80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 3

CHƯƠNG 9

Bì Hối ở bên kia trầm mặc, âm thanh ồn ào nô nức của đêm trừ tịch bị một sợi dây điện nho nhỏ dẫn đến, đến tay Viên Hỷ chỉ còn lại sự lạnh lẽo cô độc.

“Cậu cũng không chịu nói thật với tớ à?”

“Viên Hỷ, có gì thì ngày mai hẵng nói, được không? Tớ đến đón các cậu, mọi người cùng ăn mừng năm mới, người càng đông thì càng vui.” Bì Hối nói, rồi vẫn cười bảo: “Đến đây ăn bánh cảo đi, mẹ tớ gói nhiều lắm.”

“Cậu có tin tức của anh ấy, đúng không?” Cô không ngốc, đã nhìn ra những lời muốn nói lại lặng câm bao nhiêu lần như thế của Bì Hối rồi, nếu không có tin gì phải che giấu cô thì Bì Hối sẽ không như thế.

“Viên Hỷ…”

“Nói tớ biết, được chứ? Ngay bây giờ, cậu biết tính khí tớ mà, vả lại,” Cô cười khổ, “Còn có gì mà tớ không chịu đựng nổi nữa? Cậu đã quen biết tớ bao năm nay rồi, mà vẫn nghi ngờ khả năng chịu đựng đả kích của tớ ư?”

Bì Hối thở dài, đột ngột hỏi: “Viên Hỷ, cậu mấy năm rồi không về nhà ăn Tết?” Giọng nói nghiêm túc hiếm thấy.

Mấy năm rồi? Cô nghĩ, từ năm anh bỏ đi ấy, từ ngày mẹ cô lấy cái chết ra uy hiếp ấy, tính đến hôm nay thì chắc đã có bốn đêm giao thừa rồi.

“Viên Hỷ, chỉ vì một người đàn ông, cậu và gia đình bất hòa đến mức này, có đáng không?”

Có đáng không? Nghĩ cho cùng cũng là hai năm yêu nhau, đã vỡ vụn, đã nát bươm, cũng chỉ là gần bảy trăm ngày đêm nối nhau, có đáng không? Bây giờ cô còn khẳng định được nữa không?

Năm ấy, khi tốt nghiệp, anh đã nói: “Viên Hỷ, đi ra nước ngoài với anh đi, anh muốn đưa em theo! Đến đó em vẫn tiếp tục học, anh có thể nuôi em!”

“Cô muốn đi! Được học ở Mỹ, lại cùng với người mình yêu, ai lại chẳng muốn đi?

Nhưng lời của mẹ lại như băng đá, hoàn toàn đốt cháy ra tro tất cả những nhiệt tình và hy vọng của cô, bà nói: “Viên Hỷ, nếu mày muốn đi, thế thì từ nay về sau chẳng còn có bà mẹ này nữa, cũng chẳng còn gia đình này nữa!”

Cô đã khóc, đã làm ầm lên, khi tất cả những giải thích và thuyết phục đều bất lực, cô đã nghĩ đến thôi thì cứ đi cho xong, mẹ mình thì chung quy vẫn là mẹ mình, làm gì có người mẹ nào hận thù con mình, cô nghĩ, vài năm sau trở về thì mẹ dẫu có nổi giận đến đâu cũng sẽ nguôi ngoai thôi.

Hành lý vẫn chưa sắp xếp xong, mẹ đã cầm một bình thuốc trừ sâu xuất hiện trước mặt cô, bà nói, Viên Hỷ, mày không thể ích kỷ thế được, cứng cáp rồi là muốn bay đi à? Mày đi rồi thì anh mày phải làm sao? Mày đi hỏi thằng kia xem, nó có thể đưa cả anh mày cùng đi không? Có thể không? Nước Mỹ đó có cần anh mày không?

Tiếng nói của mẹ rất sắc nhọn, như một lưỡi dao chọc thủng bầu không khí xung quanh cô, dường như muốn bóp nghẹn cô vậy, khiến cô không hít thở nổi. Anh cô sợ chết khiếp, đôi mắt mọng nước, co rúm lại giật giật mép áo cô, “Tiểu Hỷ, Tiểu Hỷ, em không cần anh nữa ư?”

Còn bố cô, ngoài thở dài ra thì vẫn chỉ là thở dài, ông đau lòng thay Viên Hỷ, nhưng ông, chỉ có thể thở dài.

Hôm ấy, cô chỉ có khóc, không làm nổi việc gì khác, như đem trút hết nước mắt của hai mươi năm trời ra, tất cả mọi người đều trở nên nhòa nhạt, biến thành những bóng người chao đảo.

Thậm chí cô đã từng hận anh mình, nếu anh khỏe mạnh, hoặc nếu chẳng có anh, thì cô đâu đến nỗi đau khổ như thế này? Nhưng nếu anh cô khỏe mạnh thì thế giới này còn có cô được ư? Quả thực cô không hiểu nổi.

Mẹ, chung quy vẫn là mẹ, anh trai, là anh của mình!

Gọi điện thoại cho Hà Thích, không nói gì cả, chỉ bảo anh biết rằng, cô không thể theo anh đi, cô không thể!

“Bì Hối, bây giờ tớ cần một sức mạnh để đẩy tớ ra khỏi cái hố tự tớ đào này, cậu đẩy tớ được không?” Cô van nài, cái hố sâu này bị mình chôn giấu quá nhiều thứ, tình yêu trong hai năm trời, ký ức để hoài niệm trong bốn năm, quá nhiều quá nhiều hồi ức và nhớ nhung, đã khiến cô không còn sức lực, bản thân cô thực sự đã không thể bước ra nổi rồi.

Bì Hối dường như cũng đang hạ quyết tâm, “Được, vậy tớ nói, Viên Hỷ, mấy hôm trước Mặc Đình có người bạn học ở Mỹ đã gặp Hà Thích, anh ta đã có bạn gái rồi, nhìn rất hợp với anh ta.”

Tim, thoáng chốc như vỡ vụn. Cái bản thân cần chẳng phải là đáp án này ư? Nhưng sao lại đau lòng thế này? Thì ra có người đẩy, cũng sẽ ngã rất thảm hại.

Bì Hối bên kia rất lo lắng, lời nói cũng bắt đầu hoảng hốt, nói liền một lúc: “Viên Hỷ, cậu không sao chứ? Không sao chứ?”

“Tớ không sao.” Cô đáp, giọng nói bình thản tựa như mặt nước chết.

“Bạn anh ấy còn nói, nói là, vẻ ngoài của cô gái kia giống cậu đến mấy phần, có lẽ Hà Thích cũng không thể hoàn toàn quên hẳn cậu được.” Bì Hối vẫn lo lắng an ủi cô, nhưng có thể xem là an ủi sao? Người ấy rốt cuộc vẫn không phải mình.

Thanh Trác nửa đêm khát nước nên choàng tỉnh, lồm cồm bò dậy đòi Viên Hỷ cho uống nước, nhưng lại thấy Viên Hỷ ngồi đờ đẫn trên giường, “Tiểu Hỷ, sao em vẫn chưa ngủ?” Anh hỏi.

Cô cố gắng hết sức đáp: “Em không buồn ngủ, anh, anh ngủ đi, ngày mai em lại dẫn anh đi chơi.”

Anh cô lắc đầu, cũng trèo lên giường Viên Hỷ, “Anh thức với em vậy, anh cũng không buồn ngủ nữa.”

Viên Hỷ cười trả lời: “Vâng.”

Anh cô rõ ràng vẫn như đứa trẻ, làm sao ngồi yên được, chưa được bao lâu đã bắt đầu ngọ nguậy, “Tiểu Hỷ, em hát cho anh nghe đi! Được không? Hát cho anh nghe!”

Viên Hỷ đắp lại chăn cho anh, hỏi: “Hát gì nào?”

“Bài mà em về nhà hay hát ấy, cái bài biết rồi buồn ngủ rồi ấy! Bài mà em thích nhất ấy!”

Đó là bài “Ngày hè yên tĩnh” của Lương Tịnh Như, trước kia cô thường xuyên ngâm nga, anh vẫn còn nhớ rõ như vậy, nhưng lại không biết rằng, cô thích bài này là vì Hà Thích thích nghe cô hát, nhưng bây giờ làm gì còn can đảm để hát nữa.

“Em quên rồi, không hát được nữa.” Cô nói, sự chua xót trong lòng dâng tràn, đến miệng lại trở thành nét cười dửng dưng.

Anh cô rất đắc ý, lồm cồm bò dậy khỏi chăn, nhìn cô cười hề hề, “Anh biết này! Anh biết huýt sáo nữa cơ! Anh huýt sáo cho em nghe để học theo nhé!”

Máy sưởi đến nửa đêm thì cũng không thổi ra hơi quá nóng nữa, tiếng huýt sáo lanh lảnh vang vọng trong căn phòng có phần lạnh lẽo, như thúc giục nước mắt trào ra trong lòng Viên Hỷ.

“Tiểu Hỷ, em làm sao vậy? Sao em lại khóc?” Anh cô ngừng lại, căng thẳng nhìn cô, giơ tay hoảng loạn chùi nước mắt trên mặt cô đi.

Cô gạt nước mắt, cười, “Không sao, bụi bay vào mắt, anh, em buồn ngủ rồi, ngủ nhé, được không? Không huýt sáo nữa.”

Sáng sớm mùng Một, Viên Hỷ bị tiếng gõ “cộc cộc” đánh thức dậy, lơ mơ ra mở cửa, ngoài kia là Bì Hối và Tiêu Mặc Đình đang cười rạng rỡ.

“Hỷ à, đồ lười biếng, vẫn chưa tỉnh ngủ hả? Dậy mau dậy mau, chúc Tết tớ đi.” Bì Hối cười hi hi ha ha, móc từ trong túi ra một phong bao lì xì không biết lấy ở đâu ra, huơ huơ trước mặt Viên Hỷ, “Nhanh lên, chúc Tết rồi sẽ lì xì cho cậu!”

Tiêu Mặc Đình cười vẻ e thẹn, “Chúc mừng năm mới, Viên Hỷ.”

Viên Hỷ gật gật đầu với Tiêu Mặc Đình, rút phong bao đỏ ra khỏi tay Bì Hối, tiện thể đút luôn vào túi áo ngủ của mình rồi quay người vào phòng vệ sinh rửa ráy, Bì Hối trợn mắt: “Ê? Cậu vẫn chưa chúc tết mà?”

Viên Hỷ quay đầu lại chớp chớp mắt với Bì Hối một lúc, lại nghiêng đầu sang hét với chú rùa Brazil đang rụt cổ sưởi ấm bên máy sưởi: “Tiểu Tiểu Hối, đến chúc Tết chị của bé này!”

Tiểu Tiểu Hối như hiểu lời Viên Hỷ, rời bỏ cái ổ ấm áp của nó thật, rồi chậm rãi bò ra phía cửa, Tiêu Mặc Đình thấy thế thì cười ha ha, bị Bì Hối lườm cho một cái thì vội vã ngậm tăm, khệ nệ xách túi lớn túi nhỏ theo sau mông Bì Hối vào trong.

Chú rùa Brazil này là do Bì Hối mua hồi đầu năm, cô nói mình suốt ngày không chạy về nhà thì cũng đi chơi với bạn trai, sợ Viên Hỷ ở một mình cô đơn, nên mua một con rùa nhỏ về để ở cùng, Viên Hỷ bèn đặt một cái tên cho nó, là Tiểu Tiểu Hối. Phải nói rằng Tiểu Tiểu Hối này tính khí quả thực cũng có phần giống Bì Hối, thuộc dạng không yên phận nổi, Bì Hối rảnh rỗi thường thích dạo phố tìm vui, Tiểu Tiểu Hối thì thích bò vòng vòng quanh nhà, chẳng có tính cách rùa tí nào, lúc bò tuy chậm nhưng không thể ngăn cản nó dừng lại, cho nên lúc Viên Hỷ muốn tìm để cho nó ăn cũng phải đi vòng vòng khắp nhà, tóm được rồi mới đặt lại vào trong chiếc làn nhỏ.

Viên Hỷ dọn dẹp gọn gàng rồi mới gọi anh mình thức dậy, Bì Hối đã vào nhà bếp làm món há cảo, tập tục của nhà cô nàng, sáng mùng một nói gì thì nói cũng phải ăn há cảo!

Mấy người vừa ngồi xuống xung quanh bàn đã lại nghe có ai đó gọi cửa, Viên Hỷ cũng thắc mắc, thời điểm này ai lại đến đây xông nhà nhỉ. Tiêu Mặc Đình vừa định đứng dậy ra mở cửa thì chân để dưới gầm bàn lại ăn phải một đạp của Bì Hối, anh chàng đờ ra, nhìn Bì Hối vẻ thắc mắc, mồm Bì Hối còn đang ngậm nửa miếng há cảo nóng hổi, lúng búng gọi: “Viên Hỷ, ra mở cửa!”

Viên Hỷ cũng bị Bì Hối sai vặt nhiều nên đâm quen, chút ý thức phản kháng cũng chẳng có, đặt đũa xuống rồi ra mở cửa, cửa vừa mở thì ngẩn ra, không ngờ Bộ Hoài Vũ lại đến vào lúc này, sau lưng còn có Trương Hằng.

“À ờ, biết em sống rất tằn tiện, nên tặng em thứ này, chắc là hài lòng rồi chứ nhỉ?” Trương Hằng cười hì hì dúi vào trong lòng Viên Hỷ một giỏ hoa quả, nghênh ngang bước qua Viên Hỷ vào trong, thấy Bì Hối và bạn trai cũng ở đó thì cười nói: “Hay nhỉ, mọi người đã ăn rồi cơ đấy! Còn không biết đợi một tí nữa!”

Bộ Hoài Vũ vẫn đứng ở cửa, cười bảo Viên Hỷ: “Sao thế? Không hoan nghênh à? Đến ăn ké một bữa há cảo, không sao chứ?”

Viên Hỷ lúc ấy mới sực tỉnh, cười ngượng ngập rồi vội vã mở rộng cửa cho Bộ Hoài Vũ vào trong, Bộ Hoài Vũ đón lấy giỏ trái cây trong lòng cô đặt vào trong nhà bếp, sau đó mới cởi áo khoác và ngồi xuống với mọi người, Viên Hỷ lại vội vàng vào bếp lấy thêm bát đũa cho Bộ Hoài Vũ và Trương Hằng.

Thanh Trác vẫn như trẻ con, nhìn thấy thoáng chốc người đông đúc hẳn thì hứng chí lắm, Trương Hằng cũng nghịch ngợm, tranh giành há cảo trong đĩa với Thanh Trác, ăn đầy một mồm rau và bánh, mọi người cười hi hi ha ha rất vui, bình thường ăn há cảo cũng không thấy ngon miệng như lúc này. Viên Hỷ nhìn mãi nhìn mãi, cảm giác tròng mắt mình hơi nóng lên, mới sực nghĩ ra không khí sum họp mừng năm mới này đã cách xa mình lắm rồi, xa đến nỗi cô cũng đã quên mất mùi vị năm mới, bây giờ nhìn thấy cảnh này, trong lòng bỗng có cảm giác muốn khóc.

Cô sợ mình sẽ khóc trên bàn ăn mất, thế nên vội vã đứng dậy vờ nói, “Há cảo trong tủ lạnh còn nhiều lắm, mọi người cứ ăn đi, tôi đi lấy thêm.” Nói xong không đợi mọi người lên tiếng đã vội chạy vào nhà bếp.

Trương Hằng gào với theo sau: “Anh muốn ăn thịt bò xào hành tây!”

Thanh Trác cũng hùa vào cho vui, gào lên: “Anh cũng cần!”

“Anh cần đồ chay!”

Vừa trốn vào trong bếp, nước mắt đã chảy tràn, Viên Hỷ vừa gạt lệ vừa mắng mình, khóc cái gì mà khóc? Có gì mà phải khóc đâu, bao nhiêu người làm mày vui, mày còn gì để mà khóc nào? Nhưng càng mắng nhiếc mình như thế thì nước mắt càng tuôn, như một vòi nước bị hư tay vặn, khóa thế nào cũng không được!

Có người cũng bước vào nhà bếp, Viên Hỷ vội quay người nhìn vào há cảo trong nồi hấp nóng hừng hực, len lén chùi sạch nước mắt trên mặt, cười quay đầu lại, “Anh cần gì nào? Em giúp anh mang ra?”

Bộ Hoài Vũ không nói, dựa vào kệ bếp lặng lẽ nhìn Viên Hỷ, Viên Hỷ cảm thấy ánh mắt của anh thật sắc bén, chỉ sợ anh biết mình đã khóc nên vội quay người đi nhìn vào nồi, lúng túng giải thích: “Hơi nóng dữ dội quá, phả lên làm em không mở nổi mắt nữa.”

Bộ Hoài Vũ đón lấy chiếc túi trong tay Viên Hỷ, đẩy cô sang bên rồi nói: “Để anh làm, thả há cảo thì anh biết!”

Viên Hỷ đứng nhìn bàn tay to lớn của Bộ Hoài Vũ thọc vào túi lấy há cảo ra rồi ném vào trong nước sôi ùng ục, nước bắn lên văng vào tay anh, nóng rát đến nỗi khiến anh giật mình co người lại về phía sau.

“Cám ơn anh.” Viên Hỷ nói.

“Hử?” Bộ Hoài Vũ nghiêng sang nhìn cô một cái, vẫn tiếp tục ném há cảo vào nồi.

“Em nói là cám ơn anh, cả Trương Hằng, và cả Bì Hối và bạn trai cô ấy, cám ơn mọi người đã đến mừng năm mới với em!” Viên Hỷ đáp.

Bộ Hoài Vũ ngẩn ra, nghiêng đầu cười với Viên Hỷ, “Cám ơn gì chứ, dù gì cũng chỉ có một mình, tên Trương Hằng kia bình thường lắm mối quá, hắn cũng muốn trốn mà!” Tay vẫn ném há cảo vào nồi, lần này ra tay hơi mạnh nên nước văng lên nhiều hơn, bỏng rát khiến anh cứ suýt xoa.

Viên Hỷ cười, Bộ Hoài Vũ xấu hổ trừng mắt với cô: “Hừ! Còn đứng đó xem trò vui à! Cũng chẳng biết đến giúp một tay nữa!”

“Được thôi! Thì giúp vậy!” Viên Hỷ cười càng dữ dội hơn, gọi lớn ra bên ngoài: “Các anh em, xách bát đến đây, múc canh lá mì nào!”

CHƯƠNG 11

Viên Hỷ cũng không biết mình đã xuống xe với tâm trạng thế nào nữa, cứ vội vã bước về phía khu nhà, muốn chậm lại một chút nhưng bước chân như không nghe lời, cứ sải từng bước tiếp nối từng bước, dường như có sự vội vàng gấp rút, không thể chờ đợi thêm vậy.

Khi hình bóng ấy xuất hiện trong tầm mắt, bước chân của cô chợt khựng lại đột ngột, hơi thở vốn đang đứt đoạn vì đi nhanh bỗng tắc lại, như chợt nhiên có người bụm lấy mũi mình, ngực rõ ràng đang nhói lên rất đau, nhưng không thể hít vào một chút không khí nào cả.

Viên Hỷ lúc này mới nhận ra, di động vẫn bị mình nắm chặt trong tay, thấm ướt mồ hôi, trơn nhẫy, hễ sơ sót là sẽ trượt ra khỏi lòng bàn tay rơi xuống ngay.

Xuyên qua ngọn đèn đường vàng vọt, cô nhìn về phía Hà Thích ở bên kia, vừa thân quen lại cũng xa lạ, hình như anh cao hơn xưa, cũng cứng cáp hơn nhiều, không còn là thiếu niên cao gầy trong ký ức của cô nữa, và anh bây giờ, là một người đàn ông mạnh mẽ, có dáng vóc cao lớn, tay chân chắc nịch, cho dù khoảng cách rất xa, cô dường như vẫn có thể ngửi thấy mùi vị toát ra từ người anh – thứ mùi vị được gọi là “đàn ông”.

Như có thần giao cách cảm, anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt vốn có phần trống rỗng chợt đong đầy thâm tình, xúc động, đau khổ, cuồng nhiệt và thậm chí có cả sự sợ hãi, xuyên qua khoảng không bốn năm để rơi trên gương mặt cô, không hề có chút thay đổi nào.

Chỉ một ánh mắt này thôi, cô đã biết, anh vẫn là Hà Thích của cô.

Nhưng mà, bốn năm rồi, đã bốn năm trôi qua anh mới chịu quay về, khi cô đã qua cơn tuyệt vọng, khi cô đã vật lộn để đứng lên khỏi vũng lầy, khi cô đã quyết tâm vứt bỏ tất cả những ký ức về anh, anh mới chịu trở lại.

Bốn năm rồi, anh phũ phàng đến nỗi một cú điện thoại cũng không gọi cho cô, khi cô ôm lấy chú khỉ bông anh tặng lẩm bẩm một mình, anh ở nơi nào? Khi cô ôm lấy bụng co rúm người trên giường, anh đã ở đâu? Khi một mình cô đối diện với căn phòng lạnh lẽo, muốn khóc mà chẳng chảy nổi nước mắt, anh lại đang ở nơi nào?

Trong lòng không phải là từng chưa căm hận, chỉ là đã sớm bị những nhớ nhung chôn vùi.

Viên Hỷ hít một hơi, bước từng bước ngang qua Hà Thích , như chỉ coi anh là người qua đường, chỉ là một người xa lạ không liên quan đến mình, không yêu cũng không oán hận.

Trong tích tắc đi ngang nhau, cánh tay cô đã bị anh tóm lấy, một giây sau, lưng của cô đã chạm vào ngực anh, nhiệt độ nóng bỏng của cơ thể anh, xuyên qua lớp vải áo mỏng manh, dâng lên như thủy triều, như muốn tràn vào cô.

“Viên Hỷ…” Anh đau khổ kêu nhỏ, giọng nói khàn đặc vì run rẩy.

Cánh tay khỏe mạnh ôm chặt lấy cô, như muốn bẻ gãy cô ra, sau đó hòa nhập làm một vào thân thể anh vậy.

Viên Hỷ ưỡn thẳng lưng lên, hơi ngẩng đầu, cố gắng mở to mắt ra, nhìn bảng hiệu quảng cáo rất to ở phía xa, những nét chữ trên ấy vừa rõ ràng đấy đã lại nhòa nhạt, không dám chớp mắt thêm.

“… Còn quay về làm gì?” Cô hỏi.

Hà Thích vùi mặt vào vai cô, đôi môi chạm vào làn da cô, run rẩy dữ dội, giọng nói khàn đặc đến không nghe rõ nữa: “…Anh sợ, sợ rằng nếu không trở về, sẽ không nhớ rõ dáng vẻ của em… Sợ anh không về, sẽ xem một người không hề liên quan đến mình là em mất… Anh sợ…”

Viên Hỷ cúi đầu, để mặc từng giọt nước mắt tí tách trượt rơi xuống đất, choáng váng đến nỗi đầu óc quay cuồng, “Anh khốn kiếp!” Trong giọng nói của cô lộ ra vẻ tức tưởi, “Sao giờ anh mới chịu quay lại, sao giờ anh mới chịu quay lại…”

Phải! Sao giờ mới chịu quay lại đây? Anh thở dài, cánh tay càng ôm cô chặt hơn, tại sao đến bây giờ anh mới chịu quay lại? Tại sao đến bây giờ mới biết cô đã khắc sâu vào trong cuộc đời mình từ lâu rồi, tại sao đến bây giờ mới hiểu cô là người anh mãi mãi không thể nào buông rời?

Đã từng nghĩ rằng đó chỉ là tuổi trẻ cuồng nhiệt nhất thời, đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa sạch sẽ tình yêu và sự bồng bột…

Sống lưng ưỡn thẳng của cô như không thể chịu đựng thêm bất kỳ một sức mạnh nào, cuối cùng đã mềm nhũn dần trong lòng anh…

“Cậu định làm thế nào?” Bì Hối ngồi trên bệ cửa sổ hỏi Viên Hỷ.

Đúng lúc nãy, qua khung cửa sổ lạnh băng, khi nhìn thấy Hà Thích ôm lấy Viên Hỷ từ phía sau, cô đã biết, tên cướp của Viên Hỷ đã đến, đến thật nhanh, thật hung hãn, khiến cả đoạn thời gian cô chật vật kéo Viên Hỷ lên đã biến mất, chỉ có thể mở to mắt nhìn, nhìn Viên Hỷ lại một lần nữa bị chìm đắm, trôi nổi trong tình yêu.

Nếu như có thể, cô ước chi Viên Hỷ lựa chọn Bộ Hoài Vũ, có lẽ sẽ không quá yêu, nhưng cũng sẽ không quá tổn thương.

Người ta thời trẻ thường đưa tình yêu đến mức cao nhất, nhưng có ai biết được sau lưng một tình yêu đã lên đến cực hạn là niềm đau cũng lên đến đỉnh điểm? Chỉ trong tích tắc cũng có thể khiến bạn tổn thương mãi mãi.

Viên Hỷ đang sắp xếp lại đồ của Hà Thích, ngẩng lên nhìn Bì Hối, dường như đầu mày khóe mắt đều ẩn hiện nét cười.

Bì Hối không quen nhìn bộ dạng này của cô, thở dài lắc đầu, “Hỏi cậu làm sao lo liệu Bộ Hoài Vũ, đừng nói với tớ là anh ấy chẳng là gì trong tim cậu nhé!”

Gương mặt Viên Hỷ tích tắc đờ ra, cúi thấp đầu nghĩ ngợi, rồi nhẹ nhàng bảo: “Chắc anh ấy sẽ hiểu, vả lại – giữa bọn tớ cũng chưa từng nói gì, không hứa hẹn gì, cũng không chịu trách nhiệm gì cả, trong tim anh ấy cũng có người khác, tớ biết thế.”

Bì Hối tức đến nỗi mắt trợn lên toàn tròng trắng, “Đồ ngốc!”

Viên Hỷ bị bạn mắng nên hơi nghệch ra, đờ đẫn ngẩng đầu lên, “Hử?”

“Không phải tớ mắng cậu, mà là mắng anh ấy, sắp nửa năm rồi mà anh ấy đã làm những gì nào? Sự quyết đoán nhanh nhẹn trên thị trường cổ phiếu đâu mất rồi?”

Viên Hỷ chỉ cười nhẹ.

“Dừng! Đừng cười nữa! Cậu không sợ cơ bắp bị chuột rút à, một tên Hà Thích đáng để cậu vui mừng như thế này ư?” Bì Hối nói, liếc xéo về phía nhà vệ sinh, nghe bên trong vẫn vẳng ra tiếng nước chảy, lúc này mới nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, tiến sát lại gần Viên Hỷ thì thào: “Nói cho cậu biết, Viên Hỷ, cậu phải nghĩ cho kỹ, Bộ Hoài Vũ là cơ hội có một không hai, nhìn là biết đó là người đàn ông có thể mang lại cảm giác an toàn cho phụ nữ, bỏ qua là không còn ai tốt hơn đâu, bây giờ cậu thật sự vẫn yêu Hà Thích như thế sao? Bốn năm rồi, cái cậu yêu rốt cuộc là gì? Cậu phải nghĩ cho thật kỹ, đừng để những ký ức xưa kia làm mờ mắt!”

Bì Hối thấy Viên Hỷ vẫn không nói gì thì lại khuyên tiếp: “Cậu đừng khăng khăng thế nữa! Chí ít cũng đừng phủi Bộ Hoài Vũ đi mất, cho dù Hà Thích có quay về, cậu cũng có thể được lựa chọn tốt nhất! Để Hà Thích theo đuổi cậu lại từ đầu, cậu…”

“Tớ yêu anh ấy.”

“Yêu?” Bì Hối cười khan, “Yêu là cái gì? Tình yêu chân chính không duy trì nổi ba tháng!”

“Vậy cậu và Tiêu Mặc Đình thì sao?” Viên Hỷ hỏi, “Các cậu cũng mấy năm rồi, cũng không yêu nữa à?”

Bì Hối thấy Viên Hỷ không chịu nghe thì càng quýnh hơn, “Yêu quá giới hạn rồi thì bọn mình cũng còn cảm tình, cậu hiểu không? Còn cậu và anh ta thì sao? Thì sao? Hai người chia tay nhau cũng đã bốn năm rồi! Cậu có biết bốn năm nay anh ta thay đổi gì không nào? Anh ta có biết cậu đã vượt qua bốn năm nay như thế nào không? Bà nó chứ (^_^ câu này nghe quen quen), tớ khó khăn lắm mới kéo cậu ra khỏi hố sâu đó, mà anh ta chỉ quay lại một cái là đã kéo cậu rơi xuống lại, biết sớm thế này thì chi bằng lúc đầu tớ đập một phát cho cậu chết luôn dưới đó là xong rồi!”

Vừa nói vừa huơ một nắm tay sượt qua trán Viên Hỷ, cô nhìn Bì Hối cười, rồi hỉnh hỉnh mũi ra vẻ thị uy với bạn mình.

Bì Hối bó tay, bực bội lôi quần áo của Hà Thích trong tay Viên Hỷ ném sang một bên.

Viên Hỷ vẫn cười, lấy lại rồi lại gấp vuông vức, ngay ngắn cho anh.

Hà Thích trong nhà vệ sinh gọi to lên, bảo Viên Hỷ mang quần áo mới cho anh thay, Viên Hỷ tìm ra một bộ áo quần trong đống cô vừa sắp xếp, lại lật giở lục lọi một lúc lâu mới tìm thấy chiếc quần đùi lót, lúc cầm trong tay mặt lại bỏ bừng.

Bì Hối bực bội liếc cô một cái, nhếch nhếch môi, kéo cô lại, “Tớ nói cậu biết, tớ nghe nói hắn ta ở Mỹ có bạn gái rồi, cậu phải hỏi rõ cho tớ!”

Viên Hỷ cứng người lại, sau đó đưa tay lên vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay Bì Hối, khẽ nói: “Trong lòng tớ biết rõ, sẽ không tự ức hiếp mình, cậu yên tâm!”

Đến trước cửa nhà vệ sinh, Viên Hỷ gõ cửa, quay lưng lại rồi đưa bàn tay đang cầm đồ vào trong cửa, “Anh tự cầm lấy đi này!”

Hà Thích bên trong cười nho nhỏ, cửa nhà vệ sinh hé mở, cánh tay chắc nịch của anh vươn ra, cùng lúc chạm đến quần áo cũng tóm luôn lấy cổ tay Viên Hỷ.

“A…” Cô kêu nhỏ, vẫn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hà Thích kéo vào bên trong.

“Suỵt…” Hà Thích đè ngón tay lên môi Viên Hỷ, như một đứa trẻ vừa làm chuyện xấu, vẻ mặt cười đầy đắc ý.

Viên Hỷ hơi hoảng loạn, thấy đôi mắt của Hà Thích sáng rỡ như được nước rửa sạch, dưới sóng mũi cao thẳng là đôi môi mỏng đang cong lên, lộ ra nụ cười hài lòng, những giọt nước lóng lánh lăn xuống, rơi trên đôi vai anh, tiếp tục lăn xuống phía dưới…

Mặt cô thoắt chốc như phải bỏng, tim đập cuồng loạn trong lồng ngực, khiếp đảm đến độ nhắm tịt cả hai mắt, miệng luôn mồm kêu hoảng: “Hà Thích, anh đừng đùa, mau mặc quần áo vào đi!”

Hà Thích cười khì khì, một bàn tay ấn lên vai Viên Hỷ, dùng người anh đè cô vào cửa, thấy bộ dạng lúng túng của cô khi muốn đẩy anh ra nhưng lại không dám đụng chạm vào thì ra lệnh: “Không! Em mở mắt ra nhìn anh!”

Mặt Viên Hỷ càng đỏ hơn, mắt càng nhắm chặt, lời nói cũng bắt đầu hoảng loạn lấp vấp, “Đừng — đùa, lạnh bây giờ! Còn đùa nữa là em hoảng thật đó!”

Sự sợ hãi của cô rõ ràng không có uy lực, anh vẫn cười, ngón tay chầm chậm lướt qua cánh môi cô, cảm nhận sự mềm mại ướt át trên đó, tính khiêu khích phảng phất trên đôi môi thông qua nơi thần kinh nhạy cảm nhất trên đầu ngón tay rồi truyền đến anh, khiến tim anh cũng đập cuồng loạn.

“Hỷ, nghe lời, mở mắt ra nhìn anh này.” Anh thấp giọng dỗ ngọt.

Viên Hỷ đã có phần thẹn quá hóa giận, vẫn nhắm chặt mắt lắc đầu, “Em thật sự…”

Câu phía sau bị anh nuốt vào trong miệng, chạm nhẹ, mút mát, đùa giỡn, nhớ nhung trong bốn năm đã được anh ấp vào nụ hôn này, cắn vào đó lúc mạnh lúc nhẹ, như đang trừng phạt cô, lại như đang trừng phạt chính mình.

Không biết đã mê đắm bao lâu, cho đến khi Viên Hỷ thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi, Hà Thích mới buông cô ra, bên tai vẳng đến tiếng thở đứt đoạn cố nén của anh, anh nhích người ra, dựa má vào cánh cửa bên cạnh cô, nhè nhẹ hít thở.

Chỉ có đôi con ngươi là vẫn sáng rực như cũ.

Anh cười, càng giống như một con mèo ăn vụng, khàn khàn kêu nhỏ: “Đồ ngốc!”

Viên Hỷ lúc này mới phát hiện ra phần eo của anh đã được quấn bằng một tấm khăn tắm to.

“Anh?!” Cô càng tức tối hơn, đẩy mạnh Hà Thích một cái.

Hà Thích lùi về phía sau một bước, nụ cười trên mặt càng rõ, cố ý chọc cô: “Hề hề, em còn đẩy nữa là anh cởi ra ráng chịu đấy!” Vừa nói vừa đưa tay nắm lấy tấm khăn, làm ra vẻ sắp mở ra.

Viên Hỷ thẹn thùng trừng mắt nhìn anh, dúi mạnh quần áo trong tay mình lên người anh, Hà Thích luýnh quýnh đưa tay đón lấy, nhưng không ngờ rằng trong lúc vội vã, ngón tay đã móc phải tấm khăn quấn ở eo…

Tấm khăn vốn đã chẳng được quấn chắc, qua lần ma sát vừa rồi, chỉ cần một đầu ngón tay bé tí thôi, cuối cùng đã khiến nó kết thúc sứ mệnh.

Viên Hỷ thoáng chốc đờ ra, Hà Thích cũng ngẩn ngơ.

“Đồ dê xồm!” Viên Hỷ xấu hổ đỏ cả mặt, quay người mở cửa đi nhanh ra ngoài.

“Viên Hỷ!” Hà Thích cuống quýt lấy quần áo che phần thân dưới, kêu lên đầy thê thảm: “Anh không cố ý mà! Anh thật sự không cố ý đâu, em nghe anh nói đã!”

CHƯƠNG 12

Viên Hỷ cúi đầu trở về phòng, ngồi xuống cạnh giường tiếp tục vùi đầu vào sắp xếp đồ đạc cho Hà Thích, Bì Hối nhìn thấy sắc đỏ vẫn chưa tan hết trên mặt cô thì vẻ mặt lộ ra nét hoài nghi, há mồm ra muốn hỏi nhưng rồi nhịn được, biến thành một tiếng hừ lạnh khe khẽ, nhổm mông dậy khỏi giường rồi trở về phòng mình, trước khi ra ngoài vẫn không quên nhắc nhở một câu: “Ngày mai còn phải đi làm, lát nữa cậu liệu mà đi ngủ sớm, mất công tớ ngủ rồi lại đánh thức dậy.”

Vừa ra khỏi cửa thì đã đụng ngay Hà Thích đang lau tóc từ phòng tắm bước ra, nút áo chỉ cài hai ba cái, cổ áo đang trễ xuống, lộ ra bộ ngực rắn chắc khỏe mạnh, bị hơi nước nóng hun thành màu đo đỏ.

Bì Hối lườm một cái, hỏi rất nghiêm nghị: “Trong phòng tắm có hổ à?”

Hà Thích ngẩn ra, bàn tay đang lau tóc khựng lại giữa chừng, đôi mắt sáng rỡ nhìn Bì Hối xuyên qua những sợi tóc lòa xòa rũ xuống, có vẻ không hiểu.

Bì Hối cười lạnh vẻ châm biếm: “Cứ tưởng nhà tắm của chúng tôi có hổ chứ, hại anh quần áo chưa mặc xong đã phải cuống lên chạy ra đây.”

Hà Thích cúi đầu nhìn theo tầm mắt của Bì Hối, mặt đỏ bừng lên, vội vã cài lại nút áo, cười bảo: “Miệng em sao vẫn sắc như thế chứ?” Gương mặt tuấn tú tuy lộ ra nụ cười nhưng khó che giấu nổi vẻ ngượng ngập.

Bì Hối khoanh tay lại, nửa cười nửa không: “Ăn món Mỹ bao năm nay rồi, tưởng anh cũng mọc lông đen trên ngực giống mấy thằng cha Mỹ rồi cơ đấy, cũng may là chưa mọc, có điều cũng nên cẩn thận một chút, đừng có để lông đen mọc trong bụng, bên ngoài không thấy được đâu nhỉ? Vậy là toi đấy!”

Lần này nụ cười ngượng ngùng trên mặt Hà Thích cũng không giữ nổi nữa, đành phải dừng tay lại, lặng lẽ nhìn Bì Hối, mấp máy môi như muốn nói gì đó thì đã bị Bì Hối cười ha ha chặn lại, cô cười khan khoát khoát tay, cười nói vẻ dửng dưng: “Đùa thôi, đùa thôi, nhìn anh căng thẳng kìa, sao vẫn yếu thế nhỉ? Nghỉ ngơi sớm đi, bay qua nửa vòng trái đất chứ ít gì, cũng không dễ dàng chút nào, hôm khác chúng ta lại hàn huyên. Lát nữa đá Viên Hỷ ra sớm một chút, cô ấy lằng nhằng lắm, có hai câu cũng nói được đến sáng, anh không phải ngại.” Nói xong cũng không thèm nhìn phản ứng của Hà Thích, xoay người bước vào phòng.

Chỉ còn lại Hà Thích đứng đờ ra trong phòng khách một lúc, cười khổ lắc đầu rồi đẩy cửa bước vào phòng Viên Hỷ.

Viên Hỷ ngồi trong phòng cũng loáng thoáng nghe thấy đoạn đối thoại ngoài phòng khách, cũng cảm thấy dở khóc dở cười, nếu mà không hiểu ám chỉ của Bì Hối thì đúng là mất công cô làm bạn với Bì Hối hai mươi năm rồi. Lời nói của Bì Hối trong ngoài gì cũng đều chỉ đến một việc, chắc chắn là bắt buộc cô phải đến phòng kế bên ngủ cùng, tuyệt đối không thể ở lại đây cùng Hà Thích được.

Viên Hỷ nghe thấy tiếng cửa mở ra rồi đóng lại, đợi một lúc sau cũng không thấy Hà Thích đến gần nên nghi ngờ ngẩng đầu lên, thấy Hà Thích đang lặng lẽ dựa vào cửa mỉm cười nhìn mình, sóng mắt dịu dàng như có thể trào nước ra được. Viên Hỷ mặt bỗng nóng lên, tránh né luồng mắt giao nhau, hơi cúi đầu chỉnh ngay ngắn tấm trải giường mới thay rồi khẽ nói: “Lại đấu khẩu với Bì Hối rồi à? Hai người sao cứ cãi nhau mãi thế? Gặp nhau là lại cự nhau?”

Đợi hồi lâu cũng chẳng thấy phản ứng của Hà Thích, Viên Hỷ không cần nhìn cũng biết anh vẫn đang lặng lẽ nhìn mình, càng cảm thấy mất tự nhiên hẳn lên, đang vừa định tìm một chủ đề khác để phá tan không khí ngượng ngùng mờ ám này thì nghe Hà Thích cười khẽ một tiếng, nói: “Hình như từ lúc đi học đã thế rồi, lần nào anh gặp Bì Hối cũng đều có cảm giác như gặp tình địch ấy, nếu không phải về sau cô ấy có Tiêu Mặc Đình thì anh còn nghi ngờ cô ấy có vấn đề về giới tính thật ấy chứ!”

Viên Hỷ cười, mở cửa tủ lấy những thứ như gối, chăn… cho Hà Thích, “Hôm nay anh tạm ngủ ở phòng em nhé, em ngủ chung với Bì Hối, nghỉ sớm đi, chắc mệt lắm rồi.”

Hà Thích lặng lẽ bước đến, không nói gì, chỉ đứng bên cạnh nhìn Viên Hỷ bận rộn trước cửa tủ.

Tầng đựng các thứ chăn gối phía trên cao, Viên Hỷ nhón chân lên mới lấy được, vươn thẳng tay ra vói lấy, đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc chăn mềm mại thì Hà Thích bỗng nhiên ôm lấy cô từ phía sau, Viên Hỷ cứng người lại, đờ ra một lúc rồi mới thả tay xuống, cánh tay cô dừng giữa không trung một hồi rồi mới do dự phủ tay mình lên tay Hà Thích.

“Sao vậy anh?” Viên Hỷ khẽ hỏi, giọng nói tỏ ra bình thản và dửng dưng, thế nhưng cô lại biết rõ như vậy chẳng qua chỉ để lừa Hà Thích đang ở phía sau lưng thôi, nếu tay của anh chỉ cần nhích lên trên một chút nữa thì sẽ cảm thấy thấy nhịp tim cô đang đập dữ dội trong lồng ngực.

Hà Thích gục đầu vào vai cô, vòng tay ôm cô càng thít chặt hơn, rồi mới buồn bã nói, “Không sao, chỉ rất cảm kích Thượng đế vẫn để em ở lại đây… thật tốt.”

Phải, cô vẫn còn ở đây, sau khi anh đã đi rất xa như thế rồi quay về, cô vẫn còn ở đây, trời xanh hậu đãi anh hơn ai hết. Còn nhớ những ngày trước khi về nước, anh đã rất lo sợ, nỗi sợ cứ giày vò tâm trí anh, sợ rằng cô đã không còn ở đây nữa, sợ cô cũng đã bỏ đi xa từ lâu lắm rồi.

Cô vẫn còn ở đây, thật tốt.

Viên Hỷ cười lặng lẽ, nhưng cảm thấy có phần chua xót, cô vẫn còn ở đây, thật tốt? Là đối với anh sao? Anh phải biết rằng nếu như có thể, cô đã không muốn ở lại nơi đây để đợi chờ…

Ai cũng nói đời người quanh co thế sự khó đoán, quanh đi quẩn lại bao năm vẫn sẽ quay về chỗ cũ, gặp được người ấy nhìn thấy cảnh ấy, một câu “thì ra em vẫn ở nơi đây” đã nói lên toàn bộ những cảm thán. Nhưng có mấy ai hiểu cho nỗi khổ của người đứng đợi ở chốn xưa?

“Tại sao em không hỏi anh?” Anh hỏi, tại sao không hỏi lúc ấy vì sao lại dứt khoát ra đi như thế, tại sao không hỏi anh cớ gì lại đột ngột quay về, tại sao không hỏi anh mấy năm nay anh ở bên ấy sống ra sao, tại sao cô không hỏi gì cả?

Viên Hỷ chầm chậm gỡ vòng tay anh ra, động tác nhẹ nhàng nhưng kiên định. Cô xoay lại, nhìn Hà Thích đang có vẻ hoảng hốt, mỉm cười đáp: “Có quá nhiều tại sao rồi, em không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu, cho nên tạm không hỏi trước đã, để từ từ nói sau.”

Viên Hỷ dịu dàng nhưng thản nhiên như thế lại khiến Hà Thích lúng túng hơn, anh thà rằng cô nhào đến la hét, trách móc anh, cho dù cắn anh một cái thật đau như trước kia cũng được, còn hơn là bây giờ chỉ đứng lặng lẽ nhìn anh như vậy.

Hà Thích nhắm mắt, lại ôm Viên Hỷ vào lòng trở lại, thở dài bảo: “Viên Hỷ, cho dù em có hỏi anh hay không, anh cũng phải nói rõ một số chuyện, em nghe đây.”

Viên Hỷ cố thoát ra khỏi vòng tay anh, “Ngày mai hẵng nói, mọi người đều mệt rồi.”

“Không, đừng động đậy, nghe anh nói.” Sức tay của Hà Thích rất mạnh, áp chặt Viên Hỷ vào lòng mình, rồi mới khẽ nói tiếp: “Dạo anh vừa ra đi, anh đã oán trách, thậm chí còn hận em. Mỗi lần anh nhớ em thì anh tự khuyên nhủ mình, nam tử hán đại trượng phu có gì mà không bỏ qua được, thế là anh đốt sạch tất cả những tấm hình của chúng mình, cự tuyệt không muốn biết toàn bộ tin tức về em, tập trung tinh thần cho việc học hành, cứ thế hai năm trôi qua, đến năm thứ ba thì anh quen được một cô gái gốc Hoa, học cùng một trường đại học với anh, là một người rất xuất sắc, cũng rất bạo gan, cô ấy không hề che giấu việc có cảm tình với anh. Lúc ấy anh nghĩ mình phải bắt đầu một cuộc tình mới thôi, anh đã yêu em hai năm, sau đó cũng quên em bằng ngần ấy thời gian, anh nghĩ anh bắt buộc phải bước ra khỏi những hồi ức về em rồi, thế là anh đón nhận tình cảm của cô ấy, bắt đầu thử một cuộc tình mới.”

“Vậy tại sao lại còn…”

“Khoan đừng hỏi vội, đợi anh nói xong,” Hà Thích cắt ngang lời Viên Hỷ, “Khó khăn lắm anh mới có đủ can đảm, em để anh nói hết một lần. Khi anh những tưởng mình đã hoàn toàn quên hẳn em thì có một ngày, anh tham gia vào diễn đàn của lớp em, nhìn thấy một tấm hình mà Bì Hối đăng lên đó, em trong hình mặc một chiếc áo len thật dày, ngốc nghếch nâng một cây kẹo bông gòn thật to lên cười, nụ cười ấy thoáng chốc đã khiến anh sực tỉnh, anh mới biết anh chưa hề quên được em, thì ra anh có thể đón nhận cô gái ấy là do anh có thể nhìn thấy bóng em ở cô ấy, thì ra anh vẫn cứ tự lừa dối mình, tự nhủ lòng đã quên được em, nhưng lại đi tìm vật thế thân của em để lừa gạt chính mình…”

Nghe giọng nói nghẹn ngào của Hà Thích, Viên Hỷ đã không còn cách nào nói ra cảm nhận trong lòng mình, tấm hình mà anh nói ấy, cô biết, đó là hình được chụp khi cô cùng Bộ Hoài Vũ đưa anh mình đi công viên hồi Tết, cô và anh trai mỗi người cầm một cây kẹo bông gòn, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Hà Thích nhắm nghiền mắt lại, trên mặt mang một vẻ đau khổ, như đang hồi tưởng lại những xúc động và tuyệt vọng khi nhìn thấy bức hình đó, trong hình có người đàn ông mà mùa hè năm ấy anh lén đến nhà cô để rồi bắt gặp thấy người ấy trong nhà, hai người họ cười vui vẻ như thế, anh nghĩ họ rất hạnh phúc, anh nên chúc phúc cho họ, nhưng cảm giác ghen tuông đã khiến anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, vậy nhưng một câu nói đùa dưới bức hình của Bì Hối đã lại kéo anh ra khỏi địa ngục, như chích một mũi trợ tim cho anh, khiến trái tim anh bật lên những nhịp đập hối hả.

Cô nói: Các anh em, mọi người nhìn này, chẳng trách Viên Hỷ không gả đi đâu được, thì ra tinh hoa nhà cô ấy đều do anh trai cô thừa hưởng, xem họ có giống cùng một mẹ sinh ra không nào? Cùng một gene mà sao cách biệt xa thế cơ chứ?

Trong một tích tắc, anh mới hiểu rõ, thì ra người đàn ông ấy là anh trai của Viên Hỷ, tuy rằng cô chưa hề nhắc đến với anh bao giờ.

“…Em chưa từng nhắc đến anh mình với anh, hại anh cứ nghĩ rằng em là con một, nên lần ấy đến nhà tìm em thì từ bên ngoài đã thấy cảnh em và anh ấy thân mật với nhau, anh tưởng rằng chính là vì anh ấy nên em mới không chịu đi với anh, nên anh mới bỏ đi không quay đầu lại.”

Nghe Hà Thích nói xong, Viên Hỷ không nói nổi cảm xúc trong lòng mình, cô cũng lần đầu tiên biết thì ra Hà Thích trước khi xuất ngoại đã từng đến quê tìm cô, chỉ có điều thấy cô ở bên cạnh anh trai nên đã hiểu lầm, nên mới bỏ đi mà không chịu lộ diện như thế.

“Vậy cô gái kia thì sao?” Viên Hỷ khẽ hỏi.

Hà Thích ngẩng lên, dè dặt quan sát vẻ mặt của Viên Hỷ, “Anh đã nói rõ với cô ấy rồi, anh rất có lỗi, nhưng anh không thể tiếp tục lừa dối mình nữa, người anh yêu là em, anh nghĩ cô ấy cũng không muốn làm vật thế thân.”

Viên Hỷ vẫn trầm tư, lúc lâu sau mới thở dài nói: “Như vậy không công bằng với cô ấy.”

CHƯƠNG 13

Nhịp tim Hà Thích khựng lại một nhịp rồi từ từ hẫng xuống, lúc bắt đầu đập trở lại như bình thường thì đã mang theo một nỗi lo sợ, nếu như cô còn yêu anh, thì sao trong thời điểm này lại bất bình thay cho người con gái khác? Chỉ là vì cô quá lương thiện thôi ư?

“Viên Hỷ?” Hà Thích chần chừ.

Viên Hỷ vẫn chỉ cười nhẹ, đẩy Hà Thích ra rồi xoay người lấy chăn đệm xuống đặt trên giường, “Ngủ sớm đi thôi, ngày mai em cũng phải đi làm, có chuyện gì thì sau này hẵng nói, anh chưa vội đi ngay, đúng không?”

Hà Thích hoang mang gật đầu, “Không đi.”

Viên Hỷ cũng không nói gì thêm, gương mặt trắng trẻo không thấy rõ cảm xúc, chỉ chúc một câu “ngủ ngon” rồi bước ra, đóng cửa lại cho Hà Thích.

Bì Hối nằm phòng bên cạnh vẫn chưa ngủ, nghe thấy tiếng mở cửa vội lấy chăn trùm kín đầu, làm ra vẻ bị Viên Hỷ đánh thức dậy, làu bàu với giọng ngái ngủ: “Vẫn biết quay lại cơ à?”

Viên Hỷ ừ khẽ một tiếng rồi lên giường, tắt đèn.

Bì Hối cứ nghĩ Viên Hỷ sẽ nói với cô những chuyện về Hà Thích, nhưng đợi mãi cũng không thấy Viên Hỷ lên tiếng, tự cảm thấy mình cứ vờ ngủ thì đúng là vô duyên quá, thế là quay sang huých cùi chỏ vào người Viên Hỷ, thấp giọng hỏi: “Sao rồi? Đã nói những gì với nhau?”

Bên Viên Hỷ vẫn chưa có động tĩnh gì, Bì Hối chau mày đầy bất mãn: “Đừng có làm bộ ngủ nữa, tớ biết cậu không ngủ được mà.”

“Trong lòng tớ rất rối.” Viên Hỷ nói khẽ.

“Ừ.” Bì Hối lúc này mới gật đầu hài lòng, “Rối là chuyện bình thường mà.”

“Có rất nhiều chuyện không rõ được.”

“Ừ.”

“Cho nên bây giờ tớ muốn ngủ.” Viên Hỷ lại nói, muốn toét miệng ra cười nhưng nụ cười chưa kịp nở ra trên mặt đã nhạt dần, lúc này mới phát hiện đến cả sức lực để cười cũng chẳng còn, cũng may trong phòng tối đen, cho dù cười không nổi thì Bì Hối cũng không thấy được.

Bì Hối ngẩn ra một hồi, bực bội mắng một câu: “Đồ lợn! Mặc kệ cậu đấy!” Bức xúc xoay người sang chỗ khác, trùm chăn kín đầu.

Đồng hồ đặt đầu giường tích tắc tích tắc, trong đêm yên tĩnh nghe rõ mồn một, Bì Hối nằm cạnh hơi thở đã bình ổn và chậm rãi, chắc là đã ngủ say rồi, Viên Hỷ nghĩ, thế mà dám mắng người khác là lợn, cô nàng còn ngủ nhanh hơn cả lợn nữa, vậy phải là gì đây?

Thì ra giữa họ không chỉ cách nhau một khoảng thời gian bốn năm, mà còn có một cô gái được Hà Thích khen ngợi là rất xuất sắc, cho dù là tin rằng đó chẳng qua chỉ như người thế thân của cô, Viên Hỷ vẫn cảm thấy nỗi đau âm ỉ trong tim, sau khi niềm vui sướng cuồng nhiệt của sự trùng phùng đã nhạt, điều còn lại là gì? Viên Hỷ cũng không biết.

Tình yêu, có lẽ sẽ kháng cự được sự xóa nhòa của thời gian, nhưng có thể bao dung những lần chuếnh choáng say nắng của đối phương hay không?

Sáng sớm thức dậy, Viên Hỷ gọi đến mấy lần, Bì Hối mới nheo nheo mắt loạng choạng bò xuống giường, nhìn thấy Hà Thích ngồi bên bàn ăn thì ngẩn ra một lúc, cúi đầu không biết lầm bầm những gì, rồi mới quay người bỏ vào phòng vệ sinh.

Viên Hỷ cười bất lực rồi đưa bánh mì đã phết mứt hoa quả cho Hà Thích, hỏi bâng quơ: “Anh có dự định gì không? Em và Bì Hối phải đi làm, trong nhà không có ai đâu.”

Hà Thích đón lấy bánh mì cắn một miếng thật to, cười vẻ ngây thơ, “Không sao, có lẽ anh sẽ đi gặp bạn bè cũ.”

Viên Hỷ “ừm” một tiếng rồi cúi đầu ăn sáng, Hà Thích cười hì hì nhìn cô, đột ngột nói: “Anh đưa em đi làm nhé, rồi tìm gặp bạn bè sau.”

Viên Hỷ đang cầm cốc sữa lên uống, nghe thấy Hà Thích nói vậy thì giật mình, sữa trong miệng chạy nhầm sang đường khác, thoáng chốc bị sặc, ho liên tục, luýnh quýnh xé lấy khăn ăn trên bàn để lau miệng. Hà Thích hoảng lên, đi vòng qua bàn để vỗ lưng cho cô, nhìn cô vẻ dở khóc dở cười, “Có cần xúc động thế không, hà hà.” Lại hỏi, “Bình thường em đi làm bằng gì? Ngồi xe buýt hay tàu điện ngầm?”

Ánh mắt Viên Hỷ có phần né tránh, thấp giọng đáp: “Không cần đâu, em tự đi là được rồi, anh ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Hà Thích làm sao biết được thời gian này đều là Bộ Hoài Vũ lái xe đến đưa Viên Hỷ đi làm, cứ tưởng cô ngại ngùng nên cười bảo: “Không sao, trước khi anh chưa chính thức đi làm thì anh sẽ đưa đón em nhé, dù gì anh cũng rỗi mà.”

Vừa lúc ấy thì Bì Hối tắm rửa xong từ phòng vệ sinh bước ra, nghe thấy Hà Thích nói thế thì cười khì một tiếng, bước đến ngồi xuống cạnh Viên Hỷ, liếc Hà Thích bảo: “Lấy gì để đưa đón? Xe số 11?”

Hà Thích không đếm xỉa đến nét thù địch trong lời nói của Bì Hối, chỉ cười cười, ngồi lại vào ghế của mình tiếp tục ăn sáng. Viên Hỷ trừng mắt với Bì Hối một cái, ngầm bảo cô đừng có châm chích Hà Thích nữa, Bì Hối nhe răng ra với Viên Hỷ rồi cầm bánh mì lên lắc lư gặm vẻ khoái chí, gương mặt toát lên sự đắc ý.

Ba người đang ăn thì di động Viên Hỷ réo vang, Viên Hỷ như bị giật mình một phen trước tiếng chuông đột ngột ấy, cứ nhìn di động mà quên mất phải nghe máy. Nụ cười trên gương mặt Bì Hối càng rõ hơn, gian xảo nhìn về phía Hà Thích một cái, cố ý gọi Viên Hỷ: “Ngốc rồi à, có gì đáng nhìn đâu, chắc chắn là Bộ Hoài Vũ rồi, thôi đừng nghe làm gì để tiết kiệm tiền điện thoại, mau xuống dưới đi để người ta khỏi phải đợi lâu.” Lại xoay sang cười hì hì thương lượng với Hà Thích: “Viên Hỷ có người đưa đón rồi, nếu anh thật sự muốn làm chuyện tốt, hay là đưa tôi đi vậy?”

“Bì Hối!” Viên Hỷ có vẻ bực bội.

Hà Thích đờ ra, trầm tư nhìn Viên Hỷ, thần sắc có phần phức tạp.

Viên Hỷ hơi lúng túng nhìn Hà Thích, cắn cắn môi rồi thấp giọng giải thích: “Một người bạn làm cùng tòa nhà, thỉnh thoảng em quá giang xe anh ấy.”

Hà Thích mím môi, miễn cưỡng cười bảo: “Vậy em xuống dưới sớm đi, đừng để người ta đợi lâu.”

Viên Hỷ không dám nhìn vào mắt Hà Thích, tuy biết rõ Hà Thích không có lý do gì để oán trách mối quan hệ không rõ ràng giữa cô và Bộ Hoài Vũ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy mất tự tin, xách túi vội vã chạy xuống dưới lầu.

Dưới đó, chiếc xe màu đen của Bộ Hoài Vũ quả nhiên đã im lìm đợi sẵn.

Bộ Hoài Vũ thấy động tác lên xe của Viên Hỷ có vẻ gấp gáp thì tưởng mình đến muộn, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay rồi khẽ hỏi: “Sao thế? Phải đi gấp à?”

Viên Hỷ vẫn chưa bình tĩnh nổi trong trạng thái hoảng loạn này, chỉ theo phản xạ “hử?” một tiếng, nghiêng đầu đờ đẫn nhìn Bộ Hoài Vũ, khuôn mặt hoang mang. Bộ Hoài Vũ không nhịn được cười phá lên, lặp lại câu hỏi vừa nãy: “Công ty buổi sáng có chuyện gấp à? Thấy em hôm nay có vẻ cuống.”

Viên Hỷ lúc này mới thấy tai và não của mình bắt đầu hòa nhịp trở lại, lại bị Bộ Hoài Vũ cười nên có phần xấu hổ, vội cúi đầu xuống tránh ánh mắt của anh, làm ra vẻ đang chỉnh sửa lại túi xách, “Đâu có, không vội đâu ạ, chỉ cảm thấy ngày nào cũng bắt anh phải đợi, nên thấy ngại quá.”

“Không sao, anh cũng vừa đến thôi,” Bộ Hoài Vũ vừa nói vừa khởi động xe, thấy Viên Hỷ vẫn đang cúi đầu lật lật giở giở túi xách thì không kiềm được phải lên tiếng nhắc: “Thắt dây an toàn vào.”

Viên Hỷ vội vã đáp lại một tiếng rồi kéo dây an toàn ra để thắt, có phần mất tự nhiên trốn tránh ánh nhìn của Bộ Hoài Vũ, biết rõ là anh đang nhìn mình nhưng lại nghiêng đầu sang nhìn ra phía bên ngoài.

Bộ Hoài Vũ đã nhìn ra vẻ lơ đãng thất thần của Viên Hỷ, đoán chắc cô có chuyện gì đó, mấy lần muốn mở miệng hỏi nhưng lại thấy quan hệ giữa hai người vẫn chưa thân mật đến độ điều gì cũng có thể chia sẻ, nên cũng đành cố nhịn thắc mắc trong lòng, lặng lẽ lái xe.

Dọc đường, hai người đều tỏ ra im lặng hiếm thấy, không khí thoải mái và vui vẻ trước kia khi cùng đi với nhau đã biến đâu mất.

Xe dừng lại ở một nơi không xa công ty, Bộ Hoài Vũ để Viên Hỷ xuống xe, một chân của cô đã đặt ra bên ngoài, đang định nhoài người ra thì nghe thấy Bộ Hoài Vũ gọi khẽ một tiếng “Viên Hỷ!” Cô quay lại, đối diện với ánh mắt đang ra chiều suy nghĩ của anh, chỉ thấy trong lòng càng thêm lúng túng, nhất thời không biết phải nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn anh, đợi anh mở lời.

Lời nói đã đến miệng của Bộ Hoài Vũ lại bị nuốt vào, chỉ cười nhẹ, rồi anh nói câu khác: “Không có gì, tối nay có thể anh sẽ tan sở muộn một chút, em…”

“Em tự bắt xe buýt về là được rồi, anh không phải lo cho em.” Viên Hỷ vội vã đáp, lại nở nụ cười không chút tự nhiên với Bộ Hoài Vũ, quay người đi vội vội vàng vàng, lúc đứng lên lại quên mất độ cao của xe, đỉnh đầu “binh” một tiếng đụng vào nóc xe, người chưa đứng vững đã ngồi bệt lại chỗ cũ. Nghe tiếng cũng biết là cú va chạm này không hề nhẹ tí nào, đến xe cũng bị cô làm cho run lên bần bật, thế mới biết sức lực cô khi đứng lên mạnh mẽ biết bao.

“Có sao không?” Bộ Hoài Vũ lo lắng hỏi, nghiêng người sang định kiểm tra đầu của Viên Hỷ, cô đang ôm lấy đầu mình suýt soa hớp lấy từng ngụm không khí, đỏ mặt quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ, cố tránh né bàn tay anh đưa ra, lúng túng nói nhỏ: “Không sao, em hơi vội một chút thôi.”

Bàn tay Bộ Hoài Vũ khựng lại giữa chừng, sau đó lại rút về đặt trên vô-lăng, dẹp hết vẻ ngượng ngùng trên mặt, anh thờ ơ hỏi: “Có cần đi khám thử không?”

“Không cần đâu anh,” Viên Hỷ vừa nói vừa xuống xe, “Em đi trước đây, tạm biệt.” Rồi không đợi Bộ Hoài Vũ nói gì đã vội vã chạy sang bên kia đường.

Bộ Hoài Vũ nhìn theo bóng Viên Hỷ vội vàng như thế thì có phần thất thần, lúc sang đường còn không quên lấy tay sờ sờ đỉnh đầu, xem ra cú va chạm vừa nãy rất nặng, cũng chẳng biết có chuyện gì mà khiến cô căng thẳng như vậy, Bộ Hoài Vũ chuyển ánh nhìn sang bàn tay mình, nghĩ đến vừa nãy Viên Hỷ tránh né mình không do dự thì trên mặt lộ ra nụ cười tự trào, không nén được lại lắc lắc đầu, ban nãy anh vẫn chưa nói hết, nửa câu sau chính là: “Em có thể đợi anh một chút được không? Chúng mình cùng đi ăn tối.”

Thực ra, Viên Hỷ cũng tự biết mình hôm nay có phần kỳ lạ, không phải là không muốn che giấu, nhưng lại không biết phải che giấu thế nào, lòng rối bời, đến mức không thể tự kiềm chế được nữa. Cô cũng được xem như là người giỏi kiềm chế, hiếm khi đưa tình cảm trong cuộc sống vào công việc, nhưng hôm nay, cô phát hiện ra mình rất khó chuyên tâm làm việc được, ngồi nhìn bảng biểu điện tử cột ngang cột dọc đan chéo loạn xạ mà trong đầu chỉ xoay mòng mòng với ý nghĩ “Hà Thích đã trở về.”

Trước kia chẳng phải là chưa từng ảo tưởng rằng anh sẽ quay về, mỗi lần yên tĩnh một mình, cô thường ảo tưởng rằng anh sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt mình, nói với cô “Viên Hỷ, anh về rồi đây.” Nhưng cùng một cảnh tượng mà bị nghĩ đến quá nhiều lần, thì dần dần cũng khiến cô phát ngán cả lên, bỏ cuộc rồi, cũng từng nghĩ rằng khi những gì dần dần bị mình lãng quên trong cảnh tượng ấy, nó lại hiện lên trước mặt, lời nói của anh, vòng ôm của anh, đã xuất hiện rất chân thực trong ký ức của cô, trên lưng như vẫn còn lưu lại hơi ấm khi Hà Thích ôm cô, khi nhớ lại vẫn còn cảm thấy nóng bừng, như đúng lúc này nhắc nhở cho cô biết tất cả chuyện ngày hôm qua không phải là giấc mộng, mà Hà Thích đã thực sự quay về, sau đó anh nói với cô rằng, anh yêu cô.

Nhưng còn cô thì sao? Vẫn yêu anh như xưa kia ư?

Viên Hỷ không muốn phủ nhận mình đã từng động lòng trước Bộ Hoài Vũ, một người đàn ông ưu tú như thế, muốn người ta không rung động cũng khó quá, có thể nói rằng nếu như Hà Thích không xuất hiện lại thì cô và Bộ Hoài Vũ rất có thể sẽ bình thản đi cùng nhau, trở thành người yêu của nhau thậm chí còn có thể bàn đến chuyện hôn nhân gia đình sinh con dạy cháu rồi, họ sẽ trở thành một cặp vợ chồng bình thường nhất nhất trong số ức vạn cặp vợ chồng ở Trung Quốc, cuộc sống sẽ không có quá nhiều sóng gió, tình cảm tuy không thể nói là nồng nhiệt, nhưng lại rất chân thực.

Thế nhưng, Hà Thích đã quay lại, tất cả giữa cô và Bộ Hoài Vũ chỉ có thể dừng lại ở “nếu như”.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ