XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Chàng giám đốc hay quên

Chương 8

Lâu Dịch vừa lòng thỏa mãn kéo lấy Lê Hiểu Trinh bước xuống sân khấu, ở đây các vị khách giống như cảm động mà trầm mặc một lát, lập tứctiếng vỗ tay vang lên như sấm một chút hiểu được xu nịnh đồng loạt xônglên.

“Ai da! Này thật sự là 1 đôi trời sinh mà!” Một chủ tịch phu nhân nói.

“Đúng vậy… đúng vậy Lâu thị cùng Lê thị nếu như có thể bởi vậy hợptác thì lập tức giá cổ phiến ở Nhật sẽ tăng vọt, khẳng định lại kiếmđược gấp bội tiền!” Một vị phu nhân khác cười phụ họa.

“Cái gì Lê thị?” Lâu Dịch nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, hắn hồ nghi chuyển hướng người yêu đang cúi đầu không nói một câu.

“Hiểu Trinh?”

Mấy vị kia đương nhiên không có phát giác được không khí không thích hợp, nhiều chuyện thay nàng trả lời.

“Ai da, ngài đang nói đùa đi? Mọi người đều biết Hiểu trinh là thiênkim của tập đoàn Lê thị, 1 trong 1 tập đoàn lớn nhất tại Nhật Bản! Ngàicó thể đừng nói khôn biết nha “

Vị phu nhân mỗi câu nói làm cho mặt Lâu Dịch càng âm trầm, cầm lấy tay của Lê Hiểu Trinh nắm chặt.

Nàng lặng yên chịu đựng đau đớn, hơi nhếch môi mở nổi lên dũng khí ngẩng đầu nhìn hắn.

“Thực xin lỗi, em “

“Quý bà nói không sai ngay cả điều này tôi cũng không biết đây?” Hắndùng khẩu khí tram trọc nói, ánh mắt không chớp như con sói nhìn nànglà con mồi.

“Thật xin lỗi các vị không tiếp được , tôi cùng vị hôn thê của tôi có chuyện rất quan trọng nhất định phải thảo luận.”

Nói xong hắn cũng không quay đầu lại kéo theo Lê Hiểu Trinh đi rangoài. Chỉ là mới vừa đi ra khỏi hội trường hắn liền lập tức buông taynàng ra tự mình sải bước bỏ xa nàng ở sau người.

Lê Hiểu Trinh không hề oán hận cắn răng bước nhanh đuổi kịp, nhìn hắn bong lưng rất giận dữ, trong nội tâm đầy bất an.

Nếu là trước đây nàng lừa gạt chuyện cho tới bây giờ vô luận hắn dùthế nào lạnh lùng hoặc là phẫn nộ đối đãi với mình cũng đều do nàng tựchuốc lấy.

Nhưng là nàng cũng chỉ biết hy vọng xa vời là Lâu Dịch có thể nghenàng giải thích, có thể tha thứ, ít nhất không cần phải chối bỏ đoạntình cảm này…

Trở lại gian phòng, Lâu Dịch nằm trên ghế, dùng giọng nói lạnh như băng xa cách nhìn chằm chằm nàng.

Lê Hiểu Trinh thấy hắn vậy không biết nói như thế nào cho phải, nàngkhó khăn nuốt xuống ngụm nước, thử hướng hắn giải thích rõ mong hắn tha thứ.

“Thực xin lỗi em biết rõ anh nhất định rất tức giận, đúng là em thậtkhông phải là cố ý muốn gạt anh… Bởi vì lúc gặp lại anh hoàn toàn nhậnthức không nhớ ra em, em cũng không có dũng khí chủ động nói cho anhbiết…” Nàng thấy hắn phảng phất xem mình như người xa lạ cúi đầu xuống.

Hắn bỗng nhiên mở miệng.

“Cô… chính là bạn học cùng đại học với Lâu Tranh tên Trinh Trinh?”Những thứ kia chiếm cứ hắn suy nghĩ đã lâu nhớ lại lúc này cuối cùng bịdồn nén lên.

“Bởi vì tôi không có lập tức nhận ra cô cho nên ngăn trở, cô mới quyết tâm trả thù tôi, đem tôi là 1 thằng ngốc đúng không?”

Ngữ khí của hắn lạnh nhạt, như chuyện đang thảo luận như một món đồ tầm thường, nội dung lại cực kỳ đả thương người.

Nghe thấy hắn gán cho tội danh này Lê Hiểu Trinh ngực đau đến cơ hồ muốn vỡ thành hai mảnh.

Nàng nuốt trở lại tất cả nước mắt nghẹn ngào mà nói:

“Em không phải là vì trả thù anh mới không nói cho anh, là vì em từng tại trước mặt anh…”

Nàng tuyệt không có thể khóc! Đây hết thảy đều là nàng vì duy trì tự tôn mới gây ra, cho nên nàng tuyệt đối không thể khóc!

Nhưng là không đợi nàng nói xong, Lâu Dịch liền cắt đứt nàng.

“Hoặc là nói cô cùng Lâu Tranh mưu đồ bí mật? Nhỏ đó cho cô cái gì tốt?” Hắn từ ghế đứng lên, từng bước một tiến tới gần nàng.

“Nhìn tôi ngu xuẩn nhớ không ra cô, còn mặc cô dày vò, rất thú vị sao?”

Lê Hiểu Trinh bị bức không ngừng lui về phía sau, cho đến lưng dựa vào tường, rốt cuộc không đường có thể lui.

Đối mặt hắn tức giận, chỉ trích, nàng cố nén lấy đau đớn kịch liệt trong lòng, ra sức mở miệng.

“Không phải như thế! Nhưng emthật sự …thật xin lỗi, nhưng là… là thật… thích anh, không nghĩ…”

“Hiện tại mới đem nói cô yêu tôi những lời này không phải là quá muộn sao?” Lâu Dịch lãnh khốc đem nànghãm trên tường, ngữ điệu lạnh băng.

“Dù cô có nói một trăm lần, chuyện này cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi!”

“Thực xin lỗi…” Lời tỏ tình bị bị giẫm đạp nàng cũng chỉ biết chỉ có thể suy yếu nhận lỗi.

Nhìn nàng tái nhợt yếu ớt, không chịu nổi, Lâu Dịch oán hận phát hiện mình lại vẫn sẽ sinh ra cảm giác đau lòng, thương tiếc, thậm chí gầnmuốn quên đi bị nàng lừa gạt!

Hắn hận nhất là nữ nhân có mưu đồ đến gần mình! Lại như thế nào cũngkhông nghĩ tới… hắn che chở sủng ái nàng lại từ đầu tới đuôi đều bị nàng lừa gạt…

Nàng rốt cuộc là cô gái như thế nào? Vì sao có thể một giây trước làm cho hắn yêu đến phát điên, một giây sau lại làm hắn không thể khôngcăm hận nàng!

“Chiếc nhẫn nếu đã đeo tôi cũng sẽ không thu hồi lại, tùy cô muốnném hay muốn bán tuỳ. Nhưng là đừng cho là tôi sẽ nguyện cưới cô vào cửa …cô không xứng!”

Phẫn hận làm hắn bỏ lại một câu đả thương người cực độ mà nói, Lâu Dịch ra khỏi phòng, đập mạnh cửa đóng lại.

Phanh! Cánh cửa phát ra chói tai, Lê Hiểu Trinh vô lực chậm rãi trượt xuống, ngồi trên đất cũng nhịn không được đau lòng, bất lực khóc sụtsùi…

Nàng lấy tay che miệng, đôi mắt đẫm lệ lờ mờ nhìn chiếc nhẫn trên tay vẫn như cũ phát sáng nhưng không hiểu sao trời xanh lại tước đoạt hạnhphúc đó trong nháy mắt, đẩy nàng vào đáy sâu của tuyệt vọng . Cả đêm Lâu Dịch cũng không có lại trở lại căn phòng…

Trời mùa thu, ban đêm càng ngày càng dài, ban ngày lại nhanh tối. LêHiểu Trinh theo thói quen sáng sớm tỉnh lại, nhìn sắc trời ngoài cửa sổđột nhiên có chút hoài nghi rốt cuộc hiện tại là ban ngày hay ban đêm.

Chiếm cứ giường lớn là nam nhân của nàng còn đắm chìm trong mộngđẹp, nàng rón ra rón rén mà xuống giường, chuẩn bị thu xếp bữa sáng.

Ngày đó nàng liên tục đợi cho đến sáng sớm, Lâu Dịch mới mang mộtthân toàn mùi rượu trở lại phòng. Cùng ngày bọn họ lập tức bay trở vềĐài Loan. Hắn không hề cùng nói bất kỳ một câu nói nào nhưng đến buổitối lại vẫn sẽ nhiệt liệt ôm nàng…

Hắn vẫn không buông ra nàng… Lê Hiểu Trinh an ủi mình. Hắn chỉ là đối với mình lừa gạt hắn tức giận mà thôi, nếu như nàng biểu hiện tốt mộtchút nói không chừng hắn rất nhanh tha thứ cho nàng?

Cứ thế đi nàng vẫn thật sâu mong may mắn, ít nhất hắn đối với thân thể của mình còn quyến luyến.

Ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Lâu Dịch tỉnh lại, rửa mặt đi đến nhà ăn, trầm mặc ăn bữa sáng vẫn như cũ không nói một lời, cứ thế đi làm.

“Chờ một chút.” Lê Hiểu Trinh đột nhiên gọi hắn.

“Cà vạt lệch.”

Trên thực tế đây chỉ là viện cớ vô luận Lâu Dịch thái độ lãnh đạmthế nào, chỉ cần hắn chịu cho mình đến gần, thậm chí chỉ là điều chỉnhcà vạt cũng đủ rổi, nàng cũng có thể cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy hắncó chút tha thứ chính mình… Mặc dù điều mong đợi rất có thể chỉ là ảogiác.

Lâu Dịch ngừng lại, nâng lên mặt cho nàng kéo đang cà vạt thế nhưngkhông có bất kì tia ôn nhu nào lại làm cho Lê Hiểu Trinh cảm thấy đaunhức.

“Được rồi.” Nàng miễn cưỡng cười vui, không dám chiếm dụng quá nhiều thời gian của hắn.

“Khuya hôm nay tôi không trở lại ăn tôi, cô cũng không cần chờ tôi .” Hắn hờ hững dặn dò lập tức cũng không quay đầu lại, xoay người rời đi.

“Em biết rõ.” Nàng nhìn hắn đóng lại của lẩm bẩm tự nói, tự nói với mình đừng bỏ cuộc.

Nàng tin tưởng một ngày nào đó Lâu Dịch nhất định sẽ hiểu rõ chínhmình đối với hắn có tình cảm không có giả dối, không phải là trêu cợt,cũng không có lừa gạt…

Chuông di động vang lên, Lê Hiểu Trinh lên lại tinh thần, đón nghe.

“A lô, tôi là Lê!”

“Hiểu Trinh!” Là Lâu Tranh nàng đang dị thường hưng phấn, nửa thét chói tai mà nói:

“Bà cùng anh tôi đính hôn? Như thế nào cũng không có nói cho tôi biết chuyện này? 2 người không phải là đã đến mức đó đi…?”

Lê Hiểu Trinh đột nhiên cả kinh, thiếu chút nữa làm rơi di động trên đất

Hai đại gia tộc liên kết như vậy thực là 1 hỉ sự, ở Đài Loan phươngdiện truyền thông đương nhiên sẽ nhân cơ hội mà đưa tin. Những ngày quanàng mải lo cho mình, căn bản còn chưa kịp nghĩ tới tin tức truyền vàohai nhà như vậy sẽ có hậu quả nghiêm trọng gì!

Nếu để cho Trạm ca hoặc bác gái biết rõ, bọn họ nhất định sẽ có hànhđộng. Trạm ca rất có thể sẽ đuổi tới Đài Loan chất vấn Lâu Dịch, còn bác gái thì tuyệt đối sẽ tự tiện an bài hết thảy mọi việc cho lễ cưới.

Nhưng vấn đề là… Lâu Dịch còn không có tha thứ cho mình, căn bản hôn sự này sẽ không có thời hạn tiến hành rồi…

Lâu Tranh không hiểu trong lòng nàng có khúc mắc, vẫn cười đến rấtvui vẻ, mộng đẹp của bạn tốt rốt cục trở thành sự thật mà cảm thấy rấtcao hứng.

“Bà cho rằng báo chí của Đài Loan tồn tại đâu phải để quảng cáo? Cònmuốn giữ bí mật! Mặc dù trên báo chí viết rất có chút khó nghe bất quánhững ký giả kia chính là sợ thiên hạ không loạn, cậu ngàn vạn không cần phải để ý!” Lâu Tranh hảo tâm khuyên nàng.

Lê Hiểu Trinh sắc mặt phút chốc tái mặt, nàng vội vàng cầm lấy tờ báo trên bàn vừa nhìn quả nhiên 1 bài báo vô cùng dài báo viết về tin tức 2 nhà Lê – Lâu.

Thích gây ấn tượng là cách báo chí câu khách, thường là những tin tức không thật, chỉ riêng việc 2 đại gia tộc có mưu đồ bí mật từ lâu, dùngsản phẩm mới của Lâu Thị đánh vào thị trường điện tử Nhật Bản, tiện đàtiến tới thị trường quốc tế, lợi ích thay đổi…

Ký giả thậm chí vô tình hay cố ý châm chọc Lâu Dịch lúc trước sở dĩcó thể nhất cử thành công tại Nhật Bản thế lực, cũng toàn bộ là vì dựavào bám vay nhà vợ..

Dòng viết như dòng máu tươi ra khỏi cơ thể nàng, đem hi vọng sống của Lê Hiểu Trinh không còn một mảnh. Nàng chán nản ngã ngồi ở trên ghếnghĩ cũng không dám nghĩ, người có lòng tự trọng cực cao như Lâu Dịchnếu chứng kiến những báo còn viết như thế này sẽ có phản ứng như thếnào…

“Này? Hiểu Trinh, bà có nghe không đó?” Lâu Tranh thật lâu không thấy bạn đáp lại, lo lắng gọi.

“Mình đang nghe.” Sắc mặt của nàng tái không thấy máu.

“Bà có khỏe không? Có phải là có tâm sự gì không? Rốt cuộc đã xảy rachuyện gì?” Phát hiện nàng không có mừng như điên vì tình yêu nở hoa kết trái, Lâu Tranh mơ hồ ngửi ra không khí không thích hợp.

Lê Hiểu Trinh trừng mắt nhìn báo chí, không nghe thấy bất kỳ thanh âm gì. Nàng ngu ngơ phun ra một câu.

“Mình… mình gọi lại cho cậu sao…” Liền cúp điện thoại.

Chuyện phát triển làm sao biến thành như vậy? Lâu Dịch sẽ nghĩ như thế nào về nàng?

“Loại kết quả này không phải là cô muốn sao?” Một tiếng nói châm chọc vang lên.

Nàng ngẩng đầu lên trông thấy Lâu Dịch đang tựa tại cửa lớn, dùng vẻ mặt bí hiểm nhìn nàng.

Hắn còn hiểu lầm nàng…”Không phải vậy… xin anh tin tưởng em… Em không biết trên báo chí lại viết khó nghe tới như vậy…” Lê Hiểu Trinh khổ sởmở miệng.

Hắn có thể tha thứ cho mình sao, hay trực tiếp triệu tập ký giả tuyên bố hủy bỏ đính hôn, thậm chí đem nàng đuổi ra Lâu gia!

Lâu Dịch cười lạnh một tiếng.”Tôi tại sao phải tin tưởng cô? Để cho cô lại lừa dối tôi sao?” Nói xong hắn sải bước đi lên lầu.

Vừa rồi hắn vừa ra khỏi cửa còn không có khởi động xe! Di động đãthấy thư ký Hàn Chỉ Trừng điện tới cảnh cáo hắn tạm thời không nên racửa, bởi vì tin tức truyền ra vô luận là 4 phía Lâu gia hoặc là cửa công ty đều đã sớm bị rất nhiều ký giả, cùng kẻ săn tin tức bao vây!

Lê Hiểu Trinh hồn bay phách lạc đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn, không biết nên làm thế nào cho phải. Đột nhiên, chuông di động lần nữa vanglên.

Nàng trừng mắt nhìn màn hình không thể không đón nghe.

“A lô?”

Đang hướng thư phòng đi đến Lâu Dịch đột nhiên dừng bước lại. Cáitiếng nhạc chuông này cùng nhạc khi nàng cảm mạo giống nhau! Là ngườinam nhân kia, “vị hôn phu” của nàng gọi tới?

“Trinh Trinh đây rốt cuộc là thế nào?” Liên lụy đến hạnh phúc của emgái, nam nhân vốn ưu nhã cũng mất đi bình tĩnh, lớn giọng hỏi hỏi.

“Đây là…em… “

Nàng đang phiền não không biết nên giải thích như thế nào, một giây sau Lâu Dịch một tay cướp lấy di động của nàng.

“Anh làm gì… ” Nàng thấy hắn vậy không dám lên tiếng.

“Làm sao em sẽ không nói một tiếng cùng Lâu Dịch đính hôn? Em biết mẹ có lo lắng nào không? Vì cái gì em cho tới bây giờ không có nhắc tớicho anh chuyện này? Em lập tức cho trở về Nhật Bản co anh!”Namnhân kiavẫn nói không phát hiện là tự mình thao thao bất tuyệt. (L: a men, cơn ghen lại nổi lên..)

Lâu Dịch lạnh lùng hếch mày, kết thúc trò chuyện còn tự tiện giúp nàng dập máy.

“Cô thật là có bản lĩnh!” Hắn đưa điện thoại di động ném trên bàn,ngồi ở trên ghế dùng ánh mặt rất phức tạp làm cho người nhìn không ratâm tình của hắn.

Trạm ca vừa rồi rốt cuộc nói những gì mà sắc mặt của anh ấy trở nênâm trầm đáng sợ như vậy? Lê Hiểu Trinh thấp thỏm bất an nắm chặt hai tay chỉ xuất hiện ra vẻ mặt hoang mang.

“Cô nghe không hiểu sao?” Hắn cười lạnh một tiếng, đem lời nói tuyệt tình.

“Đem hai nam nhân thành 2 kẻ ngốc đùa giỡn, cô nữ nhân này thật đúnglà không đơn giản! Mới lòi ra cái đuôi cáo nhanh như vậy đã tìm đến đối tượng kế tiếp ư?”

Lâu Dịch trừng mắt quan sát nàng, mọi phản ứng trên mặt muốn tìm ra một chút chột dạ. Nàng thế nhưng nói đó là một hiểu lầm!

Nếu như nàng ngay từ đầu liền muốn ôm ý định phải gả vào Lâu gia làm thiếu phu nhân trong đầu, nên muốn vui vẻ thừa nhận bọn họ đính hôn làsự thật mới đúng! Dù sao hắn cũng không có đem chiếc nhẫn thu lại. Duynhất có thể giải thích nàng nóng lòng phủ nhận chính là… nàng bỏ đi hắn, tìm tới nam nhân khác !

Mặc dù đối với hắn đã sớm chuẩn bị tâm lí bị châm chọc, khiêu khíchnhưng Lê Hiểu Trinh vẫn bị sự lên án khinh khủng của hắn cuồng bạo cơ hồ thở không nổi. Nàng vội vã cúi đầu xuống, trốn tránh ánh mắt của hắn.

“Em…” Muốn giải thích thế nào hắn mới bằng lòng tin tưởng mình đây?Hiện tại vô luận nói cái gì đều sẽ bị hắn xuyên tạc thành một ý khác,nàng muốn nói lại thôi thật sự không biết mình còn có thể nói cái gì !

Không phủ nhận… đó chính là đồng ý ư?

Thấy nàng không chịu nhìn mình, ngay cả 1 câu phản bác cũng khôngnói, Lâu Dịch lửa giận trong lòng càng thêm cháy điên, muốn nổ tan.

Nếu hắn không chiếm được trái tim nàng nam nhân khác cũng đừng mơtưởng được! Ham muốn mãnh liệt tham muốn giữ lấy đồng loạt xông lên, hắn bước đi hướng nàng, không chút nào thương hương tiếc ngọc nắm chặt cổtay của nàng.

“Tôi thay đổi chủ ý!” Hắn kéo ra nụ cười tàn nhẫn.

Lê Hiểu Trinh mắt rủ xuống thấy mình bị hắn nắm chặt đôi môi run rẩy hỏi:

“Anh có ý gì?”

“Tôi sẽ không để cho cô vừa lòng đẹp ý, tôi sẽ cưới cô! Cô cả đời nà cũng phải trói ở bên cạnh tôi ” (L: được thế còn j bằng…)

Hắn chính miệng nói muốn cưới mình, nàng cần phải cao hứng nhưng nàng một chút cũng cười không nổi. Lâu Dịch quá cố chấp, thậm chí ngay cảhạnh phúc của mình cũng tình nguyện hi sinh cũng chỉ vì trói buộc nàng…

“Em… không có ý kiến.” Nàng lẩm bẩm.

Hắn đột nhiên buông nàng ra dùng ánh mắt hoài nghi đề phòng xem nàng, giống như phòng bị nàng sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì.

Không biết từ nơi nào sinh ra 1 tẹo dũng khí, nàng giương mắt nghênh tiếp tầm mắt của hắn.

“Em muốn anh thu hồi câu nói vừa rồi. Thật sự em nguyện ý gả cho anhnhưng đó là bởi vì em êu anh không vì cái khác!” Nàng nói rất ôn nhu màlại rất kiên định. Nói xong, không đợi Lâu Dịch có bất kỳ phản ứng nàonàng liền nhanh chóng xông lên lầu hai, đem mình nhốt ở trong phòng.

Nàng cũng quá cố chấp biết rõ hắn sẽ không tin tưởng, nàng vẫn làngốc lần nữa đem trái tim mình giao cho hắn. Cho dù biết hắn cả đời cũng sẽ không tha thứ cho mình, nàng cũng chỉ biết sẽ khăng khăng nột lầnnữa cho…

Lâu Dịch đứng nguyên tại chỗ, không chớp mắt nhìn nàng rời đi.

Không thể phủ nhận mình thật sự bởi vì nàng đột nhiên tỏ tình mà cómột tí dao động, nhưng chết tiệt hắn thế nhưng lại bị nàng thành côngchi phối tâm tình!

Hắn bực bội vò tóc của mình liên tục chửi bới, như thế nào cũng không cách nào đè nén tiếng nàng nói ra “em yêu anh” rung động…

Bà Lâu hành động quả nhiên giống như Lê Hiểu Trinh dự liệu… thần tốcmới cách một ngày bàcòn chưa kịp phản ứng, nhưng hôm sao đã lien hệ với lễ phục cưới, mang Lâu Tranh đã tìm tới cửa.

Chiều hôm đó bà vừa bước vào dưới nhà của Lâu Dịch vừa gọi điện thoại càu nhàu cho con trai về nhà cùng nhau thảo luận.

“Con trai à! Mẹ đã mời công ty áo cưới tới, con nhanh trở lại chọn kiểu dáng!”

Đối với bà má mưu cầu danh lợi, Lâu Dịch thái độ có vẻ cực kỳ lãnh đạm.

“Mẹ! Con bề bộn nhiều việc, mẹ cứ nói Hiểu Trinh chính mình quyết định là được rồi.” Sau đó liền dừng máy.

“Cái gì? Thiệt là… kết hôn là chuyện hai người đó! Tại sao có thể đều ném cho Trinh Trinh đây? ” bà bất mãn nói lảm nhảm.

“Thôi bỏ đi con, Lâu Dịch nó gần đây thật sự bề bộn nhiều việc. Mẹcũng vậy cùng hắn thảo luận qua, hắn chuyên tâm lo sự nghiệp những thứnày mẹ cũng lo được.” Bác gái nói vậy làm cho Lê Hiểu Trinh trong nộitâm bỗng dưng cực đau xót, nàng miễn cưỡng cười vui cố làm ra biện hộcho người mình yêu.

Tại một đêm kia, Lâu Dịch đúng là từng nói với mình hôn sự liền domình toàn quyền chịu trách nhiệm, muốn làm thế nào thì làm, đừng khiếnhắn mệt nhọc, phiền hà…

Kết hôn đối với hắn mà nói thật sự chỉ là một chuyện phiền lòng sao?

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ