The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Chờ em lớn được không ? - trang 3

Chương 7:

Ra khỏi khu nhà nhỏ, An Nặc Hàn đi thẳng tuột về phía trước, bước chân của anh rất nhanh, đi băng băng qua con đường nhỏ, xuyên thẳng qua biển người trong hội trường, lướt qua một cây cầu nhỏ.

Mạt Mạt cứ bám sát theo anh, đi đễn nỗi không thở được nữa, dù chạy chậm nhưng vẫn cố gắng theo kịp bước chân anh.

Khi đi qua sân tập, cô thấy cái người tên là Jack kia. Anh ta đang ngồi cùng với bạn bè ở sân đá bóng, một bên vừa hút thuốc, một bên vừa nói cười, tiếng cười hết sức khoa trương. An Nặc Hàn đột nhiên dừng chân, anh nắm chặt hai nắm tay nhìn thẳng vào Jack đang ngồi trong sân bóng, rồi anh buông tay ra, tiếp tục đi về phía trước.

Có ai ngờ rằng lúc anh mới đi được vài bước, Jack cũng nhìn thấy anh, khinh bỉ, bĩu môi, quay mặt đi nói vài câu với đám bạn của anh ta, đám người đó bắt đầu huýt sáo một cách châm biếm.

Tiếng huýt kiểu này thật sự giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác một cách không thương tiếc, đã xát muối vào vết thương lòng của An Nặc Hàn.

Đây là lần thứ hai An Nặc Hàn dừng bước, anh cởi đồng phục quấn lên trên cánh tay. “Mạt Mạt, em quay người đi, không nên nhìn.”

“Anh Tiểu An?” Cô đuổi theo, nắm lấy tay anh. “Anh đừng qua đấy làm gì, bọn chúng có nhiều người lắm, ngộ nhỡ đánh anh thì làm sao bây giờ?”

Anh không trả lời cô, rút tay ra, một mình đi tới sân tập.

Những người đó thấy anh đi qua, tất cả đều đứng dậy, trong đó có hai người rất hùng hùng hổ hổ nghênh chiến, vài người khác thì mang bộ dáng như đi xem kịch vui, đứng một bên chờ đợi.

Mạt Mạt sợ hãi, tim đập loạn nhịp, vội vàng lấy di động ra, cô phải bấm bàn phím tận hai lần mới quay đúng số. Không đợi người ở đầu dây bên kia lên tiếng, cô đã kêu to: “Chú An? Chú An?”

Giọng nói trong điện toại cũng giật mình hoảng sợ như giọng của cô: “Mạt Mạt? Xảy ra chuyện gì?”

“Chú mau đến đây đi, anh Tiểu An muốn đánh nhau với người khác, bọn họ nhiều người lắm?”

“Bao nhiêu người? Là ai? Có súng không? Cháu đang ở đâu?”

“Các câu hỏi liên tiếp được đặt ra khiến đầu óc của Mạt Mạt hơi choáng váng, cô khó khăn đả thông mạch suy nghĩ của mình:
“Có khoảng bảy, tám người; hình như là học sinh, không có súng, chúng cháu đang ở trường của anh ấy…”

Giọng nói của An Dĩ Phong lập tức trở lại bình thường, hòa hoãn hơn. “Thế à. Sao lại đánh nhau?”

“Là vì…” Mạt mạt nuốt xuống lời nói đã đến đầu môi, nói rất kiên quyết: “Cháu không biết ạ.”

“Vậy cháu nói với Tiểu An hộ chú, ra tay nhẹ thôi, đừng có gây chết người, đánh cho tàn phế là được rồi!”

“Hả? Nhưng mà…”

Từ phía sân tập truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, Mạt Mạt vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, một nam sinh ngã lăn trên bãi cát, hai tay đau đớn ôm lấy phần dưới…

Tên nam sinh đứng trước mặt An Nặc Hàn hơi lơ mơ một chút, thấy An Nặc Hàn đấm một quyền về phía anh ta, anh ta giơ tay lên đỡ.

“Aaa!” Một tiếng hét đau đớn nữa lại vang lên, nam sinh kia ôm lấy cánh tay của mình lùi về sau hai bước, đau đến nỗi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Tiếp theo, một tên nam sinh khác xông lên, An Nặc Hàn vừa mới nhấc chân lên, tên đấy đã theo bản năng ôm lấy phần dưới của mình bỏ chạy!

“Đây chuyện riêng của tao và Jack, không liên quan đến bọn mày, không muốn bị tàn phế thì tránh xa ra một chút đi.” An Nặc Hàn trầm giọng nói.

Nghe xong mấy lời này, đám người kia đều lùi về phía sau, không ai dám tiến lên một bước.

“Mạt Mạt, cháu không sao chứ?” An Dĩ Phong kêu tên cô từ trong điện thoại.

Cô nuốt từng ngụm nước miếng. “Không… sao ạ.”

“Cháu đừng nhìn nữa, những cảnh này không thích hợp cho cháu xem đâu.”

Những cảnh này thật sự không thích hợp để cô xem, hình ảnh người anh Tiểu An dịu dàng trong trí nhớ của cô đã hoàn toàn bị phá hủy, trở thành một người đàn ông tàn nhẫn hung ác tựa như một con dã thú, ánh mắt giận dữ của an giống như có thể xé rách con mồi trước mắt bất cứ lúc nào…

Cô sợ hãi dựa lên hàng rào, hoảng hồn mở to hai mắt.

“Đừng đánh, đừng đánh nữa!” Jack không ngừng van nài, cầu xin, mũi và miệng anh ta đều phun ra máu, dính đầy trên chiếc áo sơ mi trắng của An Nặc Hàn.

“Cậu tha cho tôi đi… Khụ, khụ, tôi không dám nữa, tôi xin thề từ sau tôi sẽ không…” Jack bị An Nặc Hàn đánh tới quỳ trên mặt đất, anh ta luôn miệng cầu xin tha thứ, chẳng còn chút tôn nghiêm, An Nặc Hàn không hề lưu tình, phẫn nộ đấm vào người anh ta một quyền.

Ngay lúc đấy, Vi đuổi đến vừa vặn thấy cảnh này, cô ấy sợ đến nỗi vẻ mặt tái hẳn đi, loạng choạng chạy tới ôm lấy cánh tay An Nặc Hàn: “An, đừng đánh nữa, anh sẽ đánh chết anh ấy mất thôi.”

An Nặc Hàn dừng lại cánh tay đang muốn vung lên lần nữa, liếc nhìn cô ấy, cười gằn: “Không nỡ hả?”

“Anh đừng đánh, từ sau em không bao giờ gặp anh ấy nữa, em thật sự không gặp anh ấy nữa…”

Anh rút tay về, từ từ gỡ chiếc áo quấn trên tay, vất xuống đất. Anh mới đi được hai bước đã quay lại.

Jack sợ đến mức liên tục bò về phía sau.

An Nặc Hàn liếc nhìn anh ta một cách khinh thường, cúi người xuống tìm ví viền trong chiếc áo khoác đồng phục, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, quăng cho anh ta.

“Trong chiếc thẻ này có 100 vạn, 50 vạn là tôi bồi thường anh tiền thuốc, 50 vạn khác là tiền lì xì tôi tặng anh! Khi nào hai người cử hành hôn lễ, đừng quên gửi thiệp mời cho tôi đấy!”

Sau đấy, An Nặc Hàn vắt chiếc áo đồng phục trên vai, ngạo nghễ rời khỏi sân tập.

“An? An!” Dù cho ở sau anh, Vi gọi thế nào đi chăng nữa, anh cũng không hề quay đầu lại thêm lần nào.

Có ai ngờ rằng, một đoạn tình yêu thề non hẹn biển lại đặt dấu chấm hết như thế này đây.

“Sao rồi? Đánh xong chưa?” Trong điện thoại, An Dĩ Phong lại lên tiếng hỏi.

“Đánh xong rồi.” Mạt Mạt vội giữ lấy trái tim đang đập gấp gáp, nói: “Rất cool ạ!”

“Đánh xong rồi thì về nhà ăn cơm đi.”

“Dạ!”



An Nặc Hàn rời khỏi sân tập, tiếp tục đi về phía trước, Mạt Mạt sau khi cúp điện thoại cũng tiếp tục chạy lon ton phía sau anh.

Chân của cô bị trầy do đôi giày mới mua cọ xát, đau nhói từng cơn, khi đi trên mặt đất đầy đá sở, cô đau đến nỗi chẳng dám dừng chân.

Cô cắn môi trông ngóng hình bóng An Nặc Hàn nơi xa ấy, thầm thở dài, đứng yên một chỗ.

Cô không muốn đuổi theo nữa, anh có tự do của anh, có chí hướng của anh, cô chạy theo thế nào cũng chỉ phí công mà thôi.

Thế nhưng cô vừa mới đứng lại có một lúc, An Nặc Hàn cũng dừng lại, quay người nhìn cô, nét mặt như đang chờ đợi của anh làm cô phấn khởi đến nỗi đã quên mất rằng chân đang đau, cô chạy thật nhanh tới, bám lấy tay anh…

Vào một ngày nhiều năm sau đó, cô mới hiểu được rằng, tình yêu của cô đối với An Nặc Hàn cũng giống như đi qua đoạn đường này.

Rất nhiều lần, cô bị đau đớn dặn vật tưởng phải từ bỏ thôi, nhưng đúng lúc cô hết hy vọng thì anh lại quay người, đợi cô đến, anh đợi làm cô quên đi đớn đau, khiên trì đi tiếp đoạn đường ấy…

Thế nhưng, suy cho cùng con đường nào cũng có điểm dừng, còn tình cảm thì sao? Lúc nào mới là điểm dừng hạnh phúc của cô và anh.



An Nặc Hàn không đưa cô về nhà mà đi tới nơi anh tập quyền ngày thường.

Cả một buổi chiều, anh chẳng hề mệt mỏi, đánh liên tục vào bao cát, túi cát bất lực tung mình trong không trung, cô đứng dưới đài quan sát anh.

Anh Tiểu An trong trí nhớ của cô bất thình lình biến thành một người đàn ông chân chính, một người đàn ông vừa xa lạ, lại vừa có sức cuốn hút. Hình dáng kiên định lạnh lùng, đôi mắt giận dữ thâm hiểm, lại thêm số tiền anh có cùng nắm đấm vô cùng mạnh mẽ….

Đánh tới khi mệt rồi, An Nặc Hàn nằm dài trên mặt đất, thở gấp gáp, dồn dập, mồ hôi không ngừng chảy xuống dọc theo khuôn mặt.

Mạt Mạt vội vàng lấy chiếc khăn vắt trên dây đài, bò lên trên, ngồi bên người anh, giúp anh lau đi mồ hôi trên mặt và trên người, anh nhắm mắt lại, để kệ cho khăn mặt trong tay cô lang thang trên khắp người anh.

Đến lúc lau đến lồng ngực của anh, anh bắt lấy cánh tay nhỏ bé của cô đặt lên bờ ngực phập phồng bất định. Làn da anh rất co dãn, trơn trượt, sờ đến thật sự rất dễ chịu.

“Anh Tiểu An, yêu một người là cảm giác như thế nào?” Cô hỏi.

“Là cảm giác tim đập dồn dập.” Anh vẫn nhắm mắt lại như trước. “Khi trông thấy cô ấy, tim bỗng nhiên đập dồn đến mức cảm thấy ngực đau đơn.”

Cô dùng bàn tay còn lại lặng lẽ chạm tới ngực mình, đập có nhanh hay không thì cô không biết, chỉ biết rằng có hơi đau.

“Mạt Mạt, em cho rằng anh không cười người khác vì muốn kế thừa tài sản của chú Thần sao?”

“Dĩ nhiên là không phải rồi. Anh không đành lòng làm tổn thương em, không muốn bố em thất vọng.”

Anh mở mắt nhìn cô, ánh mắt anh nhìn không thấy đáy, thật mông lung. “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em, đôi mắt em cong cong nhìn anh cười, rất đáng yêu. Bố anh nói: sau này lấy về nhà làm vợ đi, cô bé chắc chắn xinh đẹp giống như cô Thiên Thiên. Anh chẳng hề do dự nói: “Được! Năm ấy anh mười tuổi, cùng tuổi với em bây giờ.”

Cô lẳng lặng ngồi nghe anh nói tiếp.

“Em vẫn còn nhỏ, đợi đến một ngày em gặp được một người đàn ông khiến em rung động, em sẽ hiểu yêu và thích hoàn toàn khác nhau, lời trẻ con nói không thể coi là thật!”

“Em không phải là trẻ con, em thật sự muốn gả cho anh!” Cô nói với anh một cách kiên quyết.

Anh nở nụ cười, chạm nhẹ vào khuôn mặt cô, anh nói: “Đợi đến lúc em 18 tuổi, nếu như em vẫn nói với anh những lời giống như vậy, anh sẽ lấy em!”

“Anh không được thất hứa!”

“Quyết không nuốt lời!”

Từ đáy lòng cô tự nói với bản thân: bảy năm, sau bảy năm mình nhất định sẽ nói với anh câu giống hệt như thế.



Nghỉ ngơi được một lát, An Nặc Hàn đi tắm, thay quần áo, sau khi ra khỏi trung tâm thể hình, anh đã trở lại tâm trạng rất tốt.

“Hôm nay chẳng muốn về nhà, em muốn đi chỗ nào chơi không? Anh đưa em đi.” Anh nói.

“Heaven & Hell!” Thiên đường và địa ngục, vừa nghe cái tên đã thấy đây là một nơi rất được. Cô đã muốn đi từ lâu nhưng vẫn chưa tìm được dịp nào.

“H&H? Em có biết đấy là nơi nào không?”

“Đương nhiên em biết!”

Có người nói: Đó là trung tâm giải trí lớn nhất Australia, là một nơi có thể làm cho người ta vui sướng — dù là đàn ông hay phụ nữ.
Có người nói: Cái gọi là giải trí đó đơn giản chỉ là ăn uống, chơi gái, đánh cược, thế nhưng những thứ dung tục như thế ở nơi này lại trở nên tao nhã, có sự mê hoặc chết người.

Cũng có người nói: Ông chủ chỗ đó là một người Hoa rất có thế lực, ông ta không chỉ là quan hệ mật thiết với xã hội đen Australia mà còn có quan hệ không nhỏ với thống đốc, thế nên đó là nơi rất an toàn, còn an toàn hơn so với nhà mình…
Nói tóm lại, tin đồn và sắc thái thần bí đã hấp dẫn cô.

“Những nơi kiểu này không thích hợp với em.” Anh từ chối thẳng cánh.

“Tháng trước em bảo bố em đưa em đi, bố nói em đi tìm anh!” Cô lắc lắc cánh tay anh, nài nỉ nói: “Anh dẫn em đi xem đi, bố em chưa từng nói là không được đi.”

An Nặc Hàn bày ra vẻ mặt chẳng có biện pháp bắt chẹt cô, ngoặt tay lái, đi theo một hướng khác.

Chương 8:

Chiếc xe đi được nửa giờ thì tới nơi, dừng trước một tòa nhà nguy nga lộng lẫy, mặt trước mặt sau đều là bãi cỏ mênh mông trải dài, bên ngoài cửa chính có những người đàn ông mặc âu phục đen xếp thành hai hàng.

Chưa cần vào đến bên trong, chỉ đơn giản nhìn khí thế thôi đã thấy nơi đây không hề tầm thường.

An Nặc Hàn lái xe đến trước cổng trung tâm giải trí. Hai người vừa mới xuống xe, ngay lập tức có nhân viên phục vụ tới đón, đi lên chào hỏi, tư thế chào tiêu chuẩn gập lưng đến 90 độ, dùng tiếng Anh cung kính nói: “Tiên sinh Anthony, tôi có thể làm gì cho ngài.”

“Sắp xếp cho tôi một phòng.” An Nặc Hàn nói.

“Vâng!”

Nhân viên phục vụ nói vài câu vào bộ đàm, trong thời gian rất ngắn, một người đàn ông trung niên ăn mặc rất danh giá tới nghênh đón, thái độ cực kỳ kính cẩn.

Ban đầu Mạt Mạt cho rằng phục vụ nơi đây vốn thế, về sau cô mới phát hiện ra rằng trên đường đi, bất kỳ ai thấy người đàn ông danh giá kia đều cung kính chào hỏi, gọi ông ta là ông chủ.

Mạt Mạt không tránh được có phần thất vọng, trông ông ta cố lắm thì cũng chỉ có ít phong độ, trưởng thành, thận trọng, không có gì đặc biệt hết, tin đồn quả thật là không thể tin.

Ông chủ đưa bọn họ đến một căn phòng.

Mạt Mạt cảm thấy như bị sét đánh.

Chỉ sắp xếp một phòng thôi mà cần phải chuẩn bị cả một sân khấu Sydney cho họ sao? Sân khấu màu đen, màn vải sắc vàng, còn có cả một chiếc đàn dương cầm màu trắng.

Phô trương đến mấy cũng không thể để nơi này có di sản văn hóa chứ?

“Anh Tiểu An, ngày thường anh hay tới đây lắm hả?”

“Bình thường thì phải đi học còn đâu, chỉ tới kỳ nghỉ mới thường tới nơi này.”

“Thế ạ!” Là khách quen, cũng khó trách.

Cô vừa mới ngồi xuống một chiếc ghế dài giống như ghế massage thì nghe thấy ông chủ kia hỏi An Nặc Thần: “Cậu có muốn xem qua sổ sách tuần này chút không ạ?”

Cô có phần hơi mơ hồ.

An Nặc Hàn thản nhiên hỏi: “Bố tôi xem chưa?”

“An tiên sinh nói cậu đã tốt nghiệp rồi, mọi chuyện nơi này đều giao lại cho cậu.”

“Ừm, đưa tôi xem.”

“Vâng!”

Vị “ông chủ” kia vừa đi ra ngoài, An Nặc Hàn như nhớ tới điều gì đó, gọi ông ta lại: “Đợi tí. Ông điều tra giúp tôi một chút xem Jack Trần gần đây có hay tới chỗ này không.”

“Là sinh viên mà lần trước cậu nói để ý cho kỹ phải không?”

“Ừ.”

“Được. Tôi lập tức đi điều tra.”

Vị “ông chủ” kia đi khỏi, Mạt Mạt vội vàng hỏi anh: “Vì sao ông ta lại phải đưa sổ sách cho anh xem?”

“Lý do là từ nay trở đi anh là ông chủ của nơi này.”

“Gì?”

“Có rất nhiều chuyện em không hiểu đâu.” Ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh, lúc ẩn lúc hiện tạo nên màu sắc huyền bí.

“Anh nói cho em biết đi, em sẽ hiểu mà.”

Cô hỏi dồn hết lần này đến lần khác, An Nặc Hàn đã nói cho cô một bí mật.

Thật ra An Dĩ Phong không phải là một huấn luyên viên bình thường, khi chú ấy tại Hong Kong đã từng là một lão đại xã hội đen tung hoành ngang dọc, hô mưa gọi gió, chẳng hề sợ ai. Sau này vì ông muốn trốn tránh sự điều tra của cảnh sát, cũng vì muốn đi tìm người yêu xa cách nhiều năm, ông mới thay tên đổi họ tới Australia. Tại Australia, ông không chỉ tìm được người phụ nữ ông yêu sâu sắc mà còn nhìn thấy đứa con trai chưa từng gặp mặt. Từ đó tới nay, ông thường tránh xa sự rắc rối, trải qua những ngày tháng bình thản mà yên ổn.

Ông mở một câu lạc bộ thể hình, dạy võ thuật, giúp đỡ một số người Hoa cùng đường. Số người mà ông giúp đỡ ngày càng nhiều, thế lực càng lúc càng được mở rộng.

Ông là loại người trời sinh dành cho xã hội đen, dù cho có trở lại làm một người bình thường, cũng không che đậy nổi “mùi vị hắc ám” từ trong xương tủy.

Trong một dịp rất ngẫu nhiên, ông gặp được một lão đại xã hội đen Australia, vị lão đại ấy rất thích tác phong xử sự của ông, mối quan hệ qua lại giữa hai người rất tốt. Về sau, An Dĩ Phong hơi có phần không chịu được sự yên tĩnh, muốn làm chút “kinh doanh”, thế nên, hai người thảo luận với nhau một lần, một người cung cấp tiền, một người cung cấp sức, “Thiên đường & Địa ngục” ra đời từ đấy.

Song chỉ có điều, từ trước tới nay An Dĩ Phong đều rất thận trọng, chỉ làm một ông chủ đứng sau màn, tất cả mọi chuyện đều giao hết cho vị “ông chủ” kia quản lý. Chỉ thỉnh thoảng ông mới đến xem qua sổ sách, có lúc ông không thích lộ mặt thì sai An Nặc Hàn qua đây xem giúp ông.

Mạt Mạt không nhịn được thốt lên. “Nhìn chẳng ra, chú Phong lại giỏi như thế.”

“Ông ấy quả thật là rất giỏi.” Trên mặt An Nặc Hàn xuất hiện sự khâm phục: “Ông ấy là loại đàn ông dù có trong vũng bùn đen thì ánh sáng quanh người vẫn chói lòa bốn phía. “

“Anh cũng sẽ giống như chú ấy thôi.”

An Nặc Hàn lắc đầu. “Thời đại thay đổi, Hong Kong hai mươi năm trước đã trở thành lịch sử rồi. Thế giới hiện nay rất đơn giản, có tiền là có thể mua đứt xã hội đen, có tiền là có thể làm cho thống đốc tiếp tục nhiệm kỳ, có tiền thì cái gì cũng có thể mua được, ngoại trừ…”

Câu nói của anh bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Anh nói một câu: “Vào đi.”

“Ông chủ” cầm một chồng tài liệu vào, đưa hết cho anh: “Tôi đã kiểm tra qua, hai tháng gần đây Jack thường xuyên tới đây, đôi khi tìm Jenny, Jenny làm y hệt như cậu phân phó, không hề dám vô lễ với cậu ta. Đôi khi cậu ta mang một đứa con gái rất trong sáng tới đây, hai người họ đã từng qua đêm.”

An Nặc Hàn hít một hơi thật sâu, hỏi: “Qua đêm ngay tại đây sao?”

“Vâng, hai người ấy đã uống rất nhiều rượu, tận 5 giờ sáng mới rời khỏi.”

Anh cúi đầu day day thái dương, anh đang cười, nụ cười mang theo chút cay đắng.

“Có vấn đề gì không ạ?” “Ông chủ” hỏi thăm dò.

“Không có gì!” An Nặc Hàn lật giở sổ sách qua loa rồi đưa tài liệu lại cho ông ta: “Lần sau khi thằng ấy đến tìm Jenny, sai người đánh đuổi nó đi.”

“Vâng!”

“Lấy cho tôi mấy chai rượu. À, lấy thêm cho tôi bánh kem, chocolate, bánh pudding. Còn nữa, tôi không muốn có người đến làm phiền.

Cả một đêm, An Nặc Hàn cứ ngồi một mình uống rượu, một chén rồi lại một chén.

Có lẽ là do buổi chiều mệt mỏi, có lẽ là do chưa ăn cơm tối, khi anh uống đến chén thứ ba, anh đã cảm thấy hơi say, đầu óc bắt đầu mơ mơ màng màng.

Anh hỏi cô: “Mạt Mạt, có phải em cảm thấy anh rất ngốc không? Có một thằng lăn lộn với bạn gái anh ngay tại chỗ của anh, cả thế giới đều biết, một mình anh không biết!”

Cô vùi đầu ăn bánh pudding. “Em cũng chưa thấy người đàn ông nào ngốc nghếch như anh hết. Nếu không phải hôm nay em phát hiện ra, thì bọn họ có kết hôn rồi anh cũng chẳng biết đấy chứ.”

Anh nghiến răng gườm gườm cô: “Uổng công anh thương em như thế, em cũng chẳng thèm an ủi anh một chút.”

“Có cái gì mà để an ủi. Không phải anh còn có em sao? Không phải là em đã đồng ý gả cho anh rồi sao!”

Mạt Mạt cúi đầu chiến đấu với cái bánh pudding, thế nhưng mắt cô đã rưng rưng, nước mắt lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Anh không biết rằng, anh đau lòng, cô còn khó chịu hơn cả anh.

Thậm chí cô còn muốn đi vả cho người con gái vô tình đấy một cái tát, giật tóc cô ta mà hỏi: không phải đã hùng hồn nói: chờ anh ấy, mười năm, hai mươi năm, cả đời… vì sao lại phải bỏ anh ấy, vì sao lại làm anh ấy đau lòng?

Thế nhưng, trẻ con vẫn chỉ là trẻ con, cô chỉ biết vì anh cảm thấy buồn mà bất bình thay.

Đương nhiên cô chẳng hề hiểu rằng, An Nặc Hàn không phải là một người ngu ngốc, nếu như anh thật tình yêu một người, làm sao ngay cả việc cô nàng phản bội cũng chẳng hề phát hiện ra?

“Bé con tham ăn, đừng ăn nữa!” An Nặc Hàn giật lấy chiếc bánh pudding trước mặt cô. “Ăn nữa biến thành mèo Garfield béo ú bây giờ!”

Cô cúi đầu, lặng lẽ lau đi nước mắt.

“Sao lại khóc?” Anh ôm lấy cô, bế cô đặt lên đùi mình, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Xin lỗi! Anh đùa em tí thôi, em không béo tí nào, rất đáng yêu! Rất xinh đẹp!”

Cô biết anh lại đang dỗ cô.

Vi đã từng nói, cô vừa béo lại vừa xấu. Vi chưa từng thấy cô thì làm sao biết cô vừa béo lại vừa xấu chứ?

Cô hít hít cái mũi tràn ngập vị chua, mỉm cười nói với anh: “Anh Tiểu An, anh đừng đau lòng, em hát cho anh một bài.”

Không chờ anh trả lời, cô đã rời khỏi lòng anh, nhảy xuống đất, bước lên sân khấu, cầm lấy chiếc micro.

Cô nhìn vào mắt anh, đôi môi hé mở: “It won’t be easy…” (Điều ấy cũng không dễ dàng…)

Tiếng ca cất lên không hề có nhạc đệm, giọng hát của cô nhẹ nhàng, uyển chuyển, du dương.

Bàn tay cầm chén rượu của An Nặc Hàn run lên, đôi mắt đen thăm thẳm chăm chú nhìn cô.

Bài hát này là: Argentina, đừng khóc vì tôi.

Đấy cũng là bài An Nặc Hàn thích nhất, khi Argentina bị thua trên sân bóng, bài ca này đã được hát lên, giọng hát bi thương khiến cho toàn bộ người hâm mộ bóng đá đều rơi nước mắt, từ đấy An Nặc Hàn cũng yêu thích luôn khúc hát này.

Mạt Mạt vì anh mà cố ý đi tìm cô giáo âm nhạc của cô mà học bài hát này, hơn nữa mỗi khi có thời gian, cô đều tới phòng nhạc tập đi tập lại, thường hát đến khi giọng bắt đầu khàn khàn mới dừng lại.

“You won’t believe me. All you will see is a girl you once knew.”

(Anh vẫn không tin lời em nói. Tất cả những gì anh biết về em chỉ là một cô gái anh quen trước đây.)

Anh mắt anh nhìn cô trở nên sâu thẳm, tựa như một hồ sâu đầy ma lực, trong tích tắc nuốt lấy cô trong vòng nước xoáy.
“Although she’s dressed up to the nines. At sixes and sevens with you.”

“Mặc dù trang phục của cô ấy chẳng thể nào bắt bẻ, nhưng lại không hề ăn khớp với anh.)

Cô hát mỗi lúc một to hơn: “I love you and hope you love me…”
(Em yêu anh và hy vọng anh cũng yêu em.)
“I kept my promise. Don’t keep your distance.”
(Em đã giữ lời hứa của mình. Đừng giữ khoảng cách với em.)

Không nhớ trong bao lâu, anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh, nhịp đập của trái tim cô hỗn loạn, giọng hát cũng bắt đầu run rẩy.

Trong đôi mắt mà cô đã quá quen thuộc hơn bất cứ ai trên đời bỗng lóe lên tia sáng mà cô chưa từng thấy.

Cô nhắm mắt lại, ngầm nói cho anh biết: “Don’t cry for me, Argentina! The truth is I never left you.” (Đừng khóc vì tôi, Argentina! Sự thật là tôi chưa bao giờ rời khỏi bạn.)

Khi tiếng hát của Mạt Mạt ngừng hẳn, ánh mắt của An Nặc Hàn vẫn còn đang nhìn chăm chú vào khuôn mặt cô.

Cô cảm thấy hơi hơi xấu hổi. “Vì sao lại nhìn em như thế?”

“Em thật sự rất xinh đẹp.”

“Lại lừa em rồi!” Cô chu miệng, buông chiếc micro trong tay xuống, chạy lại đến bên người anh.

Anh ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng hôn một cái lên đôi má hồng. “Không phải anh lừa em, trong mắt anh, không ai xinh đẹp hơn em hết!”

Hô hấp của anh hỗn loạn, xen lẫn với mùi rượu nồng, giọng nói cũng mang theo men say.

Mạt Mạt len lén lấy ngón tay chạm vào đôi má ẩm ướt, ngả người vào lòng anh, cô cũng bị hương rượu của anh làm say mất rồi.



Thật ra, khi cô say đắm hát lên câu đầu tiên, An Nặc Hàn thật sự đã bị giọng ca của cô làm rung động.

Anh cũng không biết từ khi nào, đứa bé con đi còn không vững, luôn luôn bám lấy anh trong ký ức đã trưởng thành trong lúc anh không chú ý đến.

Hơn nữa lại có tiếng ca động lòng người đến vậy.

Giọng hát của cô, từng câu từng chữ chân thành tha thiết, từng câu từng chữ nồng nàn thiết tha.

Lúc cô hát đến câu: “Thực tế, tôi chưa bao giờ rời khỏi bạn…”

An Nặc Hàn đột nhiên bừng bỉnh, anh say mê khuôn mặt của Vi, dáng người quyến rũ của Vi, thế nhưng thực tế anh lại không hề đi tìm hiểu cô ấy, cũng không hề để Vi tìm hiểu về cuộc sống của anh.

Thế nên hôm nay Vi mới có thể nói ra những lời như thế.

Còn Mạt Mạt trưởng thành bên người anh, mới là người con gái hiểu rõ về anh nhất.

Cô không những biết anh thích ăn gì, thích màu gì, thích làm gì, mà còn hiểu hết về toàn bộ những thứ anh không thích.

Cô sẽ cố gắng chịu đựng cơn buồn ngủ giữa đêm khuya hiu quạnh mà xem một trận đấu bóng đá cùng anh, chỉ vì để khi có bàn thắng được ghi, có người để anh ôm chầm lấy.

Cô cũng rất dễ dàng biết ý người khác, khi anh buồn chán, đảm bảo cô sẽ tới gần anh, cho dù anh nói bất kể cái gì, cô cũng đều mở to hai mắt, tập trung nghe anh nói. Khi anh bận rộn, cô nhất định sẽ đi ra chỗ khác, không hề quấy rầy anh.

Cô là một cô gái tốt, tiếc rằng cô mới chỉ có 10 tuổi, chưa biết tình yêu là gì.

Chương 9:

Trên cánh cửa lại được khắc thêm một vạch kẻ đỏ, Mạt Mạt tròn mười ba tuổi.

Hai năm gần đây, An Nặc Hàn bận rộn mọi bề, mỗi ngày anh đều đi thực tập tại công ty của Hàn Trạc Thần, ngoài việc phụ trách xử lý khiếu nại khách hàng, anh còn phải làm mấy chuyện lặt vặt như rót nước bưng trà, in ấn văn bản.

Sau khi hoàn thành xong công việc ban ngày, anh lại chạy tới H&H quan sát, thâm nhập, tìm hiểu xem cái gọi là “Quy tắc” kinh doanh sự nghiệp giải trí là gì.

Thế nên đến lúc anh lết được cái thân về đến nhà thì trời cũng đã khuya, thời gian được ở chung với Mạt Mạt càng ngày càng ít đi.

Đêm nay, nghe nói có mưa sao băng trăm năm khó gặp, Mạt Mạt đứng trên sân thượng nhà An Nặc Hàn, cố nhón chân tìm kiếm sao băng rơi, mỗi khi thấy được một ngôi sao rơi xuống, cô sẽ nắm tay lại, đặt lên ngực, lặng lẽ thầm thì trong lòng: “Tôi hy vọng sẽ có một ngày anh Tiểu An sẽ yêu tôi!”

“Quỷ tham lam, rốt cuộc là em có bao nhiêu nguyện vọng đấy hả? Ước cả nửa giờ đồng hồ rồi mà vẫn chưa ước xong!” Giọng nói ấm áp của An Nặc Hàn cũng giống như sự ấm áp của chiếc chăn mỏng anh khoác cho cô, ngăn lại cảm giác lành lạnh của gió biển.

“Em chẳng phải là lòng tham không đáy, em chỉ có một nguyện vọng và thôi. Em sợ sao băng nghe không rõ mới nói đi nói lại nhiều lần cho nó nghe.” Cô quay đầu lại nhìn An Nặc Hàn.

Anh vừa mới từ phòng tắm đi ra, trên người khoác một chiếc áo ngủ màu trắng, mái tóc hơi ẩm ướt nhìn thoáng qua có chút lộn xộn, đôi môi mỏng dường như bị nước nóng thấm đẫm làm cho mạch máu nở ra, khiến cho đôi môi ấy đỏ hồng hơn so với bình thường, liếc qua chỉ có cảm giác rất ngon miệng.

Mạt Mạt không kiềm chế được nuốt nước miếng, cố gắng không liên tưởng, so sánh môi anh với ô mai.

“Em tha cho sao băng đi, nó sắp bị em làm phiền muốn chết rồi đấy!”

Cô trừng mắt nhìn anh, vẫn tiếp tục lời cầu nguyện.

Anh kéo bàn tay vẫn đang định tiếp tục ước nguyện của cô xuống: “Anh chuẩn bị nước nóng cho em rồi, độ ấm rất vừa phải, mau đi tắm rửa đi.”

“Em muốn ước một lần nữa, một lần cuối cùng thôi! Ước nguyện với sao băng rất linh nghiệm đó.”

“Ngoan nào! Em đi tắm đi, có nguyện vọng gì thì để anh ước giúp em cho.”

“Được!” Cô vui vẻ hôn chụt vào má anh một cái. “Nhớ kỹ nè… điều ước của em là: em mong rằng có một ngày anh sẽ yêu em.”

Anh mỉm cười, lấy ngón tay chọc chọc vào trán cô, chẳng hề giấu giếm nụ cười chế nhạo cô chẳng hiểu biết gì. “Tuổi còn nhỏ, em hiểu yêu là cái gì?”

“Em lớn rồi, em biết!”

Yêu, chính là việc muốn ở cùng một chỗ với một người, dù là một giây cũng không nguyện chia lìa!

Nơi chân trời lại có thêm một ngôi sao băng xẹt qua kéo theo một chiếc đuôi sáng thật dài, rơi xuống điểm xuyết cho màn trời đêm đầy sao.

“Sao băng sáng quá!” Cô vui vẻ kêu lên. “Mưa sao băng!”

Mưa sao băng mà cô chờ đợi cả một đêm cuối cùng cũng xuất hiện, trên bầu trời đen tối, một ngôi nối tiếp một ngôi rơi xuống, biến mất lại nơi chân trời.

Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt tràn đầy ánh sáng rực rỡ kia…

Anh cầm lấy đôi tay nhỏ bé, nhẹ nhàng hôn lên mái tóc cô, giọng nói trầm thấp mà say đắm: “Anh thật sự hy vọng…. có một ngày anh sẽ yêu em!”

Trái tim của cô bỗng nhiên đập lạc nhịp, khuôn mặt của cô bỏng rát tựa như bị lửa đốt. “Đáng ghét! Em bảo anh nói với sao băng, chứ có bảo anh nói với em đâu!”

Cô thẹn thùng đẩy anh ra, chạy trốn vào trong phòng tắm, vẫn còn nghe thấy tiếng cười nắc nẻ của anh, mãi mà chẳng ngừng.



Ngâm mình trong nước nóng, khuôn mặt của Mạt Mạt lại càng nóng thêm, trong lòng cô tồn tại một loại háo hức đang tràn lan mọi ngõ ngách, khiến cô cuối cùng không nhịn được muốn cười, cười đến nỗi khuôn mặt đã trở nên cứng đờ, thế nhưng vẫn muốn cười tiếp thôi.

“Mạt Mạt? Muốn anh gội đầu cho em không?”

Khi anh hỏi vừa vặn lúc cô đang gội đầu, bọt xà phòng vương đầy mặt. Cô không dám mở mắt, hai tay vất vả tìm kiếm xung quanh.

“Không cần đâu…” Cô vẫn còn chưa nói hết, một chiếc khăn lông mềm mại đã được phủ lên trên mặt cô, anh dịu dàng giúp cô lau đi bọt xà phòng trên đôi mắt.

“Chẳng phải anh đã nói với em là khi gội đầu phải treo khăn bên cạnh bồn tắm để tiện lấy rồi sao?”

“…” Bình thường thì cô nhớ kỹ đó, thế nhưng vừa rồi tâm trạng rối bời, quên mất.

Cô cầm lấy chiếc khăn, đang muốn bắt bẻ lại thì thấy An Nặc Hàn đang cầm trong tay đồ ngủ của cô, nhìn xuống cơ thể cô một cách chẳng hề kiêng dè.

Cô vội vàng dùng khăn lông che lại bộ ngực. “Nam nữ thụ thụ bất thân! Người ta đang tắm rửa, không cho anh nhìn lung tung.”

Anh không chỉ nhìn không, mà bàn tay to còn trắng trợn sờ soạng bờ vai cô, nhéo đi nhéo lại vài cái. “Em có vẻ gầy đi nhiều rồi.”

“Này! Đồ sói háo sắc, không được sờ lung tung! Anh mà sờ nữa em đi mách chú Phong là anh quấy rối em!”

Anh cười cười, rút tay lại. “Anh quấy rối em? Em mới có 13 tuổi thôi! Em biết cái gì gọi là quấy rối không?”

“Đương nhiên là em biết, em đạt điểm rất cao trong lớp giáo dục giới tính đó!”

Anh đặt đồ ngủ của cô sang một bên, khuôn mặt mang nụ cười xấu xa đến gần bên tai cô, anh cười đến mức không khác gì một tên hư hỏng, đủ để người ta sởn gai ốc. “Thật không đấy? Vậy thì có muốn anh giúp em thực hành chút không?”

Cô hoảng sợ, một lúc lâu sau vẫn chẳng thốt lên được lời nào, hoang mang quay lại nhìn con người đang đứng sau cô.

Sau đó, cô nghe thấy được tiếng anh cười sằng sặc, càng lúc càng lớn tiếng hơn.

“Ra ngoài!” Cô tức giận lấy khăn đập vào người anh, ra sức vẩy nước về phía con người đó.

Tức chết mất thôi! Hơn một năm nay, An Nặc Hàn càng lúc càng thích bắt nạt cô, mỗi lần đều trêu cô đỏ bừng cả mặt, còn anh thì cười sằng sặc chế nhạo cô.

Hừ! Chờ đến khi cô có dịp, nhất định sẽ khiến anh không cười nổi.

Mạt Mạt tắm xong, thay luôn bộ đồ ngủ mới rồi đi ra, An Nặc Hàn đang nằm dựa nửa người trên ghế sofa đọc báo, trên bàn có một cốc sữa bò đã được hâm nóng.

“Đã khuya rồi, em nên về nhà đi.” Anh nói

“Không muốn.”

Ngày qua ngày, càng lúc cô càng không muốn rời khỏi anh.

Cô thích mỗi khi nghỉ học chạy đến phòng đọc của anh làm bài tập, đợi anh về nhà, giúp anh massage cơ thể mệt lử, nghe anh kể về công việc trong ngày.

Cô thích ngồi cùng anh xem TV, bởi vì rằng mỗi khi thấy buồn chán, anh sẽ bóc một quả cam rồi nhét vào miệng cô, hoặc đút cho cô một quả hạch nhân chocolate, cho cô uống nước trái cây…

Cô lại càng thích khi anh đọc báo, cô ôm lấy cốc sữa, thưởng thức sườn mặt chăm chú của anh…

“Anh đã ngủ ở sofa hai ngày rồi. Hôm nay anh nhất quyết sẽ không ngủ ở sofa nữa!” Anh nghiêm túc đưa ra kháng nghị.

“Được rồi!” Cô trưng ra vẻ mặt nhượng bộ một bước rất lớn, nói với anh: “Hôm nay em ngủ ở sofa.”

“…”

Cô đi tới gần anh, dùng cái cách mười lần như một lắc lắc cánh tay anh, bộ dáng cực kỳ đáng thương nài nỉ: “Anh Tiểu An, phòng của anh lớn thế, có thể chia đôi ra cho em một nửa, được không?”

“Chia đôi?”

“Đúng vậy! Anh dựng một vách ngăn giữa phòng, chúng ta mỗi người ở một bên.”

“Bố mẹ em sẽ không đồng ý đâu.”

“Nếu như họ dám không đồng ý, em sẽ rời nhà đi bụi, đoạn tuyệt quan hệ với họ luôn!” Đây là cách thức đối phó chuẩn nhất với ông bố nhà mình mà cô đã tổng kết ra trong mấy năm nay.

“Anh xin em đó, em đoạn tuyệt quan hệ với anh đi!”

Cô dùng sức vỗ lấy vai anh một cách oai phong lẫm liệt. “Anh yên tâm đi, dù thế nào em cũng không rời khỏi anh đâu.”

“…” Anh lật tờ báo sang trang khác, tiếp tục đọc.

“Anh Tiểu An, anh chia đôi phòng cho em đi, em muốn một nửa để có thể…” Cô tiếp tục bầy nhầy nài nỉ anh, loại phương pháp này là cách đối phó hữu hiệu nhất với An Nặc Hàn.

“Em muốn chia thế nào thì chia thế đấy đi, anh không có ý kiến!”

Vài ngày sau, dưới sự ủng hộ hết sức của An Dĩ Phong, Mạt Mạt đã được toại nguyện dọn đến phòng ngủ mới của cô. Cô thích tất cả mọi thứ trong căn phòng mới này, nhất là tấm vách ngăn làm bằng gỗ hoàn toàn không hề có hiệu quả cách âm kia.

Đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả tiếng thở dài của An Nặc Hàn cô cũng nghe thấy rõ ràng.

“Anh Tiểu An? Anh không vui sao?” Cô nằm trên giường, khép hờ đôi mắt, khẽ hỏi.

“Không có gì!”

Giọng nói của anh hơi gượng gạo, tâm sự ngổn ngang.

“Có phải anh cho rằng em rất phiền hà không?”

“Không phải!”

Không phải là tốt rồi, cô lật mình, dự định đi ngủ.

Đến cô sắp đi vào giấc ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, anh bỗng nhiên hỏi cô. “Mạt Mạt, nếu có một ngày anh không thể chăm sóc em nữa, em có thể tự chăm sóc mình cho tốt được không?”

“…” Cô không biết nên trả lời thế nào, cuộc sống không có anh ư, cô không có cách nào tưởng tượng ra được.

“Em là một đứa bé ngoan, chỉ là anh chiều em thái quá đến nỗi trở nên bướng bỉnh, việc này không có lợi với em.”

Giọng điệu của anh khiến cô cảm thấy hơi luống cuống. “Về sau nhất định em sẽ nghe lời anh, không bướng bỉnh nữa.”

“Nghe lời anh nào, học cách kiên cường, độc lập. Cố gắng đừng ỷ lại anh trong tất cả mọi chuyện.”

“Dạ.”

Mạt Mạt mơ hồ thấy có một loại linh cảm rất xấu. Sau đó mấy ngày, khi cô thấy tài liệu về đại học Cambridge trên bàn học của anh, cô mới hiểu ra — anh phải đi!

Cô khóc lóc chạy về nhà, chỉ có có mẹ cô ngồi đấy đàn dương cầm. “Mẹ, anh Tiểu An phải đi rồi!”

“Mẹ biết.” Khúc nhạc “Hóa điệp” bi thương dịu ngọt vẫn đang còn tiếp tục.

“Mạt Mạt, tình cảm không thể miễng cưỡng. Nếu thật lòng thích một người thì hãy để người ấy đi làm những chuyện người ấy muốn làm, để người ấy đi yêu những người mà người ấy muốn yêu… Thật lòng thích một người chính là học được cách trở nên kiên cường vì người ấy, đừng để người ta lo lắng, đừng để người ta bận lòng…”

“Mẹ…”

“Sáu năm trước, Tiểu An vì con mà từ bỏ cơ hội đi học tại Cambridge, hai năm trước, Tiểu An vì con mà từ bỏ người con gái cậu ấy yêu thương nhất. Nó đã làm quá nhiều vì con rồi, con không thể từ bỏ một lần vì nó sao?”

Cô cắn chặt răng, lau khô hai hàng nước mắt. Cô nắm chặt lấy tay vịn cầu thang, khó khăn đi từng bước từng bước lên tầng.

Mỗi một bước đi, cô đều nhớ tới rất nhiều thứ đã qua. Cô vẫn còn nhớ cái lúc cô khóc nức nở năn nỉ An Nặc Hàn đừng đi học tại Anh Quốc, nhớ vẻ mặt của anh mang chút khó xử. Cô vẫn còn nhớ cái ngày anh mất đi Vi, nhớ nụ cười cay đắng của anh.

Cô thật sự rất bướng bỉnh, rất ích kỉ rồi.

Một mặt đòi hỏi anh làm những chuyện anh không muốn làm, lại còn cho rằng sự chiều chuộng của anh là lẽ đương nhiên.

Lần này…

Mạt Mạt không hề giữ An Nặc Hàn lại, thậm chí cả một lời tạm biệt cô cũng không hề nói với anh.

Bởi vì trong khoảng thời gian nửa tháng từ lúc cô thấy tập tài liệu kia cho đến lúc anh chuẩn bị xong hành lý để rời khỏi Australia, cô không hề nói chuyện với anh.

An Nặc Hàn nói với cô rất nhiều lần: “Xin lỗi!”

Cô giả vờ chăm chú làm bài tập

Anh mua cho cô rất nhiều bánh kem chocolate dỗ cô vui, cô ăn sạch thế nhưng một nụ cười cũng không cho anh thấy.

Không phải cô không muốn, mà do cô không cười nổi, cố gắng thế nào cũng không cười nổi!

Ngày anh đi, Mạt Mạt nấp ở phía sau cửa kiểm tra an ninh, nhìn anh qua tấm kính thủy tinh trong suốt.

Cô thấy anh cứ luôn ngó nhìn xung quanh, lo lắng xem đồng hồ. Ngay cả khi anh đã vào cửa khởi hành, anh vẫn quay đầu nhìn về phía thang máy…

Cô thấy được sự bất chấp, sự chờ đợi trong đôi mắt ấy.

Cô biết, anh đang đợi cô.

Anh nhất định rất muốn nghe cô nói một câu: “Anh Tiểu An, hẹn gặp lại!”

Thế nhưng cô không dám bước chân ra ngoài, sợ rằng mình vừa ra sẽ bám lấy ống tay áo của anh không chịu buông tay, sợ rằng mình vừa mở miệng sẽ khóc lóc xin anh đừng đi.



Cả người anh đã khuất dáng, cô lao ra khóc, ngồi trước cửa khởi hành, ôm mặt nức nở nghẹn ngào không ra tiếng.

Hàn Trạc Thần đỡ cô dậy, yêu thương vỗ vỗ lưng cô: “Đừng khóc nữa, không mất đi thì làm sao biết được quý trọng…”

Cô đương nhiên biết cái gì là quý giá nhất, thế nhưng từ trước đến giờ anh không hề biết!

Mạt Mạt không nghĩ đến, ngay tại giờ phút này, An Nặc Hàn rốt cuộc cũng đã nhìn thấy cô, mỉm cười đi lên cửa khởi hành.

Rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy cô một chút xíu thế thôi, anh đã rất thỏa mãn rồi!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ