XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mối lương duyên trời đánh - trang 6


Chương 6: Gian tình

“Mùa xuân ởđâu đây? Mùa xuân ở đâu đây? Mùa xuân ở ngay trong tòa nhà NB. La la la la lala, la la la la la la…”

Trên suốt dọc đường lái xe về công ty, Viên NhuậnChi không ngừng ngân vang khúc ca mùa xuân của mình, không lúc nào ngắt quãng.

Trước khi bướcvào Bộ phận Thị trường, cô thò đầu vào do thám, chỉ thấy mỗi Hạ Nguyệt Cúc ởbên trong. Hạ Nguyệt Cúc vừa nhìn thấy cô đã nói: “Ây da, Kỷ tổng tìm em có việcgấp đấy, chốc chốc lại ra ngoài hỏi em đã về hay chưa!”

Viên Nhuận Chi ngó ngó nghiêng nghiêng, nhận thấytrong phòng làm việc không có ai khác, mới lên tiếng hỏi: “Anh ta đang ở đâu rồi?Chị có biết anh ta tìm em có chuyện gì không ạ?”

“Cậu ấy đến nhà ăn dùng bữa rồi. Hình như lại muốnem đưa sản phẩm mẫu đến Đại học Sư phạm đó!”Hạ Nguyệt Cúc nói.

“Lại đi đưa sản phẩm mẫu sao? Dự án Đại học Sư phạmkhông phải do Tiểu Dạ Ca phụ trách sao?” Cô hoàn toàn không hiểu tại sao mình lạiphải đem sản phẫm mẫu đến Đại học Sư phạm?

Hạ Nguyệt Cúc nói thêm: “Tình hình cụ thể thế nào chịkhông biết, đợi Kỷ tổng dùng bữa trưa xong đi lên đây, không phải là em sẽ biếtsao? Em đã ăn cơm trưa chưa?”

“Dạ chưa…”. Viên Nhuận Chi nghiến răng nghiến lợi thầmrủa một tiếng. Kể từ khi chuyển sang Bộ phận Thị trường, ngày nào anh cũng saibảo cô chẳng khác nào cu ly, cửu vạn kiêm lái xe, buổi sáng đi đưa gạch, buổichiều không biết lại bắt bê vác cái gì đây.

Hạ Nguyệt Cúc nói; “Đã một giờ rồi đấy, em vẫn chưaăn thì mau đi ăn nhanh lên, đợi chút nữa là không còn thức ăn đâu.”

“Ừ nhỉ!” Cô phải đi ăn trước đã, sau khi ăn no mớicó sức khỏe để làm việc. Cô liền nhìn Hạ Nguyệt Cúc, vẫy vẫy tay rồi vội vộivàng vàng chạy xuống nhà ăn công ty.

Khi đến nhàăn nhân viên, cả phòng ăn chỉ còn lại có vài ba người, Viên Nhuận Chi vừa liếcqua đã nhìn thấy ngay Kỷ Ngôn Tắc.

Cô mở hộp cơm ra, do dự không biết có nên lại đấy ngồikhông. Sau cùng, nhân dân tệ vẫn cứ chiến thắng trái tim kiêu ngạo kia của cô,Viên Nhuận Chi liền bê đồ ăn ngoan ngoãn bước lại gần chỗ anh.

“Kỷ tổng, anh tìm tôi sao?” Khuôn mặt cô tươi cười hớnhở. Sau khi nhận được ánh mắt lạnh lùng màu hổ phách kia, cô lập tức tắt nụ cười,từng đợt nước miếng chẹn ngay cổ họng, khiến cô không nói được lời nào. Khôngphải cô chỉ quay về muộn có một chút thôi sao, anh có cần phải dùng ánh mắt đểgiết người không?

Cô bắt đầu giải thích lí do tại sao mình lại quay vềcông ty muộn: “Tôi không hề dùng thời gian làm việc đi ra ngoài làm việc riêng,anh đừng báo cáo linh tinh cùng với Tang tổng. Kỷ tiên sinh có thể làm chứngcho tôi. Lúc đó, bất ngờ mẹ của Kỷ tiên sinh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chonên tôi cũng đi theo xem có giúp đỡ được gì không. Anh ấy là khách hàng quan trọngcủa công ty chúng ra, khách hàng gặp khó khăn, thân là Trợ lí của Tổng Giám thịtrường, tôi đương nhiên không thể làm ngơ được!”

Từng lời từng chữ của cô đều hợp tình hợp lí.

Kỷ Ngôn Tắc vẫn nhìn cô bằng ánh mắt bình thản,không nói tiếng nào. Sau vài giây, khi cúi đầu ăn nốt miếng cơm cuối cùng, anhquay người đặt đũa bát vào rổ thu dọn rồi bước nhanh ra khỏi nhà ăn.

Viên NhuậnChi đưa thức ăn vào miệng, nhìn thấy bóng dáng rời đi của Kỷ Ngôn Tắc, sắc mặttỏ ra vô cùng ngây ngô. Cô nhồm nhoàm nhai số thức ăn trong miệng, nhớ lại ánhmắt Kỷ Ngôn Tắc nhìn mình, trong sát khí đáng sợ có ẩn giấu đôi chút oán khí. Nếungười nào không biết rõ mọi chuyện còn tưởng rằng cô đã làm chuyện gì có lỗi vớianh ta.

Cô bất giác ớn lạnh cả người, vội vã gắp thức ăn lênmiệng nhanh chóng giải quyết xong bữa trưa. Sau khi để đũa bát vào rổ thu dọn,mông cô như gắn động cơ, vội vã phóng lên văn phòng.

Khi quay về Bộ phận Thị trường, Hạ Nguyệt Cúc đánh mắtra hiệu cho cô, Viên Nhuận Chi mang theo trái tim thấp thỏm bất an đi vào trongphòng làm việc. Kỷ Ngôn Tắc đang đứng trước bàn làm việc, không biết đang gọiđiện cho ai, tóc mái màu đen phía trước trán che đi một phần đôi mắt màu hổphách tuyệt đẹp. Lúc không nói chuyện, đôi môi anh lúc nào cũng mím chặt lại.

Tuy rằng bát tự của Kỷ Ngôn Tắc không hợp với cô, nhưngnói cho cùng người ta cũng là cấp trên của cô. Sư tỷ tuy rằng thích trêu chọccô, nhưng thời gian lâu dần, cô cũng học được cách quan sát sắc mặt của ngườikhác. Vào những lúc cấp trên không vui, thái độ có lợi cho bản thân nhất chínhlà ngoan ngoãn ngậm miệng, không nói lời nào cả.

Cô rón rén chân tay, nhẹ nhàng quay về ngồi trướcchiếc bàn máy tính cũ kĩ của mình, vừa mới ngồi xuống thì anh cũng dập máy xuống.Cô giả vờ đặt tay che trước mắt, sau đó đưa mắt lén nhìn qua kẽ hở ngón tay củamình, vừa hay bắt gặp được đôi mắt tràn đầy nộ khí của anh.

Biều hiệntrên khuôn mặt Kỷ Ngôn Tắc vô cùng nghiêm nghị. Anh nhìn Viên Nhuận Chi một lúcrồi mới thu ánh mắt lại, giọng nói lãnh đạm như thường ngày: “Mau theo tôi đếnkho!”

“Ồ, dạ được…”.

Cô bĩu bĩu môi, nhanh chóng đi theo sau. Hai người bướcra khỏi phòng làm việc liền nhìn thấy Hạ Nguyệt Cúc đưa tay ra hiệu cho cô, ýmuốn nói: “Sao mà giẫm vào trúng đuôi cọp thế?”

Khóe miệng cô khẽ co giật, tiếp đó nhún vai tỏ vẻ vôtội, không biết nói gì. Ai ngờ cô bất giác đâm sầm vào bức tường thịt phía trước.Cô khẽ day chiếc mũi đau đớn, ngước mắt lên nhìn về phía Kỷ Ngôn Tắc đang đibình thường đột nhiên dừng bước lại. Khuôn mặt anh vẫn là núi băng ngàn nămkhông đổi thay.

Kỷ Ngôn Tắc bình thản nhìn cô, đi về phía Hạ NguyệtCúc giao phó việc gì đó, sau đó mới quay người đi ra khỏi Bộ phận Thị trường.

Viên Nhuận Chi đi theo Kỷ Ngôn Tắc đến kho trữ hàng ởtầng một. Suốt cả đường đi, Kỷ Ngôn Tắc không hề dặn dò cô xem tẹo nữa sẽ phảilàm gì, đi đâu, cũng chẳng chất vấn tại sao công việc chỉ mất tầm ba mươi phútmà cô đi hơn tiếng đồng hồ mới quay về đến công ty.

Bọn họ bước vào trong kho, Hoàng Chí Cương trong Bộphận kho, mặt cười thân thiện bước ra đón tiếp: “Kỷ tổng, bệ ngồi, đường chữ L,bộ xả nước bồn cầu và giật nước mà anh dặn tôi đã chuẩn bị xong rồi!”

“Cảm ơn nhiều!” Sắc mặt của Kỷ Ngôn Tắc có phần dịudàng hơn, nhưng vừa quay sang Viên Nhuận Chi, lại khôi phục nhiệt độ lạnh băngcó thể làm người ta chết cóng. Anh chỉ vào đống đồ trên mặt đất nói với cô: “Cômau ôm cái này rồi đi theo tôi!” Nói xong, anh liền cúi người xuống cầm đườngchữ L, bộ xả nước bồn cầu và giật nước rồi đi ra khỏi kho trước.

Viên Nhuận Chi nhìn chiếc bệ ngồi bằng sứ trắng tinhkhiết, sau đó lại nhìn anh thảnh thơi một tay cầm ba thứ đồ kia một cách nhẹnhàng, hoàn toàn không biết phải nói gì.

Trong điện thoại, anh ta gấp gáp gọi cô quay về chỉlà để bê chiếc bệ ngồi này sao? Tại sao lại đối xử với cô như thế? Ít nhiều gìcô cũng là một phụ nữ. Sáng nay là viên gạch, cho dù đầu bếp ở nhà ăn trưa nay cókhuyến mại thêm cho cô một miếng lạp xưởng thì cũng không có nghĩa cô sức khỏecường tráng như đại lực sỹ.

Ở tòa nhà NB, lúc ban đầu không hề biết được thân phậncủa nhau, vậy mà Kỷ Vũ Ngang vẫn lịch sự đưa tay trợ giúp cho một người xa lạlà cô. Cùng mang họ Kỷ, cùng là những người đàn ông thân cao trên mét tám, tạisao lại khác nhau đến vậy? Quả nhiên, đàn ông tốt chỉ cần so sánh là biết ngay.

“Thế gian sao có một người đàn ông như thế này tồn tạichứ?” Cô nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến mức hai má đỏ rực, nắm chặt nắm đấm,hoa chân múa tay lung tung, bẻ ngón tay kêu răng rắc, đấm mạnh vào chiếc bóng dầnkhuất xa của anh, sau đó mới cúi xuống ôm chiếc bệ ngồi kia lên.

Hoàng Chí Cương đỡ giúp cô một tay, cảm thấy kì lạliền hỏi: “Hả? Chi Chi, em không biết vai phải của Kỷ tổng bị thương sao?”

Viên Nhuận Chi tỏ vẻ không mấy tin tưởng: “Hả? Vaiphải của anh ta bị thương sao? Làm gì có chuyện đó? Sáng nay anh ta vẫn còn bêviên gạch rất nặng mà!” Bị thương? Thôi cho xin đi! Rõ ràng đang viện cớ đểgiày vò cô mà thôi.

Lần này lại đến lượt Hoàng Chí Cương không thể nàotin tưởng được nói: “Hả? Tại sao em không biết chứ?”

Viên Nhuận Chi kêu lên đầy khổ sở: “Biết cái gì chứ?Em nói này Cương ca ca, anh có gì cứ nói thẳng ra, cái bệ ngồi này nặng lắm!”

“Buổi chiều hôm qua khi Kỷ tổng bế em về công ty,đúng lúc đang tu sửa lại tường ngoài tầng hai, để bảo vệ cho cái đầu của em, Kỷtổng đã dùng vai phải đỡ lấy thanh gỗ có đường kính mười phân rơi xuống. Tất cảmọi người đều lại gần hỏi thăm xem Kỷ tổng có sao không, rõ ràng anh ấy đangnhăn nhó mặt mày vẫn luôn miệng nói không sao, sau đó lại tiếp tục bế em lênvăn phòng!” Hoàng Chí Cương dùng ngôn từ đơn giản nhất, nhanh chóng nhất một hơitường thuật lại chuyện Kỷ Ngôn Tắc bị thương ngày hôm qua, không hề ngừng nghỉchút nào, sau khi hít một hơi thật sâu anh bổ sung thêm: “Hầy… anh đã kể xong”.

Khóe miệng Viên Nhuận Chi liên tục co giật khi nghechuyện Kỷ Ngôn Tắc vì bảo vệ mình mà bị thanh gỗ làm tổn thương vai phải, côkinh ngạc đến mức không nói được lời nào.

Cô vẫn không dám tin vào tai mình, lên tiếng hỏi lạilần nữa: “Thế nhưng, em chẳng nghe thấy ai nói anh ấy bị thương cả…”

Hoàng Chí Cương làm động tác như thể vừa thu lạicông lực, sau đó lại nói thêm: “Hoàn toàn chính xác, anh không hề lừa em đâu.Hôm qua anh cũng có mặt ở đó, không tin em đến mà hỏi người ở Bộ phận Thi côngxem”.

Lúc này, bên ngoài truyền vào giọng nói không vui:“Viên Nhuận Chi, rốt cuộc cô còn lần lữa trong đó bao lâu nữa đây?”

Hoàng Chí Cương liền nói: “Mau ra đi, Tiểu Triệu vẫncòn đang đứng ở Đại học Sư phạm chờ em mang mấy thứ này tới đấy. Giang hồ cấp cứumà!”

“Tôi tới ngay đây!”Viên Nhuận Chi gật gật đầu, ômchiếc bệ ngồi nhanh chóng bước ra ngoài. Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy cô bước tới, liềnquay người bước ra bãi đỗ xe. Đi mãi cho đến chiếc BMW màu đen anh mới dừng lại,mở cốp sau ra, cất ba thứ đồ kia vào trong, sau đó nhìn về phía Viên Nhuận Chiđang bê chiếc bệ ngồi về phía mình, bình thản nói: “Cô mau đặt đây đi!”

Viên Nhuận Chi nhìn chiếc BMW trước mắt, khóe miệng bấtgiác co giật. Chiếc bệ ngồi này có lẽ là chiếc bệ ngồi tốt số nhất thế giới, trướckhi bị ô nhiễm có thể ngồi lên chiếc BMW, coi như có chết cũng được an lòng.

Viên NhuậnChi đặt xong chiếc bệ ngồi kia, đậy nắp cốp sau lại rồi hỏi Kỷ Ngôn Tắc: “Đâylà xe của anh sao?”

Kỷ Ngôn Tắc không hề trả lời thẳng vào câu hỏi củacô mà đi về phía bên ghế phụ. Trước khi mở cửa bước vào, anh quay sang nói cùngcô: “Cô mau qua lái xe đến trường Đại học Sư phạm. Triệu Dạ Quần đang chờ chúngta đấy!”

“Ừm…”. Viên Nhuận Chi đáp một tiếng, nhanh chóng vàotrong xe.

Kỷ Ngôn Tắc ngồi tựa vào ghế phụ bên, khoanh tay ômngực nhắm mắt dưỡng thần. Viên Nhuận Chi nhìn chằm chằm vào vai phải của anh,nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới cả người anh. Bỗng nhiên, Kỷ Ngôn Tắcmở mắt ra nhìn trừng trừng về phía cô. Cô kinh hãi giống như một đứa trẻ làm việcxấu bị bắt gặp tại trận, vội vã quay đầu nhìn ra phía trước.

Hai tay nắm chặt vào chiếc vô lăng, cố gắng để cho hơithở và nhịp tim mình bình thường lại. Kỷ Ngôn Tắc cau chặt đôi mày nói: “Còn chưalái xe đi sao?”

Viên Nhuận Chi bĩu bĩu môi, sau cùng không nhẫn nhịnđược nói ra những lời trong lòng mình: “Nghe nói, vai phải của anh bị thanh gỗrơi vào gây tổn thương? Tại sao không thấy anh nói tiếng nào?”

Khi biết được anh ta bị thương vì che chắn cho chiếcđầu của mình, cho dù giữa hai người có biết bao chuyện ân oán, khó chịu, tronglòng cô ít nhiều cũng cảm thấy ái ngại, cảm kích.

“Nói ra rồi sẽ không đau nữa sao?” Kỷ Ngôn Tắc bìnhthản lên tiếng.

Viên Nhuận Chi mím chặt môi, nhắm chặt mắt, hai taynắm chắc vào vô lăng, trong lòng lại trào dâng ngọn lửa tức giận. Đúng tà đến tứcchết vì tên khốn này mất thôi! Rõ ràng biết được bản thân mình đang “tàn tật”,lại còn tỏ vẻ anh hùng bê gạch bê ghiếc, bị thương nặng hơn thì có liên quan đếchgì đến cô? Rõ ràng cô đang thành thật quan tâm đến anh ta, không ngờ còn bị lạnhnhạt như vậy. Cô đúng là đần độn mới cảm thấy thiếu sót và áy náy trước tên đànông chết tiệt kia.

Cô liếc mắt sang mỉa mai anh ta một câu: “Cũng đúngmà, có nói ra cũng vẫn đau như vậy. Con người anh sao nói chuyện hay và hợp lýthế không biết!” Trong lòng cô lại âm thầm bổ sung thêm một câu: “Đau cho anhchết đi, đáng đời!”

Nói xong, cô đạp mạnh vào chân ga, vội vã quay vôlăng, ô tô nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe. Dù gì cũng không phải là BMW của cô,làm hỏng cũng chẳng sao.

Hưm! Hưm! Hưm!

Thân người của Kỷ Ngôn Tắc rung mạnh theo sự xoaychuyển của chiếc ô tô. Do nhất thời không thận trọng, vai phải của anh lại đậpvào cửa xe, đau đớn đến mức cau chặt đôi mày lại. Anh nghiến chặt răng, quaysang khẽ thét Viên Nhuận Chi: “Cô lái xe kiểu gì thế? Không biết là lúc mới nổmáy thì phải đi chậm thôi sao?”

Nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc nhíu chặt mày lại, Viên NhuậnChi vui như mở cờ trong bụng, ngoài miệng vẫn nói: “Kỷ tổng, hai chúng ta đãlàm lỡ nhiều thời gian rồi, Tiểu Dạ Ca vẫn còn đang ở một nơi xa xôi chờ đợimà. Anh cố gắng chịu uất ức một chút, ngồi cho vững nhé!”

Cô lại đạp mạnh chân ga, chiếc xe phóng đi như tênbay. Chiếc ô tô tiến thẳng tới phía trước cổng trường Đại học Sư phạm.

Triệu Dạ Quần nhìn thấy hai người, liền nhanh chóngtiến tại gần. Triệu Dạ Quần nói mấy câu cùng với Kỷ Ngôn Tắc, sau đó mở cốp saura, bê hết mấy thứ đồ kia vào phía trong tòa nhà làm việc.

Kỷ Ngôn Tắc lãnh đạm nhìn Viên Nhuận Chi rồi nói:“Cô cứ tự nhiên ngồi trong xe hay ra chỗ nào chơi cũng được, chút nữa xong việc,ra ngoài tôi sẽ gọi điện cho cô!”

“Dạ”. Viên Nhuận Chi lại ngoan ngoãn gật đầu nhận lệnh,nhìn thân hình cao lớn của Kỷ Ngôn Tắc dần dần biến mất trong tòa nhà làm việc,trong lòng cô lại khinh bỉ anh thêm lần nữa.

Triệu Dạ Quân lúc này nói chuyện cùng với Kỷ Ngôn Tắc,cô đều nghe thấy hết.

Trong tòa nhà Kí túc xá sinh viên mới xây, có mộtchiếc bệ ngồi vệ sinh xảy ra chút vấn đề. Không biết vì lí do gì, chiếc bệ ngồinày rò rỉ nước, khiến cho cả tầng đó bốc mùi hôi thối giữa mùa hè nóng nực. Bâygiờ bên trường học nhận định rõ ràng là vấn đề ở thiết kế nội thất, chất lượngsản phẩm có vấn đề, cho nên từ chối thanh khoản.

Vừa sáng ngày ra Triệu Dạ Quân đã đến khu thi công,anh cũng đã đến thăm qua tình hình ở khu vệ sinh đó, đây thuộc về trách nhiệm củabên thi công lắp đặt. Do liên quan đến nhiều nguyên nhân không tiện nói ra, bêntrường học ngầm ra hiệu cho Triệu Dạ Quần không cần biết là lỗi của bên cung cấpnội thất hay bên thi công lắp đặt, trước tiên phải giải quyết gọn gàng mọi chuyệnở nhà vệ sinh này dã, thì việc thanh khoản, tất toán mới hoàn thành được. TriệuDạ Quân đã gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho Kỷ Ngôn Tắc, đơn xinthay lại được thông qua, nhưng những đồ dùng để thay đổi phải được đưa đến trườnghọc trước 3 giờ chiều hôm nay.

Viên Nhuận Chi biết thùa khúc mắc trong vụ việc này.Mọi người thường hay cho rằng trường học chính là nơi thuần khiết, trong sángnhất xã hội, thật sự ở đâu cũng như nhau hết, ở đâu cũng bị ảnh hưởng, vẩn đụcbởi cơm áo gạo tiền mà thôi. Cái gì mà thuần khiết, tất cả đều là phù vân màthôi.

Nếu như cứ đứng trước tòa nhà đợi Kỷ Ngôn Tắc vớiTriệu Dạ Quần vào trong nói chuyện trên trời dưới đất thì cô có là đồ ngốc. Đãđến Đại học Sư phạm thì sao có thể không tới thăm Hậu Sơn được nhiều người đồnthổi? Vừa vào đầu tháng Bảy, sinh viên trong trường vẫn chưa nghỉ học hết, cóngười chuẩn bị thi tốt nghiệp, có người chuẩn bị về quê, lúc này vẫn còn ở lạihoàn tất những thủ tục sau cùng. Vừa nghĩ tới việc có thể tận hưởng những phútgiây thoải mái, Viên Nhuận Chi vô cùng kích động. Bây giờ không cần phải nghe lờitường thuật sinh động của Triệu Dạ Quần nữa, cô sắp sửa được chứng kiến tận mắtluôn.

Tòa nhà làm việc này cách Hậu Sơn không xa lắm, TriệuDiệp Ca từng đưa cô tới đó theo đường tắt, chỉ mất có vài phút là tới nơi.

Cô lấy lạitinh thần, đặt chế độ chuông ở trong phòng họp, nhét vào trong túi quần soóc rồithẳng bước tiến về Hậu Sơn của Đại học Sư phạm. Giữa tiết trời mùa hè nóng nực,ánh nắng lại gay gắt thế này, may mà còn có bóng râm của cây cối, nếu không lànda thế nào cũng khô cháy, đen đúa. Viên Nhuận Chi đưa tay vuốt mồ hôi, vào giữatrưa trời nắng gay gắt, vì Hậu Sơn nổi tiếng trong Đại học Sư phạm, cô cũng đâucó dễ chịu gì cho cam!

Cô hứng khởi tiến về hai bên bờ cây cỏ kín mít trênsườn núi. Lần trước cùng tới đây với Triệu Dạ Quần, cô chưa được ngắm cảnh vậtgì hết, lần này nhất định không thể bỏ lỡ được.

Đi ven theo bờ cỏ dại, cô nhìn về phía các đôi sinhviên nam nữ đang quấn quít yêu đương lẫn nhau. Nào là nữ sinh cầm quyển sáchcùng nghiên cứu nội dung bên trong với nam sinh, nào là nam sinh nhắm mắt gốilên đùi của nữ sinh. Có một đôi cùng lưng tựa lưng ngắm bầu trời tán gẫu, hoàntoàn không hề nhìn thấy cảnh KISS mãnh liệt, khác hẳn những gì Tiểu Dạ Ca vẫnthường khua môi múa mép.

Địa điểm không hề sai, nơi này vô cùng kín đáo. Lẽnào Triệu Dạ Quần ngày nào cũng khoác lác?

Cô thận trọng di chuyển, để tránh kinh động đến nhữngnam nữ sinh viên kia. Khi đang định quay đầu bỏ cuộc, đột nhiên cô nhìn thấy thứgì vàng vàng, trắng trắng trên mặt đất. Nhìn xuống dưới thì ra nó đang lăn lăntrên mặt đất, thời gian chưa lâu lắm. Tuy rằng cô có cảm giác ghê tởm không nóithành lời, nhưng dòng máu cuồng loạn trong cơ thể cô bỗng đột ngột trào dâng,suýt chút nữa biến thành người sói vươn đầu hú lớn.

Mấy bạn trẻ này thật chẳng biết giữ gìn vệ sinh môitrường gì cả, bỏ mặc không lo đến con cháu thì thôi, ngay cả cái thứ rác thảicòn lại này cũng có thể vứt bừa bãi thế chứ?

Giây trước vừa mới rủa người ta không nhân đạo, đếngiây sau cô đã phấn chấn, vui vẻ tiến về phía trước.Thời gian không phụ nhữngngười có lòng, cuối cùng cô cũng bắt gặp được một đôi.

Kỷ Ngôn Tắc và Triệu Dạ Quần rời khỏi nơi thi công,quay về phía trước ô tô, lấy di động gọi điện thoại cho Viên Nhuận Chi mấy lần,vậy mà đi động vẫn cứ truyền lại duy nhất một thông điệp: “Số điện thoại quýkhách đang gọi đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin quý khách vui lòng gọi lạisau!”

Triệu Dạ Quần cũng lấy di động của mình ra gọi đến sốcủa Viên Nhuận Chi, điện thoại vẫn nằm ngoài vùng phủ sóng. Bỗng nhiên, anh vỗmạnh lên đùi rồi thét lớn: “Tôi biết con nha đầu thối này đang ở đâu rồi!”

Lời nói vừa dứt miệng, anh liền tỏ ra hối hận ngay tứcthì. Kỷ Ngôn Tắc thấy anh thần bí, quái lạ, liền cau mày gặng hỏi: “Cô ta ởđâu?”

Triệu Dạ Quần ấp a ấp úng: “À… Kỷ tổng, hay là anhquay về trước đi, tôi sẽ đi tìm cô ấy rồi sẽ quay về công ty sớm thôi!”

Nói xong, anh đang định tiến thẳng về Hậu Sơn, ai ngờđôi vai bị vỗ mấy phát. Triệu Dạ Quận quay đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng, nghiêmnghị của Kỷ Ngôn Tắc rồi nghe thấy anh hỏi: “Anh nói đi, rốt cuộc cô ta đang ởđâu?”

Triệu Dạ Quần mỉm cười gian tà: “Ở… Hậu Sơn”.

Đột nhiên, sắc mặt nghiêm nghị của Kỷ Ngôn Tắc sầm hẳnlại. Anh mím chặt môi không nói lời nào, quay người bước nhanh về phía Hậu Sơn.Triệu Dạ Quần đưa tay sờ lên mũi, muốn bật cười thành tiếng mà không dám, ngoanngoãn đi theo Kỷ tổng lên núi.

Cách đó vài mét, một đôi tình nhân đang say đắm traonhau nụ hôn nồng cháy, hôn đi hôn lại, sau cùng nam sinh liền đưa tay luồn vàophía trong y phục của nữ sinh, nữ sinh õng ẹo một lúc rồi hai người lại càngdính chặt vào nhau hơn…

Khổng Tử từng dạy: “Phi lễ không nhìn, phi lễ khôngnghe”. Nếu tiếp tục nhìn thì mắt sẽ mọc chắp mất, đã xác định được những chuyệnTriệu Dạ Quần nói là sự thật, thế nên cô không cần thiết phải ở đây cản trở việctốt của người ta nữa.

Viên Nhuận Chi hít một hơi thật sâu rồi lấy chiếc diđộng từ túi quần ra, quyết định chụp một tấm ảnh lưu niệm để minh chứng chochuyến đi khảo sát thực tế lần này. Sau này nửa đêm mộng mơ, có thể lấy ra đểquan sát, nghiền ngẫm.

“Dù gì đây cũng không phải lần đầu mình làm việc thấtđức, làm thêm lần nữa cũng có sao?” Cô tự nhủ trong lòng.

Cô đưa di động lên chụp hình đôi trai gái đang quyếnluyến không dời kia, đổi mấy góc độ liền, với ý đồ chụp được bức ảnh đẹp và sắcnét nhất.

Cô ấn vào nút chụp, nghe thấy “tạch” một tiếng, hìnhảnh tình yêu nhiệt thành đã được ghi lại. Cô đang định xem hình ảnh chụp như thếnào, chỉ trong nháy mắt chiếc di động trong tay đã bị cướp mất. Cô kinh ngạc, vộivã quay đầu, trước mắt xuất hiện một đôi giày da màu đen của đàn ông, đưa ánh mắtlên trên vừa hay bắt gặp đôi mắt phẫn nộ của Kỷ Ngôn Tắc.

Anh ta bắt đầu xuất hiện ở đây từ lúc nào chứ?

Cô chớp chớp mắt đầy nghi ngờ, khuôn mặt anh tuấnkia vẫn còn nguyên vẹn, trái tim cô đập mạnh còn vầng trán thì toát đẫm mồ hôi.Chết toi rồi, nếu như để anh ta nhìn thấy cô chụp bức hình gì thì danh tiếngtrong sạch cả một đời của cô sẽ bị hủy hoại. Không suy nghĩ gì thêm, cô đứng bậtdậy, đưa tay cướp lại chiếc di động của mình. Kỷ Ngôn Tắc né tránh bàn tay củacô, giơ chiếc di động lên cao. Khi nhìn thấy hình ảnh hiện lên màn hình di động,khuôn mặt tuấn tú của anh liền sầm lại.

“Này, mau trả lại cho tôi!” Viên Nhuận Chi nhìn thấyngón tay của anh di chuyển trên các phím di động, như đang muốn xóa bỏ hình ảnhđó đi, nên chẳng bận tâm đến thứ gì nữa mà nhào về phía anh.

Điều bất hạnh chính là, cô quên rằng dưới chân mìnhlà hòn đá, hòn đá này được chọn là nơi ngồi xuống nghỉ ngơi sau một thời gianđi tham quan ngắm cảnh.Bị vấp chân vào hòn đá, cô hoàn toàn mất thăng bằng, cảngười xông thẳng về phía trước.

Kỷ Ngôn Tắc đứng ở phía trước đang chú tâm vào việcxóa hình ảnh, còn chưa dự cảm được chuyện sắp xảy ra với bản thân, lúc quay ngườilại thì cả thân người của Viên Nhuận Chi đã đổ sập lên người anh, đập mạnh vàovết thương bên vai phải. Động đúng chỗ đau, anh chẳng thể nào chống đỡ nổi, cảngười rung động mạnh rồi đổ về phía sau.

Vào khoảnh khắc ngã xuống, mọi chuyện thành ra thếnày, đôi môi của Viên Nhuận Chi đáp chuẩn xác lên bờ môi của anh, đương nhiênlà một chiếc hôn rất mãnh liệt, rất mạnh mẽ. Thời gian lúc này dường như ngừngtrôi, tất cả mọi thứ xung quanh đều như bất động, im lìm.

Cho dù Viên Nhuận Chi mở mắt to đến mức nào, phía trướcvẫn là một khoảng mơ hồ, tất cả còn lại chỉ là cảm giác nóng ấm truyền lại từ bờmôi, cùng với cảm giác tiếp xúc với một thân hình cao lớn, rắn chắc. Tất cả nhữngcảm giác này đều khiến cô khủng hoảng, khiếp hồn, bây giờ mới có thể ý thức đượcrằng đây là một chuyện vô cùng, vô cùng đáng sợ.

Cô đang muốn dùng hai cánh tay để chống thân ngườilên, sau đó nhanh chóng thoát thân, ai ngờ vừa mới chuyển động có đôi chút, KỷNgôn Tắc ở phía dưới lại hít một hơi thở sâu, đôi mày cau chặt lại. Thì ra haitay cô đang chống lên bờ vai của anh, dùng đôi vai của anh làm điểm tựa. Nhìnthấy anh đau đớn đến mức nhắm nghiền mắt lại, cô cảm thấy vô cùng hoang mang,hai tay nhanh chóng chuyển xuống dưới bờ cỏ, khó khăn lắm mới giữ vững đượcthân trên, thì cả người lại lần nữa đè hết lên Kỷ Ngôn Tắc.

Kỷ Ngôn Tắc lại khẽ kêu một tiếng, bên mép truyền lạicảm giác đau đớn, than dài một tiếng rồi nói: “Ngay cả việc bò dậy từ thân ngườikhác cô cũng không biết sao?”

Lần thứ hai nằmđè lên người anh, Viên Nhuận Chi có cảm giác muốn chết đi, khí huyết đảo lộn, cảkhuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua.

“Anh không kêu thì tôi không biết tự mình đứng dậychắc?” Nếu như không phải nghe thấy tiếng rên của anh ta, cô làm sao mà trượttay được chứ…

Cô bực bội nhắm mắt lại, vận hết mọi sức lực rời khỏicho xong, dù cho cô giẫm phải anh ta, cũng chẳng liên quan gì đến cô. Mới chốngngười cách đất được một khoảng, phía sau liền truyền lại một giọng nam cao:“Này, hai bạn sinh viên, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, hai người có thểkiềm chế cảm xúc hơn được không?”

Viên Nhuận Chi giật mình, nhanh chóng quay đầu lại,nhìn thấy một ông chú đang đứng phía sau, vẫn còn chưa kịp nói tiếng nào, thìông chú này lại trợn mắt trợn mũi nói thêm: “Mấy đứa trẻ hiện nay, bố mẹ mấtbao nhiêu mồ hôi, xương máu nuôi ăn học, các anh chị xem mình đang làm trò gìđây? Chỉ làm ra những chuyện thương phong bại tục, thật đúng là càng ngày đạo đứccàng kém cỏi. Quần áo thì mặc ngắn cũn cỡn, không sợ bị muỗi đốt sao?”

Nghe nói vậy, Viên Nhuận Chi bèn mắt chữ A mồm chữ Onhìn lại quần áo trên người mình. Chết mất thôi! Áo phông bị cuộn lên trên, sắpsửa lên đến tận phần ngực, cả phần eo đều bị lộ cả ra ngoài, lại cộng thêm chiếcquần bò ngắn, đôi đùi trắng nõn bị lộ ra, ngồi lên trên người Kỷ Ngôn Tắc. Haingười đang thể hiện đúng cảnh “nữ trên nam dưới”, muốn người khác không nghĩ chệchsang hướng xấu cũng khó.

Cô lại đưa mắt nhìn Kỷ Ngôn Tắc đang bị đè phía dưới,vừa hay chạm đúng đôi mắt thâm sâu của anh, trong đó ẩn chứa rõ rệt nét chán nản,thất vọng. Lúc này cô thật sự sống không bằng chết. Khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắckhẽ nhếch lên, để lộ rõ nụ cười.

Thừa cơ ViênNhuận Chi đang dừng lại, anh đưa cánh tay trái ôm lấy eo của cô, lật người, cuốicùng đã có thể ngồi dậy. Đương nhiên lúc này Viên Nhuận Chi lại nằm xuống dướibãi cỏ, sau đó, anh bình thản như không đứng dậy.

Viên Nhuận Chi bị anh xoay chuyển đến mức hoa màychóng mặt, khó khăn lắm mới ngồi dậy được, lại bắt gặp sắc mặt sầm sì, khinh bỉcủa ông chú lúc nãy. Cô chẳng để tâm đến việc tìm Kỷ Ngôn Tắc tính sổ, đã vộithét lớn trước mặt ông chú thích lo chuyện bao đồng kia: “Cái gì mà thươngphong bại tục? Chẳng qua tôi chỉ bất cẩn ngã xuống đất thôi!"

Ây da, khóe miệng đau quá, vừa mới nói chuyện lạicàng nhói thêm, trong miệng còn truyền đến vị tanh của máu, nhất định là bịrách da rồi.

Cô đưa tay lên lau bên mép, trên ngón tay toàn làmáu. Ông chú kia xếch mày lên, “hưm” một tiếng đầy khinh bỉ rồi nói: “Hàng ngàyít nhất cũng có trên mười đôi nam nữ nói với tôi những lời tương tự, tưởng tôibị chứng trì nộn tuổi già sao? Nhìn lại cây cối tươi tốt, đồng cỏ mơn mởn, hoanở khắp chốn ở đây xem, đều bị hai người giẫm nát cả rồi, lại còn khiến chúngtôi phải lãng phí nhiều thời gian với các cô cậu nữa. Hai người thuộc khoa nào,lớp nào? Mau theo tôi về Phòng giáo viên!”

Nét mặt của ông chú tỏ ra tráng liệt vô ngần, lờinói ra câu nào câu nấy đều vô cùng có lí. Tới tuổi này, chắc ông cũng sắp về hưurồi, vậy mà lại bị phân về đây truy quét hành động thiếu ý thức của đám thanhniên. Nếu như không phải trường học nhận được nhiều thư tố cáo, kiến nghị điềuchỉnh lại đạo đức sinh viên, ông cũng đâu cần phải vất vả chạy đôn chạy đáotrên Hậu Sơn vào một ngày nắng nóng thế này. Hàng ngày phải qua đây bắt quảtang sinh viên làm bậy, ông cảm thấy vô cùng chán nản, chướng tai gai mắt vôcùng.

Viên Nhuận Chi hoàn toàn hỗn loạn trước tình hình trướcmắt:

“Tôi đâu phải sinh viên của trường Đại học Sư phạmcác người? Tại sao lại phải theo ông tới Phòng giáo viên?”

Cô là cựu sinh viên của Đại học H, chẳng có gì liênquan đến ngôi trường này hết.

“Không phải sinh viên trường này, hậu quả lại càngthêm nghiêm trọng, chỉ cần một trong hai đứa là sinh viên ở đây là được!”

Ông chú xếch ngược mày lên, nhìn về phía Kỷ Ngôn Tắcnãy giờ im lặng, bình thản như không rồi nói: “Cậu ở khoa nào, lớp nào?”

Kỷ Ngôn Tắc không hề trả lời câu hỏi của ông chúnày, mà quay người nhìn về phía sau. Viên Nhuận Chi cũng quay người nhìn theo,thấy một đôi nam nữ y phục xộc xệch, tay nắm tay, đang nỗ lực chạy về con đườngnhỏ bên trái. Cô bỗng nhiên hiểu ra mọi thứ, thì ra ông chú này được trường đạihọc phái tới để truy quét những đôi sinh viên kia.

Cô bất cẩn ngã lên người Kỷ Ngôn Tắc, vô duyên vô cớthành hành vi thiếu đạo đức… Thanh danh một đời của cô… nay còn đâu!

Ông chú nhìn thấy đôi sinh viên kia liền thét lớn tiếng:“Hai đứa kia đừng có chạy!”

Nói xong liền đuổi theo. “Đi thôi!”

Kỷ Ngôn Tắc vốn đứng một bên không nói câu nào nãygiờ đột nhiên giơ tay ra, kéo lấy tay của Viên Nhuận Chi rồi chạy xuống dưới.

Viên Nhuận Chi ngây người ra, tiếp đó hiểu ngay ý đồ,liền nhanh chân theo bước của Kỷ Ngôn Tắc thoát khỏi chốn thị phi này.

Khi ông chú kia kịp nhận ra liền vừa đuổi theo vừathét: “Hai cô cậu kia mau đứng lại, còn chạy nữa là hậu quả sẽ nghiêm trọng hơnđấy!”

Viên Nhuận Chi vừa chạy thục mạng, vừa quay đầu lạivui vẻ đáp: “Lại đây, lại đây này, tôi là sinh viên Khoa Nông Lâm trường Đại họcH đấy. Có bản lĩnh thì ông chú đuổi tới trường Đại học H mà tìm tôi, ha ha… haha…”. Tiếng cười của cô vô cùng phô trương và vang vọng.

“Đại học H? Thì ra là sinh viên Đại học H! Thảo nàomà lại ngang ngược như thế! Được! Hai đứa cứ đợi đấy! Hai đứa tên là gì?” Ôngchú vẫy vẫy đôi tay bụ mỡ của mình, vất vả đuổi theo.

“Tôi có rất nhiều bí mật, nhưng không nói cho ông biết,không cho ông biết, quyết không... nói cho ông biết… Lại đây nào, ông chú cố gắnglên, chạy nhanh lên…”. Viên Nhuận Chi vô cùng hứng khởi đối đáp, vừa hát vangca khúc tự chế, vừa quay đầu nhăn mặt thách thức ông chú kia.

“Cô nhóc kia, tôi nói cho mà biết, hậu quả thật sự…vô cùng… vô cùng nghiêm trọng đấy!”

Nghe thấy tiếng cười phô trương của Viên Nhuận Chi,khóe miệng của Kỷ Ngôn Tắc khẽ nhếch lên, bất giác càng nắm chặt thêm bàn tay củacô, chân lại càng thêm nhanh bước tiến về phía trước. Dần dần không còn nghe thấytiếng thét, tiếng thở hổn hển của ông chú lúc nãy, Kỷ Ngôn Tắc mới chậm bước lại.

Viên Nhuận Chi vẫn còn chìm đắm trong trận chiến khốcliệt vừa xong, vẫn đang quay đầu lại, không hề ý thức được người phía trước đãdừng lại, vậy nên bất giác dập cả người vào thân thể của anh: “Ây da…”

Kỷ Ngôn Tắc lại khẽ kêu một tiếng, chán nản trợn trừngmắt lên, người phụ nữ này dường như cố tình đâm sầm vào bên vai phải của anh.

Viên Nhuận Chi đưa tay sờ lên chiếc mũi đang đaunhói, ngước mặt lên vừa hay bắt gặp đôi mắt màu hổ phách biết cười của Kỷ NgônTắc. Không biết tại sao, đột nhiên cô cảm thấy đôi mắt phía trước mình thật quáhoàn mỹ, giống như một viên đã quý đang tỏa sáng lấp lánh.

Bốn mắt nhìn nhau một vài giây, cô mới kịp nhận ramình lại ngây ngất trước anh nên bất giác cúi đầu xuống, nhìn thấy bàn tay mìnhđang được anh nắm chặt, cô nhanh chóng rút tay lại, khuôn mặt đỏ ửng lên.

Để tình huống lúc này bớt ngại ngùng, cô liền ngẩngđầu lên, bật cười lớn tiếng: “Mẹ ơi, đúng là lâu lắm rồi không gặp phải chuyệngì buồn cười như thế này. Lần đầu tiên tôi gặp phải ông chú kém cỏi như thế,còn lâu mới bằng được mấy bác bảo vệ của trường mình ngày xưa. Ha ha… ha ha…”

Người ta thường nói vui quá hóa buồn! Bởi vì cô cườiquá khoa trương nên vết thương bên khóe miệng bỗng toác lớn hơn, máu tươi bậtra khá nhiều.

Kỷ Ngôn Tắccau chặt mày lại, không suy nghĩ nhiều, bất giác đưa tay lên lau vệt máu tươi bậtra hộ cô.

Ngón tay tiếp xúc với khóe miệng của cô dường nhưmang theo dòng điện lưu, khiến cho cơ thể của Viên Nhuận Chi giật nảy lên, haimắt trợn to, cả người đứng đờ ra đó, không động đậy gì.

Ngón tay đang chạm vào khóe miệng cô cũng bất độngtheo, không hề rời khỏi vị trí, tiếp tục đờ ra đó. Lại một dòng điện lưu truyềnđi khắp cơ thể của Viên Nhuận Chi, phần sau lưng cứng đờ không cử động nổi, cônín thở lại, không dám động đậy linh tinh, hai mắt hoảng loạn đưa đi tứ phía,không dám nhìn về phía anh.

Một chiếc bóng khẽ vụt qua trước mắt. Viên Nhuận Chilùi về phía sau một bước, lớn tiếng gọi người ở phía sau lưng Kỷ Ngôn Tắc: “TiểuDạ Ca!”

Hơi ấm trên ngón tay đột nhiên biến mất, đôi tay độtnhiên cheo leo giữa không trung, thần sắc của Kỷ Ngôn Tắc bỗng sầm hẳn lại.Nghe thấy Viên Nhuận Cho kêu lên, anh từ từ thu tay lại, đút vào trong túi quần.Triệu Dạ Quần lặng lẽ đứng một bên hút thuốc ở chỗ gần đó nghe thấy tiếng thétliền trợn trừng mắt lên, đúng là bó tay toàn tập với cô!

Con nha đầu này sao lại ngốc đến thế, cứ tưởng rằngcô sẽ biết tận dụng cơ hội này mà gần gũi, thân thiết hơn cùng Kỷ tổng. Khoảngthời gian trước, nghe nói bạn trai mới hẹn hò đã phản bội cô, không biết connha đầu này xui xẻo hay là may mắn nữa đây? Thời buổi này, đàn ông tốt khôngnhiều, khó khăn lắm công ty mới xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi vừa có họcvấn, vừa đẹp trai tuấn tú, lại có khá nhiều tiền bạc. Con nha đầu ngốc nghếchnày chẳng biết nắm lấy thời cơ gì cả. Đúng là uổng hết bao công sức Triệu Dạ Quầnbỏ ra để giúp sức. Bây giờ thì hay rồi, lôi luôn cả anh xuống nước!

Anh dập điếu thuốc đi, bước lại gần hai người, nhoẻnmiệng cười nói: “Ây da, anh nói nghe này Chi Chi, em chạy đi đâu thế? Làm anh vớiKỷ tổng chạy đôn chạy đáo để tìm!”

Viên Nhuận Chi đi qua chỗ Kỷ Ngôn Tắc với bộ dạng thầnkì, bí hiềm, chạy tới chỗ của Triệu Dạ Quần, rồi thì thầm bên tai anh: “Tiểu DạCa, em nói cho anh nghe, em đã nhìn thấy rồi chụp được ảnh rồi, chỉ tiếc là bứcảnh đó đã bị một tên đàn ông đáng ghét xóa mất. Chết toi rồi, di động của emđâu rồi ấy nhỉ?”

Cô bỗng nhiên vỗ lên đầu, chợt nhớ ra di động củamình đã bị Kỷ Ngôn Tắc tịch thu, vội vã quay người lại nói: “Này, Kỷ tổng, bâygiờ có thể trả lại di động cho tôi được chưa?”

Kỷ Ngôn Tắc quay đầu lại, nhìn cô một cách lạnh lùngrồi lấy từ trong túi ra một chiếc di động màu hồng nhỏ nhắn, dễ thương có điềukhông đưa lại cho cô mà vẫn nắm chặt trong tay. Số tóc xòa xuống trước trán cheđi đôi mắt màu hổ phách, vậy nên Viên Nhuận Chi không thể đoán được cảm xúc củaanh, cũng không dám tiến lại gần, đành phải đưa tay ôm lấy chiếc miệng đangnhói đau, đứng tim tại chỗ chờ xem anh định làm gì.

Kỷ Ngôn Tắc từ từ bước lại gần, nhìn thẳng vào cô, lạnhlùng nói: “Viên Nhuận Chi, tôi cảnh cáo cô lần đầu, sau này mong cô hãy chú ý đếnhành vi và thân phận của mình. Cô đang làm ngành marketing nội thất chứ khôngphải phóng viên báo ảnh. Nếu như cô cảm thấy vô cùng hứng thú với ngành đó, vậyđề nghị cô hãy chuyển sang nghề phóng viên chụp ảnh trộm. Sau này còn để việc tươngtự xảy ra, tôi sẽ không chỉ xóa ảnh không thôi đâu mà sẽ trực tiếp đập nát đicái di động này ra đấy!”

Nói xong, anh liền vứt chiếc di động về phía ViênNhuận Chi quay người bước về ô tô. Viên Nhuận Chi căng thẳng bắt lấy chiếc di động,nếu như bất cẩn để rơi xuống đất, thì ba ngàn nhân dân tệ của cô sẽ bay theokhói mây mất. Cô tuyệt đối không để cho chuyện này xảy ra!

Cô đau lòng cầm chiếc di động lau lau trước ngực,may mà đến lúc này nó vẫn bình an vô sự. Ánh mắt bất giác nhìn thấy khóe miệngKỷ Ngôn Tắc cũng đang chảy máu, thế là cô liền thét lớn: “Này, Kỷ tổng, miệnganh chảy máu rồi kìa!”

Kỷ Ngôn Tắc bỏ hết ngoài tai, kéo cửa ô tô, ngồi vàoghế lái phụ. Viên Nhuận Chi cất chiếc di động đi, ngước mắt lên nhìn thấy bóngdáng của anh, khóe miệng bất giác run run phát ra tiếng “hừ…”, vị máu tanh tanhtan ra trong miệng, đôi tai cũng theo thế mà đỏ bừng lên.

Bỗng nhiên, Triệu Dạ Quân cảm thấy mình đúng là ngungốc nên đưa tay đập nhẹ vào miệng. Trước đó đôi môi của Viên Nhuận Chi cũng chảymáu, khuôn mặt của nha đầu này cũng đang đỏ bừng lên, thảo nào sắc mặt của Kỷ tổnglại sầm sì như vậy, nhất định đang trách bản thân tại sao lại đập môi vào nhauđể lại bằng chứng của gian tình. Triệu Dạ Quân ảo não tát nhẹ mình một cái.

“Tiểu Dạ Ca, anh đang làm cái gì đấy?” Viên NhuậnChi cảm thấy hơi ngần ngại, thực lòng không thể nào chịu nổi, bóp cổ anh mộtcái rồi trách tội: “Tất cả đều tại anh hết, anh biết rõ em đang ở trên Hậu Sơnlàm những gì, tại sao không đích thân đi tìm mà lại bảo anh ta đi tìm chứ? Anhkhông biết là khó khăn lắm em mới chụp được bức ảnh kia, thế mà bị anh ta xóa mấtrồi!”

“Anh bảo cậu ấy đi tìm lúc nào chứ?”Triệu Dạ Quầnđích thực là tình ngay lý gian, có oan mà không biết phải kêu thế nào.

Rõ ràng là Kỷ tổng tự mình đòi đi tìm, anh cũng chẳngthể nào ngăn cản mà nói: “Kỷ tổng, anh đừng có tới đó!” Anh nhìn thấy dáng vẻ tứcgiận đùng đùng của Kỷ tổng, như kiểu nhất định phải lôi cô về mắng cho một trậntơi bời vậy nên đương nhiên không dám nói gì nhiều. Tiếp sau đó, anh đi theo Kỷtổng lên trên núi tìm một hồi lâu mà không thấy, còn khuôn mặt của Kỷ tổng hiệnrõ sự lo lắng, anh cảm thấy có gì đó không ổn. Hai con người này nhất định cóđiều gì đó ám muội, thế là anh đã đưa ngay ra quyết định, quay lại chỗ đậu xe,lặng lẽ đợi hai người.

Theo kinh nghiệm ngang dọc trên giang hồ nhiều nămnay, sắc mặt Kỷ tổng sầm sì là vậy, nhất định là đang tức giận con nha đầu kiavô cùng. Anh thật sự khâm phục chiếc đầu ngốc nghếch của nha đầu Nhuận Chi, nêncũng đành phải hồ đồ theo, anh tức giận gõ mạnh một phát lên đầu heo của ViênNhuận Chi rồi nói: “Con nha đầu ngốc nghếch, đi về thôi!”

Viên Nhuận Chi bĩu bĩu môi, đi về phía ô tô.

Lúc về đến công ty đã là giờ tan làm, cùng Kỷ Ngôn Tắcquay về phòng làm việc, không khí cứ quái lạ thế nào ấy. Viên Nhuận Chi khôngdám ngước mắt lên nhìn đôi môi của Kỷ Ngôn Tắc, chỉ sợ nhìn anh ta thêm chútnào là cô lại mường tượng lại cảnh tượng ngã lên người anh. Hôm nay thật sự quáhỗn loạn.

Cô vội vã thu dọn đồ dùng, quay sang nói với anh mộtcâu: “Kỷ tổng, tôi về nhà trước nhé!”

Sau đó cô vộivã bước ra khỏi phòng làm việc. Kỷ Ngôn Tắc nghe thấy giọng nói của cô, hai tayđang thu dọn đồ đạc cũng dừng lại, tay trái ôm lấy vai phải, ra sức nắn bóp, bấtgiác cau chặt đôi mày. Xem ra bên vai phải của anh phải mất một thời gian khádài mới có thể bình phục được.

Lúc này, có người gõ cửa phòng làm việc, anh liền ngướcmắt lên nhìn thấy Tang Du đang đứng bên ngoài cửa. Anh liền chào một tiếng:“Tang tổng”.

“Cậu còn chưa tan làm sao?” Tang Du cầm theo mộtchai rượu xoa bóp, đặt lên bàn, nhìn thấy khóe miệng anh bị thương liền vô cùnghứng thú: “Hả? Cậu em đẹp trai, buổi trưa nay thấy vẫn còn bình thường cơ mà,đi đến Đại học Sư phạm một chuyến, khóe miệng liền bị thương là sao? Xem ra mấysinh viên nữ bên Đại học Sư phạm còn nhiệt tình, cuồng dại hơn cả bên Đại học Hcủa chúng ta đấy nhỉ. Cậu nhất định phải giữ gìn sức khỏe, thành phố của chúngta có rất nhiều trường học. Nếu như cứ đến một trường học lại bị thương ở miệngmột lần, chị e rằng Bộ Lao động Xã hội nhất định sẽ tính sổ với chị đấy, nói rằngchị ngược đãi nhân viên”.

Kỷ Ngôn Tắc nhoẻn miệng lên nói: “Nhìn chị cả mặt hừnghừng gió xuân thế, tôi lại cảm thấy người phải chú ý giữ gìn sức khỏe là ThẩmTiên Phi sư huynh mới đúng!”

Bị Kỷ Ngôn Tắc sư đệ kiêm cấp dưới âm thầm mỉa mai vậy,Tang Du đột nhiên thẹn thùng ra mặt. Nếu như không biết sư đệ từ trước đến naymồm miệng đều độc địa như thế, nhất định cô sẽ đạp cho một cước vào giữa mặt.

Cô khẽ ho vài tiếng, đưa chai rượu xoa bóp ra trướcmặt anh rồi nói: “Mồm miệng cậu giữ lại chút đức cho con cháu đi, cẩn thậnkhông mất tiền thưởng cuối năm đấy. À, đây là rượu xoa bóp của Ngô Ký. Hôm naynghe bên Bộ phận Thi công nói vai phải của cậu bị thương, thật không ngờ vở kịchanh hùng cứu mỹ nhân vẫn còn kéo thêm một phần thương tích đớn đau. Đích thựclà lần đầu tiên nhìn thấy!” Nói gì thì nói, cô cũng không thể nào để cấp dướichiếm thế thượng phong về lời nói được.

Kỷ Ngôn Tắc cầm lấy chai rượu xoa bóp đặt vào trongcặp đựng tài liệu rồi mỉm cười nhìn Tang Du: “Cảm ơn chị!”

“Ừm, đi về trướcđi, bye…”

“Bye…”

Viên Nhuận Chi quay về căn nhà nhỏ bé của mình, vứttúi sang chiếc ghế sofa gần đó, ngả cả người lên trên giường, vùi mặt vào trongchăn cho tới khi không thể nào thở nổi nữa cô mới lồm cồm chui ra, thẫn thờ ngồitrên giường.

Không biết tại sao, cả đầu cô lúc này toàn là hìnhbóng của Kỷ Ngôn Tắc: cảnh tượng cô ngã đè lên người Kỷ Ngôn Tắc rồi Kỷ Ngôn Tắckéo cô bỏ chạy, cảnh tượng cô đâm sầm vào người anh ta, lại còn hình ảnh anh tađưa tay gạt vết máu bên khóe miệng cho cô. Những cảnh tượng này lần lượt tái hiệnlại trong đầu cô, khiến cô cảm thấy như sắp sửa bùng nổ hoàn toàn.

Viên NhuậnChi lại chui vào trong chăn một lần nữa, đập mạnh vào đầu mình mấy phát rồinói: “Ây dô, xin mày đấy, liệu có thế đừng nghĩ đến tên biến thái đó đượckhông…”

Nhất định là nụ hôn chết tiệt kia đã khiến cô phiềnnão đến độ này. Thế nhưng tại sao anh lại đưa tay lên gạt vết máu bên miệng chocô, lại còn nhìn cô bằng ánh mắt ấy? Ánh mắt đó cô chỉ thấy xuất hiện trênkhuôn mặt của Thẩm Tiên Phi sư huynh, thế nhưng đối tượng của Thẩm sư huynhchính là Tang Du sư tỷ… Lẽ nào cô đã bị ảo giác?

Cô lắc đầu điên cuồng, hôm nay nhất định cô đã bị cảmnắng. Cô bật mạnh khỏi giường, xông thẳng vào nhà vệ sinh, mở vòi nước ra,không ngừng vẩy nước lên mặt, sau đó lại vùi mặt vào trong nước, một hồi lâusau mới ngẩng đầu lên.

Cô chống tay lên bệ rửa mặt, nhìn hình ảnh của mìnhtrong gương rồi lẩm bẩm một mình: “Viên Nhuận Chi, nhiệt độ ngoài trời hôm nayquá cao, mình lại phải đi một quãng đường dài như vậy cho nên mình đã cảm nắng,hắn ta cũng đã cảm nắng, mọi người đều bị cảm nắng, vậy nên mới xuất hiện mộtloạt các ảo giác đó. Nhất định là như vậy…”

Cô luôn miệnglẩm bẩm hai từ “cảm nắng”. Sau khi tắm xong, cô liền trèo lên giường, ôm lấychiếc chăn mỏng mùa hè, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu rồi mới chìm vào giấc ngủ.

hết chương 6

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ