Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 2

CHƯƠNG 4

Bì Hối từ nhà quay về, vừa vào cửa đã bắt đầu oán trách bà mẹ mình thiên vị, chuyện gì cũng so sánh cô với bà chị Bì Thao, lúc nhỏ thì so chuyện học hành, khó khăn lắm mới đến lúc tốt nghiệp lại bắt đầu so về công việc, đến bây giờ, ngay cả chuyện qua lại với bạn trai cũng bị đem ra so sánh.

“Hỷ à, cậu nói xem sao mẹ tớ lại thiên vị thế kia chứ? Đã hai mươi năm rồi còn chưa thấy đủ sao?”

Viên Hỷ vừa cười vừa liếc cô bạn một cái, “Được rồi, đó vẫn là mẹ ruột của cậu, tớ thì thấy dì rất tốt đó chứ, có lúc nào cậu yêu cầu mà cuối cùng dì không đáp ứng đâu? Quá nuông chiều cậu rồi đấy, đừng có đòi hỏi nữa.”

“Nuông chiều tớ á?” Bì Hối hừ mũi một tiếng, nhếch mép bảo: “Đó chắc chắn là do bà ấy hổ thẹn, vừa mới sinh tớ ra đã vứt về quê, sao không bỏ Bì Thao đi? Thật là!”

Khi cha mẹ Bì Hối sinh hạ hai chị em họ, vợ chồng đều đang đầu tắt mặt tối với công việc, lại thêm hai sinh mạng đòi ăn đòi uống nữa, làm sao lo liệu chu toàn được, đành phải cắn răng, đưa Bì Hối khỏe mạnh hơn về quê cho ông bà nuôi dưỡng, cho đến khi Bì Bối được bảy, tám tuổi mới đón về để học tiểu học.

Lúc ấy Bì Hối là cô bé quê mùa đến từ một tỉnh nhỏ, sao có thể so được với Bì Thao luôn sống tại thành phố lớn? Khi Bì Thao lên bốn tuổi đã bắt đầu vào cung thiếu niên tập múa, còn Bì Hối vẫn đang bò lê trên sân đất trống sau nhà bà nội, chơi trò “tè đất thành bùn” với bọn Viên Hỷ!

Bì Hối tức giận tố khổ về tính thiên vị của cha mẹ mình với Viên Hỷ, Viên Hỷ vừa gặm táo vừa hớn hở nghe, cô hiểu rõ Bì Hối, hai người xem như cùng lớn lên từ khi còn mặc quần thủng đít, chớ nghe Bì Hối kể lể ra vẻ bị ức hiếp, cô ấy mà khổ thế cơ á? Quên đi! Lúc nhỏ cô nàng ở nhà bà nội, kế bên nhà của Viên Hỷ, lúc ấy Bì Hối còn có một người anh họ cũng ở cùng, lớn hơn Bì Hối chừng hai, ba tuổi, suốt ngày bị cô nàng bắt nạt đến thảm thương, khoan nói đến chuyện đồ ăn ngon đồ chơi đẹp tất tật đều của Bì Hối, đến cả lúc lên bàn ăn, Bì Hối luôn một tay cầm muỗng xúc thức ăn vào miệng, một tay cầm chiếc muỗng nhỏ của anh họ so sánh, còn hung dữ quát: “Không được ăn!”

Thực ra người già luôn có tâm lý trọng nam khinh nữ, nhưng đến lượt Bì Hối thì hai cụ cũng đành bó tay, chỉ có thể mở to mắt nhìn chằm chằm cháu nội đáng thương ngồi trên ghế, đợi Bì Hối ăn hết mới dám động muỗng.

Viên Hỷ khi ấy ngồi trong căn nhà kế bên, nghe bà nội bên kia dỗ dành ngọt nhẹ “Cháu ngoan, trả muỗng cho anh trai nào, ngoan nào, cô bé ngoan, bà nội mua cho đồ ăn ngon nhé! Chúng ta không cho anh đâu! Ngoan nào, đưa muỗng cho anh đi!”

Viên Hỷ lại rất hâm mộ Bì Hối, thời ấy nhà cô vẫn còn rất nghèo, một mình bố cô bán sức lao động nuôi cả nhà bốn miệng ăn, vất vả lo được miếng cơm manh áo cho họ đã rất khó khăn rồi, thức ăn vặt đối với Viên Hỷ mà nói quả là thứ xa xỉ, nhưng cô biết mẹ sẽ lén mua một ít ngon ngon, sau đó giấu trong tủ, len lén đưa cho anh hai ăn, rồi anh cô sẽ mang những thức đó đến trước mặt Viên Hỷ khoe, cô chỉ có thể lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn anh mình ăn, không tranh giành cũng không cướp đoạt, , khi Bì Hối thấy thế sẽ rất bất bình thay cho Viên Hỷ, thường thường là nhào đến đánh cho anh cô khóc toáng lên thì thôi, cướp đồ ăn lại rồi nhét vào tay Viên Hỷ, “Ăng! Cậu ăng đi!” Bì Hối khi ấy vẫn bị ngọng, “ăn” và “ăng” không phân biệt rõ, “Mẹ tớ dại rồi, anh lớn phải nhường em gái!”

Thế nhưng Viên Hỷ vẫn không dám ăn, anh mình sẽ khóc, sẽ khiến mẹ chú ý, mẹ thì không thể đánh Bì Hối, nhưng bà có thể ra tay với Viên Hỷ, tuy những chuyện này đều không phải do Viên Hỷ làm.

May mắn là bố cô lại không thiên vị, ông sẽ len lén rút từ túi ra viên kẹo hoặc quà vặt đưa cho Viên Hỷ, tuy rằng những lúc như vậy không nhiều vì bố cô rất sợ mẹ cô, có lẽ là do ông lớn hơn bà đến hơn mười tuổi, nên luôn luôn nhường nhịn bà, trong ký ức của Viên Hỷ, khi bố cô ở trước mặt mẹ cô, dường như đa phần là đều cúi đầu.

Khi ấy ti vi đang phát sóng một bộ phim truyền hình Nhật Bản rất nổi tiếng, hình như nói là con gái thì không do cha mẹ ruột sinh ra, Viên Hỷ thế là càng chắc chắn hơn mình cũng là đứa con được nhặt về, nếu không thì tại sao mẹ lại thiên vị anh trai như thế? Sau này khi dần dần trưởng thành, mới biết lý do vì sao mẹ không công bằng, nhưng trong lòng vẫn không cách nào thân mật với mẹ được như với bố.

“…Vậy nên mới nói, đối xử với kẻ địch thì vũ lực là quan trọng nhất nhất nhất! Phải dùng vũ lực để bọn họ biết, ai mới là kẻ mạnh đích thực!” Bài than vãn của Bì Hối đã đạt đến giai đoạn tổng kết phát ngôn, vờ huơ nắm tay lên trước mặt Viên Hỷ, có phần đắc ý nói: “Nếu không do tớ vừa trở về đã đánh bại Bì Thao, thì chắc lúc nhỏ không biết đã chịu bao nhiêu uất ức rồi!”

Viên Hỷ ngắm vẻ dương dương đắc ý của Bì Hối, nhếch môi cười cười không nói gì, bước vào nhà bếp để chuẩn bị thực đơn cho bữa tối. Từ hôm ăn bữa cơm của Bộ Hoài Vũ, khi thỉnh thoảng gặp anh ở cổng hoặc trong thang máy, cũng chỉ gật đầu chào hỏi mà thôi, không phải do hai người đều bận đến nỗi không có thời gian để dừng lại nói vài câu, mà là trong thang máy chen chúc quá nhiều người, há mồm ra lại sợ cắn phải tai người khác.

Tật than vãn của Bì Hối chưa hết, lẵng nhẵng bám theo sau mông Viên Hỷ cùng vào nhà bếp, cầm củ hành tây lên cắt rất hùng dũng, miệng vẫn oang oang kể về sự tích anh hùng lúc nhỏ dùng vũ lực khống chế Bì Thao, Viên Hỷ quả thực thấy cô nàng ồn ào quá, không nhịn được quay đầu lại lườm cô, nói: “Bì Hối, chẳng phải cậu muốn đổi tên sao? Tớ bỗng nghĩ ra một tên, thấy rất hợp với cậu đây.”

Bì Hối vừa nghe chuyện này càng lên tinh thần, thuận tay ném luôn củ hành tây vừa gọt xong vào thùng rác, kích động hỏi: “Tên gì? Tên gì?”

Viên Hỷ cố tình ngừng một lúc, rồi vẻ mặt nghiêm túc đáp: “Bì Bố, thế nào? Cùng tên với tổng thống Mỹ cơ đấy!” (Bush = phiên âm là Bì Bố ^^~)

Bì Hối không hiểu, “Tớ lấy tên của ông ta làm quái gì?”

Viên Hỷ cố nhịn cười, trả lời, “Ông ta hay động thủ với Iraq, còn cậu luôn dùng bá quyền với Bì Thao, tính chất cũng tương tự, tớ thấy hay lắm!”

Bì Hối lúc này mới vỡ lẽ, nhào đến định xử lý Viên Hỷ, “Cái con nhỏ này! Có phải lâu quá tớ không đàn áp cậu nên cậu mới thấy ngứa ngáy, đúng không?”

Viên Hỷ vừa cười vừa tránh né, “Đừng giỡn, đừng giỡn nữa, tớ đang cầm dao trong tay đấy! Đừng giỡn!”

Đang đùa nghịch thì điện thoại trong phòng khách réo vang.

Viên Hỷ đang bị Bì Hối “hành hạ” đến sống không bằng chết, vừa nghe thấy điện thoại đã vội gào to: “Tiêu Mặc Đình! Nhanh lên, Bì Hối, nhất định là Tiêu Mặc Đình của cậu đấy!”

Bì Hối nhe năng giơ vuốt uy hiếp cô thêm lần nữa mới chạy tung tăng ra ngoài nghe điện thoại, quả nhiên đúng là bạn trai cô Tiêu Mặc Đình, giọng nói của Bì Hối lập tức dịu dàng hẳn, nghe đến nỗi Viên Hỷ đứng trong nhà bếp răng đánh lập cập nổi cả da gà, Bì Hối nhìn thấy bèn ngoác mồm ra vờ sỉ vả cô.

Bì Hối nói chuyện điện thoại rất lâu mới gác máy, lúc trở vào nhà bếp thì gương mặt đã vui vẻ ngời ngời, Viên Hỷ chọc cô, “Haizzz, haizzz, bạn muốn vui thì vui đi, đừng kìm nén nữa, kìm nén mãi sẽ không tốt! Có điều bạn có thể đừng viết nguyên một chữ ‘xuân’ lên mặt được không?”

Bì Hối muốn lườm cô một cái, nhưng tâm trạng quá vui sướng nên đến lườm cũng được diễn thành “liếc mắt đưa tình.”

Viên Hỷ lại như bị kim chích rùng mình, bỗng nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Buổi sáng có điện thoại tìm cậu, suýt nữa tớ quên không nói với cậu rồi.”

“Đàn ông đàn bà?” Bì Hối hỏi rổn rảng.

“Đàn ông, tên gì ấy nhỉ? Để tớ nhớ lại, hình như anh ta còn nói với tớ tên anh ta là gì ấy, họ Trương hay Vương, ôi, cậu xem đấy, sao tớ lại không nhớ ra thế này?” Viên Hỷ có phần khổ sở, cô luôn luôn không nhớ nổi tên người, điểm này tự cô cũng thấy đau đầu.

Bì Hối bất lực liếc cô một cái, “Thôi được rồi, cô à, đừng nghĩ nữa, khả năng nhớ tên người của cậu làm tớ phục thật đấy, bây giờ tớ vẫn nhớ chuyện Hà Thích tìm cậu tính sổ này! Gương mặt anh ta giận đến nỗi…” Nói mãi nói mãi rồi Bì Hối cũng im bặt, e ngại nhìn Viên Hỷ, trách móc mình sao lại nhắc đến Hà Thích gì đó chứ!

Viên Hỷ nhìn ra sự dè dặt của Bì Hối, cười thờ ơ, “Không sao, có một số chuyện càng muốn trốn tránh thì càng không quên được.” Nhưng lúc quay người đi, trong lòng bỗng cảm thấy cay đắng, Hà Thích, Hà Thích, mình bây giờ sợ nghe đến cái tên đó thật ư?

Khi ấy cô vừa vào đại học, có một sư huynh khóa trên đến để nhận sư muội cùng học một trường cấp ba ra, dẫn theo cả bạn cùng phòng là Hà Thích đến.

“Viên Hỷ, đây là bạn cùng phòng anh – Hà Thích, hắn ta là nhân vật phong vân trong hội học sinh đấy, rất thân quen với giáo viên trong trường, sau này có chuyện gì em cứ nhắc tên hắn là được, gọi hắn là sư huynh đi!” Sư huynh đã nói thế.

Viên Hỷ nhìn chàng trai có ngũ quan đẹp đẽ, dáng người cao gầy trước mặt, vội vã cúi đầu khom lưng như học sinh tiểu học: “Xin chào sư huynh!”

Chàng trai đó cười, dáng vẻ như ánh nắng.

Viên Hỷ lúc đó vẫn còn chìm đắm trong niềm xúc động và vui sướng khi vừa bước chân vào cổng trường đại học, sư huynh gặp rồi cũng quên bẵng đi mất, chỉ bận rộn khám phá những thứ mới mẻ, trước giờ cô luôn trì độn với tên người, cả tên các bạn cùng lớp mà cô lẩm nhẩm bao nhiêu lần vẫn không nhớ nổi, chứ đừng nói đến “sư huynh giả mạo” mà một sư huynh hơn mình hai khóa học cùng cấp ba dẫn đến!

Cho đến một ngày, thầy phụ đạo trẻ tuổi dạy cô bỗng hỏi một câu: “Viên Hỷ, bạn là sư muội của Hà Thích à? Cậu ấy còn nhắc đến bạn với tôi đấy.”

Viên Hỷ lúc ấy đã ngẩn ra, Hà Thích? Hà Thích là ai? Vội vã lật quyển sổ nhỏ chuyên ghi chép tên người ra, cũng vẫn chẳng thấy sư huynh nào tên này.

Thầy phụ đạo nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngẩn của Viên Hỷ cũng hơi đờ ra, hỏi: “Bạn không quen Hà Thích?”

Viên Hỷ vẫn nghiêm túc suy nghĩ, rồi lắc đầu, “Không quen biết.”

Thầy phụ đạo ngẩn ra, rồi sau đó trên mặt xuất hiện nụ cười tư lự, “Ừ, không quen thì thôi vậy.”

Lúc quay về lại đến tìm Hà Thích, “Tên này hay thật, dám trêu ghẹo tôi à, bắt tôi chăm sóc Viên Hỷ kia, con gái nhà người ta vốn chẳng quen biết cậu, cậu còn nói người ta là sư muội gì đó của cậu, mau mau khai thật đi, có phải để ý đến con gái người ta rồi không, nên mới đội lốt thế hả?”

Lúc đó Hà Thích đang mở cuộc họp hội học sinh trong văn phòng, mười mấy cán bộ cùng tụ tập lại, nghe thầy phụ đạo nói thế thì òa một tiếng cười phá lên, một cậu chàng còn cố ý kéo dài giọng eo éo: “Thầy ơi, thầy vẫn ngây thơ thế ư? Bây giờ người ta đều cưa các em gái như thế, ngón nghề thời xưa của thầy đã lạc hậu quá rồi, nhanh nhanh bước theo cho kịp, kẻo lại bị bánh xe thời đại bỏ lại sau lưng đấy!”

CHƯƠNG 5

Gương mặt Hà Thích đỏ bừng lên, tan cuộc họp rồi bèn tức giận đùng đùng đi tìm Viên Hỷ để tính sổ.

Viên Hỷ lại không có ở ký túc, cô kéo Bì Hối đi đến nhà tắm của trường để tắm rửa, con gái tắm bao giờ cũng lằng nhằng, hết lượt này tới lượt khác, ngủ xong một giấc trưa dậy rồi đi, đợi hai người bước ra thì vừa đúng lúc mặt trời khuất núi, hôm ấy thời tiết rất đẹp, phía tây được ráng chiều nhuộm ửng đỏ cả nửa bầu trời, về sau Hà Thích nói với cô, anh mãi mãi không quên được ráng chiều của hôm ấy, tất cả đều khảm một đường màu đỏ, sáng đến chói mắt.

Bì Hối tắm xong rất vui vẻ, mời Viên Hỷ một ly cô-ca, hai người một tay xách chiếc làn nhỏ dùng khi tắm, một tay cầm cô-ca, chân trần xỏ vào dép lê, lẹp xẹp lắc lư đi về ký túc.

Khi sắp đến cổng ký túc, bỗng từ sau một gốc cây nhảy vọt ra một người, hai người đều hoảng vía, cô-ca trong tay Viên Hỷ suýt nữa là bị ném đi mất.

Người ấy chính là Hà Thích, anh đã đợi Viên Hỷ cả nửa ngày rồi, đến cơm tối cũng bị muộn, mới đợi được đến lúc cô nàng này chậm rì rì trở về.

“Cô có quen tôi không?” Anh chỉ vào mũi mình hỏi Viên Hỷ.

Viên Hỷ tuy không nhớ được tên người, nhưng dù gì vẫn nhớ được người, cũng không biết cái anh sư huynh này bị gì, sao tự nhiên lên cơn thần kinh chạy đến đây hỏi một câu như thế.

“Quen chứ, anh là sư huynh mà.” Cô đáp.

Hà Thích cố nhịn không để mình nghiến răng kèn kẹt, cứng nhắc nở một nụ cười, lại hỏi: “Vậy tôi tên gì?”

“Hả?” Lần này lại khiến Viên Hỷ lúng túng thật sự, ai da, tên gì lại quên rồi, Viên Hỷ nhìn Hà Thích rồi bắt đầu cười ngốc nghếch, càng cười thì sắc mặt Hà Thích càng tối lại, trong lòng Viên Hỷ cũng lúng túng hơn, “Xem anh nói kìa, em có thể không biết tên anh ư?”

“Ồ? Vậy cô nói xem tôi tên gì? Viên Hỷ, cô nói đi, tôi tên gì nào?” Hà Thích truy vấn, giọng nói cũng mỗi lúc một to hơn.

Viên Hỷ rụt cổ lại, cười hì hì nhìn Hà Thích: “Nếu không thì anh nói thêm lần nữa đi? Lần này em bảo đảm sẽ nhớ! Bảo đảm!”

Hà Thích tức đến không chịu nổi: “Tôi là Hà Thích! Hà Thích, Hà Thích, tên này còn chưa dễ nhớ hay sao hả? Cô còn không nhớ nổi, Viên Hỷ, cô là đồ đầu heo à? Sao lại thi lên đại học được, hả?”

Anh tức giận vươn tay ra định gõ vào đầu Viên Hỷ, lúc chuẩn bị chạm vào được lại thấy Viên Hỷ sợ đến mắt mũi nhắm tịt, cổ rụt lại rất đáng thương, anh bỗng nhiên không hạ thủ nổi nữa, gương mặt chợt nóng lên, vội vã rụt tay về, mặt đỏ bừng bừng, lại tức giận lườm Viên Hỷ một cái rồi quay người bỏ đi.

Viên Hỷ lúc này mới dần hoàn hồn trở lại, lòng thầm nghĩ một chàng trai lớn thế kia mà sao nhỏ mọn quá chừng, chỉ quên có mỗi cái tên thôi, có đáng phải tức giận vậy không? Thật là! Cô nhìn Bì Hối đứng bên cạnh, Bì Hối cũng đang nhìn cô, đột ngột hỏi: “Hỷ à, tớ tên là gì?”

“Bì Hối! Cậu bớt thêm mắm dặm muối đi!” Viên Hỷ tức tối.

Bì Hối vội vã đập tay vào ngực ra vẻ cảm tạ trời đất, “May quá, may quá, cậu vẫn nhớ được tên tớ, tớ tưởng chúng ta xa nhau đã hơn mười năm, cậu quên luôn cả tên tớ rồi chứ!”

Viên Hỷ lại ngây người ra, Bì Hối hỏi: “Sao vậy? Lại ngơ ngẩn gì nữa thế? Bị anh đẹp trai ban nãy mắng đến đần cả người rồi, cậu cũng thật là… Chuyện này cũng do cậu không đúng, cho dù quên cả bố mẹ cậu tên gì, cũng không thể quên tên của trai đẹp chứ!”

“Bì Hối à, lúc nãy anh ấy nói anh ấy tên gì ấy nhỉ?” Viên Hỷ hỏi.

Bì Hối đờ ra, nhìn Viên Hỷ với vẻ không hiểu nổi, thò tay ra cốc một phát lên trán Viên Hỷ, mắng: “Cậu đúng là đồ đầu heo!”

Thời gian, luôn qua đi quá nhanh, nhưng những việc đó lại lắng đọng, muốn vứt cũng vứt không được.

“Viên Hỷ,” Bì Hối gọi cô.

“Hử?” Viên Hỷ đáp một tiếng, tay vẫn không dừng lại, một lát nữa đây Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ sẽ đến ăn cơm, vẫn còn mấy món chưa chuẩn bị xong.

“Có một số chuyện tớ muốn nói với cậu từ lâu rồi,” Bì Hối thấp giọng nói, ngừng một lúc như đang suy nghĩ sắp xếp lại, “Người ta sống là phải nhìn về phía trước, một vài chuyện tớ không dám nhắc, sợ cậu khó chịu, nhưng cậu cứ thế này thì cũng không ổn, Hà Thích đi rồi, những chuyện cần quên thì cậu vẫn nên quên đi thì hơn.”

Viên Hỷ cười nhẹ, dùng muỗng canh múc một ít lên nếm, “ừ” một tiếng, “Vẫn hơi nhạt, tớ có cần thêm muối không nhỉ?” Cô hỏi.

Bì Hối thấy dáng vẻ Viên Hỷ như vậy thì trong lòng có phần tức giận, “Cậu đừng có đánh trống lảng, tớ biết cậu rất đau buồn, nhưng cậu phải nhìn rõ sự thật! Anh ta không phải đi du học, cha mẹ nhà người ta đã di dân lâu rồi, luôn đợi anh ta tốt nghiệp xong là sang đó đoàn tụ, anh ta còn có thể quay lại ư? Hơn nữa, lúc đầu cậu không chịu đi cùng người ta, còn muốn thế nào nữa đây? Vẫn muốn đợi anh ta như vậy chắc?”

“Tớ không đợi anh ấy!” Viên Hỷ khẽ nói.

Phải, cô không đợi anh, khi ấy lúc anh đi họ đã nói rõ, không ai đợi ai cả!

Hôm anh đi, cô không tiễn, tiễn rồi thì sao chứ? Vé máy bay đã cầm trong tay, cô còn có thể thế nào được? Rồi anh sẽ thế nào? Anh ở sân bay gọi điện về cho cô, cô nhấc máy, rồi cả hai đều im lặng, không ai nói gì, nhưng ai cũng biết đầu bên kia chính là anh ấy/cô ấy.

Viên Hỷ dựa người vào tường, nắm chặt ống nghe trong tay, nghe thấy bên kia vọng đến âm thanh huyên náo của sân bay, còn có cả tiếng loa thúc giục hành khách lên máy bay nữa.

Anh nói: “Anh đi đây.”

Cô đáp: “Vâng.”

Anh nói: “Không ai phải đợi ai cả.”

Cô vẫn đáp: “Vâng.”

Anh lại nói: “Bảo trọng!”

Cô muốn nói thêm một câu “vâng”, nhưng chữ đó lại nghẹn trong cổ họng, cố ép ra thế nào cũng không được.

Cuối cùng anh ở đầu bên kia gác máy, bên này cô bụm chặt miệng trượt theo tường ngồi bệt xuống đất, giữa các kẽ tay ngoài những giọt nước mắt có giữ thế nào cũng vẫn chảy ra lã chã, còn có chữ “vâng” ban nãy nghẹt trong cổ họng.

“Viên Hỷ?” Bì Hối gọi cô.

Cô quay đầu lại, cười với Bì Hối, “Cậu đừng nói nhiều nữa được không? Nếu rảnh thế thì giúp tớ bày bàn ăn nhé? Lát nữa Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ đến rồi, hai người đàn ông này đều là những chàng trai kim cương cả, câu được ai cũng đủ để tớ sống thoải mái nửa đời còn lại rồi đấy!”

Bì Hối cũng cười, vỗ vỗ vai Viên Hỷ, ôm bát đũa ra ngoài bày bàn ăn.

Viên Hỷ vẫn chưa làm đâu vào đâu thì Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ đã đến, Bì Hối mở cửa, ngắm hai người đàn ông đứng bên ngoài cửa, cười nói: “Mời vào mời vào! Đợi hai anh lâu lắm rồi đấy! Khoan nói gì đã, để tôi đoán xem ai là ai nhé!”

Viên Hỷ cũng bước ra khỏi nhà bếp, cười cười nhìn Bì Hối đang làm ra vẻ trịnh trọng rảo quanh Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ. Bộ Hoài Vũ cười nhẹ, Trương Hằng lại cười hí hí đưa bó hoa trong tay cho Bì Hối, “Hây, người đẹp, tặng cho các em!”

“Anh là Trương Hằng! Không sai chứ?” Bì Hối bỗng chỉ vào Trương Hằng hét lên, Trương Hằng ngẩn ra, rồi lại cười: “Viên Hỷ đã nói với em rồi à?”

“Viên Hỷ đâu có nói em biết hai anh tướng mạo thế nào, có điều em thấy anh như vậy, rõ ràng là dáng vẻ công tử đào hoa, thế nào? Đoán hay đấy chứ?” Bì Hối đắc ý nói.

Trương Hằng nghiêng đầu nhìn Viên Hỷ, “Haizzz! Viên Hỷ à, anh có thù với em à? Em vu khống anh thế ư?”

Viên Hỷ cười khan hai tiếng, “Các anh mau đi rửa tay, cơm sắp xong rồi đây!”

“Haizzz, Viên Hỷ, em bớt đánh trống lảng đi, nói rõ cho anh nghe đã rồi hãy chuồn!”

Viên Hỷ vừa cười vừa đi vào nhà bếp, Trương Hằng cũng theo vào để lý sự, bên ngoài chỉ còn lại Bì Hối và Bộ Hoài Vũ, Bì Hối nhìn bên trong với vẻ cười trên sự đau khổ của kẻ khác, hoàn toàn quên mất chính cái miệng cô đã gây ra họa này, cúi đầu ngửi ngửi hương hoa, “hít hít” hai tiếng, “Haizzz, lại phải để Viên Hỷ đau lòng rồi!”

Nhìn thấy ánh mắt thắc mắc của Bộ Hoài Vũ, Bì Hối cười đáp: “Các anh sau này tặng Viên Hỷ thứ gì, thì tặng thực tế một chút, anh tặng hoa, cô ấy nhìn thấy lại đau lòng, hận không thể nuốt luôn cánh hoa mới thấy đáng đồng tiền!”

Bộ Hoài Vũ cười khẽ, cũng theo vào nhà bếp, Viên Hỷ đang bận xào hai món cuối cùng, lửa cháy bập bùng, rọi vào mặt cô ửng đỏ.

Trương Hằng đã quên mất cần dạy dỗ Viên Hỷ điều gì, cứ bám theo sau Viên Hỷ tò mò nhìn ngắm, nhân lúc cô không để ý còn bốc trộm thức ăn trên đĩa bỏ vào mồm, sau đó còn làm bộ nghiêm chỉnh “ừ” với “à” đáp lại Viên Hỷ.

Gian nhà bếp nhỏ hẹp bỗng có thêm hai chàng trai cao to, thoắt chốc trở nên chật chội hẳn, máy hút khói vang lên “ù ù”, Viên Hỷ một mặt bận rộn xào thức ăn, một mặt gọi to: “Hai anh mau ra ngoài đi, đừng theo làm em bận thêm!”

Trương Hằng cười hi hi phụ họa, muốn kéo Bộ Hoài Vũ ra ngoài, lại nhìn thấy anh đang ngẩn ra nhìn dáng lưng của Viên Hỷ thì cười, lấy cùi chỏ huých huých Bộ Hoài Vũ, nhỏ giọng hỏi: “Cậu đang nhìn gì đấy?”

Bộ Hoài Vũ cười nhẹ, chỉ vào búi tóc trên đầu Viên Hỷ, nghiêng đầu sang hỏi khẽ: “Cậu xem cô ấy sao lại búi được nhỉ? Sao tớ chẳng nhìn thấy kẹp tóc đâu cả?”

Nghe Bộ Hoài Vũ nói thế, Trương Hằng cũng bắt đầu tò mò, búi tóc của Viên Hỷ chỉ dùng một chiếc trâm hình dạng như một cây đũa búi lại, rất gọn và chắc, quả nhiên không thấy chiếc kẹp nào.

“Bên trong chắc chắn có kẹp nhỏ, không tin cậu rút cây trâm ra xem thử là biết ngay!” Trương Hằng nêu ý kiến.

Bộ Hoài Vũ trước giờ tính cách vốn lạnh lùng tự chủ, tự nhiên lại như bị trúng tà, vươn tay ra rút cây “trâm” trên đầu Viên Hỷ xuống.

Viên Hỷ vẫn chưa rõ có chuyện gì xảy ra thì đã thấy tóc mình thoáng chốc rơi xuống, sau đó nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Trương Hằng: “Trời! Đúng là không dùng kẹp tóc!”

Cô quay lại, nhìn thấy Bộ Hoài Vũ đang nắm cây đũa của cô trong tay ngẩn ra, còn Trương Hằng lại nhìn cô rồi dí sát lại gần ngắm cây đũa trong tay Bộ Hoài Vũ, sau đó lại nghe thấy giọng nói vẻ không-thể-tin-được của anh chàng: “Viên Hỷ! Em đúng là cô nàng bừa bãi! Lại còn dùng cả đũa để làm trâm cài tóc! Em cẩu thả quá! Đũa nhà các em dùng được thế này à!”
Bộ Hoài Vũ hơi ngượng ngùng, đưa trả “cây trâm” lại cho Viên Hỷ, “Xin lỗi, tôi cũng chỉ tò mò thôi.”

Viên Hỷ cười, bắt đầu búi tóc lại, “Không sao, như thế này thì tiện làm việc hơn.” Quay sang lại nhìn Trương Hằng, “Anh có thể đừng ngây thơ thế không, không thấy cây đũa này và đũa nhà dùng màu sắc khác nhau à?”

Bì Hối cũng nghe thấy tiếng hét của Trương Hằng thì thò đầu vào, cười đáp: “Viên Hỷ nhà chúng em sống rất tằn tiện, trâm thì đắt lắm, đâu giống với đũa, một đồng mua được cả nắm, phải không hả Hỷ?”

Món ăn được bưng ra ngoài, còn có cả canh mà Viên Hỷ hầm từ trước, Trương Hằng ngửi thấy mùi canh thơm thì chực chảy nước miếng, mắt hau háu đưa bát lại gần đợi, “Thực ra ấy, Viên Hỷ, em nói xem em còn có gì phải xấu hổ nào, bữa cơm này còn ngon hơn ở ngoài biết là bao, nhà hàng nào có ngon đi chăng nữa cũng không bằng tài nghệ của em, làm anh rung động quá, thấy em thế này cũng không giống như đang có ai đó, hay là anh theo đuổi em là xong, em thấy sao?”

CHƯƠNG 6:

Món ăn được bưng ra ngoài, còn có cả canh mà Viên Hỷ hầm từ trước, Trương Hằng ngửi thấy mùi canh thơm thì chực chảy nước miếng, mắt hau háu đưa bát lại gần đợi, “Thực ra ấy, Viên Hỷ, em nói xem em còn có gì phải xấu hổ nào, bữa cơm này còn ngon hơn ở ngoài biết là bao, nhà hàng nào có ngon đi chăng nữa cũng không bằng tài nghệ của em, làm anh rung động quá, thấy em thế này cũng không giống như đang có ai đó, hay là anh theo đuổi em là xong, em thấy thế nào?”

Viên Hỷ cười, “Thôi thôi, anh tha cho em đi!” Vừa nói vừa cầm lấy bát múc canh cho họ, Bì Hối cũng rất vui, đón lấy chiếc bát nhỏ của mình, thử một miếng rồi thở ra đầy hài lòng: “Đúng là mình cũng được hưởng lợi! Canh sơn dược quế táo, bồi bổ dạ dày!”

“Bồi bổ dạ dày?” Trương Hằng hỏi.

Viên Hỷ đưa cho Bộ Hoài Vũ một bát trước, cười nói: “Ừ, lần trước chẳng phải anh ấy nói dạ dày không được khỏe đó sao, uống cái này nhiều vào sẽ bồi bổ dạ dày.”

Bộ Hoài Vũ trong lòng thoáng cảm động, chuyện phiếm giữa họ với nhau, thế mà cô vẫn nhớ rõ, anh cười dịu dàng, đón lấy, nói tiếng “cảm ơn.”

Trương Hằng bắt đầu cười cợt, “Ấy ấy! Viên Hỷ, làm bạn không thể nhất bên trọng nhất bên khinh được! Em như thế sẽ làm tổn thương anh biết bao! Sao em không biết bồi bổ cho anh hả? Anh kiếm được tiền cũng không ít hơn tên này đâu!”

“Bồi bổ cho anh? Hê hê, bổ cái gì?” Miệng Viên Hỷ cũng độc chả kém, “Lần sau bồi bổ cho anh là được, em thấy anh cũng cần bổ thận!”

Trương Hằng trừng mắt với vẻ tức giận, Bì Hối ngồi bên kia cười khà khà, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu húp canh, bát canh nhỏ quá, thổi cho nguội rồi vài húp đã hết sạch. Cứ để bọn họ đấu khẩu đi, cô nghĩ, đấu mãi đấu mãi, rồi canh thuộc về cô cả! Lúc cô lén lút múc đến bát canh thứ ba, vừa cầm lấy muỗng canh thì nghe thấy giọng nói thờ ơ của Bộ Hoài Vũ cắt ngang cuộc chiến mồm mép giữa Trương Hằng và Viên Hỷ: “Hai người đừng cãi nhau nữa, còn đấu khẩu thêm thì canh đã chui vào bụng Bì Hối hết bây giờ!”

Mọi người đều nhìn Bì Hối, cô nàng cười khan hề hề, tay cầm bát canh vẫn vững vàng, tay cầm muỗng canh vẫn chuẩn xác, miệng vừa cười, tay vừa nhanh nhẹn múc thêm một bát.

Những người trẻ tụ tập với nhau rất dễ dàng thân quen, ăn xong một bữa cơm, Bì Hối đã bắt đầu anh an hem em ngọt xớt với Trương Hằng, đến nỗi Viên Hỷ cứ cười rồi lắc đầu mãi, Bộ Hoài Vũ vẫn kiệm lời, nhưng có thể thấy rõ anh cũng rất vui.

Tiễn Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ về rồi, Bì Hối cũng phát huy được tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, giúp Viên Hỷ dọn dẹp nhà bếp, cầm lấy nắm giẻ lau lau chùi bệ bếp như để chứng minh, rồi đột ngột lên tiếng: “Hỷ à, hai người này đều được đấy, cậu có bao giờ suy nghĩ cặn kẽ chưa?”

Viên Hỷ cười lắc đầu: “Mọi người chỉ là bạn, thời gian quen nhau vẫn còn ngắn, tớ chưa nghĩ gì nhiều, hơn nữa, cậu cũng nhìn thấy hai người ấy rồi đấy, cậu nghĩ họ thiếu bạn gái ư? Thật là! Bà Bì à, bà có thể đừng lo lắng chuyện chung thân đại sự thay tôi có được không?”

“Nha đầu thối, chẳng biết tấm lòng người tốt gì cả! Người khác thì tớ quan tâm làm gì! Tớ thấy họ đều đối xử rất tốt với cậu, sớm có người chăm sóc cậu thì tớ cũng yên lòng!”
Viên Hỷ vẫn cười, quay người lại nhìn Bì Hối vẻ bất lực: “Cậu nói xem cậu cứ thế này thì tớ còn dám quen biết bạn là con trai được không? Họ chỉ là bạn thôi! Bạn mới quen!”

“Bạn trai cũng phát triển từ bạn là con trai đó thôi!” Bì Hối nói, thấy Viên Hỷ lườm mình thì vội vã cười hề hề: “Thì tớ cũng chỉ lo lắng cho cậu mà!”

“Rất cám ơn cậu!”

“Hỷ à, Tết năm nay cậu lại không về nhà?” Bì Hối hỏi.

Viên Hỷ gật đầu, “Ừ.”

“Không thì cùng về nhà tớ ăn Tết đi, dù gì bố mẹ tớ cậu cũng quen biết cả.” Bì Hối nói.

Viên Hỷ biết Bì Hối là người tốt, sợ cô ở đây một mình sẽ cô đơn, tuy Bì Hối này đôi lúc cũng có hơi lười biếng, hơi thích làu bàu càm ràm, nhưng tính cách thì rất tốt, đặc biệt là trong cách đối xử với cô, đặc biệt là gia đình Bì Hối là dân thành phố này, có thể không cần phải mướn nhà để ở, hơn nữa cho dù có thuê thì cũng có thể ở với bạn trai, cô chọn ở đây chủ yếu là muốn gánh vác bớt áp lực kinh tế cho Viên Hỷ, ở thành phố này, giá nhà quả là cao đến tận mây xanh!

“Không cần đâu! Tớ rất thích yên tĩnh một mình mà!”

“Viên Hỷ à, thực ra, dù thế nào thì cũng vẫn là mẹ cậu mà, có gì mà không thể nói ra được chứ?” Bì Hối lại hỏi.

Nhắc đến mẹ mình, lòng Viên Hỷ bỗng thoáng chốc phiền muộn, giống như một ngọn đuốc bùng lên một tiếng rồi bắt đầu cháy rừng rực, thuận tay ném luôn mảnh giẻ lau trong tay, nói to: “Bì Hối! Hôm nay cậu bị bệnh gì thế hả? Có thể đừng nói đến chuyện của tớ không? Tiêu Mặc Đình không hẹn cậu đi chơi hả?”

Nhìn thấy Bì Hối bị mình làm sững sờ, Viên Hỷ lại hối hận, cô ấy cũng vì muốn tốt cho mình thôi, sao lại xả stress với cô ấy, nên Viên Hỷ bèn mỉm cười vẻ hối lỗi với Bì Hối: “Xin lỗi, tớ không nên nóng giận.”

Bì Hối cũng thở dài, vỗ nhẹ lên vai Viên Hỷ an ủi rồi quay người bước ra ngoài.

Từ chỗ Viên Hỷ ra, Bộ Hoài Vũ lái xe đưa Trương Hằng về, Trương Hằng nhìn Bộ Hoài Vũ, cũng không nói năng gì mà chỉ cười ra vẻ bí hiểm, Bộ Hoài Vũ khóe mắt liếc thấy Trương Hằng đang nhìn mình cười, nhưng chỉ chăm chú lái xe, không đếm xỉa gì đến Trương Hằng. Đến phút cuối, Trương Hằng vẫn ngồi không yên, hỏi anh: “Ta nói sao cậu lại nhịn được giỏi thế? Không thấy tớ đang nhìn cậu cười à?”

Bộ Hoài Vũ gật gật đầu, thờ ơ đáp: “Nhìn thấy rồi.”

“Vậy sao cậu cũng chẳng hỏi xem tớ cười cái gì?”

Bộ Hoài Vũ mỉm cười, lắc đầu, vẫn chuyên tâm lái xe mình. Trương Hằng không buông xuôi, cười hì một tiếng, hỏi: “Hay đấy chứ? Tớ thấy cô bé đó rất được, thời đại này mà tìm được một cô bé như vậy rất khó, thấy ổn chưa? Ổn rồi thì hạ thủ đi.”

Bộ Hoài Vũ vẫn không chịu lên tiếng.

“Cô bé tinh tế biết mấy, lần trước tớ chỉ nói có một câu dạ dày cậu không tốt, cậu thấy đấy, cô bé đã nhớ hầm canh bồi bổ cho cậu, tớ thấy cô bé này chắc tới tám, chín phần là có ý với cậu.” Trương Hằng lại nói, “Uầy, tên nhóc này có thể nói câu nào được không hả?”

“Nói gì đây?” Bộ Hoài Vũ hỏi.

Trương Hằng hận tới ngứa cả răng, nói: “Cậu có biết hôm nay lúc tớ mừng sinh nhật đã ước gì không? Chính là mong muốn cho mình thấy được cái tên nhóc nhà cậu mất bình tĩnh một lần, không phải là cái vẻ mặt suốt ngày lúc nào cũng trong trạng thái kiềm chế được, bà nó chứ, tớ nhìn đủ lắm rồi, ta nói Bộ Hoài Vũ, cậu có thể thay vẻ mặt khác được không?”

Bộ Hoài Vũ cười nhẹ, lắc lắc đầu.

Trương Hằng thở dài đầy bất lực, giơ tay xin hàng, nhớ đến Viên Hỷ lại cười hỏi: “Cậu nói thật đi, rốt cuộc cậu có hứng thú gì với cô bé ấy không? Không có thì tớ ra tay trước đó nhé!”

Bộ Hoài Vũ lúc này mới quay đầu lại nhìn Trương Hằng, trên mặt tuy vẫn nụ cười dửng dưng, nhưng giọng nói lại bình thản và có phần nghiêm túc, “Cậu bớt trêu ghẹo cô ấy đi, cô ấy không như mấy cô bạn gái kia của cậu đâu.”

Trương Hằng không chịu thua, “Này này! Cậu nói rõ đi chứ, mấy cô bạn gái kia của tớ thì sao nào? Vả lại, cho dù tớ là một công tử đào hoa, vậy tớ nghiêm túc thật thì sao? Tớ thì thấy Viên Hỷ rất tốt, một cô gái như vậy thì phải cưới về nhà làm vợ mới được!”

“Cậu muốn nghiêm túc thì đi mà nghiêm túc với người khác, còn với cô ấy thì không được!” Bộ Hoài Vũ nói.

Trương Hằng khoái chí, “Sao rồi? Bảo vệ rồi à? Cậu mới gặp người ta mấy lần nào? Đã bảo vệ rồi?”

Bộ Hoài Vũ không hề tức giận, chỉ tấp xe vào sát bên đường rồi dừng lại, “Xuống xe! Sau này đừng có lên xe tớ nữa, tự đi mà lái xe cậu!”

“Hê, người anh em, làm việc không nên tuyệt tình thế, dù gì cậu cũng phải đưa tớ về nhà chứ?” Trương Hằng kêu lên.

CHƯƠNG 7

Quen nhau rồi mới phát hiện ra cơ hội gặp nhau nhiều hẳn, đặc biệt là Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ, hai người cùng làm việc ở một tòa nhà, nơi ở cũng khá thuận đường, có mấy lần tan sở gặp nhau, Bộ Hoài Vũ còn lái xe đưa Viên Hỷ về.

Về sau có một tối, khi Viên Hỷ đang chạy về phía trạm xe buýt cho kịp chuyến thì Bộ Hoài Vũ dừng xe bên cạnh cô, ngoắc tay ra hiệu cho cô lên. Viên Hỷ liền cười hì hì rồi lên ngồi trên xe anh, khi xe đến trước tòa nhà Viên Hỷ ở, Bộ Hoài Vũ nói, Viên Hỷ, dù sao chúng ta cũng thuận đường, sau này em khỏi phải chen lên xe buýt nữa, anh tiện thể đưa em đi luôn.

Viên Hỷ cảm thấy có phần bối rối, vội vã chối từ, thế chẳng phải cô đang lợi dụng người ta sao? Vả lại cô vẫn còn lo lắng chuyện khác, đó là sợ đồng nghiệp trong công ty nhìn thấy, vì Bộ Hoài Vũ quả thật quá nổi bật, nhất cử nhất động đều được những bạn đồng nghiệp nữ hiếu kỳ theo dõi, rồi loan truyền với nhau trong công ty.

Nhưng buổi sáng hôm sau, vừa ra khỏi khu nhà mình, cô đã nhìn thấy xe của Bộ Hoài Vũ đậu trước cổng.

Trở về nói với Bì Hối chuyện này, Bì Hối liền khích cô, nói mình đi thẳng ngồi ngay, cậu việc gì phải sợ? Chẳng phải cậu bảo không có ý gì với anh ấy sao? Vậy cậu sợ gì nào? Một người bạn bình thường thôi mà, tiện thể thì quá giang xe, có gì ghê gớm đâu, tớ thấy chính cậu vừa có tật giật mình thì có! Khai thật đi, có phải đã yêu thầm người ta rồi không?

Viên Hỷ liền lườm Bì Hối một cái, về sau cũng nghĩ ngợi, có gì đáng phải mất tự tin đâu, anh ấy chẳng qua chỉ đẹp trai một chút, tiền kiếm được nhiều một chút đó thôi? Lòng cô quang minh chính đại, có gì đáng phải sợ hãi đâu, nhớ lúc xưa khi còn ở trường đại học, chẳng đã từng thường xuyên vỗ vai các anh trai đẹp gọi anh xưng em ư? Cũng nào có ai bàn tán gì đâu?

Nhưng cô lại quên rằng, bây giờ đã không còn giống như thời đi học nữa, vì khi ấy, cô còn có Hà Thích.

Ngồi xe chuyên đưa rước mình quả thực cảm giác khá hơn nhiều so với việc phải chen vào xe buýt, Viên Hỷ còn sợ mình cứ thế này thì sẽ bị cảm giác hưởng thụ này ăn mòn mất, lỡ như ngày nào đó Bộ Hoài Vũ không cho cô quá giang nữa thì cô còn có “khả năng” chen vào xe buýt của thành phố này nữa không?

Bộ Hoài Vũ đã nói sẽ đưa Viên Hỷ đi và về, nhưng công việc của anh luôn rất bận rộn, có lúc thậm chí ba bốn giờ sáng phải đến công ty, vả lại nhiều khi cũng cần đi gặp gỡ khách hàng, cho nên không thể bảo đảm thời gian chính xác, nhưng khi có những tình huống như vậy xảy ra thì anh luôn báo trước cho Viên Hỷ biết.

Viên Hỷ không muốn cứ lợi dụng anh mãi, biết anh không thiếu tiền nên thường nấu canh bồi bổ dạ dày mang cho Bộ Hoài Vũ, Trương Hằng biết được điều đó cứ cười rồi oán trách Viên Hỷ thiên vị, Viên Hỷ liền lườm anh, “Kêu gào cái gì, anh có cho em quá giang xe mỗi ngày đâu nào!”

Khi năm mới gần đến, Bì Hối lại bị mẹ cô túm cổ về nhà, trong nhà chỉ còn lại mình Viên Hỷ, buổi tối tan sở về nhà thì luôn cảm thấy lười nhác, dù gì nấu cơm cũng chỉ có một mình mình ăn, có nấu hay không cũng chẳng quan trọng. Chạm vào thứ gì cũng thấy lạnh, chỉ độc chú khỉ bông trên giường là còn có chút hơi ấm, Viên Hỷ đá văng giày đi rồi trèo lên giường, ôm chú khỉ ngồi ngẩn ra, cứ ngẩn ngơ mãi rồi nước mắt lại chực trào.

Hà Thích, anh đi đã bao lâu rồi? Sắp bốn năm rồi nhỉ? Thật sự không quay về nữa ư? Anh có biết cô sống ở đây rất vất vả hay không? Cô đơn, quả thật rất hao người, nếu không quay về, có lẽ cô sẽ không đợi nổi nữa.

Hôm hai mươi chín tết, Viên Hỷ theo Bì Hối đi ra ga tàu đón ông bà nội của Bì Hối từ quê lên ăn tết, bắt buộc cả Viên Hỷ cũng phải ra đón họ.

Tàu lửa dừng lại, Bì Hối kéo Viên Hỷ nhìn từng ô cửa sổ tìm ông bà mình, khó khăn lắm mới tìm được, qua ô kính cửa sổ, Bì Hối đứng đó gào thét gọi ông bà, rồi xoay người lao đến cửa lên xuống của tàu.

Viên Hỷ nhìn thấy bà cụ ngồi bên trong vừa cười vừa chỉ phía sau lưng cô, thấy bà cụ cười có vẻ kỳ quặc, Viên Hỷ vẫn chưa kịp quay lại, đã thấy người mình bị ai đó đằng sau ôm chầm lấy, sau đó nghe thấy giọng nói vui mừng của anh mình: “Ha ha ha, Tiểu Hỷ! Anh đến để thăm em đây!”

Viên Thanh Trác ôm lấy Viên Hỷ xoay vài vòng rồi mới buông cô xuống, khiến bao nhiêu người xung quanh phải quay đầu lại nhìn, Viên Hỷ hơi bối rối, nhưng nhìn thấy anh mình thì vẫn vừa vui vừa bất ngờ: “Anh, sao anh lại đến đây?”

Viên Thanh Trác cười hề hề, “Bà nội Bì đưa anh đến, anh nhớ em quá, em cứ không về nhà nên anh liền đến đây thăm em!”

Dáng anh rất cao, trên người lại đang mặc đúng bộ áo mà Viên Hỷ gửi về, phối với chiếc quần jean màu đậm, gương mặt điểm nụ cười ngây thơ như trẻ con, nhìn có vẻ rất đẹp trai. Viên Hỷ thấy anh để hở ngực thì vội đưa tay lên cài nút áo lại cho anh, cười dịu dàng: “Trời lạnh, phải nhớ cài nút áo vào chứ!”

Viên Thanh Trác cười gật đầu, kiêu hãnh quay vài vòng trước mặt Viên Hỷ, “Tiểu Hỷ, em thấy có đẹp không? Áo là do em mua, quần cũng do mẹ mới mua cho, còn có giày nữa! Có đẹp không? Mẹ nói rồi, để anh ở đây ăn tết với em, đây là quần áo mới anh mặc để mừng năm mới đó!”

Viên Hỷ cười rồi gật đầu, Viên Thanh Trác vừa cười hí hửng vừa chồm lại gần, lấy ví tiền trong túi ra rồi mở cho Viên Hỷ xem, “Tiểu Hỷ, em nhìn này, mẹ cho anh nhiều tiền chưa, anh có thể mua đồ ăn đồ chơi cho em rồi!”

Lời nói và động tác như trẻ con của Viên Thanh Trác đã thu hút những ánh nhìn khác lạ của đám đông xung quanh, trong lòng Viên Hỷ có phần khó chịu, vội đưa tay kéo tay anh trai mình, vừa cười vừa nói: “Em biết rồi, anh cất kỹ đi.”

Bên kia Bì Hối đã đưa ông bà nội xuống xe, bà nội nhìn Viên Hỷ cười, “Viên Hỷ à, Thanh Trác cứ nằng nặc đòi đến đây thăm cháu, ông bà tiện dẫn nó theo, nghỉ phép mấy ngày cháu dẫn nó đi chơi đây đó, đợi lúc cháu đi làm lại thì ông bà giúp trông nom, qua ngày mười lăm ông bà về quê sẽ đưa nó về cùng.”

Viên Hỷ trong lòng thấy rất cảm động, nhìn hai ông bà già đang cười khà khà mà không biết phải nói gì, Bì Hối đứng bên kia gào: “Đừng có cảm động, muốn cảm động thì về nhà mà cảm động! Ông bà già nhà tớ không chịu được vẻ đáng thương của cậu đâu!”

Viên Hỷ cười, đưa tay ra đón hành lý trong tay ông nội Bì Hối, tay kia nắm tay anh mình, ra khỏi ga tàu.

Nhìn anh trai mình nhảy nhót vui vẻ như trẻ con bên cạnh, Viên Hỷ cười, trong lòng lại cảm thấy chua xót, đây chính là anh cô, người anh mà trí tuệ mãi mãi chỉ dừng ở năm sáu tuổi, thượng đế ơi, rốt cuộc có là công bằng hay là không?

Dẫn anh mình trở về nơi ở, vừa đến cổng khu nhà, anh cô nhìn thấy Mc Donald ở bên kia đường rồi nói thế nào cũng không chịu đi.

“Tiểu Hỷ, đó là chỗ ăn gì vậy?” Anh hỏi, thị trấn nhỏ ở quê vẫn chưa có Mc Donald, nhìn thấy bên trong rất náo nhiệt nên tất nhiên cảm thấy rất hiếu kỳ.

Viên Hỷ cười, “Ăn cơm, đi thôi, tối nay chúng ta sẽ đến đó ăn!”

Anh cô rất hứng chí, kéo tay Viên Hỷ muốn chạy sang bên kia đường, “Mau lên mau lên, sắp biến thành đèn đỏ rồi.” Anh cười vui sướng.

Viên Hỷ vừa cười vừa bị anh mình lôi đi, thực ra cô cũng hiếm khi đến đó ăn uống, một là thấy thức ăn không ngon lành gì, hai là chỉ có chút xíu mà đắt quá, nhưng để làm anh mình vui, đắt đến đâu cô cũng sẽ mua. (Den xin làm một phép tính, một phần ăn trung bình của Mc Donald là 30 tệ, tương đương 90k VNĐ, trong khi ăn một bữa trung bình chỉ khoảng trên dưới 10 tệ ^_^, còn nhà ăn Trung Quốc dành cho học sinh sinh viên thì chỉ khoảng 4-7 tệ/phần)

Chọn hamburger và cánh gà, thêm một phần lớn những thứ trẻ con thích ăn, hai người ngồi xuống gần cửa sổ, anh cô ăn rất vui vẻ khoái chí, Viên Hỷ chỉ cười ngắm anh mình ăn, còn bản thân cô thì không đụng đến.

“Tiểu Hỷ, ăn đi, em ăn cái này này, ngon lắm đó! Anh vẫn chưa được ăn!” Viên Thanh Trác vừa nói vừa đút miếng trứng đến sát miệng Viên Hỷ, cô tránh không được nên đành há miệng cắn một mẩu nhỏ mang tính tượng trưng, cười nhìn anh mình, vươn tay ra lau sạch những mẩu vụn còn dính trên mặt anh đi.

“Tiểu Hỷ, ngày mai chúng ta đi công viên chơi đi, được không?”

Viên Hỷ cười đáp được, tròng mắt lại đỏ hoe.

Đi với anh trai ra khỏi Mc Donald, nhìn thấy Bộ Hoài Vũ đứng trước cổng khu nhà, Viên Hỷ có phần bất ngờ.

“Sao anh lại ở đây?” Cô hỏi.

Bộ Hoài Vũ quay người lấy ra một túi đồ lớn từ trong xe ra, đưa cho Viên Hỷ, “Mang đến cho em đây.” Thấy Viên Hỷ hơi đờ ra, anh lại cười giễu cợt: “Nghe nói em ăn Tết ở đây, tối nay anh vừa may không phải làm gì, bèn đi siêu thị mua ít đồ, ước chừng em có thể dùng được, có điều bây giờ thấy hình như anh có hơi nhiều chuyện rồi.” Nói xong, lại nhìn Thanh Trác bên cạnh Viên Hỷ, giơ tay ra, “Làm quen một chút, Bộ Hoài Vũ.”

CHƯƠNG 8

Viên Hỷ nhất thời không phản ứng kịp, thấy Bộ Hoài Vũ muốn bắt tay với anh mình thì sợ động tác này của anh sẽ làm anh trai giật mình, nên có ý muốn kéo anh ra đứng sau lưng mình để chặn lại.

Thanh Trác chớp mắt nhìn Bộ Hoài Vũ, rồi lại nhìn Viên Hỷ, thế nhưng không co người lại trốn đằng sau như trước kia nữa, gương mặt lộ ra nét cười thơ trẻ, cũng vươn tay về phía Bộ Hoài Vũ, nói: “Xin chào, tôi là Viên Thanh Trác!”

Anh nắm lấy tay Bộ Hoài Vũ, lắc thật cật lực, lại quay đầu cười đắc ý với Viên Hỷ, “Tiểu Hỷ, anh làm có tốt không? Mẹ nói gặp người lạ phải bắt tay thế này!”

Bộ Hoài Vũ ngẩn ra, ánh mắt nhìn Viên Hỷ thoáng nét nghi hoặc.

Viên Hỷ cười vẻ ngượng ngập, giơ tay ra kéo tay anh mình về, “Ừ, anh học tốt lắm.” Lại xoay sang giới thiệu với Bộ Hoài Vũ: “Đây là anh của em, đến đây ăn tết cùng. Anh ấy… anh ấy…” Cô không biết nên nói thế nào với Bộ Hoài Vũ về anh mình, vả lại đang đứng trước mặt anh, cô cũng chẳng dám nói.

Bộ Hoài Vũ đã nhận ra nét khác lạ của Thanh Trác, mỉm cười nhẹ nhàng, “Khoan nói gì đã, anh đưa hai người về.”

“Không cần đâu, không cần đâu!” Viên Hỷ vội nói.

Nhưng Bộ Hoài Vũ vẫn đón lấy chiếc túi trong tay cô, “Đi thôi.”

Thanh Trác hứng chí vừa chạy vừa nhảy ở phía trước, cười rất vui vẻ: “Tiểu Hỷ, là tòa nhà nào?”

“Đừng chạy, anh, chậm thôi.” Viên Hỷ cũng gọi với theo, sau đó lại nhìn Bộ Hoài Vũ bên cạnh với vẻ ngượng ngùng, Bộ Hoài Vũ không nói gì, chỉ cười nhẹ.

Thanh Trác chạy lên phía trước một đoạn rồi lại quay về, hứng chí kề sát trước mặt Bộ Hoài Vũ hỏi vẻ bí hiểm: “Tôi và Tiểu Hỷ ngày mai đi công viên chơi đó! Anh có đi công viên chưa?”

Bộ Hoài Vũ ngẫm nghĩ vẻ rất nghiêm túc, “Hình như chưa bao giờ.”

Thanh Trác liền ngoạc mồm, sau đó nói rất đắc ý: “Ngày mai chúng tôi đi đó! Hừ, Tiểu Hỷ dẫn tôi đi, không dẫn anh đi!”

Ánh mắt Bộ Hoài Vũ lóe lên nét cười, nhưng gương mặt lại tỏ vẻ đau khổ, hỏi Thanh Trác: “Anh có thể bàn bạc với Tiểu Hỷ được không, dẫn tôi theo với?”

Thanh Trác chau mày suy nghĩ hồi lâu, rồi lại hỏi Bộ Hoài Vũ: “Anh chưa đi thật à?”

Bộ Hoài Vũ gật đầu.

Thanh Trác liền nịnh nọt Viên Hỷ, “Tiểu Hỷ, hay là mai chúng ta cũng đưa anh ta đi cùng nhé? Được không?”

Viên Hỷ cũng cười gật đầu, sau đó lại nhìn anh mình vui mừng chạy vèo lên phía trước.
“Cám ơn anh,” Viên Hỷ do dự một chút, “Anh của em, trí tuệ không được tốt, cám ơn anh đã kiên nhẫn nói chuyện với anh ấy.”

Bộ Hoài Vũ cười nhẹ nhàng, đưa gói đồ trong tay cho Viên Hỷ, “Lên lầu đi, sáng mai anh đến đón hai người.”

Viên Hỷ sững sờ, rồi vội vã xua tay, “Không cần không cần, tự em đưa anh ấy đi là được rồi, không làm phiền anh đâu, anh thế này là em đã cảm kích lắm rồi.”

Bộ Hoài Vũ cười khẽ, “Em định nói lời mà không giữ lời ư?” Viên Hỷ vẫn chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy Bộ Hoài Vũ hét lên với Thanh Trác ở đằng trước: “Thanh Trác, Tiểu Hỷ nói…”

“Hả?” Thanh Trác đã nghe thấy, nghi ngờ nhìn về phía hai người.

Viên Hỷ vội vã nói nhỏ: “Em giữ lời, giữ lời!”

Bộ Hoài Vũ liền cười, nhìn theo Viên Hỷ dẫn Thanh Trác lên lầu.

Đến đầu cầu thang, Viên Hỷ lại xoay người lại, khẽ cúi người xuống với Bộ Hoài Vũ, “Cám ơn!” Cô nói, cám ơn vì anh đã nhìn anh trai mình bằng ánh mắt như nhìn một người bình thường.

Sáng sớm hôm sau, Bộ Hoài Vũ đã lái xe đến đợi dưới lầu nhà Viên Hỷ, Thanh Trác ở trên lầu nóng ruột luýnh quýnh mặc quần áo, một mặt vội vã hối thúc Viên Hỷ: “Nhanh lên, nhanh lên, Tiểu Hỷ, anh ấy đang đứng dưới đợi kìa!”

“Được rồi, được rồi, anh, nghe lời em, ăn gì đã rồi hãy xuống đó!” Viên Hỷ dỗ ngọt, Thanh Trác lại không đợi nổi nữa, chạy rầm rầm xuống dưới, Viên Hỷ đành bó tay, cầm lấy các thứ rồi đuổi theo, “Anh, chậm thôi, chạy chậm thôi, ngã bây giờ!”

Ngồi vào trong xe rồi, Thanh Trác khoái chí cứ ngồi nhún nhảy ở ghế phía sau, Viên Hỷ nhìn Bộ Hoài Vũ có vẻ ngượng ngùng, nhưng anh lại cười nói: “Dừng lại, đừng nói cám ơn nữa!”

Viên Hỷ cũng cười, đưa bánh mì trong tay mình cho anh trai, lại đưa cho Bộ Hoài Vũ một chiếc, “Buổi sáng chắc anh chưa kịp ăn gì phải không?”

Bộ Hoài Vũ cười rồi lắc đầu, cho xe chạy ra ngoài, hỏi Thanh Trác ngồi phía sau: “Thanh Trác, chúng ta không ăn bánh mì nữa, tôi đưa anh đi ăn thứ khác ngon hơn, chịu không?”

Thanh Trác suy nghĩ rồi hỏi: “Có bánh ga-tô kem sữa tươi không?”

Bộ Hoài Vũ gật đầu, Thanh Trác lập tức nhét bánh mì trở lại vào lòng Viên Hỷ, “Cho em, anh không ăn cái này nữa, anh muốn ăn bánh kem sữa tươi!”

Viên Hỷ cười bất lực, đón lấy bánh mì rồi tự gặm, nhưng vừa nhấm một miếng đã bị Bộ Hoài Vũ lấy đi.

“Em cũng đừng ăn cái này nữa.” Anh nói.

Công viên rất đông người, Thanh Trác thấy thứ gì cũng muốn thử, nhưng Viên Hỷ nhát gan, phàm là những trò mang tính kích thích đều do Bộ Hoài Vũ đưa Thanh Trác đi chơi, trong cả ngày hôm nay, Viên Hỷ cũng thấy nếu lại nói cám ơn với Bộ Hoài Vũ thì thật sự là giả tạo quá.

Nhìn thấy nụ cười dịu dàng nở ra trên mặt Bộ Hoài Vũ, Viên Hỷ cũng không biết thế nào mà, cảm thấy trong lòng hơi hoảng hốt, cô bị sao thế này? Là do tự mình nghĩ quá nhiều rồi chăng? Cô cũng không rõ nữa, nhưng trực giác đang mách bảo cô, Bộ Hoài Vũ đối với cậu hình như có tình ý gì đó vượt quá tình bạn.

“Đây.” Bộ Hoài Vũ đưa một ly nước cho Viên Hỷ, sau đó cùng bò ra trên lan-can ngắm Thanh Trác đang vui vẻ chơi trên vòng xoay ngựa gỗ.

Viên Hỷ lưỡng lự một chút rồi hỏi: “Anh đối xử với ai cũng tốt như thế này sao?”

Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ, cười cười, “Có phải em thấy anh đối xử với em quá tốt không?”
Viên Hỷ trầm tư một lát rồi nhè nhẹ gật đầu.

Thanh Trác ở bên trong vẫy tay với họ, Bộ Hoài Vũ cũng vẫy vẫy tay lại, nhẹ nhàng nói: “Anh chỉ cảm thấy em một mình ở đây thật sự không dễ dàng, nên muốn chăm sóc em.”

“Hử?” Viên Hỷ có phần mơ hồ.

Bộ Hoài Vũ cười, “Trước kia anh cũng có một người bạn gái, cũng có phần giống em, hoàn cảnh gia đình cũng không tốt lắm, lúc tốt nghiệp cả hai lại sống ở những nơi khác nhau, anh đến đây, cô ấy lại đến một thành phố khác xa hơn về phía bắc.”

“Rồi sau đó thế nào?” Viên Hỷ khẽ hỏi.

“Sau đó? Sau đó thì chia tay nhau.” Bộ Hoài Vũ cười nhạt.

“Hở? Không yêu nữa?”

Bộ Hoài Vũ lắc đầu, “Có nhiều khi, tình yêu tỏ ra rất bất lực, khi ấy anh vẫn chưa tạo ra được con đường thành công như ngày hôm nay, ở thành phố này cũng chỉ biết giành giật vì miếng cơm manh áo, một mình cô ấy ở kia cũng rất khổ, mà anh thì trừ những cuộc điện thoại thỉnh thoảng gọi đến cho cô ấy thì chẳng làm được gì khác cả. Có một lần, cô ấy khóc trong điện thoại, bảo chia tay thôi, cô ấy quả thực không chịu đựng nổi nữa, cô chỉ muốn bên cạnh có một ai đó chăm sóc mình, cô không mong muốn người đó có tiền gì cả, chỉ ước ao khi mình quay về nhà, sẽ không đến nỗi chạm vào thứ gì cũng thấy lạnh lẽo. Cô ấy nói, ở bên ấy trời quá lạnh, cô không chịu nổi nữa, đạp xe đạp để đi làm thì giữa đường bị đau bụng kinh đến không đạp nổi, chỉ có thể dừng lại quỳ bệt ra bên đường…”

“Đừng nói nữa.” Viên Hỷ lên tiếng, ngay cả giọng nói cũng trở nên chua xót.

“Xin lỗi,” Anh cười bảo, “Một ngày vốn đang rất vui mà lại nói những chuyện đau lòng với em.”

Thanh Trác đã bước ra, nhìn thấy mắt Viên Hỷ đo đỏ liền hỏi: “Tiểu Hỷ, em sao vậy? Khóc rồi à? Anh không chơi nữa, chúng ta về nhà, em đừng khóc.”

Viên Hỷ cười, dụi dụi đôi mắt, “Không sao, anh cứ chơi đi, vừa nãy em chỉ nheo nheo mắt thôi.”

Về đến nhà, Thanh Trác mệt đến nỗi hai mắt díp lại, mở không ra nữa, Viên Hỷ chăm cho anh mình ngủ thiếp đi rồi cũng trèo lên giường ôm chú khỉ bông, nhưng hôm nay dù ôm chặt đến cỡ nào cũng không cảm nhận được hơi ấm của nó nữa, cô cảm thấy sợ hãi, và một nỗi hoảng loạn không thể nói ra.

Gọi điện thoại cho Bì Hối, mẹ của cô nghe máy, Viên Hỷ chúc mừng năm mới trước, vừa xong thì ống nghe đã bị Bì Hối cướp lấy.

“Viên Hỷ! Mau khai thật hôm nay đã đi những đâu? Sao gọi di động mà cậu không bắt máy?” Bì Hối xổ ra một tràng chất vấn, “Mẹ tớ còn nói muốn đón hai người đến ăn cơm nữa đấy!”

Viên Hỷ cười, khẽ nói hôm nay cùng Bộ Hoài Vũ dẫn anh mình đi công viên chơi, Bì Hối liền kêu lên “chà chà” liên tục, “Tốt lắm, Viên Hỷ! Cậu được đấy!”

Viên Hỷ không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe, bên kia Bì Hối cũng phát hiện ra sự kỳ lạ của bạn mình, bèn hỏi: “Sao vậy? Viên Hỷ, cậu bị sao thế?”

Viên Hỷ vẫn trầm ngâm, bên kia Bì Hối bắt đầu cuống lên, “Rốt cuộc là chuyện gì? Hay là tớ đến đón hai cậu nhé, đông người thì ăn tết càng vui.”

“Không cần, không cần.” Viên Hỷ đáp, lặng thinh một lúc rồi hỏi: “Bì Hối, cậu nói xem có phải anh ấy thực sự không quay lại nữa hay không?

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog