The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là ai của ai - trang 5

CHƯƠNG 17

Bộ Hoài Vũ thích câu cá vì lúc đó có thể khiến đầu óc anh thoải mái hoàn toàn, điều đó đối với anh là một sự hưởng thụ kỳ diệu đến mức gần như xa xỉ. Nhưng tâm trí anh bây giờ lại không được như vậy, tuy đôi mắt anh vẫn luôn chú ý đến chiếc phao đang nổi lập lờ trên mặt nước. Viên Hỷ đã đứng sau lưng anh gần một phút rồi, Bộ Hoài Vũ không quay đầu lại nhưng vẫn cảm nhận được sự do dự của cô.

Cuối cùng, Bộ Hoài Vũ phát ra một tiếng thở dài nhẹ đến mức như không thể nghe thấy, quay lại mỉm cười với Viên Hỷ, đưa tay về phía cô.

Viên Hỷ ngẩn ngơ, nhất thời không hiểu được ý của Bộ Hoài Vũ.

Bộ Hoài Vũ cười, vẫn đưa tay cho Viên Hỷ, ánh mắt liếc qua bình nước trên tay cô, hỏi: “Chẳng phải em đến đưa nước cho anh à?”

Viên Hỷ lúc này mới sực nhớ ra, mỉm cười ngượng ngập với Bộ Hoài Vũ rồi đưa nước cho anh, sau đó ngồi xổm xuống cạnh anh, hỏi vu vơ: “Anh câu được cá chưa?”

Bộ Hoài Vũ lắc đầu, thu ánh mắt trở lại về những con cá sọc trắng đỏ đang lượn lờ, nói khẽ: “Câu cá là để hưởng thụ sự thảnh thơi, chứ không phải là câu được bao nhiêu cá.”

Viên Hỷ ừ khẽ một tiếng, không biết nên nói gì thêm, hai người phút chốc chìm vào yên lặng, chỉ có gió khẽ thoảng qua, gợn lên những đợt sóng lăn tăn, xô từng lớp vào bờ, phản xạ lại ánh nắng chói chang khiến người ta hoa mắt.

“Viên Hỷ,” Bộ Hoài Vũ chợt mở lời, giọng nói trầm trầm, có phần nặng nề ép thẳng vào ngực Viên Hỷ, khiến trái tim cô cũng khẽ run lên, “Anh khiến em khó xử lắm ư?” Anh hỏi.
Viên Hỷ không đáp, cũng không biết phải trả lời thế nào.

Bộ Hoài Vũ lại cười, nụ cười rất nhạt, chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên, giữa hàng lông mày vẫn thoáng chau lại, “Thực ra em trốn tránh anh như vậy lại khiến hy vọng trong lòng anh sống dậy, nếu em không muốn cho anh thêm chút hy vọng nào thì em hãy đối xử với anh như với Trương Hằng đi, chẳng có gì là không thể đối diện được, việc đã thế rồi thì người cũng thế ấy đi.” Anh cười, cố ý đùa: “Vả lại giữa chúng ta cũng chưa đạt tới mức độ bắt buộc phải quên nhau mới có thể rút lui, đúng không?”

Viên Hỷ không hề thấy câu nói của Bộ Hoài Vũ buồn cười chút nào, thậm chí cô cảm nhận được có chút cay đắng kỳ lạ, đối với Bộ Hoài Vũ, cô cũng đã động lòng, và cũng biết Bộ Hoài Vũ có ý với mình, nhưng đã đến nước này rồi thì cô chẳng còn cách nào quay lại, cũng không cam tâm rút lui, Hà Thích đang đứng ở phía sau cô không xa, có lẽ cũng đang nhìn theo cô, đó mới là người cô yêu, mới là người mà cô vẫn luôn nhớ nhung khôn nguôi.

Còn cô và anh, chẳng qua chỉ là một cặp nam nữ bình thường vô tình gặp nhau và sưởi ấm cho nhau ở thành phố này mà thôi, gặp gỡ rồi, bước chân hai người đã từng khựng lại trong khoảnh khắc, thế rồi lại đi lướt qua nhau.

“Em xin lỗi.” Viên Hỷ khẽ nói.

Bộ Hoài Vũ quay lại, lặng lẽ nhìn Viên Hỷ, đôi đồng tử thâm trầm, rất giống nước hồ dưới bóng râm, dường như chỉ cần nhìn thôi thì sẽ chìm đắm trong ấy. Viên Hỷ không dám nhìn, xoay đầu lại tránh né ánh mắt anh và nhìn đi nơi khác.

Bộ Hoài Vũ chợt cười, “Có gì mà phải xin lỗi đâu? Tình cảm đã mất đi rồi có lại, anh rất hâm mộ, nếu ông trời có thể cho anh một cơ hội như vậy, sợ rằng lựa chọn của anh cũng sẽ giống em,” Giọng nói của anh dần dần trầm hẳn xuống, “Hà Thích quá may mắn, may mắn đến độ khiến người khác ganh tỵ, vì có người chấp nhận đợi anh ấy lâu đến thế. Có quá nhiều lúc, chỉ cần một bước nhỏ, em đã đi qua rồi thì khi quay đầu lại, phát hiện ra sau lưng mình vật còn mà người thì đã đi mất từ lâu rồi.”

Bộ Hoài Vũ lại quay đầu đi, “Nếu vẫn thấy ngượng ngùng thì cũng không cần khó xử thế, anh sẽ để mình hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của em.”

Nhịp tim Viên Hỷ ngừng lại một nhịp, tiếng động của mọi vật xung quanh dường như biến mất trong tích tắc, một lúc lâu sau mới vẳng đến tiếng cười vui vẻ trở lại của bọn Trương Hằng, Viên Hỷ xoay lại nhìn, nụ cười của Hà Thích dưới ánh mắng rạng rỡ đến chói mắt.
“Đến đó đi.” Vẻ mặt Bộ Hoài Vũ dửng dưng, ánh nhìn vẫn tập trung trên chiếc phao nổi trên mặt nước, khẽ nói, “Anh ấy đang chờ em ở đó.”

Viên Hỷ quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ, cuối cùng cô đứng dậy, “Đến đó ăn chút gì luôn nhé!” Cô nói.

Bộ Hoài Vũ gật đầu, “Em đi trước đi, chút nữa anh sẽ đến.”

Viên Hỷ nhìn dáng nghiêng nghiêng của Bộ Hoài Vũ, khẽ mấp máy môi, rồi cũng cố nén những lời muốn nói xuống, chỉ khẽ ừ một tiếng rồi đi về phía thảm cỏ bên kia.

Nghe tiếng bước chân Viên Hỷ xa dần, Bộ Hoài Vũ như lẩm bẩm với chính mình: “Đành lòng… đành lòng… nhưng có đành lòng được không?” Tiếng của anh rất nhẹ, như vừa ra đến môi đã bị gió cuốn bay rải rác trên mặt hồ, Bộ Hoài Vũ không nén được lắc đầu, nét cười trên môi anh tự nãy giờ cuối cùng đã hóa thành nụ cười chua xót.

Từ biệt thự Trương Hằng trở về, Viên Hỷ đã bình tĩnh lại, đã lựa chọn thì tất phải buông tay, đạo lý này Viên Hỷ hiểu rõ, hơn nữa cũng biết rằng Bộ Hoài Vũ còn hiểu rõ điều này hơn mình. Thế là, rõ ràng là hai người ấy đã suýt nữa được ở bên nhau, chỉ sau một đoạn đối thoại ngắn ngủi ven hồ, đã không hẹn mà cùng chọn cách im lặng và trốn tránh, cho dù vô tình gặp nhau ở tòa nhà làm việc, Bộ Hoài Vũ cũng vẫn nhìn thẳng và đi lướt qua Viên Hỷ, lại lần nữa trở về với hình tượng nhân vật truyền kỳ lạnh lùng cô độc.

Viên Hỷ từng muốn rằng mình sẽ đối xử với Bộ Hoài Vũ như với Trương Hằng, nhưng những chuyện như tình cảm nếu có thể dễ dàng khống chế thì đã chẳng được gọi là tình cảm nữa. Viên Hỷ hiểu rõ, cho dù thời gian hơn nửa năm qua ấy không thể khiến cô và anh nảy sinh tình yêu, nhưng tình cảm đã lặng lẽ xâm nhập vào thế giới của cô theo thời gian rồi. Vậy nên nếu muốn dứt bỏ thì phải ra tay sạch sẽ nhanh gọn.

Mặt khác, Hà Thích cũng cố gắng hết sức mình để bắt đầu hòa nhập lại vào cuộc sống của Viên Hỷ, anh ngồi xe điện ngầm đến đón Viên Hỷ tan sở, sẽ cùng Viên Hỷ xem những bộ phim chán ngắt sướt mướt, cuối tuần sẽ kéo Viên Hỷ ra ngoài xem phim… Nỗ lực của anh không chỉ Viên Hỷ thấy, mà đến một người ngoài cuộc luôn soi mói châm chích anh như Bì Hối cũng thấy bó tay: “Viên Hỷ, có lẽ sự lựa chọn của cậu là chính xác,” Bì Hối bảo, “Theo như con người Hà Thích thì, cho dù cậu có chọn Bộ Hoài Vũ thì anh ấy cũng khó được như thế.”

Hà Thích lại giúp bạn tiếp quản một công việc mới, mấy người ấy bận bịu suốt ngày suốt đêm đến hơn nửa tháng sau, Hà Thích đã lái một chiếc xe khá cũ về, sau đó hứng chí đến lôi Viên Hỷ ra ngoài hóng gió, bên bờ sông, Hà Thích giang rộng đôi tay đón gió, hét to: “Viên Hỷ, anh muốn cho em một cuộc sống hạnh phúc nhất nhất!”

Viên Hỷ đưa tay giữ lại mái tóc đang bị gió thổi tung, chỉ cười, cảm thấy một niềm vui khó nói nên lời, tuy biết rõ từ “hạnh phúc” này nói ra thì đơn giản, nhưng làm mới là khó, nhưng có người bên cạnh bạn nói to rằng sẽ cho bạn hạnh phúc, thì chí ít cũng khiến bạn có hy vọng, chẳng phải thế sao?

Hai người đứng bên bờ sông hóng gió rất lâu, buổi tối trở về cảm thấy hơi lạnh trong người, Viên Hỷ nấu nước gừng cho mình và Hà Thích uống, lại thấy đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ nên đứng dậy đuổi Hà Thích về, Hà Thích đang cuộn mình trong khăn lông ấm áp không chịu nhúc nhích, “Viên Hỷ~” Giọng anh mang hơi hướm đứa trẻ đang làm nũng, “Người ta đang bị cảm mà, uống nước gừng xong còn phải để mồ hôi ra nữa, không đi nữa, được không?”

Viên Hỷ nhìn đồng hồ, lại nhìn Hà Thích đang sụt sịt nằm trên ghế salon, có vẻ đấu tranh tư tưởng.

“Dù gì Bì Hối cũng không về, anh nằm phòng cô ấy, được không?” Hà Thích tiếp tục kì kèo, “Như thế anh có thể ở lại với em, để em một mình không phải sợ.”

Thực ra anh ở lại đây em mới sợ đó, Viên Hỷ thầm nghĩ. Đối với tâm tư Hà Thích, cô đâu phải không rõ, trước kia cũng có lần anh ở lại đây muộn quá, cũng từng để lộ ý không muốn đi, nhưng đến phút cuối vẫn bị Viên Hỷ đuổi về, nhưng hôm nay thì anh bị cảm lạnh thật, vả lại còn đang vã mồ hôi đầy người nữa.

“Anh làm sao mà cứ phải rúc vào cái khăn này hả?” Không biết vì sao mà Viên Hỷ có vẻ bực bội, hậm hực kéo tấm khăn trên người Hà Thích.

Hà Thích cuộn người vào khăn chặt hơn, ra vẻ đáng thương nói: “Người ta lạnh.”

“Lạnh?” Viên Hỷ nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi Hà Thích, dở khóc dở cười, “Lạnh mà còn toát mồ hôi thế này.”

Hà Thích cười hì hì, vẫn khăng khăng: “Đó là mồ hôi lạnh.”

Viên Hỷ bất lực lườm anh một cái, sau đó cắn môi nhìn Hà Thích, cho đến khi Hà Thích cảm thấy lúng túng phải buông tay ra khỏi tấm khăn, đứng dậy lẩm bẩm: “Được thôi, anh đi là được chứ gì.”

“Anh ngủ ở phòng em đi.” Viên Hỷ bỗng nói.

Hà Thích ngẩn người, lập tức cười ngốc nghếch hê hê hai tiếng, sau đó lại nghe Viên Hỷ bảo: “Đi tắm trước đã rồi ngủ, nhớ không được tè dầm ra giường.”

Cuối cùng Viên Hỷ cũng đi tắm trước, bước ra khỏi nhà tắm, tuy trên người ăn vận rất nghiêm chỉnh nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Hà Thích, mặt Viên Hỷ chợt nóng lên, vội vã nói một câu “Anh đi tắm đi, em đi ngủ trước đây.” Rồi chuồn vào phòng ngủ của Bì Hối.

Ngoài cửa loáng thoáng có tiếng chân của Hà Thích, nghe thấy anh vào nhà tắm, một lúc sau lại ra ngoài, tiếng bước chân đến trước cửa phòng Viên Hỷ dừng lại một chốc, sau đó lại nghe thấy anh gõ ngón tay hai lần lên cửa. Viên Hỷ rúc đầu vào trong chăn, trong lòng hoảng hốt, dù biết cửa phòng đã khóa nhưng nhịp tim vẫn đập loạn xạ.

“Viên Hỷ?” Hà Thích đứng ngoài khẽ gọi tên cô, hơi thở của Viên Hỷ nín lại, dường như sợ mình hễ phát ra tiếng động thì sẽ dẫn dụ một con dã thú xộc ra từ bóng đêm vậy.

Một lúc lâu sau, bên ngoài mới vẳng đến tiếng thở dài khe khẽ của Hà Thích, liền sau đó là tiếng mở đóng của cánh cửa phòng cạnh bên. Viên Hỷ lúc này mới ló đầu ra khỏi chăn, thở hổn hển. Đều là những người lăn lộn ngoài xã hội bao năm rồi, Viên Hỷ không phải là không hiểu ý tứ của Hà Thích, nhưng không rõ vì lý do gì mà cô vẫn không muốn tiến thêm bước nữa với anh, có lẽ vốn chẳng có nguyên nhân gì, chỉ là do cô bây giờ vẫn chưa muốn thôi.

Đã đến cuối tháng, Viên Hỷ vẫn gửi tiền về nhà theo lệ cũ, lúc rút tiền mới phát hiện ra số tiền chi trong tháng này đã vượt quá dự tính, nghĩ ngợi lại cũng không mua gì cả, chẳng qua là do thêm chuyện yêu đương thôi, tuy Hà Thích rất hiểu tình hình tài chính của cô, nhưng chi phí vẫn nhiều hơn khi cô chỉ có một mình.

Viên Hỷ nhìn những con số ít đến thảm hại trên màn hình hiển thị, không nhịn được lại cười khổ, cho dù là yêu đương thì cũng là một dạng tiêu tiền thôi.

Gửi tiền xong lại gọi điện thoại về cho nhà, và do mẹ cô bắt máy, nghe thấy tiếng “a-lô” của mẹ vọng đến từ bên kia đầu dây, Viên Hỷ ngẩn ra, im lặng trong khoảnh khắc. Bên kia dường như cũng thấy được sự kỳ lạ của bên này nên cũng chìm vào im lặng. Viên Hỷ sực tỉnh, khó khăn nuốt nước bọt, vừa định mở lời thì đã nghe giọng của bố cô: “Hỷ à?”

Viên Hỷ thở phào nhẹ nhõm, khẽ đáp lại một tiếng “vâng.”

Bố cô bên kia thở dài, “Lúc này sao không nói tiếng nào với mẹ con vậy?”

Viên Hỷ không trả lời câu hỏi của bố, chỉ nói: “Bố, con gửi tiền tháng này về rồi, bố nhớ kiểm tra và nhận nhé.”

“Hỷ, đừng chỉ lo cho gia đình, con cũng nên lúc phải…”

“Bố, bố vẫn đưa hàng cho người ta hở?” Viên Hỷ ngắt lời bố cô, hỏi.

“Ừ, vẫn thế.”

“Chẳng phải đã nói không để bố đưa hàng nữa sao? Bố, đừng làm việc quá sức thế, bố đã già rồi chứ có còn là thanh niên nữa đâu, sao có thể làm được những chuyện này nữa?” Viên Hỷ cuống lên, trước kia rất lâu cô đã không để bố cô làm công việc này nữa, một bộ đồ dùng trong nhà đưa đến từng nhà khách hàng, sau đó lại khuân lên lầu từng chiếc một cho người ta, tổng cộng cũng không được quá mười mấy đồng, công việc này quá khổ quá mệt rồi.

“Không, không sao.” Giọng bố cô có vẻ gượng gạo, “Sức khỏe bố vẫn tốt, còn khỏe hơn đám thanh niên kia nữa.”

Viên Hỷ thở dài, “Bố, tiền con gửi về mỗi tháng không đủ sao?”

“Đủ mà! Đủ mà!” Bố cô vội vàng đáp.

“Vậy sao lại phải ra sức làm việc như thế?” Viên Hỷ hỏi.

Bố cô ở bên kia trầm lặng một lúc, rồi mới thấp giọng nói: “Mẹ con muốn kiếm thêm ít tiền, cưới vợ cho anh con.”

“Cái gì?” Viên Hỷ kêu lên thất thanh, “Bố, bố nói gì thế?”

CHƯƠNG 18

Bố cô càng ấp a ấp úng, rồi hạ thấp giọng xuống: “Mẹ con, mẹ con nói muốn kiếm tiền cho anh trai con cưới vợ, Tiểu Hỷ, con đừng cuống, không cần con phải lo đâu, mấy năm nay bố mẹ cũng dành dụm được ít tiền, hai năm nữa thôi là đủ rồi, mẹ con nói… nói…”

“Bố!” Viên Hỷ ngắt lời, “Nhưng, nhưng… nhưng anh trai con không được như người bình thường mà!” Đầu óc Viên Hỷ rối tung cả lên, “nhưng” một lúc lâu mà vẫn không nói nổi nửa câu sau.

“Ai lại chịu gả cho một thằng khờ đâu? Có cô gái nào chịu gán hạnh phúc cả một đời lên một thằng khờ chứ?

“Không sao, anh con đẹp trai, chỉ cần ít nói là sẽ không nhìn ra, mẹ con nói rồi, chi nhiều tiền tìm một cô gái nào nhà nghèo là được, không sao, yên tâm đi, mẹ con bảo không sao mà.” Bố cô cật lực nhấn mạnh là “không sao”, chẳng biết là đang an ủi Viên Hỷ hay đang thuyết phục chính mình. Người đàn ông thực thà mộc mạc này từ khi còn trẻ đã nể sợ vợ, bao năm nay đã nuôi dưỡng thói quen thuần phục mệnh lệch của vợ mình, nếu vợ đã nói không sao thì tức là không sao.

“Tiểu Hỷ, con đừng cãi nhau với mẹ nữa, mẹ con chỉ muốn anh con sau này sống tốt, chúng ta còn khỏe mạnh nên cưới vợ cho anh con gấp thì còn có thể lo liệu được, đợi mấy năm nữa thì lực bất tòng tâm rồi, rồi con nó lớn, cũng giảm bớt gánh nặng cho con, cho dù con muốn cũng không cần lo cho anh con cả đời nữa, nó có con rồi, đời sau cũng sẽ có hy vọng hơn. Tiểu Hỷ, đừng trách mẹ con, bà ấy cũng vất vả, bây giờ hễ nhìn thấy mấy thằng khờ nhặt rác mà ăn là lại khóc, nói rằng có thằng khờ nào không có anh em ruột thịt đâu, nhưng liệu mong đợi được mấy người chăm sóc được cả đời? Cuối cùng cũng chán ghét bực bội mà rũ tay thôi…”

Bố vẫn lảm nhảm nói, Viên Hỷ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, chuyện này là sai lầm, cô biết rõ là sai lầm, tất cả đều là sai lầm, nhưng lại không biết phải ngăn chặn chuyện sai lầm này, cô cũng muốn anh mình được hạnh phúc, nhưng như thế liệu anh cô có hạnh phúc không? Còn cô gái gả cho anh cô có hạnh phúc không? Vì muốn có con nối dõi mà sinh con thì hạnh phúc được chứ? Cô chỉ có một ông anh ngốc thôi mà đã từ nhỏ đã bạn bè chế giễu bắt nạt, nếu đứa trẻ đó có một ông bố ngốc, thì nó sẽ gặp phải những chuyện gì? Viên Hỷ không dám nghĩ nữa, không, không được, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra nữa!

Cúp điện thoại rồi, Viên Hỷ vẫn cảm thấy đầu óc tê liệt, cứ đờ đẫn ngồi trên salon, trong đầu nghĩ quá nhiều, dày đặc đan vào nhau như một tấm lưới đen tối, thít chặt mọi tư tưởng. Bà mẹ cứng cỏi cố chấp, ông bố nhút nhát yếu đuối, và cả anh trai ngờ nghệch khờ dại, cô phải nói thế nào đây, cô phải làm gì?

Ngoài kia sắc trời đã tối lại, di động bên cạnh reo vang một lúc lâu, Viên Hỷ mới giật mình tỉnh ra, đờ đẫn nhìn màn hình hiển thị, mới sực nhớ đến hôm nay đã nhận lời đi với Hà Thích tối nay, nhưng cái tin quá đột ngột kia đã làm cô choáng váng, từ ngân hàng trở về vẫn ngồi thẫn thờ ở đó, nên quên bẵng mất việc này rồi.

Nghe điện thoại, Hà Thích gọi to phía bên kia đầu dây: “Viên Hỷ, anh đang ở dưới lầu, em mau xuống đi.”

“Ồ!” Viên Hỷ cố trấn tĩnh tinh thần, đáp lại một tiếng rồi tiện tay cầm túi xách lên và đi xuống dưới lầu.

Hà Thích thấy Viên Hỷ vẫn ăn mặc như bình thường thì trong lòng hơi cảm thấy thất vọng, anh đã thông báo với Viên Hỷ từ trước là hôm nay sẽ đưa cô đi gặp mấy người bạn, tuy không nghĩ sẽ bắt Viên Hỷ trang điểm quá cầu kỳ lộng lẫy, nhưng trong lòng vẫn mong cô xem trọng chuyện này, dù sao đàn ông cũng có lòng hư vinh, ai cũng muốn bạn gái làm mát mặt mình trước mặt bạn bè.

“Ở nhà suốt à?” Hà Thích quay lại hỏi.

Viên Hỷ gật đầu, cũng phát hiện ra mình ăn mặc quá sơ sài, nên hỏi Hà Thích với vẻ hối lỗi: “Đi gặp bạn nào hả anh? Có quan trọng không? Em ăn mặc thế này được chứ? Hay em lên lầu thay nhé?”

Hà Thích cười với vẻ độ lượng, thắt dây an toàn cho Viên Hỷ, “Không sao, vậy được rồi, cũng chẳng phải người ngoài gì, là mấy đồng nghiệp đang làm việc cùng thôi, còn có một sư huynh lúc anh học ở Mỹ nữa, lần này về đây cũng quan tâm đến anh nhiều.”

Với tâm trạng hiện giờ của Viên Hỷ thì tham gia tụ họp với Hà Thích đã không dễ dàng gì, làm gì còn thời gian rảnh để suy nghĩ xem mình ăn vận trang điểm thế nào, nghe Hà Thích nói thế nên cô cũng yên tâm, nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế để nghỉ ngơi.

“Sao vậy? Nhìn em có vẻ rất mệt.” Hà Thích bỗng hỏi.

“Viên Hỷ mở mắt quay sang nhìn Hà Thích, gượng cười, đáp: “Không có gì, gặp vài chuyện không hay trong công việc thôi.”

Hà Thích vừa lái xe, vừa đưa một tay ra nắm thật chặt tay Viên Hỷ, “Nếu không thích thì đừng làm nữa, dù sao cũng không kiếm được bao nhiêu, đừng mài mòn cả tính cách mình thế.”

Không thích thì không làm nữa? Tính cách cũng là vật xa xỉ phụ thuộc cuộc sống, không phải ai cũng có quyền nói đến tính cách, Viên Hỷ khẽ nhếch môi, cười hỏi: “Không làm thì thế nào? Anh nuôi em?”

Hà Thích quay lại nhìn Viên Hỷ chăm chú: “Anh nuôi em.”

Viên Hỷ đờ người, khóe môi lại khẽ nhướn lên, sau đó quay đầu đi đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh nuôi cô, nhưng ai sẽ nuôi gia đình cô?

Hà Thích thấy Viên Hỷ im lặng thì nhất thời không đoán ra tâm tư của cô, cũng chẳng dám nói gì thêm. Chiếc xe dừng trước một quán ăn Nhật Bản, Viên Hỷ theo Hà Thích vào trong, vừa đứng trước cửa phòng bao, vừa đúng lúc gặp ngay người đàn ông cầm điện thoại từ phòng trong bước ra, người ấy nhìn thấy Viên Hỷ tỏ ra sững sờ, ngạc nhiên hỏi: “Ella?”

Viên Hỷ không nghe rõ người kia gọi gì, nên nhìn lại với vẻ nghi hoặc, anh ta khoảng ba mươi tuổi, đeo một cặp kính không gọng, có vẻ rất nho nhã, cũng đang nhìn Viên Hỷ với vẻ kinh ngạc. Hà Thích từ phía sau vội vàng tiến lên hai bước, ôm choàng vai Viển Hỷ, cười nói với anh ta: “Lão Từ, đây là Viên Hỷ.”

Người đàn ông được gọi là lão Từ vẻ mặt vẫn mang nét ngờ vực, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ cười cười rồi chỉ chỉ tay phía sau ra hiệu cho hai người vào trong trước, còn anh vẫn cầm điện thoại ra ngoài nghe.

“Đó chính là sư huynh mà anh nhắc với em ấy, họ Từ, Từ Tuyền Ẩm, nếu không nhớ nổi tên thì cứ gọi sư huynh là được, đừng có gọi bậy bạ tên họ người ta.” Hà Thích kề sát tai Viên Hỷ thì thầm, nói xong còn liếc nhìn cô vẻ nửa cười nửa không, Viên Hỷ vừa nhìn thấy vẻ mặt anh thì biết ngay anh lại đang cười nhạo chuyện cô không nhớ được tên người, thế là bĩu môi, bực dọc liếc anh một cái, khi tròng mắt lưu chuyển, trong mắt Hà Thích lại là vẻ nũng nịu, vô cùng đáng yêu, Hà Thích nóng người, càng ôm Viên Hỷ chặt hơn, cúi đầu xuống nhìn cô cười ngốc nghếch, Viên Hỷ cũng không kìm được cười, khẽ vỗ lên tay anh một cái, nói: “Được rồi, mau vào trong đi.”

Hai người đẩy cửa bước vào, trong phòng đã tụ tập trên dưới chục nam nữ trẻ tuổi, ngồi xung quanh chiếc bàn trò chuyện rôm rả, nhìn thấy Hà Thích và Viên Hỷ tay trong tay bước vào, bèn có người lên tiếng chọc ghẹp, bảo họ đến trễ nên phải phạt rượu. Tiếng cười nói xen lẫn vẻ đùa giỡn ập đến khiến Viên Hỷ vừa cảm thấy xa lạ lại có phần thân thuộc, ánh mắt như nhìn xuyên qua khoảng không, trở về thời còn học đại học, khi ấy Viên Hỷ phóng khoáng hơn bây giờ nhiều, thường xuyên chơi đùa cùng bạn bè Hà Thích, quen thuộc rồi còn dám thi uống rượu với nhau, mà giờ đây, có lẽ do đã cô đơn quá lâu, khi gặp lại cảnh náo nhiệt như vậy, ngược lại cô cảm thấy có phần lúng túng, vô thức nắm chặt tay Hà Thích, lóng ngóng đứng ngoài cửa, cả nụ cười trên gương mặt cũng có phần gượng gạo.

Hà Thích phát giác ra nét bất an của Viên Hỷ nên nắm chặt tay cô, sau đó kéo đến ngồi xuống bên bàn. Mấy ly rượu thoáng chốc đã tụ đến, mà đằng sau đó là những gương mặt đang cười hí hí tinh nghịch, có cô gái còn nhét thẳng ly rượu vào tay Viên Hỷ, ánh mắt lại nhìn Hà Thích cười bảo: “Nào, Hà Thích, nếu anh không ngoan ngoãn chịu phạt thì để chị dâu thay anh, yên tâm, các anh em đây rất mềm lòng, không nỡ chuốc say chị dâu đâu, một ly của chị dâu bằng hai ly của anh, các anh em bảo có phải không?

Đám người kéo dài giọng tán thành “Phảiiiii…”, bọn họ đã bàn bạc trước khi Hà Thích đến là phải chuốc cho anh say, sau đó dò thám đời tư của anh chàng giỏi giang này, làm sao không phối hợp nhịp nhàng cho được!

Hà Thích giang tay che cho Viên Hỷ đứng phía sau, không nhịn được cười và mắng: “Quên đi! Muốn khiêu khích thì xử tôi này, đừng có bắt nạt chị dâu.” Nói xong bày hết bảy tám ly rượu ra trước mặt, “Nói đi, các bạn muốn uống thế nào? Từng người lên hay cùng một lúc? Cứ thoải mái đi!”

Vài câu hào sảng phóng khoáng của Hà Thích vừa thốt ra đã khiến mọi người chấn động. Vì mọi người ở đây đã theo lão Từ làm việc, tuy rằng là đồng nghiệp, nhưng xét về tình cảm thì lại là bạn bè, đều là những người trẻ vừa tốt nghiệp xong, có mấy người thậm chí vẫn còn là sinh viên, ngây thơ hơn nhiều so với những người đã lăn lộn ngoài xã hội. Hà Thích lại vừa về nước, buổi tụ họp này chưa tham gia được bao lần, bình thường vẫn tỏ ra là người giỏi giang mẫn cán, mấy câu hào sảng này của Hà Thích khiến mọi người nhất thời không mò đâu ra thâm ý của Hà Thích.

Có điều đã không nói thì thôi, đã nói ra thì “tấm lòng tốt bụng” của mọi người đã bị khiêu khích, “chiến trường” chỉ tĩnh lặng trong ba giây, cuối cùng có người đã đứng lên mở đầu, hét: “Tôi đấu với anh!”

Hà Thích vốn chỉ định dọa họ một trận, ai ngờ cuối cùng bị phản tác dụng, nhìn thấy cảnh tượng đó thì không kìm được, khóe môi giật giật, len lén cười khổ với Viên Hỷ, Viên Hỷ cũng đáp trả bằng nụ cười bất lực, ghé sát lại gần anh hạ giọng nói: “Ăn chút gì đó trước đã, đừng để bụng rỗng uống rượu.”

Nhưng cả đám đâu chịu để anh ăn no, Hà Thích vỗ vỗ mu bàn tay Viên Hỷ an ủi, cười nói, “Không sao, anh lo trước, đến lúc gục rồi thì em ra tay, anh không tin hai chúng ta không thắng nổi đám dưa chuột xanh kia!”

Mọi người càng ầm ĩ hơn, bảo xem ra chị dâu khá hơn cả, hôm nay gì thì gì cũng phải thử xem tửu lượng chị dâu thế nào. Chỉ một lúc sau, không chỉ Hà Thích uống hơn mười ly rượu, mà cả Viên Hỷ cũng bị chuốc đến mấy ly. Lão Từ từ ngoài bước vào, thấy mọi người đang cười đùa vui vẻ, thì tìm chỗ đối diện Hà Thích ngồi xuống, cũng không khuyên nhủ gì mà chỉ cười híp mắt nhìn mọi người đeo bám Hà Thích và Viên Hỷ không thôi.

Viên Hy vốn ăn trưa ít, trong bụng đã trống rỗng từ lâu, bây giờ lại bị họ chuốc mấy ly, chỉ thấy dạ dày khó chịu như bị lửa đốt, nhưng vì ngại có Hà Thích ở đó nên không tiện tỏ ra mặt, đành cười gượng rồi từ chối nhiệt tình của họ, trong lòng lại có chút gì đó không vui.

Ánh mắt của lão Từ thỉnh thoảng lại lướt qua mặt Viên Hỷ, mỗi lần như thế đều có một ý vị kỳ lạ nào đó, Viên Hỷ mơ hồ cảm thấy ánh mắt người này có gì đó lạ lùng, nhưng mỗi lần cô nhìn lại thì anh ta lại nhìn đi nơi khác, làm ra vẻ như không có chuyện gì, khóe môi vẫn thấp thoáng nét cười nhìn mọi người vui đùa. Mấy lần như vậy, trong lòng Viên Hỷ cũng nghi ngờ, lại nhớ đến vừa nãy trước khi vào đây, anh ta gọi “Ai-la” gì đó, bây giờ nghĩ kỹ lại thì càng giống tên một cô gái hơn, hiển nhiên là đã nhận nhầm cô thành người khác.

Đến cuối buổi, Hà Thích vẫn bị họ chuốc say. Viên Hỷ sợ anh bụng đói uống rượu sẽ làm hại dạ dày, nên cứ nhân lúc mọi người không chú ý bèn nhét đồ ăn vào miệng Hà Thích, có lần đúng lúc gắp cho anh thì bị anh tóm chặt cánh tay, thuận thế hôn liên tục lên đầu ngón tay cô, ánh mắt mơ màng, cười rất thỏa mãn, “Viên Hỷ, anh yêu em, thật sự rất yêu em, gả cho anh nhé, được không? Anh nuôi em, chúng ta sẽ sinh ra một đàn con, được chứ? Sinh thật nhiều đứa, tiểu đại, tiểu nhị, tiểu tam…”

Anh tưởng mình nói nhỏ, nào ngờ mình đã uống say khướt, âm lượng phát ra đương nhiên không nhỏ, ngược lại còn trở thành lời tuyên ngôn trước mặt bàn dân thiên hạ, mọi người ngẩn ra trước rồi hò reo ầm ĩ, có người còn khoa trương đến nỗi cười lăn sang một bên, còn một số người cứ cật lực giục Viên Hỷ nhận lời nhanh nhanh.

Viên Hỷ nhìn Hà Thích đang đếm lảm nhảm, dở khóc dở cười, tiếng cười giỡn một lúc một to, sắc mặt Viên Hỷ đỏ bừng, muốn rút tay mình ra khỏi tay anh, mỗi tội Hà Thích nắm chặt quá, nên đành cuống quýt gọi: “Hà Thích! Hà Thích! Đừng đùa nữa!”

Hà Thích đã đếm tới “tiểu thập nhị”, có lẽ càng về sau, anh cũng quên đếm được bao nhiêu, nên đành cười ngốc nghếch đếm lung tung, sau đó nghe thấy mọi người cười đùa đếm tiếp với mình, anh càng thêm đắc ý, đếm càng to hơn. Viên Hỷ càng cuống, trong hoảng loạn cô nhìn thấy gương mặt lão Từ, trong đôi mắt ấy lại có nét lạnh lùng, Viên Hỷ đờ người, chớp chớp mắt rồi nhìn lại, phát hiện ra trên gương mặt lão Từ rõ ràng đang có nụ cười ấm áp.

Cuối cùng, vẫn là lão Từ giúp Viên Hỷ thu dọn tàn cuộc, đám người này đã uống khá nhiều, lúc chia tay đã mấy người phải dìu mới đi nổi. Hà Thích đã bị chuốc say đến thần trí lẫn lộn, được lão Từ và Viên Hỷ đỡ ra sau xe, ngoẹo đầu ngủ mất.

“Biết lái xe không?” Lão Từ hỏi.

“Viên Hỷ lắc đầu, nhìn Hà Thích đang ngủ khò khò, có phần buồn rầu.

Lão Từ suy nghĩ một lúc rồi ngồi vào ghế lái, quay lại nói với Viên Hỷ vẫn đang đứng ngẩn ngơ bên ngoài: “Lên đi, tôi đưa hai người về trước.”

“Xe của anh thì sao?” Viên Hỷ hỏi.

Lão Từ nói: “Cứ để tạm ở đây, lát nữa tôi về lấy sau.”

Viên Hỷ có phần ngượng ngùng, nói: “Nếu không để tôi vẫy xe về vậy, đợi ngày mai anh ấy quay lại đây lấy xe là được.”

Lão Từ cười, khởi động xe rồi nói: “Được rồi, lên đi, dù sao cũng không muộn lắm, một lát thôi mà, đừng khách sáo nữa, Hà Thích chưa hề khách sáo với tôi bao giờ.”

Viên Hỷ không nói nữa, lên xe và giúp Hà Thích điều chỉnh lại tư thế, để anh ngủ thoải mái hơn, sau đó nghe lão Từ hỏi: “Đưa hai người về đâu? Lệ Đô hay ở chỗ cô?”

Viên Hỷ nghĩ ngợi, với tình trạng Hà Thích bây giờ cũng không yên tâm bỏ anh lại một mình trong căn hộ chung cư ở Lệ Đô, nên đáp: “Đưa đến nhà tôi vậy, để tôi chăm sóc anh ấy.”

“Ở đâu?” Lão Từ lại hỏi địa chỉ Viên Hỷ.

Viên Hỷ khẽ báo địa chỉ rồi im lặng, chỉ cúi thấp đầu thẫn thờ ngắm Hà Thích đang gối đầu lên đùi mình ngủ say sưa, tửu phẩm của anh xưa nay vẫn tốt, lúc say khướt thường chỉ ngủ vùi, có lúc cũng ngáy khe khẽ, đáng yêu như một đứa trẻ vậy.

CHƯƠNG 19

Vẫn chưa quá muộn, đường phố vẫn phồn hoa náo nhiệt, dòng xe qua lại tấp nập bật ra những dòng đèn sáng lóa cùng những ánh đèn neon lấp lánh hai bên đường hòa lẫn vào nhau, như muốn hâm nóng đêm đầu thu lẽ ra phải mát mẻ này, khiến cả thành phố như bao phủ một vòng ánh sáng mờ ảo.

Lão Từ giúp Viên Hỷ dìu Hà Thích lên lầu, Hà Thích vẫn say đến không ý thức được gì, ngoẹo đầu ngủ say trên giường Viên Hỷ. Lúc cô chăm sóc xong Hà Thích rồi bước ra khỏi phòng ngủ, lão Từ đang ngồi thẫn thờ trên salon trong phòng khách, tiếng đóng cửa của cô khiến anh ta giật mình tỉnh ra, đúng khoảnh khắc anh ta ngước lên nhìn Viên Hỷ, cô phát hiện ra thoáng nét mê hoặc trong đôi mắt ấy.

Viên Hỷ chỉ thấy mệt, chuyện trong nhà đã khiến cô mất tinh thần quá nhiều, khiến cô không còn hơi sức đâu nghĩ đến những chuyện khác, nên cô cười nhạt rồi cám ơn lão Từ: “Hôm nay cám ơn anh rất nhiều, Từ sư huynh.”

Ánh mắt lão Từ thoáng chốc hồi phục lại sự sắc sảo, anh ta đứng dậy, cười và lắc đầu, đặt chìa khóa xe của Hà Thích lên kỷ trà rồi đáp: “Đừng khách sáo như thế, tôi về trước, cô chăm sóc Hà Thích nhé, hôm nay cậu ta uống nhiều, e rằng đêm nay phải phiền phức nữa.”

Viên Hỷ vẫn nói thêm vài câu khách sáo rồi tiễn lão Từ ra cửa. Về đến phòng vào xem Hà Thích thế nào, thấy anh lật xoay người trong mơ, mồm lẩm bẩm gì đó không rõ, còn khẽ cau mày, như đang oán thán việc gì vậy, Viên Hỷ mới nhận ra lúc nãy vội vã quá đã quên không cởi áo khoác ngoài ra giúp anh, cứ để vậy mà ngủ thì quả là không thoải mái, nên vội đến đỡ nửa người Hà Thích lên, vừa dỗ dành vừa cởi áo khoác ra.

Động tác đó khiến cảm giác khó chịu trong người Hà Thích càng mãnh liệt hơn, cổ họng bỏng rát như có lửa đốt, hàng lông mày anh càng nhíu chặt hơn, mắt vẫn nhắm nghiền, rên rỉ như nửa tỉnh nửa mơ: “Ella… nước… anh muốn uống nước.”

Viên Hỷ khẽ cứng người, khá lâu sau mới định thần lại, đờ đẫn rót nước ấm cho Hà Thích, rồi lại quay về đỡ anh dậy để uống hết một cốc nước to.

“Cám ơn.” Hà Thích lầm bầm, khẽ dụi dụi đầu vào vai Viên Hỷ, cuối cùng đã tìm được vị trí thích hợp, gương mặt lộ ra nét mãn nguyện, tiếp tục ngủ say. Viên Hỷ thẫn thờ ngắm Hà Thích, nhiệt độ cơ thể ấm nóng của anh phả ra qua làn áo, xộc vào mọi cảm quan của cô một cách chân thực, nhưng tại sao trái tim cô vẫn lạnh giá? Sự lạc quan phóng khoáng của anh, như thể toàn thân đều phát ra một sức sống nóng bỏng, sự ấm áp đó đã cho cô hai năm vui vẻ nhất, cũng từng theo cô trải qua bốn năm cô đơn, nhưng giờ đây, rõ ràng anh đang nằm trong vòng tay Viên Hỷ, nhưng tại sao hơi nóng ấy vẫn không sưởi ấm được trái tim cô?

Đặt Hà Thích nằm ngay ngắn trên giường, lúc đứng dậy định đi lại bị anh tóm lấy cánh tay, “Viên Hỷ, đừng đi… đừng đi.” Anh nhắm mắt lại gào, túm chặt lấy cánh tay Viên Hỷ không chịu buông. Nhưng, anh biết hiện giờ mình đang gọi tên ai không? Người ta đều bảo lúc say rượu sẽ nói thật, nhưng hai cái tên anh gọi, đâu mới là thật?

Viên Hỷ cứ đứng đờ ra như vậy, thẫn thờ ngắm gương mặt say ngủ của anh, cô không ngốc, bao nhiêu nghi vấn xâu chuỗi lại thành một sợi dây, nhưng rồi thì sao? Bây giờ lắc cho anh tỉnh dậy rồi hỏi ai là Ella? Có cần hỏi không? Chẳng phải anh đã nói thật hết với cô rồi còn gì? Lúc cô quyết định “gương vỡ lại lành” với anh cũng đã thể hiện sẽ bao dung quá khứ của anh mà! Tại sao vẫn để tâm? Có lý do gì để tâm chứ? Anh đã từng lạc đường, cô cũng đã có lần do dự đấy thôi? Trong giấc mơ anh gọi tên Ella, còn cô? Dám nói rằng ở một góc sâu thẳm nhất trong trái tim mình không hề có dấu vết của người đàn ông nào tên Bộ Hoài Vũ không?

Bốn năm rồi, ai có thể giữ cho mình trong sạch như một tờ giấy được? Những việc chính mình cũng không làm được thì sao có thể đòi hỏi người khác làm? Cô hiểu rõ, rất rõ, nhưng chính vì hiểu rõ cô vẫn không kìm được phải để tâm.

Cô gọi điện hỏi Bì Hối: “Nếu Tiêu Mặc Đình gọi tên người con gái khác trong mơ, cậu sẽ làm thế nào?”

“Cứt! Dám à? Tớ sẽ phăng teo luôn anh ấy, cho làm Đông Phương bất bại đệ nhị luôn!” Bì Hối giận dữ, như thể Tiêu Mặc Đình đã làm chuyện có lỗi với cô thật, lửa giận cứ thế theo đường dây điện bùng cháy.

Viên Hỷ bên này chẳng nói chẳng rằng, lòng thầm ngưỡng mộ Bì Hối, cô nàng không bao giờ che giấu tâm sự của mình, mà thẳng thắn bày tỏ tình cảm, sống rất đơn giản mà thoải mái. Kỳ thực Bì Hối là người nhìn có vẻ thô bạo nhưng lại rất tinh tế, cảm nhận được sự trầm mặc của Viên Hỷ, cô lập tức hạ giọng, chần chừ hỏi: “Viên Hỷ, sao vậy? Hà Thích có lỗi với cậu à?”

Trong lòng Viên Hỷ có phần cay đắng, nhưng vẫn cười khẽ: “Không, anh ấy rất tốt.”

Bì Hối không tin, lại hỏi: “Vậy sao nghe giọng cậu có vẻ ủ rũ vậy?”

“Cũng có chút… mệt, Bì Hối, mẹ mình… định cưới vợ cho anh…”

“Cứt thật!” Âm lượng của Bì Hối đột ngột cao vút lên, khựng lại một lúc mới tiêu hóa được tin tức này, không biết phải nói gì nên lẩm bẩm một lúc mới nói: “Mẹ cậu… mẹ cậu… đúng là sáng tạo thật!”

Viên Hỷ không ngờ Bì Hối lại dùng từ “có sáng tạo” để hình dung mẹ mình, ôm lấy ống nghe không nói gì, chỉ thấy tròng mắt nóng lên.

Bì Hối bất bình thay Viên Hỷ, lại tiếp tục nói: “Viên Hỷ, tớ nói cái này cậu đừng giận, tớ cũng không phải khích bác quan hệ mẹ con của cậu, mà tớ thực sự không hiểu nổi mẹ cậu, cậu có phải do bà sinh ra không? Có phải bà muốn vắt kiệt cậu mới nghĩ ra trò này? Tình trạng anh cậu mà kết hôn được à? Mẹ cậu có phải chê cậu sống chưa đủ mệt, mới nghĩ cách bắt cậu cõng cái của nợ này cả đời không? Cậu mặc kệ đi, muốn cưới thì để bà đi mà cưới! Cậu buồn làm gì cho bực thân!”

Viên Hỷ mím môi: “Tớ cũng không biết bà nghĩ gì nữa, Bì Hối, tớ cảm thấy mệt, rất mệt, bố năm nay đã sáu mươi rồi, vì kiếm tiền cho anh cưới vợ mà bây giờ vẫn phải khuân vác thuê cho người ta, tớ bỏ mặc được không? Thương ông lắm! Nhưng tớ phải lo thế nào đây? Hả? Bì Hối, tớ phải lo sao đây?”

Bì Hối cũng lặng thinh trước câu hỏi của Viên Hỷ, hồi lâu sau mới thở dài hỏi: “Chuyện này cậu bảo Hà Thích biết chưa?”

“Chưa.” Cô không nói với Hà Thích, không biết phải nói gì về gia đình mình, điều kiện của anh tốt như vậy, đến mức cô chẳng cách nào nói thật cảnh nghèo túng của nhà mình ra. Cô xiết bao hy vọng mình cũng có một gia đình tương xứng với anh, không cần phải lo nghĩ, không cần phải che giấu gì, cho dù bần hàn một chút, nhưng chí ít cũng hạnh phúc, song gia đình cô có thể được gọi là hạnh phúc không?

Có lẽ sẽ rất nhiều người dùng giọng điệu bất bình chỉ trích cô hư vinh, nói cô tự ty, là giả tạo, sau đó bảo cô phải lạc quan, phải nghĩ thoáng, phải ưỡn thẳng lưng lên đối mặt với cuộc sống, cho dù nó đầy đau khổ. Trong cái xã hội này, rất nhiều người có thể nhìn người khác mà nói ra từng tràng từng tràng châm ngôn nhân sinh, sau đó bảo bạn không nên làm thế này, mà phải làm thế kia. Họ nói nhẹ nhàng đến thế, lý trí và thẳng thắn đến thế, vì họ chưa bao giờ trải qua khó khăn, mà cái thứ khó khăn đó, chỉ khi tự mình nhận chịu nó mới có thể gọi là khó khăn, nếu người khác gặp khó khăn, nhiều nhất bạn cũng chỉ đồng cảm thôi.

Viên Hỷ có thể thản nhiên nói trước mặt Bộ Hoài Vũ và Trương Hằng rằng: “Em rất nghèo, không có tiền đãi cơm hai anh”, nhưng cô không cách chi bảo Hà Thích rằng “Anh trai em là một thằng khờ, bố em giờ phải bán sức lao động, định kiếm tiền cưới vợ cho anh.” Mấy người chịu lộ ra cảnh nghèo túng của mình trước mặt người yêu đâu?

Cô không nói được, bảo cô tự ty cũng được, nói cô hư vinh cũng xong, cô thật sự không thể nói với Hà Thích.

“Cậu nên nói với Hà Thích,” Bì Hối bảo, “Nếu đã quyết định ở bên anh ấy, cuộc sống sau này hai người phải cùng đối mặt, bất luận là khổ đau hay hạnh phúc, Viên Hỷ, cậu cứ thế này thì tớ sẽ rất lo, cậu giấu Hà Thích quá nhiều, cậu có chắc chắn người anh ấy yêu là cậu thật sự hay không? Hay là yêu một hình tượng hoàn mỹ mà cậu tạo ra? Cậu làm thế, có công bằng với anh ấy không?”

Ngủ đến nửa đêm, Viên Hỷ mơ mơ màng màng tỉnh dậy, khó nhọc mở đôi mắt đang díu lại với nhau, nhận ra Hà Thích đang bế mình vào phòng ngủ, “Anh làm gì vậy?” Cô hỏi.

Hà Thích cúi đầu nhìn dáng vẻ mơ màng buồn ngủ của cô, khẽ cười, “Bé con, sao em lại ngủ trên salon? Cũng may anh nhìn thấy, không thì ngày mai em lại ốm mất.”

Dây thần kinh Viên Hỷ chưa phản ứng kịp, đờ đẫn vươn tay ra vuốt ve gò má Hà Thích, hỏi khẽ: “Say rượu có đau đầu không?”

Hà Thích cười, lắc đầu, nghiêng đầu hôn vào lòng bàn tay Viên Hỷ một cái, đáp: “Anh không sao, ngủ một giấc là khỏe ngay, chút rượu đó có nhằm nhò gì.”

Viên Hỷ nghe anh lại huênh hoang thì không nhịn được mỉm cười. Hà Thích đặt Viên Hỷ lên chiếc giường còn lưu lại hơi ấm của anh, rồi cũng nằm xuống ngay sát bên cô. Viên Hỷ hơi mất tự nhiên, dịch sang bên một chút, định ngồi dậy: “Em sang phòng Bì Hối, anh cứ ngủ nữa đi.”

Hà Thích níu cô lại, kéo cô vào lòng như cũ: “Cứ ngủ thế này đi, anh muốn ôm em ngủ, lát nữa trời sáng rồi.” Cảm nhận thấy sự căng thẳng của cô, anh càng khép chặt cánh tay hơn, cười khẽ bên tai cô, “Đừng sợ, anh chẳng làm gì đâu.”

Anh càng nói thế, Viên Hỷ càng căng thẳng hơn, cơ thể căng cứng tột độ, cô vẫn chưa ngủ cùng Hà Thích trên một chiếc giường bao giờ, cảnh tượng này quá mờ ám khiến cô thấy lúng túng, nên đành gồng cứng người, nghiêng sang bên lọt thỏm vào lòng Hà Thích. Cũng may anh là quân tử nói được làm được, quả nhiên ngoài chuyện ôm cô ra, cũng không có động tác gì khác. Về sau, đến thân người anh cũng xích ra sau một chút, không còn áp chặt vào cô như lúc đầu nữa, chỉ có bàn tay đặt lên eo cô vẫn nóng hực.

Hơi thở Hà Thích không đều đặn chút nào, cô thử lên tiếng hỏi dò: “Hà Thích?”

Quả nhiên anh vẫn chưa ngủ, khẽ “hử?” một tiếng đáp lại.

“Em có kể anh nghe nhà em rất nghèo chưa?” Cô hỏi, “Thực ra từ nhỏ em đã là một đứa trẻ tự ty, vì gia đình em, bố mẹ em đều không có công việc chính thức, vả lại…”

“Được rồi, anh biết,” Hà Thích khẽ hôn lên hõm cổ cô, “Anh không quan tâm, ngốc ạ, người anh yêu là em, có liên quan gì đến gia đình em đâu, cho dù em có là cô bé lọ lem thật, thì anh chính là hoàng tử yêu em, đừng nghĩ ngợi nhiều, ngủ đi.”

Cô im bặt, cô là cô bé lọ lem ư? Cô bé lọ lem chí ít cũng có một ông bố giàu có, còn cô thì có gì? Cho dù là cô bé lọ lem, thế thì hoàng tử tại sao lại yêu, chỉ vì một buổi khiêu vũ không hề chân thực đó sao? Trong truyện cổ tích đều nói hoàng tử và cô bé lọ lem cuối cùng đã cưới nhau, nhưng về sau thì sao? Cuộc sống của họ có hạnh phúc không? Truyện cổ tích không có đáp án.

Hà Thích nghe cô im lặng một lúc lâu không động tĩnh gì, tưởng cô ngủ thật rồi, mới hạ giọng lẩm bẩm: “Cô bé này, ngủ thật rồi à!”

Giấc ngủ này càng vất vả hơn, lúc Viên Hỷ tỉnh giấc, phát giác ra nửa bên người mình đã căng cứng, tình trạng Hà Thích cũng không khá hơn cô là bao, đang nằm nghiêng trên giường nhìn cô vẻ đầy bất hạnh.

“Sao em ngủ không biết đổi tư thế gì vậy?” Hà Thích xoa xoa cánh tay bị Viên Hỷ gối lên tê cứng, hỏi với vẻ đáng thương, “Hại anh không dám động đậy, chỉ sợ em thức giấc.”

Sao cô lại không biết đổi tư thế ngủ được chứ, chẳng qua là không dám thôi. Cánh tay Hà Thích luôn choàng chặt eo cô, hơi thở anh phảng phất ngay sau tai, như thể chỉ cần cô quay lại là sẽ chạm ngay mũi anh, sao cô dám xoay người lại được! Ngủ có một chút mà người cô cũng tê cứng một nửa rồi. Viên Hỷ nghe Hà Thích nói cũng cảm thấy xấu hổ, hạ rèm mi xuống không dám nhìn anh, ngồi dậy xoa bóp cánh tay bị cô đè tê cứng của anh.

Hà Thích không chịu yên, bàn tay khác đưa ra khẽ chạm vào gò má Viên Hỷ, cười trộm: “Nhìn này, mặt đỏ lên rồi, Viên Hỷ, anh thích em lúc đỏ mặt, còn nhớ chúng ta lần đầu hôn nhau không? Mặt em đỏ đến mức, ừ… đến bây giờ vẫn như ngay trước mắt anh, lúc đó anh có hơi sợ không dám hôn em nữa, chỉ sợ môi anh cũng bị môi em hâm nóng lên luôn…”

“Bớt nói linh tinh đi!” Viên Hỷ thẹn quá hóa giận, làm ra vẻ định đánh anh, nét hồng trên mặt càng đậm.

Hà Thích cười hê hê, tóm ngay lấy nắm đấm của Viên Hỷ, tiếp đó hạ giọng bảo: “He he, Viên Hỷ, có phải người da trắng đều thích đỏ mặt không? Được, được, không nói nữa, không nói nữa, em cúi đầu xuống, cúi thấp nữa, ừ, đến đây, để anh thử xem lần này có bị bỏng môi không…”

Nắm đấm Viên Hỷ cuối cùng đã hạ xuống, Hà Thích vừa cười vừa tránh, lúc không tránh nổi thì ưỡn ngực ra chịu cú đấm của Viên Hỷ, hai người đangđùa giỡn thì bên ngoài cửa có tiếng đá vào rầm rầm, tiếng Bì Hối hét lên loáng thoáng: “Viên Hỷ, Viên Hỷ…”

Viên Hỷ cuống quýt bò ra khỏi giường, chạy ra phòng khách, mở cửa, thấy Bì Hối tay khệ nệ xách đủ thứ, mồm còn ngậm một chiếc túi, thê thảm hết biết. Cô nhìn thấy Viên Hỷ mở cửa, vội vàng “ư ư” ra hiệu cho Viên Hỷ đón lấy chiếc túi cô đang ngậm. Viên Hỷ dở khóc dở cười, vội gỡ chiếc túi cô bạn mình đang ngậm ra. Bì Hối miệng vừa được giải phóng bèn than vãn ngay: “Bà nó chứ, mệt chết đi được, Viên Hỷ, tớ cũng không biết mình tha được bấy nhiêu thứ này lên đây là kỳ tích huy hoàng cỡ nào! Đón lấy này!”

Viên Hỷ vừa đón lấy đồ trong tay Bì Hối, vừa hỏi: “Làm gì mà xách nhiều đồ thế? Cậu tự đến đây à?”

“Ừ, tớ bắt xe đến, là phúc lợi cơ quan phát, dù sao tớ và Tiêu Mặc Đình đều lười, chi bằng mang đến đây, cậu…” Bì Hối đột nhiên thấy Hà Thích đứng trước cửa phòng ngủ, ngẩn ra, không nói tiếp được nữa.

Hà Thích gật đầu cười với Bì Hối, hỏi: “Em đến rồi à?”

CHƯƠNG 20

Hà Thích mỉm cười gật đầu với Bì Hối, hỏi: “Em đến rồi à?”, rồi bước đến đón lấy đồ đạc trong tay Bì Hối, cũng tiện tay lấy luôn đồ trên tay Viên Hỷ, khệ nệ túi lớn túi nhỏ mang vào nhà bếp.

Bì Hối nhìn theo bóng Hà Thích khuất sau nhà bếp, không kìm được thò đầu ra ngó nghiêng vào phòng ngủ, vẻ mặt đầy hậm hực, chồm đến sát bên tai Viên Hỷ thì thào, “Viên Hỷ, cậu đúng là đứa hết thuốc chữa, sao mà ngốc thế hả?”

Viên Hỷ vừa nhìn vẻ mặt đó của Bì Hối là biết ngay bạn mình nghĩ lung tung, nên cười khẽ, lắc đầu, “Không có gì, tối qua anh ấy uống nhiều quá, nên tớ bảo ngủ lại đây thôi, không có gì khác.”

Bì Hối lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thấy Viên Hỷ cười hí hí nhìn mình, lại lườm cô một cái muốn rách mắt, “Còn cười à! Hôm nào anh ta say rượu làm càn, lúc đó tha hồ mà đẹp mặt nhé!”

Hà Thích vào phòng vệ sinh tắm rửa, lát sau quần áo chỉnh tề bước ra, thấy hai người đang ngồi trên salon trò chuyện, bèn cười cười, bảo: “Hai người nói chuyện vui nhé, công ty anh còn chút chuyện, anh đi trước đây.”

Bì Hối có vẻ ngạc nhiên: “Chủ nhật mà cũng phải làm thêm à?”

Hà Thích gật đầu, giải thích: “Ừ, có hạng mục vừa làm xong, còn một số việc lặt vặt cần xử lý.”

Viên Hỷ không hỏi nhiều, vào phòng ngủ lấy áo khoác cho Hà Thích, lại vào nhà bếp lấy một chiếc bánh mì cùng một túi sữa ra đưa cho anh, “Tạm vậy đi, đừng lười ăn, hại dạ dày đấy.”

Hà Thích cười đón lấy, lại chào Bì Hối rồi ra cửa, Viên Hỷ đưa anh đi, thấy anh đi được vài bước lại quay trở lại, tưởng anh quên gì nên hỏi, “Sao thế? Anh bỏ quên gì à?”

Hà Thích chỉ cười, ngoắc ngoắc tay ra hiệu cô ra ngoài, Viên Hỷ không hiểu nên bước ra cửa một bước, vừa định hỏi thì đã bị anh đẩy dựa vào tường, Viên Hỷ bất ngờ khẽ kêu lên một tiếng, thấy anh cúi thấp đầu xuống định hôn mình, thì hoảng quá nghiêng đầu sang bên tránh đôi môi của anh, thấp giọng hét: “Đừng đùa, Hà Thích.”

Đôi môi anh rơi xuống hõm cổ cô, song vẫn quyến luyến không nỡ rời, chỉ thì thầm trách móc với vẻ bất mãn bên tai: “Lại trốn! Cô bé hư, em cứ bắt nạt anh!”

Viên Hỷ dở cười dở mếu, cô bắt nạt anh? Rốt cuộc là ai mới đang bắt nạt ai đây? Tay cô chống lên ngực Hà Thích, vận sức đẩy ra một khe hở, hạ giọng nói, “Đừng đùa, Bì Hối còn ở trong kìa, lát nữa nó lại cười em!”

Hà Thích nghe thế mới chịu buông Viên Hỷ ra với vẻ quyến luyến, thì thầm: “Tối nay đợi anh nhé.” Trước khi đi còn nhân cơ hội cô không phòng bị mà hôn chụt một cái thật nhanh lên môi, cười trộm rồi bỏ đi.

Viên Hỷ nhìn theo bóng Hà Thích xuống lầu, cười với vẻ bất lực, cho đến khi anh ngoặt khỏi ngã rẽ, không thấy đâu nữa mới vào nhà, đến phòng khách thấy Bì Hối đang ngồi ôm gối trên salon nhìn mình, Viên Hỷ biết cô nàng trong này chắc chắn đã nghe thấy gì đó, thế nên cười cười ngượng ngùng, “Hôm nay sao đến sớm thế? Tiêu Mặc Đình đâu? Sao không thấy theo cậu đến?”

Bì Hối nhếch nhếch môi, đáp: “Thôi đi cô, đừng đánh trống lảng nữa, tớ còn không biết cậu hay ho thế nào à? Tự cậu soi gương mà xem, lúc nãy ở ngoài cửa mà hai người không lén lút làm gì ấy hả, tớ đi đầu xuống đất!”

Viên Hỷ cười he he, cũng không nói nhiều với Bì Hối nữa, quay người vào phòng vệ sinh tắm rửa. Bì Hối lẽo đẽo theo sau cô, dựa vào cửa nhìn cô đánh răng. Viên Hỷ nhổ ra một đám bọt kem đánh răng, nhìn thấy Bì Hối trong gương, có phần thắc mắc không hiểu cô nàng này hôm nay bị làm sao, hỏi: “Sao vậy? Cậu theo tớ làm gì?”

Bì Hối như có vẻ mâu thuẫn, mím môi, nhưng vẫn nói: “Trương Trằng gọi điện cho tớ, bảo… Bộ Hoài Vũ nhập viện rồi.”

Viên Hỷ cứng người, đờ đẫn nhìn Bì Hối trong gương một lúc lâu, rồi mới “ừ” khẽ một tiếng, sau đó lại cúi đầu tiếp tục đánh răng. Bì Hối đợi mãi cũng không thấy Viên Hỷ nói gì, bắt đầu hơi sốt ruột, lại hỏi: “Cậu có muốn đến thăm không?” Viên Hỷ vẫn không đáp lại, chỉ cúi đầu mải mê đánh răng, Bì Hối rất tức cái dáng vẻ chẳng nói chẳng rằng này, trong lòng rất bực bội, thêm vào đó cô vẫn luôn bất bình thay Bộ Hoài Vũ, thế nên mới hậm hực nói: “Dù là bạn bè bình thường cũng phải đi thăm chứ, đừng nói gì là hai người từng thân với nhau như thế! Viên Hỷ, cậu quá đáng thật! Chẳng lẽ mọi người cứ phải là kẻ thù mới được? Tại sao cậu không dám đi? Là vì cậu thấy sợ! Lòng cậu biết rõ, nếu như chẳng có gì với Bộ Hoài Vũ, mắc mớ gì hai người gặp nhau mà tỏ vẻ không quen biết? Trương Hằng nói tớ biết hết rồi!”

Viên Hỷ nhổ bọt kem ra, hơi đỏ, có vẻ như đã đánh quá mạnh vào chân răng, có lẽ trong người nóng quá, cô nghĩ, chắc phải đổi kem đánh răng loại khác xem sao.

“Bộ Hoài Vũ người ta trước kia khỏe mạnh thế, sao lại bị bệnh dạ dày nhỉ? Cậu thật sự không biết nguyên nhân hay giả vờ không biết? Cho dù trước kia cậu thế nào, là cô đơn hay không chịu được buồn chán cũng được, tóm lại là cậu đã quậy cho nước đục ngầu lên, rồi bây giờ phủi đít bỏ đi, có bao giờ cậu nghĩ đến người ta chưa? Cũng may người ta phóng khoáng, không nói bất cứ lời thừa nào! Nếu cậu gặp phải người đeo bám dai dẳng, cậu…”

“Anh ấy không yêu tớ,” Viên Hỷ cắt ngang lời Bì Hối, rồi cười khổ sở, “Bọn mình chưa hề yêu nhau.”

“Đó là do cậu tưởng! Cậu dựa vào đâu mà bảo anh ấy không yêu? Là vì không nói ra lời yêu à, thế chẳng lẽ chỉ xoen xoét nói yêu mãi mới gọi là yêu? Viên Hỷ, làm người không thể thế, lúc sáng Trương Hằng gọi điện cho tớ, anh ta vẫn ở trong bệnh viện với Bộ Hoài Vũ, thực ra muốn gọi cho cậu cơ, nhưng lại thấy có một số chuyện không thể nói thẳng với cậu, nên mới gọi cho tớ, chúng ta là bạn bè lâu năm, nên dù cậu đúng hay sai tớ vẫn nghiêng về cậu, nhưng Trương Hằng với Bộ Hoài Vũ cũng giống như tớ với cậu, họ là anh em thân thiết từ lâu, Bộ Hoài Vũ đau buồn hay không thì anh ta nhìn ra ngay, anh nói Bộ Hoài Vũ từ trước luôn là người trầm lặng ít nói, dù trời có sập xuống anh ấy cũng không lên tiếng, chỉ cắn răng gồng mình chịu đựng. Rõ ràng hai người đã bắt đầu thân với nhau, một ông Hà Thích quay lại, là cậu đã buông tay ra ngay, thậm chí đến một lời giải thích rõ ràng cũng không chịu nói với Bộ Hoài Vũ, cậu xem anh ấy là gì chứ? Bộ Hoài Vũ thương cậu, sợ cậu khó xử, nên mới lặng lẽ rời xa cậu một cách không rõ ràng như thế, cũng chẳng nói với cậu câu nào khiến cậu đau lòng, nhưng Viên Hỷ à, cậu không thấy mình làm vậy là quá đáng à? Hả? Viên Hỷ, Trương Hằng đã hỏi tớ như thế trong điện thoại, tớ muốn bảo vệ cậu cũng không nổi, vì cậu thực sự đã làm vậy, cậu bảo tớ phải nói gì đây?”

Bì Hối trước nay miệng lưỡi sắc bén, nhưng cô hiếm khi vận dụng với Viên Hỷ, cô nghe Bì Hối chất vấn mình như vậy, trong lòng cảm thấy rất bức bối, có rất nhiều câu muốn phản bác lại Bì Hối, nhưng ra đến miệng lại không thốt nổi tiếng nào, Trương Hằng và Bì Hối đều nói Bộ Hoài Vũ khổ, bảo cô không nên tuyệt tình như vậy, nhưng cô phải làm sao? Cô đã chọn Hà Thích rồi thì còn làm gì được? Nếu đã cắt đứt thì không nên cắt đứt sạch sẽ gọn ghẽ không lưu chút gì sao? Chẳng lẽ làm thế là sai? Chẳng lẽ Bộ Hoài Vũ biểu lộ vẻ không đành lòng thì chứng tỏ cô có lương tâm à? Chẳng lẽ bắt buộc phải ngồi xuống với Bộ Hoài Vũ nói thẳng ra là chúng ta chia tay đi, mới gọi là xứng đáng với anh ư? Chẳng lẽ thế mới gọi là thẳng thắn? Tất cả mọi việc, không cần cô nói, Bộ Hoài Vũ chẳng cũng đã biết rõ? Chẳng phải anh cũng đã nói quá rõ rồi đấy thôi? Anh nói nếu anh ở vị trí của cô, anh cũng sẽ chọn lựa như cô, tình cảm mất đi rồi lại có được, anh chỉ nhìn mà đã hâm mộ rồi. Còn cần cô nói gì nữa? Chẳng lẽ bắt cô phải nghĩ lung tung rằng Bộ Hoài Vũ xa cô sẽ không sống nổi à? Bộ Hoài Vũ chẳng đã nói họ còn cách giai đoạn đó rất xa hay sao?

Viên Hỷ chầm chậm đặt cốc nước xuống, cảm giác mình có phần bất lực, nhìn Bì Hối trong gương, một lúc sau mới cúi đầu xuống, nói khẽ: “Buổi sáng chưa ăn gì phải không? Tớ đi làm chút gì ăn.” Vừa nói vừa dùng khăn bông lau mặt rồi ra ngoài, đến cửa bị Bì Hối kéo lại, cô nàng cáu tiết, quát lên: “Viên Hỷ, cậu có thể đừng giả điếc với tớ được không? Ghét nhất cái kiểu này của cậu, có gì thì cậu nói với tớ đi chứ?”

Viên Hỷ hít một hơi, khẽ gỡ tay Bì Hối ra, quay lại nói một cách bình tĩnh, “Bì Hối, người tớ chọn là Hà Thích, người tớ yêu hiện giờ cũng là Hà Thích, cậu bảo tớ phải làm sao? Hả? Bảo tớ biết, tớ phải làm gì đây? Bộ Hoài Vũ nhập viện, cho dù có phải là vì tớ hay không, thì tớ phải làm gì nào? Vào bệnh viện để chăm sóc anh ấy? An ủi anh ấy? Hay là nước mắt đầm đìa chạy đến đó bảo anh ấy biết tớ cũng nhớ thương anh ấy? Được thôi, dù tớ có đi thì sau đó thế nào? Cậu nói xem sau đó sẽ ra sao? Chẳng lẽ ba người cứ phải đeo bám lấy nhau mới gọi là có trách nhiệm? Mới gọi là xứng đáng với Bộ Hoài Vũ? Bì Hối, tớ hiểu tâm trạng của Trương Hằng, nhưng tớ thấy mình còn hiểu rõ suy nghĩ của Bộ Hoài Vũ hơn, anh ấy là người rất chín chắn và lý trí, tuyệt đối hiểu rõ lựa chọn của mình, trong chuyện này, xem ra có vẻ như là chọn lựa của mình tớ, chẳng lẽ cậu không thấy đó cũng là lựa chọn của anh ấy sao? Tớ chọn quay trở về, anh ấy chọn buông tay để tớ đi, nếu mọi người đã chọn lựa như thế, tại sao còn phải làm khó đối phương để làm gì?”

Bì Hối không hề nghĩ rằng kết quả này cũng là lựa chọn của Bộ Hoài Vũ, lúc sáng cô nhận điện thoại của Trương Hằng, vốn đã thiên vị Bộ Hoài Vũ nay càng thương xót anh hơn, chỉ cảm thấy Viên Hỷ quá thiếu trách nhiệm, nên mới khiến Bộ Hoài Vũ đau khổ tổn thương, thế là mới đến đây bất bình thay cho anh, bây giờ bị Viên Hỷ hỏi bao nhiêu “làm sao đây” như thế, nhất thời cũng không nói được gì, chỉ lên tiếng với vẻ không cam tâm: “Nhưng mà…”

Viên Hỷ cười khổ, “Không nhưng nhị gì cả, tuy tớ không nói ra, nhưng không có nghĩa là tớ không hề nghĩ đến, chuyện tình cảm như người uống nước, ấm lạnh mỗi mình mình biết, mọi người đều lớn cả rồi, ai cũng hiểu sẽ không thể thề sống thề chết vì người nào đó, tớ hiểu, Bộ Hoài Vũ càng hiểu rõ hơn tớ. Tớ đã đến nước này rồi, thì không còn cách nào quay đầu lại nữa, Hà Thích về đây vì tớ, nếu bây giờ tớ vẫn lằng nhằng với Bộ Hoài Vũ, thì có xứng với Hà Thích không?”

“Cậu thật sự yêu Hà Thích đến thế sao?” Bì Hối hỏi, “Từ đầu đến giờ tớ đã thấy Bộ Hoài Vũ hợp với cậu hơn! Thật đấy, Viên Hỷ, cậu không biết chứ, lúc bọn tớ nói chuyện riêng với nhau đều thấy cậu và Bộ Hoài Vũ rất hợp nhau, không chỉ về tính cách, Viên Hỷ, cậu đừng nghĩ tớ quá thực dụng, Bộ Hoài Vũ có tiền, chí ít là hơn Hà Thích, mà gia đình cậu cần tiền. Cho dù nhà Hà Thích cũng khá giàu, nhưng đó là của nhà anh ta, không phải của anh ta, ít nhất thì hiện giờ là thế, lại thêm anh ta mặc kệ tất cả bỏ về nước, cậu nghĩ gia đình anh ta có hiểu cho tình cảm của hai người không? Sẽ vui vẻ chấp nhận cậu chứ? Nếu cậu không thể hòa hợp với gia đình anh ta, tình yêu của hai người sẽ kiên trì được bao lâu? Được thôi, cho dù hai người cố gắng đến cùng, kết hôn rồi, nhưng có hạnh phúc không? Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng hôn nhân mà không nhận được lời chúc phúc của gia đình sẽ hạnh phúc được, nhà anh ta sẽ xoi mói cậu, dò xét gia đình cậu, mà cậu và Bộ Hoài Vũ ở bên nhau sẽ không gặp vấn đề này, anh ấy cũng xuất thân nghèo khổ, tiền anh ấy kiếm ra đều dựa vào bản thân, anh ấy không chịu sự trói buộc quá nhiều từ gia đình, quan trọng hơn là anh ấy hiểu cậu, hiểu gia đình cậu, và có thể hòa thuận với Thanh Trác, Hà Thích làm được không? Thanh Trác sớm muộn gì cũng sẽ có ngày sống cùng cậu, Hà Thích chấp nhận nổi không?”

Viên Hỷ lặng lẽ nhìn Bì Hối, hồi lâu sau mới cười với vẻ mệt mỏi, đến vỗ vỗ vai Bì Hối, cố cười một cách thoải mái: “Cái cậu này, suy nghĩ sâu sắc thế từ lúc nào vậy, tớ vẫn chưa thấy quen lắm, được rồi, đừng nói về tương lai tớ ảm đạm thế chứ, được bước nào hay bước đó đi, tớ tin Hà Thích dựa vào chính mình cũng sẽ tìm ra đường đi, ra ngoài đi, chưa ăn sáng gì đúng không?” Vừa nói cô vừa ra khỏi nhà bếp.

“Viên Hỷ…” Bì Hối gọi cô, trong giọng nói thoáng nét e dè, nhưng cô vẫn hỏi, “Hà Thích đến giờ vẫn không biết trí tuệ Thanh Trác có vấn đề đúng không? Cậu chắc chắn anh ta có thể gánh vác gia đình với cậu chứ?”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ