Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 11

Chương 47

Bộ Hoài Vũ chẳng thể trả lời, chỉ cảm thấy cổ họng đắng ngắt, không nói nổi câu nào, chỉ có thể ôm cô thật chặt.

Cô hỏi khẽ bên tai anh: “Anh bảo em đừng hỏi rằng tại sao con người phải sống, mà nên hỏi làm thế nào mới sống tốt được. Anh hãy nói em biết, em phải làm gì để sống tốt đây? Phải làm thế nào đây?”

Nước mắt cô lặng lẽ rơi trên vai anh, ướt đẫm một khoảng, thấm qua làn vải áo đốt cháy da thịt anh, thế là anh quên hết mọi tổn thương cô từng gây ra cho mình, chỉ ôm chặt cô và dịu giọng: “Còn có anh mà.”

Cơ thể cô bỗng cứng đờ, sau đó ngẩng đầu lên và đẩy anh ra, một cách chậm rãi nhưng kiên quyết, lặng lẽ nhìn anh, nói: “Không, em chỉ có mình em, em không cần ai thương hại. Nếu tự ban đầu đã là em phụ anh, bây giờ cũng không quay đầu lại, những gì em đã làm em sẽ không hối hận.”

Anh trầm mặc nhìn cô, một lúc lâu sau mới buông tay, lùi ra phía sau, mỉm cười với cô rồi nói thong thả: “Xin lỗi, anh nhất thời xúc động.”

Viên Hỷ chua xót, cũng không biết phải nói thế nào, chỉ trốn tránh ánh nhìn của anh, ngồi ngẩn ngơ nhìn cốc nước trên kỷ trà. Trước kia cô luôn ngỡ tình yêu là một điều gì đó rất thuần túy, yêu là yêu, không yêu thì không yêu. Nhưng không rõ tự lúc nào mà tình yêu đối với cô đã trở nên rất mông lung. Cô chắc chắn mình yêu Hà Thích, nhưng với Bộ Hoài Vũ thì sao? Nếu tình cảm ấy không phải là yêu thì là gì? Cô lú lẫn rồi. Bỗng cô cười giễu mình, bây giờ còn nghĩ chuyện này làm gì, cho dù hiểu ra rồi thì sao? Dù gì cô đã quyết định không làm liên lụy đến Hà Thích rồi, và cũng sẽ không làm phiền đến Bộ Hoài Vũ, cho dù là anh đang thương xót cô.

Hai người lặng lẽ ngồi đó, di động của Bộ Hoài Vũ chợt reo vang, anh nghe máy, một lúc sau tắt đi và nói với Viên Hỷ: “Trương Hằng gọi đến, Hà Thích đang tìm em, Trương Hằng không nói em đang ở đây.”

Viên Hỷ ngẩn ra mấy giây, vẻ mặt thay đổi liên tục, cuối cùng cô cắn răng, nói: “Cho em mượn điện thoại của anh một chút.”

Bộ Hoài Vũ hơi ngửa người ra sau, quan sát cô, cô gắng gượng nhìn thẳng vào anh, đúng lúc thấp thỏm thì Bộ Hoài Vũ chậm rãi đưa di động đến, cô thở phào một hơi rồi vội vàng đón lấy. Bấm dãy số quen thuộc của Hà Thích xong, cô lại thấy do dự, ngón tay cái mân mê phím gọi, nhưng không bấm.

“Nghĩ kỹ chưa?” Bộ Hoài Vũ hỏi gọn.

Cơ thể cô cứng lại, phải, nghĩ kỹ chưa? Hậu quả của cú điện thoại này, cô đã nghĩ đến chưa? Những hồi ức nhỏ nhất về Hà Thích đang lướt qua, anh của thời niên thiếu, khí chất phóng khoáng, dịu dàng ngọt ngào… Nhưng cô cho anh được gì? Cô nhắm mắt, tất cả đã qua đi, đã qua đi.

Cơ hồ di động vừa reo là Hà Thích nhấc máy ngay, anh không nghe thấy tiếng cô thì cuống quýt hỏi: “Alo? Viên Hỷ? Có phải em không? Viên Hỷ em nói gì đi!”

Viên Hỷ liếm môi, khàn giọng đáp: “Em đây.”

Hà Thích cuống lên: “Xảy ra chuyện gì thế? Mẹ em nói em chẳng mang theo gì mà chạy đi mất, sao vậy? Giờ em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

“Em không sao.” Viên Hỷ trả lời, lại ngẩng lên nhìn Bộ Hoài Vũ, hít một hơi sâu rồi nói: “Em đang ở nhà Trương Hằng, anh có đến đây được không, có vài chuyện em muốn nói với anh.”

Hà Thích bên kia đầu dây rõ ràng là đang đờ đẫn, vì lúc nãy anh hỏi Trương Hằng mà anh ta bảo không gặp Viên Hỷ, giờ Viên Hỷ lại nói cô đang ở nhà anh ta.

Viên Hỷ cúp máy, đưa trả lại cho Bộ Hoài Vũ, anh nhếch môi cười châm biếm rồi đứng lên: “Em đợi Hà Thích đi, anh về trước.”

Viên Hỷ ngẩn người, vội vội vàng vàng túm lấy vạt áo anh: “Anh đi ư?”

Anh quay lại nhìn cô, sắc mặt bình thản: “Anh không có nghĩa vụ phải diễn kịch với em, nếu em muốn diễn màn kịch tình mới và tình cũ cho Hà Thích xem thì em có thể tìm Trương Hằng, cậu ta chắc sẽ diễn rất đạt.”

Cô không nói nổi, chỉ nhìn anh vẻ đau buồn, giống một đứa trẻ bất lực. Anh cố hạ quyết tâm bỏ đi, nhưng phát hiện ra vạt áo vẫn bị cô túm chặt, không chịu buông tay, cuối cùng anh nổi giận, quay lại lạnh lùng nhìn cô, giọng nói băng giá: “Viên Hỷ, em không thấy em quá tàn nhẫn à? Em có quyền gì đối xử với anh như thế? Là vì anh yêu em à?”

Đó là lần đầu anh nói tiếng yêu với cô. Lời vừa thốt ra, không chỉ cô ngẩn ngơ mà đến anh cũng đờ người. Tĩnh lặng một lúc sau, phản ứng đầu tiên của cô là vội vàng buông tay, co rúm người ra phía sau, rũ đầu xuống và thì thào: “Xin lỗi, xin lỗi, anh đi đi, đi đi.”

Chỉ một câu nói mà đã khiến cô khiếp đảm đến thế, anh cười cay đắng, quay lại quỳ xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô và chậm rãi nói: “Viên Hỷ, em quá tự tin cho mình là đúng, biết không? Đó không phải chuyện tốt. Em nghĩ lừa dối thế này là yêu Hà Thích à? Nếu anh là anh ta, anh sẽ chỉ hận em, vì đến quyền biết chân tướng sự việc mà em cũng tước đoạt, đến quyền chọn lựa em cũng không cho.”

“Vậy anh bảo em biết đi,” Cô ngẩng lên, ánh mắt lấp loáng lệ, mạnh mẽ nhìn anh: “Tình yêu là gì? Nó giữ được bao lâu? Có đủ để ủng hộ tất cả mọi thứ trong hôn nhân không? Giữ được hai bên gia đình, giữ được bao năm ở bên nhau không?”

Môi anh mím thành một đường trắng bệch, câu hỏi này anh không thể trả lời, vì anh cũng không biết đáp án là gì.

Cô nhướn môi, nụ cười thê lương nhưng kiên cường, những lời nói ra lại rất tàn nhẫn: “Anh đi đi, em không cần anh đóng kịch với em, em cũng không cần Trương Hằng, vì sẽ chẳng ai tin. Cho dù anh không ở đây, em vẫn phải lôi anh ra, vì chỉ khi là anh thì anh ấy mới tin. Tính khí anh ấy em hiểu rõ nhất, anh ấy sẽ không ép em phải giải thích, một khi tức giận thì chỉ bỏ đi thôi. Có lẽ qua một quãng thời gian nữa anh ấy vẫn sẽ quay lại, nhưng lúc đó em đã đổi việc chuyển nhà rồi, có muốn tìm cũng không tìm được, thời gian qua rồi sẽ quên, anh ấy sẽ sống cuộc đời của mình.” Tiếng cô mỗi lúc một nhỏ, “Không ai là không quên được, chỉ cần thời gian đủ dài, là có thể…”

Anh im bặt, một lúc sau mới bất lực nói: “Người phụ nữ luôn cho mình là đúng… là kinh khủng nhất, mà người phụ nữ cố chấp luôn cho mình là đúng thì càng bó tay. Nếu em đã quyết rồi thì anh cũng không có quyền ngăn cản. Anh chỉ mong chúng ta sau này nếu có ngày đó, anh cũng không cần đãi ngộ như thế. Cái gì anh cũng có thể chấp nhận, nhưng không thể lừa dối anh.”

Cô ngẩn người, từ từ rút tay ra, khẽ nói: “Không đâu.” Sẽ không thế nào? Sẽ không đến ngày đó rồi mà vẫn hứa hẹn không lừa dối anh? Cô không biết.

Hà Thích đến rất nhanh, Bộ Hoài Vũ ra mở cửa, ánh mắt hai người đàn ông bất ngờ gặp nhau. Sắc mặt Hà Thích lạnh dần, liếc nhìn Bộ Hoài Vũ, rồi lại nhìn Viên Hỷ ngồi trên salon, ánh mắt bắt đầu tóe lửa nhưng vẫn cố kìm chế, chỉ sải bước thật dài đến cạnh cô.

Bộ Hoài Vũ nghiêng người tránh, một tay dựa cửa, nhìn Hà Thích chậm rãi quỳ xuống trước mặt Viên Hỷ, vẻ mặt anh không rõ là cay đắng hay chế giễu, anh móc một điếu thuốc ra châm lửa, làn khói mỏng mờ mịt ngăn cách giữa họ và hai người phía trước.

“Viên Hỷ, có chuyện gì vậy? Sao em lại chạy ra ngoài như thế, di động cũng không mang, em có biết anh lo thế nào không?” Hà Thích kéo tay Viên Hỷ, nhưng cảm thấy tay cô rất lạnh.

“Viên Hỷ…” Bỗng thấy rất hoảng loạn, Hà Thích nắm chặt tay cô.

“Ngồi xuống đi, như thế này không ổn.” Viên Hỷ cố nén nỗi đau trong lòng, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, bắt anh phải lo rồi.”

Hà Thích lặng lẽ nhìn cô. Viên Hỷ chạy ra ngoài tìm Trương Hằng như thế, nhưng anh ta lại không nói là cô đang ở đây, lúc nãy Viên Hỷ gọi cho anh bằng số di động lạ, không cần nghĩ cũng biết nhất định là của Bộ Hoài Vũ. Cho đến lúc này, thì ra cô vẫn ở cạnh anh ta.

“Hà Thích, em đã nghĩ rồi, có một số chuyện hôm nay bắt buộc phải nói với anh.” Viên Hỷ nhìn vào mắt Hà Thích, cảm giác cuộc trò chuyện thế này đúng là khổ sở, giống như có người đang lấy dao cắt từng mảnh từng mảnh trái tim, đến máu cũng chảy cạn, nhưng cô bắt buộc phải sống tiếp.

Bộ Hoài Vũ dựa cửa nhìn họ, tay nắm chặt bật lửa, cho đến khi cạnh sắc của nó cứa vào tay đến bật máu. Anh bước nhanh đến cửa sổ mở ra, bầu không khí trong lành và âm thanh huyên náo tràn vào, cuối cùng mới có thể hít thở được.

Viên Hỷ nghe những âm thanh đó, cảm giác như thể mình vừa sống lại, đời người là thế, hoặc hạ quyết tâm chọn một con đường, hoặc cứ dây dưa lằng nhằng mãi, riêng cô sẽ không chọn cách thứ hai. Cô đã không thể cho Hà Thích hạnh phúc, thế thì để cô đẩy anh về phía hạnh phúc vậy.

“Hà Thích, chúng ta chia tay đi.” Viên Hỷ bật ra câu nói mà suốt ngày hôm nay cô đã nghĩ đến vô số lần, trái tim lại không đau như cô tưởng tượng, “Em không làm được, em không quay về được nữa, tuy em đã rất cố gắng, nhưng vẫn không thể…”

“Không thể?” Anh nhìn cô, môi run run, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy, anh lắc đầu cự tuyệt: “Không, chúng ta đã quay trở lại, chúng ta đã kết hôn, chẳng phải thế sao?” Anh nắm tay cô chặt hơn, nhưng bất ngờ phát hiện ra chiếc nhẫn cô luôn đeo ở ngón giữa đã không còn, trái tim anh càng rơi xuống tận cùng vực thẳm, anh ngẩng lên hoảng loạn, đau khổ hỏi: “Em tháo nhẫn ra rồi à? Em thật sự không cần anh ư?”

Viên Hỷ nhìn ngón tay mình, cười khổ rồi gật đầu, sau đó nhìn Hà Thích: “Chúng ta đừng lừa dối bản thân nữa, được không?”

“Là chính em đã luôn lừa dối anh!” Hà Thích bi thương phẫn nộ kêu lên, đứng phắt dậy, “Viên Hỷ, chúng ta sắp kết hôn đến nơi rồi, em bảo anh là chia tay, ngày mai bố mẹ anh đến, em bảo chúng ta chia tay! Viên Hỷ, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì? Dù em bắt anh chết cũng phải chết cho rõ ràng chứ?” Anh gào lên, rồi như sực nhớ đến điều gì, vội vàng quỳ xuống, nắm hai vai Viên Hỷ, cuống quýt hỏi: “Em nói anh biết, chuyện này là sao? Có phải đã xảy ra việc gì không? Tại sao em chạy ra khỏi nhà, có phải mẹ em lại kiếm chuyện không?”

“Buông cô ấy ra.” Bộ Hoài Vũ đứng bên cạnh im lặng nãy giờ, đột ngột lạnh lùng cất tiếng.

Chương 48

Động tác Hà Thích khựng lại, quay nhìn người đàn ông đó, anh ta đang đứng ở cửa sổ lạnh lùng nhìn, ánh mắt tràn đầy vẻ thù địch. Hà Thích từ từ quay lại, nhìn vào mắt Viên Hỷ, hỏi khẽ: “Vì anh ta?”

Viên Hỷ hít thật sâu, gật đầu khẳng định, cất tiếng khô khan: “Phải, em thật sự không lừa dối bản thân được. Trong những ngày tháng anh bỏ đi, anh ấy đã ở cạnh em, sưởi ấm em, em đã quen với sự tồn tại của anh ấy. Anh đã về, em dao động, em ngỡ em vẫn còn yêu anh, em đã ngỡ chúng ta có thể làm lại từ đầu, nhưng không được, anh ấy đã ở trong trái tim em, đã hòa vào sinh mệnh em. Hà Thích, em thật sự đã cố hết sức, em đã cố quên anh ấy, nhưng em không làm được, anh buông em ra đi, được không?”

Những lời ấy cuối cùng đã thiêu rụi mọi nhiệt tình của Hà Thích, quả nhiên là thế, chuyện anh sợ nhất đã xảy ra rồi, tuy anh đã cố gắng trốn tránh, nhưng nó cũng vẫn đến. Anh lặng lẽ nhìn Viên Hỷ rồi đứng dậy, gật đầu vẻ chịu đựng, hỏi: “Lần này em thật sự đã nghĩ kỹ rồi, phải không?”

Viên Hỷ không dám nhìn vào đôi mắt bi thương ấy, cúi đầu: “Phải.”

“Em không yêu anh, đúng không?”

“… Không yêu.”

“Người em yêu là anh ta, đúng không?” Anh lại hỏi, “Ngẩng lên, Viên Hỷ, nhìn vào mắt anh và trả lời, em yêu anh ta, đúng không?”

Ngẩng lên, ngẩng lên, Viên Hỷ tự nhủ. Cô cố gắng ngước lên nhìn Hà Thích, trả lời bằng giọng bình thản: “Phải, em yêu anh ấy, trước khi anh quay về đã yêu rồi, nên em mới sợ, mới trốn anh ấy, vì em đã yêu, nên em mới sợ. Tuy em luôn cố trốn tránh, nhưng người em yêu chính là anh ấy, nên khi anh ấy nhập viện, em mới lén lút đi thăm, vì em không quên được, chưa bao giờ quên…”

Tay Bộ Hoài Vũ run lên rất nhanh, như bị điếu thuốc đốt bỏng.

“Đủ rồi!” Hà Thích gầm lên, cười cay đắng, “Anh đã làm khó em, có lẽ, anh không nên quay về.” Anh lùi lại từng bước, cho đến khi ra tới cửa, “Nếu anh đủ phong độ, anh phải cười để chúc phúc hai người,” Anh nói, cười nhìn Bộ Hoài Vũ và Viên Hỷ, nhưng ánh mắt lại lấp loáng lệ, “Tiếc là anh thật sự không phong độ được đến thế, anh không làm nổi.” Nói xong sập cửa bỏ đi.

Viên Hỷ đờ đẫn nhìn theo, chỉ thấy đến việc hít thở cũng khó khăn vô cùng, vậy là kết thúc rồi sao? Kết thúc như thế ư? Cô không hiểu, chẳng phải cô nên thấy đau lòng đến không chịu nổi sao? Tại sao chỉ thấy lồng ngực trống rỗng, không chút cảm giác đau lòng? Là vì cô đã đau đến tê dại rồi, hay là cô vốn không có trái tim?

Bộ Hoài Vũ trầm tư nhìn Viên Hỷ, thần sắc trên mặt rất phức tạp, lát sau mới nói lãnh đạm: “Người phụ nữ như em, đủ khôn, đủ ác, và cũng đủ kịch. Viên Hỷ, thực ra em không hề yếu đuối, trái tim em… thật cứng rắn.”

“Thế ư?” Cô cười khổ, “Tim không cứng thì làm sao sống? Em phải sống, chỉ mong thà không có tim còn hơn, như thế mới sống thoải mái được.”

Cô ngước nhìn anh, hỏi: “Vở diễn của em có hay không?”

Anh nhìn cô, ánh mắt lãnh đạm, không nói gì, chỉ có làn gió đêm thổi qua người anh khiến toàn thân anh toát lên vẻ thanh mát, nhưng cũng bộc lộ sự giá băng.

Anh đưa cô về, khi chiếc xe đến nơi cô không có ý định xuống, chỉ ngồi đờ đẫn. Bộ Hoài Vũ lúc đầu thấy nghi ngờ, nhưng sau khi liếc nhìn ra ngoài thì đã hiểu, khóe môi lộ ra nét cười châm biếm, anh nói: “Chẳng ai ngốc cả, em đột nhiên chơi trò này với anh ta, quả nhiên là anh ta không chịu tin.”

Viên Hỷ im lặng hồi lâu, chỉ ngồi lặng lẽ, một lúc sau mới cười mệt mỏi: “Đến mở cửa xe giúp em đi, sao em lại thấy chẳng có chút sức lực nào cả.”

Bộ Hoài Vũ nhìn cô rồi vẫn xuống xe, đi vòng sang để mở cửa, sau đó đưa tay ra đỡ cô xuống. Viên Hỷ dựa vào cánh tay anh, trước khi anh kịp phản ứng đã đột ngột ôm choàng lấy cổ anh, nhắm nghiền mắt lại rồi áp môi mình lên môi anh với vẻ hoảng loạn.

Cơ thể anh cứng lại, trong tích tắc đã hiểu ra dụng ý của cô, lửa giận trong lòng bỗng bùng lên, anh nhìn cô chằm chằm tức giận, ánh mắt thiêu đốt người, chỉ ước sao có thể nhìn xuyên qua mắt cô để thấu rõ trái tim cô.

Mắt Viên Hỷ long lanh nước, cô hoảng loạn nhắm nghiền mắt, có giọt lệ đang rơi từ rèm mi xuống má, trôi vào giữa đôi môi họ, đăng đắng. Anh nghiến chặt răng, tay buông thõng co thành nắm đấm, cơ thịt trên người đều căng cứng, cứ nhìn cô chằm chằm như thế, bắt đầu thấy hận người phụ nữ này, cô xem anh là gì???

Người cô run bần bật, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ ập xuống, chỉ có cánh tay là vòng chắc quanh cổ anh, cố gắng kéo xuống, như muốn dùng sức cánh tay để giữ vững toàn bộ trọng lượng cơ thể.

Đây không phải là hôn, mà là hành hạ cả ba người. Làm tổn thương một người, hành hạ một người, sau đó làm đau chính mình.

Viên Hỷ chỉ thấy mình không thể gắng gượng được nữa, thôi bỏ cuộc đi, làm bao nhiêu chuyện rồi, tổn thương quá nhiều rồi, rốt cuộc là vì cái gì? Cô rã rời, buông tay, trong tích tắc cơ thể sắp tuột xuống, cánh tay anh đột ngột giữ chặt eo cô, rất mạnh, rất tàn nhẫn. Cô kinh hoảng lúng túng ngước lên, nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy đang giận dữ ấy, anh gằn giọng bên tai cô: “Viên Hỷ! Đứng thẳng lên cho tôi! Nếu có gan làm thì phải có gan chịu!” Tay anh lướt lên gáy cô, đè cô vào người, sau đó tàn nhẫn ép đôi môi xuống.

Cô hoảng hốt, hoảng thật sự, trong tích tắc ấy, mọi tính toán, mọi trò kịch đều nhảy ra khỏi đầu cô, chỉ còn lại một màu trắng mênh mang, cô đang làm gì thế này? Đang đâm vào trái tim Hà Thích, hay là Bộ Hoài Vũ đây?

Bên cạnh có tiếng khởi động xe, đèn xe lóa mắt rọi đến, phóng lớn hình bóng hai người đang quấn lấy nhau kia, hoang đường và kỳ dị. Sau đó chiếc xe phóng vọt qua như tên lửa, lướt qua chiếc xe sau lưng cô, phát ra âm thanh chói tai, rồi bất chấp tất cả lao vút đi.

Tay cô trượt khỏi cổ anh, chặn giữa hai người, cố gắng đẩy ra, nhưng anh quá mạnh mẽ, cứ bất chấp mọi thứ để hôn cô, đôi môi anh di chuyển trên môi cô, lưỡi đã xâm nhập vào trong.

Nước mắt Viên Hỷ trào ra ngoài. Bộ Hoài Vũ hơi đờ người, nhưng rồi càng hôn thô bạo hơn, môi cô đã bị anh cắn rách, mùi tanh ngòn ngọt tràn ngập khoang miệng anh, nhưng anh vẫn không muốn buông ra. Đầu lưỡi cuốn lấy cô cuồng bạo, ép cô vào con đường cùng, không thể trốn tránh.

Nếu nói nụ hôn này ban đầu là do tính toán, vậy bây giờ nó đã là sự báo thù của anh, lạnh lùng và tàn nhẫn. Nếu cô đã làm tổn thương trái tim anh, thì anh sẽ bắt cô cũng phải nếm trải mùi vị của đau thương.

Về đến nhà, Viên Hỷ thấy thể xác lẫn trái tim đều rã rời, chỉ trong một ngày, dường như cô đã trải qua mọi nỗi đau của cuộc đời. Phòng khách vẫn sáng đèn, mẹ đang ngồi trên salon sầm mặt đợi cô. Viên Hỷ lạnh lùng nhìn một cái, ánh mắt ngoài sự thản nhiên và tê dại ra thì chẳng còn gì. Bà Viên thấy ánh mắt cô như thế thì rùng mình, nhưng lập tức cơn giận lại bùng phát, buổi trưa con gái bà dám đuổi bà, bây giờ lại nhìn bà bằng ánh mắt ấy. Cái gì thế này? Đó là ánh mắt lạnh lùng uy hiếp và tàn nhẫn.

“Cô còn biết quay lại à?” Bà Viên lạnh lùng, “Đủ lông đủ cánh rồi nhỉ, bây giờ không cần tôi nữa, nên dám bảo mẹ cô cút à! Cô quên ai là người đã chăm sóc cô từ khi còn quấn tã đến giờ à? Tôi nuôi con chó nó cũng có lương tâm hơn cô, cô…”

“Đủ rồi!” Viên Hỷ lạnh lẽo nhìn mẹ một cái, “Nếu bà muốn, bà có thể nuôi chó. Có điều bây giờ tốt nhất là nên ngậm mồm lại, nếu không tôi sẽ không ngại để cho lương tâm mình ít thêm tí nữa đâu…”

Bà Viên há mồm lắp bắp nhìn con gái, không ngờ cô lại nói được những lời đại bất kính như vậy, thế là bà đỏ bừng mặt, run rẩy tay chỉ vào cô: “Mày! Mày!”

“Sau này tôi sẽ như thế, nếu bà chấp nhận thì tôi không ngại vẫn gọi bà là mẹ, anh trai thì tôi vẫn chăm sóc, nếu bà không chịu được thì tùy, thích ai thì đi tìm người đó mà làm con gái!”

Sắc mặt bà Viên càng tái xanh, run giọng mắng: “Súc sinh! Tao là mẹ mày, mày dám…”

Viên Hỷ cười lạnh: “Tôi biết bà là mẹ tôi, có điều tôi rất hận bà là mẹ tôi.” Cô nói xong quay người bỏ vào phòng, đến cửa còn quay lại nửa cười nửa không: “Đúng rồi, chiếc nhẫn bà phải trả lại, tôi và Hà Thích không kết hôn nữa, tôi phải trả cho người ta. Còn nữa, tốt nhất bà nên bỏ ý định cưới vợ cho anh trai đi, cưới về rồi cũng sinh ra một thằng đần nữa thôi. Cả đời tôi nuôi một thằng đần đã đủ rồi, đừng bức ép tôi quá, nếu không tôi chẳng nhận ai hết.”

Bà Viên ngẩn người, một lúc sau lao đến quát Viên Hỷ: “Mày nói bậy gì thế? Nếu mày sợ tốn tiền thì cứ nói, đừng có nguyền rủa anh mày.”

Viên Hỷ lạnh lùng, hất tay mẹ ra để rút bản xét nghiệm trong túi ở bậc cửa ra cho mẹ xem, cười lạnh: “Có nói bậy hay không thì tự đi mà xem, đây là xét nghiệm người ta làm cho anh, bệnh đần di truyền, không chỉ anh sẽ sinh con ngốc, mà nếu tôi sinh con cũng sẽ có một nửa khả năng đó.”

Bà Viên hoàn toàn đờ người, tuy bà không hiểu bản báo cáo xét nghiệm, nhưng hai từ “di truyền” đã viết rõ rành rành trên giấy trắng, bà ngẩn ngơ, lát sau mới hét lên vẻ không cam tâm: “Toàn lừa gạt người, Hồ Tứ ở phố Đông lấy một con vợ điên, người ta sinh con rất thông minh, chẳng có chuyện gì hết, anh trai mày tại sao không được? Nó đâu phải hoàn toàn đần!”

“Tin hay không thì tùy, nếu bà muốn cưới vợ cho anh thì cứ việc, có điều tôi không quan tâm nữa, tôi sẽ xem như không có anh trai, không có gia đình này!” Viên Hỷ cười mỉa mai, “Nhưng tôi vốn là đã chẳng có gia đình gì cả.”

Bà Viên vẫn chưa hồi phục hẳn sau cú sốc đó, chỉ đờ đẫn nhìn mấy tờ giấy, một lúc sau mới đột ngột hỏi: “Hà Thích chính vì điều này đã không cần mày?”

Tim Viên Hỷ nhói đau, không phải anh không cần cô nữa, mà là cô không thể cần anh.

Bà Viên thấy cô không nói thì tưởng mình đoán đúng, bắt đầu thấy oán giận Hà Thích: “Đó là người mày yêu à? Sao nó chẳng biết nhìn gì cả? Tao đã thấy nó không ổn từ đầu, người như thế chia tay càng sớm càng tốt, để đỡ sau này mày không dựa dẫm nó được! Anh trai mày là thằng đần thì cản trở gì chuyện của mày? Mày có phải đần đâu, mày cũng sẽ không sinh ra thằng đần!”

“Đủ rồi! Mẹ!” Viên Hỷ bỗng hét lên, tuyệt vọng nhìn mẹ mình, “Tôi chỉ hy vọng tôi không phải, tôi chỉ mong tôi không có bố mẹ như vậy, không có anh trai như vậy, tôi chỉ ao ước bây giờ được phủi mông bỏ đi, không quay về nữa, tôi đã chịu đủ rồi, đủ lắm rồi…”

Bà Viên đờ người, lặng lẽ nhìn con gái mình, miệng há ra nhưng không nói gì. Cửa phòng Thanh Trác mở toang, anh mặc áo ngủ đứng đó, sợ sệt nhìn Viên Hỷ, nhệch môi ra mếu máo: “Tiểu Hỷ, em lại không cần anh nữa hả? Anh ngoan, anh không đòi đi công viên nữa, em đừng mặc kệ anh, được không?”

Nước mắt Viên Hỷ tuôn rơi, cô vội quay đi chùi sạch rồi cười gượng gạo: “Anh, sao còn chưa ngủ nữa? Đi ngủ nhanh thôi.” Rồi quay lại nói với mẹ: “Mẹ, mẹ mau dỗ cho anh đi ngủ đi.” Nói xong vội vội vàng vàng bỏ vào phòng mình.

Đóng cửa và ngã người lên giường, cô trùm chăn kín đầu, vẫn khóc. Cô không biết rằng hóa ra mình lại giỏi khóc đến thế, mệt rồi thì ngừng lại nghỉ, một lúc sau nước mắt lại rơi, thế là lại khóc, không biết đã bao lâu, chỉ thấy mi mắt sưng phù lên, lúc đó cô mới nằm nhìn thẫn thờ lên trần nhà. Những lời tàn nhẫn, tuyệt tình đã nói ra, nhưng cô cũng biết là vô ích, cô có thể nhẫn tâm phủi mông bỏ đi được không? Cô không thể, nếu được thì bốn năm trước đã đi rồi, hà tất phải nhịn đến hôm nay. Mẹ cô có không tốt đến mấy thì cũng chính bà sinh ra và nuôi dưỡng cô. Anh trai có đần độn đến mấy thì cũng là anh cô, có thể nhẫn tâm mặc kệ được không? Hơn nữa còn có bố cô, một người chân lấm tay bùn thật thà, nếu cô phủi tay, bố cô sẽ ra sao?

Đêm hôm ấy, sẽ là một đêm mất ngủ.

CHƯƠNG 49

Hôm sau thức dậy, mắt Viên Hỷ sưng phồng đến mức híp lại thành một đường kẻ, nhìn thứ gì cũng thấy mờ mờ, cô cười giễu, nghĩ may mà mình chưa mù, vốn số đã khổ rồi, nếu khóc đến mù mắt thì đúng là phải nhảy lầu thật.

Bà Viên trầm lặng đến kỳ dị, dậy sớm hơn cả Viên Hỷ, thức ăn sáng cũng bày sẵn trên bàn, sau đó cứ lặng lẽ nhìn cô, mấy lần há miệng ra rồi ngậm lại, giống như có tâm sự gì đó trong lòng. Đôi mắt bà cũng hoe đỏ, có vẻ đêm qua cũng không ngủ ngon. Viên Hỷ thấy thế thì cười lạnh, nghĩ một cách ác độc rằng không biết bà đang đau xót cho đứa con trai yêu quý không cưới được vợ nên đau buồn đến mất ngủ, hay là xót cả đống tiền hơn vạn tệ đã tiêu cho Tiểu Hồng nữa.

Lúc ra ngoài, bà Viên đã trả nhẫn lại cho Viên Hỷ, khuyên cô: “Chia tay rồi thì thôi, sau này tìm người tốt hơn, mẹ thấy Bộ Hoài Vũ được hơn Hà Thích nhiều! Cậu ấy tốt với anh con, mà cũng không hề chê bai gì…”

Viên Hỷ đón lấy nhẫn, lặng thinh, không đợi bà Viên nói xong đã ra khỏi nhà. Bộ Hoài Vũ? Đến Hà Thích mà cô cũng không thể cần đến, thì có tư cách gì mà nhắc đến Bộ Hoài Vũ?

Đồng nghiệp trong công ty thấy Viên Hỷ đều trợn mắt há mồm, tuy không tiện hỏi gì nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn cô cho thấy họ đang tò mò cực độ. Có điều cũng chẳng vô ích lắm, hôm qua chưa xin nghỉ mà đã chạy về, trưởng phòng vốn rất tức giận, gọi Viên Hỷ vào văn phòng muốn phê bình cho một trận, nhưng vừa nhìn thấy “dung nhan” của cô đã nuốt xuống, khoát khoát tay cho cô ra ngoài, ngẫm nghĩ xem cô gái này không biết đã gặp chuyện gì tội nghiệp mà khóc đến sưng cả mặt như thế?

Buổi trưa để tránh cho “nhan sắc mùa hạ” của mình hù dọa mọi người, Viên Hỷ không xuống ăn cơm, vừa gặm được mấy miếng bánh khô thì nhìn thấy một hộp cơm “cộp” một phát đặt ngay trước mặt như từ trên trời rơi xuống, cô ngẩn ngơ nhìn lên, thấy gương mặt lạnh lùng của Bộ Hoài Vũ. Nhưng ngay cả gương mặt lạnh lẽo ấy sau khi nhìn thấy Viên Hỷ cũng ngẩn ra.

Viên Hỷ cười giễu, thầm nghĩ lần này sưng to thật rồi, sao ai thấy cô cũng tỏ vẻ như gặp ma vậy nhỉ?

“Tại sao không đi ăn?” Anh lạnh lùng hỏi.

Viên Hỷ chỉ vào mặt mình, hỏi: “Anh nghĩ bộ dạng này mà xuống được ư?” Mi mắt cô sưng phồng như bị ngâm trong nước, mũi vừa đỏ vừa sưng, đến môi miệng cũng sưng vêu lên, giống như ngâm cả gương mặt và nước và hơ qua lửa vậy.

Bộ Hoài Vũ hơi hổ thẹn, mắt và mũi là do cô tự khóc mà sưng, nhưng môi thì chắc là bị anh cắn rồi, nhìn kỹ thì đến cả vết răng vẫn còn. Có điều lúc này không phải là lúc để anh tỏ ra hổ thẹn, anh tiếp tục lạnh lùng hỏi: “Đã ra nông nỗi đó mà sao còn đi làm?”

Viên Hỷ phì cười: “Không đi làm thì sao? Chẳng lẽ em ở nhà ăn không khí?”

Không đi làm? Nực cười! Đó là quyền lợi mà người giàu có mới được hưởng thụ, Viên Hỷ cô thì có tiền ư? Thẻ tín dụng của cô còn hụt mất mấy ngàn tệ kia kìa!

Bộ Hoài Vũ ngẩn người, không ngờ Viên Hỷ lại đột nhiên trở chứng như thế, câu nào cũng cay nghiệt! Anh không muốn so đo tính toán, chỉ hơi nhíu mày: “Mau ăn đi, nguội bây giờ!”

Viên Hỷ bưng lên đưa cho Bộ Hoài Vũ, lãnh đạm nói: “Em không tiêu nổi, anh ăn đi. Rồi đi nhanh, lát nữa đồng nghiệp em về rồi.”

Bộ Hoài Vũ không đón lấy, chỉ nhìn cô. Hai người cứ đờ ra thế, bên ngoài đã có người về, mấy đồng nghiệp của Viên Hỷ rủ nhau xuống lầu ăn cơm rồi lên, vừa vào đã thấy Bộ Hoài Vũ đứng trước mặt Viên Hỷ, đều đang trừng mắt với nhau thì lập tức liên kết chuyện anh đột nhiên xuất hiện với gương mặt sưng phồng của Viên Hỷ lại với nhau. Có người to gan còn đi ngang chào hỏi Bộ Hoài Vũ, anh gật đầu qua loa rồi tiếp tục trừng trừng nhìn Viên Hỷ.

Anh mặt dày được, nhưng Viên Hỷ thì không, tuy cô đã quyết định rằng phải đổi việc, nhưng cho dù đổi việc cũng phải hết năm nay, còn trước đó cô vẫn phải kiếm sống, cô không muốn bị chết đuối trong biển nước bọt của thiên hạ, thế là đành thỏa hiệp, đặt hộp cơm trở xuống bàn, thì thầm với Bộ Hoài Vũ: “Anh đi làm việc trước đi.”

Bộ Hoài Vũ vẫn đứng im, Viên Hỷ cắn môi rồi thêm một câu: “Em ăn ngay.”

Thế gian này chuyện gì lan truyền nhanh nhất? Lời đồn đãi! Vẫn chưa đến giờ tan sở mà chuyện Viên Hỷ đá vị hôn phu để câu lại Bộ Hoài Vũ đã lan truyền khắp tòa nhà. Đủ mọi phiên bản đều có, mà lại còn nói rất đâu vào đấy. Viên Hỷ cũng nghe phong thanh, cô cười giễu, nghĩ rằng cô sống cũng có ích, chí ít cũng là trò vui cho thiên hạ.

Chiếc nhẫn cô đã nhờ Bì Hối đưa trả cho Hà Thích. Cô không dám kể bạn mình nghe chuyện mẹ Hà Thích đến tìm, chỉ nói cô bỗng nhận ra không yêu Hà Thích nữa, mà là yêu Bộ Hoài Vũ. Bì Hối ngẩn ra hồi lâu sau chỉ vào cô, nói: “Tớ muốn bóp cậu chết quá, cái trò ác độc này lúc nào cũng bắt tớ làm. Nếu không yêu rồi thì thôi chứ. Tuy tớ cũng không quan tâm gì đến Hà Thích, nhưng cũng không trêu đùa người khác như cậu. Cha mẹ người ta sắp đến rồi, cậu lại không muốn kết hôn nữa, cậu đùa với cả nhà người ta à? Nói kết hôn là kết hôn, nói không cưới là không cưới, Viên Hỷ à, nhân phẩm của cậu ném cho chó nó ăn rồi à? Sao cậu nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong thế hả? Cậu giảng đạo lý rất là đâu vào đấy nhé, lúc thì Hà Thích, lúc lại Bộ Hoài Vũ, cậu làm gì thế? Cậu có lập trường không? Cậu tưởng việc này là gì? Hả?”

Bì Hối chưa bao giờ nói nặng cô như thế. Viên Hỷ cười giả lả nhưng tim lại rỉ máu, không ai biết rằng cô còn mong đợi lễ cưới này hơn bất cứ người nào khác, đó từng là sức mạnh để cô tiến về phía hạnh phúc, để giữ vững cô đối mặt với cái gia đình này.

Bì Hối trả nhẫn về xong cứ lẽo đẽo theo sau Viên Hỷ than vắn thở dài, cuối cùng Viên Hỷ không chịu nổi nữa, quay lại hỏi Bì Hối với vẻ mệt mỏi: “Cậu có gì thì cứ nói đi.”

“Hà Thích…” Bì Hối mấp máy môi, có vẻ do dự, “Nhìn tội lắm, chỉ mấy hôm mà… gầy đến thê thảm…”

Viên Hỷ khép hờ mắt, che giấu mọi tâm trạng của mình. Cô không biết phải làm gì, cũng không biết có thể làm gì, ngoài việc bắt mình phải tê dại với mọi chuyện.

Từ đó trở đi không còn thấy tăm tích gì của Hà Thích nữa, Viên Hỷ vẫn đi làm rồi về nhà, giống một chiếc đồng hồ đã được vặn dây cót, rất đúng giờ và chuẩn xác. Bộ Hoài Vũ thì như đổi tính đột ngột, buổi trưa nào cũng đến lầu 22 gọi Viên Hỷ đi ăn cơm rất đúng giờ, buổi tối tan sở lại đưa cô về nhà, tỏ rõ thái độ theo đuổi cô rất ư là nhiệt tình. Nhưng chưa ai thấy người nào đi cưa gái lại làm mặt lạnh như xác ướp như thế, nên dù nhìn thế nào cũng thấy rất kỳ quặc.

Bà Viên lại trở nên rất tĩnh lặng, lúc ngồi một mình thì luôn thẫn thờ, thấy con gái về nhà rồi tự nhốt mình trong phòng, mấy lần bà định gọi cửa nhưng tay đưa lên rồi lại thõng xuống, đi tới đi lui trước cửa phòng rồi thở dài bỏ đi. Cho đến một hôm bà thấy Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ về, đôi mắt bà mới thấy sáng lên, lúc nào cũng lén lút quan sát hai người, không biết đang nghĩ gì.

Thanh Trác thấy Bộ Hoài Vũ thì rất sung sướng, tuy trí tuệ anh chỉ bằng một đứa trẻ, nhưng cũng cảm thấy không khí trong nhà dạo này rất kỳ lạ, nên cũng không dám nghịch phá gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi trước tivi xem phim hoạt hình. Thấy Bộ Hoài Vũ đưa một túi đầy thức ăn vặt cho mình, anh hứng chí lên, kéo Bộ Hoài Vũ ra nói chuyện huyên thuyên không dứt, mặc kệ cả ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, cứ bám lấy Bộ Hoài Vũ hỏi xem khi nào đưa anh đi công viên chơi.

Bộ Hoài Vũ cười vui, rất kiên nhẫn dỗ dành Thanh Trác: “Anh mới mổ xong không thể chơi mấy trò đó được, đợi đến cuối tuần tôi đưa anh đi sở thú nhé?”

Thanh Trác vỗ tay hoan hô, bà Viên tuy ngoài miệng trách móc nhưng trong lòng rất vui, có điều không nói ra.

Viên Hỷ tưởng Bộ Hoài Vũ chỉ nhận lời qua loa, ai ngờ thứ Bảy anh đã lái xe đến đón thật, Thanh Trác sung sướng nhảy nhót, chưa mặc áo khoác gì đã kéo Viên Hỷ chạy bổ ra ngoài, cô không nỡ để anh mình thất vọng, nên đành giúp anh mặc áo rồi đi.

Bộ Hoài Vũ nhìn bà Viên: “Bác gái cùng đi nhé.”

Bà Viên ngẩn người, vội khoát tay bảo: “Không cần không cần, mọi người đi đi.”

Rồi nhìn Viên Hỷ vẻ hồi hộp. Bộ Hoài Vũ cười: “Đi thôi, bác ở nhà cũng rảnh rổi, buổi trưa không về đâu, cháu đưa Thanh Trác chơi cả ngày.”

Bà Viên ấp úng nhìn Viên Hỷ, cô cúi đầu chỉnh áo khoác lại cho Thanh Trác rồi nói gọn: “Cùng đi, con sợ không chăm nổi anh.”

Mắt bà Viên hoe đỏ, vội ừ một tiếng rồi vào trong lấy đồ. Bộ Hoài Vũ thấy bà mang rất nhiều thức ăn thì vội cười, ngăn lại: “Bác gái, không cần mang theo, lúc đói thì ăn ở bên ngoài là được.”

“Ôi, thế thì tốn tiền lắm! Món gì cũng đắt chết đi được, cứ mang theo là tiết kiệm nhất!” Bà Viên nói.

Bộ Hoài Vũ lấy lại mọi thứ đặt xuống bàn, cười bảo: “Không cần thật ạ, cháu đã nhận lời đưa Thanh Trác đi ăn một bữa thịnh soạn rồi.”

Bà Viên vẫn nhìn các thứ trên bàn ăn một cách quyến luyến, e dè nói: “Hay là mấy đứa cứ ăn, bác ăn cái này là được rồi.”

Bộ Hoài Vũ cười lắc đầu, kéo bà Viên ra cửa. Thanh Trác đã nhấp nhổm ngoài đó, cứ thúc giục liên tục: “Nhanh lên nhanh lên!”

Năm ngoái họ cũng đi chơi thế này, anh trai ngồi trên xe hứng chí vặn vẹo người, cứ chỉ mọi thứ trên đường và hỏi Bộ Hoài Vũ với vẻ vui mừng, và trên mặt Bộ Hoài Vũ luôn là nụ cười ấm áp, trả lời những câu hỏi đó một cách rất nghiêm túc.

Thấy cảnh đó, Viên Hỷ như xuất thần, cũng lần đi chơi ấy đã khiến cô bắt đầu dao động với sự chờ đợi bốn năm của mình, cũng chính trong lần ấy đã khiến cô biết được lòng anh luôn thấy hổ thẹn và day dứt với một người con gái khác.

Cùng một cảnh tượng, chỉ cách chưa đến một năm nhưng giờ đây nghĩ lại thấy xa xôi quá, không biết là thân xác đã mỏi hay là trái tim đã mệt, dường như đã ngăn cách mình với mọi thứ qua một lớp kính dày, thấy rất chân thực, nhưng đưa tay lên chỉ chạm vào lớp kính lạnh lẽo, không một chút hơi ấm nào.

Ban đầu, cứ đến buổi trưa là cô cố ý làm thêm giờ, sau đó chần chừ không chịu đi ăn. Anh cũng không nói nhiều, chỉ ngồi một bên lặng lẽ đợi cô, thỉnh thoảng lật xem tin tức mới của ngày hôm ấy, không hề thúc giục. Nhưng cô lại không thể cứng rắn nổi, vì biết dạ dày anh không tốt. Hơn nữa da mặt cô cũng không dày đến thế, không chịu nổi ánh mắt lạ lùng của đồng nghiệp. Nên cuối cùng cô đành ngoan ngoãn đi ăn với anh, sau đó buổi tối lại ngoan ngoãn ngồi xe anh về nhà.

Cô không tài nào hiểu được tâm tư của anh, ánh mắt anh quá sâu xa, như thể không có đáy. Cô nghĩ anh đang tội nghiệp mình, tuy anh chưa từng nói rõ, nhưng cô có thể nhìn ra. Gia đình cô, cảnh ngộ của cô đủ khiến bất kỳ người đàn ông mạnh mẽ nào cũng có thể nảy sinh đồng cảm, sau đó đứng trước mặt cô với tư thế của Đấng cứu rỗi. Nhưng chỉ trời mới biết cô oán hận sự thương hại của người khác đến mức nào, phải, cô oán hận. Cả đời này cô luôn cố gắng làm một kẻ mạnh mẽ, nhưng trong mắt người khác lại cứ trở thành một hình tượng yếu đuối. Cô căm hận mình như thế, cũng căm hận cả những người nhìn mình bằng cặp mắt thương hại.

Buổi tối không ngủ được, lúc nào cô cũng nghĩ ngợi lung tung, những điều thần quỷ bí ẩn của kiếp trước lẫn kiếp này cô đều nghĩ đến. Phương Đông xem trọng báo ứng nhân quả, vậy thì nỗi khổ kiếp này của cô chính là quả kiếp trước cô trồng, cô không cần ai thương hại. Phương Đông nói con người sinh ra đã là có tội, thế thì cứ để cô tự chuộc tội của mình, cô cũng không cần người khác hy sinh và che chở.

Bộ Hoài Vũ đối xử với cô như thế, như thể những chuyện trước kia đều chưa từng xảy ra, ngược lại cô càng thấy nặng nề đến không thở nổi, cô không cần điều đó, cũng không đáng để anh làm vậy. Anh quá xuất sắc, còn cô, quá tệ hại. Có lúc cô cũng nghĩ, ắt hẳn đây là tình quá nhiều sẽ biến thành hận, ân quá nhiều sẽ trở thành thù chăng.

Tuy bà Viên cũng chẳng tỏ vẻ gì rõ ràng, nhưng cũng nhận ra bà cũng đã chấp nhận sự thực con trai không thể kết hôn, bà gọi điện cho một người mai mối, nói rõ ý từ hôn, đồng thời đề nghị bên nhà gái phải hoàn trả lễ vật. Viên Hỷ không biết người ta sẽ trả lời bà thế nào, nhưng bà Viên đã quyết định nhanh chóng sẽ đưa Thanh Trác về quê.

Viên Hỷ không níu kéo, cũng không muốn níu kéo, cô thấy mình bây giờ đã mệt mỏi lắm rồi, rất cần được nghỉ ngơi một mình, nếu không, cô sợ mình đến một lúc nào đó đi trên đường sẽ không kiềm chế nổi cảm xúc. Bì Hối, Bộ Hoài Vũ và Trương Hằng đều đến tiễn bà Viên và Thanh Trác. Thanh Trác vẫn không nỡ về, đến ga tàu rồi mà vẫn nài nỉ Bộ Hoài Vũ lần sau nhất định phải dẫn đi công viên chơi.

Bà Viên kéo Viên Hỷ sang một bên với vẻ bí ẩn, liếc trộm Bộ Hoài Vũ đang đứng trò chuyện với Thanh Trác, bà thì thầm: “Bộ Hoài Vũ được đấy, mẹ thấy cậu ta thật lòng với con, đừng do dự mãi thế. Anh con có bệnh, cũng không có nghĩa là con có bệnh, cứ sinh con đẻ cái đi, yên tâm, mẹ bảo đảm với con là đứa trẻ sinh ra sẽ hoàn toàn khỏe mạnh.” Bà ngừng lại, đang định nói tiếp thì Viên Hỷ đã quay người tiến đến chỗ anh mình.

Tiễn mẹ và anh đi rồi, tiếp đó là tiễn Trương Hằng. Anh bị bố mẹ ở nước ngoài thúc giục quá căng, tuy không nỡ ra đi. Viên Hỷ xin nghỉ phép để ra sân bay tiễn, thấy anh vẫn cười hi hi nói chuyện với Bì Hối, còn cô nàng mắt đã đỏ hoe. Trương Hằng vẻ mặt thương xót vỗ vai Bì Hối, cảm thán rõ to: “Không ngờ đấy, thật không ngờ, cuối cùng lại là Bì Hối tiễn anh bằng nước mắt.” Nói xong quay nhìn Viên Hỷ, gọi: “Viên Hỷ à, em thật làm anh thất vọng quá, em nhìn Bì Hối khóc rồi này, sao em không khóc mấy tiếng cho anh thấy? Chúng ta đã nói gì nào? Chẳng phải đã hứa hẹn em sẽ ôm anh khóc à?”

Anh dang rộng vòng tay tiến đến chỗ Viên Hỷ, lúc đi ngang Bộ Hoài Vũ lại bất thình lình đổi hướng, ôm chầm lấy Bộ Hoài Vũ thật mạnh, kề tai anh không biết nói gì, sau đó lại quay đi cười ranh mãnh với Viên Hỷ. Sắc mặt Bộ Hoài Vũ trở nên ngượng ngập, ánh mắt lướt nhanh qua Viên Hỷ rồi hậm hực đấm vào vai Trương Hằng một cái. Trương Hằng kêu to lên một tiếng rất khoa trương: “Đã đánh rồi thì tôi cũng không khách sáo nữa đấy nhé.”

Vừa nói vừa tiến đến gần Viên Hỷ, nhân lúc cô chưa kịp phản ứng đã kéo cô vào lòng, xiết thật mạnh: “Em gái, mạnh mẽ lên!” Anh hạ giọng nói.

Chỉ một câu “Em gái, mạnh mẽ lên!” mà suýt nữa Viên Hỷ đã khóc nức nở, cô vùi mặt mình vào vai anh, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình. Anh cười phì ra một tiếng, đùa cô: “Được rồi, dậy đi, nếu không lát nữa anh sẽ bị ai đó đánh một trận không bò nổi lên máy bay đấy. Viên Hỷ à, nếu em có ý với anh thì phải nói sớm chứ! Anh sắp lên máy bay rồi, em mới chịu biểu lộ tấm chân tình, em cố ý bắt anh đi mà hồn để lại hả?”

Viên Hỷ lúng túng ngẩng lên, vội vàng lùi ra sau hai bước, đang định giải thích thì thấy ánh mắt Trương Hằng đang nhìn qua đầu mình về một hướng nào đó, rồi sắc mặt thay đổi, anh vội vàng xách hành lý và gào lên với mọi người: “Các anh em, hôm khác về thăm mọi người sau nhé, tôi chuồn đây.” Nói xong không đợi mọi người phản ứng đã quay người đi nhanh về phía cửa kiểm soát.

Cả đám đều ngẩn người, thầm nghĩ trò quái gì thế này, vẫn chưa kịp hiểu rõ sự việc thì nghe thấy phía sau có một giọng nữ hét lên: “Trương Hằng! Anh đứng lại ngay!” Không hét thì thôi, mà hét rồi còn khiến Trương Hằng còn đi nhanh hơn, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu. Một cô gái cao ráo mảnh mai, ăn diện rất thời trang lao qua người Viên Hỷ, đuổi đến cửa kiểm soát thì bị người ta chặn lại, sau đó trong lúc mọi người đang há mồm trợn mắt, cô nàng gỡ một chiếc giày cao gót dưới chân ra, ném về phía Trương Hằng, miệng còn tức tối chửi rủa: “Bà nó chứ, chạy đi! Tôi nói cho anh biết, có bản lĩnh thì chạy lên sao Hỏa ấy, nếu không chúng ta chưa xong với nhau đâu!”

Mọi người đều đần mặt ra, không ai ngờ anh chàng Trương Hằng lúc nào cũng nở nụ cười đùa cợt ấy, cuối cùng lại bị một cô gái “tiễn” ra nước ngoài bằng cách đó.

Cuộc đời này, đúng là một vở hài kịch hài xen lẫn bi, bạn mãi mãi không bao giờ biết được màn sau sẽ là bi hay hài, hoặc giả chấp nhận biến luôn nó thành náo kịch.

Người phải đi đã đi, không phải đi cũng đi rồi, còn lại chỉ mỗi anh và cô, Viên Hỷ nghĩ, cô cũng nên đi thôi, đi rồi sẽ không gặp nữa, không gặp nữa thì sẽ quên thôi. Kinh Phật đã nói: Không còn nhớ nhung, không còn sợ hãi. Chỉ cần không nhớ nhung nữa, cô còn gì phải sợ?

Từ sân bay về công ty, trên bàn Viên Hỷ đã có một phong bì thư. Cô mở ra, bên trong chỉ có một tấm thiệp mời màu đỏ rất tinh xảo. Một mặt là hình cưới của đôi tân nhân, nụ cười rạng rỡ, chụp rất đẹp. Mặt khác là hàng chữ in rất đẹp “Anh Hà Thích và chị Trịnh Hảo mời bạn đến tham dự hôn lễ”, bên dưới còn ghi rõ địa chỉ và thời gian cử hành lễ cưới. Thì ra tên tiếng Hoa của Ella là Trịnh Hảo, “thích hợp” và “vừa hay” quả nhiên là trời sinh một cặp (trong tiếng Hoa, tên Hà Thích đồng âm với “thích hợp”, còn Trịnh Hảo phát âm giống từ “vừa hay”), khoan nói gia thế hai nhà rất môn đăng hộ đối, mà đến cả tên họ cũng rất xứng đôi vừa lứa.

“Mới nhìn đã biết không có thành ý, vé máy bay khứ hồi cũng chả có, rõ ràng là không muốn mình đi.” Cô cười giễu, cầm phong bì và thiệp cưới ra máy hủy giấy vụn, bỏ nó vào đó. Thiệp mời khá dày, chiếc máy cũng phải tốn kha khá công sức để nghiền nát nó, dòng chữ bằng bút máy phía dưới lấp lánh trước mặt cô một lúc lâu mới biến mất từ từ, cô nhận ra đó là chữ Hà Thích viết, bằng tay, lực viết rất mạnh như muốn đâm xuyên tờ giấy, anh viết: Như em mong muốn.

Phải, như cô mong muốn, ngoài dòng đó ra không còn chữ nào nữa, chắc là đã kết thúc rồi nhỉ, cô nghĩ.

Cô và Bộ Hoài Vũ vẫn ở cạnh nhau một cách kỳ quặc, nếu không nhìn rõ thái độ của họ, thì cũng được xem là một đôi tình nhân, anh đưa đón cô đi làm, cơm trưa cũng ăn cùng nhau, rõ ràng là hành động đang yêu nhau thắm thiết. Nhưng không khí giữa hai người có phần kỳ quái, anh lạnh lùng cô lãnh đạm, giữa hai người không có chút thân mật mà các cặp yêu nhau phải có.

Qua Nguyên Đán là đến Tết, lúc Bộ Hoài Vũ đưa cô về nhà đã nói là năm nay anh hứa với gia đình sẽ về quê ăn Tết, sợ rằng không thể ở đây với cô. Viên Hỷ cười, không sao, dù gì cô cũng định về quê mà. Bộ Hoài Vũ tư lự nhìn cô, Viên Hỷ cười nói: “Có gì khác thường đâu, em đã bốn cái Tết rồi không về, dù thế nào thì đó cũng là nhà em, và còn cả bố em nữa, em phải về.”

Bộ Hoài Vũ mơ hồ cảm nhận một nỗi bất an. Tâm tư của cô anh có thể đoán ra một phần, cũng biết rất nhiều chuyện phải nói rõ với cô, nhưng anh lại biết rõ sức nặng những lời ấy, nên không dám tùy tiện nói ra. Hay cứ đợi về quê lên rồi nói sau vậy, anh nghĩ.

Anh nghỉ phép rất sớm, lúc anh đi, Viên Hỷ vẫn chưa được nghỉ, anh không cho cô tiễn, chỉ đêm trước hôm đi mới dặn dò cô: “Lúc về đừng… cãi nhau, dù thế nào thì cũng là bố mẹ em.”

Viên Hỷ gật đầu: “Vâng.”

Ánh mắt anh tối xuống, ngược lại với vẻ lạnh lùng thường ngày, anh nhẹ nhàng ôm Viên Hỷ vào lòng: “Đừng nghĩ lung tung, có chuyện gì đợi anh về hãy tính.”

Cô không trả lời, lần đầu để mặc cho mình vùi đầu thật sâu vào lòng anh, tham lam hít thở mùi đàn ông của anh, hít thở hơi ấm ấy. Hãy để cô tham lam một lần vậy, từ nay về sau cô và người đàn ông này sẽ đi hai đường khác nhau, cho dù anh yêu cô cũng được, hay thương hại cô cũng tốt, chí ít bây giờ anh đã cho cô hơi ấm, mà hơi ấm ấy sẽ giữ vững cô đi xa hơn…

Chương 51

Bộ Hoài Vũ đã về quê, tuy rằng vẫn không yên lòng lắm. Viên Hỷ không về nhà ăn Tết như cô đã nói, mà từ chức, tìm được một căn nhà mới, sau đó thu dọn đồ đạc rồi mới gọi điện cho Bì Hối chuyển nhà hộ cô, cũng di dời đồ đạc của Bì Hối đi, một là mang về nhà, hai là chuyển đến chỗ Tiêu Mặc Đình.

Bì Hối nhìn đống đồ đạc được đóng gói, sững sờ đến mức không nói nổi, há mồm trợn mắt một lúc rồi mới lảm nhảm: “Viên Hỷ, cậu lúc nào cũng khiến tớ kinh ngạc.”

Viên Hỷ cười nói: “Dù sao cậu cũng có chỗ ở, đừng tốn tiền thuê nhà với tớ nữa. Nhà mới tớ thuê chỉ có một phòng, tuy hơi xa đây nhưng rẻ. Nếu cậu cãi nhau với Tiêu Mặc Đình thì vẫn có thể chạy đến chỗ tớ, tớ thu nhận, chúng ta ngủ cùng một giường là được.”

Bì Hối vội “xùy” mấy tiếng, “Trẻ con không biết kiêng kỵ, không tính.” Cô quay lại trừng mắt giáo huấn Viên Hỷ: “Tớ vừa làm hòa với Tiêu Mặc Đình rồi, cậu đừng trù tớ.” Cô và Tiêu Mặc Đình lần này chiến tranh lạnh khá lâu, mấy hôm trước mới bình thường lại, đến bây giờ cũng xem như đã ngọt ngào lại như thuở trước, qua trận cãi nhau to này, cô cũng hiểu được vài chuyện, lúc nào cũng dạy dỗ Viên Hỷ rằng đàn ông không chỉ phải giáo dục họ mà còn phải dỗ dành họ, ngược lại cũng thế, đàn ông không chỉ cần dỗ dành mà còn phải trị bệnh cho họ nữa.

Viên Hỷ cười không đáp, tiếp tục thu dọn đống đồ lặt vặt. Bì Hối bỗng nhớ ra gì đó, hỏi: “Năm mới mà tự dưng cậu lại chuyển nhà? Bộ Hoài Vũ vừa đi, cậu đã thu dọn đánh bài chuồn, chắc không định chơi trò mất tích với anh ấy chứ?”

Viên Hỷ lúng túng cười cười, đáp: “Có phải đóng phim đâu mà chơi mất tích gì chứ, hơn nữa nếu tớ định chơi trò đó thật thì sẽ không báo cậu biết tớ dọn đi đâu, vì chắc chắn cậu không giữ bí mật được. Tớ chỉ muốn đổi sang một nơi khác, trước kia rất lâu đã muốn làm thế rồi.”

Bì Hối vẫn tỏ ra hoài nghi: “Thật không? Vậy tại sao lại chọn đúng lúc này? Bộ Hoài Vũ có biết chưa?”

Nghe bạn hỏi, Viên Hỷ bỗng trầm tư. Bì Hối thấy phản ứng đó là biết mình quả nhiên không đoán nhầm, con bé này và Bộ Hoài Vũ nhất định là có vấn đề gì rồi, thế là cô hỏi: “Rốt cuộc cậu định làm gì? Mấy hôm trước chẳng đã bảo anh ấy mới là người cậu yêu hay sao? Hay lại thay đổi rồi? Viên Hỷ, tớ phải nói thế nào với cậu đây? Sao cậu kỳ cục thế? Tớ…”

“Không hoàn toàn là vì anh ấy.” Viên Hỷ bỗng ủ rũ nói, “Tớ chỉ thấy mệt rồi, cho dù là với ai, tớ cũng chẳng còn sức lực để yêu nữa. Tớ không muốn suốt ngày bị yêu với đương làm phiền, tớ muốn thực hiện giá trị của mình.”

Bì Hối tức muốn nghẹn lời, nhìn Viên Hỷ như nhìn trò hề, hỏi: “Cái gì mà giá trị? Nguyên thủ quốc gia à? Nhân tài kinh doanh? Viên Hỷ, đầu óc cậu có bị gì không đấy?”

Viên Hỷ ngẩng lên, ánh mắt kiên định nhìn Bì Hối: “Không xa vời như thế, chẳng qua là tớ muốn con người không chỉ lúc nào cũng sống vì yêu và hận, tớ nghĩ ra rồi, một mình tớ sẽ theo đuổi hạnh phúc của mình, không cần cứ phải tìm một người đàn ông nào đó mới được!”

“Trẻ con!” Bì Hối cười giễu, thò tay cốc vào trán Viên Hỷ, “Đầu cậu úng nước à? Bộ Hoài Vũ có gì không tốt? Sao cứ phải cự tuyệt anh ấy thế? Vì anh ấy có tiền lại có sắc à? Tớ bảo cậu biết nhé Viên Hỷ, một hai lần còn gọi là thanh cao, nhiều hơn nữa thì gọi là làm cao đấy. Hơn nữa, tự cậu cũng nói là yêu anh ấy mà? Cậu đùa với mọi người à? Cậu đổi việc rồi chuyển nhà, cậu còn nói không phải để trốn Bộ Hoài Vũ à, cậu xem mọi người là đồ ngốc hết hả?”

Viên Hỷ không nói được gì, rõ ràng đó là sự thật. Không biết có phải vì lòng tự tôn đáng thương chết tiệt của cô không, mà cô không muốn tiếp tục thế này nữa. Cô không cần Bộ Hoài Vũ thương hại, dù là về tiền bạc hay tình cảm. Cô cũng muốn ở bên anh một cách bình lặng, giống như lúc hai người vẫn là bạn. Nhưng nụ hôn đó quá sâu sắc, chặn ngang giữa họ rồi, cô biết, họ không còn quay về được nữa.

Bì Hối không biết nhiều việc, đương nhiên cũng không thể lý giải nổi những hành vi kỳ quặc của Viên Hỷ. Viên Hỷ lại cúi đầu không nói, Bì Hối cau mày, trong lòng bắt đầu thấy chán nản, cô cứ thấy nửa năm gần đây Viên Hỷ thay đổi quá nhiều, như thể đã không còn là Viên Hỷ mà cô quen biết nữa.

“Thôi vậy, cậu muốn thế nào thì tùy, dù sao tớ nói gì cậu cũng chẳng bao giờ nghe.” Cô nói, vẻ mặt tỏ rõ sự thất vọng, đứng dậy mặc áo khoác rồi đi ra ngoài, “Đồ đạc thì tớ gọi công ty vận chuyển đến dọn là được, dù sao cũng chẳng có thứ gì quan trọng. Còn nữa, Viên Hỷ, nếu cậu định trốn Bộ Hoài Vũ thật, tốt nhất cậu cũng đừng nói tớ biết địa chỉ và số điện thoại mới, tớ là người không biết giữ mồm giữ miệng, cậu biết đấy.”

“Bì Hối…”

Bì Hối khựng lại như nửa cười nửa không: “Thực ra tớ thấy cậu đúng là tự hành hạ mình, người như Bộ Hoài Vũ, chỉ cần cậu nói rõ với anh ấy thì tớ không tin rằng anh ấy vẫn dày mặt ra để đeo bám cậu, Viên Hỷ, tớ nói những lời này có thể cậu không vui, nhưng cậu đã thay đổi rồi, trước kia cậu chưa bao giờ cứng đầu và cực đoan như vậy, có lẽ cậu thật sự nên tìm nơi nào đó để tự dằn vặt bản thân đi. Đến khi cậu nghĩ thông suốt hẳn rồi hãy gọi điện cho tớ, dù sao điện thoại tớ cũng sẽ không đổi.”

Bì Hối ấm ức bỏ đi, Viên Hỷ rũ rượi ngồi xuống giường, không nhúc nhích nổi. Cô cười mỉa mai chính mình, lần này đi sạch sẽ thật, đến Bì Hối cũng bỏ đi rồi. Cô gục mặt vào lòng bàn tay, thực ra, cô thật sự không muốn trốn tránh Bộ Hoài Vũ bằng cách này, cái cô trốn tránh là quá khứ, tất cả những chuyện trước kia, bao gồm gia đình, công việc, căn nhà này và cả Hà Thích, Bộ Hoài Vũ.

Đêm giao thừa, Viên Hỷ nấu một ít sủi cảo đông lạnh, ăn xong cuộn mình vào salon xem tiết mục đêm giao thừa. Đó là cái tết thứ năm cô không về nhà, cũng là cái Tết lạnh lẽo nhất, hoàn toàn trở thành cô gia quả nhân. Khi tiếng chuông đồng hồ gõ những âm thanh mừng năm mới, di động của cô cũng reo vang. Lúc đầu cô ngỡ là Bì Hối, vội lấy ra xem, nhưng trên màn hình lại nhấp nháy chữ Bộ Hoài Vũ, cô do dự một lúc rồi gỡ luôn pin di động ra.

Mùng Một cô ngủ trong nhà cả ngày, xem như dưỡng tinh thần. Sáng sớm mùng Hai bắt đầu ra tay dọn nhà, nhưng tết nhất ai mà dọn nhà, đến công ty vận chuyển cũng nghỉ lễ. Cũng may đồ đạc cô không nhiều, cũng không cồng kềnh, chỉ vài vật dụng thường nhật lặt vặt, chạy mấy chuyến cũng xong. Nhưng không ngờ nghĩ là đơn giản, nhưng đến lúc dọn thật thì rất khó khăn, cứ bận bịu đến tối mịt mà vẫn chưa xong. Để tiết kiệm tiền, cô đều bắt taxi dọn đồ đi, sau đó ngồi xe buýt hoặc tàu điện ngầm để trở về, nhưng lượt cuối cùng cô quả thực mệt đến bã cả người, bèn hạ quyết tâm ngồi xe taxi về nhà.

Xe taxi dừng lại ở bên dưới, Viên Hỷ trả tiền, ngẫm nghĩ rồi lại thương lượng với bác tài, xem có thể đợi bên dưới một chút được không, cô lên lấy đồ rồi xuống, sau đó lại đưa cô đi tiếp, nhưng thời gian đợi không được tính tiền. Bác tài hơi do dự, Viên Hỷ vội bổ sung: “Không lâu đâu, đồ đạc tôi sắp xếp xong cả rồi, lấy rồi xuống ngay. Bác ra cũng chưa chắc kéo được khách, chi bằng đợi ở đây vài phút còn hơn.”

Bác tài nghe cô nói thì phì cười, gật đầu đồng ý, nhưng bảo cô phải nhanh lên, qua mười phút là bác phải tính tiền. Viên Hỷ vội gật gật đầu, sau đó trèo xuống xe, chạy nhanh vào trong lấy đồ. Lúc lấy chìa khóa mở cửa, cô mơ hồ thấy có điều gì kỳ lạ, không khí như phảng phất mùi thuốc lá, cô nghĩ có thể do người hàng xóm nào đó hút thuốc trong cầu thang chăng. Nhưng không hiểu vì sao, tim cô bỗng đập rất nhanh, để che giấu tâm trạng này, cô khẽ ngân nga một ca khúc vui tươi.

Ai ngờ vừa mở cửa thì mùi thuốc lá sặc sụa đã bao vây lấy cô, Viên Hỷ ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng thì bỗng bị một người dùng sức lôi vào trong, cửa phòng “rầm” một tiếng đóng lại. Trong bóng đêm đen đặc, cô kinh hoàng cực độ, giật mình muốn hét lên, nhưng âm thanh chưa kịp phát ra thì một bàn tay ấm nóng to lớn đã bịt lấy miệng cô.

“Đừng kêu!” Một giọng nam trầm trầm vang lên bên tai, giọng nói ấy vô cùng quen thuộc, nghe rất giống giọng Bộ Hoài Vũ! Viên Hỷ sững sờ, cố nhìn kỹ bóng dáng mờ mờ ấy. Người ấy thấy cô không giằng co nữa thì dần dần buông tay.

“Là anh à?” Cô lúng túng hỏi.

Người đó hừ một tiếng, lạnh lùng hỏi Viên Hỷ: “Không là anh thì là ai?”

Quả nhiên là giọng của Bộ Hoài Vũ, Viên Hỷ bất giác thở phào một hơi, cuối cùng trái tim nãy giờ thót lên cổ họng đã quay về lồng ngực. Sau khi hoàn hồn, cô mới phát giác ra hai chân mình đã mềm nhũn, không chống đỡ nổi sức nặng cơ thể nữa. Anh đang ở quê ăn Tết mà? Sao mới mùng Hai đã chạy về đây?

Anh như nghe được tiếng lòng của cô, cười lạnh lùng: “Thắc mắc tại sao anh về đây sớm à? Nếu anh về muộn một ngày, có phải em đã chạy mất dép rồi không?”

Viên Hỷ lúng túng, tuy khi không có anh, cô đã nghĩ kỹ mọi điều cần nói, nhưng khi đứng trước mặt anh, cô phát hiện ra thật sự rất khó nói, nghe anh hỏi thế thì ấp úng đáp: “Không phải.”

“Không phải?” Anh hỏi lại, đầy chế giễu, rõ ràng là không tin lời cô.

Viên Hỷ gật đầu, định nói thật lòng: “Vâng, không phải, đồ em chưa dọn xong, phải mùng Bốn mới ổn thỏa.”

“Hử? Nói vậy là anh về sớm à?”

Viên Hỷ không biết trả lời thế nào, nên đành im lặng.

Bộ Hoài Vũ giận quá lại cười, cười mấy tiếng rồi mới cúi xuống hỏi Viên Hỷ: “Viên Hỷ à Viên Hỷ, tôi không ngờ em lại giỏi thế đấy, nói dối cũng ổn, mà còn biết chạy nữa, mấy hôm không gặp mà tiến bộ quá nhỉ?”

Giọng nói anh sắc nhọn hiếm thấy, Viên Hỷ cảm giác đứng trong bóng tối với anh như thế quá áp lực, bèn đưa tay định mò tìm công tắc mở đèn, nhưng ai ngờ vừa đưa tay ra đã bị anh tóm lấy. Tính khí kỳ quặc của cô lại xuất hiện, Viên Hỷ cố sức vùng thoát khỏi gọng kiềm đó, nhưng ai ngờ sức lực anh lại mạnh như thế, nhẹ nhàng khống chế hai tay cô khóa ra sau lưng, sau đó đẩy cô tựa sát vào cánh cửa.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ