XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
ANH TRAI EM GÁI - Tào Đình

Nếu nói rằng: “Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do hai người dệt từng sợi một mới tạo nên hạnh phúc” thì yêu đơn phương, hỏi có phải tình yêu?

Yêu đơn phương đã khổ. Yêu chính anh trai của mình lại càng khổ hơn nữa. Mai Mai yêu anh trai Dương Dương, một tình yêu tội lỗi nhưng không bệnh hoạn, tội lỗi mà vẫn đáng thương.

Bởi, Mai Mai là cô gái câm. Trong thế giới “hư ảo, lặng lẽ, không người”, trống rỗng và cô độc của cô, duy nhất chỉ có người anh trai ngự trị. Yêu anh và muốn độc chiếm người anh, Mai Mai đã tự tước đi niềm vui hồn hậu của tuổi thơ, đẩy mình vào vòng xoáy của những mâu thuẩn giằng xé giữa hờn ghen ích kỷ và tình yêu thương. “Chị em sinh đôi, chị em như hoa, tương thân tương ái không rời xa”. Vậy mà Mai Mai đã ghen với từng tiếng gọi “anh” nũng nịu, ngộ nghĩnh của An An, Người em gái sinh đôi láu lỉnh, thông minh, hoạt bát, dễ thương.

Có lần, An An bị ngã - một vết sẹo dài theo cô suốt cuộc đời, nhức nhối trong tim một nỗi đau không nói nên lời. Cô tinh nghịch, bất cần. Cô sống đơn giản và bồng bộ. Có ai hình dung cô thế nào trong những khoảnh khắc mơ màng đứng bên cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn xa xăm, khao khát về một “ngọn đèn” cho riêng mình?......

Phần một:

Những mùa hè của thời thơ ấu, không khí tràn ngập mùi hương cỏ dại và mùi bánh pizza làm cho cái nắng gắt như nhạt đi và mong manh hơn. Chúng tôi học làm người lớn, cố tỏ ra tư lự với nụ cười buồn rầu thường trực.

Khế ước

Một buổi sớm mùa xuân, Hà Tặc, gã trai cùng lớp với tôi, sửng sốt khi nhìn thấy Mai Mai lần đầu tiên. Không kìm được, gã reo lên đầy kinh ngạc:

“Trời, đẹp quá!”

“Chị là người ở đâu thế, trông chị rất đặc biệt!”

“Chị học trường nào?”

“Chị tên gì?”

“Sao khinh người thế?”

Gã hỏi liền một thôi một hồi; lần đầu tiên cảm thấy lăn tăn về sức hấp dẫn của mình đối với người khác giới.

Mai Mai nhìn Hà Tặc, lại nhìn tôi, nụ cười hồn hậu, vẻ bình thản, êm đềm như mặt nước mùa thu.

Mai mai mặc sơ mi trắng, bên trong là áo bó và váy đều màu hồng. Nắng xuân đã về nhưng không khí vẫn còn phảng phất hơi lạnh. Trông em tao nhã, tràn trề sức sống, ánh mắt như cười, như giễu cợt sự vụng về, bất cẩn của người đối diện.

Mai Mai đem bút và màu ra ban công ngồi vẽ.

“Ông bạn, ích kỷ thật đấy, có cô bạn đẹp như vậy mà không sớm giới thiệu với anh em!?” Hà Tặc lại quay đầu về phía tôi, đùa đùa thật thật; đột nhiên nét mặt thoáng băn khoăn, gã lẩm bẩm: “Ồ, mà tại sao nàng lại không thèm để ý đến tớ nhỉ, “Trái tim không ngủ yên” của tớ bị tổn thương mất.”

“Mai Mai không phải là bạn gái của tớ.” Tôi nói, thâm tâm cũng thấy hối tiếc. “Vả lại, Mai Mai không biết nói, làm sao trả lời cậu.”

Hà Tặc chưa kịp phản ứng, đúng lúc đó cánh cửa bật mở, một cô bé đầu quấn khăn màu da cam tươi rói đường đột xông vào: “Em về rồi đây! Hôm nay chúng ta ăn món nem công hay chả phượng?”

Hà Tặc nhìn người con gái nhanh nhảu, nhí nhảnh như một con chim từ trên trời rơi xuống, lại nhìn cô gái đang miệt mài vẽ tranh ngoài ban công. Không thể tin được. Cô ấy, cô ấy… họ là…?”

Tôi mỉm cười, giải đáp thắc mắc của cậu ta. “Rất đơn giản. Họ là chị em sinh đôi.”
---------------------------------------------------------
1. Tâm sự của tôi

Tôi lại nằm mơ thấy Hồ Khả. Lần này tôi mạnh dạn hơn, hình như còn có những hành động không đứng đắn với nàng nữa thì phải.

Khi tỉnh giấc, vừa mở mắt đã bắt gặp ngay đôi mắt to, đen tròn của Mai Mai. Em đang lặng lẽ cúi xuống bên giường, nhìn chằm chằm vào chỗ tôi để bàn tay phải ở đũng quần.

“Ồ, Mai Mai!”. Tôi đã tỉnh hẳn, người đẫm mồ hôi. “Sao em lại ở đây?” Tôi bối rối rút tay về, hoàn tàn bất ngờ vì sự xuất hiện lặng lẽ như bóng ma của cô em gái.

Vốn định làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra, nhưng bắt gặp ánh mắt của em, tôi lại càng lúng túng không biết để tay vào đâu. Tôi đành cố ho khan vài tiếng để có thời gian trấn tĩnh. Tôi vừa muốn tỏ ra là một người ông anh trai hiền lành nói với cô em gái rằng chuyện đó là bình thường, vừa muốn chứng tỏ mình là đàn ông cảnh cáo cô lần sau vào phòng của người khác giới thì phải gõ cửa.

Khi tôi còn chưa biết nên mở đầu thế nào thì Mai Mai đã đứng lên, giơ tay ra hiệu đã đến giờ ăn cơm, rồi đi ra.

Thì ra em vào gọi tôi ra ăn sáng.

Em đã nhìn thấy cái lẽ ra không nên thấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái quần lót đang cầm trên tay, lại liếc nhìn cánh cửa em vừa khép vào, không biết làm thế nào mang cái quần vào nhà tắm để giặt. Chắc em sẽ không tiết lộ chuyện này đâu, tôi tự trấn an.

Lần đầu tiên cảm thấy may mắn bởi vì em không biết nói. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua. Sự thực em là đứa trẻ đáng yêu – một đứa trẻ câm đáng thương.

Có lẽ tôi đã chần chừ khoảng nửa tiếng trong phòng, cuối cùng kiên quyết ném cái quần lên giường, cắm cúi ra khỏi phòng, làm như không có chuyện gì xảy ra. Tôi đi thẳng vào nhà tắm. Trong lúc vội vã đã giẫm vào con mèo của An An khiến nó kêu thảm thiết. Rửa mặt, chảy đầu xong, tôi đường hoàng ngồi vào bàn ăn với kiểu tóc như của một học giả. Lúc đó Mai Mai và An An đã ăn được một nửa.

Vừa ngồi vào bàn tôi đã nhận ra cặp mắt tinh nghịch của An An đang liếc tôi cười. Tôi nói: “Con lỏi này, không ăn mau đi còn ngồi cười cái gì? Trông chị kia kìa, người ta lịch sự, nhã nhặn là thế, không biết làm sao mẹ lại sinh ra hai chị em sinh đôi khác nhau đến thế cơ chứ? Ai lại vừa ăn vừa cười suốt bữa như vậy?” Tuy nhiên, phải thú thực là cái kiểu cười này của nó khiến tôi không thể không cảnh giác.

“Anh, Mai mai nói là anh nằm mơ.” An An bắt đầu.

Vừa nói câu đó, An An vừa gắp thức ăn nhưng tôi biết, nó đang nhìn trộm tôi. Vừa bê bát cháo lên thì nghe thấy vậy, mặt tôi đỏ lựng, chỉ muốn chui tọt vào bát cháo cho xong. Tôi liế nhìn Mai Mai; em đang bình thản bóc trứng, dường như không để ý đến cuộc đối thoại của chúng tôi.

“Sao? Mai Mai đã nói gì?” Tôi cố trấn tĩnh.

“Chị nói… Có lẽ anh đã nằm mơ thấy Hồ Khả.” Nói xong nó nháy mắt với tôi, lại bật cười, tiếp tục ăn.

Tôi nín thở chờ nghe nó nói tiếp, nhưng An An không nói gì nữa.

“Vậy… Mai Mai đã nói gì nữa?” Tôi không kìm được, bật hỏi.

“À… không nói nữa, sau đó anh lao ra khỏi phòng như tàu hỏa, còn giẫm lên con mèo Spin của em, em còn chưa tính cổ với anh đấy!”

Spin là con mèo yêu của An An.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn Mai Mai. Em thản nhiên nhìn tôi cười, bỏ quả trứng đã bóc vỏ vào bát của tôi. Quả trứng bóc rất khéo, không hề sứt sẹo. Tôi cắn một miếng, thầm nghĩ quả trứng tinh khiết vẹn toàn như khuôn mặt của Mai Mai, nhưng đáng tiếc, đôi môi đỏ hồng kia không thể nói được.

Mai Mai bị câm từ nhỏ.

Người câm khi có điều gì bực bội thường phát ra những tiếng u ú.

Nhưng Mai Mai thì không. Ngoài tiếng khóc lúc nhỏ, từ khi biết nhận thức đến nay, chưa bao giờ tôi thấy em phát ra âm thanh nào, ngay một tiếng kêu cũng không. Xưa nay em vẫn vậy, lặng lẽ, bình thản giơ tay làm hiệu, thực hiện một số giao tiếp đơn giản. Lúc nào cũng thường trực nụ cười trên môi, thanh khiết như nước suối.
Lúc nhỏ tôi thường nghe mẹ nói, Mai Mai là thiên sứ, thiên sứ đương nhiên không biết tiếng nói của con người. Đang học lớp bảy, em bỏ, không đến trường nữa. Em bắt đầu học vẽ và vẽ rất đẹp.

Thực ra hồi ấy Mai Mai và An An cùng học vẽ, nhưng An An hiếu động, không thể ngồi yên nổi mười phút, so với vẽ tranh, tôi cảm thấy có lẽ công việc nhuộm lông cho mèo còn hợp với nó hơn. Hồi nhỏ, tôi hay thấy đám trẻ con ngồi tụ tập ở sân, rất chuyên tâm và nghiêm túc vẽ bầu trời của chúng.

Đối với cặp song sinh này, tôi thích cả sự dịu dàng của Mai Mai và sự hiếu động của An An.

Nhiều lúc An An giả vờ hay ghen tỵ, dẩu môi lên, nói tôi thiên vị Mai Mai. Rồi lại quay sang Mai Mai nói dỗi: “Sao chị chỉ bóc trứng cho một mình anh?”

Những lúc như vậy, Mai Mai chỉ mỉm cười, không có phản ứng gì. Nhưng sau đó, sáng sáng em vẫn bóc sạch vỏ trứng rồi bỏ vào bát của tôi.

Khi tôi quyết định rời nhà đến Trùng Khánh học, Mai Mai hai chị em đều quyến luyến tôi theo những cách khác nhau. Mai Mai chỉ nhìn tôi chăm chăm, còn An An ôm riết lấy tôi không cho đi. Không ngờ chỉ hai năm sau An An đã thi đỗ vào một trường đại học cùng thành phố với tôi.

Mới ngày nào qua điện thoại mẹ còn nhắc tôi chú ý chăm sóc hai em, tôi rối rít vâng dạ, vậy mà bây giờ mỗi sáng, Mai Mai lại bóc sạch vỏ trứng cho tôi, chợt thấy đắng đắng trong lòng.
So với Mai Mai, An An rắc rối hơn nhiều. Nó suốt ngày đàn đúm với lũ bạn cùng trường. Chúng nói tiếng lóng, khi nói còn hay khoa chân múa tay. Mặc dù Mai Mai và An An rất giống nhau, nhưng lại dễ phân biệt. An An đen hơn. Và Mai Mai có vầng trán rất đẹp. Các cô gái thích nhất là có cái cổ thon nhỏ và vầng trán rộng trong sáng. Mỗi khi Mai Mai mặc áo thấp cổ, hở ra cái cổ thon, trắng ngần, gợi cảm, mái tóc dài óng ánh, vén cao, khoe vầng trán rộng, trong sáng, tinh khiết, nói theo lời An An thì “thực sự phi phàm, thoát tục.”

An An để một cái bờm dày trước trán, không khoe vầng trán đẹp như chị gái một cách kiêu hãnh bởi vì trên đó có một vết sẹo dài. Tôi nhớ lúc hai chị em khoảng năm tuổi gì đó, đang chơi thì An An bị ngất, va vào cái đinh trên cửa, để lại vết thương vừa sâu vừa dài. Bố mẹ tôi được một trận hoảng hồn. Vết thương lành nhưng vẫn để lại vết sẹo. An An vui vẻ nói không sao, không sao, sau này để mái che đi là được.

Vậy là với cái bờm dày trước trán, cộng với đôi mắt to đen, tròn xoe, trông An An như búp bê. Nó thường giơ ngón tay trỏ chọc vào cổ tôi nũng nịu: “Anh thân yêu ơi, hôm nay đưa em đi đâu chơi nhé!” Thế mà bây giờ tôi đã học đại học năm thứ ba, còn nó là sinh viên năm thứ nhất. Tôi thuê một căn nhà ba phòng sống cùng với hai cô em gái sinh đôi. Nếu ví Mai Mai như biển Bắc Băng Dương tĩnh lặng thì An An là xích đạo náo nhiệt. Tôi ở giữa Bắc Băng Dương và xích đạo, ngày tháng trôi qua, cuộc sống với hai cô em đầm ấm và rất dễ chịu, thực không đến nỗi nào.

Trùng Khánh là một thành phố khá sạch sẽ nhưng phụ nữ vẫn rất chú trọng bảo vệ mắt và bảo vệ môi trường. Ở trường, tiếp xúc với các nữ sinh xinh tươi, tôi lập tức quên ngay hai cô em gái, và quên cả khuyết tật đáng tiếc của Mai Mai. Tôi thích nhìn ngắm các nữ sinh trong giờ thể dục, lại càng thích nghe thầy giáo nhắc họ không được mặc váy tập thể thao, thầm mong gió thổi bay váy các cô lên. Nhưng ông trời không nghe thấy lời cầu khấn của tôi, nên tôi không thể nào đoán được cái gì ẩn dưới tấm váy các nữ sinh.

Các cô gái xúng xính áo váy, rực rỡ trong ánh nắng xuân, huyền bí, cuốn hút như đóa hoa hàm tiếu.

Tôi nhìn thấy Hồ Khả đang kiêu hãnh ưỡn bộ ngực thanh xuân đi lại trên sân vận động.

Tôi nghĩ lại giấc mơ ban sáng, lập tức hình dung ra tấm thân non trẻ của cô với những ý nghĩ đậm màu sắc dục. Tôi khao khát muốn nhớ lại xem trong giấc mơ tôi đã làm gì, nhưng không thể…
Hồ Khả lướt qua tôi đi về phía ban phụ trách thể thao của lớp, tôi cảm thấy thương cho cái thân hình cao 1m78 của mình chẳng có nghĩa lý gì trong mắt Hồ Khả.

Hồ Khả đang đi về phía tôi, hai bím tóc nhún nhảy. Trong tôi chẳng còn một dư âm nào về chuyện đó cả, có lẽ là đã sợ hết vía bởi sự xuất hiện của Mai Mai. Đằng nào thì đó cũng là chuyện của lứa tuổi 8X! Tôi tự bao biện, cảm thấy nhẹ hơn đôi chút.

Lúc đó, Hồ Khả đi về phía tôi, bất giác tôi đứng thẳng người. Tôi thích Hồ Khả. Những anh chàng cùng lớp trưởng thành hơn tôi đều biết chuyện đó. Chỉ riêng Hồ Khả không biết.

Điều mà tôi có thể làm chỉ là: làm chuyện đó với nàng trong giấc mơ, để rồi khi nhìn thấy nàng, tôi sẽ nói với nàng bằng một giọng điệu mà chỉ có mình tôi hiểu: “Tối qua tôi đã… với cô!” Nhịp bước, đôi mắt trong veo lấp lánh, lúc cười trông như vầng trăng, khi nàng đi ngang qua, tôi ngửi thấy cả mùi hương trong gió vẫn còn mang hơi lạnh, thậm chí tôi còn nhìn thấy giọt mồ hôi trên cổ nàng chảy xuống ngực. Bạn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, có một giọt tuyết rơi, đọng trên núi tuyết, huyền ảo, lung linh mê hồn.

Hồ Khả luôn mỉm cười với Vương Quân, trưởng ban thể thao của lớp. Mỗi khi chứng kiến cảnh đó, tôi thường nhìn họ với ánh mắt dửng dưng để chứng tỏ tôi không thèm qua tâm. Nhưng tôi vẫn không thể không liếc mắt về phía họ. Tôi tưởng tượng ra giọng nói dịu dàng và hương thơm tỏa ra từ miệng Hồ Khả.

Hồ Khả chẳng khác gì một tiên nữ khiến người ta mê đắm; còn tôi chỉ là một kẻ tầm thường chưa bao giờ có ý nghĩ không đúng về thân phận. Hồ Khả là hoa khôi khoa Tiếng Anh, tôi học khoa Vật Lý. Tôi đã may mắn có được thời khóa biểu của Hồ Khả do Hà Tặc hỏi giúp; nhờ đó tôi có thể tìm cách xuất hiện đúng giờ ở những lớp học mà Hồ Khả nghe giảng.

Khi nghe tôi thích hoa khôi của khoa Tiếng Anh, An An kinh ngạc hét tướng lên: “Thôi đi ông anh, hoa khôi khoa Tiếng Anh ư? Làm sao anh với được! Anh chỉ cần tấn công hoa khôi lớp anh là được rồi.”

Điều đáng nói là lớp tôi có ba mươi tư sinh viên, song tất thảy đều là con trai. Thực ra lúc đầu cũng có một số cô gái nhưng không chịu nổi sự lẻ loi nên cô ta đã xin chuyển sang khoa khác.

Khi Hà Tặc hỏi dò cho tôi lịch nghe giảng của Hồ Khả, gã nói cô ấy đâu phải loại sắc nước hương trời. Tôi nghĩ gã đã mê em gái tôi như động vật mê cỏ, đương nhiên là thấy Hồ Khả chẳng có gì đặc sắc cả.

Hà Tặc thích An An, nói tính cách của An An rất hợp để làm vợ cậu ta. Đương nhiên khi cậu ta dám nói câu đó là đã chuẩn bị sẵn tinh thần để An An cho một cái cốc vào đầu, kèm theo câu nói: “Anh ấy à, cẳng chẳng khác gì que tăm”.

Hồ Khả có đôi mắt cong như vầng trăng khuyết. Lúc này, nàng chưa biết đến sự hiện diện của tôi; khi đi ngang qua tôi, nàng hếch cái cằm thon nhỏ lên đầy kiêu hãnh. Nhìn dáng điệu kiêu kỳ của Hồ Khả, chắc bạn không thể nào tưởng tượng rằng, không lâu sau nàng đã trở thành người tình bé nhỏ của tôi.

Đương nhiên đó là chuyện sau này.
Bây giờ Hồ Khả vẫn chưa biết đến sự tồn tại của tôi. Nàng đang hồ hởi nói nói cười cười với anh chàng Vương Quân đen như củ tam thất. Tôi ngồi trên sân vận động, lặng lẽ quan sát Hồ Khả. Cũng lạ, chỉ cần nhìn thấy nàng là tôi không thể trấn tĩnh được nữa. Tôi thề sẽ đeo đuổi nàng đến cùng, mặc dù hiện nay nàng kiêu hãnh như một con thiên nga.

Sau khi tan học, mấy đứa rủ nhau đi uống rượu, mãi hơn mười giờ mới về, ai nấy đều chếnh choáng. Về đến phòng, phát hiện mấy chiếc quần lót ban sáng để trên giường đã không cánh mà bay, tôi bỗng tỉnh hẳn rượu.

Tôi liếc nhìn hai cô em đang say sưa xem ti vi một cách đáng yêu.

Đúng lúc tôi cảm thấy mình đang bay lên chín tầng mây thì bỗng thấy cái quần đó phơi ngay ngắn ngoài ban công. Một luồn khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ai đã động vào quần lót của tôi?
2. Hồ Khả

Lúc tôi ngủ dậy thì đã đến giờ lên lớp. Lần đầu tiên tôi bật dậy mà không hề luyến tiếc. Tôi lao ra khỏi phòng ngủ, vừa đánh răng rửa mặt vừa cằn nhằn Mai Mai không đánh thức, rồi lao ra khỏi nhà mà không kịp buộc dây giày.

Sáng nay có giờ tiếng Anh; ông giáo già dạy tiếng Anh là khắc tinh của tôi, Hà Tặc và A Thụ. Ông ta là giảng viên duy nhất vẫn giữ thói quen điểm danh khi lên lớp, hơn nữa không phải chỉ một lần trong một buổi học. dường như điểm danh là công việc thú vị nên ông mới có thể lập đi lập lại mà không thấy ngán.

Cho nên dù không muốn, tôi vẫn phải lên lớp.

Đúng ra có thể nhờ người khác điểm danh hộ. Rất đơn giản, chỉ cần khi thầy gọi tên thì người đó đứng lên thưa một tiếng: “Có” như trong những giờ học khác – sinh viên lớp nào chả vậy, bao nhiêu học trò làm sao thầy nhớ hết. Vậy là tôi, Hà Tặc và A Thụ giao hẹn với nhau, mỗi khi có giờ tiếng Anh, chỉ cần một người lên lớp, trực thay cho cả ba. Nhưng một lần đến phiên A Thụ “trực chiến”, sau giờ học, gã bực bội tìm tôi và Hà Tặc, hét tướng lên: “Tớ không đi nữa!” Chúng tôi không kịp phản ứng. Cả hai đều thấy bực bội, không hiểu vì sao gã đột ngột bãi công.

“Ông Sao (biệt hiệu của thầy tiếng Anh) vừa gọi Hà Tặc trả lời câu hỏi!” A Thụ phẫn nộ nói. “Nhưng tớ không trả ời được, lúc đó tớ đang ngủ gật.” A Thụ làu bàu.

“À hiểu rồi, bị tấn công bất ngờ chứ gì? Không ứng cứu được đồng đội phải không, thôi được, dù sao vẫn coi như cậu có công”, tôi dỗ dành gã.

“Nhưng lúc sau ông già lại bảo: Em ngồi xuống. Câu hỏi này mời sinh viên Lý Kiến Thụ trả lời.”

Tôi nghe vậy, ngẩng phắt đầu, bắt gặp ánh mắt Hà Tặc, và chúng tôi cùng cười phá lên, cười đến đau cả bụng.

Về sau A Thụ bãi công, gã nói gã không hợp tác với chúng tôi nữa. Sự đình công của A Thụ khiến tôi và Hà Tặc đành phải ngoan ngoãn đi học, à mà không, đi điểm danh.

Hôm ấy tôi đang chạy như bay trên đường lớn, giống như con tuấn mã phi nước đại, đến khi phát hiện phía trước có người thì đã không ghìm được dây cương.

Trời ạ, va phải tiên nữ!

Tôi vội làm ra vẻ tốt bụng chạy đến đỡ tiên nữ đang ngồi trên mặt đường.

“Tiên nữ… ồ không, dám hỏi cô nương, tại hạ làm cô bị đau ở đâu?” Nói xong tôi mừng thầm, may mà sáng nay chưa ăn gì, nếu không có lẽ đã nôn thốc nôn tháo vì cái kiểu tốt bụng đột xuất của mình. Hóa ra là Hồ Khả. Tôi ra vẻ như vừa sực nhớ ra điều gì đó, “Còn không đau được sao?” Nàng gắng gượng ngồi dậy, xuýt xoa, vẻ đau đớn. “Anh đùa đấy à? Cô nương nào? Tôi là Hồ Khả!” Tiên nữ phản bác tôi bằng một giọng Trùng Khánh rất chuẩn.

Tôi đã biết tên cô từ lâu, mà có phải chỉ biết cô tên là Hồ Khả thôi đâu! Nghĩ vậy nhưng miệng tôi lại nói: “Đến đâu cũng nghe mọi người nhắc đến tên Hồ Khả, không ngờ lại chính là bạn! Tôi đang định tìm bạn xin chữ ký!”

Quả nhiên sắc mặt của tiên nữ có thay đổi, giọng dịu hẳn, nàng nói: “Lần sau đi đứng phải cẩn thận, ai lại mạo hiểm lao đầu như vậy, suýt nữa thì anh giẫm bẹp tôi rồi!”

Nghe nàng nói, lại nhìn mặt nàng, tôi bỗng cảm thấy ấm áp trong lòng.

Hồ Khả ngượng nghịu, đầu cúi thấp, hai má thoáng ửng hồng, vết hồng loang dần từ má đến tai. Đó chính là sức hấp dẫn của hoa khôi; chỉ cần một cử chỉ rất nhỏ cũng quyến rũ hơn hẳn các cô gái khác. Quả thực tôi rất thích cú va chạm này, lòng mừng rơn. Tôi có tật cứ có gì vui là quên ngay giờ học sắp tới. Tôi nói nhỏ với Hồ Khả: “Sáng nay bạn không phải lên lớp đúng không? Tôi mời bạn đi ăn sáng nhé?”

“Sao anh biết sáng nay tôi không phải lên lớp?” Nàng nhìn tôi nghi hoặc.

“Em gái tôi học cùng lớp với bạn mà.” Tôi buột miệng nói ra ý nghĩ vừa xuất hiện trong đầu: “Đi thôi, còn nghĩ gì thế?”

Hồ Khả không để ý đến chuyện tôi cố tình lảng tránh, tiếp tục hỏi: “Sao anh biết tôi học lớp nào?”

“À, em gái tôi thường nói về bạn, cái tên Hồ Khả nổi như cồn, ai mà chẳng biết?”

“Em gái anh tên gì?”

Tôi nhận thấy cái kiểu tra hỏi đến cùng của nàng quả là đáng yêu, nhưng không có cách nào khác đành phải nói ra tên cô em gái An An.

“Dương An?” Nàng lại nghi hoặc nhìn tôi. “Tôi không quen!”

...............................................................
....................................................................
"Mình là mặt trời, chị là mặt trăng, một bầu trời không thể cùng lúc có cả mặt trăng lẫn mặt trời, hai thiên thể thần linh"

ANH TRAI EM GÁI - Tào Đình

Nếu nói rằng: “Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do hai người dệt từng sợi một mới tạo nên hạnh phúc” thì yêu đơn phương, hỏi có phải tình yêu?

Yêu đơn phương đã khổ. Yêu chính anh trai của mình lại càng khổ hơn nữa. Mai Mai yêu anh trai Dương Dương, một tình yêu tội lỗi nhưng không bệnh hoạn, tội lỗi mà vẫn đáng thương.

Bởi, Mai Mai là cô gái câm. Trong thế giới “hư ảo, lặng lẽ, không người”, trống rỗng và cô độc của cô, duy nhất chỉ có người anh trai ngự trị. Yêu anh và muốn độc chiếm người anh, Mai Mai đã tự tước đi niềm vui hồn hậu của tuổi thơ, đẩy mình vào vòng xoáy của những mâu thuẩn giằng xé giữa hờn ghen ích kỷ và tình yêu thương. “Chị em sinh đôi, chị em như hoa, tương thân tương ái không rời xa”. Vậy mà Mai Mai đã ghen với từng tiếng gọi “anh” nũng nịu, ngộ nghĩnh của An An, Người em gái sinh đôi láu lỉnh, thông minh, hoạt bát, dễ thương.

Có lần, An An bị ngã - một vết sẹo dài theo cô suốt cuộc đời, nhức nhối trong tim một nỗi đau không nói nên lời. Cô tinh nghịch, bất cần. Cô sống đơn giản và bồng bộ. Có ai hình dung cô thế nào trong những khoảnh khắc mơ màng đứng bên cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn xa xăm, khao khát về một “ngọn đèn” cho riêng mình?......

Phần một:

Những mùa hè của thời thơ ấu, không khí tràn ngập mùi hương cỏ dại và mùi bánh pizza làm cho cái nắng gắt như nhạt đi và mong manh hơn. Chúng tôi học làm người lớn, cố tỏ ra tư lự với nụ cười buồn rầu thường trực.

Khế ước

Một buổi sớm mùa xuân, Hà Tặc, gã trai cùng lớp với tôi, sửng sốt khi nhìn thấy Mai Mai lần đầu tiên. Không kìm được, gã reo lên đầy kinh ngạc:

“Trời, đẹp quá!”

“Chị là người ở đâu thế, trông chị rất đặc biệt!”

“Chị học trường nào?”

“Chị tên gì?”

“Sao khinh người thế?”

Gã hỏi liền một thôi một hồi; lần đầu tiên cảm thấy lăn tăn về sức hấp dẫn của mình đối với người khác giới.

Mai Mai nhìn Hà Tặc, lại nhìn tôi, nụ cười hồn hậu, vẻ bình thản, êm đềm như mặt nước mùa thu.

Mai mai mặc sơ mi trắng, bên trong là áo bó và váy đều màu hồng. Nắng xuân đã về nhưng không khí vẫn còn phảng phất hơi lạnh. Trông em tao nhã, tràn trề sức sống, ánh mắt như cười, như giễu cợt sự vụng về, bất cẩn của người đối diện.

Mai Mai đem bút và màu ra ban công ngồi vẽ.

“Ông bạn, ích kỷ thật đấy, có cô bạn đẹp như vậy mà không sớm giới thiệu với anh em!?” Hà Tặc lại quay đầu về phía tôi, đùa đùa thật thật; đột nhiên nét mặt thoáng băn khoăn, gã lẩm bẩm: “Ồ, mà tại sao nàng lại không thèm để ý đến tớ nhỉ, “Trái tim không ngủ yên” của tớ bị tổn thương mất.”

“Mai Mai không phải là bạn gái của tớ.” Tôi nói, thâm tâm cũng thấy hối tiếc. “Vả lại, Mai Mai không biết nói, làm sao trả lời cậu.”

Hà Tặc chưa kịp phản ứng, đúng lúc đó cánh cửa bật mở, một cô bé đầu quấn khăn màu da cam tươi rói đường đột xông vào: “Em về rồi đây! Hôm nay chúng ta ăn món nem công hay chả phượng?”

Hà Tặc nhìn người con gái nhanh nhảu, nhí nhảnh như một con chim từ trên trời rơi xuống, lại nhìn cô gái đang miệt mài vẽ tranh ngoài ban công. Không thể tin được. Cô ấy, cô ấy… họ là…?”

Tôi mỉm cười, giải đáp thắc mắc của cậu ta. “Rất đơn giản. Họ là chị em sinh đôi.”
---------------------------------------------------------
Tôi nghĩ thầm, em gái tôi học ở trường khác, cô mà quen với nó thì mới lạ. Trong khi tôi đang bối rối thì Hồ Khả đã nói: “Nhưng trong lớp, thực tình tôi cũng chỉ biết tên một vài người, tôi không thích quan hệ rộng.”

Rồi nàng cười, nụ cười đặc trưng của người Trùng Khánh, làm dịu đi cái nắng gay gắt. Tôi thở phào, nhìn nàng cười, thời tiết có vẻ dễ chịu hơn thì phải!

Vậy, tôi mời bạn đi ăn sáng nhé! Bạn muốn ăn gì?” Tôi lại mời lần nữa, giọng đĩnh đạc như một triệu phú, tay phải bất giác sờ vào túi quần, trong đó chỉ lèo tèo vài ba đồng, thầm mong cái miệng với cặp môi hồng kia sẽ không nói tên một nhà hàng đặc sản nào cả; khi ấy, chắc tôi không thể giả bộ nghe nhầm thành quán ăn bình dân được!

Thế là tôi lại kèm thêm một câu gợi ý. “Ăn sáng nên đạm bạc, sẽ tốt cho sức khỏe, nhất là làn da.” Nói câu đó, tôi cảm thấy có lý do để nhìn vào mặt nàng, điều mà trước đó tôi không dám. Da mặt của Hồ Khả mịn như hoa phù dung, trắng như sữa.

Hồ Khả cười, bảo tôi thật chu đáo.

Tôi nghĩ thầm, không chu đáo, chẳng lẽ tôi đưa cô đi ăn ba ba tần? Tôi bèn nói thêm: “Hay là chúng ta đến nhà bếp ăn? Đi xa quá sợ bạn sẽ mệt.”

Tưởng rằng nói vậy nàng sẽ vui vẻ tán thưởng, ồ anh thật chu đáo, không ngờ nàng nói: “Ăn ở nhà bếp không ngon.”

Tôi vội vã phụ họa: “Đúng thế! Đúng thế! Thức ăn ở nhà bếp không ngon!” Thực ra, trong bụng tôi lại lẩm bẩm: “Nhưng ăn ở nhà bếp rất rẻ, cô biết không?”

Tuy nhiên, đi cùng với hoa khôi trong trường sẽ thu hút rất nhiều ánh mắt – cám dỗ đó khiến tôi không nghĩ nhiều nữa.

Hồ Khả là hoa khôi. Cô ấy rất đẹp. cô ấy đang đi bên tôi; gã trai đi cạnh cô ấy là tôi lúc này đang cảm thấy mát rượi trong cái nắng oi ả của mùa hè Trùng Khánh.

Khi ra khỏi cổng trường, tôi chợt đề nghị: “Chúng ta đi ăn vằn thắn nhé, tôi biết một nhà hàng vằn thắn rất ngon.”

Thực ra khi nói câu đó tôi cố gắng thận trọng hết sức; tôi sợ cái miệng cao quý của Hồ Khả không quen ăn những thứ tầm thường như vậy. Không ngờ nàng nói, thánh thót như chim: “Được đấy, ăn món đó đi!”

Tôi kinh ngạc, một tiên nữ mà lại thích món ăn bình dân này sao, trong lòng càng thêm yêu mến. Khi một bát vằn thắn được đặt trước mặt Hồ Khả, nàng ngơ ngác: “Thì ra đây là vằn thắn sao?”

Mấy tháng sau, khi đã là bạn gái tôi, nhớ lại chuyện đó Hồ Khả nói, lúc đó nàng thật sự không biết vằn thắn là món gì, bởi vì nàng chưa từng nghe nói tới món đó bao giờ.

Người Trùng Khánh gọi đó là món xào chay, người miền Bắc chúng tôi gọi là vằn thắn.

Sau năm phút tôi đã giải quyết xong phần của mình, còn Hồ Khả vẫn chưa động đũa.

“Thế nào, không hợp khẩu vị ư?” Tôi hỏi.

“À, không, từ nhỏ tôi không ăn xào chay.” Nàng nhìn tôi, vẻ bất lực, khiến tôi vô cùng bối rối.

Tôi đành nói thực với Hồ Khả, hôm nay tôi không mang nhiều tiền, không thể đãi nàng món ăn đắt tiền. Nói xong, để cứu vãn thể diện, tôi tiếp lời: “Lần sau nhé, lần sau tôi sẽ bù cho bạn một chầu cơm Tây.”

Tôi nhìn Hồ Khả, nàng không nói gì. Tôi cực kỳ thất vọng. Tôi hoàn toàn mất tự tin.

“Đương nhiên là với tiền đề còn có lần sau.” Tôi thận trọng tự trào.
Hồ Khả ngây người trong giây lát mới bật cười khiến tôi ngạc nhiên; cười xong nàng nói: “Thà anh mời tôi một đĩa mỳ xào còn hơn!”

“Cái gì?” Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Tất nhiên nếu có thêm thịt bò thì càng tốt.” Khuôn mặt trắng ngần của nàng thoáng hồng.

Không để ý tới phản ứng của Hồ Khả, tôi hấp háy mắt. Tôi cảm động bội phần. Cô gái xinh đẹp, điềm đạm, cao quý này lại yêu cầu tôi chiêu đãi mỳ xào thịt bò?!

“Cô ơi, cho một đãi mỳ xào thịt bò, đĩa to nhé!” Tôi phấn khởi cao giọng, đã lấy lại đôi chút tự tin.

“Này, anh định hại tôi hả, làm sao ăn hết nhiều như vậy!” Hồ Khả kêu lên.

Tôi chỉ cười.

“Sao anh lại cười như thằng ngốc vậy?” Nàng mắng, rồi cũng bật cười theo.

Lúc tiễn nàng về, Hồ Khả chỉ vào ban công tầng năm nhà số bảy, nói: “Đó là phòng của tôi.”

Tôi ngửa mặt, nheo mắt nhìn lên ban công có chiếc cối xay gió đồ chơi màu da cam. Đó là phòng của Hồ Khả; đúng là nàng nói như vậy. Tôi nghĩ đó cũng chính là nơi tôi muốn tới

Trên ban công đó có mấy cối xay gió màu vàng; có cái tự động quay tít khi có gió, kích thích tính hiếu kỳ trẻ con trong tôi, và cả sự ái mộ của tôi dành cho hoa khôi nữa.

Hồ Khả lên tầng. Mấy phút sau, từ ban công tầng năm, nàng vẫy tay với tôi, nói: “Anh về đi!”

Tôi nhảy lên xe, trong tay nắm chặt số điện thoại di động Hồ Khả chủ động đưa cho tôi, lòng vui phơi phới.

Buổi chiều, gặp A Thụ trong giờ Vật Lý, gã mừng ra mặt thông báo: tôi đã bị ông giáo tiếng Anh để mắt tới.

Tôi vẫn còn chìm đắm trong những hồi ức về Hồ Khả nên không lấy thế làm buồn; trái lại, với giọng hồ hởi, tôi nói: “May quá, cuối cùng cũng được ông ta để ý!”

A Thụ nhìn tôi chưng hửng: “Cậu bị bệnh rồi, mau đi khám thôi!”

Buổi tối về đến nhà, tôi vẫn không sao giấu nổi niềm vui, cứ bồn chồn không yên. An An nói tôi giống như con hắc tinh tinh đươc tiêm thuốc kích thích.

Tôi thầm nghĩ nhất định Hồ Khả tin rằng tôi sẽ gọi ngay cho nàng; vậy là buổi tối hôm đó, tôi quyết tâm kìm chế chưa gọi vội. Qua mấy ngày, để nàng chờ đợi đến sốt ruột hãy gọi thì mới có hiệu quả.

Ha ha, mình đúng là người có chỉ số IQ cao.
Giống như người vừa trúng số độc đắc, suốt đêm tôi không tài nào ngủ được, gần sáng mới thiếp đi.

Hôm sau là ngày cuối tuần, khi tôi tỉnh dậy thì đã trưa, ý nghĩ đầu tiên ập đến là cảnh đi ăn sáng cùng Hồ Khả. Ý nghĩ đó bám riết lấy tôi thực dễ chịu, nó khiến toàn thân tôi lâng lâng như không trọng lượng.

Bật dậy, phát hiện thấy cửa phòng đã mở, tôi có một dự cảm không hay – lại có ai đã vào phòng tôi!

Ra phòng khách thấy Mai Mai và An An đang ăn sáng, Mai Mai nhìn tôi cười tinh nghịch, An An làu bàu trách tôi dậy quá muộn, Mai Mai đã nấu cơm và giặt quần áo xong xuôi rồi.

Tôi ngồi xuống bàn ăn, ăn được một nửa thì An An lại hỏi: “Anh, sao hôm nay anh cứ cười mãi thế?”

“Thực ư?” Tôi mặc nhiên thừa nhận.

“Có phải chúng em sắp có chị dâu không?” An An hét to.

“Vớ vẫn!” Tôi chỉ nói có vậy rồi lại tiếp tục im lặng.

Đột nhiên tôi thấy cái quần bò phơi ở ban công dường như đang nhìn tôi cười nhạo. Sống lưng đột nhiên toát mồ hôi lạnh.

Tôi lập tức buông bát đũa, chạy ra rút cái quần từ trên dây phơi – trong túi quần có mẫu giấy ghi số điện thoại của Hồ Khả. Khi tôi thấy mẫu giấy nhàu nát không còn nhìn ra chữ gì, nỗi tuyệt vọng khiến tôi choáng váng như bị đánh một cú vào đầu. Tôi kêu lên: “Khổ thân tôi thế này!”

An An ngơ ngác nhìn vẻ thất thần của tôi. Mai Mai vẫn mở to đôi mắt vốn tĩnh lặng của nó nhìn tôi một cách vô tội. Tôi lặng nhìn hai đứa em sinh đôi, lại nhìn mẫu giấy nhàu nát không còn đọc được chữ gì trong tay, muốn bật khóc.
---------------------------------------------------------
Giống như người vừa trúng số độc đắc, suốt đêm tôi không tài nào ngủ được, gần sáng mới thiếp đi.

Hôm sau là ngày cuối tuần, khi tôi tỉnh dậy thì đã trưa, ý nghĩ đầu tiên ập đến là cảnh đi ăn sáng cùng Hồ Khả. Ý nghĩ đó bám riết lấy tôi thực dễ chịu, nó khiến toàn thân tôi lâng lâng như không trọng lượng.

Bật dậy, phát hiện thấy cửa phòng đã mở, tôi có một dự cảm không hay – lại có ai đã vào phòng tôi!

Ra phòng khách thấy Mai Mai và An An đang ăn sáng, Mai Mai nhìn tôi cười tinh nghịch, An An làu bàu trách tôi dậy quá muộn, Mai Mai đã nấu cơm và giặt quần áo xong xuôi rồi.

Tôi ngồi xuống bàn ăn, ăn được một nửa thì An An lại hỏi: “Anh, sao hôm nay anh cứ cười mãi thế?”

“Thực ư?” Tôi mặc nhiên thừa nhận.

“Có phải chúng em sắp có chị dâu không?” An An hét to.

“Vớ vẫn!” Tôi chỉ nói có vậy rồi lại tiếp tục im lặng.

Đột nhiên tôi thấy cái quần bò phơi ở ban công dường như đang nhìn tôi cười nhạo. Sống lưng đột nhiên toát mồ hôi lạnh.

Tôi lập tức buông bát đũa, chạy ra rút cái quần từ trên dây phơi – trong túi quần có mẫu giấy ghi số điện thoại của Hồ Khả. Khi tôi thấy mẫu giấy nhàu nát không còn nhìn ra chữ gì, nỗi tuyệt vọng khiến tôi choáng váng như bị đánh một cú vào đầu. Tôi kêu lên: “Khổ thân tôi thế này!”

An An ngơ ngác nhìn vẻ thất thần của tôi. Mai Mai vẫn mở to đôi mắt vốn tĩnh lặng của nó nhìn tôi một cách vô tội. Tôi lặng nhìn hai đứa em sinh đôi, lại nhìn mẫu giấy nhàu nát không còn đọc được chữ gì trong tay, muốn bật khóc.
3. Kẹo Đắng

Đêm dường như luôn gắn với rượu. Ở các thành phố, những kẻ sợ ánh nắng mặt trời hoặc những kẻ phóng đãng thường lang thang một mình trong bóng đêm.

Không biết cuộc sống ban đêm bao trùm lên quán bar hay quán bar đã đi vào cuộc sống ban đêm của con người?

Gần tám giờ, khi Liêu Văn Đạo tắt máy vi tính, nói “bai bai” với cô bạn chat thì cũng đến giờ anh phải đi làm. Sau đó Liêu nhanh chóng thay quần áo, đi về phía quán Địa Đàng.

Anh biết khi màn đêm buông xuống, các yêu linh lại bị kích động một cách ngu ngốc.

Liêu Văn Đạo ngồi trong quán Địa Đàng uống hồng trà. Chủ quán quy định hằng ngày trong giờ làm việc, món đồ uống duy nhất được dùng miễn phí là hồng trà – cái thứ đồ uống đóng hộp, khi vào họng thì ngọt, khi vào dạ dày thì mát. Chỉ sau một tuần lễ Liêu đã mê cái cảm giác ngọt ngào ở cổ họng khi uống nó, quyết định mua mấy hộp để trong nhà uống dần; trước đây anh thường dùng nước khoáng.

Cậu Vệ, nhân viên bảo vệ, nhân khi quán còn chưa đông tranh thủ luyện tay nghề. Anh chàng để mấy vỏ chai rượu trên khuỷu tay, đoạn hất lên không trung, rồi lại chìa khuỷu tay đỡ, hoặc luyện trò tung hứng với mấy quả chanh. Anh chàng tập luyện rất chuyên tâm, thậm chí có lúc còn tập liền mấy tiếng đồng hồ, chỉ tạm dừng khi cần vào nhà vệ sinh. Hôm trước Liêu Văn Đạo hỏi hắn: “Ngày nào cũng luyện như thế mà không chán sao?”

Hắn trả lời: “Chán đến mấy cũng cần miếng ăn.”

Bây giờ Vệ lại bắt đầu luyện tập với mấy cái bình rượu không và những quả chanh. Rõ ràng hắn là người mới vào nghề nên bắt không chuẩn, mấy cái chai liên tục rơi xuống thảm. Nhưng sư phụ của Vệ thì rất cừ. Liêu Văn Đạo từng mải mê xem anh ta làm xiếc với những cái vỏ chai.

Liêu rót trà vào cốc thủy tinh, cho thêm mấy viên đá, quay người, tựa lưng vào tủ rượu, chân phải gác lên ghế, chân trái duỗi dài một cách lười biếng.

Chàng Béo, nhạc công, đứng cạnh sân khấu sắp lại mấy cái băng đĩa, lát nữa sẽ cho vào máy hát, khi anh ta cúi đầu, mấy sợi tóc ló ra dưới cái mũ lưỡi trai che nửa vầng trán và khuôn mặt. Chàng Béo thực ra không béo, chàng ta là nhạc công, chỗ anh em với Liêu Văn đạo. Anh ta để cái đĩa vào máy hát, những âm điệu chầm chậm, nhẹ nhàng khe khẽ cất lên.

Mùa hè Trùng Khánh đến một cách đột ngột, vội vã; mới cuối thánh Tư mà đã nóng đến mức phải mặc áo cộc tay.

Mùa hè về, cư dân thành phố dù bận việc đến mấy vẫn không quên nguyền rủa thời tiết. Mặt trời mùa hè tỏ ra rất lưu luyến ban ngày, vậy nên đã gần tám giờ tối mà vẫn treo lơ lửng ở phía đường chân trời. nhưng chỉ cần màn đêm buông xuống là những cảnh tượng hài hước điển hình bắt đầu xuất hiện. Các đôi trai gái dập dìu ôm riết lấy nhau như không biết đến cái nóng chảy mỡ, không biết cả thành phố vẫn đang không ngừng vận động, quay cuồng trong vòng xoáy nhu cầu của con người.

Đã hơn mười giờ nhưng số người đi dạo xem ra còn đông hơn lúc sẩm tối.

Địa Đàng là quán bar lớn mới mở ở trung tâm thành phố. Trong cái thành phố đã bão hòa các quán bar như Trùng Khánh thì Địa Đàng chưa đủ nổi tiếng, vì vậy ngoài hôm kia trương khách đến tương đối đông, còn các ngày khác rất vắng.

Vài đôi trai gái đi vào quán, đa số đều gọi ít đồ uống, vừa nhâm nhi vừa ghé sát tai nhau thầm thì, đến khi nhạc rậm rịch nổi lên thì kéo nhau ra sàn. Liêu Văn Đạo vẫn ngồi cạnh quầy rượu, chơi game với cái điện thoại di động.

Kẹo Đắng nhắn tin nói cô rất buồn, hỏi tại sao, cô im lặng.

“Em muốn gặp anh, anh ở đâu?” Mẩu tin hiện ra trên màn hình.

Kẹo Đắng là người bạn Liêu Văn Đạo vừa quen trên mạng mấy tuần trước; cô ta rất sôi nổi khi hai người chat với nhau. Không biết tại sao cô lại lấy nickname ai oán như vậy? Kẹo Đắng bảo: “Có một loại kẹo, tỏa hương thơm phức, rất đắng, nhưng đích thực là kẹo, vì vậy có tên là kẹo đắng.”

Liêu Văn Đạo xem đoạn giải thích đó, mãi không hiểu nỗi, lại nghĩ có lẽ đó là trò chơi chữ của các cô gái trẻ nên cũng không bận tâm.

Kẹo Đắng rất sôi nổi. Liêu Văn đạo mới qua mấy tuần chat với cô, đã cảm thấy rất thân thiết, như em gái.

Lần đầu tiên anh nói với cô về nghề nghiệp của mình, cô rất đỗi kinh ngạc, hỏi lại bằng một ngữ điệu không thể tưởng tượng: “Cái gì? Anh là vũ công sao?” Vẻ kinh ngạc của cô khiến Liêu Văn Đạo toát mồ hôi: “Vũ công đâu phải là nghề danh giá!” Cô thẳng thừng buông một câu, nhưng Liêu Văn Đạo lại thấy cô bé cực kỳ đáng yêu.
Cô nàng Kẹo Đắng đáng yêu muốn gặp anh, Liêu cho rằng đó chỉ là trò đùa của cô bé nghịch ngợm, anh nói địa chỉ quán Địa Đàng, sau đó cũng quên luôn.

Đã hơn mười giờ tối. Kẹo Đắng sống ở khu Sa Bình, Sa Bình cách quán Địa Đàng khá xa, Liêu cho rằng cô ta chỉ nói chơi thế thôi, chẳng có chuyện gì đến thật. Cho nên, bốn mươi phút sau, khi Liêu nhận được điện thoại hỏi anh mặc áo màu gì, anh buột miệng trả lời: “Màu hồng”, rồi quay về với cốc hồng trà của mình, lim dim ngắm nhìn các đôi ôm nhau đung đưa trên sàn.

“Em uống Coca.” – Khoảng một phút sau, từ đằng sau vang lên một giọng nữ trong trẻo; cô ta vỗ nhẹ vào vai Liêu Văn Đạo.

“Cô là…?” Anh ngước nhìn. Trước mặt anh là một thiếu nữ xinh đẹp, đầu quấn khăn màu vàng cam, mắt long lanh, tinh nghịch; cô ta cũng nhìn anh, nheo mắt cười rất đáng yêu, đúng như ấn tượng khi chat với cô trên mạng. “…. Kẹo Đắng ư?”

“Ha ha, đương nhiên!” Cô ta cười, đoạn nước tới ngồi cạnh Liêu Văn Đạo. “Quả nhiên anh thích uống hồng trà! Nhưng em thích Coca, anh phải chiêu đãi em Coca nhé!”

“Em chờ, anh đi lấy!” Nói xong, Liêu chạy như bay ra khỏi quán; quán này không bán Coca nên phải ra siêu thị bên cạnh mua.

Liêu Văn đạo quả thực rất bất ngờ, anh không ngờ Kẹo Đắng lại có thể nhanh chóng xuất hiện với vẻ trẻ trung, thơ ngây, tự nhiên mà lại xinh đẹp đến thế.

Khi Liêu người đẫm mồ hôi chạy về quán thì không còn thấy Kẹo Đắng ở đó nữa. Chưng hửng! Anh cảm thấy Kẹo Đắng giống như con cá nhỏ, con cá biết bay, đột nhiên bay đến, đột nhiên đi. Nhưng niềm vui của anh lập tức trở lại.

Trong đám người đông đúc, chiếc khăn màu da cam của Kẹo Đắng nổi hẳn lên; cô ta đang uốn éo vòng eo mảnh mai, nhảy cuồng loạn giữa đám đông. Nói thực, Liêu không nghĩ một cô gái xinh đẹp, đáng yêu như vậy lại có thể nhảy một cách phóng đãng thế; chiếc khăn trên đầu cô ta dập dờn như cánh bướm.

Nhạc dừng.

“Ôi! Lẽ ra em không nên lấy tên là Kẹo Đắng!” Liêu chạy lại đón, đưa hộp Coca cho cô.

“Vậy em nên lấy tên gì?” Kẹo Đắng hỏi, đột nhiên bật cười, tiếng cười vừa tự nhiên vừa hoang dại. Mấy sợi tóc đẫm mồ hôi, ló ra dưới chiếc khăn, Kẹo Đắng buộc lại mái tóc xõa tung – mái tóc giờ được cột thành túm cao sau gáy; Liêu thấy cô ta để kiểu tóc nào cũng đẹp, cũng tự nhiên, thậm chí không cần trang điểm.

“Tôi thấy em như con sâu sặc sỡ biết nhảy nhót.” Liêu nói thật ý nghĩ của mình.

Kẹo Đắng lại cười, tiếng cười hồn nhiên; rất nhiều người nói mình đẹp nhưng chưa có ai bảo mình như con sâu. “Anh hạ thấp tôi hay khen tôi thế?” Kẹo Đắng vừa bật nắp hộp Coca, đưa lên miệng ngửa cổ tu, động tác vừa mạnh mẽ vừa duyên dáng.

“Đương nhiên là khen…”

“Này, Seven! Đến lượt cậu. Mau đi!” Liêu Văn Đạo chưa nói hết thì Chàng Béo đã chạy đến, giơ tay ra hiệu đến lượt anh biểu diễn.

“Biết rồi!” Anh trả lời, đoạn quay người nói với Kẹo Đắng:

“Đến lúc tôi phải làm việc rồi, cô ngồi đây đợi tôi, nếu có hứng thì ra nhảy cho vui.”

“Được!” Cô gái vẫy tay ra hiệu anh cứ đi làm việc của mình.

Liêu Văn Đạo chạy về phía quầy rượu, tiện tay với cái mũ lưỡi trai đội lên đầu. Khi đeo tai nghe vào, đầu anh gật gù, lúc lắc thân hình, hai tay bắt đầu lướt trên bàn phím, hợp âm rộn rã lập tức vang lên.

Liêu Văn Đạo đắm mình trong tiếng nhạc, cảm giác êm ái dễ chịu chưa từng có; anh thầm thấy tự hào vì mình đã tạo nên những hợp âm tuyệt diệu.

Khi một người say sưa làm việc, bao giờ cũng có sức hấp dẫn, huống hồ một nhạc công. Biết người đẹp đang nhìn, Liêu Văn Đạo càng hào hứng, ngón tay lướt trên bàn phím một cách điệu nghệ; anh biết dáng điệu của mình lúc này cực kỳ quyến rũ.

Kẹo Đắng mỉm cười ngắm chàng nhạc công kiêm vũ công trẻ hào hoa cô vừa quen qua mạng. Nhưng nụ cười đột nhiên tắt ngấm. Cái trán bị quấn khăn quá chặt, mồ hôi túa ra gây cảm giác ngưa ngứa. Cô đưa tay lên gãi nhưng bàn tay vừa giơ lên đã kịp dừng lại, ngập ngừng trước trán – chỗ đó có một vết thương, không thể đụng vào. Cô mãi mãi không quên khuôn mặt non nớt nhưng đầy thù hận pha lẫn đắc ý của người chị gái song sinh lúc vết thương trên trán cô trào máu.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ