữ, nghe thấy những lời nói này nhất định sẽ theo đuổi bạntrai cũ của cô!”



“Rốt cuộc anh ấy đã nói những gì?” Đôi mắt củaViên Nhuận Chi long lanh nước mắt, trong lòng vô cùng mong chờ.



“Cô hãy tự mình nghe đi, tôi bắt đầu bật đây!”



Viên Nhuận Chi nhìn chằm chằm vào màn hình máytính, chẳng dám chớp mắt cái nào, chỉ sợ bỏ qua mất chi tiết nào đó. Cùng vớinhững sóng âm khúc khuỷu trên màn hình cô nghe thấy giọng nói quen thuộc mà cônhung nhớ điên cuồng mấy tháng nay:



“Trong truyền thuyết có một loài chim vượt qua rừngrậm, bởi vì không có chân, nên nó đành phải không ngừng, không ngừng vỗ cánhbay. Khi mệt mỏi, cũng chỉ có thể nghỉ ngơi trong gió. Loài chim không chân cảđời chỉ có thể dừng chân một lần, đó chính là lúc nó chết đi”.



“Anh vẫn luôn kiêu ngạo cho rằng, người phụ nữmà mình cả đời thương yêu nhất định sẽ không thể nào là người phụ nữ ngốc nghếchnhư em”.



“Đáng tiếc chất độc trên thế gian này không nhấtđịnh đều là nha phiến, rất nhiều thứ nếu chúng ta đã nghiện rồi thì đều là chấtđộc cả, ví dụ như trà, rượu hay như em…”



“Anh đã từng nỗ lực hết mình để “cai” em, chỉđáng tiếc, anh dùng khoảng thời gian năm năm đằng đẵng mà vẫn chẳng thể nào làmđược, bởi vì chất độc của em đã thâm căn cố đế, thấm sâu vào từng mạch máu, tếbào trên cơ thể anh”.



“Anh nghĩ bản thân mình cũng giống như loài chimkhông chân kia, cả cuộc đời này, trừ phi chết đi thì mới có thể thôi không yêuem nữa, mới có thể giải được chất độc của em”.



“Đi qua biển lớn chẳng màng suối.



Mây ngoài Vu Sơn chẳng đáng nhìn!”



“Chi Chi, anh yêu em…”



Nghe xong bí mật ẩn giấu trong chiếc hộp bát âm,nước mắt đã tuôn trào, ướt đẫm cả khuôn mặt của Viên Nhuận Chi. Cô đưa tay chemiệng lại, khóc không thành tiếng, cứ để mặc cho nước mắt không ngừng chảy xuốnghai gò má.



Cô chính là người phụ nữ ngốc nghếch nhất trênthế giới này.



Anh yêu cô!



Kỷ Ngôn Tắc yêu cô!



Ngay từ thời còn học đại học anh đã yêu cô rồi!



Từ trước đến nay, cô chưa bao giờ dám tin là anhyêu cô, mãi đến sau này, khi biết được thân phận của anh, cô lại càng thêm hoảnghốt. Nửa năm nay, tình yêu của cô càng sâu đậm thì cô lại càng sợ hãi ngày haingười phải chia tay bởi vì cô chẳng thể nào chịu đựng nổi. Cho nên, cô nhát ganyếu mềm, ích kỉ bao bọc bản thân thật kĩ càng, dù cho thật sự đi đến bước đườngđó, cũng sẽ nghĩ ra trăm ngàn cách để cho vết thương đó ở mức nhỏ nhất có thể.



Từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ rằng, anh lạiquan tâm đến cô như vậy. Thái độ đối xử khác biệt hoàn toàn với những ngườikhác thì ra chính là biểu hiện tình yêu của anh.



Hoàng tử, cô suýt chút nữa quên mất rằng anh làmột hoàng tử cao ngạo, đáng kính, cho nên ngay cả tình yêu cũng cao ngạo khácthường!



Thế nhưng anh không nói thì làm sao mà cô biếtđược anh yêu cô nhường ấy! Nếu không tại sao cô lại hiểu lầm rằng anh không hềyêu cô mà chỉ coi cô như một thứ công cụ lợi dụng kết hôn mà thôi?



Cô với anh, cả hai người, từ đầu chí cuối, đềugiống như hai chú nhím vậy, cho dù muốn ôm nhau vào lòng cũng sẽ khiến cho đốiphương toàn thân chi chít đầy vết thương vì những chiếc gai của mình.



Cô là một người phụ nữ tự tư tự lợi, hoàn toànkhông xứng đáng với tình yêu của anh.



“Anh yêu em!” Cô thì thầm lên tiếng. “Thì ra điềuanh muốn nói với em chính là câu “Anh yêu em”…”



Cô đeo chiếc nhẫn cầu hôn vào ngón nhẫn trên taymình, nước mắt nhớ thương vô hạn chảy ra như mưa rơi, không ngừng tuôn xuốngkhuôn mặt của cô, rồi rớt xuống mu bàn tay của cô.



Cô lấy bàn tay phải nắm lấy bàn tay trái, đặtchiếc nhẫn bên môi rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên.



“Xin lỗi, em yêu anh, em cũng yêu anh. Em thật sựvô cùng, vô cùng yêu anh…”


“Tôi vẫn chưa hồi phục lại sóng âm trong chiếc nhẫn,cô có thể đối chiếu sóng âm trên chiếc nhẫn với ba âm cuối của chiếc hộp bát âmnày xem, giống y như nhau, điều đó có nghĩa là chiếc nhẫn này cũng muốn nói lênba chữ “Anh yêu em””.



“Hòn đá điên dại” nhìn thấy cô khóc lóc thảmthương đến mức này, liền đưa một tờ giấy ăn cho cô rồi nói: “Đừng có khóc nữa,nếu như cô vẫn yêu anh ấy tha thiết như vậy thì mau đi tìm anh ấy đi”.



Cô nhận lấy tờ giấy ăn, lau khô nước mắt, cầm mộtphần chiếc hộp bát âm, cúi đầu cám ơn “hòn đá điên dại”: “Cám ơn cậu nhiều,“hòn đá điên dại”!”



“Không cần phải cám ơn, mau mau đi kiếm bạn traicủa cô đi!”



“Được!”



Viên Nhuận Chi ôm hai thứ bảo bối quý giá củamình nhanh chóng xông ra ngoài.





Đoạn kết





Hôm nay là ngày đại hỷ diễn ra lễ thành hôn giữaTang Du và Thẩm Tiên Phi. Sau khi chia cách năm năm, hai người cuối cùng lạiquay trở về bên nhau, có thể coi là đã “tu thành chính quả!”



Viên Nhuận Chi may mắn được làm phù dâu, cô mặclên người một bộ váy màu trắng tinh khiết, từ sáng sớm đã đứng bên cạnh Tang sưtỷ, mỉm cười tươi tắn.



Trên đám cỏ lãng mạn, tốt tươi, Tang Du mặc bộváy cưới màu trắng vô cùng xinh đẹp, không còn khí thế cao ngạo như một nữvương độc đoán hàng ngày nữa, mà giống như một cô gái nhỏ bé thẹn thùng, dịudàng. Thẩm Tiên Phi sư huynh thì khỏi phải nói, đẹp trai, rạng rỡ không khác gìánh mặt trời, không ngừng chào hỏi khách quan đến tham dự hôn lễ, vẫn khôngquên chăm sóc cho sư tỷ, lời lẽ dịu dàng, khiến cho một phù dâu như cô nhìn thấymà ngưỡng mộ vô ngần.



Một cơn gió lạnh thổi qua, Viên Nhuận Chi thấytoàn thân ớn lạnh, bất giác đưa tay lên xoa xoa đôi tay trần bên ngoài chiếcváy phù dâu.



Một chiếc lá vàng từ từ rơi xuống, Viên NhuậnChi nhìn vào chiếc lá ấy, chỉ thấy nó nhẹ nhàng, thả mình theo làn gió, bay bổng,múa lượn. Cô ngước mắt lên nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả đã nhuốm đượm khôngkhí của mùa thu.



Thì ra mùa thu đã lại tới!



Trong những ngày thu trước kia, cô chỉ biết đâylà mùa của thu hoạch. Cô không thích không khí nặng nề của mùa thu, không thíchsự điêu linh, tàn úa của mùa thu, càng không thích nét u sầu, buồn man mác củamùa thu.



Trong đầu cô không ngừng vang lên một câu: “Có mộtvài người mãi mãi ghi dấu trong cuộc đời bạn, dù cho bạn đã quên đi giọng nói củangười đó, quên đi nụ cười của người đó, quên đi khuôn mặt của người đó, thếnhưng mỗi lần nhớ đến người đó, thứ cảm giác đó vẫn chẳng bao giờ thay đổi”.



Cô nhớ lại khoảng thời gian tuyệt vời, hạnh phúccủa cô và Kỷ Ngôn Tắc vào mùa thu năm trước. Có lẽ, nếu như cô không cứng nhắc,cố chấp đến vậy thì anh với cô vẫn có thể giống như trước kia, vui vẻ, hạnhphúc tiếp tục cuộc đời của cả hai. Thật ra yêu hay không yêu thì có vấn đề gìchứ? Chỉ cần cô yêu anh là đủ rồi!



Cô với anh chẳng khác nào vị thần tình yêu Cupidvà người vợ của mình là Psyche trong truyện Thần thoại Hy Lạp cổ. Cupid đã cảnhcáo vợ mình không được nhìn trộm xem ngài là ai, nếu không sẽ vĩnh viễn mất đingài. Thế nhưng Psyche không giấu được sự hiếu kì của bản thân, phản bội lại lờithề ban đầu, vậy nên thần Cupid chỉ còn cách phải rời khỏi Psyche mà thôi.



Đương nhiên, những câu chuyện thần thoại luônluôn kết thúc có hậu. Sau cùng, nàng Psyche vẫn tìm được thần Cupid của mình,hai người tiếp tục cuộc sống của mình trước kia.



Thế nhưng cô không được may mắn như nàng Psyche,nửa năm đã trôi qua, cô vẫn chẳng thể nào tìm được Kỷ Ngôn Tắc.



Đảo Barents nằm ở nơi nào trên Ấn Độ Dương, côhoàn toàn không biết, cũng chẳng có ai hay. Người duy nhất biết được nơi mà KỷNgôn Tắc tới chỉ có mỗi mình Kỷ Hữu Mai. Đừng nói là Kỷ Hữu Mai không muốn gặpcô, mà bất cứ người nào trong nhà họ Kỷ gặp cô đều như nhìn thấy rắn độc mãnhthú vậy, thậm chí cô còn chẳng thể nào bước vào trong nhà họ Kỷ. Họ chỉ còn thiếumỗi nước treo tấm biển bên ngoài “Cấm Viên Nhuận Chi và chó vào trong nhà” màthôi!



Sau mấy hôm chờ đợi mỏi mòn bên ngoài nhà họ Kỷ,cô may mắn gặp được Kỷ Vũ Ngang vừa mới chu du tứ phương quay trở về. Thì ra KỷNiên Tường sau khi mất đi Kỷ Vũ Ngang mới nhận ra được những điểm tốt của anh,sau mấy tháng ròng không ngừng triệu hồi, sau cùng phải lấy cái chết ra uy hiếpanh mới chịu quay về. Có thể gặp được Kỷ Vũ Ngang, cô coi như đã đợi được mâytan, ngắm trăng sáng rồi!



Kỷ Vũ Ngang dắt cô vào trong nhà họ Kỷ, thếnhưng sau khi cô nhìn thấy khuôn mặt của người nhà họ Kỷ ai nấy đều sầm sì, lạnhlùng, thì cô liền mỉm cười khổ sở, chào hỏi qua loa rồi xin cáo từ luôn.



Kỷ Vũ Ngang liền nói với cô: “Hay là anh cưới emnhé? Nói không chừng có thể khích cho tên tiểu tử kia quay về đấy!”



Cô nhìn anh mà không biết nói gì. Vào lúc này rồimà anh vẫn còn tâm trạng nói đùa, thật đúng là làm cô buồn chán đến cực điểm.



Sau đó, cô đổi phương thức khác, hàng ngày “tửthủ” ở ngoài công ty mai mối, còn Kỷ Hữu Mai ngày ngày đóng cửa cấm vận cô. Thờigian trôi qua lâu dần, Sara bắt đầu thương cảm cho cô, lén lút cho cô trở thànhnhân viên miễn phí của công ty mai mối. Mỗi dịp cuối tuần, cô đều đến công tygiúp sức, chỉ hy vọng một ngày nào đấy có thể nghe chút tin tức của Kỷ Ngôn Tắctừ chỗ Kỷ Hữu Mai.



Từ mùa xuân cho đến mùa hạ, từ mùa hạ cho đếnmùa thu, những gì cô có được đều chỉ là sự thất vọng. Bây giờ cô chỉ còn lại mộtmình, hàng ngày gặm nhắm nỗi nhớ, nhìn lá vàng rơi, lòng buồn man mát.



“Có lạnh không? Nếu như cảm thấy lạnh thì mauvào phòng nghỉ khoác tấm khăn choàng ngoài vào. Một lúc nữa, chị phải ôm hoa bướcvào lễ đường rồi, em đừng có mà quên đấy!” Tang Du vừa nhận được một cuộc điệnthoại bất ngờ, dập máy xong, chị liền nhoẻn miệng cười, đưa mắt nhìn về phíaViên Nhuận Chi vẫn luôn nhấc chân váy giúp mình.



Viên Nhuận Chi mỉm cười nói: “Có thể nhìn thấychị kết hôn cùng Thẩm sư huynh, trong lòng em kích động, vui sướng vô cùng, ngọnlửa nhiệt huyết bừng dâng trào làm sao mà cảm thấy lạnh được?”



Tang Du bất giác bật cười thành tiếng, nhíu màylại, khinh bỉ nhìn cô nói: “Nhìn thấy em tự giày vò mình lâu như vậy, chị cũngđành phải đại phát từ bi một lần vậy. Chị sẽ nói cho em biết hướng ném bó hoacưới này. Em có nhìn thấy cây hạnh nhân kia không? Một lát nữa em hãy lặng lẽngồi dưới cái cây đó, chị sẽ ném trúng bó hoa đó vào đầu em, coi như một phầnthưởng khích lệ cho sự nỗ lực của em bấy lâu nay”.



“Bảo em ôm cây đợi thỏ sao?” Sư tỷ không cần phảicoi thường cô đến vậy chứ? Trước kia, mỗi dịp khi cô dâu tung hoa cưới, cô đềunỗ lực dành nhiều hoa hồng nhất.



Tang Du chán nản liếc xéo nhìn cô một cái.



Viên Nhuận Chi bĩu bĩu môi nói: “Chỗ này xa cáchcái cây kia ít nhất phải mười mấy mét. Sư tỷ, chút nữa chị đứng ở đây, chị đảmbảo có thể quay lưng ném bó hoa được xa vậy sao?”



“Có lẽ người khác không làm được, nhưng với chịthì chưa chắc đâu. Mau qua đó đi, chờ đợi “sự bất ngờ đáng mừng rơi từ trên trờixuống”. Tang Du nhìn Viên Nhuận Chi vẫy vẫy tay, nếu như không phải sợ ảnh hưởngđến hình tượng thục nữ, chị đã đưa chân lên đá vào mông cô một cái rồi.



Viên Nhuận Chi bình thản nhún vai, từ từ bước lạigần thân cây hạnh nhân nọ.



Nếu như có thể giành được bó hoa cưới kia, ngườithành hôn tiếp theo sẽ chính là cô, cô nhất định phải là tấm gương cho nhữngngười phụ nữ khao khát lập gia đình trong nước?



Giành hoa cưới chẳng qua chỉ là một tín niệm củanhững người phụ nữ muốn kết hôn mà thôi.



Cô ngồi xuống nghỉ ngơi ở chiếc ghế đá dưới thâncây hạnh nhân. Từ xa đã nhìn thấy Tang Du mỉm cười nhìn các cô gái trẻ, đangvui mừng, hớn hở cười nói rất nhiều, sau đó lại quay người lại, thét lớn tiếng:“Một, hai, ba,…” Lời nói vừa dứt, đóa hoa hồng tươi thắm, rực rỡ tung bay giữakhung trời xanh thẳm.



Trong chốc lát, tất cả mọi người hỗn loạn cả lên.



Tất cả những người phụ nữ muốn lấy chồng đều đuổitheo bó hoa hồng đó như điên như dại vậy.



Viên Nhuận Chi mỉm cười, thở phào nhẹ nhõm.



Sư tỷ, quả nhiên vẫn thích trêu trọc cô.



Có điều, cô cũng không hề cảm thấy lạc lõng chomấy, bởi vì bản thân cô hoàn toàn không hề muốn chạy lại tranh giành bó hoa cướikia. Sư tỷ cũng thấu hiểu tâm trạng của cô, nếu không đã chẳng đẩy cô ra tận xathế này.



Ngồi nơi đây, khiến cho đôi chân nhức mỏi vì phảiđứng lâu được nghỉ ngơi. Cảm giác thoải mái hơn khiến tâm trạng cô cũng đỡ âu sầu,muộn phiền hơn.



Cô cúi người xuống, xoa xoa đôi chân nhức mỏi củamình.



Bồng nhiên, cô nhìn thấy một thứ gì đó màu hồngxuất hiện trước tầm mắt của cô.



Là ông trời đang thương hại cô, nên cố ý giữ lạicho cô một đóa hoa sao?



Cô lặng lẽ nhìn đóa hoa hồng đó rất lâu, ngây dại,lấy hay là không lấy?



Nếu mà lấy, cho dù đó chỉ là một tín niệm giảnđơn, nhưng cũng thể hiện rằng trong lòng cô vẫn cứ mòn mỏi chờ mong.



Cô cúi người xuống, đang định nhặt đóa hồng lên,lúc này, bỗng nhiên một đôi giày da của nam được đánh bóng lộn giẫm ngay lênbông hoa đó.



Cô bực mình cau chặt đôi mày lại, người đàn ôngnào mà đáng ghét thế? Đi đường không mở mắt ra nhìn đường, đường rộng rãithoáng mát không đi, lại ngang ngược giẫm lên bông hoa hồng tươi thắm rực rỡnày.



Cô nghiến răng nghiến lợi, tức giận ôm lấy châncủa người kia, cố gắng dịch chân của anh ta ra, thế nhưng chân của người đó chẳngkhác nào cắm rễ tại đó, không dịch chuyển gì cả.



Cô quyết không chịu bỏ cuộc, liền vận hết sứcbình sinh “tấn công” cái chân đó một lần nữa.



“Tại sao em cứ thích ôm lấy chân anh như vậy hả?”Trên đầu cô truyền xuống giọng nói không thể nào quen thuộc hơn, mang theo chúttrêu chọc, chế giễu, nhưng vẫn ấm áp, quyến rũ vô cùng.



Vào khoảnh khắc ấy, cả người cô run lên. Côkhông dám ngẩng đầu lên nhìn, chỉ sợ rằng giọng nói đó là ảo giác.



Kỷ Ngôn Tắc liền ngồi xuống, đưa bàn tay thondài, tuyệt đẹp của mình, bẻ gãy cành lá của bông hồng kia, sau đó khẽ cài lênvành tai của Viên Nhuận Chi, rồi nhìn cô mỉm cười.



Viên Nhuận Chi mím chặt môi, đôi mắt long lanh đầynước mắt. Cô lấy hết dũng khí, từ từ ngước đầu lên nhìn về phía người đàn ôngcô chẳng thể nào gạt bỏ khỏi tâm trí của mình.



Thần Cupid của cô cuối cùng cũng đã xuất hiện…





Hậu kí





Cuối cùng, vào ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8 thángBa, bầu trời tung bay đầy những bông tuyết trắng tinh khiết. Đúng bốn giờ chiều,tôi đã hoàn thành cuốn tiểu thuyết Mối Lương Duyên Trời Đánh trong niềm xúc độngnghẹn ngào!



Trước tiên, tôi muôn gửi lời cảm ơn chân thành đếnTố Tố. Vào tầm tháng Chín, tháng Mười năm ngoái, quãng thời gian khó khăn nhấttrong cuộc đời viết lách của tôi, chị đã cho tôi niềm động viên, cổ vũ tinh thầnlớn lao. Hàng ngày tôi đều viết kết thúc, cả thảy đã viết sáu kết thúc khácnhau. Bắt đầu từ cuối tháng Một năm ấy, tôi cứ viết đoạn kết, rồi lại xóa đi,viết lại rồi lại xóa đi…tổng cộng đã viết đến lần thứ sáu. (Tôi chết mất…).Trong vòng hơn một tháng, số lượng từ của tiểu thuyết này giảm từ 230 vạn xuốngcòn 210 vạn, sau đó lại tăng lên 220 vạn, tiếp tục giảm xuống 200 vạn, sau cùngđã tăng lại con số 210 vạn…



Lặp đi lặp lại, viết tới viết lui…



Chị Tố Tố đã nói rằng: “Em chỉ cần viết thêm vàichữ là một cuốn tiểu thuyết nữa lại ra lò rồi!”


Tôi ngao ngán…



Bây giờ, cuối cùng tôi đã được giải thoát!



Nữ nhân vật chính Viên Nhuận Chi và nam nhân vậtchính xấu bụng Kỷ Ngôn Tắc trong cuốn tiểu thuyết này là một đôi oan gia, là mộtcặp đôi tôi yêu thích nhất trong tất cả các cuốn tiểu thuyết của mình. Bởi vì,cuốn tiểu thuyết này đã thu nhặt rất nhiều chi tiết có thực trong cuộc sốnghàng ngày của tôi, cho nên tình cảm tôi dành cho nó cũng đặc biệt, sâu sắc hơn.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat