Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đêm qua anh ở đâu? - Trang 9

Full | Lùi trang 8 | Tiếp trang 10

Chương 25

Họ ăn mau chóng, và Brooke ngạc nhiên thích thú vì mẹ cô vẫn chưa hỏi cô một câu nào. Tất nhiên điều đó có tác dụng như bà mong đợi là làm cho Brooke thèm được trò chuyện về tình hình mà chắc hẳn bà đã biết rồi. Mặc dù vậy, Brooke dềnh dang mãi mới cắm được phích vào ấm điện. Lúc họ đã yên vị trên đi văng với những cốc trà Lipton và chuẩn bị xem ba tập cuối phimBrothers & Sisters trên đầu DVR, Brooke nghĩ cô sắp nổ tung.

“Vậy, chắc hẳn mẹ nóng lòng muốn biết những gì xảy ra đêm qua lắm nhỉ,” cô nói sau khi đã nhấp một ngụm tr

Bà Green vớt túi trà ra và để cho nó róc nước một giây rồi bỏ lên chiếc khăn giấy trên bàn. Brooke có thể khẳng định rằng bà đang rất cố tránh nhìn cô trực diện. Mọi việc hẳn là tệ lắm, cô tự nhủ. Mẹ cô dứt khoát không phải kiểu người điềm tĩnh. “Bất cứ lúc nào con sẵn sàng kể,” bà lơ đãng nói và phẩy tay với cái vẻ Mẹ chẳng vội gì hoàn toàn không thể tin được.

“Ờ, con nghĩ là… Chúa ơi, con thậm chí không biết bắt đầu từ đâu nữa. Mọi cái cứ rối tung rối mù cả lên.”

“Bắt đầu từ đầu ấy. Lần cuối mẹ nói chuyện với con là khoảng buổi trưa và con đang sắp sửa mặc bộ váy đầm lên người. Nghe như lúc đó mọi việc đang rất tuyệt. Thế đã xảy ra điều gì vậy?”

Brooke tựa lưng vào đi văng và đặt chân lên mép bàn nước bằng kính. “À phải, đó là lúc mà mọi việc sắp hỏng bét cả. Con vừa mới mặc váy và đeo đồ trang sức xong thì Margaret gọi đến.”

“Được rồi…”

“Vâng, đó là chuyện lộn xộn khủng khiếp mà ngay lúc này không bõ đi vào chỉ tiết, nhưng tóm lại là bà ấy sa thải con.”

“Bà ấy cái gì?” Mẹ cô dựng lên vì quan tâm. Nét mặt bà biểu cảm y như lúc Brooke từ trường tiểu học trở về nhà và kể rằng cô đã bị bọn con gái láo lếu ở trường trêu chọc thế nào trong giờ ra chơi.

“Bà ấy sa thải con. Bảo rằng họ không thể tin tưởng con nữa. Rằng bệnh viện đó không tin là con chuyên tâm vào công việc.”

“Gì chứ?”

Brooke cười và thở dài. “Đúng thế đây.”

“Bà đó mất trí rồi là cái chắc,” mẹ cô vừa nói vừa đập tay xuống bàn.

“À, con thật cảm động vì lá phiếu tín nhiệm của mẹ, mẹ à, nhưng con phải thừa nhận rằng bà ấy cũng có lý. Vài tháng qua con đã không được bình xét hiệu quả công việc hạng A cộng nữa.”

Mẹ cô im lặng một thoáng, dường như đang cố gắng tìm ra điều gì đó để nói. Khi bà nói, giọng bà chùng xuống và đắn đo. “Con biết rằng lúc nào mẹ cũng quý Julian. Nhưng mẹ sẽ không nói dối – nhìn thấy những bức ảnh đó làm mẹ chỉ muốn tự tay giết chết nó thôi.”

“Mẹ nói gì cơ?” Brooke thì thầm, cảm thấy như bị phục kích. Cô chưa quên hẳn những bức ảnh – những bức ảnh mà chồng cô tả lại là giống những bức ảnh Sienna/ Balthazar đã bị phát tán – nhưng cô đã cố đẩy ý nghĩ về chúng vào tận cùng sâu kín trong đầu cô.

“Mẹ xin lỗi, con gái yêu. Mẹ biết rằng đây không phải là việc của mẹ, và mẹ đã tự thề với mình rằng mẹ sẽ không nói một lời, nhưng con không thể cứ giả vờ như không có gì xảy ra vậy. Con phải tìm hiểu xem thực hư thế nào chứ.”

Brooke phát bẳn. “Con nghĩ rõ ràng là anh ấy và con có khối thứ phải làm cho rõ. Con không còn nhận ra Julian này nữa, mà chẳng phải vì những bức ảnh khốn kiếp nào đó của bọn săn ảnh đâu.”

Brooke nhìn sang mẹ mình và chờ câu trả lời, nhưng bà lặng thinh.

“Sao ạ?” Brooke hỏi. “Mẹ đang nghĩ gì vậy?”

“Con chưa xem những bức ảnh ấy phải không con?”

Brooke suy tư một thoáng trước khi nói, “Con muốn lắm, nhưng con không thể. Chuyện đó sẽ trở thành có thật ngay khi c thấy chúng…”

Bà Green khoanh chân lại rồi với qua ghế sofa nắm lấy tay Brooke. “Con gái yêu ơi, mẹ hiểu con muốn nói gì. Mẹ hiểu. Con hẳn phải cảm thấy như con đang ở trên gờ đỉnh tòa nhà cao ngất. Và mẹ rất khổ tâm khi phải nói điều này, nhưng… mẹ nghĩ con cần phải xem cái đã.”

Cô quay lại nhìn chằm chằm vào mẹ cô. “Thật à mẹ? Chẳng phải mẹ vẫn luôn khuyên con phớt lờ tất cả những thứ vớ vẩn ấy đi sao? Chẳng phải mẹ vẫn thường nhắc nhở con mỗi lần con buồn bực vì những gì con đọc được rằng chín mươi chín phần trăm những thứ được viết trên báo lá cải là bịa đặt và xuyên tạc đó sao?”

“Có một cuốn ở trên bàn đầu giường ngủ của mẹ đấy.”

“Trên bàn đầu giường ngủ của mẹ á?” Brooke la lên thất thanh mà thấy khiếp cả giọng của chính mình, vừa sốc lại vừa hoảng loạn. “Mẹ đặt mua tạp chí Last night từ bao giờ đấy? Con tưởng mẹ chỉ đặt duy nhất hai tạp chí O vàNewsweek cho nhà mình thôi chứ.”

“Mẹ bắt đầu đặt nó từ khi con và Julian thường xuyên xuất hiện trên tạp chí ấy,” mẹ cô nhỏ nhẹ nói. “Nó thật lý thú, và mẹ muốn biết người ta ngụ ý gì khi nói về nó.”

Brooke cười buồn. “Ồ, thế mẹ có mừng vì mẹ đã đặt nó không? Chẳng phải nó đúng là một nguồn thông tin lôi cuốn đấy ư?”

“Mẹ thật đau lòng phải làm thế này, nhưng mẹ thà để con xem những bức ảnh ấy lần đầu ở đây. Mẹ sẽ ngồi yên đây chờ con. Đi đi.”

Brooke nhìn mẹ mình và thấy rõ nỗi đau khổ hằn trên mặt bà. Cô tự đẩy mình đứng lên khỏi đi văng, cố gắng gạt đi những cảm giác sợ hãi và khiếp đảm đang dâng trào. Quãng đường từ phòng khách đến phòng ngủ của mẹ cô tưởng như vô tận, nhưng trước khi cô kịp nhận ra mình đang làm gì thì cô đã ngồi xuống mép giường rồi. Trang bìa tạp chí là khuôn mặt Justin Timberlake và Jessica Biel tươi cười với một đường xé lởm chở chính giữa. Hàng tít “Chấm hết rồi!” nổi bật màu đỏ tươi chạy tràn từ bên này sang bên kia phía trên khuôn hình.

Được an ủi bởi thực tế là Julian chưa đủ quan trọng để được lên trang bìa, Brooke giở sang phần mục lục, định bụng lướt qua các tiêu đề. Nhưng điều đó là thừa. Ngay trên đầu trang đó, chiếm một khoảng lớn hơn cần thiết là bức ảnh Julian ngồi bên một bàn ngoài vườn ở Chateau Marmont. Cô gái ngồi ngay cạnh anh gần như bị chậu cây to lớn che khuất, nhưng có thể thấy nét mặt nhìn nghiêng của cô ta vì cô ta đang ngả sang Julian, đầu cô ta nghiêng nghiêng và miệng hé mở, cứ như họ đang sắp sửa hôn nhau vậy. Anh đang cầm một cốc bia trên tay và phô lúm đồng tiền với cô gái. Brooke cảm thấy bụng cuộn lên như muốn ói, và liền sau đó đau đớn nhận ra rằng những tạp chí như thế này còn lâu mới phí phạm những bức ảnh gây tai tiếng nhất của họ trên trang mục lục. Vẫn còn chưa đến thứ tồi tệ nhất.

Cô hít một hơi sâu rồi giở sang trang mười tám. Bất kỳ người phụ nữ nào nói rằng phải mất một lúc mới hiểu được những điều khủng khiếp thì hiển nhiên là họ chưa bao giờ đối mặt với bức ảnh chồng mình đang quyến rũ một người đàn bà khác được in tràn suốt trang đúp. Không tốn chút hơi sức nào cô cũng thấy ngay một phiên bản khác của bức ảnh đầu tiên, chỉ có điều trong bức này Julian dường như đang chăm chú lắng nghe cô gái kia thì thầm gì đó bên tai anh. Trên bức ảnh có lưu thời gian chụp là 11 giờ 38 đêm. Bức tiếp theo thời gian chụp in dấu đỏ chói 12 giờ 22 phút đêm, phô ra cảnh anh ngả đầu ra phía sau cười ngất; cô gái cũng cười, và lúc đó lòng bàn tay cô ta ấn mạnh trên ngực anh. Có phải cô ta đang tinh nghịch đẩy anh ra không? Hay chỉ đang lấy cớ để chạm vào anh? Bức thứ ba và là bức cuối cùng ở trang bên trái là bức tệ nhất: nó cho thấy cô gái kia ép sát người vào Julian, đang nhấp ly gì đó giống như rượu sâm banh đỏ. Julian vẫn một tay giữ cốc bia, nhưng tay kia dường như đang luồn dưới lớp váy của cô gái. Nhìn tư thế khuỷu tay anh thì có thể nói rằng anh không sờ soạng gì khác ngoài đùi non của cô ta, nhưng không thể phủ nhận rằng cả bàn tay và cổ tay anh bị lớp vải che khuất hoàn toàn. Julian nheo mắt với cô gái và ban cho cô ta nụ cười tinh nghịch mà Brooke mê mẩn trong khi cô ả kia nhìn anh đắm đuối qua cặp mắt nâu to. Bức này lưu thời gian chụp là 1 giờ 3 phút sáng.

Và rồi đến lá bùa ma thuật, mà hiển nhiên là vầng hào quang chiến thắng của Last night. Ở mặt trang bên phải là một bức ảnh in phủ hết cả lề trang có lẽ phải bằng cỡ một bảng dán thông báo. Thời gian lưu trên ảnh là 6 giờ 18 sáng. Và nó phô ra cô gái đó, mặc đúng chiếc đầm màu xanh xỉn như vài giờ trước đó, đang bước ra khỏi một phòng bungalow bên cạnh bể bơi. Tóc cô ta rối thảm hại và cả người cô ta toát ra vẻ vừa qua một đêm cật lực. Cô ta ghì chặt chiếc túi trước ngực như thể đang che giấu nỗi ngạc nhiên khi thấy ánh đèn flash, và mắt cô ta mở lớn có vẻ choáng, nhưng cũng ẩn chứa vẻ gì khác nữa. Tự hào ư? Thành công ư? Dù là vẻ gì đi chăng nữa nhưng nhất định không phải vẻ hổ thẹn.

Brooke không thể đừng xem kỹ từng bức ảnh như một nhà khoa học quan tâm nghiên cứu một mẫu vật để dò tìm manh mối, dấu hiệu và chi tiết của nó. Mất thêm vài phút tởm lợm nữa, nhưng sau khi nhìn chăm chú vào bức ảnh cuối cùng, Brooke đã hiểu ra điều gì làm cô đau lòng nhất. Cô gái kia không phải một nữ diễn viên, người mẫu nổi tiếng hoặc ngôi sao nhạc pop nào cả, chí ít là trong chừng mực mà Brooke biết. Trông cô ta tầm thường. Cô ta có mái tóc nâu đỏ rũ rượi và hơi quá dài, mặc chiếc đầm xanh chẳng có cá tính gì, và dáng dấp người ngợm chẳng có gì đáng nhớ – tầm tầm đến kinh ngạc – cái dáng làm cho Brooke suýt nghẹn thở khi cô nhận ra: cô gái đó có phần nào giống chính cô. Từ trọng lượng thừa khoảng hai, ba cân cho đến đôi mắt trang điểm nghiệp dư đến đôi xăng đan không hợp mốt (gót hơi thô để đi chơi buổi tối và da hơi quá sờn), người tình một đêm ở Chateau của Julian trông cứ như là chị em gái của Brooke. Và đau nhất là Brooke khá chắc rằng người ta sẽ nghĩ cô còn hấp dẫn hơn cô ta.

Sự việc này thật quá kỳ cục. Nếu chồng mình định ngoại tình với người lạ nào đó mà anh ta gặp ở một khách sạn tại Hollywood, lẽ nào anh ta không thể chí ít cũng vì sĩ diện mà chọn một ai đó gợi tình ư? Hoặc tối thiểu là một ai đó toàn đồ giả và rẻ tiền một tí chứ? Đâu rồi những bộ ngực bơm to vật và chiếc quần jean bó sát người? Và nước da rám nắng nhờ thuốc phun từ bình xịt và những lọn tóc highlight tốn năm trăm đô la nữa? Làm sao mà cô ta lại lọt được vào Chateau kia chứ? Brooke lăn tăn. Có lẽ một nhạc sĩ nổi tiếng không phải lúc nào cũng có thể kiếm được một cô người mẫu tầm cỡ Gisele (1), nhưng chẳng lẽ chồng cô không thể kiếm được ai đó trông khá hơn vợ của anh hay sao? Brooke ném cuốn tạp chí sang bên với vẻ ghê tởm. Tập trung vào điều lố bịch là bị chồng mình ngoại tình với một con bé giống như bản sao kém chất lượng của mình còn dễ chịu hơn là thừa nhận cái phầnngoại tình có thực kia.

(2) Gisele Caroline Bundchen (1980): siêu mẫu người Brazil và diễn viên điện ảnh không chuyên, kiêsứ thiện chí của Liên Hiệp Quốc trong Chương trình Môi trường.

“Con có sao không?” Giọng của mẹ cô làm cô ngạc nhiên. Bà Green đứng dựa vào khung cửa, mặt bà vẫn còn nguyên nét đau buồn lúc trước.

“Mẹ nói đúng đấy,” Brooke nói. “Những thứ chẳng hay ho gì để mà xem trên chuyến tàu Amtrak về nhà con sáng mai cả.”

“Mẹ rất tiếc, con yêu ạ. Mẹ biết ngay lúc này có vẻ bất khả thi, nhưng mẹ nghĩ con cần phải nghe Julian giải thích.”

Brooke khịt mũi. “Mẹ định nói là nghe cái gì đó đại loại như ‘Em yêu, lẽ ra anh đã phải về nhà với em đêm đó nhưng thay vì thế anh uống say tới bến và ngủ với cô em sinh đôi kém duyên dáng hơn của em! Ồ, mà anh chỉ tình cờ bị chộp vào ảnh lúc đang làm chuyện đó mà thôi!’ hả mẹ?” Brooke nghe thấy cơn giận trong giọng nói của mình, tràn đầy mỉa mai châm biếm, và cô ngạc nhiên vì không cảm thấy muốn khóc.

Bà Green thở dài và ngồi lên giường với cô. “Mẹ không biết, con yêu à. Chắc chắn nó phải làm khá hơn thế chứ. Nhưng chúng ta hãy làm rõ một điều: cái thứ đĩ thõa ấy không phải là chị em sinh đôi với con gì hết cả. Nó chỉ là một đứa con gái đáng khinh nào đó nhảy bổ vào chồng con thôi. Con trên tầm nó về mọimặt.”

Tiếng bài hát “For the Lost” của Julian vang lên từ phòng bên. Mẹ Brooke nhìn cô dò hỏi.

“Nhạc chuông điện thoại của con đấy mà,” Brooke nói và đứng dậy. “Con vừa tải nó về vài tuần trước. Bây giờ con lại phải mất cả đêm để tìm cách gỡ nó ra khỏi máy.”

Cô định vị được máy của cô trong phòng ngủ dành cho khách và thấy Julian đang gọi. Cô muốn lờ đi không trả lời anh nhưng rồi không thể.

“Chào,” cô vừa nói vừa ngồi xuống cùng một chỗ như trước trên chiếc giường này.

“Brooke! Chúa ơi, anh đã phát hoảng cả lên. Sao em không trả lời điện thoại của anh? Thậm chí anh còn không biết em đã về được đến nhà chưa đấy.”

“Em không về nhà, em đang ở chỗ mẹ em.”

Cô nghĩ mình nghe thấy tiếng rủa thầm và rồi anh nói, “Mẹ em á? Anh tưởng em bảo em về nhà?”

“Ờ, vâng, em đã định thế cho đến lúc Nola báo cho em biết rằng căn hộ của mình bị bao vây.”

“Brooke à?” Cô nghe tiếng còi xe kêu ở phía anh. “Mẹ nó chứ, chúng ta suýt bị đâm vào đít. Cái gã đằng sau chúng ta làm sao thế nhỉ?”

Rồi, với cô: “Brooke à? Xin lỗi, anh đang chết dở ở đây rồi.”

Cô chẳng nói gì.

“Brooke…”

“Gì cơ?”

Một khoảng lặng trước khi anh cất tiếng, “Xin hãy nghe anh giải thích.”

Lại thêm một khoảnh khắc im lặng nữa. Cô biết anh đang mong cô nói gì đó về những bức ảnh, nhưng cô không thể làm anh hài lòng được. Tình trạng này tình cờ lại gây khó chịu theo một cách riêng. Thật đáng buồn biết bao khi phải chơi cái trò giấu giếm cảm giác với chính đức lang quân của mình.

“Brooke à, anh…” Anh ngừng lại húng hắng. “Anh, ờ, thậm chí anh không thể hình dung được là phải khổ sở đến mức nào khi nhìn những bức ảnh đó. Chắc hẳn phải vô cùng, cực kỳ kinh khủng…”

Tay cô nắm chặt điện thoại đến mức cô sợ mình sẽ bóp nát nó, nhưng cô không thể bắt mình nói được câu nào. Bỗng nhiên, cổ họng cô tắc nghẹn và những giọt lệ bắt đầu tuôn tràn trên mặt cô.

“Và tối qua lúc trên thảm đỏ cái bọn khốn kiếp bên báo chí kia đưa ra những câu hỏi đó nữa…” Anh lại húng hắng ho và Brooke tự hỏi không biết anh hắng giọng hay chỉ vì anh bị cảm. “Đối với anh điều đó thật tàn tệ, và anh chỉ có thể hình dung ra được rằng nó độc ác đến mức nào đối với em, và…”

Anh ngừng nói, hiển nhiên là đợi cô nói gì đó để ngăn anh lại, nhưng cô không thể thốt nên lời qua hàng nước mắt âm thầm.

Họ cứ ngồi như thế trọn một phút nữa, có thể là hai, rồi anh nói, “Em yêu, em khóc đấy à? Ôi Rook ơi, anh rất, rất xin lỗi.”

“Em đã thấy những bức ảnh đó,” cô thì thào, rồi ngừng lại. Cô biết cô phải hỏi, nhưng một phần trong cô cứ nghĩ thà rằng chẳng biết còn hơn.

“Brooke à, những bức ảnh ấy trông tệ hơn là việc thực.”

“Đêm đó anh đã ngủ với con bé ấy phải không?” cô hỏi. Miệng cô như phủ đầy bông.

“Không phải như em nghĩ đâu.”

Im lặng. Sự yên lặng trên điện thoại dường như vô tận. Cô chờ đợi và cầu mong anh nói rằng đó là sự hiểu lầm ghê gớm, một vụ dàn dựng, một mánh khóe của giới truyền thông mà thôi. Thay vì thế, anh chẳng nói một lời.

“Ờ, thôi được,” cô nghe thấy mình đang nói. “Thế cũng quá đủ để giải thích cho sự việc ấy rồi.” Hai từ cuối của cô

“Không! Brooke, anh… anh không có ngủ với cô gái ấy. Anh thề với em đấy.”

“Cô ta rời khỏi phòng anh lúc sáu giờ sáng kìa.”

“Anh khẳng định với em, Brooke ạ, bọn anh không có ngủ nghê gì với nhau đâu.” Nghe như anh đang quẫn và giọng anh khẩn nài.

Và rồi rốt cuộc cô cũng hiểu ra. “Tức là anh không làm tình với cô ta, nhưng đã xảy ra điều gì khác, phải vậy không?”

“Brooke…”

“Em cần phải biết điều gì đã xảy ra, Julian.” Cô chỉ muốn nôn mửa vào nỗi kinh tởm phải nói chuyện với chồng mình theo kiểu này, đây là cái cách hiểm hóc kỳ cục để hỏi “anh đã xuống đến cái đáy nào rồi?”

“Chỉ mới cởi quần áo thôi mà, nhưng rồi bọn anh ngủ thiếp đi mất. Chẳng có gì xảy ra cả, anh thề với em đấy, Brooke.”

Chỉ mới cởi quần áo thôi mà. Đó là một cách diễn đạt lạ lùng. Rất đỗi mơ hồ. Cô cảm thấy nỗi tức giận dâng lên đầy cổ khi tưởng tượng ra cảnh Julian trần truồng nằm trên giường với người khác.

“Brooke? Em còn đó không?”

Cô biết rằng anh đang nói, nhưng không một lời nào của anh lọt vào đầu cô cả. Cô đưa điện thoại ra xa khỏi tai và nhìn lên màn hình; ảnh Julian với khuôn mặt anh áp sát vào con Walter đang chằm chằm nhìn lại cô.

Cô ngồi trên giường thêm mười giây nữa, có thể là hai mươi, nhìn bức ảnh Julian và nghe giọng anh lúc lên lúc xuống. Cô hít một hơi sâu, đưa điện thoại kề vào môi mình và nói: “Julian, em cúp máy đây. Xin đừng gọi lại cho em nữa. Em muốn được một mình.” Trước khi mất hết tinh thần, cô tắt máy, gỡ pin ra, và tống cả hai thứ riêng rẽ vào ngăn tủ đầu giường. Đêm nay sẽ không có chuyện trò gì nữa cả.

15

Đâu phải kẻ nước mắt như mưa

“Cô có chắc không muốn chúng tôi vào nhà không, dù chỉ là vài phút thôi?” Michelle hỏi và đưa mắt nhìn dãy xe SUV với cửa kính tối màu xếp hàng dài suốt dãy phố bên ngoài cửa vào tòa nhà nơi Brooke sống.

“Em chắc đấy,” Brooke trả lời, cố gắng cho giọng mình nghe dứt khoát. Hai giờ đồng hồ cùng anh cô và Michelle chạy xe từ nhà mẹ cô về New York đã cho cô thừa thãi thời gian cập nhật cho họ về tình hình của Julian, và khi đến Manhattan cũng là lúc họ bắt đầu hỏi những câu về Julian mà cô chưa sẵn sàng trả lời.

“Sao không để bọn anh giúp em đi qua cửa trước thôi nhi?” Randy hỏi. “Lúc nào anh cũng muốn đấm đá một gã săn ảnh.”

Cô nghiến răng rồi mỉm cười. “Cảm ơn anh chị, nhưng em có thể tự xử lý được việc này. Có lẽ bọn họ ngồi đợi đây từ lúc diễn ra lễ trao giải Grammy và em không nghĩ họ sẽ sớm bỏ đi đâu.”

Randy và Michell nhìn nhau đầy vẻ nghi ngại, vì vậy Brooke nhấn mạnh thêm. “Em nói thật đấy, hai anh chị ạ. Anh chị còn phải đi ít nhất ba tiếng đồng hồ nữa mà đã muộn rồi đấy, vì vậy anh chị đi luôn thì hơn. Em sẽ đi bộ qua dãy phố này, phớt lờ họ đi khi họ nhảy ra khỏi xe, và luôn ngẩng cao đầu. Thậm chí em sẽ không nói cả ‘miễn bình luận

Randy và Michelle đang trên đường đi dự một đám cưới ở Berkshires và dự định đến đó trước một vài ngày trong chuyến đi đầu tiên không đem theo con nhỏ. Brooke liếc trộm vòng eo săn chắc rất n tượng của Michelle một cái và lúc lắc đầu vì ngạc nhiên. Đó chẳng phải là điều kỳ diệu ư, đặc biệt là khi thời gian thai nghén đã thay thế thân hình thon thả rắn chắc của chị trước đây bằng cái dáng thù lù mập ú không còn chỗ nào phình ra thắt vào ở giữa eo và ngực hoặc giữa eo và đùi nữa. Brooke tưởng phải mất vài năm Michelle mới lấy lại được dáng, nhưng chỉ bốn tháng sau khi sinh bé Ella trông dáng chị đã đẹp hơn bao giờ hết.

“Ờ, được rồi…” Randy nói và nhướng mày lên. Anh hỏi Michelle xem chị có muốn chạy vào căn hộ của Brooke để dùng nhà vệ sinh không.

Brooke chưng hửng. Cô đang rất muốn có được vài phút riêng cho mình trước khi Nola đến và hiệp cật vấn thứ hai bắt đầu.

“Không, em ổn,” Michelle trả lời và Brooke thở phào.“Nếu đường cứ kẹt như thế này thì hẳn là chúng tôi nên đi thôi. Cô chắc là cô sẽ ổn đấy chứ?”

Brooke cười tươi và nhoài sang ghế bên cạnh ôm Michelle. “Em cam đoan đấy. Em còn hơn cả ổn ấy chứ. Anh chị cứ tập trung vào việc ăn và ngủ càng nhiều càng tốt nhé, được không?”

“Bọn anh có nguy cơ sẽ ngủ thẳng một mạch quên cả đám cưới mất,” Randy lẩm bẩm và nhoài người ra khỏi cửa xe bên lái để đón cái hôn của Brooke.

Những ánh đèn flash chớp lóe gần đó. Cái gã đang chụp ảnh từ phía bên kia đường hiển nhiên đã nhìn thấy họ trước tất cả những người khác, mặc dù Randy đã đỗ cách cửa ra vào đến gần một dãy phố. Gã ta mặc áo có mũ màu nước biển cùng quần kaki và chẳng buồn giấu giếm ý định của mình tẹo nào.

“Ôi, anh chàng kia tận lực quá nhỉ? Chả bỏ ph lấy một giây,” anh trai cô nói và nhoài người ra khỏi cửa sổ ô tô để nhìn gã kia cho rõ hơn.

“Thật ra trước đây em đã trông thấy anh ta rồi. Đảm bảo rằng trong vòng bốn tiếng nữa anh sẽ thấy một bức ảnh trên mạng chụp chúng ta đang hôn nhau với cái tít kiểu như ‘Cô vợ bị bỏ rơi không để phí thời gian kiếm bồ mới,’ cô nói.

“Họ có viết anh là anh trai em không nhỉ?”

“Hầu như chắc chắn là không rồi. Và cả sự thật là vợ anh đang ngồi bên cạnh anh trong xe nữa. Thật ra là rất có khả năng họ sẽ gọi đó là một cuộc chơi tay ba.”

Randy cười, nụ cười buồn bã. “Tệ thật, Brooke à. Anh rất tiếc, về mọi chuyện.”

Brooke siết tay anh. “Thôi đừng lo cho em nữa. Hãy lên đường hưởng thụ chuyến đi của anh chị đi!”

“Nếu em cần gì thì hãy gọi cho anh nhé.”

Em sẽ gọi,” cô nói với sự vui vẻ giả tạo hơn là cô nghĩ mình có thể giả vờ được. “Lái xe an toàn anh nhé!” Cô đứng đó vẫy theo cho đến lúc họ rẽ ở góc phố, rồi đi thẳng đến cửa trước. Cô chỉ mới bước chưa được mười bước thì những tay săn ảnh khác – ắt hẳn đã được những ánh đèn flash trước đó mách bảo – dường như từ những chiếc xe SUV bay ngay đến thành đàn ồn ào như chợ vỡ ngoài cửa tòa nhà cô ở.

“Brooke! Tại sao cô không đến dự bất kỳ bữa tiệc sau buổi diễn nào với Julian?”

“Brooke! Cô đá Julian khỏi nhà rồi à?”

“Cô có biết rằng chồng cô đang bồ bịch không?

“Tại sao chồng cô vẫn chưa về nhà?”

Câu hỏi khôn ngoan đấy, cô tự nhủ. Nó khiến cả hai ta đều phải lăn tăn cùng một việc như nhau. Họ la hét và gí máy ảnh vào mặt cô, nhưng cô tránh không chạm mắt với bất kỳ ai trong bọn họ. Vờ như điềm tĩnh mặc dù cô không cảm thấy thế chút nào, cô mở khóa cánh cửa tòa nhà, kéo nó đóng lại sau lưng mình, rồi mở khóa lớp cửa vào hành lang. Những ánh đèn flash vẫn tiếp tục nháy tận đến lúc cửa thang máy đóng lại sau lưng cô.

Căn hộ yên tĩnh một cách lạ thường. Thực lòng mà nói, cô đã tự cho phép mình hy vọng một cách vô vọng rằng Julian sẽ bỏ hết mọi thứ mà bay ngay về nhà để nói chuyện cho ra lẽ. Cô biết lịch làm việc của anh kín hết các ngày và không được phép thay đổi – do là thành viên được chấp thuận trong danh sách đồng nhận thông tin nên sáng nào cô cũng nhận được lịch làm việc hằng ngày, thông tin liên lạc và kế hoạch đi lại của anh qua email – và cô biếtrằng anh tuyệt nhiên không thể hủy bất kỳ cơ hội họp báo nào sau lễ trao giải Grammy mà về nhà sớm hơn vài hôm. Nhưng điều đó cũng không làm thay đổi cái thực tế là dù gì cô cũng mong anh về đến chết đi được. Như hiện thời, theo lịch thì hai ngày nữa anh sẽ hạ cánh ở sân bay JFK, vào sáng thứ Năm, để tham gia thêm một vòng các chương trình trò chuyện trên truyền hình và họp báo ở New York, và cô cố gắng không nghĩ về những gì sẽ xảy ra khi đó nữa.

Cô chỉ vừa mới tắm nhanh và nổ một túi bỏng ngô trong lò vi sóng xong thì chuông cửa reo. Nola và Walter ập vào tiền sảnh bé tẹo với vẻ hồ hởi, bùng nhùng những áo khoác và dây dắt, và Brooke lần đầu tiên trong mấy ngày qua cười ngất khi Walter quăng mình lên cao để cố liếm mặt cô. Khi cô đỡ được nó vào tay, nó tru tréo như con lợn sữa và hôn lên khắp mặt cô.

“Đừng có tưởng bở là tớ cũng chào mừng như thế nhé,” Nola nói và nhăn mặt làm vẻ ghê tởm. Rồi cô nàng dịu đi và ôm Brooke thật chặt, và cùng với Walter, cả ba bọn họ chụm đầu lại như một chiếc lều nhỏ của thổ dân da đỏ ngộ nghĩnh. Nola hôn lên má Brooke và lên mũi Walter rồi đi thẳng đến bếp rót rượu vodka vào ly có đá và thêm một chút nước ép từ quả ô liu.

“Nếu những gì đang diễn ra bên ngoài căn hộ của cậu ngay lúc này đây biểu hiện cho những gì đã xảy ra ở Los Angeles thì tớ nghĩ có lẽ cậu cần cái này,” Nola vừa nói vừa đưa một ly vodka hỗn hợp cho Brooke. Cô ngồi đối diện với Brooke trên đi văng. “Nào… cậu đã sẵn sàng kể cho tớ nghe những gì xảy ra rồi chứ?” cô ta hỏi.

Brooke thở dài và nhấp ly rượu của mình. Thứ chất lỏng đó cay sè, nhưng nó làm cổ họng cô ấm lại và tuột vào dạ dày cô với cảm giác dễ chịu lạ lùng. Cô không thể bắt mình hồi tưởng lại toàn bộ những gì xảy ra một lần nữa, từng thứ từng thứ khốn khổ một, và cô biết rằng dù Nola có thông cảm đấy nhưng cô nàng sẽ chẳng bao giờ hiểu được tường tận cái đêm đó như thế nào đâu.

Chương 26

Vậy nên cô kể cho Nola về đoàn trợ lý đông nhung nhúc, về căn phòng suite lộng lẫy trong khách sạn, về bộ đầm màu vàng hiệu Valentino. Cô làm cô bạn cười ngất với câu chuyện về nhân viên bảo vệ của Neil Lane và ba hoa về đầu tóc và móng chân móng tay cô hoàn hảo ra sao. Cô đề cập qua quýt chuyện Margaret gọi điện, nói rằng các lãnh đạo bệnh viện nổi điên vì quả thật cô đã nghỉ làm nhiều quá, và làm tan biến vẻ bàng hoàng trên mặt Nola bằng một tràng cười rồi nhấp thêm một hớp rượu. Cô mô tả chỉ tiết rất xác thực về tấm thảm đỏ (“nóng hơn tớ tưởng nhiều – trừ phi ta đang ở đó, ta không thể nhận thấy có bao nhiêu ngọn đèn đang rừng rực chiếu xuống”) và các ngôi sao trông ra sao khi nhìn trực tiếp (“hầu hết họ gầy hơn so với trong ảnh, và nhìn chung là già hơn”). Cô trả lời những câu hỏi của Nola về Ryan Seacrest (“lôi cuốn và đáng yêu, nhưng cậu biết rằng tớ là người hâm mộ và biện hộ cho Seacrest mà”), về John Mayer có đủ dễ thương trong đời thực để xứng đáng có tất cả những phụ nữ mà anh ta đã từng qua lại không (“tớ thực lòng nghĩ rằng Julian dễ thương hơn, mà bây giờ tớ mới nghĩ ra rằng vẻ dễ thương đó thực ra không báo trước điềm gì hay cả”) và đưa ra một nhận xét chẳng đâu vào đâu về việc Taylor Swift trông xinh hơn hay xấu hơn Miley Cyrus (“tớ vẫn không chắc mình có thể phân biệt nổi họ không nữa”). Vì lý do nào đó mà chính cô cũng không hiểu, cô đã cố ý lược đi không kể về cuộc gặp gỡ Layla Lawson, những cô gái trong phòng vệ sinh và bài lên lớp của Carter Price.

Điều mà cô giấu Nola là lúc cô gác máy điện thoại sau khi bị sa thải cô đã cảm thấy đau khổ đến mức nào. Cô không kể chỉ tiết rằng Julian đã bàng quan thế nào khi anh nói với cô về những bức ảnh đó, và sự tập trung của Julian và việc “kiểm soát ảnh hưởng của chúng” và “giữ vững quan điểm” đã làm cô tức giận hết mức ra sao. Cô bỏ qua sự việc khi họ bước lên tấm thảm đỏ các tay săn ảnh đã bám theo họ với những câu hỏi bẽ bàng về những bức ảnh kia và gào lên những câu sỉ nhục với hy vọng làm họ quay mặt về phía ống kính. Làm sao cô có thể kể cho bất kỳ một ai rằng cô đã cảm thấy thế nào khi vừa nghe Carrie Underwood hát bài “Before He Cheats” (Trước khi anh ta lừa dối) vừa lăn tăn không hiểu có phải mọi người trong khán phòng không trừ một ai đều đang nhìn chằm chằm vào hai vợ chồng họ và thầm cười nhạo không – và rồi cố không làm ra vẻ mặt lạnh như bom khi Carrie hát đến đoạn điệp khúc “Vì lần sau nếu anh ta lừa dối/ Bạn biết rằng sẽ không phải là tôi”.

Cô lược bớt phần nức nở trên xe lúc ra sân bay và cầu mong Julian sẽ van nài mình ở lại hoặc cấm tiệt không cho cô rời khỏi đó, và sự phản đối lừng khừng và miễn cưỡng của anh đáng giận đến mức nào. Brooke không thể thú nhận rằng cô là người cuối cùng lên máy bay với hy vọng mong manh rằng Julian sẽ chạy như bay đến cổng vào, y như trong phim ấy, năn nỉ cô ở lại, hay là khi rốt cuộc cô bước vào trong khoang và nhìn cánh cửa máy bay đóng lại sau lưng mình, cô cảm thấy căm giận anh ra sao vì đã để cho cô ra đi còn hơn bất kỳ tội lỗi ngớ ngẩn nào mà anh đã phạm phải trước đó.

Cuối cùng khi cô kể xong, cô quay lại nhìn Nola với vẻ chờ đợi. “Tóm tắt thế đã được chưa?”

Nola chỉ lắc đầu. “Thôi đi Brooke. Câu chuyện thật là gì nào?”

“Chuyện thật ư?” Brooke cười to, nhưng giọng cười nghe buồn bã và khốn khổ. “Chuyện thật thì cậu có thể đọc trên trang mười tám tạp chí Last night số ra tuần này.” Walter nhảy lên đi văng và ghếch cằm lên đùi Brooke.

“Brooke này, liệu cậu có nghĩ rằng có một cách giải thích hợp tình hợp lý chưa?”

“Càng lúc càng khó đổ lỗi cho các báo lá cải khi mà thậm chí cả chồng mình cũng khẳng định điều đó.”

Mặt Nola biểu hiện nỗi sửng sốt. “Julian đã thừa nhận…”

“Anh ấy đã thừa nhận rồi.”

Nola đặt ly rượu của mình xuống và nhìn chòng chọc vào Brooke.

“Tớ nghĩ câu nói chính xác của anh ấy là ‘chỉ mới cởi áo thôi mà.’ Kiểu như anh ấy không hiểu làm sao lại xảy raviệc đó, nhưng việc ‘cởi quần áo’ là có.”

“Ôi trời!”

“Anh ấy khẳng định rằng anh ấy không ngủ với con bé kia. Cứ như là tớ phải tin vào điều ấy vậy.” Điện thoại di động của cô reo nhưng cô lập tức tắt chuông đi. “Ôi Nola, tớ không thể gạt cái hình ảnh hai người bọn họ trần truồng bên nhau ra khỏi đầu! Mà cậu muốn biết phần kỳ cục nhất hả? Sự thực là cái vẻ tầm thường của con bé đó làm tớ cảm thấy tệ hơn. Ờ, anh ấy thậm chí còn chẳng có quyền rêu rao rằng mình quá quá say và cô người mẫu gợi tình nào đó tự động ngã vào giường anh ấy nữa cơ.” Cô giơ cuốn tạp chí Last night lên và huơ huơ nó. “Ý tớ là, con bé là loại tầm tầm. Là cho điểm cao nhất rồi đây! Và đừng có quên cái sự thực là anh ấy đã dành cả buổi tổi để ve vãn nó. Quyến rũ nó. Cậu còn mong tớ tin là anh ấy không ngủ với nó thật ư?”

Nola nhìn xuống.

“Thậm chí dù anh ấy có không thực hiện việc đó thì rành rành là anh ấy đã cố gắng làm việc đó rồi còn gì.” Brooke đứng lên và đi tói đi lui trong phòng. Cùng một lúc cô cảm thấy vừa kiệt sức, vừa căng thẳng đầu óc vừa ghê tởm. “Anh ấy đang bổ bịch, hoặc đang thích bố bịch. Có là con ngốc thì tớ mới không thừa nhận sự thật này.”

Nola vẫn im lặng.

“Bọn tớ hiếm lúc gặp nhau, và mỗi khi gặp nhau là bọn tớ cãi lộn. Bọn tớ hầu như không còn ngủ nghê với nhau nữac nào đi lưu diễn là anh ấy luôn luôn ở đâu đó có gái gú và nhạc nhẽo ở đầu dây bên kia, và tớ thậm chí chả bao giờ biết được đó là đâu nữa. Đã có quá nhiều tin đồn. Tớ biết mỗi người vợ bị phụ tình trên đời này đều muốn tin rằng hoàn cảnh của cô ta khác hẳn, nhưng có họa là điên tớ mới nghĩ rằng điều này không thể xảy ra với tớ được.” Cô thở hắt ra và lắc đầu. “Chúa ơi, bọn tớ giông hệt cha mẹ tớ. Tớ luôn tin rằng bọn tớ sẽ khác, mà bây giờ bọn tớ thế này đây…”

“Brooke à, cậu cần phải nói chuyện với anh ấy.”

Brooke giơ cả hai tay lên trời. “Tớ không muốn gì hơn, nhưng anh ấy đang ở đâu? Chén sushi ở Tây Hollywood trước khi tham gia chương trình trò chuyện đêm khuya ư? Chả phải rất khó mà lờ đi được cái thực tế đơn giản nhỏ nhặt là nếu anh ấy thực lòngmuốn thì ngay lúc này anh ấy đã có mặt ở đây rồi sao?”

Nola khuấy ly rượu của mình và dường như nghĩ ngợi về việc đó. “Anh ấy có thể làm thế không?”

“Tất nhiên là anh ấy có thể quá đi chứ! Anh ấy đâu phải là tổng thống, anh ấy đâu có đang phẫu thuật một ca nguy ngập, và anh ấy cũng đâu có đang hưóng dẫn tàu con thoi từ không gian hạ cánh an toàn xuống đất. Anh ấy là một ca sĩ, trời ạ, và tớ nghĩ rằng anh ấy có thể tìm ra cách chứ.”

“Thế thì, bao giờ anh ấy sẽvề?”

Brooke nhún vai và gại gại lên cổ VValter. “Ngày kia. Không phải vì tớ nhé, xin cậu nhớ cho. New York đã được lên lịch sẵn rồi. Hiên nhiên là chuyện hôn nhân của ta có tan vỡ thì cũng chẳng đáng thêm lây một dòng trong lịch trình.”

Nola đặt ly rượu của mình xuống và quay về phía Brooke. “Hôn nhân của cậu tan vỡ á? Có đúng đó là việc đang diễn ra ở đây không đây?”

Câu nói đó lơ lửng trên không. “Tớ không biết, Nola à. Tớ thực lòng hy vọng là không phải thế. Nhưng tớ không biết bọn tớ làm sao mà vượt qua được đây.”

Brooke cố nén cơn giận đang tràn ngập trong cô. Mặc dù trong vài ngày qua cô cứ nói suốt là “cần có thời gian”, “cần có khoảng cách” và “tìm hiểu mọi lẽ”, cô vẫn chưa hề cho phép bản thân mình thực sự cân nhắc cái khả năng là cô và Julian sẽ không vượt qua được chuyện này.

“Nghe này, Nola, tớ ghét phải làm điều này, nhưng tớ phải đuổi cậu về thôi. Tớ cần phải ngủ.”

“Tại sao? Cậu đang thất nghiệp mà. Ngày mai cậu có phải làm cái cóc gì đâu?”

Brooke cười to. “Cảm ơn vì sự thông cảm đó nhé. Tớ phải nhắc cậu là tớ đâu có thất nghiệp, chỉ là bán thất nghiệp thôi. Tớ vẫn còn hai mươi giờ làm việc mỗi tuần tại trường Huntley nữa kìa.”

Nola rót thêm cho mình một chút vodka nữa và lần này chẳng buồn cho thêm nước ép ô liu. “Tận chiều mai cậu mới phải đến trường cơ mà. Có thật là cậu cần đi ngủ ngay bây giờ không?”

“Không, nhưng tớ cần vài giờ để khóc như mưa trong buồng tắm, cố kiềm chế để đừng vào Google mà tìm hiểu về con bé ở Chateau, và rồi khi thể nào cũng làm việc đó tớ sẽ khóc cho đến lúc ngủ thiếp đi,” Brooke trả lời. Cô đang nói đùa, hiển nhiên là thế, nhưng giọng cô chẳng có vẻ là đang đùa gì cả.

“Kìa Brooke…”

“Tớ đùa đấy. Thật ra tớ ‘đâu phải kẻ hay khóc như mưa trong buồng tắm’. Vả lại, chắc tớ sẽ tắm bồn.”

“Tớ không thể bỏ mặc cậu trong tình trạng này được.

“À nếu thế thì cậu ngủ trên đi văng nhà tớ nhé, vì tớ định ngủ trên giưòng rồi. Nói nghiêm túc đấy, Nola, tó thực sự không sao cả. Tớ nghĩ tớ cần chút thời gian ở một mình. Mẹ tó đã ý tứ đến lạ lùng, nhưng tớ vẫn chẳng có lây một giây nào được một mình cả. Chẳng phải là vì sẽ không có lúc nào khác để ở một mình…”

Phải mất thêm mười phút để thuyết phục Nola đi về, và cuối cùng cô nàng cũng chịu, nhưng Brooke không cảm thấy nhẹ lòng như đã tưởng. Cô tắm bồn xong, mặc bộ pyjama vải bông ấm áp nhất và khoác chiếc áo choàng trong nhà sờn cũ nhất của mình rồi trèo lên chốc đống chăn nệm, lôi cả laptop vào giường. Khi mới cưới hai vợ chồng cô đã nhất trí không bao giờ đặt vô tuyến toong phòng ngủ – điều mà họ cũng áp dụng cả với máy tính nữa – nhưng xét tình hình là Julian chẳng thò mặt về nhà, thì cô cảm thấy cũng chẳng hề hâh gì nêu tải xuống bộ phim27 Dresses hoặc phim gì đó cũng cảm động lãng mạn tương tự rồi đắm minh vào đó. Cô định mang một ít kem vào nhưng rồi kết luận rằng kiểu đó có vẻ Bridget Jones (1) quá.Bộ phim chứng tỏ rất có tác dụng làm sao nhãng nôi buồn, chủ yêu là do nguyên tắc của cô chỉ chăm chú vào màn hình và không cho phép đầu óc suy nghĩ vẩn vơ, nhưng ngay khi hết phim, cô phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Thật ra là hai.

(1) Bridget Jones: nữ nhân vật chính trong phim Nhật ký tiểu thư Jones có nếp sống lôi thôi cẩu thả.

Quyết định tai hại thứ nhất của cô là nghe hộp thư thoại của mình. Phải mất gần hai mươi phút để nghe hết ba mươi ba tin nhắn đến từ ngày diễn ra lễ trao giải Grammy. Sự chuyển biên từ hôm Chủ nhật, khi gia đình và bạn bè gọi để chúc cô may mắn, cho đến ngày hôm nay – khi mọi tin nhắn nghe như cuộc gọi chỉa buồn – thật lạ lùng. Phần lớn tin nhắn thoại là của Julian và đều toát lên một ý nhiệt thành là “anh có thể thanh minh được”. Mặc dù những tin đó khá là cầu khẩn, nhưng rõ là chẳng có tin nào kèm theo câu “Anh yêu em” cả. Mỗi người trong gia đình cô: Randy, cha cô, Michelle và Cynthia đều có tin nhắn đề xuâìt giúp đỡ và an ủi cô; bốn tin từ Nola vào những thời gian khác nhau để hỏi xem những gì đang diễn ra và cập nhật thông tin về con Walter; và một tin thoại từ Heather, nhà tư vân ở trường Huntley mà cô chạm trán ở tiệm bánh ngọt Ý. Còn lại là tin nhắn của các bạn cũ, đồng nghiệp (cựu!) và những người quen biết tình cờ, và tin nào nghe cũng như có ai vừa mới chết vậy. Dù rằng trước khi nghe những tin thoại đó cô chưa hề thấy muốn khóc, nhưng khi nghe xong cô cảm thấy như có cục nghẹn trong cổ.

Cái hành động nghiệp dư thứ hai của cô, và chắc hẳn là tệ hơn cái thứ nhất, là vào Facebook. Cô phỏng đoán rằng bạn bè của cô nhiều người hẳn đã đưa thông tin cập nhật đầy hào hứng về buổi biểu diễn của Julian lên mạng – không phải ngày nào cũng có ai đó mà họ quen biết từ thời trung học hay đại học biểu diễn ở lễ trao giải Grammy. Điều mà cô không đoán trước, có lẽ do ngây thơ, là những sự khích lệ giội như mưa xuống phía cổ: tường của cô đầy những thứ như “Cháu rất mạnh mẽ, cháu sẽ vượt qua được lúc này” từ mẹ của một người bạn cô, cho đến “điều này xảy ra chỉ để cho thấy rằng tất cả đàn ông là bọn khôn kiếp. Đừng lo thưa cô A., toàn thể chúng em đều đứng về phía cô!!!” từ Kaylie. Ở bất kỳ một hoàn cảnh nào khác ít bẽ bàng hơn, chắc hẳn cảm nhận được nhiều tình yêu và sự khích lệ đến thế phải là điều tuyệt lắm, nhưng lúc này chỉ gây ra thuần một nỗi tủi hồ mà thôi. Cùng với nó là bằng chứng không thể bàn cãi được rằng nỗi khốn khồ của riêng cô đang bị phơi bày rất công khai, và không chỉ với những người lạ. Từ một góc độ nào đó mà cô không lý giải được, nghĩ đến việc đông đảo những người Mỹ không biết mặt biết tên đang săm soi những bức ảnh chụp chồng cồ và con bé ở Chateau còn dễ chịu hơn cái giây phút mà cô nhận ra rằng cả các bạn, gia đình, đồng nghiệp và những người quen của mình cũng thế, cảm giác như hết chịu nổi.

Liều thuốc ngủ Ambien nặng gấp đôi mà cô uống phòng xa đêm đó đủ để làm cô say lảo đảo và choáng váng dến tận hôm sau nhưng không đủ mạnh để làm cô ngủ mê mệt như cô rất thèm được thế. Buổi sáng và buổi trưa qua đi trong mụ mị chỉ bị ngắt quãng bởi con Walter và những hồi chuông điện thoại liên miên (nhưng bị phớt lờ), và nếu cô không sợ bị mất cả công việc ở trường Huntley nữa thì cô đã thật sự cân nhắc việc gọi điện đến báo ốm rồi. Thay vì thế, cô buộc mình đi tắm, ăn bánh sandwich với bơ lạc phết lên bánh bột mì xay nguyên cám, rồi đi ra ga tàu điện ngầm rất sớm để đến Khu Thượng Đông lúc ba giờ rưỡi. Cô đến trường sớm mười lăm phút, và sau chỉ một thoáng thích thú ngắm mặt tiền bằng đá phủ dây thường xuân của tòa nhà nguy nga, cô đã nhận thấy một đám huyên náo kinh khủng ở phía bên trái cổng vào.

Đó là một nhóm những tay thợ ảnh và hai người có vẻ là phóng viên (một người cầmro, người kia cầm một cuốn sổ ghi chép) và họ đang vây quanh một phụ nữ tóc vàng nhỏ nhắn mặc một chiếc áo khoác lông cừu dài đến gối, mái tóc búi gọn và vẻ mặt nhăn nhó gớm ghiếc. Những tay nhiếp ảnh đang tập trung chú ý vào người phụ nữ đó đến nỗi không nhận ra Brooke.

“Không, tôi sẽ không nói rằng ở đây có gì là hiềm khích cá nhân cả,” người đàn bà vừa nói vừa lắc đầu. Bà ta lắng nghe một chút rồi lại lắc đầu. “Không, tôi chưa bao giờ giao thiệp với cô ta – con gái tôi không cần đến bất kỳ một sự tư vấn về dinh dưỡng nào cả, thế nhưng…”

Brooke dừng lại lắng nghe một phần giây trước khi cô nhận ra rằng người đàn bà lạ hoắc kia đang nói về chính cô.

“Hãy để tôi nói rằng không phải mình tôi nghĩ rằng cái kiểu gây chú ý như thế này không phù hợp với môi trường của một trường học. Con gái tôi phải tập trung vào môn đại số và tập khúc côn cầu, vậy mà thay vì thế cháu phải trả lời những cuộc điện thoại từ các phóng viên yêu cầu cháu phát biểu ý kiên cho một tờ báo lá cải phát hành toàn quốc. Điều đó không thế chấp nhận được, và đó chính là nguyên nhân vì sao Hội Phụ huynh đang đòi cô Alter phải thôi việc ngay lập tức.”

Brooke há hốc miệng vì kinh ngạc. Người đàn bà đó bắt gặp ánh mắt cô. Khoảng một tá người đang đứng trong vòng đó – giờ cô đã nhìn thấy có hai bà mẹ nữa đang đứng cùng với người đàn bà tóc vàng kia – tất cả đều nhìn vào cô. Tiếng la hét lập tức trỗi lên.

“Brooke! Cô đã bao giờ gặp người phụ nữ xuất hiện trong ảnh cùng với Julian chưa?”

“Brooke, cô sẽ bỏ Julian chứ? Từ đêm Chủ nhật tới giờ cô đã gặp anh ấy chưa?”

“Cô nghĩ thế nào về việc Hội Phụ huynh trường Huntley đòi cô phải thôi việc? Cô có đổ lỗi cho chồng cô về việc ấy không?”

nh tượng này hệt như những gì đã diễn ra trong buổi lễ trao giải Grammy, chỉ có điều lần này thiếu bộ cánh đẹp, ông chồng hoặc sợi dây chăng ngăn cách đám săn ảnh khỏi cô. ơn trời, cô còn có nhân viên bảo vệ của trường, một người đàn ông tốt bụng tuổi trạc bảy mươi, ông khó mà đuổi được năm, sáu người, nhưng dù vậy ông vẫn giơ tay về phía đám đông và ra lệnh cho họ lùi lại, nhắc mọi người nhớ rằng tuy vỉa hè là của công nhưng những bậc tam cầp dẫn lên cửa trước của nhà trường là sở hữu tư nhân. Brooke nhìn ông vẻ biết ơn rồi lao vào bên trong. Cô cảm thấy vừa tức giận vừạ bàng hoàng, chủ yếu là giận mình đã không tiên liệu được trước – vì thậm chí còn không ngờ – rằng toàn bộ cái sự quan tâm không mong muốn tệ hại này sẽ theo cô đến tận trường.

Cô hít một hơi sâu và tiên thẳng đến văn phòng của mình ở tầng trệt. Rosie, trợ lý hành chính lên kế hoạch cho mọi hoạt động có liên quan đến tư vấn, từ bàn mình ngẩng lên nhìn khi Brooke bước vào phòng chờ dẫn vào một dãy phòng là nơi có văn phòng của cô, Heather và ba nhà tư vẩn giáo dục khác. Rosie bao giờ cũng giỏi xía vào việc người khác, nhưng Brooke đoán rằng hôm nay sẽ còn khiếp hơn ngày thường nữa. Cô chuẩn bị tình thần nghe những lời không thể tránh khỏi về những bức ảnh của Julian, về đám đông ngoài kia, hoặc cả hai thứ.

“Kìa Brooke. Khi nào chị giải quyết xong với tất cả cái, ừm, đám điên rồ bên ngoài kia thì cho tôi biết nhé. Rhonda muốn ghé vào vài phút trước khi những cuộc hẹn tư vấn của chị bắt đầu đấy,” Rosie nói với giọng hồi hộp đủ để làm Brooke hồi hộp theo.

“Thật à? Có biết tại sao không?”

“Không,” Rosie đáp, rõ ràng là đang nói dối. “Bà ấy chỉ bảo tôi khi chị đến đây thì báo cho bà ấy biết thôi.”

“Được rồi, tôi có thể cởi áo khoác và kiểm tra máy móc trước không? Hai phút thôi mà?”

Cô bước vào văn phòng, chỉ đủ rộng để kê một chiếc bàn, hai chiếc ghế một giá treo áo, và cô nhẹ nhàng khép cửa lại. Qua lớp kính cửa cô có thể trông thấy Rosie nhấc điện thoại báo với Rhonda là cô đã

Chưa đầy ba mươi giây sau cô nghe tiếng gõ cửa. “Mời vào!” Brooke nói vọng ra, cố gắng làm cho giọng nghe nồng nhiệt. Cô thực lòng quý mến và kính trọng Rhonda, nhưng dù cuộc thăm viếng của bà hiệu trưởng không có chút gì là bất thường cả, cô vẫn mong tránh được bất kỳ cuộc tiếp xúc không cần thiết nào vào ngày hôm đó.

“Tôi mừng vì bà đến đây. Tôi muốn cập nhật cho bà một thông tin về Lizzi Stone,” Brooke nói, hy vọng dẫn dắt câu chuyện bằng cách đưa ra vấn đề của một trong những học sinh mà cô tư vấn. Brooke tiếp tục đưa đẩy. “Tôi không thể tín được là Huấn luyện viên Demichev được giao phó trông nom tình trạng sức khỏe cho những cô gái như thế. Ý tôi là, tôi nghĩ rằng nếu ông ấy đào tạo được những vận động viên Olympic từ số không thì tuyệt quá rồi – tôi không định chơi chữ đâu – nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ có nữ sinh chết vì đói mất thôi.”

“Brooke này,” Rhonda nói, kéo dài giọng một cách bất thường khi gọi tên cô, “tôi cũng muốn nghe điều cô đang nói; có lẽ cô nên viết cho tôi một phiếu ghi nhớ. Nhưng chúng ta cần nói chuyện.”

“Ồ? Mọi việc có ổn không?” cô hỏi mà trống ngực đập thình thình.

“Tôi e là không. Tôi rất tiếc phải nói với cô điều này…”

Vẻ mặt của Rhonda làm cô hiểu ngay. Tất nhiên đó không phải là quyết định của bà, Rhonda bảo thế; bà có thể là hiệu trưởng nhưng bà phải chịu trách nhiệm trước rất nhiều người khác, đặc biệt là với các phụ huynh, những người nghĩ rằng tất cả những sự chú ý của dư luận tới Brooke hiện đang ảnh hưởng không tốt đến trường học. Ai cũng hiểu rằng cô không có lỗi trong chuyện này, rằng tất nhiên cô không thể thích thú với sự soi mói của báo chí được, và chính vì vậy nên họ muốn cô nghỉ việc ít lâu – có lương, tất nhiên rồi – cho đến khi mọi việc lắng xuống.

Lúc Rhonda nói rằng, “Tôi mong cô hiểu rằng đây chỉ là tạm thời thôi, và đó là lối thoát cuối cùng mà không ai trong chúng ta mong muốn cả,” thì Brooke chết điếng. Cô không biện hộ gì với Rhonda rằng người mẹ hằn học đang lôi cuốn báo giới ở ngoài cổng trường kia mới chính là người thu hút sự quan tâm của giới truyền thông chứ không phải cô. Cô cố nín lặng không nhắc cho bà hiệu trưởng nhớ rằng cô chưa bao giờ đề cập đến tên ngôi trường này trong một cuộc phỏng vấn nào và tuyệt đối chưa bao giờ xâm phạm sự riêng tư của học sinh dù là chỉ bằng những câu giải thích về nghĩa vụ của mình với bất kỳ ai ngoài phạm vi bạn bè và gia đình gần gũi với cô. Ngược lại, không hiểu sao cô tự buộc mình trả lời một cách biết điều, cả quyết với Rhonda rằng cô hiểu vấn đề, rằng cô biết đó không phải là quyết định của bà, rằng cô sẽ đi ngay sau khi cô làm xong vài việc lặt vặt đang dở. Chưa đầy một giờ sau, Brooke ngược trở ra phòng chờ với áo khoác chỉnh tề,túi quàng trên vai và chạm trán Heather.

“Kìa, chị đã xong việc của ngày hôm nay rồi à? Tôi ghen với chị đấy.”

Brooke cảm thấy nghẹn lời và ho hắng. “Có vẻ là xong việc của một tương lai đã được dự đoán trước thì đúng hơn.”

“Tôi có nghe nói về những gì xảy ra,” Heather thì thầm mặc dù chỉ có hai người bọn họ trong phòng. Brooke băn khoăn không hiểu sao cô ta đã biết được và rồi nhớ ra rằng những tin đồn lan nhanh thế nào trong một trường trung học phổ thông.

Brooke nhún vai. “Ờ, phải rồi, đó là một phần của thỏa thuận. Nếu tôi là phụ huynh trả học phí bốn mươi ngàn đô la một năm cho con gái tôi học trường này, thì tôi cho rằng tôi sẽ không vui lòng để con tôi bị bọn săn ảnh quấy rầy mỗi lần con bé bước chân ra khỏi trường. Rhonda nói với tôi rằng các phóng viên báo lá cải đã liên hệ với một số em gái thông qua tài khoản Facebook của chúng, họ hỏi các em rằng ở trường tôi là người như thế nào và có bao giờ tôi kể chuyện Julian không. Cô có tưởng tượng được không?” Cô thở dài. “Nếu sự tình thành ra như thế thì ắt hẳn là tôi phải bị sa thải rồi.”

“Đê tiện. Thật là những kẻ đê tiện. Nghe này, Brooke, tôi nghĩ chị cần gặp bạn tôi. Người mà tôi kể với chị có chồng đoạt giải American Idolấy, nhớ không? Tôi nghĩ chẳng mấy ai hiểu được là chị đang phải trải qua những gì đâu, nhưng tin tôi nhé, cô ấy có thể hiểu được điều đó….” giọng Heather nhỏ dần, và cô ta có vẻ lo lắng, dường như cô ta e rằng mình đã thúc giục hăng

Brooke chẳng màng đến việc gặp cô bạn trẻ hơn Heather rất nhiều ở Alabama kia để so đọ những nỗi bất hạnh về chồng, nhưng cô gật đầu. “Chắc rồi, cho tôi địa chỉ email của cô ấy và tôi sẽ bắn cho cô ấy vài dòng.”

“Ồ, khỏi lo đi. Tôi sẽ bảo cô ấy liên lạc với chị nếu chị đồng ý nhé?”

Chắc chắn là không đồng ý rồi, nhưng cô còn biết nói sao đây? Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này trước khi cô chạm trán thêm một ai khác nữa mà thôi. “Được, nghe hay đấy,” cô nói một cách ngần ngại.

Brooke nặn ra một nụ cười và vẫy tay nhẹ rồi vọt ra cửa trước. Cô đi qua một nhóm các em gái ở đại sảnh và một em gọi tên cô. Cô đã định vờ như không nghe thấy, nhưng cô lại không thể phớt lờ đi được. Khi cô quay lại, Kaylie đang tiến về phía cô.

“Thưa cô Alter, cô đang đi đâu thế ạ? Chẳng phải hôm nay chúng ta có hẹn sao? Em nghe nói bên ngoài đang đầy phóng viên.”

Brooke nhìn cô bé, như mọi khi, em đang bồn chồn xoắn những lọn tóc xoăn vào ngón tay, và cô cảm thấy cảm giác có lỗi dâng trào. “Này, cô bé đáng yêu ơi. Có vẻ là tôi sẽ, ờ, tôi sẽ nghỉ một thời gian ngắn.” Khi thấy Kaylie xụ mặt, cô vội nói tiếp. “Nhưng đừng lo, chỉ là tạm thời thôi, tôi chắc đấy, và em đang tiến bộ vượt bậc.”

“Nhưng mà, cô Alter ạ, em không nghĩ rằng…”

Brooke ngắt lời cô bé và ghé lại gần em hơn để những nữ sinh khác không nghe thấy họ. “Kaylie, em đã tiến xa hơn cả cô,” cô nói với nụ cười mà cô hy vọng là trông khích lệ. “Em mạnh mẽ và khỏe khoắn và em biết cách – chắc chắn là giỏi hơn bất kỳ cô gái nào trong trường này – tự chăm sóc bản thân mình. Không những em hòa nhập được với các bạn, mà em còn là một trong những ngôi sao trong vở kịch của trường nữa. Trông em xinh tươi và lạc quan lắm… chết tiệt, tôi không biết liệu mình còn làm thêm được gì cho em nữa không đây.”

Kaylie nhoẻn cười lại với cô và ghé sát vào để ôm cô. “Em sẽ không nói với ai là cô vừa chửi thề đâu,” cô bé nói.

Brooke vỗ vỗ lên cánh tay cô bé và cười thật tươi, mặc dù cô thấy cổ họng thắt lại. “Em bảo trọng nhé. Và nếu cần gì cứ gọi cho cô. Nhưng tin cô đi, em không thoát khỏi cô nhanh thế đâu. Cô sẽ sớm quay về, được chứ?”

Kaylie gật đầu và Brooke cố kìm không khóc. “Mà hãy hứa với cô: đừng có dại mà rửa ruột nữa nhé, được không? Chuyện đó chấm dứt nhé?”

“Chúng em đã thôi rồi ạ,” Kaylie nói với nụ cười trên môi.

Brooke nhẹ vẫy rồi quay về lối ra của tòa nhà, cả quyết băng qua một nhúm phó nháy còn nán lại ngoài đó, họ bắt đầu hò hét, tra hỏi cuống cuồng khi trông thấy cô, và cô không chậm bước lại cho đến khi đặt chân lên đại lộ 5. Cô kiểm tra lại để chắc chắn không một ai bám theo mình rồi cố gắng bắt taxi, một nỗ lực hoàn toàn vô vọng vào lúc bốn giờ chỉều. Sau hai mươi phút chán nản bực bội, cô lên một chiếc xe buýt xuyên thành phố ỏ phố 86 và đi về phía Tây tới bến tàu điện ngầm số 1, ở đó cô sung sướng kiếm được một chỗ ngồi trên toa tàu cuối cùng.

Cô nhắm mắt lại và ngả người ra lưng ghế, chẳng buồn để ý rằng tóc cô đang chạm vào cái chỗ trên tường mà nhiều người đã cọ mái tóc bóng nhờn của họ lên. Vậy ra cái cảm giác bị đuổi việc không chỉ một mà những hai lần trong cùng một tuần lễ là như thế này đây. Khi cô mở bừng mắt ra và nhìn thấy Julian đang trông xuống nhoẻn cười với mình từ một tấm quảng cáo thì cô mới bắt đầu cảm thấy tự thương thân thật sự.

Đó chính là tâm ảnh chân dung quảng cáo mà cô đã nhìn thấy hàng ngàn lần, lồng trong bức ảnh chụp bìa album của anh với dòng chữ “For the Lost”, nhưng trước đây cô chưa bao giờ thấy nó trên tàu điện ngầm, và cô đã không nhận ra rằng cặp dường như nhìn chằm chặp vào mắt cô. Cô không thể phớt lờ cái tính chất châm biếm là anh đang đi cùng với cô, trện chuyên tàu điện ngầm này, mặc dù chẳng đến bất kỳ đâu với cô cả. Brooke cất bước vế phía đầu kia toa tàu và ngồi xuống một chỗ chỉ nhìn thấy quảng cáo mỹ phẩm dùng cho răng miệng và các khóa học tiếng Anh ESL (2). Cô liếc trộm về phía Julian và cảm thấy bụng cuộn lên khi một lần nữa lại thấy anh nhìn lại cô chăm chăm. Dù cô quay người hoặc nghiêng đầu về phía nào chăng nữa thì mắt anh luôn tìm được mắt cô và thêm vào đó là nụ cười má lúm đồng tiền của anh khiến cô càng thêm khốn đốn. Đến ga tiếp tới, Brooke nhanh chóng chuyển sang toa khác, chọn lấy một toa không có chồng mình.

(2) ESL (English as a Second Language): chương trình học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, dành cho người có tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh.

16

Người tình với ngôi biệt thự và một cậu con trai

“Brooke này, dù em không muốn nghe gì khác mà anh nói tối nay, thì xin em hãy nghe điều này: Anh nghĩ điều này đáng được bảo vệ.” Julian với qua đi văng cầm lấy tay cô. “Anh sẽ bảo vệ cuộc hôn nhân của chúng ta.”

“Mào đầu hay tuyệt,”Brooke nói. “Hoan hô.”

“Thôi nào, Rookie, anh nói nghiêm túc đấy.”

Rõ là chả có gì là hài hước trong tình cảnh này, nhưng cô đã cố gắng một cách tuyệt vọng để làm tâm trạng mình lắng dịu dù chỉ là chút ít. Suốt mười phút kể từ lúc Julian về đến nhà, họ đã xử sự như những người hoàn toàn xa lạ. Những người xa lạ lịch sự, dè dặt và tuyệt đối lạnh lùng.

“Thì em cũng đang nghiêm túc đây chứ,” cô khẽ nói. Và rồi khi thấy anh không nói thêm câu gì, cô hỏi, “Tại sao anh không về nhà sớm hơn? Em biết anh có những nghĩa vụ truyền thông, nhưng hôm nay đã là thứ Năm rồi. Chả lẽ điều này không đủ tầm quan trọng hay sao?”

Julian nhìn cô, với vẻ ngạc nhiên. “Kìa Rook, sao mà em có thể nghĩ như thế được chứ? Anh cn một chút thời gian để suy nghĩ. Mọi việc đang xảy ra quá nhanh, cứ như đang xổ tuột cả ra vậy…”

Ấm nước pha trà bắt đầu sôi. Không cần hỏi Booke cũng biết rằng Julian không thích trà chanh gừng mà cô đang pha cho mình nhưng chắc chắn anh sẽ uống một tách trà xanh suông nếu cô pha cho anh. Cô thoáng chút hài lòng khi anh nhận tách trà một cách cảm kích rồi nhấp một ngụm.

Anh xoắn hai bàn tay quanh chiếc cốc. “Em à, thậm chí anh còn không nói được với em rằng anh ân hận biết bao. Cứ nghĩ rằng chắc hẳn em đã phải trải qua cái cảm giác thế nào khi em nhìn thấy…”

Chương 27

“Những bức ảnh đó không phải là vấn đề!” cô la lên, gay gắt đến bất ngờ. Cô ngưng lại một phút. “Vâng, khỏi phải nói rằng chúng thật vừa kinh tởm vừa đau đớn vừa sỉ nhục Nhưng vì đâu mà có những bức ảnh đó mới là nguyên nhân làm em thấy điên ruột hơn.”

Vì anh không đáp lời, cô nói tiếp, “Chuyện khốn kiếp gì đã xảy ra đêm hôm đó thế?”

“Rook à, anh đã nói với em rồi: đó chỉ là một lầm lỡ ngu ngốc nhất thời, và anh tuyệt nhiên không có làm tình với cô ta. Với bất kể một ai,” anh vội vã nói thêm.

“Thế thì anh đã làm cái gì?”

“Anh không biết nữa… Bắt đầu bữa tối thì có cả một nhóm đông, rồi sau đó vài người ra về, và thêm vài người nữa, và anh nghĩ sau rốt chỉ còn mỗi cô ta và anh ở lại bên bàn ăn đêm đó.”

Chỉ nghe Julian nói đến “cô ta và anh” về một ai kia đã làm Brooke thấy nôn nao rồi.

“Anh còn chẳng biết cô ta là ai, cô ta từ đâu đến…”

“Anh chả cần phải lăn tăn về điều đó đâu,” Brooke mỉa mai. “Ngoài kia cả thiên hạ đang sẵn lòng giúp anh đây. Janelle Moser, 24 tuổi, từ một thị trấn nhỏ ở Michigan đến. Cô ta đến Los Angeles để dự bữa tiệc từ biệt thời độc thân của một người bạn. Thế quái nào mà cuối cùng họ lọt vào khách sạn Chateau Marmont mới thật là kỳ chứ.”

“Anh đã không…”

“Và nếu anh quan tâm – mặc dù chắc hẳn anh có thể nói về điều này một cách có căn cứ xác đáng hơn tờ Last night – thì những bức ảnh đó là người thật việc thật đấy.”

Julian thở dài đánh sượt. “Anh đã uống say quá và cô ta đã tình nguyện đưa anh về phòng.” Anh dừng lại, luồn những ngón tay qua mái tóc mình.

“Rồi sao?”

“Bọn anh hôn nhau, và cô ta tự cởi quần áo của cô ta ra. Chỉ đứng lên và thoát y vũ, dường như không có mánh lới hay gì khác. Điều đó đột ngột đẩy anh trở về thực tại. Anh đã bảo cô ta mặc quần áo vào. Cô ta đã mặc, nhưng rồi cô ta bắt đầu khóc, nói cô ta xấu hổ quá. V thế nên anh đã cố gắng làm cho cô ta bình tĩnh lại, và bọn anh lấy thứ gì đó để uống từ quầy bar nhỏ tại phòng, thực tình mà nói anh không nhớ nổi điều gì xảy ra lúc đó nữa, và điều tiếp theo mà anh nhận thức được là anh thức dậy còn nguyên quần áo trên người còn cô ta thì đã đi rồi.”

“Cô ta đã biến rồi? Và anh chỉ ngủ lịm đi?”

“Biến mất. Chẳng một lời nhắn nhủ, không gì hết. Và anh đã không thể nào nhớ nổi tên cô ta tận đến lúc em nói cho anh biết.”

“Anh có biết điều đó khó tin đến mức nào không?”

“Cô ta đã cởi quần áo – nhưng anh đâu có làm thế. Mà, Brooke này, anh không biết nói gì hoặc làm gì hơn để em tin cho được. Anh thề trên mạng sống của em, của anh, của tất cả những người chúng ta yêu thương, rằng chính xácsự việc đã xảy ra như thế đó.”

“Tại sao anh lại làm thế? Tại sao anh mời cô ta vào phòng và hôn cô ta?“ cô hỏi mà không thể nhìn vào mắt anh nữa. “Sao lại là cô ta chứ?”

“Anh không biết nữa, Brooke à. Như anh đã nói rồi đấy, anh uống quá nhiều, thiếu suy nghĩ, cảm thấy cô đơn.” Anh ngừng lại, xoa xoa hai bên thái dương. “Năm nay là một năm thật vất vả. Vì anh quá bận bịu, thường vắng nhà, nên hai chúng mình chả có lúc nào được ở bên nhau cả. Đó không phải là lời biện hộ, Brooke à, và anh biết anh đã quá ẩu tả – tin anh đi, anh biết thế chứ – nhưng xin hãy tin anh khi anh nói với em rằng anh chưa từng ân hận về bất cứ cái gì hơn là cái đêm hôm ấy.”

Cô kẹp tay mình xuống dưới đùi để giữ cho chúng khỏi run lên. “Rồi chúng mình sẽ đi đến đâu đây, hả Julian? Không phải chỉ riêng chuyện này, mà là toàn cảnh ấy. Việc không có thời gian ở bên nhau kìa? Việc chúng ta đang sống những lối sống hoàn toàn riêng rẽ nữa? Làm thế nào để chúng ta vượt qua được cái đóchứ?“

Anh xích lại gần cô trên đi văng và cố vòng tay ôm lấy cô, nhưng ng người lại. “Anh thật khổ tâm khi thấy điều này đối với em lại nặng nề đến thế, mà anh cứ tưởng đó là cuộc sống mà cả hai chúng mình đã từng mong muốn,” anh nói.

“Có lẽ đó là điều chúng ta đã mong muốn. Và thực lòng em rất mừng cho anh. Nhưng đó không phải là thành công của em. Nó không phải là cuộc sống của em. Thậm chí nó còn không phải là cuộc sống của chúng ta nữa kìa. Nó là cuộc sống của mình anh mà thôi.”

Anh mở miệng định nói, nhưng cô đã giơ tay lên ngăn lại.

“Em đã không biết cơ sự sẽ thế này, không thể mường tượng trước được bất kỳ cái gì như thế này từ lúc hằng ngày anh còn ở trong phòng thu để thu âm album của anh. Nó đúng là cơ may một phần tỷ, bất kể anh tài năng và may mắn đến mức nào, nhưng cơ may đã đến! Nó đã mỉm cười với anh!”

“Trong những ảo vọng điên rồ nhất hay những cơn ác mộng khủng khiếp nhất của anh cũng chưa bao giờ thấy cái gì như thế,” anh nói.

Cô lấy hơi thêm một lần nữa và buộc lòng phải nói điều mà cô đang suy nghĩ từ ba ngày nay. “Em không chắc em có thể tiếp tục thế này được.”

Một chuỗi im lặng dài sau lời cô vừa nói.

“Em đang nói cái gì đấy?” Julian nói sau sự im lặng tưởng chừng như vô tận. “Thật ra là em định nói gì thế?”

Cô bắt đầu khóc. Không nức nở nghẹn ngào, rên rỉ chi lặng lẽ sụt sùi. “Em không biết em có thể sống như thế này được không. Em không chắc là em có hòa nhập được không, mà thậm chí còn không biết em có muốn sống như thế hay không nữa. Trước đây đã đủ nặng nề lắm rồi, mà bây giờ còn xảy ra những việc kiểu này nữa… và em biết nó sẽ tiếp tục xảy ra, lặp đi lặp lại.”

“Em là tình yêu của đời anh, Brooke ơi. Em là người bạn tuyệt vời nhất của anh. Có gì mà phải hòa nhập – em chính là cả cuộc sống ấy.”

“Không.” Cô lấy mu bàn tay quệt nước mắt trên má. “Không có chuyện đâu lại vào đấy đâu.”

Anh có vẻ mệt mỏi. “Có phải lúc nào cũng thế đâu em.”

“Dĩ nhiên rồi sẽ lại thế mà, Julian! Khi nào thì nó sẽ dừng lại mới được chứ? Với album thứ hai ư? Hay là thứ ba? Thế đến khi họ muốn anh bắt đầu đi lưu diễn quốc tế thì sao đây? Anh sẽ mất hút hàng tháng liền. Rồi chúng ta sẽ làm thế nào?”

Khi nghe cô nói câu này, mặt anh lộ vẻ thấu ra vấn đề. Trông anh dường như cũng sắp khóc.

“Đó đúng một tình huống bất khả thi,” cô cười nhẹ và lau nước mắt. “Những người như anh không lấy những người như em được.”

“Thế nghĩa là gì?” anh hỏi với vẻ mặt hoàn toàn tuyệt vọng.

“Anh biết nó có nghĩa gì mà, Julian. Bây giờ anh thành người nổi tiếng rồi. Còn em chỉ là một phó thường dân mà thôi.”

Họ ngồi đó nhìn nhau thêm mười giây, rồi ba mươi giây, và rồi cả một phút. Chẳng còn gì mà nói nữa. Một tuần rưỡi sau đó, vào mười giờ sáng ngày thứ Bảy khi cô nghe thấy tiếng gõ ở cửa trước, Brooke cứ tưởng đó là người quản lý tòa nhà rốt cuộc cũng đến để thông cái ống thoát nước trong buồng tắm bị tắc. Cô nhìn xuống chiếc quần ngủ Cornell ố bạc màu và chiếc áo phông thủng lỗ chỗ của mình và quyết định rằng ông Finley sẽ phải chấp nhận tình thế này. Thậm chí cô còn gượng cười chiếu lệ khi mở cánh cửa ra.

“Ôi Chúa ơi,” Nola kinh hoảng kêu lên trong lúc nhìn Brooke từ trên xuống dưới. Cô hít ngửi theo hướng chính của căn hộ và nhăn mặt. “E là tớ phát ói mất thôi.”

Nola, như mọi khi, vẫn xinh tuyệt với đôi bốt cao gót trùm ngoài chiếc quần bò đen bó sát, chiếc áo len cashmere cổ lọ bó sát người, và một trong những chiếc áo bu dông dài đắt tiền mà thế nào đó lại khiến cô nàng trông thon thả và rất mốt thay vì biến cô thành người chỉ quấn mình trong một chiếc túi ngủ được cải biên thêm chức năng. Đôi má cô ửng hồng vì cái lạnh bên ngoài và mái tóc vàng lượn sóng của cô bị gió thổi lòa xòa xuống thật gợi cảm.

“Hừm, cậu có cần phải xuất hiện ở đây với vẻ ngoài như thế không?” Brooke vừa hỏi vừa đáp lại cô nàng bằng một cái nhìn săm soi từ đầu đến chân. “Mà này, sao mà cậu lại lọt vào trong này được?”

Nola băng qua cô, lột áo khoác ra và ngồi xuống đi văng phòng khách. Cô nàng nhăn mặt trong lúc nhón đầu ngón tay đẩy bát ngũ cốc để đã nhiều ngày ra xa. “Tớ vẫngiữ chìa khóa từ hôm trông nom con Walter. Chúa ơi, tình cảnh này còn tệ hơn tớ tưởng.”

“Nola, làm ơn đi, tớ không muốn nghe câu ấy đâu.” Brooke rót cho mình một cốc nước cam, nốc một hơi cạn sạch mà không buồn mời cô bạn mình. “Có lẽ cậu nên về đi.”

Nola khịt mũi. “Tin tớ đi, tớ cũng muốn thế lắm. Nhưng tớ không thể nào. Hôm nay cậu và tớ sẽ ra khỏi đây, và bọn mình sẽ cùng đi với nhau.”

“Còn khuya nhé. Tớ sẽ không rời khỏi nhà đâu.” Brooke buộc túm mái tóc bóng nhờn thành đuôi ngựa rồi ngồi lên chiếc bành đối diện với đi văng. Chiếc ghế mà cô cùng Julian đã mua ở một chợ trời tại khu Hạ Đông bởi vì Julian nói rằng lớp vải bọc bằng nhung màu việt quất gợi cho anh màu tóc

“Ồ không, cậu sẽ đi chứ. Xem kìa, tớ đã không biết là mọi việc tệ đến thế này. Tớ phải chạy qua văn phòng khoảng vài tiếng đây” – Nola xem đồng hồ của cô “nhưng tớ sẽ quay lại đây lúc ba giờ và bọn mình sẽ ra ngoài ăn trưa.” Brooke mở miệng định phản đối, nhưng Nola không cho cô nói. “Trước hết, hãy dọn dẹp cái đống rác này đi. Thứ nữa, cậu hãy tắm rửa đi. Cậu bắt đầu có cái vẻ hệt như sắp được phân vai người tình tuyệt vọng khốn khổ bị hắt hủi rồi đây.”

“Cảm ơn nhé.”

Nola lấy móng tay kẹp hộp kem Häagen-Dazs rỗng chìa về phía Brooke với cái nhìn khinh khỉnh. “Tự vững vàng lên nhé, được không? Giải quyết xong hết đống này rồi tớ sẽ gặp lại cậu trong vài tiếng nữa. Chỉ cần cậu tơ tưởng đến việc không nghe lời tớ là không có bạn bè gì hết nữa đâu đấy.”

“Nola…” câu gọi phát ra như một tiếng than vãn, tiếng than vãn của kẻ chiến bại.

Nola đã bước trở ra phía cửa trước. “Tớ sẽ quay lại. Và tớ sẽ mang theo chiếc chìa khóa này, vậy nên đừng có nghĩ đến chuyện bỏ chạy hay trốn vào đâu được.” Nói xong câu đó thì cô nàng đi khuất.

Sau khi biết quyết định của trường Huntley buộc cô tạm thời nghỉ việc và chịu trận cuộc nói chuyện gớm ghiếc kia với Julian, Brooke nằm thu lu trên giường và hầu như không ra khỏi nhà trong suốt một tuần. Cô chiến tất – số cũ của tạp chí Cosmo, những hộp kem gần nửa cân, mỗi tối một chai vang trắng, và những tập liên miên vô tận từ phần một đến phần ba của bộ Private Practices trên máy laptop, và thật lạ là cô lại thấy hơi hơi thích thú những việc này. Kể từ khi cô bị viêm tuyến bạch cầu hồi học kỳ một ở trường Cornell và phải nằm nghỉ đông năm tuần liền trên giường đến nay cô mới lại nằm ườn một chỗ và xả láng đến thế. Nhưng Nola nói đúng, và hơn nữa, cô bắt đầu cảm thấy ngày càng chán ghét bản thân mình. Đã đến lúc phải đứng dậy rồi.

Cố cưỡng lại ham muốn cuộn mình thu lu dưới chăn đệm, cô mặc chiếc quần thể thao bằng len dệt bó khít cũ kỹ và đi giày rồi chạy khoảng ba dặm dọc theo sông Hudson. Tiết trời ấm áp trái mùa so với tuần lễ đầu tiên của tháng và những đống tuyết nhão xám xịt từ cơn bão tuần trước đã tan chảy hết. Cảm thấy được tiếp thêm sức sống và tự hào về sự hăng hái của mình, cô tắm một chầu nước nóng thật lâu. Tiếp theo, cô tự thưởng cho mình hai mươi phút xa xỉ dưới chăn, để tóc khô tự nhiên trong lúc cô đọc vài chương sách, và sau đó cô chén một bữa ăn nhẹ đủ chất: một bát trái cây xắt miếng, một phần tư cốc pho mát đã tách kem, và một chiếc bánh xốp nướng bằng bột mì xay nguyên cám kiểu Anh. Chỉ sau khi ăn xong cô mới bắt đầu cảm thấy đủ sức để dọn dẹp căn hộ.

Việc tổng vệ sinh ngốn mất ba tiếng đồng hồ và tác động lên tâm trạng của Brooke nhiều hơn bất cứ cái gì khác mà cô có thể tưởng tượng ra được. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô lau bàn ghế, hút bụi và cọ sàn nhà, mặt bàn bếp và phòng tắm. Cô gấp lại quần áo trong tủ áo của mình (nhưng phớt lờ đồ của Julian), lọc bỏ quần áo cũ không mặc đến ở tủ quần áo chung của họ ra, xếp dọn ngăn nắp cả phòng treo áo khoác ở hành lang lẫn các ngăn kéo bàn trong phòng khách, và cuối cùng, sau phải đến hàng năm trời chần chừ, bây giờ cô mới thay ống mực máy in, rồi cô gọi nhà cung cấp dịch vụ viễn thông Verizon thông báo về một nhầm lẫn trong hóa đơn tính tiền của họ, và ghi một giấy tự nhắc mình lên lịch lần khám phụ khoa định kỳ hằng năm cho mình, những cuộc hẹn khám răng cho cả hai vợ chồng (dù cô có điên ruột đến mức nào thì cô cũng không mong anh bị sâu răng), và một cuộc hẹn với bác sĩ thú y để tiêm phòng dịch nhắc lại cho con chó Walter Alter.

Cảm thấy mình chẳng khác gì một nữ thần hiệu quả và tổ chức, cô mở tung cánh cửa khi nghe thấy tiếng gõ lúc ba giờ đúng và chào đón Nola với nụ cười tươi rói.

“Ô, cậu lại trở lại làm người rồi kìa. Có phải là son không đấy?”

Brooke gật gật đầu, hài lòng với phản ứng của bạn. Cô nhìn Nola đang săm soi căn hộ của cô.

“Ấn tượng đây!” Cô nàng huýt gió. “Phải nói là tớ đã không hy vọng nhiều vào cậu, và tớ rất mừng vì đã nghĩ sai.” Cô nàng kéo một chiếc khoác đen hai hàng cúc từ phòng treo áo khoác ở hành lang đưa cho Brooke. “Đi thôi, chúng ta sẽ cho cậu thấy thế giới bên ngoài trông ra sao.”

Brooke theo chân bạn mình xuống phố, lên ghế sau một xe taxi, và, cuối cùng đến một bàn kê ghế dài ở Cookshop, một trong những chỗ ăn bữa ăn nhẹ yêu thích của họ ở Tây Chealsea. Nola gọi cho mỗi người một tách cà phê và một ly cocktail Bloody Mary và ép Brooke phải uống mỗi thứ ba ngụm trước khi để cho cô được có ý kiến. “Đó,” cô nàng dịu dàng nói trong lúc Brooke buộc phải uống. “Thấy khá hơn rồi phải không?”

“Ừ,” Brooke nói và đột nhiên phải kìm chế để khỏi bật khóc. Một tuần nay thỉnh thoảng cô lại khóc, và bất kỳ cái gì – hoặc chẳng vì cái gì cả – đều có thể khơi dòng lệ chảy. Giờ đây là hình ảnh một đôi trạc tuổi cô đang chung nhau ăn một suất bánh mì nướng kiểu Pháp. Họ giả vờ giành nhau từng miếng một, người này ra vẻ xiên một miếng trước khi người kia cắm cái nĩa vào. Rồi họ cười và trao nhau cái nhìn như muốn nói Thiên hạ đâu còn ai khác ngoài anh với em. Cái nhìn mà bây giờ Julian đem ban phát cho những người lạ trong những căn phòng khách sạn.

Và lại đến nữa rồi đây. Cái hình ảnh trong trí tưởng tượng với Julian và Janelle trần truồng quấn lấy nhau, hôn nhau say đắm. Anh dịu dàng cắn môi dưới của con bé đó, y hệt như anh vẫn làm với…

“Cậu không sao đấy chứ?” Nola hỏi và với tay qua bàn để đặt lên tay Brooke.

Cô cố gắng cầm những giọt lệ lại, nhưng rồi không thể. Gần như ngay lập tức, những giọt nóng bỏng to tròn tuôn lã chã xuống má cô, và mặc dù cô không nức nở hay hổn hển lấy hơi hoặc rung người lên, nhưng Brooke vẫn cảm thấy như mình không bao giờ nín được. “Tớ xin lỗi,” cô vừa thảm não nói vừa lau nước mắt bằng chiếc khăn ăn một cách kín đáo nhất có thể.

Nola đẩy ly Bloody Mary của Brooke lại gần cô hơn. “Một ngụm nữa đi. Thế đây. Khóc là điều hiển nhiên rồi, bạn thương ơi. Hãy trải lòng ra.”“Tớ xin lỗi, thật bẽ mặt quá,” Brooke thì thầm. Cô nhìn quanh và thở phào nhẹ nhõm khi thấy dường như không ai nhìn mình cả.

“Cậu đang buồn giận. Điều đó là tự nhiên thôi,” Nola nói, dịu dàng như chưa bao giờ Brooke nghe thấy. “Gần đây cậu có nói chuyện với anh ấy không?”

Brooke cố gắng hết mức để xì mũi một cách lịch sự và ngay lập tức cảm thấy có lỗi khi làm điều đó bằng chiếc khăn ăn vải của nhà hàng. “Bọn tớ vừa nói chuyện tối hôm kia. Anh ấy ở Orlando, hình như là đang làm gì đó cho Disney World, và anh ấy đang chuẩn bị sang Anh một tuần. Biểu diễn có cát xê tại lễ hội âm nhạc lớn gì gì đó thì phải? Tớ cũng không rõ lắm.”

Miệng Nola mím lại.

“Chính tớ là người bảo anh ấy rằng chúng tớ cần có thời gian, Nol à. Tối đó tớ đã yêu cầu anh ấy ra đi và bảo anh ấy rằng bọn tớ cần có khoảng cách để suy nghĩ cho rõ mọi việc. Anh ấy ra đi chỉ vì tớ cứ khăng khăng đòi thế,” Brooke nói mà băn khoăn không hiểu sao mà mình lại vẫn bênh vực Julian thế.

“Vậy thì khi nào các cậu sẽ gặp lại nhau hả? Anh ấy có định hạ cố về nhà sau chuyến đi Anh không?”

Brooke lờ đi ý mỉa mai. “Anh ấy sẽ về New York sau chuyển đi Anh, đúng thế, nhưng anh ấy sẽ không về nhà. Tớ đã bảo anh ấy rằng anh ấy phải ở đâu đó cho đến khi bọn tớ làm rõ những gì đang xảy ra với hai vợ chồng tớ.”

Nhân viên phục vụ đến bên bàn ghi những thứ họ gọi và may sao anh ta không hề nhận ra họ. Khi anh ta đi khỏi, Nola hỏi, “Vậy các cậu đã nói những gì? Các cậu có tiến bộ được chút nào không?”

Brooke bỏ một viên đường vào miệng và thưởng thức cái cảm giác nó tan trên lưỡi mình. “Chúng tớ có tiến bộ chút nào không ấy hả? Không, tớ sẽ không nói là có đâu nhé. Chúng tớ đã cãi nhau về chuyện đám cưới của Trent.”

“Đám cưới của Trent thì sao?”

“Anh ấy nghĩ là dù đã sát nút rồi nhưng bọn tớ phải thông báo hủy không dự đám cưới vì tôn trọng Trent vàFern. Cho rằng với bi kịch của bọn tớ thì bọn tớ sẽ đem xui xẻo đến cho cái ngày trọng đại đó của họ. Chỉ là vì anh ấy không muốn đối diện với việc phải gặp đại gia đình mình và tất cả những người đã cùng lớn lên với anh ấy thôi. Về mặt lý thuyết thì tớ hiểu được cảm giác này, nhưng đó là cái mà anh ấy phải vượt qua chứ! Đây là đám cưới của em con chú ruột nhà anh ấy.”

“Thế kết quả ra sao?”

Brooke thở hắt ra. “Tớ biết là anh ấy đã gọi cho Trent nói chuyện ấy, nhưng tớ chẳng hiểu kết quả thế nào. Tớ đoán rằng anh ấy sẽ không đi cho xem.”

“Ờ, chí ít thì thế cũng hay cho cậu. Tớ chắc chắn hiện giờ thì đó là việc cậu không thích làm nhất.”

“Ồ, tớ sẽ đi chứ. Một mình, nếu buộc phải thế.”

“Thôi nào, Brooke. Thật vớ vẩn. Sao cứ phải đẩy mình vào chỗ khó như thế?”

“Vì đó là việc đúng đắn nên làm, và chỉ vì tớ không nghĩ ta có thể hủy không dự đám cưới trong gia đình mình một tuần trước đó mà chẳng có nguyên nhân gì hợp lý cả. Nếu không nhờ có Trent thì giờ đây Julian và tớ thậm chí còn không biết nhau nữa ấy chứ, thế nên tớ nghĩ tớ phải ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.”

Nola rót chút sữa vào trong ly cà phê đã được chế thêm của cô. “Tớ không hiểu thế là dũng cảm hay đáng khen hay chỉ là ngu chết mẹ. Tớ ngờ là tất cả những thứ đó cộng lại.”

Cơn nao nao muốn khóc lại trỗi lên – lần này là do ý nghĩ phải đi dự đám cưới Trent một mình xui khiến – nhưng cô cố đẩy ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. “Mình nói chuyện gì đó khác được không? Hay là về cậu nhỉ? Tớ có thể lợi lộc được chút sao nhãng nào đó.”

“Hừmm, để xem nào.” Nola cười toét. Rành là cô nàng đang đợi khơi mào.

“Gì thế?” Brooke hỏi. “Hay là tớ phải hỏi ‘ai thế’ mới phải?”

“Tuần tới tớ sẽ đi đảo Turks và Caicos để nghỉ suốt kỳ cuối tuần.”

“Turks và Caicos á? Từ hôm nào? Đừng bảo tớ là cậu đi công tác đấy nhé. Chúa ơi, tớ chọn không đúng ngành nghề rồi.”

“Không phải đi công tác. Đi vui vẻ. Đi ngủ nghê. Tớ sẽ đi với Andrew.”

“Ồ, ra bây giờ anh ta làAndrew rồi hả? Người lớn quá nhỉ. Có nghĩa là chuyện ấy nghiêm túc phải không?”

“Không phải, Drew và tớ chấm dứt rồi. Andrew là người giành xe taxi với tớ

“Thôi đi!”

“Gì kia? Tớ nghiêm túc đấy.”

“Cậu mà lại hẹn hò với cái gã mà cậu quặp ngay lấy khi gặp nhau ở ghế sau xe taxi ư?”

“Thế thì có gì là lạ đâu?”

“Đâu có gì là lạ, chỉ là không thể tưởng tượng nổi thôi! Cậu là cô nàng duy nhất trên đời có thể hành động như thế đấy. Những người đàn ông kiểu đó ngày hôm sau sẽ không gọi lại…”

Nola cười chúm chím vẻ tinh quái. “Tớ đã cho anh ấy một cái cớ rất hay để hôm sau gọi lại. Và cả ngày hôm sau của hôm sau nữa. Rồi ngày hôm sau của cái hôm sau ấy nữa cũng vậy.”

“Cậu thích anh ta phải không? Ôi Chúa ơi, cậu thíchthật rồi. Cậu đang đỏ mặt lên kìa. Tớ không thể tin là cậu lại đỏ mặt vì một anh chàng được. Lặng xuống nào, tim ơi.”

“Được rồi, được rồi, tớ thích anh ta. To chuyện đấy. Tớ rất khoái chuyện đó. Là bây giờ ấy. Và tớ cũng rất khoái Turks và Caicos nữa.”

Họ lại bị người phục vụ ngắt quãng, lần này anh ta mang ra cho họ món gà xé phay kiểu Tàu. Nola chúi đầu vào ăn đĩa của cô nàng, nhưng Brooke chỉ gảy gót thức ăn trên đĩa của mình.

“Được rồi, vậy hãy kể cho tớ xem chuyện xảy ra thế nào. Có phải một đêm các cậu nằm trên giường và anh ta bảo, ‘Hãy cùng nhau đi chơi xa một chuyến nào’ không?

“Đại loại là thế. Thực ra là anh ấy có nơi ăn chốn ở tại đó. Một ngôi biệt thự ở Aman. Rất hay đưa cậu con trai anh ấy đến đó.”

“Nola! Cậu khốn thật. Cậu chẳng kể cho tớ chút xíu nào về chuyện này cả!”

Nola giả bộ ngây thơ. “Chút xíu về chuyện gì cơ?”

“Về chuyện cậu có một người tình và anh ta có một ngôi biệt thự và một cậu con trai ấy!”

“Tớ không biết rằng tớ có gọi anh ta là người tìnhkhông…”

“Nola!”

“Xem nào, chuyện ấy cũng hay hay. Rất thư giãn. Tớ đang cố không nghĩ quá nhiều đến nó, mà gần đây cậu cũng đã phải trải qua quá nhiều chuyện rồi…”

“Thôi kể luôn đi!”

“Thôi được, tên anh ấy là Andrew, cậu biết phần này rồi. Tóc anh ấy màu nâu và anh ấy là người chơi quần vợt cừ khôi và món ăn ưa thích của anh ấy là xốt bơ guacamole.”

“Tớ cho cậu mười giây đấy.”

Nola đập hai bàn tay vào nhau và nhỏng người trên ghế. “Vui quá hóa buồn cho xem.”

“Chín, tám, bả…”

“Được rồi! Anh ấy cao khoảng một mét bảy tám, ngày đẹp trời có thể là mét tám, và anh ấy có cơ bụng sáu múi mà tớ thấy dễ sợ hơn là hấp dẫn. Tớ đoán là anh ấy đặt may toàn bộ áo vest và sơ mi, nhưng tớ chẳng thể khẳng định điều đó. Anh ấy có chân trong đội golf ở trường đại học và đã có vài năm lang thang ở Mexico dạy đánh golf trước khi anh ấy sáng lập ra một công ty Internet, đưa nó lên sàn chứng khoán, rồi về hưu ở tuổi hai mươi chín, mặc dù dường như anh ấy vẫn làm công tác tư vấn rất nhiều, dù tớ chẳng hiểu là tư vấn cái gì. Anh ấy sống trong một căn hộ ở Khu Thượng Tây, để ở gần cậu con trai, thằng bé sáu tuổi và đang sống với vợ cũ của anh ấy- Anh ấy có một căn hộ ở London và một ngôi biệt thự ở Turks và Caicos. Và anh ấy hoàn toàn, tuyệt đối không hề biết mệt trên giường.”

Brooke áp tay lên tim và làm bộ ngã ra lưng ghế. “Cậu chỉ bịa,” cô kêu lên.

“Phần nào cơ?”

“Toàn bộ câu chuyện đó.”

“Không hề,” Nola nói và cười nụ. “Tất cả đều là sự thực.”

“Tớ những muốn mừng cho cậu, tớ thực lòng muốn thế, nhưng dường như tớ không thể thắng được cái thói cay cú của tớ.”

“Đừng vội mừng. Anh ấy bốn mươi mốt tuổi rồi, ly dị, và là một người cha. Đây không hẳn là truyện cổ tích đâu. Nhưng tớ sẽ nói rằng anh ấy là người khá tốt.”

“Thôi xin đi. Nếu không va vào cậu hoặc có đứa con thì anh ta hoàn hảo. Cậu đã kể với mẹ cậu chưa? Có khi bà sẽ nhảy dựng lên và chết ngay đứ đừ ấy.”

“Cậu đùa à? Ngay lúc này tớ có thể nghe thấy mẹ tớ nói gì. ‘Mẹ đã bảo con thế nào hả Nola? Phải lòng một người đàn ông giàu có cũng dễ dàng như phải lòng một người nghèo khó thôi…’ Úi giời, rằng tin ấy làm bà vui đến mức nào đã đủ làm tớ cụt hết cả hứng rồi.”

Full | Lùi trang 8 | Tiếp trang 10

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru