80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Chàng giám đốc hay quên

Chương 7

Trời ạ! Nàng rõ ràng đầu heo mà

Cảm giác Lâu Dịch thân thể cứng đờ, vẻ mặt cũng bỗng dưng trở nên cực kỳ âm trầm, Lê Hiểu Trinh trong lòng thầm kêu không ổn! Nàng lại nhiềulần cự tuyệt hắn vạn nhất hắn giận thật thậm chí bỏ đi ý định theo đuổimình vậy phải làm thế nào?

Lâu Dịch không chớp mắt nhìn cô gái còn đang lấy chân mình làm gối vẻ mặt hoảng sợ.

Ai nói ai hắn không thích thế nhưng đối với cái giai nhân bướng bỉnhđộng lòng người này cho dù luôn bị sập cửa vào mặt vì lấy được tất cảcủa nàng cũng chỉ không ngừng cố gắng …

“Anh đói bụng rồi.” Hắn tại môi nàng chạm nhẹ xuống coi như cái đềnbù tổn thất định hôn như không có việc gì nói. Coi như là làm bộ nhưkhông nghe thấy gì.

“Em… em đem món ăn hâm nóng lại có thể ăn!” Thấy hắn khôi phục vẻ mặt bình thường Lê Hiểu Trinh không khỏi nhẹ lòng. Nàng từ trên đùi hắn bòdậy dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến phòng bếp.

“Không nên bảo em là con thỏ nhỏ, nên gọi là đà điểu mới đúng!” LâuDịch bất mãn lẩm bẩm tự nói âm lượng lại lớn phải làm cho nàng cũng cóthể nghe thấy được.

Nàng lưng đưa về hắn le lưỡi một cái. Hắn giống như thật không có tức giận? Lê Hiểu Trinh âm thầm phỏng đoán trong lòng cũng nghi hoặc vì cái gì hắn cũng đã giải thích hắn cùng thư ký trong sạch nhưng nàng lại vẫn không thể thản nhiên tiếp nhận hắn theo đuổi?

Tiếp tục như vậy nữa khó bảo toàn có một ngày hắn sẽ đối với nàng mất đi hứng thú. Dù sao thay vì tìm một người động tí cự tuyệt hắn, làm hắn lần nữa khó chịu, không nhu thuận thì thà chọn nữ nhân chủ động hàophóng lui tới!

Mặc dù chính mình cự tuyệt xong thái độ Lâu Dịch đối với nàng là sủng ái, nhưng hắn còn có thể nhẫn nại bao lâu?

Lê Hiểu Trinh nắm chặt hai tay quyết định. Lần tới Lâu Dịch nếu làhỏi lại nàng thì nàng nhất định phải tỉnh táo một chút, đối với hắn nói

“Em nguyện ý” !

“Món ăn còn không có hâm nóng thì ngược lại là mặt của em chintrước.” Lâu Dịch đi đến bên cạnh nàng lấy tay chà xát tỉ mỉ gò má củanàng, cố ý chọc cho sắc mặt nàng càng thêm đỏ.

“Em… em nguyện… em lập tức chuẩn bị xong !” Lê Hiểu Trinh gấp đến độ thiếu chút nữa cắn xuống đầu lưỡi của mình.

Mắc cỡ chết người! Nàng vừa rồi nói bậy bạ gì đó ?

Nàng thẹn thùng tay chân luống cuống bộ dáng thật sự thật đáng yêu!Lâu Dịch nhân cơ hội trên má nàng hôn trộm một cái, đột nhiên giống nhưlà nghĩ đến cái gì đó mở miệng.

“Đúng rồi đợi lát em thu thập hành lý chuẩn bị hộ chiếu.”

Nàng nhất thời sững sờ ở bàn bếp.”Thu thập hành lý?”

Tại sao phải nàng phải thu thập hành lý? Còn kêu mình đem hộ chiếu?Hắn giận thật à nghĩ đuổi nàng đi? Hay là… hắn rốt cục nhớ tới nàng làai?

“Đúng vậy!” Hắn từ phía sau vòng tay ở eo của nàng, hài lòng pháthiện nàng giống như con mèo nhỏ, không hề đỏ bừng kháng cự hắn thân mậtđụng chạm.

“Anh muốn đến đi Nhật công tác vài ngày, em đương nhiên cũng phảitheo.” Hắn bá đạo tuyên bố không cho nàng có chút nào cự tuyệt đườngsống.

“Nhật Bản?” Lê Hiểu Trinh tim bị hù thiếu chút nữa từ trong miệng nhảy ra.

“Em…” Có thể không đi hay không? Nhưng mà nàng lại nói không nên lời.

Một mặt nàng sợ hãi chính mình nếu nói sau một cái “không” nữa thìLâu Dịch thật sự sẽ buông nàng; về phương diện khác nàng cũng quả thậtcó chút nhớ nhà…

Nàng tin cậy đem lưng dựa vào lồng ngực hắn, ôm hắn vòng qua cánh tay mình, yên tâm hưởng thụ hắn ôn nhu có thể tin cậy.

“Ừ, em đi với anh.” Nàng nhẹ nhàng đáp ứng.

Chỉ cần mình cẩn thận một chút có nên không bị phát hiện đi !

***

Chi nhánh tập đoàn Lâu thị tại Nhật Bản đang lập kế hoạch mua mộtnhãn hiệu truyền thông nổi tiếng của châu Âu chính thức chiếm cứ thịtrường di động sốt dẻo này, song phương gần đây dự định tại Tokyo triểnkhai hội nghị.

Bởi vì hội nghị tại thứ hai tiến hành, bởi vậy Lâu Dịch dự định haingày trước bay đi Cửu Châu, vui vẻ độ hai ngày thì chủ nhật buổi tối lại trở lại Tokyo rồi hôm sau tham gia hội nghị.

Bọn họ chơi tại Cửu Châu ở tất cả trò chơi lớn nhỏ trong công viênđại khái là bởi vì nghỉ phép mà buông lỏng mọi căng thẳng, Lâu Dịch nụcười thêm nhiều , Lê Hiểu Trinh cũng không cự tuyệt những hành động thân mật của nữa.

Dòng người chen chúc nhau thì bọn họ sẽ sít sao ôm lấy hai bên đểtránh bị lạc nhau; khi dòng người tản đi bọn họ tiện tay dắt lấy taynhau không nhanh không chậm đi dạo phố.

“Thời gian không còn sớm kế tiếp em muốn đi nơi nào chơi?” Hai giờchiều bọn họ ngồi ở quán cà phê lộ thiên ven đường nhàn nhã nói chuyện.Lâu Dịch mỉm cười nhìn nàng bị phơi nắng mặt đỏ bừng vô luận nàng nóimuốn đi đâu, hắn cũng sẽ đáp ứng.

Lê Hiểu Trinh mở lấy tin tức du lịch.

“Em nghĩ đi Miyazakixem toà biển hình tròn!” Nàng hưng phấn mà muốn tới toà nhà vòng tròn.( L: Miyazaki là một tỉnh của Nhật Bản , ở đảoKyūshū, Nhật Bản. Trung tâm hành chính là thành phố Miyazaki., nơi mà chị này nói tói chắc là địa điểm Vòm đại dương, bạn có thể xem chi tiết tại link này : http://yume.vn/lavender_ungu/article/ban-co-tung-nghe-qua-vom-dai-duong-cua-nhat-chua-.35D045A2.html )

Vòm đại dương là cỗ vui chơi nước có quy mô lớn nhất trên thế giớibên trong có điều hòa một năm bốn mùa đều duy trì, cũng có vài bãibiểnvà bãi cát nhân tạo thậm chí còn có thể lướt sóng!

Kể từ theo anh trở lại Nhật Bản Lê Hiểu Trinh bị người nhà như giọtnước không lọt nghiêm mật bảo vệ, đã có thật nhiều năm không có được đặc biệt đi chơi nhiều như vậy.

Nàng giống như con ngựa thoát cương tận tình hưởng thụ ngày mùa hè,cùng lữ khách khác hoà mình, điên cuồng mà tại bờ biển vui đùa ầm ĩ,phảng phất đền bù tổn thất lúc trước mất đi sung sướng.

Lâu Dịch nhìn nàng dễ dàng thỏa mãn chân thành tha thiết nụ cười, khóe miệng bị ảnh hưởng khẽ tác động.

Hắn vẫn luôn cho rằng nữ nhân hướng nội ngượng ngùng nhất định rấtkhông thú vị, nhàm chán, lại tuyệt đối không nghĩ tới chính mình dĩnhiên cũng bị cái cô gái động một chút là e lệ, đỏ mặt bắt lấy đượctrái tim. So với trước chứng kiến qua những cô gái kia chủ động câu dẫnmình thì nàng nhu nhược rồi lại quật cường không chịu thua tính chất rất đặc biệt, ngược lại càng thêm hấp dẫn hắn…

“Dịch!” Lê Hiểu Trinh mang theo nụ cười hưng phấn chạy về phía hắn,làm cho hắn vì chính mình phủ thêm khăn tắm lớn giữ ấm, thuận thế ngãvào trong ngực của hắn làm nũng.

“Mệt rồi ?” Hắn ôm lấy nàng dịu dàng đẩy ra sợi tóc rơi trên mặt nàng.

Nàng ngoài miệng cự tuyệt hắn theo đuổi nhưng là mấy ngày qua haingười lại tựa như một đôi tình nhân chân chính, mặc dù nàng không có nói ra hắn cũng hiểu biết rõ nàng đã tiếp nhận chính mình.

“Ừ, mệt quá đó!” Nàng tại trước ngực của hắn tìm được một tư thế thoải mái nhất, thích ý nhắm mắt lại.

“Cho em mượn ngủ một chút, ưm…” Nàng còn chưa nói hết đôi môi liền bị người ta hôn trộm .

“Giao tiền thuê trước.” Lâu Dịch chép chép miệng một bộ hưởng dụng mỹ thực.

Đại sắc lang! Lê Hiểu Trinh thở phì phì nhìn hắn một cái, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Hắn ôn nhu đưa mắt nhìn nàng mệt mỏi ngủ, nhẹ nhàng sẽ không đánh thức nàng, chạm nhẹ gò má chỉ mong thời gian ngừng lại….

Chạng vạng bọn họ dùng qua bữa tối hơn nữa rửa sơ mặt liền đáp lên trực thăng tư nhân đi Tokyo.

Ngày mai sẽ phải cử hành hội nghị, Lâu Dịch chuyên chú nghiên cứuđống tài liệu lớn trên tay, tay kia lại bá đạo cầm lấy tay của nàngkhông tha.

Nhìn chán cảnh sắc ngoài cửa sổ, Lê Hiểu Trinh len lén quan sát bộ dáng nghiêm túc của hắn lúc công tác.

Ba năm trước đây nàng còn chỉ có thể núp ở bên cạnh Lâu Tranh sợ hãinhìn hắn, không nghĩ tới bây giờ hắn thương yêu che chở mình… Như vậyhạnh phúc giống như có điểm không thực tế, phảng phất chỉ cần nàng quádùng sức nắm chặt sẽ trong nháy mắt tan biến.

Hai giờ sau trực thăng đáp tại sân bay tại nóc khách sạn hạ xuống.

“Trinh, em vẫn ngủ sao?” Lâu Dịch thấy nàng vẫn như cũ đóng chặt lấy hai mắt, thử dò xét hỏi.

Lê Hiểu Trinh tiếp tục giả vờ ngủ cố ý tùy hứng để cho hắn ôm mình đáp thang máy trực tiếp vào tổng thống.

Nàng cảm giác mình bị đặt ở trên giường, tiếp theo là hắn ngọt ngào hôn.

Thật lâu sau hắn buông môi nàng ra.

“Em đỏ mặt, người đang ngũ chắc là sẽ không đỏ .” Hắn giữ lấy cái cằm dù bận vẫn ung dung uốn nắn nàng rất không chuyên nghiệp.

“Lần sau em tuyệt đối sẽ không đỏ !” Nàng mở mắt ra không phục, mặtvẫn như cũ hồng hồng lại không có chút nào ý thức được những lời nàybao hàm lời mời dụ dỗ.

“Nhớ đó.” Lâu Dịch cười đến rất xấu mừng rỡ y theo nàng, phân phó làm việc.

Lê Hiểu Trinh nghi ngờ nhìn vẻ mặt hắn quỷ dị tà ác cùng đáy mắt kiahừng hực ánh lửa vẫn là không hiểu hắn vì sao khi nghe thấy mình trả lời như vậy đột nhiên trở nên rất vui vẻ.

Cho đến hắn lần nữa kịch liệt hôn nàng, hơn nữa dần dần đi xuống, tại da tuyết trắng không tỳ vết lưu lại một cái ấn ký đỏ…

“Chờ… chờ một chút!” Nàng toàn thân đỏ bừng sánh ngang nấu con tôm chín, cuối cùng nhận ra ý đồ của hắn.

“Anh bụng không đói bụng sao? Em có chút đói.. ha ha.”

Nàng còn không có chuẩn bị tâm lý mà! Hơn nữa… hơn nữa nàng mới vừavặn tỉnh ngủ… bây giờ nhìn lại nhất định rất tệ, rất lôi thôi…

Nhưng Lâu Dịch nhưng không cho nàng trốn tránh, như là đã xác định là lưỡng tình tương duyệt nàng lại một lại lộ ra bộ dáng không hề đề phòng hấp dẫn hắn, món ăn tuyệt đẹp như vậy bày ra trước mặt nếu không thúcđẩy thì hắn rất xin lỗi chính mình!

Hắn cố ý kéo lấy tay của nàng xuống phía dưới.”Anh chỗ này rất đói.”

Lê Hiểu Trinh quả thực không dám nhìn nữa! Cái kia… cái kia là của hắn…

Nàng phản ứng thẹn thùng làm nam tính của hắn tự tôn thoáng chốc muốn thỏa mãn hắn có chút thô lỗ hôn nàng, nhiệt tình ngắt lấy ngọt ngào của nàng.

Không hề có kinh nghiệm Lê Hiểu Trinh lại càng ngày càng khẩn trương. Nàng phải nên làm như thế nào? Là chủ động cởi xuống y phục của mình…hay là trước ôm lấy hắn là tốt rồi?

Đầu óc của nàng loạn lên thân thể cũng không tự chủ được trở nên cứng ngắc.

Cảm giác dưới thân giai nhân cứng lại Lâu Dịch tràn ngập nhiệt tìnhnhư biến mất. Nếu như nàng không phải là cam tâm tình nguyện, chính mình cứng rắn phải có được nàng cũng không có ý nghĩa.

Dù sao hiện tại nàng đã tiếp nhận chính mình tương lai có rất nhiều thời gian… từ từ tìm hiểu nàng…

Hắn thở dài giúp nàng đem quần áo sửa sang lại cho tốt, liền cũng không quay đầu đi ra ngoài.

Anh ấy làm sao vậy? Vì cái gì đột nhiên dừng lại rồi? Là nàng quákhông thú vị cho nên hắn đánh mất khẩu vị rồi chăng? Lê Hiểu Trinh vừathẹn lại ảo não nghĩ đến sớm biết rằng thế nà thì đã cởi quần áo trước…

Nàng đang suy nghĩ lung tung nên như thế nào “cải tiến” thì Lâu Dịchđã đi 1 vòng mà quay lại trong tay còn cầm lấy vài món ăn của khách sạn.

“Em muốn ăn cái gì?” Khẩu khí rất rõ ràng tràn đầy vẻ bất đắc dĩ cùng thất bại.

Nàng lười ngồi ở trên giường bộ dáng có một loại hồn nhiên gợi cảm còn thật là mê chết người mà!

Hắn cực lực đè nén dục vọng trong cơ thể đang rục rịch kiềm chế vất vả, vẻ mặt lãnh đạm.

Bởi vì nàng không đủ phối hợp cho nên hắn tức giận?

“Anh vì cái gì…” Suy nghĩ hồi lâu cũng không có kết luận. Lê HiểuTrinh dứt khoát trực tiếp đặt câu hỏi nhưng chỉ mở câu đầu liền nóikhông được…

Lâu Dịch cơ hồ muốn bắt lấy nàng hung hăng hôn lên một hồi!

“Em không phải nói đói bụng ư?” Vì rời xa lực hấp dẫn hắn đi đến một bên trên sô pha nhỏ ngồi xuống.

“Qua bên này ngồi đi.” Lần này giọng nói càng thêm thất bại.

Lê Hiểu Trinh rốt cục nghe ra trong lời nói của hắn hắn không thể làm gì. Hắn tại vì nàng mà nhẫn nại?

Tràn đầy hạnh phúc cùng yêu say đắm đồng thời vọt lên suy nghĩ tronglòng, nàng nuốt ngụm nước miếng xuống giường chậm rãi đi về hướng hắn,ngồi ở trên đùi của hắn hai tay toàn ôm lấy gáy của hắn.

\\\"\\\"

\\\"\\\"

Nàng thế nhưng hoàn toàn đã quên nơi này là Nhật Bản! Coi như là rấtít giao thiệp với dạ tiệc lớn nhỏ, bị Trạm ca bảo vệ nhưng ít nhiều gìđã từng ở nhà hoặc trên ti vi gặp qua những vị thương gia này, toàn đạinhân vật! Trong đó cũng không có thiếu chủ tịch, thường vụ đàm phán hoàbình là nhìn nàng lớn lên … (L: xong…)

Mặc dù nhất định phải cô phụ sợ mong đợi của Lâu Dịch nhưng Lê HiểuTrinh không thể không trốn trốn tránh tránh đi những gương mặt quennày, xoay người hướng thang máy đi đến, dự định tùy tiện mượn cớ cựtuyệt yến tiệc hôm nay.

Bỗng dưng, một đôi cánh tay theo sát phía sau ôm nàng.

“Em thật đẹp!” Lâu Dịch hôn lên dầu vai bóng loáng trắng nõn ca ngợi.

Lê Hiểu Trinh lại bị hắn hù dọa hồn đều thiếu chút nữa bay ra ngoàicơ thể. Nàng bình tĩnh tâm tình vùi mặt tại vai của hắn một mặt làmnũng, một mặt cũng dùng để che lấp.

“Cái này… em đột nhiên có điểm không thoải mái… có thể hay không đi về trước?” Nàng cầu khẩn.

Lâu Dịch liếc thấy nàng đang nói dối.

“Tiểu đà điểu lại muốn trốn tránh rồi sao?” Hắn hôn nàng một cái.

“Không được em nhất định phải ở tại chỗ này, hôm nay là 1 ngày rất quan trọng không thể thiếu em.”

Nàng đột nhiên có dự cảm rất xấu.

“Anh nói gì ? Anh muốn làm gì… vì cái gì không thể thiếu em ở đây?”

Nàng muốn giả bộ điềm nhiên như không lại phát hiện khóe miệng cứng ngắc kéo không ra nụ cười.

Hắn phát giác sự bất an của nàng, ôm sát nàng, ôn nhu an ủi.

“Không cần khẩn trương những người này sẽ không khi dễ em, emđói thìăn ít đồ, anh đi lập tức trở về.” Hắn đưa mắt nhìn nàng trong chốc lát,mới tiêu sái xoay người rời đi.

Lê Hiểu Trinh lo nghĩ phải không có khẩu vị. Nàng tìm cái góc đứnglại nhìn Lâu Dịch cùng thư ký hội họp chu toàn trong lúc đó, thái độkhông kiêu không nịnh những đại lão kia lại dùng lời nói bội phục khenngợi hắn, điều này làm cho nàng một bên không khỏi có chút vinh quang.

“Có lẽ là mình quá đa tâm đi…” Nàng lẩm bẩm an ủi mình, hơi chút thở phào nhẹ nhõm.

Trước Dịch không cũng đã nói sao? Hắn muốn cùng mình chia xẻ niền vui của hắn, như vậy hắn kiên trì muốn nàng ở lại hội trường cũng là chuyện rất bình thường!

Nhưng là… nếu như Lâu Dịch chạy tới kéo lấy nàng đem nàng giới thiệu cho mọi người thì làm sao bây giờ?

Đang khi nàng toát ra phiền não thì đèn tắt, người chủ trì đọc diễnvăn trong tiếng vỗ tay của mọi người giới thiệu sơ lược cũng mời giámđốc Lâu Dịch lên đài đọc diễn văn.

Tận dụng thời cơ nào! Nàng nếu thừa dịp mọi người đều tập trung lựcchú ý ở trên sân khấu còn mình chạy trốn, bốn phía đều tối Lâu Dịch cũng không nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không có người nào phát hiện!

Mặc dù hắn có thể sẽ bởi vì mình nửa đường chuồn đi mà giận dữ nhưngdù nói thế nào cũng sẽ không so với làm cho hắn tình huống này biết được thân phận thật của nnagf, còn có nàng lừa gạt hắn thì sẽ xong đi!

Nàng từ từ hướng cửa chạy, chỉ thiếu một bước nhỏ sẽ phải bước racổng vòm hoa hồng kia thì …một nữ nhân đột nhiên xuất hiện xuất hiện ởcửa, nắm lấy tay Lê Hiểu Trinh nàng kinh ngạc nhìn cô gái tóc dài xinhđẹp kia.

“Ách! Hàn tiểu thư… có chuyện gì sao?” Nàng cười đến vạn phần lúng túng, không quên ý đồ của mình.

“Lâu tiên sinh giao cho tôi nhiệm vụ tất yếu phải để cô cùng ngài ấy cho đến yến hội kết thúc, Lê tiểu thư.” Hàn Chỉ Trừng cười đến giantrá, còn đặc biệt cường điệu chữ “cùng” này, nắm lấy nàng hoàn toànkhông có dấu hiệu tha.

Dịch phái Hàn Chỉ Trừng ở chỗ này ngăn cản mình chạy trốn? Lê HiểuTrinh sắc mặt phút chốc xanh lại, xem ra chuyện nàng lo lắng nhất quảnhiên sắp xảy ra, chuyện cho tới bây giờ nếu là cho hắn biết hết thảyhắn nhất định sẽ hận nàng!

“Xin cô…tôi thật sự không thể đợi ở chỗ này…” Nàng cơ hồ muốn rơi lệ, muốn cầu khẩn van Hàn Chỉ Trừng buông nàng ra.

“Xin cô thả tôi đi được không?”

Hàn Chỉ Trừng không hiểu nhìn lấy nàng không có chút thất sắc lo lắng.

“Cô làm sao vậy…”

Nhưng mà lời của nàng chưa hỏi xong, thì 1 chùm ánh sáng đem Lê Hiểu Trinh chiếu lên không che giấu.

“Vị hôn thê của tôi – Hiểu Trinh!” Lâu Dịch mỉm cười ở trước mặt mọi người đơn giản tuyên bố cái tin vui này.

Hàn Chỉ Trừng nhẹ nhàng sau lưng nàng đẩy một chút.

“Đi đi!”

Nàng cần phải cao hứng chứ sao lại một chút cũng cười không nổi. Thấy hắn nhiệt liệt nhìn chăm chú, cùng mọi người xì xào bàn tán giữa, nàngcứng rắn có gắng ưu nhã xuyên qua đám người đi lên sân khấu…

Nàng thất thần nhìn bàn tay nhỏ bé bị hắn nắm chặt. Lòng bàn tay của hắn thật lạnh như băng, chắc hẳn cũng khẩn trương.

Bốn phía ầm ỹ ồn ào phảng phất trong nháy mắt như tĩnh lặng, nàngkhông nghe được bất kỳ thanh âm gì chỉ có thể cũng không nhúc nhích haimắt nhìn hắn quỳ xuống ở trước mặt mình, từ trong túi móc ra hộp gấm mau xanh đậm (L; sao ko phải màu đỏ Dịch : ko nhìn thấy cô ấy mặc lễ phục xanh này, cho nó cùng màu L: *gật gật*)

Lâu Dịch trên mặt ôn nhu cười hạnh phúc mở ra hộp gấm lấy ra chiếcnhẫn kim cương xinh đẹp nâng cái tay nàng đang run lên đepo vào, dùngchiếc nhẫn tuyên thệ hắn tình yêu vĩnh hằng của hắn.

Lê Hiểu Trinh vô lực hai mắt nhắm lại nước mắt cứ vậy rơi xuống má…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ