XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Anh hận anh yêu em - trang 7

Chương 13 Ngả bài trước khi đi

Từ sau khi Hình Khải đưa tờ đơn nhập học cho Hình Phục Quốc, Hình Phục Quốc cười tới mức không khép được miệng lại, ông đương nhiên hy vọng con trai sẽ làm rạng rỡ tinh thần chủ nghĩa anh hùng cách mạng, tiếp tục tận tâm vì đất nước, vì nhân dân. Nhưng, việc học tập ở trường quân sự quả thật không phải là vất vả bình thường, cho dù con cái nhà ai, nhà trường cũng không ưu tiên, mùa đông thì rét căm căm, mùa hè nóng như đổ lửa, về cơ bản không khác gì so với cuộc sống trong quân ngũ.

Hình Phục Quốc nói trong điện thoại: “Học xong lớp mười một, hết hè thì đến trường mới nhập học, cố gắng mà học, đừng có giở trò nghịch ngợm ra đấy!”

Hình Dục không có ý kiến gì đối với lựa chọn này, đương nhiên, càng không cần thiết nêu ra những ý kiến khác.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt cái, Hình Khải sắp phải tới trường mới nhập học rồi.

Trong phòng ngủ.

Hình Khải ngồi bên bàn chơi game, Hình Dục ngồi xổm bên cạnh giúp anh thu dọn hành lý.

“Máy chơi game cầm tay có mang không?” Hình Dục quay đầu hỏi.

“Không mang… cứ mang đi, nếu không bị tịch thu hẵng nói.”

“Truyện tranh có mang không?”

“Không”

“Tạp chí sex mang không?”

“Mang… à, không mang…” Hình Khải quay người nhìn va li hành lý đã bị Hình Dục nhét đầy chặt, chỉ riêng quần lót và tất cũng đã chiếm nửa va li. Anh nói: “Có phải anh đi chơi đâu, mang theo vài bộ quần áo để thay là được rồi.”

Hình Dục không đáp, vẫn ngồi nhét tất vào những khe hở.

“Anh sắp đi rồi, em vẫn còn định làm mặt giận với anh phải không?”

Hình Dục nghiêng đầu, vờ cười một cái, rồi lại cúi đầu thu dọn.

Hình Khải lăn ghế trượt về phía Hình Dục, huých huých vào khuỷu tay cô: “Này, có phải em không nỡ để anh đi không?” Anh phát hiện ra mấy hôm nay tâm trạng Hình Dục không ổn, thỉnh thoảng cứ ngẩn người ra, nhiều lúc gọi ba bốn tiếng cô mới nghe thấy.

“…”

“Có phải không, có phải không?” Hình Khải truy hỏi.

“…” Hình Dục ngồi quay lưng lại phía anh gấp áo sơ mi, rõ ràng không muốn trả lời.

Hình Khải nhún chân đẩy chiếc ghế xoay tới trước mặt cô: “Nói đi, em là quả hồ lô đầu thai à?”

“Anh muốn em nói gì?” Hình Dục bình thản ngẩng đầu lên.

“Nói… Thôi!” Hình Khải thở dài, hỏi đi hỏi lại, hỏi mãi khiến chính bản thân mình cũng mất hứng nghe trả lời rồi.

Hình Dục đi đến trước bàn máy tính, vừa sắp xếp lại vừa hỏi anh muốn mang gì, không muốn mang gì, giọng như một cái máy.

Hình Khải giật giật khóe môi, có chút bất mãn.

“Phải rồi, anh nhờ Đặng Dương Minh nuôi giúp Đại Dục, em đừng nhân lúc anh không có nhà mà làm những việc đại loại như đi lạc gì gì đó nhé!”

“Vậy thì tốt nhất anh hãy bảo Đặng Dương Minh trông nom nó cẩn thận, em thường xuyên quên đóng cửa khu.” Thái độ của Hình Dục vẫn mâu thuẫn như thế.

Hình Khải sờ sờ cằm, Hình Dục đối với ai cũng rất tốt, chỉ riêng con chó nhỏ trong nhà là cô không bao giờ hỏi đến: “Anh đang băn khoăn Đại Dục đã làm gì em mà khiến em ghét nó như thế?”

“Không thích là không thích, chẳng có lý do gì cả.”

“Vậy em có thích anh không?” Hình Khải buột miệng.

“Em cũng không rõ nữa, sao anh cứ hay hỏi em thích hay không thích thế?” Hình Dục hỏi lại.

“…” Hình Khải hít một hơi thật sâu, rồi lại từ từ thở hắt ra.

Một người con gái chăm sóc anh chu đáo từ đầu đến chân, lúc nào cũng răm rắp nghe lời anh, từ sau khi bước chân vào nhà họ Hình đã biết sớm muộn gì cũng sẽ trở thành vợ anh, nhưng cô ấy lại không thể nói thích anh cho dù chỉ là giả vờ hay sao?

Ồ! Anh hiểu rồi, Hình Dục tuổi còn nhỏ, có lẽ sợ rằng mọi việc tiến triển nhanh quá sau này bản thân khó có chỗ đứng trong gia đình.

Nghĩ tới đây, đột nhiên anh lại cảm thấy vui mừng phấn khởi, anh không định ép Hình Dục phải thừa nhận ngay nữa, huống hồ lần này đi là đi tới ba năm, ngộ nhỡ cô thút thít khóc lóc nước mắt rơi lã chã, trong lòng anh chắc chắn sẽ không dễ chịu gì.

Có điều trước khi đi phải “tiêm phòng” cho Đặng Dương Minh, để cậu ta đừng nhân cơ hội anh không ở nhà mà làm chuyện xấu “táng tận lương tâm”.

Suy nghĩ này chỉ vừa lóe lên trong đầu Hình Khải, anh lập tức quay người đi, lấy bình rượu quý Ngũ Lương Dịch mà bố cất rất kỹ trong tủ rượu, đồng thời nói với Hình Dục rằng, không phải đợi cửa, buồn ngủ cứ đi ngủ trước.

Người anh em tốt bao nhiêu năm, bố mẹ và vợ chỉ là sự chăm sóc quan tâm bề ngoài, người thật sự đồng hành cùng anh trong những năm tháng cô đơn là Đặng Dương Minh, vì vậy tối nay anh phải cùng Đặng Dương Minh uống một trận không say không về.

Đặng Dương Minh lúc nào cũng bày ra bộ dạng chán ngấy sự quấy rầy của Hình Khải, nhưng thực ra hai người bọn họ không ai có thể rời xa ai, nếu tính nhanh, họ ở bên nhau cũng đã gần hai mươi năm rồi.

***

“Dương Minh, mình sắp đi rồi, Đại Dục nhờ cậu chăm sóc, Tiểu Dục sẽ tự biết cách chăm sóc bản thân…” Hình Khải cầm chén lên, tuy nói đùa, nhưng trong đó vẫn có chút vị chua chua của dấm.

Đặng Dương Minh cụng chén với Hình Khải, nói thẳng không úp mở: “Vợ bạn không đùa được. Mẹ kiếp, đừng rào trước đón sau tìm cách nhắc nhở mình.”

Hai người nhìn nhau cười, được lắm! Có câu nói này của Đặng Dương Minh, anh coi như có thể yên tâm rồi.

Nói hết chuyện nhảm sang chuyện chính, Đặng Dương Minh ngồi bên cạnh Hình Khải, vòng tay qua vai anh ôm thật chặt: “Trường quân sự không giống cấp ba, đừng vào đó làm loạn, cố gắng kìm nén tính nóng nảy của cậu, mình không muốn nhìn thấy cậu trở về trong tình trạng thiếu tay gãy chân.”

Hình Khải chăm chú nhìn bộ dạng lo lắng của Đặng Dương Minh, vò rối tóc cậu ta lên, đập bàn cười: “Sao bộ dạng cậu lo lắng như cậu là vợ mình không bằng thế, còn quan tâm tới mình nữa, đợi anh cậu khải hoàn trở về đi.”

Hai người nói chưa được mấy câu đã bắt đầu “động tay động chân”, từ phòng khách đánh ra tới tận phòng tắm, trêu đùa nhau như hồi còn nhỏ.

“Cộc!” Hình Khải không cẩn thận ngã xuống nền, lăn lông lốc trên sàn, Đặng Dương Minh ném khẩu súng nước trên tay xuống, vội vàng đỡ lấy lưng Hình Khải: “Không sao chứ?”

“Không sao.” Hình Khải hất hất đầu, lảo đảo túm chặt lấy cổ áo của Đặng Dương Minh, trịnh trọng nói: “Giúp mình chăm sóc cho Hình Dục, đợi mình về mình sẽ cưới cô ấy.”

Đặng Dương Minh nắm tay anh, giơ ba ngón tay chỉ lên trời thề: “Yên tâm đi Hình Khải, người con gái cậu nhắm trúng chính là đối tượng mà mình có trách nhiệm chăm sóc, chỉ cần Đặng Dương Minh còn trên đời này, tuyệt đối không để bất cứ ai bắt nạt Hình Dục.”

Một lời thề từ đáy lòng, cũng là lời thề cả đời này, bắt đầu từ ngày hôm nay, trong đầu Đặng Dương Minh, Hình Dục chỉ tồn tại ở một dạng xưng hô: vợ bạn.

Hình Khải ho khan hai tiếng vẻ thiếu tự nhiên, khịt mũi, cười, Đặng Dương Minh thấy anh cười cũng cười theo, hai người bắt đầu phá lên cười ngây ngốc.

“Đợi cậu cưới vợ rồi, mình sẽ tốt với vợ cậu gấp mười lần.” Hình Khải thành tâm thành ý nói.

“Đừng mơ, cậu chẳng có ưu điểm gì, chỉ là dẻo miệng và đẹp trai thôi, gọi cậu tới để cậu lại dụ mất à?”

Đặng Dương Minh bắt đầu không nghiêm túc.

Hình Khải cố ý bày ra bộ dạng điển trai nhất của mình: “Thế này đi, vậy đợi khi nào cậu muốn ly hôn mình sẽ ra tay dụ dỗ vợ cậu phạm lỗi…”

“Ông nội ơi!”

Thế là hai người lại bắt đầu đánh nhau.

Trong một tiết mục giải trí, một nhà sản xuất nổi tiếng nói: Thực ra mỗi người đàn ông đều là “gay”, tình bạn của đàn ông ngay cả trong tiềm thức cũng đã quan trọng hơn đàn bà, đặc biệt là trong lúc bạn gặp khó khăn, cho dù là nửa đêm canh ba hay thời tiết giá rét, nóng nực, chỉ cần một cuộc điện thoại, họ dám vứt vợ ở nhà để chạy tới giúp bạn. Đấy gọi là nghĩa khí. Câu này sau đó còn được in trong sách của ông.

Chẳng cần phải nói gì nữa, đời này có người bạn như thế, Hình Khải thấy mãn nguyện lắm rồi.

Khi Hình Khải tỉnh lại đã là 4 giờ sáng, Đặng Dương Minh vẫn ôm bình rượu rỗng ngủ, Hình Khải mơ mơ màng màng đứng dậy, đắp lên người Đặng Dương Minh một chiếc áo khoác dày, sau đó nhẹ nhàng mở cửa ra về.

Nhiệt độ sáng sớm xuống âm 10 độ C, Hình Khải rùng mình, kéo chặt áo khoác chạy về nhà.

Nhưng khi anh vừa chạy đến phía cổng vòm của khu nhà, một thứ âm thanh rất mảnh lọt vào tai.

Hình Khải quay người áp sát bên cửa đá, nghiêng đầu ra ngó… chỉ thấy Hình Dục ăn mặc chỉnh tề, nhón chân đứng im trong sân ngó ngó nghiêng nghiêng. Chú chó nhỏ thấy Hình Dục ra ngoài, vẫy vẫy đuôi chạy lên phía trước cọ cọ vào ống quần cô, Hình Dục ngồi xổm xuống, hướng về phía con chó làm động tác suỵt một cái, rồi lấy từ túi áo khoác ra một nắm thức ăn dành cho chó, nhân lúc con chó vục đầu xuống ăn, cô bí hiểm đi ra khỏi cổng khu.

Hình Khải thấy thế chau mày lại, ngay lập tức hơi rượu bay sạch, lặng lẽ đi theo phía sau cô.

Trên con phố gió Bắc thổi xào xạc, ngoài đám lá rụng thì chỉ có hai người đi cách nhau khoảng năm mươi mét này thôi. Hình Dục đi rất nhanh, thỉnh thoảng lại dừng chân quay lại nhìn quanh, Hình Khải đề cao cảnh giác, vừa đi theo vừa nấp, cứ như hành động bí mật của đặc vụ và tội phạm vậy.

Bốn giờ sáng cô định đi đâu? Mà hình như còn rất sợ bị người ta phát hiện.

Hình Khải đi theo cô qua ba con hẻm, trong hẻm đèn đóm tối om, Hình Khải lại không dám đi gần quá, hai con mắt chỉ nhìn chằm chằm vào bóng của Hình Dục phía trước mà không để ý tới một người đi xe đạp vừa hết ca đêm, anh lao ra khỏi con hẻm, người đi xe đạp lại vòng vào trong hẻm, hai người đâm sầm vào nhau.

Người đi xe đạp là một người đàn ông trung niên, cảm giác như bánh xe đã đâm vào đùi của Hình Khải, bác ta vội vàng nhảy xuống xe hỏi: “Cậu nhóc, đêm hôm đi lang thang ngoài đường nguy hiểm lắm, có bị thương không?”

Hình Khải nhịn đau xua xua tay, thấy ông bác đó túm chặt tay mình không chịu buông, anh rút từ trong túi ra tờ một trăm tệ nhét vào tay bác ta, rồi vội vàng đuổi theo Hình Dục…

Khi anh chạy ra khỏi con hẻm, không cần nghĩ cũng biết, Hình Dục đã biến mất không dấu vết.

Hình Khải nhảy lên bục cột cờ nhìn khắp bốn phía, buồn phiền xoa xoa tay, mất dấu rồi!

***

Về đến nhà Hình Khải mới biết đùi tím bầm một mảng lớn, đau thế này lại càng không ngủ được. Cửa phòng ngủ mở toang, anh ngồi xuống giường vừa lấy dầu bóp chỗ đùi bị tím bầm vừa lắng nghe tiếng bước chân dưới sân nhà, anh phải xem mấy giờ thì Hình Dục về.

Đến tận 6 giờ sáng, Hình Dục lúc này mới rón rén đi vào trong nhà. Qua khe cửa, Hình Khải nhìn thấy hai má cô đỏ ửng vì lạnh.

Hình Dục nhận ra Hình Khải đang ở trong nhà, cô vô thức nhìn lên cửa phòng ngủ của Hình Khải trên tầng, Hình Khải rụt người lại, nấp sau cánh cửa. Nghe thấy bước chân Hình Dục đi về phía phòng mình, Hình Khải nhanh nhẹn nhảy lên giường, kéo chăn vờ nhắm mắt ngủ.

“Cạch” một tiếng, cánh cửa hơi hé ra. Nơi Hình Khải nằm lại rất thuận chiều ánh sáng, anh nheo mắt nhìn, chỉ thấy một đôi mắt to đang nhìn vào trong phòng, dường như muốn xác nhận xem anh đã ngủ hay chưa. Hình Khải liền cố ý thở to hơn, dấu hiệu để cô “yên tâm”.

Người đứng ngoài cửa khe khẽ thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa phòng lại, tiếng bước chân nhỏ dần rồi biến mất nơi chân cầu thang.

Hình Khải ngồi bật dậy, anh biết nếu hỏi nhất định cô sẽ không nói, vì vậy, anh quyết định sẽ điều tra đến cùng.

Một khi suy nghĩ đã thành hình, Hình Khải liền nằm lại xuống gối, ngủ một lát trước đã, sau khi nạp đủ năng lượng xong, anh sẽ tiếp tục trò chơi với em.

Có điều, anh cảm thấy trong lòng bối rối, chuyện gì mà phải giấu anh để làm như thế chứ? Anh đã quyết định lấy cô rồi mà!

Anh hận anh yêu em – Chương 14 – Đàn bà dựa dẫm vào đàn ông

Từ sau khi ngủ dậy Hình Khải luôn đi theo quanh quẩn bên Hình Dục, Hình Dục vẫn như mọi ngày, lúc cần làm việc thì làm việc, lúc cần học bài thì học bài, Hình Khải có nhìn thẳng, nhìn nghiêng, nheo mắt nhìn cũng không phát hiện ra bất cứ biểu hiện nào.
Hình Dục ngồi chép bài, Hình Khải kéo một chiếc ghế tới ngồi cạnh, liếc mắt nhìn cái ngăn kéo ở giữa phía trước bàn học, chưa từng thấy Hình Dục mở ngăn kéo ấy ra bao giờ, nói chính xác thì là, chưa từng mở nó ra trước mặt anh.
“Này, mở ngăn kéo ra!” Anh bắt đầu tìm cớ gây sự.
Ngòi bút trong tay Hình Dục khẽ khựng lại, im lặng không trả lời.
“Đang nói chuyện với em đấy, mở ngăn kéo ra xem, không mở anh cầm búa vào phá.” Hình Khải đẩy vai cô một cái.
“Anh thử xem!” Hình Dục lạnh lùng liếc nhìn anh.
“…” Hình Khải hít ngược một hơi, không khí xung quanh Hình Dục quá kỳ dị, đôi lúc cô sợ anh, anh chỉ cần trừng mắt cô thậm chí còn không dám thở mạnh, nhưng đôi lúc tình thế lại xoay chuyển một cách kỳ lạ như vậy.
“Nghe anh nói câu này, giữa chúng ta không nên có bí mật.” Một tay Hình Khải đặt úp lên trên quyển vở của cô.
“Tại sao không thể có?”
“Bởi vì… chúng ta là người một nhà.”
“Ồ, vậy anh muốn biết điều gì?”
“Anh muốn biết… tất cả, bao gồm cả việc em có thích anh hay không?” Hình Khải cũng cảm thấy mình thật ngớ ngẩn.
Hình Dục đặt chiếc bút xuống bàn, cười: “Anh đã nói chúng ta là người một nhà, mà người một nhà thì đương nhiên phải yêu thương lẫn nhau rồi.”
“…” Nói thế chẳng phải thừa nhận là không thích rồi sao?
Hình Khải gãi gãi đầu, một tay đập mạnh xuống bàn: “Em đừng hòng nói lảng sang chuyện khác, rõ ràng em biết anh đang nói tới tình yêu mà!”
Hình Dục cầm cốc trà lên nhấp một ngụm, đôi mắt to dường như vui vẻ chớp chớp: “Chúng ta đã phát triển tới bước yêu đương từ bao giờ thế?”
Nhớ lại một năm trước, đến nằm mơ anh cũng ước gì có thể đá Hình Dục ra khỏi nhà họ Hình, nhưng người con gái này đúng là rất có bản lĩnh, lẳng lặng ngấm ngầm thâm nhập vào cuộc sống của anh, khiến mình trở thành thiết yếu như bàn chải đánh răng, cái bô, những vật mà cả đời này anh không thể không có.
Hình Khải không biết như thế có được gọi là tình yêu hay không, cho tới bây giờ anh cũng không rõ, chỉ biết rằng anh không thể sống thiếu sự chăm sóc của người con gái này.
“…” Hình Khải tức giận chỉ vào trán cô, tức tới mức bắt đầu nói năng lộn xộn: “Nếu anh chết thì chắc chắn là bị em làm cho tức chết.”
Hình Dục bình tĩnh nhìn anh: “Buổi tối ăn gì?”
“…” Hình Khải ôm đầu, nghiêng người ngã lăn ra nền, gào to kêu khổ đến trời đất cũng như muốn nổ tung: “Hình Dục, Hình Dục! Em có thể sống giống như một người bình thường không, hỏi những câu mà một thiếu nữ mới lớn nên hỏi.”
Hình Dục ngồi xổm bên cạnh, hỏi: “Thiếu nữ mới lớn thì không cần ăn cơm à?”
“Thiếu nữ mới lớn thì cần gì ăn cơm, ngồi ôm ảnh bạn trai thôi cũng đủ no rồi.”
“Ồ!” Hình Dục như hiểu ra, gật đầu, rồi lại nghiêng đầu hỏi: “Tối nay ăn gì?”
Hình Dục nhấc chân lên, bước qua đùi Hình Khải, đi vào trong bếp.
Hình Khải thở dài thườn thượt, thật không biết phải làm thế nào với Hình Dục nữa, cô gái này chắc chắn có tố chất làm đặc công.
Anh nheo mắt lại, đối với những kẻ đến chết vẫn già mồm này phải áp dụng biện pháp thủ đoạn một chút, tối nay không ngủ nữa! Xem cô lang thang đi đâu.
***
Bốn giờ sáng, Hình Khải ngồi trước máy tính ngáp liên tục, đợi đến giờ hành động.
Khi một tiếng động rất khẽ thấp thoáng lọt vào tai, Hình Khải nhanh nhẹn như một chú mèo chạy ra ngoài ban công nhòm xuống, quả nhiên, giống hệt như ngày hôm qua, Hình Dục lại cho con chó nhỏ ăn một nắm thức ăn dành cho chó, sau đó lén lút đi ra khỏi cổng khu, anh lính canh cổng còn giơ tay chào cô hành lễ, cho thấy việc cô lén lút đi ra ngoài vào giờ này không phải chỉ mới một hai lần.
Anh cầm áo khoác da lên, chạy như bay ra khỏi cổng khu, khẽ tiếng hỏi thăm anh lính canh: “Ngày nào cô ấy cũng ra ngoài à?”
“Tầm nửa tháng nay thôi, khoảng 4 giờ sáng là cô ấy đi, 6 giờ về.” Anh lính canh giở sổ nhật ký, thật thà báo cáo.
“Có biết cô ấy đi đâu không?”
“Báo cáo! Cấp dưới không có quyền chất vấn hành tung con cái của cấp trên.”
Hình Khải vỗ vỗ vai anh lính, quay người chạy đuổi theo Hình Dục, hôm nay quyết không thể để mất dấu.
***
Giống hệt như hôm qua, Hình Dục đi qua ba con hẻm, rồi rẽ ra đường lớn, rồi lại đi vào một khu nhà khác.
Hình Khải lúc này mới hiểu vì sao hôm qua anh bị mất dấu, thì ra nơi cô đến chính là ở đầu con hẻm.
Anh đội mũ đeo khẩu trang, bước lên phía trước, áp người vào cửa khu nhà đó nhìn vào bên trong…
Song, cảnh tượng trước mắt khiến anh choáng váng. Bên trong có rất nhiều xe ba gác và bóng những người đàn ông, đàn bà ở vào tuổi trung niên, còn trên xe, trên mặt đất, chỗ nào cũng thấy chất đầy những chồng báo, đám công nhân ngồi trên ghế dài, mở các loại báo ra, nhét tờ quảng cáo vào giữa những trang báo.
Nhà nước quy định rất rõ ràng: Nghiêm cấm kẹp những tờ quảng cáo nhỏ phi pháp vào trong các loại báo, tạp chí. Hiển nhiên, việc những người này đang làm là hành vi vi phạm pháp luật. Chính vì làm trái pháp luật nên người nào người nấy đều lặng lẽ như kẻ câm. Có điều nếu bị lộ ra thì cũng chẳng cấu thành tội gì lớn, nếu bị bắt cùng lắm thì xử phạt hành chính là xong.
Vì các trang báo rất mỏng, nên khi tách ra để nhét tờ quảng cáo vào không được đeo găng tay, trên đầu những người công nhân đều đội loại mũ như mũ của công nhân mỏ, làm việc trong ánh sáng yếu ớt. Gió lạnh rít qua, những ngón tay của họ lạnh tới mức trắng bệch ra như củ cải, thỉnh thoảng lại áp hai bàn tay vào nhau xoa xoa ủ ấm.
Hình Khải bất giác đứng thẳng người lên, qua những ô gạch hoa văn của bức tường, anh đã nhìn thấy Hình Dục, Hình Dục cũng giống như những người công nhân đó, vừa xoa tay vừa làm việc.
Hình Khải cứng đờ cả người, cô làm thế này để làm gì? Cô vốn đâu có thiếu tiền, mà sinh hoạt phí của hai người vốn do cô cầm. Chỉ vì kiếm vài trăm tệ, không ngại vất vả nửa đêm nửa hôm chạy ra ngoài chịu lạnh?
Hình Khải xoa xoa tay, thật muốn lao vào cho cô một cái bạt tai, hỏi cô xem có phải đầu óc thiếu dây thần kinh nào không… nhưng cuối cùng, anh ra một chiêu còn tàn nhẫn hơn, gọi điện thoại báo cảnh sát tới quét sạch cả ổ luôn.
Rất nhanh, tiếng còi của xe cảnh sát réo vang đường phố, chặn tất cả các lối ra, toàn bộ đám công nhân bị giải lên xe đưa về đồn.
Hình Khải nhìn theo chiếc xe cảnh sát càng đi càng xa, anh không đi cứu cô ngay. Anh buồn bã quay về nhà, mở máy di động, ngồi trực bên cạnh máy bàn, lần này, anh phải ép cô mở miệng cầu xin sự giúp đỡ của mình.
Anh thừa nhận mình đã bị cơn giận làm mờ mắt, nhưng anh càng không thể lý giải được hành vi nực cười kia của cô…
Song, bốn tiếng đồng hồ trôi qua, Hình Khải ngồi đó từ lúc trời còn tối cho tới khi trời sáng, vẫn không nhận được bất cứ lời cầu cứu nào.
Hình Khải đã không thể nén được cơn giận nữa, nhấc điện thoại lên gọi thẳng tới văn phòng cục trưởng cục cảnh sát.
“Chú Trương, cháu là Hình Khải, hôm nay chỗ chú có phải bắt được một nhóm công nhân phân phát tờ rơi quảng cáo không?”
Cục trưởng Trương đầu tiên sững người lại, sau đó lập tức cười nhiệt tình đáp: “Ồ, Tiểu Khải à! Chú cũng không rõ lắm, cháu đợi một lát, chú gọi điện thoại hỏi xem sao. Đừng cúp máy, đừng cúp máy…”
Không lâu sau.
“Alo alo, Tiểu Khải, cháu còn ở đấy không?”
“Chú nói đi ạ!”
“Bốn giờ rưỡi sáng nay mới bắt được một nhóm, nhưng đều là những người đã nghỉ hưu rồi, trừ một cô gái, còn lại thì đã thả hết.”
Hình Khải ngồi bật dậy: “Cô gái đó tên gì?”
“Không nói. Chính bởi vì cô gái đó không nói bất cứ điều gì cả, trên người cũng không mang theo giấy tờ tùy thân, đám lính của chú nghi ngờ cô ta chưa đủ mười tám tuổi, có khả năng là lao động vị thành niên phi pháp, do đó vẫn giữ ở đây. Tiểu Khải, cô gái này là bạn cháu à? Nếu đúng, chú Trương sẽ lập tức thả người.”
Hình Khải tức điên lên nheo mắt lại, cô thà ngồi trong cục cảnh sát cũng không thèm gọi điện cầu cứu anh!
“Alo alo Tiểu Khải, cháu còn nghe không? Xảy ra chuyện gì thế?” Cục trưởng Trương nghe thấy hơi thở phập phồng vì tức giận của anh, vô thức đứng bật người dậy.
Hình Khải nén giận, cố gắng lấy lại tâm trạng bình tĩnh, nói: “Không quen, phạm pháp thì cứ nhốt đấy, nhốt tới khi nào cô ta chịu mở miệng thì thôi. Có điều, phiền chú mang cho cô ta chút đồ ăn. Lát nữa cháu sẽ gọi lại, chú Trương, tạm biệt!” Lời vừa dứt, Hình Khải cúp máy, đột nhiên, anh cầm di động ném mạnh vào tường, “bụp” một tiếng, rơi xuống nền vỡ tan tành.
Khi một người đàn ông không có được sự tin tưởng của người phụ nữ anh ta yêu, thậm chí người đàn ông đó là chiếc phao cứu mạng duy nhất ở ngay trước mặt người phụ nữ ấy… cảm giác ấy thật sự khiến người ta muốn phát điên.
Ngay bây giờ, ngay lúc này, Hình Khải có lý do để nghi ngờ, Hình Dục chưa từng coi anh là người ấy trong cuộc đời cô… anh được cô đối xử không khác gì con chó con ngoài kia, Hình Dục chỉ là không đủ bản lĩnh đá anh ra ngoài mà thôi.
Xì! Dựa vào cái gì mà anh phải quan tâm tới việc này? Hình Dục sống hay chết thì liên quan gì đến anh!
Quyết định không thèm quan tâm nữa, anh lê hai bước lên giường nằm nghỉ, nhưng quay người đi rồi lại quay người lại, mặc dù nói là mặc kệ cô, có điều năm tiếng đồng hồ qua thật khiến anh càng thêm buồn bực.
Trời sáng lại sắp chuyển sang trời tối…
Cục trưởng Trương không gọi được vào di động Hình Khải, đành gọi thẳng đến nhà họ Hình, Hình Khải hào hứng nhấc máy, nhưng lại một lần nữa bất lực, hoàn toàn hết hy vọng.
Hình Dục vẫn không chịu hé răng nói nửa câu, uống một cốc sữa, ăn hai cái bánh quy, lúc này đang nằm co ro trong phòng tạm giam ngủ.
“Tiểu Khải, chú đã đích thân xuống gặp cô gái đó rồi, cô ấy ho ghê lắm, có lẽ là bị cảm.”
Hình Khải day day huyệt thái dương: “Thả ra đi… cô ấy thắng rồi.”
“Ồ, có cần chú Trương điều xe đưa cô ấy về không?”
“Không cần đâu ạ, hôm nay làm phiền chú quá, chú cứ thả cô ấy ra là được.”
Hình Khải cúp máy, lê những bước mệt mỏi về phòng ngủ, anh đột nhiên cảm thấy hoang mang… Chẳng thể trách cô được, Hình Dục là một cô gái vừa xinh đẹp vừa thông minh, cô có bản lĩnh để dễ dàng nhìn ra tâm trạng của anh, biết anh thích nghe cái gì và phản cảm với cái gì. Cô vừa có thể cho anh một gia đình, cũng có thể hủy diệt tất cả mọi thứ trước mắt. Vì vậy, anh do dự, anh hoảng sợ, anh thật sự có thể sống cả đời cùng với một người con gái luôn đóng chặt tình cảm của mình như thế không?
Nửa tiếng sau.
Hình Dục vẫn rón rén đi vào nhà, cố gắng kìm nén cơn ho trong cổ họng, về thẳng phòng ngủ của mình.
Vừa mở cửa, cô khựng lại, bởi vì Hình Khải đang ngồi trên giường cô.
“Mau đi ra, cẩn thận không sẽ bị lây cảm cúm sang bây giờ… khụ khụ…”
Hình Dục né tránh ánh mắt anh, quay người treo áo khoác lên mắc. Hình Khải im lặng không nói, chăm chú nhìn vào những ngón tay sưng đỏ của cô, tâm trạng càng tồi tệ.
Anh tự đấu tranh rất lâu, không nhắc tới chuyện vừa rồi nữa, mà từ từ đứng dậy, đi ra đằng sau Hình Dục, hỏi khẽ: “Em đã đi đâu?”, giọng nghèn nghẹn.
Hình Dục cố gắng kìm tiếng ho lại, hơi nghiêng đầu, hỏi dò: “Vừa rồi em ra bưu điện, mấy giờ anh dậy?”
Bưu điện… cô lại dám nói dối sao?
“Hình Dục, em có biết em là người con gái có khả năng hủy hoại hạnh phúc nửa đời còn lại của anh không?”
“…”
“Trả lời anh đi!”
“Em biết.”
“Biết từ bao giờ?”
“Khi anh còn chưa biết…” Hình Dục cụp mắt xuống, âm lượng rất nhẹ, rất chắc chắn.
Hình Khải không ngẩng đầu lên, sự tự tin của cô khiến anh không lạnh mà run. Mặt anh biến sắc, nghiêm giọng nói: “Trước khi làm việc này, em có nghĩ tới thân phận của mình không?”
Hình Dục vuốt vuốt tóc, trầm mặc rất lâu, rồi nhìn thẳng vào mắt anh: “Hình Khải, cho dù em có làm bất cứ việc gì, thì cũng không phải là để làm tổn thương anh.”
“Vậy sao? Hy vọng là thế!” Hình Khải cười tự trào. Anh bắt đầu nghĩ cho cô từ bao giờ? Anh không muốn thế này, anh chán ghét thế này. Hình Khải giận dỗi liếc mắt nhìn cô một cái, rồi quay người bỏ đi.
Hình Dục nhìn theo bóng anh, buồn buồn thở dài, cô biết người báo cảnh sát quét sạch cả nhóm người làm việc bất hợp pháp kia là Hình Khải, công việc thì mất còn tiền lương lại chưa lĩnh.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ