Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 12

CHƯƠNG 52

Trước mặt cô, anh chưa bao giờ mất bình tĩnh như thế, có thể thấy là anh đã tức giận đến cực độ rồi. Đêm giao thừa khi cô không nghe điện thoại là anh đã thấy nghi ngờ, ban đầu rõ ràng di động có tiếng đợi máy, nhưng mấy tiếng sau lại bị cắt đứt đột ngột, đến khi anh gọi lại thì đã khóa máy, rõ ràng là không muốn nghe điện của anh. Anh tưởng cô đã về quê, muốn gọi cho nhà cô nhưng lại không có số, về sau mới nghĩ ra là gọi cho Bì Hối để hỏi, nhưng cuối cùng lại biết được thì ra cô không về quê ăn Tết, thậm chí Bì Hối còn nói cho anh biết Viên Hỷ định chuyển nhà. Lửa giận trong anh lập tức bốc lên! Thế là không đợi kỳ nghỉ kết thúc anh đã bỏ về, cũng không tạt ngang nhà mình, mà xuống máy bay xong đến thẳng chỗ cô. Cửa khóa, anh vốn định đứng ngoài cửa đợi, nhưng ai ngờ lại gặp được Bì Hối. Bì Hối đến thăm Viên Hỷ, nhìn thấy anh ở cửa cũng không ngạc nhiên gì lắm, chỉ đưa cho anh một chiếc chìa khóa rồi bỏ đi.

“Buông em ra!” Viên Hỷ kêu khẽ.

“Buông ra?” Bộ Hoài Vũ cười lạnh, “Được, giải thích tôi biết trước, tại sao lại lừa tôi? Em chẳng nói sẽ về nhà ăn Tết à? Tại sao lại đổi việc chuyển nhà?”

Viên Hỷ vốn đã lúng túng, thấy có lỗi với anh, nhưng bộ dạng bức ép người này của anh khiến cô thấy ức chế, quên bẵng mất chuyện này vốn do cô sai trước, anh nổi giận như thế cũng là bình thường. Cô cáu lên, buột miệng: “Giải thích? Tôi không nợ lời giải thích gì với anh cả! Anh tưởng anh là gì của tôi? Tôi và anh có quan hệ gì nào? Tại sao tôi phải giải thích với anh?”

“Tại sao hả?” Bộ Hoài Vũ giận dữ, “Vì em đã nói yêu tôi, đã lợi dụng tôi!”

Viên Hỷ cứng đờ người, rồi sau đó cười giễu: “Anh cũng nói tôi lợi dụng anh đúng không? Vậy tất nhiên là lợi dụng xong sẽ bỏ đi mất thôi. Không thì sao? Chẳng lẽ lại sử dụng lại à?”

Do tối trời nên cô không thấy sắc mặt kinh khủng của anh, nên cứ cứng mồm mà nói thế. Bộ Hoài Vũ nghiến răng không nói, đột ngột nhấc bổng cô lên, bất chấp cô vùng vẫy chống cự mà khiêng cô thẳng vào phòng ngủ, ném mạnh lên giường. Nệm giường đã bị Viên Hỷ dọn mất, chỉ còn lại tấm ván gỗ, cô bị ném xuống đến đau điếng, cơn giận dữ lại nổi dậy, cô vật lộn để bò dậy, gào: “Bộ Hoài Vũ, anh là đồ khốn!”

“Thế mà đã là khốn à?” Anh cười lạnh, giọng nói lạnh như băng, tiến đến kéo Viên Hỷ đến trước mặt mình. Anh làm thế càng khiến Viên Hỷ hoảng lên, cô không biết anh định làm gì, chỉ sợ anh giận dữ lại làm chuyện mất lý trí, nên hoảng hốt giật lùi lại, hét toáng lên: “Bộ Hoài Vũ! Anh định làm gì? Anh không được làm bậy, nếu không tôi sẽ hận anh cả đời!!!”

Bộ Hoài Vũ phớt lờ lời dọa dẫm của cô, vẫn kéo cô dậy, rồi lật ngược người cô, giơ tay lên phát mạnh vào mông cô: “Được thôi, hận tôi đi, hôm nay tôi phải đánh cái người bất thường vô lý này mới được!”

Viên Hỷ đần mặt ra, chết cũng không ngờ được rằng người như Bộ Hoài Vũ lại làm chuyện này, trong tích tắc, cô không biết nên khóc hay nên cười. Bàn tay cứ phát xuống mông cô hết lần này đến lần khác, rất đau, hẳn anh cũng không nhẹ tay rồi. Lúc đầu cô còn chống cự, nhưng khi anh đánh được mấy cái, cô lại nằm im, nén cơn đau dội lên, đột ngột bình thản nói: “Em không cần anh thương hại!”

Bàn tay Bộ Hoài Vũ khựng lại giữa không trung, sau đó nghe Viên Hỷ nói khẽ: “Bộ Hoài Vũ, em không cần anh thương hại, không cần tí nào, em có thể sống một mình rất tốt, em không cần bất kỳ ai thương hại cả.”

Bàn tay không rơi xuống nữa, một lúc lâu sau, Bộ Hoài Vũ mới chậm rãi hỏi: “Em nghĩ tôi đang thương hại em à?”

Viên Hỷ gục đầu, không nói gì.

Bộ Hoài Vũ lại lặp lại câu hỏi: “Viên Hỷ, em nghĩ anh đối với em như vậy là thương hại em?”

Viên Hỷ cố gượng nửa người dậy, quay đầu mượn ánh trăng chiếu vào cửa sổ để nhìn Bộ Hoài Vũ.

Bộ Hoài Vũ hỏi: “Viên Hỷ, em thật sự không cảm nhận được, hay là giả vờ hồ đồ?”

Viên Hỷ không trả lời, chỉ chống người dậy thẫn thờ nhìn Bộ Hoài Vũ. Anh cười mỉa mai, lùi lại hai bước tựa vào tủ đầu giường: “Tôi cứ tưởng tuy chúng ta đều im lặng, nhưng trái tim tương đồng nhau, bây giờ xem ra chỉ do mình tôi nghĩ thế. Thương hại em?” Anh cười giễu: “Thế giới này có biết bao người đáng thương, tại sao tôi lại cứ phải thương hại em? Hả? Viên Hỷ? Em nói tôi biết, tại sao tôi lại chọn em?”

Lời nói đó, ngữ điệu đó của anh, khiến tim Viên Hỷ nhói đau, cô ra sức cắn môi rồi ngồi dậy trên giường, cố nén nỗi chua xót đang dâng lên trong mắt: “Vậy anh bảo em biết trước tại sao anh lại chọn em? Ngoài việc em và cô Thắng Lan kia cùng đáng thương như nhau, anh còn vì điều gì khác? Do dung mạo của em, học lực của em, hay là gia thế? Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?” Cô gắng sức để không nấc lên, tiếng nói run rẩy: “Bộ Hoài Vũ, anh nói em nghe đi, tại sao lại chọn em? Tại sao chọn một con bé nghèo hèn không thể sinh đẻ gì được? Không thương hại thì là gì?”

Bộ Hoài Vũ đờ người, không ngờ rằng cô lại thấy bất an đến thế, sự tự ti đã khiến cô không dám chắc chắn tình cảm của cô với anh. Anh đứng đó, lẳng lặng nhìn cô bộc phát cảm xúc kìm nén trong lòng, cho đến khi cô nói xong mới lặng thinh tiến đến, cầm tay phải của cô đặt lên ngực trái của mình, khi thấy cô kinh ngạc, tay kia của anh đã choàng qua eo cô, kéo vào lòng, sau đó cúi đầu nói khẽ, “Được, anh sẽ nói em biết tại sao anh lại chọn em.”

Nói xong, đôi môi anh đã ép xuống. Viên Hỷ sực tỉnh, định vùng vẫy nhưng bàn tay anh đã ôm quá chặt, khóa chặt eo cô vào lòng anh, khiến cô chỉ còn nước cố ngửa người ra sau để tránh đôi môi anh. Nhưng anh lại cúi người xuống đuổi theo đôi môi cô, khẽ mút nhẹ lên khóe môi cô, rồi dịu dàng mút đôi môi cô, dùng đầu lưỡi viền quanh hàm răng cô… Không còn sự công kích và chiếm đoạt như lần trước, chỉ còn lại dịu dàng và quyến luyến.

Anh như thế càng khiến cô hoảng loạn hơn. Lòng bàn tay cảm nhận được nhịp tim của anh, hòa quyện với nhịp tim cuồng loạn của cô, khiến cô không phân biệt rõ rốt cuộc là nhịp tim ai đang đập gấp đến thế. Không biết tự lúc nào, cơ thể cô đã bắt đầu mềm lại, môi cũng hé mở ra, trong tích tắc thất thủ, và rồi mọi cảm quan gần như mất đi sự linh hoạt, chỉ còn lại đôi môi và đầu lưỡi trở nên nhạy cảm lạ thường, truyền đến cô toàn bộ hơi ấm và nhiệt độ của anh, viền theo một đường cong vô hình để tiến vào trái tim cô, khiến nó càng đập cuồng loạn hơn…

Một lúc lâu sau anh mới từ từ rời khỏi môi cô, giọng nói trầm khàn: “Đó chính là lý do, đây chính là lý do anh muốn nói em biết, Viên Hỷ, không phải thương hại, mà là yêu.” Anh dừng lại một lúc, rồi cười giễu: “Nếu em cứ phải hỏi anh lý do anh yêu em, thì anh nghĩ anh không trả lời được.” Anh xiết chặt tay cô trên lồng ngực mình, “Em chỉ có thể hỏi nó, vì anh cũng không thể nói rõ vì sao lại yêu em, anh chỉ biết anh yêu em thôi.”

Bộ Hoài Vũ cười khổ, anh đã trưởng thành và chín chắn, qua cái tuổi lúc nào cũng chỉ biết yêu với đương. Có thể là đã già rồi chăng, cũng không còn gan để sống chết vì tình nữa. Anh có công việc, trách nhiệm của mình, anh không thể hứa hẹn cho Viên Hỷ một tình yêu cuồng nhiệt, anh cũng không có sức lực và thời gian, điều anh có thể cho cô là một cuộc sống bình lặng và ổn định, một vòng tay để cô dựa dẫm, và cả tình cảm anh dốc hết cho cô. Chính vì thế, khi Hà Thích quay về, anh đã chọn rút lui. Nhưng anh không ngờ tình cảm mình lại vượt xa mức có thể kiềm chế, khi anh hiểu ra và quay lại tìm Viên Hỷ, tay cô đã đeo nhẫn của Hà Thích. Lý trí anh mách bảo nên cách xa họ, anh không phải là người chưa kinh qua mối tình nào, khi biết tình yêu đã vô vọng, cách tốt nhất là cố gắng kết thúc nó thật sớm. Anh đểu rõ cả, nhưng anh lại không làm được. Nên dù anh biết khi thấy họ ở bên nhau thì sẽ đau lòng, nhưng vẫn cố xông đến. Rồi sau đó, nghe Trương Hằng báo, anh ngồi ngoài nghe tiếng cô khóc nức nở trong thư phòng, bỗng thấy có cảm giác không thể hít thở nổi. Chắc là đau lòng chăng, anh nghĩ, rốt cuộc anh vẫn yêu cô rồi, tuy anh luôn cố gắng tránh không cho mình rơi vào tình cảnh đó, nhưng anh vẫn đã rơi xuống.

Cổ họng Viên Hỷ nghẹn lại, đó là lần đầu anh nói yêu cô, cô không nghi ngờ tính chân thực của nó, nhưng cô hoài nghi rằng mình có còn tư cách đón nhận tình yêu ấy của anh hay không.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Đừng hành hạ bản thân nữa, tin anh, anh có thể khiến em hạnh phúc.”

“Anh cũng không thể.” Viên Hỷ cắt ngang, quay đi tránh ánh mắt anh, cay đắng nói: “Chúng ta đều biết, mỗi người đều có trách nhiệm của mình, gia đình của mình, đó không phải là vấn đề mà chỉ cần đến mỗi tình yêu để giải quyết.”

“Phải, anh biết.” Bộ Hoài Vũ nói khẽ, “Nên anh đã về nhà hỏi ý gia đình rồi.”

Viên Hỷ sững sờ, cô không ngờ Bộ Hoài Vũ về quê lại nhắc đến chuyện của cô với gia đình. “Anh nhắc đến em với bố mẹ rồi?”

Bộ Hoài Vũ gật đầu: “Viên Hỷ, anh không muốn nói những lời sáo rỗng, cũng không muốn thổi phồng tình cảm của anh với em. Anh không thể làm được việc cắt đứt quan hệ với cha mẹ vì em, đó không phải là vấn đề anh yêu hay không yêu, mà là vì họ đã sinh ra và dưỡng dục anh, anh không thể làm thế được. Lần này anh về nhà là để làm công tác tư tưởng với bố mẹ, vì anh không biết kết quả thế nào nên không thể hứa hẹn trước với em. Chúng ta đã là người lớn, đều hiểu rõ hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người, mà là chuyện của cả hai gia đình.” Tay anh khẽ vuốt ve gương mặt cô, dịu giọng nói: “Cái anh cần không chỉ là tình yêu, anh còn tham lam hơn, anh cần cả một gia đình, và một người vợ có thể sống hạnh phúc cùng nhau đến tận cuối đời.”

CHƯƠNG 53

“Nhưng em không thể là một người vợ tốt.” Viên Hỷ ủ rũ đáp.

“Được! Anh biết là được.” Anh nói, “Nếu em lo lắng về bố mẹ anh, thì anh có thể báo em biết rằng, anh đã nói chuyện chúng mình với họ, anh không thể nói dối rằng ngay từ đầu họ đã thích em, nhưng họ đã đồng ý sẽ đón nhận em.”

“Nhưng em…”

Anh đặt tay lên môi cô: “Không nhưng nhị gì hết, nếu em muốn nói chuyện con cái thì rất đơn giản, đầu tiên, anh còn có một anh trai, anh ấy đã có hai đứa con trai, nên bố mẹ anh không cưỡng ép anh phải có con nối dõi. Hơn nữa anh cũng không phải người yêu thích trẻ con gì lắm, có con hay không anh chẳng quan tâm. Nếu em thích có con thì chúng ta có thể nhận nuôi một đứa. Nhưng anh đã nhận lời với bố mẹ, nếu chúng ta nhận con nuôi thì đứa con ấy phải là con của anh trai anh. Đó là điều kiện họ đưa ra. Anh thấy có thể hiểu được, vì tư tưởng của người già dù gì vẫn còn phong kiến.”

Viên Hỷ không ngờ rằng anh lại suy nghĩ sâu xa đến thế, gần như mọi vấn đề đều đã suy xét qua. Cô cũng gần như định nhận lời, nhưng mấp máy môi mãi vẫn không nói được, cô không thể ích kỷ như thế, sao cô lại có thể làm một người phụ nữ tự tư tự lợi được!

Anh nhìn ra mâu thuẫn trong lòng cô: “Bây giờ chỉ cần em trả lời anh một câu thôi.” Anh hỏi, “Em có yêu anh không? Viên Hỷ, những vấn đề khác không cần lo nghĩ, em chỉ cần nói anh biết tình cảm của em đối với anh.”

Anh nói yêu cô, còn cô thì sao? Cô không biết tình cảm với anh có phải là tình yêu hay không, cô thừa nhận anh luôn tồn tại trong tim cô, dù là khi ở cạnh Hà Thích, cô cũng chưa từng quên hẳn anh, nhưng đó có phải tình yêu không? Cô không biết.

“Em không biết, em thật sự không biết.”

Anh cười khe khẽ, nói: “Tạm ổn, em vẫn chưa từ chối anh hoàn toàn.” Nói xong buông Viên Hỷ ra, quay người bỏ đi. Anh định bỏ cô lại ư? Viên Hỷ bỗng thấy hoảng hốt, cô nghiến răng, rồi bỗng nói: “Em sợ anh sau này sẽ hối hận.”

Bộ Hoài Vũ khựng lại, anh chậm rãi quay người, trầm giọng: “Vậy đợi đến lúc anh hối hận rồi hẵng tính, trước đó thì chúng ta ở cùng nhau. Viên Hỷ, em nhớ lấy, là em nợ anh.”

Không đợi câu trả lời, anh đã mở đèn phòng ngủ, ánh sáng rực rỡ thoáng chốc khiến mắt cô hoa lên, khiến bóng anh đứng ở ngưỡng cửa trở nên mờ nhòa.

Anh nói từng chữ một: “Lần này, em nhìn anh và trả lời, Viên Hỷ, chúng ta ở bên nhau nhé. Được không?”

Cô rất bối rối, hay cứ thử một lần xem sao? Liệu cô còn có thể nhận chịu thất bại lần nữa hay không? Cô cứ đứng im nhìn anh, ánh đèn rọi trên người anh, gương mặt anh rất cương nghị, còn có nét phong trần và mệt mỏi không che giấu được. Hôm nay mới là mùng Hai, vì cô mà anh đã chạy đến đây. Anh lúc nào cũng xuất hiện khi cô cần anh nhất, còn cô thì sao? Cô cứ mãi do dự, vì cô biết một khi đã nói ra thì sẽ không thể cứu vãn, cô nhất định sẽ hối hận. Cứ nói “vâng” ư? Nhưng sao chữ đó lại khó nói đến thế?

Đến thời khắc này, mọi sự kiên quyết tàn nhẫn của cô đều biến mất sạch, chỉ còn lại ý nghĩ là tháo chạy. Ánh mắt cô trốn tránh, bỗng nhớ đến một việc gì đó, rồi hoảng hốt nhảy xuống giường chạy ra ngoài, lúc đến cửa bị anh tóm lại, anh khẽ nhăn mày, hỏi: “Em lại muốn chạy hả?”

“Em… em…” Viên Hỷ há miệng lắp bắp, chỉ ra ngoài, “Em phải xuống dưới.”

Trái tim anh nặng trĩu, cô vẫn không chịu đối mặt với việc của họ, lại muốn cyhạy trốn, Bộ Hoài Vũ ơi là Bộ Hoài Vũ, mày quá tự cao tự đại rồi, mày nghĩ cô ấy cũng yêu mày, cho dù là cô không dám thừa nhận, mày cũng ngỡ cô ấy có tình cảm với mày, thì ra, chỉ là mày tự an ủi thế thôi.

Viên Hỷ thấy sắc mặt anh sầm xuống, sự dịu dàng trong ánh mắt cũng dần tan biến thì càng hoảng lên, đang định giải thích chuyện xe taxi đứng dưới đợi cô, thì đã nghe anh lạnh lùng nói: “Không cần, muốn đi thì anh đi. Xin lỗi, anh làm phiền em rồi.”

Cô vội vàng chụp lấy tay anh, cuống lên: “Không phải, không phải anh, dưới kia có xe đang chờ em, em phải xuống.”

Haizzz, đúng là càng cuống càng nói không rõ được. Bộ Hoài Vũ nghi ngại nhìn Viên Hỷ, cô cuống quá dậm chân, hét: “Là xe taxi đang đợi em! Phải trả tiền! Quá mười phút sẽ tính tiền đó, em ở trên này lâu quá rồi, phải trả bao tiền đây!!!”

Anh đờ người, bỗng hiểu ra cô đang cuống chuyện gì, lại thấy bộ dạng cô hoảng hồn nhăn nhó thì không nhịn được cười. Viên Hỷ thấy anh cười càng cáu, hất tay anh ra định chạy đi, nhưng lại bị anh chụp được, anh cố nhịn cười, hỏi cô: “Em vẫn chưa trả lời anh.”

Viên Hỷ thẹn quá hóa giận, tức tối hét: “Trả lời cái gì! Tại anh nên em mới quên mất thời gian, anh mau xuống dưới trả tiền xe cho em! Em quyết không chi tiền!!!”

Bộ Hoài Vũ đưa tay vuốt tóc cô, cười khẽ: “Ừ, anh chi vậy, có điều em không được trốn tránh, hôm nay em bắt buộc phải trả lời rõ.”

Viên Hỷ thấy không trốn được nữa thì quay ngoắt đi nói nho nhỏ, “Vậy thử xem sao.” Rồi vội vàng đi lấy đồ đạc. Bộ Hoài Vũ thắc mắc, đi theo sau cô hỏi: “Nếu đã nhận lời anh rồi thì còn dọn nhà làm gì?”

Cơn thẹn của Viên Hỷ chưa tan hết, cô ngừng lại hậm hực trừng mắt với anh, bực bội nói: “Anh tưởng em dọn nhà chỉ vì muốn trốn anh à, tự sướng vừa thôi!!!”

Bộ Hoài Vũ cũng phớt lờ sự khiêu khích của cô, chỉ cười nhẹ, hỏi: “Thế thì tại sao?”

Viên Hỷ thở dài, đáp: “Căn nhà này đều do em và Bì Hối cùng gánh tiền thuê, thực ra nó không cần thuê nhà, đều do muốn giúp em nên em không muốn cứ liên lụy bạn bè mãi.”

“Nên mới dọn nhà?”

“Vâng.” Viên Hỷ gật đầu, “Em đã thuê một phòng, một mình cũng trả được. Em không thể cứ bắt Bì Hối giúp mình cả đời.”

Bộ Hoài Vũ cũng gật gù: “Ừ, nói thế thì cũng không phải vì trốn anh thật.”

Viên Hỷ hơi đỏ mặt, tuy nói rằng không muốn làm phiền Bì Hối mãi, nhưng không thể không thừa nhận rằng đang tết nhất mà cô lo dọn nhà ngay, đa phần là do cô muốn tỏ thái độ cắt đứt với Bộ Hoài Vũ, huống hồ vì muốn trốn anh mà cô cũng đã đổi việc. Bảo không trốn anh thì có trời mới tin!

Anh lại lẩm bẩm: “Vậy đổi công việc cũng không phải là vì anh!”

Viên Hỷ gật cũng không mà lắc cũng chẳng, đành vờ như không nghe thấy, vội vàng thu dọn đồ đạc, Bộ Hoài Vũ biết cô lúng túng nên cũng không đeo bám vấn đề này nữa, chỉ mỉm cười đứng một bên ngắm cô như con chuột nhỏ loay hoay giữa đồng đồ đạc.

Đến khi hai người xuống lầu thì còn thấy bóng dáng chiếc taxi kia đâu nữa. Xem ra người ta đợi lâu quá nên bỏ đi rồi. Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ đang ngẩn ngơ thì cười bảo: “Cũng tốt, đỡ được ít tiền. Có lẽ người ta cũng biết em là kẻ lừa đảo.”

Viên Hỷ ngẩn người, bỗng nhớ đến xe của Bộ Hoài Vũ thì vội hỏi: “Xe anh đâu?”

Bộ Hoài Vũ lắc đầu: “Không, anh xuống máy bay là đến đây ngay.”

“Thế bây giờ làm sao đây? Ra cổng tiểu khu gọi xe?” Viên Hỷ hỏi, có vẻ e ngại, vì từ đây đến cổng lớn còn khá xa, cô loay hoay cả ngày rồi, không muốn đi bộ tí nào. Bộ Hoài Vũ khẽ hừ một tiếng, đón lấy đồ đạc trong tay cô rồi hỏi: “Có cần cõng em không?”

Viên Hỷ đần mặt ra rồi vội vàng khoát tay: “Không cần không cần!” Anh cũng mệt cả ngày rồi, cô nào có ý hành hạ anh thêm, hơn nữa cô cũng chẳng còn là cô bé, nhõng nhẽo bắt người ta cõng đi, người khác nhìn thấy thì cái mặt già của cô còn biết giấu đi đâu!

Vẻ mặt anh giãn ra, nhưng vẫn làm ra vẻ nghiêm khắc: “Vậy thì đi mau, đừng lề mề nữa!”

Cô vội đáp lại rồi lẽo đẽo theo sau anh. Bóng dáng cao lớn đẹp đẽ của anh bước từng bước vững chãi phía trước, giống như ngọn núi sừng sững, khiến cô thấy rất chân thực, dường như không còn sợ gì nữa, vì luôn có anh đứng che chắn phía trước cho cô.

Ra khỏi tiểu khu gọi xe, Bộ Hoài Vũ không chỉ cho đến chỗ trọ mới của Viên Hỷ mà bảo taxi đưa họ đến khu chung cư của anh trước, rồi anh lái xe ra khỏi gara, quẳng hết đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh của cô lên xe, sau đó mở cửa trước, ra lệnh: “Lên xe!”

Viên Hỷ cảm thấy mình thật hèn kém, sao trước mặt anh mà chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời. Trong lòng thì rất bất mãn nhưng cơ thể vẫn nghe lời, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ. Bộ Hoài Vũ thấy cô vẫn làu bàu gì đó, lắng nghe kỹ cũng không rõ cô đang nói gì, nên đành hỏi: “Em đang lẩm bẩm gì thế?”

“Hả?” Viên Hỷ cứng ngờ, thầm nghĩ tiêu rồi, lẽ nào mình nghĩ gì cũng nói ra hết ư? Nhưng thấy vẻ mặt Bộ Hoài Vũ có vẻ như không nghe thấy gì nên cô đáp bừa: “Không có gì, em có lẩm bẩm gì đâu!”

Bộ Hoài Vũ nghiêng người nhìn Viên Hỷ: “Ồ? Không lẩm bẩm gì à?”

Viên Hỷ vội nói: “Em đói, chúng ta chuyển đồ đạc nhanh đi, rồi đi ăn gì đó.”

Rõ ràng là cô đang đánh trống lảng, nhưng anh cũng không so đo làm gì, chỉ cười giễu: “Em còn biết đói à? Anh tưởng em tu luyện thành mình đồng da sắt rồi chứ.” Tuy nói thế, nhưng anh vẫn lái xe đến phố ẩm thực, hai người ăn uống rồi anh mới đưa Viên Hỷ về.

Chỗ thuê mới của Viên Hỷ khá hẻo lánh, gần như đã gần sát ngoại ô. Chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ vắng vẻ, đèn đường hai bên lập tức mờ hẳn, Bộ Hoài Vũ cau mày: “Sao em lại tìm đến cái nơi hẻo lánh thế này?”

“Rẻ mà.” Viên Hỷ trả lời, thầm nghĩ còn hỏi nữa à, cô cũng muốn ở trong ngôi nhà giống anh, nhưng vấn đề là cô có tiền hay không? Không thể trả tiền thuê nhà bằng cả tháng lương được.

Bộ Hoài Vũ lại hỏi: “Chỗ làm mới của em ở đâu?”

Viên Hỷ ấp úng trả lời, quả nhiên hàng lông mày của anh càng nhíu chặt. Anh dừng xe bên đường, quay lại nhìn Viên Hỷ: “Em không thể ở đây được. Xa quá, vả lại ở đây cũng quá hẻo lánh. Em cũng biết anh khá bận, e rằng không thể đảm bảo ngày nào cũng đưa đón em được.”

Viên Hỷ vội nói rõ: “Em không cần anh đưa đón, tự em đi cũng được.”

“Vậy chúng ta tính sao? Chẳng lẽ một tuần chỉ gặp một lần? Thế mà gọi là yêu nhau à?”

“Chắc… không sao đâu!” Viên Hỷ không dám nói tiếp. Sắc mặt Bộ Hoài Vũ càng nặng nề, lạnh lùng nhìn cô một cái, ánh mắt tỏ rõ vẻ uy hiếp. Anh không nói gì, quay luôn đầu xe lại, Viên Hỷ kinh ngạc, hỏi: “Anh làm gì thế? Lại định đi đâu?”

“Về nhà anh.”

CHƯƠNG 54

“Về nhà anh.” Bộ Hoài Vũ trầm giọng, dáng vẻ rất ư là điều-đó-là-hiển-nhiên. Viên Hỷ nhất thời ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới phản ứng kịp, lắp ba lắp bắp: “Đi… đi đến nhà anh làm gì! Quay lại đi, muộn rồi, anh cũng mệt cả ngày, đưa em đi rồi về nhà sớm để nghỉ ngơi.”

Thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, Bộ Hoài Vũ chỉ thấy tức cười, cố đanh mặt lại lườm cô một cái, cố ý lạnh nhạt hỏi: “Em sợ cái gì? Nhà anh to, lúc nào cũng có phòng cho em ngủ, căng thẳng quá thế?”

Nhà có to đến mấy thì cũng là cô nam quả nữ ở chung mà! Viên Hỷ kêu thầm, thấy vẻ mặt Bộ Hoài Vũ rất nghiêm túc, có vẻ không hề đùa cợt, khiến cô thoáng chốc không biết phải nói gì.

Khóe môi Bộ Hoài Vũ cuối cùng không kìm nổi đã nhướn lên, Viên Hỷ thấy ngay, mới biết anh đang đùa cô, tức tối: “Anh lại chọc em, quay đầu xe mau.”

Nhưng anh đã lấy lại vẻ nghiêm túc, nói với cô rất chân thành: “Không phải chọc em, Viên Hỷ, chuyển đến chỗ anh đi, ít nhất thì có thể gặp nhau hàng ngày. Một mình em ở đây anh thật không yên tâm.” Anh cười dịu dàng, rồi tiếp tục: “Em yên tâm, người như anh vẫn rất biết kiềm chế, sẽ không cưỡng ép em làm gì đâu.”

Thực ra anh vẫn rất ma mãnh, cái gì mà gọi là “sẽ không cưỡng ép”? Nếu là Bì Hối mà nghe câu này thì hẳn đã bới móc được chữ này ra rồi, nhưng Viên Hỷ có phải là Bì Hối đâu, cô chỉ đỏ mặt, cắn môi không nói gì. Đấu tranh mãi mới thốt ra một câu: “Em không muốn ở miễn phí.”

“Đã ở bên nhau rồi còn phân biệt rạch ròi thế à?” Bộ Hoài Vũ hỏi. Thấy Viên Hỷ gật đầu kiên định thì cười bảo: “Thế này vậy, em ở nhà anh, tiền nhà không cần trả, chỉ cần nấu cơm và dọn dẹp giúp anh là được, anh cũng không thuê người giúp việc nữa, em nghĩ sao?”

Nếu giở trò khôn vặt thì Viên Hỷ dứt khoát không phải đối thủ của anh, cô cúi đầu nghĩ ngợi, thấy cũng khá hợp lý, coi như là trao đổi bình đẳng. Thế là gật đầu, nhưng một thắc mắc lại nảy ra, cô ngước lên nhìn Bộ Hoài Vũ: “Nhưng, Bì Hối em phải nói thế nào? Nó nhất định sẽ cười em cho xem!”

Bộ Hoài Vũ đảo mắt về phía Viên Hỷ, đáy mắt lấp lánh ánh cười, anh khẽ thở dài một tiếng rồi hỏi: “Em có phải sống để người khác nhìn đâu, quan tâm đến suy nghĩ kẻ khác để làm gì?”

Viên Hỷ biện bạch: “Nhưng Bì Hối không phải kẻ khác.”

Bộ Hoài Vũ cười, tay phải buông ra choàng quanh người cô, cộp đầu anh vào trán cô một cái. Viên Hỷ hốt hoảng đẩy anh ra: “Anh làm gì thế! Cẩn thận!”

Bộ Hoài Vũ cười hì hì: “Ngốc quá, cô ấy sẽ không cười em đâu. Nếu có cười thì em cười lại, cô ấy cũng ở chung với Tiêu Mặc Đình mà. Có điều em yên tâm, cô ấy sẽ không cười đâu, nhiều nhất thì mắng em là ngốc thôi.”

Quả nhiên là anh đúng, Bì Hối không hề cười cô, cũng không mắng cô là ngốc, mà mắng cô đần, còn rất nhã nhặn ngắt cành hoa lan xuống chỉ vào trán cô. Viên Hỷ lúng túng hỏi: “Cậu bảo xem bọn tớ thế này có phải là sống chung không?”

Bì Hối tức tối lườm cô một cái, bưng cà phê lên hớp một ngụm rồi nói: “Nếu cậu cứ phải tự lừa mình lừa người, thì có thể gọi là ở trọ chung.”

Viên Hỷ lặng lẽ nhìn Bì Hối, rồi đột ngột hỏi: “Bì Hối, có phải tớ là người rất bất định? Có mới nới cũ có trăng quên đèn?”

Bì Hối suýt tí nữa là phun cà phê ra, vội vàng lấy tay vuốt vuốt ngực, hậm hực bảo: “Cũng may cậu chưa tự nhận là lăng nhăng đào hoa, nếu không tớ bị nghẹn cà phê chết với cậu.” Cô lấy chân hích hích đùi Viên Hỷ, hỏi: “Hây! Cậu bị trúng gió à?”

Viên Hỷ tự cười giễu, nói: “Ba tháng trước tớ còn đang chuẩn bị lễ cưới với Hà Thích, bây giờ lại sống chung với Bộ Hoài Vũ, cậu bảo tớ là thể loại phụ nữ gì? Chưa nói đến tình cảm của người khác, mà thật ra tình cảm của tớ lại dễ thay đổi đến thế, thế giới này có còn tình yêu trung trinh nào hay không?”

Bì Hối dở cười dở mếu, hỏi Viên Hỷ: “Tiểu thư ơi, cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi hả? Chúng ta đang sống, chứ có phải sống chết vì yêu như trong tiểu thuyết tình cảm đâu, cậu nghĩ kiểu gì vậy? Chẳng lẽ cậu phải rút ra mấy năm thời gian để tưởng niệm mối tình cũ, sau đó mới bắt đầu yêu người mới? Đừng đùa nữa, Viên Hỷ, không phải tớ đả kích cậu, mà thực tế có mấy người chịu đợi chờ vài chục năm cho một tình yêu? Nếu có thì cũng là trường hợp đặc biệt, một là tiểu thuyết hai là phim ảnh. Lấy ví dụ là cậu luôn tự cho mình là chung thủy đi nhé, cậu dựa vào lương tâm mình mà nói thử xem, cậu đợi Hà Thích bao năm nay, là đợi anh ta hay là đợi một mối tình cậu cho là sâu sắc?”

Viên Hỷ cũng không biết phải trả lời thế nào. Trong quãng thời này, cô từng suy nghĩ rất nghiêm túc tình cảm của mình với Hà Thích và Bộ Hoài Vũ, cũng dần dần hiểu ra với Hà Thích cô chỉ là ám ảnh và cố chấp, cô không nói là không yêu anh của thời hiện tại, nhưng đa phần là yêu mối tình của năm năm trước. Nếu không có những ký ức lưu luyến trước đó, nếu hai người đàn ông yêu cô cùng xuất phát ở một nơi, cô nghĩ có lẽ mình sẽ chọn Bộ Hoài Vũ chăng. Anh khiến cô thấy yên ổn, chỉ cần có anh ở cạnh là sẽ thấy rất chân thực, mà những điều đó thì Hà Thích không thể cho cô.

Nhưng cho dù đã hiểu rõ hết thì trong lòng vẫn cảm thấy lấn cấn.

Bì Hối không muốn cô lại nghĩ ngợi lung tung nên cười ranh mãnh, kề sát lại hỏi với vẻ bí ẩn: “Này! Cảm giác thế nào?”

Viên Hỷ không hiểu, ngờ nghệch hỏi lại: “Cảm giác gì cơ?”

Bì Hối tỏ ra kiểu cậu-đừng-giả-ngu-với-tớ, hất cằm về phía phòng Bộ Hoài Vũ, hỏi: “Thôi đi, hai người đã ở chung hơn nửa tháng rồi, có tiến triển gì không?”

Mặt Viên Hỷ thoắt chốc đỏ ửng, biết rõ Bộ Hoài Vũ không có trong phòng nhưng vẫn căng thẳng liếc nhìn phòng anh một cái, vội vàng lắc đầu: “Đừng nói bậy, tớ có phòng riêng, bọn tớ không ai xâm phạm ai.”

Bì Hối thấy bộ dạng căng thẳng mặt đỏ tía tai của Viên Hỷ thì cười lăn lộn trên salon, lát sau mới nín cười, nói toạc móng heo: “Tớ nói cậu biết nhé Viên Hỷ, Bộ Hoài Vũ ở ngoài là hàng bán rất chạy đó, tớ thấy cậu nên nắm bắt thời cơ nhanh lên, gạo nấu thành cơm với anh ấy trước, người như anh ấy ắt hẳn rất có trách nhiệm, chỉ cần anh trèo lên con tàu hải tặc là cậu…”

“Cậu mới là tàu hải tặc thì có!” Viên Hỷ cười mắng.

Bì Hối cũng không tranh chấp, chỉ gật gù: “Phải phải, tớ là tàu hải tặc, tớ là tàu hải tặc của Tiêu Mặc Đình!” Nói xong lại cười mờ ám với Viên Hỷ, ngoắc tay: “Lại đây, chị mày sẽ truyền lại bí quyết bán vé tàu!”

Viên Hỷ vừa thẹn vừa cuống, chồm đến định véo Bì Hối, cô nàng cười ngất ngư, đưa tay ra đỡ, lại thì thào nói vài câu vào tai Viên Hỷ, cũng không biết là nói những gì mà Viên Hỷ càng thẹn hơn. Hai người đang cười nói ồn ào trên salon thì Bộ Hoài Vũ về, thấy Bì Hối và Viên Hỷ đang đùa giỡn ầm ĩ thì ngẩn ra, sau đó cũng cười theo, hỏi: “Bì Hối đến lúc nào vậy, hai người đang nói gì thế? Sao vui vậy?”

Anh không hỏi thì còn đỡ, Viên Hỷ lập tức đỏ bừng mặt. Bì Hối cười: “Viên Hỷ đang bàn bạc với em cách bán vé tàu.” Viên Hỷ hốt hoảng bịt lấy miệng cô nàng. Bộ Hoài Vũ càng mù mờ, hỏi: “Vé tàu gì?”

Bì Hối cười đến ngạt thở, Viên Hỷ trừng mắt dữ tợn với bạn, Bộ Hoài Vũ thấy bộ dạng đỏ mặt tía tai của cô thì biết Bì Hối đang đùa giỡn gì đây, thế là không hỏi nữa, chỉ về phòng thay quần áo, đến lúc ra ngoài thì thấy chỉ còn lại Viên Hỷ, “Bì Hối đâu? Sao cô ấy về rồi?” Anh ngạc nhiên hỏi.

“Hình như Tiêu Mặc Đình đợi có việc gì ấy, nên cuống lên bỏ về rồi.” Viên Hỷ đáp, lúng túng nhìn anh, sắc đỏ trên mặt vẫn còn ửng lên, vội đứng dậy đi vào nhà bếp, “Em vẫn phần cơm cho anh, em mang lên cho anh nhé.”

Đến khi Bộ Hoài Vũ ăn xong, hai người dọn dẹp xong xuôi rồi ngồi trên salon đọc tạp chí. Viên Hỷ lật bừa tờ báo trong tay, tâm tư thì lại bay xa, bất giác nhớ đến những lời Bì Hối nói ban nãy, sau đó không kìm được len lén nhìn Bộ Hoài Vũ đang ngồi đầu bên kia. Khi cô lại liếc nhìn lần nữa rồi quay lại tờ tạp chí, thì bỗng dưng nghe thấy anh hỏi: “Em định bán vé tàu gì?”

Tim Viên Hỷ run lên, tay giật mình đánh rơi tờ tạp chí xuống. Bộ Hoài Vũ cũng giật mình vì hành động đó của cô, quay đầu lại nhìn vẻ nghi ngại. Cô càng hoảng lên, vội vàng đứng dậy, cũng mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của anh, vừa cúi gằm đầu vào phòng vừa nói: “Em đi ngủ đây, ngủ ngon.”

Cho đến khi vào phòng rồi, cô vẫn thấy tim đập chân run, không nén được lầm bầm rủa xả Bì Hối, đều tại con bé quỷ quái ấy, nói gì mà Bộ Hoài Vũ thân hình gợi cảm quyến rũ, hại cô cứ len lén quan sát xem anh gợi cảm chỗ nào. Quả nhiên, ngắm mãi rồi cũng bị bắt quả tang, nhất định anh sẽ cười cô cho xem. Anh còn hỏi cô bán vé tàu gì, mất mặt chết đi được!

Bộ Hoài Vũ nhìn bóng cô hấp tấp bỏ đi, hơi ngẩn ngơ một lúc rồi bật cười thành tiếng. Viên Hỷ cách một lần cửa mà vẫn nghe thấy tiếng cười cố nén lại của anh, mặt càng nóng hơn.

Hai người đã sống chung với nhau như thế, có lẽ thiếu chút cuồng nhiệt, nhưng lại có sự thoải mái và hài hòa khó tả, thậm chí còn cảm thấy rất ngọt ngào. Anh chàng Trương Hằng không biết nghe tin đó từ đâu mà cứ chuyên gọi điện thoại quốc tế về, còn cố ý gọi đến số máy bàn của nhà Bộ Hoài Vũ, đến khi Viên Hỷ nghe máy thì làm bộ nghi ngờ hỏi: “Viên Hỷ? Sao anh lại gọi cho em nhỉ, nhầm rồi nhầm rồi, anh muốn tìm Bộ Hoài Vũ.” Nói xong không đợi Viên Hỷ giải thích đã cúp máy, mấy giây sau lại gọi về, vừa nghe thấy vẫn là giọng cô, lại lẩm bẩm: “Hả? Trúng tà rồi, sao lại nhầm nữa?”

Viên Hỷ lúc đầu không biết anh cố ý chọc cô, nên đỏ mặt lúng túng mãi. Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh nhìn thấy, đón lấy điện thoại trong tay cô, lãnh đạm nói: “Có phải cậu muốn tôi đưa địa chỉ liên lạc cho đám bạn gái của cậu không?”

Anh nói thế khiến Viên Hỷ nhớ ngay đến hình ảnh cô gái cầm giày ném Trương Hằng, không kìm được cũng hỉ hả vui trên nỗi đau của kẻ khác. Quả nhiên câu này có hiệu quả hơn hẳn những cách uy hiếp khác, Trương Hằng lập tức ngoan ngoãn hẳn, nói vài câu với Bộ Hoài Vũ xong lại đòi Viên Hỷ nghe máy.

Viên Hỷ tò mò, vừa áp ống nghe lên tai, đã nghe Trương Hằng cố hạ giọng hỏi: “Viên Hỷ, em giúp anh một việc nhé, có chuyện này anh thắc mắc lâu lắm rồi, mà lão Bộ kín tiếng quá, anh hỏi gì cậu ta cũng không nói, em kể anh nghe có được không?”

Viên Hỷ lần này thông minh hẳn, không dám nhận lời ngay mà chỉ dè dặt hỏi: “Chuyện gì thế?”

Trương Hằng bên kia như đang cố nhịn cười, đến nỗi hô hấp cũng không bình thường nổi nữa, sau đó mới ra vẻ nghiêm túc hỏi Viên Hỷ: “Viên Hỷ, lão Bộ một đêm được mấy lần?”

Viên Hỷ đờ người, rồi lập tức hiểu ngay anh đang hỏi cái gì, mặt đỏ bừng lên, cầm điện thoại như phải bỏng rồi vội vàng đặt máy để cúp. Ngờ đâu lúc hoảng hốt lại không đặt đúng vị trí, không những không cúp mà còn vô tình chạm đúng nút loa ngoài, giọng nói được khuếch âm của Trương Hằng văng vẳng: “Hê hê, Viên Hỷ, lão Bộ rốt cuộc là một đêm được mấy lần thế?”

Viên Hỷ thoắt chốc đần mặt ra. Bộ Hoài Vũ vẫn tỏ vẻ điềm nhiên không chút xao động, bước đến cầm điện thoại lên nói: “Y Tiểu An, phải không? Cậu cứ kiên nhẫn đợi đi, có lẽ cô ta sẽ đến chỗ cậu nhanh thôi.”

Trương Hằng kêu ré lên như bị cắt tiết: “Lão Bộ, cậu không thể làm chuyện mất nhân tính thế được!”

Bộ Hoài Vũ phớt lờ, cúp luôn điện thoại. Quay sang nhìn Viên Hỷ, cô vẫn đứng đó, mặt đỏ bừng bừng, thấy anh nhìn mình thì vội vã bỏ vào nhà bếp, nói: “Em đi xem xem có gì ăn được không.”

CHƯƠNG 55:

Những tháng ngày bình lặng trôi qua thật nhanh, chớp mắt lại đến mùa xuân ấm áp hoa nở. Bì Hối và Tiêu Mặc Đình đã trải qua cuộc tình dài bảy năm, cuối cùng cũng nhìn thấy được cánh cửa vi thành của hôn nhân. Cuối tháng Tư, Bì Hối lôi Viên Hỷ đi thử áo cưới, rõ ràng eo cô nàng những hai tấc mốt mà lại đòi phải nén vào chiếc áo cưới một tấc chín, kết quả khỏi cần nghĩ cũng biết. Mặt Bì Hối đỏ lựng không biết vì tức quá hay vì ấm ức, soi gương rồi hậm hực véo vào eo mình.

Viên Hỷ đứng một bên bụm miệng cười trộm, bị Bì Hối nhìn thấy qua gương, hừ mũi một tiếng rồi nói: “Đừng có vui trên nỗi đau kẻ khác! Cậu nhìn thử eo cậu đi, cũng to hơn trước nhiều rồi đó.”

Viên Hỷ chỉ cười không nói. Bì Hối nhất thời nổi hứng chọn cho cô một bộ áo cưới ôm sát người, nằng nặc bắt cô vào thử cho bằng được. Nhân viên cửa hàng cũng một mực khuyên cô, Viên Hỷ không chịu nổi, lại thêm bản thân cô cũng thấy động lòng bèn ôm áo cưới vào phòng thử, chưa kịp mặc xong thì Bì Hối đã cầm di động đưa cho cô: “Viên Hỷ, di động cậu kêu mãi, có phải Bộ Hoài Vũ nhà cậu không? Có cần đeo bám kỹ thế không, mới nửa ngày chưa gặp nhau đã hoảng hốt đến thế cơ à?”

Viên Hỷ xấu hổ xì một tiếng rồi thò tay ra ngoài đón lấy, không phải số của Bộ Hoài Vũ. Cô nghi hoặc nghe máy, âm thanh rất ồn, thấp thoáng vẳng đến tiếng khóc của một người phụ nữ.

Một giọng nam cuống quýt hỏi: “Alo? Có phải Viên Hỷ không?”

“Phải, tôi đây.” Viên Hỷ đáp, bỗng thấy hoảng hồn, tiếng khóc ấy giống tiếng mẹ cô, đã có chuyện gì, tại sao bà lại khóc? Cô lại nghe thấy đầu dây bên kia có người đang khuyên nhỏ: “Anh khoan hãy nói cho Viên Hỷ biết đã, đừng để nó xảy ra chuyện gì trên đường về, bảo nó về nhanh là được.” Đó là giọng của ông nội cô, cô nghe ra, họ không muốn nói cô biết chuyện gì?

Người đàn ông gọi điện “vâng” khẽ một tiếng rồi lại bảo Viên Hỷ: “Chú là bạn làm việc với bố cháu, bố cháu bị thương, về nhà ngay nhé.”

Bố cô bị thương? Cô bỗng thấy một linh cảm không lành, nếu chỉ bị thương thì bố cô nhất định sẽ không cho người ta gọi điện, mẹ cũng sẽ không khóc đến nỗi thế. Viên Hỷ cố nén nỗi hoảng loạn, run rẩy hỏi: “Bố cháu bị thương ở đâu? Chú đưa điện thoại cho bố cháu, cháu muốn nói chuyện.”

Bì Hối vốn đang đứng chọn áo cưới bên cạnh, đột nhiên nghe thấy giọng Viên Hỷ kỳ quặc, quay lại thấy sắc mặt bạn mình trắng như tờ giấy thì giật mình, vội hỏi: “Sao thế Viên Hỷ? Điện thoại ai vậy?”

Viên Hỷ như không nghe thấy, chỉ hỏi: “Bố cháu rốt cuộc là bị gì? Chú để ông nghe điện thoại đi!” Người đó như không biết phải nói gì, một lúc sau, bên kia vẳng đến tiếng khóc của mẹ cô, bà khóc lóc: “Viên Hỷ, con về nhà nhanh đi, bố con xảy ra chuyện rồi!”

Đầu Viên Hỷ như nổ “ùng” một tiếng rồi sụp đổ, bố cô quả nhiên đã gặp chuyện. Cô phải về nhà, về nhà ngay, và rồi quên mất mình vẫn đang đứng trên bục thử quần áo, cô đờ người bước nhanh.

“Viên Hỷ!” Bì Hối hét lên nhưng vẫn chậm một bước, Viên Hỷ hụt chân, cơ thể lảo đảo đổ ập xuống…

Bộ Hoài Vũ đã về quê cùng cô, hai người ngồi máy bay đến tỉnh trước. Cha của Bì Hối đã tận dụng quan hệ để tìm cho một chiếc xe, đứng ở sân bay đợi sẵn, đón Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ rồi chạy thẳng đến huyện nhà cô. Viên Hỷ đã rối bời, suốt đoạn đường cứ lẩm bẩm hai chữ “không sao”, lại còn “an ủi” Bộ Hoài Vũ: “Người nhà em thích đùa, người già xương cốt cứng rồi, ngã gãy tay gãy chân cũng không có gì là to tát cả, tịnh dưỡng là được. Anh cũng thấy mẹ em bình thường rất ghê gớm, nhưng khi gặp chuyện gì đó thì còn vô dụng hơn ai hết.”

Bộ Hoài Vũ đã biết mọi chuyện từ Bì Hối, anh cũng không biết lúc này phải an ủi Viên Hỷ thế nào, chỉ mím môi xiết mạnh vai cô, hy vọng truyền cho cô một ít sức mạnh. Viên Hỷ cười gượng gạo, lại kể bố cô lúc nhỏ đã cưng chiều cô thế nào, tốt với cô thế nào, mẹ cô luôn thiên vị anh trai, chỉ bố cô là yêu cô, lúc nào cũng lén mua thức ăn ngon cho cô. Cô cứ nói năng lung tung như thế, không dám để mình ngừng lại phút giây nào.

Lúc họ về đến huyện nhà đã là hơn bốn giờ chiều, chiếc xe lái thẳng đến bệnh viện huyện, Viên Hỷ cuối cùng đã thấy bố cô. Di thể của ông đã được chuyển đến gian Thái Bình, phủ một lớp chăn trắng, lặng lẽ nằm ở đó.

Chiếc chăn được kéo ra, bà Viên lại khóc lóc chồm đến, Thanh Trác cũng khóc ầm ĩ, vừa khóc vừa lay lắc di thể bố: “Bố, dậy đi, dậy đi.” Có người hàng xóm lau nước mắt giữ lấy bà Viên, sau đó lại kéo Thanh Trác ra: “Thằng bé này, buông ra đi, để bố cháu đi yên bình.”

Viên Hỷ ngược lại là người bình tĩnh nhất, chỉ lẳng lặng bước đến quỳ xuống đầu giường, sau đó đờ đẫn nhìn sắc mặt xám ngoét của bố. Bộ Hoài Vũ đứng sau lưng bóp chặt lấy vai cô, dịu giọng nói: “Viên Hỷ, khóc đi, khóc ra sẽ không sao nữa.”

Nhưng cô không khóc, chỉ hoang mang quay lại nhìn anh, như không hiểu anh đang nói gì, cứ đờ đẫn nhìn anh. Phản ứng đó của cô khiến Bộ Hoài Vũ giật thót mình, anh cố nén đau thương, bóp chặt lấy vai cô, gọi khẽ: “Viên Hỷ, Viên Hỷ, em mạnh mẽ lên, em nói bố thương em nhất, ông nhìn thấy bộ dạng này của em sẽ rất lo, em đừng để bố em đi mà không thanh thản được.”

Viên Hỷ cúi đầu lảm nhảm: “Bố thương em nhất, thương em nhất. Nhưng em thì sao, em đã làm gì, năm năm nay không về nhà, năm năm rồi, biết rõ bố nhớ em, mà em vẫn nhẫn tâm không về, chỉ vì ấm ức với mẹ.” Cô đột ngột tát cho mình một cái, sau đó lại vung tay định tát nữa, nhưng Bộ Hoài Vũ đã vội vàng ôm lấy cô, khóa hai tay cô lại, quát lên: “Viên Hỷ! Em đừng thế! Bình tĩnh đi!”

Khóe môi cô đã rỉ máu, cô ngước lên nhìn anh, hỏi: “Em không phải là người, đúng không?”

Bộ Hoài Vũ xót xa nhìn cô, không dám để cô ở đây nữa, vội bế cô đi ra ngoài. Viên Hỷ cũng không phản kháng, chỉ ngoan ngoãn để mặc anh bế, tay túm chặt áo anh, lảm nhảm một mình: “Tôi không phải người, tôi không phải người…”

Viên Hỷ đổ bệnh, hoàn toàn suy sụp. Nửa đêm bắt đầu sốt cao, trong mơ cứ lảm nhảm gọi bố mãi. Bộ Hoài Vũ rất thương xót, chỉ nắm chặt tay cô, biết rõ cô không nghe thấy gì nhưng anh vẫn trò chuyện với cô, mong cô nghe thấy tiếng anh thì sẽ ngủ bình yên hơn, không bị ác mộng hành hạ nữa.

Ngủ đến trưa hôm sau cô mới tỉnh lại, cơn sốt đã giảm, ánh mắt cũng không chỉ là vẻ hoang mang thất thần nữa, chỉ gương mặt là trắng bệch đến kinh khủng. Với sự giúp sức của Bộ Hoài Vũ, cô chủ động lo tang sự cho bố, mua khoảnh đất để mai táng ông trước, rồi cử hành một lễ truy điệu nho nhỏ. Nhà họ ở đây không có họ hàng thân thích gì mấy, bố Viên Hỷ lại là con một, chỉ có vài người anh em họ xa đều không ở gần đây, bình thường cũng không mấy khi qua lại. Bà Viên lại được gả đến đây từ một nơi rất xa, đã không còn liên lạc với họ hàng từ lâu, nên lễ tang đa phần là do bạn bè và hàng xóm giúp đỡ. Khi tất cả đã xong xuôi thì cũng đã qua một tuần rồi.

Hai người đều còn công việc, Bộ Hoài Vũ càng không thể để chậm trễ nên đành quay về. Lúc gần đi, Bộ Hoài Vũ hỏi bà Viên có chịu đi chung với họ không thì bà cự tuyệt, bảo mình vẫn còn khỏe mạnh, ở đây với Thanh Trác cũng ổn rồi. Bộ Hoài Vũ thấy Viên Hỷ mấy hôm nay luôn tỏ ra lạnh nhạt với mẹ nên cũng không tiện nói gì thêm, đành để lại cho bà mấy vạn tệ, nói rằng anh và Viên Hỷ sẽ lo cuộc sống sau này, bảo bà cứ yên tâm.

Viên Hỷ lạnh lùng nhìn tất cả, không nói gì. Trên máy bay, Bộ Hoài Vũ khuyên cô, chuyện này xảy ra ai cũng đau buồn cả, bảo Viên Hỷ đừng oán hận mẹ mình nữa. “Nếu không phải do bà ép bố em phải đi kiếm tiền, ông đã chẳng đi khuân vác hàng hóa cho người ta, cũng sẽ không ngã cầu thang chết, em không bao giờ tha thứ cho bà ta.” Cô quay mặt đi, lạnh nhạt: “Đồng thời, em cũng không bao giờ tha thứ cho mình.”

Bộ Hoài Vũ lặng lẽ nhìn cô, khẽ thở dài một tiếng rồi xiết tay cô thật mạnh, đã vào tháng Tư rồi, thế nhưng tay cô lại rất lạnh.

Về đến thành phố, Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ về nhà trước, thu xếp ổn thỏa cho cô rồi mới đến công ty giải quyết công việc tồn đọng. Đến khi về nhà thì đã hơn mười một giờ tối, trong nhà tối om, anh ngỡ Viên Hỷ đã ngủ rồi nên rón rén đến phòng cô xem thử, nhưng lại thấy cô đang rúc vào chăn khóc. Anh thở dài rồi ngồi xuống bên giường kéo chăn cô ra, thấy cô khóc đến mức mắt đỏ vằn tia máu.

Anh không dỗ dành, biết cô khóc ra sẽ tốt hơn giữ lại trong lòng. Thế là anh im lặng, chỉ kéo cô dậy rồi ôm vào lòng. Lúc đầu cơ thể cô cứng đờ, về sau dần dần thả lỏng, hai tay túm chặt lấy áo anh, khóc thất thanh. Anh vỗ vỗ lưng cô, đợi khi cô khóc mệt rồi mới vào nhà vệ sinh lấy khăn ra lau nước mắt cho cô, dịu giọng: “Khóc xong sẽ qua hết, đừng dằn vặt mình, bố em yêu em, ông sẽ hiểu mà.”

Anh nhắc đến bố lại khiến nước mắt Viên Hỷ tuôn rơi. Bộ Hoài Vũ thấy đau xót từng cơn, đưa tay gạt nước mắt cô rồi hôn nhẹ lên trán: “Được rồi, mệt lắm phải không, ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều.”

Thấy cô gật đầu, anh đứng lên định đi thì vạt áo đã bị cô túm lấy, Viên Hỷ mệt mỏi nhìn anh, khàn khàn nói: “Đừng đi, em ở một mình sợ lắm.”

Anh hơi ngẩn ra rồi cởi giày bước lên giường, ôm cô vào lòng từ phía sau, nói khẽ: “Anh không đi, em ngủ đi, anh ôm em ngủ.” Phía sau truyền đến nhiệt độ và hơi thở của anh, tất cả đã khiến cô thấy ấm áp và chân thực vô hạn, cuối cùng cô cũng yên lòng ngủ thiếp đi, đêm hôm ấy, Viên Hỷ không còn gặp ác mộng nữa.

Sáng hôm sau lúc Viên Hỷ tỉnh dậy, sau lưng không thấy bóng dáng Bộ Hoài Vũ đâu. Cô mơ mơ màng màng ra ngoài, gặp ngay anh trần nửa thân bước ra khỏi nhà tắm, anh thấy cô thì cười, nói: “Em phải giặt áo cho anh, bị em chùi nước mắt nước mũi không mặc được nữa.”

Cô đỏ mặt, ừ hử một tiếng rồi đi rửa ráy. Lúc đi ngang anh thì đột ngột bị anh lôi vào lòng, cô chưa kịp phản ứng thì đã thấy trời đất đảo lộn, cô hốt hoảng kêu lên rồi vội đưa tay túm lấy áo anh, nhưng phát hiện ra anh vốn đang cởi trần, không có áo để cô túm, nên đành ôm chặt lấy cổ anh.

“Anh làm gì thế?” Cô hỏi thất thanh.

Anh phớt lờ, bế bổng cô vào phòng ngủ và đặt lên giường. Cô khiếp đảm, bắt đầu nói năng ấp úng, hoảng hốt: “Anh làm gì thế?”

Anh cười ranh mãnh, cúi xuống hôn trộm lên môi cô, cười khẽ: “Dọa em tí mà!”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ