Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Anh hận anh yêu em - trang 18

Chương 34 – Anh hít thở cũng chỉ vì em

Đúng như dự đoán của Hình Khải, Hình Dục không chịu làm xét nghiệm máu. Lý do mà cô đưa ra là: mình rất khỏe mạnh, không cần thiết phải làm xét nghiệm đó.
Ôi, phải thế nào đây, chuyện gì thì cũng không thể suy nghĩ sâu xa hơn được. Hình Khải buồn bực, từ sáng sớm ngồi tới tận sáu giờ tối, thần trí hoang mang, cho tới tận khi Hình Dục kết thúc buổi thực tập của mình, cả hai mới quay về nhà.
“Chú ý đèn đỏ!” Hình Dục kinh ngạc khi thấy bánh xe lao thẳng vào đường dành cho người đi bộ, cũng may lúc này không có ai sang đường.
Hình Khải đạp phanh gấp, đột ngột dừng lại, cả hai lao mạnh về phía trước.
Hinh Dục lấy tay sờ vào trán Hình Khải, những giọt mồ hôi mát lạnh dính vào lòng bàn tay cô, cô vội vàng rút ra mấy tờ giấy ăn lau mồ hôi cho anh, ân cần hỏi: “Anh sao thế? Kết quả kiểm tra cho thấy anh không những bình thường mà còn hết sức khỏe mạnh nữa mà?”
Hình Khải không nghe thấy Hình Dục nói gì cả, chỉ biết lòng anh càng nghĩ càng rối bời hoang mang, anh đánh xe về lại đường thẳng, dừng lại bên lề đường, bước xuống xe: “Anh đói rồi, đi ăn cơm với anh.”
Hình Dục nhìn vào tiệm ăn bên đường, vâng lời.
Còn nhớ hồi cô mới đến Bắc Kinh, còn không biết thế nào là quán ăn nhanh, Hình Khải chê cười cô là đồ nhà quê, mặc dù cho tới bây giờ cô đã từng ăn một lần, nhưng vẫn không hiểu tại sao hai miếng bánh mì tròn tròn kẹp thêm miếng thịt ở giữa có gì mà đắt tới mười mấy tệ một cái.
Thông thường Hình Dục đi mua, Hình Khải ngồi ở bàn đợi, nhưng hôm nay, Hình Khải lại chủ động chạy ra quầy phục vụ, còn dặn Hình Dục ngồi yên đó đừng có chạy linh tinh.
Không lâu sau, rất nhiều những món ăn nhanh được bày khắp bàn, Hình Khải đặt một cốc sữa nóng xuống trước mặt Hình Dục, nghĩ kĩ lại thấy xấu hổ, quen nhau tám chín năm rồi, đây là lần đầu tiên anh “phục vụ” Hình Dục.
“Này, em đi đâu?” Hình Khải thấy cô đứng dậy.
“Đi rửa tay, anh cũng đi đi, ở bệnh viện nhiều vi khuẩn lắm.” Hình Dục quay đầu lại cười cười.
“Ừ… em đi trước đi.” Hình Khải chăm chú quan sát bước chân Hình Dục, gần như rất vững chắc.
Vài phút sau Hình Dục quay lại chỗ ngồi giục Hình Khải đi rửa tay.
Khi Hình Khải rửa tay xong quay lại… Hình Dục đã bóc tờ giấy bọc ngoài chiếc Humburger ra gấp xuống, tiện lợi tới mức Hình Khải chỉ cần cầm lên là ăn được; Hình Khải không quen ăn khoai tây chiên chấm với nước sốt cà chua vì vậy cô lại bóp sốt cà chua vào nắp hộp đựng cánh gà rán. Đồ uống được đặt cạnh tay anh ở vị trí anh không dễ đụng phải. Tất cả đồ ăn đều được mở ra và đặt hướng về phía Hình Khải. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ Hình Khải tới ăn thôi.
… Một cảnh tượng vốn hết sức quen thuộc, Hình Khải hôm nay lại thấy cảm khái muôn phần, thật không thể trách anh đã quá dựa dẫm vào Hình Dục, cô luôn có thói quen làm mọi việc hết sức chu đáo, khiến anh không thể tìm ra bất kỳ sơ hở nào.
Hình Dục mím môi uống sữa, vô tình để ý tới hốc mắt của Hình Khải, cô suýt chút nữa thì phì cả sữa ra ngoài, cười hỏi: “rút cuộc là anh làm sao mà mắt lại đỏ thế kia?…” Hình Dục nhìn thành phần đồ ăn ghi trên bao bì, không có thứ nào có ớt cả, huống hồ Hình Khải đâu sợ ăn cay.
Hình Khải cúi đầu im lặng, anh không còn là chàng trai sốc nổi mấy năm trước nghĩ gì hỏi nấy nữa, anh đã biết quan tâm tới tâm trạng của Hình Dục, cũng biết cân nhắc xem câu hỏi mà mình đặt ra liệu có làm khó cô không, nhưng anh không thể khống chế được đầu mình suy nghĩ lung tung, chìm vào trong nỗi khủng hoảng kỳ lạ.
“Chuyện kia… anh đã nghĩ rồi, từ sau khi kiến quốc, chưa có ai vừa tròn hai mươi tư tuổi mà gánh vác được trọng trách của chức vụ bí thư thứ ba, anh sợ mình không làm được, hay là tạm thời không ra nước ngoài nữa, bắt đầu từ một chức vụ thấp nhất, vài năm sau có kinh nghiệm sẽ đi sau, thế nào?…” Hình Khải không đùa, mặc dù hủy bỏ kế hoạch sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ thênh thang của anh, bố cũng sẽ nổi trận lôi đình, nhưng anh không sao có thể thuyết phục bản thân mình cứ thế này mà rời bỏ Hình Dục.
Hình Dục sững lại, nói: “Chính vì không ai được ngồi vào vị trí này ở tuổi hai mươi tư nên anh càng phải trân trọng nó hơn, em không cho rằng quyết định lúc này của anh đáng để đưa ra bàn bạc.”
“Em thật sự muốn anh đi sao?”
“Anh muốn nghe em nói thật không?”
“Ừ…” Hình Khải trầm tư.
“Đương nhiên em không muốn anh đi, nhưng chuyện này liên quan tới tương lai của anh, đợi sau này khi anh quay về rồi, thân phận và kinh nghiệm sẽ hoàn toàn khác hẳn. Em thích thấy nhiều người nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ.” Hình Dục xé một cái gà rán đưa lên miệng anh, cố mỉm cười thật tươi nói: “Đừng nói với em rằng, vì em không chịu đi cùng nên anh mới quyết định ở lại, nếu thế thật thì chắc chắn em sẽ cười nhạo anh.”
“…” Hình Khải ngập ngừng, định nói gì lại thôi, cắm cúi ăn Humburger.
Sau khi ăn no, anh cầm tay Hình Dục, không muốn lái xe mà muốn cùng cô đi dạo.
Đèn lồng treo rực rỡ, đèn neon lấp lánh, Hình Khải và Hình Dục tay nắm tay, lững thững bước đi không mục đích, những cặp tình nhân đi dạo gần đó, thỉnh thoảng vọng tới tiếng cười nói vui vẻ.
“Phải rồi, Tiểu Dục, em có nơi nào đặc biệt muốn đến không?”
“Dạ? Anh nói bây giờ ấy hả?”
“Không, chỉ muốn hỏi có nơi nào em thích đi du lịch không, còn một tháng nữa anh mới đi, chúng ta đi chơi một chuyến được không?” Hình Khải siết chặt những ngón tay cô.
Hình Dục ngẩng đầu lên nghĩ ngợi: “Em chưa bao giờ được thấy biển…” cô vừa nói xong, Hình Khải đã gọi điện đặt vé: đặt hai tấm vé bay thẳng tới đảo Hải Nam. Càng nhanh càng tốt.
Hình Dục nhón chân lên định giật lấy điện thoại của anh: “Làm gì mà vội vàng thế, em còn phải xin nghỉ phép đã.”
Hình Khải nâng cánh tay lên cao, nhanh chóng kết thúc việc đặt vé, ngay sau đó quay sang nhìn Hình Dục chớp chớp mắt: “Chuyến bay sáng mai, vé anh đã đặt xong rồi, khoảng sáu bảy giờ là đến Hải Nam, khách sạn cũng đặt xong rồi. Ở ngay cạnh bờ biển, chỉ cần mở cửa sổ ra là nhìn thấy biển.”
“…” Hình Dục xịu mắt xuống, nhưng rõ ràng không từ chối lần du lịch đột xuất này, dù sao chuyện cũng đã rồi, ngược lại cô còn sốt sắng hơn, nói: “Chúng ta mau về nhà thu dọn hành lý thôi, trong lúc cuống quýt dễ bỏ sót hoặc mang nhầm lắm.”
“Trời ạ! Ở đó trời rất nóng, mang mấy bộ quần áo mùa hè đi là được rồi.” Hình Khải vòng tay ôm vai cô, làm gì có cô gái nào thích suốt ngày chỉ ở trong nhà, còn tên đàn ông ngốc nghếch không hiểu chuyện là anh lại bỏ sót mất điểm này.
***
Hoàng hôn ngày hôm sau, trên bãi biển ở đảo Hải Nam.
Hình Dục đứng trước biển bao la không thấy bờ bến, như có thêm sức sống.
Hình Khải đặt vào tay cô một quả dừa, cô hút một hơi, nước dừa lạnh và ngọt mát khiến cổ hỏng thật dễ chịu, cô vui vẻ nheo mắt lại, đi chân trần trên cát nhảy nhót đầy sung sướng.
Sẩm tối, du khách đốt lửa trại suốt đêm, sóng biển xô nhau tạo ra những âm thanh vui tai, gió biển tấp vào mặt, thật sự là quá thoải mái.
Anh nhìn theo bóng dáng vui vẻ nhảy nhót như chú thỏ con của Hình Dục, chưa bao giờ thấy cô cười thoải mái như thế, thậm chí cuồng chân chạy loạn trên cát, gần như quên hết tất cả mọi thứ. Chuyến đi này quả không uổng phí.
Hình Khải đặt lon đồ uống xuống, lén lút chạy theo bước chân cô, đột nhiên bế bổng cô lên, Hình Dục kinh hãi hét lớn, nhưng rất nhanh chóng thích ứng ngay với độ cao, khúc khích cười không ngớt.
“Anh, biển đẹp quá… cảm thấy tất cả mọi phiền não đều biến mất.”
Hình Khải cười gật đầu, lật tay đẩy cô ra sau lưng mình. Hình Dục ôm chặt lấy cổ anh, ngắm nhìn biển mênh mông xa xa, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Hình Khải cõng cô đi ra sát bờ biển, bóng hai người in trên triền cát trắng, ánh trăng bàng bạc chiếu lên bóng hai người dính vào nhau đổ dài dưới nền, dính chặt không rời.
Hình Khải đi gần tới bờ biển, nước biển mát lạnh ập tới vỗ lên đầu gối anh, khiến một đám bọt tung lên trắng xóa. Hình Dục liếm liếm nước biển bắn lên môi: “Mặn quá…” Nói rồi cô lấy khăn tay ra lau mặt cho Hình Khải, độ muối trong nước cao cũng khiến làn da bị tổn thương.
“Tiểu Dục, vừa rồi em nói có… ưu phiền?” Hình Khải nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không kìm được lên tiếng thăm dò.
Ngón tay Hình Dục ngừng lại: “Em chỉ là nói ra cảm xúc tức thời, không ưu phiền gì cả.”
Sắc mặt Hình Khải trầm mặc, xóc xóc cô lên, rồi tiếp tục chầm chậm bước, gió biển làm rối tung mái tóc dài của Hình Dục, một tay cô giữ tóc, tì cằm lên vai Hình Khải, nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác ngọt ngào và không gian yên tĩnh không dễ dàng có được này.
“Tiểu Dục, nếu em thích biển đến thế, đợi khi nào chúng ta già, sẽ về sống gần biển được không?”
“Phải già tới thế nào?” Cô buồn buồn hỏi.
“Năm, sáu mươi tuổi, đến khi ấy chúng ta đều đã nghỉ hưu rồi, đương nhiên có thể nghỉ hưu sớm, chủ yếu là em muốn thế nào thôi. Chúng ta sẽ mua một chiếc du thuyền nhỏ, có thể vi vu trên biển, khi nào em muốn ra biển anh sẽ đưa em ra, ngắm cảnh, câu cá. Nếu em chán du thuyền rồi, chúng ta có thể mua một căn nhà nhỏ gần bờ biển, cùng ngồi tắm nắng trên bãi cát vàng, uống nước dừa, anh kể chuyện cho em nghe, dù hay dù không em cũng nên chiều lòng anh mà cười mấy tiếng, phải rồi, còn có thể nướng thịt trên bãi biển nữa, anh sẽ nướng tôm nướng cá cho em ăn, em bóc vỏ tôm, thế nào?”
Hình Khải đợi rất lâu vẫn không thấy Hình Dục trả lời, anh truy hỏi hai ba lần, Hình Dục mới từ từ gật gật đầu, cô cố gắng kiềm chế, nhưng cổ họng nghẹn ngào không chịu nghe lời.
“…Vâng…”
Hình Khải thu lại nụ cười vừa hé nở trên môi, bởi vì anh cảm thấy có một chất dịch ươn ướt rơi xuống vai mình, nhưng anh vờ như không biết, cười rạng rỡ, nói tiếp: “Ăn chán hải sản rồi cũng không sao, chúng ta có thể chuyển vào núi sống, chỉ cần mở cửa sổ ra là thấy sương mây ẩn ẩn hiện hiện, mờ ảo như sống trong tiên cảnh vậy. Nói gì thì nói trình độ bắn súng của anh cũng không tồi, anh sẽ săn bắn dã thú cho em ăn, à, còn nữa, mấy năm ở trường quân sự anh học được chút ít về nghề mộc, anh có thể đóng một cái hàng rào nho nhỏ xung quanh căn nhà gỗ của chúng ta, có thể làm giàn nho trong vườn, em có thể trồng hoa nuôi chim nuôi gà nuôi vịt, nuôi thỏ cũng được. Em muốn ăn rau rừng thì chúng ta sẽ trồng rau. Phân gà phân vịt là thứ phân bón thiên nhiên tốt nhất, trái cây và rau cỏ trồng được đều là những thứ rất sạch không độc hại, ôi trời ơi, thật tuyệt vời…”
Hình Dục vòng hai tay quanh người Hình Khải, ôm anh thật chặt, cô không nói gì bởi vì nước mắt cô đang rơi lã chã không ngừng.
Hình Khải ngửa cổ ra sau cọ cọ vào trán cô, trầm giọng nói: “Tiểu Dục, anh không đùa đâu, chỉ cần em muốn…”
“Đừng nói nữa, anh… anh đừng nói nữa…” Hình Dục cắn chặt vào tay mình, để kìm lại thứ cảm xúc mà cô đang không cách nào khống chế được.
Hình Khải dừng bước, đặt cô xuống, khoanh chân ngồi xuống bờ cát mịn mượt, để cô ngồi dựa vào ngực mình.
Ánh trăng rót xuống đôi mắt long lanh đầy nước của cô, nhìn cảnh biển này, cô từ từ động đậy lông mi, ánh nhìn bỗng như nhòe đi với đủ loại màu sắc.
“Anh, cuối cùng anh cũng đã trưởng thành thật rồi.”
“…” Hình Khải làm như không thèm chấp, khẽ xì một tiếng, nói: “Này, khẩu khí của em khiến anh nhớ tới người mẹ đã mất nhiều năm của mình đấy.”
“Thật không? Nói thật, em vẫn luôn tìm cách để thay thế vị trí quan trọng ấy, em muốn anh cảm nhận được sự quan tâm của em gần gũi như chân tay mà cũng ấm áp như của người mẹ…” Hình Dục ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt to đen láy của Hình Khải, dần dần, cô như cười như không: “Anh thích em làm em gái hay là mẹ anh? Thôn trang mà em từng ở đa phần là người già, nên bảo em phải đóng vai trưởng bối cũng không vấn đề gì.”
“…” Hình Khải trợn mắt lườm cô, đột ngột cúi đầu xuống, áp môi mình lên môi cô, khẽ cắn một cái như có ý trừng phạt.
Tiểu Dục, anh muốn em làm vợ anh, ngoài em ra, anh chẳng có cảm xúc đối với bất kỳ cô gái nào. Cho dù con đường phía trước có dài tới đâu, cho dù em còn sống được mấy năm nữa, thì anh cũng chỉ cần tình yêu của em mà thôi.
Cho dù xảy ra chuyện gì, hãy nhớ rằng anh yêu em biết bao, xin đừng rời xa anh, nếu không hơi thở của anh cũng sẽ vì thế mà ngừng lại.

Anh hận anh yêu em – Chương 35 – Bí mật trong nhật ký

Hình Khải đi một thời gian, dù bận dù mệt tới đâu, mỗi tối anh cũng đều gọi điện cho Hình Dục báo bình an. Đương nhiên, đó chỉ là cái mũ anh dùng để che giấu tâm trạng, anh muốn nghe giọng của Hình Dục, nghe tiếng cười của cô, tiếng cười khỏe mạnh.
Một năm nay anh thường xuyên gặp ác mộng, tỉnh dậy toàn thân ướt thẫm mồ hôi. Thực ra anh không phải là một người dễ nằm mơ, mọi người thường nói, người dễ nằm mơ lạc quan vô cùng, có khả năng tưởng tượng phong phú. Nhưng, giấc mơ của anh ngoài cái chết ra thì là máu tươi, hoặc là một màu đen kịt, chẳng phải là một giấc mơ đáng để ghi nhớ.
Bây giờ, anh đã quen với việc có một cốc nước trắng ở tủ đầu giường, bên cạnh cốc nước là mấy viên thuốc an thần, nếu hôm sau có việc phải làm, anh chỉ còn cách là uống thuốc, ép mình phải ngủ.
Nếu không có việc, anh cũng không ngủ nữa, đi ra ngoài ban công đứng hóng gió, pha cốc trà, châm điếu thuốc, nhớ lại từng chút từng chút ký ức giữa anh và Hình Dục. Anh lúc thì cười, lúc lại u buồn, giống như một ông già sống dựa vào hồi ức vậy, ngồi trên ghế bố, ảo tưởng về một tương lai không có thật.
Không phải anh không muốn cố gắng, chỉ là bởi vì, nếu Hình Dục rời khỏi thế giới này trước, tất cả sẽ vỡ tan như bong bóng.
Anh hi vọng biết bao được quay trở lại căn nhà ấm áp của họ, ăn bát mì do Hình Dục nấu.
Nhưng Hình Dục không cho phép anh hủy hoại tiền đồ, vì vậy anh sẽ thuyết phục mình, nếu đấy là tâm nguyện của cô ấy, anh sẽ cố gắng để thực hiện.
Giờ cuối cùng anh đã hiểu được lòng bố, sau khi mẹ qua đời, nguyên nhân chính khiến bố thà một mình nuôi anh khôn lớn chứ nhất định không lấy người khác.
Mặc dù anh căn bản không có nhiều ấn tượng đối với mẹ, nhưng anh có thể khẳng định, mẹ và Hình Dục cùng là một kiểu phụ nữ, lặng lẽ, dịu dàng, hiền thục.
Họ biết cách lượng sức mình để hành động, biết rằng thứ mà người đàn ông thiếu nhất chính là sự quan tâm, vì vậy họ không bao giờ cằn nhằn, không đòi hỏi, cam tâm tình nguyện bù đắp cho thiếu khuyết của tâm hồn người đàn ông, dùng đủ mọi cách mà họ cho là đúng đắp đầy mảnh đất yếu ớt đó.
Thường thì kiểu phụ nữ này không đủ yêu kiều mê hoặc, càng không thích trang điểm, nhưng có thể khiến trái tim người đàn ông dính chặt lấy họ như bị nam châm hút.
Mỗi lần nghĩ tới đây, Hình Khải đều không kìm được nhếch môi cười, chầm chậm nhìn về hướng tổ quốc… Tiểu Dục, em đã nói rằng, đợi anh khải hoàn, nói được làm được.

***

Trung Quốc.
Hình Dục vẫn bận rộn như mọi ngày, thỉnh thoảng cô cũng không biết mình đang bận gì nữa, có thể chỉ là bận ngủ, bận tỉnh dậy, bận đi làm, bận về nhà, bận chờ đợi, đợi mỗi cuộc điện thoại Hình Khải gọi về.
Tám giờ tối hàng ngày, Hình Khải sẽ đúng giờ gọi về nhà, nếu cô phải làm thêm về muộn, anh sẽ gọi thẳng tới phòng cấp cứu.
Nhưng hôm nay rất đặc biệt, phòng cấp cứu đón một người công nhân thi công bị ngã, cô chẳng còn tâm trạng đâu mà chờ điện thoại của Hình Khải, bận rộn tới tận ba giờ sáng mới xong việc.
Cô tắm rửa xong, ngồi trước bàn làm việc chải đầu, nhìn vào đồng hồ báo thức trên bàn… mặc dù cảm thấy mệt mỏi, nhưng cô không buồn ngủ chút nào, xem ra tối nay sẽ mất ngủ rồi, thế là Hình Dục mở máy tính đọc tài liệu.
Cô do dự một lát, rồi đăng nhập vào QQ, đây là công cụ chat mà Hình Khải cài cho cô, có thể để trạng thái ẩn có thể để trạng thái hiện chứng tỏ mình đang online, vì vậy, cô chọn cách đăng nhập ẩn.
Cô không ngờ là, số QQ của Hình Khải lại đang sáng, và đang gửi tin nhắn cho cô.
Thế là, cô mở khung cửa sổ chat, nhìn thấy một loạt những dòng tin offline như đang tự nói với chính mình của Hình Khải.
Hình Khải: “Anh biết em ngủ rồi, không cần quan tâm tới anh, anh chẳng có việc gì làm nên ngồi nói vu vơ thôi”
Hình Khải: “Nhưng, hôm nay không nghe thấy giọng em, có lẽ vì đã quen rồi, nên nhất thời chưa thể thích ứng.”
Hình Khải: “Di động sao không mở máy? Chưa xong việc à?”
Hình Khải: “Phải rồi, vừa rồi anh mơ thấy em bị một con sư tử lớn cắp đi mất, khi ấy anh sợ quá, ra sức chạy đuổi theo, nhưng không sao đuổi được con sư tử đáng chết ấy. Nhưng sau đó em có đoán được chuyện gì xảy ra không? Em đã tay không giết được con sư tử đó, lại còn hỏi anh là có muốn ăn thịt sư tử nướng không. Trời ơi, em nói xem sao trong mơ em lại giỏi như thế, thì anh còn phải lo lắng gì nữa, đúng không?”
Hình Khải: “Gì nhỉ, tối nay anh ăn cơm với rau cải xào cay, chắc là cay quá, cho nên nửa đêm dậy tìm nước uống, tiện thể nhắn tin cho em, cũng không có việc gì đặc biệt cả…”
Hình Khải: “Tiểu Dục, anh thật sự chẳng có việc gì đâu, em đừng nghĩ lung tung, anh chỉ là… nhớ em thôi”
Hình Khải: “Trời ơi buồn ngủ rồi, anh đi ngủ đây, em cũng ngủ sớm đi. Nếu như em cũng mơ thấy con sư tử, đừng sợ, anh vỗ ngực nói với em rằng, em tuyệt đối có thể đánh được nó! Ha ha, ngày mai gặp nhé.”

***

Hình Dục di chuột, lần lượt đọc lại những tin nhắn offline của anh, mỉm cười, mắt ươn ướt.
Ngày mai cho dù thế nào, cũng sẽ về nhà đúng giờ để nghe điện của Hình Khải. Hả? Không được, ngộ nhỡ bận quá không về được thì sao, thôi, ngày mai nghỉ phép không đi làm nữa.
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên đứng dậy, đi thẳng vào bếp. Hòa bột, trộn bột, cắt cà, băm thịt, bật bếp…
Mặc dù đã nửa đêm canh ba, nhưng phòng khách nhà họ Hình tràn ngập mùi thơm của món cà tím nấu mì.
Cô không đói, không đói chút nào cả, chỉ mong mùi hương quen thuộc này có thể bay thật xa, thật xa.
Cô ước gì có thể bay ngay tới bên cạnh Hình Khải, mặc dù cô không thể giúp gì được cho anh trong công việc, nhưng ít nhất cũng có thể nấu cho anh một bữa ăn hợp khẩu vị.
Hình Khải, nếu anh bay mệt rồi, thì dừng lại nghỉ ngơi đi. Không ai ép anh cả, thật đấy, mà cho dù có người ép anh, thì người đó nhất định không phải là em, nguyện vọng duy nhất của em là, đợi anh quay về.
Cuộc đời một con người không thiếu những cơ hội, nhưng cơ hội luôn dành cho những người đã có sự chuẩn bị.
Những thành tựu của Hình Khải về mặt ngôn ngữ nhận được những lời tán thưởng không ngớt từ đại sứ ngoại giao. Còn về nguyên nhân của việc này, nói trùng hợp thì cũng thật trùng hợp: Đúng vào ngày quốc khánh, nam nữ thanh niên trong cơ quan cùng nhau tổ chức chúc mừng ngày lễ này, phía Trung Quốc cũng tổ chức một buổi “Giao lưu hữu nghị”, nhiệt liệt mời các bạn nước ngoài tới uống trà nói chuyện, nhằm tăng thêm tình đoàn kết giữa Trung Quốc và các quốc gia khác.
Hôm ấy, bên phía Trung Quốc phái những cán bộ phiên dịch được đào tạo hết sức bài bản, bố trí ngồi bên cạnh các bạn nước khác. Và trong đó, bên phía Đức giữa đường gặp chút trục trặc nhỏ nên không thể tới buổi giao lưu này đúng giờ, gọi điện đến cáo lỗi với phía Trung Quốc, đồng thời thông báo họ sẽ tới chậm một giờ. Phiên dịch tiếng Đức được bố trí phục vụ vị đại sứ này sau khi biết tin, được sự cho phép của cấp trên, tạm thời có thể rời bàn tiệc vào toilet vài phút. Nhưng đúng lúc này, thì phía Đức vừa hay lại đến. Mặc dù không biết phiên dịch đi đâu, nhưng phía Trung Quốc quyết không để tình hình trở nên hỗn loạn, đầu tiên vẫn chào hỏi người bạn Đức bằng tiếng Anh khá lưu loát, phía bạn Đức đương nhiên cũng dùng tiếng Anh đáp lại, nhưng khi giới thiệu tới phu nhân của ông ta, phía Trung Quốc bất giác mồ hôi ròng ròng bởi vì phu nhân của người bạn Đức này lại là một người phụ nữ Pháp nhiệt tình, vừa nhiệt tình bắt tay với đại sứ vừa dùng tiếng Pháp để chào hỏi.
Lúc đầu Hình Khải đứng ở hàng thứ hai, anh không có thời gian để xin phép cấp trên, từ tốn bước đến cạnh cấp trên, khẽ nói với ông rằng, phu nhân của người bạn Đức muốn nói: bà ta đã từng tới Trung Quốc du lịch rất nhiều lần, đang khen lụa của Trung Quốc rất đẹp.
Nói thông tục một chút thì là, nghi lễ ngoại giao chính là bộ mặt của Trung Quốc, đại diện cho hình tượng và thành tựu của người Trung Quốc, không được để xảy ra dù chỉ là một chút sơ suất. Lần này, nhờ có Hình Khải giúp cấp trên giải vây tại trận, cấp trên không suy nghĩ nhiều, chỉ thị cho Hình Khải nói lại với phu nhân người Đức rằng: “Trung Quốc hoan nghênh bà.”
Còn Hình Khải, tất nhiên không bỏ lỡ bất kỳ một cơ hội xuất đầu lộ diện nào, anh không những thể hiện thái độ thân thiện của người dân Trung Quốc dành cho người dân Pháp, mà còn dùng tiếng Đức để lên tiếng mời người bạn Đức nếu có dịp cùng phu nhân tới Trung Quốc du lịch.
Nụ cười tươi rói nhiệt tình của Hình Khải cùng với sự phản ứng nhanh nhẹn lưu loát của anh, khiến vợ chồng người bạn Đức buông lời khen ngợi không ngớt. Đồng thời, phía Trung Quốc cũng tỏ ra rất hài lòng trước biểu hiện xuất sắc của Hình Khải.
Sau khi buổi liên hoan giao lưu kết thúc, cấp trên gặp nói chuyện riêng với Hình Khải. Trong buổi nói chuyện đại sứ được biết, Hình Khải năm nay mới hai sáu tuổi, không những tinh thông cả năm ngôn ngữ Hàn, Pháp, Đức, Anh, Nga, mà còn được huấn luyện quân sự chính quy, có đầy đủ yếu tố văn hóa chuyên nghiệp. Sau đó, đại sứ tiến hành một loạt những điều tra liên quan tới Hình Khải, cuối cùng quyết định, thăng chức cho Hình Khải.
Thế là cơ hội gần như dễ nắm bắt này đã được Hình Khải nắm trọn.
Nhưng, Hình Khải khéo léo từ chối chức vụ khiến những người xung quanh phải ghen tị này, mà đưa ra đề nghị điều động, xin quay về nước nhậm chức, hi vọng cấp trên có thể chấp thuận đề nghị của anh.
Lãnh đạo mặc dù không muốn để vuột mất người tài, nhưng mỗi người mỗi chí hướng, làm việc ở đâu thì cũng là phục vụ cho nhân dân Trung Quốc, vì vậy, ông ta đã viết một lá thư giới thiệu gửi thẳng Hình Khải tới bộ ngành có liên quan. Một tháng sau, căn cứ vào năng lực nghiệp vụ của Hình Khải, Hình Khải được đưa lên làm phó cục trưởng cục lễ tân nhà nước.
Hình Khải mới hai mươi bảy tuổi, có may mắn trở thành phó cục trưởng lễ tân trẻ nhất trong lịch sử từ khi kiến quốc tới nay.
Mặc dù nhận được rất nhiều điện chúc mừng, Hình Phục Quốc vẫn muốn bỏ hết công việc lại để chạy tới thành phố Seoul đón con trai, nói thật thì, người mà bây giờ Hình Khải muốn gặp nhất, mong nhận được sự thừa nhận nhất, vẫn là Hình Dục.
Xuống máy bay, Hình Khải lập tức đi thẳng về nhà, nghĩ đến Hình Dục, anh chẳng thấy mệt mỏi chút nào.
Để tạo cho cô sự ngạc nhiên, anh mua một bó hồng ở cửa hàng hoa đầu phố, nhìn những cánh hoa tươi tắn còn đọng mấy giọt nước long lanh trên đó, anh mơ tưởng tới cảnh Hình Dục chí ít cũng sẽ nở một nụ cười ngọt ngào với anh.
Hình Khải móc chìa khóa nhà ra, hai năm nay, anh dùng rất nhiều loại chìa khóa để mở vô số cánh cửa, có cánh cửa bên trong chứa cơ mật quốc gia, có cánh cửa bên trong chứa tài liệu quân sự của các nước. Nhưng cánh cửa khiến anh gấp gáp muốn mở ra nhất, lại chính là cánh cửa nhà mình, bởi vì trong đó có người đang đợi anh khải hoàn trở về, người con gái anh ngày đêm mong nhớ.
Đại Dục ngửi thấy mùi của chủ nhân, lao ra khỏi chuồng, chạy loạn lên quấn lấy chân anh, anh giơ cao bó hoa, cười rạng rỡ.
“Tiểu Dục anh về rồi…”. Hình Khải gọi khẽ, rón rén đi vào phòng khách.
Trước mặt đồng nghiệp và cấp trên anh luôn tỏ ra chững chạc nhanh nhẹn, nhưng vừa về đến nhà, anh lập tức ném chiếc mặt nạ nghiêm túc xuống, chỉ muốn trở lại làm con người lười biếng và hay cáu kỉnh trước kia.
Nhưng Hình Khải gọi mấy tiếng vẫn không thấy Hình Dục trả lời, anh có thể chắc chắn Hình Dục ở nhà, bởi vì trong bếp đang hầm một nồi canh xương thơm phức, anh chỉ là không nói cho Hình Dục biết buổi chiều mình sẽ về mà thôi.
Hình Khải thấy cửa phòng ngủ của Hình Dục đóng chặt, cười gian tà, lén lén lút lút quay nắm đấm cửa, đúng như anh nghĩ, nha đầu này không khóa cửa, đột nhiên, anh đẩy mạnh cửa, cùng lúc hét lên dọa Hình Dục: “Á…” Tiếng hét kinh dị!

Vớ vẩn, không có trong phòng.
Hình Khải xụ vai xuống, nhìn quanh căn phòng sạch sẽ tinh tươm một lượt, hít một hơi thật sâu, cảm giác được về nhà thật tuyệt.
Anh tiện tay đặt bó hoa hồng lên bàn, không để ý đến cốc nước trên đó, khiến chiếc cốc bị nghiêng đổ xuống bàn, Hình Khải kinh ngạc nhìn nước trong cốc từ mặt bàn chảy xuống kẽ hở của ngăn kéo, thế là, anh vừa dùng khăn mặt chặn dòng nước lại, vừa luống cuống kéo mạnh tay nắm ngăn kéo, có lẽ anh đã dùng sức hơi mạnh, khiến chiếc ngăn kéo ở giữa vốn bị khóa, lại bị anh giật tới mức bật cả khóa bung ra, sức nặng đột ngột vượt qua cả sức chịu đựng của anh, “rầm” một tiếng, cả cái ngăn kéo văng ra đất.

Hình Khải nhìn một đống đồ lặt vặt vãi tung dưới nền, vò vò tóc, làm thế nào bây giờ. À! Lau khô bàn, nhanh chóng thu dọn, đẩy ngăn kéo vào, đóng cửa phòng lại, coi như chưa có chuyện gì xảy ra!
Nghĩ đến đây, anh rón rén như một tên trộm, lau khô bàn và ghế, ngồi xổm dưới nền thu dọn đồ đạc vương vãi.
Đầu tiên anh nhìn thấy hai tờ chứng nhận liệt sĩ, nhưng anh lại liên tưởng tới một việc khác: ngày trước khi anh ghét Hình Dục, vì vậy mới vứt đôi giày thể thao màu trắng mà Hình Dục yêu quý đi. Nhưng sau này, khi anh biết đó là món quà cuối cùng mà bố mẹ Hình Dục tặng cho cô, anh lại cảm thấy tội lỗi vô cùng, để chuộc tội, anh đã đi khắp cả Bắc Kinh, mới mua được một đôi giày trắng giống như đôi giày ấy. Để khiến nó trông như đôi giày cũ, anh còn cố ý lau đi lau lại cho nó sờn cũ, rồi lẳng lặng đặt lại vào phòng Hình Dục.
Lần đó, cũng là lần đầu tiên anh vào phòng ngủ của Hình Dục. Khi ấy Hình Dục không có nhà, anh vì tò mò, mới lật xem những đồ trong ngăn kéo của cô, lần đầu tiên biết tên thật của Hình Dục là “An Diêu”, được ghép từ họ của bố và mẹ. Sau đó, đúng lúc ấy Hình Dục về đến nhà, nên anh không tìm được tin tức đáng giá nào từ ngăn kéo nữa.
Có điều hôm nay… ha ha, dù sao cũng sẽ bị mắng, sao không thử đào bới nó một lần?
Hình Khải quỳ trước ngăn kéo, kéo mấy quyển sổ phía trên ra, lại một lần nữa nhìn thấy cái hộp gỗ bị khóa.
Anh lấy chiếc hộp ra lắc lắc, rất nặng. Anh lại nhìn thấy cấu tạo của ổ khóa, là một kiểu khóa móc đơn giản.
Hình Khải sờ sờ cằm, khóa móc thuộc loại khóa dễ mở nhất, chỉ cần uốn một sợi théo nhỏ lại tạo thành cái móc, thò vào trong lỗ khóa, khẽ gạt một hai cái, là sẽ mở được ngay. (Khi còn ở trường quân sự, anh và đám bạn quỷ đói trong ký túc xá thường xuyên dùng cách mở khóa này để lấy trộm bánh bao trong bếp).
Hình Khải có dự cảm, trong chiếc hộp nhất định giấu bí mật liên quan tới Hình Dục…
… Suy nghĩ không bằng hành động! Mở rồi nói sau!
Hình khải nhanh chóng tìm được một sợi thép trong hộp dụng cụ, vừa lấm la lấm lét nhìn quanh đề phòng Hình Dục về đột ngột, một mặt bắt đầu mở khóa… cạch một tiếng, không đến hai ba lần hất lật, chiếc hộp dễ dàng được mở ra.
Anh mở hộp, thấy một quyển sổ dày kiểu cũ, bìa da màu đỏ, kiểu sổ này rất thịnh hành ở đầu những năm bảy mươi, bình thường được dùng làm phần thưởng cho học sinh hoặc là sổ ghi chép của người lao động. Thấy vỏ bọc bên ngoài cũ kĩ của nó, ít nhất cũng hơn mười lăm năm rồi.
Hình Khải cẩn thận mở trang đầu tiên ra:
“Cho tới tận khi cuộc sống kết thúc mới dừng việc ghi chép này” – An Diêu, ngày 18 tháng 7 năm 1990, sinh nhật năm mười tuổi.
Hình Khải đột nhiên cười ngất, ngồi dựa vào thành giường, mới mấy tuổi đầu mà đã lắm tâm tư thế cơ đấy.
[Mẹ bớt chút thời gian về dự sinh nhật mình, tặng mình một cuốn sổ nhật ký rất đẹp, chính là quyển sổ mà mình đang ghi này, bìa bằng da đỏ nhìn rất rất vui. Nhưng bố không về, nói một câu bất hiếu thì, mình chỉ nhìn bức ảnh kết hôn treo trên tường, mới nhớ được khuôn mặt bố thế nào. Có điều không sao cả, mình đã sớm quen một mình tự chúc mừng sinh nhật mình rồi, mình sẽ tự nấu một bát mì, ăn ngay nhân lúc nó còn nóng, ước một điều ước năm nào cũng giống năm nào. Hi vọng bố mẹ có thể cùng về dự sinh nhật con gái lần sau.] [À, mình nói sẽ viết tới khi nào tính mạng mình kết thúc, thì nhất định mình sẽ làm được, nhưng vấn đề là, nếu trước khi mình chết mà mắt bị mù thì phải làm thế nào? Hừ, mình nên là một người nói được làm được, bắt đầu từ bây giờ, mình sẽ tập viết trong lúc nhắm mắt, cho dù không nhìn thấy cũng không ảnh hưởng tới việc mình viết nhật ký, ha ha, thật là một ý hay].
Đọc đến đây, Hình Khải nhướn môi cười, Hình Dục quả nhiên không giống những cô gái khác, mới mười tuổi mà đầu óc đã có những suy nghĩ cổ quái thế rồi.
Anh bắt đầu lật nhanh những trang nhật ký, quả nhiên, những nét chữ càng về sau càng loạn, muốn đọc xem cô viết gì thật không dễ.
Cho đến khi anh lật tới một trang bị gập, mới từ từ giở chậm lại.
Hình Dục dùng cả trang giấy, dùng bút bi viết mấy chữ lớn: [Từ hôm nay trở đi, tôi không còn một mình nữa].
[Ngày 20 tháng 3 năm 1995. Lần đầu tiên mình nhìn thấy Hình Khải, anh lớn hơn mình một tuổi, nhưng lại cao hơn mình rất nhiều, và anh tràn đầy sự thù địch với mình. Thường nghe nói con của những cán bộ cao cấp luôn cho mình là đúng, nhưng mình lại không nghĩ thế, mà mình có thể nhận ra, sự ngạo mạn của anh chỉ là đang che giấu sự mềm yếu bên trong, anh sợ có người khám phá thế giới nội tâm của mình, bởi vì trong đó giấu một đứa trẻ cô độc, mình phải tìm được đứa trẻ đó, như thế mình mới có thể giúp đỡ anh. Không phải vì mình bác ái, mà mình hi vọng đứa trẻ đó sẽ đồng hành với một kẻ cô đơn như mình.] [Ngày 15 tháng 6 năm 1995. Hình Khải rất thích viết thư làm quen. Thấy anh rất hứng thú với những cô gái khác ngoài mình, trong lòng mình rất vui, ít ra thì điều đó cũng có thể bù đắp được sự cô đơn trong anh.] [Ngày 26 tháng 6 năm 1995. Hình Khải hẹn gặp một bạn gái quen qua thư, mình vốn không định làm phiền họ, nhưng cô bạn gái đó vừa nhìn đã biết không phải người tốt, mình sợ Hình Khải bị nhiễm thói xấu, nên mới bắt đầu làm loạn, khiến Hình Khải tức giận bỏ đi. Nhưng sau này nghĩ lại, hình như mình không nên quản quá nhiều chuyện, anh thích gì thì cứ để anh làm, anh vui là được.
Buổi tối, Hình Khải bắt đầu động tay động chân với mình, mình biết anh sẽ không làm gì mình cả, chỉ là muốn thấy mình khóc mà thôi, nhưng mình lại đánh vào đầu anh, khiến anh đau tới phát khóc. Mình cố ý đánh anh thật mạnh, anh xâm phạm mình không sao cả, nhưng nếu anh nghiện làm chuyện đó, rồi sẽ dùng thủ đoạn để xâm phạm những người con gái khác thì sao? Không nên vì sự thờ ơ của mình mà anh phải đi lệch đường. Vì vậy, xin lỗi Hình Khải, em ra tay hơi nặng.] [Ngày 12 tháng 9 năm 1996. Hình Khải giành được giải nhất môn Taekwondo cấp trường, anh cho rằng cuối cùng cũng có thể vênh vang trước mặt mình được rồi, nhưng mình thật sự mừng cho anh. Hình Khải, anh giỏi thật đấy!] [Ngày 13 tháng 10 năm 1996. Hình Khải bắt đầu hứng thú với thân thể đang dậy thì của mình. Thế là mình lên kế hoạch, dùng điểm số làm điều kiện trao đổi. Bởi vì mình biết anh là một chàng trai thông minh, khi mình nhìn thấy rất nhiều những phát minh nhỏ do chính tay anh làm trong phòng để đồ, mình đã biết anh lười học thôi. Còn nữa, thật ra mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, sớm muộn gì cũng cho anh, anh không cần phải sốt sắng.] [Ngày 15 tháng 10 năm 1996. Có thể nói, hôm nay là một bước ngoặt trong cuộc đời mình, chính vào ngày nay, trong lúc mưa bụi bay khắp trời, đã xác định con đường mà sau này mình phải đi. Hình Khải vứt đôi giày trắng mà mình yêu quý nhất…] “Xoạt!” một cái, Hình Khải đột nhiên cảm thấy quyển sổ nhật ký lơ lửng giữa không trung… cùng lúc đó, Hình Dục đang nhìn anh bằng ánh mắt không vui vẻ gì. Hình Khải đờ đẫn chớp chớp mắt, đang đọc đến chỗ quan trọng nhất ha ha ha…
Hình Dục quay người bỏ đi, chạy vào trong phòng đọc, khóa trái cửa lại, nhét sổ nhật ký vào trong két bảo hiểm sau đó lập tức đổi mật mã.
“Tiểu, Tiểu Dục, anh không cố ý đọc trộm đâu, thật đấy, vì anh làm đổ nước, tiện tay kéo ngăn kéo ra… thế là mở…” Hình Khải khẽ gõ cửa, chỉ chút xíu nữa là đọc được đến chỗ quan trọng rồi! Mẹ nó chứ, hối hận không kịp!

Hình Khải đứng ở ngoài cửa phải tới mười phút, Hình Dục mới chịu mở cửa ra gặp anh.
Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, Hình Khải chột dạ nhìn lảng đi chỗ khác. Sau khi cô biết Hình Khải vẫn chưa đọc được phần quan trọng nhất từ thần thái của anh, nghiêng đầu cười nhạt: “Anh, chào mừng anh trở về.”

Hình Khải hít một hơi thật lớn như trút được gánh nặng trên vai, ngay sau đó hai chân mềm nhũn, loạng choạng nằm vật ra sàn nhà giả chết… làm thế nào đây, muốn đọc tiếp nội dung trong quyển nhật ký đó quá, hay là cho nổ két bảo hiểm?

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ