Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 13

CHƯƠNG 56

Vốn dĩ anh chỉ định dọa cô một chút, đùa giỡn một chút để cô quên đi những chuyện đau buồn, nhưng khi môi anh chạm vào làn môi mềm mại của cô, anh bỗng có cảm giác lưu luyến không nỡ rời xa, thế là dần trở thành một nụ hôn dịu dàng rồi từ từ chuyển sang sự quấn quýt sâu sắc. Hai tay Viên Hỷ bối rối quàng trên vai anh, muốn đẩy ra nhưng lại tham lam hơi ấm của anh, không muốn xa nó. Đôi vai anh rất rộng và cứng cáp, có thể chống đỡ bầu trời của cô. Sự ra đi đột ngột của bố khiến cô bị sốc rất nặng. Nỗi hổ thẹn với bố, nỗi oán hận với mẹ… tất cả đã hành hạ tinh thần cô đến mệt nhoài. Chỉ có Bộ Hoài Vũ là nơi để cô có thể nương tựa, anh luôn đứng lặng lẽ sau lưng cô, đỡ lấy lưng cô, chống giữ bầu trời trên đầu cô.

Hơi thở anh dần trở nên nặng nề, tay đã luồn vào áo lót của cô, di chuyển trên làn da mềm mại, sờ nắn nơi mềm mại của cô. Đôi môi cô đỏ mọng, không chỉ mặt có sắc hồng mà phía trước ngực cũng phủ một làn sáng đỏ hồng. Thời khắc nồng nàn nhất, anh cố thẳng người lên, ánh mắt say mê ngắm cô, khàn giọng hỏi: “Được không?” Cô không dám mở mắt, khẽ run rẩy, đôi tay càng bấu lấy vai anh chặt hơn.

Đó là mảnh ván mà cô có thể túm lấy. Dù cho trôi về nơi nào, cho dù nước có chảy xiết đến mấy, cô sẽ không còn sợ hãi nữa, vì bên cô đã có anh, có anh… Thế đã đủ rồi…

Bì Hối kết hôn vào cuối tháng Năm, vốn đã bắt Viên Hỷ làm phù dâu nhưng do nhà có tang nên không thích hợp lắm, nên cô đã giải thích với Bì Hối, Bì Hối cũng hiểu, thế là túm ngay một bạn đồng nghiệp đến thay thế. Hôm đám cưới rất náo nhiệt, Bì Hối mặc chiếc áo cưới trắng dài, khiến dáng người càng mảnh mai cao ráo hơn. Cô và Tiêu Mặc Đình nắm tay đứng cạnh nhau, gương mặt tràn ngập hạnh phúc, mặc ai đùa giỡn cô cũng chỉ cười thẹn thùng, không còn cái vẻ chanh chua thường ngày nữa.

Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ ngồi cùng bàn với đám bạn học của Bì Hối, Viên Hỷ và họ tuy không học cùng khoa nhưng lại cùng khóa, mà thời đại học cô gần như ngày nào cũng đi chung với Bì Hối, nên bạn bè Bì Hối cô cũng quen biết khá nhiều, mọi người trong bàn đều uống say sưa. Có cô bạn cùng bạn để ý thấy Bộ Hoài Vũ, lén lút đùa với Viên Hỷ: “Cậu tìm thấy anh chàng đẹp trai siêu cấp thế ở đâu ra vậy? Hâm mộ chết đi được.”

Viên Hỷ chỉ cười không nói, lén lút liếc nhìn Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh, trong lòng thấy tràn ngập ngọt ngào. Bộ Hoài Vũ cũng nhận thấy ánh mắt cô, cũng quay lại nhìn, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng, đưa tay xuống nắm lấy tay cô dưới gầm bàn. Viên Hỷ tỏ ra e thẹn, sợ người ta phát hiện ra, cực kỳ e dè nhìn mọi người xung quanh, thấy có vẻ không ai để ý, lúc ấy mới nắm lại tay anh.

Ăn được một lúc thì cô dâu chú rể đến kính rượu, cả đám vây lấy cô dâu không cho đi, chuốc cho Bì Hối và Tiêu Mặc Đình mấy ly rồi mới thả ra. Bì Hối lúc sắp đi còn cười, chồm lại nói nhỏ vài câu với cô bạn thân, ánh mắt còn liếc về phía Viên Hỷ. Cô gái kia cũng liếc nhìn, cười gian tà rồi làm dấu tay OK với Bì Hối. Viên Hỷ tỏ ra thắc mắc nhìn hai người họ, Bì Hối thấy cô nhìn mình thì chớp chớp mắt ra vẻ vô tội.

Viên Hỷ nhanh chóng hiểu ra ý nghĩa của dấu tay đó, vì Bì Hối vừa đi xong, cô nàng kia đã bắt đầu chuốc rượu cô và Bộ Hoài Vũ. Tính cách Bộ Hoài Vũ vốn dĩ cũng khá lãnh đạm, không phải là người hòa đồng lắm. Mọi người cũng nhìn ra nên họ không tiện ra tay với anh, thế là nhắm hết vào Viên Hỷ. Hảo hán không địch lại bầy sói, chỉ một lúc sau Viên Hỷ đã say chuếnh choáng, đến Bộ Hoài Vũ uống thay cô cũng đã phải uống khá nhiều.

Lúc tiệc cưới kết thúc, đám bạn học đều về muộn, Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ là những người cuối cùng. Viên Hỷ đã bị chuốc say, Bộ Hoài Vũ phải choàng ôm eo cô mới đứng vững được. Ai cũng nói uống say sẽ to gan, quả chẳng sai, chỉ thấy cô dựa vào lòng Bộ Hoài Vũ, túm lấy áo ngoài của anh mới đứng vững, một tay chỉ Bì Hối mắng: “Con bé chết tiệt, chẳng tốt lành gì hết.” Nói xong lại nấc lên một cái, rồi sau đó tiếp tục mắng nhiếc Bì Hối: “Cậu cố ý để bọn họ chuốc tớ say.”

Bì Hối cười hề hề, nhét bó hoa cô dâu vào tay Viên Hỷ, cười nói: “Ừ ừ, thì cũng vì tốt cho cậu thôi mà? Mau bán vé tàu đi chứ.”

Viên Hỷ nheo mắt, sóng mắt như nước, liếc Bì Hối một cái rồi ậm ừ: “Nhưng tớ bán vé tàu từ lâu rồi, ai cần cậu lo!”

Lần này Bì Hối rất kinh ngạc, cô nhịn cười nhìn Bộ Hoài Vũ nét mặt thiếu tự nhiên bên cạnh, sau đó lại chọc Viên Hỷ: “Cậu bán lúc nào thế?”

Viên Hỷ đã toàn toàn say khướt, thấy cô hỏi thì hơi ngẩng đầu lên, nhíu mày nghĩ xem cô đã cho Bộ Hoài Vũ lên tàu mình vào hôm nào. Tiêu Mặc Đình đã cười đến hụt hơi. Bộ Hoài Vũ tuy không hiểu họ đang nói chính xác là cái gì, có điều cũng đoán đại khái ý đồ, thấy cô nàng Viên Hỷ thật sự tính toán ngày ấy thật thì vẻ mặt trước nay luôn trầm tĩnh của anh lần đầu đã bộc lộ vẻ ngượng ngùng, anh vội giữ lấy Viên Hỷ dỗ dành: “Chúng ta đi thôi, đừng nghĩ nữa.”

Bì Hối mặc kệ lớp trang điểm trên mặt, bắt đầu cười to “ha ha”. Tiêu Mặc Đình cố nhịn cười, vỗ vỗ vai Bộ Hoài Vũ, nói: “Uống rồi thì đừng lái xe.”

Bộ Hoài Vũ đáp lại một tiếng rồi kéo Viên Hỷ ra ngoài, đứng ở cửa khách sạn gọi taxi. Chiếc xe đưa họ đến chung cư nhà anh, Viên Hỷ đã dựa vào lòng anh ngủ say, nên anh đành bế cô lên lầu. Đến cửa, anh không thể mở cửa được nên đành đặt cô xuống, một tay ôm lấy cô, một tay móc chìa khóa ra. Viên Hỷ tỉnh lại, gương mặt đỏ hồng quyến rũ, mơ màng nhìn anh.

Hơi thở nóng hổi của cô phảng phất quanh cổ anh, anh cúi đầu nhìn gò má đỏ hồng ấy, đôi môi đỏ mọng, bỗng dưng cảm thấy khô rát cổ họng, và rồi không kiềm chế được, anh hôn lên đôi môi cô. Có lẽ do đã uống rượu nên cô đáp lại anh rất nhiệt tình, khiến ngọn lửa trong lòng anh càng cháy dữ dội hơn. Hai người quấn lấy nhau từ cửa vào phòng, quần áo ném bừa đầy đất, đến khi hai người lăn lên giường thì cơ thể đã hoàn toàn dính chặt vào nhau. Anh bị dục vọng làm mờ lí trí, hoàn toàn quên mất mọi điều, chỉ biết quấn quýt lấy cô, tiến vào cơ thể cô trong nỗi khát khao cùng cực.

Bì Hối và Tiêu Mặc Đình nghỉ tuần trăng mật từ Maldives về, phải đến gia đình hai bên thăm cô dì chú bác, đến lúc gặp được Viên Hỷ thì đã hơn tháng sau đó. Cô chọn cho Viên Hỷ một món quà, tự mình mang đến. Hai người ngồi hàn huyên chuyện trò, Bì Hối khoa chân mua tay kể cho Viên Hỷ nghe biển xanh và cát vàng ở Maldives, bảo Viên Hỷ nếu có đi thì nhất định phải bôi kem chống nắng thật kỹ vào, phụ nữ mà, qua hai mươi lăm tuổi là không thể phơi nắng được nữa. Vừa nói vừa kéo quần xuống cho cô xem. Viên Hỷ cười phá lên, ngay quanh eo hằn vết quần lót, còn những nơi khác đều màu nâu đồng, vừa nhìn đã biết cô nàng mặc bikini phơi nắng rồi.

“Đáng đời!” Viên Hỷ cười mắng, thuận tay phát vào mông Bì Hối một cái.

Bì Hối cười hê hê, lấy món cá được làm từ nhà ra khỏi túi, lắc lư trước mặt Viên Hỷ: “Hôm nay tớ đến ăn ké cơm nhà cậu nhưng không đi tay không đâu nhé, mẹ tớ làm món cá, trình độ cao hơn cậu nhiều!”

Viên Hỷ đã ăn món cá mẹ Bì Hối làm, quả thực là tuyệt vời, thấy bạn mình đã mang đến thì không khách sáo nữa. Vừa mở hộp ra ngửi, bỗng dạ dày cô cảm thấy cuộn lên cảm giác buồn nôn, cô vội vàng đặt xuống chạy vào phòng vệ sinh. Bì Hối ngẩn người, đi theo cô và nhìn bạn với vẻ phức tạp, đột nhiên cười ranh mãnh hỏi: “Viên Hỷ, cậu khai thật đi, có phải đã làm chuyện gì xấu xa với Bộ Hoài Vũ rồi không?”

Viên Hỷ cứng người, nhìn Bì Hối qua tấm gương, sắc mặt đột ngột trắng bệch. Kỳ kinh của cô đã muộn hơn mười ngày rồi, lẽ nào đã mang thai thật? Nhưng họ luôn rất cẩn thận mà, sao lại mang thai được? Lẽ nào là lần đó? Hôm mà Bì Hối kết hôn? Nhưng sao lại trùng hợp thế được, mấy hôm đó rõ ràng không phải là thời kỳ “nguy hiểm” mà!

Bì Hối thấy sắc mặt bạn mình mỗi lúc một tái nhợt thì nhìn cô có vẻ thắc mắc: “Sao thế, Viên Hỷ?”

Viên Hỷ hoảng loạn bất an nhìn bạn mình, cuống quýt hỏi: “Không thể nào là mang thai… thật chứ?”

Bì Hối chồm lại gần, hỏi vẻ bí ẩn: “Hai người rốt cuộc có… không, hả?”

Viên Hỷ rối bời, gật đầu.

Bì Hối thấy cô gật đầu thì thở phào, cười giễu: “Thế thì được rồi, mang thai thôi chứ có gì đâu? Làm như lạ lắm ấy, suốt ngày dính vào nhau mà không có thai mới lạ? Chẳng có gì to tát cả, có cần sợ đến mức ấy không? Cùng lắm thì kết hôn thôi, yên tâm, Bộ Hoài Vũ nhất định sẽ cưới cậu.”

Viên Hỷ lại thấy chân mình mềm nhũn, như thể đứng không vững nữa. Con, cô làm sao có con được, trời ơi, chẳng lẽ đó là sự trừng phạt cho thái độ phóng túng của cô? Cô chỉ thấy đầu óc rối bời bời, Bì Hối còn nói gì nữa mà cô hoàn toàn không nghe thấy, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “mang thai”.

Buổi tối Bộ Hoài Vũ phải tiếp khách, lúc về đã khá muộn. Khi vào nhà, anh thấy Viên Hỷ đang ngồi đờ trên salon, lòng anh dậy lên một cảm giác ngọt ngào dịu dàng, bước đến ngồi cạnh cô, vòng tay ôm cô vào lòng, thì thầm hỏi: “Nghĩ gì thế? Chăm chú quá vậy?”

Anh đã uống tí rượu, hơi thở phảng phất mùi rượu ngọt ngào, ấm áp bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy yên lòng lạ lùng. Cô nhắm mắt, mệt mỏi rúc vào lòng anh, hồi lâu sau mới thở một hơi dài, chậm rãi nói: “Em… có thai rồi.”

Cơ thể anh cứng đờ, nhưng chỉ một lúc sau, anh lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ xiết chặt đôi tay, ôm cô chặt hơn, sau đó trầm tĩnh hỏi: “Có chắc không?”

Cô gật đầu, ngồi cả buổi tối đã khiến cô thấy bình tĩnh hơn, đó không phải vấn đề của một mình cô, nên anh có quyền biết sự thực, cô cũng cần anh cổ vũ để đưa ra quyết định. Cô vươn tay ra lấy que thử thai cho anh nhìn, bên trên có hai vạch đỏ rõ ràng.

Cô cười giễu cợt, “Họ nói cái này chính xác 99%.”

Anh trầm tư, cũng đoán ra được có lẽ là do hôm ấy, dịu dàng nhưng rất kiên quyết xoay người cô lại, sắc mặt điềm tĩnh, ánh mắt không ánh lên niềm vui vì lần đầu được làm bố, ngược lại chỉ có một nỗi hổ thẹn và tự trách.

Khóe môi cô nhướn lên, không phải vui, mà là cay đắng. Nếu là một đôi nam nữ bình thường, có lẽ đây là tin tức khiến họ sẽ sung sướng đến phát điên chăng? Dù sao cũng yêu nhau, lại định ở bên nhau cả đời, còn gì có thể khiến người ta vui hơn là được chào đón một sinh mệnh sắp ra đời? Nhưng đối với cô thì, mọi thứ đều đã thay đổi.

“Chúng ta phải làm gì đây?” Cô khẽ hỏi, lộ rõ vẻ thê lương.

CHƯƠNG 57

Ánh mắt anh nhìn cô rất sâu, đôi môi đẹp mím lại thật chặt, toát lên nét cương nghị chỉ riêng có ở anh. Nói thực lòng là anh rất muốn có một đứa con, đặc biệt là con của anh và cô. Nhưng anh lại không dám bộc lộ ước muốn đó trước mặt cô, vì sợ cô sẽ tổn thương, sợ cô nghĩ ngợi nhiều. Anh yêu cô, nếu bắt anh phải chọn một giữa cô và đứa trẻ, anh sẽ không do dự gì mà chọn cô.

Anh trước nay luôn quả đoán, nhưng quyết định này khiến anh thấy khó khăn vô cùng. “Viên Hỷ.” Anh khẽ gọi tên cô, “Anh tôn trọng ý kiến của em, nếu em muốn đứa trẻ này, vậy thì chúng ta kết hôn thật nhanh. Nếu em không cần nó, anh sẽ đưa em đi bệnh viện.”

Cô có cần đứa trẻ này không? Cô cần chứ, nhưng, có thể không? Năm mươi phần trăm phát bệnh, cho dù là một nửa không bệnh thì vẫn có gene, sẽ sống trong ám ảnh như cô suốt đời… Không! Cô chịu đủ rồi, nếu đây là lời nguyền rủa thì hãy để nó kết thúc ở cô đi!

Môi cô run rẩy, cố hết sức mới thốt ra được: “Cuối tuần này đưa em đi bệnh viện nhé, được không?”

Anh im lặng, tim dội lên từng cơn đau buốt, ôm chặt cô vào lòng, anh khẽ hôn lên tóc cô: “Xin lỗi, do anh không tốt, sau này sẽ không thế nữa, anh hứa.”

Cô nấc lên khe khẽ trong lòng anh, anh hiểu nỗi đau ấy, vì trái tim anh cũng đau như cô. Họ đều là người lý trí, họ cũng bắt buộc phải lý trí, anh nghĩ, nhưng lý trí ấy phải được đánh đổi bằng bao nhiêu nỗi đau?

Họ đã hẹn sáng chủ nhật tuần này sẽ phẫu thuật, Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ đến đó. Bác sĩ chính là một phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi, dáng vẻ rất nghiêm khắc. Bà cúi đầu nhìn bệnh án của Viên Hỷ rồi lại ngước lên nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Đều là người lớn cả rồi, chỉ vì tham lam hoan lạc nhất thời mà không chút quý trọng bản thân.”

Viên Hỷ đỏ mặt rồi lại tái nhợt, cúi đầu không nói gì. Bộ Hoài Vũ ngồi cạnh nắm tay cô, nói ngắn gọn: “Trách nhiệm của tôi, là do tôi không tốt.”

Bà bác sĩ hừ một tiếng: “Đương nhiên là trách nhiệm của anh rồi, tôi chẳng hiểu nổi thanh niên các anh, đeo một cái bao mà khó thế à? Nếu đã không muốn có con thì tại sao không phòng tránh? Anh có biết lần đầu phá thai sẽ ảnh hưởng đến vợ anh nhiều lắm không?”

Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ, môi mím càng chặt, nỗi hổ thẹn trong mắt càng sâu, anh nắm chặt lấy tay cô. Viên Hỷ cười nhẹ, khẽ lắc đầu. Cô theo y tá vào phòng mổ, Bộ Hoài Vũ đứng dựa vào tường hành lang bên ngoài, thất thần nhìn đầu ngón tay của mình, trên đó vẫn còn lưu lại hơi lạnh của Viên Hỷ. Tay cô lạnh đến thế, không cảm thấy chút sinh khí nào khiến anh bỗng thấy rất hoảng sợ. Đó là đứa con đầu của họ, cũng có thể là đứa cuối cùng, từ bỏ nó như thế ư? Bộ Hoài Vũ ôm đầu, thấp thỏm bất an đi qua đi lại ngoài phòng mổ, hoàn toàn không còn vẻ bình thản thường ngày.

Mọi thứ trong phòng mổ đều lạnh lẽo, Viên Hỷ lặng lẽ nằm trên bàn mổ, hai chân dang rộng một góc có thể khiến người khác cảm thấy xấu hổ. Không biết cơn gió từ đâu thổi vào giữa hai chân cô, thoáng chốc lạnh cóng cả trái tim. Khủng hoảng, như dòng nước không nguồn, dồn đến cô từ bốn phía. Rõ ràng cô đã hạ quyết định, nhưng không hiểu sao khi đến lúc này, cô lại thấy sợ hãi, chùn bước.

Bác sĩ đang chuẩn bị mọi thứ trước khi mổ, những tiếng va chạm kim loại leng keng vang lên. Cô thầm nhủ đừng sợ, thầm nhủ anh đang đứng ngoài với cô, đứa bé này không thể giữ lại, họ không sai, như thế là lựa chọn tốt nhất. Cô đã liệt ra đủ mọi lý do, nhưng cô vẫn thấy sợ, cuối cùng bắt đầu run lẩy bẩy. Không sợ, không sợ, cô lầm bầm, chầm chậm nhắm mắt, có một thứ dịch thể nào đó rơi ra khỏi mắt cô, tuôn chảy…

Xin lỗi… con của mẹ…

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng đập mạnh, bác sĩ và các y tá đang chuẩn bị mổ giật nảy mình. Viên Hỷ kinh sợ nhìn, cửa phòng mổ đã bị đạp ra mở toang, Bộ Hoài Vũ lao vào, mặc kệ sự kinh ngạc của mọi người, anh kéo Viên Hỷ dậy, kiên quyết: “Chúng tôi không làm nữa, chúng tôi cần đứa trẻ này, dù nó thế nào đi nữa, chúng tôi vẫn cần nó!”

Nước mắt Viên Hỷ không còn kìm nén nổi nữa, tuôn chảy trên mặt cô, trong màn nước mắt mờ nhòa chỉ thấy bóng dáng cao lớn của Bộ Hoài Vũ, anh lấy chăn bọc ôm lấy cô, khẽ khàng bế cô xuống bàn mổ. Cô nhìn vào mắt anh, trong đó toát lên một sự kiên định vô cùng…

Bộ Hoài Vũ không chỉ phá hỏng ca mổ mà còn đạp hỏng cả cửa phòng mổ, kết quả là ngoài bị phạt tiền còn bị bà bác sĩ kia mắng cho một trận. Viên Hỷ không nhẫn tâm nhìn một người đàn ông như anh lại bị bác sĩ mắng như học sinh tiểu học, đành giải thích: “Không phải do chúng tôi nắng mưa thất thường, mà là do tôi có bệnh di truyền, sợ lây truyền cho đứa trẻ, nên mới mâu thuẫn như thế.”

“Có lo lắng gì thì có thể kiểm tra nước ối vào tháng thứ tư.” Bác sĩ nói, nhướn mắt lên rồi hỏi: “Cô có bệnh di truyền gì?”

Viên Hỷ cắn môi, hạ giọng nói bệnh của anh trai, bà bác sĩ tỏ ra kinh ngạc: “Đó là căn bệnh rất hiếm gặp, đời cha của cô có ai mắc bệnh không?”

Viên Hỷ nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Bố mẹ tôi đều không sao, chỉ có anh tôi.”

Bác sĩ cau mày rồi nói: “Bệnh này là bệnh gia đình, nếu có thì không chỉ có mình anh cô, mà họ hàng cũng sẽ có người phát bệnh, tôi thấy cô nên đưa anh trai đến xét nghiệm, bệnh này quá hiếm, đừng để nhầm lẫn.”

Tiếng bác sĩ không lớn nhưng hai người lại thấy như sấm dội bên tai, cả hai cùng nghĩ đến bản báo cáo xét nghiệp là do mẹ Hà Thích đưa, lỡ như không chính xác thì sao? Họ nhìn nhau, cùng thấy chút hy vọng lóe lên trong mắt đối phương.

Trên đường về, Bộ Hoài Vũ tỏ ra tư lự, vào nhà rồi anh mới ôm lấy Viên Hỷ từ phía sau, nói khẽ: “Dù thế nào đi nữa thì chúng ta cũng vẫn cần đứa con này, đi đăng ký kết hôn trước nhé. Sau đó đón mẹ em và Thanh Trác đến, chúng ta có thể đưa Thanh Trác đã xét nghiệm, mẹ em lại có thể chăm sóc em…”

“Nhưng…” Viên Hỷ định phản bác thì Bộ Hoài Vũ đã bịt miệng cô, anh hôn nhẹ lên sau tai cô, dịu dàng khuyên: “Đừng thế, Viên Hỷ, bà là mẹ em, dù bà đã sai lầm nhưng em không thể cắt đứt quan hệ huyết thống. Chúng ta sắp có con rồi, em cũng sẽ trở thành một bà mẹ, anh không muốn em sống với nỗi oán hận mẹ mình. Tha thứ cho bà đi, Viên Hỷ, bà chỉ yêu con mình, nếu chúng ta có một đứa con như anh trai em, có lẽ chúng ta cũng sẽ không làm tốt hơn bà đâu.”

Viên Hỷ vừa chua xót vừa cay đắng, không nói gì, chỉ dựa hoàn toàn vào lòng anh. Vòng tay anh quá ấm áp, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của anh đều mang đến vẻ bình thản lạ thường, khiến cô cảm thấy an toàn. Trong vô thức, nước mắt đã lăn xuống gò má, từ khi ở bên anh, hình như cô trở nên thích khóc lạ lùng. Cô cười đưa tay lau nước mắt, khẽ đáp “vâng”.

Họ không cử hành hôn lễ, chỉ đến Cục dân chính đăng ký, sau đó lại mời mấy người bạn thân thiết ăn một bữa cơm xem như thông báo. Bộ Hoài Vũ cảm thấy rất hổ thẹn vì nợ Viên Hỷ một đám cưới tử tế. Cô chỉ cười, đưa tay vỗ nhẹ gương mặt căng thẳng của anh, cười nói: “Không sao, em không quan tâm lắm, hơn nữa chúng ta tại sao phải bỏ tiền ra hành hạ bản thân mình cho người khác đứng nhìn?”

Tuy nói thế nhưng thực ra trong lòng cô vẫn thấy hơi hụt hẫng. Phụ nữ nào cũng mong muốn mình có một đám cưới long trọng, mặc áo cưới xinh đẹp tinh tế, sau đó nghe người đàn ông mình yêu nói trước mặt họ hàng bạn bè: Tôi yêu cô ấy, tôi nguyện cưới cô ấy làm vợ, suốt đời suốt kiếp không rời xa nhau.

Tuy tầm thường nhưng rất đáng yêu, là ước mơ của mọi cô gái.

Bộ Hoài Vũ dịu dàng kéo tay cô, nhìn cô chăm chú: “Đợi con ra đời rồi, anh sẽ bù cho em một đám cưới long trọng hơn, được không? Còn lớn hơn cả hôn lễ của Bì Hối nữa.”

Viên Hỷ thấy nét mặt anh toát ra vẻ trẻ con hiếm thấy thì không nhịn được cười: “Vâng, chúng ta bế con đi, nhưng Bộ tiên sinh, đó là đám cưới thứ hai của anh hay là của em?”

Bộ Hoài Vũ cũng cười nhẹ, vò vò tóc Viên Hỷ, có một vẻ yêu chiều và dịu dàng khó nói. Hai người đều cười, nhưng trong nụ cười ẩn giấu chút đau thương, tương lai đối với họ mà nói, vẫn là một thử thách to lớn.

Viên Hỷ khẽ thở dài một tiếng: “Chúng ta có phải là ích kỷ quá không?”

Phải, có quá ích kỷ không? Cứ giữ đứa trẻ lại như thế, có công bằng với nó không? Nếu nó cũng giống anh cô, thế thì cuộc đời của nó sẽ ra sao? Cho dù nó may mắn là một đứa trẻ bình thường, nhưng lại tiếp tục gánh chịu lời nguyền ấy, liệu nó có oán hận cô?

Bộ Hoài Vũ im lặng, khẽ vén mái tóc cô ra sau tai, rồi khẽ véo tai cô: “Không phải chúng ta ích kỷ mà chỉ vì yêu nó, cho dù nó có giống Thanh Trác thì chúng ta vẫn yêu. Đừng lo nữa, Viên Hỷ.” Anh dịu giọng, tiếng nói rất khẽ nhưng lại có sự kiên định khiến cô yên lòng, “Anh có thể cho nó một cuộc sống tốt đẹp, dù nó có thế nào đi nữa.”

Bộ Hoài Vũ về quê Viên Hỷ đón bà Viên và Thanh Trác lên. Từ sau khi ông Viên qua đời, tính tình bà cũng thay đổi khá nhiều, như thể bỗng dưng trầm lặng hẳn, không còn vẻ chanh chua đanh đá thuở trước. Bây giờ bà chỉ là một người đàn bà tiều tụy, hàng lông mày vốn hay nhăn nhó giờ đã dịu hơn nhiều, có vẻ e dè quan sát căn nhà. Bộ Hoài Vũ đóng cửa, thấy mẹ vợ vẫn chần chừ đứng đó thì cười khẽ, nói: “Mẹ, vào trong đi, Viên Hỷ đang nấu cơm trong bếp.” Nói xong lại lên tiếng gọi Viên Hỷ.

Viên Hỷ bê thức ăn lên, ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, cả hai đều khựng lại. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi mà mẹ cô như già hơn cả chục tuổi, tóc cũng đã bạc nhiều, mẹ cô đã già. Viên Hỷ nhớ đến câu mà Bộ Hoài Vũ đã nói, chẳng qua bà chỉ yêu thương đứa con tàn tật hơn mà thôi, có lỗi lầm lớn gì đâu? Khóe mắt Viên Hỷ nóng lên, cô mím môi, gọi khẽ một tiếng “mẹ”. Bà Viên vội gật đầu, trong đôi mắt lấp loáng lệ, vội đưa mu bàn tay lên chùi.

Thanh Trác không thấy được tình cảm dâng trào giữa hai mẹ con, anh chỉ thích thú chạy đến chỗ Viên Hỷ, bế bổng cô lên hét: “Tiểu Hỷ, anh lại đến rồi nè, căn nhà này đẹp quá.”

Bà Viên sợ Thanh Trác bất cẩn nên vội quát: “Mau buông ra, đừng động đến em gái con! Sau này không được bế nó như thế nữa!”

Thanh Trác không hiểu, quay lại chớp mắt hỏi mẹ: “Tại sao sau này không được bế Tiểu Hỷ?”

Bộ Hoài Vũ khẽ cười, bước đến đón lấy thức ăn trên tay Viên Hỷ, cười nói với Thanh Trác: “Vì trong bụng Tiểu Hỷ có đứa bé, chúng ta phải cẩn thận, nếu không bé con sẽ không vui đâu.”

“Thật không?” Thanh Trác nhìn Viên Hỷ rồi quay lại nhìn mẹ, thấy bà cũng cười gật đầu, “Woa, Tiểu Hỷ có bé con.” Anh bỗng dưng hứng chí, chạy đến cạnh mẹ, kéo kéo tay áo bà hỏi: “Mẹ mẹ, bé con có chơi với con không?”

Niềm vui sướng của Thanh Trác thoắt chốc lây cho cả nhà, đến Viên Hỷ cũng không nén được nụ cười, cô nhìn Bộ Hoài Vũ, thấy anh cũng đang dịu dàng nhìn mình, tuy im lặng nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả.

CHƯƠNG 58

Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ không vội đưa Thanh Trác đi xét nghiệm lại, có lẽ họ vẫn nuôi một hy vọng mong manh, mong bản xét nghiệm kia chỉ là sai lầm, càng hy vọng thì càng sợ bị dập tắt, cũng càng không dám đi xác nhận kết quả đó. Viên Hỷ nghĩ, thôi cứ mù mờ như vậy đi, Bộ Hoài Vũ nói đúng, cho dù thế nào họ cũng vẫn cần đứa trẻ ấy, dù nó có giống anh trai cô thì anh cũng vẫn có khả năng cho nó một cuộc sống đầy đủ. Hơn nữa họ cũng cần niềm hy vọng đó, đặc biệt là cô, chỉ có chút hy vọng mong manh mới giữ cho cô không suy nghĩ quá nhiều.

Bà Viên lại sung sướng ra mặt, không hề bị ám ảnh tí nào. Như thể bà chưa từng lo nghĩ đến vấn đề đứa trẻ ấy có bình thường hay không, chỉ lo chăm sóc cho Viên Hỷ, như đang ao ước bù đắp cho đứa trẻ sắp ra đời toàn bộ tình mẫu tử bà nợ Viên Hỷ hai mươi mấy năm qua. Ngày nào bà cũng bận rộn trong vui vẻ, trong nhà không còn nghe tiếng bà la hét nữa, chỉ giục Viên Hỷ ăn cái này ăn cái kia, sau đó trách Thanh Trác đừng làm thế này thế nọ.

Viên Hỷ xin nghỉ việc, vốn dĩ cô không muốn thế nhưng không chống nổi sự kiên quyết của Bộ Hoài Vũ. Không biết anh nghe đâu bảo rằng ba tháng đầu mang thai là thời kỳ bất ổn nhất, phải cẩn thận gấp đôi, thế là đích thân dẫn Viên Hỷ đến công ty làm báo cáo xin nghỉ. Viên Hỷ đành cười bất lực, có con rồi mới thấy Bộ Hoài Vũ lại gia trưởng đến thế. Anh tuy ngoài mặt tỏ ra lãnh đạm thờ ơ, nhưng thực chất vẫn chỉ là một người đàn ông bình thường căng thẳng vì lần đầu được làm cha mà thôi.

Lúc có thai hơn ba tháng, Viên Hỷ cuối cùng đã được giải thoát khỏi lệnh cấm vận. Bì Hối đến đón cô đi dạo, ánh mắt vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ, nói với vẻ chua xót: “Viên Hỷ ơi Viên Hỷ à, sao cậu tốt số thế? Cậu nhìn Bộ Hoài Vũ lo cho cậu kìa, mang thai thôi mà, tớ thấy anh ấy chỉ muốn ngậm cậu vào miệng để tiện chăm sóc thôi.”

Viên Hỷ cười nhẹ, nhưng trong nụ cười ấy không giấu được niềm hạnh phúc. Cô liếc nhìn Bì Hối, khẽ nói: “Chẳng lẽ Tiêu Mặc Đình không thế à? Lúc nào cũng nhất nhất nghe theo cậu còn gì.”

Bì Hối xì một tiếng vẻ bất mãn, nói: “Cái anh chàng đó à, haizzz, nhớ lúc đầu khi tớ còn là người yêu, anh ấy gọi điện cho tớ, hễ nghe nói tớ đang ở ngoài đường là bảo ngay: Em ở đó chờ anh, anh đến đón em. Thế là ngốc nghếch ngồi tàu điện ngầm xuyên qua cả nửa thành phố để đến đón tớ về nhà rồi mới ngồi tàu điện về. Nhưng giờ thì sao, bọn tớ đã có xe, không cần ngồi tàu điện nữa. Tớ gọi cho anh ấy, bảo đang ở ngoài đường, cậu đoán xem kết quả thế nào?”

Viên Hỷ cười lắc đầu, Bì Hối nói tiếp: “Anh nói, ờ, anh biết rồi, em gọi xe về nhà đi nhé. Thấy chưa, đó chính là khác biệt, khác biệt giữa người yêu và vợ đấy!”

Viên Hỷ thấy Bì Hối hậm hực thì không nhịn được cười. Đúng lúc ấy thì di động reo vang, nghe thấy giọng Bộ Hoài Vũ hỏi: “Viên Hỷ, em đang ở đâu thế?”

“Em và Bì Hối đang ngồi ở quán trà ngoài quảng trường Âm Nhạc.”

“Em ở đó đợi anh, anh đến ngay.” Bộ Hoài Vũ nói xong cúp máy.

“Bộ Hoài Vũ à?” Bì Hối hỏi, thấy cô gật đầu thì cười trêu: “Tớ nói gì ấy nhỉ? Nhìn kìa, mới có một tí đã lo rồi, cứ phải đến tìm cho bằng được.”

Viên Hỷ hơi ngẩn ngơ, tuy giọng anh vẫn tỏ ra bình thản, nhưng cô lại cảm nhận được anh đang cố gắng đè nén cảm xúc gì đó, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

Bộ Hoài Vũ đến rất nhanh, chỉ một chốc đã thấy xuất hiện ở cửa, lướt mắt một vòng rồi thấy Viên Hỷ bèn sải bước đến đó. Bước chân anh hơi gấp gáp, tuy gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt đã bán đứng anh, bên trong đang có hai ngọn lửa nhỏ cháy rừng rực, đó là niềm vui điên cuồng.

Viên Hỷ hơi ngạc nhiên đứng dậy, khẽ hỏi: “Sao vậy anh?”

Bộ Hoài Vũ nắm lấy hai tay cô, tay anh đang run lên. Viên Hỷ bắt đầu hoảng hốt, không biết đã có chuyện gì mà anh lại ra nông nỗi ấy, cô vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Anh vẫn không nói gì, rồi đột ngột bế bổng Viên Hỷ, bất chấp ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quanh, sải bước đi ra ngoài. Viên Hỷ vội túm lấy áo khoác của anh, kêu lên: “Hoài Vũ! Hoài Vũ!”

Anh cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, nói bằng giọng xúc động gần như run rẩy: “Không sao, con chúng ta không sao cả!”

Viên Hỷ đờ người, nhìn anh với vẻ không dám tin, anh lại cười sung sướng: “Thanh Trác không phải bị bệnh đó, anh đã đưa anh ấy đi xét nghiệm rồi, kết quả vừa có, không phải!”

Viên Hỷ không phản ứng được gì, chỉ biết túm chặt lấy áo anh, ngón tay dần trắng bệch cả. Không sao, không sao thật rồi, cô có thể sinh ra một đứa con khỏe mạnh, Thượng đế đã cho cô một kỳ tích thật rồi. Hồi lâu sau, cô mới hoàn hồn lại, ôm choàng lấy cổ Bộ Hoài Vũ khóc thất thanh.

Tảng đá đè nặng lên tim cô khiến cô không thở nổi, cuối cùng đã rơi xuống, tuy cô luôn mỉm cười nhưng nào ai biết được áp lực cô phải gánh chịu nặng đến nhường nào? Sự thấp thỏm lo sợ khiến cô gần như suy sụp, nỗi lo lắng thít chặt trái tim, cuối cùng đã không còn nữa, không sao, con của cô không sao.

Bộ Hoài Vũ ôm chặt lấy Viên Hỷ, cố đè nén nỗi xúc động để dịu dàng dỗ dành cô: “Đừng khóc, không tốt cho con đâu, phải vui mới đúng.”

Câu nói ấy có tác dụng hơn bất kỳ câu nào khác, Viên Hỷ lập tức nín khóc, ngước lên nhìn anh và cười ngốc nghếch. Bộ Hoài Vũ thấy cô vừa khóc lại vừa cười thì không nhịn được cười, nhưng khóe mắt anh cũng đã đỏ hoe. Thực ra, cô không biết rằng anh vẫn luôn dằn vặt thấp thỏm, đến nỗi không chịu được nữa mới lén đưa Thanh Trác đi xét nghiệm, sau đó lại thấp thỏm đợi kết quả. Trước mặt cô, anh không thể tỏ ra sốt ruột, anh chỉ có thể cười bình thản, vì chỉ có thế mới cho cô sức mạnh, cho cô dũng khí, giữ vững cô bước tiếp.

Bì Hối và mọi người đều đờ ra đó, đến khi Bộ Hoài Vũ bế Viên Hỷ đến cửa rồi mới phản ứng ra, thấy mọi người đang tròn mắt nhìn mình thì mặt cô nóng bừng bừng, vội vàng xách túi cho Viên Hỷ rồi đuổi theo, mới đi được mấy bước đã bị phục vụ ngăn lại, người ta nhắc nhở rất khách sáo: “Chị ơi, xin chị thanh toán tiền rồi hẵng đi.”

Mặt Bì Hối thoắt chốc lại đỏ bừng bừng, vội cúi xuống móc tiền ra trả, mồm vẫn tức tối mắng: “Con ranh! Lại bắt mình trả tiền! Có chồng giàu thế mà vẫn không bỏ được thói ki bo!”

Ngoài kia, Bộ Hoài Vũ đã bế Viên Hỷ ngồi vào xe rồi lái vút đi, hai người đều sung sướng điên cuồng, trong mắt chỉ còn có nhau, chẳng ai nhớ đến Bì Hối cả. Haizzz, thực ra, cũng chả trách Bì Hối đã mắng cô được.

Cuộc sống, sau bao năm sống trong bóng tối, cuối cùng đã mở ra một lối đi mới cho Viên Hỷ, để ánh nắng rực rỡ chiếu vào, soi sáng cuộc đời cô.

Viên Hỷ không biết bà Hà đưa cô bản báo cáo đó là do nhầm lẫn hay có người tạo ra, vì tất cả đã không còn quan trọng nữa. Sau khi mang thai, tính cách cô dường như dịu dàng hơn nhiều, cũng đã tha thứ cho rất nhiều người, ngay cả khoảng cách giữa mẹ con cô cũng dần dần tan biến. Cô nghĩ cuộc đời cô vốn đã nên như thế chăng, sự xuất hiện của Hà Thích chỉ khiến cuộc đời cô xuất hiện một ngã rẽ, sau đó lại nhờ bàn tay người khác chỉ dẫn đi đúng đường trở lại, thế là vẫn trở về quỹ đạo cũ.

Tiếc là, cuộc sống luôn luôn phức tạp hơn con người nghĩ. Nhiều khi, chính vào lúc con người đã ngỡ mình nắm bắt được cuộc đời mình, thì nó lại đột ngột rẽ sang một ngã mới.

Bộ Hoài Vũ đưa Viên Hỷ đi khám thai, nghe bác sĩ nói người mẹ và đứa trẻ đều rất khỏe mạnh thì cả hai đều cảm thấy rất đỗi ngọt ngào. Bộ Hoài Vũ đưa cô về nhà, mở cửa xe rồi cẩn thận dìu cô xuống, xong lại định đưa cô lên lầu, Viên Hỷ cười bất lực, nói: “Em có tiểu thư thế đâu, anh đi làm nhanh đi, kiếm thêm tiền mua bột mua sữa cho con.”

Bộ Hoài Vũ cười ấm áp, hỏi: “Thật không cần anh đưa lên à?”

Viên Hỷ cười đẩy anh về phía xe: “Đi nhanh lên, đừng hỏi nhiều, một mình mẹ em càm ràm đã đủ lắm rồi.”

Bộ Hoài Vũ cười rồi mới lưu luyến lái xe đi. Viên Hỷ nhìn theo chiếc xe đi xa rồi mới quay người lên lầu, vào trong nhà mới thấy có vẻ kỳ quặc, trước kia mẹ cô luôn đón ở cửa, hôm nay sao thế? Cô thay dép rồi vào phòng mẹ xem thử, thấy bà đang ngồi trên giường lau nước mắt.

Viên Hỷ hơi ngạc nhiên, lại gần hỏi: “Mẹ, sao vậy, anh con đâu?”

Bà Viên thấy Viên Hỷ thì ngẩn người, vội vàng lau nước mắt rồi đứng dậy đáp: “Không sao, lúc nãy đau mắt, anh con chơi mệt rồi, chắc đang ngủ say.”

Viên Hỷ thấy mẹ cô rõ ràng đang nói dối, mắt bà đỏ hoe như đã khóc rất lâu, tuyệt đối không phải do bụi bay vào làm đau mắt. Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Mẹ, con là con gái mẹ, không phải người ngoài, có chuyện gì thì nói với con được không?”

Bà Viên đờ người rồi cười gượng gạo, nói: “Không sao thật mà, con khám thai vẫn ổn chứ?”

Viên Hỷ khẽ gật đầu, thấy mẹ cô không có ý định nói thì không hỏi nữa. Quãng thời gian này quan hệ hai mẹ con tốt hơn khá nhiều, nhưng vẫn không được thân thiết lắm. Nếu mẹ cô không muốn nói thì thôi vậy, có điều cô vẫn thấy một linh cảm mơ hồ rằng mẹ cô có chuyện gì đang giấu giếm.

Sáng hôm sau bà viện cớ đi mua đồ, Viên Hỷ đứng trên ban công thấy bà vội vã chui vào một chiếc xe thì càng nghi ngờ hơn, ở đây bà có quen biết ai đâu, rốt cuộc là ai đã đón bà? Rồi đi đâu?

Mấy hôm liền, bà Viên cứ viện cớ đi ra ngoài, lúc về sắc mặt nhợt nhạt, có lúc thậm chí mắt còn sưng húp. Bộ Hoài Vũ cũng thấy được tâm tư của mẹ vợ, đã từng hỏi riêng Viên Hỷ xem có chuyện gì. Viên Hỷ lắc đầu bảo cũng không biết. Bộ Hoài Vũ tư lự rồi dịu giọng nói: “Hỏi thử xem, đừng để người già giấu mãi trong lòng.”

Hôm ấy bà Viên cũng viện cớ để đi, đến buổi trưa mới về. Sắc mặt bà tái nhợt, mắt càng sưng húp hơn, giống như đã khóc rất lâu vậy. Thanh Trác ngồi trong phòng khách chơi điện tử, bà Viên lặng lẽ nhìn anh một lúc, rồi lại nhìn Viên Hỷ, sau đó lẳng lặng bỏ về phòng. Viên Hỷ cũng theo vào trong, đóng cửa hỏi bà: “Mẹ, mẹ có chuyện gì giấu con?”

Bà Viên ngẩn người, quay lại đờ đẫn nhìn Viên Hỷ.

Cô lại nói: “Con là con gái mẹ, không phải người ngoài.”

Lời vừa thốt ra, bà Viên đột ngột bụm chặt miệng khóc lớn. Viên Hỷ càng nghi ngại, không biết mẹ mình bị sao, thấy bà khóc thê thảm như thế, cô cũng thấy buồn, nên kéo tay mẹ hỏi: “Sao vậy? Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mẹ nín khóc đã.”

Bà Viên bỗng ôm chầm lấy con gái, khóc lóc van xin: “Viên Hỷ, con cứu lấy chị con đi, cứu lấy chị con đi.”

CHƯƠNG 59

Bà Viên khóc nức nở, Viên Hỷ lại đờ cả người, ngơ ngẩn hỏi: “Chị con? Chị ở đâu ra?”

Một lúc sau bà Viên mới ngừng khóc, nhìn Viên Hỷ vẻ hổ thẹn lẫn bất an, mấp máy môi mãi vẫn không nói được. Viên Hỷ hơi cuống lên, cứ hỏi mẹ rốt cuộc là có chuyện gì, cô có chị từ lúc nào. Bà Viên thấy trốn không xong nên đành nói: “Con có biết tại sao mẹ lại lấy bố con không?”

Viên Hỷ lắc đầu, câu hỏi này cô đã từng nghi ngờ từ lâu. Bố cô là trẻ mồ côi từ nhỏ, đến năm ba mươi tuổi mà vẫn chưa lấy được vợ. Cô cũng không hiểu năm ấy mẹ cô xinh đẹp trẻ trung tại sao lại chịu lấy bố cô, mà lại phải chịu xa quê hương đến thế. Nếu nói là vì tiền thì không phải, vì bố cô rất nghèo, nếu không cũng sẽ chẳng đến nỗi không cưới được vợ. Nhưng nếu bảo là vì tình yêu thì cô lại thấy là không thể.

Bà Viên nhắm nghiền mắt, cay đắng cười: “Thực ra lúc ấy mẹ không muốn, mẹ nhỏ hơn bố con đến mười bốn tuổi.”

“Mười bốn tuổi? Không phải mười một sao?” Viên Hỷ kinh ngạc.

“Mười bốn tuổi, họ khai tăng thêm cho mẹ lên ba tuổi, năm ấy mẹ mới hai mươi, bố con đã ba mươi tư rồi. Cha mẹ của mẹ đã ép gả mẹ đi, vì mẹ đã làm mất mặt họ ở quê nhà…”

Vẻ mặt bà Viên toát lên vẻ đau khổ, đó là những ký ức bà không muốn nhớ lại, cũng là ký ức mà mãi mãi không bao giờ bà quên được, chỉ có thể chôn vùi vào tận nơi sâu thẳm nhất, che giấu tất cả mọi người. Câu chuyện rất tầm thường, giống như trong phim truyền hình, thiếu nữ tươi trẻ xinh đẹp đã yêu một người đàn ông có gia đình. Anh là thanh niên trí thức về quê hương, về sau ở lại thị trấn của họ để dạy học, trong mắt cô bé, anh đẹp trai phóng khoáng lại giàu hiểu biết, trái tim thiếu nữ đã lún sâu vào tình yêu như thế đấy. Đó là một tình yêu quên đi cả luân thường đạo lý. Về sau cô bé mang thai, khi bụng đã to không thể giấu nữa, tình yêu đã bị phơi bày. Bố cô giận đến nỗi vác gậy định đánh cô, nhưng mẹ cô đã khóc ngăn ông lại. Chuyện xấu không giấu được lâu, mà việc như thế lại càng gây tiếng vang hơn trong trấn. Vì cô mà cả gia đình đều bị mọi người xoi mói châm biếm. Người vợ của anh biết được chuyện đó rồi căm phẫn nhảy sông tự vẫn, anh nhảy xuống cứu, và rồi hai vợ chồng không lên được nữa. Trong một đêm mà gia đình tan nát, chỉ còn lại đứa con khờ khạo bốn tuổi. Còn cô sinh ra một đứa bé gái, vừa ra đời đã bị cha mẹ đem cho người khác. Cô nằm trên giường chỉ rơi nước mắt, không bảo vệ nổi con mình. Về sau, cô nhìn thấy đứa con khờ khạo mà anh để lại ở trên thị trấn, nó đang lăn lộn trong đám rác, người ngợm bẩn như hủi. Cô đã ôm thằng bé ấy khóc to, vì cô có lỗi với nó, vì cô đã hại nó mất cha mất mẹ. Cô khóc xong bèn ôm đứa trẻ về nhà, sau đó bình thản nói với cha mẹ hãy đem gả cô đi, chỉ cần cho cô mang theo đứa trẻ này, cô sẽ lấy bất kỳ ai, đến đâu cũng được. Một tháng sau, cô ôm theo đứa trẻ ấy gả đến nhà họ Viên xa xôi, về sau nữa, để không cho ai biết lai lịch đứa trẻ này, cô lại ép ông chồng thực thà mộc mạc chuyển nhà, thế là Viên gia sau này lại có thêm Viên Hỷ…

Viên Hỷ nghe đến đờ người, thẫn thờ nhìn mẹ mình, một lúc lâu sau mới hỏi nổi: “Đứa trẻ ấy là anh trai, đúng không?”

Bà Viên gật đầu, nước mắt đầm đìa.

Viên Hỷ chỉ thấy cơ thể cô rã rời, như thể sức để ngồi cũng không còn nữa, cô lờ đờ hỏi: “Nói vậy thì con và anh trai vốn không có quan hệ huyết thống, đúng không? Anh trai vốn dĩ không phải con của bố, phải không?”

Bà Viên bịt miệng khóc nấc lên, nhưng Viên Hỷ lại nở nụ cười thê lương, cô nhìn bà chằm chằm: “Mẹ thật vĩ đại, tình yêu của các người thật cảm động, nhưng con và bố thì sao? Cả đời bố đã vì điều gì? Còn con là gì? Chẳng trách mẹ yêu anh trai như vậy, thảo nào…”

“Viên Hỷ, do mẹ có lỗi với nó…”

“Là bà! Bà có lỗi với anh ấy!” Viên Hỷ bỗng hét lên, “Không phải chúng tôi, không phải bố tôi, không phải tôi! Vì lỗi của bà mà bố tôi sáu mươi tuổi vẫn phải khuân vác đồ đạc cho người khác, cuối cùng cũng đi đứt cả mạng sống. Vì lỗi của bà mà tôi đã bỏ cơ hội ra nước ngoài, bỏ người tôi yêu, bỏ hôn nhân của mình. Tại sao lại là chúng tôi???”

Bà Viên sợ hãi nhìn Viên Hỷ, bà đang giật mình khiếp sợ vì cơn điên loạn của Viên Hỷ, vội vã bước tới định đỡ lấy cô. Viên Hỷ giật tay bà ra, vẻ mặt chán ghét, xúc động hét lớn: “Bà biết rõ mẹ Hà Thích chê tôi có một thằng anh trai bị thiểu năng trí tuệ, bà biết rõ họ sợ tôi sinh ra một đứa trẻ giống thế nên mới không cần tôi. Nhưng bà lại không nói gì, bà sợ tôi biết sự thật rồi sẽ mặc kệ anh trai, nên bà mới không nói, thà thấy tôi đau khổ, bà cũng không nói, phải không?” Giọng cô đã run lẩy bẩy, phẫn nộ chỉ vào mẹ mình, cô hét lên: “Bà ác thật, ác thật, bà khiến bố tôi làm trâu làm ngựa cả đời cho các người, bà còn bắt tôi làm tiếp. Bà thật bỉ ổi, thật đê tiện!”

“Không, không.” Bà Viên lắp bắp, yếu ớt giải thích: “Mẹ không…”

Viên Hỷ cứng đờ người, rồi bỗng cười như điên: “Phải rồi, bà không bỉ ổi, bà thật vĩ đại, vĩ đại biết là bao, vì đứa trẻ con người khác mà hy sinh con mình, ôi thật vô tư. Nhưng mẹ này, tôi thật sự là con mẹ sinh ra chứ?”

Thanh Trác ngoài phòng khách bị làm ồn, anh đẩy cửa đứng ở đó, thấy Viên Hỷ đang cười thì hỏi: “Tiểu Hỷ, em đang cười gì thế?”

Viên Hỷ ngừng cười, chậm rãi quay sang nhìn anh. Thanh Trác giật mình sợ hãi bởi ảnh mắt hung ác của cô, đờ đẫn đứng đó. Bà Viên vội hét lên: “Thanh Trác, về phòng mau! Đi mau!”

Thanh Trác khóc thét lên vì bị mẹ mắng, rồi ngoan ngoãn chạy về phòng.

Viên Hỷ bỗng thấy bình tĩnh hơn, cô chậm rãi ngồi xuống giường, ánh mắt như mũi dao nhìn bà Viên đang co rúm lại, cười gằn: “Nếu không phải bà chị gì đó của tôi đến, chắc bà cũng chẳng bảo tôi biết chứ gì? Có phải bà định đem bí mật theo vào quan tài?”

Bà Viên không dám nhìn con gái, cúi đầu nấc nghẹn.

Viên Hỷ lại hỏi: “Chị ta bị bệnh? Cần tiền?”

Bà Viên vội lắc đầu, cuống quýt nói: “Không phải tiền, chị con bị bệnh thận, không sống nổi nữa, cần hiến thận.” Bà đột ngột quỳ xuống trước mặt Viên Hỷ, ôm chân cô gào khóc: “Viên Hỷ, con cứu lấy nó đi. Thận của mẹ không hợp, nếu được thì mẹ cắt cả hai quả thận cũng được, nhưng thận của mẹ không hợp. Viên Hỷ, con cứu chị con với. Nó là chị ruột của con, từ nhỏ đã bị đưa đi, chưa từng được bú sữa mẹ, mẹ có lỗi với nó.”

Nghe mẹ mình gào khóc, Viên Hỷ đờ đẫn, mặc bà quỳ xuống trước mặt mình, cô chỉ thấy khí lạnh từ trong người thấm ra ngoài, lục phục ngũ tạng đều hóa thành băng. Rõ ràng là mùa hè mà sau làn khí thở ra đều như kết lại thành băng vậy. Đừng khóc, một người mẹ như thế không đáng cho cô khóc. Cũng không thể tức giận, trong bụng cô còn có đứa bé, Bộ Hoài Vũ nói nếu không vui thì đánh anh một trận chứ tuyệt đối không được để bản thân tức giận. Bộ Hoài Vũ, đúng rồi, cô phải tìm anh, phải tìm anh, anh có thể sưởi ấm cho cô, chỉ cần anh về, cô sẽ không lạnh nữa.

Cô như mộng du đứng dậy, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ, cô phải gọi cho anh, tìm anh. Tay mẹ cô vẫn túm vạt áo cô không chịu buông, cô tê dại gạt ra, đi thẳng đến phòng khách gọi điện, Bộ Hoài Vũ, Bộ Hoài Vũ, cô phải gọi cái tên ấy, chỉ khi gọi mãi tên ấy thì cô mới có thể hít thở được chút không khí.

Lúc Bộ Hoài Vũ chạy về, Viên Hỷ đang ngồi trên bậc cầu thang đợi anh. Anh gọi tên cô, cô đờ đẫn ngước lên, sắc mặc trắng bệch như ma, không chút sắc máu. Thấy anh đến gần, cô chậm rãi đưa hai tay ra với anh. Anh giật thót mình, vội đến bế cô lên, cố nén vẻ sợ hãi để dịu giọng hỏi cô: “Sao vậy? Không khỏe ở đâu? Anh đưa em đi bệnh viện.”

Cô lắc đầu, yếu ớt nói trong vòng tay anh: “Đưa em rời khỏi đây, em không muốn thấy bà ta nữa, cả đời em cũng không muốn thấy bà ta nữa, không bao giờ…”

Anh không biết tại sao cô lại giận mẹ đến mức ấy, thời gian trước đó rõ ràng vẫn còn rất ổn mà. Anh cũng không dám hỏi, chỉ nói bằng giọng dịu dàng nhưng kiên định: “Đây là nhà chúng ta, nhà chúng ta, em còn định đi đâu?”

Cô ngước lên nhìn anh, đôi đồng tử có nét mơ màng như trẻ con, lặp lại câu anh nói: “Nhà chúng ta, nhà chúng ta.” Sau đó nghi ngờ nhìn anh, hỏi: “Nhà chúng ta?”

“Ừ.” Anh gật đầu, bế cô lên lầu, dịu giọng: “Nhà chúng ta, chúng ta cùng về, có anh rồi, không sợ gì hết.”

Bà Viên thấy Bộ Hoài Vũ bế Viên Hỷ vào thì bịt miệng khóc nấc lên, định đến xem cô thế nào nhưng lại bị ánh mắt lạnh băng của anh chặn lại. Bà e ngại nhìn con rể, trong ấn tượng của bà, Bộ Hoài Vũ luôn khiêm tốn lễ phép, bà chưa bao giờ thấy ánh mắt sắc nhọn như thế bao giờ.

Viên Hỷ vùi đầu vào lòng Bộ Hoài Vũ, không muốn nhìn thấy mẹ mình nữa, chỉ thì thầm với anh: “Bảo bà ấy đi, đi ngay.”

Bộ Hoài Vũ liếc nhìn mẹ vợ, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, lát nữa trợ lý của con sẽ đến đón mẹ, cậu ấy sẽ sắp xếp cho mẹ ở khách sạn, Viên Hỷ ổn rồi con sẽ đến tìm mẹ bàn chuyện hôm nay.”

Bà Viên khóc lóc về phòng thu dọn hành lý rồi đến phòng Thanh Trác lôi anh ra, trợ lý của Bộ Hoài Vũ đã đến, đang ngồi đợi trong phòng khách. Bộ Hoài Vũ ở trong phòng ngủ với Viên Hỷ, không ra ngoài. Thanh Trác thắc mắc hỏi mẹ: “Mẹ, chúng ta đi đâu đây?” Bà Viên khóc, không trả lời mà chỉ kéo anh đi theo trợ lý ra cửa.

Trong phòng ngủ, Viên Hỷ ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ rất chập chờn, hai tay cứ bám chặt lấy áo Bộ Hoài Vũ không buông. Anh dựa nghiêng vào thành giường, đưa tay ra ôm vợ, cúi đầu xuống hôn lên vầng trán đang nhăn lại của cô.

Lúc nãy cô khóc kể với anh, tuy hơi lẫn lộn nhưng anh vẫn hiểu duyên cớ sự tình. Tim đau đến không thở nổi, chỉ thương xót cô, cũng tự trách mình, vì do anh đã khuyên cô hòa hợp với mẹ, mới khiến cô tổn thương nhiều hơn. Càng thấy phẫn nộ vì mẹ vợ đúng là vớ vẩn, Viên Hỷ đang mang thai, sao bà có thể yêu cầu hoang đường như thế được!

Một người mẹ như thế, thật không cần cũng được!

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Duck hunt