Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 1988 Tôi muốn nói chuyện với thế giới - Trang 4

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Chương 13

Chuyến hành trình như vậy đã từng xuất hiện nhiều lần trong giấc mơ tuổi thơ tôi, màn đêm trải khắp con đường quốc lộ, tôi mang theo người con gái trong mơ, lái một chiếc xe trong mơ, đi đến điểm cuối vẫn chưa được xác định của cuộc hành trình. Một chuyến đi không hề mỏi mệt và đầy thi vị, chúng tôi cùng nhau bàn về điện ảnh và âm nhạc, băng qua những rặng núi cao và rừng già, cuối cùng dừng lại bên ven đường yên ắng không bóng người, chỉ có một khách sạn được xây dựng bởi người chủ không hề tư lợi, giá rẻ va sạch sẽ.

Trong cuộc sống hiện thực, mỗi khúc rẽ của đường quốc lộ đều bỏ qua những tiêu chuẩn về hình học. Khi ánh sáng đèn đường rải đều trên mặt kính chắn gió, tôi như mơ hồ thấy mình quay trở lại những tháng ngày rong ruổi trên chiếc xe đạp xưa. Sau này anh Đinh Đinh chết, tôi buồn vô hạn. Số 10 do muốn một mình đóng hai vai, nên gạt tôi ra khỏi nhóm bốn thánh sĩ đấu. Nếu như còn sống, anh Đinh Đinh nhất định sẽ ra mặt cho tôi một danh phận. Tôi bị lũ bạn dần dần cách ly cho đến một ngày, số 10 đột nhiên chạy đến bảo với tôi: Ủy ban Thánh đấu sĩ sau khi nghiên cứu đã quyết định, mày lại là một thánh đấu sĩ.

Thực sự mà nói, tận sâu thẳm trong lòng mình tôi coi thường và chửi rủa bọn chúng hàng trăm hàng vạn lần. Tôi tự nhủ, đây là một trò chơi ngớ ngẩn, trên thế giới vốn chẳng tồn tại thánh đấu sĩ, không người nào lại có thể đánh tan quả cầu lửa chỉ với một lần ra đòn. Mười vạn câu hỏi vì sao cho tôi biết rằng, không ai có thể vượt qua được vận tốc của ánh sáng. Thế nhưng Mười vạn câu hỏi vì sao lại không cho tôi biết, tại sao tôi lại bị lũ bạn mình xa lánh như thế, tôi không thể mặt dày mà sán lại chúng nó được, tôi cũng chả dám phản kháng, nhìn thấy chúng nó đồng loạt giơ nắm đấm lên, tôi chỉ dám âm thầm mà trừng mắt một cái. Đến bây giờ số 10 bảo tôi lại là thánh đấu sĩ rồi, tôi cẩn thận hỏi lại: Tao là thánh đấu sĩ gì, tao là Ikki chứ?

Số 10 trả lời: Không phải, tao vẫn là Ikki. Nhưng mày là thánh đấu sĩ vàng.

Bầu nhiệt huyết trong tôi hừng hực dâng trào, tin rằng trên thế giới này có những điều có thể thay đổi hoàn toàn, số 10 bá đạo lại để tôi làm một thánh sĩ với cấp bậc cao hơn hẳn chúng nó như thế. Đúng lúc ấy trên tivi đang chiếu đến cảnh các thánh đấu sĩ đồng đánh nhau với các thánh đấu sĩ vàng, bị đánh đến mức không còn biết phương nào mà chạy, không còn nghi ngờ gì nữa, thánh đấu sĩ vàng lợi hại hơn hẳn thánh đấu sĩ đồng. Tôi cứ lắp ba lắp bắp, bảo: Thế tao là thánh đấu sĩ nào?

Số 10 bảo: Tivi đang chiếu đến chòm sao đầu tiên, mày chính là thánh đấu sĩ chòm sao đầu tiên, Mu[11] thuộc chòm sao Bạch Dương.

[11] Mu: Thánh đấu sĩ vàng của chòm sao Bạch Dương.

Tôi phấn khích thực sự.

Số 10 nói: Trong lúc mày trả lại danh hiệu thánh đấu sĩ bọn tao đã nghiên cứu và chế tạo thành công thánh y.

Hai mắt tôi như phát sáng lấp lánh, gấp gáp hỏi: Tao xem có được không?

Số 10 đưa tôi đến sân phơi thóc, đẩy cửa bước vào một căn phòng nhỏ chứa đầy những nông cụ, bên cạnh chiếc máy gặt lúa có một cái chậu rửa mặt, bên trong có chứa rất nhiều mảnh tre, miếng gỗ và dây chun, số 10 lấy ra từng cái một, quay lưng về phía tôi lúi húi lắp ghép cái gì đó.

Tôi bảo: Đây là căn phòng bí mật của chúng ta à?

Số 10 nói: Ừ, bây giờ chưa ai biết chỗ này, mày phải giữ bí mật đấy nhé.

Tôi gật đầu lia lịa, hỏi: Kẻ địch của chúng ta là ai?

Số 10 do dự giây lát rồi bảo: Kẻ địch của chúng ta là thánh đấu sĩ vàng.

Tôi nói: Ờ.

Số 10 đứng dậy quay về phía tôi, dùng cái giấy bóng nhựa sáng loáng có dính những mảnh gỗ mặc lên người. Chân, tay, ngực, vai của số 10 đầy những mảnh gỗ. Tôi bị số 10 quy phục hoàn toàn, ngay khoảnh khắc ấy, tất cả những bất mãn của tôi dành cho nó đều trở thành sự ngưỡng mộ. Tôi không kiềm chế được cảm giác muốn sờ vào chiếc áo của nó mà trầm trồ kêu lên: Ồ ôi.

Số 10 vô cùng đắc ý, hỏi tôi: Thế nào?

Tôi bảo nó: Mày có nó rồi thì không đao kiếm nào đâm được.

Số 10 nói: Những chỗ không có thánh y bảo vệ vẫn nguy hiểm lắm. Nhưng chúng ta không sợ bị đánh, vì chúng ta có tiểu vũ trụ, còn có tiểu thư Saori Kido bảo vệ nữa.

Tôi hỏi số 10: Ai là Saori Kido?

Số 10 đáp: Không biết.

Tôi lại hỏi nó: Sau khi mày mặc vào, có cảm thấy sức mạnh tăng lên chút nào không?

Số 10 hớn hở đáp: Có chứ, tao cảm thấy tiểu vũ trụ trong tao đang mạnh hơn rất nhiều.

Tôi hỏi tiếp: Thế mày lấy thánh y từ đâu vậy?

Số 10 suy nghĩ giây lát, bảo tôi: Hôm ấy bà nội tao trồng cây ngoài ruộng, đào thấy nó ở lô đất nhà tao. Lúc ấy bà tao định đốt đi, nhưng may mà tao phát hiện kịp, vội nói: Bà ơi, bà đừng đốt. Vừa nghe thấy thế, đột nhiên thánh y tập trung lại một chỗ, lấp lánh tỏa sáng, không tin mày đi hỏi bà tao mà xem.

Tôi thốt lên: Oa.

Số 10 nói tiếp: Thế là mày được nhìn thấy rồi nhé, bắt đầu từ hôm nay, mày chính là Mu thánh đấu sĩ vàng.

Tôi đứng nghiêm người, dõng dạc nói: Tuân lệnh.

Ngày hôm sau tôi lại đi chơi cùng bọn nó, tạm thời quên đi nỗi đau buồn về cái chết của anh Đinh Đinh. Trước đây mỗi lần trông thấy con đường đất trước cổng nhà, tôi lại nhớ hình ảnh anh Đinh Đinh cưỡi chiếc xe máy, bùn đất xe anh hất trở lại mảnh đất này, anh ấy đã trở thành nắm tro tàn trở về bên cạnh chúng tôi. Đám bạn đều tránh xa tôi, tôi chỉ còn hơn ba mươi viên bi tự mình bắn mình. Tôi đứng trên ban công nhìn vào không trung bao la hỏi anh Đinh Đinh những câu ngây ngô, anh ấy vẫn luôn là một cuốn từ điển sống của tôi, từ sau khi anh Đinh Đinh ra đi, tôi chỉ có thể tự kiếm tìm những câu trả lời từ trong sách mà thôi. Trong khi lũ bạn của mình còn đang mải mê bắn bi, thì tôi đã biết những viên bi kia được làm ra bằng cách nào. Nhưng biết cũng để làm gì cơ chứ? Tôi hiểu về những viên bi rồi, nhưng vẫn chẳng có ai chơi cùng tôi, anh Đinh Đinh đã nói rắng: Càng biết nhiều, em càng trở nên cô độc.

Hồi ấy, khi tôi vừa mới hiểu thế nào là cô độc, thì lại được bọn chúng thu nhận. Chúng tôi đã hẹn nhau đúng giờ đến rừng trúc để kết thúc vở kịch của ngày hôm đó. Số 10 nói: Được rồi, chúng ta bắt đầu, Mu, theo như trong phim, mày phải giúp chúng tao sửa thánh y.

Tôi nói: Sao cơ?

Số 10 bảo: Mày xem tập hôm nay chưa? Mu cuối cùng phải giúp thánh sĩ và thánh y. Đầu tiên mày phải đem thánh y của tao đi nhuộm màu, chẳng phải ở trường mày thuộc tổ mỹ thuật sao? Sau đó mày hãy may cho mỗi người một bộ giống như bộ thánh y của tao.

Tôi há hốc mồm: Hả?

Số 10 tiếp tục nói: Tất cả chúng ta phải làm đúng như kịch bản trong phim, mày không chỉ là một thánh đấu sĩ vàng, mày là tất cả thánh đấu sĩ vàng gộp lại, mày là mười hai người. Nhưng chúng mày phải nhớ, chỉ có bộ thánh y này của tao mới là thánh y thật sự, bởi đó là của tổ tiên để lại, được đào từ dưới đất lên, còn của chúng mày đều là đồ phục chế. Cho nên tiểu vũ trụ của tao phải lớn hơn của chúng mày.

Những ngày tháng của một diễn viên đóng mười hai vai đã đi qua trong những trận roi đòn, khi đó tôi không biết diễn theo kịch bản, không hiểu tại sao mỗi tập đều là thánh đấu sĩ vàng phải thua. Bởi luôn phải chịu đòn, tôi hoàn toàn không còn chút hứng thú nào để toàn tâm toàn ý với vai diễn thánh đấu sĩ vàng của mình nữa. Tôi bắt đầu nghe nhạc của Đội Tiểu Hổ[12], đứng trước cửa sổ nhà mình ngắm nhìn cột điện, cây cột điện phía xa xa, cột điện đứng ngây ra nhìn đầu dây cáp, tôi thường nghĩ về cái lần tôi trèo lên cột cờ nhìn về phân xưởng, và cô bạn gái mặc chiếc váy xanh lam. Tôi đến tìm cậu đây.

[12] Đội Tiểu Hổ: gồm 3 thành viên Ngô kỳ Long, Trần Chí Băng và Tô Hữu Bằng, là ban nhạc nổi tiếng của Đài Loan cuối thập kỷ 80, đầu thập kỷ 90.

Chương 14

Mỗi lần đến giờ tập thể dục, tôi đều nhìn chằm chằm dưới chân các bạn nữ, hy vọng tìm thấy chiếc váy xanh lam ấy, mặc dù không biết rốt cuộc là chất liệu gì, nhưng tôi vẫn nhớ đôi giày da nhỏ xinh cùng chiếc kẹp tóc, nhưng bọn gái đều mặc đồ giống nhau, chỉ duy có chiếc váy đó là tôi chưa từng thấy ai mặc. Tôi cứ thế kiếm tìm trong suốt cả một mùa đông. Trước kỳ nghỉ đông, tôi phát hiện ra rằng mình không chỉ tìm không thấy cô bạn mặc chiếc váy màu xanh lam đó, mà tôi còn không tìm nổi cô bạn nào mặc váy. Mẹ kiếp, tôi đã bỏ lỡ cái mùa mặc váy, nhưng lại cứ tìm cô ấy trong cái mùa mặc áo bông. Đã không ít lần tôi tự sỉ vả mình, muốn tìm một từ ngữ để miêu tả sự ngu si của mình, và trong giờ ngữ văn sau đó, cuối cùng tôi đã biết hành động của mình được gọi là Mò kim đáy bể.

Dẫu sao tôi cũng phát hiện ra rất nhiều cô gái xinh đẹp khác, bọn họ là Lý Tiểu Huệ, Lưu Nhân Nhân, Lục Mỹ Hàm và Nghê Phi Phi. Tôi cảm thấy cô gái của mình nhất định là một trong bốn người họ, có điều tôi hoàn toàn không nhớ nổi mặt của cô ấy. Chẳng lẽ những gì tôi thích chỉ là hình bóng của cô ấy thôi sao?

Lý Tiểu Huệ từ nhỏ đã học nhảy, mẹ cô ấy là giáo viên, cha là viên chức nhà nước, cô bạn ấy luôn là người mặc đẹp nhất trường, mỗi khi cô nàng diện bộ nào mới, ngay tức thì sẽ trở thành trào lưu cho đám con gái trong trường. Cô ấy là người đầu tiên đại diện cho trường tôi đi biểu diễn ở thành phố, còn tôi khi đó được chọn vào đội cờ đỏ, tôi đã quên sạch khi đó cô ấy nhảy múa bài gì rồi, chỉ nhớ nội dung biểu diễn là xoạc chân, cô ấy xoạc chân ở tất cả các góc sân khấu, khiến cho tôi nảy sinh những ham muốn của tuổi dậy thì. Tôi vẫn nhớ đối tượng trong những giấc mơ ân ái của tôi trước đây là Hoa Tiên Tử, đó là nhân vật trong một bộ phim hoạt hình, ưu điểm của cô ấy là trẻ mãi không già, nhưng nhược điểm chính là cho dù sau này tôi có trở thành một đại gia thì cũng chỉ có thể quăng tiền để mời về một họa sĩ, căn cứ vào hình dạng của tôi mà vẽ thành hoạt hình vui thú ái ân với Hoa Tiên Tử. Tiểu Huệ chính là đối tượng trong những giấc mơ tình ái chân thật đầu tiên của tôi, nhất là màn xoạc chân đón gió cuối cùng của cô ấy, càng khiến tôi kiên định hơn với suy nghĩ của mình.

Lưu Nhân Nhân hát rất hay, rất nhiều bạn trai thích cô ấy, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt hai mí rõ nét, thoáng một chút kiêu kỳ. Cô ấy hơi khó gần, không thích chuyện trò, những lần được nói chuyện với cô ấy tôi đều nhớ mãi không quên, cô ấy nói: Cậu ơi, lau cửa sổ đi, cô ấy còn nói: Cậu ơi, lau bảng đi. Cũng phải, cô ấy thuộc tổ vệ sinh mà. Đáng lẽ cô phải thuộc đội văn nghệ mới phải, cũng nên là đại diện cho giờ nhạc họa nữa, thế nhưng cô ấy chẳng làm gì cả, bởi vì cô ấy không thích giao lưu bạn bè, mối quan hệ với các thầy cô giáo cũng không được tốt. Theo lý mà nói, một gia đình cơ bản như thế nên có mối quan hệ tốt với nhà trường mới phải, bố cô ấy là diễn viên tên tuổi luôn được đóng vai những nhân vật lịch sử quan trọng trong các bộ phim cổ trang, mẹ cô ấy là giảng viên âm nhạc, điều kiện gia đình tốt như thế mà cô ấy đến đây học khiến tôi rất lấy làm kinh ngạc. Khi cuộc đại cách mạng văn hóa nổ ra, bố cô ấy bị lật đổ hết lần này đến lần khác, phải di dời đến cái thị trấn nhỏ này của chúng tôi, và gặp mẹ cô ấy tại đây, khi đó mẹ cô ấy là một giáo viên dạy dương cầm. Bố cô ấy vừa đến thị trấn này chưa được bao lâu, lại tiếp tục bị lật đổ. À, quên mất chưa giới thiệu, ông ấy chính là người diễn vai Tưởng Giới Thạch. Sau này họ quyết định định cư tại đây. Lưu Nhân Nhân vì đánh nhau với một bạn nữ nên bị thầy hiệu trưởng khiển trách, khi đó bố cô ấy đến trường, không thèm nghe đầu đuôi câu chuyện đã to tiếng quát mắng thầy hiệu trưởng: Ông có nhầm không, con gái tôi không bao giờ đánh bạn, nhất định là do lỗi của đối phương. Hiệu trưởng hỏi: Tại sao? Bố bạn ấy trả lời: Vì nó là con gái tôi, mang trong mình dòng máu của tôi. Thầy hiệu trưởng cáu lên: Anh tưởng anh là hiệu trưởng à, tôi mới là hiệu trưởng. Anh diễn Tưởng Giới Thạch lâu quá rồi mà vẫn chưa xuống sân khấu hả, đây là nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, không phải trường quân sự Hoàng Phố, quân đội cùa anh đã thất bại rồi, con gái của anh đang theo học tại trường của đất nước này, cho nên nhất định phải tuân thủ quy định ở đây.

Bố của Lưu Nhân Nhân tức giận đùng đùng, chẳng nói chẳng rằng lôi con gái về nhà tự dạy dỗ, và bây giờ cô ấy đàn piano đã rất cừ. Sau này lãnh đạo Bộ giáo dục trên danh nghĩa chưa hoàn thành nghĩa vụ giáo dục chín năm, nên khuyên nhủ Nhân Nhân trở lại trường học, nhưng cô ấy đã bỏ học nửa năm rồi, vậy nên cô ấy phải lưu ban và được xếp vào lớp của bọn tôi.

Lục Mỹ Hàm thì chẳng có năng khiếu gì, sở trường mạnh nhất là giỏi giao du với đám con trai, lại còn quen biết rất nhiều những anh lớp trên và đám nam sinh trường ngoài, cô nàng có vẻ quen biết rộng. Bố cô lái xe chở hàng, mẹ cô là công nhân nhà máy hóa chất, vì nhà ở ngoại thành, nên bố cô ấy rất thích lái xe tải đến trường đón con, nhưng xe tải của ông ấy to quá. Chỉ cần đến trường một cái là y như rằng hệ thống giao thông quanh trường đều tê liệt. Chiếc xe tải hiệu Giải Phóng ấy mà dừng lại, cả con đường sẽ không thể lưu thông được, ngay cả xe ba gác cũng không thể lèn vào nổi. Lục Mỹ Hàm có vẻ không thích bố đến đón đưa hàng ngày. Trước cô ấy thường giả vờ không quen biết bố, sau này bị ông ấy túm cổ lôi lên xe. Tiếp sau đó, chỉ cần thấy bố đến đón, là y như rằng cô nàng nhiệt tình giúp đỡ các bạn cùng lớp dọn vệ sinh, rồi nấn ná đến khi không còn ai mới chịu ra về. Bởi vì chiếc xe hiệu Giải Phóng đó chạy bằng dầu diesel nên tiếng nổ máy to khủng khiếp, mỗi khi chuẩn bị tan trường, chúng tôi thường thầm thì to nhỏ: Bố của Lục Mỹ Hàm đến rồi đó.

Mỗi khi đến phiên mình trực nhật, tôi rất mong bố cô ấy sẽ đến đón, một mặt là vì tôi được ở bên người đẹp lâu hơn một chút, mặt khác là bản thân cũng bớt đi một chút việc. Chỉ khổ người dân trên con phố này. Vì Lục Mỹ Hàm thích đi chơi với đám con trai trường ngoài, nên bố cô ấy vô cùng lo lắng, đến mức ngày nào cũng phải đưa đón, khiến cho chính quyền địa phương đã phải cắt cử các đồng chí xuống đo kích thước của xe, rồi đặc biết trồng hai cái cột bê tông ngăn không cho chiếc xe tải biển Giải Phóng ấy đi vào. Bố của Lục Mỹ Hàm rất ngoan cố, cột bê tông trồng đến đâu, ông ấy đỗ xe ngay tại đó. Bố cô nàng là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến dự án mở rộng con đường ở trước cổng trường chúng tôi, vài trăm hộ gia đình cũng vì thế mà phải di cư đi nơi khác. Và thế là trong công cuộc mở rộng đường chiếc xe tải của bố cô ấy vẫn cứ nằm lẫn trong đám thiết bị công trình ngày đêm nối nhau ra vào tấp nập.

Vì cả trường đã biết chuyện, nên Lục Mỹ Hàm đành chấp nhận hiện thực này, mỗi khi tan trường đều ngoan ngoãn lên xe về, việc này ngẫu nhiên mang đến chuyện vui mừng cho đám con trai về cùng đường với cô ấy, cả lũ đu lên chiếc xe tải, ngồi vào trong thùng xe. Mỗi khi xe đến bến đều dừng lại, và đám nam sinh sẽ trèo xuống từ thùng xe khiến mấy bác tài xe buýt nhìn thấy mà kinh ngạc. Sau này ông ấy được chính quyền địa phương trao tặng huy chương Cư dân tiêu biểu trong phong trào khuyến học Lôi Phong.

Và cũng chính trong buổi lễ trao tặng huy chương đó, Lý Tiểu Huệ đã phụ trách màn biểu diễn múa.

Ngải Phi Phi là một cô gái trầm tính, bố cô ấy kinh doanh trên biển, buôn bán rất có lộc, hoàn cảnh gia đình có thể nói là khá nhất trong tứ đại mỹ nhân lớp tôi, thế nhưng cô ấy lại có một cậu em trai cùng cha khác mẹ nữa, bố mẹ cô ấy mặc dù không ly hôn, nhưng ông ta lại ngoại tình với cô thư ký, vấn đề là cô thư ký kia vẫn không phải là mẹ của em trai Phi Phi, bây giờ năm người gia đình họ chung sống cùng nhau trong một căn biệt thự ngoại ô. Ngải Phi Phi cũng không thích nói nhiều, nhưng cô ấy rất thích văn thơ. Cô ấy tham gia cuộc thi kể chuyện Chú ếch xanh do công ty văn phòng phẩm Chú ếch xanh tài trợ, tổ chức tại từng địa bàn trong toàn thành phố, hôm ấy Ngải Phi Phi kể chuyện Hoàng tử ếch, bởi vì câu chuyện vô cùng phù hợp với hình ảnh của nhà tài trợ, nên cô ấy bất ngờ đạt giải nhất. Đây là học sinh đầu tiên của trường tôi đạt giải nhất trong cuộc thi Chú ếch xanh, vậy nên tên tuổi của cô ây nhanh chóng nổi như cồn trong trường. Ngải Phi Phi còn thường xuyên gửi bài cho các báo, bài viết của cô ấy được đăng trên tập san Khăn quàng đỏ. Có một lần, cô ấy đã nói trong buổi thuyết trình sinh hoạt lớp, rằng: Chúng ta đã không còn là những đứa trẻ, đã sắp trở thành học sinh trung học, suy nghĩ của mỗi người đã trở nên chín chắn, cảm xúc cũng trở nên phong phú hơn, tôi sẽ cố gắng viết càng ngày càng tốt, phản ánh chân thực tâm tư nguyện vọng của các bạn học sinh tiểu học. Thầy cô nói rằng tôi có thể thử nghiệm gửi bài cho những tờ báo tầm cao hơn, tập san Khăn quàng đỏ đã không còn là mục đích của tôi nữa rồi, tôi sẽ đạt được những thành tích cao hơn cho các bạn thấy.

Ngải Phi Phi nhẹ nhàng khiêm tốn, rất nhanh sau đó, tác phẩm của cô ấy được đăng trên báo Khăn quàng đỏ, nói về những trải nghiệm khi được chứng kiến viên đá trong tủ lạnh đã tan chảy như thế nào khi đặt dưới ánh nắng mặt trời.

Ngải Phi Phi là tài nữ và mỹ nữ của ngôi trường này, hầu hết đám nam sinh nhìn cô ấy đều cảm thấy rất hổ thẹn, nhất là vì mấy cô gái dậy thì quá sớm, cô nào cũng đều cao hơn chúng tôi. Thậm chí tôi còn cảm thấy, chỉ có những anh học sinh cấp ba phong trần lãng tử cưỡi con Sandy bóng loáng mới có quyền được hưởng thụ họ.

Nhưng tôi nhất định phải đợi mùa hè đến, tôi nhất định phải biết trong số mấy cô gái ấy, ai là hình bóng mà tôi yêu thương. Tôi mở đĩa Đàn ông không khóc của Tiểu Hổ Đội và dần chìm vào giấc ngủ, đĩa này tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Khác với đám bạn luôn thích những bài hát tiết tấu nhanh, rõ ràng tôi có chiều sâu hơn, tôi thích nghe những bài hát nhạc nhẹ. Tôi nghĩ có lẽ chúng nó chưa biết yêu, cho nên chỉ thích nghe những bài có tiết tấu nhanh, còn khi đã yêu một người rồi, thì bạn sẽ thích những bài hát nhẹ nhàng, chậm rãi, bởi vì bạn hiểu rõ rằng họ đang hát những gì, có phù hợp với tâm trạng của mình hay không.

Khi ấy tôi thích nhất là bài hát Nỗi muộn phiền của anh, vì từ sâu trong tiềm thức tôi cảm thấy mối tình này bi đát quá, hồi ấy tôi cao chưa đến một mét tư, còn mấy cô ấy ai cũng cao hơn một mét rưỡi. Đó chính là nỗi muộn phiền của tôi. Thời gian đó trong đám bạn bè mà tôi quen biết có người sắp bị mất chức, có người bị đuổi việc, trong cái mớ bòng bong nỗi muộn phiền ấy, tin vui duy nhất đó chính là một người anh khác của tôi được ân xá trước thời hạn, đáng tiếc là tôi chả có tí tình cảm nào với ông anh này, anh ấy bị bắt vào thời điểm tôi còn nhỏ hơn bây giờ một chút. Sau lần đập tan băng nhóm tội phạm năm 1983, các phần tử phạm tội và mưu đồ phạm tội đều im bặt như ve sầu mùa đông, nhưng qua một vài năm, thành phố tôi đang sống xảy ra vài vụ hung sát, đi đến đâu cũng đều nghe phong thanh về vụ con gái của thị trưởng bị mấy tay thanh niên xã hội đen cưỡng hiếp, vì thế cả thành phố đã mở cuộc truy quét cục bộ các băng nhóm tội phạm, đẩy mạnh công kích tất cả những tội phạm hình sự, cố gắng duy trì đảm bảo đồng bộ với các họat động giữ gìn môi trường sống. Anh ấy là con trai bác hàng xóm của hàng xóm nhà tôi, anh ấy tên là Tiêu Hoa. Cũng là đối tượng được bọn tôi hay bàn tán nhiều nhất. Hàng xóm của hàng xóm là một tay đồ tể, sinh sống bằng nghề giết mổ lợn. Một đêm năm 1987, anh Tiêu Hoa bỗng dưng có nhã hứng đi dạo phố, kết quả là bị đội cảnh sát nhân dân giữ lại tra hỏi, đồng thời tìm thấy trên người anh có một chiếc tuốc nơ vít.

Chương 15

Khi đó mọi người đều quả quyết rằng anh ấy đã ăn trộm mấy cái xe đạp hoặc là có động cơ phạm tội, mà trên thực tế, trong thị trấn đang có mấy vụ mất xe đạp, thậm chí còn mất một con mô tô Jialing vô cùng quý hiếm. Thế là anh Tiêu Hoa bị kết tội 10 năm tù. Không có ai biết hay chứng kiến việc anh ấy có thực lấy trộm xe đạp và xe máy hay không, thế nhưng anh ấy cũng không chứng minh được tại sao nửa đêm lại mang theo tuốc nơ vít ra đường, cho nên y án bị kết tội. Người nhà của anh Tiêu Hoa trái lại vô cùng cảm ơn các đồng chí dân cảnh đã xử án rất rộng lòng khoan dung, vì vốn nghĩ nếu tính cả chiếc mô tô Jialing vào cho anh ấy, thì tội danh trộm cắp sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng, chiếu theo quy định của đơn vị phòng chống tội phạm toàn quốc, thì tử hình là cái chắc.

Chẳng người nào biết rốt cuộc anh ấy có ăn trộm xe đạp hay không, nhưng tất cả mọi người đều sử dụng phương án giết nhầm còn hơn bỏ sót, đúng cái năm mà anh Tiêu Hoa bị bắt, không còn chiếc xe đạp nào bị mất thêm nữa, chứng minh xe đạp và chiếc mô tô quý giá kia đúng là do anh Tiêu Hoa trộm mất. Anh Đinh Đinh nói với tôi: Nếu anh Tiêu Hoa quay về, chúng tôi nhất định phải đối xử tốt với anh ấy, vì không có bằng chứng nào chứng minh anh ấy trộm đồ, mà nếu có trộm thật đi chăng nữa, thì anh ấy cũng đã cải tà quy chính. Anh Tiêu Hoa là một người tốt.

Tôi bị những lý lẽ của anh Đinh Đinh khuất phục hoàn toàn. Cố gắng kìm nén những tình cảm riêng tư của mình, tôi đi chào đón anh Tiêu Hoa trở về.

Nhưng tôi càng phải chào đón hơn, chính là sự quay trở lại của mùa hè.

Tôi muốn chào đón những ngôi sao lấp lánh đầy trời.

Tôi muốn chào đón đàn tôm kéo đàn tuôn ra sông.

Tôi muốn chào đón cỏ dại đầy gai đâm xuyên da thịt mình.

Tôi muốn ngẩng đầu chào đón ánh mặt trời rọi xuống những tia nắng gay gắt.

Tôi muốn chào đón ngày giỗ của anh Đinh Đinh, nghe nói khi ấy, linh hồn anh ấy sẽ trở về. Tôi mong anh phù hộ để có thể câu được những con tôm hùm to nhất vào mùa hè này, để được nở mày nở mặt với đám bạn. Tôi mong anh ở bên cạnh mình lâu một chút rồi nói cho tôi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, và tôi sẽ không còn thắc mắc nữa.

Điều quan trọng nhất là, tôi phải chờ đợi tất cả các bạn gái đều mặc váy, và tôi có thể tìm được rốt cuộc là ai, trong khoảnh khắc rơi xuống từ trên cột cờ, đã làm trái tim tôi tan chảy.

Một đứa học sinh lớp năm là tôi luôn luôn giữ vững niềm tin của mình rằng đó là tình yêu, bởi vì nó làm cho tôi mất ngủ cả đêm. Tôi bắt đầu thích nghe mục tâm sự tình cảm trên đài. Hồi đó tivi phát rất nhiều kênh kỳ lạ, tôi có thể xem mọi chương trình từ nhiều quốc gia khác nhau. Nhưng điều quái lạ là, họ đều nói tiếng trung, những điều họ nói trong chương trình không giống với những gì tôi được học trên lớp. Tôi cảm thấy cực kỳ thú vị, mang ra khoe ông nội, ông tôi vừa nghe, hoảng hốt tắt ngay, lại còn cảnh giác nhìn ngó xung quanh. Ông mở miệng định nói gì đó với tôi, rồi cảm giác không yên tâm, mở cửa thò đầu ra ngoài quan sát, lại còn mở tủ ra kiểm tra bên trong, quỳ xuống nền nhà soi vào gầm giường, sau đó mới nghiêm khắc nói với tôi: Đây là con đang nghe đài địch.

Tôi hỏi: Đài địch là gì?

Ông nội giải thích: Nghĩa là đài phát thanh của bọn địch.

Tôi ngạc nhiên: Chẳng phải bọn địch đều bị xử bắn sạch rồi sao?

Ông nói: Bọn chúng còn chưa bị bắn hết. Ngày mai ông phải đem thông tin báo cáo cho tổ chức, nếu có ai hỏi, con phải nói là không cẩn thận chỉnh đến kênh này, ngay lập tức báo cho ông, rõ chưa?

Tôi đáp: Rõ rồi ạ.

Lần đầu tiên tôi vì dính dáng đến chính trị mà phải trả một giá đắt như thế, chiếc đài bé nhỏ của tôi đã bị ông nội giao nộp cho chính quyền. Khi trở về ông tôi bảo: Lũ giặc đáng ghét, bọn chúng mới đổi kênh, khi tổ chức kiểm tra lại chẳng còn tìm được gì nữa. Trẻ con tuyệt đối không được nghe mấy thứ đó, giờ đang là thời đại của nền chuyên chính giai cấp vô sản, còn những thứ kia đều là rác rưởi của chủ nghĩa tư bản.

Tôi hỏi ông: Đài cát sét của con đâu?

Ông bảo: Ông mang đi nộp, bị giữ lại rồi.

Tôi nói: Còn băng của con đâu.

Ông hỏi: Băng gì vậy?

Tôi đáp: Đàn ông không khóc.

Ông nói: Nó ở trong đài cát sét, nên đương nhiên cũng bị niêm phong rồi.

Ngay tức thì tôi liền bật khóc nức nở.

Ông nội thấy tôi khóc lóc thảm thiết quá, mới bảo: Thế này đi, mai ông đi xin cuộn băng ấy về cho con, còn cái đài ông nghĩ chắc phải để đó một thời gian, cái băng ấy tên gì ấy nhỉ.

Tôi vừa thút thít vừa nói: Đàn ông không khóc.

Ông hỏi tôi: Ai hát vậy?

Tôi đáp: Tiểu Hổ Đội, Tiểu Hổ Đội.

Ông ngạc nhiên hỏi tôi: Tiểu Hổ Đội á, bộ đội ở đâu ra vậy?

Tôi bảo: Không phải bộ đội, mà là một ban nhạc, bao gồm Phích Lịch Hổ (Ngô Kỳ Long), Quái Quái Hổ (Tô Hữu Bằng), Tiểu Soái Hổ (Trần Chí Bằng).

Ông nội giờ mới hiểu ra, nói: À, ra là một ban nhạc.

Nước mũi đã sắp rơi xuống đất, tôi bảo ông: Là một ban nhạc, là một ban nhạc.

Ông bảo tôi: Ừ, để mai ông đi lấy về, ban nhạc đó ở đâu?

Tôi khóc càng lớn, run rẩy nói: Là của Đài Loan.

Sắc mặt của ông bỗng chốc trở nên nặng nề, bảo: Tuy cải cách mở cửa rồi, nhưng Đông Tây của Đài Loan vẫn cần phải cẩn thận.

Tôi bảo: Ông ơi, vậy ông có lấy về cho con không?

Ông nội thở dài bảo: Đợi tổ chức quyết định.

Mùa xuân năm ấy, tôi không còn cuộn băng và cái đài bầu bạn nữa. Tôi ngồi bên cửa sổ ghi lại từng lời từng lời của mỗi bài hát trong chiếc băng đó. Tôi còn đặc biệt dành riêng ra một trang để chép bài Nỗi muộn phiền trong anh.

Bao trùm lên đôi mắt em là nỗi buồn, anh biết không thể tiếp tục tự lừa dối bản thân mình, lá thu cuối cùng rồi cũng sẽ rơi, câu chuyện của đôi ta sẽ đi đâu về đâu. Nhẹ nhàng bước ra khỏi giấc mộng của em, chẳng còn dám cất lời ca đó nữa, tình yêu được gói gọn lại trong giọt nước mắt cuối cùng, giống như đứa trẻ phải bỏ chạy vì quá đau lòng.

Anh đâu phải người như em mong muốn, hôm nay nói yêu ngày mai em sẽ thấy hối hận. Những đêm cuồng nhiệt biết tìm nơi đâu, chuyện tình như thế chỉ có một lần. Nếu em có thể yêu anh như vậy, anh nguyện vì yêu mà đau, nếu em có thể yêu anh theo cách đó, anh nguyện vì yêu mà muộn phiền.

Tôi thích nhất câu hát “Những đêm cuồng nhiệt biết tìm nơi đâu, chuyện tình như thế chỉ có một lần”. Khi ấy tôi cho rằng, cả đời này tôi sẽ yêu một người như thế, cho nên làm ơn mau chóng cho tôi biết, người ấy rốt cuộc là ai, Lý Tiểu Huệ, Lưu Nhân Nhân, Lục Mỹ Hàm hay Ngải Phi Phi. Dù là ai tôi cũng đều đón nhận, còn nếu họ một mét rưỡi mà dám yêu một thằng mét tư như tôi, thì tôi nguyện vì yêu mà đau khổ.

Nhà tôi ở lúc còn nhỏ nằm ngay bên đường quốc lộ, khi đó tôi cưỡi xe đạp, mơ màng dưới ánh đèn đường loang loáng, trong cuộc lãng du đến tương lai, xe sang và gái đẹp, phi đến những miền xa. Ai ngờ đâu bây giờ là một con xe nát cùng với một bà bầu, đứa bé còn chẳng phải là con tôi, đến mẹ nó còn chẳng biết ai là bố đứa bé. Na Na sau một hồi nhảy nhót và liến thoắng giờ tựa lưng vào cửa ngủ ngon lành, tay vẫn cầm thạch hoa quả. Nhưng nếu tôi cứ mang theo cái của nợ này thì không thể kịp đến đón bạn được. Nó chỉ còn duy nhất một thằng tôi là bạn, tôi nghĩ thầm, khi nó từ trong đó bước ra, nếu không thấy tôi, thì sẽ cảm thấy cô độc nhường nào. Lúc này những vì sao đã mờ nhạt dần sau những tảng mây xám đen. Đêm đã khuya lắm rồi. Một ngày dài lê thê, tôi và Na Na đã đi được hơn trăm ki lô mét, tôi khẽ lay cô ấy tỉnh lại và bảo: Na Na, chúng ta tìm nơi nào đó nghỉ lại.

Na Na đang trong cơn mơ màng, nheo mắt nhìn tôi một hồi, hỏi: Đây là đâu?

Tôi trả lời: Đang trên đường quốc lộ.

Chương 16

Na Na lại hỏi: Chúng ta đang đi đâu đây? Anh muốn đến đâu?

Tôi đáp: Chúng ta tìm nơi nào đó nghỉ lại trước đã.

Na Na gật đầu, nói: Vâng, anh cứ đi tiếp đi, đến nơi thì gọi cho em nhé.

Chúng tôi đang tiến gần một thành phố, tôi vốn tưởng rằng ánh đèn phía xa kia hắt ra từ một xí nghiệp hóa chất, nhưng những cửa hàng và xe xuất hiện nhiều dần hai bên dường như báo cho tôi biết, vào đến thành phố rồi. Mặt đường từ hai làn mở rộng ra thành bốn làn xe, những bức tường hai bên đường chăng đầy biểu ngữ. Nơi này đang được bình chọn là thành phố văn minh của cả nước. Thành phố nằm đối diện với con đường quốc lộ nhưng không hề được đặt ở vị trí cửa ngõ, nó nằm về phía bên phải, trong vài cây số tiếp theo, các ngõ phố bên phải đều thông ra trục đường trung tâm, phía bên trái là những nhà máy mới mọc lên. Sau khi xe chạy qua vài con hẻm, chúng tôi dừng lại ở một bãi đất trống rất lớn, tôi bất chợt nhìn thấy một kiến trúc được thiết kế theo phong cách hoàng cung, tôi không kiềm chế được thốt lên một tiếng: Chao ôi. Đến gần hơn một chút, hóa ra là Tòa án, ánh đèn chiếu lên làm quốc huy trở nên huy hoàng, rạng rỡ. Phía bên cạnh Tòa án còn có một bóng râm khổng lồ, tôi nhìn từ xa nên không phát hiện ra ở đó có một tòa kiến trúc khác nữa, đến khi lại gần mới nhận thấy đó là toàn nhà lớn hơn Tòa án gấp mười lần, chỉ le lói một quả bóng đèn nhỏ gắn ngoài cửa. Tòa nhà này chắn mất cả ánh trăng, khiến một góc của Tòa án bị che khuất. Tất nhiên rồi, đó là tòa nhà của chính quyền nhân dân. Tôi lái xe men theo đường quốc lộ hồi lâu, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tòa nhà của chính phủ ban đêm không sáng đèn, khiến tôi càng thêm tò mò về thành phố này. Đèn chiếu bao quanh toà nhà giống như những khẩu đại bác ngắm thẳng vào nó, tôi rất muốn biết khi tất cả các ngọn đèn đều bừng sáng, cảnh tượng nơi đây sẽ trở nên hoành tráng thế nào. Lái xe men theo tòa nhà đến một ngã ba đường, tôi đã thấy một khách sạn sang trọng tên là Minh Châu. Tôi dừng xe trước cổng khách sạn, chuẩn bị gọi Na Na dậy, cậu nhân viên phục vụ ngay lập tức ra hiệu cho tôi không được dừng xe ở đó. Tôi nói: Tôi biết, tôi chỉ vào bàn lễ tân hỏi một chút.

Nhân viên phục vụ nói: Vậy thì anh cứ đỗ xe xong đã.

Tôi hỏi: Vậy tôi đỗ xe ở đâu?

Cậu phục vụ đáp: Dưới tầng hầm.

Tôi hỏi tiếp: Đỗ xe trên này không được sao?

Cậu phục vụ trả lời: Đỗ xe dưới tầng hầm an toàn hơn.

Tôi lái xe xa hơn một chút, dịch lên khu vực đỗ xe phía trên đó, gọi Na Na dậy, nói: Đến rồi.

Na Na ngủ rất say, khi tỉnh dậy bảo tôi trong người hơi khó chịu, mở cửa xe thò đầu ra ngoài nôn lấy nôn để.

Tôi vỗ nhẹ vài cái lấy lệ, đưa mắt nhìn xung quanh.

Na Na nôn xong quay lại nước mắt lưng tròng, áy náy bảo tôi: Em xin lỗi, xin lỗi, có làm bẩn xe anh không?

Tôi bảo: Không sao.

Na Na nhìn qua cửa kính xe thấy khách sạn Minh Châu, kinh ngạc thốt lên: Oa.

Tôi hỏi: Sao vậy?

Na Na đáp: Chúng ta ở đây sao?

Tôi trả lời: Ở chỗ tử tế một chút. Em không được khỏe lắm, nghỉ ngơi cho thoải mái, chúng ta lại tiếp tục lên đường.

Na Na mỉm cười, điệu bộ rất sành sỏi nói: Không ngờ anh là ông chủ lớn cơ đấy.

Tôi bảo: Đâu có đâu có, chiết khấu hết rồi thì cũng không đắt lắm, có điều tiền đặt cọc chắc cũng khá đắt, thế này đi, anh đưa em ba nghìn tệ, em vào trong đó đặt phòng, giường to hoặc giường đôi đều được, đặt xong nếu thừa thì trả lại anh, nếu thiếu thì em bảo anh, anh sẽ đưa thêm.

Na Na nói: Không cần nhiều thế đâu, từng này đủ rồi.

Tôi bảo: Em cứ cầm lấy, lỡ đâu lại cần.

Na Na ngồi trong xe nghĩ ngợi một lúc, nói: Ừ, thế em đi đặt phòng, anh đợi ở đây.

Tôi nói: Anh ở đây đợi em, nhân tiện dọn qua cái xe một chút.

Na Na đột nhiên nhìn tôi một cách âu yếm, tôi nghĩ, có lẽ nào cô nàng đang cảm động vì tôi chăng, tôi đã để cô ấy ở trong cái khách sạn tốt như thế. Radio trong xe đang phát bài Thừa nhận của Tân Hiểu Kỳ, Na Na còn cố nán lại đợi đến khi giai điệu cuối cùng kết thúc, rồi đột nhiên quàng cổ tôi, hôn tôi một cái. Sau khi hôn xong cô ấy có vẻ ý thức được là mình vừa nôn xong, luống cuống nói: Ôi ông chủ, em xin lỗi.

Tôi bảo: Anh không phải là ông chủ.

Na Na rưng rưng nói: Cảm ơn anh.

Tôi xua tay bảo: Em đi nhanh lên, trời tối rồi.

Na Na cố nói tiếp: Trời tối lâu rồi.

Tôi giục giã: Đừng có lừng chừng ở đây nữa, đi nhanh đi.

Na Na đột nhiên chỉnh sửa ngay ngắn mái tóc của tôi, nước mắt chực rơi xuống. Tôi hỏi: Em sao thế?

Na Na nói: Anh biết không, trước đây em làm ở tiệm uốn tóc, tiệm ấy nhỏ lắm, hơn nữa lại kiểm ra rất gắt gao, cho nên phải ra ngoài mới làm được. Những vị khách ở đó, cũng có xe như anh, thường lái xe ra ngoại ô hoặc lái xe đến một cái nhà nghỉ chật chội, có người xong việc rồi thậm chí còn không đồng ý đưa em về, em vì tiết kiệm tiền, đôi khi nghĩ là cũng không xa lắm nên đi bộ trở về cửa hàng, nhưng khi đi bộ mới biết, lái ô tô thì mất có một phút, em đi bộ mất những nửa tiếng, em lại còn đi giày cao gót, vậy nhưng em nghĩ mình đằng nào cũng đi bộ rồi, thì không gọi xe nữa, vì thế chẳng hóa công cốc sao, thế là em tự đi về, đi mãi đi mãi cuối cùng cũng nhìn thấy mặt mũi cái cửa hàng, đột nhiên lại có một người khách lái xe đến, thỏa thuận giá cả với em xong xuôi, lại lôi em đến một nơi rất xa, xong việc lại vứt em ra giữa đường quốc lộ, nói hắn có việc phải đi ngay, không tiện đường chở em về. Ngày hôm đó, em thực sự muốn gọi xe, nhưng em không gọi nổi cái xe nào cả, thế là em cứ thế mà đi bộ, chân của em rã rời, đi được hơn nửa tiếng đồng hồ, lại thấy xe taxi, nhưng em thầm nghĩ, em mà gọi xe thì chẳng phải đoạn đường mà em đi cả nửa tiếng vừa rồi lại mất trắng ư. Thật ra không phải em tiếc rẻ 8 tệ tiền đi xe đâu, thật đấy, khi em bắt đầu đi tiếp khách, bà chủ đưa cho em tất cả có tám mươi tệ, nhưng em thực sự tiếc cái quãng đường mà em vừa đi. Vất vả lắm em mới về tới nơi, lại có một chiếc xe nữa dừng lại bên cạnh, hỏi em có đi không, em nói: Mệt quá rồi, không đi nữa. Người trên xe nói: Khách của em nhiều quá à, không đi nổi nữa à. Tôi nói: Em vẫn đi được, nhưng chân của em không bước nổi nữa rồi, trừ phi anh đừng có đi xa quá. Họ đồng ý, sau đó bọn em lại thỏa thuận giá cả.

Nói đến đây Na Na bất chợt ngừng lại. Tôi hỏi: Sau đó thì sao?

Na Na thở dài thườn thượt, nói: Em cứ nghĩ hôm đó mình làm ăn được, hết đợt này đến đợt khác.

Tôi sửa lại câu nói của cô ấy: Hết lượt này đến lượt khác.

Na Na bảo: Vâng, hết con sóng này đến con sóng khác, con sóng này chưa lặng đợt sóng kia lại nổi lên. Ông chủ ơi, anh thấy em dùng thành ngữ như thế chuẩn chưa? Sau đó thằng cha trong chiếc xe kia bảo, không vấn đề, rồi cho em lên xe. Trong xe của họ có dán một tấm phim cách nhiệt đen sì, em nghĩ bụng: đằng nào thì phía sau cũng có tấm phim cách nhiệt, em chỉ cần để hắn dựa sát vào bên cạnh là được rồi. Cửa sau xe vừa mở, em cứ để nguyên cả giày cao gót mà leo lên, chân em vừa mới giẫm lên tấm ván dưới chân, nào ngờ trong xe còn có mấy thằng khác nữa, bọn chúng kéo tay em, giữ trong khoang xe sau đó đóng sầm cửa lại, xe lập tức lăn bánh. Em hoảng hốt nghĩ thầm: Thôi chết cha rồi, hoặc là lũ trộm cướp, hoặc là bọn hiếp dâm, em khi đó bị dọa đến nỗi đầu óc mụ mẫm cả.

Tôi hỏi Na Na: Sau đó thế nào, có phải đã gặp bọn côn đồ rồi không?

Na Na bảo: Còn thê thảm hơn gặp ngay phải đội Phòng chống tệ nạn.

Tôi hít ngược một hơi khí lạnh.

Na Na nói: em rất bình tĩnh, nói với họ em không phải gái mại dâm, em đi chơi về. Thế nhưng họ lôi ra một cái bút ghi âm, từng câu ra giá vừa rồi của em đều bị ghi hết cả vào. Chết tiệt, bọn này đều có trò ghi âm bẩn thỉu, thật là thảm quá. Em nói thẳng với chúng nó: Tôi không có tiền đâu, tôi vừa vào nghề. Lúc đó đúng là em mới vào nghề thật, rất siêng năng chăm chỉ, khó khăn lắm mới để dành một chút tiền, không nỡ phải nộp phạt. Sau đó chúng bảo, hay là thôi không cần nộp hết số tiền làm ăn được ngày hôm nay nữa, phục vụ ba người bọn chúng là được.

Tôi quan tâm hỏi tiếp: Sau đó thì sao? Na Na nói: Sau đó em thương lượng giá cả với chúng nó.

Tôi hỏi cô ấy: Kết quả thế nào?

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat