Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 1988 Tôi muốn nói chuyện với thế giới - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chương 9

Tôi băn khoăn: Vậy tại sao anh ấy lại chơi bi với bọn em.

Anh Đinh Đinh nói: Vì nó muốn thắng bi, không chỉ chơi bi với bọn em, nó còn chơi với những đám trẻ khác nữa, nó đang muốn mua một cái máy ghi âm xịn.

Tôi gật gù: Ra vậy.

Anh Đinh Đinh gồng hai bắp tay vừa lên xà vừa nói: Anh bảo anh ấy, mày làm thế không được, như thế là bắt nạt trẻ con. Mày muốn máy ghi âm để làm gì? Nó bảo, nó muốn ghi một cái đĩa, rồi hát tặng cho một người bạn chưa từng gặp mặt.

Tôi nói: Thế thì anh ấy có thể đi mượn một cái mà.

Anh Đinh Đinh bảo tôi: Thực ra nó cũng muốn giữ làm của riêng để nghe, sau đó anh đưa nó đến nhà văn hóa, mượn của một người bạn.

Tôi ngạc nhiên: Chà, đến nhà văn hóa anh cũng có người quen cơ à?

Anh Đinh Đinh đáp khẽ: Một người bạn. Tôi hỏi: Anh thời vụ muốn ghi bài gì vậy?

Anh Đinh Đinh bảo: Nó muốn hát bài Duyên trần.

Tôi ngơ ngác hỏi: Duyên trần là cái gì vậy?

Anh Đinh Đinh nói: Bố mẹ em không xem bộ phim mới à? Bài hát chủ đề trong phim ấy.

Tôi gật gù: Vậy à.

Anh Đinh Đinh hắng giọng: Duyên trần như mộng, bao phen trắc trở, hoa rơi khắp chốn, một tấm thân tàn co mình trong gió lạnh, khi ngoảnh lại nhìn chẳng nắng hay mưa, đường dài đằng đẵng, gập ghềnh trắc trở nào phải do ta, biển người phiêu bạt, nếm thử nhân tình ngọt đắng ra sao, nhiệt tình nhiệt tâm, đổi lại là lạnh vắng cô liêu, biết bao chân tình rồi lại trở về với cô tịch, người trôi theo gió, lạc mình giữa hoa nở hoa tàn, mặc cho thế gian bể dâu thế nào…

Tôi ngắt lời anh Đinh Đinh, cười phá lên: Ha, ha ha ha ha ha, anh thời vụ cũng biết hát sao.

Tôi chưa ý thức được rằng, khoảnh khắc mà anh Đinh Đinh cất vang tiếng hát khi đó, cũng là lần đầu tiên tôi được nghe, vậy mà tôi lại ngắt lời một cách vô tư, nhưng anh Đinh Đinh cũng chỉ nhìn tôi rồi tiếp tục hát: Đường xa vạn dặm, gập ghềnh trắc trở nào phải do ta.

Tôi cất giọng hòa vào cùng anh: Đường xa vạn dặm, gập ghềnh trắc trở nào phải do ta.

Anh Đinh Đinh bảo tôi: Bài hát này đã cũ, vậy mà đến giờ vẫn giữ y nguyên cảm xúc.

Tôi gật gù tiếp lời: Đúng là rất có cảm xúc!

Anh Đinh Đinh đã đồng ý dạy tôi những động tác giả trong bóng đá vào kỳ nghỉ hè năm đó, anh nói tôi đá thật quá, quay bên trái là dẫn bóng bên trái, quay bên phải là dẫn bóng bên phải, cử động của tôi đã thông tin cho đối thủ hết rồi: Muốn đá bóng tốt, em phải biết khống chế bóng dưới chân mình, cần phải học các động tác giả, mắt em nhìn sang bên phải, cơ thể nghiêng sang phải, em duỗi chân phải, mọi người đều cho rằng em sẽ đá sang phải, đúng lúc ấy, chân trái của em tạo lực, đổi hướng chạy sang trái, em khiến cho mọi người đều mắc lừa, trong một trận đấu muốn lừa bóng qua đối thủ nhất định phải làm động tác giả. Đợi khi nào anh về sẽ dạy em cách làm động tác giả.

Mùa xuân đến, anh Đinh Đinh chuẩn bị xong xuôi hành lý, tay cầm vé tàu sang nhà tạm biệt tôi.

Tôi hỏi: Anh Đinh Đinh, anh đi miền Bắc hay miền Nam?

Anh đáp: Anh sẽ đến miền Bắc.

Tôi bảo: Oa, cho em đi với.

Anh bảo: Không được, em còn nhỏ quá.

Tôi nói: Em ngồi tàu hỏa không mất tiền mà.

Anh nói: Sao lại không, em lớn quá rồi.

Tôi hỏi: Anh Đinh Đinh, anh đi làm gì thế?

Anh đáp: Anh đi nói chuyện với họ.

Tôi hỏi: Anh nói chuyện với ai vậy?

Anh Đinh Đinh nở nụ cười trên khóe miệng, háo hức trả lời: Với thế giới này.

Tôi reo lên một cách thích thú: Ôi chao.

Nếu anh Đinh Đinh còn sống, chắc bây giờ tầm 38 tuổi? 39 tuổi? Hay 40 tuổi rồi nhỉ? Tôi cũng không còn nhớ rõ. Na Na đã mua xong hai túi đồ ăn to tướng và đang tiến về phía tôi. Chưa được mấy bước, cô nàng vịn ngay vào thùng rác nôn ọe. Tôi vội vã mở cửa bước xuống, đúng lúc đụng ngay một ông lão đang vác theo một bình gas bước đến từ phía bên đường. Tôi chẳng thèm dừng lại, hối hả chạy sang. Ông lão quát lớn: Này cậu kia, đứng lại, đâm vào người khác lại bỏ chạy thế hả?

Tôi lập tức đứng lại. Những người xung quanh giật mình, đổ dồn ánh mắt nhìn tôi. Tôi quay lại bước về phía ông lão, ân cần hỏi thăm: Ông có sao không?

Ông lão tức giận hầm hè, chỉ vào mặt tôi nói: Có chuyện gì hay không, giờ chưa biết được.

Mấy người xung quanh bước đến nhìn tôi từ đầu xuống chân rồi quay sang nói bằng giọng địa phương: Ông có sao không, cử động xem nào, nhanh cử động xem nào, nhân lúc người ta đang còn ở đây, chỗ nào đau phải nói ngay, đợi người ta chạy mất mới thấy khó chịu thì đúng là đen đủi.

Ông lão cử động đôi chân, xoay xoay cánh tay, nói: Tay tôi thấy hơi đau.

Tôi nhìn sang phía bên đường, Na Na đang không ngừng nôn ọe, nước mắt lưng tròng nhìn tôi xua xua tay, tôi vội vàng rút ra tờ một trăm tệ, nhét vào tay ông lão, nói: Ông à, bạn cháu đang ốm, cháu phải sang xách đồ giúp cô ấy, ông xem thế nào đi mua ít thuốc bổ mà uống, cháu xin lỗi nhiều.

Nhét tiền vào tay ông lão xong tôi liền chạy đi. Ông lão chẳng nói thêm gì nữa, cầm lấy tờ tiền gấp vuông vắn, rồi cẩn thận cho vào túi áo và tiếp tục đẩy bình ga chậm rãi tiến về phía trước. Tôi nhìn theo thấy cách đó khoảng mấy mét, thấp thoáng một cái nhà máy lẩn khuất trong vùng tiếp giáp của bóng tối đen sẫm và ánh đèn màu vàng cam, nơi đó đang dựng hai chiếc bình lớn, chắc là ông lão vừa đổi gas mang về nhà. Tôi vỗ nhẹ vào lưng Na Na, Na Na gắt gỏng: Anh đừng vỗ nữa, càng vỗ em càng buồn nôn.

Tôi nói: Trên ti vi họ cũng hay làm thế mà Na Na.

Na Na rút ra chiếc khăn giấy, lau khô miệng rồi nói: Lên xe đi.

Tôi liếc mắt nhìn cái gã đang cởi trần kia, hắn ta không hề có khí chất của anh Đinh Đinh, hắn ta chỉ là một kẻ lưu manh quanh quẩn ở quầy bi-a lộ thiên này, nhưng cảnh tượng nhảy lên bàn bi-a mà nói chuyện của hắn thì giống những việc mà anh Đinh Đinh có thể sẽ làm. Tôi của lúc đó đã lớn hơn rất nhiều so với thời điểm của anh Đinh Đinh, nhưng sao tôi vẫn luôn cảm thấy mình chẳng được như anh. Anh ấy đeo hành lý trên vai, chỉ để lại mấy câu rồi rời đi, còn tôi muốn bước đến tận cuối đường lại phải chuẩn bị những bốn năm trời, mỗi lần đều viện cớ, nếu không phải vì sợ xe hỏng, thì cũng lo lắng mình chuẩn bị chưa tốt, cũng vẫn chỉ là con đường dài 5.476 km. Tôi cúi xuống nhìn lịch trình của mình, vậy là đã đi được hơn 500 km rồi. Thế nhưng, đang bị bao quanh bởi bóng tối của tỉnh nào đây, tôi cũng chẳng biết. Tôi chỉ nhớ lần đầu tiên tôi lái xe được 300 km, sau đó dừng lại mấy tháng trời. Vì thời điểm đón bạn tôi vẫn chưa đến, ngày ra tù của nó đã bị dời lại. Lần này có lẽ mới là một chuyến hành trình thực sự.

Na Na ngồi trong xe, nói: Ở đây nhộn nhịp quá, anh đi về phía trước xem sao.

Tôi gật đầu: Được. Rồi chậm rãi bẻ lái rẽ sang tay trái, nhưng đi chưa đầy một mét, lại một ông già va phải gương chiếu hậu xe tôi.

Không được đi, anh kia.

Ông lão hét ầm lên. Tôi thò đầu ra ngoài nhìn, lại một ông già khác. Ông này chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi bới: Thanh niên các anh bây giờ thật không biết trước sau, lái xe đâm phải người ta mà không biết đường xuống xe.

Na Na hỏi tôi: Sao vậy?

Tôi nói: Không sao đâu Na Na. Em đừng xuống.

Tôi nhảy xuống xe, nhanh chóng mở ví, lại rút ra tờ 100 tệ mới coóng, dúi vào tay ông già, rồi nhẹ nhàng bảo: Bác à, thôi bác đừng nói nữa, bác chịu khó mua thuốc tẩm bổ thêm nhé.

Chương 10

1988 bò từng bước trong đêm tối, Na Na hỏi tôi: Anh vừa mất 100 tệ à?

Tôi bảo: Anh mất 200 tệ rồi.

Na Na nói: Em cho anh biết nhé, em mà đã cãi nhau thì là cao thủ số một.

Cuối cùng tôi cũng đã bắt được một kênh âm nhạc. Chương trình đang phát bài Tương lai của anh không phải giấc mơ do Trương Vũ Sinh thể hiện. Tôi thở dài, nói: Na Na, thôi bỏ đi, không cần phải đôi co như thế, chỉ là 100 đồng thôi, dẫu sao người ta cũng già rồi, em đi cãi nhau với người già, dù thế nào em cũng chỉ thiệt thân thôi.

Na Na ngồi trên ghế xắn tay áo nói: Còn em là phụ nữ mang thai.

Tôi bật cười: Em và người ta dẫu sao cũng cùng cấp bậc. Nói cho anh nghe, trước khi làm nghề này, em làm gì?

Na Na bóc một túi khoai tây chiên, thản nhiên trả lời: Học sinh.

Tôi bảo: Ừ, chỉ tiếc là em làm xong nghề này mới chuyển sang nghề kia, nếu kiêm cả hai cùng lúc, thì có khi là em kiếm được nhiều hơn nữa đấy.

Na Na rõ ràng không hiểu ý tôi lắm, cô ấy cầm một miếng khoai nhét vào miệng tôi, hỏi: Vậy anh làm nghề gì?

Tôi im lặng không nói, nhìn về phía trước.

Na Na đột nhiên vén áo tôi lên. Tôi hơi thu người về phía sau, nói: Em bắt đầu nổi hứng à?

Na Na nói: Em xem có phải anh mặc thường phục hay không?

Tôi hỏi: Sao em biết được?

Na Na đáp: Nhìn thắt lưng thì biết thôi, bọn em thường kháo nhau, cảnh sát khi mặc thường phục, thông thường vẫn phải dùng thắt lưng của ngành.

Tôi nói: Vậy em nhìn cho kỹ xem anh có mặc thường phục không?

Na Na bảo: Anh thì không, nhưng lỡ anh có mặc thường phục thật, thì em cũng chẳng còn gì cả, chẳng có lý do gì để anh theo dõi em. Em đói rồi.

Tôi hỏi: Sao lại đã đói rồi?

Na Na đáp: Phụ nữ có thai đều thế cả, đều rất nhanh đói, anh không biết à?

Tôi bảo: Anh không biết.

Dọc đường quốc lộ thấp thoáng một con hẻm, Na Na nhìn thấy tiệm mỳ Lan Châu. Tấm biển hiệu còn khá mới, khách khứa ra vào tấp nập, từ đằng xa đã có thể trông thấy, cả quán có bốn cái bàn đều đã chật kín, mấy chiếc bàn được kê thêm có vẻ cũng sắp lấn vạch ngăn cách. Na Na gọi một bát mỳ, thêm hai tệ thịt bò, đặc biệt còn yêu cầu phục vụ bàn mang đến một chai coca-cola. Nhưng chưa được mấy miếng, cô nàng quay sang nhìn tôi một cách đáng thương, nói: Em no rồi. Lúc này bát bún bò của tôi còn chưa được bưng lên, tôi trách móc: Em sao thế, bảo đói lắm cơ mà.

Cô ấy lôi từ trong túi ra một cuốn sách, bên trong toàn là những ký hiệu hình tam giác, rồi thành thạo giở đến một trang, đọc: Phụ nữ mang thai nên ăn thành nhiều bữa.

Tôi giật lấy cuốn sách của cô ấy, tiêu đề là Cẩm nang mang thai, nhưng chỉ mỏng dính bằng một cuốn sổ tay tuyên truyền sinh đẻ có kế hoạch, tôi hỏi: Sao có mấy trang thế này, trước anh nhìn thấy ở nhà bạn anh, toàn dày cộp như quyển từ điển ấy.

Na Na giải thích: À, có loại dày như thế, nhưng đây là bản tóm tắt, em mua ở vỉa hè đấy.

Tôi trả lại cô ấy, hỏi: Sách lậu hả?

Na Na gật đầu, phân trần: Nhưng nội dung rất đáng tin cậy, em còn mang đến tận hiệu sách để đối chiếu cơ. Nó lược bớt phần nguồn gốc của thai nhi, quá trình hình thành thai nhi, và sinh mệnh…

Tôi cắt ngang lời cô ấy, hỏi lại: Thế trong sách của em nói những gì?

Na Na bảo: Quyển sách này khá hữu ích, nó dạy người mẹ khi mang thai cần chú ý những điều gì, ví dụ như…

Na Na tiện tay lật đến một trang, đọc to: Thời kỳ mang thai thực ra vẫn có thể sinh hoạt tình dục được, nhưng phải chú ý tư thế… Thật ngại quá… giở một cái lại đến trang này luôn, thực ra em không có ý đó, em còn chưa đọc đến trang ấy, đấy là nói đến tháng thứ Tư, em mới ở tháng thứ hai…

Tôi nói: Ồ, em đọc được hết cuốn này sao? Thuộc tất cả các mặt chữ chứ?

Nói xong, cả hai chúng tôi đều im lặng một hồi lâu.

Bát bún bò của tôi xuất hiện rất đúng lúc. Tôi chẳng bận tâm nóng nguội thế nào, cắm đầu ăn lấy ăn để.

Na Na thấp giọng nói: Thực ra thì em cũng biết, cũng… đọc được hết, cơ bản thì đều biết.

Tôi giả bộ thản nhiên đáp: Ừ, không sao, Na Na, anh chỉ đùa thôi, đừng bận tâm nhé. Cái gì ấy nhỉ, à, em mau liên lạc với ông khách thứ hai của em đi, nếu không sẽ không đủ tiền sinh con đâu.

Na Na rút từ trong túi ra chiếc điện thoại, cảm ứng nhấp nháy sáng liên hồi, tìm phần danh bạ, trước khi chuẩn bị gọi còn liếc nhìn tôi, tôi nhẹ nhàng động viên: Không sao đâu, em gọi đi, nếu không xa anh đưa em đi tìm hắn.

Na Na nhìn cái điện thoại hồi lâu rồi lại nhét vào túi.

Tôi bảo: Em sợ gì chứ.

Na Na bảo: Không phải em sợ.

Tôi nói: Anh bị phạt hết tiền rồi, em mau đi tìm một ai có thể dựa dẫm được, mau gọi đi.

Na Na bảo: Không, không, em không thể gọi.

Tôi sốt ruột hỏi: Tại sao em không thể gọi? Na Na trả lời: Người đàn ông này không được, em không thể biến hắn ta trở thành cha của đứa trẻ, hắn sẽ dạy con những điều xấu xa.

Tôi đã bắt đầu hơi mất kiên nhẫn, nói: Em nghĩ xa xôi như thế làm gì, tìm một nơi nào để mình gửi thân đã rồi hãy tính, mau gọi đi.

Na Na càng trở nên cố chấp, nắm chặt điện thoại trong tay, quả quyết: Không được.

Tôi đẩy bát bún bò ra xa, đổi sang chỗ ngồi đối diện với Na Na, nhìn thẳng vào cô ấy và nói một cách nghiêm túc: Na Na, em phải nghĩ như thế này, nếu em không có tiền, ngay đến chỗ trọ cũng không có mà ở đâu, em có quay về khu Tam giác vàng, thì cũng là bước ra từ đồn cảnh sát, hồ sơ vụ án của em vẫn còn ở đó, má mì cũng chẳng cần em nữa. Em sẽ đi làm thuê, nhưng việc gì em cũng chả biết làm, hơn nữa…

Tôi vớ lấy cuốn Cẩm nang mang thai, giở đến mục những điều cần chú ý vào tháng thứ ba, câu đầu tiên là: ‘Trong tháng này thai phụ rất dễ sảy thai, hơn nữa sẽ cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ.’ Tôi cứ ngâm nga đọc đúng những gì viết trong sách, rồi tiếp tục tấn công: Em cũng không thể tìm được công việc gì cả. Cách đơn giản nhất bây giờ là kiếm một người đàn ông. Anh không thể chịu trách nhiệm về em, vì anh còn phải đi tiếp con đường của mình. Người đàn ông bình thường cũng sẽ không chịu trách nhiệm với em đâu, vì em đang mang thai, tốt nhất là em nên đi tìm bố của đứa trẻ, dù gì chăng nữa người ta cũng phải có trách nhiệm với em, em cũng cần một chút tiền, nếu không em có thể nói với hắn ta, nếu cần thiết có thể xông thẳng đến cơ quan của hắn, hoặc nói với vợ của hắn, miễn sao có tiền nuôi con là được rồi. Mặc cho gã đó có là cầm thú, không muốn chu cấp hoặc muốn rũ sạch mối quan hệ với em, em vẫn có thể giả vờ nhượng bộ nói với gã rằng, vậy anh định vứt bỏ đứa con này sao, nhưng anh cũng phải chu cấp cho em tiền để sinh đứa bé này ra chứ, em sẽ…

Na Na cắt ngang lời tôi, nói: Chưa đủ.

Tôi bảo: Dù là chưa đủ, nhưng cũng đỡ được phần nào. Na Na, em nghe lời anh đi, nhìn anh này, em hãy nghe…

Trong khi tôi đang hùng hồn diễn thuyết, thì bà chủ quán từ đâu chạy đến ngắt lời tôi: Ăn xong thì trả tiền rồi đi, vẫn còn khách đang đợi đấy.

Tôi lấy ra mười lăm tệ đặt lên bàn, sau đó đỡ Na Na dậy tiến về phía 1988. Bên cạnh đó có hai hiệu giày rất lớn, một hiệu thì treo biển: Giảm giá hết cỡ, 29 tệ một đôi giày da bò, hiệu bên kia treo: Hàng xuất dư xịn, hai đôi tông năm tệ, cả hai hiệu giày này nhìn là biết có quan hệ mật thiết với nhau, ngay cửa chính dựng một bộ loa rởm, một bên đang phát bài hát của Trương Quốc Vinh[7], bên kia thì mở nhạc của Đàm Vịnh Lân[8]. Chúng tôi chui vào 1988, đóng cửa xe lại, nhưng chẳng cách âm được gì. Na Na nói: Lùi xe lại đi anh.

[7] Trương Quốc Vinh (12/9/1956 - 1/4/2003) là một diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của Hồng Kông. Không chỉ sở hữu một sự nghiệp âm nhạc và điện ảnh thành công rực rỡ, Trương Quốc Vinh còn được biết đến như một trong những ngôi sao được yêu thích và có ảnh hưởng nhất tại châu Á.

[8] Đàm Vịnh Lân, khán thính giả Việt Nam quen gọi là Đàm Vịnh Luân, là một diễn viên, ca sĩ, nhà phát hành nhạc của Hồng Kông. Trong thập niên 1980, Đàm Vịnh Lân nổi tiếng với những bản ballad tình ca lãng mạn với thể loại đương đại.

Chương 11

Tôi hỏi: Sao vậy?

Na Na bảo: Em không thích Đàm Vịnh Lân, nên không muốn đứng trước cửa hàng giày đó.

Tôi khởi động xe, lùi lại phía sau khoảng hai mươi mét, chầm chậm tiến vào phạm vi hiệu giày của Trương Quốc Vinh.

Tôi kéo mạnh tay phanh, nghiêng người quay sang Na Na nói bằng một giọng rất chân thành: Na Na, em nghe anh đi, nhìn anh này, em phải nhớ kỹ, em…

Mụ chủ hiệu giày đập tay vào cửa kính xe tôi, gào tướng lên: Anh không được đỗ xe ở đây, chắn ngang trước cửa hàng tôi thế này, buôn bán làm ăn gì nữa chứ.

Tôi lại phải kìm nén cảm xúc của mình xuống, ngó ra hỏi bà chủ: Trên đường này có chỗ nào đỗ xe được không?

Bà chủ chỉ tay nói: Đi đến phía trước khoảng hai mươi mét.

Na Na bảo tôi: Đi thôi, không đỗ lại nữa, chúng ta lên đường thôi.

Tôi bẻ bánh lái, quay xe rẽ ra khỏi con phố náo nhiệt này, tiến vào đường quốc lộ gồ ghề, mấp mô. Phía đối diện là một cây xăng rất lớn. Vừa đi qua nơi phồn hoa nhộn nhịp, phía trước mắt tôi giờ là bóng tối mù mịt nuốt gọn con đường trải dài hun hút, tôi vốn chẳng mong mang theo những thứ mình không có tí cảm giác xúc gì, đặc biệt lại là một người phụ nữ mang thai, cùng tiến vào chặng đường tối tăm, nhưng tôi cũng không có cách nào bỏ cô ấy lại mảnh đất phồn hoa đó. Tôi đã biến cô ấy trở thành một người bạn đồng hành trong chuyến hành trình của mình, một người mẹ đáng thương, thế nhưng tôi lại chẳng phải là ông bố đáng kính không dùng bao cao su hôm ấy, vậy nên tôi buộc phải tìm một nơi thích hợp cho cô nàng xuống. Tôi sẽ giả bộ với Na Na đó là việc vô tình xảy ra.

Tôi bảo Na Na: Nghe anh nói này, em hãy đi tìm người đàn ông đó, bây giờ gọi điện đi, anh cũng sẽ đưa em ít tiền, dồn vào chắc là cũng đủ tiền để sinh con, rồi tìm cách mượn thêm ít nữa, tạm thời nuôi đứa bé trong mấy tháng đầu, sau đó hãy về quê, đến lúc đó cha mẹ em nhất định sẽ nhận, người già mà đều thích trẻ con thôi.

Na Na cương quyết nói: Em không về, em cũng không cần tiền của anh.

Tôi bảo: Vậy em sẽ nuôi đứa con này bằng cách nào? Em lấy đâu ra tiền để dạy dỗ nó?

Na Na nói: Vẫn tiếp tục đi bán thân.

Tôi hỏi: Vậy còn tương lai của đứa trẻ này em tính sao?

Na Na nói: Không cho nó đi bán thân nữa.

Tôi hỏi lại: Nếu là con trai thì sao?

Na Na trả lời một cách ngây thơ: Em sẽ cho nó xuất ngoại.

Tôi hỏi: Em có năng lực gì mà đòi đưa con ra nước ngoài?

Na Na đáp: Em đã nói với anh rồi đó thôi, em vẫn có thể làm nghề này đến năm 40 tuổi.

Tôi bảo: Na Na, không phải anh nói em, nhưng nếu chỉ dựa vào nhan sắc của mình để bán đi thì cuộc sống chẳng có tiền đồ gì cả, em chỉ có thể nhận được hai ba trăm tệ mỗi lần, đã thế lại không ổn định, những tiệm mát xa lớn chắc chắn chả tuyển em, đứng đường thì không an toàn, vào tiệm cắt tóc cũng chẳng có giá. Anh khuyên em nên đi học đánh máy, có thể làm thư ký cho một ông sếp chẳng hạn hoặc làm nhân viên văn phòng trong một cơ quan nào đó.

Na Na quay sang hỏi tôi: Anh có mối quan hệ nào không?

Tôi bảo: Anh không, nhưng em cứ thử xem.

Na Na cười nói: Anh không biết thật hay giả vờ không biết đấy, thiên hạ có bao nhiêu người biết đánh máy, không có quan hệ thì còn lâu mới vào được các cơ quan, đơn vị. Anh yên tâm đi, em cũng để dành được một chút tiền, em sẽ tự mở một cửa hàng cắt tóc mát xa làm đẹp, bên ngoài thì cắt tóc, bên trong thì phục vụ đặc biệt, em sẽ đi kiếm thêm mấy người chị em nữa còn em sẽ rút lui, tập trung vào công tác quản lý thôi.

Tôi cũng cười, nhắc lại lời cô ấy: Tập trung vào công tác quản lý, rất tốt.

Na Na nghiêm túc vạch kế hoạch cho cuộc đời mình: Cửa hàng của em, nếu có khoảng năm sáu thợ, một năm em sẽ dành ra được trăm nghìn tệ. Na Na dang rộng hai cánh tay, dùng tất cả các ngón tay để tính toán, đoạn tiếp lời: Như thế, nếu là con gái, em sẽ nuôi dưỡng nó cẩn thận, biến nó thành công chúa.

Tôi nhịn không nổi chêm vào: Nàng công chúa trong ổ mại dâm à?

Na Na rõ ràng là đang rất phấn chấn, nói liền một mạch: Tất nhiên là em không để con mình biết được công việc của em rồi. Em sẽ biến nó trở thành một cô bé xinh đẹp, được học trong một ngôi trường tốt, học piano từ tiểu học và nhất định phải lấy một người chồng tốt. Em đã gặp vô số đàn ông rồi, nên nhìn người rất chuẩn, nhất định em sẽ giúp con em có một lựa chọn tốt nhất. Nếu là con trai, em sẽ cho nó ra nước ngoài, nếu không sang được Mỹ, Pháp gì đó, thì cho sang các nước láng giềng cũng được, ví dụ như Triều Tiên chẳng hạn.

Tôi bất giác quay sang nhìn cô ấy một cách rất kỳ quặc.

Khi phụ nữ tưởng tượng về viễn cảnh tương lai thì lúc nào cũng đặc biệt hoan hỉ, từ đầu đến cuối Na Na liến thoắng không ngừng, bảo tôi: Đến lúc đó, khi đã được đào tạo chuyên sâu ở Triều Tiên trở về, học được rất nhiều tri thức của các nước tiên tiến trên thế giới, chắc chắn nó sẽ tìm được một công việc tốt, biết đâu còn có thể làm viên chức nhà nước, nếu được làm quan gì gì đó thì quá tốt, không biết các trường đại học ở Triều Tiên có tốt không nữa, chẳng biết đi du học Triều Tiên trở về làm viên chức nhà nước có hợp không nhỉ…

Tôi phụ họa: Rất phù hợp.

Na Na nhận được sự đồng tình, vui mừng hớn hở: Thế thì tốt quá rồi. Nếu không trở thành viên chức nhà nước được, thì cũng có thể kinh doanh buôn bán cái gì đó, vì thế em cũng nên dành dụm một ít tiền, một khi nó mà đi lấy vợ thì cũng phiền đấy, nếu chưa mua được nhà, thì phải lấy vợ ngoại tỉnh, có điều cũng không cần phải lo lắng, vì ở chỗ bọn em, vốn cũng đều là dân ngoại tỉnh, nói không chừng lấy một người ở ngoại tỉnh, lại đúng là người quê em. Nhưng quê em cũng chẳng có gì tốt, hoang vu hẻo lánh, nếu lấy được vợ có hộ khẩu thành phố là tốt nhất, ở Thượng Hải, Bắc Kinh chẳng hạn, nếu được như thế thì em vui chết mất, biết đâu nó còn lấy được vợ ngoại quốc, lấy vợ Triều Tiên, như thế thực quá xuất sắc, hay là lấy vợ Mỹ, ha ha ha ha…

Tôi cũng phá lên cười với cô ấy: Ha ha ha ha ha.

Bỗng nhiên Na Na im lặng, chùng giọng xuống: Thế nhưng, em để dành lâu như thế rồi mà mới được có 2 vạn tệ, anh biết không, có nhiều kẻ đúng thật là biến thái, có tên muốn xem em nhảy, mà đã nhảy thì bắt nhảy hàng tiếng đồng hồ, rất nhiều ông khách uống say rồi, có muốn làm gì cũng không làm được, có những thằng cha nhất định bắt em phải nói những lời hạ lưu bẩn thỉu, lại có tên muốn hôn vào môi, nói muốn thám hiểm khắp cơ thể em. Còn những thằng đang chơi giữa chừng, lại bắt em xoay người, và đúng lúc em xoay người lại, gã lén vứt bao cao su đi, mãi sau em mới phát hiện ra, em luôn cẩn thận, nếu không dùng bao, em phải kiểm tra hắn kỹ lưỡng, thấy không vấn đề gì mới được. Nhưng cuối cùng em vẫn dính bệnh, anh đừng lo lắng, nghe em nói xong đi, em cứ cảm thấy trong người có gì đó không ổn, thế là em đi khám khắp nơi, anh không biết chứ em đã nhìn thấy cột điện của cả cái phố huyện này rồi, so sánh hết phòng khám này tới bệnh viện khác, cuối cùng quyết định đến cái phòng khám ấy, được biết là có kỹ thuật tốt nhất. Em vừa tới khám, phát hiện ra một đống bệnh, nào là sùi mào gà, mụn rộp, giang mai, bệnh lậu đều có cả, khiến em sợ phát khiếp, bác sĩ nói nhất định phải chữa trị cẩn thận, nếu không sẽ gây ung thư cổ tử cung, một khi đã bị ung thư cổ tử cung rồi thì không thể sinh đẻ được nữa, lúc ấy em chết khiếp. Bác sĩ bảo, bệnh viện của họ mới nhập về máy chữa trị bằng tia hồng ngoại, phát ra cái thứ ánh sáng màu đỏ, nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình chữa trị, mỗi lần trị liệu mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, mỗi đợt trị liệu là mười lần, một lần mất 580 tệ, em cũng đã đi chiếu chụp rồi. Lúc ấy em cảm thấy rất khó chịu, em sợ hại đến cả người khác, nửa tháng trời em không tiếp khách, cứ mỗi buổi chiều em lại tranh thủ nửa tiếng đi trị liệu, sau mỗi liệu trình lại là một lần thử máu, bác sĩ nói ngăn chặn được rồi, nhưng vì trong người em có quá nhiều bệnh, chỉ có hai bệnh đã ổn là giang mai và sùi mào gà, còn mụn rộp và bệnh lậu vẫn chưa khỏi hẳn, cần tiếp tục thêm một đợt trị liệu nữa, đợt trị liệu lần này vẫn tiếp tục phương pháp chiếu tia hồng ngoại, còn phải tiếp nước, lần nào cũng phải tiếp thêm natri clorua hay natri xyanua[9] gì gì đó, lần nào cũng phải truyền…

[9] Natri xyanua, công thức hóa học: NaCN, là một hợp chất hóa học cực độc.

Chương 12

Tôi lại cắt ngang lời cô ấy, bảo: Natri clorua, chính là nước muối sinh lý đấy, nếu thực sự lần nào em cũng tiếp thêm natri xyanua thì…

Na Na càng nói càng giận, bảo: Đúng vậy, chính là nước muối sinh lý, em bảo bác sĩ có thể chỉ chụp chiếu năm lần nữa thôi được không, tiền trong thẻ của tôi chẳng còn nhiều đâu. Bác sĩ bảo, không thể chiếu năm lần được, không đủ liều bệnh rất dễ tái phát. Ông ta hỏi trong thẻ của em có bao nhiêu tiền, em bảo đủ thì đủ, nhưng em còn phải sống nữa, bác sĩ chỉ trích em gay gắt rằng, sống qua ngày còn quan trọng hơn cả sức khỏe của mình ư, còn bảo em đã bị dính bệnh này tức là do đời sống tình dục không lành mạnh, muốn em phải đưa tất cả bạn trai đến trị liệu. Em nói dối ông ta rằng, bạn trai em đi nước ngoài rồi. Bác sĩ quả quyết rằng nhất định là do bạn trai ở nước ngoài quan hệ bừa bãi lăng nhăng, rồi mới truyền nhiễm cho em như thế. Nhưng quan trọng hơn là em nên tự chú ý đến sức khỏe của chính mình, nếu bệnh chưa được chữa chạy, sau này không có khả năng sinh con được nữa đâu. Em vừa nghe đến việc ảnh hưởng đến con cái, ngay lập tức ký tên vào quyết định chữa trị. Sau hai đợt trị liệu, bác sĩ bảo bệnh tình của em cũng ổn hơn nhiều rồi. Nhưng em vẫn cảm thấy trong người có gì đó bất ổn, bác sĩ bảo đó là vì tác dụng của tia hồng ngoại quá mạnh, dẫn đến vi khuẩn có lợi cũng đồng thời bị chết, nên môi trường trong âm đạo có chút mất cân bằng, nhưng hệ thống miễn dịch trong người sẽ nhanh chóng giúp em hồi phục, em nói vậy thì được, cảm ơn bác sĩ nhé. Bác sĩ còn kê cho em cả thuốc đặt âm đạo nữa, em hỏi, thuốc đó chẳng phải là chữa phù nề sao? Bác sĩ bảo thuốc đó là để chống nhiễm trùng, lúc nào thấy ngứa thì bôi, còn hiện tại cơ thể em đã không còn bệnh tình gì nữa. Em vui lắm, hôm đó khi em ra về đã muộn lắm rồi, em là bệnh nhân cuối cùng, bác sĩ sắp xếp lại giấy tờ, tháo khẩu trang y tế, thì ôi thôi, mẹ kiếp, chính là cái thằng khốn nạn nhân lúc em xoay người mà tháo bao cao su ra, đồ cầm thú, đúng là cầm thú, đến ả đàn bà quan hệ với nó mà nó còn chả nhận ra, chả lẽ trông em lại dễ quên như thế à. Em tức đến phát điên, lúc đó em quay ra chửi bới hắn một trận, yêu cầu hắn phải bồi thường tiền thuốc thang, thằng bác sĩ khốn kiếp đó bảo không thể được, còn bảo à hắn nhớ ra rồi, hóa ra hắn cũng bị dính bệnh là do em truyền cho. Em nói: Không thể như thế được, từ trước đến nay em đều dùng bao. Hắn bảo em: Lũ gái điếm bọn cô cứ có tiền thì có gì mà không dám làm chứ, đã thế lại còn chẳng bao giờ chịu vệ sinh sạch sẽ. Em cãi lại: Cái quái gì chứ, tôi luôn rất sạch sẽ. Hắn nói hắn chưa đòi em tiền chữa trị đã là may mắn cho em lắm rồi, bản thân hắn cũng phải dùng phương pháp điều trị bằng tia hồng ngoại quái quỷ gì ấy để chữa bệnh, nghe xong em ba máu sáu cơn đạp một phát nát tươm cái máy chiếu chụp khỉ gió ấy, đạp xong em nghĩ bụng, thôi chết cha rồi, nếu thằng bác sĩ khốn kiếp mà lu loa lên rằng em đã truyền bệnh cho nó, trong khi đó em lại chả có bằng chứng gì, đã thế nghề nghiệp lại thuộc trong top những nghề phạm pháp, chắc chắn chưa kịp mở miệng ra cãi đã bị gô cổ đi từ lúc nào rồi, như thế thì xong đời. Vậy là sau khi đạp tan nát máy điều trị phụ khoa, em quay sang nói với thằng khốn ấy: Coi như xong, tôi không tính toán gì nữa. Thằng khốn kia tóm cổ em lại bắt đền, nói cái máy trị liệu bằng tia hồng ngoại này giá những hơn tám mươi vạn, bây giờ em đã làm hỏng nó rồi, em liếc nhìn, đúng là em đã làm hỏng nó hoàn toàn rồi, trên sàn chỉ còn đống máy vụn chỏng chơ vỡ nát. Vừa nghe đến số tiền hơn tám mươi vạn, em ngay lập tức trở nên bình tĩnh, nghĩ bụng đằng nào cũng chẳng đền nổi, để xem bọn chúng làm gì được em, nếu là tám mươi tệ thì chắc em đã đứng ngồi không yên. Em đã nghĩ kỹ rồi, đến khi đó em sẽ tố cáo hắn cưỡng hiếp em. Vậy là em bình tĩnh trở lại, thả lỏng người, cúi xuống nhặt cái cổng phát tia hồng ngoại, em nhìn chăm chú, cơn tức giận đã biến mất, sau khi tấm ốp bị vỡ, bên trong lộ ra một bóng đèn nhỏ màu hồng đào, chết tiệt cái bóng đèn này nhìn quen lắm, trước em làm ở tiệm cắt tóc gội đầu, toàn treo loại bóng này, em còn tự tay vặn mấy quả, mấy quả bóng này có bị đốt thành tro em cũng nhìn ra. Càng nghĩ càng điên tiết, em phải trả những hơn một vạn để được chiếu thứ ánh sáng của bóng đèn này trong cả tháng trời.

Khi ấy em bỗng nhiên bật cười thành tiếng. Đúng lúc đó trên đài lại đang phát sóng chương trình quảng cáo của bệnh viện này:

Bệnh viện phụ nữ Huệ Tâm, bệnh viện phụ nữ Huệ Tâm, phương pháp chữa trị đặc biệt, chuyên trị các bệnh phụ khoa khó chẩn đoán, bảo đảm tỷ lệ khỏi bệnh đạt 100%. Đội ngũ y bác sĩ đông đảo, trang thiết bị tiên tiến, bảo mật quyền riêng tư, đảm bảo bệnh của bạn sẽ hoàn toàn được chữa khỏi. Bệnh viện phụ nữ Huệ Tâm mới nhập về máy trị liệu bằng tia hồng ngoại từ Singapore, không cần dùng dao, không cần thuốc bôi, không để lại sẹo, trả lại vẻ thanh xuân và tươi trẻ cho bạn.

Sau khi kết thúc đoạn quảng cáo, chương trình còn phát ca khúc Dâng hiến của Tô Nhuế, Đường dài nguyện dâng hiến cho phương xa, hoa hồng nguyện dâng cho tình yêu, em lấy thứ gì dâng hiến cho anh đây, người yêu của em…

Tôi hỏi: Na Na, em được chiếu chụp cả tháng trời có phải bằng cái máy trị bệnh phụ khoa bằng tia hồng ngoại nhập từ Singapore về đó không?

Na Na ngay tức khắc tháo dây an toàn đứng hẳn lên ghế, chỉ thẳng vào cái đài cát-sét nói: Chính là nó, chính là nó đấy, đồ lừa đảo, em phải cho mọi người biết mới được.

Nói đoạn, Na Na tức khắc lôi điện thoại ra, bấm gọi 110. Sau khi nói chuyện một hồi lâu, tôi quay sang hỏi: 110 bảo sao?

Na Na đáp: 110 bảo là, họ đã ghi lại rồi, nhưng vấn đề thế này thuộc Bộ Công thương quản lý, vấn đề này thuộc về tranh chấp quyền lợi của người tiêu dùng. Nhưng anh không thấy thế là lừa đảo sao?

Tôi xoa xoa đầu Na Na, bảo: Na Na à, em thật thà quá.

Na Na trầm ngâm hồi lâu, bảo tôi: Thực ra em cũng không thật thà lắm đâu, em mua cho khách bao cao su loại đểu nhất, một tệ được những năm cái, an toàn thì nói chung cũng an toàn, rất là dày, lại còn đủ màu sắc, khách của em đều không thích màu đen, bảo là đeo màu đen vào nhìn nhỏ đi, ha ha ha ha ha. Một lần sau khi em đeo bao vào cho khách mới phát hiện ra nó còn bị phai màu nữa chứ, ha ha ha ha ha ha ha ha, thằng cha đó đáng ghét lắm, đúng là trời phạt, ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Tôi nhìn Na Na, không nhịn được cười nói: Na Na, nếu cái bao ấy bị phai màu, chả phải nó cũng ra màu ở… bên trong của em sao?

Mặt Na Na lập tức biến sắc, miệng khẽ há ra ngạc nhiên: Ôi trời ạ, ôi trời…

Tôi hỏi: Na Na, mọi chuyện sau đó giải quyết thế nào?

Na Na bảo: Sau đó em định làm ầm lên, nhưng cũng không hiệu quả, Viện trưởng đến, em vừa nhìn thấy xe của cha Viện trưởng, biết ngay là toi rồi không giở trò được nữa, em bảo đây là hàng nhái, bọn chúng cãi sống cãi chết, bảo em chi phí thay bóng đen là bốn vạn tệ, em bảo tên bác sĩ kia cưỡng hiếp em, tên khốn bác sĩ hỏi: Cô có bằng chứng không? Em phản công: Thế anh có bằng chứng gì bảo tôi làm hỏng cái máy này, tên bác sĩ nói: Bọn tôi đương nhiên có bằng chứng, ở đầu quả bóng đèn có gắn camera. Lúc đó em biết thôi mình ngu rồi. Bọn chúng nói: Thôi mọi chuyện cứ tính thế này, hai bên không ai nợ nhau, họ cũng tự nhận là xui xẻo, nếu không thì sẽ tung toàn bộ hình ảnh chữa trị và phá hoại tài sản của em lên mạng. Lúc đó em còn chưa chịu, như thế chả phải tống tiền sao? Như thế chả phải tội quay camera trái phép sao? Có tội danh đó không anh nhỉ? À, đúng rồi xâm phạm đời tư, như thế chả phải là xâm phạm đời tư sao? Sau đó lão Viện trưởng bảo em: Cô nhìn giấy đăng ký xe của tôi đây này, cô đã tìm hiểu về lịch sử của cái bệnh viện này chưa, bệnh viện của chúng tôi là bệnh viện chính quy cao cấp, không bao giờ xảy ra những tình huống đó, cô đắc tội với bọn tôi còn không sao, chứ cô thử đắc tội với người khác xem, e rằng… Tất nhiên, đây là xã hội được pháp luật bảo vệ, mọi người không phải lũ man di mọi rợ gì, chúng tôi làm cách nào ăn hiếp một cô gái như cô chứ, nhưng cô nghĩ mà xem, con cái cô sau này liệu có định học hành ở đây không? Liệu thằng bé có gặp những khó khăn trở ngại gì không? Đó là điều mà những người phụ nữ như cô nên nghĩ đến. Phải không? Thôi hôm nay thế này đi, về phía bệnh viện chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, coi như đồng chí này lóng ngóng không cẩn thận làm hỏng, bệnh của cô cũng được các chuyên gia của chúng tôi hội chuẩn, như tôi được biết thì cũng đã điều trị xong rồi, tên của cô là… ờ, trong bệnh án chắc chắn còn lưu. Dù thế nào thì đồng chí ạ, mỗi bên cùng lùi một bước, biển rộng trời cao, vì bệnh viện của chúng tôi, vì cô, vì tương lai của con cái cô sau này, thế nào?... Nghe lão Viện trưởng nói thế, em liền xuôi ngay, thôi được rồi, nhỡ con mình sau này còn học hành ở cái nơi này, cũng phải cho thằng bé một đường lùi chứ. Chỉ tiếc đứt ruột một vạn tệ kia, em còn phải vay mượn của hơn năm mươi ông khách, anh nói xem trong tình trạng của em bây giờ, để năm mươi khách hàng tin tưởng cho mình mượn tiền, liệu có dễ dàng không?

Tôi hỏi Na Na: Vậy còn bệnh của em?

Na Na thở dài bảo: Thôi đừng nhắc đến nữa, sau này cứ cảm thấy không khỏe, em sẽ đến hẳn bệnh viện lớn để khám, cổ tử cung bị viêm hay đường tiết niệu bị nhiễm, kiếm vài viên cờ-lo-rô-xít uống là được, em thấy thuốc này hiệu quả lắm, cho nên đến giờ em vẫn kiên trì, chưa từng thấy tái phát.

Tôi trầm ngâm hồi lâu, nói: Tốt.

Tôi nghiêng đầu nhìn Na Na chăm chú, Na Na từ bấy đến giờ kể quá nhiều chuyện, giờ đang nhìn quanh quẩn, thấy rõ là cô nàng đang tìm nước. Có vẻ cô nàng chợt nhớ ra trong túi đồ ăn vừa mua có mấy chai nước, bèn nhoài người ra ghế sau, tìm kiếm một thôi một hồi, rồi đưa cho tôi một chai. Tôi nói cảm ơn. Na Na lại nhoài về ghế trước. Tôi nhắc nhở: Na Na, em cẩn thận một chút, đừng có trèo qua trèo lại thế.

1988 đưa chúng tôi chạy qua từng cột, từng cột đèn trên con đường quốc lộ, trong thứ ánh sang màu cam hắt hiu ấy, cách vài cột lại có cái hỏng đèn, tôi quay sang ngắm nhìn khuôn mặt của Na Na, một cô gái trông rất đỗi bình thường, không hề xinh xắn, nhưng cũng chẳng xấu xí, ánh mắt cô ấy không sáng cũng chẳng tối, lời nói không hoa mỹ cũng chẳng quá thô lỗ, tâm trạng cô ấy chẳng ai oán cũng không vui tươi, bình thường như những cột đèn đường nhìn mãi cũng thành quen[10] kia, nó sáng lên bạn cũng không nhìn thêm lần nữa, nó tắt đi bạn cũng chẳng lùi lại một bước, cô gái đến gõ cửa phòng tôi, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đưa cô ấy đi xa đến vậy. Cô ấy giống một người bạn nhảy chủ động đến mời tôi, tôi cũng vì phép lịch sự mà đưa tay dìu cô ấy một khúc, đương nhiên, trong lúc nhảy tôi không hề biết rằng có đến ba người đang nhảy cùng nhau, nếu không thì chắc chắn tôi sẽ từ chối, cho dù cuốn Cẩm nang mang thai có viết thế nào đi chăng nữa, thì cái trò làm tình ba người ấy tôi cũng không thể chấp nhận được.

[10] Nguyên văn là “Tư Không kiến quán”, có tích rằng thời nhà Đường có một thi sĩ nổi tiếng tên là Lưu Vũ Tích, do tính cách tự do phóng khoáng nên trong kinh thành có một người căm ghét hãm hại, bị giáng xuống làm thứ sử Tô Châu. Ở nơi này có một người từng làm chức Tư Không, tên Lý Thân, do ngưỡng mộ danh tiếng Lưu Vũ Tích nên mời ông uống rượu. Trong lúc nhâm nhi, Lưu Vũ Tích nổi hứng làm một bài thơ: “Búi tóc mây cao mới điểm trang, Gió xuân một khúc Đỗ Vi Nương. Tư không, quen mắt nên hờ hững, Thứ Sử Tô Châu luống đoạn trường” (Phan Văn Các). Vì thế, Tư Không kiến quán có nghĩa là nhìn mãi thành quen, chuyện thường ở huyện.

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ