Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Công chúa cầu thân - trang 10

Chương 32.


A Nhã Kỳ hiển nhiên không ngờ rằng tôi bỗng nhiên phát hỏa, chỉ rụt rè nhìn tôi, không dám nói gì, tôi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô ta, đành thở dài: “A Nhã Kỳ, cô lúc nào cũng dáng vẻ này, tại sao không nghỉ ngơi một chút, làm sao còn hầu hạ cô ta?”

“Cô ta là công chúa.” A Nhã Kỳ nói.

“Cái gì cững không được! Cô ta dù sao cũng phải có chút nhân tính chứ?” tôi tức giận, sau đó nhìn A Nhã Kỳ nói tiếp, “Chính vì có một công chúa như vậy, mà hại mọi người đến tình cảnh của ngày hôm nay.”

“Không phải, không phải vì công chúa!” A Nhã Kỳ biện bạch cho Đại Liên Na, “Cô đừng nổi giận, cô không biết sự tình của công chúa Đại Liên Na, cô ấy cũng rất đáng thương, cô ấy……”

“A Nhã Kỳ!” tiếng của Đại Liên Na đột nhiên vang lên, A Nhã Kỳ sợ hãi run lẩy bẩy, mâm thức ăn trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

“Ngươi không trở về, thì ra là ở đây lười biếng trốn việc.” Đại Liên Na lạnh lùng nói.

Sắc mặt A Nhã Kỳ trắng bệt, cố không nói chuyện với tôi nữa, vội vã bưng mâm thức ăn trở về, đến bên cạnh Đại Liên Na, vừa quỳ xuống hành lễ với Đại Liên Na, thì đã bị Đại Liên Na hung hăng tát một cái trời giáng. “Cẩu nô tài, còn biết ai là chủ của ngươi sao?” Đại Liên Na mắng A Nhã Kỳ, mắt lại nhìn ở chỗ tôi. (cái này là chửi chó mắng mèo rùi ^^)

Tôi nhìn thấy cô ả đánh A Nhã Kỳ, lửa lập tức “phụt” lên, dám đọ với tôi à, ngươi còn kém xa. Nhìn khuôn mặt tủi thân của A Nhã Kỳ đứng bên cạnh Đại Liên Na, mắt rõ ràng đầy nước mắt, nhưng ngay cả khóc cũng không dám, tôi như nổi điên, thật là thương cho cô ấy không may và tức cô ấy không tranh cãi, làm gì mà hiền đến nỗi để cho ả ta đánh? Vì ả ta là công chúa khốn kiếp gì chứ? Cứ thử đi, Nặc Đốn Vương tôi đánh không lại, chứ ả hả tôi còn đánh không lại ư? Không giáo huấn ả, ả ta còn tưởng tôi là con mèo bệnh.

Thế nào? Tối hôm qua ăn 3 bạt tai chưa thấy đủ sao? Tôi hung hăng nghĩ đến, xoăn xoăn tay áo lên, tính xông tới, mới đi chưa được hai bước, phía sau có tiếng của râu quai nón, “Hoa Bất Thoát, mau đến đây, Vương tìm ngươi kìa!”

Tôi quay đầu, thấy râu quai nón đang đứng gần đó gọi tôi, Nặc Đốn Vương muốn tìm tôi? Tôi không phải đã mang đồ vào rồi sao? Tìm tôi làm gì nữa? Tôi căm tức nhìn Đại Liên Na, ả đang nhìn tôi vẻ như thích thú lắm, vẻ mặt cười lạnh lùng. Tôi đi tới chỗ râu quai nón được hai bước, nhưng trong lòng không cam tâm, dừng lại, quay đầu nhìn Đại Liên Na, mạnh mẽ nói: “Ngươi tốt nhất đừng có bắt nạt A Nhã Kỳ nữa, chúng ta còn ở đây, ai cũng cao quý không kém ai, ngươi hãy bỏ cái bộ dạng công chúa thúi tha của ngươi đi. Nếu để ta biết được ngươi còn dám đánh cô ấy, ngươi đánh cô ấy 1 bạt tai, ta sẽ “quạt” ngươi mười cái, nếu ngươi đánh cô ấy mười cái, ta sẽ quạt cái đầu ngươi thành đầu heo đó! Không tin thì ngươi cứ thử đi!”

Đại Liên Na tức đến mặt tái mét, không động đậy gì hết, chỉ trợn mắt nhìn tôi “đắm đuối” (haha). Tôi hài lòng nhìn biểu hiện của ả, lúc này mới quay người chạy lại chỗ râu quai nón.

“Ngươi quấy rầy cô ta gì vậy?” râu quai nón đợi tôi đến gần, giọng không vui khẽ nói, “Vương gọi ngươi mau đến thu dọn lều lớn sạch sẽ, chúng tôi còn phải bàn việc chính sự nữa!”

Lại bảo tôi thu dọn lều lớn ư? Giời ạ, Nặc Đốn vương ơi là Nặc Đốn Vương, ngươi cố tình đày ta hả? Xung quanh ngươi nhiều “lính” như vậy, ngươi không sai, cứ nhè ta mà sai? Chả lẽ ngươi biết ta tối nay muốn chạy trốn, nên muốn ta mệt chết sao?

“Râu này, ngươi nói xem có phải hắn ta quá đáng không, hứ?” tôi vừa đi vừa nói với râu quai nón đi phía trước.

Râu quai nón cũng hơi ngạc nhiên, quay người lại trợn mặt nhìn tôi vẻ không hiểu, hỏi: “Ai?”

“Ai hả? Đương nhiên là Nặc Đốn vương của các người rồi! Ngươi nói xem hắn ta dù sao cũng là vương mà, không đến mức có một mình tôi là người hầu, sao cứ sai khiến có mình tôi? Có nhiều đại lão gia như vậy sao hắn ta không dùng, sao cứ cần phải bảo tôi một đứa con gái yếu ớt đi bưng cơm dâng nước cho hắn chứ? Đây không phải là cố tình bắt nạt người ta sao!” tôi tức tối nói.

Râu quai nón nghệch mặt ra nhìn tôi, thoáng im lặng, rồi hỏi: “Ngươi thấy cực hả?”

“Không đắng (1) chứ chẳng lẽ thấy ngọt chắc?"? Ta từ sáng hôm qua tới giờ chưa chợp mắt, một lát nếu lúc tôi mang đồ cho Vương của các người đột nhiên ngất xỉu, ngươi nhớ nói với hắn ta, không cần cho tôi uống thuốc, chỉ cần đưa tôi đến 1 nơi yên tĩnh ngủ một giấc thì được rồi.”

Râu quai nón nghe tôi nói như vậy, ha hả cười tôi, rồi nói: “Ngươi ráng chịu đựng, đợi lần sau ta lập chiến công, ta sẽ nói với Vương đòi ngươi lại.”

Trong đầu tôi đang tính toán chuyện tối nay sẽ trốn cùng Thừa Đức, lời của râu quai nón tuy lọt vào lỗ tay, nhưng lại không chui vào đầu, chỉ tùy tiện “Ừ” một tiếng, đi chưa được hai bước, lúc này mới phản ứng lại hắn vừa nói cái gì, đòi tôi lại? Choáng! tôi nhìn dáng sau lưng râu quai nón giống như gấu vậy, không khỏi lạnh xương sống, thầm nói ngươi đừng lập chiến công trước nha.

Theo sau đuôi râu quai nón vào lều lớn, trong lều khá im lặng, bọn tráng sĩ nhìn nhìn râu quai nón, lại nhìn nhìn tôi đi theo ở phía sau, vẻ mặt không giống nhau, chỉ có gã Nặc Đốn vương vẫn giữ nguyên bộ mặt cứng nhắc khó ưa đó của hắn, nhìn tôi một cái, sau đó lại quay đầu đi tiếp tục nói chuyện với người bên cạnh.

Tôi cúi thấp người thu dọn nhanh mọi thứ trên bàn, đem ra bên ngoài giao cho binh sĩ làm cơm. Trong lều lớn không gọi tôi nữa, tôi cũng lười chẳng muốn vào ngồi trước mặt bọn tướng lĩnh Tây La Minh hổ lang đó, bèn đến mép lều lớn tìm hướng mặt trời, ngồi xuống, ôm vai bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Không biết buổi tối thì khi nào Thừa Đức sẽ đến, tính là ngủ không được rồi, lúc chạy trốn sức khỏe là quan trọng nhất, cho nên nhân lúc bây giờ có thời gian, nói gì thì cũng phải dưỡng cho tinh thần sảng khoái.

Lúc này giấc ngủ trái lại rất bình yên, cũng không có ai quấy rầy, tỉnh lại thì đã qua chính ngọ (12 giờ), mặt trời đã chếch sang hướng tây. Bị mặt trời chiếu hầu như cả ngày, tôi chẳng thấy nóng tí nào, xem ra mùa hạ trên thảo nguyên này sắp qua rồi. Đứng lên hoạt động chân cẳng một chút, nhìn nhìn xung quanh bọn lính Tây La Minh canh giữ hơi lỏng lẻo, bản thân cảm thấy gã Nặc Đốn vương này có hơi quái gở, sáng sớm tôi vừa mới ra ngoài một lát, hắn đã cất công sai râu quai nón tìm tôi, vậy mà tôi bây giờ tôi lười biếng ngủ hơn nửa ngày, hắn ta chẳng chút động tĩnh nào, hắn ta rốt cuộc muốn làm gì? Hắn ta muốn tôi theo hầu rốt cuộc có ý gì?

Nơi Cách Nhĩ Thái đóng quân lại thấy khói bếp bốc lên. Cơm của chúng tôi và bọn Tây La Minh không giống nhau, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, sáng sớm khi mặt trời lên đầu người thì gọi là “Bữa sáng”, buổi chiều khi mặt trời chỉ còn cao xấp xỉ một người thì gọi là “Bữa chiều”. Nhìn mặt trời ở đây, đoán cũng sắp đến giờ ăn “Bữa chiều”.

Không biết bây giờ Thừa Đức sẽ núp ở đâu, hay là cũng ở trong cái lều vải nhỏ cũ nát của Cách Nhĩ Thái? Nghĩ đến Thừa Đức, tôi cảm thấy trong lòng ấm áp, trên khóe môi nở nụ cười. Đang do dự có nên đi đến lều lớn của Nặc Đốn vương xem xem hay không, thì có một tên lính đến gọi tôi, nói là làm cơm trong nhà ăn tập thể, kêu tôi đi lấy cho Vương. Tôi hơi bực bội, sao thấy mình giống như thành nhân viên phục vụ tiệm cơm vậy? Bưng cơm cũng gọi tôi ư? Hơn nữa hắn lại nắm thời gian thật chính xác, tôi mới vừa thức dậy, hắn đã gọi dọn cơm.

Về đến cửa lều lớn, nhìn thấy đã có người bưng mâm đợi ở đó. Lần này không chỉ có thịt dê, còn nhiều bánh mì, nhìn thấy bánh mì, tôi chợt phát hiện mình hình như đã mấy ngày rồi chưa có ăn thức ăn làm bằng bột mì, đột nhiên cảm thấy bụng rất đói, mắt nhìn bánh mì chịu không được cứ chảy nước miếng.

Gã Nặc Đốn vương vẫn còn ngồi bên cái kỷ thấp xem mấy tấm bản đồ da dê, nghe thấy tôi vào, chỉ hơi ngẩng đầu, thuận miệng nói: “Để bên cạnh.” Tôi y lời để mâm cơm lên cái kỷ thấp, vừa tính đi ra, lại nghe hắn thờ ơ nói: “Ngươi cũng ngồi xuống đi.” bảo tôi ngồi xuống? Tôi liếc Nặc Đốn vương một cái, không biết hắn lại muốn gì đây. Ngẫm nghĩ, dù sao cũng thế này rồi, còn sợ gì nữa chứ, bèn đặt mông ngồi lên thảm.

Gã Nặc Đốn vương này cũng không quan tâm đến tôi, chỉ cúi đầu nhìn tấm bản đồ của hắn. Tôi ngồi kế bên, cái mũi chỉ ngửi thấy mùi thơm của bành mì, cảm thấy giống như từ trước giờ chưa từng ngửi thấy mùi thơm như vậy, nước bọt tiết ra không kềm chế được cứ tăng tốc, chỉ cảm thấy trong miệng dường như lập tức không chứa được nữa, đành len lén nuốt xuống. Tuy đã cố sức cẩn thận rồi, nhưng vẫn phát ra tiếng. Nhưng nhất thiết đừng để hắn nghe thấy, bằng không việc này có thể mất mặt chết đi được!

Trong bụng tôi chỉ mong gã Nặc Đốn vương xem quá chăm chú, không nghe thấy tiếng tôi nuốt nước miếng. Tôi chột dạ nhìn hắn một tí, hắn dường như thật chưa phát giác, vẫn xem tấm bản đồ của hắn như cũ, tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thì nghe thấy tiếng “ùng ục” nổi lên, trong lều lớn yên tĩnh nghe rõ ràng như vậy, sau đó gã Nặc Đốn vương kia cuối cùng cũng ngước đầu lên, nhìn theo hướng phát ra tiếng kêu…… cái bụng của tôi. Hắn ta cười, trong ánh mắt xanh thẩm xao động chút sóng lăn tăn, nhìn tôi có chút ấm áp.

Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, tức mình sao lại mất mặt như vậy, hai cái bánh mì làm tôi thèm ăn thành như vậy. Tôi nhìn nhìn gã Nặc Đốn vương, nhưng mắt lại tha thiết nhìn mấy cái bánh mì trên bàn, đợi hắn có thể mời tôi.

“Đến giờ ăn rồi.” hắn nói, thò tay cầm cái bánh lên ăn, chẳng có ý mời tôi tí nào.
Ăn đi, ăn đi, nghẹn chết ngươi luôn! Tôi mắng thầm trong lòng, căm tức nhìn hắn, sau đó tự nói với mình bánh mì đó rất khó ăn, hắn ăn ngon như vậy là cố ý để tôi nhìn, nhất định đừng bị lừa. Trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng cái bụng lại không chịu thua dùm mình, một tiếng tiếp theo lại vang lên.

“Ngươi không muốn ăn một chút sao?” hắn hỏi.

“Không ăn!” tôi tức giận nói, nhưng vừa mới nói xong, tay lại không chịu yên thò qua. Hắn ngẩng đầu lên nhìn thấy, vẻ mặt lộ ra nụ cười chế giễu. Ngươi cười thì cứ cười đi, ta không bất hòa với bản thân nữa đâu, ăn no rồi mới có thể chạy trốn chứ, tôi tự khuyên mình, giả vờ không thấy hắn cười chế giễu, cũng cầm bánh ăn, vừa gặm hai miếng, thì thấy có người vào lều.

“Vương, bẫy đã ổn rồi, chỉ chờ thả dê.” Người phía sau cười nói.

Tôi nghe giọng này hơi quen, nhịn không được quay đầu lại nhìn hắn, vừa thoáng nhìn đã thấy, một luồng khí lạnh từ dưới chân thổi lên, thổi thẳng đến tim. Người này trang phục binh lính bình thường, nhưng khí
chất trên người hoàn toàn thay đổi, hắn ta hiện giờ, tuyệt đối không phải là một tên lính bình thường.

Người đó thấy tôi nhìn hắn vẻ hoảng sợ, cười ha hả với tôi: “Xin chào, người tình đáng yêu của vương tử Ngõa Lặc.”

Bẫy? Hắn vừa nói bẫy, tôi chợt hiểu ra, thảo nào Nặc Đốn vương bảo tôi làm người hầu của hắn, thảo nào buổi sáng Cách Nhĩ Thái và Thừa Đức có thể dễ dàng vào lều lớn, thì ra đây vốn là một cái bẫy, một cái bẫy đang chờ Thừa Đức chui vào, mà tôi, chẳng qua là một mồi nhử trong bẫy mà thôi.

“Sao vậy? Tại sao không ăn nữa? Đói bụng thì chạy không nổi đâu.” Nặc Đốn vương cười nói.

Tôi cười gượng, nói: “Ăn no rồi cũng chạy không được.”

“Ngươi phản ứng rất nhanh.” Nặc Đốn vương nói.

Tôi cười khẩy: “Ta phải cảm ơn sự khen ngợi ngươi sao? Ta còn nói nữa, một người như ngươi, làm sao mà buông tha cho ta chứ, thì ra là giữ ta lại còn có dụng ý. Chỉ là ta có chút không hiểu, tại sao hồi sáng ngươi không động thủ chứ?”

”¾¾ ¾¾ “Không ngờ hắn sẽ đến nhanh như vậy.” Nặc Đốn vương nhẹ nhàng nói, “Mà còn đích thân hắn đến

“Không ngờ anh ấy sẽ đích thân đến cứu ta sao?” tôi cười khẩy, “Con gái, trong mắt ngươi chẳng qua là công cụ để lợi dụng, ngươi đương nhiên không nghĩ rằng anh ấy sẽ vì ta đích thân xông vào hang ổ sói lang này.”

“Đúng là không nghĩ tới, nhân lực buổi sáng không đủ, không thể bảo đảm có thể bắt được hắn, cho nên chỉ có thể đợi bẫy ổn thỏa rồi mới nói.” Nặc Đốn vương im lặng nhìn tôi, rồi nói tiếp, “Ngươi thật để hắn như thế này ư? Để cho hắn vứt bỏ ba quân tướng sĩ mạo hiểm đi tìm ngươi?”

Tôi lạnh lùng liếc hắn một cái, không trả lời, loại người như hắn, đương nhiên sẽ không hiểu tình yêu giữa nam nữ là cái gì.

“Ta vẫn còn việc không hiểu.” tôi nói, “Hồi sáng chúng tôi rõ ràng không phát hiện xung quanh có người nghe lén, ngươi làm sao biết cuộc nói chuyện của chúng tôi?” Dựa vào khả năng của Thừa Đức, nếu có người lén mai phục quanh lều lớn, anh ấy nhất định sẽ phát hiện, chẳng lẽ bọn Tây La Minh cũng có cao thủ lợi hại như vậy? Nói như vậy thì Thừa Đức lần này thật sự sắp bị tôi hại rồi.

Nặc Đốn vương cười cười, nhìn tên lính ở phía sau tôi, nói: “Có những người có giác quan nhạy hơn người bình thường, có thể là cái mũi, có cũng thể là đôi mắt, hoặc là đôi tai. Cáp Đan, nói cho cô ta biết hồi sáng ngươi nghe được những gì.”

Người ở phía sau được gọi là Cáp Đan cười, hắng giọng rành mạch nói: “Em không sợ, là em lo lắng cho anh, lần sau anh có đến nhớ trét thêm nhiều nhiều bụi đen lên mặt, đừng quên độn thêm vài thứ ở thắt lưng, bằng không chỉ sợ anh sẽ bị binh lính Tây La Minh kéo vào bụi cỏ mất. Giời ạ, ai chứ anh mà giả gái, so với con gái thật thì còn đẹp hơn vài phần, thật nguy lắm. Nếu bị Nặc Đốn Vương chiếu cố đến, thì thật không may, nếu buổi tối phải chứng kiến hắn bắt nạt anh, em chắc là nổi điên ......”

Giọng nói thì không giống giọng của tôi, nhưng nội dung mà lúc sáng tôi nói với Thừa Đức một chữ cũng không sai, tôi cảm thấy trong lòng càng lúc càng lạnh, giống như rơi vào kẽ nứt trong tảng băng vậy.
Nặc Đốn vương cười, khuôn mặt treo nụ cười ám muội, cố ý hỏi: “Ta sẽ bắt nạt hắn thế nào?”

Tôi tức tối nhìn chằm chằm hắn, cố gắng kiềm chế cơ thể mình không run rẩy, cũng không nói ra được lời gì.

Cáp Đan cười dâm đãng nói: “Vương, vương tử Ngõa Lặc đích thực rất khôi ngô, so với các cô còn xinh đẹp hơn nhiều, ngài nhìn thấy rồi sẽ thích cho mà xem.”

Tôi quay đầu căm tức nhìn Cáp Đan, muốn đi lên lụi cho hắn một dao.

“Vương, đến giờ rồi, tôi đi trước nha?” Cáp Đan nói.

Nặc Đốn vương gật đầu, Cáp Đan lẳng lặng lui xuống, trong lều lớn chỉ còn lại tôi và tên Nặc Đốn vương biến thái này, lúc này, trong lều yên tĩnh tàn bạo.

“Tại sao lại im lặng vậy? Không lo lắng cho tình nhân của người sao?” Nặc Đốn đột nhiên hỏi.

“Bằng không thì thế nào?” tôi cười khẩy, “Tình nhân của ta còn chưa rơi vào tay ngươi mà, ta khóc lúc này, còn sớm quá đấy.”

Lúc này, trong lòng tôi ngược lại phải bình tĩnh lại, đi báo tin cho Thừa Đức, nhưng mà không được, gã Nặc Đốn vương đã giữ tôi lại trong lều lớn, tôi muốn thoát khỏi hắn, e là không thể, nhưng chẳng lẽ cứ ở đây chờ xem Thừa Đức bị bắt sao? Võ công của Thừa Đức tuy cao, nhưng đây là địa bàn của bọn Tây La Minh, trên thảo nguyên này, võ công cao thì có tác dụng gì chứ? Cả một đám kỵ binh chạy tới, nội móng ngựa thôi cũng đủ đạp chết người á!

Tôi nhìn gã Nặc Đốn vương kia, hắn cũng đang quan sát tôi. Tôi nhìn hắn cười, cầm cái bánh mì còn lại, tiếp tục ăn, hắn nhìn thấy phản ứng này của tôi, cũng không nén nổi vẻ ngạc nhiên.

Bình tĩnh, chỉ có bình tĩnh mới nghĩ ra cách. Tôi tự nói với mình. Nhưng tôi phát hiện mình quả thật rất vô dụng, đến thời khắc cần cứu người thế này, tôi lại chẳng nghĩ ra được cách gì.

Thời gian trôi đi từng chút một, trong lều đã tối lại, nhưng không có ai vào thắp đèn.

Tôi đang đợi, gã Nặc Đốn vương đó cũng đang đợi, chẳng qua hắn đang tính toán kỹ trong lòng, mà tôi tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng lòng lại theo mặt trời lặn xuống từng chút một, tay vẫn nhét cái bánh vào miệng y như cũ, chẳng có mùi vị gì, không đói cũng không no.

Đột nhiên, hắn kéo tay tôi lại, “Đừng nhét nữa! ăn nữa cái bụng sẽ căng nứt ra đó!”
Tôi có hơi đờ ra ngẩng đầu lên nhìn hắn, một lúc mới phản ứng lại với những gì hắn nói, trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ, coi như xong rồi, Thừa Đức nhất định sẽ bị tôi hại chết, nhiều người như vậy, làm sao có thể chạy thoát chứ?

Bên ngoài vọng lại nhiều tiếng bước chân rất gấp, tôi bỗng nhiên đứng dậy, lao người đến vách lều nơi có treo thanh đao, rút đao ra nhào tới Nặc Đốn vương, hắn chỉ nghiêng người, né qua, dùng tay tóm sống đao, chế giễu: “Cuối cùng ngồi không yên rồi hả?”

Tôi dùng hết sức bình sinh kéo thanh đao lại, nhưng vẫn không nhúc nhích tí nào. Hắn cười cười, đột nhiên buông tay ra, tôi giữ đao không nổi, loạng choạng ra sau mấy bước mới đứng lại. Hắn nhìn tôi cầm đao chĩa trước hắn, nói một cách xem thường: “Ngươi không hại được ta đâu, cho nên tốt nhất hãy ngoan ngoãn bỏ xuống đi.”

Cửa lều bị mở ra, Cáp Đan bước nhanh vào, khuôn mặt không cười. Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, tôi cảm thấy thần kinh đang căng thẳng quá lâu của mình đột nhiên giãn ra, bọn họ không bắt được Thừa Đức! bằng không hắn sẽ không có vẻ mặt này! “Vương, không tìm được hắn…… có lẽ đã chạy rồi!” Cáp Đan nhỏ giọng nói, “Hắn đến gần nhưng không có vào bẫy.”

Lông mày của Nặc Đốn vương nhăn tít lại, xoay đầu nhìn tôi lạnh lùng. Tôi mừng rơn, Thừa Đức đã chạy thoát rồi, tên này, gian xảo như cáo ấy, hắn nhất định phát hiện chỗ không ổn, nên sớm đã chạy mất tiêu rồi, hại tôi toi công lo lắng cả buổi.

Ánh mắt Nặc Đốn vương lạnh lùng chĩa vào mặt tôi, giống như muốn xem trên mặt tôi có lộ ra cái gì không, sau đó lại nhìn tôi vẫn cầm thanh đao trong tay như cũ.

Tôi thuận theo ánh mắt của hắn nhìn đến thanh đao trên tay tôi, trong bụng thì lo, tay thì thả lỏng, tiếng thanh đao rơi “lạch cạch” xuống đất. Tôi vội ngồi xổm xuống nhặt thanh đao lên, treo về chỗ cũ, cười hì hì với hắn, rồi nói: “Ngại quá, ngại quá, tự tiện đụng vào đồ của ngươi.”

Nặc Đốn vương nhìn tôi lạnh lẽo, không nói gì. Tôi nhìn khuôn mặt lạnh băng của hắn, trong lòng hơi hoảng sợ, sợ hắn sẽ trút giận lên người tôi. Cáp Đan thấy tình hình có vẻ không ổn, lặng lẽ lui xuống trước.

Trong lều lớn lúc này đã tối đen, đã đến giờ thắp đèn, có thị vệ cầm lửa nhẹ nhàng đi vào, vẫn chưa đến chỗ thắp đèn, thì nghe Nặc Đốn vương lạnh giọng quát: “Cút ra ngoài!”

Thị vệ đó vội vã lui ra, tôi vội vàng định theo sau hắn đi ra, còn chưa kịp quay người, thì bị Nặc Đốn vương tóm tay lại, đau thấu xương.

“Muốn đi hả?” hắn cười khẩy.

“Hì hì.” Tôi cười ruồi, “Ngươi bảo ta cút ra ngoài, ta đây không phải muốn cút ra ngoài.”

Nặc Đốn vương cười khinh miệt, nói: “Ngươi sợ chết như vậy, ta vẫn chưa nói thế nào với ngươi mà!”
Tôi nhìn con ngươi như sắp bốc lửa của hắn, thẳng lưng lên, khẽ nói: “Không sai, là ta sợ chết, ta sợ ngươi sẽ giận cá chém thớt lên người ta, tuy ta chưa làm chuyện gì không đúng. Bộ sợ chết mất mặt lắm sao? Chẳng lẽ ngươi không sợ chết?

Nghe tôi nói như vậy, hắn nghệt mặt ra, chỉ im lặng nhìn tôi, vẻ tức giận trên mặt từ từ xẹp xuống, sau đó hơi mỉm cười, cứ nhìn tôi vẻ ngạc nhiên lẫn nghi ngờ bất định. Hắn không tranh cãi với tôi, xoay người ra khỏi lều, tôi đang thắc mắc sao hắn bỏ đi, thì hắn quay trở lại, trong tay cầm mồi lửa, thắp sáng mọi nơi trong lều, nháy mắt trong lều đã sáng trưng.

“Ta cứ không hiểu sao có thể thích đứa con gái như ngươi chứ.” Nặc Đốn vương cười, nhìn nhìn mặt tôi, còn quét hai mắt từ trên xuống, rõ ràng ngầm nói là: là dáng người của ngươi, diện mạo của ngươi, chậc……

Tôi trong lòng không vui, thầm nói Thừa Đức chưa ghét bỏ ta mà, ngươi trái lại sao cứ bươi móc lên thế, dáng vẻ của ta ngươi quản được sao? Nhìn cái vẻ mặt mỉa mai của hắn nhìn tôi, tức không chịu được:

“Đừng nhìn nữa! Có gì đẹp mà nhìn? Cho dù ta không được xem là xinh đẹp, nhưng dù sao cũng được xem là người thanh tú dễ thương nhở? Ngươi cho rằng ai cũng thích ăn củ cải như ngươi á, Thừa Đức thích ăn cải xanh như ta này, thì sao nào?”

Nặc Đốn vương lắc lắc đầu, cười khẩy nói: “Có lẽ ta cũng nên thử món cải xanh có mùi vị gì.”

Tôi hoảng hồn, vừa nhẹ nhàng lùi ra sau, vừa gượng cười: “Cải xanh thì có mùi vị gì chứ, ngươi ăn thịt quen rồi, hay là đừng ăn cải xanh, sẽ đau bụng đó.”

Nặc Đốn vương không nói, ánh mắt ngầm châm biếm nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên, nói: “Lại sợ rồi hả?”

Tôi mơ hồ không hiểu ý của hắn, không dám trả lời.

Hắn cười khẩy một tiếng, quay lại cái bàn thấp ngồi xuống, lạnh giọng nói: “Đừng sợ, hắn thích ngươi, nhưng ta thì không.”

Tôi nghe hắn nói như vậy, liền thở phào, hắn liếc tôi một cái, đã trở lại ánh mắt lạnh lẽo bình thường, chỉ nghe hắn thờ ơ nói: “Đi lấy nước cho ta.”

Lấy nước? còn tắm nữa hả? Hắn vẫn còn bảo tôi làm người hầu nữa sao? Bây giờ Thừa Đức đã chạy rồi, giá trị lợi dụng của tôi chẳng còn, chẳng lẽ hắn ta lại buông tha cho tôi thật? Tôi có hơi khó hiểu, không biết hắn rốt cuộc là yên tâm cái nỗi gì, chẳng lẽ còn muốn dùng tôi dụ Thừa Đức mắc câu?

Hắn thấy tôi không động đậy, liền hỏi: “Không muốn làm người hầu của ta nữa hả? Vậy nếu không thì ta đem ngươi cho tên râu nha?”

“Đừng!” tôi vội nói, “Vẫn làm người hầu đi.” nói xong vội chạy ra ngoài lều.

-------------------------------------------------------------------

Chú thích:
(1) - Trong tiếng hoa đắng và khổ là cùng một chữ, là chữ này đây
. Cho nên Sở Dương mới trả lời như vậy.

CHƯƠNG 33:


Hai ngày sau đó vẫn không nghe thấy tin Thừa Đức bị bắt, tim của tôi rốt cuộc cũng được đặt trở lại vào lồng ngực, xem ra anh đã quay về doanh trại của Ngõa Lặc rồi, chỉ không biết làm sao anh có thể phát hiện ra có điều gì không ổn ở đây thôi.

Người Tây La Minh và quân Ngõa Lặc đánh nhau vài trận, có thắng có thua, chiến tranh đã đến hồi giằng co quyết liệt.

Tôi tiếp tục ở lại làm người hầu cho Nặc Đốn Vương, hắn cũng không gây khó dễ cho tôi nữa, cứ như tôi vốn vẫn là người hầu của hắn vậy. Ban ngày tôi giúp hắn dọn dẹp lều trại, cơm bưng nước rót, buổi tối thì túc trực ở cửa lều, có lúc thì ở ngoài, lúc lại ở bên trong. Chuyện này còn tùy thuộc vào đêm đó hắn có tìm gái hay không, nếu có thì tôi rất tự giác trốn ở bên ngoài, hoặc đi xa thêm vài bước, không nghe gì để khỏi bực bội, sau đó đợi hắn gọi tôi vào lấy nước cho hắn tắm rửa. Những người con gái ở trong lều với hắn, có lúc là phụ nữ tộc Hách Liên mới bị cướp về, có khi vẫn là những người có sẵn ở đó, tôi nghĩ có lẽ mình cũng đã tê liệt mất rồi, lòng cũng cứng rắn hơn, ở cái nơi quỷ quái này thì đến cả bản thân tôi cũng còn không bảo vệ nổi, sức lực ở đâu ra mà đi cứu giúp kẻ khác.

Nhưng vẫn thấy hơi hiếu kỳ, tại sao mấy hôm nay không nhìn thấy cô ả công chúa Đại Liên Na vào lều của hắn nhỉ? Cô ả công chúa đó rõ ràng xinh đẹp hơn nhiều so với những cô gái bị cướp về, lại không cần phải cưỡng đoạt nữa.

Đại Liên Na và cô hầu A Nhã Kỳ luôn ở trong lều của họ, hiếm khi ra ngoài. Có mấy lần tôi định đến thăm A Nhã Kỳ, nhưng chưa mon men được tới cửa đã bị bọn binh lính ngăn lại.

“Ngươi đừng theo ta mãi có được không?” Tôi hét lên tức tối với tên lính theo sau, hôm nay khó khăn lắm Nặc Đốn Vương mới đi tuần xem xét quân đội của hắn, tôi đang muốn đi thăm dò địa hình, xem có cơ may nào đào thoát không, sau lưng lại có cái đuôi vẩy mãi không rớt.

“Vương lo lắng cho sự an toàn của ngươi, nên ta mới đi bảo vệ đó chứ.” Tên đó điềm nhiên nói.

Tức quá, bảo vệ cái đít ta ấy! Chứ chẳng phải sợ ta chạy mất rồi không còn ai để dụ Thừa Đức vào tròng?

Rìa phía tây của nơi đóng quân có một con sông, không sâu nhưng nước chảy rất xiết, một vài phụ nữ tộc Hách Liên đang bận giặt giũ quần áo bên binh lính đưa đến, vài tên lính Tây La Minh đang đi canh gác xung quanh. Tôi mới đi về phía con sông được vài bước thì giọng nói bình thản của tên lính phía sau lại vọng đến: “Lát nữa Vương sắp về đến rồi, nếu không thấy thấy ngươi trong doanh trại sẽ giận dữ lắm đấy!”

Tôi lạnh lùng lườm hắn một cái, hắn tức giận thì liên-quan-chó-gì-đến-tôi!

Một bóng dáng gầy nhỏ bên bờ sông đứng thẳng dậy, vô thức nhìn về phía tôi, sau đó vui mừng hét lên một tiếng: “Hoa Bất Thoát!” Chính là cô cháu gái Ô Nhật Na Giai của bà Ô Vân.

“Ô Nhật Na Giai!” Tôi vui quá hét toáng lên, vẫy vẫy tay với cô bé, từ khi bị bắt ra khỏi vùng đất của tộc Hách Liên, tôi vẫn chưa gặp lại cô nhóc ấy, lúc này nhìn thấy xa xôi vậy, không ngờ lại thấy thân thiết như thế.

Cô bé tỏ ra rất vui mừng, quên bẵng cả đám Tây La Minh đang đứng gần đó quản thúc họ, chỉ muốn chạy nhanh đến bên tôi. Mới nhấc chân một bước, ngọn roi của người Tây La Minh đã quất vào lưng, cô giật mình, chân như đạp phải thứ gì đó, thân người lảo đảo rơi xuống nước.

Trong một lúc, mọi người đều ngẩn ra, cả tôi nữa, mắt mở trừng trừng nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô ngã “tùm” một cái xuống nước. Nước sông không sâu nhưng chảy rất xiết, cô nhanh chóng bị nước sông cuốn đi, trôi ra xa hơn nữa.

“Đừng hoảng hốt!” Tôi hét to, chạy nhanh đến đó.

Ô Nhật Na Giai chưa bị nước cuốn đi bao xa thì may mắn được một tảng đá trồi lên giữa lòng sông chặn lại, tốc độ cũng giảm hẳn, cô bé cũng nhanh trí vội vươn tay ôm cứng lấy tảng đá đó.

“Giữ chặt lấy!” Tôi đã nhào đến bên bờ sông, hét với lên với cô. Ô Nhật Na Giai mặt mày trắng bệch không một giọt máu, hai tay cố ôm ghì lấy tảng đá trơn tuột, nhưng có thể thấy là cô bé không thể cố gắng được bao lâu nữa.

Tôi cuống lên như kiến bò trên nồi lẩu, những phụ nữ tộc Hách Liên cũng bất chấp đòn roi của bọn Tây La Minh cũng chạy về phía này.

“Chân Thần ơi! Bây giờ phải làm sao?” Một cô gái bên cạnh khóc lóc. Họ đều là dân du mục, rất ít người biết bơi, Ô Nhật Na Giai mà bị nước cuốn đi thì cầm chắc cái mạng nhỏ không giữ được nữa.

Tôi nhìn dòng nước, quả thật là không sâu, chỉ đến bắp đùi tôi thôi, nhưng nghĩ mãi không ra tại sao trên thảo nguyên lại có con sông nước chảy xiết thế này. Tôi biết bơi, nhưng tốc độ nước thế này thì căn cứ vào trình độ của mình, chắc cũng không trụ vững.

Tôi khoát khoát tay với tên Tây La Minh nãy giờ vẫn bám theo sát gót, “Mau lên! Ra đó cứu cô bé ấy!”

Hắn tỏ vẻ kinh ngạc, “Ta đi?”

“Vớ vẩn!” Tôi cuống lên.

“Ta không biết bơi!” Vẫn giọng điệu bình thản.

“Nước không sâu! To xác như ngươi, có xuống cũng không bị cuốn trôi đâu!” Tôi vội vã nói.

Hắn lắc đầu, “Ta không thể mạo hiểm vì một đứa con gái Hách Liên thấp hèn như thế, dũng sĩ phải chết ở nơi chiến trường chứ không phải chết đuối.”

Tôi tức run lên, sớm biết là không thể hi vọng gì ở bọn này mà! Tay của Ô Nhật Na Giai dần dần không còn chút sức lực nào, sắp buông tay ra đến nơi rồi.

“Cố gắng một chút!” Tôi gào lên, rồi cố tìm kiếm một tảng đá nào đó bên bờ sông thật nhanh, cuối cùng trời vẫn còn thương, bên này vẫn còn vài tảng đá khá to, tôi chọn lấy tảng to nhất, nghiến răng nhấc bổng nó lên, đang định nhào xuống nước thì tên lính Tây La Minh phía sau giữ lấy tay tôi, “Ngươi làm gì vậy?”

“Làm gì hả?” Tôi quay lại giận dữ, “Bộ ngươi không có mắt à? Các ngươi không đi thì ta đi!”

Hắn có vẻ đờ ra, ngốc nghếch đứng đó nhìn tôi.

“Buông tay!” Tôi hét. Rồi quay người đi từng bước xuống dòng nước, thể trọng của tôi cộng thêm cả tảng đá tôi đang ôm trước ngực, chắc không đến nỗi bị nước đẩy đi, hơn nữa tôi cũng không đi thẳng hướng của Ô Nhật Na Giai mà xuất phát từ điểm chếch lên phía trên của cô nhóc, thế này thì cho dù nước có cuốn tôi đi chệch hướng thì cũng vẫn có thể tìm đến chỗ cô.

Chỉ cách có mười mấy mét thôi, tôi không ngờ lúc đi lại thấy xa như vậy, tuy ôm lấy tảng đá nhưng đi trong nước vẫn rất cực nhọc, đặc biệt là với dòng sông nước chảy xiết thế này.

“Giữ chặt lấy!” Tôi vứt tảng đá đi, hai tay níu chặt lấy tay của Ô Nhật Na Giai, dựa vào tảng đá cực to giữa sông, gắng hết sức kéo cô về bên tôi, trên bờ vang lên những tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Thân người Ô Nhật Na Giai run bần bật, níu chặt lấy tôi không rời. Kinh qua lần sinh tử này, đến cả người lớn cũng còn kinh hoảng sợ hãi, huống gì cô nhóc chỉ là một đứa bé mới mười hai tuổi.

“Ôm chặt lấy chị, chân vòng qua eo chị này!” Tôi hét lớn, thử thò chân ra đi một bước, tuy có hơi loạng choạng nhưng vẫn được, chưa đến nỗi bị nước đẩy đi. Tôi cõng Ô Nhật Na Giai, bắt đầu quay trở lại.

Thực ra tôi đã tính toán quá ẩu, quên mất không tính đến sức lực của bản thân. Lúc đến phải ôm tảng đá nặng trong người đã khiến tôi mệt đến đứt hơi, bây giờ lại cõng thêm cô bé, cảm thấy chân bắt đầu nhũn ra, thân ngươi lắc lư như đang bay.

Tôi cố nói với cô bé bằng giọng bình tĩnh nhất, “Nhớ này, lát nữa nếu chúng ta bị cuốn đi, em đừng hoảng, nín thở lại, đừng cố níu kéo lung tung, chị sẽ nắm được em, đợi nước chảy đến chỗ chậm sẽ kéo em lên!” Tôi sợ rằng nếu chúng tôi bị nước đẩy ngã, do cô bé không biết bơi sẽ cố sống cố chết bám lấy tôi, đến lúc đó dù tôi biết bơi cũng sẽ bị thít nghẹn mà chết.

Ô Nhật Na Giai nấc nghẹn “ừ” một tiếng, tứ chi càng ôm bám tôi chặt hơn. Tôi cười khổ, một người không biết bơi, dù nói thế nào cũng không tránh khỏi nỗi sợ hãi với nước. Tôi lại tiến lên một bước, chỉ thấy đầu gối nhũn ra, kế đó nhào xuống nước, bên tai vẳng đến tiếng người kêu thét kinh sợ. Ý nghĩ đầu tiên của tôi là, tiêu rồi, lần này chỉ cần ngã xuống thôi, sợ là sẽ không bò dậy nổi nữa, cô nhóc sẽ như quả cân dìm tôi xuống, không nổi lên được. Tôi hối hận rồi, người tốt việc tốt thì không phải dễ dàng làm được, tôi phải học hỏi Lôi Phong (Lôi Phong: chỉ người có ích cho xã hội) gì đó mới được!

Mũi vừa chạm nước, tim cũng hoảng loạn theo, Ô Nhật Na Giai quả nhiên không nhớ lời tôi dặn, cô nhóc càng ôm ghì lấy tôi chặt hơn, chẳng lẽ tôi phải bỏ mạng nơi đây sao? Tiếng người, tiếng nước, trong thoáng chốc trào lên về phía tôi, trong mơ hồ hoảng loạn, dường như tôi còn thấy được mấy cẳng chân ngựa nữa…

Đột ngột cảm thấy thắt lưng bị ai túm, thân người đã rời khỏi mặt nước, tôi cuống quýt túm lấy Ô Nhật Na Giai đã bị ngạt nước ngất đi. Ngẩng đầu lên nhìn, Nặc Đốn Vương đang ngồi trên lưng ngựa, một tay túm lấy thắt lưng tôi, vẻ mặt đầy giận dữ nhìn tôi chằm chằm.

“Buông tay!” Hắn lạnh lùng nói.

Tôi cúi đầu nhìn Ô Nhật Na Giai mình đang ôm cứng trong tay, lắc đầu.

“Ngươi lại vì một người Hách Liên thấp hèn mà đến tính mạng mình cũng không cần hả?” Hắn giận dữ.

“Cô bé ấy là người, sau đó mới là người Hách Liên, cũng là một mạng người, tôi không thể buông.” Tôi đáp, giọng đã không kìm được run lên.

“Ngươi không buông thì ta sẽ buông.” Nặc Đốn Vương lạnh lùng.

Tôi ngửa cổ lên nhìn hắn, cười thảm não, vẫn lắc đầu: “Tôi có nguyên tắc của mình, không buông!”

Lông mày hắn xoắn lại, mắt nheo nheo, phát ra ánh sáng sắc nhọn.

Tôi vừa thấy hắn như vậy, lập tức muốn chữa lại ngay, buông thì buông chứ, vẫn nên lo cho cái mạng của mình là quan trọng nhất! Nhưng còn chưa kịp mở miệng, tôi đã thấy người nhẹ hẫng, tên khốn này, quả nhiên là buông tay rồi, tôi kéo theo Ô Nhật Na Giai chìm xuống nước lại. Như vậy cũng tốt, cô nhóc đã ngất đi rồi, không còn ôm chặt cứng tôi nữa, chỉ cần tôi giữ bình tĩnh, đợi đến nơi nước chảy chậm lại sẽ cứu cô nhóc lên, tôi nghĩ vậy.

Nhưng người tôi tiếp đó lại bị nhấc bổng lên, hắn lạnh lùng liếc mắt đảo qua tôi một cái, cũng nhấc cả Ô Nhật Na Giai lên lưng ngựa.

Lên được đến bờ, ngã nhào xuống từ lưng ngựa, tôi phát hiện ra tứ chi mình đã mềm nhũn, không động đậy nổi nữa, nghĩ lại ban này cảnh tượng Quỷ Môn Quan hãi hùng ấy, chỉ thấy kinh sợ phát khiếp. Ô Nhật Na Giai cũng dần dần tỉnh lại, mở to mắt ra, phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy tôi là “òa” lên một tiếng khóc nức nở.

“Được rồi, đừng khóc nữa!” Tôi miễn cưỡng đứng dậy, đến bên cô bé, “Chẳng phải vẫn chưa chết đó sao?”

Nặc Đốn Vương vẫn ngồi trên lưng ngựa, lạnh lẽo nhìn tôi, tôi bước đến bên hắn, ngẩng đầu lên cười nói, “Đa tạ nhé, xem như Ngài vẫn còn chút nhân tính.”

Hắn cười lạnh một tiếng, đáp lại, “Không cần cám ơn, không chừng ngươi sẽ nhanh chóng hận ta ngay thôi!” Nói xong cười tàn nhẫn rồi cưỡi ngựa bỏ đi.

Loại người này, người khác cảm ơn lại còn thấy ngứa ngáy! Tôi liếc hắn một cái, không thèm đếm xỉa nữa.

Lúc đưa Ô Nhật Na Giai về chỗ bà Ô Vân, tôi nhìn thấy Cách Nhĩ Thái. Vì bên cạnh bà luôn có tên lính kia lẵng nhẵng bám theo nên tôi không tiện hỏi về chuyện của Thừa Đức, chỉ nói chuyện qua loa với bà vài câu rồi rời khỏi lều của bà Ô Vân. Không ngờ lúc ra khỏi đó lại đụng ngay A Nhã Kỳ, cô nàng thấy tôi thì có vẻ hoảng hốt, vội vội vàng vàng quay trở lại.

“A Nhã Kỳ!” Tôi gọi, lúc này cô nàng mới dừng lại nhìn tôi, rồi phát hiện ra toàn thân tôi đang ướt sũng.

“Cô bị sao vậy?” A Nhã Kỳ hỏi.

Tôi nhìn người mình đang ướt như chuột lột, cười đáp: “Tắm một cái, không có gì. Cô làm gì thế, sao mấy ngày nay chẳng nhìn cô đâu cả?”

“Có… có gì đâu” Cô trả lời, “Tôi bị đau bụng, muốn tìm bà Ô Vân xin chút thuốc uống. Cô mau về nhanh đi, mặc đồ ướt sẽ bị lạnh đó.”

Tôi nhìn cô nàng, cảm thấy cô như đang cố ý che giấu điều gì đó, nhưng lúc này cảm thấy người mình bắt đầu lạnh dần, tạm thời không nghĩ ngợi nhiều, nên chạy lúp xúp trở về lều trại lớn.

Về đến nơi, may mà Nặc Đốn Vương không ở đó, bên trong cũng chẳng có ai khác, tôi lục lọi tìm kiếm quần áo mà hôm đó Cách Nhĩ Thái đưa đến, cuối cùng tìm đại một bộ để thay, vừa mặc xong thì nghe thấy bên ngoài lều vẳng đến giọng mồm loa của tên Râu quai nón.

“Hoa Bất Thoát! Ngươi sao rồi?” Hắn đưa tay vén bức trướng, sải từng bước dài đi đến.

“Ta không sao! Ngươi yên tâm được rồi!” Tôi cố làm vẻ điềm tĩnh né tránh bàn tay gấu của hắn, cái tên Râu quai nón này, mấy hôm nay lúc nào cũng lui tới tìm tôi, xem ra có vẻ nảy sinh hứng thú với tôi rồi đây. Tôi thì chẳng muốn vướng mắc gì với hắn, nên trốn được thì cố trốn thôi. Khó khăn lắm mới đuổi tên Râu đi được, tôi mới tìm ra cơ hội để ngồi xuống nghỉ ngơi, thở ra một hơi cho thoải mái. Những ngày tháng ở đây, tôi đã sống đủ rồi, tóm lại phải làm sao mới chạy thoát khỏi đây được chứ? Tôi có thể không? Lần đầu tiên, tôi thấy không chút tự tin với bản thân mình.

Tối hôm nay, lại có tên lính khác đưa gái đến chỗ Nặc Đốn Vương, tôi nhìn chiếc chăn nhàu nhĩ quăn queo, cười lạnh một tiếng, tinh lực của hắn quả thật dồi dào, khinh thị đảo mắt một cái rồi theo tên lính kia ra khỏi căn lều. Tôi vừa tìm được một chỗ khuất gió gần căn lều để ngồi xuống, liền nghe trong lều vẳng ra tiếng kêu thét hãi hùng.

Tiếng thét đó như ngọn roi quất thẳng vào tim tôi, tôi nhảy vọt lên, vội vàng vén bức trướng căn lều nhào vào.

Quả nhiên, Ô Nhật Na Giai mặt đầm đìa nước mắt đang co rúm lại ở một góc trong lều, thấy tôi bước vào, Nặc Đốn Vương vẻ mặt đầy nét cười lạnh lùng đang nhìn về phía tôi.

“Ngươi không phải là người!” Giọng của tôi không kìm được run lên.

Hắn nhếch nhếch mép, hỏi: “Ngươi lại nhìn không quen rồi à? Chẳng phải đã coi như chuyện thường rồi sao?”

Tôi nhào đến Ô Nhật Na Giai, kéo cô bé đứng dậy, gào lên điên cuồng với Nặc Đốn Vương: “Ngươi nhìn nó đi, nhìn đi, năm nay nó mới 12 tuổi, nó vẫn còn là trẻ con mà! Đến cả đứa trẻ con ngươi cũng không tha hay sao hả?”

Hắn đảo mắt nhìn Ô Nhật Na Giai đang run rẩy rúm ró lại, lại nhìn về phía tôi cười cười, “Con gái trên thảo nguyên, 12 tuổi đã là lớn rồi, nó đâu có thấp bé hơn ngươi bao nhiêu!”

Tôi giận đến mức không nói được gì, chỉ lắp bắp nhìn hắn, ban ngày tôi mới cứu được Ô Nhật Na Giai khỏi dòng nước, buổi tối hắn đã đưa cô bé vào trong lều, đây chẳng phải rõ ràng là đang hành hạ tôi sao? Tôi còn có thể giữ được vẻ trơ lì như mấy ngày trước không? Khoan không nói đến chuyện bà nội của cô bé là người đã cứu sống tôi, cho dù giữa tôi và họ không có ân tình gì, tôi có thể thản nhiên nhìn một đứa bé gái như Ô Nhật Na Giai bị tên biến thái này bức hại không?

“Hôm nay không ra ngoài à? Hay là muốn ngồi cạnh thưởng thức?” Hắn cười nói, nụ cười tàn khốc như của một tên ma quỷ ăn thịt người.

Tôi nhắm nghiền mắt lại, cố kiềm chế lửa giận trong lòng, từ từ mở miệng, “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào đây? Nói thẳng ra đi, ta không tin ngươi chỉ là thích thú với cô bé!”

“Ngươi nói xem nào?” Hắn đến bên cạnh, nâng cằm tôi lên, nheo đôi mắt màu xanh thẫm nhìn tôi, giống như sói dữ đang nhìn con mồi.

“Ta nghĩ vốn ngươi là kẻ làm việc không từ thủ đoạn, tuy không thể coi là anh hùng, nhưng cũng có thể gọi là kiêu hùng, nhưng, bây giờ, ta coi thường ngươi, thật sự coi thường ngươi!” Lần đầu tôi nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, không hề lùi bước, chỉ muốn nhìn thấu tận đáy lòng hắn, xem rốt cuộc ở nơi sâu kín âm u ấy hắn đang che giấu thứ gì.

Tay của hắn bóp lại chặt hơn, tựa hồ muốn bóp nát cằm tôi ra.

“Thực ra vốn chỉ là một chuyện đơn giản biết là bao, ngươi hà tất phải dụng tâm khổ não như thế? Chẳng lẽ là vương của người Tây La Minh lại rảnh đến mức đi so đo thiệt hơn với một đứa con gái bình thường như ta?” Tôi cười bảo, “Sử dụng sức mạnh với phụ nữ, là chuyện ngươi quá quen thuộc rồi, giờ ta đã rơi vào tay ngươi, xử lý thế nào chẳng phải đều tùy thuộc ở ngươi cả à?”

Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi ra chiều thích thú.

Tiếng khóc của Ô Nhật Na Giai từ từ dừng hẳn, cô bé mở to đôi mắt sợ sệt nhìn Norton. Tôi nhìn cô bé, thấy tim co thắt lại, tôi biết, bất kể bà của cô bé có từng cứu tôi hay không, tôi cũng không thể làm được cái chuyện bỏ rơi cô bé một mình lại đây được.

“Đưa cô bé về đi, tôi thay.” Tôi quay đầu đi nói.

Nặc Đốn Vương nhìn tôi ra chiều suy nghĩ, ánh mắt sắc nhọn như có thể nhìn thấu tim tôi, nhìn thấy nhịp tim tôi đang đập cuồng lên dữ dội, nhìn thấy sự khiếp đảm bắt đầu nảy nở trong lòng tôi. Hắn cười, khẽ vỗ tay hai cái, có người bước vào, không đợi hắn dặn dò đã khiêng Ô Nhật Na Giai ra ngoài.

“Nghĩ kỹ hậu quả rồi chứ?” Hắn hỏi tôi.

Tôi cười nhạt, hậu quả, có nghĩ đến thì cũng liên quan gì.

“Ngươi phải biết rằng một khi ngươi thất thân ở đây, tên hoàng tử của ngươi sợ rằng có yêu cũng không chịu đựng nổi đâu.” Hắn nói.

Tôi trả lời nhạt nhẽo: “Nếu anh ấy yêu ta, biết ta gặp phải chuyện không may sẽ chỉ thấy thương tiếc hơn; còn nếu anh ấy không yêu ta, ta hà tất phải để ý đến cảm giác của anh ấy làm gì?”

Hắn đờ ra một lúc.

Tôi cười, kéo hắn đến bên tấm thảm, đẩy nhẹ hắn ngồi xuống đó, đứng vào chính giữa hai đùi hắn, “Nhắm mắt lại đi, được không?” Tôi dịu dàng hỏi.

“Ngươi?” Hắn vừa mở miệng đã bị tôi dùng ngón tay chặn lấy môi.

“Suỵt--- đừng nói gì, nhắm mắt lại đi.”

Nhãn thần của hắn lộ ra nét nghi hoặc, đồng tử vốn lạnh lẽo đã bắt đầu mơ màng, có vẻ ngẩn ra đờ đẫn nhìn tôi. Tôi nở nụ cười dịu dàng với hắn, “Nếu như ngươi sợ thì thôi bỏ đi vậy.”

Tuy ánh mắt hắn vẫn lóe lên tia do dự, nhưng vẫn nhắm mắt lại.

Tôi cười lạnh, tuy hắn nắm thóp được tôi, tính được sự nhát gan của tôi, nhưng đâu nghĩ tới tôi không hề sợ chết. Tôi nhấc mạnh chân lên, đạp mạnh xuống phần háng của hắn.

Chân mới xuống nửa chừng, hắn đã mở bừng mắt, ánh sáng trong mắt vụt lóe lên, hai tay vội che lại phần thân dưới. Tôi cười thầm, lực chân không giảm mà tay đã co thành nắm đấm vụt vào mũi hắn.

Đau quá! Tôi không nén được hít một hơi, nhìn thấy kiệt tác của mình, lại thầm tán dương chính mình, tốt! Một đấm là thấy máu!

Đôi mắt xanh thẫm của hắn dường như biến thành màu đen, bên trong trào lên sự giận dữ điên cuồng, hai cặp lông mày đậm đã xoắn tít lại, một tay đã tóm chặt lấy cổ tôi. Tôi mạnh mẽ nhìn thẳng lại hắn, thấy mũi hắn đã rỉ máu, tôi nhịn không được lại muốn cười, có lẽ tôi đã điên rồi, giờ phút này lại có thể quên cả sợ hãi!

“Ngươi giết ta đi, có giỏi thì giết ta thử xem!” Tôi khiêu khích.

Hằn nhìn tôi chòng chọc, nghiến răng nói: “Chết? Quá dễ dàng, có một số chuyện còn kinh khủng hơn cả chết.” Hắn nhìn tôi, bỗng cười lớn, ánh mắt mang sát ý rõ hơn, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, hòa trộn với máu đỏ tươi, hệt như ác quỷ trong địa ngục.

“Nếu ta thả ngươi vào trong doanh trại, ngươi nói xem những thằng đàn ông đó sẽ làm ngươi ra nông nỗi nào, hả? Nói ta biết.”

“Vậy ngươi hãy nói ta biết trước, bị một con chó điên cắn chết và bị mười con chó điên cắn chết, có khác gì nhau?” Tôi cười lạnh, hỏi.

Hắn im bặt, tay càng xiết chặt hơn.

Tôi cười nói, “Thôi thì chết nhanh hơn chút, ngươi nói xem? Nặc Đốn Vương tôn quý của ta!”

Hô hấp càng lúc càng khó khăn, tôi cố gắng giữ nụ cười trên mặt, nhưng sau đó thì há hốc mồm ra, muốn hít thở nhiều không khí hơn nữa, hai tay lại túm chặt lấy tay hắn, muốn cật lực kéo ra.

Không ngờ, tôi lại chết theo kiểu này.

Trong tích tắc, hắn buông tay ra, tôi mềm nhũn đổ xuống đất.

“Thế nào? Cảm giác sắp chết ra sao hả?” Hắn hỏi.

Tôi sờ sờ vào cổ họng, ra sức hít hơi, không nói nổi lời nào.

“Vương!” Ngoài lều vang đến tiếng nói cấp bách, “Đại Liên Na công chúa xảy ra chuyện rồi.”

Nặc Đốn Vương toàn thân rúng động, nhưng vẫn giữ giọng lạnh lùng, “Cô ta thì có thể xảy ra chuyện gì?”

“Quân y nói, nói, công chúa bị sẩy thai rồi.” Người ngoài kia thấp giọng đáp.

Sẩy thai! Trong đầu tôi vụt lướt qua hình ảnh Đại Liên Na nôn khan ở doanh trại quân Ngõa Lặc, và cả nét sợ hãi hoang mang của A Nhã Kỳ khi ở chỗ bà Ô Vân. Cô ta quả nhiên đang có thai, xem ra thì chắc là của Nặc Đốn Vương rồi! Cô ta cố ý uống thuốc cho ra thai sao? Tôi ngước lên nhìn Norton, hắn đang quay lưng lại với tôi, sống lưng càng ưỡn thẳng hơn, tay xuôi theo thân người đã co thành nắm đấm, nắm rất chặt, các ngón tay đều trắng bệch cả…

Hồi lâu sau, hắn mới lạnh lùng cất tiếng, “Sẩy thì sẩy rồi, có cần phải hoảng hốt thế không?”

Giọng nói ngoài kia như do dự một lúc, sau đó lại cất lên một cách bất an, “Quân y nói công chúa chảy máu nhiều quá, e rằng…”

Trong lều Đại Liên Na, ánh đèn có phần u ám, tôi theo sau Nặc Đốn Vương bước vào, A Nhã Kỳ đang phủ phục bên người Đại Liên Na khóc rấm rứt.

Tôi thấp giọng hỏi cô, “Sao lại ra thế này?”

A Nhã Kỳ ngước lên nhìn tôi, lại cúi đầu xuống tiếp tục khóc, không chịu nói gì.

Norton bước lên, đá A Nhã Kỳ sang một bên, nắm lấy cánh tay Đại Liên Na kéo lên khỏi giường, lạnh lẽo hỏi, “Là vì đứa con của ta, hả?” Giọng nói lạnh lẽo nhưng không che được sự tức giận.

A Nhã Kỳ cuống quýt nhào đến, khóc lóc, “Thả công chúa ra, công chúa không chịu nổi, không chịu nổi.” Hai tay níu lấy tay Nặc Đốn Vương, liều mạng kéo tay hắn ra.

Norton không đếm xỉa gì đến, tiếp tục đá cô nàng ra một bên, nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch của Đại Liên Na, hằn học hỏi, “Nói đi chứ, ngươi chẳng phải ghê gớm lắm à? Trong một lúc uống hết bao nhiêu thuốc, là vì không cần đứa trẻ này, đến tính mạng mình cũng không thiết mà.”

Đại Liên Na chẳng nói chẳng rằng, mím chặt đôi môi, nhưng khóe mắt lại rơi ra một giọt lệ.

“Đủ rồi! Đã thế này rồi mà ngươi còn muốn đòi mạng cô ấy sao?” Tôi hét lên, giằng tay Đại Liên Na ra khỏi tay hắn, để cô nằm lại xuống giường.

Norton đờ ra, nhìn tôi chằm chằm, giống như không hề quen biết vậy.

“Mau đưa bà Ô Vân đến đây, bà ấy chắc sẽ có cách hơn là quân y.” Tôi nói với A Nhã Kỳ, thấy cô ta vẫn còn chần chừ, lại cuống lên, “Mau đi đi! Còn đứng ngẩn ra ở đó làm gì, muốn dọn xác công chúa các ngươi à?”

A Nhã Kỳ như giật mình choàng tỉnh, vội vã chạy ra ngoài.

Norton lúc này như đã bình tĩnh trở lại, liếc tôi một cái, rồi cười hỏi, “Ngươi lại tội nghiệp cô ta rồi? Ngươi đã quên chính cô ta hại ngươi à.”

“Chưa quên”, tôi nhạt nhẽo nói.

“Vậy còn cứu làm gì?”

“Không phải tôi muốn cứu cô ta, tôi làm gì có bản lĩnh đó, tôi chỉ tội nghiệp thôi, đứng trên góc độ cùng là phụ nữ với nhau mà tội nghiệp cô ta.”

Rèm mi dài của Đại Liên Na khẽ run run, nước mắt không trừng trào ra.

Nhìn thấy bà Ô Vân theo A Nhã Kỳ vội vã bước vào, tôi lẳng lặng lui ra ngoài. Đối với Đại Liên Na, tôi vừa ghét vừa hận, nếu không bị cô ả lừa gạt, quân Ngõa Lặc đã không bị bọn Tây La Minh đánh lén, sẽ không bị thương vong nhiều chiến sĩ đến thế, tôi cũng sẽ không bị rơi vào chốn này, sẽ không…

Nhưng tất cả những chuyện này, thật sự đều oán trách cô ta ư? Dù sao cô ta cũng vẫn là một người con gái đáng thương, thân là công chúa của Hách Liên, nhưng lại mang trong mình đứa con của Tây La Minh, cô ta hận hay yêu Nặc Đốn Vương? Nếu là hận, thì sao lại cam tâm bán mạng cho hắn? Nếu là yêu, thì sao lại nỡ lòng vứt bỏ tính mạng bản thân không nuối tiếc và cho ra cả đứa con đang mang trong bụng?

Nặc Đốn Vương từ trong lều Đại Liên Na bước ra, sắc mặt hơi tái, lạnh lùng nhìn tôi một cái, không nói lời nào mà quay người bỏ về căn lều trại của mình. Nhìn theo bóng hắn phảng phất sự cô đơn, tôi chỉ thấy trong lòng rối bời, nếu nói Đại Liên Na yêu hắn là sự bất hạnh của cô ta, vậy còn hắn thì sao? Trong tim hắn cũng có vị trí dành cho Đại Liên Na chăng? Tôi không nghĩ ra, cứ luôn nghĩ tình yêu rất đơn giản, yêu chính là yêu, không yêu thì là không yêu, tại sao khi đến hai người họ lại trở thành phức tạp thế này?

Bước đến trước cửa lều của Nặc Đốn Vương, tôi hơi chần chừ một lúc, nghiến răng, cuối cùng cũng vén tấm trướng bước vào.

Một luồng hơi rượu xộc thẳng đến, Nặc Đốn Vương đang ngồi một góc lặng lẽ uống rượu, thấy tôi bước vào, hắn nở một nụ cười mỉa mai.

“Nếu lo lắng thì hãy đến chỗ của cô ta đi.” Tôi hờ hững nói.

Hắn liếc tôi một cái, nét cười bên khóe môi càng đậm, nói, “Người con gái như ngươi, không thể hiểu nổi ngươi đang nghĩ những gì?”

Tôi lặng lẽ nhìn hắn, nhẹ nhàng đáp, “Ta yêu Thừa Đức, hận ngươi, cũng hận cả Đại Liên Na, ta biết rất rõ chuyện này. Nếu có thể, ta nghĩ ta bây giờ có thể một dao giết chết ngươi.”

“Vậy còn lo gì đến chuyện giữa ta và cô ả?” Hắn hỏi.

“Không phải ta đang lo chuyện của hai ngươi, mà ta thấy tội nghiệp tình yêu.” Tôi đáp.

“Tình yêu?” Hắn cười, giọng có vẻ chua xót, “Ngươi tưởng giữa ta và cô ả có tình yêu à? Ha ha ha, ngươi thật ngây thơ!” Giống như nghe được chuyện nực cười, hắn lấy tay chùi nước mắt vì cười, nói, “Người tình của cô ta sớm đã bị phụ vương cô ta giết chết rồi, và ta, trước giờ cũng chưa từng yêu cô ta, cô ta chẳng qua là đồ chơi của ta, là dụng cụ mà ta có thể lợi dụng thôi.”

Tôi nhìn dáng vẻ như nửa điên nửa tỉnh của hắn, cảm thấy hơi sợ hãi, bản thân cũng ăn đấm đủ rồi, quan tâm mấy chuyện vớ vẩn này làm gì? Nghĩ đến đây, tôi bèn đứng dậy, định bước ra ngoài.

“Ngươi yêu hắn thật chứ? Nếu hắn không phải là hoàng tử Ngõa Lặc, ngươi vẫn yêu?” Hắn đột nhiên hỏi.

“Phải, tôi yêu anh ấy, cho dù anh ấy là ai đi nữa.” Tôi trả lời.

“Nếu hắn từng lợi dụng ngươi, lừa gạt ngươi thì sao? Ngươi vẫn yêu hắn như trước chứ?”

Tôi ngừng lại, ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp, “Phải, tôi yêu anh ấy, chỉ cần anh ấy yêu tôi, cho dù là anh ấy lợi dụng, lừa gạt tôi, chỉ cần anh ấy đừng làm tổn thương tôi, tôi vẫn sẽ yêu anh ấy. Tình yêu, không chỉ là đòi hỏi, lợi dụng tôi một lúc nhưng không hề làm tổn thương tôi, thì sao lại không thể?”

Hắn cười, “Lợi dụng, lừa gạt không bị coi là làm tổn thương à?”

“Không hẳn thế, không ai có thể có lý do đòi hỏi đối phương phải dâng hiến tất cả. Cùng lúc với việc bạn tận hưởng tình yêu của anh ấy dành cho bạn, thì bạn cũng phải trả giá, như thế mới đúng, cho dù là bạn tự nguyện cho, hay là bị anh ấy lấy đi trong vô thức. Nếu không, đó chỉ có thể gọi là được cưng chiều, được cưng chiều như vật cưng.”

“Ngươi đúng là một người con gái kỳ lạ.” Hắn cười nói, “Xem ra ta thật không thể thả ra rồi, người con gái như ngươi, quả là hiếm thấy.”

Tôi rùng mình một cái, kiềm chế không để bản thân quay lại nhìn hắn, lạnh lùng đáp: “Tùy ngươi thôi.”

“Những thứ hắn có thể cho ngươi, ta cũng có thể cho như vậy.” Hắn trầm giọng nói.

“Ngươi không thể.” Tôi đáp, chân không dừng lại, thoăn thoắt bước ra ngoài. Con người luôn thèm khát đồ của kẻ khác, mà không thấy được những thứ quanh mình là tốt, e rằng hắn cũng vậy mà thôi. Bây giờ bỗng nhiên hiểu ra, khi mấy người đàn ông cùng theo đuổi một phụ nữ, có thể thứ họ muốn tranh chấp hoàn toàn không phải người phụ nữ đó, mà là một thứ ý chí nào đó.

Cũng không biết hôm nay là ngày gì mà bầu trời thật u ám, thảo nguyên không ánh trăng có vẻ hơi đáng sợ. Đi loanh quanh trong khu vực đóng quân, vẫn không biết phải nên đi đâu, chạy không thoát, nhưng lại không muốn quay trở về căn lều của hắn. Giờ đây Thừa Đức đang làm gì? Có phải là đang nghĩ cách cứu tôi hay không? Anh thực sự toàn tâm toàn ý yêu tôi chứ? Không hề lừa gạt, cũng không giấu giếm chút gì? Anh cũng là người của hoàng gia, tình yêu của anh cũng có thể đơn giản như tình yêu của tôi chứ?

Bỗng thấy mình lúc này thật tức cười, tự dưng lại đa cầu đa sảm như thế, có giống như Phùng Trần Sở Dương đâu?

“Phấn chấn lên nào! Phùng Trần Sở Dương! Mày là người kiên cường nhất nhất mà!” Tôi nắm tay lại tự động viên mình, nhưng khẩu khí thì thế mà trong lòng lại ủ rũ chán chường, “Thừa Đức, em nhớ anh, thật sự, rất… nhớ anh…” Tôi lẩm bẩm.

Đột ngột, sau lưng một bàn tay thò ra bịt lấy mũi miệng tôi, chưa đợi tôi chống cự lại đã kéo vào một góc khuất.

“Đừng lên tiếng, tôi đến để cứu cô.” Người sau lưng tôi thấp giọng nói nhỏ vào bên tai tôi, giọng rất trầm, nhưng không phải Thừa Đức.

Tôi cố kiềm chế nỗi sợ hãi trong lòng, gật gật đầu. Người đó buông tay ra, tôi vội quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc trang phục người Tây La Minh, khuôn mặt hơi quen, nghĩ một lúc mới nhớ ra anh ta chính là người cùng tôi đi theo Đại Liên Na ra ứng tiếp quân lính của tộc nhân hôm đó.

“Thừa… đại tướng quân đâu?” Vốn muốn hỏi Thừa Đức, nhưng chợt phát hiện ra gọi tên anh như thế thật kỳ cục, nên gượng gạo đổi thành đại tướng quân.

“Người đang ở trong đại quân, đại quân ta đã bao vây nơi này rồi, đại tướng quân sợ cô gặp nguy hiểm nên bảo chúng tôi nhân lúc hỗn loạn cứu cô ra.” Anh ta thấp giọng nói.

Trong lòng tôi trào lên niềm vui mừng khó tả, lần trước sau khi Thừa Đức chạy thoát, Nặc Đốn Vương cũng ra lệnh đổi nơi đóng quân, tôi đang đau buồn nghĩ liệu quân Thừa Đức có tìm thấy được nơi này không, không ngờ họ đã đến rồi.

“Các anh đến bao nhiêu người?” Tôi thì thầm hỏi.

“Mười người, đều được chọn lựa kỹ càng trong đại quân, cô nương yên tâm, bảo đảm cô sẽ được an toàn.” Anh ta đáp.

Tôi cười khẽ, biết anh ta đã hiểu lầm ý tôi hỏi, tôi đâu phải sợ họ không cứu nổi mình, tôi chỉ muốn thưởng thức một chút màn kịch hay đêm nay, dù sao tôi đã phải chịu khổ ở đây mấy ngày nay rồi, nói gì thì nói cũng phải hưởng thụ một chút rồi mới đi chứ!

“Bọn họ đâu?” Tôi lại hỏi.

“Đã ẩn nấp xung quanh đây cả rồi, chỉ cần đợi tín hiệu của tôi là đến thôi.”

“Họ có sợ chết không?” Tôi hỏi tiếp.

Anh ta nhìn tôi một cái, trong mắt đầy ắp sự kiên định và kiêu ngạo, thấp giọng đáp, “Ở đây đều là tử sĩ của đại quân, chuyện này xin cô nương đừng lo.”

“Vậy được! Chúng ta tạm đừng đi, tặng quà cho đại tướng quân rồi hãy chạy, tên Nặc Đốn Vương kia hôm nay uống rượu, e rằng giờ đây đã say túy lúy rồi…” Tôi ghé vào tai anh ta thì thầm, dần dần sắc mặt anh hiện lên nét vui mừng, nhìn tôi như có vẻ không tin tưởng lắm, ánh mắt lại lóe lên tia nghi hoặc.

Sau vài tiếng rít khe khẽ như tiếng côn trùng, vài bóng người nhanh nhẹn từ tứ phía vụt đến. Anh ta thì thào với họ vài câu, mấy người này lại tản ra xung quanh, mất hút trong bóng đêm…

Vài khắc sau, vài mũi hỏa tiễn từ trời hạ cánh xuống, rất chuẩn xác hạ xuống trên nóc lều của Nặc Đốn Vương, đồ vật toàn bằng lông thú, gặp lửa liền bén lấy nhanh chóng…

Nhìn thấy đám binh sĩ Tây La Minh hỗn loạn, tôi vừa cười vừa vỗ vào vai anh lính bên cạnh, nói, “Được! Quá chuẩn! Đến tôi còn không thấy rõ hỏa tiễn từ đâu bắn ra nữa là…”

Anh ta thấy tôi tán dương thì có vẻ ngượng ngùng cười cười.

Một tên nhóc Tây La Minh thấy chúng tôi mặc quần áo quân Tây La Minh vẫn ôm thùng nước đứng đó thì quất một ngọn roi đến, mắng mỏ, “Còn không mau đi dập lửa”. Anh lính kia thấy thế liền vội dùng thân người che chắn cho tôi, cùng lúc lông mày chau lại, muốn nhào đến giết béng tên lính thối kia cho xong. Tôi quýnh lên liền đưa mắt ra hiệu cho anh ta, kéo anh ta dừng lại, giờ vẫn chưa phải lúc động thủ mà.

Lửa phía bên kia vẫn chưa dập tắt, căn lều trại phía Đại Liên Na đã khét lẹt mùi khói, tiếp đó, từng mảnh vải bắt đầu bén lửa cháy lên. Tôi và mấy người lính Ngõa Lặc vội vội vàng vàng chạy đến dùng thùng nước “dập lửa”, nhưng cuối cùng vẫn “không cẩn thận” làm lửa bén khắp nơi, thế là, lửa cháy càng lúc càng to hơn.

Tiếp ngay sau đó, chỉ thấy mặt đất cơ hồ cũng rung lên, tiếng hét “giết” vang vọng, càng lúc càng gần, kỵ binh của Ngõa Lặc đã sắp đến rồi, tôi quăng luôn thùng nước trong tay, kéo anh lính bên cạnh hét, “Mau lên, chúng ta phải tìm một chỗ an toàn để ẩn náu! Đao kiếm không có mắt đâu!”

Mặt anh ta cuối cùng cũng nở một nụ cười, cũng quăng thùng nước trong tay đi, nói một câu “đắc tội rồi” rồi kẹp luôn tôi vào nách, gầm lên một tiếng, dẫn gần mười người chạy khỏi nơi đóng quân.

Đại doanh của Tây La Minh đã chìm trong biển lửa, cục diện trở thành tướng tìm không ra quân, quân cũng chẳng tìm ra tướng, đồng thời tình hình bắt đầu rối loạn, ai nấy đều hốt hoảng, nhất thời chẳng ai quan tâm tới ai nữa.

Tôi lại lần nữa bị người ta kẹp vào nách, chỉ nghe thấy bên tai tiếng gió lào xào, thỉnh thoảng ngọn cỏ trên đồng lại xước qua mặt, không nhịn nổi cảm thấy ủ rũ, sao đám cao thủ võ công đều thích mang người ta bay như thế này nhỉ? Thế nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đắc ý, Nặc Đốn Vương à Nặc Đốn Vương, chắc ngươi không ngờ rằng ta lại chơi ngươi một vố thế này nhỉ, còn tiếc cho ngươi đã xem ta là người hầu nữa, nếu không sao ta có thể ghi nhớ lều trại của các ngươi rõ ràng thế được! Có điều không biết vì sao, khi chỉ cho họ biết lều của Đại Liên Na, trong lòng tôi thoáng chút bất nhẫn, cũng có chút do dự, nhưng nghĩ lại cô ta rất có khả năng là điểm yếu của Nặc Đốn Vương, tôi liền cứng rắn hẳn, trên chiến trường tôi tội cho họ, họ có tội nghiệp tôi bao giờ chưa? Thôi thì mạnh ai nấy lo mạng mình vậy.

Chương 34

Gặp lại Thừa Đức, đã là buổi chiều ngày hôm sau.
Thừa Đức tiến vào, lúc tôi còn xoay mặt nhìn ở bên trong, nghe đằng sau lưng có tiếng người bước tới, chính là có chút không dám quay đầu lại nhìn, sợ là không phải hắn,sợ lúc nhìn thấy hắn không cầm lòng được rơi lệ, sợ.....
Người bước tới sau lưng,ngồi xuống, đôi tay ôm choàng lấy tôi từ đằng sau,tôi nhìn đến Thừa Đức có vẻ mệt mỏi, tuy thế ánh mắt ánh lên nét tinh anh.
Anh ta nhìn tôi,đôi mắt hoa đào kia mở lớn đang nhìn tôi, ánh mắt sáng rực niềm vui,cuối cùng mỉm lên một nụ cười.
Tôi nhìn anh ta,muốn nói,nhưng không có cách nào mở miệng được,mắt cũng đẫm lệ từ khi nào , nhìn thấy Thừa Đức có chút mơ hồ, vội vội vàng vàng đưa tay lên lau nước mắt.
Thừa Đức cúi đầu cọ cọ trán vào trán tôi, bàn tay nhẹ nhẹ vuốt tóc tôi, nén giọng thở dài một hơi.
Nghe được âm thanh thở dài của hắn,sự uất ức những ngày vừa qua bùng lên trong lòng, rốt cuộc không cầm cự được, sự kiên cường giả tạo hoàn toàn rơi xuống, tôi vòng tay ôm lấy cổ hắn,úp mặt lên vai anh ta, khóc lớn lên.
Thừa Đức chỉ im lặng ,nhẹ nhàng vuốt tóc tôi,vuốt lưng tôi,ôm lấy đầu tôi .
Một lúc lâu sau, tôi mới ngừng khóc, vẫn lẳng lặng tựa đầu vào vai hắn,không muốn nhúc nhích.
"Vinh nhi," hắn lên tiếng, tôi ngừng nghẹn ngào, ngẩng đầu nhìn anh ấy, chờ đợi anh ấy mở miệng.
Anh ấy nhìn tôi,ánh mắt dịu dàng,rồi ngọt ngào nói:
" Nàng nên đi tắm đi , cả người đều bốc mùi hôi."
Tôi khụt khịt mũi,túm một lọn tóc chính mình ngửi ngửi, sau đó đưa mũi ngửi ngửi cổ hắn,ngạc nhiên nhìn hắn ,nói:
" Không có , người em không bốc mùi hôi, là do mũi của anh có vấn đề mà."
"Cái gì?" Anh ta nhíu nhíu mày ,trong ánh mắt không dấu được ý cười.
Tôi bật cười,cố ý làm ra vẻ ngượng ngùng,thấp giọng nói:
" Có thể là lúc nãy nhìn thấy anh, xúc động quá ,nên không cẩn thận ...xì hơi một cái....Nhằm lúc anh há mồm to để thở , cho nên...."
Thừa Đức cười to , làm ra bộ dáng tức giận hung ác,đẩy tôi té ngã trên giường, xỉ lên trán tôi cười nói:
" Xú nha đầu,còn dám chọc ghẹo ta?"
Tôi lăn qua lăn lại cười sằng sặc, cố tránh né ma trảo của Thừa Đức,:
" Em sai rồi, là không phải em xì , là anh xì ,hahaha,tha cho em ."
"Nói, chịu thua chưa?
"Chịu thua ,chịu thua rồi,hahha" Tôi cười đến nỗi không thở nổi,cho dù cố trốn tránh, cũng không cách nào thoát được bàn tay Thừa Đức,"Em sai rồi, ha haha, tha cho em đi."
Thừa Đức nhìn tôi cười cợt, rồi đột nhiên ngừng lại, lẳng lặng nhìn tôi,trên mặt đã không còn ý cười cợt nữa,không ngôn từ, ánh mắt cũng nói lên tất cả,sau đó ôm chầm lấy tôi, siết chặt, tôi cơ hồ không thể thở nổi.
Không khí lập tức trầm xuống yên tĩnh, tôi không muốn động đậy , nằm yên trong vòng tay anh ấy, cảm nhận độ ấm toát ra từ trên người Thừa Đức, cảm nhận được tim anh ta đập gấp gáp điên cuồng trong lồng ngực.
"Vinh nhi,trước giờ ta đã có nói ta yêu nàng chưa? Thừa Đức nhẹ giọng nói:" Nếu chưa,bây giờ ta sẽ nói ,ta yêu nàng,ta thật sự yêu nàng , mặc kệ sau này có như thế nào,ta chỉ yêu có mình nàng ,chỉ một mình nàng mà thôi."
Nước mắt tôi lại tuôn trào, trong lòng nhói đau,người đàn ông này, làm sao tôi có thể lìa xa, bây giờ cùng nhau ở một chỗ, càng không nỡ rời xa được.
Hai người nằm ôm nhau cả nửa ngày trời,rồi Thừa Đức mới dần buông tôi ra,nhìn thấy đôi mắt tôi ửng đỏ ,cười nói:
"Sao tự nhiên yếu đuối như vậy? Trước kia cỡ nào cũng không thấy nàng rơi lệ mà,nhưng như vậy cũng vui, hay là nàng khóc thêm vài chập nữa đi."
Tôi trợn trắng mắt lên, thầm nghĩ không cần anh ta trêu chọc tôi,nhớ ngày nào Phùng trần sở dương tôi đường đường cũng là một "Hiệp nữ" ,xông pha giang hồ, cũng đã tham gia võ lâm đại hội ,chuyện gì mà tôi chưa biết chứ,không phải Thừa Đức nhà ngươi cũng đã bị tôi đưa đến kỹ viện một lần sao ? Chỉ là ngươi làm bộ làm tịch không nhớ chuyện này thôi.
"Cười cái gì? Nhìn gian xảo thế?" Thừa Đức nhìn tôi, nghi hoặc hỏi.
Anh ta vừa mở miệng hỏi, tôi đã không nhịn được cười phá ra,còn nhớ thêm lần đó trên mặt hắn đầy dấu son phấn của các cô nương ,tôi lại té ra cười bò trên giường.
Thừa Đức thấy tôi kỳ cục như vậy , không nói không rằng chỉ ngồi nhìn.Lúc này , ngoài lều có người thông báo là đem nước tắm tới, Thừa Đức bảo bọn họ khuân vào,rồi mới quay đầu lại nhìn tôi cười cười.
Tôi vừa nhìn thấy cái thùng nước tắm lớn này, nhớ lại trước đó vài ngày làm trâu ngựa ở chỗ Nặc Đốn vương , hiện tại nhìn tới Thừa Đức cũng không có ý tốt, không khỏi đề cao cảnh giác ,vẻ mặt dè chừng hỏi:
" Gì chứ?"
"Nàng nói đi?" Thừa Đức cười xấu xa nói.
Tôi nhìn anh ta,rồi quay lại nhìn thùng nước,:
"Anh phải tắm rửa?" Hỏi xong lập tức thấy mình ngu,mở miệng nói toàn lời nhảm nhí như vậy, nước đó không để tắm chẳng lẽ để uống sao.
Thừa Đức cười:
" Đúng phân nửa."
Rồi bước tới bế tôi lên.
"Cả người nàng đều hôi thối, lại đây,để ta tắm cho ."
"Không được, không được," Tôi hoảng hốt la to,"Anh đi ra ngoài đi, em tự mình tắm được."
"Sợ cái gì? Cũng không phải chưa thấy qua." Thừa Đức cười nham nhở, đôi tay cũng nham nhở không kém,phút chốc đã lột tôi trần như nhộng, rồi quẳng tôi vào thùng,tôi mắc cỡ quá, ngụp xuống nước,thấy Thừa Đức đang đứng trước mặt cũng đang thoát y , lòng càng hoảng ,vội la:
"Không được, không được, thùng này nhỏ lắm, đợi em tắm xong rồi anh hãy tắm."
Thừa Đức chớp mắt cười xấu xa, không để ý tới lời tôi nói, chính mình tự lột quần áo trên người.
"Người em dơ dáy lắm! Cả nữa tháng rồi không tắm rửa gì! Một hồi nước tắm đen ngòm thì đứng trách em bẩn" Tôi mở giọng hăm dọa.
Thừa Đức cũng không nói năng gì, chỉ nhíu nhíu mày, trên người quần áo càng ít đi.
"Thôi! Anh đừng....." tôi còn chưa nói hết câu,Thừa Đức đã đưa tay vọc vọc nước,rồi nhảy ùm vào thùng ,nước văng tung toé lên mặt tôi.
"Đồ...." tôi tức muốn hộc máu, đưa tay vuốt nước trên mặt,rồi trợn mắt,Thừa Đức vẻ mặt quái quỷ đã kề sát tôi,làm tôi nín khe,vội quay người đi, đưa lưng hướng về hắn.
"Lưng trước nhé? Thừa Đức khẽ cười nói.
"Hả?" Tôi ngẩn người ra đần độn nhìn hắn.
Thừa Đức nở một nụ cười mê ly,làm tôi trong chốc lát bị bị hớp mất hồn ,thấy tôi như thế, hắn cười hài lòng nói :
"Thì là phải kỳ cọ toàn thân,theo ta đã lâu rồi mà không tiến bộ tí nào."
Tôi nổi giận, quên mất tình cảnh hiện tại ,xoay người lao phía hắn phùng mang trợn mắt, vừa đến nữa đường, nhìn thấy hắn cười cười giang rộng cánh tay chờ đón, mới phát hiện mình bị trúng kế, cũng đã không còn kịp, theo quán tính, cả người tôi đổ ập tới trong vòng tay của hắn ta.
Thừa Đừc vòng tay ôm chặt ,càng cảm nhận được thân thể tráng kiện của hắn , tôi cứng đờ người, cũng không dám nhúc nhích cử động.
" Xú nha đầu," Thừa Đức nhẹ giọng nói," Hôm nay ta mệt nhoài cả người, không có chút khí lực,cho dù có ý xấu thì cũng không có cách nào,nàng không cần phải đề phòng ta như vậy."
"Thật?" tôi ngẩng đầu,nhìn thẳng vào mắt Thừa Đức.
"Thật." Anh ta hầm giọng nói.
"Thật sự không làm được chuyện xấu?"
Thừa Đức nhẹ nhàng cười ,gật gật đầu.
Lần này tôi vui vẻ,liếc qua bộ dáng Thừa Đức lười biếng ngồi dựa vào thành thùng nước, hơi nước nóng làm mặt mày anh ta hồng hào, lòng tôi lại rung động, đặt tay lên ngực anh ta vuốt ve. Phùng trần sở dương tôi từ trước đến nay không ưa cứng rắn, phương châm của tôi là :địch tiến ta lui, địch lui ta phá.
"Vinh nhi, nàng làm gì? Thừa Đức có vẻ kinh hãi hỏi, chụp lấy cánh tay không an phận của tôi.
"Hê hê, anh nói đi." Tôi cười hì hì nói,mặt áp sát tới khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Thừa Đức bắt đắc dĩ cười,nhẹ giọng nói:
"Đừng thừa nước đục thả câu."
Không thừa nước đục thả câu? Thế chẳng phải...thiệt thòi cho Thừa Đức sao? Tôi hí hửng nhìn anh ta cười cười,không thèm để ý đến sự kháng cự của anh ta .Đưa tay nâng càm anh ta lên,nói:
"Cưng,cười với đại gia một cái nào."
Thừa Đức nhìn tôi cười quyến rũ một cái, lập tức tôi cảm giác hồn phách chính mình đều muốn bay ra ngoài, vội trấn tính lại,đưa tay sờ soạng ngực anh ta,trêu đùa:
"Lại đây, để đại gia thơm một cái nào!" Nói xong thì hôn phớt lên môi anh ta một cái, rồi nhìn đến thấy anh ta bảnh quá, không cầm lòng hôn thêm một cái nữa,
Tục ngữ nói đúng,đừng được đằng chân lân đằng đầu, đạo lý này ai cũng hiểu được,chính là vì tôi tham lam thấy được rồi làm tới.
Vô tình ngước mắt lên nhìn, thấy đôi mắt Thừa Đức loé lên tinh quang,bản năng muốn lùi lại, cũng là quá trễ,Thừa Đức đã giữ chặt gáy tôi,hung hăng ngấu nghiến hôn tôi....
Xem tình hình này, hình như là tôi luôn luôn dụ dỗ hắn,hắn ta rõ ràng đã nói là mệt mỏi,thế mà ,rõ ràng là hắn cố tình giăng sẵn bẫy cho tôi lọt vào . Thật là có muốn khóc cũng không ra tiếng được.
Trong lúc mơ mơ màng màng bị hắn hôn, tôi đột nhiên phát hiện chân lý :"Vô tình mắc lỗi thì không sao, nếu cố tình làm bậy thì sẽ không có đường lui.",,trong tình cảnh này cái câu:"lời nói đàn ông nếu có thể tin,thì heo cũng biết leo cây." hoàn toàn đúng. Tôi chính mình cảm nhận được một câu:"Nếu lời nói Thừa Đức có thể tin,thì cái ngày người biến thành lợn cũng không xa."

Ngày đại chiến xảy ra đó, chủ lực Vương hoàn toàn bị đánh bại, chỉ còn không tới một vạn binh hộ tống Vương chạy trốn sâu trong thảo nguyên ,Thừa Đức đã ra lệnh thuộc hạ cầm đầu kỵ binh tinh nhuệ đuổi theo, tuy thế nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Thừa Đức chỉ là làm dáng thế thôi, mục đích chính vẫn là "Thừa nước đục thả câu",kiếm chác chút lợi ích. Trận đánh này tuy mang tiếng là thắng lợi , nhưng vẫn là không thể hoàn toàn tiêu diệt thế lực Vương,đó là điều quá khó khăn . Bởi vì năm trước Ngõa lặc cùng Đại Chu đã đánh nhau một trận. tuy rằng thắng nhưng cũng hao tổn nhiều nguyên khí ,hơn nữa phía Đông còn có nước Cao Ly lăm le dòm ngó , vả lại Thừa Đức cũng đã có chủ ý riếng, cho nên việc thắng lợi này cũng đủ để tạo thêm uy danh cho Ngõa Lặc.
Bọn Tây La Minh rời đi, người bộ tộc Hách Liên mới bắt đầu dẫn người thân,và đàn gia cầm ,từ chỗ trốn đi ra. Sau khi tiếp nhận lại lãnh thổ, Hách Liên Vương bèn phái sứ thần đến cảm tạ , luôn tiện tiến cống lễ vật cho Thừa Đức-là đóa hoa xinh đẹp mĩ miều của thảo nguyên-công chúa Đại Liên Na.
Lần này tôi tức giận đến mức không thể thở nổi-mém chút đi chầu ông bà tổ tiên, lại là Đại Liên Na , nàng ta không phải ở cùng với Vương đó sao ? Nàng không phải vừa mới bị hư thai đó sao? Sức khoẻ đã như thế ,ít nhất cũng phải nghỉ ngơi vài ngày chứ , luât lao động chẳng phải đã qui định phụ nữ có quyền đó sao , như thế nào Đại Liên Na mang nội thương như thế mà đến đây làm vật cống như thế ? Tôi ngất,thật sự là ngất trên cành quất.
"Vinh nhi, nàng ngồi xuống đi ,đừng đi tới đi lui như thế." Thừa Đức nói.
Tôi thở hồng hộc,đi tới đi lui hai ba vòng,giận dữ nói :
" Bọn họ sao lại vô liêm sỉ như thế? Đại Liên Na lần trước hại chúng ta thê thảm như vậy , ông vua già đó không biết sao ? Tại sao lại còn tiến cống cô ta ,lại còn nói rõ là hiến tặng cho anh nữa chứ ? Ông ta tưởng anh thiếu đàn bà chắc ? Hay nghĩ con gái ông ấy là tiên nữ hạ phàm sao ?"
Thừa Đức cười cười:
" Đây là thủ đoạn thường tình giao bang giữa hai nước, nữ nhân trong hoàng gia đều là những con cờ để dùng vào chuyện đó mà."
Tôi ngẩn người khờ khạo ra, nữ nhân trong hoàng gia, chính là dùng để làm tặng phẩm trong những cuộc chiến tranh sao ?
Thừa Đức thấy tôi lặng người như vậy , đoán là tôi đang nghĩ tới hoàn cảnh của bản thân mình,sợ tôi nghĩ nhiều, vội vàng nói :
"Đương nhiên nàng khác với bọn họ , Vinh nhi , không được suy nghĩ lung tung."
"Em đương nhiên khác xa với nàng ta ." Tôi nói :" Em không có nghĩ lung tung đâu , chỉ là thấy kinh thường nàng ta ."
"Ta biết." Thừa Đức nhẹ nhàng nói.
"Vậy anh còn muốn giữ lại nàng ta ?"
Thừa Đức im lặng gật gật đầu,nhìn tôi lẳng lặng nói :
" Hách Liên Vương đã gửi thư cho lão gia tử, nói muốn đem Đại Liên Na tặng cho ta, cho hai nước kết thông gia trở thành người một nhà,lão gia tử có vẻ đã ưng thuận,còn muốn ta dẫn nàng ấy về Phồn Đô,chỉ sợ chiếu thư kia vài ngày nữa sẽ tới."
Tôi như người mất hồn, cả một lúc lâu sau mới có thể nói tiếp:
"Vậy sao ? Anh cũng đồng ý ?"
"Vinh như, nàng cũng là sinh ra trong hoàng thất , nàng cũng biết, có một số chuyện chúng ta không tự chủ được." Thừa Đức thở dài nói :" Ta nghĩ lão gia tử làm vậy là vì cái thảo nguyên rộng lớn này,có Đại Liên Na trong tay, như là đã có thảo nguyên này trong tay vậy ."
"Hách Liên Vương không còn đứa con nào khác sao ?
"Còn một, đang ở Phồn Đô, nhưng có lẽ cũng không còn sống được bao lâu nữa." Thừa Đức lạnh lùng nói.
Lòng tôi kinh hãi, hiểu được âm mưu thâm độc của lão hoàng đế, chỉ cần trừ khử đứa con này của Hách Liên Vương, như vậy Đại Liên Na trở thành người thừa kế thảo nguyên , nếu Đại Liên Na gả cho Thừa Đức,như vậy thảo nguyên này chẳng khác nào của hồi môn sẽ lọt vào tay lão hoàng đế.
"Hách Liên Vương là tên ngốc?" Tôi hỏi.
Thừa Đức cười lạnh một tiếng ,nói :
" Hắn không phải là không biết , chỉ là không còn sự lựa chọn nào khác"
Nhìn nụ cười lạnh lẽo đầy sát khí của Thừa Đức, tôi đột nhiên cảm thấy xa lạ, đứng như trời trồng ở đó, nói không ra lời . Thừa Đức thấy tôi như vậy, lập tức lấy lại dáng vẻ tươi cười,nói :
" Vinh nhi, nàng oán trách ta sao ?"
"Trách anh?" Tôi lắc lắc đầu, cười nói:" Em biết anh không thích nàng ta."
Thừa Đức nhìn tôi cười cười,kéo tôi ôm vào lòng,thấp giọng nói:
"Thế mới đúng là Vinh nhi của ta, ta biết là nàng khác xa với những nữ nhân phàm tục chỉ biết ghen bóng ghen gió."
Tôi liếc anh ta một cái,nói:
" Đừng có mà nịnh em , em không ghen tuông,bởi vì bản thân em chính là cái hũ dấm chua ,em không oán trách anh ,bởi vì em biết anh không thích Đại Liên Na, cũng bởi vì biết , anh không ngoan ngoãn nghe lời lão gia tử đâu."
Thừa Đức cọ cọ càm vào trán tôi,thởi dài nói:
"Vẫn là Vinh nhi hiểu ta nhất,"anh ta dừng một chút,rồi nói tiếp:"Đừng nói là Hách Liên vương tử thân thể suy nhược,ngay cả công chúa yếu đuối này,dọc đường đi vì không chịu nổi mệt nhọc sinh bệnh mà chết,lão gia tử cũng không thế trách ta được, nàng nói có phải không?"
Thừa Đức trong giọng nói để lộ sát khí lạnh lẽo , làm tôi cũng không khỏi rùng mình một cái, Thừa Đức cảm nhận được phản ứng của tôi, ôm ghì lấy tôi chặt hơn.
"Anh không cần tới thảo nguyên này?"
Thừa Đức nở nụ cười:
" Cần tới! Nhưng không cần phải thông qua một nữ nhân , chuyện trong nhà đã đủ loạn rồi,chuyện thảo nguyên từ từ tính sau, ta cũng không muốn lão Đại ở nhà tác oai tác quái ,mà ta lại muốn dẫn nàng cùng con chăn dê chăn ngựa trên thảo nguyên này."
"Con? Ở đâu ra đứa con chứ?" Tôi ngạc nhiên nói.
Thừa Đức cười cười, ôn tồn nói:
"Thì là con của chúng ta,mặc dù hiện tại chưa có, nhưng sau thì cũng phải có thôi,ta phải tính toán lâu dài cho các ngươi chứ!"
Nghe Thừa Đức nói như thế, tôi cảm thấy trong lòng nhói đau,không biết nên trả lời thế nào, căn bản chủ nhân thân thể này đã chết từ lâu,tôi,chẳng qua dựa vào phép thuật của Đinh tiểu tiên bám linh hồn mình vào cái thể xác này, tuy rằng có thể đi có thể đứng,vẫn tỏa ra nhiệt,nhưng căn bản là từ lâu linh hồn của cái thân thể này đã đi chầu Diêm Vương , cái thân thể này, làm sao có thể hoài thai ra đứa con được chứ !
Vốn là không định ở lâu nơi này,chỉ vì không khống chế được tình cảm của mình, làm cho bản thân càng lún càng sâu, tôi phải làm gì bây giờ?
Thừa Đức thấy tôi trầm ngâm không nói,nghĩ là tôi đang lo lắng mọi sự về sau,bèn cười nói :
" Nha đầu khờ, đừng nghĩ nhiều như vậy, có ta ở đây,còn sợ ta không lo nổi cho nàng sao?"
Tôi gượng cười không nói gì,anh ta đâu biết trong lòng tôi đang bấn loạn phân vân chuyện đi hay ở .
Đi, trở về với thế giới quen thuộc của tôi, có người thân, có bạn bè,có môi trường mà tôi đã sớm thích ứng, có lẽ cuộc sống tôi sẽ được nổi bật ,nhưng ít ra cũng có một cuộc sống thoải mái.
Ở lại, tôi chỉ có một mình Thừa Đức, mà anh ta thì, đâu chỉ có một mình tôi ?
Anh ta thua, tôi có thể đi theo anh ta chịu cực chịu khổ,cho dù có chết,tôi cũng không sợ ,nhưng nếu như anh ta thắng ? Trở thành hoàng đế ,thì còn có thể yêu mình tôi ,sủng ái mình tôi không?
Mặc kệ là tôi có muốn hay không, thân phận tôi cũng đã là Công Chúa Cầu Thân mà Chu quốc đưa tới, là Quí phi của hoàng đế Ngõa lặc, là Thừa Đức......
Tôi lắc lắc mạnh đầu, đều là muốn lắc cho những ý nghĩa kia văng ra hết, không được suy nghĩ nữa, không thì điên mất.Mặc là công chúa hay không công chúa, hoàng phi hay không hoàng phi, dù sao cũng không định ở ,nghĩ nhiều như vậy để làm gì ? Thôi thì cứ sáng nay có rượu sáng nay say thì tốt hơn.
Nghĩ vậy nên trong lòng thấy thư giãn hơn một chút, quay lại thấy khuôn mặt anh tuấn của Thừa Đức, thầm nghĩ thằng nhãi này được sinh ra ở hoàng gia, lớn lên được bộ vó ưu nhìn như vậy, khẳng định là đã có không ít tình nhân rồi, tôi chắc chắn không phải là mối tình đầu của hắn,cho dù sau này cô nãi nãi tôi có phủi mông bỏ của chạy lấy người, cũng không làm thương tổn nhiều đến hắn đâu,ngược lại một chút thương tổn này còn có thể giúp hắn trưởng thành hơn .
Gánh nặng trong lòng được bỏ xuống,người lập tức thấy nhẹ hẫng,ánh mắt nhìn Thừa Đức cũng trở nên khác liền .
Thừa Đức thấy thần sắc tôi đột nhiên sáng sủa hẳn ra, nét mặt có chút đề phòng, hỏi:
" Nàng lại muốn gì đây?"
Tôi nhìn hắn cười hề hề ,rồi luôn tiện kiễng chân hôn Thừa Đức một cái ,cười nói:
" Không có gì , tại thấy anh bảnh trai quá,em phấn khởi."
Nhìn bộ vó lưu manh vô lại của tôi lúc này, Thừa Đức cũng đành bó tay, bất đắc dĩ lắc lắc đầu cười cười.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polaroid