Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Anh hận anh yêu em - trang 17

Anh hận anh yêu em – Chương 31 – Đại dịch Sars

Tháng 5 năm 2003.
Trung Quốc bị cuốn vào một đại họa chưa từng có: hội chứng hô hấp cấp tính nặng, hay còn gọi là SARS. Là một bệnh truyền nhiễm về đường hô hấp do nhiễm virus Corona, người mắc bệnh sẽ có những triệu chứng như ho khan, sốt, khó thở. Khả năng tử vong cao.
Các phương tiện thông tin đại chúng ngày nào cũng phát đi phát lại, cập nhật con số tử vong mới nhất, nhưng họ luôn không đưa ra số tử vong thật sự, ví dụ chết một trăm người chỉ công khai mười người. Có điều về điểm này thật khó trách, dù sao cũng không ai muốn nghe thấy sự diệt vong trước đại nạn lớn.
Nhưng cho dù là thế, thì trong tình trạng đối mặt với căn bệnh SARS không có thuốc đặc trị này, nhân dân cả nước vẫn thấp thỏm như không dám nghĩ tới ngày mai. Các trường cho nghỉ học, đường phố vắng tanh vắng ngắt, các phương tiện công cộng trống huơ trống hoác. Tới khi trong nhà cạn kiệt không còn gì để ăn nữa người ta mới đeo ba bốn cái khẩu trang đi ra ngoài mua bán, để tránh bị virus lây nhiễm, mỗi khi nghe thấy ai đó ho khan hai tiếng chỉ muốn lập tức nhảy tránh xa họ cả mét.
Và đúng vào lúc “nước sôi lửa bỏng” thế này, Hình Khải lại bị cảm nặng.
Hình Phục Quốc cũng được coi là một người của công chúng, nhận được mệnh lệnh nghiêm khắc của cấp trên: Nghiêm cấm ông về nhà thăm con trai. Hình Phục Quốc vì chuyện này mà buồn bã lo lắng tới bạc cả đầu, năm lần bảy lượt đích thân gọi điện thoại tới tổ chức y học nghiên cứu về bệnh “SARS” cầu cứu. Song, trước khi xác định được Hình Khải có mắc SARS không, Hình Khải vẫn bị cách li để điều trị.
Có điều, khu vực cách li vẫn coi là có tình người, chỉ là “giam” Hình Khải ở trong nhà trị bệnh, nói thẳng ra, thì tất cả đều phải trông chờ vào bàn tay của tạo hóa.

***

Mấy ngày liền, Hình Khải nằm trên giường, xung quanh đặc quánh mùi của thuốc khử trùng, anh nghĩ, nếu như anh chết, thì chắc chắn là do những kẻ kia đã coi anh là chuột bạch để làm thí nghiệm hại chết.
Hai tháng trước, An Dao lẳng lặng quay về nhà. Hình Khải không nói gì, phải đối xử với cô như thế nào thì vẫn đối như thế.
Từ sau khi An Dao quay lại nhà chồng, có vẻ ngoan hơn một chút, cố gắng tránh những cuộc cãi vã vô lý, nhưng quan hệ giữa họ rõ ràng đã xa cách hơn trước kia rất nhiều. Cứ thế, cuộc sống của họ bình lặng trôi qua thêm hai tháng nữa, sau khi cân nhắc lợi hại xong, An Dao quyết định có thai để níu kéo chồng. Nhưng kế hoạch của cô thất bại, Hình Khải luôn tìm ra đủ mọi lý do để tránh làm chuyện ấy. Cho tới khi đại dịch SARS ập đến, Hình Khải bị cảm nặng, khi ngay bản thân Hình Khải cũng cảm thấy khủng hoảng, anh đã lệnh cho An Dao lập tức quay về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. An Dao, gần như không do dự, lập tức rời khỏi Hình Khải.
Có lẽ An Dao thật sự muốn đi, vì một người đàn ông chưa bao giờ yêu mình, cho dù cô có mạo hiểm tính mạng vì anh, thì cũng chỉ trở thành một con ma chết oan mà thôi.
Quay về hiện tại, trong phòng ngủ…
“Dậy ăn cháo đi” Hình Dục đặt bát cháo xuống, ngồi xuống cạnh giường đỡ vai Hình Khải dậy, khẽ nói: “Anh đừng làm như mình mắc bệnh vô phương cứu chữa nữa thế được không? Chỉ là bị cảm nhẹ thôi mà.”
Hình Khải chỉ là không thể chịu đựng được mùi thuốc khử trùng nhức mũi đó, có lẽ ai ngửi nhiều rồi cũng hoa mắt chóng mặt, anh lười biếng ngồi dựa vào Hình Dục: “Em nói xem người như anh có phải rất vô xỉ không? Vợ đi rồi mà lại thấy rất thoải mái, còn nếu em bỏ mặc anh anh lại thấy mất thăng bằng.”
Hình Dục cố gắng nhìn Hình Khải nở một nụ cười nhẹ nhàng, cô múc một thìa cháo đưa lên đút cho Hình Khải: “Em đang học làm hộ lý, lần này, đã được thực hành trong thực tế rồi.”
“Trường em không trưng dụng sinh viên đưa vào bệnh viện giúp đỡ các bác sĩ sao? Nghe nói các bệnh viện lớn đều ra chỉ thị nghiêm ngặt, bác sĩ, y tá không được nghỉ phép trong thời gian bệnh SARS hoành hành, ai ham sống thì đóng gói hành lý cuốn xéo về nhà luôn.”
“Có trưng dụng, tự nguyện đăng ký, em không đăng ký.”
“Anh cứ tưởng em học y là vì muốn chữa bệnh cứu người. trở thành Bethune (1) của thời đại mới. Xì…”
Hình Dục chỉ cười không đáp, đút cho anh ăn từng muỗng cháo một.
Có điều Hình Khải không biết, để được bước chân vào khu vực cách ly, phải ký vào giấy hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự sống chết của mình, cô đã ký rồi, bây giờ cô là người liên lạc duy nhất của Hình Phục Quốc và Hình Khải.
Ăn cháo xong, uống hết thuốc, Hình Dục đo nhiệt độ cho Hình Khải theo đúng nguyên tắc, vẫn là 38°.
Hình Dục vô thức đứng quay lưng lại với Hình Khải, mím chặt môi, cổ họng nghẹn ngào, cố gắng giữ cho trái tim được bình tĩnh.
“Thế nào? Nhiệt độ vẫn chưa hạ à?”
“Chưa, gần hạ về mức bình thường rồi.” Hình Dục nhìn anh cười, thuận tay đặt chiếc nhiệt kế ra xa.
“Em ra ngoài đi thì hơn, anh thừa nhận là không muốn xa em, nhưng anh cũng không muốn kéo em cùng chết.” Hình Khải bất lực than, Hình Dục luôn tươi cười vui vẻ trước mặt anh, sao anh lại không biết chứ.
Hình Dục không trả lời, xuống nhà lấy một chậu nước ấm lên, ngồi xuống cạnh giường, khi cô chuẩn bị lau mặt cho Hình Khải, Hình Khải lập tức giật chiếc khăn từ tay cô, ra lệnh: “Ngồi xa ra, ra góc tường đằng kia kìa.”
“SARS là bệnh lây nhiễm qua đường hô hấp, nếu lây thì đã lây từ lâu rồi. Ngày nào em cũng tự kẹp nhiệt độ cho mình, vẫn rất bình thường.”
“Có thể là khả năng miễn dịch của em tốt, nói không chừng anh hắt xì hơi một cái là virus bắn vào miệng em đấy. Đi đi đi đi, đừng để anh lo!” Hình Khải đột nhiên ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, bởi vì anh bắt đầu chuyển từ cảm sang sốt nhẹ.
Hình Dục khịt khịt mũi, quỳ một chân xuống cạnh giường, giữ thẳng mặt Hình Khải, đúng vào lúc Hình Khải còn chưa kịp đề phòng, cô cúi đầu áp môi mình lên môi anh, bắt đầu đưa lưỡi vào miệng anh, rõ ràng không định cho mình bất cứ một đường lui nào.
Hình Khải sững lại mất hai giây, mặc dù anh rất lưu luyến nụ hôn này, nhưng anh vẫn quyết định đẩy Hình Dục ra, gào lên giận dữ: “Em điên rồi à?! Có phải sợ mình sống thọ quá đúng không?!”
“Tỉ lệ truyền nhiễm của nước bọt là 100%. Anh tự suy nghĩ mà quyết định.” Hình Dục lại cười.
Hình Khải liếm liếm bờ môi khô của mình, bất giác tim nhói đau.
Anh âm thầm cầu nguyện: xin ông trời cứu giúp, ngàn vạn lần đừng để anh nhiễm SARS, nếu không anh chết cũng không nhắm được mắt.
Hình Khải giơ tay kéo Hình Dục vào lòng, cọ cọ vào trán cô, hỏi: “Anh không muốn nói những lời khiến em phải sởn gai ốc, nhưng lại sợ sau này không có cơ hội để nói nữa… Tiểu Dục, anh thích em, thậm chí bắt đầu từ bao giờ anh cũng không nhớ nữa.”
Hình Dục từ từ khép mắt lại, không nói gì, chỉ khẽ ừm một tiếng.
Hình Khải thấy cô không nói gì, bất giác phá lên cười nhạt: “Ha ha, anh biết em sẽ như thế, khi anh nhận ra anh thích em anh đã không đủ tư cách để nói với em nữa, anh biết… em sẽ không kiên quyết từ chối nhưng chắc chắn không tha thứ cho anh, chỉ lẳng lặng báo đáp anh mà thôi.”
Hình Dục từ từ khép mắt lại, nghiêng tai lắng nghe nhịp đập của trái tim anh.
Cô không nói có nghĩa là thừa nhận, ha ha, Hình Khải không nhịn được cười tự trào phúng mình.
“Anh thề với trời rằng, nếu thật sự có thể chết cùng em, anh sẽ không hối hận. Em có hối hận không?”
“…”
“Lại không trả lời, anh sắp chết rồi, nói cho anh vui lòng đi mà…”
“Nếu chúng ta đều không may chết vì bệnh SARS, em muốn được chôn trong cùng một nấm mồ với anh, trên bia mộ khắc: Mộ của anh trai Hình Khải, em gái Hình Dục. Tết Thanh minh mọi người đi tảo mộ, em sẽ được nhờ phúc của anh, nhất định sẽ được ăn kẹo và những đồ ngon.” Hình Dục cười nói.
Hình Khải chua xót, mắt bắt đầu đỏ, anh ôm cô chặt hơn, phì cười: “Em thật nhẫn tâm, vẫn không chịu tha thứ cho anh, có điều có thể được chôn cùng một mộ với em cũng đủ rồi.”
Hình Dục ngước mắt lên, nhìn xung quanh rồi nói với anh: “Anh dạy em đánh mạt chược được không? Nghe các trưởng bối trong thôn nói, đám tiểu quỷ thường thích cá cược. Nếu người nhà không đốt đủ tiền giấy, thì sẽ phân thắng bại bằng cờ bạc để xem bị đầy xuống tầng nào trong mười tám tầng địa ngục”
Hình Khải khịt khịt mũi, búng vào trán cô một cái: “Đầu óc mê tín nhảm nhí, chết rồi còn lo mấy chuyện đó nữa.”
Hình Dục cười không đáp, đáy mắt cô xanh thẫm, toàn thành phố sống trong không khí khủng hoảng, gia quyến của người bệnh ngày nào cũng tỉnh dậy trong sợ hãi.
“Hình Khải… người ngốc có phúc ngốc, anh chắc chắn không mắc phải thứ bệnh nan y đó đâu.”
Thôi được, tạm thời anh nhận mình là tên ngốc.
“Tiểu Dục, vừa rồi em hôn anh.”
“Ừ, làm sao?”
“Em nói làm sao?” Hình Khải quan sát biểu hiện trên mặt cô, mau mau xấu hổ đỏ mặt đi!
“Ồ, trong lúc lo lắng nhất thời đã có hành động không đúng đắn. Lần sau sẽ chú ý.” Hình Dục điềm tĩnh trả lời.
“…”
Hình Khải buồn bã thở hắt ra, dịch dịch người, vỗ vỗ vào cạnh gối bảo cô nằm xuống. Lần này Hình Dục không từ chối, cởi dép, nằm tựa vào đầu giường.
Khi người ta không thể chắc chắn ngày mai mình còn có thể mở mắt ra được nữa hay không, hồi ức luôn luôn trở thành một cuốn băng video quý giá nhất.
Hình Khải vòng hai tay ra sau gáy làm gối, cười cười, nói: “Em còn nhớ lần em tới trường quân sự tìm anh không? Toàn bộ đám nam sinh khi biết có một cô gái xinh đẹp tới trường thì đều sung sướng phát điên. Lúc đó anh vẫn chưa biết là em, còn hòa vào dòng người hò reo cổ vũ, ai ngờ em lại giống như Hoa Tiên Tử bước ra, em có biết tâm trạng anh khi ấy thế nào không?”
Hình Dục khựng người lại, lắc đầu.
“Tự hào, kiêu ngạo! Thầm kêu lên một tiếng: Tuyệt!” Hình Khải trở nên hào hứng, vừa ngồi dậy, lại khuỵu vai xuống: “Ai ngờ cuối cùng lại bị anh quậy cho chẳng còn vui vẻ gì nữa, em nói xem cái tính xấu đó của anh sao không thể sửa chứ?” Hình Khải thở dài thườn thượt, nói tiếp: “Có điều, khi ấy anh thật sự không ngờ em lại nhất định không chịu lấy anh, lại còn đối xử với anh quá đáng như thế..”
Hình Dục sờ sờ lên trán Hình Khải, lúc nào cũng để ý tới nhiệt độ cơ thể anh.
“Đang nói chuyện với em đấy, đừng đụng chân đụng tay.” Hình Khải giật tay cô ra, ghét nhất thái độ hờ hững như chuyện đó không liên quan tới mình của cô.
“Sau khi tốt nghiệp anh có định về bộ ngoại giao làm không?”
“Em muốn biết thật à?”
Hình Dục cười gật đầu, bỏ một viên thuốc ngậm ho vào miệng anh.
“Anh cũng đang do dự đây, bố muốn anh vào bộ ngoại giao rồi từ từ leo lên, em cũng biết anh là kẻ có dã tâm mà, không muốn đi từ đáy đi lên…” Hình Khải nghiêng đầu nhìn Hình Dục: “Em có biết lối tắt một bước lên trời là gì không?”
“Biểu hiện xuất sắc, có cống hiến vượt bậc đối với ngành ngoại giao Trung Quốc.” Hình Dục ngước mắt lên: “Vậy có nghĩa là, anh muốn ra nước ngoài phải không?”
Hình Khải búng tay tách một cái, véo véo cằm Hình Dục, cười nói: “Có tiêu chuẩn cho người nhà đi cùng, một nước ở châu Á, em đi cùng anh nhé?”
Hình Dục nghi ngờ nhìn bộ dạng của Hình Khải, trong mắt anh hoàn toàn không còn hình bóng của người phụ nữ kia.
Ai cũng nói phụ nữ là loại sinh vật nhạy cảm nhất trên thế giới, thực ra khả năng dò xét của người đàn ông cũng không kém gì. Dù sao đàn ông và đàn bà đều là tổng hợp của sự mâu thuẫn, họ hi vọng những người mà họ quan tâm không bị tổn thương, cũng mong chờ có được sự ủng hộ dù chỉ là lời nói, cho dù chỉ là những lời quan tâm vô thưởng vô phạt.
Song, khi An Dao chạy về nhà mẹ đẻ để tránh trước nghi vấn anh bị bệnh SARS, chút tình nghĩa cuối cùng trong Hình Khải, đã hoàn toàn bị rút cạn.
Nghĩ tới đây, Hình Dục ngồi dậy, bước xuống giường.
“Này! Em làm thế là có ý gì hả? Haizz… Em mau đứng lại cho anh…” Hình Khải còn chưa nói xong, Hình Dục đã đẩy cửa bỏ đi, trên cầu thang vọng lại những tiếng bước chân gấp gáp.
Hình Khải cười khì khì, những tiếng ho phải nén lại trong cổ họng cả nửa ngày cuối cùng cũng được giải phóng. Anh đấm đấm phần ngực đau nhói, biết ngay là cô phải chạy, không chạy nữa chắc anh chết sống vì khó chịu mất.
Lúc này, bên ngoài ban công vọng vào tiếng hét…
“Hình Khải! Anh từ xa gửi lời chúc phúc tới chú, tai họa cách nghìn năm, chú chắc chắn không chết được đâu! Có điều, nếu chú đi trước một bước, anh sẽ thay chú chăm sóc Tiểu Dục, đừng nhớ nhung gì, hà hà…”
Ông nội cậu chứ! Đặng Dương Minh.
Hình Khải vừa ho vừa cười. Có điều, những gì Hình Khải vừa nói là thật lòng, nếu anh có thể thoát được kiếp nạn này, anh nhất định sẽ tìm cách để đưa cô đi.
Cô tình nguyện ở lại cùng sống cùng chết với anh, nhưng lại không chịu thừa nhận là mình yêu anh.
Ai tới phân tích giúp tôi xem, cô gái này đầu óc có vấn đề thật rồi đúng không?

Anh hận anh yêu em – Chương 32 – Xin lỗi, chúng ta chia tay đi

Nửa năm sau khi Hình Khải thoát khỏi dịch SARS, cùng năm đó, anh chính thức đưa ra lời đề nghị chia tay với An Dao.
Thực ra nguyên nhân chủ yếu không phải là vì Hình Dục, mà là sau khi Hình Khải thông báo với vợ rằng anh quyết định sẽ làm việc trong đại sứ quán Trung Quốc tại Hàn Quốc, An Dao chẳng buồn nghĩ ngợi gì nhiều lập tức chất vấn: “Không phải anh muốn cùng sớm tối ra vào gặp gỡ với cô giáo người Hàn Quốc xinh đẹp kia đấy chứ?”
Nếu nói trong lòng anh không khó chịu thì là giả, thời gian đầu khi quyết định sống cùng với An Dao là vì lòng tự tôn bị tổn thương, sau này cũng vì lòng tự tôn biết rằng Hình Dục sẽ không tha thứ cho mình nữa, anh cũng muốn thôi cứ sống như thế đi.
Chính là bởi vì An Dao có những ưu điểm xứng đáng được yêu thương, ví dụ như tính tình hoạt bát hay nói hay cười, ví dụ cô tình nguyện vì anh mà thay đổi thói quen lười biếng của mình, ví dụ cô hết lần này tới lần khác thì thầm vào tai anh câu “Em yêu anh”.
Nhưng, khi sự dễ chịu đó dần dần chuyển thành những trận cãi vã không ngừng nghỉ, Hình Khải tin rằng cuộc tình này đã mất đi ý nghĩa nguyên sơ của nó.
Đương nhiên, anh cũng không dám tự nhận mình là người chồng tốt.
An Dao kiên quyết không đồng ý, mặc dù cô cũng đã có dự cảm rằng họ không thể tiếp tục cho tới khi kết hôn, nhưng không người phụ nữ nào chấp nhận đối diện với sự thật bị vị hôn phu của mình vứt bỏ cả.
Gia đình họ An hết bà cô này tới bà dì khác tới thăm, Hình Khải một mặt phải nghênh đón cuộc thi kiểm tra đẳng cấp, một mặt phải ứng phó với sự “cuồng nhiệt hỗn loạn” của họ hàng thân thích nhà họ An. Nhưng Hình Khải không trốn tránh trách nhiệm, dù sao hồi đầu quyết định sống chung anh cũng chẳng hỏi ý kiến ai vì vậy chia tay cũng không cần phải được ai đó cho phép. Chỉ là nửa tháng sau đó, việc này khiến anh mệt mỏi vô cùng, khuôn mặt gầy sọm đi trông thấy.

Tháng 1 năm 2004.
Hình Khải và An Dao trải qua ba tháng chiến tranh lạnh, chính thức chia tay.
Yêu thương một thời gian, cuối cùng trở thành người xa lạ, khiến cả hai người bọn họ không ai cảm thấy dễ chịu cả.
Hình Khải nhớ lại trước kia, trong lúc bồng bột anh đã chấp nhận đối phương, và đã kết thúc tình yêu của mình trong bất lực. Bây giờ, không thể không đối mặt với hiện thực, anh vẫn là một người đàn ông chưa trưởng thành, vẫn là một tên tiểu tử đầy tật xấu.
Sự tùy hứng của bản thân, khiến ba người bị tổn thương, muốn hối hận cũng đã muộn.
Đồng thời, cuối cùng anh cũng nhận ra rằng, thích thì mãi mãi thích, cho dù bản thân có muốn bác bỏ tình cảm đó đến thế nào.
Không biết An Dao lấy đâu ra dũng khí, mà lại hẹn Hình Dục gặp mặt.
Hai người ngồi trong vườn hoa bên đường, Hình Dục nhìn An Dao lúc này vẫn đang đau đớn khôn nguôi, nhưng cô không sao thốt ra được một lời để an ủi bạn.
“Hình Dục, hôm nay mình sẽ không làm khó cậu, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau như trước kia được không?”
“Chúng ta không thể quay lại trước kia nữa.” Hình Dục bình tĩnh đáp.
“Mình… lúc ấy mình bị điên rồi, không nên trút giận vào cậu.” An Dao buồn bã, nói: “Giờ nhớ lại những gì mình đã làm, mình thật sốc với chính mình.”
Chuyện hủy hôn đã kéo dài lâu như thế, An Dao cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng khi tất cả lắng lại, cô mới ngộ ra rằng, mình đã từng làm bao nhiêu là việc ngốc nghếch. Huống hồ, Hình Dục lại hoàn toàn không dương oai giễu võ trên tư thế là người thắng cuộc, rõ ràng cô đã trách nhầm Hình Dục. Có điều không phải việc gì cũng có thể nói “sớm biết thế”, chuyện gì phải trải qua thì nên trải qua.
“Cậu nhầm rồi, người bị tổn thương không phải mình, mà là người đàn ông định nắm tay đi nốt nửa cuộc đời còn lại cùng cậu kia.” Hình Dục thở hắt ra, nói tiếp: “Mình chẳng cao thượng như cậu nghĩ đâu, và cũng chẳng phải là người bị hại gì gì cả. Mình vẫn luôn nghĩ, nếu có một ngày mình đi rồi, Hình Khải nên giao cho ai chăm sóc đây…” Nói xong, cô đứng dậy bỏ đi.
Nghe xong, An Dao nhìn theo bóng bạn, thở dài.
Nhớ lại những ngày đã qua, lần đầu gặp Hình Khải, cô đã yêu anh, đã trúng tiếng sét ái tình với anh. Con đường này là do cô tự chọn, thậm chí cô còn đưa ra cho mình tình huống xấu nhất, nếu cả đời này Hình Khải không yêu cô, hoặc đối với cô lạnh nhạt, cô cũng cam tâm tình nguyện chấp nhận.
Song, cô đã đánh giá quá cao tình yêu của mình, yêu một chút, mà lại muốn có được nhiều hơn, khi không đạt được kết quả như mong muốn, cô bắt đầu coi tất cả những người khác là kẻ thù, vô tình đánh mất con người đáng yêu trước kia của mình.
Lúc này, An Dao đột nhiên như nghĩ ra điều gì, sững lại một lát, rồi gọi: “Đợi đã Hình Dục!”
Cô vội vàng chạy đuổi theo Hình Dục, vừa đuổi vừa hỏi: “Cậu nói câu đó là có ý gì, cậu định đi đâu? Hình Khải có biết không?”
Hình Dục mím môi không để lộ ra nụ cười, trả lời mà như hỏi lại: “Cũng may cậu còn trẻ, mình hi vọng cuộc hôn nhân sau cậu sẽ hạnh phúc hơn. An Dao, quên hết những chuyện không vui đi, chỉ nhớ đến những quãng thời gian vui vẻ, nếu cậu cũng đã từng hối hận. Được không?”
An Dao lẳng lặng gật đầu, chằm chằm nhìn theo bóng Hình Dục đang đi xa dần, không hiểu được hàm ý trong nụ cười của bạn, hình như trong đó có chút bi thương.
Từ sau khi Hình Khải trở lại cuộc sống độc thân, gia đình họ Hình dần dần khôi phục lại cuộc sống trước kia. Hàng ngày Hình Dục về nhà đúng giờ, trong lúc Hình Khải kiệm lời hết sức, cô quan tâm tới Hình Khải từ những thứ nhỏ nhặt nhất, giúp anh nhanh chóng thoát khỏi bóng đen của cuộc hôn nhân thất bại.
Hình Khải cảm nhận được một cách sâu sắc sự ấm áp và bao dung mà người nhà có thể mang lại cho mình. Anh giờ đã hiểu rồi, tình thân mới là thứ tình cảm đáng tin cậy nhất trên thế giới này, cho dù bạn có đáng ghét tới đâu, người duy nhất không vứt bỏ bạn chính là người nhà bạn. Họ dang rộng vòng tay, mãi mãi là cảng tránh gió của chúng ta.
Sau bữa cơm tối.
“Tiểu Dục, chuyện anh nói với em, em đã quyết định chưa?”
Hình Khải giục giã nói, tháng sau là anh phải đi rồi, tên của người nhà đi theo vẫn đang bỏ trống.
“Em không đi, em không biết ngoại ngữ.”
“Anh có nói em chạy sang Hàn Quốc lấy anh đẹp trai đâu, không biết ngoại ngữ thì làm sao? Hơn nữa đại sứ quán được xây dựng giống như biệt thự vậy, không bảo em sang đấy chịu khổ đâu mà sợ, ăn này chơi này đều đầy đủ cả, đồng nghiệp cũng là người Trung Quốc. Vả lại còn có anh nữa mà.”
“Nếu đi thì ít nhất cũng phải khoảng hai năm, còn phải nhìn vào biểu hiện của anh mới có thể quyết định bao giờ được về nước. Em không đi.” Hình Dục vừa xem ti vi vừa chậm rãi nói.
Hình Khải tặc tặc lưỡi, dịch dịch ghế sang gần chỗ Hình Dục, giở giọng đáng thương tội nghiệp ra: “Em thật sự nỡ để anh một mình cô đơn nơi xứ người sao?”
“Nghe nói nước ngoài chỗ nào cũng có gái đẹp, anh sẽ không cô đơn đâu.”
“Nhân viên ngoại giao sao có thể yêu người nước ngoài.”
Hình Dục từ từ nhướn mắt lên: “Thật hay giả?”
“Em nghĩ anh đang lừa em à? Để chắc chắn nhân viên ngoại giao công tâm chấp pháp, có quy định rõ ràng rồi mà. Không tin thì em đi đọc xem, ở trên bàn anh có một bản đấy.”
“Ồ.”
“Ồ cái gì, có em ở cạnh, anh không cần bất kỳ người nào khác. Huống hồ anh sang đó bận tối mắt, làm gì có thời gian mà đi tìm hiểu yêu đương.”
Hình Khải suy nghĩ kĩ càng, mỗi một quyết định của anh, về cơ bản đều liên quan tới Hình Dục.
Dự định ban đầu của anh chưa từng thay đổi. Lùi một bước để tiến ba bước, anh có thể chấp nhận chuyện cô không yêu mình, nhưng quyết không cho phép cô rời khỏi tầm mắt anh. Bởi vì, anh vốn không thể rời xa người con gái này, từ năm mười lăm tuổi cô ấy đã bước vào cuộc sống của anh.
Cô không tuyên bố sẽ giam giữ anh mãi mãi, nhưng lại bắt mất hồn anh mang đi.

Anh hận anh yêu em – Chương 33 – Cảm giác ôm em vào lòng, thật hạnh phúc

Lần này Hình Khải sẽ sang nhậm chức ở đại sứ quán cộng hòa nhân dân Trung Hoa đặt tại Hàn Quốc.
Đại sứ là một cấp lãnh đạo trong hàm ngoại giao, dưới đại sứ còn có rất nhiều những chức vụ khác. Họ lần lượt phân theo thứ tự cao thấp mà được gọi là: Công sứ, tham tán công sứ, tham tán, bí thư thứ nhất, bí thư thứ hai, bí thư thứ ba, tùy viên. Ngoài ra, còn có các tùy viên quân sự khác.
Chức vụ mà Hình Khải đảm nhận lần này là bí thư thứ ba, dựa vào năng lực cá nhân của anh, anh được phân về bộ nào đó.
Nói gì thì nói Hình Khải mới tốt nghiệp mà đã may mắn được cất nhắc vào vị trí này, rõ ràng anh đã bỏ không ít công sức vào đó.
“Tiểu Dục, em không đi cùng anh thật à?”
Hình Khải hỏi với giọng bất mãn, Hình Dục sau cả đêm suy nghĩ đã đưa ra câu trả lời từ chối. Thực ra anh không có ý định ở lại Hàn Quốc làm quá lâu, nói thẳng ra thì là, anh chỉ cần chút kinh nghiệm và quá trình công tác trong lý lịch, để có thể bước những bước rộng hơn trong con đường công danh sự nghiệp sau này khi quay về nước.
“Anh đi sớm về sớm, em đợi anh khải hoàn quay về.” Hình Dục cười cười.
Hình Khải vẫn không chịu từ bỏ: “Em suy nghĩ thêm đi.”
“Hình Khải, em muốn hỏi anh một câu, trước khi em bước chân vào nhà họ Hình anh sống thế nào?”
“Hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, chơi game, bao gái, đại khái là thế, sao nào?”
Hình Dục vuốt vuốt má anh, cô lo sự thay đổi môi trường sống sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của Hình Khải, nhưng Hình Khải bản tính đã là kiểu người thích dựa dẫm phụ thuộc, không phải vì anh sợ hãi điều gì, mà là anh thiếu cảm giác an toàn, vì vậy gia đình vô hình trung đã trở thành nơi anh khao khát được trở về mỗi ngày nhất.
Về chuyện này, Hình Phục Quốc không tránh khỏi bị luận trách nhiệm, ông đã không cho con trai một tuổi thơ tươi đẹp tròn vẹn, khiến Hình Khải luôn sống trong trạng thái mơ màng lẫn lộn.
Thời gian đầu, khi Hình Dục thu dọn đống truyện tranh giúp anh đã đọc được một câu anh viết, nhìn nét chữ, có lẽ được viết khi đang học cấp hai: Tại sao phải sống? Chết đi liệu có ai biết không?
Từ ngày đó trở đi, Hình Dục đã biết Hình Khải thèm một gia đình ấm áp biết bao.
Hình Dục quay người, nhìn thẳng vào mắt Hình Khải, chầm chậm nói: “Mỗi người sau khi trải qua một vài chuyện sẽ càng hiểu bản thân mình hơn, đấy là cái giá của sự trưởng thành, không hẳn đã là chuyện xấu.”
“Em tự nhận là em già dặn sao?” Hình Khải hỏi lại.
Hình Dục không tiếp lời, ngồi xuống giúp anh gấp quần áo, người là động vật quần cư, một khi cảm thấy cô đơn buồn bã, tự nhiên sẽ tìm cách để loại trừ sự cô đơn.
“Đúng rồi, chẳng phải anh nói hàng năm đều có kỳ nghỉ phép về thăm gia đình sao? Em đoán lần này anh đi cũng không quá lâu, quần áo bỏ bớt lại được không?”
Hình Khải lười nhác ngồi xuống chiếc giường mềm mại, hỏi với giọng chất vấn: “Em hãy nói thật đi, có phải trong lòng em có người con trai thanh mai trúc mã nào không?”
Hình Dục sững lại: “Sao anh hỏi thế?”
“Vừa rồi em hỏi về tuổi thơ của anh, chắc chắn là nghĩ tới tuổi thơ của mình! Nói nói nói mau, anh phải đấu với hắn ta một trận.”
Hình Dục phì cười: “Hồi nhỏ em toàn chơi một mình. Đá cầu, nhảy dây, cắt giấy… toàn chơi một mình thôi.”
“Nhảy dây mà nhảy một mình?”
“Vâng. Buộc một đầu vào cây, muốn nhảy bao lâu thì nhảy.”
“Không ai chơi với em à? Xem ra nhân duyên của em khi còn nhỏ còn kém hơn anh nhỉ?”
“Ai nói thế, là em không thích chơi với người khác thôi.”
Hình Dục không may mắn như Hình Khải, cho dù không có người thân bên cạnh nhưng vẫn có rất nhiều người quan tâm, bố mẹ cô thường xuyên đi chiến đấu ở những vị trí tiền tiêu nhất trên khắp mọi miền đất nước, còn sự ra đời của cô là một sự cố. Đương nhiên, chuyện này do cô nghe được từ miệng mẹ sau khi hiểu chuyện, tình cảm giữa bố mẹ cô không sâu đậm gì, có thể nói cuộc hôn nhân của họ là do bố mẹ hai bên quyết định. Các bậc phụ huynh mặc dù thỉnh thoảng vô tâm để hở ra một vài câu, nhưng lại quên rằng có những lời không thể nói bừa, sẽ khiến đám trẻ con già trước tuổi bị vỡ mộng tưởng.
Hình Khải nheo mắt lại quan sát Hình Dục…
Mặc dù miệng cô vẫn cười, nhưng Hình Khải cảm thấy chẳng có gì thú vị cả, ít nhất thì anh còn có Đặng Dương Minh làm bạn, Hình Dục thì đúng là quá thảm.
Hình Khải nhấc chân lên dùng mũi chân cọ cọ vào sống lưng cô, nói: “Anh muốn bàn với em một việc, đợi khi nào chúng ta ba mươi tuổi, nếu em vẫn chưa lấy chồng anh cũng chưa tái hôn, thì coi như chúng ta gá ghép với nhau để qua ngày, lấy anh có được không?”
“Ba mươi tuổi? Còn năm sáu năm nữa, đến khi ấy rồi hãy nói.” Thái độ của Hình Dục rất thản nhiên.
“Ái chà chà, em đừng thu dọn đồ nữa, nói chuyện đi.” Hình Khải chép miệng ngồi thụp xuống cạnh Hình Dục, đặt mông ngồi luôn lên đống quần áo.
“Em không thể đưa ra một lời hứa không thiết thực. Anh đừng ngồi đè lên quần, sẽ tạo thành nếp gấp đấy.”
Hình Dục đẩy đẩy Hình Khải, rút đống quần áo dưới mông anh ra.
Hình Khải băn khoăn từ chiều tới tối, anh sắp đi rồi, Hình Dục còn chưa thể cho anh một câu trả lời chính xác, nhưng bao nhiêu dấu hiệu kia đều cho thấy trong lòng cô không có người con trai nào khác cả? Chuyện gì thế này?
Hình Khải mang theo băn khoăn trong lòng tới tận lúc ăn cơm, trên ti vi đang chiếu một bộ phim nhiều tập nào đó, diễn biến của câu chuyện không rõ ràng lắm, nhưng có một đoạn ngắn khiến Hình Khải phải chú ý, nữ chính bị mắc bệnh ung thư máu, để tránh cho nam chính phải chịu buồn đau quá độ, nên nữ chính đã đề nghị chia tay, thậm chí còn hôn người đàn ông khác trước mặt nam chính.
Hình Khải đột ngột nhìn khuôn mặt nhỏ bé trắng trẻo của Hình Dục, đặt bát đũa xuống, kéo cô ngồi lên đùi mình chăm chú quan sát.
“Sao thế?” Hình Dục vuốt vuốt mái tóc vẫn còn ướt.
“Không. Chỉ là muốn nhìn em thôi.” Hình Khải dùng lòng bàn tay cọ cọ vào môi cô, anh không nên nghĩ theo chiều hướng tiêu cực, nhưng lại không kìm được suy nghĩ hỗn loạn của mình.
“Phải rồi, em đang làm ở bệnh viện phải không?”
“Vâng.”
“Ngày mai anh đến bệnh viện của bọn em chụp phim, gần đây cảm thấy phổi hơi tức thở.”
“Khó chịu thế nào?”
“Tức thở lắm, đặc biệt là khi ngủ.”
Hình Dục bắt đầu lo lắng, vội vàng đứng bật dậy: “Vậy đừng đợi đến ngày mai, đi luôn bây giờ đi.”
“Ôi trời, không nghiêm trọng đến thế đâu, ngày mai hãy hay.”
“Anh bị thế bao lâu rồi? Sao không nói gì với em? Chẳng phải anh vừa làm kiểm tra sức khỏe tổng thể à? Báo cáo xét nghiệm đâu mau đưa em xem.” Hình Dục đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Vừa tức thở đấy, có lẽ gần một phút.
“Kết quả kiểm tra tất cả các mục đều bình thường, chắc không có chuyện gì lớn đâu, em đừng căng thẳng quá, anh chỉ nói thế thôi.” Hình Khải kéo cô ngồi xuống ghế, về cơ bản anh đã xác định được vị trí của mình trong lòng Hình Dục, đồng thời cũng chứng minh được rõ ràng Hình Dục có chuyện giấu anh.
“Kiểm tra lại một lần nữa đi? Em sẽ nói với chủ nhiệm, có thể lấy kết quả ngay.”
“Ừ, anh nghe em.” Hình Khải cúi đầu và cơm. Anh cố tình sắp xếp như thế, Hình Dục ở bên đưa anh đi khám, tiện thể cũng bảo cô kiểm tra sức khỏe luôn, nếu cô từ chối làm xét nghiệm máu, thì chắc chắn là có bệnh gì đó đang giấu.
Sáng sớm hôm sau, họ cùng đến bệnh viện nơi Hình Dục làm.
Hình Khải nhìn thấy đủ mọi bệnh nhân khiến anh nhíu chặt mày lại, nói thật không có bệnh chẳng ai muốn chạy tới bệnh viện làm gì. Ồ, anh chính là người như thế.
“Anh, đi xét nghiệm máu.” Hình Dục cầm một tờ hóa đơn trên tay, người mặc blu trắng đi về phía Hình Khải.
Hình Khải thấy vẻ nghiêm túc của cô, trước ngực còn đeo ống nghe, rất có phong thái của một nữ bác sĩ làm việc cẩn thận.
“Bình thường em làm ở đâu?”
“Phòng cấp cứu.”
“Hả? Nơi đấy máu me lắm.” Hình Khải chưa bao giờ thật sự quan tâm tới công việc của Hình Dục, dù sao gia đình cũng không thiếu tiền tới mức phải cần tới lương của cô.
Hình Dục chỉ cười không nói, lúc này, có người gọi giật Hình Dục từ phía sau.
Nụ cười trên môi Hình Khải vụt tắt, dù sao cũng từng là vợ chồng một thời gian, giọng nói vẫn nhận ra được. Anh quay người lại, nhìn An Dao: “Lâu rồi không gặp.”
“Gần đây khỏe không?” An Dao rất bình thản, mỉm cười bước tới, cô nhìn Hình Dục cười gật đầu như muốn chào, mặc dù cô và Hình Dục cùng thực tập trong một bệnh viện, nhưng hai người khác khoa, nên ít có cơ hội gặp mặt.
Hình Dục gật đầu mỉm cười, biết ý đứng lui ra một chút.
Hình Khải gượng gạo cười đáp lại: “Anh vẫn thế, còn em?”
An Dao khẽ thở mạnh: “Rất ổn, nhớ lại những gì em đã làm trước kia, em rất muốn xin lỗi anh, nhưng lại không đủ dũng khí.”
Hình Khải sững lại. “Xin lỗi? Là có ý gì?”
An Dao ngồi xuống chiếc ghế cạnh hành lang, tay nghịch nghịch chiếc ống nghe đeo trên cổ, điềm nhiên cười: “Em đã quá kỳ vọng vào hôn nhân, em cứ nghĩ chúng ta sẽ sống hạnh phúc vui vẻ với nhau cả đời giống như những câu chuyện trong tiểu thuyết tình cảm, giờ nghĩ lại… thật ấu trĩ.” An Dao mím chặt môi, nói tiếp: “Không phải là vì anh đối với em không tốt, anh chẳng sai gì cả, mà là em luôn vờ hồ đồ, biết rõ em không phải là nữ chính trong câu chuyện của anh, mà vẫn cứ gượng ép bản thân…” Nhớ lại trước kia, Hình Khải thật sự đã cư xử với cô tử tế hết mức có thể rồi, nhưng trong sự tử tế đó thiếu yếu tố tình yêu.
Hình Khải trầm mặc hồi lâu, từ từ ngồi xuống cạnh An Dao, cười nói: “Chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa, nhìn thấy em bây giờ tươi tắn thế này anh cũng yên tâm. Anh sắp đi rồi, có lẽ lần này đi phải vài năm nữa mới có thể gặp lại em.”
“Anh vẫn quyết định ra nước ngoài làm việc?”
“Ừ, tháng sau lên đường, nhưng… chắc chắn không phải anh đi vì cô giáo Hàn Quốc như em nghĩ đâu, ha ha.” Hình Khải trêu.
“…” An Dao ngượng ngùng vuốt vuốt tóc, nói: “Đấy là lời nói trong lúc tức giận, thực ra từ lâu em đã biết người anh yêu là Hình Dục, có điều Hình Dục hình như không hiểu điều này.”
Hình Khải cười không đáp, Hình Dục sao có thể không hiểu, vờ ngốc theo thói quen mà thôi.
“An Dao, em giúp anh một việc được không?”
“Vâng, anh nói đi.”
Hình Khải xé một mẩu giấy trên bao thuốc lá ra, vừa viết vừa nói: “Giúp anh để ý tới sức khỏe của Hình Dục, đây là số điện thoại của anh ở Hàn Quốc, nếu có chuyện gì, em hãy gọi cho anh ngay, cảm ơn em.”
An Dao cầm số điện thoại trong tay khẽ khựng lại: “Hình Dục cô ấy bị làm sao?”
“Chưa rõ, nhưng anh cảm thấy có lẽ tình trạng sức khỏe của cô ấy không ổn lắm. Cô ấy rất ít khi ốm, nhưng có một lần ốm rất nặng, khi anh phát hiện ra, cô ấy đã ngất trên nền, sắc mặt trắng bệch tay ôm chặt ngực. Đương nhiên, anh cũng hi vọng là do mình quá đa nghi…” Hình Khải lo lắng chau mày: “Còn nữa, em đừng đi hỏi cô ấy nhé.”
Nghe nói như thế, An Dao đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, vào hôm chúng ta chia tay, Hình Dục từng nói với em rằng, phó thác anh cho em cô ấy mới yên tâm đi, nhưng không nói là sẽ đi đâu, lẽ nào cô ấy?…”
Hình Khải giật thót mình, trời ơi! Không phải là thật chứ?!
Hai người lập tức cùng thỏa thuận, An Dao nhận sự ủy thác của Hình Khải “theo dõi” nhất cử nhất động của Hình Dục, chỉ cần phát hiện ra bất kỳ manh mối nào là phải thông báo cho anh ngay. An Dao thấy Hình Khải vì Hình Dục mà tỏ ra lo lắng sốt sắng, nếu nói hoàn toàn không có cảm giác gì thì là nói dối, nhưng cô còn có thể thế nào nữa, trong mắt Hình Khải hoàn toàn không còn có cô nữa, cô đành phải lui về sau sân khấu chúc phúc cho họ.
Phải rồi, con trai của viện trưởng đang theo đuổi cô, lần này, cô sẽ suy nghĩ thật kĩ con đường tương lai cho mình.
Đúng thế, họ đều đã thay đổi rồi.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Lamborghini Huracán LP 610-4 t