XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Nhật ký chạy trốn tình yêu - Trang 4


Chương 7 - Người xa lạ quen thuộc
Rốt cuộc là cái gì biến thành?... Cô lặng lẽ ngồi một bên ngắm nhìn anh, ánh mắt lạ lẫm, như chưa từng trông thấy anh, như chưa từng biết đến con người này.
Thực sự là xa lạ , cảm giác lạ lẫm đến cái gật đầu xã giao khi lướt qua nhau cũng không bằng, mỗi một khe hở dù là nhỏ nhất trong tim cũng dần tràn ra cảm giác xa lạ, rồi đột nhiên chúng ùn ùn kéo đến, trào dâng ngập tràn mọi ngóc ngách.
******************
Choáng váng bởi rượu, ánh nắng xuyên qua khe cửa dần chói chang Lăng tiểu Manh cố gắng mở mắt, tia nắng đầu tiên lọt vào trong mắt cảm thấy chói buốt rất khó chịu, không chịu nổi chỉ muốn hét lên.
Cô không phát thành tiếng, mở mắt nhìn ngoài ánh nắng sớm còn có Cố Chính Vinh, mặt cô vẫn ấp sau lưng anh, khẽ ngẩng đầu ngắm nhìn gáy anh. Phòng ngủ cực kỳ yên tĩnh, anh vẫn đang ngủ, chẳng phát ra âm thanh nào.
Lăng Tiểu Manh rón rén quay đầu xem giờ, hả? Ngủ quên cả một buổi sáng! uống rượu chỉ có hại quả thật chí lý, cũng may hôm nay là cuối tuần, cô rụt tay lại toan ngồi dậy.
Lúc cô rụt tay khẽ động đậy, Cố Chính Vinh không chịu thả cô ra, cũng không chịu tỉnh dậy. Những việc xảy ra tối qua giờ cô vẫn thấy mơ màng, nhưng cảm giác sợ hãi vẫn còn nguyên, đột nhiên trong lòng bất an thấy rõ, chỉ sợ làm anh tỉnh giấc, nên cô lại thôi.
Hạ quyết tâm cô nằm yên không nhúc nhích, nhưng phòng ngủ bỗng có tiếng nhạc, vang lên không ngớt, càng ngày càng lớn.
Là tiếng chuông điện thoại của cô, điện thoại để trong túi, túi đặt dưới đất trong phòng ngủ... Tại sao lại ở đây? Chẳng có chút ấn tượng nào, cô thường để đồ rất quy củ, mọi thứ trong nhà đâu ra đấy, chưa bao giờ lộn xộn bừa bãi.
Lăng Tiểu Manh sợ điện thoại kêu khiến anh tỉnh giấc vội vàng định ra nghe máy, còn chưa kịp nghĩ ra nên ngồi dậy thế nào thì Cố Chí Vinh đã tỉnh, lúc này anh không quay đầu lại, nhoài người đưa tay quơ lấy chiếc túi của cô.
"Cảm ơn," Lăng Tiểu Manh hơi cắn dứt, vừa lí nhí cảm ơn vừa nhấc máy đầu dầy bên kia là tiếng người lạ gọi thẳng tên cô, "Xin hỏi có phải cô Lăng Tiểu Manh không ạ?"
"Vâng, là tôi."
"Chào cô, chúng tôi là China Visual, chúng tôi muốn mời cô tham dự triển lãm thiết kế đồ gia dụng hàng năm lần này, có thể xin cô chút thời gian nói chuyện cụ thể được không?"
"China Visual?" Cô đã từng nghe, đó là tạp chí chuyên đề gia dụng nổi tiếng nhất nước, hàng năm đều kết hợp vớ Hiệp hội Thiết kế tổ chức triển lãm, rất nhiều nhà thiết kế từ đó mà thành danh. Nhưng cô vốn chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, đến phòng làm việc riêng cũng không có, triển lãm nổi tiếng như thế sao có thể tìm tới cô? Cô ngạc nhiên, không trả lời, nhìn Cố Chính Vinh.
Anh đã ngồi dậy và chuẩn bị xuống giường, cảm giác cô đang nhìn mình, liền quay đầu nhìn lại.
"Cô Lăng Tiểu Manh?", người ở đầu dây bên kia thúc giục.
Đỉnh đầu có người khẽ ấn xuống, anh gật đầu với cô, có vẻ thích thú với thái độ cô lúc này, anh khẽ mỉm cưởi.
Cố Chính Vinh rất bận rộn, showroom thứ ba của công ty tại Trung Quốc đã được quyết định, ngay chiều hôm đó anh đã phải bay tới Hạ Môn, chẳng nói thêm với cô lời nào về chuyện tham gia triển lãm.
Thực ra cũng không cần thiết, bởi China Visual phản ứng rất mau lẹ, sau khi cô đồng ý họ lập tức cử chuyên gia tới bàn bạc. Mọi việc diễn ra quá nhanh, thậm chí khi được hỏi có thể gặp ở đâu, chẳng nghĩ ra chỗ nào cô đành nói đại quán ăn quen thuộc nhất của mình.
Bước vào là một người phụ nữ, tóc thẳng, ăn vận rất chuyên nghiệp, bước chân sải dài. Trông thấy Tiểu Manh liền đưa tay lên tự giới thiệu, bàn tay nắm chặt, tác phong rất tây, giọng nói dứt khoát " Cô Lăng Tiểu Manh, rất vui được gặp cô, tôi là Tô Ngưng".
Lăng Tiểu Manh vẫn thấy không quen lắm, cô khó có thể làm quen với người lạ một cách nhanh chóng, thường lúc đầu cô rất kiệm lời.
Tô Ngưng quan sát một lượt mặt không biến sắc, trong lòng bắt đầu cười khẩy.
Gần đây chuyện cười nào cũng có, John McCain đích thân tiến cử, sếp tổng nêu tên để cô ấy xuất hiện và trợ giúp hoàn toàn, bỗng dưng cô ta biến thành một bé gái chẳng hiểu biết gì.
Tô Ngưng bỗng nhớ lại cuộc nói chuyện tại phòng làm việc sáng nay: " Không được, tôi còn bao nhiêu việc chưa hoàn thành, làm sao tiếp được?".
" Mấy cái đó có thể hoãn lại."
" Tại sao? Cô ta có gì đặc biệt? Là nhân tài kiệt xuất mới xuất hiện? Giành được giải thưởng quốc tế? Hay là mới mở studio? Sao tôi chẳng nghe thấy bao giờ?"
" Đặc biệt lắm, sắp thành nhân tài kiệt xuất rồi, sẽ không để cô phải hối hận đâu."
Hóa ra chỉ là đồ nhãi nhép nói năng lí nhí, ăn mặc đơn giản, khác một trời một vực với tất cả những nhà thiết kế cô từng tiếp xúc, cũng gọi là bình thường, đặc biệt đâu ra?
" Bản thảo thiết kế? Tôi để ở công ty hết rồi, hôm nay cô muốn xem sao?", Lăng Tiểu Manh ngồi đối diện vẫn đang trả lời.
Tô Ngưng hoàn hồn, làm việc làm việc, cô được đào tạo rất chuyên nghiệp, đóng gói là điểm mạnh của cô, dù có là một hạt cát, cô cũng có thể biến nó thành kim cương để bán! Cô vừa nghĩ vừa gật đầu, " Được, mọi việc cần phải khẩn trương, sau khi xem xét lựa chọn, tôi còn phải liên hệ với nhà máy để làm mẫu".
Lăng Tiểu Manh cũng gật đầu, toan đứng dậy tính tiền, Tô Ngưng liền chặn lại, " Để tôi".
Kinh phí tòa soạn đưa rất thoải mái, còn nói lần này nhất định sẽ có lãi. Thực sự cô không hiểu, bây giờ đều là các nhà thiết kế tới nịnh nọt để tòa báo PR tên tuổi cho họ, làm gì có tòa soạn nào bỏ tiền ra mời nhà thiết kế cơ chứ?
Tóm lại là đặc biệt, hết sức đặc biệt.
Ông chủ chạy lại cười thật tươi, " Tiểu Manh à, có phải bàn chuyện xong rồi không?"
" Ừm, tôi phải về công ty cùng cô Tô Ngưng đây."
Mắt nhìn Tô Ngưng đang đứng bên cạnh, ông chủ bỗng cười thân thiện, giọng nói thành khẩn khác thường, thiếu chút nữa là nắm lấy tay cô hòng tăng thêm hiệu quả, " Tô tiểu thư, bữa này để tôi mời".
" Hả?", Tô Ngưng ngơ ngác.
" Cảm ơn cô đã giúp đỡ Tiểu Manh, ha ha."
Tô Ngưng không thốt lên lời, bên tai là tiếng Tiểu Manh, giọng hơi kéo dài, không giống như nũng nịu, cảm giác đơn thuần chỉ là thói quen, " Không được đâu, ăn uống sao lại không trả tiền cho được?"
Ồng chủ vẫn cười, " Vậy để tôi thanh toán với người khác một thể luôn".
Lăng Tiểu Manh sợ ngộ nhỡ ông không chú ý buột miệng gọi tên Cố Chính Vinh, lập tức đầu hàng, " Được rồi được rồi, vậy tôi đi trước đây". Vừa dứt lời cô vội vã bước ra ngoài, bước chân chạm đất nhẹ nhàng, nhưng kỳ lạ ở chỗ trong nháy mắt cô đã tới cửa, còn quay lại gọi Tô Ngưng, " Tô tiểu thư, cô chưa đi sao?"
Tô Ngưng càng lúc càng không hiểu, lúc bước ra cửa còn trợn mắt nhìn theo bóng Lăng Tiểu Manh, chẳng lẽ cô lại nhìn nhầm? Cái cô Lăng Tiểu Manh này, nói không chừng có điểm gì đó đặc biệt thật.
Tô Ngưng tuổi còn trẻ, nhưng vào nghề sớm, lại làm việc trong tòa soạn có tiếng, tiếp xúc với giới thiết kế rất lâu, tuy bản thân không làm thiết kế, nhưng cô rất có mắt nhìn các nhà thiết kế.
Tính cách cô rõ ràng, làm việc gì cũng nhanh nhẹn gọn gàng, tiếp xúc với Lăng Tiểu Manh vẫn thấy có gì đó không thể chấp nhận được, nhưng sau khi xem hết tất cả những bản thảo của Tiểu Manh liền thay đổi thái độ.
Cô đúng là ếch ngồi đáy giếng, trên đời này quả thật có những người bề ngoài và tính cách chẳng có gì giống một nhà thiết kế, nhưng chẳng sao cả, chỉ cần cô ấy có tài là được.
Lăng Tiểu Manh tuy không giỏi giao tiếp, nhưng rất nhạy cảm với thái độ của người khác đối với mình.
Tuy Tô Ngưng luôn nở nụ cười, nhưng ngay từ khi bắt đầu nói chuyện cô vẫn luôn thấy có cái gì đó không bình thường. Điều lạ là, khi xem hết bản thảo của cô, Tô Ngưng bỗng nhiên dạt dào cảm hứng, bắt đầu nhiệt tình hơn với cô, dứt ra cũng không được, ra khỏi công ty cũng không có ý để gặp nhau sau, mà tìm một nơi gần đó tiếp tục nói chuyện.
" Những bản thiết kế này rất tốt, tôi đề nghị làm một loạt, gồm cả những thiết kế trang trí nội thất, hiệu ứng sẽ lớn hơn là làm đơn lẻ từng tác phẩm một, cô thấy thế nào?" Tô Ngưng tay cầm ly nước ngồi trong quán cà phê thao thao bất tuyệt, càng nói càng phấn khích.
Là thứ Bảy, quán cà phê rất đông người, có hai người đàn ông vừa bước vào, trong đó có một người vẻ mặt rạng rỡ, vỗ vai người đi cạnh ra dấu để anh ta đi trước, rồi tiến thẳng về phía họ.
Lăng Tiểu Manh nhìn tới nhìn lui, người đứng dậy lại là Tô Ngưng.
Người đàn ông này cô biết, là Đồng Diệc Lỗi, một tinh anh mới từ hải ngoại trở về, trợ lý đặc biệt cho chủ tịch của Osun mới tuyển về.
Osun là hệ thống đồ gia dụng kiểu Mỹ mới xuất hiện mấy năm gần đây trên thế giới, chiến lược kinh doanh rất có tính tấn công, năm ngoái họ có ý thâm nhập thị trường Trung Quốc, do đó đã đem theo vị trợ lý chủ tịch mới này và trở thành nhản vật rất có tiếng tăm ở trong giới, bất cứ sự kiện lớn nào cũng thấy mặt.
Nhưng ở đây cũng gặp được sao, có trùng hợp quá không?
" Đồng tiên sinh, sao trùng hợp vậy?"
" Xin chào, Tô tiểu thư." Anh đáp lại một câu, ánh mắt nhìn xuống một người khác, tiếp tục nói, " Tiểu Manh, trùng hợp quá".
Giọng người đàn ông ấy vang lên, Lăng Tiểu Manh cố ngẩng đầu lẽn, nhìn anh rồi nhẹ nhàng cất tiếng, " Đúng vậy, thật trùng hợp".
Không khí thật khác lạ, Tô Ngưng không kìm được hỏi: " Sao cơ? Hai người biết nhau rồi?".
"Vâng, tôi và Tiểu Manh đã quen nhau nhiều năm nay, sau khi tôi ra nước ngoài mới mất liên lạc." Đổng Diệc Lỗi trả lời trơn tru, "Còn cô, làm sao quen Tiểu Manh?"
"Sáng nay," Tô Ngưng làm việc trong nghề đã nhiều năm, rất đúng người đúng việc, lúc này người hỏi người trả lời rất lưu loát, nhưng theo bản năng vẫn có đôi chút cảnh giác với Đổng Diệc Lỗi, lập tức nói rõ ràng, "Tòa soạn chúng tôi vừa mời cô Tiểu Manh tham gia triển lãm năm nay, phái tôi tới hỗ trợ, hôm nay là ngày đầu chúng tôi gặp mặt, ha ha."
"Triển lãm?" Không ngờ cô lại nói vậy, Đổng Diệc Lỗi trầm ngâm trong giây lát, rồi nhìn Lăng Tiểu Manh, "Thật không? Chúc mừng nhé, Tiểu Manh, tin vui như thế này, chắc anh là người đầu tiên được biết?"
"Đúng đó, anh nói xem có trùng hợp không, chúng tôi mới vừa bàn việc này khi nãy", Tô Ngưng cướp lời.
Cô không phải kẻ ngốc, mới nhìn đã biết mối quan hệ trước kia của Tiểu Manh và Đổng Diệc Lỗi nhất định không bình thường, thần sắc Lăng Tiểu Manh từ lúc anh ta xuất hiện đã trở nên bất an và tỏ vẻ phòng thủ, còn thái độ anh ta thì thân mật, lời lẽ thân thiết, hoàn toàn không giống những lời khách sáo bình thường.
Cô tiếp xúc với rất nhiều người trong giới thiết kế trong nước, điều phiền phức nhất của những nhà thiết kế có tài chính là khi lên kế hoạch được một nửa, đột nhiên bị một vài công ty nước ngoài có tiềm lực hoặc trong triển lãm để mắt tới, sau đó đoạn tuyệt tình nghĩa, những việc thế này cũng không phải lần đầu cô gặp. Lúc này theo bản năng, Tô Ngưng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, nói thẳng cho đối thủ trong ngành bỗng dưng xuất hiện biết.
Thêm đó, Lăng Tiểu Manh lại rất khác với mọi người, trong mắt cô Tiểu Manh giống như một chú gà tây, nên chẳng suy nghĩ nhiều, Tô Ngưng thẳng người mở miệng tiếp luôn lời Đổng Diệc Lỗi.
Lăng Tiểu Manh hoàn toàn không nhận ra mình đã trở thành người tàng hình, nhìn hai người trước mặt người hỏi kẻ đáp, cô nín thinh không nói gì.
Ngay khi sự thất kinh và lo lắng lúc ban đầu qua đi, cô bắt đầu không hiểu, càng nhìn càng không hiểu.
Người đàn ông trước mặt, đã từng là người thân thuộc nhất trong cuộc đời cô, cho tới giờ cô vẫn có thể chỉ rõ đường vân trên tay anh xoáy theo chiều nào. Cô những tưởng họ sẽ ở bên nhau trọn đời, cô đã từng một mực khẳng định rằng, dù tới khi tóc cô bạc trắng, chân run rẩy, chỉ có thể ngồi trong vườn nhà ngắm nhìn khung cảnh trước mặt, quay đầu lại có thể mỉm cười gọi tên anh, Hòn đá cuội.
Nhưng bây giờ thì sao? Cũng vẫn con người ấy, nhưng cảm giác cô có được lại hoàn toàn xa lạ.
Lần trước cô hoảng loạn bỏ chạy, vẳng bên tai là lời anh nói xin lỗi, từ đó tới giờ, chẳng biết cái gi đã khiến mình thay đổi, cô chẳng thể nhận ra anh nữa.
Mới chỉ hai năm thôi, kỳ thực anh không thay đổi nhiều, vẫn ăn nói rất lịch sự, cười dịu nhẹ như gió mây, khi đứng theo thói quen tay phải đút trong túi quần, ngón tay cái lộ ra, ngón tay thon dài.
Rốt cuộc là cái gì đã thay đổi? Sự can thiệp mạnh mẽ của Tô Ngưng đã giải thoát giúp cô, Lăng Tiểu Manh không nói gì thêm, lặng lẽ ngồi một bên ngắm nhìn anh, ánh mắt lạ lẫm, như chưa từng trông thấy anh, như chưa từng biết đến con người này.
Thực sự xa lạ mà, cảm giác lạ lẫm đến cái gật đầu xã giao khi lướt qua nhau cũng không bằng, mỗi một khe hở dù là nhỏ nhất trong tim cũng dần tràn ra cảm giác xa lạ, rồi đột nhiên chúng ùn ùn kéo đến, trào dâng ngập tràn mọi ngóc ngách.
Sau cùng Lăng Tiểu Manh gần như bị Tô Ngưng kéo đi, Đồng Diệc Lỗi trước khi đi vẫn nhìn cô, ánh mắt lấp lánh, cảm giác bị nhìn sau lưng có phần không thoải mái, cô cúi đầu, bước chân nhanh dần.
Ra khỏi cửa Tô Ngưng còn nói: " Cô nhớ giữ kỹ bản thảo, đừng tùy tiện cho người khác trông thấy. Còn nữa, nếu có người lạ tới tìm, tốt nhất là đừng để ý".
Lăng Tiểu Manh vừa gật đầu đồng ý, vừa đưa mắt nhìn Tô Ngưng, bỗng nhiên thấy cô thật giống người bạn cùng bàn với mình khi nhỏ, một cô bé vô cùng kiên cường. Có hôm cô ấy ôm trong lòng một chú chim nhỏ tới trường, nó nhỏ xíu màu vàng nhạt, cứ véo von chích chích suốt, có mấy cậu học sinh cướp mất đem chơi, cô bé ấy không khóc cũng không mách cô giáo, mà bộp một cái cướp lại, trợn mắt lườm đám con trai đó, rồi quay đầu bỏ đi, vô cùng mạnh mẽ.
Khi ấy cô cực kỳ thần tượng cô bạn đó, về nhà còn âm thầm luyện tập động tác giống như thế, tuy không ai trông thấy, nhưng một khi vung tay lên mặt vẫn đỏ. Lúc ăn cơm ba má còn lo lắng, con bé này bị bệnh rồi chăng, sao tai lại đỏ hết lên thế này?
Tới khi hoàn hồn Tô Ngưng đã kéo Tiểu Manh tới bên xe, đã quen với việc lên kế hoạch, Tô Ngưng nói năng và làm việc đều rất thẳng thắn, " Tiểu Manh, tôi đưa cô về nhà được không? sắp tới cô sẽ rất bận, phải giữ gìn sức khỏe, chịu khó nghỉ ngơi một chút".
Sao thấy như mình có thêm một bà mẹ trẻ? Lăng Tiểu Manh nhìn cô cười bẽn lẽn, " Không cần đâu, hôm qua tôi đỗ xe ở bên đường, còn phải đi lấy xe, cô đi trước đi, tôi gọi xe tới đón".
" Ở đâu? Tôi đưa cô đi", Tô Ngưng nói giọng dứt khoát, cô lên xe và lái thẳng tới chỗ đỗ xe.
Lăng Tiểu Manh chỉ đường cho cô theo trí nhớ, vừa nhìn thấy căn nhà kiểu tây Tô Ngưng vừa đánh tay lái vừa liếc mắt nhìn cô, nhạc nhiên thấy rõ.
" Sao vậy?" Lăng Tiểu Manh không nghĩ ngợi nhiều, cúi đầu lấy chìa khóa.
" Đến cả người của Bùi gia cô cũng biết sao?"
"Bùi gia? Làm gì có, tôi chỉ gặp anh ta có một lần, hôm qua một người bạn mới quen kéo tôi tới dự party mà thôi." Vụ việc ghê gớm kia, còn cả Bùi Gia Tề và Tề Cách Cách càng ghê gớm hơn nữa, Lăng Tiểu Manh không muốn giải thích nhiều, nói đại một câu.
Nghe giọng điệu của Tiểu Manh, đến Bùi gia danh tiếng lẫy lừng cô ấy cũng không mấy bận tâm. Tô Ngưng lặng người, nghệt mặt vẫy tay chào, đưa mắt nhìn theo cô bước tới chiếc Polo nhỏ màu đen chẳng có gì đặc biệt.
Bùi gia là gia đình có truyền thống làm thiết kế, phần lớn gia đình họ đã định cư ở nước ngoài, trên thế giới những công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của rất nhiều thành phố trong nước chỉ có cháu đời thứ ba, người vừa về nước chưa đến một năm, tuy khá kín tiếng, ở trong nước cũng chưa lâu, nhưng trong giới tin tức không ai là không biết.
Hơn nữa căn biệt thự này lả nơi sinh sống cũ của Bùi gia ở Thượng Hải, Bùi tiên sinh trước khi ra nước ngoài vẫn thường sống ở đây, nếu nói đây chính là thánh địa của kiến trúc sư cũng không ngoa, là kiến trúc sư của Thượng Hải có ai là không biết đến?
Tô Ngưng đầu óc rối bời, ánh mắt dõi theo dáng Lăng Tiểu Manh, chân đạp trên phanh xe, hoàn toàn quên mất phải nổ máy.
Bốn bề không một tiếng động, con đường này dù là buổi sáng cũng rất đỗi yên tĩnh, người qua lại thưa thớt không một bóng xe, khung cảnh vắng lặng đúng như con đường của một tư gia. Nhìn quanh bốn phía, cũng chỉ có chiếc xe của Lăng Tiểu Manh nằm lẻ loi ngay ngắn đầy khí phách, chỉ riêng cô là mất hết cảm giác, vung tay bước đi khoan thai. Cô bước tới bên xe mở cửa, đột nhiên vòng lên đằng trước nhìn chăm chăm cần gạt nước, rồi rón rén nhặt thứ gì đó lên xem.
Khoảng cách khá xa, Tô Ngưng nhìn không rõ, có vẻ là một tờ giấy, Lăng Tiểu Manh nhìn nó rất lâu rồi mới đứng thẳng người, quay đầu nhìn Tô Ngưng vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẫy tay lần nữa, ý tạm biệt rất rõ ràng.
Đành phải nhấn ga dời đi, Tô Ngưng vừa lái xe vừa ngoái lại, cô dụi mắt, thật đặc biệt, cô Lăng Tiểu Manh này, quá đặc biệt!
Tô Ngưng không nhìn lầm, thứ được kẹp dưới chiếc cần gạt nước đúng là một tờ giấy, ngay lúc này cô đang cầm nó trên tay,chăm chú nhìn.
Thực ra trên đó chỉ có vài chữ, viết rất rõ ràng, thoáng nhìn là hiểu ngay, nhưng sao cô đọc mà chẳng hiểu gì cả, thế nên cứ đọc hết lượt này đến lượt khác.
Đồng chí Tiểu Manh!
Bữa tiệc tối qua rất cảm ơn cô đã ghé thăm, khiến tôi vui mừng khôn xiết, đồng thời hết sức hiếu kỳ với những thiết kế được giáo sư đề cao của cô, không biết liệu tôi có được vinh hạnh chiêm ngưỡng. Thật bất kính nếu không đền đáp, định hôm nay đến nhà thăm hỏi, hy vọng cô không tiếc lời dạy bảo.
Bùi Gia Tề
Chữ viết rất đẹp, tuy được viết bằng bút chì, nhưng đường nét lưu loát, thấp thoáng có cốt cách thể chữ Liễu, từ ngữ chọn lọc cũng khách khí, lễ nghĩa, rất mô phạm. Nhưng cô thấy thật khó lý giải, trợn mắt nhìn một lúc lâu rồi thở dài, định hôm nay đến nhà thăm hỏi? Đến nhà ai thăm hỏi đây? Nhà Cố Chính Vinh sao?
Anh chàng đẹp trai này đúng thật là, haizz, đúng là cái họa hồng nhan, là cục nợ trời giáng mà!
Lăng Tiểu Manh toan tìm anh ta nói cho rõ ràng nhưng vừa ngoái đầu liền thấy Tô Ngưng vẫn đứng nguyên chỗ đó nhìn mình, cô vẫy tay chào tạm biệt lần nữa, tới khi chiếc xe mất hút cô mới hoàn hồn, thở phào một hơi, mục tiêu thật rõ ràng, cô đi thẳng vào trong ngôi biệt thự.
Cánh cửa sắt trạm trổ hoa văn đóng chặt, cỏ mọc xanh um trên những bờ tường quanh đó, không một tiếng động, đến bóng dáng một người đang bước đi cũng không có. Căn biệt thự cổ được bảo tồn nguyên vẹn dường như lặng thinh dưới ánh nắng, hoàn toàn trái ngược với không khí náo nhiệt tối qua.
Lăng Tiểu Manh nhất thời kích động, sau khi bấm chuông mới lưỡng lự, thấy mình thật lỗ mãng, lại lo lắng, cô bấm chuông lần nữa, không có ai trả lời, Lăng Tiểu Manh rụt tay, bước chậm rãi về phía sau.
Mới lùi một bước đã có người đỡ lấy vai, cô kinh ngạc quay đầu lại, sau lưng là nét xuân chúm chím với ánh nắng làm nền, Bùi Gia Tề tinh nghịch nháy mắt, nói nhanh, " Đồng chí Tiểu Manh, cô tới sớm vậy".
Cúi đầu nhìn tờ giấy trên tay cô, Bùi Gia Tề khẽ đưa tay lấy lại, " Cô đọc rồi à, thế nào? Có thể cho tôi cơ hội được thưởng thức tuyệt tác không?"
Trông thấy ngón tay anh đưa ra, theo bản năng Lăng Tiểu Manh rụt tay lại, nhưng tờ giấy đã bị anh cầm gọn trong tay, rồi mỉm cười với cô.
Người đàn ông này thật kỳ quái, khiến cô nhớ tới một bộ phim châu u đã từng xem cách đây rất lâu, một nhà ảo thuật dung mạo lòe loẹt, động tác cực kỳ tinh vi, nhưng chỉ cần xòe tay là có thể lấy được tất cả những gì mình muốn thật kỳ lạ.
Đã quen một mình nghĩ ngợi mông lung, ngay trước mặt anh ánh mắt Lăng Tiểu Manh bắt đầu chạy nhảy, vừa nhớ là phải từ chối, nhưng từ chối vẫn luôn không phải là sở trường của cô, miệng mở rồi nhưng không thốt được lời nào.
Cũng bởi Lăng Tiểu Manh.
Ngay lúc anh và cô đang vui vẻ nói chuyện, đột nhiên đám đông tụ lại, ánh đèn flash nháy liên hồi, anh nhìn cô gái đứng bên cạnh tay chân luống cuống, ánh mắt thất thần, lơ lửng hồi lâu mới ngừng lại, sau cùng đặt xuống một điểm nhìn đăm đăm không chớp mắt.
Tất cả mọi người đều tập trung vào cô, còn anh dõi mắt theo hướng cô nhìn.
Tuy có rất nhiều người, nhưng Cố Chính Vinh vẫn rất nổi bật trong đám đông, như hạc giữa đàn gà, vẻ mặt điềm đạm, nhìn theo hướng đó khẽ mỉm cười. Khi ấy anh chỉ lấy làm lạ, cũng không nghĩ nhiều, giờ nhớ lại, tình huống ấy hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.
Lăng Tiểu Manh là người rất thu hút được người khác yêu thương che chở cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng theo như anh biết, chẳng phải Cố Chính Vinh là người đàn ông đã có gia đình rồi sao?
Đó chỉ là việc riêng của người khác, tuy rất có cảm tình với cô, nhưng cũng chưa tới mức phải soi mói đời tư của họ, chỉ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô dưới ánh nắng sớm, anh bỗng thấy cô như ngọc vùi trong cát, không người khai sáng, nếu thật là như vậy thì thực rất đáng tiếc.

Chương 8 - Em phải ở bên anh sao
Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh rơi thẳng vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.
Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm bời những đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.
Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này anh hỏi lại: "Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?"
********************
Thời gian rất gấp, cũng may đồ đạc của cô rất đơn giản, quần áo mặc đi mặc lại cũng chỉ mấy bộ, lấy vội túi đồ cô chạy ra cửa. Lên máy bay rồi cỏ vẫn thấy hoang mang, ngày hè nên trời tối muộn, năm giờ chiều ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, một ngày trời xanh hiếm có, vượt qua tầng mây, từng đám mây lớn thật lớn trắng như bông dần tách ra thành từng đám nhỏ, càng tôn thêm khoảng trời xanh trong vắt.
Lăng Tiểu Manh sắp xếp lại thời gian, anh chỉ mới tới đó có một tiếng đồng hồ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao phải gọi cô tới gấp vậy, từ trước tới giờ chưa xảy ra chuyện này bao giờ.
Cô tiếp viên tiến đến đưa đồ ăn.Tiểu Manh ngồi trong khoang thương gia, chỗ ngồi rộng rãi, cô lại bé nhỏ, cảm giác chỉ chiếm một góc rất nhỏ. Bên cạnh là một vài nhân vật nổi tiếng mặt mũi nghiêm nghị ngồi trên máy bay vẫn đọc báo cáo. Cô ăn mặc giản dị, lọt giữa những nhân vật ưu tú này lại càng cảm thấy đột ngột, về sau cô cũng không ngó nghiên trái phải nữa, cả chuyến bay cô cứ cầm ly rồi nhìn ra ngoài, nhìn thẳng vào màn đêm đen đặc trước mắt.
Lăng Tiểu Manh thấy mơ hồ, tại sao lại gọi mình đến gấp như vậy? Showroom mới ở Hạ Môn là hạng mục trọng điểm trong kế hoạch thường niên của công ty, đến cô một nhân vật thuộc dạng ở ẩn không màng sự đời còn biết, Cố Chính Vinh đi đi lại lại hai nơi đã rất lâu, những người anh đưa đi đều là nhân vật từ cấp chủ quản trở lên, còn có vài vị trí chủ tịch nước ngoài đến đó, làm gì có chuyện đến lượt hạng tôm tép như cô được xuất hiện?
Lăng Tiểu Manh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tài nào hiểu nổi, hai ngày nay có quá nhiều sự việc kỳ quái xảy ra, cô thấy đau đầu, thôi không nghĩ nữa. Cô chỉ thích làm đà điểu, vì đà điểu có tuổi thọ rất cao.
Xuống máy bay, cô ngoan ngoãn gọi điện thoại, Cố Chính Vinh nhấc máy rất nhanh, rồi ra chỉ thị bảo cô ra cửa đợi.
Đồ đạc của cô rất ít, người khác thì túi lớn túi nhỏ, còn kéo cả vali, cô chỉ có đúng một túi đồ, bước chân nhẹ bẫng, lúc đó cũng khoan thai hơn hẳn.
Bước tới cửa ra, cô mới thấy gió đêm thật lạnh, cũng bởi đây là thành phố ven biển, hoàn toàn trái ngược với buổi tối náo nhiệt của Thượng Hải, không khí đượm mùi ẩm ướt trong lành, thật sảng khoái.
Lăng Tiểu Manh nhắm mắt hít một hơi thật sâu, đang tận hưởng bầu không khí tươi mát thì có người đặt tay lên mặt, giọng nói thật khẽ, "Đã đói chưa?"
Cũng bởi động tác và hơi ẩm của bàn tay ấy quá quen thuộc, nên cô cũng không giật mình, cô mở mắt rồi trả lời rất lưu loát, "Chưa, em ăn trên máy bay rồi."
"Vậy em chun mũi rồi hít lấy hít để thế làm gì? Bắt chước chó con à?", Cố Chính Vinh quay người kéo cô đi về phía trước, nói rất tự nhiên.
Cô lặng lẽ đi sau anh, cũng chẳng sao, hôm nào cô chẳng phải viết cuốn Mười tám phương pháp nhịn nhục, bản thảo nặc danh, nhất định sẽ có người thưởng thức.
Đêm hè, hai bên đường bóng cây kín đặc, ngoài ban công những chiếc bàn nhỏ xếp đầy, rất nhiều người ngồi tán gẫu trò chuyện trong đêm. Thành phố này nơi đâu cũng bao trùm hơi thở của sự nghỉ ngơi thư thái, đến
Cố Chính Vinh cũng thay đổi thói quen phóng xe như bay thường ngày của mình, anh chạy xe thong thả chậm rãi.
Có cảm giác xe ngày càng đi xa khỏi trung tâm, Lăng Tiểu Manh lộ vẻ hoài nghi, mắt hướng về khoảng không gian sầm uất náo nhiệt đang dần rời xa, rồi lại nhìn Cố Chính Vinh, chẳng biết phải nói như thể nào.
"Muốn hỏi gì? Hỏi đi."
Hừ... anh thật đúng là thần thông quảng đại.
"Chúng ta đang đi đâu vậy?"
"Ra biển."
"Còn những người khác thì sao?"
"ở Sheraton."
Anh cho tất cả mọi người ở lại Sheraton, nhẹ tênh đưa mình cô tới bờ biển, có phải quá đáng lắm không?
Lăng Tiểu Manh muốn hỏi, đi làm gì? Nhưng ngoảnh mặt chỉ thấy Cố Chính Vinh khẽ liếc nhìn, thoáng vẻ hí hửng, đến không khí trong xe cũng có cảm giác ấm dịu.
Hai năm nay, lúc đầu thời gian gặp được anh rất ít, về sau số lần tuy có tăng dần, nhưng quả thực anh rất bận, ở bên nhau nhiều lắm cũng chỉ là một bữa ăn khuya như mọi khi, rồi về nhà đi ngủ, rất ít khi thấy anh vui như lúc này, câu hỏi vốn đặt ra bỗng tự động biến mất.
Thôi vậy, có hỏi thế nào cũng vẫn phải theo ý anh mà làm không đúng sao? Làm người phải biết lấy ơn đền ơn, một khi anh đã vui, đương nhiên cô phải ủng hộ hết mình, cần im lặng là phải im lặng, cần vẫy cờ hô hoán là phải vẫy cờ hô hoán, hà tất phải gây khó dễ cho bản thân.
Nghĩ vậy, cô lập tức an lòng, thoải mái ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Xe chạy trên đường tròn quanh đảo, rồi chạy qua chiếc cầu vượt biển hình chữ S nổi tiếng, cửa sổ xe hạ xuống, tiếng sóng biển dội vào dào dạt, phóng tầm mắt ra xa là có thể trông thấy bờ cát dài phẳng lặng dưới chân pháo đài. Ánh trăng trong đêm hè sáng loáng, tất cả dường như được phủ lên bởi một lớp màu bạc, đẹp lung linh sáng lóa.
Những tưởng tới biển anh sẽ dừng xe, nhưng chiếc xe vẫn men theo con đường thênh thang hướng thẳng phía trước, pháo đài cùng bãi cát vụt qua trong chớp mắt.
Lăng Tiểu Manh lần nữa mơ hồ, chỉ ra ngoài cửa sổ, rồi lại quay sang nhìn anh.
Chiếc xe leo lên con đường rừng, ánh đèn dần dần bỏ lại phía xa, ánh trăng sáng quá, chẳng còn thấy tối, tay cô thò ra ngoài cửa sổ, ngón tay trắng nõn, trong bóng đêm vẫn thấy thật rõ rệt.
"Ngồi yên, đừng cho tay ra ngoài", anh nhắc nhở. Hai bên cành lá um tùm, đan vào nhau, cố vài cành rủ xuống trĩu nặng. Làn đường hai chiều, trước mặt có xe vượt qua, anh đánh xe hơi chệch sang bên, có nhắc nhở thì cũng đã muộn, ngón tay cô thò ra ngoài cửa sổ bị cành cây quệt phải, hết hồn, không kìm nổi cô kêu "Á" một tiếng.
Điệu bộ khi rụt tay lại của cô đầy thú vị, Cố Chính Vinh cười vang, vừa cười vừa đưa tay xoa đầu cô. Bởi là đường núi, nên phải rất chú ý phía trước, anh đặt tay không được chuẩn lắm, đang định vuốt tóc mai, thế nào lại chạm vào má cô.
Không kịp chuẩn bị, theo bản năng Lăng Tiểu Manh ngoảnh đầu sang, đôi môi cảm thấy mát lạnh. Ngón tay anh thoảng mùi thuốc lá, bên tai là tiếng anh cười, cô hốt hoảng, thật lạ, rõ ràng ngón tay anh mát lạnh, nhưng lại khiến gương mặt cô nóng bừng.
Hôm nay cố Chính Vinh thật lạ, cô không kịp thích ứng.
Cũng may qua khúc ngoặt anh liền dừng lại, liền đẩy cửa xe ra, hoàn toàn không chú ý tới phản ứng của cô.
Sau khi xuống xe, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng đoán được lý do Cố Chính Vinh gọi cô tới đây. ông chủ vẫn là ông chủ, đi công tác vẫn không quên giúp cô học hỏi thực địa, nói sớm hơn có phải là tốt không!
Trước mặt là một bãi đất trống, địa thế cao, khung cảnh mênh mông, con đường nhỏ lát sỏi quanh có kéo dài trước mặt, sau cùng biến mất trong bức tường bao màu trắng. Trong gió thoảng hương hoa, phía trong cây cối xum xuê, từng chùm phượng đỏ rực bung nở như gấm hoa.
Phía trong tường bao là một căn nhà hai tầng riêng biệt, trong đêm tối vẫn nguyên màu trắng trong suốt, quá đẹp, hai mắt cô trợn tròn miệng há hốc.
"Thế nào?"
"Ôi đẹp lắm, phong cách Địa Trung Hải hiếm gặp,có phải đây là xu hướng chính của mùa sau?" Hóa ra là đưa cô đi học hỏi, tiếc là cô không mang theo máy ảnh, cô phải ngắm nhìn thật kỹ.
Anh không trả lời, nhìn vẻ kinh ngạc của cô, rồi đi thẳng về phía trước, nhưng không phải về phía ngôi nhà, mà là hướng ngược lại.
"Em muốn ngắm chút nữa..." Cô thích lắm, nếu có thể vào trong ngắm nhìn đồ đạc bày biện thế nào thì tốt quá, nhắt định cảm hứng sẽ trào dâng.
Anh bước không nhanh, lúc này đã đứng dậy, quay đầu lại đưa một tay ra.
Lăng Tiểu Manh tuy miệng lí nhí nũng nịu một câu, nhưng đã đi theo sau từ bao giờ, nhìn bàn tay anh rồi lập tức đặt tay mình vào.
Cơ hội hai người họ cùng dạo bước không nhiều, dù là có, Cố Chính Vinh cũng rất ít khi dắt cô mà thường đi một mình, Lăng Tiểu Manh thấy không quen lắm, ngón tay cuộn tròn, kế đó nghe thấy tiếng anh nói, "Đi cẩn thận."
Đây là sườn dốc, dưới chân cỏ mọc xanh rì, những ngọn cỏ quyện chặt lấy nhau, sỏi đá khắp nơi, lại cao thấp nhấp nhô, rất dễ bị ngã.
Hóa ra là cô sợ lộn nhào.
Đi chưa được mấy bước đã tới chỗ cao nhất, trước mắt lốm đốm ánh đèn, có cảm giác như những chùm sao thấp thoáng phía xe xa, gió đêm mát lạnh, cô đưa tay gạt mái tóc đang tung bay, rồi quay sang hỏi anh: "ở dưới đó có phải Đại học Hạ Môn, phải không?"
"Em biết nơi đây à?" Anh đứng bên cạnh, có đôi chút ngạc nhiên.
"Không phải, khi ở trên máy bay em có đọc tạp chí", cô thật thà trả lời, đổi lại anh khẽ bật cười, rồi đưa tay xoay đầu cô lại, người cũng quay theo, lần này Lăng Tiểu Manh thật sự không nói nên lời, mất hết phản ứng, hoàn toàn xúc động.
Đại dương, phía trước là biển lớn, một vầng trăng sáng chiếu rọi xuống mặt nước, dưới chân là sóng biển muôn trùng. Cũng bởi khoảng cách quá xa, sóng biển rì rào như tiếng gọi tự nhiên, tĩnh lặng, bao la, tráng lệ, mọi thứ đều mơ hồ, chỉ trong chớp mắt tất cả đã đột ngột xuất hiện, cô xúc động gần như rơi nước mắt.
Cảnh vật thật đẹp, Cố Chính Vinh vẫn trầm ngâm, rồi đưa mắt nhìn vẻ mặt cô, anh cười, "Đẹp không?"
Bảo cô phải trả lời thế nào đây? Lăng Tiểu Manh vừa gạt khóe mắt vừa nói: "Anh, cảm ơn anh nhiều lắm, vì đã đưa em tới chốn thần tiên này!"
Đâu có được, chỉ thêm một từ cũng là sỉ nhục tới cảnh đẹp.
Tuy vẻ mặt ngước nhìn thật ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt cô rất sinh động, nhìn sâu trong đó như thấy một anh chàng đang giả bình tĩnh nhảy nhót, thật thú vị, sau cùng Cố Chính Vinh cũng không để cô phán đoán nữa, mở miệng giải thích: "Ở đây trước kia vốn là một tòa biệt thự, nhưng còn chưa xây dựng xong, cái em vừa trông thấy là bản mẫu duy nhất."
"Bản mẫu?"
"Ừ, chủ công trình gặp chút vấn đề, miếng đất bị thu hồi, thế nên chỉ còn duy nhất căn này thôi."
"Hả? Không xây được? Chẳng lẽ phá đi? Phong cảnh đẹp thế này, thật tiếc quá", cô đập tay tiếc nuối.
"Đúng là rất đáng tiếc, nhưng căn nhà này sẽ không bị dỡ bỏ, nhà nước thu hồi, rồi lại có người mua lại."
"Oa, ngưỡng mộ chết mất!" Cô không kìm nổi, mắt nhìn biển lớn, bàn tay nắm chặt, "Nếu em mà có tiền..."
Cố Chính Vinh lại cười vang, đưa tay ôm lấy mặt cô, Lăng Tiểu Manh ú ớ xin thôi.
Tiếng cười vừa dứt, anh cúi đầu nhìn cô, "Không phải ngưỡng mộ đâu, là anh mua đấy."
Căn biệt thự được bài trí hết sức đơn giản, phòng ngủ trên tầng hai rộng thênh thang, chỉ có giường và một chiếc ghế tựa kiểu cổ điển, ban công phía ngoài cửa sổ rộng rãi, vầng trăng tròn vành vạnh trên cao.
Chiếc ghế đó xem ra đường nét rất tinh tế, dưới ánh trăng lại càng mang vẻ hấp dẫn vô cùng, Lăng Tiều Manh không kìm nổi chạy tới quan sát tỉ mỉ, rồi lấy tay vuốt nhẹ, tay vịn bằng gỗ tếch nhuốm màu thời gian vẫn sáng bóng ánh dầu, cảm giác lành lạnh sượt nhẹ qua lòng bàn tay, ram ráp.
"Ở đây thật tuyệt!", không cầm lòng, cô cất lời xuýt xoa.
Cố Chính Vinh bước lên, mở tung cánh cửa sổ dài, rèm cửa màu trắng rủ xuống đất, cửa sổ mở đột ngột khiến tấm rèm tung bay trong gió, lay động như đang nhảy múa.
"Mới mua không lâu lắm, còn chưa trang trí, nếu em thích, sau này có thể tới đây bắt cứ lúc nào cũng được."
Anh đứng trước cửa sổ, giọng rất khẽ, nhưng từng từ từng chữ lọt vào tai cô không sót một từ, cô lặng người một lúc rồi mới trả lời: "Em?"
Cố Chính Vinh ngoái đầu nhìn cô, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên, "Đương nhiên là em rồi."
"Còn việc phải làm nữa."
"Cứ nhất thiết phải ở trong phòng Thiết kế ngồi đợi sao?"
"Không ở phòng Thiết kế, vậy em phải đi đâu?"
"Đi tới đâu chẳng được, chỉ cần một chiếc bàn là có thể vẽ, không phải sao?" Anh thôi nhìn cô, nhấc ghế kéo ra ban công, rồi ngồi xuống vẻ thư thái.
Thế này là ý gì? Sao cô chẳng hiểu gì hết?
Cô thấy kinh hãi trước một mớ ngôn từ không tài nào nắm bắt được ý nghĩa... đi tới đâu chẳng được, vậy cô phải đi đâu? Anh nói vậy, có phải ám chỉ cô có thể rời đi?
Căn phòng tuy không một tiếng động, anh quay đầu lại nhìn cô, tuy không thắp đèn, nhưng ánh trăng chiếu lên gương mặt cô trong veo sáng rõ, đôi mắt cô mở to, hàng lông mày cũng theo đó nhướn lên, vẻ mặt mơ màng vô tận.
Cố Chính Vinh mỉm cười, đưa tay vẫy cô lại, chiếc ghế rất rộng, cô đứng phía trước do dự, rồi bị nét mặt anh mê hoặc, liền buột miệng hỏi, "Vậy em phải đi đâu? Có phải anh muốn em tới Hạ Môn làm việc không?"
"Cũng không hẳn, nhưng sau đó anh sẽ phải thường xuyên đi đi lại lại giữa Thượng Hải và Hạ Môn, anh ở đâu thì em ở đó."
Cô đã hiểu, nhưng vẫn không thể lý giải, "Thế nhưng còn vợ anh?"
Anh dang đôi tay, Lăng Tiểu Manh không sà vào lòng anh rồi nằm cuộn tròn như thường lệ, cô lùi lại một bước.
Dưới ánh trăng Cố Chính Vinh nheo mắt, "Nhã Tư Mãn? Đang ở Thụy Điển, lâu lắm rồi anh cũng không gặp cô ấy. Nhưng hôm nay ở sân bay anh có gọi điện, có vài việc cần nhờ cô ấy, đợi khi nào trở về cô ấy sẽ gặp em."
Cái tên này không phải điều cấm kỵ, nhưng họ chưa từng bàn đến, từ lần gặp mặt trước tới nay cũng chưa từng thấy anh nhắc tới, cô láng máng nhận ra hóa ra là vậy, chẳng trách hôm đó ở buổi party không gặp được cô ấy. Nhưng gặp mặt... lại phải gặp cô ấy nữa sao? Tại sao phải gặp cô ấy?
Lăng Tiểu Manh lại thấy mơ hồ, đầu óc rối bời, cô không muốn nghĩ nhiều, chân nhấc lên, rồi tiếp tục hơi lùi về sau.
Tại sao lại nói với cô những điều này? Những thứ này cô không biết có được không? Cô không muốn biết nhiều đến thế.
Bên tai Lăng Tiểu Manh vẫn vang lên giọng nói của anh, rất nhẹ, nhưng rõ ràng, "Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?"
Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?
Câu nói này mười năm trước đã có người từng nói với cô, rồi sau đó cô như mơ một giấc mơ dài, trái tim cô như chú chuột cả đời chỉ sống dưới mặt đất, trong hang tối tăm mịt mù, sống thanh thản an nhàn, tràn ngập yêu thương, những tưởng nó vốn thế. Tỉnh mộng mới phát hiện trên đời này thật ra sáng rõ như ban ngày, ai ai cũng tường tận rõ ràng, chỉ mình cô là người khác biệt, chẳng biết phải đi về đâu.
Em có muốn ở bên anh không? Chẳng phải cô đã ở bên anh rồi sao, gần như ngày nào cũng gặp, thậm chí gần đây có thể gọi là đêm đêm quấn quýt, nếu như thế này còn không gọi là ở bên, vậy rốt cuộc phải như thế nào mới đúng?
Loạn rồi, cô thực sự không biết phải trả lời như thế nào, phải phản ứng ra sao nữa? Tại sao cô chẳng có phản ứng gì hết?
Cố Chính Vinh đã nỗ lực rất nhiều, để đổi lại cô đứng trơ như thế này sao? Không đợi cho tới khi cô hoàn hồn, Cố Chính Vinh đưa tay, ngón tay đặt trên bàn tay cô, không phải hơi lạnh, mà là hơi ấm.
Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh rơi thẳng vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.
Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm bởi những đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.
Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này anh hỏi lại: "Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?"
Ruột gan cô rối bời, có thứ gì đó như muốn nhảy ra, nhưng cô lại thấy nó giống như thác lũ và mãnh thú, cố gắng kìm xuống thật khó khăn.
Kết quả của sự nỗ lực chính là không có câu trả lời, giống như chẳng hiểu gì hết.
Không phải nghe không hiểu, chỉ là cô không dám, không dám nghĩ nhiều đến thế.
Im lặng quá, rồi nơi cơ thể Tiểu Manh tựa vào khẽ động đậy, cô bị đẩy ra, Cố Chính Vinh đứng lên đi vào trong nhà.
Bước chân anh không nhanh, cũng không ngoái đầu lại, bỏ lại mình cô đứng trơ trọi ở ban công.
Rất ít khi cô nhìn thấy bóng anh, những lúc không ở bên nhau họ mỗi người một việc, còn khi ở bên cô vẫn luôn đi bên cạnh hoặc sau lưng anh, nhưng lần nào cũng không biết mình đang nhìn đi đâu, ánh mắt lạc lõng.
Thế nên ở góc nhìn này, ký ức rất mơ hồ, mà thực ra chẳng hề có ký ức.
Sự việc xảy đến trong hai năm nay cô không nhớ nhiều, không phải cố gắng để quên, mà chỉ là không muốn nhớ nhiều.
Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy lại thấy quá trống trải, bóng anh kéo dài trùm lấy cô; ánh mắt mọi người sắc như dao, cô quỳ xuống dưới đất nhặt đồ vung vãi, bàn tay anh xuất hiện ngay trước mắt; cô đợi một mình trước xe, anh dúi hộp thức ăn còn nóng vào tay cô... những ký ức đó cô vẫn còn nhớ.
Thực ra lúc đó cô muốn bỏ đi, muốn về nhà, đã từng gói ghém đồ đạc để rời đi, trong đêm tối chầm chậm bước trên con đường không biết điểm dừng. Những thực sự tới giao lộ, con đường lớn tráng lệ với những ngọn đèn sáng tỏ trước mặt, cô không tài nào nhấc nổi chân.
Trở về, trở về để rồi lại kết hôn sinh con, trở về rồi lại sống cuộc sống như đã định, trở về rồi chẳng thể khẳng định mình, trở về là từ bỏ ước mơ, trở về là nghiền nát ước mơ thành tro bụi và bỏ lại sau lưng tất cả những thành quả cô đã nỗ lực trong suốt quãng thời gian qua.
Cô không muốn nói bản thân là bất đắc dĩ, không muốn nói chẳng còn cách nào khác, là cô tự mình chọn ở bên người đàn ông này. Bởi cô đã từ bỏ tình yêu, nhưng không muốn từ bỏ ước mơ, những lúc cô hoang mang trong bùn lầy giữa rừng hoang, chỉ có anh đến bên.
Quãng thời gian hai năm, cô không lãng phí một giây, một phút, cô thực sự đã đáp đền, nhưng người đàn ông này đối với cô rất tốt, cô chưa từng phải chịu tủi hờn, những cái có được còn hơn cả mong đợi, nếu vì những điều này mà bị đóng đinh trên cây thập tự, cô cũng sẽ không phản kháng.
Cũng từng nghĩ sẽ có một ngày anh chán ngấy cô, sau cùng là bỏ đi, giống như bài học cô có được từ Đồng Diệc Lỗi, chẳng ai là cùng trời cuối đất của ai.
Nhưng nghĩ thế nào cũng không được, thời gian chầm chậm trôi đi, anh chẳng hề mệt mỏi với mối quan hệ này, cho tới giờ vẫn hỏi cô câu đó...
Em có muốn ở bên anh không?
Giờ cô phải làm sao? Cô biết trả lời thế nào?
Cố Chính Vinh đã bước vào trong nhà, quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt lạnh nhạt.
Toàn thân Lăng Tiểu Manh đột nhiên ớn lạnh, Thượng Hải và Hạ Môn, rõ ràng là cách nhau ngàn dặm, nhưng ánh trăng khắp nơi như một, thứ ảo giác đáng sợ đó lại tới, rằng mình sẽ không còn gặp lại người đàn ông này, rằng anh sẽ biến mất ngay dưới ánh trăng.
Đáng ghét, tại sao ánh trăng đêm nay lại sáng đến thế, rọi vào mắt cô chói lóa, khiến cô muốn rơi nước mắt.
Cô chạy tới, vốn còn chưa ý thức được hành động của mình nực cười đến đâu, rõ ràng là đã nghĩ rất kỹ, nhưng rồi rất dễ dàng bị vẻ mặt của anh và ảo giác đánh gục.
Lăng Tiểu Manh chạy tới trước mặt anh cũng chẳng biết phải nói gì, mắt mở to nhìn anh, rồi khóc.
Cố Chính Vinh thất vọng, ngay khi không nhận được câu trả lời, thậm chí anh đã có phần tuyệt vọng.
Cỏ lẽ tất cả những nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa, cứ ngỡ cô chỉ đang khép chặt trái tim, sự thực thật tàn khốc khi anh biết rằng cô hoàn toàn không có trái tim.
Nhưng giây phút khi anh ngoái đầu lại, cô đã chạy tới, không nói gì, chỉ đứng trước mặt anh và khóc.
Đã không yêu anh, vậy tại sao còn khóc? Khóc không thành tiếng, nước mắt chỉ là một hàng trong suốt, từ khóe mắt lăn dài trên gò má, giống như hai năm trước, lại khiến tim anh đau nhói.
"Được rồi, là anh hỏi thế, em không cần trả lời."
Cô vẫn khóc, rất lâu rồi cô không khóc, vừa bắt đầu liền không thể ngừng lại, nấc nghẹn, lời nói cũng không được liền mạch, "Không phải, là em sợ..."
Không ngờ cô lại trả lời, nghe xong anh ngẩn người một lúc, rồi mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cô, "Có gì mà phải sợ chứ? Ngốc ạ, gặp Nhã Tư Mẫn rồi em sẽ thấy, chẳng có gì đáng sợ cả."
Anh không hiểu, anh hoàn toàn không hiểu lời cô nói.
Khi nước mẳt chảy ra, cũng là lúc cô biết rằng mình lại rơi vào vòng xoáy ấy, trước cái gọi là tình yêu, cô quá bé nhỏ, cô không đủ khả năng, cô không thể chịu được, vậy tại sao đến việc từ bỏ cũng không được?
Tình yêu đâm chồi, ai nấy đều tận hưởng mật ngọt, nhưng với cô nó lại như tai họa, con đường này đi đi về về, dù có thận trọng dè dặt đến thế nào, sau cùng vẫn tới bờ vực thẳm. Lẽ nào anh không biết, nếu thêm một lần nữa thịt nát xương tan, thì ngay đến bản thân cô cũng không biết liệu mình có còn có thể thêm lần nữa liền lại vết thương.
Kính cửa sổ trong suốt long lanh, ở đây không còn ai, cửa sổ cũng chẳng cần thiết phải kéo, nằm trên giường chỉ cần ngẩng đầu lên là có thề trông thấy vầng trăng tròn vành vạnh, ánh trăng rực rỡ, tràn tới từng ngóc ngách của căn nhà. Cô mất ngủ, quay sang ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của Cố Chính Vinh, nằm bên cô rất ít khi anh ngẩng mặt khi ngủ, nên lần này cô nhìn thấy không phải sau lưng, mà là một bên mặt.
Tất cả dường như không giống nhau, cô nghĩ lẽ nào mình đang nằm mơ, nhất định là cô đang mơ.
Cô giơ tay ra giữa ánh trăng chiếu rọi, rồi lại đưa ngón tay vào miệng, cắn thật mạnh.
Đau quá... hóa ra không phải là mơ.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ