XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đồng lang cộng hôn - trang 5

Chap 14

Dọc đường đi, Tư Đồ Thuần nhìn khắp nơi chỉ là màu trắng tang tóc, giống như những thứ kinh hoàng cô thấy trong cơn ác mộng đêm qua. Cô cuống quýt chạy tới bàn tiếp tân bệnh viện, giật lấy bản ghi chép của một vị y tá, vội vàng tìm kiếm phòng bệnh của hắn. Y tá kia nhìn thấy cảnh phục trên người cô, một mực phối hợp, không nói hai lời.

Mắt cô mờ đi, vội vàng định thần lại chạy đến, từ bên trong cánh cửa gỗ truyền ra giọng nói quen thuộc: “Cái gì? Bắt tôi đến uống trà giải thích với tên khốn nạn nào? Anh ta sao ngay cả cái này cũng có thể nói ra? Còn ở sau lưng đâm tôi một dao!”

“Phong ca, anh bớt giận, Thần ca cũng vì muốn tốt cho anh. Anh ấy hi vọng anh cùng Khi Dã có gì hiểu lầm thì giáp mặt giải thích ...”

“Vậy anh ta đi mà nói, tôi có chết cũng không chấp nhận!”

“Thần ca cũng nói như vậy. Anh ấy nói nếu anh không muốn đi, anh ấy sẽ thay anh đi ...”

Trong phòng lại im lặng, cô đi đến bên cửa, giọng nói An Dĩ Phong lại từ bên trong vang lên: “Thần ca đâu? Anh ấy sao không đến gặp tôi?”

Một giọng nói mang theo ý cười trả lời: “Thần ca nói: Không muốn nhìn thấy anh ... anh ấy sợ nhìn thấy bộ dáng anh chết không được sống không xong thế này, sẽ không thể khống chế được đi xử lí Trác Diệu.”

“Mẹ nó! Câu này nghe còn giống tiếng người!”

Trong phòng truyền đến tiếng cười nhỏ, Tư Đồ Thuần cũng nhìn không được nở nụ cười. Cô nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng, không đợi bên trong trả lời liền mở ra. An Dĩ Phong dựa ở trên giường, mặc cho gương mặt trắng bệch, tóc hơi loạn, người trông nhược đi rất nhiều, mặc một bộ đồ bệnh viện kẻ ô, nhưng là, hắn vẫn như vậy tuấn tú, chỉ cần liếc mắt một cái cũng làm cho người ta hít thở không thông.

Cửa mở ra nhanh chóng làm tất cả những người trong phòng đều bất ngờ. Tất cả những người đàn ông đều quay lại nhìn cô, thái độ khác nhau. Có người kinh ngạc, có người bàng hoàng, có người tỏ ra hứng thú. Chỉ có An Dĩ Phong, mặc nhiên quét mắt qua cô một lần, đưa tay cầm quyển sách trên bàn, chăm chú đọc, giống như bọn họ là hai người xa lạ chưa từng quen biết.

Cô đi đến trước giường, cô cũng không đau lòng, cũng không thấy khó khắn, ngược lại thấy thực may mắn. Hắn không bất tỉnh nhân sự nằm trên giường bệnh, hắn còn có thể nghe thấy cô nói chuyện, như vậy cô đã cảm thấy mãn nguyện.

“An Dĩ Phong ...” Giọng nói của cô vì vừa chạy vội mà trở nên khàn khàn.

Hắn không trả lời, lật trang tiếp theo, tiếp tục xem.

Lúc nhớ hắn, cô cảm thấy mình có bao nhiêu điều muốn nói mà vẫn chưa thể nói. Bây giờ thực sự gặp mặt, mới phát hiện những lời đó thật dư thứa. Có thể im lặng mà nhìn như vậy, cũng làm cho người ta cảm thấy thỏa mãn.

“Tại sao lại bị thương?”

Hắn nhìn quyển sách trong tay hỏi lại, “Có phải hay không mỗi lời tôi nói đều có thể làm bằng chứng trước tòa?”

“Bị thương ở chô nào? Nghiêm trọng không?”

“Cô có thể gặp bác sỹ để lấy báo cáo xét nghiệm.”

Tầm mắt của cô nhìn mắt một giây cũng không rời đi, ngay cả chớp mắt cũng không hề. Cô đã từng nó, có thể nhìn thêm một lần sẽ cố gắng nhìm thêm một lần. Bây giờ, cô biết mình đã sai, có những người một khi đã nhìn rồi sẽ không dời đi được tầm mắt.

Bên phải cô có một người đàn ông không quen biết không nhịn được cười, cùng với người đàn ông ngồi trước giường An Dĩ Phong trao đổi một ánh mắt ám muộn, thanh thanh cổ họng nói: “Phong ca, không làm phiền anh nghỉ ngơi, chúng em ra bên ngoài đợi.”

Nói xong, hắn phất tay, tất cả những người trong phòng theo nhau ra ngoài.

Căn phòng chật chội, trong nháy mắt trở nên trống trải.

Tư Đồ Thuần ngồi trên ghế, bắt được cánh tay mạnh mẽ của hắn: “Là người của Khi Dã làm? Anh sao lại trêu chọc hắn?”

Hắn rút tay về, lãnh đạm nói, “Bởi vì hắn ghen tị tôi đẹp trai!”

Cô nhất thời kinh ngạc, sau một lúc lâu mới cười lên một tiếng. Hắn thật đáng yêu, ngay cả tức giận cũng đáng yêu như vậy.

“Sách này ... Hay vậy sao?” Trang bìa của nó thật khó coi, là ảnh chụp một cô gái cười rất quyến rũ, tiêu đề rõ ràng làm cho người ta đỏ mặt, nội dung bên trong không cần nói có thể đoán được. Mà An Dĩ Phong xem cực kì nghiêm túc, bộ dáng chăm chú như đang xem sách giáo khoa.

“Đúng ...” Hắn thuận miệng lên tiếng, ánh mắt nhìn trang sách tự nhiên ngẩn ra, ngay sau đó khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, ảo nảo trả quyển sách về bàn, miệng còn rủa thầm một câu: “Mẹ nó, để cho tôi xem cái gì thế không biết.”

Cô nhịn cười, nghĩ giải thích với hắn: “Chuyện ngày hôm qua ...”

“Dừng! Tôi mệt, phiền cô ngày mai quay lại lấy khẩu cung ...”

Trong tình huống này, cô quyết định rõ ràng trực tiếp tỉnh lược mấy cái kiểu như “Anh hay nghe em nói ...”, “Anh hãy nghe em giải thích ...” vô nghĩa. đi thẳng vào vấn đề. “Anh ấy là bạn tốt của anh trai em, em chỉ coi anh ấy là anh trai ...”

“Cảnh sát Tư Đồ, tôi đối với chuyện riêng tư của cô không có hứng thú.”

“Vậy anh đối với em ... Cũng không có hứng thú sao?”

“Không có.”

“Anh nói dối!”

An Dĩ Phong ngẩng đầu, thái độ lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Xin cô đừng tự mình đa tình, tôi đối với cô một chút hứng thú đều không có. Không tin cô có thể thử xem, cho dù cô cởi sạch quần áo đứng trước mặt tôi, tôi cũng không muốn nhìn.”

“Thật không?”

Cô khẽ cắn môi, từng nút từng nút cởi bỏ cảnh phục, trước mặt An Dĩ Phong ngốc nghếch, cởi ra áo khoác, lại cở cúc áo sơmi. Làn da trắng ngần theo từng chiếc cúc áo lộ ra, dần dần phơi bày trước mắt An Dĩ Phong.

Mặc dù có chút khó khăn, Tư Đồ Thuần vẫn căn răng đem từng chiếc cúc cởi bỏ. Khi cô chuẩn bị cởi áo sơmi, An Dĩ Phong nhanh tay giữ lấy cô: “Anh sợ em rồi, anh có yêu em, anh không chịu nổi loại kích thích này đâu!”

“Anh không phải nói không có hứng thú sao?”

Tay hắn nắm chặt cô có chút run lên, ánh mắt đỏ sẫm như đã muốn biểu lộ là hai chữ “Tính thú”.

“Em rốt cuộc muốn thế nào?”

“An Dĩ Phong, em ...” Cô nhìn hắn, cố gắng ổn định cảm xúc, bình tĩnh nói: “Em muốn làm tình nhân của anh.”

Hắn trừng lớn ánh mắt nhìn cô, biểu hiện đủ thấy hắn thất kinh đến chừng nào.

“Em đã suy nghĩ rồi, em không cần biết anh là sát thủ, cũng không để ý chúng ta có cùng một thế giới hay không. Chỉ cần không có người nào biết, chúng ta có thể cùng nhau ...”

“Ý của cô chính là để tôi và cô yêu đương vụng trôm?!” Sắc mặt hắn đanh lại, quát lên, “Cô cho tôi là cái gì?”

“Em, ý của em là ... Anh không phải rất muốn em sao? Đêm nay em có thể cùng anh.”

“Tư Đồ Thuần!” Hắn đột nhiên ngồi thẳng dậy, bởi vì khẽ động vào miệng vết thương, đau đến khuôn mặt trắng bệch. Hắn dùng tay giữ lấy phía sau lưng, mồ hôi lạnh trên mặt đầm đìa.

“Cô, cô!” Hắn vươn tay trái chỉ vào cô, tức giận đến ngay cả nói vài lần “Cô”, mới có thể tiếp tục: “Nếu tôi muốn tìm một người phụ nữ ngủ cùng, khắp nơi đều có!”

“Em biết!”

“Cô nghe rõ đây, An Dĩ Phong tôi thật lòng yêu cô! Muốn cùng cô ăn cơm, nói chuyện, cùng nhau sống. Tôi muốn mỗi lần mở mắt có thể nhìn thấy cô, về nhà có thể nhìn thấy cô, thậm chí mỗi giờ mỗi phút đều có thể nhìn thấy cô vui vẻ cười! Cô có thể không yêu tôi, nhưng cô có vị hôn phu vì sao không nói cho tôi biết? Luôn miệng nói cho tôi rằng chúng ta không phải cùng một thế giới, làm cho tôi trở thành một thằng ngu cố gắng tiến vào thế giới của cô!”

Trời ạ, cô đã nói những gì?

Cô che miệng mình, trái tim bị những lời của hắn cứa vào đau đớn.

“Em không phải có ý này ...”

“Vậy cô có ý gì?”

Hắn thật sự yêu cô, mà cô, đáp lại hắn cái gì? Một câu: Để cho tôi làm một cảnh sát tốt ... Yêu tôi, xin đừng làm phiền tôi, đâm thẳng vào tìm hắn. Cô để cho hắn thấy cô cùng với người đàn ông khác một chỗ. Cô đuổi theo, hắn cũng chờ cô giải thích, nhưng cô lại vô tình nói một câu, xin lỗi!

Hắn không oán cô, không mắng cô, chỉ là im lặng rời đi.

Nhưng là, hôm nay, cô lại dường như chưa xảy ra việc gì đến đây yêu cầu làm tình nhân của hắn.

An Dĩ Phong giành cho cô một tình yêu chân thành như thế, cô lại hèn hạ dẫm nát coi không đáng một đồng.

“Xin lỗi, là em sai, anh tha thứ cho em được không?”

Hắn hít sâu một hơi nói: “Tôi biết! Ở trong mắt cô, tôi chỉ là một tên côn đồ. Nếu cô lấy, đương nhiên sẽ chọn người tiền đồ rộng mở tương lai sáng sủa kia. Tôi chẳng qua cũng chỉ là làm cho cuộc sống bình thản của cô thêm một chút kích thích ... Cô nên sớm một chút nói thật cho tôi, tôi sẽ không tiếp tục làm phiền cô ...”

“Không phải! Là em thật lòng yêu anh!” Cô không ngừng lắc đầu, cả người đều bị những gì hắn nói làm cho trống rỗng. Cô yêu hắn, cô cũng muốn mỗi ngày nhìn thấy hắn cười, nghe hắn nói chuyện. Nhưng cô cũng không có cách nào, nếu để cho ba cô biết cô muốn cưới An Dĩ Phong, ba cô thà đem cô đánh chết cũng không để cho cô làm chuyện ngu xuẩn đáng cười này.

Vì tình yêu này, cô đã một lần nữa lui bước, những gì có thể buông đều đã buông xuống, vì hắn làm tất cả. Cô không có cách nào, thực sự không có cách.

“Cảnh sát Tư Đồ, An Dĩ Phong tôi chỉ là nhân vật nhỏ bẻ, không gánh được loại yêu này của cô, làm phiền cô ra ngoài!”

“An Dĩ Phong......”

“Tôi cần dưỡng thương, không muốn có người làm phiền.”

Cô đứng lên, trước mắt một mảnh hỗn độn, miễn cưỡng đứng vững, cười nói: “Xin lỗi, là em ích kỉ! Sau này em tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh.”

Nói xong, cô ôm cảnh phục, một khắc cũng không dừng lại chạy ra khỏi phòng bệnh, trước ánh mắt tò mò của mọi người tiến vào tháng máy. Trong thang máy, cô đau lòng ngồi xuống, ôm đầu gối thở dốc. Không thấy hắn, nhớ đến không có cách nào thở được! Thấy hắn, đau đến nỗi ngay cả thở đều không muốn!

Những gì cô mong không nhiều lắm! Chỉ là hắn còn sống, vui vẻ sống, chẳng sợ trong tay ôm người phụ nữ khác ...

Hi vọng nhỏ bé này cũng không được sao? Chẳng lẽ nhất định cô phải nhìn thấy An Dĩ Phong ra đi, giống như anh trai mình sao? Thang máy bệnh viện đi xuống so với tốc độ bình thường dường như chậm hơn rất nhiều. Ba tầng lầu mà thôi, vậy mà dài như một thể kỉ mới chịu dừng lại.

Nghe thấy tiếng chuông, cô mặc cảnh phục, đứng thẳng đợi cửa thang máy mở ra ...

“Anh đồng ý!!!”

Thời gian bỗng chốc dừng lại, cô đứng trong thang máy, còn An Dĩ Phong đứng bên ngoài, một câu cũng không nói nên lời.

Ở lúc cửa thang máy sắp đóng lại, An Dĩ Phong lách người tiến vào: “Em nói như thế nào liền làm như vậy!”

“Vì sao?”

“Anh yêu em!” Hắn đáp lại không chút do dự, giọng nói khàn khàn làm cho người ta tan nát cõi lòng.

Cô tiến lại hôn lên môi hắn, mang hết say đắm cả đời hôn hắn. Đã lâu rồi cô nhớ nhung hơi thở này, bờ môi này. Có được bây giờ đã là thỏa mãn, làm sao còn dám mong đến thiên trường địa cửu!?

“Tiểu thuần ...” Hắn than nhẹ tên cô, giọng nói như thỏa mãn, “Em có vị hôn phu có thể không nói cho anh biết, nhưng ngày nào đó, em có chồng nhất định phải nói cho anh biết ... Làm tình nhân còn có thể, sau này làm người tình ngoài giá thú của em, còn lâu!”

Cô ôm lấy vai hắn, trịnh trọng nói: “Chỉ cần anh yêu em, em sẽ mãi mãi một mình. Em sẽ không lấy bất kì người nào, trừ khi anh không cần em!”

Chap 15

Nếu tình yêu là một liều thuốc mê thì tình yêu vụng trộm chính là một viên thuốc độc, bất cứ người nào nếm phải, đều thần trí điên đảo, muốn ngừng mà chẳng thể.

Tư Đồ Thuần không yên lòng nghe xong một chút việc trong phòng họp, nhanh chóng chạy đến siêu thị. Chẳng nhũng mua một con gà, còn cùng với thím bán hàng hỏi han mất hơn nửa giờ, ghi ghi chép chép so với hội nghị ban nãy còn nghiêm túc hơn gấp mấy lần. Mua thêm rất nhiều gia vị, về nhà xong ngay cả cơm cũng chưa ăn mà cẩn thận dựa vào kinh nghiệm của người khác vừa học được, kiên nhẫn nấu một nồi canh gà.

Trải qua một chiến dịch thảm thiết trong phòng bếp, con gà đáng thương đành bỏ mình trong lò nướng. Cô lại đi mua một con gà khác trở về. Sau năm giờ trường kì kháng chiến, rốt cuộc thành công làm ra một bát canh. Liền đó, cô từ trong túi rút ra bộ đồng phục y tá lấy được từ bệnh viện hồi sáng, mặc vào, cẩn thận ôm hộp canh gà bắt đầu đi.

Ban đêm, ngã tư đường tĩnh lặng, những ngọn đèn dường như sáng hơn mọi ngày, đến cả những ngọn gió cũng dịu dàng e ấp. Bữa tối ngay đến mì pha cũng chưa ăn, cô nhẹ nhàng bước nhanh, một khúc tình ca không tự giác ngân lên trong miệng.

Đi vào bệnh viện, cô đeo khẩu trang, vụng trộm đẩy một xe chứa thuốc, lặng lẽ đi đến cửa phòng An Dĩ Phong.

Xuyên qua vết thủy tinh rạn, cô nhìn thấy hai tên thủ hạ của An Dĩ Phong đã nằm trên sôfa ngáy như sấm. Mà hắn vẫn còn chưa ngủ, tựa ở bên giường cầm điều khiển từ xa không ngừng đổi kênh. Cô lấy điện thoại ra, gọi vào máy hắn.

Điện thoại vừa thông, An Dĩ Phong lập tức ném chiếc điều khiển trong tay, cầm lấy điện thoại.

Cô hạ giọng hỏi: “Đã ngủ chưa?”

“Mười hai giờ rồi, anh không ngủ thì còn làm cái gì?”

“Em tưởng anh đang đợi điện thoại của em.”

“Ha! Anh đâu có rảnh như vậy!”

“Vậy anh ngủ đi, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp.”

“Chờ một chút.” Cô nhìn trong phòng bệnh thấy An Dĩ Phong đang vò tóc, biểu tình khó chịu lại bất đắc dĩ, “Em bận đến nỗi sống chết của anh cũng không quan tâm?”

“Khi nào rảnh em đến thăm anh!”

“Khi nào?”

“Em cũng không biết chính xác ...”

“Tùy em, anh đi ngủ!”

Trong phòng, hắn khép di động lại, ngón tay nắm chặt điện thoại, nện một quyền trên thành giường thép. Bởi động đến miệng vết thương, hắn liền cắn răng chịu đau.

Ngoài cửa, cô nhìn hắn, đôi mắt như có nước. Cô nghĩ trêu đùa hắn là chuyện cực kì thủ vị, bây giờ mới viết so với tra tấn còn đau hơn gấp nhiều lần.

Cô lau khóe mắt, sờ sờ khẩu trang trên mặt, làm như không có việc gì đẩy xe vào phòng bệnh.

An Dĩ Phong thấy cô đầu tiên là ngẩn người, lập tức khó hiểu hỏi: “Tiu sao khuya như vậy còn đổi thuốc?”

“Đúng!”

Cô đi đến bên giường. ngồi xuống lấy canh gà ở phía dưới xe, nghĩ đến làm cách nào cho hắn bất ngờ, bù lại chuyện vừa rồi. Không nghĩ tới, An Dĩ Phong bỗng đưa cánh tay lôi cô lại, khẽ vuốt ve vai cô. Cả người Tư Đồ Thuần run lên, vừa định đứng dậy, An Dĩ Phong đột nhiên kéo mạnh, làm cô ngã vào giường. Hắn xoay người đặt lên người cô.

“Tiểu Nhã, đêm nay tình nhân của anh không đến, em ở cùng anh được không?” Giọng nói cùng ánh mắt hắn ngả ngớn.

Trước mắt cô tối đen, hai con ngươi nóng lên như có lửa thiêu. Cả người bất động thất thần như trong mơ. Cô thế nào cũng không thể tin được, An Dĩ Phong ở trước mặt cô thề thốt son sắc, tình sâu nghĩa nặng, sau lưng cô lại là như thế này.

Hắn cởi bỏ một chiếc cúc áo cô, nháy mắt xấu xa: “Em yêu, anh đảm bảo làm cho em so với tối qua còn khó sống hơn ...”

Cô quên cả phản kháng, trợn to đôi mắt tuyệt vọng nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt, cố gắng hít thở, mỗi một hơi đều cảm thấy đau xót. Bức tranh tình yêu viên mãn trước mắt bị xé tan tành từng mảnh, ngôi nhà hạnh phúc như sụp đổ làm cô tan nát ...

“Thật chẳng vui!” An Dĩ Phong buông tay, gỡ khẩu trang của cô ra: “Nhìn em ghen một chút cũng không đáng yêu.”

“Anh!” Cô thở hổn hển, nỗi khiếp sợ vẫn còn đọng lại, muốn cười, lại muốn ôm hắn khóc thật lớn.

Hắn vuốt ve mặt cô, tóc cô, nhíu mày, “Từ sau không được làm loạn, bộ dáng em ghen thực làm cho người ta đau lòng!”

Cô cuối cùng cũng ổn định hơi thở, nũng nhịu: “Anh ... sao có thể như vậy?”

“Rõ ràng em đùa giỡn anh trước.”

Nhắc tới chuyện vừa rồi, Tư Đồ Thuần vội vã cầm lấy tay hắn, sờ mu bàn tay sưng đỏ, “Có đau không?”

“Đau! Quan trọng là đau một cách oan uổng!”

“Em sau này không vậy nữa, một chút cũng không lãng mạn!”

“Vậy ... chúng ta ... lãng mạn nhé ...” Hắn chậm rãi tiến tời gần, ngón tay cũng không chịu để yên hướng chiếc cúc áo thứ hai của cô.

....

Tư Đồ Thuần quay mặt, gạt tay hắn, “Đừng làm loạn! Có người ...”

An Dĩ Phong quay đầu nhìn hai nhân vật phụ trên sôfa ngủ như lợn chết, thấp giọng rủa một câu, lưu luyến không muốn buông tấm thân mềm mại trong người ra.

Cô ngồi xuống, lấy trên xe chiếc hộp giữ nhiệt, mở ra, đưa đến trước mặt hắn, “Em nấu canh gà cho anh, nghe nói bệnh nhân đều ăn cái này.”

Hắn đỡ lấy, canh gà nóng bốc khói nghi ngút đọng lại ở mi hắn, thóa thành những hạt nước trong suốt. Hắn nhắm mắt lại, nói: “Lãng mạn! Thật lãng mạn hết nói!”

Hai tên đang ngủ trên ghế sôfa đột nhiên đứng lên, thấp giọng: “Thật chịu không nổi hai người! Thật buồn nôn hết nói!”

An Dĩ Phong tiện tay cầm quyển sách ném qua: “Cút đi!”

Hai tên kia vội vã chạy ra, lúc đóng cửa còn không quên bỏ lại một câu: “Phong ca, hành động nhanh chút, bên ngoài lạnh lắm a!”

“Hôm nay buổi tối có đông chết cũng đừng nghĩ đi vào!”

......

Cô giận dữ trừng mắt nhìn hắn, tay lại múc một thìa canh, giúp hắn uống.

“Thế nào? Có phải không ngon hay không?” Cô sốt ruột nhìn vẻ mặt của hắn thăm dò.

“Ngon lắm!”

“Thật sao?” Cô cười thật tươi: “Lần đầu tiên em nấu, chỉ sợ anh không thích.”

Hắn ngắm nụ cười của cô thật lâu, lại cúi đầu chăm chỉ ăn canh, đến khi một giọt cũng không còn mới nói: “Anh bị người khác chém, không phải một trăm lần thì cũng có mấy chục lần, nhưng đây là lần đầu tiên được ăn canh gà.”

“Vậy về sau em ...” Cô ngừng lại, sửa miệng: “Về sau không nên hơi chút lại cùng người khác liều mạng. Hàn Trạc Thần nói rất đúng, nên giáp mặt với Khi Dã giải thích. Mặt mũi quan trọng hay mạng quan trọng?”

“Nếu anh sợ chết sẽ không đi con đường này.”

“Em sợ!” Cô nắm lấy tay áo hắn cầu xin: “Em biết anh vì sao lại chống lại Trác Diệu. An Dĩ Phong, anh vì em, em hiểu. Anh rất tốt với em, em hiểu! Nhưng chuyện của em em sẽ tự biết cách giải quyết, không cần anh quan tâm!”

“Tin anh, anh có năng lực giúp em báo thù.”

“Báo thù? Hắn không sống được ... vậy liệu anh còn sống? Coi như là vì em, cho dù thế nào anh đều phải sống.” Cô lôi cánh tay hắn, lắc mạnh: “Đồng ý với em!”

Hắn ôm bờ vai nhu nhược của cô, “Được! Anh đồng ý!”

“Vậy anh đi giảng hòa cùng Trác Diệu đi, không nên đắc tội với hắn.”

“Được!”

Cô hài lòng nở nụ cười. Cười đến trong sáng, xinh đẹp. An Dĩ Phong si mê nhìn cô, đưa tay cởi chiếc mũ y tá. Mái tóc dài của cô trút cuống, lơ đãng trên màu áo trắng, càng trở nên quyến rũ ...

Tay hắn xuyên vào làn tóc cô, giữ chặt lấy gáy. Tư Đồ Thuần phát hiện ánh mắt hắn dại đi, bất an lùi về phía sau: “Muộn rồi, anh ngủ đi, tối mai em lại đến thăm anh!”

Cô vừa muốn đứng lên, liền bị An Dĩ Phong giữ chặt lấy cổ tay: “Tiểu Thuần, em mặc đồ y tá đẹp hơn mặc cảnh phục.”

“Thật không?” Cô cúi đầu sửa lại chiếc váy liền áo màu trắng noãn, thẹn thùng cúi thấp: “Vậy từ sau mỗi lần em gặp anh đều mặc như vậy.”

“Vẫn là thôi đi!”

“Tại sao?”

“Em có xem qua một bộ phim?” Hắn liếc mắt nhìn bộ váy y tá trên người cô bất bình, thanh giọng nói: “Sự quyến rũ của phái đẹp!”

“......”

“Em trong chốc lát thì mặc cảnh phục, trong chốc lát lại mặc đồ y tá, tự chủ của anh cho dù ... cũng sẽ ...” Hắn nâng khuôn mặt nhỏ ngắn e thẹn của cô, giọng nói dịu dàng trầm ấm, “Không thể khống chế được.”

Cô cố gắng kéo chiếc váy ngắn, nhưng thế nào cũng không che được cặp chân dài thon thả. Ngẩng đầu nhìn đôi mắt đầy dục vọng của hắn, còn chưa kịp phản ứng, cô đã thấy đôi môi nóng cháy của An Dĩ Phong tiến sát đến, mạnh mẽ đặt lên môi mình.

Đầu óc cô ong lên một trận, cô khẽ nằm xuống, nhắm mắt lại. Hắn cũng không cho cô cơ hội đổi ý, thân hình tráng kiện tiến tới. Dục vọng khó cưỡng lại, hắn không thật dịu dàng, nhưng cũng không mãnh liệt như lần đầu. Cô chủ động hé môi, để hắn tiến vào quấn lấy ... Hôn đến nơi nóng bỏng, tay hắn từ vai cô di chuyển xuống, ngang qua ngực, đến thắt lưng, đùi ... tiến vào trong váy. Đầu ngón tay lạnh lẽo lại từ đùi bắt đầu đi lên.

Cô sợ hãi khép hai chân lại, thân mình run rẩy theo những đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn ... Trong lúc mê man, cô mở mắt, như tỉnh lại từ cõi mộng nhìn khuôn mặt trong gang tấc kia ... Khuôn mặt của người cô ngày đêm thương nhớ ... Cô có chút bối rối không hiểu được. Cô muốn dâng hiến lần đầu tiên của hình cho hắn, ngay tại chiếc giường thép bệnh viện lạnh lẽo này?

Cô biết mình không thể lấy hắn, cho nên ngay từ đầu đã quyết định sẽ hưởng thụ tình yêu không có kết quả này. Cô đã chuẩn bị tâm lý, chỉ cần An Dĩ Phong muốn, cô có thể không suy nghĩ trao mình cho hắn. Nhưng là, ở bệnh viện cũ nát này, nơi nơi tràn ngập mùi cồn khó chịu sao? Bọn họ yêu đương vụng trộm, nhưng cũng không nên xuề xòa chẳng phải sao?

An Dĩ Phong nhìn thấy khuôn mặt bàng hoàng của cô, khẽ buông ra: “Sao vậy?”

“Không có gì, em ...” Cô thở dồn dập, run giọng nói: “Em hơi sợ, lần đầu tiên ...”

“Lần đầu tiên? Em ... chưa cùng hắn ... làm sao?”

Đáy lòng cô trùng xuống, mở miệng cũng không phát ra tiếng, vẻ mặt mất mát lắc đầu. An Dĩ Phong rút tay, chống người ngồi xuống, trong ánh mắt cũng không phải là sự hưng phấn như cô tưởng tượng.

Cô nghĩ hắn còn tức giận, vội vàng giải thích: “Em đã nói với anh, em chỉ coi anh ấy là anh trai.”

Hắn thở dài, nằm ở trên giường, vỗ vỗ khoảng trống bên cạnh: “Đã khuya, ngủ đi.”

Cô nằm bên gối hắn, cố gắng nghĩ xem mình làm sai cái gì, càng nghĩ lại càng thấy loạn.

Một lúc lâu sau, cô nghĩ An Dĩ Phong đã sớm ngủ, hắn lại bỗng nhiên mở miệng: “Lần đầu tiên của em nên để cho người có tư cách cưới em làm vợ.”

“Em không sao cả.” Hai tay cô ôm chặt thắt lưng hắn, không thể nhanh hơn, như thể chỉ có như vậy, hắn mởi ở sát cạnh cô.

“Em nếu không sao, sẽ không giữ mình đến tận bây giờ.” Hắn ôm thân thể mềm mại của cô, cười nói: “Đối với người phụ nữ mình yêu, đàn ông đều nói không để ý cô còn có lần đầu tiên hay không, nhưng thật ra... rất để ý ... Anh không muốn em một ngày nào đó sẽ hối hận.”

“Em không hối hận!”

“Em là người con gái tốt, anh không có phúc cưới em, cũng không thể làm hỏng cuộc đời em.”

Cô tiến vào trong lòng hắn, nắm chặt chăn, nhịn không để nước mắt chảy xuống. “Anh đừng đối với em tốt như vậy.”

“Tiểu Thuần, rong chơi qua rồi, cưới anh ta đi, sinh cho anh ta một đứa nhỏ, sống thật tốt. Phụ nữ, rốt cuộc cũng cần một gia đình, một người đàn ông bên cạnh che chở.”

“Em không cần! Em có thể không cần gia đình, không cần người đàn ông kia, em chỉ cần mỗi khi muốn đều có thể nhìn thấy anh!”

“Em có thể yêu anh bao lâu? Một tháng, hai tháng? Một năm, hai năm? Cho dù là tám năm, mười năm, thì sao? Chúng ta ... chung quy là không có kết quả.”

Cô ngẩng đầu nhìn, trong bóng tối, mắt hắn càng thêm thê lương. Cô hỏi lại: “Vậy anh có thể yêu em bao lâu? Có thể yêu em mười năm sao?”

“Không biết.”

Cô nuốt cay đắng vào lòng, ý nghĩ nóng lên, thuận miệng hứa hẹn: “Nếu anh có thể yêu em mười năm, em lấy anh.”

“Mười năm?”

“Đúng, mười năm sau ba em về hưu, xuất ngoại dưỡng lão, em cũng sẽ từ chức đi cùng ông. Đến lúc đó, anh nếu còn yêu em, hãy tìm em, em nhất định lấy anh.”

“Những lời như vậy không thể tùy tiện hứa hẹn.”

Cô ngồi dậy, vô cùng kiên định nhìn lên trời: “Tư Đồ Thuần tôi thề với trời, mười năm sau, chỉ cần An Dĩ Phong đến tìm tôi, tôi sống sẽ cưới anh ấy, tôi chết, bia mộ cũng sẽ khắc năm chữ phu nhân An Dĩ Phong!”

“Cám ơn!”

Đêm hôm đó, là thời khắc cả đời này An Dĩ Phong cũng không thể nào quên.

Đó là lần đầu tiên trên đời này hắn cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc. Cho dù là cô để cho hắn lời hứa hẹn mười năm hư ảo, hắn cũng cảm thấy mĩ mãn. Ít nhất cô cũng chấp nhận lấy hắn, cho hắn hi vọng vào tương lai một ngày nào đó ...

Đêm ấy, cô từng xoa ngực hắn, đỏ mặt hỏi: Rốt cuộc có muốn cô hay không.

Lúc hắn lắc đầu, dòng máu như sôi trào, thiêu đốt.

Hắn nói với cô: không phải hắn không muốn, mà là lần đầu tiên quý giá của cô không thể ở trên giường bệnh viện tồi tàn lạnh lẽo này. Hắn phải dưỡng bệnh tốt, chọn một buổi tối lãng mạn, để cho cô trải nghiệm một lần giao hòa tuyệt vời giữa tình yêu và dục vọng ...

Cô cười duyên dáng, ở trong lòng hắn nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Hắn ôm cơ thể thơm mát của cô, một đêm thức trắng. Đầu óc không chịu khống chế ảo tưởng bọn họ một lần giao hòa tuyệt vời giữa tình yêu và dục vọng.

Lúc bình minh, hắn nghe thấy cô nói mơ: “Anh trai! Đúng vậy! Anh ấy là người đáng để em yêu, anh hãy tin vào sự lựa chọn của em ... Em sẽ không nhìn lầm! Anh ấy xứng đáng!”

Hắn lặng lẽ hôn lên môi cô, nói: “Em sẽ không nhìn lầm, cả cuộc đời này anh sẽ không phụ em!”

Cô ở trong mộng, cười xinh đẹp như ánh trăng huyền ảo thuần khiết.

Chap 16

Sáng sớm, Tư Đồ Thuần vừa mới đi, Hàn Trạc Thần đã đến, còn mang theo một ly sữa đậu nành của quán trà Vu Ký mới.

Hắn đánh giá một lượt, thấy An Dĩ Phong khí sắc vô cùng rạng rỡ, lại nghiền ngẫm nhìn đống chăn hỗn độn trên giường, “Còn tưởng cậu bị thương thành cái dạng nào, thì ra không việc gì mà cũng bám ở bệnh viện giả chết!”

An Dĩ Phong uống một ngụm sữa đậu cười nói: “Em không ở bệnh viện vài ngày giả chết, họ Trác có thể xuống giọng hay sao!”

“Coi như cậu thức thời!” Hàn Trạc Thần ngồi bên giường hắn, nhìn thoáng qua vài sợi tóc dài rơi bên gối, tiếp tục nói: “Đại ca đã thay cậu ra mặt nói chuyện cùng Trác Cửu, đem địa bàn Lan phố tặng cho Khi Dã. Trác Cửu coi như nể tình, giữ lại mạng cho cậu.”

“Đại ca đem địa bàn Lan phố cho Khi Dã?!” An Dĩ Phong thực nghĩ mình nghe lầm. Lan phố là nơi Lôi lão đại lập nghiệp, làm ăn kiếm chác của bọn họ tất cả đều ở đấy, ngay cả hộp đêm của hắn cũng nằm trong số đó. Nhả ra Lan phố, cùng với việc rời khỏi giới xã hội đen có gì khác nhau?

Hàn Trạc Thần gật gật đầu, biểu tình có chút nghiêm trọng, “Nhưng Trác Diệu vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, kiên trì bắt cậu phải đến kính trà bồi tội, hơn nữa không cho phép cậu dẫn người theo ... Theo như tản bính của hắn, chắc sẽ phải đánh gãy cậu một chân.”

An Dĩ Phong ngồi thẳng, nhìn thoáng qua chân mình, thở dài một hơi: “Thần ca, anh yên tâm, em biết nên làm thế nào.”

Hàn Trạc Thần khoát tay với mấy tên thủ hạ ở sau, vài người lên tiếng, chạy ra canh cửa.

“Phong ... đồng ý với tôi, cho dù như thế nào đều phải nhẫn!” Hàn Trạc Thần cúi người sát vào hắn, dùng giọng nói chỉ hắn có thể nghe được: “Chờ chuyện này chấm dứt, tôi giúp cậu giải quyết Trác Cửu.”

Lúc Hàn Trạc Thần nói ra những lời này, khóe miệng dấu ý cười, lông mi cụp xuống che khuất ánh mắt. An Dĩ Phong bỗng thấy một loại khí lạnh, làm cho người ta khó thở. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Hàn Trạc Thần thực sự tức giận, giống như một con mãnh thú phá cửa mà ra, tàn nhẫn dẫm đạp lên cả những thứ xung quanh.

An Dĩ Phong cười gượng hai tiếng, đánh vỡ không khí bức người này, “Anh lại làm trò gì, đừng để cho bọn Khi Dã đem cả hai chân anh đánh gãy.”

“Cậu cho rằng tôi ngu như cậu?!” Hàn Trạc Thần không chút kiêng kị, khinh bỉ nhìn hắn, “Tôi muốn làm, đương nhiên sẽ làm cho thần không biết, quỷ không hay!”

An Dĩ Phong không để ý đến sự châm chọc của Hàn Trạc Thần, hạ giọng hỏi: “Đại ca biết không?”

“Đại ca muốn về dưỡng lão, từ sau không để ý đến những chuyện này.”

“Ý của anh là?”

“Từ hôm nay trở đi, cuộc sống của cậu sẽ không còn nhàm chán ...”

Hàn Trạc Thần tuy rằng không nói rõ, nhưng An Dĩ Phong đã ngầm hiểu được. Lôi lão đại nhả địa bàn Lan phố, như vậy là đã chấp nhận bước chân ra khỏi giới.

Kế hoạch bọn họ trù tính đã lâu cuối cùng thì cũng có thể thực hiện được!

“Tốt rồi! Cậu nghỉ ngơi một lát đi, ngày mai tôi lại đến.”

“Từ từ ...” An Dĩ Phong chần chờ một chút, hỏi: “Thần ca, phụ nữ có thể bị thay đổi hay không?”

“Có, cô ấy giây trước có thể yêu cậu, giây sau cũng có thể yêu người đàn ông khác!”

“Nói như vậy, cô ấy hôm qua nói không muốn gặp lại, hôm nay cũng có thể chạy tới nói: Em yêu anh?”

“Tại sao hỏi như vậy?”

“Tư Đồ Thuần ngày hôm qua tìm đến đây, cô ấy nói muốn làm tình nhân của em.” Giọng nói An Dĩ Phong trở nên có chút bất đắc dĩ, “Em đoán không ra cô ấy nghĩ gì.”

“Đã đưa đến tận cửa như vậy thì cậu cứ nhận đi. Chơi xong, cậu sẽ phát hiện cô ta cùng những cô gái khác chẳng có gì khác nhau cả!”

“Nếu chơi không xong thì sao?”

Hàn Trạc Thần không trả lời, mà hỏi hắn một vấn đề khác: “Cho cậu ăn thịt nướng, ăn ba năm, cậu có chán hay không?”

“Ba ngày có thể làm em muốn chết.”

“Đàn ông, không ăn được thịt nướng, nghe thấy sẽ thèm muốn ... Ăn được rồi, sẽ là như vậy thôi.”

“Có lẽ!” An Dĩ Phong nhẹ nhàng sờ chiếc gối, trên mặt dường như còn lưu lại hơi ấm của cô.

Hắn mới hai mươi tuổi, lần đầu tiên yêu một cô gái. Hắn không biết Hàn Trạc Thần nói đúng hay không, cũng không biết được tình yêu của mình đối với Tư Đồ Thuần rốt cuộc kéo dài được bao lâu ...

Điều duy nhất hắn biết là, hôm nay, hắn toàn tâm toàn ý yêu cô, nguyện vì cô làm bất cứ chuyện gì ...

-----------------------

Hàn Trạc Thần đi ra phòng bệnh, hắn không dùng thang máy, mà đi cầu thang bộ, vừa đi, vừa gọi điện thoại.

“Tôi ở phòng 309 khách sạn Việt Hoa đợi cô.”

Một giờ sau, Tư Đồ Thuần mặc váy ngắn màu đen đúng hẹn đến trước.

Tuy rằng hẹn ở nơi mờ ám như khách sạn, nhưng Hàn Trạc Thần ngồi ở trên sôfa, quần tây áo sơ mi ăn mặc chỉnh tề, rõ ràng tỏ ý tôn trọng. Hắn mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề: “Tôi cho cô một tháng bố trí, ngày ba mươi tháng sau là đại thọ Trác Cửu sáu mươi tuổi, tôi sẽ nói cho cô biết toàn bộ vũ khí của Khi Dã giấu chỗ nào ...”

“Vì sao nhất định phải đợi ngày đó?”

“Đến lúc đó, người của cô có thể biết được mặt của tất cả bọn Khi Dã, một tên cũng không chạy được.”

“Bắt bọn chúng thì dễ, nhưng tố cáo bọn chúng cần phải có đủ căn cứ.”

“Để tôi thử xem.”

“Được, tôi chờ tin của anh.”

Lúc cô đi, Hàn Trạc Thần cố ý nói một câu: “Chúng ta quy ước không được cho An Dĩ Phong biết.”

“Tôi hiểu!”

Tư Đồ Thuần đi không lâu, một người khác liền đến, là cảnh sát Vu mặc thường phục. Hàn Trạc Thần đứng lên, thần sắc hơi câu nệ: “Ba, con muốn nhờ ba một việc.”

“Có chuyện gì cứ việc nói!”

“Ngày ba mươi tháng sau, con muốn nhờ ba giúp con điều đến vài đặc công trong sở cảnh sát.”

“Tại sao?” Cảnh sát Vu trên mặt có chút nghi ngờ.

“Con muốn làm cho Trác Cửu vào tù, ra không được.”

Cảnh sát Vu kinh ngạc lui ra phía sau từng bước, “Cậu ...”

Hàn Trạc Thần nhìn ông, ánh mắt chân thành khẩn thiết: “Ba, nhiều năm như vậy, con chỉ xin ba một lần này.”

Biểu tình của cảnh sát Vu trở nên phức tạp, có lo lắng. có khó khăn, cũng có kinh hoàng. Cuối cùng, ông nói: “...Thôi được!”

Sau khi cảnh sát Vu rời đi, Hàn Trạc Thần đứng ở bên cửa sổ, hai tay chống vào ban công, nhìn ngã tư đường đông đúc xa xa. Lúc mẹ hắn còn sống, hắn luôn cố gắng làm người tốt, cho dù sinh tồn ở bên trong thế giới mà chết chóc luôn rình rập này. Nhưng từ khi mẹ hắn bị bệnh qua đời, hắn bỗng nhiên cảm thấy làm người tốt đã không còn ý nghĩa. Nếu vận mệnh đã định hắn phải bước đi con đường này, sao hắn không bước đi một cách có ý nghĩa?

An Dĩ Phong nói đúng, xã hội đen cuối cùng cũng phải có trật tự!

------------------

Nhân lúc tâm tình tốt, vết thương cũng hồi phục rất nhanh. Không đến hai tuần, An Dĩ Phong liền xuất viện, Tư Đồ Thuần đương nhiên không thể đến. Cô vụng trộm gọi điện cho hắn hỏi: “Vết thương đã khỏi hoàn toàn chưa? Sao phải vội vã xuất viện?”

“Đương nhiên tốt.” Hắn lại dùng cách nói một trăm phần trăm phong cách An Dĩ Phong tiếp tục: “Không tin em đêm nay thử xem ....”

“Liên lạc sau!” Cô nhanh chóng cúp điện, trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực, hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Người đàn ông xấu xa này đã hoàn toàn làm cho cô rối loạn. Loạn đến nỗi không lúc nào là không muốn gặp hắn. Vừa thấy mặt hắn, lại không muốn rời đi. Cô ổn định lại cảm xúc, chạy ra xe đang chờ sẵn, đi kiểm tra một quán rượu, bởi có người báo về ở đó có người mang theo súng ống.

Vào đến nơi, cô liền sợ ngây người.

Ba mươi mấy bàn rượu trong quán chặt đầy người, xem qua là hòa khí, chỉ biết đều là thành phần xã hội đen.

Ở trong mấy trăm người đó, có hai người đàn ông mặc y phục hoàn toàn màu đen nhưng trên người lại như có chùm sáng, dễ dàng làm cho người khác chú ý đến.

Một ngồi ở góc, trầm tĩnh ngay cả không khí bên người cũng không thể lưu động được, Hàn Trạc Thần.

Một bị mọi người vây quanh ở giữa tiếp rượu, An Dĩ Phong. Áo da màu đen làm nổi bật dã tính, nhất là khi trong ánh mắt hắn như nhiễm vài phần men say, bên người đã xếp đầy bình rượu.

Ngồi cùng bàn An Dĩ Phong còn có một đôi nam nữ mặc quần áo màu lam. Bọn họ không để ý đến ai nói chuyện gì, chỉ nhìn nhau mỉm cười. Cô đã từng nhìn thấy ảnh chụp người đàn ông kia, mọi người gọi ông ta là Lôi lão đại ...

Tư Đồ Thuần hâm mộ nhìn bọn họ nắm tay nhau. Khi nào thì cô có thể cùng An Dĩ Phong ở trước mặt đông người như vậy nắm tay, nhìn nhau mỉm cười?

Thật là tốt biết bao!

Được một bước tiến một thước, con người luôn phải biết chừng mực, không phải sao? Cô có thể từ xa nhìn hắn thoải mái cười to cũng là tốt lắm rồi!

Đang lúc sôi nổi lại phát hiện có khách không mời mà đến, đám người liền trở nên im lặng, tất cả những tầm mắt đều hướng đến mấy cảnh sát bên này. Cô lặng lẽ từng bước lui về ... Tránh ở phía sau tân cảnh cục trưởng, cảnh sát Vu, vụng trộm giương mắt chống lại ánh mắt nóng bỏng của An Dĩ Phong. Cô xấu hổ cười cười, vẻ mặt ngượng ngạo. Nhưng hắn lại đối với cô nháy mắt mấy cái, vẻ mặt hưng phấn!

Bỗng chốc, cô cảm thấy khoảng cách giữa bọn họ thật gần, cho dù là chân trời góc bể, vởi bọn họ mà nói cũng không còn là gì nữa.

Cảnh sát Vu thoáng nhìn qua Hàn Trạc Thần, nói: “Có người báo ở đây tàng trữ súng ống, mỗi người đều phải kiểm tra. Yên tâm, sẽ không mất nhiều thời gian của mọi người!”

Quán rượu lập tức nổi lên một trận la hét, chửi bới, có người ném bình rượu, cả trăm người nổi giận tạo thành một mảnh hỗn loạn.

Đôi nam nữ kia vẫn không để ý gì đến.

Hàn Trạc Thần nhàn nhã thay đổi tư thế, vẫn như trước ngồi ở góc tĩnh xem biến.

An Dĩ Phong giơ tay, cả đại sảnh nhất thời im lặng.

Nhìn tình cảnh như vậy, cô đã hiểu được vì sao mọi người đều nói An Dĩ Phong cùng Hàn Trạc Thần có thể chinh phục được bất cứ cô gái nào, bọn họ - quả thực rất phong độ!

Toàn bộ mọi người trong sảnh nhìn An Dĩ Phong, chờ hắn nói chuyện, bao gồm cả cô. Mà hắn bình tĩnh châm một điếu thuốc, nửa ngồi ở trên bàn, hít một hơi, nhả khói: “Không được nhúc nhích, để bọn họ kiểm tra!”

Nói xong, An Dĩ Phong nhìn thoáng qua Hàn Trạc Thần cười khẽ: “Cảnh sát Vu vừa thăng chức, chúng ta thế nào cũng phải nể mặt ông ta một chút.”

Không có người phản đối, cũng không có người dám động, tất cả duy trì tư thế cũ.

Cô bỗng nhiên đã hiểu người đàn ông chỉ ngoài hai mươi tuổi này vì sao có thể dùng một thái độ như vậy đối với giới xã hội đen. Vũ lực, có thể chinh phục, cùng cá tính có thể nắm trong tay cả thế giới ... Có một loại đàn ông khiến phụ nữ tôn thờ, đó là người đàn ông có chí hướng!

Nếu cô chỉ là một cô gái bình thường, chắc chắn sẽ mê muội mà nói một câu: An Dĩ Phong, em yêu anh chết mất!

Đáng tiếc cô không phải.

Nhóm cảnh sát bắt đầu soát từng người, tất cả bọn họ đều phối hợp, bao gồm cả Hàn Trạc Thần cùng Lôi lão đại.

Khi có người định kiểm tra An Dĩ Phong, hắn tà tà nhìn cô liếc mắt một cái, chỉa chỉa: “Tôi thích bị nữ cảnh sát ... soát người.”

Xấu xa, Tư Đồ Thuần ở trong lòng cười khổ, ngoài mặt lại không dám tỏ ra một chút khác thường. Cô nghiêm nghị đi đến bên người An Dĩ Phong, vừa muốn vươn tay, hắn bỗng nhiên cởi áo da trên người, để một bên, xoay người, tâm lưng cường tráng bị một chiếc áo đen bó sát càng tỏa ra vẻ nam tính. Tay cô đi tới, cảm xúc chấn động nhanh đến từng dây thần kinh làm cho cả người cô run lên, máu như sôi trào theo mỗi đầu ngón tay.

Cô nuốt nước miếng kiểm tra xuống phía dưới, từ vai xuống thắt lưng, rồi đến đùi, không có một chút sẹo lồi, thân thể ấm áp lại cường tráng làm cho người ta thoải mái ... cho nên ... cô không tự giác di chuyển rất chậm ... cũng ảo tưởng cảm giác không có quần áo ...

“Cảnh sát Tư Đồ, cô sờ như vậy, thật có thể lấy ra “Súng” đấy!”

Đại sảnh vang lên tiếng cười, làm người ta thật khó mở miệng.

Thực ra, cô đã thực sự đụng đến súng, là một loại súng lục mini, buộc ở mắt cá chân hắn. Che dấu tốt lắm, người bình thường chắc không thể phát hiện, cô có thể đụng đến, chẳng qua là vì mò quá mức “cẩn thận”.

Nhưng An Dĩ Phong rõ ràng là có ý tứ khác!

Trong tiếng cười vang, có người nói: “Phong ca, thật sự thích vậy a?! Chốc nữa cũng để em thử xem!”

Một giọng nói khác lại xen vào: “Cậu thử? Cậu không sợ Phong ca diệt hay sao?”

Cô quay đầu nhìn, đúng là tên thủ hạ ở bệnh viện ngày đó, mặt liền nóng lên. An Dĩ Phong cũng ngăn cản bọn họ nói loạn, xoay người, cười với cô, cười đến xấu xa.

“Nghiêm túc!” Cô lạnh lùng nói.

An Dĩ Phong làm bộ vô tội nhún nhún vai: “Tôi rất nghiêm túc.”

Dựa theo nguyên tắc, kiểm tra xong mặt sau bắt đầu kiểm tra phía trước. Cô do dự một hồi mới đặt tay ở ngực hắn, bỗng lại cảm nhận được nhịp tim đập khác thường. Toàn thân cô mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã vào lòng hắn. Cố gắng ổn định, tiếp tục di chuyển xuống phía dưới. Mười ngón tay nhỏ nhắn mềm mại lướt qua bụng hắn, đến thắt lưng ... Đang muốn tiếp tục đi xuống phía dưới, hắn hô hấp dồn dập ghé sát lại tai cô, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thuần, anh là đàn ông, một người đàn ông bình thường!”

Cô ngẩng mắt nhìn đồng tử tối đen của hắn, thấy được một tia dục vọng mãnh liệt. Cô rút tay lại, cúi đầu, nhỏ giọng chỉ mình hắn có thể nghe được: “Chín giờ, em ở quán cũ đợi anh.”

Vừa nói xong cô liền hấp tấp tránh đi, cũng không dám liếc nhìn hắn thêm một cái.

....

Nhiệm vụ của bọ họ đương nhiên không có kết quả, cũng không ngoài dự đoán của mọi người.

Có người ở trong cục cảnh sát truyền tin, làm sao có thể thu được súng? Nhưng chuyện lần này làm cho cô tinh tường nhận thấy: Khi Dã nhằm vào An Dĩ Phong, cố ý đúng vào ngày hắn xuất viện làm khó hắn. Cô thực sự vì hắn mà lo lắng, trong giới này sống chết khó liệu. Ai biết hôm nay hắn hăng hái như vậy, ngày mai còn cơ hội ở trước mặt mọi người đùa bỡn cô như vậy không?

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ