Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đêm qua anh ở đâu? - Trang 8

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Chương 22

Điện thoại đổ chuông trước khi cô kịp bấm số của mẹ, và Brooke cảm thấy bụng quặì lo lắng khi màn hình hiện lên người gọi là Trung tâm Y tế Đại học New York. Vì cái quái gì mà họ lại gọi cô kia chứ? Rebecca, một bác sĩ dinh dưỡng khác, đã đồng ý làm thay cho Brooke hai ca vắng mặt của cô để đổi lấy hai ca trực thường lệ, một vào ngày lễ, một vào cuối tuần. Đó là sự nhân nhượng thiếu thiện chí, nhưng cô làm gì có lựa chọn nào khác? Đó là lễ trao giảiGrammy mà. Một ý nghĩ khác thoáng qua đầu trước khi cô kịp gạt đi: có phải Margaret gọi để báo tin cô sẽ được phụ trách toàn bộ các ca sơ sinh không?

Brooke cho mình một giây hồi hộp vì hy vọng trước khi cả quyết chắc hẳn đó chỉ là Rebecca yêu cầu giải thích một biểu đồ thôi. Cô hắng giọng và a lô.

“Brooke à? Cô nghe được tôi không?” giọng Margaret oang oang qua dây nói.

“Chào bà Margaret. Mọi việc ổn cả chứ ạ?” Brooke hỏi, cố làm cho giọng mình có vẻ bình tĩnh và tự tin hết mức.

“Ồ, chào cô. Giờ tôi nghe được cô rồi. Nghe này, Brooke,tôi băn khoăn không biết mọi việc có ổn không. Tôi bắt đầu hơi lo rồi đấy.”

“Lo á? Tại sao ạ? Mọi việc ở đây rất tuyệt mà.” Có thể nào Margaret lại đọc những thứ rác rưởi mà mụ phóng viên trong thang máy đã ám chỉ đến? Cô cầu nguyện rằngkhông phải thế.

Margaret thở dài nặng trĩu, thực ra là buồn rầu. “Nghe này, Brooke. Tôi biết đang là một kỳ nghỉ cuối tuần rất quan trọng đối với cô, đối với Julian. Cô không thể ở đâu khác được, và tôi rất ghét phải gọi cho cô ngay lúc này. Nhưng tôi vẫn phải điều hành một đội ngũ cán bộ nhân viên, và tôi không thể thực hiện được việc này khi tôi thiếu người.”

“Thiếu người?”

“Tôi biết rằng xét những gì đang diễn ra thì chắc hẳn cô chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến việc đó, nhưng nếu cô đã có kế hoạch nghỉ vài buổi làm việc thì theo quy định cô phải tìm người làm thay cho cô chứ. bắt đầu lúc chín giờ sáng nay mà bây giờ đã hơn mười giờ rồi.”

“Ôi Chúa ơi. Tôi rất xin lỗi. Bà Margaret à. Tôi chắc là tôi có thể giải quyết vấn đề này. Xin cho tôi năm phút thôi. Tôi sẽ gọi lại cho bà ngay ạ.”

Brooke không chờ câu trả lời. Cô dừng cuộc gọi đó lại và mở danh bạ trên điện thoại tìm số của Rebecca. Cô cầu trời trong lúc chuông điện thoại đổ và cảm thấy nhẹ cả lòng khi nghe Rebecca trả lời.

“Rebecca hả? Chào, Brooke Alter đây mà.”

Thoáng một giây ngập ngừng. “Ồ, chào. Chị khỏe không?”

“Tôi khỏe, nhưng bà Margaret vừa gọi cho tôi để hỏi xem tôi đang ở đâu, và vì hôm nay chúng ta đổi ca cho nhau…” Giọng Brooke chìm dần vì sợ rằng mình sẽ nói điều gì đó tệ bạc không thể rút lại được nếu cô tiếp tục.

“Ồ đúng vậy, chúng ta dự định như thế,” Rebecca hân hoan nói, giọng cô ta ngọt như mía lùi, “nhưng tôi đã để lại lời nhắn cho chị rằng rốt cuộc tôi không thể đổi được.”

Brooke cảm thấy như bị tát vào mặt. Cô nghe tiếng một cậu thanh niên ré lên vui sướng trong phòng khách và cô những muốn giết chết gã cho rồi, dù gã là ai đi chăng nữa. “Cô đã để lại lời nhắn cho tôi á?”

“Chắc chắn rồi. Xem nào, hôm nay là Chủ nhật…. hừm, có lẽ tôi để lại lời nhắn cho chị vào đầu giờ chiều hôm thứ Sáu đấy.”

“Chiều hôm thứ Sáu ư?” Brooke ra sân bay lúc khoảng hai giờ chiều. Chắc hẳn Rebecca gọi vào điện thoại cố định nhà cô và để tin nhắn trên máy trả lời tự động. Cô cảm thấy càng lúc càng buồn nôn.

“Đúng rồi, bây giờ tôi nhớ chính xác. Đó là khoảng hai giờ mười lăm hoặc hai giờ ba mươi, vì lúc đó tôi vừa mới đón Brayden từ vườn trẻ về, và Bill gọi hỏi xem chúng tôi có thể đến nhà chồng tôi hôm thứ Bảy để tụ họp gia đình gì đó không. Em gái anh ấy cùng chồng mang đứa con mới bay về, một bé gái từ Hàn Quốc mà họ nhận làm con nuôi, và này…”

“Hiểu rồi,” Brooke cắt ngang, và một lần nữa phải vét từng gam ý chí trong ngưòi ra để khỏi vặc lại Rebecca. “Được rồi, ờ, cảm ơn đã làm rõ tình hình. Xin lỗi phải cúp máy đây, vì tôi phải gọi lại cho Margaret ngay bây giờ.”

Brooke đưa điện thoại ra khỏi tai mình, nhưng vẫn còn nghe thấy câu “Tôi rất tiếc” vẳng ra trước khi cô nhấn nút ngắt cuộc gọi.

Mẹ kiếp. Thế còn tệ hơn cô tưởng. Cô buộc mình phải bấm số vì không muốn mất thêm một giây nào nữa của một đêm quan trọng thế này.

Margaret nhấc máy ngay hồi chuông đầu tiên. “A lô?”

“Margaret à, tôi thật không biết xin lỗi bao nhiêu cho vừa, nhưng dường như đã xảy ra một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Tôi đã thu xếp để Rebecca làm bù cho tôi ngày hôm nay – tôi mong bà hiểu cho rằng tôi không bao giờ muốn để bà bị phiền phức như thế này – nhưng nghe như cô ấy có một việc khẩn gì đó vào phút chót và không thể đến làm được. Tôi cho rằng cô ấy có để lại một tin nhắn cho tôi nhưng tôi đã không…”

“Brooke.” Nỗi buồn trong giọng nói của bà không lẫn vào đâu được.

“Margaret, tôi biết đây là sự phiền phức khủng khiếpđối với bà, và tôi rất ân hận vì điều đó, nhưng bà cần phải tin tôi khi…”

“Brooke à, tôi rất tiếc. Tôi nhớ trước đây tôi đã bảo với cô rồi, nhưng do cắt giảm ngân sách nên người ta đang soi tôi sát sàn sạt về hiệu suất và tần suất làm việc đây. Họ soi rất kỹ thẻ và sổ chấm công của từng người một

Brooke rất đỗi mơ hồ về điều đang xảy ra. Cô biết cô đang bị đuổi việc, và cô thật sự hoảng vì việc đó, nhưng điều duy nhất cô có thể nghĩ được lúc này là Xin đừng nói ra điều đó! Nếu bà còn chưa nói ra điều đó thì nó vẫn chưa xảy ra thật. Xin đừng làm điều đó vào lúc này. Xin đừng! Xin đừng! Xin đừng!

Nhưng cô lại nói, “Tôi không chắc là tôi đã hiểu.”

“Brooke, tôi đang yêu cầu cô thôi việc đây. Tôi nghĩ việc cô nghỉ làm thường xuyên và quá chú trọng vào đời tư của mình đã ngăn trở cô chuyên tâm vào chương trình này, và tôi thấy cô không còn phù hợp với công việc này nữa.”

Cục nghẹn trong cổ họng gần như làm cô nghẹt thở, và cô cảm thấy giọt lệ nóng bỏng lăn dài trên má. Cô chuyên gia trang điểm chắc chắn sẽ cắt cổ cô vì cái tội này.

“Bà nghĩ là tôi không còn phù hợp nữa ư?” cô hỏi và giọng cô lộ rõ là cô đang khóc. “Trong toàn bộ nhân viên thì tôi là người đạt được điểm đánh giá ngẫu nhiên của bệnh nhân cao nhất mà. Tôi đã đạt điểm xếp hạng cao thứ hai ở Đại học New York trong năm cao học. Margaret, tôi yêu công việc của mình và tôi nghĩ rằng mình rất có khả năng trong công việc đó. Tôi phải làm gì bây giờ?”

Margaret thở hắt ra, và trong một thoáng Brooke hiểu ra rằng điều này cũng khó cho sếp của cô gần như khó cho cô vậy. “Brooke, tôi xin lỗi nhé. Do… tình tiết giảm nhẹ của cô… thì tôi sẽ vui lòng chấp nhận đơn xin thôi việc của cô và xác nhận với bất kỳ nhà tuyển dụng tương lai nào rằng cô xin thôi việc, ờ, theo nguyện vọng cá nhân. Tôi biết điều đó cũng chẳng an ủi được gì mấy, nhưng đó là điều tốt nhất tôi có thể làm rồi.”

Brooke cố nghĩ ra điều gì đó để nói tiếp. Chẳng có lời nhắc vở rằng phải kết thúc một cú điện thoại sau khi ta bị đuổi việc thế nào, đặc biệt là khi ta không thể cho phép mình hét lên “Chết tiệt!” liền tù tì. Khoảnh khắc im lặng lúng túng bao tr

Margaret bình tâm lại trước. “Brooke, cô vẫn nghe đấy chứ? Sao chúng ta không đợi đến lúc cô đến đây dọn dẹp đồ đạc của cô đi thì tiếp tục câu chuyện này nhỉ?”

Lúc này nước mắt cô thực sự đã tuôn trào, và tất cả những gì Brooke còn nghĩ đến được chỉ là cơn tam bành sắp xảy ra của chuyên gia trang điểm. “Được thôi. Chắc là tuần tới tôi đến được không ạ?” Côchẳng biết nói gì hơn nữa. “Ờ, cảm ơn bà vì tất cả mọi việc.” Tại sao cô lại cảm ơn cái người đàn bà vừa mới đuổi việc cô kia chứ?

“Bảo trọng nhé, Brooke.”

Cô cúp máy và nhìn chằm chằm vào nó cả phút liền mới trở về với thực tại.

Bị đuổi việc. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời cô, kể cả vô số đứa trẻ mà cô đã trông thuê khi còn học cấp hai, công việc múc sữa chua TCBY hồi cấp ba, làm bồi bàn trong một mùa hè cho nhà hàng TGI Friday’s, ba học kỳ làm hướng dẫn viên tham quan khu học xá của trường Cornell, và thời gian làm bác sĩ thực tập nội trú và thực hành dài tưởng như hàng ngàn giờ khi còn đang học cao học nữa.

Giờ đây khi rốt cuộc cô đã là một chuyên viên hưởng lương chính thức, thì cô lại bị sa thải không kèn không trống. Brooke nhận thấy tay cô run rẩy và cô hối hả với lấy ly nước gần đó.

Những ý nghĩ phẫn uất và nghiệt ngã nảy ra trong đầu cô, làm cô cảm thấy càng tệ hơn. Những điều này đã chẳng thể xảy ra nếu không vì Julian. Cô luôn phải theo anh, đi cùng anh, cổ vũ khích lệ anh. Nếu khác đi thì họ đã chẳng bao giờ được ở bên nhau. Đó là một tình huống bất khả. Cô cảm thấy nghẹn ngào.

Brooke uống cạn ly nước, đặt ly xuống, và hít một hơi căng đến hết mức chiếc đầm cho phép. Tuần tới cô sẽ có mặt tại bệnh viện rồi năn nỉ, cầu xin và quỵ lụy cho đến lúc cô thuyết phục được họ rằng cô rất nghiêm túc với công việc của mình – nhưng lúc này đây, cô phải cố gắng gạt điều đó ra khỏi đầu. Cô thấm nhẹ lớp mascara bị lem bằng một miếng bông tẩy trang và thề rằng cô sẽ không hé răng hé lợivới Julian rằng có chuyện không ổn. Đêm nay là để tôn vinh thành công của anh, để chia sẻ niềm hào hứng và hy vọng với anh, hân hoan làm tâm điểm chú ý của mọi người. Đêm nay cô phải nhớ để đắm mình vào từng giây một.

Cô chẳng phải đợi lâu. Chỉ một lát sau cánh cửa phòng ngủ trong dãy phòng suite mở ra và Julian xuất hiện. Trông anh cực kỳ bồn chồn và lúng túng, hẳn là vì căng thẳng và vì anh phải mặc một bộ com lê cực kỳ bóng bẩy đi đôi với chiếc áo sơ mi bó khít mới cài cúc được một nửa để lộ ra một khoảng ngực rộng đến đáng ngại. Brooke cố bắt mình mỉm cười. “Anh đấy à!” Cô cười tươi và xoay một vòng nhỏ để anh nhìn. “Anh thấy thế nào?”

Julian gượng cười căng thẳng và bối rối. “Chà. Trông em đẹp tuyệt trần.”

Brooke đang định nhắc anh rằng nỗ lực đến mức này của cô đòi hỏi sự nồng nhiệt hơn từ phía anh thì cô nhìn sát vào mặt anh. Anh nhăn nhó như thể đang bị đau và ngồi xuống một chiếc ghế bành bọc nhung.

“Ồ, chắc anh phải lo ghê lắm!” cô vừa nói vừa tiến lại phía anh. Cô cố gắng quỳ trước mặt anh nhưng bộ đầm của cô cản trở, vì vậy cô đứng sát bên ghế anh. “Trông anh gợi cảm lắm.”

Julian lặng thinh.

“Lại đây nào anh yêu,” cô nựng nịu và nắm lấy tay anh trong tay mình. Cô cảm thấy hơi giả dối khi làm ra vẻ mọi việc vẫn ổn thỏa, nhưng cô nhắc mình rằng đó là việc cần thiết phải làm. “Bị căng thẳng là tự nhiên thôi anh à, nhưng tối nay sẽ là tối…”

Cái vẻ trong ánh mắt anh khiến cô sững lại giữa câu nói.

“Julian, có gì thế? Có gì không ổn thế?

Anh luồn những ngón tay vào tóc và hít một hơi sâu. Khi cuối cùng anh cũng nói nên lời, cái giọng trầm đều đều của anh làm cô lạnh cả người.

“Anh có chuyện này phải nói với em,” anh nói mà mắt dán xuống sàn nhà.

“Được rồi. Vậy nói cho em đi. Đó là gì thế?”

Anh hít vào và thở ra chậm rãi, và chính lúc ấy Brooke hiểu rằng điều này chẳng liên quan gì đến sự căng thẳng của anh cả. Đầu óc cô bắt đầu quay cuồng với tất cả mọi khả năng khủng khiếp nhất có thể. Anh đang ốm, bệnh ung thư hoặc một khối u não chăng? Hay là cha hoặc mẹ anh bị ốm? Đã có một tai nạn ô tô khủng khiếp. Có thể nào lại là người trong gia đình cô chăng? Bé Ella? Mẹ cô?

“Julian? Đó là cái gì? Em hoảng quá. Anh phải nói cho em biết. Hãy nói ngay đi.”

Cuối cùng, mắt anh gặp mắt cô với vẻ quyết tâm mói. Trong một khoảnh khắc cô đã nghĩ rằng giây phút đó đã qua và họ có thể tiếp tục chuẩn bị. Nhưng cái vẻ đó lại trở lại ngay và anh tiến tới chiếc giường.

“Brooke à, anh nghĩ em nên ngồi xuống để nghe chuyện này,” anh nói, thế nào đó mà tên cô vang lên như báo điềm gở. “Nghe việc này sẽ rất nặng nề.”

“Anh có sao không? Bố mẹ chúng mình có sao không? Kìa Julian!” Cô hoảng hốt, hoàn toàn chắc chắn rằng có gì đó đã xảy ra quá khủng khiếp đến mức không nên tìm hiểu.

Anh giơ bàn tay lên và lắc đầu. “Không, không phải thế. Đó là về chúng mình.”

Cái gì? “Về chúng mình á? Cái gì về chúng mình cơ?” Có thật anh chọn đúng lúc này để nói về quan hệ của họ không?

Julian nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Brooke huých tay vào vai anh. “Julian, anh đang nói về cái quỷ gì thế? Vòng vo thế là đủ. Hãy nói phắt cho rồi, dù là gì cũng được.”

“Dường như có một số bức ảnh xuất hiện.” Anh tuyên bố điều này bằng cái giọng như thể anh chỉ còn sống được ba tháng nữa thôi.

“Những bức ảnh loại nào?” Brooke hỏi, nhưng cô lập tức hiểu điều anh ngụ ý. Đầu cô vụt hiện lên hình ảnh của mụ phóng viên trong thang máy chiều hôm đó. Cô đã thấy thông tin về việc cô không bầu bí lan nhanh đến mức nào. Cô đã đọc về “chuyện tình” với Layla Lawson hàng tháng trời. Nhưng trước đó chưa hề có bức ảnh thật nào.

“Những bức ảnh trông không tử tế lắm, nhưng cũng chẳng phải là chuyện có thật.”

“Julian.”

Anh thở dài. “Chúng chẳng ra gì cả.”

“Khá hơn hay tệ hơn những bức ảnh chụp Sienna?” Chỉ mới vài tuần trước họ đã nói chuyện về những bức ảnh nổi tiếng đó. Thật trớ trêu, Julian lại chính là người không hiểu sao một người đàn ông có vợ và là bố của bốn đứa con lại có thể để bị chụp ảnh với một cô gái ngực để trần đang bám vào cổ anh ta trên một ban công khách sạn như thế. Brooke đã giả định một số cách giải thích hoàn toàn hợp lý về việc mọi thứ có thể không phải như ta thấy, nhưng rốt cuộc cô nhất trí rằng chẳng có cách giải thích hợp lý tại sao Balthazar Getty lại chộp tay lên bộ ngực trần của Sienna trong một bức ảnh và hôn cô ta đến đứt cả lưỡi ra ở một bức khác. Tại sao anh ta không thể ở yên trong phòng khách sạn khi cởi trần, hú hí với gái, và lừa dối vợ?

“Cũng tương tự như thế. Nhưng Brooke này, anh thề với em, thật không tệ như trong ảnh đâu.”

“Tương tự như thế á? Và cái gì không tệ như thế nếu giả sử chẳng có gì xảy ra cả?” Brooke nhìn chằm chằm vào Julian cho đến khi anh nhìn vào mắt cô. Vẻ mặt anh ngượng ngập.

“Đưa cho em xem,” cô bảo và chìa tay ra để giở cuốn tạp chí mà anh đang cầm, quấn chặt lại thành một cuộn.

Anh giở cuốn tạp chí ra và cô thấy đó là tạp chí Spin.“Không, không phải cuốn này. Ban nãy anh, ờ, đang đọc dở cuốn này. Brooke ơi, em để anh giải thích trước được không? Những bức ảnh đó được chụp ở Chateau Marmont, và em biết rằng thật lố bịch biết bao…”

“Anh ở Chateau Marmont hồi nào vậy?” Brooke bật lại mà cảm thấy ghét giọng nói của chính mình.

Trông Julian như vừa bị tát vào mặt: mắt anh mở to kinh ngạc (hay sợ hãi?) và má anh trắng bệch. “Anh ở khi nào nhỉ… Anh ở đó, xem nào, bốn, năm… đêm thứ Hai tuần trước. Em nhớ chứ? Bọn anh chơi nhạc ở Salt Lake hôm đó và rồi tất cả bọn anh cùng bay sang L.A. vì không phải biểu diễn đến tận thứ Tư ấy? Anh đã kể với em chuyện đó rồi mà.”

“Điều anh kể chẳng liên quan đến những gì xảy ra tuần trước cả,” cô khẽ khàng nói, tay cô lại bắt đầu run. “Em nhớ rất rõ anh nói rằng anh sẽ đi L.A. để gặp một người nào đó – lúc này em không nhớ ra là ai – nhưng anh đâu có nói rằng anh có một đêm nghỉ diễn.”

“Hở?”

“Thế đấy, chỉ vì anh cứ thề lên thốt xuống rằng anh luôn cố gắng hết sức để về nhà bất kỳ khi nào anh có thể – dù chỉ là một đêm thôi – nhưng dường như đêm đó là mộtngoại lệ thì phải.”

Julian bật dậy khỏi ghế và tiên tới chỗ Brooke. Anh cốchoàng tay ôm cô, nhưng cô chuồi ra như con hươu b đánh động. “Brooke à, lại đây em. Anh không có… ngủ nghê gì với cô ta. Sự thật không phải như trong bức ảnh đâu.”

“Anh không ngủ nghê với cô ta á? Em có cần phải ngồi đây mà đoán xem những gì đã xảy ra trên thực tế không đây?”

Anh cào tay vào tóc. “Không phải là như thế.”

“Không phải là như thế nào kia? Chuyện khốn kiếp gì đã xảy ra vậy hả Julian? Rõ ràng phải có gì đó, vì trước kia chúng mình có bao giờ nói chuyện với nhau kiểu nàyđâu.”

“Chỉ là điều đó… điều đó rất phức tạp.”

Cô cảm thấy hơi thở nghẹn trong cổ. “Hãy bảo em rằngkhông có gì xảy ra cả. Hãy nói, ‘Brooke à, toàn bộ những bức ảnh đó là âm mưu, một sự xuyên tạc hoàn toàn,’ và em sẽ tin anh.”

Cô nhìn anh, và anh ngó đi chỗ khác. Đó là tất cả những gì cô cần biết.

Vì một nguyên cớ nào đó mà chính cô cũng không hiểu, Brooke cảm thấy toàn bộ cơn thịnh nộ xẹp xuống ngay tức khắc. Cô không cảm thấy được an ủi hơn hoặc dễ chịu hơn, nhưng cứ như ai đó rút kiệt nỗi tức giận của cô và thay vào đó bằng sự tổn thương sâu sắc và lạnh lùng. Cô không sao thốt được nên lời.

Họ ngồi trong im lặng, chẳng ai dám nói thêm một lời. Brooke đang run rẩy, tay cô, vai cô, toàn thân, và Julian nhìn xuống vạt áo mình. Cô nghĩ rằng cô có thể ói mửa.

Rốt cuộc, cô nói, “Em bị đuổi việc rồ

Đầu anh ngẩng phắt lên. “Sao cơ?”

“Đúng thế, vừa mới xong. Margaret nói rằng cấp trên nghi ngờ về ‘sự chuyên tâm của em đối với chương trình.’ Bởi vì trong sáu tháng vừa qua em đã xin nghỉ và đổi ca nhiều lần hơn người khác nghỉ trong mười năm. Bởi vì em quá bận rộn đi theo anh khắp đất nước này, ở trong những căn phòng khách sạn cao cấp tráng lệ và đeo kim cương châu báu.”

Julian úp mặt vào tay mình. “Anh đã không biết điều đó.”

Có tiếng gõ cửa. Vì không ai trong hai người nói gì nên Natalya thò đầu vào phòng. “Chúng tôi cần tập dượt lại một lần nữa với cả hai anh chị rồi bắt đầu lên đường thôi. Hai mươi lăm phút nữa là anh chị phải đặt chân lên thảm đỏ rồi.”

Julian gật đầu và cô ta đóng cửa lại. Anh nhìn Brooke. “Anh rất xin lỗi, Rook à. Anh không thể tin được rằng họ lại, ờ, sa thải em thật. Họ may mắn có được em, và họ biết điều đó mà.”

Lại có tiếng gõ cửa.

“Chúng tôi ra ngay đây!” cô hét lên, cao giọng đến bất ngờ.

Dù vậy cửa vẫn mở ra, và Leo xuất hiện. Brooke nhìn gã trong lúc gã đang thận trọng lấy vẻ một sứ giả hòa bình, người đồng tình, người tri kỷ luôn thấu hiểu trong những thời điểm khó khăn, và cô chỉ muốn ói ra ngay lập tức.

“Leo, anh có thể cho chúng tôi một phút được không?” Cô chẳng buồn giấu giếm sự chán ghét của mình nữa.

Gã bước vào và đóng cánh cửa đằng sau lưng lại cứ như không nghe thấy cô nói gì. “Brooke, tôi biết điều này không dễ dàng gì, tin tôi đi, nhưng chưa đầy hai mươi phút nữa hai người phải có mặt trên thảm đỏviệc của tôi là đảm bảo rằng hai người đã sẵn sàng.”

Julian gật đầu. Brooke không thể làm gì khác ngoài việc nhìn trân trối.

“Nào, tất nhiên chúng ta ai cũng biết rằng những bức ảnh đó là rởm rít, nhưng trước khi tôi có thể làm cho ra nhẽ và buộc họ phải hủy bỏ chúng” – gã ngừng ở đó để mọi người có đủ thời gian nhận thấy quyền lực và ảnh hưởng của gã – “tôi muốn hai người sẵn sàng.”

“Nhất trí,” Julian nói và nhìn Brooke. “Anh nghĩ rằng hẳn chúng mình sẽ phải thông nhất câu trả lời chính thức cho bất kỳ câu hỏi nào với tư cách một cặp vợ chồng. Hãy cho họ thấy một mặt trận đoàn kết.”

Brooke nhận thấy nỗi giận dữ mà cô đã cảm thấy từ đầu câu chuyện tới giờ đã dần biến thành một nỗi buồn sâu xa.Điều gì sẽ xảy ra khi ta không còn nhận ra chồng của ta nữa? cô băn khoăn. Julian, người vẫn thường đoán ý nối lời cho cô giờ đây dường như không còn mảy may khả năng hiểu được cô nữa.

Cô hít một hơi dài. “Hai người các anh có thể tự quyết định ‘câu trả lời chính thức’, và tôi hoàn toàn không quan tâm dù đó là gì. Ngay bây giờ tôi còn phải ăn mặc trang điểm cho xong.” Cô quay sang Julian và nhìn thẳng vào mắt anh. “Tối nay em sẽ đi với anh, và em sẽ tươi cười trước ống kính máy quay và nắm tay anh bước trên thảm đỏ, nhưng ngay khi buổi lễ kết thúc em sẽ về nhà.”

Julian đứng dậy đến bên giường ngồi xuống cạnh cô. Anh kéo tay cô vào tay mình và nói, “Brooke, anh xin em,xin em đừng để…”

Cô giật tay về và ngồi xích ra một chút. “Đừng có mà cố quàng cho em cái trách nhiệm này. Em không phải là nguyên cớ buộc chúng ta phải tỏ ra gắn bó và tuyên bố chính thức với báo giới. Hai người các anh đi mà đối phó với việc đó.”

thực lòng đấy, chúng mình có thể chỉ…”

“Cứ để cô ấy lo việc của cô ấy, Julian,” Leo tuyên bố với giọng đầy hiểu biết và kinh nghiệm, với cái vẻ như muốn nói, Chí ít thì cô ta cũng đồng ý đi cùng – cậu có thể tưởng tượng được cơn ác mộng trong quan hệ công chúng nếu cô ta bỏ về không? Cứ bình tĩnh, cho cô vợ điên khùng kia một chút khoảng cách, và rồi ngay lập tức cậu sẽ yên lành đi lên sân khấu… “Hãy làm những gì cô cần làm, Brooke à. Julian và tôi sẽ tháo gỡ mọi rắc rối ở đây.”

Brooke nhìn chằm chằm vào cả hai người trước khi cô trở ra phòng khách. Natalya nổ ngay với cô. “Chúa ơi, Brooke! Cái quái gì xảy ra với lớp trang điểm của chị vậy? Ai đó tìm cho ra Lionel ngay!” cô ta hét toáng lên trong lúc chạy sầm sập vào phòng ngủ phía sau. Brooke nhân cơ hội đó chuồn vào phòng ngủ thứ ba may mắn thay đang không có một ai, khóa cửa lại và quay số của Nola.

“A lô?” Tiếng nói của bạn làm cô chỉ chực khóc thêm lần nữa.

“Này, tớ đây mà.”

“Cậu đã diện váy xống chưa đấy? Cậu có thể nhờ Julian chụp ảnh cậu bằng điện thoại BlackBerry của cậu và gửi cho tớ không? Tớ đang nóng lòng được nhìn thấy cậu đây!”

“Nghe này, tớ chỉ có hai giây đồng hồ trước khi họ tìm thấy tớ, vì vậy…”

“Tìm thấy cậu á? Cậu bị một tên giết người nào đótrong lễ trao giải săn lùng à?” cô bạn phá lên cười.

“Nola này, hãy nghe tớ nói. Mọi sự biến thành một cuốn phim kinh dị. Ảnh của Julian và con bé nào đó. Tớ chưa xem những bức ảnh đó vì thế thực ra tớ chưa biết, nhưng nghe nói chúng tệ lắm. Và tớ đã bị đuổi việc vì nghỉ làm nhiều quá. Nghe này, tớ không thể giải thích tất cả mọi việc lúc này, nhưng tớ chỉ muốn nói với cậu rằng tớ sẽ bay chuyến đêm nay về ngay sau buổi lễ, và tớ hy vọng rằng tớ đến nhà cậu được chứ? Tớ có cảm giác căn hộ của chúng tớ sẽ bị theo dõi tứ bề.”

“Ảnh của Julian và con bé nào đó ư? Ôi, Brooke ơi, tớ chắc rằng chả có gì ghê gớm đâu. Những tạp chí đó la tất cả mọi thứ rác rưởi mà họ vớ được, dù thật hay giả…”

“Tớ có thể ở lại chỗ cậu được không, Nola? Tớ phảithoát khỏi đây. Nhưng tớ sẽ không trách cậu tẹo nào nếu cậu không muốn rắc rối vào lúc này.”

“Brooke! Thôi ngay cho tớnhờ. Tự tớ sẽ gọi điện và đặt chuyến bay cho cậu đây. Tớ nhớ từ hồi làm một dự án ở Los Angeles thì chuyến bay cuối cùng đến New York là chuyên mười một giờ của hãng Hàng không Hoa Kỳ. Cậu có muốn bay chuyến ấy không? Có đủ thời gian không? Tớ cũng sẽ đặt thuê xe đưa cậu đến sân bay và đón ở sân bay đầu này.”

Giọng nói đầy quan tâm của bạn làm lệ cô lại giọt ngắn giọt dài. “Cảm ơn. Tớ rất cảm kích. Tớ sẽ gọi lại cho cậu khi buổi lễ kết thúc nhé.”

“Nhớ nhìn kỹ xem Fergie bên ngoài trông có già như trong ảnh không đấy nhé…”

“Ghét cậu quá.”

“Tớ biết. Tớ cũng yêu cậu. Đừng sợ khi chụp lén vài kiểu ảnh và gửi về cho tớ. Tớ đặc biệt thích xem vài tấm ảnh của Josh Groban…”

Mặc dù đang buồn nẫu, Brooke cũng phải mỉm cười rồi cô cúp máy. Cô nhìn mình trong tấm gương phòng tắm và lấy hết dũng khí mở cửa ra. Natalya trông như sắp ngất xỉu vì lo; cô ta nhảy ngay tới chỗ Brooke.

“Chị có biết rằng chúng ta chỉ còn có hai mươi phút và bây giờ họ phải làm lại từ đầucho chị không đấy? Cái đồ phải gió nào mà lại khóc lóc khi đã trang điểm xong thế chứ?” Câu cu lẩm bẩm trong miệng nhưng đủ to để Brooke nghe thấy.

“Cô có biết ngay lúc này tôi cần gì không hả Natalya?” cô hỏi và đưa tay ra chạm vào cánh tay cô gái kia, giọng côthấp nhưng không che giấu cơn giận lạnh lùng.

Natalya nhìn sững vào cô với đôi mắt mở to.

“Tôi cần cô bảo người ta sửa sang lại lớp trang điểmcho tôi, tìm đôi giày của tôi và gọi bộ phận trực phòng mang cho tôi một ly vodka martini với một lọ thuốc giảm đau Advil. Và tôi muốn cô thực hiện ba việc này mà đừng có nói năng gì hết. Không một lời nào, một chữ cũng không. Cô có nghĩ là cô làm được việc đó không?”

Chương 23

Natalya nhìn cô trân trối.

“Rất tốt. Tôi biết là chúng ta có thể giải quyết được mà! Cảm ơn cô thật nhiều vì đã giúp đỡ nhé.”

Và với câu nói đó, Brooke cảm thấy chút xíu hài lòng, cô bước trở vào phòng ngủ. Cô quyết tâm vượt qua được lúc này.

13

Y tá đời nào mà sánh đôi với thần thánh được

“Hai người phải nhớ nhé: nắm tay nhau, tươi cười và thơ thới. Hai bạn hạnh phúc, yêu nhau và tỏ rõ là không buồn bận tâm tới đứa con gái hư h rẻ tiền tìm kiếm danh vọng nào đó nhé. Con bé đó không có trong đầu hai bạn. Chúng ta sẵn sàng chưa?” Từ ghế hậu cách họ có vài phân trên chiếc xe limousine, Leo nói như hét lên với họ.

“Chúng tôi đã sẵn sàng…” Julian lẩm bẩm.

“Chúng ta có phấn chấn không? Chúng ta cần phải phấn chấn! Hai người có cảm thấy điều đó không?” Gã nhìn chằm chằm qua cửa xe để xem người phụ nữ cầm bìa kẹp hồ sơ làm công tác bấm giờ cho các nghệ sĩ xuất hiện đã ra hiệu cho họ hay chưa. Julian được sắp xếp bước lên thảm đỏ chính xác lúc 4 giờ 25 chỉều, mà theo đồng hồ trên điện thoại di động của Brooke thì chỉ còn một phút hồi hộp đứng tim nữa thôi.

Chính xác là cảm thấy cái gì cơ? Brooke những muốn hỏi lại. Tởm lợm à? Giống như ta đang sắp sửa tình nguyện hành hương đến chỗ chết ấy à, và khôn ngoan ra thì ta nên quay lại ngay, nhưng ta chúa ghét mâu thuẫn nên không thể gây om sòm thế được, vậy nên thay vì quay trở về, ta lại cứ âm thầm đi tới chỗ đao phủ ư? Thế thì ừ, tên khốn kia, ta cho rằng ta đang “cảm thấy điều đó” đây.

“Tôi không nói dối đâu, hai bạn ạ – họ sẽ như đàn cá piranha rỉa thịt ấy.” Leo giơ tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài. “Tôi chỉ nói để hai người chuẩn bị sẵn tinh thần thôi. Nhưng mặc kệ họ đi, cứ tươi cười và tận hưởng khoảnh khắc ấy. Hai bạn sẽ tuyệt lắm.” Điện thoại của gã rung và sau khi bỏ ra nửa giây liếc nhìn nó, gã nhấn nút Mở trên cửa xe rồi quay về phía Brooke và Julian.

“Đến lúc rồi. Hành động thôi!” Leo hét lên và mở cửa xe limousine ra, và trước khi Brooke kịp hiểu được điều gì đang diễn ra thì mắt cô đã chói lòa vì ánh đèn flash. Và mặc dù những ánh đèn flash đó chói lóa và nhức nhối, chúng chả thấm vào đâu so với những câu hỏi.

“Julian! Cảm giác lần đầu tiên dự lễ trao giải Grammy của anh thế nào?”

“Brooke! Chị có bình luận gì về những bức ảnh trên số mới nhất của tạp chí Last nightkhông?

“Julian! Hãy nhìn vào chỗ này! Đây cơ mà! Có phải anh đang ngoại tình không?”

“Brooke! Hãy quay sang phía này! Đây, máy quay này cơ! Chị diện đồ của hãng nào vậy?”

“Brooke! Nếu có thể nói một điều về con đàn bà lẳng lơ ở Chateau thì chị sẽ nói gì?”

“Julian! Quay sang bên trái anh đi! Vâng, như thế đây! Anh sẽ giữ cuộc hôn nhân này chứ?”

“Julian! Bước trên thảm đỏ có cảm giác kỳ lạ khi một năm trước đây còn chưa ai biết đến tên anh?”

“Brooke! Chị có nghĩ rằng chị có lỗi vì ngoại hình chị không phù hợp với tiêu chuẩn của Hollywood không?”

“Chị nói gì với tất cả những cô gái trẻ lúc này đang xem truyền hình đây?”

“Julian! Anh có mong vợ anh đi lưu diễn cùng anh thường xuyên hơn không?”

Cứ như tất cả đèn chỉếu trên sân vận động bất ngờ bật vào giường mình lúc ba giờ sáng vậy: mắt cô không – không thể – thích nghi được, và mỗi cố gắng chỉ làm nhức nhối hơn mà thôi.

Cô quay lưng một chút về phía không có máy quay đằng sau họ và thoáng thấy Nicole Kidman và Keitih Urban đang ra khỏi chiếc xe Escalade đen dài thượt. Tại sao các người cứ nói với chúng tôi khi đã có những người thực sự nổi tiếng đây rồi?cô những muốn thét lên. Chỉ đến khi cô quay lại, cặp mắt cô cuối cùng cũng đương đầu nổi với những ánh đèn flash gây choáng váng đó, và tận lúc đó cô mới nhìn thấy cả một đại dương màu đỏ trải bất tận trước mắt họ. Nó dài có đến một dặm không nhỉ? Hai dặm chăng? Hay mười dặm? Những người đang tiến bước phía trước trên thảm đỏ không có vẻ gì trị thậm chí còn thảnh thơi là khác. Họ đứng thành từng nhóm khoảng ba đến năm người, uể oải chuyện gẫu với các phóng viên hoặc làm dáng một cách điệu nghệ trước ống kính máy quay, phô ra nụ cười rạng rỡ được nhào nặn một cách chuyên nghiệp mỗi lần quay người.Có thể nào giống như họ được không nhỉ? Cô cũng có thể làm được như thế không? Nói đúng hơn là cô còn có cơ hội nào để đi qua tấm thảm đỏ dài vô tận lần nữa không nhỉ?

Và rồi họ cất bước. Cô giữ cho bước chân này nối bước chân kia, cằm cao, đôi má rực hồng như lửa, và Julian đi kèm cô qua những đám đông. Khi họ vượt qua được nửa đường để tới cửa vào, Leo đặt hai bàn tay nóng nhớp mồ hôi của gã lên vai hai người, nghiêng đầu xuống giữa đầu họ và nói, “Chương trình tin tức ngành giải trí E! News đang tiến đến phía bên phải hai bạn kìa. Nếu họ tiếp cận hai bạn để phỏng vấn, hãy đứng lại nói chuyện với họ nhé.”

Brooke nhìn về phía bên phải mình và thấy gáy của một gã tóc vàng. Anh ta đang chìa micro ra cho ba cậu trai trẻ mặc đồ đen, cả ba trông đều chưa quá mười lăm tuổi. Cô phải vắt óc nhớ xem tên họ là gì, và khi cuối cùng cô đã nhớ ra họ là Anh em Jonas thì cô cảm thấy mình rất, rất đỗi già nua. Họ có vẻ dễ thương, cô nghĩ, giống như những chú gấu koala, nhưng gợi tình ư? Quyến rũ ư? Chỉ cần cười mỉm cũng có thể làm hàng triệu cô gái trẻ ngây ngất ư? Thật là lố bịch. Cô nghĩ tất cả các cô gái đang điên cuồng hò hét đó nên nhìn lại vào những bức ảnh cũ của Kirk Cameron hoặc Ricky Schroeder trên tạp chí Tiger Beat nếu họ muốn thấy những người đáng được gọi là người trong mộng. Cô lắc đầu với chính mình. Có phải cô vừa nghĩ đến từ “người trong mộng” không? Cô bổ sung điều này vào danh sách những thứ cần kể cho Nola trong đầu.

“Julian Alter phải không? Chúng tôi có thể nói vài lời với anh được không?” Gã tóc vàng húi cao cuối cùng cũng chào tạm biệt những cậu nhóc nhà Jonas rồi quay sang Brooke và Julian. Seacrest! Trông rám nắng y chang như khi anh ta làm chương trìnhAmerican Idol, nụ cười của anh ta thật nồng nhiệt và niềm nở. Brooke những muốn hôn anh ta.

“Ô kìa!” Julian nói, mặt anh rạng ngời lúc nhận ra anh ta. “À, được chứ. Chúng tôi rất thích là khác.”

Seacrest ra hiệu cho người quay phim đằng sau anh ta và tự bố trí mình đứng hơi chếch về bên trái Brooke và Julian. Anh ta gật đầu và người phim bật đèn sáng chói, ánh đèn lập tức tỏa ra một làn hơi nóng đến kinh ngạc. Rồi anh ta bắt đầu nói vào micro trong lúc nhìn vào máy quay.

“Cùng tham gia với tôi lúc này là Julian Alter và Brooke, người vợ xinh đẹp của anh.” Anh ta quay sang phía họ và vẫy cánh tay còn rỗi của mình một cách cởi mở. “Cảm ơn hai người đã dành một chút thời gian để chào hỏi chúng tôi. Tôi phải nói rằng tối nay cả hai anh chị đều đẹp tuyệt.”

Cả hai người đều máy móc nở nụ cười gượng gạo. Brooke trong một thoáng đã phát hoảng khi nhớ ra rằng hàng triệu người đang xem chương trình ngay lúc này đây, khắp đất nước và có thể là khắp cả thế giới nữa.

“Cảm ơn Ryan,” Julian nói, và Brooke thở phào rằng anh còn nhớ được rằng cần gọi tên riêng của anh ta. “Cả hai chúng tôi đều rất háo hức được có mặt tại đây.”;

“Vậy hãy cho tôi biết, Julian. Album đầu tay của anh đã đạt chứng chỉ bạch kimtrong chưa đầy tám tuần. Cho đến hôm nay” – anh ta ngừng lại và nhìn vào mẩu giấy vuông giấu trong lòng bàn tay – “đã bán được bốn triệu bản trên toàn thế giới. Giờ đây anh chuẩn bị biểu diễn ở lễ trao giải Grammy. Hãy cho tôi biết anh đang nghĩ gì?”

Anh ta kề micro dưới miệng Julian và mỉm cười. Julian, bình tĩnh hơn bao giờ hết, cười tươi đáp lại rồi nói, “Vâng, Ryan, tôi phải nói rằng đó là cả một chặng đường vất vả của một chuyến đi phi thường. Tôi cảm giác như mình được bốc lên tận mây xanh vì sự hưởng ứng đối với album này, và giờ đây là buổi biểu diễn này nữa. Thật vinh dự biết bao. Thật là một vinh dự quá đỗi phi thường.”

Seacrest dường như có vẻ thích thú câu nói đó và thưởng cho họ thêm một nụ cười và một cái gật đầu tỏ ý quan tâm. “Julian, anh viết nhiều về tình yêu trong âm nhạc của anh. Cả bài ‘For the Lost’, bài hát mà thoạt đầu dường như là ngụ ý đến người anh đã khuất của anh, thực tế cũng là một bài hát ca ngợi sức mạnh cứu rỗi của tình yêu. Cảm hứng nào đã thúc giục anh?”

Một cú chuyền bóng vào tận tay chỉ còn mỗi việc ném vào rổ mà ghi điểm! Brooke chăm chăm hướng ánh mắt vào Julian, lòng thầm mong cô thể hiện được vẻ một người vợ thương yêu, khích lệ và quan tâm đến chồng đang nghe như nuốt từng lời anh nói chứ không phải con người thật của cô lòng dạ đang bời bời vì cú sốc nặng nề.

Julian lập tức bắt lấy trái bóng và ném vào rổ ngon như ăn kẹo. “Anh biết không, thật kỳ lạ, Sea… à quên, Ryan à. Khi tôi bắt đầu viết, nhạc của tôi có nhiều phần ảm đạm và khá nặng nề. Tôi đã trải qua nhiều chuyện trong đời mình, và dĩ nhiên tôi nghĩ rằng âm nhạc luôn phản ánh những gì mà nhạc sĩ đang trải qua. Nhưng bây giờ thì sao?” Tới câu này, anh quay sang đối diện với Brooke, nhìn vào mắt cô và nói, “Bây giờ thì việc đó hoàn toàn khác hẳn. Nhờ có người vợ hiền xinh đẹp của tôi đây nên cả cuộc đời lẫn âm nhạc của tôi trở nên vui tươi hơn rất nhiều. Cô ấy còn hơn cả cảm hứng cho tôi – cô ấy chính là động lực của tôi, là ảnh hưởng đối với tôi, là… là tất cả của tôi.”

Bất chấp những gì vừa xảy ra trong khách sạn, bất chấp công việc vừa tuột khỏi tay và những bức ảnh được coi là kinh tởm, bất chấp cái giọng rỉ rả trong đầu rằng có lẽ anh chỉ diễn thế cho khán giả của anh mà thôi, Brooke cảm thấy tình yêu đối với chồng mình dâng trào. Vào khoảnh khắc đó, khi anh đứng trước những ống kính máy quay, ăn mặc kỳ cục, đang được người ta nói đến, chụp ảnh và tôn vinh, cảm giác của cô đối với Julian lại hệt như trong lần đầu họ gặp nhau.

Seacrest ồ lên một tiếng rồi cảm ơn cả hai người vì đã trả lời phỏng vấn và chúc Julian may mắn. Ngay lúc anh ta quay sang vị khách tiếp theo của mình – người nào đó trông giống hệt Shakira, mặc dù Brooke không dám chắc rằng đó chính là cô ấy – Julian quay sang cô và nói, “Thấy không? Seacrest còn chẳng buồn hỏi đến những bức ảnh rác rến kia là khác. Bất kỳ nhà báo có trách nhiệm nào đều biết rằng chúng hoàn toàn rởm rít.”

Chỉ cần thoáng đề cập đến những bức ảnh đó đã làm cô nhớ lại cảnh xảy ra trong phòng khách sạn và xóa nhòa đi hết những tình cảm yêu thương của cô. Không biết phải làm gì nữa, và biết rõ rằng những máy quay và micro rải đầy trên thảm đỏ, cô cười vu vơ và gật đầu. Chẳng tốn thời gian, Leo lại thò mặt vào giữa họ – Brooke hơi giật mình khi cô cảm thấy tay gã trên gáy mình.

“Julian này, Layla Lawson đang đứng ngay đằng trước kìa. Tôi muốn cậu đến cô ấy bằng một cái hôn lên má rồi giới thiệu cô ấy với Brooke nhé. Brooke này, nếu cô tỏ ra vui vẻ khi gặp cô ta thì sẽ rất có ích đấy.”

Brooke liếc lên và trông thấy Layla mặc một chiếc đầm đen ngắn thanh lịch tuyệt vời đang khoác tay Kid Rock. Theo những bài báo mà cô đã đọc, Kid chỉ là một người bạn, vì Layla không hẹn hò mấy kể từ khi chia tay với tay người yêu cũ là một tiền vệ nổi tiếng từ năm ngoái. Trước khi cô kịp gắt gỏng gì đó với Leo thì họ đã giáp mặt cặp kia rồi. Đèn flash nháy tanh tách với cường độ của một cuộc đọ súng.

“Julian Alter!” Layla rú lên và quàng tay quanh cổ Julian. “Tôi nôn nóng mong đến lúc anh biểu diễn quá!”

Brooke đã nghĩ chắc hẳn cô sẽ phải có cảm giác nào đó mạnh hơn khi gặp người mà mình đã căm ghét lâu đến thế, nhưng cô phải thừa nhận rằng ngoài đời thực Layla toát ra một vẻ quyến rũ rất đặc biệt mà trên truyền hình hoặc trên các trang tạp chí lá cải đều không thấy rõ. Thậm chí khi cơ thể cô ta áp sát vào người Julian thì cô ta cũng tỏa ra sức cuốn hút nào đó, vẻ gì đó ngọt ngào hơn và yếu ớt hơn – có lẽ còn hơi ngây ngô nữa là khác, mà việc này cũng không tổn hại gì đến ai – và điều đó ngay lập tức làm Brooke nhẹ cả người.

Julian cố thoát ra khỏi vòng tay ôm của Layla và lúng ta lúng túng khi anh giới thiệu cô ta với Brooke.

“Chào!” cô ta nói với giọng miền Nam ngọt ngào trầm âm. “Thật vui biết bao khi cuối cùng cũng được gặp chị.”

Brooke mỉm cười và đưa tay ra bắt, nhưng Layla đã tiến tới ôm cô.

“Ồ, lại đây, cưng ơi, tôi cảm thấy như tôi biết chị từ thuở nào rồi! Ông xã chị mới may mắn làm sao!”

“Cảm ơn,” Brooke đáp lại và ngay lập tức thấy mình thật lố bịch vì đã từng cảm thấy bị đe dọa. “Tôi thích chiếc váy đầm

“Ôi, chị mới dễ thương làm sao. Này cả hai người ơi, tôi muốn giới thiệu các bạn với Kid bạn tôi.”

Vừa nói cô vừa chộp tay anh ta và cố làm anh ta chú ý vào Brooke và Julian, nhưng anh ta có vẻ sao nhãng vì một đoàn người mẫu (hay những người hát bè? các vũ nữ? những người đi kèm với người được mời?) đang diễu qua. Sau một hồi lâu lúng túng, mặt anh ta lóe lên vẻ ngờ ngợ và anh ta vỗ tay lên lưng Julian.

“Anh bạn à, album hay tuyệt,” anh ta vừa nói vừa dùng cả hai tay bắt tay Julian theo kiểu các chính trị gia hay làm. “Chúc mừng! Nghe này, tôi cứ băn khoăn không biết có nên hỏi anh thường…”

Brooke không có cơ hội để nghe Kid Rock hỏi chồng mình về cái gì vì Layla đã kéo cô ra một chỗ và nghiêng sát lại gần đến nỗi Brooke ngửi cả thấy nước hoa đượm mùi hoa cam của cô ta.

“Hãy bắt đầu tiêu món tiền đó ngay lập tức đi,” Layla nói vào tai Brooke. “Chị cũng có quyền sở hữu đối với số tiền đó y như anh ấy vậy – chết tiệt, chắc hẳn anh ấy chẳng kiếm được một đồng hào cắc bạc nào trong đó nếu không nhờ có chị, tôi nói có đúng không? – vậy thì đừng có tằn tiện quá mà rồi hối tiếc nhé.”

“Tiền?” là tất cả những gì Brooke thốt lên được.

“Brooke thân yêu, đó là điều mà tôi ân hận nhất trong toàn bộ vụ bê bối với Patrick đấy. Tôi đi dự hết, phải đến hàng trăm trận đấu trong trường cũng như chuyên nghiệp, bay tới mọi sân vận động chết cóng ở vùng sâu vùng xa trên đất nước này, chu cấp cho anh ta qua những lúc tồi tệ nhất cho đến khi anh ta ký được cái hợp đồng tám mươi triệu đô la ấy. Và rồi trong lúc anh ta lừa dối tôi với cái loại đó, cái ngôi sao phim cấp ba đó, thì tôi lại chính là người đang nghĩ rằng thật thiếu ý tứ nếu mua cho mình một căn nhà tử tế. Này, hãy rút kinh nghiệm từ sai lầm của tôi nhé, cưng à. Hãy mua căn nhà chết giẫm ấy đi. Chị xứng đáng có được nó đấy.”

còn chưa kịp trả lời thì Julian và Kid Rock đã thong dong tiến lại chỗ cô và Layla; cả bốn người bọn họ lập tức theo bản năng đứng sánh vai, tươi cười và vẫy tay về phía ống kính.

Brooke cũng chẳng có cơ hội nói chuyện thêm với Layla trước khi Leo lôi họ đến lối vào sân Staples Center. Cô vừa mới định tự chúc mừng mình vì đã vượt qua được tấm thảm đỏ thì một người đàn bà mặc váy đầm không tay óng ánh kim sa và đi đôi giày đế cao chót vót gí micro vào miệng cô và gần như thét lên, “Brooke Alter, chị cảm thấy thế nào khi xem những bức ảnh chồng chị với người đàn bà khác sau khi chị đã giúp đỡ anh ta bao lâu nay?”

Sự im lặng bao trùm lên khu vực đó. Trong hai giây người đàn bà này đưa ra câu hỏi đó, hết thảy mọi nghệ sĩ, những người điều khiển máy móc, các phóng viên, các phát thanh viên truyền hình, những người quay phim và những người hâm mộ dường như chết lặng đi. Chỉ trong một thoáng, Brooke cứ ngỡ rằng sự im lặng nhức nhối này là dấu hiệu báo trước rằng cô sắp ngất xỉu, nhưng cô lập tức nhận ra rằng mình không may mắn đến thế. Cô thấy hàng chục – hay hàng trăm? – mái đầu quay lại nhìn đúng lúc cô cảm thấy Julian siết tay cô thật chặt đến nỗi cô chắc rằng nhiều cái xương đang vỡ rạn dưới cái siết đó. Cô có cái cảm giác rất kỳ cục chỉ muốn vừa hét to vừa phá lên cười cùng một lúc. Cô tự hỏi không biết mọi người sẽ phản ứng thế nào nếu cô chỉ cười mà nói, Ờ này chị biết không, điều chị hỏi thật khôi hài. Bởi vì cảm giác đó thật tuyệt. Ý tôi là, cô gái nào mà lại không thích thú khi được biết rằng chồng mình bị đồn đại là đang lang chạ với người đàn bà khác và toàn bộ vụ đó được phơi bày trên truyền hình quốc gia nhờ có những người như chị? Chị còn câu hỏi hay ho nào khác muốn đưa ra trước khi chúng tôi đi vào bên trong không? Không à? Vậy thì, hân hạnh được quen biết chị. Tiếp nối ý nghĩ đó là một mong muốn thoáng qua được thọc kéo vào những hạt kim sa của mụ và đập mụ ngã gục bằng chính đôi giày cao gót nhọn hoắt của mụ. Cô như nghẹn thở.

Nhưng tất nhiên là cô không gào hét hay ói mửa hay phá lên cười hoặc hành hung bất kỳ ai. Cô hít vào qua mũi, cố gắng hết mức phớt lờ thiên hạ đi, và bình thản nói, “Tôi rất tự hào về những thành tích mà chồng tôi đã đạt được, và tôi rất háo hức được có mặt tại đây tối hôm nay để xem anh ấy biểu diễn. Hãy chúc anh ấy may mắn nào!” Cô siết tay Julian và, hoàn toàn không hiểu mình lấy đâu ra được sự điềm tĩnh đó, cô quay sang anh nói, “Mình đi nhé?”

Julian hôn cô và lịch sự chìa tay cho cô, và trước khi bất kỳ người nào khác kịp xuất hiện trước mặt họ, cô, Julian và Leo đã bước qua cửa trước.

“Brooke, cô thật thông minh!” Leo reo vui đắc thắng, vỗ bàn tay còn nhớp mồ hôi của gã lên gáy cô.

“Thật đấy, Rook à, đó là trận khẩu chiến hạng nhất với giới truyền thông đấy,” Julian đồng tình nói. “Em xử lý con mụ đó như dân chuyên nghiệp vậy.”

Cô buông rơi tay Julian. Cái cách anh chúc mừng cô làm cô phát tởm. “Em đi vào phòng vệ sinh nữ đây.”

“Chờ chút! Brooke này, chúng ta phải ổn định chỗ ngồi ngay để Julian có thể vào hậu trường chuẩn bị với…”

“Kìa Rook? Em có thể đợi chỉ…”

Cô rời khỏi cả hai người bọn họ mà chẳng buồn liếc lại lần thứ hai và lách qua đám đông những người đẹp đẽ ăn vận lộng lẫy. Cô tự nhủ rằng chẳng người nào biết cô là ai, rằng dù cô cảm thấy kinh tởm đến mức nào cũng không hề gì, chẳng ai nhìn chằm chằm vào cô hoặc bàn tán gì về cô cả. Cô đi thẳng đến phòng vệ sinh, chỉ nhăm nhăm ẩn mình và tự trấn tĩnh đôi phút. Phòng vệ sinh nữ đơn giản đến kinh ngạc ở mức tiêu chuẩn đối với sân vận động Staples Center nhưng hầu như không phù hợp với lễ trao giảiGrammy – và Brooke phải cố lắm mới không chạm phải bất kỳ thứ gì khi cô đóng cửa buồng vệ sinh lại sau lưng mình. Cô tập trung vào hít thở sâu trong khi nghe những phụ nữ khác đang tán gẫu.

Một phụ nữ nói ra rả về việc cô ta nhìn thấy Taylor Swift và Kanye West nói chuyện riêng bên lề thảm đỏ, và cô ta không hiểu tại sao cô Taylor bé bỏng dễ thương đó lại có thể bỏ thời gian quan tâm tới cái gã Kanye kia – “cái đồ thô bỉ ấy!” Bạn cô ta xen vào hỏi rằng Taylor hay Miley trông khả dĩ hơn khi diện những chiếc đầm đen gần giống nhau (ý kiến của họ không thống nhất về điểm này), rồi mỗi cô nêu tên một anh chàng mà cô ta coi là gợi tình nhất có mặt tại buổi lễ này (một cô chọn Jay-Z, cô kia khăng khăng bảo là Josh Duhamel). Một trong hai người băn khoăn rằng tối nay ai trông con cho Jenif Hudson. Người kia muốn biết chính xác tại sao Kate Beckinsale lại tham dự buổi lễ này trong khi cả cô ta lẫn chồng đều chẳng liên quan gì đến ngành âm nhạc cả. Đó chính là kiểu chuyện gẫu tản mạn mà cô và Nola chắc hẳn sẽ làm y hệt nếu họ đứng trong căn phòng vệ sinh nữ này, và cô thấy nó có tác dụng an ủi một cách kỳ lạ. Cho đến khi họ bắt đầu chuyển sang chủ đề tiếp theo.

“Thế cô đã trông thấy những bức ảnh của Julian Alter chưa?” người phụ nữ có giọng khó chịu hỏi bạn cô ta.

“Chưa, có thật chúng tệ đến thế không?”

“Chúa ơi, còn không ư. Con bé ấy cứ như đang múa cột trên người anh ta ấy chứ. Một bức còn trông như thể bọn họ đang làm tình thật dưới váy cô ả đấy.”

“Con bé đó là ai thế? Họ đã tìm ra chưa?”

“Một con vô danh tiểu tốt nào đó. Một thường dân. Chỉ là một con bé hay lê la chỗ tiệc tùng tìm kiếm cơ hội vui vẻ ở Chateau.”

Cứ như đã là lần thứ một ngàn xảy ra trong tối nay, Brooke nghẹn thở. Nhà vệ sinh rất đông người – phụ nữ liên tục lượn ra lượn vào, rửa tay và chỉnh trang những chỗ xộc xệch tưởng tượng và tô lại lớp son môi đã đẹp tuyệt của họ – nhưng cô chỉ dỏng tai lên nghe hai giọng nói kia mà thôi. Ý tưởng đó không hay ho chút nàọ, nhưng sự tò mò của cô đã lấn át tất cả. Sau khi kiểm tra hai lần cánh cửa buồng vệ sinh để chắc chắn rằng nó đã khóa, cô dán mắt vào khe bản lề cửa và nhòm ra ngoài. Đứng bên cạnh chậu rửa là hai người phụ nữ, cả hai trạc từ hai mươi lăm đến gần ba mươi tuổi, có lẽ là những ngôi sao đang lên, mặc dù cả hai trông đều không quen mặt.

“Anh ta nghĩ gì mà lại làm chuyện đó ở Chateau không biết? Ý tôi là nếu định lừa dối vợ thì chí ít người ta cũng phảicố gắng kín đáo chứ?”

Người kia cười khẩy. “Ồ, bất chấp. Cứ làm như họ quan tâm đến cái nơi mà họ làm chuyện đó lắm ấy! Lúc nào họ chả bị gặp. Xem Tiger kìa! Đàn ông thật khờ đến thế đấy.”

Câu này làm người đối thoại phá lên cười. “Julian Alter đâu phải là Tiger Woods, và tin tôi đi, vợ anh ta cũng đâu có phải là cô người mẫu Thụy Điển.”

Cô biết rõ rằng mình không phải một người mẫu Thụy Điển, nhưng cô không muốn nghe người khác nói thế. Cô chỉ muốn rời khỏi chỗ đó nhưng cô sợ phải quay lại với Julian và Leo không kém gì việc tiếp tục nghe lén trong phòng vệ sinh. Cô gái kia lấy ra một điếu thuốc lá.

“Cô có nghĩ rằng cô ấy nhất định sẽ bỏ anh ta không?” cô gái với tóc mái siêu ngắn kiểu đang mốt hỏi cô bạn Giọng The Thé của mình.

Có tiếng khịt mũi. “Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ chả bỏ đi đâu cả… trừ phi anh ta yêu cầu thế?”

“Cô ta làm gì ấy nhỉ, giáo viên hay gì?”

“Y tá, chắc thế.”

“Cô có tưởng tượng được không? Hôm nay cô chỉ là một phó thường dân mà ngày mai chồng cô đã là một siêu sao.”

The Thé cười lăn lộn vì câu này. “Tôi không thấy Martin có nguy cơ trở thành sao giăng gì hết. Tôi nghĩ nguy cơ đó là về phần tôi, đúng chứ hả?”

Tóc Mái nhả vòng khói cuối cùng và dụi mẩu thuốc vào chậu rửa. “Họ bó tay thật rồi,” cô ta tuyên bố với sự tự tin của một người đã đi khắp nơi, thấy mọi thứ, gặp đủ loại người. “Cô ấy dễ thương mà nhút nhát, còn anh ta là một vị thần. Y tá đời nào mà sánh đôi với thần thánh cho được.”

Là bác sĩ dinh dưỡng chứ! cô những muốn hét lên. Nếu mổ xẻ cuộc hôn nhân của tôi và hủy hoại cá tính của tôi thì mẹ kiếp ít nhất cũng phải nói cho đúng chứ!

Cả hai người rón rén bỏ kẹo cao su vào miệng để tránh động vào lớp son bóng trên môi, đóng xắc lại và rời khỏi đó mà không nói thêm lời nào. Nỗi nhẹ nhõm của Brooke tưởng chừng như sờ thấy được, đến nỗi khi rốt cuộc cũng được ra khỏi buồng vệ sinh, cô thậm chí còn không nhận thấy người phụ nữ đang tựa vào góc trong cùng của dãy bồn rửa tay, lưng quay vào gương, đang soạn gì đó trên điện thoại di động.

“Xin lỗi vì tôi hỏi đường đột, nhưng cô là Brooke Alter phải không?”

Brooke hít vào gấp gáp khi nghe thấy tên mình. Lúc này cô thà chọn một đội thi hành án tử hình còn hơn là một cuộc đối thoại nữa.

Người phụ nữ quay lại đối diện với cô đoạn chìa tay ra, và Brooke lập tức nhận ra chị là một diễn viên điện ảnh- truyền hình rất nổi tiêng và rất được trọng vọng. Brooke cố làm ra vẻ cô không biết gì về ngõ ngách đời tư của người phụ nữ này – từ tất cả các nhân vật mà chị đã đóng trong các phim tình cảm hài trong suốt nhiều năm cho đến cái sự thật phũ phàng là chồng chị đã bỏ chị khi chị bụng mang dạ chửa được sáu tháng để đi theo một vận động viên quần vợt không chuyên – nhưng thật tệ nếu vờ như cô không nhận ra đó là Carter Price (1). Người ta có thể không nhận ra Jennifer Aniston hoặc Reese Witherspoon không? Thôi xin đi.

(1) Carter Price: nhân vật hư cấu.

“Tôi là Brooke đây,” cô khẽ nói với giọng dịu dàng đến mức chính cô cũng thấy giọng mình nghe buồn buồn.

“Tôi là Carter Price. Ôi trời… thậm chí tôi đã không nhận ra… Ồ, tôi rất tiếc…”

Tay Brooke lập tức đưa lên mặt. Carter đang nhìn cô chằm chằm với sự cảm thông sâu sắc đến độ cô tin chắc rằng đã có gì đó rất

“Cô đã nghe thấy những gì mấy con bò cái kia nói rồi, phải không?”

“Tôi, ờ, thực ra tôi không…”

“Cô đừng có nghe họ hoặc thậm chí nghe bất kỳ ai giống bọn họ! Họ là những kẻ xinh đẹp, ngu ngốc, lố bịch, và họ nghĩ rằng họ hiểu, rằng họ có chút khái niệm mơ hồ về tình trạng hôn nhân bị phơi bày trước công chúng là như thế nào, nhưng họ chẳng biết cái gì hết. Tuốt tuột.”

Hừm. Không phải là điều cô mong đợi, nhưng rất đáng hoan nghênh.

“Cảm ơn,” Brooke nói và đưa tay ra đón chiếc khăn giấy từ tay Carter. Cô tự nhủ mình phải nhớ kể cho Nola rằng Carter đã đưa cho cô chiếc khăn giấy, rồi ngay lập tức cô thấy nghĩ thế thật ngớ ngẩn.

“Nghe này, cô không quen biết gì tôi cả,” Carter nói, những ngón tay dài duyên dáng của chị huơ trên không trung, “nhưng tôi mong hồi đó có ai bảo cho mình biết rằng mọi chuyện chắc chắn rồi sẽ khá lên thôi. Mỗi câu chuyện dù thú vị hay tởm lợm đến mức nào thì cuối cùng cũng bị lãng quên. Những kẻ trục lợi luôn sống bằng những điều bất hạnh mới của người khác, thế nên nếu cô giữ được bình tĩnh và từ chối bình luận thì tình hình sẽ khá lên.”

Brooke bị chi phối vì sự kiện Carter Price đứng ngay bên cạnh cô và tin tưởng giãi bày tâm sự với cô về chồng cũ của chị – được cho là nam diễn viên đẹp trai nhất, tài năng nhất, được tôn sùng nhất trong thế hệ của họ – đến nỗi cô quên cả nói năng.

Chương 24

Hẳn là cô phải im lặng lâu hơn cô nghĩ, vì Carter quay lại tấm gương với thỏi phấn che khuyết điểm trên tay và nói, “Chúa ơi, đó đâu phải việc của tôi, phải không nào?” trong lúc thoa nhẹ một vòng dưới mắt trái.

“Không! Điều đó cực kỳ bổ ích, và rất đáng cảm kích,” Brooke nói mà chắc chắn điều mình thốt ra nghe rất ngây ngô non nớt.

“Đây,” Carter nói rồi đưa cho cô ly rượu sâm banh còn đầy nguyên. “Cô cần thứ này hơn tôi.”

Ở vào bất kỳ tình huống nào khác thì Brooke hẳn đã lịch sự từ chối, nhưng tối nay cô lại đồng ý với Carter, ngôi sao điện ảnh cực kỳ đặc sắc, và uống một hớp cạn ly. Cô chẳng thể nói cô sẽ trả những gì để có thêm một ly nữa – đó là điều cấm kỵ.

Carter nhìn cô đầy vẻ ủng hộ và gật đầu. “Cảm giác như cả nhân loại được mời đến nhà cô vậy, và mỗi người đều có gì đó để nói về nó.”

Chị ấy mới dễ mến làm sao! Bình dị làm sao! Brooke cảm thấy có lỗi vì những lần cô buôn chuyện với Nola rằng không hiểu tính đành hanh hay bộ ngực bơm hỏng của Carter đã khiến gã chồng cũ của chị rơi vào tay cô vận động viên tennis kia. Cô sẽ không bao giờ suy đoán kiểu khốn nạn như thế đối với ai đó mà cô không biết nữa.

“Vâng, chính xác là thế,” Brooke nói và vỗ bàn tay lên chậu rửa để nhấn mạnh ý kiến của mình. “Và tệ nhất là họ nghĩ rằng điều đó hoàn toàn là có thật. Chỉ để giả định một cách máy móc rằng bất kỳ cái gì được in trong những bài báo đó đều là chính xác, thế đấy, thật là lố bịch.”

Carter thôi không gật gù nữa khi nghe câu cuối này, đầu chị hơi nghếch lên. Một thoáng sau, chị lộ vẻ hiểu ra. “Ồ, thế mà tôi không nhận ra.”

“Không nhận ra gì kia ạ?”

“Rằng cô nghĩ là anh ta không làm việc đó. Cưng này, những bức ảnh ấy…” Giọng chị nhỏ xuống. “Này, tôi biết điều đó rất thê thảm – tin tôi đi, trước đây tôi đã trải qua những chuyện như thế này rồi – nhưng cứ phủ nhận mãi nào có ích gì.”

Cứ như ter Price vừa thụi cho cô một cú vào bụng dưới. “Nghe này, tôi chưa xem những bức ảnh đó, nhưng tôi biết rõ chồng tôi, và tôi…”

Cửa phòng vệ sinh nữ mở toang và một phụ nữ trẻ xuất hiện. Cô ta mặc một bộ váy kèm áo vest trơn bóng, đeo tai nghe bluetooth, và tấm phù hiệu buộc dây quàng trên cổ. “Carter à? Chúng tôi phải đưa chị vào chỗ ngay bây giờ.” Cô ta quay sang nhìn Brooke. “Chị có phải Brooke Alter không?”

Brooke chỉ gật đầu, lòng thầm mong người phụ nữ này đừng có ý kiến ý cò gì thêm về Julian cả. Cô không thể luận giải thêm ý kiến nào nữa.

“Người quản lý của Julian nhờ tôi báo với chị rằng họ đã đưa Julian vào hậu trường rồi, nhưng chị cứ về chỗ của chị trong khán phòng và anh ta sẽ cử ai đó đến đón chị ngay trước khi Julian ra sân khấu.”

“Cảm ơn,” cô trả lời. Cô nhẹ lòng vì sẽ không phải gặp Leo hay Julian nhưng lo lắng vì phải tự vào trong rạp một mình.

Cô lo lắng là thừa. “Tôi sẽ đưa cả hai người đi bây giờ nếu các vị đã xong xuôi.”

Carter liếc nhanh sang Brooke với nụ cười rất tươi. “Chúng tôi xong xuôi rồi,” chị nói và nắm tay Brooke. “Phải không?”

Thật kỳ quái. Chỉ trong vòng một phút đồng hồ, một trong những nữ diễn viên nổi tiếng nhất trên đời vừa tuyên bố rằng chị ta nghĩ là chồng Brooke đang ngoại tình và rồi ngay lập tức khoác tay cô cùng diễu qua đám đông cứ như họ đã là bạn bè cả vài chục năm nay rồi. Mặt Brooke hẳn phải lộ vẻ bối rối và ghê tởm, rất không thoải mái; trong khi cô gái đeo phù hiệu chỉ chỗ cho Brooke ở hàng thứ tư từ sân khấu xuống thì Carter nghiêng lại gần cô thì thầm, “Thật vui khi được gặp cô. Và cô sẽ vượt qua được lúc này, tôi chắc đấy. Nếu tôi có thể vượt qua thì ai cũng vượt qua được. Còn về buổi diễn ngay lúc này đây thì hãy nhớ cười tươi, cười tươi và cười tươi. Tối nay các máy quay kia đều sẽ chĩa về phía cô, chỉ mong cô suy sụp, vậy đừng cho họ cái họ muốn,

Brooke gật đầu, không mong gì hơn là cô có thể nhấn một cái nút thần kỳ để được đưa ngay về với Nola và Walter, mặc chiếc quần thụng vải bông yêu thích của cô. Nhưng thay vì thế, cô ngồi vào chỗ. Và cô mỉm cười.

Cô cứ toe toét cười như bị chập mạch suốt tiết mục độc tấu hài mở màn của Jimmy Kimmel, tiết mục biểu diễn của Carrie Undervvood, một bài hát kèm vũ điệu song ca của Justin Timberlake và Beyoncé, một đoạn phim được thu từ trước, và một tiết mục rất lạ của Katy Perry. Cơ mặt cô bắt đầu đau ê ẩm thì cô gái ngồi cạnh cô, một cô trong ba chị em nhà Kardashian, cô nghĩ, mặc dù cô chẳng phân biệt được ai với ai cũng như chẳng biết vì sao mà họ nổi tiếng nữa, cúi lại gần cô và nói, “Nói để chị biết, tối nay trông chị thật hấp dẫn. Đừng để những bức ảnh kia làm chị mất tinh thần nhé.”

Dường như cái lúc chỉ có cô và Julian ở phòng khách sạn đã là quá thể lắm rồi, thế còn việc này? Việc này quả thật không thể chịu nổi.

Cô nghe thấy người dẫn chương trình buổi lễ thông báo rằng họ chuyển sang mục quảng cáo, và trước khi cô kịp đáp lại nhận xét của cô gái kia thì Leo đã xuất hiện ở cuối lối đi giữa hàng ghế của cô, cúi khom người xuống để khỏi che lấp tầm mắt người khác và ra hiệu cho cô đi theo gã. Nếu ta vui mừng vì nhìn thấy gã tức là ta biết rằng mọi việc đang khốc liệt đây, cô nhủ thầm. Cười tươi, cười tươi và cười suốt bất chấp cảm giác mê sảng đến kỳ cục, Brooke phớt lờ cái cô có khả năng là một Kardashian kia và lịch sự xin lỗi mỗi khi cô bước qua chân người khác (có phải người cô vừa gần như trèo qua lòng chính là Seal không nhỉ?) – và theo sau Leo ra hậu trường.

“Anh ấy sao rồi?” Cô những muốn chả thèm quan tâm, nhưng hiểu rõ Julian và nỗi sợ sân khấu của anh, cô không thể không thông cảm với anh. Lập tức, bất chấp tất cả những gì đã xảy ra, cô được đưa trở về quá khứ với những lần không đếm xuể cô đã nắm tay anh, xoa lưng anh và cam đoan chắc với anh rằng anh sẽ rất cừ.

“Cậu ấy chỉ nôn có, ờ, mười bảy lần, nên tôi nghĩ chúng tôi sẽ ổn khi lên sân khấu.”

Cô trợn mắt nhìn Leo, gã đang nhìn chằm chặp vào cặp mông một cô gái rất trẻ trong lúc gã dẫn Brooke vào cánh gà bên trái sân khấu. “Thật chứ?”

“Cậu ấy ổn. Chỉ lo lắng một tẹo, nhưng ổn. Tối nay cậu ấy sẽ làm mọi người choáng váng.”

Cô thoáng thấy Julian trong một phần giây trước khi một trợ lý chương trình, người đang chăm chú nghe qua tai nghe, gật đầu và vỗ nhẹ vào vai Julian một cái. Anh và các bạn trong ban nhạc nhanh chóng vào chỗ trước các nhạc cụ của họ. Họ đứng yên phăng phắc đằng sau tấm màn che, và Brooke nghe thấy Jimmy Kimmel đang bông đùa với khán giả, giữ cho lòng nhiệt tình của họ khỏi nguội đi trong mục quảng cáo xen giữa chừng. Người giám sát trong cánh gà đang đếm ngược từ hai mươi giây đổ về, và bàn tay của Julian nắm trên micro đang run rẩy thấy rõ.

Đúng lúc cô nghĩ mình không thể chịu thêm được nữa thì Jimmy Kimmel xướng tên Julian và tấm màn cuộn cao lên, để lộ đám khán giả đông đặc và ồn ào, Brooke băn khoăn liệu Julian có đủ sức làm cho người ta nghe thấy giọng anh hay không. Nhưng rồi tay trống bắt đầu với những âmtap-tap-tap nhẹ nhàng, tay ghi ta chơi vài nốt nhạc buồn, và Julian kề micro vào môi, bắt đầu hát những ca từ đã làm anh nổi tiếng. Giọng nam trung của anh vang vọng khắp sân vận động, làm cho khán giả gần như tức thì im lặng; với Brooke điều này chẳng khác nào một cú điện giật.

Cô hồi tưởng lại lần đầu tiên cô nghe Julian biểu diễn bài “For the Lost” ở quán bar Nick đêm thứ Ba êm dịu đó. Anh đã hát bài hát yêu thích của Brooke và cả hai hoặc ba bài hát mà anh sáng tác, nhưng khi lần đầu tiên anh hát bài hát vừa mới sáng tác thì Brooke sởn cả da gà. Từ đó trở đi, cô đã bao lần đi xem anh biểu diễn, nhưng lúc này cô vẫn bị bất ngờ khi nghe chồng cô hát trải lòng anh ra với hàng triệu khán giả.

Có cảm giác như chỉ vài giây sau, đám đông nổ bùng tiếng hoan hô như điên cuồng, ngây ngất. Julian cúi chào và giơ tay ra hiệu cảm ơn các nhạc công trong ban nhạc, và chỉ một phút sau anh đã rời khỏi sân khấu, micro còn nắm chặt trong tay. Brooke có thể thấy răng anh rất hoan hỉ, run lên vì nỗi phấn khích và lòng tự hào của một người đàn ông đã khuấy động và làm đám khán giả toàn những người trong nghề và các tượng của anh phải hò reo tán thưởng rất lâu. Mắt anh ngời sáng và anh tiến đến kéo Brooke vào vòng tay ôm.

Cô giãy ra và trông anh cứ như vừa bị ai tát vào mặt.

“Đi với anh nào,” anh nói và nắm lấy tay cô. Những người ở hậu trường kéo đến, ngỏ lời chúc mừng và ngưỡng mộ, nhưng Julian chộp lấy tay Brooke kéo cô vào phòng thay đồ của anh. Anh đóng cửa lại đằng sau họ và cười rạng rỡ.

Brooke nhìn thẳng vào mắt anh. “Chúng mình phải nói chuyện về những tấm ảnh đó. Bây giờ không đúng lúc, em biết thế nhưng em không thể lăn tăn thêm nữa. Nếu anh nghe được người ta nói gì… những gì họ cứ nhai nhải suốt với em…”

“Suỵt,” anh nói và đặt một ngón tay lên môi cô. “Chúng mình sẽ nói về mọi chuyện, chúng mình sẽ làm rõ tất cả. Nhưng hãy hưởng thụ giây phút này. Hãy bật vài chai sâm banh! Leo bảo cậu ta sẽ đưa chúng mình đến bữa tiệc hạ màn của Usher ở Geisha House, và anh chắc với em một điều là bữa tiệc đó sẽ rất đỉnh.”

Cả triệu hình ảnh cùng lúc lóe lên trong đầu cô, có cả hình ảnh các phóng viên, những ánh đèn flash, và cả đoàn những phụ nữ đáng khinh dù không được yêu cầu cũng luân phiên nhau đưa ra những lời khuyên làm thếnào để vượt qua đổ vỡ và sỉ nhục. Cô còn chưa kịp nói với Julian rằng cô cần biết sự thật và cô cần sự thật đó ngay bây giờ thì đã có tiếng gõ cửa.

Chẳng ai trong họ mời khách vào, nhưng Leo vẫn xông vào. Samara đứng ngay bên cạnh gã. Cả hai chằm chằm nhìn Brooke.

“Kìa Brooke, cô có sao không?” Samara hỏi với giọng chẳng chút quan tâm.

Brooke nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Các bạn nghe này, CBS muốn làm một cuộc phỏng vấn sau màn diễn.

“Samara…” Julian mở lời nhưng Leo cắt ngang anh.

“Với cả hai bạn,” gã nói cứ như thông báo ngày thụ án tử hình của họ.

“Ồ, các vị, thôi nào.”

“Tôi biết, Julian à, và tôi xin lỗi, nhưng tôi e rằng tôi phải kéo cậu ra khỏi đây bằng được. Brooke có muốn đi cùng cậu hay không thì tùy” – Samara ngừng lại như muốn nhấn mạnh điều này và nhìn Brooke – “nhưng hãy để tôi chính thức tuyên bố rằng tất cả mọi người bên Sony sẽ thực sự cảm kích nếu cô ấy có thể đi được. Hiển nhiên là có rất nhiều người tò mò về những bức ảnh đó. Hai người cần phải ra mặt và cho cả thế giới biết rằng chẳng có vấn đề gì cả.”

Mọi người im lặng một chốc cho đến lúc Brooke nhận ra rằng tất cả bọn họ đang nhìn cô.

“Hẳn là anh đang đùa em. Julian, hãy nói với họ rằng…”

Julian không đáp lại. Khi cô lấy được tinh thần để nhìn lên anh, anh đang nhìn chằm chằm vào đôi tay mình.

“Không,” Brooke nói.

“Chỉ thêm năm phút tỏ ra gắn bó bên nhau thôi mà em? Chúng ta sẽ ra ngoài đó, chúng ta sẽ cười tươi, chúng ta sẽ nói với họ rằng mọi việc đều tuyệt vời, và rồi chúng ta sẽ được tự do.”

Leo và Samara gật đầu đồng ý với sự thông hiểu và biết điều của Julian.

Brooke nhận thấy váy của cô nhàu nhĩ quá. Đầu cô đau như búa bổ. Cô đứng đó nhưng cô vẫn không khó

“Brooke, lại đây em, hãy nói chuyện này nhé,” Julian nói với cái giọng tôi-đang-điều-trị-cô-vợ-dở-chứng.

Cô băng ngang qua Samara và đứng đối diện với Leo ở cửa phòng thay đồ. “Xin lỗi cho tôi đi qua,” cô nói. Vì gã chẳng tránh đường nên cô quay người và lách qua gã để mở cửa ra. Lần cuối cùng trong ngày hôm đó, cô cảm thấy bàn tay nhớp mồ hôi của gã đụng vào da cô. “Brooke, hãy chờ một phút được không?” Nỗi bực tức của gã không lẫn vào đâu được. “Cô không thể bỏ đi như thế được. Ngoài trung tâm kia có đến mười ngàn máy quay. Họ sẽ ăn tươi nuốt sống cô mất.”

Cô quay lại đối diện với gã, nín thở khi mặt cô gần sát mặt gã. “So với những gì đang diễn ra ở nơi đây thì tôi nghĩ rằng tôi sẽ thử vận may ngoài đó. Giờ hãy bỏ bàn tay kinh tởm của anh ra khỏi cổ tôi và tránh đường cho tôi đi.”

Và không thêm lời nào với bất kỳ ai, cô bỏ đi.

14

Chỉ mới cởi quần áo thôi mà

Nola đã thu xếp cho xe đợi ở một ngã tư định trước đằng sau sân vận động Staples Center, và nhờ vào phép mầu nào đó – hoặc vì thực tế là thường chẳng ai bỏ về giữa chừng buổi lễ cả – cô đã chuồn ra được qua cửa sau và lên chiếc xe đang đợi mà không bị bọn săn ảnh đeo bám. Va li của cô để mở ở ghế sau, và tất cả đồ đạc được xếp gọn gàng nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của một nhân viên ở khách sạn Beverly Wilshire. Lái xe nói rằng ông ta sẽ để cô được riêng tư một lát trong lúc cô thay chiếc đầm bằng quần áo đi phố bình thường của cô

Cô nhanh chóng thay đồ rồi gọi điện cho Nola. “Sao mà cậu có thể thu xếp được những việc này?” cô hỏi ngay mà không chào bạn. “Cậu có tiền đồ xán lạn để làm một trợ lý đấy.” Thà rằng đùa cợt còn dễ chịu hơn là cố gắng miêu tả cho bạn buổi tối nay đã diễn ra như thế nào.

“Này, đừng tưởng bở cậu sẽ thoát được nhé – tớ muốn nghe tuốt tuột – nhưng kế hoạch có thay đổi một chút.”

“Kế hoạch thay đổi một chút á? Đừng nói với tớ rằng tớ phải ở lại đây đêm nay đấy chứ.”

“Cậu không phải ở lại đấy, nhưng cũng không thể về đây được. Bọn săn ảnh đã bu đầy quanh nhà tớ rồi. Phải có đến tám, có thể là cả chục gã ấy. Tớ đã rút dây điện thoại cố định ra rồi. Nhà tớ mà còn thế này thì tớ không thể tưởng tượng được nhà cậu sẽ thế nào. Tớ tuyệt nhiên không nghĩ rằng cậu muốn đương đầu với bọn này đâu.”

“Nola, tớ xin lỗi.”

“Ồ thôi nào! Cho đến giờ thì đây là việc thú vị nhất từng xảy ra trong đời tớ đấy, nên cậu đừng có mà nói nữa. Tớ chỉ tiếc là sẽ không được gặp cậu. Tớ đặt vé cho cậu trên chuyến bay của Hàng không Hoa Kỳ bay thẳng sang Philadelphia, và tớ đã gọi báo cho mẹ cậu rồi Cậu cất cánh lúc mười giờ tối nay và đến nơi lúc gần sáu giờ sáng. Mẹ cậu sẽ đón cậu ở sân bay. Tớ hy vọng thế cũng ổn?”

“Cảm ơn cậu. Tớ cảm ơn mấy cũng không vừa. Còn trên cả ổn ấy chứ.”

Lái xe vẫn đứng ngoài, đang nói chuyện trên điện thoại di động, và Brooke muốn khởi hành trước khi ai đó phát hiện ra họ.

“Hãy đi đôi tất thật đẹp vào phòng khi cậu phải cởi giày ở cửa an ninh hàng không, vì tớ đảm bảo ở đó thế nào cũng có kẻ chụp ảnh cậu. Cười tươi hết cỡ rồi đến phòng chờ hạng thương gia – khả năng là họ sẽ không có ở đó.”

“Nhất trí.”

“À, mà nhớ để lại những thứ cậu thuê trên ghế sau ô tô ấy nhé. Ông lái xe sẽ trả tất cả mọi thứ về khách sạn và họ sẽ đảm bảo trả lại chúng cho nhà tạo mẫu.”

“Tớ không biết cảm ơn cậu thế nào được đây.”

“Ơn với huệ gì, Brooke. Cậu sẽ làm điều hệt như thế cho tớ nếu chồng tớ thành siêu sao trong một sớm một chiều và tớ bị bọn săn ảnh săn đuổi. Tất nhiên thế có nghĩa là tớ phải có một ông chồng thực thụ đã, điều mà cả hai bọn mình đều biết là rất ít khả năng xảy ra, và có nghĩa là ông chồng giả định đó của tớ phải có tí tẹo tài năng, mà điều này còn ít khả năng xảy ra hơn nữa…”

“Tớ mệt quá không tranh luận được, nhưng hãy nhớ rằng hiện giờ những cơ hội thành công của cậu trong hạnh phúc và tình yêu lớn hơn cơ hội của tớ đến, ờ, phải đến hàng chục ngàn lần ấy, vậy thôi đừng có nói nhăng nói cuội nữa đi. Tớ yêu cậu lắm.”

“Tớ cũng yêu cậu. Nhớ đấy – bít tất thật đẹp và gọi cho tớ.”

Trong thời gian ô tô đi từ sân vận động Staples Center đến sân bay Los Angeles, cô cẩn thận gói bộ váy đầm vào túi đựng quần áo được cấp sẵn, nhét đôi giày vào túi đựng giày, và xếp đồ trang sức và chiếc xắc gọn gàng vào những chiếc hộp bọc nhung xếp thành chồng trên ghế xe cạnh cô. Chỉ đến lúc cởi chiếc nhẫn mặt kim cương đại tướng từ ngón đeo nhẫn trái ra cô mới nhận thấy rằng nhà tạo mẫu vẫn giữ chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn của cô, và cô ghi nhớ trong đầu là phải nhắc Julian bảo cô gái kia trả lại nó. Cô cố cưỡng lại sự thôi thúc cho rằng đó là một dấu hiệu nào đó.

Hai ly Bloody trên máy bay và một viên thuốc ngủ Ambien đảm bảo một giấc ngủ lịm dài năm tiếng đồng hồ cực kỳ cần thiết đối với cô, nhưng phản ứng của mẹ cô ở chỗ nhận hành lý đã cho thấy là nó chẳng là điều kỳ diệu nào cho dung nhan của cô cả. Brooke mỉm cười vẫy tay khi nhìn thấy mẹ mình ở cuối cầu thang cuốn và suýt nữa thì va phải người đàn ông đứng trước mặt cô.

Mẹ cô ôm cô thật chặt, rồi đẩy cô ra cách bà một sải tay. Bà ngắm nghía bộ quần áo thể thao bằng nỉ, đôi giày đế mềm và mái tóc buộc đuôi ngựa của Brooke rồi tuyên bố, “Trông con khiếp quá.”

“Cảm ơn mẹ nhé. Con cũng thấy mình luộm thuộm quá.”

“Nào ta đưa con về nhà nào. Con có gửi hành lý không?”

“Không, chỉ có thế này thôi ạ,” Brooke nói và chỉ vào chiếc va li có bánh xe của mình. “Một khi ta phải trả lại hết váy, giày, túi, trang sức và đồ lót đi mượn thì chẳng còn mấy đồ đạc để đóng gói cả.”

Mẹ cô bắt đầu len lỏi qua mọi người để đi về phía thang máy. “Mẹ đã tự hứa rằng mẹ sẽ không hỏi một câu nào cho đến khi con sẵn lòng tâm sự.”

“Cảm ơn mẹ, con cảm kích về điều đó.” ‘

“Thế nên…”

“Thế nên sao ạ?” Brooke hỏi. Họ bước ra khỏi thang máy. Luồng hơi lạnh ở Philadelphia ập mạnh vào người cô, cứ như cô cần được nhắc nhở rằng cô không còn ở California nữa.

“Thế nên… mẹ sẽ luôn ở đó, chờ đợi, phòng khi con muốn tâm sự. về bất kỳ điều gì cũng được.”

“Tốt lắm, cảm ơn mẹ.”

Mẹ cô giơ hai tay lên trời trước khi kéo mở cửa xe ô tô “Kìa Brooke! Con đang tra tấn mẹ đấy.

“Tra tấn mẹ ấy ạ?” Brooke giả tảng không tin. “Con đang chấp nhận lời đề nghị rất ân cần của mẹ để cho con được nghỉ xả hơi một chút đấy chứ.”

“Con biết tỏng là đề nghị đó không thật lòng mà!”

Brooke nâng chiếc va li của cô lên cốp xe rồi ngồi vào ghế bên. “Con có thể nghỉ ngơi thư giãn suốt đường về nhà trước khi cuộc thẩm vấn bắt đầu không mẹ? Tin con đi một khi mẹ khơi chuyện rồi là mẹ không thể bắt con ngừng nói được đâu đấy.”

Cô nhẹ cả người khi mẹ cô chỉ chuyện gẫu suốt đường về đến căn hộ của bà trong trung tâm thành phố, kể với Brooke về tất cả những người bà đã gặp ở câu lạc bộ chạy thể thao mới. Thậm chí đến lúc họ đỗ xe trong ga ra dưới tầng hầm tòa nhà và vào thang máy để lên căn hộ hai giường ngủ trên tầng năm thì bà vẫn cứ vui vẻ độc thoại triền miên. Chỉ đến khi họ bước vào trong phòng và đóng cửa lại thì bà mới quay lại phía Brooke, cô đã chuẩn bị tinh thần đương đầu.

Mẹ cô, trong một phút gần gũi hiếm hoi, đưa bàn tay khum khum lên áp vào má Brooke.

“Trước hết, con đi tắm đi đã. Có sẵn mấy cái khăn sạch trong nhà tắm rồi và mẹ đã để loại nước gội đầu oải hương mới mà mẹ rất thích trong ấy. Sau đó con phải ăn. Mẹ sẽ làm trứng cuộn cho con – chỉ lòng trắng thôi, mẹ biết rồi – và một ít bánh mì nướng. Rồi con đi ngủ. Mắt đỏ là tệ lắm, và mẹ đoán rằng con chẳng ngủ được mấy trên máy bay. Phòng ngủ thứ hai đã được trải chăn ga gối sẵn sàng rồi và mẹ đã bật điều hòa ở mức cao nhất rồi.” Bà rụt tay lại và đi về phía bếp.

Brooke thở hắt ra, kéo chiếc va li vào phòng ngủ, và đổ vật xuống giường. Cô ngủ thiếp đi trước khi kịp cởi giày.

Rốt cuộc, khi cô tỉnh giấc vì buồn tiểu đến mức không thể nhịn thêm được nữa thì mặt trời đã xế bóng đằng sau tòa nhà. Đồng hồ chỉ bố giờ bốn mươi lăm phút và cô nghe thấy mẹ cô đang lấy bát đĩa từ máy rửa bát ra. Chỉ mất mười giây để cái đêm hôm trước ập về. Cô chộp lấy điện thoại di động của mình và vừa bực bội vừa hài lòng khi thấy mười hai cuộc gọi nhỡ và cũng từng ấy tin nhắn, tất cả đều từ Julian, bắt đầu từ khoảng mười một giờ đêm hôm trước theo giờ California và tiếp tục suốt đêm đến tận sáng hôm nay.

Cô lê mình ra khỏi giường và đi vào phòng tắm trước hết rồi mới sang bếp, nơi mẹ cô đang đứng trước máy rửa bát, dán mắt vào chiếc vô tuyến nhỏ đặt dưới một tủ chạn. Oprah đang ôm một vị khách mời của chương trình không rõ là ai trong lúc mẹ cô lắc đầu.

“Mẹ à,” Brooke nói và băn khoăn đến lần thứ bao nhiêu không biết rằng mẹ cô sẽ làm gì nếu rốt cuộc cũng đến một ngày nào đó chương trìnhOprah thôi không phát sóng nữa. “Ai đang lên ti vi đây hả mẹ?”

Bà Green thậm chí không quay lại. “Mackenzie Phillips đấy,” bà trả lời. “Lại nữa rồi. Con tin được không? Oprah đang gặp cô ta để xem cô ta xoay xở ra sao sau lần tuyên bố ban đầu.”

“Thế cô ta xoay xở ra sao ạ?”

“Cô ta là người nghiện ma túy đang điều trị hồi phục, đã có quan hệ tình dục với cha đẻ của cô ta trong mười năm liền. Con biết đây, mẹ không phải là nhà tâm lý học, nhưng mẹ sẽ không bảo rằng dự đoán của cô ta về hạnh phúc lâu dài là sáng suốt đâu nhé.”

“Cũng phải thôi.” Brooke vớ lấy một túi bánh Oreo một trăm calo từ chạn rồi xé mở nó ra. Cô đút vào miệng vài miếng bánh. “Chúa ơi, bánh ngon quá. Sao nó lại đủ có một trăm calo thôi nhỉ?”

Mẹ cô khụt khịt. “Vì nó chỉ cho con vài mẩu vụn kiết lõ thôi. Con phải ăn năm gói mới cảm thấy hơi hơi đã. Toàn là trò bịp bợm í mà.”

Brooke cười nh

Mẹ cô tắt ti vi đi. Bà quay lại đối diện với Brooke. “Bây giờ mẹ làm món trứng và bánh mì nướng cho con nhé, con thấy sao?”

“Được ạ. Nghe có vẻ tuyệt đấy mẹ. Con đang đói đến chết lên được đây,” cô nói trong lúc dốc tuột nốt túi bánh Oreo vào miệng.

“Con nhớ lúc các con còn bé và mẹ làm bữa sáng cho các con ăn tối vài lần mỗi tháng không? Cả hai con đều thích thế.” Bà kéo một chiếc chảo rán từ ngăn tủ trượt ra và đổ nhiều dầu ăn vào đến nỗi trông như nó bị ngập nước.

“Ừmm, dĩ nhiên là con nhớ rồi. Chỉ có điều con khá chắc rằng mẹ đã làm thế hai đến ba lần mỗi tuần chứ không phải mỗi tháng, và con cũng chắc rằng chỉ có mình con thích nó mà thôi. Anh Randy và bố thường gọi pizza mỗi lần mẹ làm món trứng buổi tối.

“Ồ thôi đi Brooke, đâu có thường xuyên đến thế. Mẹ vẫn nấu nướng suốt mà!”

“À há!”

“Tuần nào mẹ chả nấu một nồi gà tây cay to tướng. Các con đều thích món đó.” Bà đập sáu quả trứng vào một cái bát và bắt đầu đánh trứng. Brooke mở miệng định phản đối khi mẹ cô cho món “nước xốt đặc biệt” tự chế theo kiểu của bà vào trứng – một chút sữa đậu nành pha va ni làm cho trứng có vị ngọt đến buồn nôn – nhưng rồi nghĩ lại không nói thì hơn. Cô sẽ phủ đẫm nước xốt cà chua rồi nuốt chửng, như mọi khi.

“Đó là món đã chế sẵn!” Brooke vừa nói vừa xé thêm một gói Oreo. “Mẹ chỉ việc cho thêm thịt gà tây và một bình xốt cà chua vào nữa thôi.”

“Món đó ngon và con biết rằng đúng là thế.”

Brooke cười tủm tỉm. Mẹ cô biết rằng bà một đầu bếp rất dở, không thể tự gán cho mình cái mác gì khác ngoại trừ khủng khiếp, và cả hai người thường thích thú tung hứng chủ đề nho nhỏ này.

Bà Green dùng rũa xắt miếng trứng đậu nành va ni từ chiếc chảo chống dính ra và chia nó vào hai đĩa. Bà lấy bốn lát bánh từ lò nướng điện ra và cũng chia vào hai đĩa mà không nhận thấy rằng bà chưa hề ấn nút “Nướng” trên lò. Bà đưa cho Brooke một đĩa và chỉ về phía chiếc bàn nhỏ ngay bên ngoài bếp.

Họ mang đĩa ra ngoài bàn và ngồi vào chiếc ghế mọi khi của mình. Mẹ cô quay vào bếp và mang ra hai lon Coca ăn kiêng, hai chiếc nĩa, một con dao, một bình cổ đựng mứt nho Smucker, và một chai xịt vị bơ, bà quẳng bừa tất cả những thứ đó lên bàn. “Bon appetit (1)!” bà uốn giọng nói.

(1) Tiếng Pháp: Chúc ngon miệng.

“Ngon quá!” Brooke nói trong lúc vần miếng trứng có mùi va ni quanh chiếc đĩa. Cô xịt bơ lên miếng bánh chưa nướng của mình và giơ lon Coca lên cao. “Chúc mừng!”

“Chúc mừng! Vì…” Brooke thấy mẹ mình tự ngừng lại, chắc hẳn đang định nói vì cái gì đó chẳng hạn như sự đoàn tụ, hoặc khởi đầu mới, hay là nhắc tới Julian một cách tế nhị. Thay vào đó, bà nói, “Vì món ngon và khách quý!”

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ