XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
"Mình là mặt trời, chị là mặt trăng, một bầu trời không thể cùng lúc có cả mặt trăng lẫn mặt trời, hai thiên thể thần linh"

ANH TRAI EM GÁI - Tào Đình

Nếu nói rằng: “Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do hai người dệt từng sợi một mới tạo nên hạnh phúc” thì yêu đơn phương, hỏi có phải tình yêu?

Yêu đơn phương đã khổ. Yêu chính anh trai của mình lại càng khổ hơn nữa. Mai Mai yêu anh trai Dương Dương, một tình yêu tội lỗi nhưng không bệnh hoạn, tội lỗi mà vẫn đáng thương.

Bởi, Mai Mai là cô gái câm. Trong thế giới “hư ảo, lặng lẽ, không người”, trống rỗng và cô độc của cô, duy nhất chỉ có người anh trai ngự trị. Yêu anh và muốn độc chiếm người anh, Mai Mai đã tự tước đi niềm vui hồn hậu của tuổi thơ, đẩy mình vào vòng xoáy của những mâu thuẩn giằng xé giữa hờn ghen ích kỷ và tình yêu thương. “Chị em sinh đôi, chị em như hoa, tương thân tương ái không rời xa”. Vậy mà Mai Mai đã ghen với từng tiếng gọi “anh” nũng nịu, ngộ nghĩnh của An An, Người em gái sinh đôi láu lỉnh, thông minh, hoạt bát, dễ thương.

Có lần, An An bị ngã - một vết sẹo dài theo cô suốt cuộc đời, nhức nhối trong tim một nỗi đau không nói nên lời. Cô tinh nghịch, bất cần. Cô sống đơn giản và bồng bộ. Có ai hình dung cô thế nào trong những khoảnh khắc mơ màng đứng bên cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn xa xăm, khao khát về một “ngọn đèn” cho riêng mình?......

Phần một:

Những mùa hè của thời thơ ấu, không khí tràn ngập mùi hương cỏ dại và mùi bánh pizza làm cho cái nắng gắt như nhạt đi và mong manh hơn. Chúng tôi học làm người lớn, cố tỏ ra tư lự với nụ cười buồn rầu thường trực.

Khế ước

Một buổi sớm mùa xuân, Hà Tặc, gã trai cùng lớp với tôi, sửng sốt khi nhìn thấy Mai Mai lần đầu tiên. Không kìm được, gã reo lên đầy kinh ngạc:

“Trời, đẹp quá!”

“Chị là người ở đâu thế, trông chị rất đặc biệt!”

“Chị học trường nào?”

“Chị tên gì?”

“Sao khinh người thế?”

Gã hỏi liền một thôi một hồi; lần đầu tiên cảm thấy lăn tăn về sức hấp dẫn của mình đối với người khác giới.

Mai Mai nhìn Hà Tặc, lại nhìn tôi, nụ cười hồn hậu, vẻ bình thản, êm đềm như mặt nước mùa thu.

Mai mai mặc sơ mi trắng, bên trong là áo bó và váy đều màu hồng. Nắng xuân đã về nhưng không khí vẫn còn phảng phất hơi lạnh. Trông em tao nhã, tràn trề sức sống, ánh mắt như cười, như giễu cợt sự vụng về, bất cẩn của người đối diện.

Mai Mai đem bút và màu ra ban công ngồi vẽ.

“Ông bạn, ích kỷ thật đấy, có cô bạn đẹp như vậy mà không sớm giới thiệu với anh em!?” Hà Tặc lại quay đầu về phía tôi, đùa đùa thật thật; đột nhiên nét mặt thoáng băn khoăn, gã lẩm bẩm: “Ồ, mà tại sao nàng lại không thèm để ý đến tớ nhỉ, “Trái tim không ngủ yên” của tớ bị tổn thương mất.”

“Mai Mai không phải là bạn gái của tớ.” Tôi nói, thâm tâm cũng thấy hối tiếc. “Vả lại, Mai Mai không biết nói, làm sao trả lời cậu.”

Hà Tặc chưa kịp phản ứng, đúng lúc đó cánh cửa bật mở, một cô bé đầu quấn khăn màu da cam tươi rói đường đột xông vào: “Em về rồi đây! Hôm nay chúng ta ăn món nem công hay chả phượng?”

Hà Tặc nhìn người con gái nhanh nhảu, nhí nhảnh như một con chim từ trên trời rơi xuống, lại nhìn cô gái đang miệt mài vẽ tranh ngoài ban công. Không thể tin được. Cô ấy, cô ấy… họ là…?”

Tôi mỉm cười, giải đáp thắc mắc của cậu ta. “Rất đơn giản. Họ là chị em sinh đôi.”
---------------------------------------------------------
Chỉ có một mình cô biết vết thương đã thành sẹo không chỉ hiện diện nơi vầng trán!

Mặc những cái liếc nhìn kín đáo của vài ba người xung quanh, Kẹo Đắng ngửa cổ tu Coca, ánh mắt dị thường, lòng trĩu nặng. Cô cũng nhìn thấy anh chàng nhạc công đưa mắt ra hiệu bảo cô khiêu vũ, cô liếc nhìn sàn nhảy, bản nhạc Liêu Văn Đạo chơi rất khác lạ, mới mẻ, kích động, các đôi trai gái trên sàn uốn éo quay cuồng theo tiếng nhạc. Ánh đèn màu loang loáng, không gian huyền ảo.

Nhưng Kẹo Đắng vẫn không thể lấy lại hứng thú.

Cô lại cảm thấy sự hiện diện của vết sẹo trên trán; cứ đến mùa hè là vết thương lại bị ngứa như côn trùng đốt. Hồi ấy, Kẹo Đắng năm tuổi, mùa hè rất nóng, ánh nắng chói chang, nắng đến nhức mắt. Cô bé năm tuổi là cô lúc đó bị một vết rách dài trên trán, máu trào ra, phải khâu mười hai mũi; cô nhìn thấy chị mình đang cười.

Chị không nói được.

Lúc đó cô nằm ở ngay bậc cửa, vết đau tê dại, cô quên mất là phải khóc rõ to. Cô nhìn thấy người chị sinh đôi của mình; chị đứng trước mặt cô, cười, nụ cười trắng hơn cả ánh nắng, cả mắt cũng cười, trắng lóa.

Cũng từ mùa hè đó, cô biết sau này cô chỉ có thể để một cái bờm dày trước trán, che đi vết sẹo xấu xí, bất luận trời nóng thế nào. Còn chị cô có thể vén mái tóc mây lộ ra vầng trán trong sáng, tinh khiết, đua sắc với ánh mặt trời. Nhưng cô vẫn không muốn tin người đứng sau lưng đẩy cô là chính là người chị gái sinh đôi.

Người chị xinh đẹp như thiên thần của cô.

Có một loại kẹo, tỏa hương thơm phức, rất đắng, nhưng đích thực là kẹo, vì thế có tên là kẹo đắng.

Quán Địa Đàng càng về khuya càng huyền bí, bởi vậy mỗi người đều có thể là chủ nhân của dạ hội hoặc là yêu linh. Họ nhảy cuồng loạn, phóng đãng.

“Cô em, uống rượu một mình sao?” Một người đàn ông trung niên có vẻ là người thành đạt đi đến, hỏi.

“Không, tôi uống Coca.” Kẹo Đắng từ chối một cách lịch sự, quay mặt đi, không muốn bắt chuyện.

“Coca có gì hay, đây là quán rượu cơ mà, tôi mời em uống rượu ngoại nhé?” Người đàn ông thấy Kẹo Đắng nói khẩu âm phương Bắc liền nói với cô bằng tiếng phổ thông.

Kẹo Đắng bực bội, cau mày, cô ghét nhất là loại đàn ông kiêu ngạo, thích điều khiển người khác. Ai biết khi họ dụ dỗ tán tỉnh các cô gái ở quán bar thì những người vợ của họ ở nhà đang mỏi mắt trông chờ.

“Này, Bọ Con, sao vậy, anh vừa ra ngoài đã cho anh cắm sừng ư?” Đó là Liêu Văn Đạo, anh đã đến bên Kẹo Đắng, để tay một cách tự nhiên lên vai cô, cố tỏ ra vui vẻ, nhưng mắt gườm gườm nhìn gã đàn ông đầy thù địch.

“Xin lỗi! Thì ra cô không phải một mình?” Ông ta lịch sự nghiêng người tỏ ý xin lỗi.

“Bọ con, chẳng ngoan tý nào! Sao lại nói với người ta là em chỉ có một mình, em để chồng em ở đâu hả?” Anh vừa nói vừa luồn tay vào người cô, vẻ chiếm hữu.

Người đàn ông bỏ đi.

“Này, em định cảm ơn tôi thế nào đây?” Liêu mỉm cười nhìn cô

“Nếu anh không đến, tự tôi cũng biết cách thoát khỏi hắn, huống hồ anh lại lợi dụng cơ hội bắt nạt tôi!” Kẹo Đắng lại bật cười, vẫn nụ cười thoải mái, cởi mở như lúc đến.

Có phải cô ta là cô gái ngây thơ, suốt ngày cười nói vô tư?

Liêu Văn đạo nhìn cô gái xinh đẹp với nụ cười hoang dã, hồn nhiên như một sơn nữ chăn cừu trên thảo nguyên, anh bỗng thấy mê mẩn.

“À này, anh tên là Liêu Văn đạo sao người ta lại gọi anh là Seven?” Vừa rồi, rõ ràng cô nghe Chàng Béo gọi như vậy.

“À, chỉ là lấy một cái tên tiếng Anh gọi chơi cho vui vậy thôi, theo trào lưu ấy mà!” Liêu Văn đạo gọi bồi bàn mang đến cho mấy viên đá bỏ vào cốc trà, đoạn đưa lên miệng nhấp một ngụm. “Xã hội này, phàm những gì là mốt đều có sức ảnh hưởng rất lớn. Dù mình rất muốn nhưng cũng không thể tránh.”

Kẹo Đắng bật cười thật sự, cô cười vì câu nói tầm thường cố tỏ ra triết lý của Liêu Văn Đạo.

“Sao anh lại gọi tôi là Bọ Con, tôi không có tên ư?”

“Trước đây không có ai gọi em như thế sao? Vậy tôi xin đăng ký bản quyền. Vả lại tôi cũng không biết tên em. Thưa cô, cô có thể cho tôi biết tên thật của cô không?” Đôi mắt quyến rũ của anh ta nhìn cô chằm chằm.

“Tôi họ Dương, tên Dương An. Mọi người gọi tôi là An An.” Cô nói, chủ động chạm cốc với Liêu Văn Đạo, và cũng nhìn chăm chú vào mắt anh ta, đúng là anh ta rất quyến rũ.

“An An?” Liêu nhắc lại, nụ cười mơ hồ.

“Đúng thế! Chứ không phải sâu bọ như anh gọi đâu.” Cô nói, ánh đèn hắt lên khuôn mặt, lấp lánh vẻ yêu kiều thiếu nữ pha chút tinh nghịch. Liêu Văn Đạo cảm thấy ánh đèn màu của quán bar trở nên mờ nhạt trước vẻ đẹp của cô gái này.

“Tôi lại cho là em sinh ra đã thích gây sự, không có được sự điềm đạm của một thục nữ.” “Thục nữ? Chị gái tôi là một thục nữ đích thực.” Kẹo Đắng nói, nét mặt đột nhiên tư lự.

“Chị em có đẹp không?”

“Đẹp hơn tôi nhiều”, nghĩ đến chị gái An An không khỏi không khâm phục và yêu thích.

“Tôi rất hiếu kỳ, liệu có thể gặp chị em không?” Liêu Văn Đạo chăm chú nhìn cô gái chỉ thấp đến vai mình, trong lòng cảm thấy thân thiết như người bạn đã lâu không gặp.

“Ha ha! Anh định theo đuổi chị tôi sao? Vậy thì anh phải xếp hàng mệt đấy. Nhưng nếu anh chịu hối lộ, tôi có thể chiếu cố cho anh chen ngang. Ha ha!” An An nói, giọng thánh thót như chim.

“Ha ha!” Anh bật cười, nghĩ sao lại thú vị đến thế, một cặp song sinh kỳ lạ, chị điềm đạm, em sôi nổi, cả hai đều rất xinh đẹp.

“Anh làm xong rồi ư?” An An vừa uống Coca vừa nhướn mày hỏi.

“Đương nhiên là chưa, mới chỉ giải lao thôi, tôi phải làm việc đến mười hai giờ đêm.” Liêu Văn Đạo vừa nói vừa chỉ Chàng Béo trên sân khấu. “Bây giờ cậu ấy đang làm thay tôi.”

Lát sau Liêu Văn Đạo đã nhảy lên sân khấu; anh vụt trở thành một nhạc công phóng khoáng, chuyên nghiệp. An An quay đầu, nhìn lên sân khấu, nét mặt lại trầm tư.

Lúc tan ca, Liêu Văn Đạo nói: “Để tôi đưa em về.”

Cô trả lời: “Không, anh có thể cho tôi về nhà anh không?” Họ đi về phía trung tâm, đến gần bức tượng Giải Phóng Quân; khi cô hỏi câu đó, ánh đèn đường hắt lên mặt, trông thơ ngây như một đứa trẻ.

“Anh có thể cho tôi về nhà anh không? Chỉ một đêm thôi?” An An nhắc lại, giọng nài nỉ, tội nghiệp.
4.Mai Mai

Thành phố Trùng Khánh một ngày nắng, ánh mặt trời rực rỡ trùm lên nhịp sống khá êm đềm của những con người ở đây. Người ta ung dung đi lại trên khắp phố phường.

Nơi chính diện khu trung tâm có bức tượng, dưới chân tượng, một gã điển trai đang ngồi trầm ngâm.

Tôi đang đợi A Thụ.

Tôi ngồi dưới chân bức tượng, nơi chán game với cái điện thoại di động rồi cứ để ánh nắng thả sức vuốt ve. Màn hình điện thoại liên tục hiện lên một dãy số điện thoại. Tôi nheo mắt ngắm nhìn đám mây lướt nhẹ trên bầu trời. Tôi biết chủ nhân của số điện thoại này là một mỹ nữ.

Tôi mừng thầm, trong lòng phấn chấn. niềm vui cứ lộ ra, không che giấu được.

Buổi trưa, khi đi ăn cơm, tôi gặp Hồ Khả ở nhà ăn; lúc ấy tôi lúng túng, không biết nói gì. Hồ Khả đi cùng với mấy cô bạn, nàng cũng nhìn thấy tôi, cười, giơ tay vẫy chào: “Hi !” rất tự nhiên và đáng yêu.

“Hi ! Hi !...” Luống cuống đáp lại, tôi vô tình giơ tay phải đang cầm cái bát ăn cơm lên vẫy.

Hà Tặc đứng bên cạnh, cười giễu tôi là vừa nhìn thấy người đẹp đã hồn siêu phách lạc, trông như thằng ngố.

A Thụ cũng hùa theo, hai gã bắt đầu công kích tôi. Tôi cảm thấy mặt mình đang đỏ dần lên.

Cố gắng kìm chế! Cố gắng trấn tĩnh!

“Dương Dương, trấn tĩnh lại đi!” Tôi thầm nhắc bản thân, cố giữ vẻ ngoài bình thường.

Cô bạn của Hồ Khả nói một câu gì đó, cả hội cười phá lên, Hồ Khả liếc nhìn tôi khiến tôi vừa xúc động vừa ngạc nhiên.

Lúc ăn cơm, dưới sự cổ vũ của Hà Tặc và A Thụ, tôi để điện thoại ở chế độ không rung chuông, đến trước mặt Hồ Khả, vờ hỏi mượn điện thoại của nàng.

“Hồ Khả, có thể mượn điện thoại của bạn gọi một cuộc không? Điện thoại của tôi hết pin.” Tôi thầm nghĩ, xin mẹ tha lỗi cho đứa con hư này. Mẹ vẫn dạy tôi nói dối là xấu.

Mấy cô gái lại nhìn tôi cười, làm tôi khó khăn lắm mới giữ cho tóc không dựng đứng. Hồ Khả ngây người trong giây lát, sau đó rút điện thoại đưa cho tôi. Tôi lấy làm đắc ý.

“Dùng điện thoại của em, dùng điện thoại của em đây này.” Mấy cô bạn gái nhao nhao, vội vã rút điện thoại trong túi nhét vào tay tôi. “Gọi đi anh!”

Tôi cầm điện thoại của một cô, nghĩ bụng, cô gái, tôi quả thật chịu không nổi cử chỉ hào hiệp này của cô. Trong lúc tôi đứng ngây người như trời trồng thì chợt thấy khuôn mặt nhăn nhở của Hà Tặc và A Thụ. A Thụ đã cười đến mức suýt ngã xuống đất. Không còn cách nào khác, tôi đành cầm điện thoại của cô gái kia tự bấm số của mình; đứng cách chỗ nọ hai mét, tôi nói với cái máy không có người ở phía bên kia. Tôi làu bàu mấy câu chẳng có đầu có cuối rồi tắt máy trở lại chỗ Hồ Khả, nói không gọi được, đoạn lúng túng định đi.

“Này, thử dùng máy của tôi xem, máy nhắn tin có lúc hay mất tín hiệu.” Hồ Khả đứng dậy đưa điện thoại cho tôi. Tôi nhìn Hồ Khả cười rạng rỡ, đang quay quay cái dây đeo điện thoại trong tay, vội giơ lên đón, ngạc nhiên, lý nhí cảm ơn nàng. Lúc đó, mấy cô bạn của Hồ Khả lại cười rộ lên khiến tôi không biết giấu mặt vào đâu. Suy nghĩ của các cô gái luôn kỳ quặc và bất thường!

Bây giờ tôi đang ngồi dưới chân bức tượng trước cổng trường, tôi đang đợi A Thụ. Tôi đã gọi điện về nhà bảo Mai Mai chuẩn bị cơm tối. “Tối nay A Thụ sẽ đến và nghỉ ở nhà chúng ta, bọn anh sẽ cùng xem bóng đá.”

A Thụ là người Hà Bắc. Anh chàng thật thà này đến giờ vẫn giữ bí mật về mối tình đầu của mình. Mười mấy năm liền, gã chỉ là tên mọt sách, không biết đàn bà sinh ra là để đàn ông yêu, phụ nữ luôn có một “đóa hoa đẹp”.

Mỗi khi tôi và Hà Tặc bàn luận với nhau về bạn gái của đứa này gợi cảm, đứa kia hấp dẫn, A Thụ luôn tỏ vẻ khó chịu; gã làu bàu: “Có gì đâu, mẹ tớ và bà tớ cũng là phụ nữ.”

Đối với gã cao tăng đắc đạo này, ban đầu cả tôi và Hà Tặc đều lấy làm lạ, lâu dần cũng quen, mặc kệ gã dị ứng với người khác giới. Rừng lớn thiếu gì chim. Tôi và Hà Tặc đã háo sắc rồi thì cũng phải có một A Thụ hòa thượng chứ, như vậy mới “cân bằng sinh thái”.

Sáng chủ nhật, A Thụ bỗng tỏ ra hào hứng, đồng ý đi cắt tóc. Bây giờ tôi đang chờ gã. Tối nay có một trận bóng quan trọng. A Thụ chưa bao giờ đến nhà thuê của chúng tôi. Không như Hà Tặc, ngay buổi đầu nhìn thấy An An đã không giấu giếm ý đồ theo đuổi, và từ đó đến nhà tôi suốt.

Mặt trời đang chếch về tây, A Thụ vẫn chưa đến. Tôi nhận được tin nhắn thứ tư hẹn là mười phút nữa sẽ đến. Tôi nghĩ tuổi thanh xuân của tôi có được bao nhiêu lần mười phút để mà chờ đợi! Không thể lãng phí thời gian. Vậy là tôi lại mở điện thoại ngắm nhìn số máy của Hồ Khả – nhìn những con số đó, tôi cảm thấy yên lòng.

Cuối cùng A Thụ, sau n lần mười phút đã chạy đến, trông chẳng khác gì con ngựa vừa phải chạy một vạn dặm đường.

Tôi nói: “Cảm ơn cậu đã ban cho tôi mười phút dài đến thế.”

A Thụ đánh trống lảng, hỏi: “Cậu thuê nhà ở một mình sao?”

“Không, tớ ở cùng với hai cô em gái.” Tôi nói.

“Ừ nhỉ, suýt thì quên, cậu còn có hai cô em gái.” Hắn lẩm bẩm.

A Thụ nói như vậy cũng chẳng có gì lạ. Bởi vì mỗi khi tôi và Hà Tặc tranh luận xem Mai Mai và An An, ai đẹp hơn trước mặt A Thụ thì hắn coi như chúng tôi đang bàn chuyện Coca và nước ngọt, thứ nào ngon hơn. Quả thực, hắn không để mắt đến phụ nữ.

Đến trước cửa, khi tôi còn chưa kịp lấy chìa khóa ra thì cánh cửa bỗng bật mở, An An lao ra như một con sói nhỏ bị nhốt cả tuần, tông ngay vào A Thụ đang đứng cạnh tôi.
“Ối!” Khi phát hiện người húc vào mình là một cô gái, A Thụ hốt hoảng kêu lên.

So với phản ứng của A Thụ thì An An tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều; nó vội vàng lách khỏi A Thụ, miệng làu bàu câu chửi gì đó. Nó liếc tôi một cái, liến thoắng: “Anh đã về, em ra ngoài một lát!”, rồi phóng vụt đi như một con chim. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã không còn thấy bóng dáng nó nữa.

Con bé An An dạo này không hiểu có chuyện gì mà hay qua đêm đến thế. Tối qua nó ở nhà, tôi còn chưa kịp chỉnh cho một trận, bây giờ lại chạy biến đi đâu không rõ. Tôi kêu trời về sự phức tạp của thế giới phụ nữ. Không biết làm thế nào để quản lý cô em bất trị này.

Nhà cửa đã sắp xếp gọn gàng, thoang thoảng mùi thức ăn, khỏi cần nghĩ cũng biết là do Mai Mai làm. Mai Mai rất chăm chỉ, chu đáo. Bây giờ, việc nhà đã xong, nó ngồi vẽ tranh trên ban công. Tôi bảo A Thụ ngồi xem ti vi để tôi chuẩn bị bàn ăn.

Khi quay trở lại phòng khách, tôi nhận thấy nét mặt A Thụ có cái gì khang khác; hỏi tại sao, gã nói là vì trong nhà có phụ nữ, rồi chỉ vào con mèo Spin đang dụi đầu vào chân gã – Spin là mèo cái.

Tôi bật cười: “Cậu nói thật đấy chứ? A Thụ, cậu không nên cực đoan thế! Lẽ nào cậu đúng là một hòa thượng?” Tôi băn khoăn hỏi lại gã. Sau đó, nhận thấy mặt gã đỏ dần rồi chuyển sang tái, bối rối xoay xoay cái điều khiển ti vi, tôi bèn bế con Spin ra ngoài, thầm nghĩ, cha này hâm thật rồi. Tôi quay trở lại phòng khách.

Khoảng mười phút sau, A Thụ thì thầm với tôi, vẻ bí mật: “Có một nàng tiên”, gã giơ tay vẽ lên không trung một hình người, vẻ xúc động, “ở trên ban công nhà cậu”.
5. Tiên nữ ở ban công

“Ngoài tiên nữ, tớ không biết chọn từ nào khác thích hợp hơn để nói về người đang ngồi vẽ tranh ở ban công trong buổi hoàng hôn đầu hạ.” A Thụ thở gấp. “Phải, ánh nắng vàng nhạt phủ lên cô ấy, cái đầu… mái tóc, không… suối tóc, khuôn mặt diễm lệ, nghiêng nghiêng… Tiên nữ, đúng là tiên nữ, giống như trong cõi bồng lai…”

Trước sự miêu tả đầy kích động của A Thụ, tôi hiếu kỳ chạy ra ban công, tay vẫn cầm cái muỗng múc canh.

A Thụ nói ở ban công có một tiên nữ giáng trần.

Mai Mai là tiên nữ. Mai Mai là em gái của tôi. Em gái tiên nữ của tôi không dễ dàng giáng thế trong buổi hoàng hôn chớm hạ tầm thường như vậy!

Mai Mai ngồi trên ban công đang lặng lẽ phết lên những mảng màu. Vầng trán đẹp tinh khiết, mái tóc óng ả đổ xuống bờ vai và tấm lưng yêu kiều của em, một bức tranh hoàn mỹ. Em chăm chú vào công việc như không liên quan đến thế giới loài người. Tôi nhìn A Thụ. Nhiều khả năng gã đã bị tiên nữ hớp hồn.

Bạn không thể nào hình dung ra vẻ dịu dàng, yêu kiều như thiên nga trong cái quay đầu của Mai Mai khi tôi gọi em thông báo nhà có khách. Đầu tiên Mai Mai nhìn tôi, rồi lướt ánh mắt sang A Thụ. Em mỉm cười, gật đầu với A Thụ. Sau đó, em dịu dàng dùng tay ra hiệu bảo chúng tôi ăn cơm trước, em sẽ vẽ xong ngay thôi.

Ngôi nhà chúng tôi thuê ở ven sông, hoàng hôn mùa hạ thường có màu đỏ ối, bầu trời phía tây được tạo nên bởi vô số những hình thù kỳ dị, đỏ ối hoặc sẫm hồng. Bạn có thể đứng ở ban công mơ mộng sau một ngày bận rộn, thiên nhiên hoàn toàn thuộc về bạn. Còn Mai Mai như một nàng tiên vô hình lọt vào tầm mắt của bạn, khe khẽ lay động con tim bạn, khiến bạn ngột thở.

Về sau A Thụ nói với tôi, Mai Mai lúc đó như một dòng suối trong vắt chảy vào thế giới yên tĩnh, cuốn trôi tất cả, làm cho Trái Đất trở nên tinh khiết, trong đó có cả trái tim run rẩy của gã và vầng mặt trời đang chếch về tây. A Thụ nói: “Khi Mai Mai vẽ thiên nhiên cũng là lúc thiên nhiên đang lặng lẽ chiêm ngưỡng cô ấy.” Tôi cười nhạo những câu nói lãng mạn của gã, đồng thời nhắc nhở gã giữa mơ mộng và hiện thực còn một khoảng cách khá lớn.

“Chẳng phải cậu đã nói phụ nữ sinh ra là để duy trì nòi giống, nuôi dạy thế hệ sau hay sao?”

“Nhưng cô ấy không phải là phụ nữ bình thường!” A Thụ vẫn chìm đắm trong những hồi ức về Mai Mai.

“Chẳng lẽ em gái tớ là yêu quái?”

“Không, cô ấy là tiên nữ!” A Thụ ngước nhìn trần nhà, nói như đinh đóng cột.

Tôi liếc chàng trai mà chỉ số IQ đang có vẻ giảm sút, không thể tin được là hòa thượng lại bàn về phụ nữ!” Ồ, quả nhiên Thượng đế ghen tỵ với một giai nhân tuyệt thế.” Gã lẩm bẩm một mình.

Sau đó, trong bữa ăn, A Thụ bỗng trở nên lắm điều. Mai Mai lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng mỉm cười, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho tôi. Tôi nói: “A Thụ, cậu bớt mồm đi, tớ sắp điếc tai rồi”, nhưng gã không nghe. Đến giờ A Thụ vẫn chưa từng yêu ai; những tưởng gã quyết tôn thờ chủ nghĩa độc thân. Một A Thụ vốn cho rằng không có tình yêu, chỉ có những nhu cầu thực tế, vậy mà trước Mai Mai lại tỏ ra đặc biệt thích thú, không hề giấu giếm. Gã không che giấu tình cảm đối với Mai Mai, gã dành tất cả ánh mắt cho Mai Mai.

Tôi lườm gã: “A Thụ, ăn cơm đi, cơm do Mai Mai nấu đấy.”

Gã nhồi luôn hai thìa cơm vào miệng, ra ý bảo: “ngon lắm”.

Tôi nghiệm ra một điều, hòa thượng cũng yêu, hơn nữa còn rất dễ gục ngã trước cái gọi là “tình yêu sét đánh”.

Mai Mai vẫn lặng lẽ ăn cơm, vẫn đều đặn gắp thức ăn vào bát cho tôi, không mảy may ngượng ngùng hay đỏ mặt trước thái độ khác thường của A Thụ.
Mười một giờ đêm mới có trận bóng đá. Khi cả tôi và A Thụ đều đang dán mắt vào màn hình thì Mai Mai xuất hiện.

Mai Mai từ nhà tắm đi ra, mái tóc uốn cao, nước vẫn đang nhỏ giọt, thoang thoảng mùi thơm nhẹ của dầu gội. Em đến bên cạnh tôi, lặng lẽ ngồi sửa móng tay. Ánh mắt A Thụ lập tức di chuyển, có lẽ cảm thấy không thể chạy tới chạy lui quanh đi văng như con mèo Spin nên gã đến ngồi bên Mai Mai.

Khi có những pha gay cấn, tôi và A Thụ hò reo ầm ĩ. Chỉ có điều, trong khi tôi hét: “Hay quá!”. Tôi nhìn sang A Thụ, người gã đang run run như lên cơn sốt.

Sợ Mai Mai thức khuya sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe và làn da nên lúc một giờ đêm, tôi giục em đi ngủ. Em đặt tay lên một bên má, nghiêng đầu ra hiệu xin phép đi ngủ.

Mai Mai vừa rời bước thì A Thụ nhảy cẫng lên, rối rít cảm ơn tôi đã mời gã về nhà.

Tôi bảo: “Tôi rủ cậu đến cùng xem bóng đá mà cậu cứ làm như tôi bán em gái cho cậu không bằng.” Anh chàng vội im bặt, cười hì hì.

Buổi tối, tôi sợ A Thụ mộng du làm kinh động đến Mai Mai, liền bảo gã ngủ ở giường của tôi, còn tôi ra nằm ngoài phòng khách. Có động tĩnh gì tôi sẽ lập tức xử lý.

Nhiều lần tỉnh giấc, tôi chỉ thấy con mèo Spin của An An ngủ ngon lành trên bụng. Khi thấy tôi tỉnh giấc, nó cất tiếng kêu meo meo khiến tôi sợ hết hồn.

Đêm đó tôi hơi khó ngủ.

Tôi nghĩ làm anh khó thật. Làm anh trai của tiên nữ lại càng khó.

Về sau, tôi ngủ thiếp lúc nào không hay.

Khoảng bốn giờ sáng, không hiểu sao tôi lại thức giấc. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy con Spin có những bốn con mắt. Tôi hốt hoảng tỉnh hẳn. Nhìn kỹ thấy có một con mèo khác ngồi sát chân tường. Thì ra là cô em An An!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
"Mình là mặt trời, chị là mặt trăng, một bầu trời không thể cùng lúc có cả mặt trăng lẫn mặt trời, hai thiên thể thần linh"

ANH TRAI EM GÁI - Tào Đình

Nếu nói rằng: “Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do hai người dệt từng sợi một mới tạo nên hạnh phúc” thì yêu đơn phương, hỏi có phải tình yêu?

Yêu đơn phương đã khổ. Yêu chính anh trai của mình lại càng khổ hơn nữa. Mai Mai yêu anh trai Dương Dương, một tình yêu tội lỗi nhưng không bệnh hoạn, tội lỗi mà vẫn đáng thương.

Bởi, Mai Mai là cô gái câm. Trong thế giới “hư ảo, lặng lẽ, không người”, trống rỗng và cô độc của cô, duy nhất chỉ có người anh trai ngự trị. Yêu anh và muốn độc chiếm người anh, Mai Mai đã tự tước đi niềm vui hồn hậu của tuổi thơ, đẩy mình vào vòng xoáy của những mâu thuẩn giằng xé giữa hờn ghen ích kỷ và tình yêu thương. “Chị em sinh đôi, chị em như hoa, tương thân tương ái không rời xa”. Vậy mà Mai Mai đã ghen với từng tiếng gọi “anh” nũng nịu, ngộ nghĩnh của An An, Người em gái sinh đôi láu lỉnh, thông minh, hoạt bát, dễ thương.

Có lần, An An bị ngã - một vết sẹo dài theo cô suốt cuộc đời, nhức nhối trong tim một nỗi đau không nói nên lời. Cô tinh nghịch, bất cần. Cô sống đơn giản và bồng bộ. Có ai hình dung cô thế nào trong những khoảnh khắc mơ màng đứng bên cửa sổ, ánh mắt u ám nhìn xa xăm, khao khát về một “ngọn đèn” cho riêng mình?......

Phần một:

Những mùa hè của thời thơ ấu, không khí tràn ngập mùi hương cỏ dại và mùi bánh pizza làm cho cái nắng gắt như nhạt đi và mong manh hơn. Chúng tôi học làm người lớn, cố tỏ ra tư lự với nụ cười buồn rầu thường trực.

Khế ước

Một buổi sớm mùa xuân, Hà Tặc, gã trai cùng lớp với tôi, sửng sốt khi nhìn thấy Mai Mai lần đầu tiên. Không kìm được, gã reo lên đầy kinh ngạc:

“Trời, đẹp quá!”

“Chị là người ở đâu thế, trông chị rất đặc biệt!”

“Chị học trường nào?”

“Chị tên gì?”

“Sao khinh người thế?”

Gã hỏi liền một thôi một hồi; lần đầu tiên cảm thấy lăn tăn về sức hấp dẫn của mình đối với người khác giới.

Mai Mai nhìn Hà Tặc, lại nhìn tôi, nụ cười hồn hậu, vẻ bình thản, êm đềm như mặt nước mùa thu.

Mai mai mặc sơ mi trắng, bên trong là áo bó và váy đều màu hồng. Nắng xuân đã về nhưng không khí vẫn còn phảng phất hơi lạnh. Trông em tao nhã, tràn trề sức sống, ánh mắt như cười, như giễu cợt sự vụng về, bất cẩn của người đối diện.

Mai Mai đem bút và màu ra ban công ngồi vẽ.

“Ông bạn, ích kỷ thật đấy, có cô bạn đẹp như vậy mà không sớm giới thiệu với anh em!?” Hà Tặc lại quay đầu về phía tôi, đùa đùa thật thật; đột nhiên nét mặt thoáng băn khoăn, gã lẩm bẩm: “Ồ, mà tại sao nàng lại không thèm để ý đến tớ nhỉ, “Trái tim không ngủ yên” của tớ bị tổn thương mất.”

“Mai Mai không phải là bạn gái của tớ.” Tôi nói, thâm tâm cũng thấy hối tiếc. “Vả lại, Mai Mai không biết nói, làm sao trả lời cậu.”

Hà Tặc chưa kịp phản ứng, đúng lúc đó cánh cửa bật mở, một cô bé đầu quấn khăn màu da cam tươi rói đường đột xông vào: “Em về rồi đây! Hôm nay chúng ta ăn món nem công hay chả phượng?”

Hà Tặc nhìn người con gái nhanh nhảu, nhí nhảnh như một con chim từ trên trời rơi xuống, lại nhìn cô gái đang miệt mài vẽ tranh ngoài ban công. Không thể tin được. Cô ấy, cô ấy… họ là…?”

Tôi mỉm cười, giải đáp thắc mắc của cậu ta. “Rất đơn giản. Họ là chị em sinh đôi.”
---------------------------------------------------------
6. Em là con mèo lang thang của tôi

Dương An ngồi dưới chân cột đèn đường, ánh đèn khuya hắt lên khuôn mặt xinh đẹp nhưng mệt mỏi. cô đưa mắt lơ đãng nhìn ra xa, tít tận điểm mút con đường có những ngọn đèn nhỏ dần. vừa rồi cô đã thỉnh cầu Liêu Văn Đạo cho ngủ nhờ một đêm.

Đêm về khuya, ở những tòa nhà xung quanh, thỉnh thoảng có ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn. An An vô cùng cô đơn.

Liêu Văn Đạo đang nhìn người con gái ngồi co ro duối chân cột đèn đường không chịu về nhà, chợt cảm thấy thật ảm đạm.

Một cô gái mười tám, mười chín, xinh đẹp, tự tin lại tự để rơi vào cảnh ngộ khiến người ta có cảm giác cô đang bị xa lánh, đang trốn chạy tội lỗi, hoặc gặp chuyện éo le nào đó – đây là lần đầu tiên anh gặp tình huống như thế này.

Các cô gái thời nay quả đáng sợ. Anh cho rằng Dương An cũng chỉ là một trong bao nhiêu thiếu nữ được nuông chiều giận dỗi bỏ nhà ra đi vì bị cha mẹ mắng mấy câu mà không biết rằng bên ngoài có bao nhiêu cạm bẫy.

Lẽ ra Liêu Văn Đạo phải lấy làm mừng, bởi vì một cô gái xinh đẹp chủ động đưa ra lời đề nghị - tưởng chỉ có trong giấc mơ của cánh mày râu.

Liêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô gái trẻ, hai tay ôm gối ngồi dưới chân cột đèn đường nhất định không chịu về nhà thì anh bắt đầu do dự. Anh có cảm giác cô ta không giống đứa con hờn dỗi cha mẹ. “Dỗi bố mẹ bỏ nhà đi hả?” Liêu tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh, tự dưng mỉm cười, môi hơi nhếch lên vẻ chế nhạo, lại quay đi, nhìn xa xăm. Vẻ tội nghiệp, yếu đuối lập tức bị thay thế bởi cái ngang tàng, bất cần cố ý.

“Tôi đưa em về nhà!” Liêu Văn Đạo không thích kiểu cách phóng đãng cố ý của một cô gái trẻ măng. Anh nói, giọng cương quyết.

“Về nhà ư? Anh dựa vào đâu mà bảo tôi nên về nhà? Tôi không thích cô đơn.” Cô ngước nhìn anh, chun mũi, nhăn mặt, trông rất ngộ. “Cảm giác cô độc thật khó chịu.” Cô buột miệng.

“Vì sao?”

“Bởi vì…”, cô ngoẹo đầu, đứng dậy, một tay nắm chặt cột đèn đường xoay người một vòng rồi mỉm cười, ngửa đầu về sau, vừa liếc nhìn anh vừa thủng thẳng buông một câu chẳng hề phù hợp với dáng điệu bất cần của cô lúc đó. “Khi chỉ có một mình, người ta sẽ nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ.”

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái hồi lâu. Cô ta xoay người quanh cột đèn đêm của thành phố với vẻ sung sướng lạ thường. Vẻ tội nghiệp yếu đuối dường như đã biến mất tự lúc nào.

Liêu phân vân, thì ra mỗi người đều có tâm sự riêng, mà nếu có chuyện gì xảy ra với một người xa lạ thì mình cũng không phải chịu một trách nhiệm nào hết. Trong xã hội này, đàn ông sợ nhất hai chữ: “trách nhiệm!”. Đôi vai của bao nhiêu đàn ông đã oằn xuống bởi trách nhiệm mà vẫn phải giả bộ đàng hoàng trước người khác. Có người cho thế là giả dối nhưng thực ra, nó thể hiện một đều rất quan trọng: sự mệt mỏi.

“Tôi không dám đảm bảo tôi là người tốt. Em có hiểu ý tôi không?” Anh nói rất thật, bởi anh ái ngại cho sự ngây thơ, khờ khạo của cô gái.

“Đêm nay có thể xảy ra chuyện gì ư?” Cô gái người nhìn anh, ánh mắt trong sáng, chân thật.

Liêu Văn Đạo không nói gì nữa, lẳng lặng đưa cô về nhà, trong lòng không chút áy náy.
Trong khoảnh khắc quay người đi về nhà, Liêu Văn Đạo nghĩ, dường như với cô gái ngày nay, tuổi tác tỷ lệ nghịch với tình sử. Không biết đó là phúc hay họa của đàn ông?

Liêu Văn Đạo là người Trùng Khánh. Anh vừa hoàn thành khóa đào tạo nhạc công ở Thẩm Quyến. Quán Địa Đàng nơi anh làm việc, nằm ở trung tâm thành phố, gần nơi có bia tưởng niệm quân giải phóng, anh cùng với bạn thuê phòng ở gần đó.

Từ quán Địa Đàng đến nơi ở của Liêu mất khoảng mười phút đi bộ; trên đường đi, cảm giác yên tâm không chút áy náy lúc trước đã tiêu tan, Liêu lại thấy băn khoăn. Trái lại, cô gái đi bên cạnh anh tỏ ra hết sức vui vẻ; cô như một con chim nhỏ nhảy nhót trên đường, miệng liến thoắng hỏi tất cả những gì nảy sinh trong cái đầu hiếu kỳ kia.

“Sao anh lại đi làm nghề này?”

“Làm nhạc công có mệt không? Tôi thấy lúc chơi nhạc, trông anh “phê” lắm!”

“Sao cái nghề của anh có vẻ tầm thường thế? Trong trí tưởng tưởng của tôi, nhạc công phải là những anh chàng tóc đỏ, tóc túm sau gáy, râu quai nón, tai đeo khuyên sáng loáng cơ. Trông anh chẳng giống họ chút nào!”

Nói đến đây, An An quay người đi giật lùi. Miệng vẫn nói nói cười cười, không lúc nào yên.

Liêu Văn Đạo băn khoăn, chẳng lẽ vừa rồi cô ta không hiểu câu nói của anh. Một câu mà bất kỳ cô gái nào ở tuổi trưởng thành cũng không thể không hiểu. Ai chẳng biết tình cảnh hiện nay của hai người đã có một cái tên rõ ràng – “cuộc tình một đêm”. Từ bao giờ, cuộc tình một đêm đã đi vào lứa tuổi thuần khiết của các thiếu nữ? Phải chăng, phàm những cô gái lõi đời hoặc trục lợi đều cố tình tỏ ra ngây thơ?

Liêu Văn Đạo châm thuốc rít một hơi dài. Ánh đèn đêm lúc mờ lúc tỏ. Anh nhìn rất lâu cô gái mới quen, như muốn biết bên ngoài vẻ ngây thơ con trẻ kia, thực chất cô ta là ai, nhưng ánh mắt, khóe miệng, cả những câu hỏi liến thoắng của cô mà anh nghe câu được câu chăng chỉ thể hiện một sự thơ ngây thuần túy. Phát hiện này, không hiểu sao khiến anh bật cười.

“Không phải nhạc công nào cũng lập dị. Coi như tôi hơi khác người. Nhưng tôi thực sự không thích phô trương.” Anh nói, vẻ nghiêm túc.

“Ô, vậy anh nhìn nhận thế nào về những anh chàng thích trang phục sặc sỡ?”

“Tôi không phản đối, rốt cuộc vẫn có những người làm như vậy để thu hút sự chú ý. Trang điểm cho mình có gì xấu!” Liêu thong thả nói.

“Tôi hiểu, có phải anh định nói anh có khả năng thực sự, không cần phải đánh bóng bằng trang phục lòe loẹt?”

“Có lẽ em đã quá lời.”

“Anh không nghĩ anh cần một cô bạn gái sao?”

“Có chứ, nhưng tôi chưa tìm được!” Liêu chậm rãi nhả khói; làn khói thuốc lẩn quất, vòng vèo trước mặt.

“Lương tháng năm ngàn, ở cái đất Trùng Khánh này coi như không đến nỗi nào, chỉ có điều, hiện vẫn chưa gặp tình yêu đích thực.” Nói xong câu cuối, anh liếc nhìn cô, mỉm cười.

“Có phải anh sợ các cô gái lừa gạt tình cảm của anh, đến với anh chỉ vì tiền?”

Liêu nhìn An An, anh thích sự thông minh, thẳng thắn của cô.

“Có thể coi là thế, nhưng cũng còn bởi tôi chưa tìm thấy một người tôi thực sự thích.”

An An gật đầu, vẻ hiểu biết.

Khi đi được nửa đường, Liêu chợt nghĩ đến câu hỏi đầy ẩn ý của An An vừa rồi, anh bỗng tiến sát bên cô, đưa tay nắm lấy vai cô. Cô gái quả nhiên không phản ứng gì, tiếp tục đi. Thỉnh thoảng lại hỏi vài câu, có lúc bỗng cười phá lên, rất tự nhiên. Cô đi giật lùi trước mặt Liêu, tóc cột cao sau gáy, má ửng hồng, môi đỏ, rất đáng yêu.

Lần đầu tiên đưa một cô gái thông minh, xinh đẹp về nhà, lúc bước vào phòng, Liêu cố kiềm nén hồi hộp.

Vào nhà thì Chàng Béo đang lên mạng; nhìn thấy cô gái đi sau Liêu Văn Đạo, anh ta cũng tỏ ra thông minh, không hỏi nhiều, chỉ mỉm cười gật đầu thay cho lời chào.

Vừa vào phòng An An đã kêu mệt, muốn đi ngủ.

“Vậy cô nghỉ một lát rồi đi tắm, hôm nay nóng quá!” Liêu vừa đưa cho cô gái tách trà vừa đưa ra lời khuyên không hẳn là vô tư.

An An nói: “Hay đấy”, sau đó nhảy chân sáo vào nhà tắm.

An An ở trong nhà tắm. An An đang tắm. Liêu cảm thấy tiếng nước chảy nghe rõ hơn mọi ngày. Tiếng nước ào ào nhắc Liêu trong đó có một mỹ nhân đang để trần tấm thân trắng như tuyết. Tắm xong, An An bước ra, thoang thoảng mùi xà phòng thơm. “Đây là phòng ngủ của tôi. Em đi nằm trước đi.” Liêu Văn Đạo nói, rồi anh đi vào nhà tắm.

Trong phòng tắm lờ mờ ánh đèn còn phảng phất mùi người lạ, Liêu Văn Đạo cảm thấy như vừa hít phải hơi men. Đầu óc anh thốt nhiên đờ đẫn. Anh nhắm mắt hình dung cảnh tượng vừa diễn ra trong phòng tắm vài phút trước, tưởng chừng như anh đã nhìn thấy tất cả.

An An đang đứng ở ban công, cởi chiếc khăn trên đầu bỏ vào túi. Cô gục đầu vào thành lan can; dưới lớp tóc mái dày, cặp mắt đen chăm chú dõi nhìn ra xa. Từ trên tầng mười bốn nhìn xuống, thành phố như cả một biển đèn lung linh.

“Nhìn gì thế?” Liêu lặng lẽ đi đến, vòng tay ôm An An từ phía sau. Không hiểu sao tiếng nói của anh bỗng khản đặc. Nói thế nào nhỉ, có một cô gái rất đẹp đang chờ anh trong đêm…

“Đèn!” An An trở nên đăm chiêu.

“Đèn?” Liêu ngạc nhiên. Lúc này, nếu họ có nói chuyện với nhau thì cũng nên nói ở trên giường mới đúng! “Đèn làm sao?”
“Có một ngọn đèn là có bấy nhiêu gia đình. Bao giờ mới có một ngọn đèn thuộc về em?!”

Liêu nghe câu nói ấy, đột nhiên đầu óc tỉnh táo trở lại. Anh khẽ buông An An. Khuôn mặt trông nghiêng của cô đượm buồn. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái ngồi dưới ngọn đèn đường, mắt nhìn xa xăm.

Lẽ nào cô ấy đúng là con mèo lang thang?

Cô ấy vì ai mà phải đi lang thang như vậy?

Liêu nhớ lại hoàn cảnh lúc anh rời nhà ra đi – mười bảy tuổi, không nơi nương tựa, tài sản duy nhất là một cơ thể cường tráng và những giấc mơ đẹp. Thời gian đầu anh làm gì cũng thất bại, thành tích học tập không lấy gì là lý tưởng, nhưng lại ngây thơ cho rằng mình có thể làm được tất cả, tương lai tốt đẹp đang chờ ở phía trước. Sau nửa năm rời gia đình, tiền tiêu hết, anh gặp Chàng Béo, cả hai lăn lộn tìm việc, những lúc đói bụng chỉ có thể tự an ủi bằng tương lai huy hoàng trong tưởng tượng.

Những lúc như vậy, anh vừa gặm bánh bao chay vừa mơ ước: giá mà mình có 500 vạn đồng.

Nhớ hồi nhỏ đi học, thầy giáo dạy văn thường ra đề bài: “Nếu em có…”

Hồi đó Liêu đã viết: “Nếu em có cha…”

Bài văn của em được thầy đọc mẫu trước lớp, gây xúc động lớn cho các bạn. Nếu anh có cha… Trong ký ức của anh, cha là một từ rất xa lạ, không thể hình dung, không thể chạm tới. Anh nghĩ nếu nhà mình không quá nghèo thì mình đã không bỏ nhà ra đi lúc mười bảy tuổi, để đến nỗi ngày ngày gặm bánh bao chay, mơ ước viển vông. Nếu tôi có 500 vạn đồng…

Chàng Béo đã gầy đi nhanh chóng chính trong khoảng thời gian này.

Đó là chuyện bảy năm trước, khi còn ở Thâm Quyến. Lúc đó anh tưởng rằng ở Thâm Quyến, vàng rải khắp nơi.

Vào một đêm bảy năm trước, khi không nhặt được vàng cũng không còn tiền mua bánh bao chay, Liêu Văn Đạo cũng từng nhìn ngắm những ngọn đèn qua các ô cửa sổ, xót xa nghĩ, mỗi ngọn đèn là một gia đình, bao giờ mới có một gia đình thuộc về mình?

Liêu Văn Đạo nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt, dường như anh muốn ngay lập tức cho cô một gia đình: Đừng lang thang nữa, mèo con của tôi!

Sau một hồi im lặng, An An bỗng cất giọng sôi nổi: “Có chuyện gì phải buồn kia chứ, ngủ thôi!”

Sau đó cô chạy tọt vào phòng ngủ. Liêu Văn Đạo do dự một lát rồi vào theo.
---------------------------------------------------------
7. Em đã trở về

Nằm trên giường, cả hai im lặng hồi lâu. Không có chuyện trai gái, cảm giác lạ lẫm của lần đầu gặp mặt trùm lên hai người. Liêu mở to mắt, hít hương thơm tỏa ra từ thân thể cô gái. Lòng xao xuyến. Anh liếc sang An An, thấy cô cũng chưa ngủ, hàng mi khép hờ động đậy, mắt ngái ngủ đặc biệt dịu dàng dưới ánh đèn màu hồng. Cuối cùng, cái nhìn của anh dừng lại trên đôi môi hơi trễ của cô, hai bờ môi hơi mỏng, phụng phịu như làm nũng, rất hấp dẫn. Liêu nghĩ mình không phải là gã đàn ông tốt. Vậy là kiên quyết quay người đi.

Chưa kịp chúc ngủ ngon thì An An quay mặt lại, nói: “Anh làm anh trai tôi nhé!” Khi nói như vậy, trông mặt cô ngây thơ như con trẻ, có vẻ cô rất vui khi nghĩ ra điều đó.

Liêu nhìn đôi môi hồng khép kín, nghe lời nói phát ra từ đó, bỗng thấy thất vọng, nhưng không biết làm thế nào. Rõ ràng cô ấy từ chối mình, sao vẫn còn không hiểu – là anh em với nhau, danh chính ngôn thuận vẫn có thể ngủ chung giường, nhưng chỉ đơn giản là ngủ thôi.

Anh buồn rầu nhìn cô, ánh mắt tuyệt vọng, không tiện nói gì thêm, đành nói ngủ thôi, rồi quay đi. Rốt cuộc anh vẫn chưa xấu đến mức đi cưỡng bức một thiếu nữ.

Nhanh chóng thiếp đi.

Liêu Văn Đạo nằm mơ. Anh mơ thấy một con mèo. Nó nhìn anh với ánh mắt buồn thảm. Nó nói với anh bao giờ mới có một gia đình thuộc về nó. Rồi anh nhìn thấy nó khóc, nước mắt đầm đìa. Bất chấp sự ngăn cản của anh, nó vẫn ra đi.

Bỗng tỉnh ngủ. Lưng đẫm mồ hôi.

Lập tức ý thức được bên cạnh mình có một thiếu nữ xinh đẹp, vậy là không thể nào ngủ tiếp được nữa; suy cho cùng mình đâu phải là hoạn quan.

Khi An An cảm thấy sự ướt át nơi làn môi, thức dậy, mở mắt thấy Liêu Văn Đạo đang hôn mình, cô cuống cuồng đẩy anh ra, hét lên: “Anh làm gì vậy? Đừng, không nên làm thế!”

Giọng nói và hành động phản kháng của cô thực yếu ớt trước một “con đực” đang bị nhục dục thiêu đốt. Liêu vẫn tiếp tục, mặc cho cô gào thét.

“Liêu Văn Đạo, nếu anh còn làm thế, tôi giận đấy!”



Không có tiếng trả lời.

“Liêu Văn Đạo, anh đừng làm vậy!” Khi An An ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cô lo sợ suýt bật khóc. Cô không ngờ một người đàn ông trông tử tế là thế đột nhiên lại trở nên thô bạo. Mười chín tuổi, cô chưa từng biết đến sự điên cuồng của một gã đàn ông.

“Anh là anh trai, anh là anh trai tôi cơ mà? Sao anh có thể làm vậy?” An An gào lên, cố tìm cách hất con quái vật trên người ra. Nhưng ngoài la hét, cô không thể làm gì khác.

“Bọ con, hãy cùng anh, anh sẽ đối xử tốt với em, hãy cùng anh đi!” Thú tính trong con người anh càng bị kích động sau lời hứa, hai tay bắt đầu cuống cuồng lột áo An An.

“A…” An An ráng sức gào lên, nước mắt trào ra.
Liêu đột nhiên dừng lại; không phải do tiếng kêu hay nước mắt của cô gái mà do bất chợt nhìn thấy vết sẹo dài đến hơn mười phân trên trán cô, một vết sẹo dài, sâu đến thấu xương.

Liêu bất giác giơ tay sờ vào vết sẹo, An An run rẩy, bật khóc.

Vết sẹo như con rết khổng lồ khiến ham muốn của Liêu lập tức tiêu tan.

Liêu kinh ngạc không tin trên trán cô gái xinh đẹp này lại có một con rết khủng khiếp đến thế! Nó hiển hiện như muốn nói anh đã xâm phạm cô gái đẹp.

An An ngồi bật dậy đẩy anh ra. Tay trái chỉnh lại quần áo, tay phải giơ cao tặng anh một cái tát để đời. “Đồ khốn nạn! Đồ súc sinh! Đồ lang sói! Đồ rác rưởi! Hạ lưu!...” Cô mắng anh xơi xởi bằng tất cả những từ ngữ lăng mạ độc địa nhất mà cô biết, rồi ôm mặt khóc nức nở như đứa trẻ bị ức hiếp.

Liêu Văn Đạo cảm thấy rát bỏng nơi má trái. Anh nhìn An An, thầm nghĩ cô làm thế nào đối diện với cái gương vào mỗi buổi sáng. Sự xót thương thay thế nỗi ngạc nhiên.

“Bọ con…! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi!” Ngoài xin lỗi, Liêu không biết làm thế nào bày tỏ sự ân hận của mình. Mái bờm dày che kín vết sẹo trên trán, Liêu thấy hình như vết sẹo ăn sâu vào tim anh; con rết trên trán cô rõ mồn một.

An An dần trấn tĩnh, hai tay ôm gối ngồi bất động. Cô không khóc nữa, thẫn thờ nhìn những ngón chân của mình. Liêu nhìn An An ngồi co ro ở đầu giường, thương xót muốn trào nước mắt.

An An là một con mèo lang thang, khao khát tìm ngôi nhà của mình để được che chở, vậy mà suýt nữa đã bị anh cưỡng bức! Liêu nghĩ đến lúc hai người mới gặp nhau, An An nhanh nhẹn như một con sâu đổi màu. Anh bỗng cảm thấy căm ghét bản thân.

An An nghẹn ngào.

Liêu không thể chịu đựng hơn nữa, nói: “Ngủ thôi!”

Khoảng nửa giờ sau, An An mới ấm ức nói: “Nhưng anh không được quấy rầy tôi nữa!”

“Được, được, em ngủ đi, anh thề không động đến em.” Liêu vội vã thề, tay phải giơ cao quá đầu, vẻ rất nghiêm túc.

Một lát sau An An mới từ từ nằm xuống, không biết ngủ thiếp từ lúc nào. Liêu nghĩ, chắc cô ấy mệt lắm.

Liêu ngắm nhìn vầng trán An An khi cô ngủ. Cô gái vừa gọi mình bằng anh trai có khuôn mặt rất đẹp, nhưng trên trán có vết sẹo khủng khiếp. Cô ấy đã để một bờm tóc dày che vết sẹo nhưng làm sao che giấu được nỗi đau đớn, sợ hãi trong lòng.

Liêu không ngủ tiếp được nữa. Anh quay nghiêng, ngắm nhìn An An ngủ, khoảng gần sáng mới thiếp đi.

An An thức dậy, sợ hãi nhìn người đàn ông lạ bên cạnh, gọi mấy tiếng mà anh ta không trả lời. An An nhẹ nhàng trở dậy, mặc quần áo rồi chạy thục mạng. Mãi khi chạy đến bến xe, cảm giác sợ hãi mới tiêu tan.

Đi một mình trên đường phố vắng tanh, An An thấy muốn khóc, mãi nửa giờ sau cô mới bắt được một cái tắc xi, nói vội địa chỉ, nhắm mắt cầu mong lái xe sẽ là ngưới đứng đắn. May mà dọc đường không xảy ra chuyện gì!

Về đến nhà, thấy anh trai nằm ngủ trên đi văng phòng khách, một cảm giác vừa thân thiết vừa tủi thân trào dâng. Ôm lấy con mèo Spin, cô ngồi thụp xuống chân tường, nhìn khuôn mặt điển trai trẻ trung của người anh đang say ngủ, cố đoán xem trong mơ anh muốn gì, có lẽ anh mơ thấy ngọn đèn, bên cạnh ngọn đèn là Hồ Khả và ngôi nhà của họ.

An An thầm thì, anh có biết suýt nữa em đi tong rồi không, em đã từ cõi chết trở về, chính vết sẹo trên trán đã cứu em. Anh có biết, ai cũng sợ vết sẹo của em không? An An ngắm nhìn anh trai, bỗng nhớ lại khuôn mặt đẫm nước mắt của anh khi nhìn thấy trán cô trào máu lúc năm tuổi.

“Anh, em nhớ anh!” An An kêu khẽ.

Bỗng thấy chói mắt, thì ra là ánh mặt trời; đó là lúc chị gái cười đắc ý.

Nước mắt cứ thế trào ra. Thực ra, không có ai bắt nạt cô cả!

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ