Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Công chúa cầu thân - trang 12

Chương 38.

Cáo từ Hồ tỷ tỷ đi ra, tôi cảm thấy lòng mình càng nặng, tướng mạo là không thay đổi được, chả lẽ cứ làm con chuột không nhìn thấy được ánh sáng? Mới nghĩ đến đây tôi tôi đã rầu thúi ruột, lại nghĩ đến những lời Hồ tỷ tỷ đã nói sau khi bắt mạch cho tôi, trong lòng càng cảm thấy lạnh lẽo.
Tỷ ấy nói: “Tiểu nha đầu, ta nói thật với mi, lần trước lúc bắt mạch trong cung cho mi không để ý, lần này xem kỹ, phát hiện dạng mạch của mi trước giờ ta chưa gặp qua, dường như tất cả đều đúng, mà cũng không đúng. Sợ rằng sư thúc ta trở về cũng không làm sao nói rõ thể chất này của mi, cho nên nói ngươi có thể thụ thai hay không, ta cũng không chắc chắn.”
Bên tai lại nhớ đến lời của Thừa Đức tối qua, anh nói: “Vinh nhi, sinh cho ta một đứa con nhé!”
Tôi cảm thấy lòng mình càng rối, nhìn nhìn Thừa Đức, cảm thấy áp lực trong lòng càng nặng, như hết hơi vậy.
Thừa Đức dường như nhận ra tôi không ổn, dừng bước, quay đầu nhìn tôi, cười nói: “Sao vậy? Vinh nhi.”
“Đừng gọi em Vinh nhi nữa, sau này gọi em là Sở Dương đi.” tôi đột nhiên nói, cũng không biết tại sao mình lại nói ra như vậy.
Thừa Đức hơi ngẩn ra, sau đó nhếch nhếch môi, lắc đầu.
Rẽ qua góc phố, lúc đi ra mới phát hiện đã là một con đường náo nhiệt khác, bên cạnh là một tiệm rượu đang tưng bừng. Lúc đi qua cửa, tôi kềm không được ngừng lại, ngước đầu nhìn lên ba chữ lớn trên tấm biển, nhẹ giọng hỏi: “Chữ gì vậy?”
Thừa Đức nhìn một cái, thờ ơ nói: “Thực Vi Thiên.”
“Vào đi, vào đi, chúng ta làm một chầu!” tôi cười, đã đến cửa, còn có thể bỏ lỡ sao.
Thừa Đức nhìn nhìn tôi, cười thờ ơ, rồi nói: “Về đi, muốn ăn gì bảo bọn họ đem đến được rồi.”
Nghĩ Thừa Đức nói cũng đúng, ở đây đông người phức tạp, mà ở Phồn Đô biết tiếng Thừa Đức nhiều như vậy, ngộ nhỡ bị người ta nhận ra anh ta, tôi trái lại gây tai họa thật rồi.
Tôi thở dài, không nỡ quay đầu nhìn cái cửa náo nhiệt đó, quay người đi cùng Thừa Đức, vừa đi chưa được hai bước, thì nghe phía sau một giọng nam thấp trầm gọi: “Sở Dương!”
Tôi cứng người lại, toàn thân bị giọng nói đó ghim lại. Thừa Đức cũng nắm chặt tay tôi, sau đó nhẹ cười quay người lại, nhìn theo phía sau tôi.
Tôi cũng quay người lại, nhìn thấy Nam Cung Việt mặc bộ võ sĩ màu xanh đậm. Hai tháng không gặp, cảm thấy hình như anh ta lại cao hơn một chút, đường nét trên mặt càng thêm cường tráng, mang vẻ hơi phong sương. Ánh mắt anh ta lướt qua mặt tôi, sau đó rơi xuống tay tôi, nhìn chăm chú, liền sau đó né đi.
Tôi cúi đầu nhìn, tên Thừa Đức ấy đang nắm chặt tay tôi, không biết thế nào, tôi có cảm giác yêu đương vụng trộm bị người ta bắt gặp, vô ý thức vùng khỏi tay Thừa Đức.
Thừa Đức nắm càng chặt hơn, nhướng mày cười cười, nhìn Nam Cung Việt, nhưng nhiệt độ trong mắt lại hơi lạnh.
Nam Cung Việt nhìn thấy động tác nhỏ của tôi và Thừa Đức, khóe miệng nở một nụ cười mỉa mai.
“Nam Cung huynh, mấy ngày không gặp, dạo này khỏe không?” Thừa Đức cười, vẻ mặt thân mật tự nhiên, giống như anh ta và Nam Cung Việt là bằng hữu tốt gì đó vậy. Tôi không nhịn được bĩu môi, có hơi bái phục khả năng diễn kịch của tên này.
“Vẫn khỏe, chỉ chạy khỏi mấy hàng ngũ Giang gia mà thôi.” Nam Cung Việt lãnh đạm nói.
Sắc mặt Thừa Đức nghiêm lạnh, tiếp sau đó cười nói: “Thật là vất vả Nam Cung huynh rồi, không biết Y Y cô nương khỏe không?”
Nam Cung Việt thờ ơ gật đầu, đột nhiên nói với tôi: “Sở Dương, tôi có mấy lời muốn nói với cô.”
Từ lúc gặp Nam Cung Việt, lòng dạ tôi rối bời, nếu nói đối với anh ta hoàn toàn không có cảm giác, thì quả thật gạt trời gạt luôn cả mình, nhưng tôi đã chọn Thừa Đức, thì không nên vạ chạm với anh ta, nên tôi cố gắng bảo mình quên Nam Cung Việt, quên khoảng thời gian chúng tôi sống chung với nhau, giống như tù trước giờ chúng tôi chưa từng quen biết nhau. Khoảng thời gian trên thảo nguyên, tôi hầu như đã bảo mình làm được, nhưng không ngờ, lúc tôi đang cho rằng mình có thể hoàn toàn trả Nam Cung Việt về vị trí bạn bè, anh ta lại xuất hiện.
Lại lần nữa gặp Nam Cung Việt, tôi phát hiện tần số nhịp đập tim mình thay đổi, tôi biết, là tôi không phải với anh ta.
Khỉ thật! Chả lẽ tôi cũng là một đứa con gái lẳng lơ lung tung sao? Tôi thầm mắng.
“Sở Dương theo tôi vào đây.” Nam Cung Việt nhẹ giọng nói, sau đó lại nói với Thừa Đức, “Tam điện hạ về trước đi, một lát Sở Dương muốn về, tự tôi sẽ đưa cô ấy về.”
Tôi nghệch ra, Nam Cung Việt vậy mà muốn tìm tôi nói mấy lời nhẹ nhàng, mà còn chỉ rõ những lời này Thừa Đức không thể nghe.
“Chuyện gì nghiêm trọng à, còn làm ra vẻ thần bí như vậy.” tôi cười ruồi, “Anh ấy nghe cũng không được sao?”
Nam Cung Việt nhìn tôi một cái, lạnh nhạt nói: “Anh ta không thể biết.”
Tôi không ngờ Nam Cung Việt nói dứt khoát như vậy, cái này không được rồi rõ ràng muốn gây sự? Tôi khó xử nhìn Thừa Đức, không ngờ Thừa Đức lại cười, anh ta cúi đầu kề sát bên tai tôi khẽ nói: “Nam Cung huynh cũng không phải người ngoài, huynh ấy đã có lời muốn nói với nàng, nàng cứ đi đi, ta về trước đợi nàng, về sớm một chút.” Giọng nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, tính toán vừa vặn có thể để Nam Cung Việt nghe thấy.
Thừa Đức nói xong nâng tay tôi lên, trước khi tôi chưa kịp phản ứng gì đã đưa lên môi anh ta hôn nhẹ một cái, đáy mắt chan chứa tình cảm dịu dàng ngọt ngào, sau đó nhướng mày nhìn Nam Cung Việt, lạnh nhạt cười, quay người bỏ đi.
Cái tên Thừa Đức này, anh ta nhất định cố ý mà! Tôi chột dạ lén nhìn Nam Cung Việt, thấy mặt anh ta không biểu cảm gì quay người hướng “Thực Vi Thiên” mà đi, tôi vội chạy theo lên.
Trong lòng bối rối, tôi không làm chuyện gì có lỗi với Nam Cung Việt mà, tại sao thấy anh ta thì cảm thấy hình như nợ anh ta cái gì đó chứ? cảm giác này thật kỳ lạ! Tôi lắc lắc đầu, nói lảm nhảm: Sở Dương ơi là Sở Dương, chuyện tình cảm vốn là mày tự nguyện, mày không nợ anh ta, không nợ anh ta!
Nam Cung Việt và “Thực Vi Thiên” quan hệ rõ ràng không bình thường, ông chủ hiệu vừa nhìn thấy chúng tôi, tự động dẫn chúng tôi ra phía đến một phòng nhỏ yên tĩnh sau hậu viện.
Lần này một mình với Nam Cung Việt, tôi cảm thấy không tự nhiên, cái miệng tía lia thường ngày dường như bị khóa lại, không biết phải nói gì.
“Dạo này …… vẫn khỏe hả?”
Nam Cung Việt nhìn tôi, lắc lắc đầu, lạnh nhạt trả lời: “Không khỏe.”
Choáng toàn tập, vị đại ca này đúng là thành thật, tôi vừa hỏi thì anh nói không khỏe, bảo tôi làm sao mà nói tiếp chứ? Thôi thì tôi cứ ngậm miệng lại, không nói hay hơn, bầu không khí trong phòng gượng gạo hẳn.
“Đi với thảo nguyên với hắn à?” Nam Cung Việt hỏi.
Tôi gật gật đầu, “Ừ, mới về chưa được mấy ngày.”
Nam Cung Việt cười cười, nụ cười hơi cay đắng: “Ở Phồn Đô không thấy động tĩnh của cô, thì cho rằng cô có thể đi cùng với hắn rồi.”
Tôi không biết phải nói gì, nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Nam Cung Việt im lặng nhìn tôi hồi lâu, đột nhiên nói, “Cô tốt nhất đừng ở cùng với hắn.”
Tôi ngẩn ra, làm sao cũng không ngờ anh ta đột nhiên nói vậy, tôi và Thừa Đức đừng ở cùng nhau ư? Nam Cung Việt nói ra những lời này sao? Tôi nghi ngờ nhìn Nam Cung Việt, anh ta né ánh mắt của tôi, không lên tiếng.
Có vài việc phải nói rõ mới được, tôi dùng tay vỗ nhẹ mặt mình, nở nụ cười nhẹ nhàng, cười nói: “Nam Cung Việt, tôi yêu anh ấy, sao có thể không ở cùng với anh ấy?”
Nam Cung Việt nhìn tôi sâu sắc, nỗi buồn không sao nói rõ hiện ra trong ánh mắt, anh ta im lặng giây lát, thản nhiên nói: “Sở Dương, cô bây giờ không hề vui vẻ, lúc nãy khi thấy cô ở bên ngoài, thì phát hiện cô thay đổi rất nhiều, không phải là Sở Dương trước đây.”
Thay đổi? là tâm trạng thay đổi chứ, lại cũng không cách nào khiến mình không quan tâm, lại cũng không cách nào đem chuyện này nói hết với người ngoài cuộc.
Tôi cười cười, vỗ vai Nam Cung Việt một cái, cười: “Làm gì mà vui vẻ nhiều như vậy, tôi không thể cứ cả ngày cười ngây dại trên phố? Còn thật cho rằng tôi là đứa bé gái ngốc nghếch à!”
Nam Cung Việt không tiếp lời, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, hình như do dự giây lát, lúc này mới nói: “Vẫn dự tính quay về sao?”
Tôi không biết phải trả lời anh ta thế nào, lúc trước nói muốn quay về nên mới từ chối anh ta, bây giờ nói với anh ta thế nào? Nói với anh ta tôi bây giờ không muốn quay về sao? Có quá tàn nhẫn với anh ta không? Tôi nghĩ nghĩ, đã không phải với anh ta, vậy thì cứ thẳng thắn nói hết ra đi, bất quá sau này cả hai không gặp nhau, quên sạch sẽ đối với ai đều tốt cả.
Tôi ngẩng đầu lên cười, “Trái lại bây giờ không muốn quay về, ở cùng với Thừa Đức, tôi rất vui.”
Người Nam Cung Việt sững lại, lúc này mới quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt thoáng qua có chút bất nhẫn, nhẹ giọng nói: “Nghe mẫu thân nói, nghe nói ở chỗ các cô họ hàng gần không thể kết hôn.”
Tôi gật đầu, khó hiểu Nam Cung Việt sao lại nói đến vần đề này, trong luật hôn nhân có vẻ như nói họ hàng gần không được kết hôn, nhưng với tôi không có liên hệ gì mà, tôi và Thừa Đức một người Đại Chu một người Ngõa Lặc, bắn đại bác cũng không tới.
Nam Cung Việt nhếch môi lạnh nhạt, nói: “Sau khi cô bỏ đi tôi có quay về núi một chuyến. Mẫu thân nói với tôi một số chuyện, tôi cứ do dự nên nói với cô hay không, nói với cô tốt hay là không tốt.”
Không biết tại sao, nghe anh ta nói vậy, tôi lại cảm thấy trong lòng hơi hoảng, một cảm giác bất an từ từ nổi lên, tôi gượng cười: “Anh lúc nào cũng nói rườm rà, có chuyện gì nói thẳng không thì thôi.”
Nam Cung Việt vẫn ngừng lại một chút, rồi nói: “Cô biết mẫu thân của cơ thể cô là Hoa Niệm Nô, bà vốn là nữ tử giang hồ.”
Tôi gật đầu, đúng vậy, lần trước có nghe mẹ quý phi nói đã từng là kỳ nữ giang hồ, vậy thì làm sao? Tôi vẫn không hiểu chuyện này thì làm sao lại liên quan đến họ hàng gần.
“Cha của Hoa Niệm Nô là Thánh Đức hoàng đế của Ngõa Lặc.” Nam Cung Việt nói, mắt cứ nhìn tôi.
Tôi chỉ cảm thấy đầu mình hơi choáng, quan hệ lẩn quẩn này làm tôi hơi hồ đồ, mẹ quý phi của tôi là con gái ở dân gian của Thánh Đức hoàng đế Ngõa Lặc? Tôi cảm thấy hơi buồn cười, chuyện này thật trở thành nội dung vở kịch máu chó trong kịch truyền hình rồi!
“Anh nói mẹ quý phi là công chúa Ngõa Lặc? Là con gái của Thánh Đức ở dân gian?” tôi hỏi vẻ không tin.
Nam Cung Việt lặng lẽ gật đầu: “Tuy bọn họ không hề biết vẫn còn một công chúa như vậy, nhưng Hoa Niệm Nô thật sự là con gái của Thánh Đức hoàng đế, mẫu thân của bà vốn là con gái nhà quyền quý ở Uyển Thành, một lần đi thăm người thân bị Thánh Đức hoàng đế thời trẻ bắt, sau đó tuy chạy thoát, nhưng có mang, sinh hạ một con gái đặt tên Hoa Niệm Nô. Hoa Niệm Nô vừa sinh đã bị người ta lén mang đi, nên sau này mới lưu lạc giang hồ. Mẫu thân của bà luôn áy náy, đã ủy thác mẫu thân của tôi giúp bà tìm kiếm đứa con gái thất lạc của mình.
“Hoàng đế hiện tại là con trai của Thánh Đức hoàng đế? Cũng là ca ca của mẫu thân tôi hoặc đệ đệ? cậu của Phúc Vinh gì đó?” không biết tại sao, giọng tôi lại run rẩy.
“Những chuyện này mọi người đều không biết, trừ mẫu thân tôi. Bà nói lần trước cứu cô trong cung ra, muốn nói chuyện này với cô, nhưng cảm thấy những chuyện của quá khứ cũng là của quá khứ rồi, nhắc lại cũng chẳng tác dụng gì, bà cho rằng cô sau này sẽ không có liên hệ gì với hoàng đế Ngõa Lặc.” Nam Cung Việt trầm giọng nói.
Hoang đường, quá hoang đường! Tôi chỉ cảm thấy toàn bộ chuyện này quá hoang đường.
“Anh đang kể chuyện xưa cho tôi nghe thì phải?” tôi cười hỏi, khuôn mặt cười rất khó nhọc.
Nam Cung Việt im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
“Nói như vậy Thừa Đức lại thành anh họ của tôi?”
Nam Cung Việt gật đầu.
Đột nhiên lúc này, tôi rất muốn cười, tình tiết vở kịch này đúng là máu chó bà mẹ nó! Thừa Đức vậy mà lại là anh họ của tôi! Tôi nghĩ lần sau gặp anh ta có cần chua xót gọi anh ta một tiếng “Anh họ” hay không, cũng không biết anh ta nghe được thì sẽ có biểu lộ gì.
“Anh họ cũng không có gì, ở đây cũng không chú trọng họ hàng sao!” tôi chậm chạp nói, giọng nói kiên quyết, không biết là nói cho Nam Cung Việt nghe, hay là nói cho mình nghe. Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Nam Cung Việt, tôi cười: “Cha và mẹ của Thừa Đức cũng là anh em họ mà, Thừa Đức cũng không ngốc, đoán chừng cũng không có vấn đề gì.” Ngừng một chút, rồi lại cười, “May mà anh không nói với tôi Thừa Đức là bậc cha chú của tôi, nếu không tôi thật không biết phải làm sao sống tiếp nữa.”
Nam Cung Việt nhìn nhìn tôi, nói: “Chỉ cần cô vui là được rồi.”
Tôi cười với anh ta: “Cảm ơn.”
Hai người lại im lặng tiếp, lại không biết phải nói gì, trong lòng không kềm nổi có hơi thất vọng, cho dù lúc trước đã là bạn, e rằng bây giờ tiếp tục là bạn cũng không được rồi.
“Tôi muốn về.” tôi nói.
“Tôi đưa cô về.” Nam Cung Việt thản nhiên nói.
Tôi vội lắc lắc đầu, cười: “Không cần, không cần, ban ngày mà, tôi tự về được rồi.” nói xong thì đẩy cửa bước ra ngoài, Nam Cung Việt cũng không khác sáo nữa, ngay cả tiễn cũng không.
Tôi mới đi được mấy bước, đột nhiên nhớ ra một vấn đề rất nghiêm trọng, đành quay người trở lại, Nam Cung Việt vẫn đứng ở cửa sổ không động đậy, tôi ngượng ngùng cười cười, rồi nói: “Chi bằng anh vẫn đưa tôi về nhé.”
Nam Cung Việt quay người, có hơi khó hiểu nhìn tôi.
Tôi hơi xấu hổ: “Tôi không biết đường về.”
Nam Cung Việt ngẩn ra, rồi cười, bước tới nắm tay tôi bước ra ngoài. Thấy anh ta nắm tay tôi, tôi hơi mất tự nhiên, nhưng thấy vẻ mặt anh ta tự nhiên, thì thấy tư tưởng mình có chút xấu xa, mọi người nhất định không nghĩ nhiều như tôi vậy.
Nam Cung Việt đưa tôi đến bên ngoài tiểu viện, thì bỏ đi. Nhìn anh ta đi tới đi lui, tôi lần nữa biểu lộ sự ngưỡng mộ chân thành khinh công của người xưa chúng tôi.
Về đến phòng, Thừa Đức đang ngồi bên bàn tự rót tự uống, thấy tôi bước vào, cười vẻ mặt sáng rỡ.
Tôi trợn mắt nhìn anh, tức giận nói: “Em muốn dọn nhà.”
“Dọn nhà?”
“Ừ! Em không muốn về nhà mình cũng phải leo tường ra leo tường vào.” Tôi nói, rồi nhớ lại dáng vẻ bị Nam Cung Việt cặp nách bay lên tường, bực bội, tại sao ngay cả cửa chính cũng đi không được! ban ngày ban mặt mà phải leo tường, phải leo đến lúc nào chứ?
Thừa Đức nheo đôi mắt đào hoa, cười: “Lại không có ai cho nàng leo tường đi.”
Mùi rượu theo gió bay lên, hấp dẫn cái bụng háu đói của tôi, tôi cười khì khì với Thừa Đức, bước tới gần.
Thừa Đức nhìn rượu trong ly, lại nhìn tôi, cười hết cách, hỏi: “Muốn uống?”
Tôi liền gật đầu, bụng cũng hơi đói, không khách sáo ngồi xuống vừa ăn vừa uống. Thừa Đức nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của tôi, cố ý nhíu mày nói: “Công chúa, xin nàng chú ý dáng vẻ của mình!”
Tôi nhếch mép cười: “Nhìn không quen đừng nhìn, ăn cơm là ăn cơm, chuyện vớ vẩn ở đâu nhiều như vậy?” nói xong còn bưng ly rượu của Thừa Đức uống một ngụm, cảm thấy hơi nóng theo một đường từ cổ họng trượt xuống, ái chà, rượu này mạnh thật! Tôi vừa nháy mắt vừa nhếch môi, làm Thừa Đức cười một trận.
Tôi không đếm xỉa đến anh ta, tiếp tục ăn, tiếp tục uống, hình như nghe ai nói qua, kỳ thực ăn uống cũng là một cách làm giảm xì trét, nếu ăn thì buồn bực trong lòng giảm đi không ít.
Thừa Đức vẫn cười mím chi cọp nhìn tôi, tôi đột nhiên nhớ lại lời nói của một người bạn trong phòng, cô ta nói: lúc ăn cơm với Sở Dương nhất thiết đừng để cô ta uống rượu, nếu cô ta nhất định muốn uống, bạn nhất định phải say trước khi cô ta uống say! Tôi cứ luôn không hiểu lời cô ta nói là ý gì.
“Đừng uống nữa, Vinh nhi, rượu này mạnh đó!” Thừa Đức nói, đưa tay giành ly rượu lại, tôi vội né tay anh ta, nói: “Không sao, anh không yên tâm tửu lượng của em à? Nhiêu đây thì thấm gì.”
Tôi uống hăng say, đương nhiên không chịu trả rượu cho Thừa Đức.
“Em nói cho anh biết!” tôi cười với Thừa Đức, cảm thấy tâm tình rất tốt, chuyện đè nén mấy ngày nay không còn nữa, “Em uống rất có chừng mực.”
“Mẹ em có nói, con gái không được uống rượu ở bên ngoài, nhất là không được uống rượu bên ngoài với con trai.” Tôi lại trút đầy rượu trong miệng, rồi nói tiếp, “Thực ra lúc nãy em tính uống rượu bên ngoài, nhưng em luôn nhớ lời mẹ dặn, lời của mẹ em không thể không nghe, mẹ nói nếu em làm mất mặt bà, mẹ sẽ đập em què giò.”
“Vinh nhi, đừng uống nữa, ngoan, nghe lời.” Thừa Đức dịu giọng nói.
Tôi cảm thấy đầu hơi choáng, nhưng thấy rất thoải mái, liền ôm hũ rượu vào lòng, lắc lắc đầu: “Anh yên tâm, em không có uống nhiều.”
Thừa Đức vẫn nhìn tôi chăm chú, tôi hơi giận dỗi, nói: “Anh nghe không vậy, em không có uống nhiều!”
Cuối cùng thấy Thừa Đức gật đầu, tôi mới yên tâm, rồi lại cười: “Em nói cho anh biết, thực ra ai uống nhiều rượu nếu say, thì người đó nhất định là giả vờ thôi, đầu óc tỉnh táo mà, nói trong lòng cái gì hiểu rất rõ.”
Lại đổ rượu vào miệng, đột nhiên cảm thấy hũ rượu ôm trong ngực đâu mất tiêu: “Rượu đâu? Đưa em!”
“Anh biết lòng em có nhiều nỗi muồn phiền sao?” tôi lôi cổ áo Thừa Đức, nói: “Anh ta bảo tôi sinh cho anh ta đứa con, nhưng mà, anh biết không? Em dường như vốn không sinh được, cơ thể này vốn không sinh được.”
“Em …… nói cho anh một bí mật, ha ha, em vốn không phải là công chúa Phúc Vinh gì đó, em chẳng qua là dùng thân xác của cô ta, chúng ta là linh hồn vượt thời gian, có thể trở về, chỉ cần Đinh Tiểu tiên đến, chúng ta có thể trở về, ha ha.”
Chỉ cảm thấy người trước mặt chấn động, tôi lắc lắc đầu, cảm thấy nhìn càng lúc càng không rõ.
“Nam Cung Việt? Anh làm sao đến đây? Anh không phải đã bỏ đi rồi sao? Anh đừng trách tôi, nói thật, tôi cũng rất động lòng ấy chứ, ha ha, “Anh nói xem tôi có phải là người đẹp hay không?”
“Nam Cung Việt” cũng không chịu nói, chỉ đỡ tôi dậy bước đến giường. Tôi vội kéo người lại phía sau, vội nói: “Thế này không được, chúng ta uống rượu là uống rượu, nhưng không thể mượn rượu làm càn, nhưng không thể …… mượn rượu …… làm càn.”
Sắc mặt “Nam Cung Việt” hình như hơi tái, nhếch môi không chịu nói.
“Thật ra lúc đầu tôi không thích anh, ha ha, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi đã thích rồi, cho nên lúc tôi nói với anh tôi không tính ở lại đây là thật, tôi lúc đầu quả thật không tính ở lại đây, ha ha, nhưng sau này tôi không kiểm soát được bản thân mình.”
Đột nhiên lúc này, trong lòng cảm thấy tủi thân không chịu được, nước mắt không cầm được ứa ra. “Tôi biết nếu tôi ở cùng với anh ta, quả là không thể được, nhưng tôi không điều khiển được bản thân mình, Này? Nam Cung Việt, anh nói tôi có bệnh hay không? Luận tướng mạo, luận võ công, anh không kém gì anh ta, tôi làm sao lên trộm thuyền của anh ta chứ? Anh đi sớm làm gì? Nếu ở cùng với anh, tôi sẽ không có nhiều chuyện buồn phiền như vậy nhỉ? Anh nói đi, sao không nói?”
“Nam Cung Việt” vẫn không chịu nói, tôi cười, anh ta nhất định đang tức giận thì phải, rồi cười nói: “Đừng nhỏ mọn như vậy, tôi không phải đi cùng với anh sao.” Anh ta không nói gì, lập tức bế tôi lên.
“Tôi nhớ nhà, tôi rất nhớ nhà, hu hu.” Tôi khóc tức tưởi, “Tôi nhớ ba mẹ, tôi nếu ở lại đây, thì tôi sẽ rất lâu rất lâu không gặp được họ, nhưng nếu tôi trở về, tôi không gặp được Thừa Đức, tôi cũng không gặp được anh ta.”
“Đừng nói nữa, ngủ đi!” anh ta hung dữ nói.
“Anh ta nếu sau này làm hoàng đế thì làm sao? Tôi có được vào hậu cung của anh ta hay không? Khỉ thật! Tôi mới không cần dùng chung chồng với người khác, nghĩ thôi đã ngấy lên rồi! Nam Cung Việt, đến lúc đó anh lại tới đón tôi có được không? Nếu anh ta muốn người con gái khác, tôi sẽ bỏ chạy với anh, Thế nào?”
Đúng, đến lúc đó tôi cũng có thể không cần anh ta, nghĩ đến đây tôi lại cười, cười hì hì với “Nam Cung Việt” nói: “Đến lúc đó tôi lại bỏ chạy, ha ha, chúng ta không nói với anh ta.”
“Được, không nói với anh ta.” Anh ta nhẹ giọng nói.
Tôi lúc này mới yên tâm, rúc đầu vào ngực anh ta, thiếp đi.

CHƯƠNG 39
Dennis Q. dịch

Lúc mở mắt ra, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, hơi cử động một chút đã thấy đau như óc não kết dính lại [giống đậu hủ quá T_T]. Sao cổ cũng khó chịu thế này nhỉ? Nghiêng đầu sang nhìn mới phát hiện, ra là mình không gối lên gối đầu mà đè lên cánh tay Thừa Đức.

Thừa Đức dường như cũng cảm thấy được cử động của tôi bèn mở mắt ra nhìn, mắt anh vằn đỏ tia máu, liếc qua cũng biết là không được nghỉ ngơi khỏe rồi.

“Tỉnh rồi à?” Anh hỏi, giọng nói khàn khàn.

Hễ gật đầu lại thấy đau nên không muốn động đậy, chỉ “ừ hử” trong họng một tiếng, vốn cũng định nói anh hỏi vớ vẩn quá, nhưng thấy thế lại phải há miệng ra, quả thực là lười quá, nên thôi bỏ đi.

“Tửu phẩm của nàng kém thật đấy.” Thừa Đức nói, đoạn lại nghiêng đầu sang bên kia, thẫn thờ ngắm lên trần phòng.

“Em biết, anh không nên để em uống rượu.” Tôi nói.

“Có biết mình đã lảm nhảm những gì không?” Thừa Đức khẽ hỏi.

Tôi ngẫm nghĩ rồi vẫn gật đầu, đáp, “Biết chứ.”

Thừa Đức có vẻ sững sờ, quay lại nhìn tôi, khóe môi động đậy, nhưng vẫn kìm lại không hỏi.

Tôi cười nói, “Em trước giờ vẫn luôn mượn rượu giả điên, lúc đầu em chưa nói anh biết sao?”

Thừa Đức ngẩn ra một lúc rồi thở dài một tiếng, đáp lại, “Nói rồi.”

“Có những lời em không dám nói nên đành mượn rượu giãi bày, chuyện này cũng chẳng phải là lần đầu.” Tôi cười.

“Trước kia cũng có à?” Trong giọng nói Thừa Đức không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

“Ừ, chẳng hạn trước khi bạn học của em mượn tiền mà không trả, em lại ngượng không dám đòi, nên thường mượn lúc say rượu để nhắc. Rồi ví dụ như có người chọc giận em, bình thường không dám nổi điên, cũng mượn cớ say rượu để xả giận, rồi lúc tỉnh dậy lại giả như mơ mơ hồ hồ.” Tôi nghiêm túc nói.

Thừa Đức có vẻ sững ra nhìn tôi, hồi lâu sau thở dài rồi nói, “Nàng cũng thành thật quá!”

“Đa tạ đã khen.” Tôi cười đáp.

Hai chúng tôi lặng lẽ nằm đó một lúc, Thừa Đức bỗng hỏi, “Bây giờ nàng buồn lắm à?”

Tôi ưỡn thẳng người dậy nhìn anh, “Hiện giờ thì khó khăn anh mang lại cho em nhiều hơn niềm vui nhiều lắm.”

“Nàng nói là mượn xác đổi hồn, có thật là có chuyện này không?” Thừa Đức lại hỏi.

Mượn xác đổi hồn? Nói vậy cũng không đúng lắm, nhưng tôi cũng chẳng muốn khiến Thừa Đức hiểu lầm thêm, vì bản chất nó suy cho cùng cũng chẳng có gì khác biệt.

“Anh từng gặp công chúa nào như em chưa?” Tôi hỏi.

“Chưa từng gặp qua.” Thừa Đức thấp giọng nói, ngừng một lúc rồi lại hỏi, “Nàng định đi à?”

“… Có thể.” Tôi đáp, lại nằm vật xuống giường.

Thừa Đức bật dậy thật mạnh, khóa chặt tôi xuống giường. Đôi mày anh nhíu lại, trong mắt thoáng lóe lên ánh phẫn nộ, căm hận nói: “Có ta vẫn chưa đủ để nàng ở lại sao?”

Tôi ngắm nhìn mày mắt sâu thẳm của anh, tay vô thức vuốt nhẹ gương mặt ấy, chầm chậm nhắm mắt lại, tay lần theo ngũ quan trên mặt anh, tôi muốn nhớ mãi hình dáng anh vào đầu, khắc vào trong tim, cho dù sau này không còn gặp lại anh nữa, tôi cũng sẽ nhớ tất cả tất cả về anh thật rõ ràng.

Lòng tuy đau nhưng chưa bao giờ bình tĩnh hơn, thậm chí còn cảm thấy bản thân lúc này lý trí đến đáng sợ.

“Tình yêu không thể thay thế tất cả, bắt em đem tất cả để đổi lấy tình yêu của anh, đổi lấy tương lai mà chúng ta không nhìn thấy được, trò cá cược này em không thể chơi.” Tôi buồn rầu nói.

Tay Thừa Đức xiết cánh tay tôi chặt hơn, đau, nhưng không bằng tim đau.

“Vinh Nhi, nàng có tim không?” Thừa Đức rít lên.

Tim? Tôi cười khổ, bây giờ có không đây? Trái tim tôi đã sớm đặt bên chỗ anh, bây giờ còn có tim được nữa hay không?

“Thừa Đức, em rất ích kỷ, em không thể chia sẻ anh cùng với bao nhiêu người con gái khác, cũng chẳng thể thuyết phục bản thân mình mỏi mòn trong cung chờ anh ghé thăm, cái em cần, là toàn bộ con người anh.”

“Ta có thể, có thể chỉ sủng ái mình nàng, không động chạm đến những người khác.”

Tim co thắt dữ dội, nhưng miệng vẫn nở nụ cười, “Em không thể sinh con được, hà hà, anh phải làm sao? Chẳng lẽ anh phải đoạn hậu sao?”

Thừa Đức khựng lại một lúc, rồi hận thù nói: “Không cần nàng sinh con, khắc có người làm chuyện đó.”

Tôi cười nói, “Anh hồ đồ mất rồi? Anh không đụng vào người con gái khác thì sao sinh con được? Nếu sinh con với người khác, sao lại nói chỉ sủng ái mình em?”

“Vinh Nhi, nàng chớ ép ta.”

Ép anh? Tôi cười khổ sở, tôi đang ép anh, vậy ai đang ép tôi đây?

Tôi lặng lẽ nhìn Thừa Đức, sắc mặt anh hơi tái, đầu lông mày vẫn nhăn lại, đôi môi hơi mỏng mím chặt, duy có đôi đồng tử sâu không lường nổi dường như càng sáng hơn bao giờ hết, đang trừng trừng nhìn tôi. Rất lâu sau, vẻ mặt Thừa Đức dần dần giãn ra, tươi cười rạng rỡ, mày mắt bay bổng, khóe môi cong thành một nụ cười tự tin, nói rằng, “Vinh Nhi, nàng nghĩ có thể đi dễ dàng vậy sao? Người ta không muốn thả ra thì không ai dẫn nàng đi được cả.”

Tôi thở dài thật khẽ, lắc lắc đầu, không muốn tranh luận với anh về vấn đề này nữa.

“Hôm qua em có nói anh biết chúng ta xem như là họ hàng thân thích không?” Tôi đột ngột hỏi.

Thừa Đức ngẩn người, nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi cười nói, “Xem ra em vẫn chưa uống đủ nên quên chưa nói anh biết, bà mẹ quý phi của em là Ngõa Lặc Thánh Đức Đế, ừ, cũng chính là con riêng của hoàng thượng gia gia của anh, nên xét về mặt huyết thống thì, chúng ta được xem là anh em họ.”

Thừa Đức cứng người lại, nhất thời không phản ứng gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm, tôi mỉm cười, lúc tôi nghe thấy tin này chẳng phải cũng có phản ứng như thế sao?

Một hồi lâu sau, Thừa Đức mới tỉnh ra, buồn bã hỏi, “Nàng nói thật ư?”

Tôi gật đầu, nhớ ra lúc chia tay với Nam Cung Việt, anh còn đưa cho tôi một chiếc bạch ngọc ban chỉ, liền vội vã lục tìm trong túi đưa cho Thừa Đức, lúc đó Nam Cung Việt nói là tín vật của Thánh Đức Đế cho bà mẹ quý phi, vốn định giao lại cho mẹ tôi, nhưng giờ chỉ còn cách đưa lại cho tôi.

“Đây là tín vật của mẫu thân em, chắc là đồ vật trong hoàng gia Ngõa Lặc.”

Thừa Đức nhìn tỉ mỉ chiếc ban chỉ, chìm đắm trong suy nghĩ, đột ngột, mắt anh thoáng nét vui mừng và cuồng nhiệt, mừng rỡ hỏi tôi, “Mẫu thân của nàng là Nam Tĩnh?”

Nam Tĩnh? Nam Tĩnh ở đâu ra thế này? Tôi có phần mơ hồ, chẳng phải bà mẹ quý phi tôi được gọi là Hoa Niệm Nô sao?

“Hà, ta điên mất, sao nàng biết được, nàng đâu phải là công chúa Phúc Vinh thật.” Thừa Đức cười nói, hai chân khoắng xuống giường, bắt đầu lượn vòng trong phòng.

Tôi hơi nghệch ra nhìn Thừa Đức, không nghĩ ra là tại sao anh lại có hành động kỳ quặc thế sau khi nghe chuyện này. Hình như là kích động thì phải, có đến nỗi thế không? Hoàng gia vẫn ít chị em họ gì đó à? Không giống Thừa Đức chút nào, bình thường anh vẫn rất bình thản, hiếm khi thấy anh xúc động quá bao giờ, không lẽ thân xác anh cũng bị người khác nhập vào rồi?

Thừa Đức lượn hai vòng trong phòng, đột nhiên ngừng lại nhìn tôi một cách hứng chí rồi nói, “Vinh Nhi, ta có cách rồi.”

“Cách? Cách gì cơ?” Tôi thắc mắc.

Thừa Đức nhanh nhẹn tiến lại giường, đột ngột dùng hai tay kẹp vai tôi lên rồi thoắt chốc đặt xuống đất, mắt thấy đôi chân trần trụi của mình sắp chạm nền nhà lạnh băng đến nơi, tôi hoảng lên quấn hai chân vào người anh, lại ôm chặt cổ anh bằng hai tay, kinh ngạc, “Anh bị bệnh gì thế hả?”

“Một cách có thể khiến nàng thoát khỏi thân phận này.” Thừa Đức hớn hở.

“Thoát ra thế nào?” Nhất thời vẫn chẳng hiểu ra cách anh muốn nói, cứ ngốc nghếch hỏi lại.

Thừa Đức cười nhưng không đáp, ánh mắt lấp lánh, chỉ mặt mày hí hửng nhìn tôi, một lúc sau lại hỏi, “Vinh nhi, gan của nàng có to không?”

Tôi càng bối rối sờ sờ đầu mình, gan của tôi to không à? Câu hỏi này thật khó trả lời quá.

“Ừ… câu hỏi này khá là khó… hì hì… còn phải xem chuyện gì đã.” Tự tôi cũng thấy mình trả lời khá là khéo léo, khà khà.

“Anh nói chung quy là cách gì, nói nhanh lên, đừng có lập lờ nữa.” tôi giục.

Thừa Đức ngoạc mồm ra cười, đáp: “Chúng ta tiến cung tìm gặp lão gia, kể rõ sự tình của mình…”

“Dừng lại!” Tôi kêu lên, dùng tay bịt miệng Thừa Đức, “Anh nói là cách này đó hở?”

Thừa Đức cười cười gật đầu, tôi chỉ còn nước lườm anh một cái, tưởng nói cách gì hay ho lắm, úp mở lâu ơi là lâu thì hóa ra là “khai thật sẽ được khoan hồng”, há chẳng phải là biểu ngữ của cảnh sát nhân dân à? Hơn nữa, tôi vẫn luôn nghĩ là phàm khi quá thật thà khai rõ, e rằng cũng “khoan hồng” không nổi.

“Em không đi!” Tôi lắc đầu, “Thế quá bằng tìm đến cái chết à, cho dù em là cháu ngoại của người thì sao? Không chừng người càng phải giết em để diệt khẩu! Anh có dám chắc người sẽ không thẹn quá hóa giận không? Đến lúc đó e rằng đến anh là nhi tử cũng còn không tha nữa là…”

“Không đâu, nếu đổi lại là người khác thì có thể, nhưng với nàng thì người sẽ không giết!” Thừa Đức đáp rất chắc chắn.

Tôi? Chẳng lẽ tôi đặc biệt hơn người khác? Tôi nhìn Thừa Đức đầy nghi ngại, không nghĩ ra nội tình sự việc.

“Ta còn nghĩ rằng, Châu quốc vì sao lại tặng Chỉ Tang đến đây chứ, thì ra là thế.” Thừa Đức lẩm bẩm.

“Khoan khoan, anh có thể nói rõ hơn một chút được không? Sao em thấy chúng ta nói chuyện thế này hình như có vấn đề thì phải.” Tôi chặn lại.

Thừa Đức cười, ôm tôi ngồi xuống ghế, nhè nhẹ vuốt những lọn tóc rối trên trán tôi, nhìn vết thương nhỏ bên góc, hỏi: “Nàng đã đổi hồn sau khi công chúa Phúc Vinh đập đầu vào cột đúng không?”

Tôi gật đầu, coi như là vậy đi, Phúc Vinh công chúa thật sự bức xúc quá đã đập đầu vào cột, khi tỉnh dậy đã là ý thức của tôi rồi.

“Chẳng trách nàng không nhận ra Chỉ Tang giống ai.” Thừa Đức thấp giọng nói.

“Cô ấy giống ai?” Tôi hỏi.

“Nghe mẫu thân nói, cô ta rất giống một người con gái bên cạnh lão gia thời trẻ - Nam Tĩnh.” Thừa Đức nhẹ nhàng nói.

Nam Tĩnh? Có phải là Nam Tĩnh mà vừa nãy Thừa Đức đã hỏi có phải là mẹ tôi không ấy ư? Sao lại thành ra người bên hoàng thượng rồi? Vậy là sao chứ?

Thừa Đức thấy mặt tôi đầy nét thắc mắc nên giải thích, “Nam Tĩnh này là một nghệ nhân ca vũ của phường ca vũ Phồn Đô, trong một đêm yến tiệc bị lão gia nhắm trúng, đem về trong phủ, về sau lại trợ giúp để lật đổ Thái tử Hàn Kinh lúc ấy. Và khi lão gia muốn diệt trừ bà ấy thì bà lại đột ngột trở thành công chúa mà tiên đế Thánh Đức Đế lưu lại ở chốn dân gian, lúc ấy đã lấy bạch ngọc ban chỉ này, để Thánh Đức Đế nhận ra bà, đồng thời tăng thêm ân sủng, phong làm Tú Vương.” Thừa Đức nói.

“Đợi một chút, sao em thấy hơi rối thế nhỉ, cho em tìm đầu mối chút đã.” Tôi vội nói.

Thừa Đức dừng lại một lúc, cười hí hí nhìn tôi.

Tôi chỉ thấy đầu mình hình như không đủ xài, Nam Tĩnh là nghệ nhân ca vũ, vậy thì vũ đạo mà Chỉ Tang cố ý thiết kế là sao chép của bà ấy, OK, đầu dây này thông rồi. Nhưng Nam Tĩnh đã giúp Hoàng đế đoạt giữ ngôi báu, vậy thì hà cớ gì Hoàng đế lại muốn diệt trừ bà ta? Hơn nữa nghe ra thì bà ấy là phụ nữ, làm sao lại được phong vương? Vả lại vừa nãy sao Thừa Đức lại cho rằng bà ấy là bà mẹ quý phi của tôi?

Nghĩ mãi một hồi lâu càng cảm thấy rối, chỉ đành đưa mắt cầu viện Thừa Đức.

“Nam Tĩnh là nam hay nữ?” Tôi hỏi.

Thừa Đức cười, “Nếu ban chỉ này thực sự do mẫu thân của nàng để lại thì, nàng nói thử xem? Đương nhiên là phụ nữ rồi.”

“Nhưng vì sao lại được phong vương?”

“Nghe mẫu thân nói rằng bà ấy lúc đó luôn cải nam trang, hơn nữa dung mạo còn tuấn tú, Thánh Đức Đế cũng ngộ nhận bà ấy là đàn ông thật.” Thừa Đức đáp.

Tôi toát mồ hôi, nghĩ đến một công chúa như tôi trước khi xuất giá đã bị bao nhiêu nữ quan kiểm tra thân thể, bà ấy lại còn được phong vương, chẳng lẽ không ai khám sức khỏe cho bà ấy sao?

“Vậy sau thì sao?” Tôi chưa bao giờ nghe thấy có Tú Vương nào cả.

“Về sau Thánh Đức Đế phái bà làm sứ Châu quốc, vừa lúc ấy có chiến tranh nổ ra giữa Ngõa Lặc và Châu quốc nên bà đã biến mất ở một vùng ven núi.” Thừa Đức nói, “Giờ đây nghĩ lại, chắc là bà đã vào hoàng cung của Châu quốc, trở thành quý phi mẹ nàng, nên Hoàng đế ca ca của nàng mới biết được điểm yếu của lão gia.”

Bà mẹ quý phi của tôi là Nam Tĩnh? Tôi có phần không dám tin, chỉ nghe nói bà từng là một nữ tử giang hồ, không ngờ lại có thân phận này! Luôn thấy có điều gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra, nếu nói rằng Chỉ Tang giống Nam Tĩnh, thì Chỉ Tang chắc phải giống quý phi mẹ tôi mới đúng! Nhưng bức vẽ về quý phi mẹ tôi thì tôi có nhìn qua, chẳng giống Chỉ Tang chút nào cả.

“Ảnh vẽ quý phi mẹ em, em có xem qua, căn bản không giống Chỉ Tang chút nào!” Tôi chậm rãi nói.

Thừa Đức sững người, thần sắc trên mặt bắt đầu tối lại, khàn khàn hỏi, “Không giống? Chẳng lẽ hai người họ không phải một? Vậy ban chỉ này là sao đây?” Nói xong mặt đầy vẻ nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi bất lực nhún vai với anh, vừa đúng lúc định bảo anh rằng tôi cũng không biết, thì trong đầu vụt lóe lên một tia sáng, có phần mơ hồ, nhưng dường như lại hiểu ra được điều gì đó. Ban chỉ này hoàn toàn không phải do quý phi mẹ tôi để lại, mà là của Nam Cung Việt đưa cho, điều đó chứng tỏ bà ấy chẳng biết gì về sự tồn tại của thứ này. Mà Nam Cũng Việt thì có được là từ bà mẹ Trương Tĩnh Chi của anh ta, lời cũng chuyển từ Trương Tĩnh Chi đến, tại sao bà ấy lại biết tất cả những chuyện này? Trương Tĩnh Chi… Bão Vân trại của bà ấy chẳng phải đúng là ở vùng núi sao? Nam Cung Vân… Trương Tĩnh Chi… Nam Tĩnh! Vừa đúng mỗi tên lấy ra một chữ! Là trùng hợp, hay là? Bây giờ nghĩ lại, bỗng nhiên chợt nhận thấy mày mắt của Chỉ Tang đúng là có đến mấy phần giống Trương Tĩnh Chi.

Chẳng lẽ Nam Tĩnh đó là Trương Tĩnh Chi? Chính tôi cũng bị mớ lý luận của mình làm giật mình một phen! Vậy cũng quá là… quá là… haizzz, không lẽ thật sự giống câu nói kia? Mỗi một nhân vật nữ xuyên thời gian đều có hoàn cảnh lạ lùng!

“Lại là mô-típ này! Đúng là nhàm chán cũ rich!” Tôi lẩm bẩm.

“Gì cơ?” Thừa Đức hỏi tôi.

Tôi cười hề hề với anh, tất nhiên là không thể kể anh nghe những tình tiết xuyên thời gian cũ mèm mà tôi nghĩ ra, nên chỉ nói, “Không có gì, chỉ nghĩ rằng Nam Tĩnh và bà mẹ quý phi của em chắc không phải một người!”

Thừa Đức lại ngắm nghía ban chỉ trong tay, trầm trầm nói, “Bất chấp là phải hay không, đã có cái này thì nàng là vậy!” Ánh mắt anh nhìn tôi cháy bỏng, nói, “Vừa may có nước cờ Chỉ Tang này, lão gia e rằng cũng đem lòng nghi ngờ hoàng thất của Châu quốc và Nam Tĩnh có quan hệ gì đó, cho nên chúng ta vừa hay lợi dụng được! Chỉ cần nàng khăng khăng nói mẹ nàng là Nam Tĩnh thì lão gia chắc chắn giữ nàng lại!”

“Cái tên Nam Tĩnh này hữu dụng thế sao?” Tôi hiếu kỳ.

Thừa Đức mỉm cười gật đầu, “Người không những không giết nàng, e rằng còn bảo vệ và cho nàng một chốn đi về an toàn nữa.”

Tôi vừa nhìn thấy đức tính xấu xa của anh, nhếch nhếch mép, nói, “Chốn đi về mà anh nói chắc không phải là nói chính anh đó chứ.”

Thừa Đức cười ranh mãnh, ghé lại gần hôn lên mặt tôi một cái, cười nói, “Chứ còn ai nữa?”

Tôi không vặc lại anh như bình thường mà chỉ hỏi, “Chẳng phải anh nói lão gia vốn định diệt trừ Nam Tĩnh ư? Sao người lại có thể hậu đãi con gái giả mạo của Nam Tĩnh được?”

Thừa Đức cười lạnh đáp, “Diệt trừ? Chẳng qua sợ mình sa vào sâu quá thôi, nếu không yêu thương thì cần gì phải để ý.”

“Anh nói là lão gia trong lòng rất yêu Nam Tĩnh sao? Bà là muội muội trên danh nghĩa mà?” Tôi kinh ngạc, cảm thấy có phần khó hiểu những người chức vị cao sang này, đã yêu thì sao còn muốn người mình yêu phải chết? Đây là kiểu yêu gì chứ?

Thừa Đức gật đầu, khẽ nói, “Lúc đó người chắc vẫn chưa biết gì, chỉ biết bà là nghệ nhân múa không đẹp, một tiểu tư (thằng nhỏ) ở bên cạnh, một người chiếm vị trí càng lúc càng nặng hơn trong lòng, nặng đến mức cảm thấy sợ hãi, cho nên mới muốn diệt trừ bà ấy… đế vương, điều sợ nhất là yêu sâu sắc một người.”

“Cứt thật!” Tôi chửi, “Lý luận cứt gì thế này!” Trừng mắt nhìn Thừa Đức một cái, tức giận hỏi, “Khi nào anh định diệt trừ em đây?”

Thừa Đức cười khì khì, nhướn nhướn mày, vờ vịt hỏi: “Nàng tự tin nàng là người ta yêu nhất đến thế à?”

Tôi liếc anh một cái, lười chả muốn đáp lại nữa.

Thừa Đức lặng lẽ nhìn tôi một lúc lâu rồi bỗng thở dài, ôm tôi càng chặt hơn, trầm giọng nói, “Tuy thấy vụ việc Chỉ Tang này có thể nhận ra lão gia vẫn vương vấn Nam Tĩnh, nhưng chuyện này vẫn phải đánh cược, có thể lão gia đã không còn nhớ tình cũ, Vinh Nhi, nàng có dám cùng ta đánh cược không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Thừa Đức, nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu, đáp: “Cược thì cược chứ, cùng lắm là chết thôi, sau đó hồn ma của em sẽ bám riết theo anh, lặp lại một đoạn tình cảm nhân quỷ, ha ha.”

“Chẳng phải nàng luôn sợ chết sao?” Thừa Đức khẽ hỏi.

“Ai mà không sợ chết?” Tôi lườm anh một cái.

Thừa Đức cười hỏi, “Vừa nãy còn muốn rút lui, sao bây giờ đã dám làm rồi?”

“Ban nãy rút lui là vì không nhìn thấy chút hi vọng nào, giờ thì có rồi, dù chỉ một chút thì em vẫn muốn cố gắng hơn.” Tôi nghiêm chỉnh trả lời.

Thừa Đức cười dịu dàng, lấy tay vuốt vuốt tóc tôi, khẽ nói, “Yên tâm đi, nha đầu, ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện đâu.”

Tôi gật đầu, “Em tin anh” rồi lại thêm một câu, “Có điều chết cũng chẳng sợ, sẽ bám theo anh nửa năm, suốt ngày hú hét bên tai anh, ha ha!”

Thừa Đức nổi quạu, tôi cười hì hì.

Sau đó thì bắt đầu luyện khẩu cung với Thừa Đức, chung quy vẫn chẳng thể kể hết toàn bộ sự tình cho hoàng đế biết, nếu nói hết thì e rằng Nam Tĩnh đích thân đến, Hoàng đế cũng không giữ nổi tôi lại. Nói dối ư, không thể dối hết, nếu không thì dù là có nói hay hơn cũng chẳng ai tin; nhưng cũng không thể nói thật hết, nếu nói thật hết thì còn gọi là nói dối ư? Vậy nên mới nói, kiểu này cũng cần phải có kỹ thuật đấy chứ!

Có điều, cả tôi và Thừa Đức đều là nhân viên cấp cao trong lĩnh vực này.

Cũng từng nghĩ đến hay là đến chỗ Nam Cung Việt hỏi cho rõ chuyện về Nam Tĩnh, nhưng trong lòng vẫn có vướng mắc, đã chọn Thừa Đức rồi thì nên ít tìm đến Nam Cung Việt là hơn, gặp nhau vẫn không ổn bằng không gặp.

Ngày thứ hai, Thừa Đức ra ngoài một chuyến, lúc trở về thì bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho sự tiến cung. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, tôi cũng bắt đầu thấy căng thẳng, tuy đã nghĩ đến rất nhiều tình huống, nhưng chẳng ai đoán được kết quả sẽ ra sao.

Nhìn thấy điệu bộ căng thẳng của tôi, Thừa Đức cười hỏi, “Sợ rồi à?”

Tôi lắc đầu đáp, “Không sợ” nói rồi bước ra ngoài, Thừa Đức hơi sững sờ, hỏi, “Đi làm gì đấy?”

Tôi cười khan một tiếng, “Làm gì đâu, em đi một chút sẽ về thôi.” Tóm lại là không thể nói anh biết vì căng thẳng quá nên tôi cần đi nhà vệ sinh chứ, hic, mất mặt lắm, nhớ lúc tôi thi đại học cũng đâu đến nỗi này đâu.

Thừa Đức giơ tay ra trước mặt tôi, làm kịch hề, “Năm lần rồi, lần này là năm lần rồi đó.”

Lúc trở về phòng, thấy Thừa Đức chẳng biết moi ở đâu ra một bộ đồ đen sì sì, đến gần nhìn kỹ mới phát hiện ra đó là một bộ như kiểu giáp, lấp lóe ánh thuộc kim.

“Mặc nó vào bên trong.” Thừa Đức căn dặn.

Tôi nghệch ra, sau đó mới sực nhớ ra chắc đây là đồ vật kiểu như hộ thân bảo y vậy, trên tivi thấy cũng nhiều rồi, không ngờ lại có thứ này thật. Vươn tay ra chạm vào, mát lạnh, hệt như được dệt bằng kim loại, thứ này thì dao không đâm vào được ư? Nói thật thì tôi cũng có phần không tin tưởng lắm, thứ mỏng manh thế này, cùng lắm chỉ ngăn được bức xạ điện từ, nếu dao không đâm xuyên được thì còn cần gì đến áo chống đạn?

“Đây gọi là gì?” Tôi hỏi.

“Ô kim y.” Thừa Đức đáp.

Tôi “ồ” một tiếng rồi ngoan ngoãn để anh mặc vào cho mình, thứ này độ đàn hồi cũng khá, vừa vặn thân người nhưng không có cảm giác xiết chặt quá. Đột nhiên nghĩ nếu chỉ mặc độc thứ này, thấy cũng oách ghê lắm, có cảm giác như đang chơi rock vậy.

“Anh có không?” Tôi nói rồi liền đưa tay ra cởi áo Thừa Đức ra xem, không biết bên trong có mặc thứ gì không.

Thừa Đức cười né tránh, bảo rằng ô kim y này khó khăn lắm mới tìm thấy một chiếc, nên phải mặc cho tôi trước, tôi bèn hỏi mặc cho tôi cái này để làm gì? Lỡ như bên ngoài trời mưa sét đánh, Lôi Công lại cho tôi một đòn thì tiêu đời, bộ ô kim y này mặc lên thì toàn là tính kim, sét đánh mà không tránh tôi mới là lạ đó.

Thừa Đức ngẩn ra, sau đó cười cười, nói, “Yên tâm, đã vào thu rồi, mưa to ở đâu ra.” Ngừng một lúc rồi lại nói, “Đêm nay vụ việc này vẫn có chút nguy hiểm, ai mà nói được thái độ của lão gia thế nào, lỡ như…”

“Lỡ như có chuyện thì để em chạy trước? Còn anh thì sao?” Tôi hỏi.

Thừa Đức cười gật gật đầu, “Ta đã sắp xếp cả rồi, vạn nhất xảy ra chuyện thì sẽ có người bên ngoài tiếp ứng đưa nàng ra. Còn ta sẽ không sao, lão gia không giết ta đâu.”

Tôi không kiềm chế được rùng mình một cái, nghĩ rằng nếu nói chuyện với Hoàng đế không thành thì tôi phải chạy thật rồi. Chỉ không biết Thừa Đức sắp xếp thế nào, chẳng lẽ Phụng Thiện sẽ đến tiếp ứng tôi? Ngoài anh ta ra thì không thấy bên cạnh Thừa Đức có cao thủ nào được tự do ra vào cung như vậy nữa.

Tôi có cái tật xấu là mỗi khi càng căng thẳng lo sợ, thì càng nghĩ vẩn vơ những chuyện vô dụng, nên khi Thừa Đức bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng để chạy khi tình hình không ổn, điều tôi nghĩ đến đầu tiên lại là nếu phải chạy thật thì tôi chạy thế nào đây? Chẳng lẽ lại bị cặp dưới nách như một cái bao tải nữa à? Không được, cảm giác đầu to mà chúi xuống thế thì quả không dễ chịu tí nào, nói gì thì nói cũng không thể lại thế được.

“Bàn bạc với anh một chuyện vậy.” Tôi nói vẻ rất nghiêm túc.

Thừa Đức thấy tôi như thế thì ngỡ có chuyện gì quan trọng lắm, bèn thu nụ cười lại, hỏi, “Có chuyện gì vậy?”

“Anh có thể nói với cao thủ ấy rằng, vạn nhất phải đưa em chạy ra khỏi hoàng cung, có thể nào đừng kẹp em dưới nách được không?” Tôi ngại ngùng nói.

Vẻ mặt của Thừa Đức cứng lại.

“Còn nữa, bộ ô kim y này còn có thứ gì để quấn cổ không? Vạn nhất có người muốn chém đầu em thì làm sao đây?” Tôi nhỏ giọng hỏi, nếu cung tên bắn vào đùi chắc cũng không chịu nổi.

Thừa Đức mở tròn đôi mắt hoa đào nhìn tôi có vẻ dở khóc dở cười, hồi lâu sau mới lắc đầu nói không có gì để quấn cổ.

Chuẩn bị xong mọi thứ, thấy sắc trời cũng đã tối hẳn, Thừa Đức mới đưa tôi lên một chiếc xe ngựa, tiến thẳng đến hoàng cung. Hỏi Thừa Đức vì sao lại đưa tôi vào cung ban đêm, anh trả lời ban đêm dễ hành sự, tôi ngẫm nghĩ, thấy quả đúng như vậy, lỡ như Hoàng đế muốn giết tôi thì cao thủ kia đem tôi ra khỏi hoàng cung cũng tiện hơn, dù gì đèn đóm ảm đạm không ai nhìn rõ ai mà. Nếu không ổn nữa thì trốn trong cung, đám thị vệ đó sẽ không tìm ra ngay được, tóm lại vẫn tốt hơn ban ngày ban mặt thành cái bia di động cho người ta bắn. Haizzz, cũng chỉ có một người oách như Nam Cung Việt mới có thể cướp tôi ra ngoài hoàng cung giữa thanh thiên bạch nhật thôi…

Chương 40
Người dịch:Banhbaochieu=xxBlack&Whitexx
và sự cố vấn của "quân sư quạt mo" DennisQ ^^

Trên đường đi không gặp chuyện gì phiền phức,lúc vào cung cũng rất thuận lợi,dù sao đối với Ngõa Lặc ,Thừa Đức là một hoàng tử khó đụng nhất,lại mới vừa lập được công lao, đương nhiên là càng được sủng ái hơn nữa.

Đi theo Thừa Đức tiến vào cửa điện, thấy lão hoàng đế thân mặc thường phục,đang ngồi nghiêng đầu xem xét các quyển sổ sách, thấy bọn tôi tiến vào, ông ta chỉ nhếch đầu nhìn lướt qua một cái,rồi lại cúi xuống tiếp tục xem xét sổ sách .

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

Thừa Đức quỳ xuống nói, tôi cũng nhẹ nhàng quỳ xuống sau lưng anh ta ,cảm thấy tim mình đập điên cuồng loạn xạ .Nói thật,là tôi có chút sợ sệt lão hoàng đế này , cảm giác ánh mắt của hắn có thể nhìn thấu mọi thứ.

"Có chuyện gì không? Trễ thế này rồi mà còn tới gặp trẫm ." Lão hoàng đế thản nhiên nói.

"Nhi thần lần này thân chinh tìm được một người,vẫn không dám nói với phụ hoàng. Mấy ngày nay trở về Phồn Đô,nhi thần trong lòng có chút bất an lo sợ,thật sự không biết xử trí như thế nào, thôi thì cứ bẩm cáo cho phụ hoàng thì tốt hơn." Thừa Đức trầm giọng nói.

Hoàng đế nghe vậy chậm chạp ngẩng đầu lên,nhìn lướt qua Thừa Đức, rồi chuyển ánh mắt nhìn về phía tôi.

Tôi tháo cái khăn che mặt xuống , khấu đầu ,nhẹ giọng nói:

"Phúc Vinh tham kiến bệ hạ."

Trong điện nhất thời tĩnh lặng ,làm cho người ta rợn cả óc, mãi một lúc lâu sau,mới nghe thấy giọng nói thản nhiên của lão hoàng đế:

"Công chúa đã trở về rồi đấy ư ?"

"Vâng,ngày đó người kia bắt Phúc Vinh đi một đoạn, sau đó hắn nói không có ác ý gì với Phúc Vinh ,cũng không phải đến ám sát Hoàng thượng, chỉ là hắn nói Phúc Vinh không thể ở lại trong cung." Tôi nhẹ giọng nói.

"Sao?" lão hoàng đế nhướng mày hỏi,ở điểm này hắn và Thừa Đức quả thật giống nhau.(hazz,cha con mà ko giống,thì ai mới giống đây?-bbc)

"Hắn còn nói nếu lỡ sau này Phúc Vinh bị bắt về trong cung,hãy đem vật này đưa cho bệ hạ xem,nói là người xem xong nhất định sẽ hiểu được." Nói xong tôi lấy ban chỉ ra, hai tay dâng lên.

Thừa Đức lấy ban chỉ từ trong tay tôi, đem tới dâng cho lão hoàng đế.
Lão hoàng đế cúi đầu nhìn ban chỉ cả một lúc lâu sau ,cũng không nói năng gì. Tôi liếc mắt dòm Thừa Đức một cái, thấy vẻ mặt hắn bình tĩnh, trong lòng có chút an tâm, bèn quỳ thẳng người lên , ngẩng đầu trực diện nhìn về phía lão hoàng đế kia, có câu nói,"nếu muốn người ta tin mình nói thật,thì trước tiên bản thân mình phải tin rằng mình đang nói thật."

Lão hoàng đế lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đã có chút hốt hoảng, trầm giọng hỏi :

" Cái này ở đâu ngươi có?"

Giọng nói tuy trầm,nhưng nghe kỹ sẽ nhận ra âm thanh có chút run rẩy.
"Của mẫu phi trước lúc lâm chung giao lại cho Phúc Vinh." Tôi nói xong, nhận thấy ngay lão hoàng đế kia run lên một cái ,cái ban chỉ kia, hình như đối với hắn có ý nghĩa rất đặc biệt.

"Mẫu phi....trước lúc lân chung......khó trách.....số phận nàng cũng thật hẩm hiu......"

Lão hoàng đế thì thào, giọng nói không che giấu được nỗi bi ai, ánh mắt cụp xuống buồn bã , khoé miệng nhếch lên một nụ cười méo xệch.

Không biết tại sao, tôi cảm thấy chỉ trong nháy mắt, hắn đột nhiên trở nên già nua đi rất nhiều.

Lão hoàng đế lại nhìn về phía tôi ,ánh mắt thay đổi liên tục, tuy tôi cố giữ nét mặt bình thản, nhưng trong lòng rất hoảng hốt, cũng không dám tỏ ra biểu hiện gì, chỉ lẳng lặng nhìn trả lại ông ta.

Lão hoàng đế nhìn cả nữa ngày, không biết có nhìn ra được cái gì không, rồi đột nhiên thở dài một hơi, rồi từ từ nhắm nghiền hai mắt lại. Cả một lúc lâu sau nữa, hắn mới nhẹ giọng hỏi :

" Mẫu phi ngươi.......trước kia sống có được vui vui vẻ vẻ không ?"

Cuộc sống bà ta thế nào ? Làm sao tôi biết chứ ? Tôi thầm nghĩ trong bụng . Dĩ nhiên đánh chết cũng không nói ra câu trả lời như vậy được, hắn hỏi câu này có ý gì chứ ? Làm sao trả lời được đây ? Nói rằng bà ta sống được vui vẻ ? Hazz, không trả lời như vậy được, nghĩ thử xem ,lúc trước mẹ quí phi bỏ rơi hắn , rồi đi lấy người đàn ông khác, còn sinh con ra nữa ? Nói bà ta sống được vui vẻ, hắn còn không giận quá hóa dại ? Giận lây qua tới cả tôi, rồi đem tôi ra làm tấm bia trút giận ?

Nghĩ thế, nên tôi đổi giọng bi ai nói:

"Mẫu thân qua đời khi Phúc Vinh còn nhỏ , nên không biết bà sống có được vui vẻ hay không,nhưng nhớ là chưa bao giờ thấy bà ấy cười."

Lão hoàng đế cúi đầu nhìn ban chỉ trong tay,trong mắt ánh lên vẻ chua xót,thế nhưng ngay lập tức trở lại vẻ lạnh nhạt bình thường ,cười nhẹ nói:

"Ngươi ở Chu quốc nổi danh tài nữ, là mẫu thân đã huấn luyện ngươi ?"

Tôi sửng sốt, sao đột nhiên lão hoàng đế đổi qua đề tài về tôi ,tự nhiên nói tới cái chuyện này?

"Phụ hoàng." Thừa Đức chen ngang , hình như đang muốn giải vây cho tôi.

"Ta không hỏi ngươi, là ta đang hỏi Phúc Vinh công chúa." Lão hoàng đế cũng lập tức chen ngang lời của Thừa Đức, rồi quay lại nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cắn chặt răng,nếu tôi đoán không lầm , hắn hỏi như vậy chắc chắn là có ý đồ gì,Trương Tĩnh Chi đã nói qua ,cô ta cùng mẫu phi là hai tỷ muội,nếu vậy thì làm sao có thể đào tạo ra được tài nữ như tôi? Nam Cung Việt cũng có từng nói qua mẹ hắn không biết chữ mà. Nghĩ vậy ,tôi trầm giọng nói:

" Đó là tin bịp bọn họ tung ra thôi,thực chất Phúc Vinh không phải tài nữ gì, mẫu thân cũng chưa hề dạy Phúc Vinh biết chữ, bởi vì chính bà ta căn bản cũng mù chữ ."

Tôi nói bừa mà trong bụng đánh lô tô, hên xui may rủi,dù sao cũng phải liều một phen.

Hồi lâu rất lâu lão hoàng đế cũng không nói năng gì. Tôi trân mình cứng đơ cả người, sợ hắn lên một tiếng gọi người vào lôi tôi ra ngoài chém, Thừa Đức đã an bài cao thủ nấp ở đâu ? Dù thế nào thì tôi cũng phải cần chạy ra tới cửa mới được chứ, tôi liếc mắt qua Thừa Đức,thấy hắn vẫn rất trấn tĩnh ,trong lòng không khỏi thầm tự khinh bản thân mình, chưa gì đã rối lên rồi, vậy chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này sao"? Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại mới được.

"Cũng không còn sớm nữa, ngươi cũng mệt mỏi rồi, hãy lui về cung nghỉ ngơi trước đi." Lão hoàng đế đột ngột nhẹ giọng nói.

Hồi cung? Là trở về cái chỗ lúc trước tôi ở à? Tôi hơi khựng một chút, lão ta sắp sếp như vậy còn có ý đồ gì nữa đây? Là tha hay không tha cho tôi?

Ngoài điện có một thái giám tiến vào, nhìn thấy tôi thì ngẩn người ngạc nhiên,nhưng cũng lập tức hồi phục lại vẻ bình thường, cúi đầu chờ lệnh của lão hoàng đế.

"Hộ tống Phúc Vinh công chúa quay về Hồi Xuân cung,trên đường đi, công chúa mệt mỏi nên sinh bệnh ,không thể ra gió (*)"

Thái giám kia vội vàng dạ một tiếng, dẫn tôi đi ra ngoài,tôi lại trộm liếc Thừa Đức một cái nữa, thấy hắn vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu ngắm đất,sắc mặt cũng không thay đổi, thì trong lòng có chút không yên tâm , lão hoàng đế lưu Thừa Đức lại chắc là để thẩm vấn? Liệu anh ta có qua được ải này không?

Đi theo tiểu thám giái về đến chỗ ở cũ, cánh cửa cung vừa mở, người mở cửa đúng là Tố Nhi ,nàng nhìn thấy tôi lập tức đần người sững sờ, không mở miệng thốt ra được lời nào.

"Hoàng thượng có dặn, thân thể công chúa không khoẻ, các người phải hầu hạ công chúa thật tốt." Tiểu thái giám nói xong,cúi đầu làm lễ với tôi một cái, rồi quay người rời khỏi.

"Công chúa." Lúc này Tố nhi mới hoàn hồn lại, giọng nói đã run run muốn khóc, khoé mắt của đỏ hoe ,tôi thấy vậy lật đật xua tay lia lịa, vừa bước vào trong vừa nói:

" Không,đừng khóc, muốn hỏi gì, ta sẽ thành thật trả lời, như vậy được chứ ?"

Tố nhi đóng cửa cung lại, đi theo đằng sau tôi ,vẫn khóc hù hụ.

Tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng, đã bỏ trốn đi mấy lần , rốt cuộc cũng phải quay về chỗ cũ.

"Trong viện còn có ai nữa ?" Tôi nhẹ giọng hỏi.

Tố nhi lau nước mắt, cuống quít nói:

"Còn có Vãn Nguyệt và một vài nha đầu người mình, từ lúc xảy ra chuyện, Hoàng thượng đã điều động đi gần hết."

Bước vào trong phòng, Vãn Nguyệt nghe tiếng động xoay người dòm ra,thấy tôi bước vào, cả đám liền khóc thét lên (^^), tôi có chút hoảng hồn.

"Ta không phải bình yên vô sự đã trở về sao, còn khóc cái gì,chốc nữa lấy nước mắt của các ngươi cho ta tắm cũng tốt lắm." Tôi cười nói.

Các nàng kia cũng hiểu chuyện, mặc dù trong lòng còn buồn bực chuyện tôi mất tích,nhưng thấy bộ dáng tôi không muốn nhắc tới, cũng không hỏi thêm gì nữa, vội vàng chạy đi nấu nước tắm,chuẩn bị áo quần cho tôi.
Sau khi tắm rửa xong xuôi, lại nằm ì ra trên giường, không cách nào nhắm mắt lại ngủ được, không biết Thừa Đức thế nào rồi,nói thật là tôi rất sợ, lão hoàng đế không dễ gì buông tha cho bọn tôi như vậy,nếu lão hoàng đế đem tôi giam lỏng trong thâm cung này,còn lại không nói tới cái gì khác, chúng tôi lần này mạo hiểm như vậy để được gì đây?

Thân phận của tôi sẽ như thế nào đây? Nghĩ tới lão hoàng đế tuyệt đối sẽ không tuyên bố thân phận của tôi ra đâu, nếu tuyên bố ra tôi là con của người đàn bà bỏ rơi hắn, hazz,không phải là cho người khác cơ hội cười chê thối đầu sao, lão ta sẽ không làm như vậy.

Cả đêm trằn trọc, tờ mờ sáng mới lim dim được một chút,buổi sáng dậy còn chưa kịp vệ sinh cá nhân, đã có thái giám đến truyền thánh chỉ.

Tố nhi vội dẫn người tiếp giá,Vãn Nguyệt vội vàng giúp tôi mặc quần áo,tuy thánh chỉ đến thật không đúng lúc , nhưng cũng không thể ăn mặc xuề xòa như vậy mà đi tiếp giá.

Cũng may Vãn Nguyệt tay chân mau lẹ, lúc tôi xong xuôi đi ra ngoài ,cái tên thái giám tới truyền chỉ còn chưa kịp có thời giờ để bực bội, tôi cùng các nàng quỳ xuống đất ,cảnh tượng hoành tráng không khác gì cảnh chiếu trên Tivi cả, chỉ thiếu đoạn tung hô lên :"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế,vạn vạn tuế."

Tôi quỳ cả buổi, cũng chưa nghe thấy tiếng tên thái giám đọc thánh chỉ, có chút bực bội ngẩng đầu lên, phát hiện có hai tên thái giám khác mỗi người một đầu cầm quyển thánh chỉ tơ lụa kéo ra ,kéo ra, kéo cả buổi rồi mà còn chưa kéo ra được hết.

Trong lòng tôi rối bời tan nát, thánh chỉ dài như vậy ? vậy chừng nào mới đọc cho xong hết? đừng nói là khi tên thái giám này đọc xong hết thánh chỉ, tôi phải mời hắn luôn tiện ở lại dùng cơm trưa ?

Thái giám tuyên chỉ bắt đầu hắng giọng tuyên đọc ý chỉ lão hoàng đế .

"Phụng thiên thừa vận,Hoàng Đế chiếu viết, .....Con gái cần tâm,người xưa đã dạy,.......Quí phi Chu thị ,đoan trang thục đức,..........Phế đi quí phi , chuyên tâm tu hành,.........Là nữ đạo sĩ."

Một câu bốn chữ, tôi nghe là thấy choáng váng cả đầu óc, mắt đổ sao luôn, so với cái kỳ thi nghe tiếng Anh còn dữ dội hơn nhiều. Lỗ tai dỏng lên nghe cả nữa ngày trời,cũng chỉ hiểu được vài câu, hình như là nói tôi tuy tư cách tốt,vì thân thể quá yếu ớt,tuy đã được phong làm quí phi, nhưng vẫn không thể hầu hạ hoàng đế thị tẩm , sau đó còn nói cái gì đó tôi nghe không hiểu lắm,cuối cùng nói một câu nghe hiểu được,là truất phế ngôi quý phi của tôi, cho tôi làm nữ đạo sĩ.

Khi hắn vừa đọc xong thánh chỉ, hai tên thái giám kia cuốn thánh chỉ lại, rồi dâng bằng hai tay tới trước mặt tôi.

Tôi còn đang nghiềm ngẫm mấy cái từ hồi nãy là có ý gì, nên có chút ngốc.

"Niệm tĩnh chân nhân, mời tiếp nhận thánh chỉ." Thái giám tuyên chỉ tủm tỉm cười nói.

Lúc này tôi mới bật ra phản ứng, hai tay vội đỡ lấy thánh chỉ. Cái gì,mới nói cái gì,cái gì? Niệm kinh? Ni cô mà cũng phải tụng kinh sao? Nữ đạo sĩ này cũng có nghĩa là ni cô ?

"Hoàng thượng có chỉ, Trường Xuân cung là nơi phàm tục, không thích hợp để tu hành, nên đem Hiên Nhã Các cấp cho chân nhân là chỗ tu hành, chân nhân xin hãy thu dọn, ngày mai theo lão nô đến chỗ ở mới."

Thái giám tuyên chỉ nói xong, rồi cùng với mấy thái giám kia rút đi, trong viện chỉ còn lại tôi và Tố Nhi mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, ngẩn người ngốc nghếch.

Tôi cầm quyển thánh chỉ dầy cộm trong tay,có chút đần độn, lão hoàng đế nghĩ gì mà ra ý chỉ này? Định buông tha cho tôi và Thừa Đức? Cho nên phế đi phong hiệu quý phi của tôi ? Còn dùng thánh chỉ bố cáo thiên hạ , nói tằng lão ta và tôi quan hệ trong sạch,là để tiện cho sau này tôi và Thừa Đức được ở chung một chỗ ? Nếu thực lão ta tính toán như vậy, sao còn giữ tôi lại trong cung làm ni cô ? Đá thẳng tôi ra ngoài chẳng tốt hơn sao ?

"Công chúa." Tố nhi ngấn nước mắt, nghẹn ngào ,không cần phải nói cũng biết là nàng ta đang thương tiếc cho số phận "Trắc trở" của tôi,tôi vội khoát tay làm dấu STOP ,tôi sợ cái dòng nước mắt chảy không ngừng của nàng ta rồi.

"Đừng nói gì cả,ngươi đi thu dọn này nọ đi, Vãn Nguyệt ra ngoài thám thính một chút tin tức đi, xem thử tối hôm qua chỗ Hoàng Thượng có động tĩnh gì không."

Tôi ra lệnh cho Vãn Nguyệt đi, chính là để thăm dò một chút tin tức của Thừa Đức.

Rồi nhìn tới thánh chỉ, xem nó được thợ may khéo léo tinh tế vô cùng,tôi đột nhiên có ý nghĩ , một khối vải gấm đẹp đẽ thế này, dùng như vậy thì có quá lãng phí không? Ngược lại nếu dùng để may áo đầm sườn xám ,chẳng phải tốt hơn nhiều?

Tự mình lắc lắc đầu,bây giờ là lúc nào, còn có thể nghĩ tới những chuyện như thế nào,hơn nữa, cho dù có may, tôi có dám mặc đi ra ngoài ? Nếu người ta biết tôi lấy thánh chỉ may áo đầm mặc, tôi còn không bị lôi ra chém ?

Gần đến giữa trưa,Vãn Nguyệt mang theo tin tức trở về đang nổi trận lôi đình, không biết tam hoàng tử đã chọc giận hoàng thượng cái gì, mà quỳ suổt cả đêm trước mặt hoàng thượng, trời hừng sáng mới từ trong phòng đi ra.

Có người đoán là vì dạo này tam hoàng tử được nuông chiều quá mức, tuy đánh trận giành được thắng lợi,nhưng trên đường lại sổng mất công chúa Đại Liên Na,không thể đính hôn trở thành thông gia với người tộc Hách liên, làm trái thánh ý,chỉ sợ lần này tam hoàng tử sẽ bị thất sủng. Nhưng cũng có người không đồng ý với ý kiến kia,nói là tuy tam hoàng tử quỳ cả đêm trong phòng hoàng thượng,nhưng lúc đi ra thần sắc vô cùng tươi tỉnh , một chút cũng không nhìn ra được bộ dáng phải quỳ cả đêm ,rồi lúc ăn điểm tâm ăn một lúc tới hai cái bánh, bọn họ còn nói một cách quả quyết giống như là đã tận mắt chứng kiến Thừa Đức ăn vậy.

"Xạo,xạo quá đi." Tôi lẩm bẩm nói," Anh ta không bao giờ ăn bánh vào buổi sáng cả ."

Vãn Nguyệt nghe thấy thì tủm tỉm cười.Tôi nghi ngờ nhìn nàng ta,tôi cho nàng ta đi ra ngoài lâu như vậy , chắc không chỉ thăm dò được có chừng đó tin thôi ,tôi không tin cô ta không có liên lạc với Thừa Đức.

Vãn Nguyệt liếc chừng những cung nữ đang thu dọn đồ đạc này nọ của tôi ,rồi hạ thấp nói:

"Chủ tử phái người truyền tin, nói người đã thuyết phục được Hoàng thượng, nói công chúa hãy yên tâm đến Hiên Nhã Các trước,các chuyện khác người đã có an bài."

Vừa nghe đến tin tức của Thừa Đức, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn,xem ra tôi đã đoán đúng. Chả trách gì lão hoàng đế ban ra thánh chỉ, bắt tôi đi tu , ít ra thân phận quí phi đã không còn nữa, sau này cùng lắm thì hoàn tục lại thôi.

Trong lòng lập tức cảm thấy thoải mái ,nhìn các nàng lăng xăn thu dọn đồ đạc, tôi cũng xắn tay áo chạy tới phụ.Các nàng thấy tôi muốn động thủ ,vội vàng bảo tôi đứng qua một bên, nói tôi cái gì là quý thể ,làm sao có thể động tay tới những chuyện của hạ nhân này được.Tôi cười cười, không để ý tới bọn họ, tiếp tục sắp xếp đồ đặc của tôi vào rương, thầm nghĩ Phùng trần sở dương tôi từ nhỏ đã đi học xa nhà, giỏi nhất là những chuyện dọn dẹp này nọ , tôi không làm được việc nặng nhọc. Tức cười.

Ngày hôm sau,tôi dẫn bọn Tố Nhi hùng hồn hiên ngang đi ra,làm cho các nữ nhân khác trong cung tròn mắt ngạc nhiên, cả bọn chúng tôi hùng hùng hổ hổ đi tới Hiên Nhã Các , bắt đầu cuộc sống tu hành.

Tóc búi cao, trang phục tăng nhân, cầm cây phất trần phất qua phất lại,nhìn thấy chính mình trong gương, cảm thấy mình cũng có chút tiên khí .Bọn Tố nhi thấy tôi hí hửng ,thì có chút hồ đồ,mà không dám hỏi,vẻ mặt âu sầu nhìn tôi lo lắng,phỏng chừng là nghĩ tôi bị bắt cóc,bị dọa một trận mất cả hồn vía, nên biến thành tửng tửng,chỉ có mình Vãn Nguyệt là biết lí do tại sao,nhưng vẫn dấu nhẹm mà tỏ ra tĩnh bơ.

"Tu hành" đã được mấy ngày , Thừa Đức vẫn không lén đến thăm tôi,tuy cũng biết hiện tại bọn tôi tạm thời xa nhau , nhưng cũng là để sau này được sống cùng nhau,tôi biết hắn không đến cũng là vì hắn có chuyện khó xử, nhưng thật tâm trong lòng,rất là nhớ hắn lắm.

Ở trong cung cảm thấy thân thể không được khoẻ khoắn,hơn nữa lại ở trong cái Hiên Nhã Các nhỏ xíu này, càng thêm buồn chán. Đi theo bên người tôi chỉ có bọn Tố nhi,cũng tạm đỡ, chứ nếu thêm người nữa,chỉ sợ không có đủ chỗ ,chỉ là mỗi ngày tôi phải đối diện với quyển kinh thư dày cộm ,cảm thấy mình như đang bị tra tấn vậy.

Nhưng ở Hiên Nhã Các này cũng thật tốt,tôi chỉ cần đóng cửa lại, người khác cũng không biết tôi đang làm gì,cũng thấy thật thoải mái ,chỉ trừ thỉnh thoảng cũng có phi tần đến thắp nhang ,tụng kinh , tôi danh nghĩa là "Niệm Kinh Chân Nhân" (**)do hoàng thượng sắc phong,không thể trốn đi đâu được,chỉ phải đứng ở một bên xem sách kinh với bọn họ.

Tôi đến đây còn chưa tới ba ngày,tất cả các phỉ tử hậu cung không ai mà không một lần ghé đến. Thật bực bội quá,trước kia người đến đây thắm hương có được tấp nập như thế này không? Bọn họ đến tụng kinh hay đến coi tôi?

Mở kinh thư ra,một đám chữ gà bới giống hệt như nhau, không có chút khác biệt.Giống như nhìn thấy một mớ cỏ dại, càng nhìn mắt càng hoa lên, tập trung thêm chút nữa, nhức đầu muốn nôn luôn, đột nhiên nghĩ đến lão hoàng đế cho tôi làm ni cô cũng không có ý tốt đẹp gì,đã biết tôi mù chữ,còn phái tôi tới mỗi ngày phải nhìn cái đám kinh văn này, rõ ràng là muốn chơi tôi mà.

Mượn đỡ câu nói của người ta là " Những ngày tháng nhạt nhẽo ,vô vị......"

Ở nơi này,tôi phát hiện không chỉ ngày là vô vị, mà miệng cũng nhạt nhẽo theo luôn. Tôi quay đầu lại nhìn cái mớ kinh thư trước mặt,rồi ngẩng đầu lên nhìn cái bức tượng đúc bằng vàng ở trên, cay đắng thốt lên:

"Lúc nào cũng rau và đậu hủ, rồi lại đậu hủ và rau ,ai đã quy định người tu hành không thể ăn thịt ,hử?"

Tố nhi nghe tôi nói câu này, tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên.

Tôi đưa tay ngoắc ngoắc nàng ta, ý bảo nàng kề tai lại ,Tố nhi vội liếc ra ngoài thăm chừng , hôm nay chưa có phi tần nào đến đây thắp hương,rồi nàng ta kề tai đến cho tôi nói nhỏ :

"Tố nhi, có muốn ăn thịt không? " Tôi thấp giọng nói.

Tố nhi vừa nghe tới câu nói này của tôi ,thì trợn mắt trừng trừng nhìn tôi,giống như không thể tin được những gì tôi mới nói. Tôi nhìn tới cái biểu hiện này của nàng ta,biết là nói những lời đó với nàng cũng vô ích.

"Quên đi, coi như ta chưa có nói." Tôi thở dài, tiếp tục ngẩn người nhìn những dòng chữ như gà bới trước mặt.

Vãn Nguyệt bước vào,nói là tam hoàng tử biết thân thể tôi không khoẻ lắm, nên đặc biệt mời tới danh y, người đang đợi hầu ngòai cửa.

Thừa Đức lại muốn giở trờ quỷ quái gì nữa đây,để đi ra ngoài xem thử,coi Thừa Đức mời danh y gì đến cho tôi. Ra tới cửa,trông thấy một lão gà râu tóc bạc phơ đang đứng ở cửa,thấy tôi đi ra, khom người hành lễ rồi nói:

"Lão hủ Tiết Văn đã gặp qua chân nhân."

Tiết Văn? Cái tên sao nghe quen quen? Hình như đã nghe qua ở đâu rồi thì phải.

"Ông chính là sư thúc của Hồ tỷ tỷ ? Tiết thần y? " Tôi kinh ngạc hỏi.
Lão già kia gật gật đầu, cười cười nòi :

" Không dám nhận là thần y,nhưng đúng thật ta là sư thúc của nàng ta."

Woww, sư thúc của Hồ tỷ tỷ á, đạo hạnh của nàng ta đã cao, chắc ông già này cũng không vừa gì rồi, đã già mà còn nhìn phong độ tráng kiện như vậy , nhìn có vẻ cũng tu được không ít tiên khí . Tôi thấy hắn cũng giống thần tiên như Đinh tiểu tiên vậy, trong lòng lập tức sinh ra lòng ngưỡng mộ kính trọng.

Tuy có câu nói "đừng trông mặt mà bắt hình dong" ,nhưng khi nhìn thấy diện mạo nhìn cũng khá khá này, tự nhiên là thấy có cảm tình.

Lập tức bảo bọn Tố nhi mời vị Tiết thần y này vào phòng,mời ngồi,dâng trà.

Tiết thần y cũng không vòng vo tam quốc, lập tức liền bắt mạch cho tôi. Tôi cảm thấy hơi khớp, vẻ mặt khẩn trương quan sát ông ta.Nói thật, đối với y sĩ,tôi chính là có cảm giác sùng bái, không hiểu tự nhiên có cái cảm giác hơi run, liệu việc bắt mạch chẩn bệnh này, có chẩn ra luôn những tật xấu không?

"Mạch tượng của chân nhân thật khác với người thường ."

Tiết thần y vuốt vuốt râu trầm ngâm nói, tôi đột nhiên nghĩ ra tại sao người xưa hay nuôi bộ râu dài rậm, bởi vì vừa nói chuyện vừa vuốt râu nhìn có vẻ là người sâu sắc lắm.

Tôi mở to mắt chờ đợi ông ta nói ra câu kế tiếp,lão thần y liếc mắt nhìn tôi một cái,rồi mới chậm rãi nói tiếp:

"Thứ lỗi lão phu nói thẳng, mạch tượng của chân nhân dương khí không đủ, âm khí có thừa,thần khí không thông,ngũ tạng khí lạnh,tuy tạm thời thì không có việc gì, nhưng nếu để lâu dài ,sẽ rất nguy hiểm."

Âm khí ,dương khí, tôi nghe hắn nói mà lạnh run cả người, sao nói chẩn bệnh mà tôi nghe không hiểu tí nào cả ? Cái gì là khí âm ,khí dương, lão ta đang coi bệnh cho tôi chứ có phải coi phong thủy đâu? Tuy vậy trong lòng cũng mơ hồ hiểu được,lão già này nói chuyện có chút đạo lý ,dù sao thân thể này cũng đâu phải là của tôi,hồn tôi nhờ pháp thuật của Đinh tiểu tiên mới được sống bám víu vào nó, không đủ dương khỉ cũng là lẽ dĩ nhiên.

"Không biết...có thể cứu được không? " Tôi run rẩy hỏi.

Tiết thần y không nói nàng gì, chỉ cười cười. Tôi thấy bộ dạng lão ta thế,có chút yên tâm , lão ta cười tươi thế kia ,chắc là cũng có cách , cảm thấy vững dạ hơn, ngồi thẳng người lên,không còn thấy run nữa, thâm nghĩ vừa rồi lão ta cố tình nói như vậy là hù cho tôi sợ.

Tiết lão đầu thấy bộ dáng tôi trong chớp mắt biến từ con mèo bệnh trở thành bạch dương đại thụ , tia cười trong mắt càng dữ dội hơn, cũng không trả lời câu hỏi của tôi, rồi bảo người đem giấy viết đến.

Vãn Nguyệt đem giấy viết bút mực tới,lão ta cắm cúi ghi,nét chữ rồng bay phượng múa ,tá lả tung lung gì đó cho cả nguyên một trang bự, tôi nhìn nhìn cái bức loạn xạ thư kia, ngẫm nghĩ, thầy thuốc ,đúng là thời đại nào cũng giống nhau cái chỗ viết ẩu tả như thế này.

Tố Nhi bưng thau nước tới, hầu hạ lão ta rửa tay,lúc này,Tiết lão nhân mới nói ;

"Cứ uống theo phương thuốc này, không tới một năm, bảo đảm chân nhân không có gì khác so với người bình thường."

Lão ta tự tin đến thế sao? Đang nghĩ tới Hồ tỷ tỷ bắt mạch cho tôi cả nữa ngày trời cũng không chẩn ra tôi bị bệnh gì, lão ta vừa khám đã biết ,có thiệt không vậy? Tôi liếc nhìn lão ta một cái,xui xẻo bị lão ta bắt gặp ánh mắt hoài nghi của tôi.

Tiết lão đầu là ai ? Là sư thúc của Hồ tỷ tỷ đó ! Mà Hồ tỷ tỷ là ai ? Là kỳ tài đó, vậy chứ sư thúc của kỳ tài là ai? Chính là kỳ tài của kỳ tài đó. Bởi vậy trong mắt tôi hơi loé sáng lên một cái là đã nghe lão ta hừ lạnh một tiếng nói :

"Không phải lão phu khoe khoang ,trong thiên hạ, có thể nhìn rõ mạch tượng của ngươi như lão phu cùng lắm chưa tới ba người ,còn có thể trị được bệnh cho ngươi,cùng lắm chỉ có phân nữa."

Hazz, chỉ trong chốc lát,"lão hủ" đã biến thành"lão phu" ,chẳng lẽ tôi không có lấy một chút uy nghiêm nào,tôi thầm nghĩ, dù thế nào thì tôi cũng vẫn là công chúa á . Nhưng lão ta nói một nữa là sao ,tại sao lại là một nữa? Nghĩ gì nói đó, tôi ngạc nhiên hỏi :

"Nửa kia là ai?"

(1) ra gió: ý lão hoàng đế nói câu này là ngầm nói Phúc Vinh liệu hồn đừng đi lung tung trong thời gian "án treo" ^^.
(2) Oạch,cái này Sở Dương nghe không rõ nên hiểu lầm, nhầm tưởng "Niệm Tĩnh Chân Nhân" thành "Niệm Kinh Chân Nhân".^^

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ