Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 50 Sắc Thái - trang 15

Chương 14

Hình ảnh Christian quỳ sụp dưới chân, nhìn tôi bằng đôi mắt màu xám kiên định là cảnh tượng lạnh người và kinh khủng nhất mà tôi từng chứng kiến - còn hơn cả cảnh Leila và khẩu súng của cô ta. Sự mơ hồ từ rượu mà tôi đang chịu đựng tan biến ngay lập tức và bị thay thế bởi một cơn đau râm ran kèm theo cảm giác đày đọa từ từ xâm chiếm.

Tôi hít vào thật mạnh vì sốc. Không. Không, chuyện này sai rồi, sai quá rồi, khó chịu quá rồi.

“Christian, đừng làm như thế. Em không muốn như thế.” Anh vẫn nhìn tôi thụ động, không di chuyển, không nói gì.

Khỉ thật. Anh chàng Năm Mươi đáng thương của tôi. Tim tôi se lại và quặn thắt. Tôi phải làm cái quái gì với anh bây giờ? Nước mắt dâng đầy khóe mi.

“Sao anh lại làm thế? Nói với em đi,” tôi thì thầm.

Anh chớp mắt một cái.

“Em muốn anh nói gì?” Anh khẽ hỏi, dịu dàng, và trong một thoáng tôi nhẹ nhõm vì anh đã nói, nhưng không phải như thế này - không. Không.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má tôi, và đột nhiên việc nhìn thấy anh ấy ở đúng vị trí mà sinh vật có tên Leila vừa mới quỳ xuống làm tôi không chịu nổi. Hình ảnh một người đàn ông quyền lực - thực ra vẫn là một cậu bé, người đã từng bị lạm dụng và bỏ mặc, người cảm thấy không xứng đáng với tình yêu thương của gia đình hoàn hảo của mình và người bạn gái không-lấy-gì-làm-hoàn-hảo... chàng trai đã mất mát quá nhiều của tôi... Điều này làm trái tim tôi như vỡ vụn.

Lòng trắc ẩn, sự mất mát, và nỗi tuyệt vọng, tất cả đều trào lên trong tim tôi, và tôi cảm thấy một nỗi tuyệt vọng tắc nghẹn trong mình. Tôi sẽ phải chiến đấu để mang anh ấy quay về, để mang anh chàng Lắm Chiêu của tôi quay về.

Suy nghĩ về việc tôi thống trị ai đó thật khủng khiếp. Suy nghĩ về việc thống trị Christian càng thêm khó chịu. Nó sẽ khiến tôi giống như cô ta - người phụ nữ đã làm điều này với anh ấy.

Tôi rùng mình trước suy nghĩ đó, cố nuốt cơn nghẹn trong cổ họng. Tôi không thể làm điều đó. Tôi không muốn làm điều đó.

Khi suy nghĩ của tôi đã rõ ràng, tôi chỉ thấy một cách duy nhất. Không rời mắt khỏi mắt anh ấy, tôi quỳ xuống trước mặt anh.

Sàn nhà gỗ cứng chắc dưới chân, và tôi gắng lấy mu bàn tay gạt nước mắt.

Như thế này, chúng tôi bình đẳng. Chúng tôi ở cùng một vị trí. Đây là cách duy nhất mà tôi sẽ làm để giành lại anh ấy.

Mắt anh thoáng mở to khi tôi ngẩng lên nhìn anh, nhưng vẻ mặt và tư thế của anh không thay đổi.

“Christian, anh không phải làm như thế,” tôi van xin. “Em sẽ không trốn chạy. Em đã nói với anh và nói đi nói lại rất nhiều lần rồi, em sẽ không trốn chạy. Tất cả những chuyện xảy ra... nó quá sức chịu đựng của em. Em chỉ cần một chút thời gian để suy nghĩ... một chút thời gian cho bản thân mình. Tại sao lúc nào anh cũng nghĩ đến điều tồi tệ nhất thế?” Tim tôi thắt lại vì tôi biết; là bởi anh ấy rất hoài nghi, rất ghê tởm bản thân mình.

Những lời Elena nói quay lại giày vò tôi. “Cô ta có biết anh cảm thấy bi quan thế nào về bản thân mình không? Về tất cả các vấn đề của anh ấy?”

Ôi, Christian. Nỗi sợ hãi lại siết lấy tim tôi lần nữa và tôi bắt đầu nói nhảm, “Em đang định đề nghị tối nay quay lại căn hộ của em. Anh không bao giờ cho em thời gian... thời gian chỉ để cân nhắc mọi chuyện cho thấu đáo,” tôi nức nở, và anh thoáng cau mày. “Chỉ cần thời gian để suy nghĩ thôi. Chúng ta gần như chưa biết gì về nhau, và tất cả những suy nghĩ liên quan đến anh... Em cần... em cần thời gian để suy xét cho thấu đáo. Và bây giờ Leila đang... ừm, đang bị làm sao đó... cô ta ra đường và không phải là một mối đe dọa... Em đã nghĩ... nghĩ rằng...” Giọng tôi tắt dần và tôi nhìn anh. Anh cũng chăm chú nhìn lại, tôi nghĩ anh đang lắng nghe.

“Nhìn thấy anh với Leila...” Tôi nhắm mắt lại khi ký ức đau thương về phản ứng của anh với người phục tùng cũ đang gặm nhấm tôi. “Đó là một cú sốc. Em đã thoáng thấy cuộc sống của anh... và...” Tôi nhìn những ngón tay xương xẩu của mình, nước mắt vẫn lã chã rơi. “Anh quá tốt đẹp so với em. Càng thấu hiểu về cuộc sống của anh, em càng sợ rằng anh sẽ chán em, rồi anh sẽ ra đi... Và em cũng có kết cục giống như Leila... một cái bóng. Vì em yêu anh, Christian ạ, và nếu anh bỏ rơi em, chuyện đó sẽ giống như thế giới không có ánh sáng vậy. Em sẽ sống trong bóng tối. Em không muốn trốn chạy. Em chỉ quá sợ hãi là anh sẽ bỏ em thôi...”

Tôi nhận ra khi tôi nói những lời này với anh ấy - với hy vọng anh ấy lắng nghe - vấn đề thực sự của tôi là gì. Tôi không biết tại sao anh ấy lại thích tôi. Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao anh ấy lại thích tôi.

“Em không hiểu tại sao anh lại thấy em hấp dẫn,” tôi thì thầm. “Anh, ừm, anh là anh... còn em là...” Tôi nhún vai và ngước lên nhìn anh. “Em không hiểu được. Anh đẹp trai, hấp dẫn, thành công, tử tế, tốt bụng và biết quan tâm - tất cả những điều đó - còn em thì không. Và em không thể làm những điều anh muốn em làm. Em không thể cho anh điều anh cần. Làm sao anh có thể hạnh phúc bên em được? Làm sao em có thể giữ anh được?” Giọng tôi là một lời thì thầm khi tôi nói ra những nỗi sợ hãi u tối nhất của mình. “Em chưa bao giờ hiểu được anh thấy điều gì ở em. Và khi chứng kiến anh ở bên cô ấy, điều đó lại quay trở về với em.” Tôi sụt sịt và lấy tay lau mũi, nhìn vẻ mặt phục tùng của anh.

Ôi, anh ấy làm tôi phát cáu. Nói với em đi, khỉ thật!

“Anh định quỳ ở đây hết đêm đúng không? Vì em cũng sẽ làm như thế,” tôi gắt với anh.

Tôi nghĩ vẻ mặt anh dịu lại - có lẽ trông anh hơi thích thú. Nhưng điều đó rất khó nói.

Tôi có thể đưa tay ra và chạm vào anh ấy, nhưng đó sẽ là một sự lăng mạ khủng khiếp về vị trí mà anh ấy đặt tôi vào. Tôi không muốn điều đó, nhưng tôi không biết anh ấy muốn gì, hay anh ấy đang cố nói điều gì với tôi. Tôi không hiểu nổi.

“Christian, làm ơn, làm ơn... nói chuyện với em đi,” tôi van xin, siết chặt tay.

Tôi cảm thấy khó chịu khi quỳ, nhưng tôi vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt xám tuyệt đẹp và nghiêm nghị của anh, chờ đợi.

Và chờ đợi.

Và chờ đợi.

“Nào anh,” tôi van nài thêm lần nữa.

Ánh mắt chăm chú của anh đột nhiên sẫm lại rồi khẽ chớp.

“Anh sợ lắm,” anh thì thầm.

Ôi, tạ ơn Chúa! Bên trong, Tiềm Thức của tôi lảo đảo bước về chiếc ghế bành của cô ấy, thở dài nhẹ nhõm và nốc một ly rượu gin.

Anh ấy nói rồi! Sự biết ơn tràn ngập trong tôi, tôi phải cố gắng kiềm chế cảm xúc và dòng nước mắt chực rơi.

Giọng anh thật nhỏ và trầm. “Khi anh thấy Ethan về, anh biết có ai đó đã để em vào căn hộ của em. Cả Taylor và anh nhảy ra khỏi xe. Bọn anh biết và khi nhìn thấy cô ta ở đó như thế với em - có vũ khí nữa. Anh nghĩ mình đáng chết một nghìn lần, Ana. Có kẻ đang đe dọa em... tất cả những nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất của anh hiện ra. Anh rất tức giận, với cô ta, với em, với Taylor, với bản thân anh.”

Anh lắc đầu để lộ nỗi đau của mình. “Anh không biết cô ta bất ổn đến mức nào. Anh không biết phải làm gì. Anh không biết cô ta sẽ phản ứng thể nào.” Christian ngừng lại và cau mày. “Và rồi trông cô ta có vẻ rất hối hận. Nên anh đã biết mình phải làm gì.” Anh nhìn chằm chằm, cố gắng dò xét phản ứng của tôi.

“Tiếp đi,” tôi thì thầm.

“Nhìn thấy cô ta trong tình trạng suy sụp tinh thần như vậy, anh biết mình có thể làm gì đó...” Anh nhắm mắt lại. “Ngày trước cô ta luôn tinh nghịch và lém lỉnh.” Anh rùng mình và hít một hơi run rẩy, gần như là tiếng nức nở. Lắng nghe điều này giống như bị tra tấn, nhưng tôi vẫn quỳ, chăm chú nuốt từng lời anh nói.

“Cô ta có thể làm hại em. V đó sẽ là lỗi của anh.” Mắt anh cụp xuống, tràn ngập nỗi sợ hãi khó hiểu, và anh lại tiếp tục yên lặng.

“Nhưng cô ta không làm thế,” tôi khẽ nói. “Và anh không phải chịu trách nhiệm cho việc cô ta rơi vào tình trạng đó, Christian ạ.” Tôi ngước lên và chớp mắt với anh, khuyến khích anh nói tiếp.

Rồi tôi chợt nhận ra tất cả những gì anh làm là để giữ cho tôi được an toàn, và có lẽ cả Leila nữa, vì anh cũng lo lắng cho cô ta. Nhưng anh ấy quan tâm đến cô ta nhiều đến mức nào? Câu hỏi đó cứ lơ lửng trong đầu khiến tôi khó chịu. Christian nói yêu tôi, rồi anh ấy lại tàn nhẫn ném tôi ra khỏi căn hộ của chính mình.

“Anh chỉ muốn em đi,” anh thì thầm, với khả năng kỳ lạ có thể đọc thấu suy nghĩ của tôi. “Anh muốn em tránh xa khỏi nguy hiểm, và... Em. Đã. Không. Đi.” Anh rít lên qua hàm răng nghiến chặt rồi lắc đầu. Tôi gần như có thế chạm vào sự đau khổ của anh.

Anh nhìn tôi chăm chú. “Anastasia Steele, em là người phụ nữ cứng đầu nhất mà anh biết.”

Anh nhắm mắt và lắc đầu lần nữa vẻ hoài nghi.

Ồ, anh ấy quay lại rồi. Tôi trút một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Anh mở mắt, vẻ mặt cô độc - chân thành. “Em đã không định bỏ đi ư?” Anh hỏi.

Không!

Anh lại nhắm mắt và thả lỏng cả cơ thể. Khi anh mở mắt ra, tôi có thể thấy nỗi đau và sự thống khổ của anh.

“Anh đã nghĩ...” Anh ngừng lại. “Đây là con người anh, Ana. Tất cả con người anh... Và anh hoàn toàn là của em. Anh phải làm gì để khiến em nhận ra điều đó? Để khiến em hiểu rằng anh muốn có em theo bất cứ cách nào. Rằng anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh, Christian, và khi thấy anh như thế này...” Giọng tôi tắc nghẹn, nước mắt lại bắt đầu rơi. “Em nghĩ em đã làm anh đau khổ.”

“Đau khổ ư? Anh ư? Ồ không, Ana. Ngược lại là khác.”

Anh với tay ra nắm lấy bàn tay tôi.

“Em là sinh mệnh của anh,” anh thì thầm, và anh hôn khớp ngón tay tôi trước khi nhấn lòng bàn tay tôi vào tay anh.

Mắt mở to đầy sợ hãi, anh nhẹ nhàng kéo tay tôi và đặt nó lên ngực trên trái tim anh - khu vực cấm. Hơi thở anh gấp hơn. Tim anh đập dồn dập điên cuồng bên dưới những ngón tay tôi. Anh không rời khỏi mắt tôi, quai hàm đanh lại, răng cắn chặt.

Tôi thở hổn hển. Ôi anh chàng Lắm Chiêu của tôi! Anh đang để cho tôi chạm vào anh. Và cảm giác như tất cả không khí trong phổi của tôi biến mất hết. Máu kéo dồn lên tai khi trái tim tôi bắt đầu hòa nhịp cùng anh.

Anh bỏ tay tôi ta, vẫn để nó ở vị trí trước tim anh. Tôi gập ngón tay lại, cảm thấy hơi ấm của làn da anh bên dưới lớp vải áo sơ mi dày. Anh đang nín thở. Tôi không chịu nổi nữa.

Tôi phải bỏ tay ra.

“Không,” anh nói anh và lại đặt tay anh lên tay tôi lần nữa, nhấn ngón tay tôi vào người anh. “Đừng.”

Được hai từ đó khuyến khích, tôi tiến lại gần hơn để đầu gối của chúng tôi chạm vào nhau và tôi ngập ngừng đưa tay còn lại lên để anh biết đích xác tôi định làm gì. Mắt anh mở to hơn nhưng anh không ngăn tôi lại.

Nhẹ nhàng, tôi bắt đầu cởi cúc trên áo anh. Làm việc đó bằng một tay thật khó. Tôi ngọ nguậy ngón tay để anh bỏ nó ra, cho phép tôi dùng cả hai tay để cởi áo anh. Mắt tôi không rời mắt anh khi chiếc áo mở lộ ra cả lồng ngực.

Anh nuốt xuống, và môi anh hé mở khi hơi thở anh tăng nhanh, và tôi cảm thấy được sự sợ hãi của anh mỗi lúc lại dâng lên, nhưng anh ấy không quay đi. Anh vẫn đang ở trạng thái phục tùng ư? Tôi không biết.

Tôi có nên làm điều này không? Tôi không muốn làm anh ấy tổn thương, cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Chứng kiến anh ấy như thế này, hiến dâng thân mình cho tôi, là một hồi chuông cảnh tỉnh.

Tôi đưa tay lên, nhìn anh chằm chằm và do dự... xin anh cho phép. Rất nhanh, anh nghiêng đầu sang bên, cứng người chuẩn bị cho sự đụng chạm của tôi. Ở anh tỏa ra sự căng thẳng, nhưng lần này đó không phải là dấu hiệu của cơn tức giận - đó là nỗi sợ hãi.

Tôi lưỡng lự. Tôi có thể thực sự làm điều này với anh không?

“Được,” anh thở ra - một lần nữa lại là khả năng trả lời những câu hỏi không thành tiếng của anh.

Tôi khẽ miết đầu ngón tay trên lông ngực anh và nhẹ nhàng vuốt chúng dọc xuống theo xương ức. Anh nhắm mắt, mặt anh nhăn lại như thể đang trải qua nỗi đau không chịu đựng nổi. Chứng kiến điều đó thật quá sức chịu đựng, vì thế tôi nhấc tay ra ngay lập tức, nhưng anh nhanh chóng túm lấy tay tôi và quả quyết đặt nó trở lại, ngay trên khuôn ngực trần của anh.

“Không,” anh nói căng thẳng. “Anh cần phải làm thế.”

Mắt anh hơi nheo lại. Chuyện này hẳn là đau đớn lắm. Chỉ nhìn tôi cũng cảm thấy đau.

Rất cẩn thận, tôi vuốt ve ngón tay dọc theo ngực anh đến nơi trái tim, kinh ngạc trước cảm giác của mình, và hoảng sợ rằng mình đã đi quá xa.

Anh mở mắt, đôi mắt màu xám tro dữ dội như muốn thiêu đốt tôi.

Chúa ơi. Ánh mắt ấy thật nghiêm nghị, hoang dại, mãnh liệt, và hơi thở anh gấp gáp. Điều đó làm máu tôi như sôi lên.

Tôi cảm thấy lúng túng hơn bao giờ hết.

Anh vẫn chưa ngăn tôi lại, nên tôi lướt ngón tay ngang ngực anh lần nữa, và miệng anh trễ xuống. Anh thở hổn hển, tôi không biết đó là vì sợ hay điều gì khác.

Tôi đã muốn được hôn vào chỗ đó của anh quá lâu đến mức tôi hạ thấp gối xuống và chăm chú nhìn anh, để anh hiểu rõ ý định của tôi. Sau đó tôi cúi xuống và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trên tim anh, cảm nhận thấy làn da ấm áp, có mùi ngọt ngào của anh dưới làn môi mình.

Tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của anh làm tôi hoảng hốt đến mức tôi ngồi phịch xuống, sợ hãi những gì sẽ hiện ra trên khuôn mặt anh. Mắt anh nhắm chặt, nhưng anh vẫn ngồi yên.

“Lại đi,” anh thì thầm, và tôi cúi xuống ngực anh lần nữa, lần này để hôn một vết sẹo của anh. Anh thở dốc khi tôi hôn cái sẹo khác, rồi cái khác nữa. Anh rên rỉ thật to, rồi đột nhiên tay anh vòng quanh người tôi, lùa vào tóc và kéo đầu tôi lên thật mạnh khiến miệng tôi chạm vào khuôn miệng đang khao khát của anh. Và chúng tôi hôn nhau, những ngón tay tôi đan vào tóc anh.

“Ôi, Ana,” anh thở mạnh, xoay người rồi kéo tôi xuống sàn nhà để tôi nằm dưới anh. Tôi giơ tay lên ôm trọn lấy khuôn mặt đẹp đẽ của anh, và trong giây phút đó, tôi cảm nhận được những giọt nước mắt của anh.

Anh ấy đang khóc... không. Không!

“Christian, đừng khóc, anh. Em thực sự không có ý đó khi nói rằng em sẽ không bao giờ rời bỏ anh. Thật đấy. Nếu em khiến anh hiểu sai, em rất xin lỗi... Xin anh, xin anh tha thứ cho em. Em yêu anh. Em sẽ luôn yêu anh.”

Bóng anh hiện ra to lớn, anh nhìn thẳng vào tôi với nét mặt đầy đau khổ.

“Có chuyện gì thế?”

Mắt anh mở to hơn.

“Có bí mật gì khiến anh tin rằng em sẽ chạy trốn thế? Bí mật gì khiến anh quả quyết tin rằng em sẽ ra đi?” Tôi van xin, giọng run run. “Nói cho em đi, Christian, nào anh...”

Anh ngồi dậy và khoanh chân lại.

Tôi băn khoăn mơ hồ không biết chúng tôi có thể rời khỏi sàn nhà không. Nhưng tôi không muốn cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Cuối cùng, anh cũng chuẩn bị tin tưởng ở tôi.

Anh nhìn tôi chăm chú, trông anh cực kỳ cô độc. Ôi khỉ thật - tệ quá.

“Ana...” Anh ngừng lại, cố tìm kiếm câu chữ, vẻ mặt đau khổ...

Chuyện quái quỷ này sẽ đi đến đâu đây?

Anh hít một hơi thật sâu và nuốt xuống. “Anh là một kẻ ác dâm, Ana. Anh thích đánh đập những cô gái tóc vàng như bọn em vì tất cả bọn em đều giống mụ điếm đó - mẹ đẻ của anh ấy. Chắc em có thể đoán ra lý do.” Anh nói nhanh như thể đã ấp ủ câu nói đó trong đầu hết ngày này qua ngày khác và đang tuyệt vọng muốn được giải thoát khỏi nó.

Thế giới của tôi dừng lại. Ôi không.

Đó không phải là điều tôi mong đợi. Chuyện này tệ quá. Thực sự tồi tệ hơn rất nhiều. Tôi nhìn anh chằm chằm, cố hiểu ẩn ý đằng sau lời anh vừa nói. Nó giải thích tại sao tất cả chúng tôi đều giống nhau.

Suy nghĩ ngay lúc này của tôi là Leila đã đúng - “ông chủ rất ám muội.”

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện đầu tiên giữa tôi và anh về những khuynh hướng của anh khi chúng tôi ở trong Căn Phòng Đỏ.

“Anh từng nói anh không phải là một người ác dâm,” tôi thì thầm, cố gắng trong tuyệt vọng để hiểu... để bào chữa cho anh.

“Không, anh đã nói anh là Người Áp Đặt. Nếu anh nói dối, thì đó là một lời nói dối vì đã bỏ sót. Anh xin lỗi.” Anh nhìn nhanh xuống những móng tay được cắt tỉa gọn gàng của mình.

Tôi nghĩ anh xấu hổ. Xấu hổ vì đã nói dối tôi ư? Hay về việc anh ấy là người như thế nào?

“Khi em hỏi anh câu hỏi đó, anh đã nhìn thấy một mối quan hệ rất khác biệt giữa hai chúng ta,” anh thì thầm. Tôi có thể thấy sự hoảng sợ từ trong đáy mắt anh.

Đầu tôi như bị một quả cầu bê tông đập vào. Nếu anh ấy là một kẻ ác dâm, anh ấy thực sự cần những trận đòn roi đó.

Chết tiệt. Tôi gục đầu xuống lòng bàn tay.

“Vậy điều đó là sự thực,” tôi thì thầm, ngẩng lên nhìn anh. “Em không thể cho anh điều anh cần.” Chuyện là thế đấy - điều đó thực sự có nghĩa chúng tôi không hợp nhau.

Thế giới dưới chân tôi bắt đầu rơi tuột xuống, sụp đổ hoàn toàn khi nỗi sợ hãi càng lúc càng thít chặt cổ họng tôi. Thế là hết. Chúng tôi không thể ở bên nhau.

Anh cau mày. “Không, không không. Ana. Em có thể làm được mà. Em thực sự cho anh điều anh cần.” Anh siết nắm đấm. “Xin hãy tin anh,” anh thì thầm, lời nói của anh là lời cầu xin thống thiết.

“Em không biết phải tin vào điều gì nữa, Christian ạ. Chuyện này quá phức tạp,” tôi thì thầm, cổ họng tôi khô khốc và đau nhói khi khép lại, làm tôi nghẹn vì những giọt nước mắt rưng rưng.

Mắt anh mở to và sáng lên khi nhìn tôi.

“Ana, tin anh đi. Sau khi anh trừng phạt em và em rời bỏ anh, thế giới quan của anh đã thay đổi. Anh không đùa khi nói rằng anh không muốn phải cảm thấy điều đó một lần nữa.” Anh nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt van nài đau khổ. “Khi em nói yêu anh, anh như được soi rọi. Chưa ai từng nói với anh điều đó, và anh cảm giác như mọi vấn đề đều đã kết thúc - hay có lẽ chính em đã kết thúc tất cả, anh không biết. Bác sĩ Flynn và anh vẫn đang thảo luận rất kỹ về chuyện này.”

Ồ. Hy vọng nhanh chóng nhen nhóm trong tim tôi. Có lẽ chúng tôi sẽ ổn cả. Tôi muốn chúng tôi sẽ ổn. Phải không? Tất cả những điều đó có nghĩa là gì?” Tôi thì thầm.

“Có nghĩa là anh không cần đến nó. Không phải bây giờ.”

Sao cơ? “Làm sao anh biết? Làm sao anh có thể chắc chắn như thế?”

“Anh chỉ biết thôi. Nghĩ đến việc làm em đau... theo một cách thực sự... điều đó thật ghê tởm.”

“Em không hiểu. Thế còn về thước kẻ, những cái đánh vào mông, và tất cả các thứ vớ vẩn khác thì sao?”

Anh vuốt tay lên tóc và gần như mỉm cười, nhưng thay vào đó lại thở dài buồn bã. “Anh đang nói đến những thứ nặng nề hơn cơ, Anastasia ạ. Em phải xem điều anh có thể làm với một cái roi mây hay roi tra tấn cơ.”

Miệng tôi há hốc, kinh hoàng. “Em không muốn đâu.”

“Anh biết. Nếu em muốn làm điều đó, thì được... nhưng em không muốn và anh hiểu. Anh không thể làm những trò đó với em nếu em không muốn. Anh đã nói với em một lần rồi, em có tất cả quyền lực. Và giờ đây, kể từ lúc em quay lại, anh không còn những ham muốn đó nữa, không một chút nào.”

Tôi há hốc miệng nhìn anh một lúc, cố gắng hiểu tất cả những điều này. “Tuy nhiên khi chúng ta gặp nhau, đó là điều anh muốn, đúng không?”

“Đúng, chắc chắn rồi.”

“Làm thế nào mà tất cả những ham muốn đó biến mất, Christian? Kiểu như em là thuốc chữa, và anh - để tìm từ thích hợp hơn - được cứu chữa ư? Em không hiểu.”

Anh thở dài lần nữa. “Anh không nói là ‘được cứu chữa’... Em không tin anh ư?”

“Em chỉ thấy điều đó... rất khó tin. Đó là chuyện khác mà.”

“Nếu em chưa bao giờ rời bỏ anh, thì có lẽ anh sẽ không cảm thấy như thế này. Việc em bỏ anh đi là điều tốt đẹp nhất mà em từng làm... cho chúng ta. Nó khiến anh nhận ra anh cần em biết bao, và anh thực sự nghiêm túc khi nói rằng anh sẽ giữ lấy em bằng bất cứ cách nào có thể.”

Tôi nhìn anh chằm chằm. Tôi có thể tin được chuyện này không? Chỉ cần nghĩ đến chúng cũng đủ làm đầu tôi đau như búa bổ, và sâu thẳm bên trong tôi cảm thấy... tê cóng.

“Em vẫn ở đây. Anh tưởng đến bây giờ em đã ra khỏi cửa rồi cơ,” anh thì thầm.

“Tại sao? Vì em nghĩ rằng anh là một kẻ tâm thần thích đánh đập và quan hệ với những người phụ nữ trông giống mẹ anh ư? Điều gì khiến anh nghĩ như thế?” Tôi rít lên với anh, quát tháo.

Mặt anh tái nhợt trước những từ ngữ cay nghiệt của tôi. “Ừm, anh không nghĩ kiểu như thế, nhưng đúng,” anh nói, đôi mắt mở to đầy đau khổ.

Vẻ mặt anh trang nghiêm đến mức tôi hối hận vì đã nổi giận. Tôi cau mày, cảm thấy nhói lên vì tội lỗi.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại bức ảnh trên chiếc giường thời thơ ấu của anh, và trong phút chốc tôi nhận ra tại sao người phụ nữ trong đó lại trông quen thuộc đến thế. Bà ta giống anh. Chắc hẳn đó là mẹ đẻ anh ấy.

Việc anh ấy dễ dàng xua đuổi bà ta hiện ra trong đầu tôi: Chẳng có ai quan trọng... Bà ta chịu trách nhiệm cho tất cả những chuyện này... Và trông tôi giống bà ta... Chết tiệt thật!

Anh nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt chứa chan chân thành, và tôi biết anh đang chờ phản ứng của tôi. Anh nói anh yêu tôi chân thành, nhưng tôi thực sự rất bối rối.

Mọi chuyện rối tung. Anh ấy đã trấn an tôi về Leila, nhưng bây giờ tôi biết chắc chắn cô ta có thể giúp anh ấy thỏa mãn thú vui của mình. Suy nghĩ đó khiến tôi mệt mỏi và khó chịu.

“Christian, em kiệt sức rồi. Ngày mai chúng ta nói về chuyện này được không? Em muốn đi ngủ.”

Anh chớp mắt nhìn tôi ngạc nhiên. “Em không đi ư?”

“Anh muốn em đi à?”

“Không! Anh cứ nghĩ em sẽ bỏ đi nếu biết chuyện.”

Lúc nào anh ấy cũng ám chỉ việc tôi sẽ đi sau khi biết những bí mật đen tối nhất của anh ấy... Và giờ tôi biết rồi. Khỉ thật. Ông chủ đúng là ám muội thật.

Tôi có nên bỏ đi không? Tôi đã từng rời khỏi anh ấy một lần, và việc đó gần như làm tôi suy sụp... Và cả anh ấy nữa. Tôi yêu anh ấy. Tôi biết điều đó dù anh ấy có thú nhận những điều này.

“Đừng bỏ anh,” anh thì thầm.

“Ôi, em phải gào lên cho anh nghe - không! Em sẽ không đi!” Tôi quát lên, và điều đó làm tôi nhẹ nhõm. Đấy, tôi nói ra rồi đấy. Tôi sẽ không đi.

“Thật ư?” Mắt anh mở to.

“Em có thể làm điều gì để khiến anh hiểu là em sẽ không đi đây? Em có thể nói gì nữa?”

Anh nhìn tôi chằm chằm, lại để lộ ra nỗi sợ hãi và đau đớn một lần nữa. “Có một việc mà em có thể làm.”

“Sao cơ?” Tôi cáu kỉnh.

“Cưới anh,” anh thì thầm.

Sao cơ? Có phải anh ấy vừa mới...

Lần thứ hai trong chưa đầy một tiếng đồng hồ, thế giới của tôi như ngừng lại.

Trời ạ. Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông rắc rối mà tôi yêu. Tôi không thể tin vào điều anh ấy vừa mới nói.

Kết hôn ư? Anh ấy đang cầu hôn ư? Anh đùa chắc? Tôi không ngăn lại nổi - một tiếng cười khúc khích, lo lắng, hoài nghi vang lên từ sâu trong cổ họng. Tôi cắn môi để ngăn không cho nó biến thành một tiếng cười phá lên kích động, nhưng rồi thất bại thảm hại. Tôi nằm lăn xuống sàn nhà và đầu hàng trước tiếng cười đó, tôi cười như chưa bao giờ được cười, những tiếng cười rú lên giúp tôi được xoa dịu.

Và trong một thoáng tôi chỉ còn một mình, nhìn tình huống lố bịch này, một cô gái cười khúc khích, kích động bên cạnh anh chàng đẹp trai phiền phức. Tôi lấy tay che mắt khi tiếng cười biến thành những giọt nước mắt bỏng rất. Không, không... chuyện này thật quá sức chịu đựng.

Khi cơn kích động giảm dần, Christian nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra. Tôi quay lại nhìn anh. Anh đang cúi xuống, khuôn miệng méo mó vì sự ngạc nhiên gượng gạo, nhưng mắt anh là một màu xám sôi sục, có lẽ anh bị tổn thương, ôi không.

Anh khẽ đưa mu bàn tay gạt nước mắt. “Em thấy lời cầu hôn của anh buồn cười lắm sao, Steel?”

Với tay lên, tôi nhẹ nhàng vuốt ve má anh, cảm giác những sợi râu lởm chởm dưới tay mình. Chúa ơi, tôi yêu người đàn ông này.

“Thưa ngài Grey... Christian. Khả năng căn thời gian của anh thật...” Tôi ngước lên nhìn anh khi không biết nói từ gì.

Anh cười tự mãn với tôi, nhưng những nếp nhăn quanh mắt anh cho tôi biết anh bị tổn thương. Anh tỏ ra rất nghiêm túc.

“Em đang làm anh đau lòng đấy, Ana. Em sẽ lấy anh chứ?”

Tôi ngồi dậy và cúi xuống, đặt hai tay lên đầu gối anh. Tôi nhìn thẳng vào khuôn mặt đáng yêu của anh.

“Christian, em vừa mới gặp người bạn gái cũ bị tâm thần của anh với một khẩu súng, bị ném ra khỏi căn hộ của mình, nếu anh dám thể hiện hình ảnh Anh Chàng Lắm Chiêu nóng bỏng với em...”

Anh mở miệng ra định nói, nhưng tôi giơ tay lên. Anh ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Anh vừa tiết lộ một số thông tin khá sốc về bản thân mình, và giờ anh đang hỏi cưới em.”

Anh nghiêng đầu sang hết bên này đến bên khác như nghiền ngẫm điều gì đó. Anh ấy đang thích thú. Tạ ơn Chúa.

“Phải, anh nghĩ rằng đó là sự tổng kết công bằng và chính xác cho tình huống này,” anh lạnh nhạt nói.

Tôi lắc đầu. “Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra với niềm ham thích bị cản trở?”

“Anh đã vượt qua nó, và bây giờ anh là một người ủng hộ cho sự ham thích ngay tức khắc. Carpe diem[1], Ana,” anh thì thầm.

[1] Carpe diem: Thành ngữ Latin có nghĩa là “Nắm bắt khoảnh khắc”, “Hãy sống với ngày hôm nay”

“Nghe này, Christian, em đã biết anh được khoảng ba phút, và vẫn còn quá nhiều điều em muốn biết. Em đã uống quá nhiều rồi, em đói, em mệt, và em muốn đi ngủ. Em cần phải cân nhắc lời cầu hôn của anh cũng như việc em cân nhắc bản hợp đồng anh đưa cho em. Và...” Tôi bặm môi để thể hiện sự khó chịu nhưng cũng để làm không khí giữa chúng tôi phán chấn hơn - “đó không hẳn là lời cầu hôn lãng mạn nhất.”

Anh nghiêng đầu sang một bên nở nụ cười. “Vẫn lẻo mồm lẻo mép như mọi khi, Steele ạ,” anh thở ra, giọng nhẹ nhõm hẳn. “Vậy đó không phải là một lời từ chối?”

Tôi thở dài. “Không phải, ngài Grey ạ, đó không phải là một lời từ chối, nhưng cũng không hẳn là một sự đồng ý. Anh làm điều này chỉ vì anh đang sợ hãi thôi, và anh không tin em nữa.”

“Không, anh làm việc này là vì cuối cùng anh đã gặp được người mà anh muốn chung sống suốt quãng đời còn lại.”

Ồ. Tim tôi lỡ một nhịp, và tận sâu thẳm trong lòng, tôi thấy mình tan ra. Làm thế nào giữa tình huống trớ trêu này anh ấy vẫn có thể nói ra được những điều lãng mạn nhất thế nhỉ? Miệng tôi há hốc vì sốc.

“Anh chưa bao giờ nghĩ điều đó sẽ xảy ra với mình,” anh nói tiếp, vẻ mặt ánh lên sự chân thành tha thiết.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, cố tìm từ ngữ cho phù hợp.

“Em có thể nghĩ thêm về chuyện đó không...? Và nghĩ cả về những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay nữa? Những điều anh đã nói với em ấy? Anh đòi hỏi sự kiên nhẫn và niềm tin. Ừm, giờ thì em cần điều đó ở anh, Grey ạ. Bây giờ em cần những điều đó.”

Mắt anh tìm kiếm mắt tôi, rồi anh cúi xuống và nhét lọn tóc xõa ra sau tai tôi.

“Anh có thể chấp nhận điều đó.” Anh hôn nhanh lên môi tôi. “Không lãng mạn lắm, đúng không?” Anh nhướng mày, và tôi lắc đầu vẻ quở trách.

“Thích lãng mạn đúng không?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

Tôi gật đầu và anh khẽ cười với tôi.

“Em đói không?”

“Có ạ.”

“Em chưa ăn gì.” Đôi mắt anh phủ một màn sương, quai hàm cứng lại.

“Vâng, em chưa ăn gì.” Tôi ngồi lên ngay ngắn và ngoan ngoãn nhìn anh. “Bị đuổi ra khỏi căn hộ của chính mình sau khi chứng kiến bạn trai của em âu yếm với người phục tùng cũ của anh ấy đã đẩy lùi cơn đói của em đáng kể đấy.” Tôi liếc nhìn anh và chống hai tay vào hông.

Christian lắc đầu và duyên dáng đứng lên. Ôi, cuối cùng chúng tôi cũng thoát được cái sàn nhà rồi. Anh giơ tay ra cho tôi.

“Để anh kiếm đồ gì cho em ăn nhé,” anh nói.

“Em có thể chỉ đi ngủ thôi được không?” Tôi chán nản nói khi đặt tay vào tay anh.

Anh kéo tôi lên. Tôi ngồi yên. Anh cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt dịu dàng.

“Không, em phải ăn đã. Đi nào.” Christian hống hách đã quay lại, và điều đó thật dễ chịu.

Anh dẫn tôi vào bếp và để tôi ngồi chờ trong khi anh lại chỗ tủ lạnh. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Giời ạ, gần mười một rưỡi rồi, mà tôi phải thức dậy đi làm vào sáng hôm sau.

“Christian, em không đói lắm đâu.”

Anh cố tình phớt lờ tôi trong lúc lục lọi chiếc tủ lạnh khổng lồ.

“Pho mát nhé?” Anh hỏi.

“Giờ này thì không ăn đâu.”

“Bánh quy xoắn nhé?”

“Trong tủ lạnh á? Không ăn đâu,” tôi cáu kỉnh.

Anh xoay người và cười toe toét với tôi. “Em không thích ăn bánh quy xoắn à?”

“Không thích lúc mười một rưỡi. Christian, em đi ngủ đây. Anh có thể lục lọi tủ lạnh suốt đêm nếu anh thích. Em mệt rồi, em lại có một ngày quá sức. Một ngày mà em muốn quên đi.” Tôi trượt khỏi ghế và anh quắc mắt nhìn tôi, nhưng ngay lúc này tôi chẳng quan tâm nữa. Tôi muốn đi ngủ - tôi mệt lử rồi.

“Mì ống và pho mát nhé?” Anh giơ một chiếc tô trắng có nắp kim loại lên. Trông anh tràn trề hy vọng và thích thú.

“Anh thích mì ống và pho mát à?” Tôi hỏi.

Anh hăng hái gật đầu, và trái tim tôi tan chảy. Đột nhiên trông anh thật trẻ trung. Ai mà ngờ được cơ chứ? Christian Grey thích đồ ăn của trẻ con.

“Em có muốn ăn một chút không?” Anh hỏi, giọng đầy hy vọng. Tôi không thể cưỡng lại anh ấy, và tôi còn đói nữa.

Tôi gật đầu mỉm cười yếu ớt với anh. Nụ cười tươi rói của anh khiến tôi muốn ngạt thở. Anh nhấc nắp nhôm ra rồi đẩy tô vào lò vi sóng. Tôi ngồi lại trên chiếc ghế đẩu và nhìn người đẹp có tên Christian Grey - người đàn ông muốn cưới tôi - di chuyển duyên dáng và nhẹ nhàng trong bếp.

“Vậy là bây giờ anh biết dùng lò vi sóng rồi đấy?” Tôi nhẹ nhàng trêu.

“Nếu đồ ăn để trong hộp thì anh có thể xử lý được. Anh gặp rắc rối với đồ ăn thật cơ.”

Tôi không tin nổi đây là người đàn ông đã từng quỳ gối trước mặt tôi chưa đầy nửa tiếng trước. Anh ấy lại quay trở về bản ngã dễ thay đổi của mình. Anh sắp dĩa, dao, và khăn trên bàn ăn.

“Muộn quá rồi,” tôi thì thầm.

“Ngày mai đừng đi làm nữa.”

“Mai em phải đi làm chứ. Sếp em đi New York mà.”

Christian cau mày. “Em có muốn đến đó vào cuối tuần này không?”

“Em xem dự báo thời tiết rồi, hình như có mưa thì phải,” tôi lắc đầu.

“Ồ, thế em muốn làm gì?”

Tiếng ‘ping’ của lò vi sóng báo hiệu bữa ăn đêm đã đủ nóng.

“Lúc này em chỉ muốn giải quyết từng ngày một thôi. Tất cả những chuyện thú vị này... mệt mỏi quá.” Tôi nhướn một bên mày nhìn anh, và anh thận trọng phớt lờ nó.

Anh đặt tô trắng giữa chỗ dao dĩa đã sắp sẵn và ngồi cạnh tôi. Trông anh như đang suy nghĩ lung lắm, hơi lơ đãng. Tôi xúc mì ống ra đĩa. Mùi của nó thật hấp dẫn, khiến tôi chảy nước miếng.

“Xin lỗi em về chuyện Leila,” anh thì thầm.

“Sao anh lại xin lỗi?” ừm, mì ống ngon y như mùi hương của nó vậy. Dạ dày tôi lẩm bẩm biết ơn.

“Chắc hẳn đó là một cú sốc khủng khiếp với em khi thấy cô ta trong căn hộ của mình. Trước đó Taylor đã rà soát nó rồi. Cậu ấy rất buồn.”

“Em không trách Taylor mà.”

“Anh cũng thế. Cậu ấy đã đi tìm em đấy.”

“Thế à? Tại sao?”

“Anh không biết em ở đâu. Em để ví và điện thoại lại. Anh thậm chí còn không thể tìm ra dấu vết của em. Em đi đâu thế?” Anh hỏi. Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng trong lời nói của anh có một dòng chảy ngầm đáng lo ngại.

“Ethan và em chỉ đến một quán bar bên kia đường thôi. Để em có thể thấy chuyện gì đang diễn ra ấy.”

“Anh hiểu rồi.” Không khí giữa chúng tôi đã thay đổi một chút. Không còn vui vẻ nữa.

Okay, được... hai chúng ta có thể chơi trò chơi đó. Cố gắng tỏ ra thờ ơ, muốn làm dịu lại sự tò mò cháy bỏng nhưng vẫn sợ câu trả lời, tôi hỏi, “Thế anh làm gì với Leila trong căn hộ thế?”

Tôi ngước lên nhìn anh, và chiếc dĩa xúc đầy mì ống đứng khựng lại trong không khí.

Ôi không, không hay rồi.

“Em thực sự muốn biết ư?”

Cổ họng tôi nghẹn ứ và cơn đói biến mất. “Vâng,” tôi thì thầm.

Cậu muốn thật ư? Cậu thực sự muốn biết ư? Tiềm Thức ném chai rượu gin đã cạn của cô ta xuống sàn nhà và ngồi thẳng dậy trên ghế, nhìn tôi chằm chằm đầy hoảng sợ.

Miệng Christian mím thành một đường mỏng, và thoáng lưỡng lự. “Bọn anh nói chuyện, và anh tắm cho cô ta.” Giọng anh khàn đục, và nói nhanh khi tôi không phản ứng gì. “Anh đã lấy đồ của em mặc cho cô ta. Anh mong em không phiền điều đó. Nhưng cô ta bẩn thỉu quá.”

Quỷ thần ơi. Anh ấy tắm cho cô ta ư?

Việc đó không đúng. Tôi quay cuồng, nhìn chằm chằm xuống đĩa mì ống. Cảnh tượng ấy làm tôi muốn ói.

Cố gắng nhìn sự việc bằng lý trí, Tiềm Thức chỉ đạo. Phần trí tuệ tỉnh táo đó của tôi biết rằng anh ấy làm thế chỉ vì cô ta bẩn thỉu, nhưng chuyện đó khó quá. Bản ngã ghen tuông yếu ớt của tôi không chịu đựng nổi.

Đột nhiên tôi muốn khóc - không phải là những giọt nước mắt ủy mị nhẹ nhàng chảy xuống hai bên má mà là gào thật to lên. Tôi hít một hơi thật sâu để đẩy cơn nức nở xuống, nhưng cổ họng tôi khô khốc và khó chịu trước những giọt nước mắt bị kìm nén lại.

“Đó là tất cả những gì anh có thể làm, Ana ạ,” anh nhẹ nhàng nói.

“Anh vẫn có tình cảm với cô ta ư?”

“Không!” Anh hoảng hốt nói và nhắm mắt lại, mặt tràn đầy nỗi thống khổ. Tôi quay đi, lại nhìn chằm chằm vào đống thức ăn buồn nôn của mình. Tôi không chịu nổi khi nhìn anh.

“Khi thấy cô ta như thế - thật khác, thật đau khổ. Anh lo cho cô ta, như một con người trước đồng loại của mình.” Anh nhún vai như thể đang muốn giũ bỏ một kỷ niệm khó chịu. Trời ơi, anh ấy đang muốn tôi cảm thông ư?

“Ana, nhìn anh này.”

Tôi không thể. Tôi biết nếu làm thế mình sẽ òa khóc mất. Chấp nhận việc đó mới khó làm sao. Tôi như một bình gas quá tải - đầy ứ, quá sức chịu đựng. Không còn chỗ để chứa thêm gì nữa. Đơn giản là tôi không thể đối mặt với chuyện vớ vẩn nào nữa. Tôi sẽ bùng cháy và nổ tung, và nếu tôi thử làm như thế thì sẽ chẳng ra làm sao cả. Trời ơi!

Christian lo lắng cho người phục tùng cũ của anh ấy theo cách thật thân mật - hình ảnh đó vụt qua đầu tôi. Tắm cho cô ta, khốn kiếp - khi cô ta trần như nhộng. Một cơn rùng mình đau đớn và cay nghiệt chạy khắp cơ thể tôi.

“Ana.”

“Sao?”

“Đừng mà. Chuyện đó chẳng có nghĩa gì cả. Như kiểu lo lắng cho một đứa trẻ, một đứa trẻ đau khổ và kiệt sức thôi,” anh thì thầm.

Anh ấy thì biết cái quái gì về việc lo lắng cho một đứa bé chứ? Đây là người phụ nữ mà anh ấy từng mê mẩn, từng có mối quan hệ tình dục bất thường.

Ôi, đau đớn quá. Tôi hít một hơi thở sâu để trấn tĩnh. Hoặc có lẽ anh ấy đang nói đến bản thân mình. Anh ấy mới là đứa trẻ đau khổ. Điều đó hợp lý hơn... cũng có thể nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Ôi, chuyện này quá rắc rối, và đột nhiên tôi mệt rũ cả người. Tôi muốn ngủ ngay lập tức.

“Ana?”

Tôi đứng lên, bỏ đĩa vào bồn rồi trút đồ ăn vào thùng rác.

“Ana, xin em đấy.”

Tôi đi nhanh về phía anh và đối diện anh. “Thôi đi, Christian! Thôi cái câu ‘Ana, xin em đấy’ đi!” Tôi quát anh, và nước mắt tôi bắt đầu lăn xuống má. “Hôm nay em đã gặp quá đủ những chuyện vớ vẩn rồi. Em đi ngủ đây. Em mệt và bấn loạn quá. Giờ thì để cho em yên.”

Tôi quay gót chạy vào phòng ngủ, mang theo hình ảnh về ánh mắt choáng váng và mở to sững sờ của anh, rồi đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương, gần như không nhận ra bà già hom hem thê thảm, đôi mắt đỏ ngầu, mặt mũi lem luốc đang nhìn lại mình. Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà, để mặc những cảm xúc cuồn cuộn không kìm nén nổi cuốn mình đi, nức nở những tiếng nấc quặn lồng ngực, cuối cùng cũng để cho nước mắt chảy xuống như mưa.

Chương 15

“Này,” Christian nhẹ nhàng nói khi anh kéo tôi vào vòng tay, “Xin em đừng khóc, Ana, xin em đấy,” anh van xin. Anh đang ngồi trên sàn phòng tắm, và tôi ngồi trong lòng anh. Tôi vòng tay quanh anh và nức nở dụi vào cổ anh. Anh dịu dàng thì thầm vào tóc tôi, khẽ vuốt ve tôi.

“Anh xin lỗi, bé yêu,” anh thì thầm, điều đó càng làm tôi khóc to hơn và ôm anh chặt hơn.

Chúng tôi cứ ngồi như thế mãi. Cuối cùng, khi tôi đã cạn nước mắt, Christian đứng lên, ôm tôi và bế tôi đặt vào giường của anh. Một lúc sau, anh nằm bên cạnh tôi trong bóng tối. Anh kéo tôi vào vòng tay, ôm tôi thật chặt, rốt cuộc tôi cũng chìm vào một giấc ngủ tối tăm và hỗn loạn.

Tôi giật mình tỉnh dậy. Đầu óc mơ hồ và tôi ấm áp quá. Christian cuộn quanh người tôi như một cây leo. Anh vừa ngủ vừa lầm bầm khi tôi trượt ra khỏi vòng tay anh, nhưng anh không tỉnh dậy. Tôi liếc nhìn đồng hồ báo thức. Mới ba giờ sáng. Nghĩ mình cần một viên Advil và một cốc nước, tôi thò chân xuống đất và lần ra bếp trong phòng lớn.

Trong tủ lạnh, tôi thấy một hộp nước cam và đổ ra cốc. Ừm... nó thật ngon, sự mơ hồ của tôi biến mất ngay lập tức. Tôi lục lọi trên tủ chén để tìm thuốc giảm đau và cuối cùng cũng vớ được một hộp nhựa đầy thuốc. Tôi nuốt hai viên Advil và đổ thêm một cốc nước cam nữa.

Lang thang đến chỗ bức tường kính lớn, tôi nhìn xuống thành phố Seattle đang say ngủ. Ánh sáng nhấp nháy bên dưới tòa lâu đài chọc trời của Christian, hay là pháo đài nhỉ? Tôi gục đầu vào ô cửa mát lạnh - cảm giác thật nhẹ nhõm.

Có quá nhiều thứ để suy nghĩ sau tất cả những chuyện hôm qua. Tôi dựa lưng vào cửa kính và trượt xuống ngồi bệt trên sàn nhà. Căn phòng lớn tối om như hang động trong màn đêm, chỉ có ánh sáng le lói phát ra từ ba chiếc đèn bếp.

Tôi có thể sống ở đây, kết hôn với Christian không? Sau tất cả những gì anh ấy đã làm? Tất cả những ký ức ở chính nơi này?

Hôn nhân. Chuyện đó thật khó tin và hoàn toàn bất ngờ. Nhưng tất cả mọi chuyện về Christian đều bất ngờ. Khóe môi tôi nhếch lên châm biếm. Christian Grey, hãy chờ đợi những điều bất ngờ - Chàng trai năm mươi sắc thái hỗn loạn.

Nụ cười của tôi tắt dần. Tôi trông giống mẹ anh ấy. Điều này làm tôi đau đớn, rất đau, và không khí đột nhiên bị rút cạn trong phổi tôi. Tất cả chúng tôi đều trông giống mẹ anh ấy.

Làm thế quái nào mà tôi có thể thoát khỏi sự ám ảnh của lời bật mí đó? Thảo nào Christian không muốn nói với tôi. Nhưng chắc chắn anh ấy không thể nhớ nhiều về mẹ. Tôi băn khoăn, không biết mình có nên nói chuyện với bác sĩ Flynn không. Christian có cho tôi làm thế không? Có lẽ ông ấy có thể trả lời cho những câu hỏi đó.

Tôi lắc đầu, cảm thấy mệt rũ người, nhưng tôi đang thưởng thức không gian lặng lẽ yên bình của căn phòng lớn và những tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp của nó - lạnh lùng và giản dị, nhưng theo cách riêng của mình, chúng vẫn đẹp trong bóng tối và chắc chắn đáng giá cả một đống tiền. Tôi có thể sống ở đây không? Sẽ tốt hơn hay tệ hơn đây? Tôi nhắm mắt, lại gục đầu vào ửa kính và hít một hơi thở sâu để xua đi nỗi phiền muộn.

Sự yên tĩnh thanh bình bị phá vỡ bởi một tiếng hét bản năng khiến tất cả những sợi lông trên người tôi dựng đứng lên. Christian! Trời ơi - chuyện gì xảy ra thế? Tôi đứng lên, chạy về phòng ngủ trước khi tiếng vang của âm thanh khủng khiếp đó tắt dần, tim tôi đập thình thịch vì lo sợ.

Tôi bật công tắc đèn cạnh giường của Christian. Anh đang lăn lộn và quằn quại đầy đau khổ. Không! Anh lại hét lên, và âm thanh kỳ quái, khủng khiếp đó lại xuyên thấu người tôi lần nữa.

Khỉ thật - một cơn ác mộng!

“Christian!” Tôi cúi xuống, túm lấy vai và lay anh tỉnh dậy. Anh mở mắt, đôi mắt hoang dại và trống rỗng, liếc nhìn quanh căn phòng trống rỗng trước khi quay lại nhìn tôi.

“Em đã đi, em đã đi, đúng là em đã đi rồi,” anh thì thầm - đôi mắt mở to nhìn tôi chằm chằm vẻ buộc tội - và trông anh thật bối rối, điều đó làm tim tôi thắt lại. Chàng trai tội nghiệp của tôi.

“Em đây mà.” Tôi ngồi xuống giường cạnh anh. “Em ở đây,” tôi nhẹ nhàng thì thầm để cố trấn an anh. Tôi giơ tay ra và đặt lên má anh, cố gắng vuốt ve.

“Em đã đi mà,” anh thì thầm thật nhanh. Mắt vẫn lộ vẻ hoang mang và hoảng hốt, nhưng dường như anh đang bình tĩnh lại.

“Em đi uống nước thôi. Em khát quá.”

Anh nhắm mắt và xoa mặt. Khi anh mở mắt ra, trông chúng thật cô độc.

“Em đây rồi. Ôi, tạ ơn Chúa.” Anh với tay ra ôm tôi thật chặt, và kéo tôi xuống giường với anh.

“Em chỉ đi uống nước thôi mà,” tôi thì thầm.

Ôi, sự dữ dội trong nỗi sợ hãi của anh... tôi có thể cảm nhận được nó. Chiếc áo phông của anh ướt đầm mồ hôi, và tim anh đập thình thịch khi anh kéo tôi lại gần. Anh nhìn tôi chằm chằm như thể đang trấn an mình rằng thực sự tôi vẫn đang ở đây. Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc anh.

“Christian, thôi nào. Em đây. Em sẽ không đi đâu cả đâu,” tôi dịu dàng nói.

“Ôi, Ana,” anh thở ra. Anh nâng cằm tôi, miệng anh đặt trên miệng tôi. Khát khao lướt dọc người anh, và tự động, cơ thể tôi đáp lại - nó liên kết và hòa quyện với anh. Môi anh vờn trên tai tôi, cổ họng tôi, rồi quay trở lại miệng tôi, răng anh nhẹ nhàng cắn môi dưới tôi, tay anh vuốt ve khắp cơ thể tôi từ hông đến ngực trong lúc kéo áo phông của tôi lên. Vuốt ve tôi, lần tìm qua những đường cong trên làn da tôi, anh khám phá những phản ứng quen thuộc giống nhau, sự đụng chạm của anh khiến cả cơ thể tôi rùng mình. Tôi rên rỉ khi bàn tay anh ôm trọn lấy bầu ngực và những ngón tay anh siết chặt trên núm vú tôi.

“Anh muốn em,” anh thì thầm.

“Em ở đây vì anh. Chỉ vì anh thôi, Christian.”

Anh rên rỉ và hôn tôi lần nữa, thật đắm đuối, với sự tha thiết và tuyệt vọng mà tôi chưa bao giờ cảm thấy ở anh trước đó. Túm lấy mép áo phông của anh, tôi lôi nó ra và anh giúp tôi kéo nó qua đầu anh. Quỳ giữa hai chân tôi, anh vội vàng kéo tôi ngồi thẳng dậy và kéo áo phông của tôi ra.

Mắt anh nghiêm nghị, ham muốn, ẩn chứa đầy những bí mật đen tối - không hề giấu giếm. Anh giữ lấy mặt tôi và hôn tôi, rồi chúng tôi lại ngã xuống giường lần nữa, một bên đùi anh đặt giữa hai đùi tôi. Sự cương cứng của anh ép vào hông tôi qua lớp quần lót. Anh muốn tôi, nhưng những từ ngữ anh nói lúc trước đã chọn đúng giây phút này để quay lại và giày vò tôi, những điều về mẹ anh ấy. Nó như một gáo nước lạnh dội vào ham muốn của tôi. Khỉ thật. Tôi không thể làm được. Không phải bây giờ.

“Christian... Dừng lại đi. Em không làm được,” tôi gấp gáp thì thầm vào miệng anh, tay tôi đẩy cánh tay anh ra.

“Sao thế? Có chuyện gì thế?” Anh thì thầm và bắt đầu hôn lên cổ, lướt dọc đầu lưỡi xuống cổ họng tôi. Ôi...

“Không được. Bây giờ em không làm được. Em cần chút thời gian, đi mà anh.”

“Ôi, Ana, đừng có nghĩ đến chuyện này nhiều quá,” anh thì thầm khi nhấm nháp dái tai tôi.

“A!” Tôi thở hổn hển, cảm thấy ham muốn dâng lên giữa hai chân mình, và cơ thể tôi ưỡn lên, phản bội tôi. Chuyện này rắc rối quá.

“Anh cũng thế thôi, Ana ạ. Anh yêu em và anh cần em. Chạm vào anh đi. Nào em.”

Anh dụi mũi anh vào mũi tôi, lời khẩn cầu chân thành nhẹ nhàng của anh làm tôi xúc động và tan chảy.

Chạm vào anh. Chạm vào anh khi chúng tôi làm tình. Ôi.

Anh cúi thấp người bên trên tôi, nhìn tôi chằm chằm, và dưới ánh sáng mờ ảo, tôi biết anh đang chờ đợi, chờ đợi tôi quyết định, anh đã bị tôi bỏ bùa.

Tôi ngập ngừng đặt tay lên mảng lông trên ngực anh. Anh thở hổn hển và nhắm chặt mắt như thể đang bị đau, nhưng lần này tôi không rút tay ra nữa.

Tôi di chuyển nó lên hai vai anh, cảm thấy cơn run rẩy lướt dọc cơ thể anh. Anh rên rỉ, và tôi kéo anh xuống gần mình, đặt cả hai tay lên lưng anh, nơi từ trước đến nay tôi chưa bao giờ chạm vào anh, kéo anh gần về mình. Tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt của anh kích thích tôi hơn bất cứ điều gì.

Anh gục mặt vào ngực tôi ngấu nghiến, trước khi cọ mũi lên cằm tôi và hôn tôi, lưỡi anh chiếm hữu miệng tôi, bàn tay lại lướt trên cơ thể tôi lần nữa. Môi anh di chuyển xuống... xuống mãi... xuống đến khuôn ngực tôi đầy tôn thờ, trong khi hai tay tôi đặt trên vai và lưng anh, tận hưởng những đường cong mạnh mẽ đáng ao ước, làn da anh vẫn ẩm mồ hôi sau cơn ác mộng.

Tôi run rẩy vuốt đầu ngón tay dọc theo lưng anh. Anh thở hổn hển, tiếng rên rỉ thật kỳ lạ.

“Ôi, khỉ thật, Ana,” anh chết lặng, đó vừa là tiếng hét, vừa là tiếng rên rỉ. Nó xé nát tim tôi, nhưng sâu thẳm bên trong, nó cũng làm tất cả các múi cơ bên dưới eo tôi thắt chặt, ôi, tôi có thể làm gì cho anh ấy đây! Nữ thần trong tôi đang quằn quại vì ham muốn và tôi cũng đang ở gấp, hòa cùng nhịp thở đau đớn của anh.

Tay anh di chuyển dần xuống dưới, xuống bụng, rồi xuống dưới cô bé của tôi - và những ngón tay anh tiến vào bên trong. Tôi rên rỉ khi anh di chuyển những ngón tay theo vòng tròn bên trong tôi, và tôi đẩy hông lên để đón nhận sự đụng chạm của anh.

“Ana,” anh thở hắt ra. Đột nhiên anh rời tôi ra và ngồi dậy, cởi quần rồi cúi xuống chiếc bàn cạnh giường. Mắt anh bừng lên màu xám tro khi anh đưa chiếc bao cao su cho tôi. “Em có muốn làm việc này không? Em vẫn có thể nói không. Lúc nào em cũng có thể nói không,” anh thì thầm.

“Đừng cho em cơ hội để nghĩ, Christian. Em cũng muốn anh.” Tôi lấy răng xé cái túi ra, và anh quỳ giữa hai chân tôi. Với những ngón tay run rẩy, tôi trượt bao vào anh.

“Chuẩn bị nhé,” anh nói. “Em sắp làm anh trở nên nhu nhược rồi đấy, Ana.”

Tôi kinh ngạc trước những điều mình có thể làm với người đàn ông này bằng sự đụng chạm của mình. Anh duỗi người bên trên tôi, lúc này những mối nghi ngờ của tôi đã bị đè xuống và khóa lại ở một nơi sâu thẳm đầy tăm tối và sợ hãi. Tôi si mê người đàn ông này rồi, người đàn ông của tôi, Anh Chàng Lắm Chiêu của tôi. Đột nhiên anh chuyển tư thế làm tôi thực sự ngạc nhiên, và lúc này tôi đang ở trên. Oa.

“Em - đi vào đi,” anh thì thầm, mắt anh ánh lên sự căng thẳng đến tột cùng.

Và chậm rãi, rất chậm rãi, từ bên trên, tôi chìm vào anh. Anh ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại rên rỉ. Tôi bám lấy hai tay anh và bắt đầu cử động, tận hưởng toàn bộ sự sở hữu của mình, đón nhận sự phản ứng của anh, nhìn anh quằn quại bên dưới tôi. Tôi cảm thấy mình như một nữ thầncúi xuống và hôn cằm anh, lướt răng dọc theo quai hàm lởm chởm râu của anh. Anh có vị thật tuyệt. Anh bám lấy hông tôi và ổn định lại nhịp điệu, chậm rãi và nhẹ nhàng.

“Ana, hãy chạm vào anh đi... xin em.”

Ôi. Tôi cúi xuống đặt hai tay lên ngực anh để giữ thăng bằng. Và anh hét lên, tiếng hét như tiếng nức nở, và anh đẩy sâu vào tôi.

“A,” tôi rên rỉ và lướt ngón tay dọc theo ngực anh, anh rên thật to và đột ngột vặn người khiến tôi một lần nữa lại nằm bên dưới anh.

“Đủ rồi.” Anh rên lên. “Em đừng chạm nữa.” Đó là một lời van xin chân thành.

Với tay lên, tôi ôm lấy khuôn mặt anh, cảm thấy sự ẩm ướt trên má, và kéo anh xuống gần để tôi có thể hôn anh. Tôi vòng tay quanh lưng anh.

Những tiếng rên rỉ trầm và sâu trong cổ họng phát ra khi anh di chuyển vào trong tôi, đẩy tôi lên trên. Nhưng tôi không thể bỏ tay ra. Đầu óc tôi mịt mù, rối bù vì bao nhiêu chuyện. Tôi đã đắm chìm vào anh mất rồi.

“Bỏ ra nào, Ana,” anh giục tôi.

“Không.”

“Nào.” Anh càu nhàu. Anh khẽ di chuyển và xoay tròn hông, xoay mãi, xoay mãi.

Trời ơi... a!

“Nào em yêu, anh cần điều đó. Cho anh đi.”

Và tôi bùng nổ, cơ thể tôi là nô lệ của cơ thể anh. Tôi vòng người quanh anh, bám chặt lấy anh như một dây leo, và anh gọi to tên tôi, lên đỉnh cùng tôi, rồi sụp xuống, sức nặng của cơ thể anh đẩy tôi xuống đệm.

Tôi ôm Christian trong vòng tay, đầu anh gục trên ngực tôi, chúng tôi nằm yên tận hưởng dư âm sau cuộc làm tình vừa rồi. Tôi đưa tay vuốt tóc anh trong lúc lắng nghe hơi thở của anh dần ổn định lại.

“Đừng bao giờ bỏ anh nhé,” anh thì thầm, và tôi lườm mặc dù biết rằng anh không thấy tôi làm điều đó.

“Anh biết em đang lườm anh,” anh thì thầm, và tôi nghe thấy sự hài hước trong giọng anh.

“Anh hiểu em quá rõ,” tôi thì thầm lại.

“Anh muốn hiểu em rõ hơn nữa.”

“Em cũng thế, Grey. Anh mơ thấy ác mộng gì thế?”

“Như mọi lần thôi.”

“Kể cho em đi.”

Anh vươn vai trước khi trút một hơi thở dài mệt mỏi. “Chắc là anh khoảng ba tuổi, và tên ma cô dắt gái của con mụ điếm đó lại nổi điên. Hắn hút thuốc, hút thuốc mãi, hết điếu này đến điếu khác mà không tìm được gạt tàn.” Anh dừng lại, và tôi cứng người khi một cơn ớn lạnh từ từ bò đến bóp chặt tim mình.

“Đau lắm,” anh nói, “đó là nỗi đau mà anh luôn nhớ. Đó là điều khiến anh gặp ác mộng. Chuyện đó và sự thật là bà ta không làm gì để ngăn hắn lại nữa.”

Ôi không. Chuyện này thật không thể chịu nổi. Tôi siết chặt vòng tay quanh anh, kéo anh sát vào mình, cố gắng không để cho nỗi đau đớn bóp nghẹt trái tim mình. Làm sao người ta lại có thể đối xử như thế với một đứa trẻ cơ chứ? Anh ngẩng đầu lên và nhìn tôi bằng ánh mắt chăm chú màu xám.

“Em không giống bà ta. Đừng bao giờ nghĩ thế.”

Tôi chớp mắt nhìn anh. Thật nhẹ nhõm khi nghe điều đó. Anh lại gục đầu xuống ngực tôi. Khi tôi nghĩ anh đã nói xong rồi, nhưng anh làm tôi ngạc nhiên.

“Đôi lúc trong giấc mơ bà ta chỉ đang nằm trên sàn nhà. Anh đã nghĩ bà ta đang ngủ. Nhưng bà ta không cử động. Bà ta không bao giờ cử động. Và anh đói. Rất đói.”

Ôi khỉ thật.

“Có tiếng ồn rất to và hắn quay lại, hắn đánh anh rất mạnh, rồi nguyền rủa con mụ điếm nữa. Việc đầu tiên hắn làm là dùng nắm đấm hoặc thắt lưng.”

“Đó có phải lý do anh không thích ai chạm vào mình không?”

Anh nhắm mắt và ôm tôi chặt hơn. “Chuyện đó phức tạp lắm,” anh thì thầm. Anh rúc vào giữa hai ngực tôi, hít thật sâu, cố gắng làm tôi bị phân tâm.

“Nói cho em đi,” tôi gợi ý.

Anh thở dài. “Bà ta không yêu anh. Anh cũng không yêu anh. Sự đụng chạm duy nhất mà anh biết là... sự thô bạo. Nó bắt nguồn từ đó. Flynn giải thích chuyện này giỏi hơn anh.”

“Em có thể gặp Flynn được không?”

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Bệnh lắm chiêu đã lây sang em rồi à?”

“Cả một số chuyện khác nữa. Em thích việc nó đang lây sang em như lúc này.” Tôi uốn éo trêu chọc bên dưới anh và anh mỉm cười.

“Phải, thưa cô Steele, tôi cũng thích nó.” Anh ngẩng lên và hôn tôi. Anh nhìn tôi chăm chú.

“Em thật quý giá với anh, Ana. Anh nghiêm túc về việc cưới em đấy. Lúc đó chúng ta sẽ hiểu nhau hơn. Anh có thể chăm sóc cho em. Em có thể chăm sóc cho anh. Chúng ta có thể có con nếu em muốn. Anh sẽ đặt cả thế giới của mình dưới chân em, Anastasia. Anh muốn em, cả thể xác lẫn tâm hồn, mãi mãi. Hãy nghĩ về chuyện đó em nhé.”

“Em sẽ suy nghĩ, Christian. Nhất định thế.” Tôi trấn an anh, đầu óc lại trở nên quay cuồng. Có con ư? Trời ơi.

“Nhưng em rất muốn nói chuyện với bác sĩ Flynn, nếu anh không phiền.”

“Bất cứ điều gì em muốn, em yêu. Bất cứ điều gì. Em muốn gặp ông ấy lúc nào?”

“Càng sớm càng tốt anh ạ.”

“OK. Anh sẽ xếp lịch hẹn vào buổi sáng.” Anh liếc nhìn đồng hồ. “Muộn lắm rồi. Mình ngủ thôi.” Anh xoay người để tắt đèn ngủ và kéo tôi lại gần anh.

Tôi liếc nhìn đồng hồ báo thức. Giời ạ, bốn giờ kém mười lăm rồi.

Anh vòng tay quanh người tôi, ngực anh chạm vào lưng tôi, và anh rúc vào cổ tôi.

“Anh yêu em, Ana Steele, và anh muốn lúc nào cũng có em bên cạnh,” anh thì thầm trong lúc hôn vào cổ tôi. “Giờ thì ngủ thôi.”

Tôi nhắm mắt.

BẤT ĐẮC DĨ, tôi mở hai mí mắt nặng trĩu ra và thấy ánh sáng tràn ngập căn phòng. Tôi rên rỉ, đầu óc mụ mẫm, chân tay mỏi rời, và Christian lại quấn quanh tôi. Tôi vẫn ấm áp quá mức như thường lệ. Chắc hẳn bây giờ mới có năm giờ sáng. Đồng hồ báo thức còn chưa kêu. Tôi duỗi người để tránh hơi ấm của anh, khẽ vặn vẹo trong vòng tay anh, chẳng rõ anh lầm bầm câu gì đó trong giấc ngủ. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Tám giờ bốn mươi lăm.

Khỉ thật, tôi sắp muộn rồi. Chết tiệt. Tôi bò ra khỏi giường và lao vào phòng tắm. Tôi tắm xong trong vòng bốn phút.

Christian ngồi trên giường, nhìn tôi với sự thích thú và lo ngại không giấu giếm trong lúc tôi vừa sấy tóc vừa tìm quần áo. Có lẽ anh ấy đang chờ phản ứng của tôi trước những lời anh tiết lộ hôm qua. Bây giờ tôi không có thời gian.

Tôi kiểm tra quần áo - quần dài đen, áo sơ mi đen - tất cả đều theo kiểu bà R., nhưng tôi chẳng có lấy một giây cân nhắc nữa. Tôi nhanh chóng mặc đồ lót màu đen vào, vẫn biết rằng anh ấy đang quan sát từng cử động của mình. Điều đó... thật đáng lo ngại. Quần và áo lót sẽ có tác dụng.

“Trông em tuyệt lắm,” Christian thì thào trên giường. “Em có thể gọi điện báo ốm mà.” Anh lại nở nụ cười nửa miệng cực kỳ quyến rũ của mình với tôi. Ôi, anh ấy mới hấp dẫn làm sao. Nữ thần trong tôi lại bĩu môi trêu chọc.

“Không được, Christian ạ. Em không phải là một CEO hoang tưởng tự cao tự đại với nụ cười mê hồn và thích đến thích đi lúc nào cũng được.”

“Anh thích đến lúc nào thì đến.” Anh cười tự mãn và đẩy nụ cười thêm một mức quyến rũ nữa khiến nó đạt đến độ cực đại.

“Christian!” Tôi ném khăn mặt vào anh và anh cười phá lên.

“Nụ cười đẹp chứ hả?”

“Vâng. Anh biết hiệu ứng của nó với em như thế nào mà.” Tôi đeo đồng hồ.

“Thế á?” Anh ngây ngô chớp mắt.

“Phải. Giống như hiệu ứng anh gây ra với tất cả những người phụ nữ khác. Em mệt khi phải chứng kiến họ ngất xỉu rồi.”

“Thế cơ à?” Anh nhướn mày với tôi, càng thích thú hơn.

“Đừng làm ra vẻ ngây thơ nữa, ngài Grey, nó hoàn toàn không hợp với ngài tẹo nào đâu,” tôi lầm bầm trong lúc túm tóc lên thành đuôi ngựa và đi đôi giày cao gót đen. Đấy, sắp ổn rồi.

Khi tôi cúi xuống hôn tạm biệt anh, anh nhanh tay túm lấy và đẩy tôi xuống giường, rồi cúi xuống cười ngốc miệng, ôi mẹ ơi. Anh ấy đẹp quá - đôi mắt long lanh tinh quái, mái tóc lòa xòa, cả nụ cười tỏa sáng đó nữa. Lúc này trông anh thật vui vẻ.

Tôi thì mệt, vẫn còn đang quay cuồng vì những điều mới biết được hôm qua, trong khi anh lại rạng rỡ như mặt trời và quyến rũ chết đi được, ôi, Lắm Chiêu đáng ghét.

“Anh có thể làm gì để quyến rũ em ở lại nhỉ?” Anh nhẹ nhàng nói, và tim tôi lỡ một nhịp trước khi bắt đầu đập thình thịch. Anh ấy là hiện thân của sự cám dỗ.

“Anh không làm được đâu,” tôi càu nhàu và cố ngồi dậy. “Để em đi nào.”

Anh bĩu môi và tôi bỏ cuộc. Cười tươi, tôi lướt những ngón tay lên bờ môi đẹp như tạc của anh - Anh Chàng Lắm Chiêu của tôi. Tôi yêu anh nhiều lắm, ngay cả khi anh ở trong bộ dạng lôi thôi nhất. Tôi thậm chí còn chưa suy nghĩ về những sự kiện của ngày hôm qua và cảm nhận của tôi về chúng.

Tôi vươn lên để hôn anh, hài lòng vì mình đã đánh răng. Anh hôn tôi dài và sâu, sau đó nhanh chóng kéo tôi đứng dậy, khiến tôi choáng váng, hụt hơi và chợt loạng choạng.

“Taylor sẽ đưa em đi. Như thế nhanh hơn là phải tìm chỗ đậu xe. Cậu ấy đang chờ bên ngoài tòa nhà rồi,” Christian tốt bụng nói, và trông anh có vẻ nhẹ nhõm. Có phải anh lo lắng về phản ứng của tôi sáng nay không? Chắc chắn là tối qua - à, sáng nay - đã chứng minh là tôi không bỏ đi mà.

“Vâng. Cảm ơn anh,” tôi thì thầm, thất vọng khi thấy mình đang đứng đây, bối rối trước sự lưỡng lự của anh, và hơi bực mình một chút vì một lần nữa, tôi lại không được lái chiếc Saab của mình. Nhưng anh ấy nói đúng, tất nhiên rồi - đi với Taylor sẽ nhanh hơn.

“Tận hưởng buổi sáng lười nhác của mình nhé, ngài Grey. Em ước em có thể ở lại, nhưng người đàn ông sở hữu công ty em không ủng hộ việc nhân viên nghỉ làm chỉ vì tình dục nóng bỏng đâu.” Tôi túm lấy túi xách.

“Thưa cô Steele, cá nhân tôi đảm bảo rằng ông ta sẽ ủng hộ. Thực ra, có lẽ ông ta còn nhấn mạnh điều đó ấy chứ.”

“Sao anh cứ ở trên giường mãi thế? Trông chẳng giống anh tí nào.”

Anh gấp tay ra sau đầu và cười toe toét với tôi.

“Vì anh có thể, Steele.”

Tôi lắc đầu với anh. “Sau nhé, anh yêu.” Tôi gửi cho anh một nụ hôn gió rồi đi ra cửa.

TAYLOR ĐANG CHỜ TÔI, và có vẻ như anh ta hiểu rằng tôi sắp muộn vì anh ta lái xe như điên để đưa tôi đến chỗ làm lúc 9h15. Tôi biết ơn khi anh ta dừng xe lại bên vỉa hè - biết ơn vì thấy mình còn sống - anh ta lái xe sợ chết khiếp. Và biết ơn vì mình không đến quá muộn - mới có mười lăm phút.

“Cảm ơn anh, Taylor,” tôi thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu. Tôi nhớ có lần Christian bảo với tôi là anh ta lái xe chở xăng; có lẽ anh ta còn lái cho NASCAR[1] nữa.

[1] Công ty gia đình ở Mỹ chuyên tổ chức các sự kiện đua xe thể thao.

“Ana.” Anh ta gật đầu chào, rồi tôi lao vào văn phòng. Trong lúc mở cửa vào quầy tiếp tân, tôi nhận ra là anh ta không còn giữ thói quen lịch sự chào tôi là cô Steele nữa. Điều đó khiến tôi mỉm cười.

Claire cười tươi khi tôi phóng qua quầy lễ tân để đến bàn làm việc.

“Ana!” Jack gọi tôi. “Vào đây.”

Ôi khỉ thật.

“Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Anh ta quát.

“Tôi xin lỗi, tôi ngủ quên ạ.” Mặt tôi đỏ như gấc.

“Đừng để chuyện này xảy ra lần nữa. Pha cho tôi cốc cà phê, sau đó giải quyết một số thư từ cho tôi. Làm ngay đi,” anh ta quát làm tôi do dự.

Sao anh ta lại điên tiết thế nhỉ? Đã xảy ra chuyện gì? Tôi đã làm gì sai ư? Tôi đi nhanh đến khu bếp để pha cà phê cho anh ta. Có lẽ tôi đã nên nghỉ làm. Tôi có thể... ừm, làm một số chuyện nóng bỏng với Christian, hay ăn sáng với anh, hay chỉ cần nói chuyện thôi - điều đó sẽ tuyệt vời biết mấy.

Jack gần như không biết đến sự hiện diện của tôi khi tôi đánh liều bước vào văn phòng anh ta để đưa cà phê. Anh ta xô mạnh một tờ giấy về phía tôi - nó được viết bằng tay, toàn những dòng chữ nguệch ngoạc gần như không đọc nổi.

“Đánh máy cái này, đưa cho tôi ký, sau đó copy và gửi cho tất cả các tác giả của chúng ta.”

“Vâng ạ.”

Anh ta không nhìn lên khi tôi ra ngoài. Giời ạ, anh ta điên rồi.

Tôi nhẹ cả người khi cuối cùng cũng được ngồi xuống bàn làm việc. Tôi nhấp một ngụm trà trong lúc chờ máy tính khởi động. Tôi kiểm tra hòm thư.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Nhớ em

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:05

Đến: Anastasia Steele

Dùng máy Blackberry của em nhé.

X

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Một số chuyện vẫn ổn

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:27

Đến: Christian Grey

Sếp em đang điên.

Em quy tội cho anh vì đã bắt em thức khuya để chơi... trò chơi khăm của anh.

Anh nên tự thấy xấu hổ đi.

Anastasia Steele

Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên ủy nhiệm, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Trò chơi khăm nào cô?

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:32

Đến: Anastasia Steele

Em không phải làm việc, Anastasia.

Em không biết anh thích thú trò chơi khăm của mình đến mức nào đâu.

Nhưng anh thích bắt em thức khuya ;)

Dùng máy Blackberry của em nhé.

Ồ, cả cưới anh nữa nhé.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Phải kiếm sống

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:35

Đến: Christian Grey

Em biết xu hướng tự nhiên của anh là cằn nhằn, nhưng anh ngừng lại đi.

Em cần nói chuyện với bác sĩ của anh.

Đến lúc đó em mới cho anh câu trả lời được.

Em không phản đối việc chung sống trước hôn nhân mà.

Anastasia Steele

Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên ủy nhiệm, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: BLACKBERRY

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:40

Đến: Anastasia Steele

Anastasia, nếu em muốn nói về chuyện bác sĩ Flynn, DÙNG CHIẾC BLACKBERRY CỦA EM ẤY.

Đây không phải là một yêu cầu đâu.

Christian Grey

CEO đang tức giận, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Ôi khỉ thật. Bây giờ anh ấy cũng nổi điên với tôi nốt. Chà, anh ấy có tức giận cũng mặc kệ. Tôi lấy chiếc Blackberry ra khỏi túi xách và nhìn nó vẻ nghi ngờ. Đúng lúc đó, nó bắt đầu đổ chuông. Anh ấy không thể để tôi yên được sao?

“Em đây,” tôi cáu kỉnh.

“Ana, chào...”

“José! Cậu khỏe chứ?” ôi, nghe giọng cậu ấy mới tuyệt làm sao.

“Tớ khỏe, Ana ạ. Nghe này, cậu vẫn hẹn hò anh chàng Grey đó chứ?”

“Ơ... ừ... Sao thế?” Cậu ấy định nói gì vậy nhỉ?

“Chà, anh ta đã mua hết ảnh của cậu, và tớ nghĩ tớ có thể chuyển chúng lên Seattle. Cuộc triển lãm đóng cửa vào thứ năm, nên tớ có thể giao chúng vào tối thứ sáu. Và có lẽ bọn mình có thể đi uống gì đó. Thực ra, tớ cũng muốn có một chỗ để nghỉ nhờ qua đêm nữa.”

“José, thế tuyệt quá. Yeah, tớ chắc là bọn mình có thể sắp xếp được mà. Để tớ nói chuyện với Christian rồi sẽ gọi lại cho cậu nhé?”

“Tuyệt, tớ sẽ chờ tin cậu. Chào cậu, Ana.”

“Chào cậu.” Và cậu ấy cúp máy.

Trời ạ. Từ buổi triễn lãm đến nay, tôi chẳng gặp và nghe tin gì từ José cả. Tôi còn không thèm hỏi cậu ấy xem nó diễn ra thế nào hay cậu ấy có bán thêm được bức ảnh nào không. Tôi là kiểu bạn bè gì không biết nữa.

Vậy là, tôi có thể đi với José vào thứ sáu. Christian sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Đến lúc thấy đau tôi mới nhận ra mình đang cắn môi. Anh ấy có thể - tôi rùng mình trước suy nghĩ này - tắm cho cô tình nhân cũ mất trí của mình, nhưng có lẽ tôi sẽ gặp tai họa nếu muốn đi uống gì đó với José. Tôi phải giải quyết chuyện này thế nào đây?

“Ana!” Jack kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Anh ta vẫn còn điên tiết sao?

“Bức thư đó đâu rồi?”

“Ơ - sắp xong rồi đây ạ.” Chết tiệt. Anh ta bị làm sao thế?

Tôi đánh lá thư của anh ta nhanh gấp đôi bình thường, in nó ra, và hồi hộp vào văn phòng của anh ta.

“Đây ạ.” Tôi đặt nó lên bàn rồi quay người định đi ra. Jack nhanh chóng quét đôi mắt chỉ trích và sắc nhọn lên nó.

“Tôi không biết cô đang làm gì ngoài đó, nhưng tôi trả tiền để cô làm việc đấy,” anh ta hét.

“Tôi biết ạ,” tôi lầm bầm vẻ hối lỗi, cảm thấy máu nóng đang chầm chậm bò lên khắp da thịt mình.

“Cái này có quá nhiều lỗi,” anh ta quát. “Làm lại.”

Khốn kiếp. Anh ta bắt đầu giống với ai đó mà tôi biết, nhưng sự thô lỗ của Christian tôi còn chịu được. Jack sắp làm tôi phát điên rồi.

“Lấy cho tôi một cốc cà phê nữa.”

“Tôi xin lỗi,” tôi thì thầm rồi hối hả đi ra khỏi phòng anh ta cành nhanh càng tốt.

Giời ơi là giời. Anh ta thật hết chịu nổi. Tôi lại ngồi xuống bàn, vội vã đánh lại bức thư đó, nó có hai lỗi, và kiểm tra lại thật kỹ trước khi đem in.

Giờ thì nó hoàn hảo rồi. Tôi pha cho anh ta cốc cà phê khác, lừ mắt để báo cho Claire biết rằng tôi đang gặp một núi rắc rối. Hít một hơi thật sâu, tôi lại tiến đến văn phòng anh ta.

“Tốt hơn rồi,” anh ta do dự lầm bầm trong lúc ký vào bức thư. “Photo nó ra, lưu lại bản gốc, rồi gửi cho tất cả các tác giả. Hiểu chưa?”

“Rồi ạ.” Tôi đâu phải con ngu. “Jack, có chuyện gì thế ạ?” Anh ta ngước mắt lên, đôi mắt màu xanh ảm đạm quét dọc cơ thể tôi. Máu tôi đông cứng lại.

“Không.” Câu trả lời của anh ta ngắn gọn, thô lỗ và khinh bỉ. Tôi đứng ngây ra đó như một con ngốc rồi lê bước ra khỏi văn phòng anh ta. Có lẽ anh ta cũng bị rối loạn nhân cách rồi. Giời ơi, ở đâu cũng dính phải những người như vậy. Tôi đến chỗ máy photo - tất nhiên là nó đang bị kẹt giấy - và khi sửa nó xong thì tôi phát hiện ra giấy đã hết. Ngày hôm nay tệ quá.

Cuối cùng, khi tôi quay lại bàn và giải quyết đống phong bì, chiếc BlackBerry của tôi rung lên. Qua cửa kính, tôi có thể thấy Jack đang nói chuyện qua điện thoại. Tôi nghe máy - đó là Ethan.

“Chào Ana. Tối qua mọi chuyện thế nào?”

Tối qua. Một cuốn phim tua nhanh những hình ảnh lướt qua đầu tôi - Christian đang quỳ, anh ấy tiết lộ sự thật, lời cầu hôn của anh ấy, mì ống và pho mát, tôi nức nở, cơn ác mộng của anh ấy, chúng tôi làm tình, việc chạm vào anh ấy...

“Ừ... ổn ạ,” tôi thì thầm không mấy thuyết phục.

Ethan ngừng lại một lúc và quyết định đồng tình với sự phủ nhận của tôi. “Tuyệt. Anh có thể đến lấy chìa khóa không?”

“Tất nhiên rồi ạ”

“Nửa tiếng nữa anh đến nhé. Em có thời gian uống một tách cà phê không?”

“Không được rồi anh ạ. Em đi làm muộn, và ếp em cứ như một con gấu tức giận bị đau đầu và gai thường xuân độc cắm vào mông ý.”

“Nghe gớm quá.”

“Gớm và kinh khủng nữa.” Tôi cười khúc khích.

Ethan cười to và tâm trạng tôi khá hơn một chút. “Ok. Ba mươi phút nữa gặp nhé.” Anh ấy cúp máy.

Tôi liếc lên và thấy Jack đang nhìn tôi chằm chằm, ôi chết tiệt. Tôi giả vờ phớt lờ anh ta và tiếp tục giải quyết nốt lũ phong bì.

Nửa tiếng sau điện thoại tôi rung lên. Là Claire. “Anh ấy lại đến đây rồi, ở quầy tiếp tân. Vị thần tóc vàng ý.”

Sau những lo sợ ngày hôm qua và tính khí nóng nảy của sếp tôi ngày hôm nay, gặp Ethan quả là một niềm vui sướng. Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu, anh ấy chuẩn bị nói tạm biệt mất rồi.

“Tối nay anh gặp em được không?”

“Có lẽ em sẽ ở bên Christian.” Tôi đỏ mặt.

“Chuyện của em tệ quá,” Ethan cười hiền.

Tôi nhún vai. Đó chưa phải là điều quan trọng nhất, và vào giây phút đó tôi nhận ra, chuyện của tôi còn hơn cả tệ nữa. Tôi sẽ dính phải nó đến tận cuối đời. Và thật kỳ lạ, hình như Christian cũng cảm thấy điều đó. Ethan ôm tôi một cái thật nhanh.

“Sau nhé, Ana.”

Tôi quay lại bàn, vật lộn với những nhận thức của mình. Ôi, tôi sẽ làm gì nếu có một ngày được ở một mình, chỉ để suy xét tất cả những chuyện này?

“Cô đi đâu thế?” Jack đột nhiên hiện ra lù lù trước mặt tôi.

“Tôi có việc phải giải quyết ở quầy lễ tân ạ.” Anh ta sắp làm tôi cáu rồi.

“Tôi muốn ăn trưa. Như thường lệ,” anh ta nói xấc rồi đi vào văn phòng.

Sao tôi lại không ở nhà với Christian cơ chứ? Nữ Thần Ham Muốn khoanh tay trước ngực và mím môi; cô ta cũng muốn biết câu trả lời cho điều đó. Cầm lấy túi xách và ví, tôi đi ra cửa, vừa đi vừa kiểm tra tin nhắn.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Nhớ em

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:06

Đến: Anastasia Steele

Không có em giường anh rộng quá.

Có vẻ như rốt cuộc anh sẽ phải đi làm thôi.

Ngay cả những CEO hoang tường hay tự cao tự đại cũng cần việc gì đó để làm.

X

Christian Grey

CEO đang quay quay hai ngón tay, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Và còn có một tin khác nữa, từ sáng nay.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Sự thận trọng

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 09:50

Đến: Anastasia Steele

Liều lĩnh đúng chỗ thì mói đáng liều.

Hãy thận trọng nhé! Các email công việc của em được kiểm soát đấy.

ANH PHẢI NÓI ĐIỀU NÀY VỚI EM BAO NHIÊU LẦN NỮA ĐY?

Phải. Là những chữ viết hoa quát tháo như em nói. DÙNG CHIẾC BLACKBERRY CỦA EM ĐI.

Bác sĩ Flynn có thể gặp chúng ta vào tối mai.

X

Christian Grey

CEO vẫn đang tức giận, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Và còn có một cái sau đó nữa... Ôi không.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Anh đùa thôi mà

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 12:15

Đến: Anastasia Steele

Anh chưa nhận được tin gì của em.

Hãy nói cho anh biết là em vẫn ổn đi.

Em biết anh lo thế nào rồi đấy.

Anh sẽ cho Taylor đi kiểm tra!

X

Christian Grey

CEO Lo lắng - Quá mức, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Tôi lừ mắt rồi gọi cho anh ấy. Tôi không muốn anh ấy lo lắng.

“Điện thoại của Christian Grey, Andrea Parker xin nghe.”

Ồ. Tôi bối rối quá đến nỗi việc Christian không trả lời khiến tôi đứng như trời trồng ngay giữa đường, và người thanh niên đằng sau tôi lầm bầm tức tối trong lúc đi vòng qua để tránh không đụng vào tôi. Tôi đứng dưới mái hiên của hàng ăn.

“Xin chào? Tôi có thể giúp gì không ạ?” Andrea lấp đầy khoảng trống yên lặng kỳ cục.

“Xin lỗi... ơ... Tôi định nói chuyện với Christian...”

“Bây giờ ngài Grey đang bận họp.” Cô ta nổi cáu. “Tôi ghi lại lời nhắn nhé?”

“Cô có thể nói với anh ấy là Ana gọi không?”

“Ana? Anastasia Steele ư?”

“Ơ... Phải.” Câu hỏi của cô ta làm tôi bối rối.

“Xin chờ một giây, cô Steele.”

Tôi chăm chú lắng nghe khi cô ta đặt điện thoại xuống, nhưng tôi không biết có chuyện gì đang diễn ra. Mấy giây sau Christian nghe máy. “Em ổn chứ?”

“Vâng, em ổn.”

Tôi nghe thấy anh khẽ thở ra. Anh ấy nhẹ nhõm.

“Christian, sao em lại không ổn cơ chứ?” Tôi thì thầm trấn an.

“Bình thường em trả lời email của anh rất nhanh. Sau những điều anh nói với em ngày hôm qua, anh đã rất lo sợ,” anh nói nhỏ, rồi sau đó anh ấy nói chuyện với ai đó trong văn phòng của mình.

“Không, Andrea. Bảo họ chờ nhé,” anh nghiêm nghị nói. Ồ, tôi biết cái giọng đó.

Tôi không nghe được câu trả lời của Andrea.

“Không. Tôi nói là chờ,” anh cáu.

“Christian, rõ ràng là anh đang bận. Em chỉ gọi để báo với anh là em ổn thôi, và ý em là - hôm nay em rất bận. Jack ép em phải làm thế. Ơ... ý em là...” Tôi đỏ mặt và yên lặng.

Mất một lúc Christian không nói gì.

“Ép em phải thế hả? Chà, có lần anh đã nghĩ hắn ta là một gã may mắn.” Giọng anh đùa nhạt nhẽo. “Đừng để hắn ta đè đầu cưỡi cổ em, em yêu.”

“Christian!” Tôi trách anh, biết rằng anh đang cười toe toét. “Hãy dè chừng hắn ta, thế thôi. Nghe này, anh rất mừng vì em vẫn ổn. Anh đến đón em lúc mấy giờ?”

“Em sẽ email cho anh.”

“Bằng chiếc Blackberry của em,” anh nghiêm nghị nói.

“Vâng thưa ngài,” tôi lớn tiếng.

“Sau nhé, em yêu.”

“Chào anh...”

Anh ấy vẫn giữ máy.

“Anh cúp máy đi,” tôi mỉm cười.

Anh thở dài nặng nề vào điện thoại. “Anh ước là sáng nay em không đi làm.”

“Em cũng thế. Nhưng em bận rồi. Anh cúp máy đi.”

“Em cúp máy đi.” Tôi nghe thấy nụ cười của anh. Ôi, Christian khôi hài. Tôi yêu Christian khôi hài. ừm, tôi yêu Christian, mọi khía cạnh.

“Trước đây bọn mình từng làm thế này rồi.”

“Em đang cắn môi.”

Khỉ thật, anh ấy nói đúng. Làm sao anh ấy biết?

“Em thấy chưa, em nghĩ anh không hiểu em, Anastasia. Nhưng anh hiểu em nhiều hơn em nghĩ đấy,” anh thì thầm đầy mê hoặc làm tôi bủn rủn.

“Christian, em sẽ nói chuyện với anh sau nhé. Bây giờ em cũng ước là sáng nay mình không đi làm.”

“Anh sẽ chờ email của em, Steele.”

“Ngày tốt lành nhé, ngài Grey.”

Tắt máy, tôi dựa vào cửa sổ kính dày và mát lạnh của cửa hàng ăn. Ôi trời ơi, ngay cả qua điện thoại anh ấy cũng sở hữu tôi. Lắc đầu để xua đi những ý nghĩ về Grey, tôi đi về phía cửa hàng, chán nản trước những suy nghĩ về Jack.

Khi tôi quay lại, anh ta đang cau mày.

“Bây giờ tôi đi ăn trưa được không ạ?” Tôi ngập ngừng hỏi. Anh ta ngẩng lên nhìn tôi chằm chằm, nhíu mày sâu hơn nữa.

“Nếu cần,” anh ta quát. “Bốn mươi lăm phút. Bù cho thời gian cô đi làm muộn sáng nay.”

“Jack, tôi hỏi anh một việc được không?”

“Việc gì?”

“Có vẻ như hôm nay anh hơi gắt gỏng. Tôi làm chuyện gì khiến anh bực mình ạ?”

Anh ta chớp mắt lập tức nhìn tôi. “Tôi không nghĩ là tôi có hứng kể ra những tội lỗi của cô lúc này. Tôi đang bận.” Anh ta tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính để đuổi tôi đi.

Oa... Tôi đã làm gì cơ chứ?

Tôi quay người và rời văn phòng anh ta, trong một thoáng tôi nghĩ mình sắp khóc. Tại sao anh ta lại ghét tôi một cách bất chợt và sâu sắc như thế? Một ý nghĩ khó chịu nảy ra trong đầu tôi, nhưng tôi phớt lờ nó. Lúc này tôi không cần quan tâm đến những chuyện vớ vẩn của anh ta. Việc của tôi đã là quá đủ rồi.

Tôi ra khỏi văn phòng và đi đến cửa hàng Starbucks gần đó, gọi một cốc cà phê sữa và ngồi xuống cạnh cửa sổ. Lấy chiếc iPod trong túi xách ra, tôi nhét tai nghe vào tai. Tôi chọn bừa một bài hát và nhấn nút lặp lại để nó cứ thế tua đi tua lại. Tôi cần âm nhạc để nghĩ.

Đầu óc tôi làm việc điên cuồng. Christian là kẻ bạo dâm.

Christian là Người Phục Tùng. Christian là người không được phép chạm vào. Những cơn bốc đồng phức tạp của Christian. Christian tắm cho Leila. Tôi rên rỉ và nhắm mắt lại trong lúc hình ảnh cuối cùng đó giày vò mình.

Thực sự, tôi có thể cưới người đàn ông này không? Phải chấp nhận quá nhiều thứ ở anh ấy. Anh ấy phức tạp và khó tính, nhưng từ trong sâu thẳm tôi biết mình không muốn từ bỏ và mặc kệ tất cả những vấn đề của anh ấy. Tôi không bao giờ có thể bỏ anh ấy.

Tôi yêu Christian. Bỏ anh ấy chẳng khác nào chặt đứt cánh tay phải của tôi.

Ngay lúc này, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình được sống và quan trọng với ai đó đến vậy. Từ khi gặp anh ấy, tôi đã trải qua đủ các cảm giác phức tạp, sâu sắc và những trải nghiệm mới. Với Anh Chàng Lắm Chiêu, chưa bao giờ tôi có một phút giây nhạt nhẽo.

Nhìn lại cuộc đời tôi trước khi gặp Christian, cứ như thể mọi thứ đều mang màu đen trắng giống như bức ảnh của José. Bây giờ thế giới của tôi đầy những màu sắc sinh động và sáng sủa. Tôi đang đắm mình trong một làn ánh sáng chói lòa, nguồn ánh sáng đó chính là Christian. Tôi vẫn là lcarus, bay quá gần vầng mặt trời của anh ta. Tôi khịt mũi. Bay với Christian - ai có thể cưỡng lại một người đàn ông biết bay cơ chứ?

Tôi có thể từ bỏ anh ấy được không? Tôi có muốn từ bỏ anh ấy không? Cứ như thể anh ấy đã tung tôi lên, xoay tròn và nhấc bổng tôi từ bên trong vậy. Việc biết anh ấy đúng là một sự học hỏi. Trong vài tuần gần đây, tôi đã hiểu về mình hơn trước rất nhiều. Tôi biết về cơ thể mình, về sức chịu đựng của mình, lòng trắc ẩn của mình, và khả năng yêu của mình nữa.

Và tôi như bị sét đánh khi nhận ra - rằng điều anh ấy cần ở tôi, điều anh ấy muốn - là tình yêu vô điều kiện. Anh ấy chưa bao giờ nhận được nó từ người đàn bà lăng loàn - đó là điều anh ấy cần.

Tôi có thể yêu anh ấy vô điều kiện không? Tôi có thể chấp nhận anh ấy là ai bất chấp những điều anh ấy tiết lộ đêm qua?

Tôi biết anh ấy bị tổn thương, nhưng tôi không nghĩ là anh ấy không thể cải tạo được. Tôi thở dài, nhớ lại lời Taylor nói. “Ngài ấy là một người tốt, cô Steele ạ.”

Tôi đã thấy những bằng chứng xác đáng về sự tốt bụng của anh ấy - những việc làm từ thiện của anh, đạo đức kinh doanh, sự hào hiệp - thế nhưng anh ấy không thấy điều đó ở bản thân mình. Anh ấy cảm thấy mình không xứng đáng với bất cứ tình yêu nào.

Khi đã biết về quá khứ và sở thích của anh ấy, tôi lờ mờ hiểu ra việc anh ấy tự ghê tởm bản thân mình - đó là lý do tại sao anh ấy không bao giờ mở cửa trái tim để ai đó bước vào. Tôi có thể vượt qua điều này không?

Có một lần anh ấy đã nói rằng tôi sẽ không thể hiểu được anh ấy trụy lạc đến mức nào. Chà, bây giờ thì anh ấy đã nói với tôi rồi, và khi đã biết về những năm tháng đầu đời của anh ấy, chuyện đó không làm tôi ngạc nhiên. Mặc dù khi nghe tận tai những điều đó vẫn là một cú sốc với tôi. Chí ít thì anh ấy cũng nói với tôi điều đó - và có vẻ như lúc này, sau khi anh ấy đã nói ra sự thật, anh ấy cảm thấy hạnh phúc. Tôi đã biết mọi thứ.

Điều đó có làm giảm tình yêu anh ấy dành cho tôi không? Không, tôi không nghĩ vậy. Trước đây anh ấy chưa bao giờ có cảm giác này và tôi cũng vậy. Sự thật là cả hai chúng tôi đã đi quá xa rồi.

Nước mắt lưng tròng khi tôi nhớ lại những rào chắn cuối cùng của anh sụp đổ đêm qua, lúc anh để tôi chạm vào người anh. Trời ạ, phải có Leila và sự mất trí của cô ta chúng tôi mới đến được giới hạn đó.

Có lẽ tôi nên biết ơn mới đúng. Nghĩ lại việc anh ấy tắm cho cô ta lúc này không còn vị quá đắng trên đầu lưỡi nữa. Tôi băn khoăn không biết anh ta đưa quần áo nào cho cô ta, hy vọng đó không là chiếc váy màu mận chín. Tôi thích cái đó.

Vậy là tôi có thể yêu người đàn ông này với tất cả những vấn đề của anh một cách vô điều kiện? Vì anh ấy xứng đáng được như thế. Anh ấy vẫn cần phải học về những giới hạn và những thứ nhỏ nhặt như sự đồng cảm, và bớt kiểm soát đi một chút. Anh ấy nói đã không còn cảm thấy ham muốn phải làm đau tôi nữa; có lẽ bác sĩ Flynn có thể giải thích điều đó.

Về cơ bản, đó là điều làm tôi lo ngại nhất - điều mà anh ấy cần và việc anh ấy luôn luôn tìm những người phụ nữ có tính cách giống nhau cũng có nhu cầu đó. Tôi cau mày. Phải, đây là sự đảm bảo mà tôi cần. Tôi muốn tất cả mọi thứ với người đàn ông này. Là Alpha và Omega của anh ấy và tất cả những thứ như thế nữa, bởi anh ấy là tất cả với tôi.

Tôi hy vọng Flynn sẽ có câu trả lời, và có lẽ lúc đó tôi có thể đồng ý. Christian và tôi có thể tìm được mảnh đất thiên đàng gần mặt trời của mình.

Tôi nhìn chằm chằm ra thành phố Seattle đang rộn ràng trong giờ ăn trưa. Bà Christian Grey - ai mà tưởng tượng được chứ? Tôi liếc nhìn đồng hồ. Khỉ thật!Tôi nhảy dựng lên và lao ra cửa - cả tiếng đồng hồ chỉ ngồi không - thời gian trôi nhanh thế cơ chứ? Jack sẽ dùng đến tên lửa đạn đạo mất.

Tôi lén đi vào bàn làm việc. May mắn thay, anh ta không ở trong văn phòng. Có vẻ như tôi đã thoát được vụ đó. Tôi nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, không để ý mà chỉ cố định hình đầu óc cho công việc.

“Cô đi đâu thế?”

Tôi nhảy dựng lên. Jack đang đứng sau tôi, tay khoanh trước ngực.

“Tôi xuống tầng hầm photo tài liệu,” tôi nói dối. Môi Jack mím lại thành một đường mỏng dính không nhượng bộ.

“Sáu giờ ba mươi tôi ra sân bay. Tôi cần cô ở lại đến lúc đó.”

“Vâng.” Tôi mỉm cười ngọt ngào nhất có thể.

“Tôi muốn lịch trình đi New York của mình được in ra mười bản. Và đóng gói những tập sách vào. Lấy cho tôi cốc cà phê nữa!” Anh ta gầm gừ rồi ngang nhiên đi vào văn phòng.

Tôi trút một hơi thở dài nhẹ nhõm và thè lưỡi ra khi anh ta đóng cửa. Tên khốn.

LÚC BỐN GIỜ, Claire gọi từ quầy tiếp tân.

“Mia Grey gọi cho cậu này.”

Mia? Tôi hy vọng cô ấy không muốn đi lang thang ở khu mua sắm.

“Chào em, Mỉa!”

“Chào chị, Ana. Chị khỏe chứ?” Sự phấn khích của cô ấy thật mãnh liệt.

“Ổn cả. Hôm nay chị bận. Em thì sao?”

“Em chán quá! Em cần phải tìm việc gì đó để làm, nên em đang bố trí một bữa tiệc sinh nhật cho anh Christian.”

Sinh nhật Christian ư? Giời ạ, tôi chẳng biết gì cả. “Khi nào thế?”

“Em biết mà. Em biết anh ấy sẽ không nói với chị mà. Vào thứ Bảy chị ạ. Bố và mẹ muốn mọi người đến dự bữa cơm để mừng sinh nhật. Em đang chính thức mời chị đây.”

“Ôi, thật vui quá. Cảm ơn em, Mia.”

“Em đã gọi báo anh ấy rồi, và anh ấy cho em số của chị ở đây.”

“Tuyệt.” Đầu tôi đang làm việc điên cuồng - tôi sẽ phải mua cái quái gì làm quà sinh nhật cho Christian đây? Bạn sẽ mua gì cho người đàn ông không thiếu thứ gì?

“Và có lẽ tuần sau, chúng ta có thể đi chơi vào giờ ăn trưa được không chị?”

“Chắc chắn rồi. Ngày mai thì sao nhỉ? Sếp chị đi New York mà.”

“Ồ, thế thì hay quá, Ana ạ. Mấy giờ chị?”

“Xem nào, một giờ kém mười lăm nhé?”

“Em sẽ đến. Chào chị, Ana.”

“Chào em.” Tôi cúp máy.

Christian. Sinh nhật. Tôi có thể mua gì cho anh ấy đây?

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Ông già cổ lỗ

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:11

Đến: Christian Grey

Thưa ngài Grey,

Chính xác thì khi nào anh mới nói với em?

Em có thể tặng gì cho ông già của em nhân dịp sinh nhật của anh ấy nhỉ?

Có lẽ là mấy cục pin mới cho máy trự thính chăng?

A x

Anastasia Steele

Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên ủy nhiệm, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Người tiền sử

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:20

Đến: Anastasia Steele

Đừng có chế nhạo người già.

Rất vui khi thấy em vui vẻ và châm chọc anh.

Và cả việc Mia đã liên lạc nữa.

Pin lúc nào cũng hữu ích mà.

Anh không thích tổ chức sinh nhật của mình.

X

Christian Grey

CEO điếc đặc, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Hưm.

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:24 Đến: Christian Grey

Thưa ngài Grey

Em có thể tượng tượng ra anh đang bặm môi khi viết câu cuối đó.

Điều đó gây cho em một số chuyện đấy.

A xox

Anastasia Steele

Trợ lý của Jack Hyde, Biên tập viên ủy nhiệm, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Lừ mắt

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:29

Đến: Anastasia Steele

Thưa cô Steele

CÔ KHÔNG DÙNG CHIẾC BLACKBERRY ĐƯỢC À!!!!!!!!!

X

Christian Grey

CEO siết chặt lòng bàn tay, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Tôi lừ mắt. Sao anh ấy lại thận trọng về chuyện email thế nhỉ?

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Nguồn cảm hứng

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:33

Đến: Christian Grey

Thưa ngài Grey

À, lòng bàn tay anh không siết được lâu đúng không?

Em không biết bác sĩ Flynn sẽ nói gì về chuyện đó nhỉ? Nhưng lúc này em biết tặng quà sinh nhật gì cho anh rồi - và em hy vọng nó làm em đau...

;)

A x

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Chứng đau thắt ngực

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:38

Đến: Anastasia Steele

Thưa cô Steele

Tôi không cho là tim tôi có thể chịu được một cái email nào như thế nữa, hay cả quần tôi cũng thế.

Cẩn trọng.

X

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Đang cố

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:42

Đến: Christian Grey

Christian

Em đang cố làm việc cho ông sếp khó chịu của em đây. Anh thôi làm phiền em và cũng cố gắng đi nhé.

Email vừa rồi của anh gần như làm em bốc cháy.

X

TB: Anh có thể đón em lúc 6:30 không?

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Anh sẽ đến

Ngày: Ngày 15 tháng 6 năm 2011 16:38

Đến: Anastasia Steele

Không điều gì có thể làm anh vinh hạnh hơn.

Thực ra, anh có thể nghĩ ra một số những thứ làm anh vinh hạnh hơn nữa, và tất cả đều có liên quan đến em.

X

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Tôi đỏ mặt khi đọc thư trả lời của anh ấy và lắc đầu. Trêu chọc qua email thì ổn, nhưng chúng tôi thực sự cần nói chuyện. Có lẽ sau khi chúng tôi gặp Flynn. Tôi đặt chiếc Blackberry của mình xuống và hoàn thành nốt công việc cân đối thu chi thú vị của mình.

SÁU GIỜ MƯỜI LĂM, văn phòng vắng tanh. Tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ cho Jack. Đã gọi taxi ra sân bay, và tôi chỉ phải đưa các tài liệu cho anh ta. Tôi lo lắng liếc nhìn qua cửa kính, nhưng anh ta vẫn đang mải mê nói chuyện điện thoại, và tôi không muốn ngắt lời anh ta - theo tính khí của anh ta hôm nay thì không.

Trong lúc chờ anh ta nói xong, tôi nhận ra là hôm nay mình chưa ăn gì. Ôi, khỉ thật, như thế là không ổn với Anh Chàng Lắm Chiêu rồi. Tôi nhanh chóng đi xuống bếp xem còn chiếc bánh quy nào không.

Khi tôi đang mở lọ bánh quy chung, Jack đột ngột xuất hiện ở ô cửa bếp làm tôi giật bắn mình.

Ôi. Anh ta làm gì ở đây?

Anh ta nhìn tôi chằm chằm. “Ana, tôi nghĩ đây là lúc thuận lợi để nói về những việc làm sai trái của cô.” Anh ta bước vào, đóng cửa lại, và miệng tôi đột nhiên khô khốc khi những tiếng chuông báo động réo lên ầm ĩ trong đầu tôi.

Ôi khốn kiếp.

Môi anh ta uốn thành một nụ cười lố bịch, và mắt anh ta sáng lên màu xanh thẫm sâu thẳm. “Cuối cùng tôi và cô cũng ở một mình,” anh ta nói, và anh ta chậm rãi liếm môi dưới.

Sao cơ?

“Giờ thì... cô có thể làm một cô gái ngoan và lắng nghe thật cẩn thận những điều tôi nói không?”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog