Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đồi gió hú - trang 5-end

Chương 17 - Cathy trở thành tù nhân và làm lễ kết hôn

Hai người dùng chút trà đã, rồi hẵng về nhà. - Heathcliff nói tiếp trong khi quay trở vào nhà. - Có mình tôi ở nhà thôi. Hareton đi vắng, còn Joseph và Zillah thì tôi đã cho nghỉ phép. Cô Linton, xin cô vui lòng ngồi xuống bên cạnh nó. Ngoài nó ra, tôi chẳng còn gì khác để đãi cô cả. Cô ấy trố mắt nhìn tôi mới lạ chưa kìa! Kể cũng lạ, tôi bao giờ cũng ghét cay ghét đắng bất cứ kẻ nào tỏ vẻ sợ tôi. Giá như tôi sống ở một đất nước có luật pháp ít ngặt nghèo hơn, thì tôi sẽ cho hai đứa kia nếm một cái chết từ từ, cực kỳ đau đớn. - ông ta hít một hơi dài và đập mạnh vào cái bàn ở trước mặt, miệng lẩm bẩm: - Sao ta căm ghét chúng thế!

- Tôi không sợ ông. - Cathy nói, không nghe thấy những câu sau cùng của ông tạ Cô bước lại gần ông, đôi mắt đen láy long lên giận dữ. - Tôi sẽ không ăn uống gì trong cái nhà này, cho dù có chết đói đi nữa. - Cô nói. - Đưa chiếc chìa khóa kia cho tôi!

Heathcliff ngước mắt lên kinh ngạc trước sự táo bạo của cô, hoặc cũng có thể là giọng nói và ánh mắt cô gợi cho ông ta nhớ đến Catherine, mẹ cô, vì đó là những nét mà cô đã được thừa hưởng của mẹ. Bàn tay ông ta để trên bàn đang cầm chiếc chìa khóa. Cô chộp lấy chiếc chìa khóa và thiếu chút nữa đã giằng được nó ra khỏi mấy ngón tay buông lỏng của ông ta, nhưng ông ta sực tỉnh ra và rụt tay lại.

- Này, Cathy Linton, - ông ta nói, - cô đứng tránh ra, không tôi đánh cô ngã lăn ra bây giờ.

Không thèm đếm xỉa đến lời cảnh cáo ấy, cô lại chộp lấy bàn tay đang nắm chặt của ông ta: "Chúng tôi sẽ đi khỏi đây". - Cô nói. - Thấy là mấy cái móng tay của mình không ăn thua gì, cô cúi xuống cắn vào bàn tay ông tạ Cô không để ý thấy vẻ mặt của ông ta lúc này. ông ta bất thình lình xòe tay ra, nhưng trước lúc cô kịp cầm lấy cái chìa khóa thì ông ta đã nắm chặt lấy cô, và tát tới tấp như mưa vào cả hai bên đầu cộ

- Đồ vô lại! - Tôi vừa kêu lên, vừa lao tới, nhưng ông ta đẩy tôi một cái thật mạnh khiến tôi lảo đảo lùi lại, người choáng váng. Cảnh tượng này diễn ra trong hai phút. Cathy được buông ra, đưa hai tay lên sờ thái dương, dường như không dám chắc hai tai mình còn hay mất. Thật tội nghiệp cô bé. Cô run lên như cầy sấy và phải dựa vào bàn, bàng hoàng khôn xiết.

- Chị thấy chưa, tôi biết phải trừng phạt bọn trẻ con như thế nào. - Gã vô lại ấy nói, vẻ nham hiểm, trong khi cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa ở dưới sàn lên. - Ngày mai tôi sẽ là cha cô, và chỉ vài phút nữa thôi, tôi sẽ là người cha duy nhất mà cô có. Cho nên, nếu cô còn dám nổi khùng lên với tôi như thế nữa, thì ngày nào tôi cũng cho cô ăn đòn.

Cathy chạy đến bên tôi và khóc ầm lên. Heathcliff nói ông ta sẽ ra ngoài kiếm hai con ngựa của chúng tôi. ý nghĩ đầu tiên của tôi khi ông ta đã đi khỏi là phải trốn khỏi nơi đây, nhưng các cánh cửa đều đã bị khóa lại, còn cửa sổ thì quá hẹp, ngay cả thân hình mảnh mai của Cathy cũng không thể chui qua lọt.

- Linton, anh nói thật cho chúng tôi biết tại sao chúng tôi phải ở đây? - Cathy nói. - Xét cho cùng, chính vì anh tôi mới đến đây.

- Tôi khát quá. Cho tôi chén trà, rồi tôi sẽ nói cho cô biết. - Cậu đáp. - Này, Cathy, cô đang để nước mắt rơi vào tách tôi đấy. Tôi không uống tách ấy đâu. Lấy cho tôi tách khác.

Cathy rót trà ra một chiếc tách khác cho cậu ta và lau nước mắt đang giàn giụa trên mặt. Tôi thấy ghê tởm cái vẻ bình tĩnh của cậu ta lúc này, khi mà cậu ta không còn phải lo sợ cho bản thân nữa. Vẻ khổ não mà cậu ta đã bộc lộ lúc ở trên vùng đồng hoang đã tan biến ngay sau khi chúng tôi đặt chân vào ngôi nhà ở Đồi Gió Hú, cho nên tôi đoán là cậu ta đã bị đe dọa sẽ phải chịu đựng một hình phạt khủng khiếp nào đấy, nếu không nhử được chúng tôi về nhà.

- Ba muốn chúng ta lấy nhau. - Rốt cục Linton lên tiếng. - ông ấy biết rằng ba cô sẽ không để cho chúng ta cưới ngay lúc này, và ông ấy sợ là tôi sẽ chết, nếu để lâu hơn. Cô và tôi phải làm lễ cưới vào sáng mai, nên cô phải ở lại đây suốt đêm naỵ

- Ở lại suốt đêm nay ư? Không! - Cathy nói, mắt chậm rãi nhìn quanh. - Cô Ellen, cháu sẽ đốt rụi cháy cái cửa này. Cháu phải đi khỏi đây!

Và cô ắt sẽ tìm cách thực hiện ngay điều ấy, nhưng Linton lại một lần nữa hoảng lên khi nghĩ đến cái hậu quả mà mình phải gánh chịu nếu Cathy trốn thoát.

- ôi, Cathy! - Cậu nức nở, ôm chầm lấy cô trong hai cánh tay yếu ớt. - Cô không được đi khỏi đây, không được bỏ mặc tôi! Cô phải nghe theo cha tôi! Cô phải thế!

- Chỉ có ba tôi tôi mới phải nghe theo thôi. - Cathy đáp. - Ba tôi sẽ nghĩ gì nếu tôi vắng nhà cả đêm? Chắc hẳn giờ này ba đã lo lắng lắm rồi. Tôi phải tìm cách thoát ra khỏi ngôi nhà này. Im đi Linton. Anh không bị nguy hiểm gì đâu. Tôi yêu ba tôi hơn anh!

Cậu ta viện đủ lý lẽ để thuyết phục, và Cathy chưa kịp có đủ thời gian để trấn an cậu thì cha cậu đã quay vào.

- Ngựa của các người đã chạy mất tăm rồi. - ông ta nói. - Sao, Linton, mày lại khóc lóc rồi ư? Cô ấy đã làm gì mày thế? Đừng bận tâm, chẳng bao lâu nữa là mày có thể trả đũa cô ta được rồi. Nào, giờ thì đi ngủ ngaỵ Im đi, đừng có làm ầm lên nữa, tao sẽ không động đến mày đâu. Cũng may là mày đã xoay sở lo cho xong phần mày. Những gì còn lại, tao sẽ lo nốt.

Linton vừa ra khỏi là ông ta đã khóa cửa lại, rồi bước đến gần lò sưởi. Cathy đến bên ông tạ

- Nếu tôi ở lại đây, ba tôi sẽ lo lắng khổ sở. Làm sao tôi có thể làm khổ ba tôi trong khi ba... đang... ba đang... ông Heathcliff, hãy để cho tôi về. Tôi hứa sẽ lấy Linton. Ba tôi hẳn cũng muốn tôi làm như thế, và tôi cũng yêu cậu ấy. Sao ông lại muốn ép buộc tôi làm một chuyện mà tôi rất sẵn lòng làm?

- Cô Linton, - ông ta đáp, - tôi sẽ lấy làm khoái trá vô cùng khi nghĩ đến việc ba cô phải đau khổ. Cô thật sự không thể tìm được một cách nào chắc chắn hơn để tôi muốn giữ cô lại đây trong hai mươi bốn giờ tới. Về việc cô hứa lấy Linton, tôi sẽ lo liệu sao cho cô phải giữ lời. Cô sẽ không rời khỏi trại đồi chừng nào chưa hoàn tất được việc đó.

- Vậy thì hãy để cô Ellen về báo cho ba tôi biết là tôi vẫn an toàn. - Cathy vừa thốt lên, vừa khóc. - Tội nghiệp ba! Ba tôi sẽ nghĩ là chúng tôi bị lạc.

- Không đâu! ông ta ắt phải nghĩ là cô đã chán cái cảnh phải chăm sóc ông ta và đã chạy đi tìm cách tiêu khiển cho riêng mình. - Heathcliff nói một cách tàn nhẫn.

- Tôi sẽ không nuốt lời đâu, - Cathy nói, - tôi sẽ kết hôn với Linton ngay bây giờ, nếu sau đấy tôi có thể về lại ấp Thrushcross. Nếu ba tôi nghĩ là tôi chủ tâm bỏ ông ấy, và nếu ba tôi chết trước khi tôi trở về thì làm sao tôi có thể sống nổi? Đây, tôi xin quỳ dưới chân ông và sẽ không rời mắt khỏi mặt ông chừng nào ông chưa nhìn lại tôi. Không, xin ông đừng ngoảnh mặt đi! Xin ông nhìn đây! Tôi không căm ghét ông! Tôi không giận là ông đã đánh tôi. Chú ơi, trong đời chú, lẽ nào chú chưa yêu ai bao giờ? Chưa bao giờ sao? ôi, chú phải nhìn cháu đây. Cháu khốn khổ biết chừng nào, chú không thể không ái ngại và không thương hại cháu.

- Buông mấy ngón tay mày ra và đứng xa ra, kẻo ta đá cho một đá bây giờ! - Heathcliff hung hãn quát lên. - Tao căm ghét mày!

ông ta đang đẩy lùi ghế lại. Tôi toan mở miệng phản đối, thì chúng tôi nghe thấy có tiếng người ở ngoài cổng. Lúc này, trời đang tối dần, và chúng tôi không thể nhìn thấy nó là ai, nhưng Heathcliff đã vội vã chạy ra, và chúng tôi lặng im chờ đợi.

- Đó là ba tên gia nhân bên ấp được phái sang tìm các người. - Khoảng vài phút sau ông ta quay vào nói với chúng tôi. - Lẽ ra các người nên mở một cánh cửa sổ mà kêu cứu chứ.

Biết mình vừa bỏ lỡ dịp may, Cathy và tôi òa lên khóc nức nở. Heathcliff bỏ mặc chúng tôi ở đấy và đến chín giờ đêm ông ta mới bảo chúng tôi lên gác, vào phòng Zillah mà ngủ. Chúng tôi vừa bước vào là cửa phòng đã khóa ngay lại sau lưng, còn cửa sổ thì quá hẹp, đến Cathy cũng không thể nào trèo qua được. Suốt đêm, Cathy ngồi bên cửa sổ, chờ đến lúc bình minh.

Bảy giờ sáng hôm sau, chúng tôi nghe thấy giọng Heathcliff vang lên:

- Cô Linton đã dậy chưa đấy?

- Rồi.

- Vậy thì lại đây. - ông ta vừa nói, vừa mở cửa và lôi cô ra ngoài.

Tôi đứng dậy định đi theo, nhưng ông ta đã khóa ngay cửa lại.

- Để tôi ra. - Tôi kêu lên.

- Kiên nhẫn nào. - ông ta đáp. - Tôi sẽ đem bữa sáng lên cho chị sau.

Phải gần hai giờ đồng hồ sau, tôi mới nghe thấy có tiếng chân người.

- Tôi mang thức ăn đến cho cô đây. - Hareton nói.

Cửa mở, cậu ta đứng đấy, tay bưng một cái khay bày đầy thức ăn, đủ cho tôi dùng cả ngày hôm ấy.

- Cầm lấy. - Cậu vừa nói vừa giúi cái khay vào tay tôi, rồi khóa cửa lại, mặc cho tôi nài nỉ cậu thả tôi ra.

Tôi bị giam trong buồng cả thảy là năm đêm và bốn ngày, không gặp một ai ngoài Hareton, cứ mỗi ngày cậu đến một lần để đem thức ăn cho tôi. Cậu ta chẳng nói lấy một lời nên tôi chẳng hay biết gì về những chuyện đang diễn ra bên ngoài.

Đến chiều ngày thứ năm, tôi nghe thấy một tiếng chân nhẹ nhàng hơn đi về phía cửa, và Zillah bước vào. Cô ta vừa quay về sau mấy ngày nghỉ phép.

- Ồ, bà Dean! - Chị ta thốt lên. - Thế mà trong làng người ta đồn ầm lên về chuyện bà! Chúng tôi cứ tưởng bà và cô Cathy đã bị rơi xuống bãi lầy đấy! ông chủ tôi đã tìm thấy bà và cứu bà về sao?

- ông chủ chị là một tên vô lại! - Tôi đáp. - Tôi sẽ nói ngay cho tất cả mọi người biết sự thật!

Tôi với lấy những y phục mặc ngoài, rồi lao xuống dưới nhà. Nơi đây tràn ngập ánh nắng, cánh cửa để mở, nhưng tôi nhìn quanh mà chẳng thấy ai. Một tiếng ho hướng sự chú ý của tôi về phía lò sưởi, nơi tôi thấy Linton nằm trên một chiếc sofạ

- Cô Cathy đâu? - Tôi nghiêm giọng hỏi.

Linton nhìn tôi nhưng chẳng nói năng gì.

- Cô ấy đã đi khỏi đây chưa? - Tôi hỏi.

- Chưa. Cậu ta đáp. - Cô ấy đang ở trên lầu. Cô ấy không thể ra ngoài. Chúng tôi không cho!

- Cậu đưa tôi đến phòng cô ấy, nhanh lên! - Tôi ra lệnh.

- Không. - Linton đáp. - Ba nói tôi không phải đối xử dịu dàng với Cathỵ Giờ đây cô ấy đã là vợ tôi, nên nếu cô ấy muốn bỏ tôi mà đi thì thật đáng xấu hổ. Ba nói cô ấy căm ghét tôi và muốn cho tôi chết để hưởng gia tài của tôi. Nhưng cô ấy đừng hòng hưởng được, cũng đừng hòng về nhà. Cô ấy cứ tha hồ muốn khóc bao nhiêu thì khóc!

Tôi nghĩ tốt nhất là mau chóng đi khỏi đây và cầu viện người bên ấp đến cứu Cathỵ Ở ấp, hết thảy gia nhân đều kinh ngạc và vui mừng khôn xiết khi thấy tôi về, vì họ đều đinh ninh rằng tôi đã chết ngoài cánh đồng hoang. ông Linton nằm trên giường, trông rất yếu, đang chờ chết. Chắc hẳn ông đang nghĩ đến Cathy vì ông thì thầm gọi tên cộ

Tôi sờ vào tay ông và nói.

- Cathy sắp về đến rồi, ôn chủ thân yêu ạ. - Tôi thì thầm. - Cô ấy vẫn còn sống và khỏe mạnh, tôi hy vọng là cô ấy sẽ về đây tối naỵ

Tôi kể sơ lược cho ông nghe những gì đã xảy ra, nhưng cố nói thật ít về những cái xấu của Linton, vì dù không biết điều ấy, lòng ông cũng đầy sầu muộn rồi. Bốn chàng gia nhân được phái lên Đồi Gió Hú, nhưng họ chỉ quay về không, mang theo tin Cathy bị bệnh rất nặng không thể rời khỏi phòng được. Tôi quở mắng mấy anh chàng ấy vì đã tin vào một câu chuyện bịa đặt như vậy, và sắp đặt sẵn sàng để sáng hôm sau họ lại sang đấy, có trang bị vũ khí hẳn hoi.

May thay, chúng tôi khỏi phải nhọc công làm điều ấy. Khoảng ba giờ sáng, có tiếng đập thình thình trước cửa ấp. Tôi vội vàng mở cửa và dưới ánh trăng vằng vặc, tôi trông thấy cô chủ tôi. Cô nhảy bổ vào vòng tay tôi.

- Ellen! Cô Ellen! Ba còn sống không? - Cô nức nở.

- Còn. - Tôi kêu lên. - Còn, cô bé yêu quý của tôi ạ, ba còn sống. Ơn Chúa, cô lại về với chúng tôi bình yên vô sự!

Mặc dầu thở không ra hơi, cô vẫn muốn chạy ngay đến phòng bạ Nhưng tôi một mực nói cô trước hết hẵng uống tí nước đã và để tôi lau khuôn mặt tái nhợt của cộ Tôi khẩn khoản xin cô cứ nói là cô sung sướng được hạnh phúc sống bên Linton, và cô hiểu rằng tôi muốn cha cô được hưởng những giây phút cuối đời thật thanh thản, nên đã bằng lòng nói dối.

Tôi để cô lại một mình bên chạ ông vừa nằm, vừa đăm đăm ngắm nhìn mặt cô, ánh mắt tràn ngập hân oan vì được gặp lại cộ

- Ba sắp đi gặp mẹ đây, - ông thều thào, - và con, con bé bỏng thân yêu, một ngày nào đó con cũng sẽ đến với ba mẹ. - ông không cử động hay nói năng gì nữa, nhưng vẫn tiếp tục đăm đăm nhìn cô và lát sau, ông nhẹ nhàng tắt nghỉ.

Cathy ngồi bên ông, mắt ráo hoảnh, nỗi đau buồn quá lớn khiến cô không sao khóc được, và mãi đến chiều tôi mới dỗ được cho cô đi nghĩ một lát. Ông Green, viên luật sư, đến ấp lúc cô còn đang ngủ và thông báo rằng ông Heathcliff, với tư cách là người giám hộ của người thừa kế, tức cậu Linton, đã chỉ thị cho ông ta về những việc phải thực hiện. Tất cả các gia nhân, trừ tôi ra, đều được báo phải thôi việc và Cathy được phép ở lại ấp cho đến khi cử hành tang lễ của cha cô...

Chương 18 - Cathy bị đưa về lại Đồi Gió Hú

Sau đấy, Cathy kể cho tôi nghe về cuộc trốn chạy khỏi trại Đồi của cộ Cô đã nghe thấy giọng nói của mấy người bên Ấp sang hỏi tìm cô và rất tuyệt vọng khi nghe Heathcliff xua họ đi. Cuối cùng, mặc dầu đang khổ não, cô cũng đã thuyết phục được Linton ra tay cứu cộ Nhân lúc cha cậu vắng mặt, cậu đã đi kiếm chìa khóa và mở cửa. Đêm đó, khi bốn bề đều đã yên tĩnh, cô lẻn ra khỏi nhà và chạy một mạch về Ấp.

Buổi tối sau đám tang, Cathy và tôi ngồi trong thư viện, băn khoăn tự hỏi không biết chuyện gì sắp xảy ra. Cathy hy vọng là cô sẽ được phép ở lại Ấp. May ra Linton có thể sang sống với cô và tôi có thể làm quản gia cho họ. ý nghĩ đó làm cả hai chúng tôi vui lên, nhưng chúng tôi đang nói dở thì một gia nhân chạy vào.

- Cái tên vô lại Heathcliff đang đến đấy! - Y nói - Tôi cài chặt cửa không cho hắn vào nhé?

Không kịp nữa rồi. Heathcliff cũng chẳng thèm nhọn công gõ cửa. Ngôi nhà này đã thuộc về con trai ông ta, nên ông ta tự xem mình là chủ nhân. ông ta vào thẳng thư viện và đóng cửa lại. Cathy đứng dậy như thể sẵn sàng bỏ chạy.

- Đứng lại! - ông ta vừa nói, vừa nắm lấy cánh tay cô - Đừng hòng chạy trốn nữa! Tôi đến dể đưa cô về nhà. Tôi hy vọng là cô sẽ là một đứa con dâu biết làm tròn bổn phận và không còn xúi giục con trai tôi làm trái ý tôi nữa. Tôi đã phải trừng phạt nó rất nghiêm khắc vì nó đã giúp cô bỏ trốn. Hareton kể với tôi là do vậy mà ban đêm nó thức dậy và la hét hàng giờ liền, gọi cô đến che chở cho nó khỏi bị tôi hành hạ. Giờ đây cô phải quan tâm lo lắng cho nó. Tôi khoán nó cho cộ

- Sao không để Cathy ở lại đây? - Tôi khẩn khoản. - Đưa con trai ông sang đây với cô ấy. Vì ông căm ghét cả hai, ông sẽ không hề thấy nhớ họ đâu.

- Tôi sẽ kiếm một người thuê ấp này - ông ta nói - và tôi muốn các con tôi sống quanh tôi, chị có thể tin chắc như thế. Con bé này sẽ phải chịu ơn tôi vì tôi sẽ nuôi nó. Tôi sẽ không để nó ăn không ngồi rồi sau khi Linton chết. - ông ta quay sang Cathy - Nhanh lên, sửa soạn đi ngaỵ

- Tôi sẽ đi - Cathy nói - Linton là người duy nhất để cho tôi yêu thương trên đời này, và ông không bao giờ có thể làm cho chúng tôi căm ghét nhau. Tôi thách ông xúc phạm đến cậu ấy trong khi có mặt tôi và tôi thách ông làm cho tôi sợ đấy.

- Cô hợm mình lắm nhỉ - Heathcliff đáp - Tôi đâu có ưa cô đến độ phải đi xúc phạm đến nó? Cô sẽ được nếm trải đến cùng đủ mùi khổ đau. Không phải tôi sẽ làm cho nó trở nên đáng ghét đối với cô, mà chính là tâm hồn nó kia.

- Tôi biết cậu ấy có bản tính xấu - Cathy nói với ông ta - bởi vì cậu ấy là con trai ông. Tôi sẵn sàng tha thứ cho cậu ấy, vì tôi biết cậu ấy yêu tôi, và chính vì thế mà tôi yêu cậu ấy.

Cô nhìn thẳng vào ông ta và nói tiếp:

- ông Heathcliff, không có ai yêu ông cả. Dù ông có làm chúng tôi khổ sở đến mấy chăng nữa, chúng tôi vẫn thấy được phục thù khi nghĩ rằng sở dĩ ông tàn ác như vậy cũng vì ông còn khổ sở hơn chúng tôi nhiều. ông đang khổ sở, phải không nào? Và cô đơn nữa! Không ai yêu ông cả! Sẽ không có ai khóc thương ông khi ông chết!

Cathy kết thúc mấy lời này một cách gần như đắc thắng. Cô đang xử sự giống như những người ở trại Đồi, tìm thấy niềm vui trong những nỗi khổ đau của kẻ thù.

- Mày sẽ phải hối tiếc cho mình nếu mày còn đứng đó thêm một phút nữa. - Bố chồng cô nói - Đi lấy đồ đạc ngay!

Cô ngẩng cao đầu đi ra khỏi phòng. Tôi khẩn khoản van nài Heathcliff cho tôi được thế chỗ của Zillah ở trại Đồi, để chị ấy sang bên Ấp này thay tôi, nhưng ông ta bảo tôi im miệng. ông ta chăm chú ngắm nghía mấy bức tranh treo trên tường, rồi chỉ vào một bức chân dung vẽ Catherine và Linton và nói:

- Chị hãy thu xếp gửi bức chân dung kia lên trại Đồi.

- Tôi đã sẵn sàng lên đường. - Cathy vừa bước vào vừa thông báo - Cô Ellen, cô làm ơn bảo họ đóng yên cho con ngựa lùn của cháu nhé.

- Mày chẳng việc gì phải đem theo con ngựa lùn của mày đâu - Heathcliff nói - Ở bên Đồi Gió Hú, mày sẽ không bao giờ cần đến ngựa. Sau này, thỉnh thoảng cô có đi đâu thì cứ đi bộ. Nào đi thôi!

- Tạm biệt cô Ellen. - Cô chủ tôi thì thầm, và khi cô hôn tôi, môi của cô lạnh ngắt - Cô đến thăm cháu sớm nhé, cô Ellen. Đừng quên cháu đấy!

- Ellen Dean, chị liệu hồn, chớ có làm cái trò ấy. - Người giám hộ mới của cô nói - Khi nào tôi muốn nói chuyện với chị, tôi sẽ sang đây. Tôi không cho chị lên nhà tôi đâu.

ông ra hiệu cho Cathy ra khỏi phòng, và sau khi ném về phía tôi một cái nhìn làm tim tôi quặn đau, cô làm theo ý ông tạ Qua khung cửa sổ, tôi dõi mắt nhìn họ đi xuống lối mòn. Heathcliff nắm lấy cánh tay Cathy, mặc cho cô cưỡng lại, và hối hả bước, lôi cô đi xuống.

Bất chấp lời cảnh cáo của Heathcliff, tôi đã sang thăm trại Đồi một lần để thăm hỏi Cathy, nhưng Joseph không cho tôi vào nhà, nên để nắm được tin tức, tôi phải dò hỏi Zillah mỗi khi gặp chị tạ Vào cái đêm Cathy trở về Đồi cùng với Heathcliff, cô đi thẳng tới phòng Linton, chẳng nói chẳng rằng với ai. Hôm sau, khi Heathcliff và Hareton đang dùng điểm tâm thì cô bước vào chính sảnh:

- ông có thể cho gọi bác sĩ được không? - Cô run rẩy hỏi - Bệnh tình của Linton nặng lắm rồi.

- Chúng tôi biết chứ - Heathcliff đáp - Nhưng mạng sống của nó không đáng giá một xu, và tôi sẽ không chi một xu nào cho nó đâu.

- Nhưng tôi không biết phải làm gì cho cậu ấy, - cô nói - và nếu không ai giúp tôi thì cậu ấy chết mất.

- Xéo, xéo khỏi phòng này ngay - Heathcliff quát - Đừng để tôi phải nghe một tiếng nào về nó nữa. Ở đây không có ai thèm bận tâm xem chuyện gì sẽ xảy đến với nó. Nếu cô quan tâm thì cô có thể chăm nom nó, còn nếu không thì cứ khóa cửa phòng nó lại và để mặc nó.

Tuyệt vọng, Cathy đến cầu cứu Zillah

- Tôi không thể giúp cô được. - Chị quản gia nói. - ông Heathcliff đã nói rằng chăm sóc cậu ấy là việc của cô, và ông ấy không cho phép tôi được giúp cộ

Thế là Cathy bị bỏ mặc một mình lo cho Linton. Cậu rên rỉ cả ngày và gần như cả đêm, còn khi cậu thấy khá lên chút ít thì lại luôn miệng cằn nhằn. Cathy chẳng nghỉ ngơi được mấy, khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt sưng húp của cô cho thấy điều đó. Thỉnh thoảng cô vào bếp, vẻ mặt lo lắng. Nhưng cô chẳng bao giờ mở miệng cầu xin, vì trước đó, tất cả bọn họ đều đã cự tuyệt, nên cô biết có cầu xin nữa cũng vô ích. Đêm đến, để thay đổi không khí, cô ra đầu cầu thang, lặng lẽ khóc một mình.

Nhiều ngày trôi qua như thế, rồi cuối cùng, một đêm, Cathy bước vào phòng Zillah, không hề gõ cửa.

- Báo với ông Heathcliff là con trai ông ấy đang hấp hối. Tôi biết chắc là như vậy. - Cô nói - Dậy ngay và báo cho ông ấy đi.

Cô lại biến mất, chẳng nói gì thêm nữa. Zillah sợ không dám làm cho ông Heathcliff nổi giận, bèn nằm im nghe ngóng. Trong nhà bốn bề lặng ngắt như tờ, vì thế chị ta trở mình rồi ngủ tiếp, nghĩ rằng Cathy chắc hẳn đã lầm.

Lát sau, Cathy kéo một hồi chuông inh tai nhức óc đánh thức cả nhà dậy. Heathcliff gọi Zillah đến, hỏi xem có chuyện gì. Bấy giờ Zillah mới báo lại cho Heathcliff lời Cathy nhắn, ông ta liền đi đến phòng cộ Cô ngồi trên giường, hai tay khoanh lại, tựa trên đầu gối. Bố chồng cô soi nến vào mặt Linton. Đến lúc này ông ta đã biết rằng tiếng chuông ấy không phải là trò báo động giả.

- Sao, Cathy, - ông ta nói - cô cảm thấy thế nào?

- Cậu ấy đã được yên lành; còn tôi thì thoát nợ. - Sau một lúc câm lặng cô đáp - Lẽ ra phải cảm thấy dễ chịu, nhưng... - đến đây cô không còn dấu được nỗi cay đắng nữa - ông đã để mặc tôi một mình chống chọi với cái chết quá lâu, đến nỗi tôi chỉ còn cảm thấy và nhìn thấy mỗi một người: thần chết.

Joseph được lệnh đưa thi hài Linton ra khỏi phòng, và Cathy ở lại trong ấy một mình. Sáng hôm sau, Heathcliff cho Zillah lên bảo cô xuống dưới nhà ăn sáng, nhưng Cathy đáp là cô ốm nặng.

- Thế thì chúng ta cứ để mặc nó một mình, đến sau đám tang hẵng haỵ - Heathcliff nói thế sau khi Zillah báo tin Cathy bị bệnh - Lấy cho nó những thứ nó cần và khi nào nó có vẻ khá hơn thì báo cho ta ngaỵ

Cathy ở trên lầu hai tuần liền, và Zillah mỗi ngày đem thức ăn lên cho cô hai lần. Heathcliff có đến gặp cô một lần để đưa cho cô xem tờ di chúc của Linton. Tờ di chúc ấy được thảo ra sau lúc Cathy bỏ trốn để về thăm người cha đang hấp hối. Linton đã để lại tất cả tài sản của riêng cậu, lẫn toàn bộ bất động sản và tiền bạc, vốn trước kia là của Cathy, cho cha cậu. Vì thế, giờ đây Cathy thấy mình không còn bạn bè cũng như tiền bạc, phải phụ thuộc hoàn toàn vào Heathcliff.

Thời tiết ngày một lạnh hơn, và vì trong phòng Cathy không có lò sưởi, cô buộc phải xuống sưởi dưới nhà. Zillah phì cười khi thấy Hareton cất hết súng ống đi, cậu cố làm cho mình trông sạch sẽ và tươm tất. Cậu mời cô ngồi lại gần lò sưởi hơn, vì biết chắc là cô đang lạnh cóng.

- Tôi đã lạnh cóng suốt một tháng nay hoặc lâu hơn thế. - Cathy chỉ đáp có vậy, đưa mắt nhìn quanh, cô thấy có mấy quyển sách ở trên tủ bát đĩa. Cô với tay định lấy, nhưng sách để cao quá. Sau một lúc nhìn cô hoài công lấy mấy quyển sách, cuối cùng, cậu anh họ cô mới đủ can đảm bước đến lấy giùm. Cô không cảm ơn cậu, nhưng cậu vẫn thấy mãn nguyện là cô đã chấp nhận sự giúp đỡ của cậu. Trong lúc Cathy đọc sách, cậu ta đứng bên cô, chỉ tay vào mấy bức tranh mà cậu thấy đáng chú ý. Cathy giật phắt quyển sách lại để tránh ngón tay cậu đang chỉ. Tuy vậy, cậu vẫn không quay về ghế mình, mà đứng đấy nhìn Cathy chứ không nhìn quyển sách nữa. Hệt như một đứa trẻ bị ánh nến hấp dẫn, Hareton bị quyến rũ trước mái tóc dày óng ả của cộ Cậu ta đưa tay vuốt lên một lọn tóc, cẩn trọng và dịu dàng như thể đang vuốt ve một con chim nhỏ.

Cathy giật bắn người, quay phắt lại như thể cậu đã đâm một con dao vào lưng cộ

- Xê ra ngay! Sao anh dám chạm vào người tôi! - Cô kêu lên - Tôi sẽ trở lên lầu nếu anh còn lại gần tôi một lần nữa.

Cậu quay về ngồi xuống chiếc ghế của cậu kê bên lò sưởi, và nửa giờ sau đó, mọi người đều ngồi im lặng.

- Chị đề nghị cô ấy đọc cái gì đó cho chúng ta nghe đi, Zillah. - Hareton thì thầm.

- Hareton và tất cả các người phải hiểu cho là tôi không cần đến lòng tốt của bất kỳ ai trong các người. - Cô đáp lại lời đề nghị của Zillah. - Khi mà tôi sẵn lòng đổi cả đời tôi để có một lời ưu ái, hoặc thậm chí chỉ để được nhìn thấy một khuôn mặt đôn hậu, thì tất cả các người đều lẩn tránh. Tôi xuống đây là vì tôi lạnh, chứ không phải để mua vui cho các người hay bầu bạn với các người.

- Khi ấy phỏng tôi có thể làm gì được nào? - Hareton lên tiếng. - Sao cô lại buộc tội tôi kia chứ?

- Ồ, tôi đâu có nói anh. - Cathy đáp - Tôi chẳng bao giờ cần đến một kẻ như anh.

- Nhưng tôi đã đề nghị được giúp cô đâu phải chỉ có một lần. - Cậu nói tiếp - Tôi đã xin ông Heathcliff cho phép tôi được giúp cô...

- Im đi. - Cathy ngắt lời cậu - Tôi thà đi bất cứ đâu còn hơn là phải nghe cái giọng nói khó chịu của anh đập vào tai.

Đến đây thì Hareton Earnshaw không thể chịu đựng được nữa. Cậu cầm lấy cây súng và đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm một câu gì đó. Cậu không còn muốn gạt bỏ những thú tiêu khiển quen thuộc vào mỗi chủ nhật!

Giờ đây, hầu như cả ngày Cathy phải ở dưới nhà vì trời rất lạnh, nhưng không có ai bầu bạn với cộ Cô đã học được cách ăn nói bốp chát với bất cứ ai mở miệng nói với mình, và thậm chí trước mặt Heathcliff cô cũng dùng đủ thứ lời lẽ gay gắt để nói chuyện với ông tạ

Giờ đây cuộc đời Cathy đã đổi khác biết bao so với cái thời thơ ấu êm đềm sống ở Ấp này! Hồi ấy vây quanh cô ở đây toàn là những người yêu thương cô và việc gì cũng làm vì cộ

Đã có lúc tôi định bụng bỏ việc, mua lấy một căn nhà nhỏ và bảo Cathy đến sống với tôi. Nhưng khi nghĩ kỹ lại, tôi biết Heathcliff sẽ không đời nào cho phép cô đi khỏi trại Đồi.

Giờ đây tôi thấy không có cách gì làm cho cuộc sống của Cathy trở nên dễ chịu hơn, trừ phi cô tái giá. Nhưng biết tìm ai đây để thu xếp chuyện này?

Đến đây, câu chuyện của bà Ellen Dean kết thúc. Bà đã kể cho tôi nghe câu chuyện này trong suốt mấy tuần liền. Giờ đây, khi đã thấy khá hơn, tôi quyết định sẽ thân chinh cưỡi ngựa sang trại đồi. Một mùa đông sống ở ấp đã là quá đủ đối với tôi. Tôi muốn báo với ông Heathcliff là ông ta có thể tìm một khách thuê khác vì tôi sắp quay về Luân Đôn.

Chương 19 - Ông Lockwood kể về hai lần sang thăm trại Đồi Gió Hú kế theo

Ấy, đó là vào một buổi sáng băng giá yên tĩnh và chan hòa ánh nắng. Tôi lên đường đi gặp những người sống bên trại đồi. Khi tôi sắp sửa đi thì Ellen Dean từ trong nhà chạy ra và nhờ tôi chuyển hộ một lá thư cho "cô chủ" của bà.

Lên đến trại Đồi, tôi thấy cổng vườn bị khóa như mọi khị Nghe tôi mở cổng và cất tiếng gọi, Hareton tạm ngừng công việc đang làm dở trong vườn, ra mở cổng cho tôi. Cậu ta cho biết là ông Heathcliff đi vắng, nhưng đến giữa trưa sẽ quay về. Tôi nói tôi sẽ đợi, nên cậu đặt đồ nghề làm vười xuống và cùng tôi đi vào nhà - tôi cảm thấy cậu giống như một con chó canh nhà hơn là một ông chủ!

Cathy ở trong nhà, đang làm một vài món rau gì đó. Trông cô cau có và không được hoạt bát như lần trước tôi gặp cộ Cô không thèm đáp lại lời chào của tôi khiến tôi tin chắc là cô không được hòa nhã như bà Dean đã cam đoan với tôi. Hareton nói cô mang những thứ đang làm vào trong bếp, nhưng cô chỉ đẩy chúng nó sang một bên, nói: - Anh đi mà mang lấy. - Rồi đến ngồi bên cửa sổ.

Tôi đi theo cô như thể muốn ngắm cảnh vườn qua cửa sổ, và vội vàng thả bức thư bà Ellen gửi vào lòng cộ Cô vừa gạt bức thư xuống đất vừa hỏi: "Cái gì thế này?". Khi nghe tôi nói người gửi bức thư ấy là ai, cô bèn cúi xuống nhặt. Nhưng muộn mất rồi, Hareton đã tới trước. Cậu nhặt lấy lá thư bỏ vào túi, nói rằng ông Heathcliff phải được đọc trước. Nghe vậy, Cathy ngoảnh mặt đi và lặng lẽ khóc. Cậu anh họ cô sau một hồi cố chế ngự những tình cảm mềm yếu trong lòng, lại lôi bức thư từ trong túi ra và ném nó xuống sàn, cạnh chỗ cô ngồi, một cách hết sức khiếm nhã.

Cô nhặt bức thư lên, đọc lấy đọc để và hỏi han tôi về ngôi nhà cũ của chính mình. Hướng ánh mắt ra ngoài khung cửa sổ, đăm đăm nhìn về mấy ngọn đồi, cô như nói với chính mình, chứ không phải với hai chúng tôi: "Giá tôi được cưỡi con ngựa lùn của tôi tới chỗ kia. ôi, tôi thấy chán quá, chán ngấy lên được!". Cô ngả mái đầu xin đẹp vào thành cửa sổ, nửa ngáp nửa thở dài. Cô cứ ngồi như vậy, chìm đắm trong nỗi u buồn, chẳng cần biết và cũng chẳng hề biết là chúng tôi đang để ý nhìn cộ

- Cô Heathcliff, - rốt cục tôi lên tiếng, - bà quản gia của tôi cứ luôn miệng nhắc đến cô không biết chán. Bà ấy sẽ rất thất vọng, nếu tôi nói là cô đã nhận được thư nhưng không hề trả lời.

- ông phải nói cho cô ấy biết, - Cathy đáp, - là tôi rất muốn trả lời thư cô ấy, nhưng tôi chẳng có giấy bút gì để mà viết cả. Thậm chí tôi không có lấy một quyển sách để có thể xé ra một tờ giấy.

- Không có sách vở gì ư? - Tôi thốt lên. - Không có sách thì cô sống làm sao được? Ở ấp tôi có cả một thư viện đồ sộ, ấy vậy mà đôi khi tôi còn thấy cuộc sống thật tẻ nhạt. Nếu không có lấy một quyển sách nào thì tôi đến tuyệt vọng mất!

- Hồi còn sách, tôi cứ đọc suốt, - Cathy nói, - nhưng ông Heathcliff đã quyết định hủy hết sách, nên hàng bao tuần nay tôi chẳng hề được ngó đến một quyển nào. Có một lần, Hareton ạ, tôi phát hiện thấy một kho tàng bí mật trong phòng anh, toàn là bạn cũ của tôi cả: khi trước, tôi đã mang mấy quyển sách ấy lên cho Linton. Anh đã vơ vét hết chúng, hệt như chim ác là vơ vét những cái thìa bạc, đơn thuần chỉ vì cái thói thích ăn trộm. Chúng chẳng đem lại lợi lộc gì cho anh cả.

Hareton đỏ mặt trước những lời buộc tội của cô em họ.

- Tôi tin là Hareton rất muốn học hỏi. - Tôi nói. - Chỉ vài năm nữa cậu ấy sẽ là một người thông minh và đầy học thức cho mà xem.

- Nhưng đến lúc ấy, - Cathy nói, - tôi sẽ trở thành một kẻ đần độn. Tôi thường nghe thấy anh ta cố tập đánh vần và tập đọc. Anh ta mắc những lỗi thật khủng khiếp!

Hiển nhiên là chàng trai nọ phẫn uất khi thấy mình vừa bị giễu cợt vì dốt nát, lại vừa bị khinh bỉ vì đã cố sức xóa bỏ sự dốt nát của bản thân.

- Dĩ nhiên, tôi không muốn anh ấy phải thôi học, - Cathy nói, - nhưng anh ta không có quyền lấy đi những thứ của tôi mà dùng theo cách ấy. Tôi không thể để cho sách của tôi bị anh ta mó vào!

Hareton cố nén giận rời khỏi phòng rồi một phút sau lại quay trở lại, tay cầm sáu quyển sách.

- Đấy, lấy đi. - Cậu ta vừa nói vừa ném chúng vào lòng Cathỵ - Tôi không bao giờ muốn nghe, muốn đọc hay nghĩ đến chúng nữa!

Cô giở ra một cuốn, bắt đầu nhại cách đọc của người mới tập đọc, rồi cười phá lên và vứt nó xuống. Cô chuyển sang đọc một quyển thơ, vẫn nhại cách đọc đó. Hareton không thể chịu đựng thêm được nữa cái lối hành hạ này, và cậu chỉ có một cách duy nhất để trả đũa việc cô đã ra sức xúc phạm đến cậu: dùng vũ lực. Cậu tát mạnh vào mặt cô và gom hết mấy quyển sách lại, ném vào đống lửa.

Cậu sải bước ra cửa và khi cậu đã đi khỏi thì ông Heathcliff bước vào. Mặt ông toát lên một vẻ bồn chồn mà trước đây tôi chưa từng thấy, và trông ông gầy đi. Cathy lánh vào bếp ngay khi trông thấy ông.

- Tôi lấy làm mừng thấy ông đã khỏe lại. - ông nói vậy để đáp lại lời chào của tôi. - Đôi khi tôi tự hỏi không biết cái gì đã khiến ông về sống ở một nơi hẻo lánh như thế này.

- Chỉ là một sở thích vớ vẩn thôi, tôi e thế. - tôi đáp. - Và giờ đây tôi sắp ra đi, tuần sau tôi về Luân Đôn. Tôi sẽ không thuê tiếp ấp Thrushcross sau khi hết cái hạn mười hai tháng mà tôi đã thương lượng thuệ Tôi không có ý định sống ở đấy nữa.

- Ồ, ông đã chóng chán cảnh sống cách biệt với thế giới bên ngoài, phải không nào? - ông ta nói. - Nhưng nếu ông đến để xin miễn trả tiền thuê nhà thì ông mất công đấy. Bất cứ ai nợ tôi thứ gì, tôi đều đòi bằng được.

- Tôi không hề có ý đó. - Tôi bực mình vặn lại. - Nếu ông muốn, tôi sẽ trả tiền cho ông ngay bây giờ.

- Không, không. - ông ta thản nhiên đáp. - Tôi không vội đâu. - ông ngồi xuống và dùng bữa tối với chúng tôi. Một vị khách không có dịp trở lại thăm lần nữa luôn được chúng tôi tiếp đón ân cần. Cathy! - ông ta cất tiếng gọi. - Mang các thứ vào đây!

Cathy bước vào, tay bưng một khay dao nĩa.

- Cô có thể ăn tối trong bếp với Joseph, - ông ta hạ giọng, khẽ bảo cô, - và cứ ở đấy cho đến khi khách ra về.

Cô vâng lời ông ta, không hề cự nự. Tôi ăn uống chẳng được vui vẻ gì, vì cả Heathcliff và Hareton đều lặng thinh suốt bữa. Sau đó, tôi ra về thật sớm, không hề gặp lại Cathỵ

Tám tháng sau, tức là vào tháng chín năm 1802, khi đang trên đường cưỡi ngựa làm một chuyến du lịch lên miền bắc, tôi bỗng nhận ra là mình chỉ ở cách Gimmerton có mười lăm dặm. Tôi quyết định sẽ nghỉ đêm tại ấp Thrushcross, ngôi nhà mà tôi vẫn còn đang trả tiền thuệ Khi đến đó, tôi có thể sang thăm vị chủ nhà và giải quyết cho xong mọi chuyện với ông tạ Tôi để ngựa lại nghỉ ngơi ở làng Gimmerton, rồi một mình cuốc bộ xuống thung lũng. Ngôi nhà thờ ảm đạm, nay trông lại càng ảm đảm hơn, và khu nghĩa địa hiu quạnh nay trông lại còn hiu quạnh hơn cả cái hình ảnh mà tôi còn giữ trong ký ức.

Đến Ấp, tôi gõ cửa, nhưng không thấy ai lên tiếng. Vòng ra sau nhà, tôi gặp một bà cụ và được bà báo cho biết: bà hiện là người trông giữ ngôi nhà, vì bà Dean đã sang ở bên Đồi Gió Hú. Tôi bảo bà đi soạn bữa ăn và dọn cho tôi một phòng ngủ, rồi ra ngoài đồng hoang và thong thả dạo chơi. Sau lưng tôi là ánh hoàng hôn đỏ rực. Trong khi tôi cất bước trên lối đi bằng đá dẫn lên nhà ông Heathcliff, phía trước mặt, một vầng trăng tuyệt đẹp đang nhô dần lên. Cổng ngoài của ngồi nhà để mở. Một sự cải tiến đây, tôi nghĩ thầm. Cửa nhà và các cánh cửa sổ cũng đều để mở.

Cất bước lên lối đi dẫn lên ngôi nhà, tôi nghe thấy tiếng hai người ngồi cạnh cửa sổ trò chuyện.

- "Trái lại". - Một giọng nói trong như tiếng chuông bạc cất lên. - Từ ấy là "trái lại". Đây đã là lần thứ ba em nói với anh rồi đấy. Nếu còn phải nhắc lại lần nữa, em sẽ rứt tóc anh.

- Vậy thì "trái lại". - Một giọng khác âm sắc trầm và dịu, đáp lại. - Và bây giờ hôn anh đi, để thưởng công anh đã đọc đúng.

- Nếu anh đọc lại lần nữa, đúng hết, không sai một lỗi nào thì em sẽ hôn.

Giọng nam ban bắt đầu đọc. Đó là một cậu thanh niên ăn mặc đứng đắn. Cậu ta ngồi bên một chiếc bàn, một quyển sách đặt trước mặt. Nét mặt khôi ngô, tuấn tú rạng rỡ niềm vui. Đứng sau lưng cậu là người mà ban nãy đã lên tiếng trước. Khuôn mặt cô bị che lấp sau mái tóc vàng óng ả, rũ xuống khi cô cúi người bên chàng trai đang đọc. Cậu ta đã hoàn tất cái công việc mà cô gái yêu cầu và đã đòi được phần thưởng, rồi cả hai cùng đi ra cửa. Tôi đoán họ sẽ đi dạo ngoài vùng đồng hoang, và tôi biết họ sẽ không thích thú gì, nếu bị tôi chen ngang vào. Tôi rảo bước vòng ra cửa sau. Bà Dean đang ngồi đấy, vừa khâu vừa khe khẽ hát một mình; trong khi đó, Joseph đứng gần bên, miệng vẫn càu nhàu như mọi khị

- Chao ôi, ông Lockwood! - Ellen Deam thốt lên, vừa đứng bật dậy. - Bên Ấp mọi thứ đều cửa đóng then cài cả rồi. Lẽ ra ông phải báo trước cho chúng tôi là ông sắp đến chứ.

- Tôi định ngủ lại đấy đêm nay, - tôi đáp, - và mai tôi lại ra đi. Bây giờ bà kể cho tôi nghe đi, sao bà lại đếy đây ở?

- Chỉ ngay sau khi ông về Luân Đôn, - bà thốt lên, - Zillah đã đi khỏi trại đồi, nên ông Heathcliff bảo tôi sang đây và cứ ở lại chừng nào ông về hẵng haỵ

- Tôi muốn giải quyết cho xong mọi việc với ông chủ bà, - tôi nói với bà ấy, - vì tôi nghĩ tôi không đến đây nữa.

- Việc gì thế, thưa ông? - Bà vừa hỏi, vừa dẫn tôi đi qua bếp để vào chính sảnh. - ông chủ hiện đi ra ngoài rồi, nhưng sẽ trở về ngay thôi.

- Về việc thuê nhà ấy mà, - tôi nói.

- Ồ, thế thì ông phải gặp cô Heathcliff, - bà nói, - hay tốt hơn là ông cứ nói với tôi. Cô ấy chưa biết giải quyết những chuyện tiến nong đâu, nên tôi phải làm thay vì chẳng còn ai khác cả.

Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.

- Ồ, ra ông chưa biết tin ông Heathcliff chết. - Bà Ellen nói thêm.

- Heathcliff chết rồi ư? - Tôi thốt lên. - Bao lâu rồi?

- Ba tháng naỵ ông ngồi xuống đi, rồi tôi sẽ kể cho ông nghe đầu đuôi câu chuyện.

Chương 20 - Hareton và Cathy kết bạn

Tôi được lệnh sang trại Đồi hai tuần sau khi ông rời Ấp, ông Lockwood ạ. Tôi vui vẻ tuân theo lời vì muốn được giúp đỡ Cathy, nhưng tôi rất đau buồn và sửng sốt khi vừa trông thấy cô, vì cô đã thay đổi quá nhiều từ khi sang đấy. ông Heathcliff giải thích với tôi rằng ông ấy đã chán ngấy sự hiện diện của Cathỵ Tôi phải giữ cô ấy bên tôi, sao cho ông ta chỉ phải gặp cô trong các bữa ăn thôi. Cô ấy rất mừng trước sự sắp đặt này. Tôi lén đem theo sách từ bên Ấp sang cho cô, và thoạt đầu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc Cathy đâm ra bồn chồn. Một trong những lý do là cô bị cấm không được ra khỏi phạm vi khu vườn, thế mà khi mùa xuân đến, cô lại hết sức khát khao được dạo chơi ngoài vùng đồng hoang. Ngoài ra, tôi không ở bên cô luôn được, vì tôi còn phải làm những công việc trong nhà, nên Cathy than phiền là cô bị lẻ loi. Cô rời khỏi phòng khách đẻ vào bếp gặp Joseph: cô thà cãi nhau với lão còn hơn bị bỏ mặc một mình. Hareton cũng phải vào bếp mỗi khi ông Heathcliff muốn độc chiếm chính sảnh.

Thoạt đầu, hễ trông thấy Hareton bước vào là Cathy bỏ đi ngaỵ Nhưng dần dần, cô thay đổi thái độ, chuyển sang chọc ghẹo cậu, không chịu để cậu yên. Cô nói xấu cậu, bình phẩm về sự ngu xuẩn và lười nhác của cậu, khi thấy tối nào cậu cũng ngồi bên lò sưởi, chẳng biết làm gì ngoài việc dán mắt nhìn ngọn lửa, rồi ngủ gà ngủ gật.

- Tôi biết vì sao Hareton không bao giờ mở miệng nói một lời ở trong bếp. - Cô nói - Anh ấy sợ bị tôi giễu cợt. Cô biết có lần anh ấy đã làm gì không? Anh ấy đã bắt đầu tự học đọc, nhưng khi thấy cháu cười nhạo, anh ấy bèn đốt sách đi. Anh ấy quả là một thằng ngốc, phải không nào?

- Cô thật tai quái! - Tôi nhận xét.

- Có lẽ đúng vậy, - cô nói tiếp - nhưng cháu không ngờ anh ấy lại ngớ ngẩn đến thế. Hareton, nếu bây giờ tôi cho anh một quyển sách, anh có lấy không? Tôi phải thử xem nào.

Cô đặt quyển sách vừa đọc vào tay cậu ta nhưng cậu ta ném đi, mồm lẩm bẩm là nếu cô không câm ngay, cậu sẽ bẻ gãy cổ.

- Thế thì tôi sẽ để nó ở trên bàn, rồi đi ngủ đây. - Cô nói.

Sáng hôm sau, cô thất vọng khi nghe tôi nói là cậu không hề sờ đến quyển sách, tôi thấy rằng trước thái độ hờn dỗi dai dẳng của cậu, cô đam ra hối hận và cảm thấy mình đã làm cho cậu ta sợ không dám học đọc nữa. Đầu óc nhạy bén của cô đang nghĩ cách chạy chữa cho những thương tổn mà mình vừa gây nên.

Xảy ra một tai nạn: một khẩu súng bị cướp cò, làm Hareton bị thương phải tạm nghỉ làm việc ở ngoài trang trại. Lúc này, vì Heathcliff hình như thích được ngồi một mình, không bị ai quấy quả, nên chàng trai nọ phải thường xuyên ngồi trong bếp với chúng tôi. Vào những ngày ấy, Cathy thường đọc sách cho tôi nghe trong khi tôi làm việc, và cô thường dừng ở một đoạn thật hấp dẫn, rồi đặt sách xuống để ở đâu đấy. Nhưng Hareton vẫn bướng như lừa, cậu không động đến quyển sách.

Một buổi chiều, Cathy đã kiếm đủ cách để khiến cậu phải chú ý đến cô, mà vẫn không ăn thua gì. Thế là tôi nghe thấy cô lên tiếng thẳng với cậu:

- Hareton, giờ đây tôi hiểu ra rằng tôi lấy làm mừng vì có anh là anh họ tôi, và tôi rất muốn kết bạn với anh, nếu anh không cáu kỉnh và cộc cằn đến thế.

Cậu không đáp.

- Hareton! Hareton, anh có nghe không đấy? - Cô nói tiếp.

- Cút đi! - Cậu làu bàu - Tôi chẳng dính dáng gì đến cô cũng như những trò giễu cợt của cộ

- Cậu nên kết bạn với cô em họ vì giờ đây cô ấy đã hối hận về thái độ tai quái quá quắt của mình - Tôi nói - Cô ấy làm bạn sẽ tốt cho cậu lắm đấy.

- Bạn ư? - Cậu kêu lên - Khi mà cô ấy căm ghét tôi?

- Giờ đây đâu phải tôi là người ghét anh; chính anh ghét tôi thì có. - Cô nức nở - Anh ghét tôi chẳng khác gì ông Heathcliff, thậm chí còn hơn thế nữa.

- Cô nói dối - Hareton nói - Thế thì vì cớ gì tôi lại hàng trăm lần đứng về phe cô, khiến cho ông ấy tức điên lên! Ấy vậy mà cô vẫn khinh miệt và chế giễu tôi.

- Tôi đâu có biết là anh lên tiếng bênh vực cho tôi - Cô vừa đáp vừa gạt nước mắt - Hồi ấy tôi cáu bẳn và hằn học với mọi người. Nhưng bây giờ tôi cảm ơn anh và xin anh tha lỗi. Tôi còn có thể làm gì hơn nữa kia chứ?

Cô bước đến bên cậu, chìa tay ra, nhưng vẻ mặt cậu sa sầm lại như một đám mây giông, và cậu cứ dán mắt nhìn xuống đất. Cathy đoán biết được là tính ương ngạnh đã khiến cậu xử sự như vậy, chứ không phải là cậu ghét bỏ cộ Cô đứng lưỡng lự vài phút và gói một trong những cuốn sách mà cô yêu thích lại rồi nhờ tôi đưa giùm cho cậu ấy.

- Cô nói với anh ấy là nếu anh ấy chịu mở gói quà này ra, cháu sẽ đến dạy anh ấy học đọc. Còn nếu anh ấy từ chối không nhận, cháu sẽ trở lên phòng cháu và sẽ không bao giờ chòng ghẹo anh ấy nữa.

Tôi mang quyển sách đến. Vừa chuyển lại lời nhắn, tôi vừa đặt gói quà đó vào lòng cậu tạ Cậu ta không hẩy đi. Cathy gác tay và gối đầu lên bàn, cho đến khi nghe tiếng giấy sột soạt: lớp giấy gói quyển sách đang được mở ra. Cô bước đến, lặng lẽ ngồi xuống bên cậu anh họ. Gương mặt cậu dường như đã mất hết vẻ cục cằn, cáu kỉnh, nhưng cậu không đủ can đảm thốt lên dù chỉ một lời để đáp lại ánh mắt dò hỏi của cộ

- Hãy nói là anh tha thứ cho em đi, Hareton - Cô nói.

Hareton đáp lại một câu gì đó mà tôi không nghe rõ.

- Anh sẽ là bạn của em chứ? - Cathy gạn hỏi.

- Không, cô sẽ ngày càng xấu hổ vì tôi thôi - cậu đáp - và tôi không thể chịu đựng được điều đó.

- Nhưng mà em muốn được là bạn của anh. - Cô vừa nói vừa nở một nụ cười ngọt ngào như mật ong.

Tôi không còn nghe được gì thêm, nhưng khi tôi ngoái lại lần nữa thì đã thấy hai khuôn mặt rạng rỡ đang mải mê cúi xuống quyển sách, và tôi biết rằng giờ đây, hai kẻ cựu thù đã trở thành đồng minh. Dĩ nhiên, những ngày sắp tới còn rất nhiều gian nan, vì đâu phải chỉ một sớm một chiều là có thể khai hóa được cho Hareton Earnshaw, mà Cathy cũng đâu phải là người thật kiên trì, nhẫn nại. Nhưng kể từ khi cô về sống dưới mái nhà này, chưa có đêm nào cô được đi ngủ với một cõi lòng tràn trề hạnh phúc như đêm ấy. Một hôm, cô bảo Hareton bứng đi vài bụi cây ăn quả, để cô lấy chỗ trồng những cây hoa mà cô định sẽ đem từ bên Ấp sang.

- Sao mày lại nhổ mấy bụi cây ấy đỉ - Heathcliff hỏi khi biết chuyện này.

- Chúng tôi chỉ muốn trồng ít hoa ở đây thôi. - Cathy nói - Lỗi chỉ tại mình tôi thôi, vì tôi bảo anh ấy làm thế.

- Ai cho phép cô được đụng đến những thứ ở đây? - Bố chồng cô vặn hỏi, rồi quay sang Hareton, hỏi tiếp - và ai ra lệnh cho mày phải nghe lời nó?

Hareton lặng im không nói gì, nhưng cô em họ cậu lên tiếng đáp:

- Tại sao tôi không thể có được vài thước đất, trong khi ông đã cướp sạch toàn bộ đất đai của tôi?

Heathcliff nhìn chằm chằm cô, vẻ giận dữ.

- Và cả tiền bạc của tôi nữa. - Cô nói tiếp, quắc mắt lên đáp lại cái nhìn hung tợn của ông tạ

- Câm ngay! - ông ta rít lên - Cút ra ngoài kia!

- Lại cả đất đai và tiền bạc của Hareton nữa? - Cô liều lĩnh nói tiếp - Hareton với tôi bây giờ đã là bạn và tôi sẽ kể hết về ông cho anh ấy biết.

Heathcliff có vẻ bối rối một lúc. ông ta tái mặt đi, và đứng dậy, mắt không rời khỏi cô, một vẻ căm thù ghê người hằn trên nét mặt.

- Nếu ông đánh tôi, Hareton sẽ đánh ông đấy. - Cô nói - ông nên ngồi xuống thì hơn.

- Nếu Hareton không tống cổ cô ra khỏi phòng này thì tôi sẽ đánh chết nó, cho nó xuống địa ngục. - Heathcliff gầm lên - Sao, cô dám lên giọng dọa là đã khích được nó chống lại tôi ư? Đuổi nó đi ngaỵ Tống nó vào trong bếp. Ellen Dean, tôi sẽ giết nó nếu chị còn để tôi phải trông thấy nó lần nữa!

Hareton cố thuyết phục Cathy rời khỏi phòng.

- Mày còn đứng đấy nói chuyện nữa à? - Heathcliff dữ tợn gào lên - Lôi cổ nó đi ngay!

- Anh ấy sẽ không tuân lệnh ông nữa đâu, đồ độc ác - Cathy nói - chẳng bao lâu nữa, anh ấy cũng sẽ ghét cay ghét đắng ông không kém gì tôi đâu.

- Thôi nào, - Hareton nói với cô, vẻ trách móc - tôi không muốn cô nói với ông ấy như thế. - Cuối cùng cậu thì thầm, giọng dứt khoát - Đi nào!

Nhưng quá muộn rồi, Heathcliff đã tóm được cộ

- Lần này nó đã khiêu khích ta quá đáng. Ta sẽ cho nó hối hận suốt đời!

ông ta túm tóc cộ Hareton vừa cố gỡ tóc cô, vừa khẩn khoản xin người giám hộ của cậu tha cho cô lần này, nhưng cặp mắt đen của Heathcliff lóe lửa lên. ông ta có vẻ như sắp xé cô ra từng mảnh.

Bỗng nhiên, ông ta nới lỏng taỵ Đang túm tóc, ông chuyển sang túm lấy cánh tay cô, và đăm đăm nhìn vào mặt cộ Đoạn ông ta đưa tay lên che mắt, đứng sững một lúc, rồi lại quay sang Cathy, cố lấy giọng bình tĩnh, nói:

- Cô phải cố tránh đừng chọc tức tôi, kẻo có ngày tôi sẽ giết cô thật đấy. Ellen, đưa cô ấy đi, và cả lũ các người, hãy để cho ta yên.

Chương 21 - Cái chết của Heathcliff (Hết)

Đến chiều, ông ta đi vắng, nhưng rồi lại bất ngờ quay về. Lúc ấy Cathy và Hareton đang ngồi trong chính sảnh đọc sách, và cả hai đều ngẩng đầu lên nhìn ông, thầm hỏi không biết ông ta sẽ nói gì đây. Cặp mắt hai người giống nhau như đúc, và đều là cặp mắt của Catherine Earnshaw. Chắc hẳn sự giống nhau ấy làm ông ta bối rối, vì ông ta cứ đi quanh phòng, vẻ khích động. Cathy và Hareton liền cố tìm cách lặng lẽ rời khỏi đấy, nhưng tôi thì ông Heathcliff ra hiệu phải ở lại.

- Đây phải là một kết cục cho tất cả những gì tôi sắp đặt, phải không nào? - ông ta nói. - Tôi cố tìm cách tiêu diệt hai gia đình, và tất cả những gì tôi đã dày công thực hiện sắp sửa kết thúc rồi. Giờ đã đến lúc tôi phải trả thù cho chính mình! Ấy vậy mà trong tôi có một cái gì đó khiến tôi không còn thấy hứng thú muốn hủy hoại chúng nữa. Cứ như là đang có một chuyển biến gì trong người tôi.

- ông nói "chuyển biến" là ngụ ý gì? - Tôi hỏi.

- Tôi không biết. - ông ta đáp. - Hiện nay tôi mới chỉ ý thức được phân nửa điều này.

- ông có cảm thấy trong người khó ở không?

- Không, Ellen, không đâu.

- ông có thấy sợ chết không?

- Sợ ư? Tôi không sợ cũng không mong chết. Tại sao tôi lại thế ư? Tôi tin tưởng là mình sẽ sống rất lâu. Tuy nhiên tôi lại không thể tiếp tục chịu đựng cảnh sống này thêm nữa! Tôi phải tự nhắc mình nhớ ra là mình phải thở. Lại Chúa! Thật là một cuộc kịch chiến dai dẳng! Tôi cầu mong sao cho nó sớm chấm dứt cho rồi!

Trong mấy ngày liền, ông ta không dùng bữa với chúng tôi. Một hôm, khi mọi người đã lên giường ngủ, tôi nghe thấy tiếng ông ta đi ra khỏi nhà và đến lúc trời sáng vẫn chưa thấy ông ta đâu cả. Mãi sau ông ta mới về, mặt tái nhợt, người run lẩy bẩy, nhưng đôi mắt ánh lên một vẻ vui tươi kỳ lạ. ông ta từ chối không ăn gì và, cuối cùng, tôi thu hết can đảm hỏi: tại sao ông ta xử sự kỳ quặc như vậy, và đêm qua ông ta đi đâu?

- Chị hỏi vậy chỉ vì tò mò vớ vẩn, - ông ta cười ha hả, - tuy vậy, tôi cũng sẽ nói cho chị biết. Đêm qua tôi đang ở trước ngưỡng cửa của địa ngục. Còn hôm nay, tôi đã thấy thiên đường của mình ngay trong tầm mắt.

Đêm ấy ông ta ở nhà. Sáng hôm sau, ông ta chỉ thị cho Joseph về những công việc trong trang trại. Khi Joseph đã đi khỏi, ông ta ngồi tỳ hai cánh tay lên bàn và hướng cặp mắt long lanh, bồn chồn, nhìn vào bức tường trước mặt, mải mê và chăm chú đến nỗi đôi khi có thể tưởng chừng ông ta ngừng thở.

- ông Heathcliff! ông chủ! - Tôi kêu lên. - ông đừng có nhìn trân trân như là thấy ma hiện hình vậy!

- Đừng có hét to như thế, Ellen. - ông ta đáp. - Chị thử nhìn quanh xem có đúng là chỉ có tôi và chị ở đây thôi không?

- Dĩ nhiên. - tôi đáp. - Dĩ nhiên chỉ có ông và tôi thôi.

Lát sau, ông ta ra khỏi nhà và đến quá nửa đêm mới trở về. ông ta vừa đi đi lại lại trong phòng, vừa cất tiếng gọi "Catherine!" giọng vô cùng khổ não. Sáng ra trong lúc tôi bận nhóm lửa theo lệnh ông ta, tôi nghe thấy tiếng ông ta thở dài liên tiếp, rồi ông bảo tôi cho người đi gọi ông Green, viên luật sư, vì ông ta cần lập chúc thự

- Đừng vội lo chuyện lập chúc thư, ông Heathcliff ạ. - Tôi nói. - ông sẽ còn sống lâu và có đủ thời giờ để ăn năn hối lỗi về bao việc làm bất công của ông. Bây giờ ông chỉ cần ăn uống và nghỉ ngơi thôi.

- Tôi không ăn ngủ được không phải là lỗi tại tôi. - ông ta đáp. - Còn chuyên ăn năn về những việc làm bất công ư? Tôi chưa từng gây nên chuyện gì bất công, và tôi không có gì để mà hối hận hết. Tôi quá sung sướng, nhưng sung sướng như vậy là chưa đủ.

- Sung sướng ư, thưa ông chủ - Tôi kêu lên. - ông mà sung sướng thì tôi thấy lạ quá! Tôi có thể hiến cho ông một lời khuyên làm cho ông sương sướng hơn!

- Lời khuyên gì vậy? - ông ta hỏi.

- ông biết đấy, từ hồi ông mới mười ba tuổi, ông đã sống một cuộc đời thật ích kỷ. ông không thấy là ông sẽ khó lòng lên thiên đàng đến nhường nào, nếu như trước khi chết ông không chịu thay đổi cách sống hay sao?

- Tôi nói để chị biết, - Heathcliff nói, - tôi đã gần tới được thiên đàng của tôi rồi. Tôi không coi thiên đàng của những người khác là có giá trị và tôi cũng chẳng thèm khát gì nó.

Nghe thấy tiếng người trong nhà lục đục trở dậy, ông ta bèn đi lên lầu, không về phòng mình, mà đến căn phòng của Catherine Earnshaw trước kia. Đó chính là căn phòng mà đêm hôm nọ ông đã được dẫn vào để ngủ lại đấy, thưa ông Lockwood. Tôi hôm đó trời đổ mưa, và suốt đêm vẫn tầm tả không ngớt. Sáng ra, trong khi đang đi dạo một vòng quanh nhà như thường lệ, tôi để ý thấy cửa sổ phòng ngủ ông Heathcliff mở toang và mưa tạt thẳng vào bên trong. Chắc hẳn ông ta không còn ở trên giường, tôi nghĩ thầm, vì nếu nằm đó ông ta ắt hẳn đã bị ướt hết. Tôi dùng chiếc chìa khóa dự trữ mở cửa phòng. Đoạn kéo mấy tấm ván che quanh chiếc giường rộng sang bên, tôi ghé mắt nhìn vào.

ông Heathcliff nằm ngửa trên giường. Tôi bắt gặp cái nhìn vô cùng sắc sảo và dữ tợn trong mắt ông ấy đến nỗi phải lùi lại một bước. Lúc này, ông như đang mỉm cười. Mặt và cổ ông đầm đìa nước mưa, vải trải giường ướt sũng; nhưng ông vẫn nằm bất động hoàn toàn. Cánh cửa sổ bị gió thổi đập ra đập vào, cứa rạch bàn tay ông đang đặt trên bậu cửa, nhưng không thấy máu từ vết thương rỉ ra; ông ta đã chết cứng!

Tôi đóng cửa sổ lại, hất mái tóc đen dài của ông, lúc này đang lòa xòa trên trán, ra phía sau gáy, và cố vuốt mắt cho ông để che đi cái nhìn trừng trừng, ghê rợn như thể ông vẫn còn sống vậy. Cặp mắt ông không chịu khép lại. Cả đôi môi để mở và hàm răng trắng, sắc nhọn của ông cũng có vẻ giễu cợt.

Hốt hoảng tột độ, tôi cất tiếng gọi Joseph.

- Cuối cùng rồi quỷ sứ cũng lôi cổ ông ta đi! - Lão thốt lên. - Trông ông ta mới độc ác làm sao khi nhe răng cười cợt tử thần!

Lão quỳ xuống tạ ơn Chúa là từ nay Đồi Gió Hú đã trở về lại tay chủ nhân chính đáng của nó. Đó là Hareton, người đã nếm trải đủ mọi trò lường gạt của Heathcliff, người đã phải chịu đựng trăm cay ngàn đắng suốt tuổi ấu thợ Cậu ngồi bên thi thể Heathcliff suốt đêm, nức nở khóc những giọt ngước mắt cay đắng, chân thực. Cậu áp chặt hai tay mình lên khuôn mặt dữ tợn một cách khích bác, rồi đặt một cái hôn lên khuôn mặt mà giờ đây không một ai khác còn dám nhìn thẳng vào nữa.

Chúng tôi chôn cất ông ta bên cạnh mộ Catherine theo đúng ý nguyện của ông. Nhưng xem ra ông không an nghỉ dưới mồ, vì theo lời dân chúng trong vùng, ông vẫn vật vờ trên những cánh đồng hoang, trong khu nghĩa địa, và thậm chí cả trong ngôi nhà này nữa. Ngay cả tôi đêm đêm cũng không dám ra ngoài, và cũng không dám ở một mình trong ngôi nhà ảm đạm này. Tôi rất mừng khi được tin Hareton và Cathy sẽ cưới nhau vào đầu năm tới và chuyển về sống bên ấp.

Còn Joseph thì vẫn ở lại đây, ngủ dưới bếp. Phần còn lại của tòa nhà sẽ cửa đóng then cài cho những bóng ma kia có thể nương náu, nếu họ thích.

Lần này, bà Ellen Dean mới thật sự kết thúc câu chuyện. Tôi tạm biệt bà, ra đi trước lúc đôi bạn trẻ kia trở về. Tôi thả bộ lên nghĩa địa và tìm thấy ở đó ba tấm bia mộ ở cạnh nhau: bia của Edgar, của Catherine và tấm bia của Heathcliff mới dựng. Tôi đứng yên dưới bầu trời chiều tĩnh mịch, tai lắng nghe tiếng gió lao xao trong đám cỏ. Được an nghỉ tại một nơi như vậy, chắc cả ba cũng phải yên giấc thanh thản dưới mồ.

Hết.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ