Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đồng lang cộng hôn - trang 4

Chap 11

Xe bọn họ vừa dừng trước cục cảnh sát, An Dĩ Phong liền thấy một nhóm cảnh sát bắt đầu khẩn trương chấp hành nhiệm vụ. Không cần nói cũng có thể biết là vì án mạng vừa rồi.

Hắn liếc nhìn Tư Đồ Thuần, tối nay cô so với mọi lần đều đẹp hơn, trang điểm tinh tế, ngọt ngào. Một cô gái như vậy có thể vì hắn mà lo lắng, hắn sao có thể không nhớ kĩ?

Hắn nhìn cô thật lâu, từng chi tiết, mà cô cũng không nhìn hắn, ngay cả một ánh mắt cũng không thể bố thí, vẫn luôn duy trì tư thế như cũ, giống một pho tượng hoàn mĩ nhưng không hề có linh hồn.

Điểm duy nhất bất thường là, hơi thở cô khó khăn, nặng nề, ngực phập phồng lên xuống. Hắn đẩy cửa xe, cười, nói với cô một câu cuối cùng: “Cảnh sát Tư Đồ, cho dù những lời này có bị làm chứng trước tòa anh cũng muốn nói: Yêu em, anh không hề hối hận!”

Cô vẫn không nhìn hắn!

Đèn cảnh sát đỏ tươi uốn lượn trên khuôn mặt tái nhợt của cô. Đôi mắt trong sáng như thủy tinh, trong ánh sáng đó chợt mông lung ...

An Dĩ Phong xuống xe, đội cảnh sát đang chuẩn bị xuất phát vừa nhìn thấy hắn đều thực kinh ngạc, đồng loạt nhìn. Trong đó, một người không cao, dáng gầy gầy đi về phía hắn. Bề ngoài của ông ta rất bình thường, nhưng ánh mắt ôn hòa, vừa nhìn thấy đã biết là mẫu người đàn ông không bao giờ biết nổi giận.

Ông ta tên là Vu Khải, là cảnh sát tốt nhất An Dĩ Phong từng gặp.

Bọn họ biết nhau từ một năm trước, khi đó An Dĩ Phong còn cùng Hàn Trạc Thần thuê chung một phòng trọ. Có một đêm, Hàn Trạc Thần đột nhiên nói muốn uống uống sữa đậu lành ở quán trà Vu Ký, nhưng lại không chịu tự mình đi mua, An Dĩ Phong không nói hai lời đi thay hắn. Ai ngờ hắn vừa bước vào quán, đột nhiên thấy mấy chục người mang dao vọt vào, bức hắn đến góc tường. May mắn đúng lúc đó cảnh sát Vu xuất hiện, nổ súng bắn chết một tên đang lao về phía hắn ... Một trận hỗn độn tiếp tục xảy ra, An Dĩ Phong may mắn giữ được mạng.

Sau hắn mới biết được, cảnh sát Vu không phải ngẫu nhiên xuất hiện, là bởi quán trà Vu Ký này là do ông mở, thím bán hàng xinh đẹp dịu dàng kia là vợ ông. Vì cảm kích, An Dĩ Phong lúc rỗi rãi cũng thường đem theo người đến quán trà để ủng hộ, Cảnh sát Vu cũng có chút để ý, nhưng thím Vu lại rất thân thiết, mỗi lần thấy hắn đều chủ động bắt chuyện vài câu, hỏi một chút lặt vặt.

Cho đến không lâu trước đó, thím Vu bị bệnh qua đời, quán trà Vu Ký đóng cửa, từ đó An Dĩ Phong chưa từng gặp lại cảnh sát Vu.

Đêm nay, ngoài ý muốn gặp được, An Dĩ Phong thấy ông gầy đi rất nhiều, trong lòng không khỏi cảm khái, “Cảnh sát Vu, đã lâu không thấy!”

Cảnh sát Vu không nói gì, cúi đầu nhìn Tư Đồ Thuần vẫn ngồi trong xe, lại nhìn An Dĩ Phong.

“Tôi là đến ...” An Dĩ Phong đóng cửa xe, định nói chính mình đến tự thú.

Bất ngờ một giọng nói vang lên cản hắn lại, “Cảnh sát Vu, tôi nghi An Dĩ Phong là hung thủ của vụ ám sát ngày hôm qua, liền dẫn anh ta trở về lấy khẩu cung ...”

Một câu này làm cho cảnh sát Vu hơi bất ngờ nhìn về phía An Dĩ Phong.

An Dĩ Phong kinh ngạc quay đầu nhìn Tư Đồ Thuần đang đóng cửa xe. Nếu không phải quanh đây chỉ có một cô gái thì hắn tuyệt đối không tin những lời này là từ miệng cô nói ra.

Cảnh sát Vu ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc hỏi cô: “Chín giờ đến mười một giờ hôm nay, cô ở cùng với anh ta sao?”

“Đúng! Từ tám giờ tối cho đến bây giờ, tôi một tấc cũng không rời khỏi anh ta.”

Nghe một câu này, ánh mắt An Dĩ Phong khẽ động. Dù thế giới này có ầm ĩ đến đâu, hắn cũng chỉ nghe thấy giọng nói của cô. Cuối cùng, cô vì hắn mà buông tay, mà phá bỏ nguyên tắc ...

Nếu sau lưng không có vô số ánh mắt nhìn họ, hắn sẽ tiến lên, dùng hết sức ôm cô!

Cảnh sát Vu không chút hoài nghi, lạnh nhạt nói: “Vậy cô mang vào đi, khách sạn Việt Hoa xảy ra án mạng, chúng tôi đến hiện trường!”

“Vậy sao?” Tư Đồ Thuần làm bộ như không biết hỏi: “Nạn nhân là ai?”

“Đại ca một bang phái, thủ hạ của hắn nói ... là An Dĩ Phong làm.” Cảnh sát Vu thoáng nhìn qua An Dĩ Phong, ánh mắt như nhìn thấu lòng người: “Coi như cậu gặp may, có chứng cớ ngoại phạm!”

“Đúng vậy, xem ra thù oán nhiều cũng không tốt, sẽ bị người ta vu oan giáng họa ...”

“Anh nói nhảm ít thôi!” Tư Đồ Thuần không cho hắn lôi thôi với cảnh sát Vu, kéo hắn vào phòng thẩm vấn. “Rầm” một cái, cửa phòng đóng lại.

An Dĩ Phong tự giác ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, nheo mắt lại, cười đến xấu xa.

“Anh thật bội phục sự thông minh của em – người bình thường sao có thể nghĩ ra như vậy.”

Cô ngồi xuống đối diện hắn, cúi đầu xoa trán, cặp lông mi dài hơi hơi rung động.

“Cho dù não không lớn lên, nhưng ánh mắt không phải cũng trường thành sao? Một người phụ nữ có thể nghĩ ra thủ đoạn như vậy, ngoài em còn có ai?”

Hắn nói xong, ánh mắt vẫn chăn chú xăm soi từng góc nhỏ, nơi này ngoài một chiếc máy quay cũng không còn máy nghe lén nào. Nếu không có máy quay đó, hắn hiện tại chỉ muốn hôn cô đến không thể hô hấp, một chút cũng không buông ra.

“Chúng ta dừng ở đây đi. Lần này coi như tôi báo đáp tình cảm của anh, lần sau tôi tuyệt đối sẽ không nương tay.” Lời nói của Tư Đồ Thuần làm cho hắn cứng ngắc lại. Hạnh phúc trong lòng vừa dâng lên, ngay lập tức bị dập nát.

Hắn thu tay, gắt gao nắm cùng một chỗ, các khớp ngón tay ở nơi đèn không chiếu tới trở nên tái nhợt.

Mắt hắn tối lại, dần dần mất đi thần thái, không tìm thấy tiêu cự.

Trong phòng thẩm vấn, ánh mắt bọn họ không còn chạm nhau, nhịp thở cũng càng ngày càng gấp.

An Dĩ Phong phá vỡ yên lặng, nhẹ giọng nói: “Tiểu Thuần, anh biết em yêu anh ...”

“Tôi cũng biết!” Cô xoay người, đưa lưng về phía hắn nói: “Nhưng tôi không có cách nào cùng một tên tội phạm tay dính đầy máu nói chuyện yêu đương!”

“Em nghĩ rằng anh muốn sao, anh cũng chỉ bất đắc dĩ!”

“Tôi là cảnh sát, ba tôi, anh tôi đều là cảnh sát. Từ lúc còn nhỏ tôi đã có thể phân biệt rõ ràng người tốt người xấu! An Dĩ Phong, anh là người xấu, đây là sự thật không cần tranh cãi ...”

Hắn ổn định hơi thở làm cho giọng nói càng trở nên nhẹ nhàng: “Anh có thể hiểu sự mâu phẫn của em, anh có thể cho em thời gian suy nghĩ lại.”

“Tôi đã suy nghĩ rất rõ ràng! Tôi vì anh mà đánh mất lí trí cùng nguyên tắc, tôi không thể tiếp tục sai lầm! Tôi xin anh ... Để cho tôi giống như anh trai tối làm một cảnh sát tốt, làm cho tôi làm việc tử tế ...” Cô dừng lại một lúc, mới tiếp tục nói: “An Dĩ Phong, nếu yêu tôi, xin đừng tiếp tục quấy rầy tôi.”

“Nếu đây là em muốn ... Được! Anh chấp nhận!”

Hắn nhìn bóng dáng cô, dưới ngọn đèn chói mắt của phòng thẩm vấn, cố gắng nhớ kĩ từng đường nét.

-------------------------

Rời đi khỏi cục cảnh sát, An Dĩ Phong lái xe trở lại câu lạc bộ đêm – hắn rất muốn đến một nơi khác, nhưng ngoài cái thế giới dơ bẩn hỗn độn kia, không một chỗ nào có thể để hắn an tâm nghỉ ngơi.

DJ bật lên khúc nhạc rộn rã, An Dĩ Phong kéo một chiếc ghế đặt trước quầy bar, ngồi lên, “Cho tôi một ly rượu, loại mạnh nhất!”

Bartender thuần thục tung hứng một phen, ly rượu đặc biệt được đặt trước mặt hắn. Chất lỏng tiêm hồng sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh trong suốt, những ánh sáng màu vàng nhảy nhót bên trên, quyến rũ mà yêu diễm, giống như một thứ độc dược.

An Dĩ Phong không hề do dự nâng ly, một hơi uống cạn. Rượu thực mạnh, một dòng nóng bỏng từ khoang miệng chảy xuống thiêu đốt ruột gan hắn.

“Thêm một ly!” Hắn nói, tiếp tục hỏi một câu: “Đây là rượu gì?”

“Lửa tình!”

Tên hay lắm, so với hương vị quả không sai.

Rất nhanh, lại một chén “lửa tình” đặt lên bàn. Tay hắn còn chưa kịp chạm vào chén rượu, một bàn tay đã che lại miệng chén. Vài giây sau, một giọng nói trầm thấp ở bên cạnh người hắn truyền đến.

“Rượu này ... sao phải uống như vậy?”

An Dĩ Phong ngay cả đầu cũng chưa ngẩng, bất mãn tà tà mặt: “Anh lần sau có thể phái bọn phế vật khác đến đón em?”

Hàn Trạc Thần ngồi xuống cạnh hắn, thản nhiên châm một điếu thuốc, giọng đàm đạm mà làm cho An Dĩ Phong suýt hộc máu: “Lúc cô ta theo cậu vào khách sạn, tôi ở ngay phía đối diện ...”

An Dĩ Phong đột nhiên ngẩng đầu, cắn răng nhìn Hàn Trạc Thần trước mặt.

Hàn Trạc Thần không nhìn thấy sự tức giận của hắn, tiếp tục nói: “Tôi chính là muốn cho cậu nhìn thấy rõ ràng, cô ta là loại phụ nữ gì.”

An Dĩ Phong hít vào một hơi, đem ly rượu trước mặt uống cạn, yết hầu nóng cháy đến mất đi tri giác. Hắn cố gắng rất nhiều lần mới nói lên tiếng: “Cảm ơn! Nhờ phúc của anh, em đã thấy thật rõ ràng!”

“Ờ! Vậy cậu lần này đã hết hi vọng?”

An Dĩ Phong gật gật đầu, nghĩ nghĩ, lại lắc đầu ...

Hắn thấy rõ: Cô yêu hắn. Một nữ cảnh sát yêu một tên tội phạm đôi tay đẫm máu, nhất định đau đớn, nhất định tuyệt vọng ...

Cho nên hắn lựa chọn buông tay. Nhưng hắn biết, lại vẫn chưa thể từ bỏ ý định.

Hộp đêm huyên náo đột nhiên ắng lại, An Dĩ Phong theo mọi người chăm chú nhìn qua, thấy một đám khách không mời mà tới đi vào – vài tên cao to lực lưỡng vây quanh một người đàn ông.

Người đàn ông đó không lùn, nhưng ở trong đám cơ bắp lực lưỡng kia, có chút nhỏ bé. Đầu của hắn nhuộm thành màu đỏ quái dị, làm cho da càng ngăm đen, diện mạo càng kì dị.

An Dĩ Phong vừa nhìn thấy hắn, bất đắc dĩ vò đầu. Tại sao những lúc hắn không hề muốn giết người, lại luôn có người tìm đến cửa xin chết?

Bảo vệ hộp đêm vừa nhìn thấy người kia, chần chờ một chút, cười trừ tiến lại: “Diệu ca, anh hôm nay sao lại rảnh như vậy. Xin mời vào trong, em lập tức tìm người bồi rượu anh ...”

Trác Diệu trợn mắt, ngăn lại bảo vệ, lập tức hướng An Dĩ Phong cùng Hàn Trạc Thần ở đối diện đi tới. An Dĩ Phong làm như không thấy, quay đầu chửi thầm một tiếng. Hàn Trạc Thần vỗ vỗ vai hắn, ý bảo hắn bình tĩnh.

Vài giây sau, Trác Diệu đã đi đến, ngoài cười nhưng trong không cười, khẽ nhếch miệng lộ ra một hàm răng vàng, “An Dĩ Phong, đừng nói anh em không để ý đến mày. Tao có một vụ làm ăn tốt đây ...”

An Dĩ Phong lấy tay chỉa chỉa chiếc ly rỗng trước mặt. Bartender hiểu ý, xoay người chế rượu.

Trác Diệu sắc mặt không tốt lắm, tiện tay ném lên bàn hai bức ảnh: “Tao trả năm mươi vạn, mày giúp tao thịt hai tên cảnh sát này, thế nào?”

Hai ảnh chụp một nam một nữ, nam đương nhiên là cảnh sát Vu, mà nữ ... cố tình là Tư Đồ Thuần.

Ngón tay An Dĩ Phong vừa đặt lên bàn chợt co lại, nắm thành quyền.

Sau một tia xúc động, hắn rất nhanh tỉnh táo. Hắn ngẩng đầu cười với Trác Diệu: “Xin lỗi, tao không phải sát thủ!”

“Mày có ý gì?!” Khóe miệng Trác Diệu co rúm lại, ý cười trên mặt biến mất.

“Việc này mày vẫn là nên tìm người khác đi, động vào cảnh sát ... tao sợ đoạn tử tuyệt tôn!”

“Mày!”

Hắn tức giận gạt đổ ly rượu trước mặt An Dĩ Phong, tức giận mắng: “Mẹ nó, mày định làm trò với tao hả!”

An Dĩ Phong cười cười, không để ý tới hắn, nói với bartender, “Thêm một ly!”

Trác Diệu không chịu được thái đột thờ ơ của An Dĩ Phong, nhất là trước mặt nhiều người như vậy. Hắn chỉ vào An Dĩ Phong quát to: “Mẹ kiếp! Mày cho mày là ai! Tao nể tình Lôi lão đại, xem trọng mày ... Nếu không có Lôi lão đại, mẹ nó, mày trong mắt tao chỉ là con chó ...”

Hắn còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy trước mặt nhoáng lên một cái, một chiếc ghế dựa văng lên hướng về phía sườn phải hắn. Trác Diệu nói thế nào cũng là người từng trải, qua bao nhiêu trận đao kiếm, hắn phản ứng nhanh nhẹn nghiêng người tránh được. Nhưng hắn lại không nghĩ đến, ghế dựa kia còn chưa rơi xuống đất, An Dĩ Phong bất ngờ nhấc chân, ở một góc độ hắn hoàn toàn không thể lường đến, đạp thẳng vào cằm hắn.

Động tác phiêu dật như gió, lực sát thương cực mạnh. Tiếng vỡ vụn răng rắc kêu lên, miệng Trác Diệu phun ra một ngụm máu, cùng với hai chiếc răng vàng bị gãy.

An Dĩ Phong khinh thường ngồi trở lại ghế, cười lạnh, “Nếu không phải để mặt mũi cho Khi Dã, mẹ nó, mày trong mắt tao ngay cả con chó cũng không bằng!!!”

“Mày ... dám ... “ Trác Diệu chửi không lên lời, mỗi lúc mở miệng, máu theo răng nanh ồ ồ tiến ra. Thủ hạ của hắn thấy thế, muốn động thủ nhưng thủ hạ của An Dĩ Phong nhanh hơn, trong nháy mắt mấy chục người đã vây quanh, không cho chúng hành động.

Cục diện hết sức căng thẳng, không ai dám động, nhưng tên đã lên dây, tùy thời có thể rời cung.

An Dĩ Phong từng bước tiến về phía trước, trong mắt nổi lên màu đỏ. Khuôn mặt tuấn mĩ giờ hoang dại như dã thú. Tay hắn sau lưng âm thầm vươn lên, hướng đến một tên thủ hạ cầm dao ...

Ngay tại một giây đó, Hàn Trạc Thần đột nhiên bắt được cổ tay hắn, đứng che ở trước, nói với Trác Diệu: “Diệu ca, hôm nay An Dĩ Phong uống nhiều ... anh đừng cùng cậu ta so đo, chờ cậu ta tỉnh rượu, tôi sẽ bắt đến tìm anh thỉnh tội!”

Trác Diệu gặp Hàn Trạc Thần hạ nước, lại khôi phục vẻ mặt kiêu ngạo: “An Dĩ Phong, chuyện ... ngày hôm nay ... mày cứ nhớ lấy ...”

Hắn nhổ một ngụm máu, tiếp tục “ ... cho tao!”

An Dĩ Phong thấy Trác Diệu rời đi, giãy khỏi cổ tay Hàn Trạc Thần. Không ngờ hắn đuổi theo hai bước đã bị Hàn Trạc Thần ngăn lại,

“Thần ca?”

“Cậu điên rồi có phải hay không?” Giọng nói của Hàn Trạc Thần rõ ràng tức giận. Hắn là người rất ít khi nổi giận, nhất là đối với An Dĩ Phong.

“Hôm nay em không giết hắn, ngày mai hắn nhất định sẽ không bỏ qua em!”

Hàn Trạc Thần không trả lời, mà trực tiếp nắm cổ áo hắn kéo vào toilet, đặt dưới vòi nước mở lớn. Dòng nước lạnh như băng chảy xuống, chảy vào mắt vào tai hắn, làm ướt đẫm đầu cũng quần áo, cũng làm lửa giận tắt ngấm.

“Cậu giết hắn, cậu có còn sống được không?”

Hai tay An Dĩ Phong chống bên bồn rửa mặt, im lặng nhìn dòng nước chảy xiết. Kỳ thật, ở lúc hắn quyết định đánh Trác Diệu, hắn đã chọn cách cùng nhau nhảy xuống vực. Hắn cũng không sợ chết, đối với một tập hồ sơ giết người của hắn mà nói, “chết” là một sự cứu rỗi.

Hắn cả đời chỉ sợ một thứ: Sống không có tự trọng.

“Cùng loại người như vậy liều mạng, đáng sao?”

“Em là đàn ông! Chết, có thể! Nhưng cúi đầu trước một tên súc sinh, không thể!”

“Cậu không muốn sống, phải không? Còn mạng của anh em? Cậu cũng không để ý?”

An Dĩ Phong đột nhiên đứng thẳng, đẩy Hàn Trạc Thần bên người: “Em cùng Trác Diệu ai chết ai sống là chuyện của em, không can hệ đến anh!”

“Cậu?!”

“Thần ca. Em biết anh cùng đại ca e sợ Khi Dã, không muốn đối đầu. Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không liên lụy đến mọi người.”

“An Dĩ Phong!!!” Hàn Trạc Thần vung một quyền đánh vào má phải hắn, môi phá da, máu bắt đầu chảy.

Hắn vò mái tóc còn đẫm nước, lau máu trên khóe miệng, cười lạnh.

Trên người hắn chỉ còn dã tính thù hằn “Mọi người cam tâm bị Khi Dã dẫm nát dưới lòng bàn chân, như con chó lấy lòng hắn ... Em không cam lòng!!! Em thà rằng cùng tên súc sinh đó xuống địa ngục cũng không muốn sống uất ức như vậy!”

Nói xong hắn tông cửa đi ra, tiến vào màn đêm!

Chap 12

Phố dài xám màu đất đá, ánh trăng rơi trên những bức tường, chiếu vào Tư Đồ Thuần một thân cảnh phục.

Ba ngày, ngắn ngủi mà dài đằng đẵng.

Từ sau tối hôm đó, An Dĩ Phong không còn xuất hiện. Ngay cả chiếc xe trước kia đều mỗi ngày đậu dưới lầu nhà cô cũng biến mất.

Cô nghĩ rằng nếu không gặp hắn, có thể làm cho mình tin rằng hắn chưa bao giờ xuất hiện, tin rằng một khoảng thời gian ngày đó chẳng qua là giấc mộng mà thôi. Nhưng cô sai lầm rồi. Nhớ thương đối với một người, sẽ không vì hắn biến mất mà thay đổi, ngược lại khắc ghi càng sâu càng đậm.

Hắn không xuất hiện, cô không tự chủ được đi tìm những dấu vết hắn để lại. Một chiếc xe bus bình thường chạy qua cũng làm cô ngẩn ngơ ba phút, con đường về nhà cũng không định rõ được phương hướng, thậm chí một ngọn đèn đường trong đêm tối cũng có thể khoét sâu vào lòng cô.

Cô muốn gặp hắn, muốn nhìn thấy hắn, dù chỉ một chút.

Sớm biết như vậy, ngày đó nói chia tay cô đã không rơi lệ. Nếu hốc mắt không rơi lệ, cô có thể quay đầu nhìn hắn thêm một lần, nhớ kĩ bóng dáng hắn rời đi.

Có lẽ ông trời hiểu được khát vọng của cô. Cô vốn định đến bách hóa mua mấy gói mì giải quyết cơn đói, lại nhìn thấy chiếc xe thể thao sừng sững ở bên ngoài ...

Bằng đó ngày, cô đều nhìn di động hi vọng rồi thất vọng. Trước khi ra khỏi nhà, cô sợ xe hắn đỗ dưới lầu. Sau khi ra khỏi, lại thất vọng nhìn ngã tư đường trống rỗng. Rất nhiều lần đi qua lầu hắn, cô không tự chủ được ngẩng đầu nhìn mưa bụi giăng trời bay qua.

Ban công nhà hắn quần áo cô giặt vẫn còn, rơi xuống, dính mưa ... Nước theo áo sơmi đen chảy xuống, không người để ý tới ...

Cô nghĩ chắc hắn chuyển đi rồi!

Không nghĩ đến, thì ra hắn đã trở lại. Điều này làm cho mỗi dây thần kinh của cô đều hưng phấn mà nhảy lên.

Cô lặng lẽ đi qua, đứng bên cửa kính, theo bản năng muốn dùng khăn tay lau đi bụi bặm bám đầy.

Tay cô với vào túi, lại chậm rãi rút ra ...

Thế giới này, bất kì ai cũng có thể yêu nhau, thân phân, địa vị, cá tính ... Bất cứ điều gì cũng không phải là lý do ngăn cản tình yêu.

Điều duy nhất làm cho hai người không thể đến với nhau chính là, một người theo đuổi, còn một người đã từ bỏ mất rồi.

Đường bọn họ đi là hai hướng ngược nhau. Có lẽ họ có thể dừng chân để nhìn về, nhưng là, nhất định càng bước sẽ càng xa.

Hiện tại không dứt khoát, tương lai sẽ càng đau khổ. Cho nên, nhân lúc mình còn một chút lí trí, cô phải kiên quyết buông tay.

Nhưng lại quên mất một điều, tình yêu, không bao giờ có lý trí!

Ngay lúc cô nhẹ nhàng xoay người, chuẩn bị rời đi, không hề chuẩn bị tâm lý đối diện mới một đôi mắt sáng ngời như sao mai. Cô muốn chạy trốn, nhưng chân lại như mọc rễ không thể di chuyển. Cô muốn tránh ánh mắt của hắn, lại vì những đường nét quen thuộc trên khuôn mặt kia hấp dẫn, tầm mắt không cách nào rời đi.

Xấu hổ đối diện một hồi, An Dĩ Phong mở miệng nói: “Cảnh sát Tư Đồ, cô có phải hay không viết hóa đơn phạt?”

“...” Cô lắc đầu: “Đó không thuộc phạm vi chức trách của tôi ...”

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, hời hợt cười rồi nghiêng người đi qua, miết điều khiển từ xa, vươn tay mở cửa xe, ngồi vào trong, nhẹ nhàng mà đi.

Cô cũng xoay người, tiếp tục bước.

Đây chính là điều cô muốn – hai người xa lạ. Nhưng vì sao lòng lại đau như vậy? Đau đến cô gắt gao nắm tay thành quyền cũng không có cảm giác móng tay đâm vào da thịt nhức nhối ...?

Ngày hôm sau, Tư Đồ Thuần đi làm bình thương, tinh thần tỏ ra rất tốt, chỉ có đôi mắt kín đầy tơ máu sau một đêm mất ngủ.

Cục cảnh sát vẫn như mọi ngày, lộn xộn. Có người sốt ruột hỏi han, ghi chép, có người vẻ mặt khinh thường đối với phạm nhân rống lên, còn có người uống trà nói chuyện, đem những việc chém giết làm như tin đồn thú vị ra đàm luận.

Cũng khó trách, bọn họ ở đây đã lâu, chuyện giết người sớm đã nhìn quen, cũng bình thường như nói chuyện bữa cơm giấc ngủ. Không giống cô, thấy An Dĩ Phong dùng vài phút ngắn ngủi đem một sinh mệnh giết chết mà phẫn giận vô cùng. Cảm giác đau đớn đó, cảm giác hận hắn giết người không chớp mắt đó, cũng không thể sánh bằng hận chính chắn. Hắn không phải người đàn ông bình thường, chỉ sợ nếu giả làm một người đàn ông bình thường cũng ...

Tư Đồ Thuần cùng vài đồng nghiệp chào hỏi qua, rót một cốc nước nóng về phòng, lấy ra một gói café đổ vào, vừa quấy vừa nhìn đối diện.

Ngồi ở đối diện cô là cảnh sát Vu.

Cô được điều đến khu này đã ba tháng, người duy nhất có thể nhìn giống một viên cảnh sát thực thụ chính là cảnh sát Vu. Dường như từng án tử ông tiếp nhận, đều có thể tìm ra hung thủ. Lần này hai viên cảnh sát nghi ngờ nhận hối lộ bị tạm thời cách chức nhận điều tra, xem ra sẽ là cơ hội để cảnh sát Vu thăng chức.

Cảnh sát Vu dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn, khẽ cười, lại cúi đầu tiếp tục viết báo cáo.

Bởi vì hồ sơ bên cạnh ông trên cùng viết hai chữ “Cơ mật”, cho nên Tư Đồ Thuần không để ý kĩ những chữ phía trên, di chuyển tầm mắt đến những nếp nhăn khắc sâu trên trán ông. Rất lâu trước kia, khi ba cô viết báo cáo, trán cũng nhăn lại như vậy. Từ khi mẹ cô bị bệnh qua đời, anh trai hi sinh vì nhiệm vụ, ông liền thay đổi, dần trở nên hờ hững. Từ đó, những lần viết báo cáo dường như cũng dễ dàng đi rất nhiều, không còn thực tế. Chức vụ ông càng lên cao, cá tính ngày càng mơ hồ, lý tưởng cũng dường như bị vứt bỏ ...

Nhưng ông chung quy cũng là người thân của cô, cô không thể làm một đứa con gái tốt nhất, cũng không thể nào làm cho ông bị sỉ nhục.

“Mọi người nghe tin gì chưa? Cậu ấm bang Khi Dã cùng An Dĩ Phong đối đầu.” Người nói chuyện là một nữ cảnh sát, cũng là nữ cảnh sát duy nhất ở nơi này ngoài Tư Đồ Thuần, phụ trách văn thư.

Tư Đồ Thuần nghe thấy vậy, cổ tay run lên, café cầm trên tay, không một chút cảm giác. Cô ngẩn người nhìn thứ chất lỏng màu nâu sóng sánh bên trong, ngừng thở tiếp tục nghe. Nội dung như thế nào không quan trọng, chỉ cần nghe được ba chữ quen thuộc ấy, cô đã thấy thực mãn nguyện.

“Ai chẳng biết bọn họ bất hòa.” Một cảnh sát khác nói.

“Bọn họ nếu đối đầu, chúng ta lại có việc để làm.”

“Tôi còn nghe nói Trác Diệu tuyên bố, ai có thể lấy mạng An Dĩ Phong, hắn thưởng một trăn vạn ...”

Chén café từ trong tay cô rơi xuống, đổ tung ra mặt bàn. Cô hấp tấp ôm lấy hồ sơ văn kiện quan trọng trên đó, cánh tay còn tê dại một nửa.

Rất nhiều ánh mắt nhìn lại.

Cô ôm văn kiện, đôi mắt kinh hãi nhìn chằm chằm chiếc khăn trải bàn màu trắng dính đầy café. Một nỗi sợ hãi lớn dần trong lòng cô, cô hô hấp dồn dập mà hít thở vẫn không thông. Cô cật lực khống chế chính mình không được hoảng hốt, trấn định chính mình ngồi xuống. Ôm đống văn kiện trong tay, cô tìm khăn tay. Chiếc khăn để trong túi mà tìm thế nào cũng không thấy.

Một đôi tay đỡ lấy chồng văn kiện của cô, đặt ở bàn đối diện, cô giương đôi mắt mông lung nhìn.

“Cám ơn!”

Cảnh sát Vu lắc đầu, dùng chiếc khăn tay kẻ ô vuông xám trắng giúp cô lau café trên bàn, “Xã hội đen chính là như vậy, động một cái có là thể anh sống tôi chết, rồi đến lúc sẽ quen thôi.”

“Cảnh sát Vu, bọn họ tại sao lại căng thẳng như vậy?”

“An Dĩ Phong đánh Trác Diệu, đánh vỡ cằm hắn cùng hai chiếc răng. Trác Diệu không nuốt được mối hận này, tối qua dẫn theo mười mấy người phục ở nhà An Dĩ Phong ...”

“Trong nhà?” Tại sao lại ở trong nhà? Tại sao lại là đêm qua? Tại sao hắn đã vài ngày không về nhà đêm qua lại trở về?!

Điều này chỉ có hai cách giải thích – một là hắn điên rồi, muốn trở về tìm chết. Thứ hai, là hắn có điều gì đó không thể bỏ được.

Cảnh sát Vu nhìn kĩ Tư Đồ Thuần.

“Sau thế nào?” Cô vội vàng hỏi.

“Nếu An Dĩ Phong đã chết, sao Trác Diệu phải tốn một trăm vạn đi mua mạng cậu ta?!”

“À!” Tư Đồ Thuần thở phào một hơi.

Café lau khô, màu đen ố trên mặt khăn trắng rốt cuộc lau không được.

Giống như An Dĩ Phong không ở trước mặt, ảnh hưởng của hắn đối với cô vẫn không có cách nào phủ nhận. Bây giờ, rốt cuộc cô đã hiểu được, tình yêu, nó tồn tại, không liên quan gì đến hai người bên nhau hay xa cách ...

Chỉ có một hi vọng nhỏ bé nhất, đó là người kia còn sống ...

“Cảnh sát Vu, cảm ơn ...”

Tư Đồ Thuần ôm lại đống văn kiện của mình, trong lúc đó vô tình thoáng nhìn qua trên mặt hồ sơ của cảnh sát Vu viết một cái tên bắt mắt: Hàn Trạc Thần.

Bình thường mà nói, tư liệu của tội phạm rất ít khi là văn kiện cơ mật. Cô đang muốn nhìn xem nội dung viết gì, cảnh sát Vu đã vội vàng khép hồ sơ lại, cất vào tủ.

Hành động của cảnh sát Vu làm cho cô từ quan tâm biến thành nghi ngờ. Nếu cảnh sát Vương cùng cảnh sát Triệu có thể bị Khi Dã mua chuộc, như vậy cảnh sát Vu có hay không cũng bị Hàn Trạc Thần lợi dụng?

Tư Đồ Thuần trong lòng phát lạnh, vội vàng cầm điện thoại, nhanh chóng tìm một dãy số.

Đầu kia vừa nhấc máy, cô không đợi đối phương nói chuyện, lập tức hắng giọng: “Giúp em liên lạc với JM0007949, ngay lập tức!”

“Lại là án tử gì sao?” Một giọng nói nhẹ nhàng khoan khoái từ đầu dây bên kia truyền tới, cho biết đối phương là một người có tố chất cảnh sát chuyên nghiệp.

Cô hạ giọng nói: “Em hoài nghi cục cảnh sát chỗ em có một người liên quan đến xã hội đen.”

“Haiz! Án tử lần trước vừa điều tra xong, em lại bắt đầu hoài nghi một người khác. Thuần Thuần, em mà như vậy, xã hội đen còn chưa quét sạch em đã sớm đem cảnh sát vào tù hết.”

Cô vừa muốn giải thích, đã thấy cảnh sát Vu trở về, vội vàng tức giận nói, “Em bây giờ không tiện nói chuyện, buổi tối gặp ở chỗ cũ.”

Không đợi đối phương trả lời, cô cúp điện. Không phải cô nóng vội, mà là cô tin đối phương sẽ không cự tuyệt, còn có thể ở đó đợi cô vào đúng năm giờ ba mươi.

Cho nên tan tầm, cô không chần trừ đến thẳng điểm hẹn.

--------------

Trong căn phòng riêng, một chàng trai trẻ tuổi kiên nhẫn ngồi đợi bên bàn, cảnh phục thẳng thớm, phong thế bất phàm, trên người phả ra một loại khí chất cao nhã. Loại đàn ông này, chỉ cần im lặng ngồi đã có thể thanh lọc không khí xung quanh mình.

Không cần xem cảnh hàm cũng có thể nhận thấy được anh ta là nhân vật không tầm thường. Người này tên gọi Trình Bùi Nhiên, con trai độc nhất của một vị quan chức cấp cao, tốt nghiệp học viện đặc công hoàng gia tại Anh quốc, tuổi trẻ tài cao, tương lai tươi sáng, tiền đồ rộng mở.

Tư Đồ Thuần đi vào phòng, những lễ nghĩa khách sáo đều trực tiếp bỏ qua, vươn tay: “Cho em xem hồ sơ.”

Trình Bùi Nhiên bao dung cười cười, từ trong cặp lấy ra một tập, “Anh đã điều tra xong, không có vấn đề gì!”

“Thật không? Chẳng lẽ tại em đa nghi ...” Cô mở ra trang thứ nhất, chăm chú nhìn từng hàng chữ, sợ hãi: “Anh ta là con của cảnh sát Vu!”

“Đúng vậy!”

Cô dùng tốc độ nhanh nhất xem những trang còn lại, bị làm cho kinh sợ.

Trong này ghi lại toàn bộ đều là những vụ án ba năm nay Hàn Trạc Thần hỗ trợ cho cảnh sát phá án.

“Anh ta ...” Cô khó có thể tin được: “Anh đừng nói với em là anh ta nằm vùng! Đánh chết em cũng không tin!”

“Mới đầu anh cũng không tin, buổi chiều cố ý hỏi một người bạn mới biết việc này.” Trình Bùi Nhiên cầm lại hồ sơ trong tay cô, cẩn thận cất đi: “Ba năm trước, bọn họ vì điều tra một đường dây buôn lậu thuốc phiện mà muốn tìm một người nằm vùng. Trải qua một đợt khảo sát, bọn họ chọn được một người, mà người này cũng không phải là người trong ngành cảnh sát.”

“Là Hàn Trạc Thần?” Cô hỏi.

“Đúng. Anh ta nói anh ta đồng ý dốc hết sức giúp cảnh sát phá án, hi vọng chờ lập công, cấp trên có thể cho anh ta một cơ hội vào ngành.”

“Như vậy không hợp với quy định.”

“Đúng! Trước đây chưa có tiền lệ. Vì chuyện của anh ta, tổ chuyên án đã từng thảo luận. Tốc độ phản ứng, tố chất tâm lý, sức khỏe của Hàn Trạc Thần đều rất tốt, thích hợp với nhiệm vụ này, hơn nữa anh ta vốn đã có chân trong giới xã hội đen, cùng với Lôi lão đại có giao tình, sẽ dễ dàng che dấu tung tích, không làm người khác hoài nghi. Bọn họ quyết định đem tư liệu của anh ta trở thành văn kiện cơ mật, đồng thời cũng đồng ý, nếu có thể cung cấp những manh mối trọng yếu, có thể xem xét xóa tất cả tiền án trước đây.”

“Có thể xem xét?” Tư Đồ Thuần khẽ nhíu mày, Hàn Trạc Thần chẳng lẽ không nghe ra hàm nghĩa của bốn chữ này? Chẳng phải là thể hiện bản chất hai mặt sao? “Sau thế nào? Vụ án được phá không?”

“Một năm trước, tên cầm đầu đường dây kia bị bắt, tất cả những cảnh sát nằm vùng đều trở về đơn vị ... Nhưng Hàn Trạc Thần vẫn không thể trở thành người trong ngành.”

Cô cầm chiếc chén Tử Sa(1) trước mặt, uống một ngụm, nước trà lạnh lẽo không thể hòa tan được sự đè nén trong ngực. Cô đặt mạnh chén trà lên bàn, một tiếng bén tai vang lên, cô nói: “Đây là hủy hoại một đời người, anh ta không thể làm cảnh sát, đời này đều không thể rút chân ra khỏi giới xã hội đen.”

“Hàn Trạc Thần chỉ là tay chân lặt vặt trong đó có lẽ còn có cơ hội, nhưng hai năm này trong xã hội đen giới anh ta rất có danh tiếng, nếu làm cảnh sát, chẳng phải sẽ thành chuyện cười trong ngành?”

“Ý của anh là anh ta sai sao? Sai vì quá xuất sắc?!”

“Không phải, là anh ta bị nhúng chàm!” Trình Bùi Nhiên an ủi vỗ vỗ vai cô, thân thiết cười: “Thuần Thuần, em cũng là cảnh sát, em nên hiểu được vấn đề của anh ta nằm ở chỗ nào. Để cho anh ta làm cảnh sát. anh ta không có khả năng thoát ly mọi quan hệ với xã hội đen, sớm muộn gì cũng sẽ phản bội!”

“......”

Cô rốt cuộc không thể nào phản bác.

Cô bỗng phát hiện, nhân sinh không có đường nào là tuyệt đối. Đau khổ nhất không phải là chính mình không thể định hướng, mà là tin tưởng đi đến cùng, lúc đó mới phát hiện đã đi nhầm đường.

“Anh ta là người tốt!”

“Anh ta từng là người tốt!”

Tư Đồ Thuần trầm tư trong chốc lát, đột nhiên hỏi: “Anh Trình, anh là bạn tốt nhất của anh trai em, anh có biết vì sao anh ấy muốn tiêu diệt xã hội đen không? Anh cảm thấy xã hội đen có thể hoàn toàn bị quyết sạch không?”

Đôi mắt trong trẻo của Trình Bùi Nhiên hơi trầm xuống, “Vì sao hỏi như vậy?”

“Thế giới này có những người giàu có vung tiền như rác, cũng có những người nghèo không cơm áo, nhất định sẽ có tội phạm, có xã hội đen. Nếu xã hội đen biến mất ... trừ khi con người không còn lòng tham.”

“Em nói không phải không có lý, nhưng mà ... đây không phải là góc độ xem xét vấn đề của một cảnh sát.”

“Anh cho rằng giới xã hội đen vì sao tranh chấp không ngừng, chết vô số? Là vì bọn họ máu lạnh vô tình? Hay là bởi nhiều người vì lợi ích của mình mà tranh đấu? Nếu một ngày trong số họ xuất hiện một người có khả năng một tay che trời, bọn họ sẽ thành lập được trật tự của chính mình, tất cả có thể thay đổi hay không?”

Trình Bùi Nhiên nhìn ánh mắt cô mơ màng, hơi thở chợt trở nên nặng nề, “Thuần Thuần, An Dĩ Phong có phải hay không rất đẹp trai?”

Cô sửng sốt một chút, hơi cúi đầu, “Có thể nhìn được.”

“Nghe nói anh ta theo đuổi em.”

Cô hơi phản cảm nhìn anh, cười mỉa mai: “Anh tin tức thật nhanh a!”

“Không phải anh nhiều chuyện, là toàn thế giới này đều nói anh ta điên cuồng theo đuổi em.”

“Toàn thế giới này cũng đều nói em và anh ta không có cơ hội!” Nói xong, cô cầm miếng sushi đầy mù tạt nhét vào miệng. Một luồng hơi nóng xuyên qua khoang mũi xông thẳng lên mắt. Đầu óc đau đớn đến tê dại, mà thứ duy nhất không thể tê dại đi – đó là nỗi nhớ một người.

Không biết bởi mủ tạp, hay bởi đè nén đã lâu mà nước mắt từ hốc mắt cứ thế chảy ra, trút như thác đổ, không thể kìm được.

“Sợ cay thì chấm ít một chút, sao phải tra tấn chính mình như vậy?”

“Không cay, ăn ngon lắm!”

Trình Bùi Nhiên ngồi đối diện lấy khăn lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Có người nói: An Dĩ Phong là một người đàn ông rất đặc biệt, anh ta có thể làm cho những cô gái mặt mình qua một lần, liền không thể nào quên.”

“Ai nói ?”

“Một đồng nghiệp!”

“À!” Cô lại nuốt một miếng sushi to, mù tạt như hòa vào trong máu, đau đớn, cay đắng, chết lặng.

“Là thật sao?”

“Ờ, nhận xét vô cùng chính xác.” Cô cố gắng tỏ ra bình thường, cười, cùng với khóc, nước mắt vẫn không ngừng chảy ra, ướt nhẹp chiếc khăn ăn trên bàn.

“Thuần Thuần!” Trình Bùi Nhiên nắm lấy bàn tay dính đầy nước mắt của cô, bất đắc dĩ nhìn, “Em vì sao không thể ở trước mặt anh che dấu một chút. Dù nói như thế nào, anh cũng là vị hôn phu của em ...”

Cô nín khóc, mỉm cười, bỏ tay anh ra, “Em đã nói với anh bao nhiêu lần, anh ...”

Lời của cô còn chưa nói xong, ngoài cửa vang lên một tiếng ngoài ý muốn.

“Phong ca, tại sao lại ...”

Giọng nói im bặt.

Thế giới đột nhiên tĩnh lặng!

Cô cố gắng muốn đem câu kế tiếp nói hết – “Em đã nói với anh bao nhiêu lần, anh tìm không được vợ cũng không cần đem hết trách nhiệm đổ lên người em. Em đồng ý gả cho anh lúc đó mới năm tuổi! Khi đó, ngoài anh trai em, anh là người duy nhất em nhìn vào mắt.”

Nhưng trái tim đập kịch liệt làm cô nói không lên lời. Tư Đồ Thuần vội vã đi ra, mở cửa, ánh mắt vội vàng liếc qua từng góc nhỏ, hi vọng tìm được bóng dáng quen thuộc ...

Ngoài cửa, không có một ai, hành lang trống trải chỉ có một điếu thuốc cô đơn trên mặt đất. Điếu thuốc đã bị nghiền nát không còn nhìn rõ hình dáng ban đầu, tựa như tình yêu của họ ...

Cô đứng lên, chạy nhanh ra ngoài hành lang dài, xuống lầu, thẳng ra ngoài cửa. Màn đêm chạng vạng che khuất ánh tịch dương, hơi lạnh miên man hội tụ trong không trung. Cô đứng ở bên đường, nhìn chiếc xe thể thao màu đen gần bãi đỗ. Khuôn mặt hắn thâm trầm sau kính xe đầy khói bụi, cô nhìn sang ... Ánh mắt bọn họ chạm nhau ...

Quay đầu, cô chung quy không thuyết phục được chính mình, dần lui về sau từng bước. Nhiệt tình, xúc động, trong nhất thời bị những cơn gió lạnh cuốn trôi.

“Xin lỗi!” Cô lặng lẽ nói.

Giọt mưa rơi trên cuộc đời quạnh quẽ, từng giọt từng gọt chảy trên mặt kính, lăn dài, lăn dài ...

Hắn cười, quay mặt, một lần nữa khởi động xe.

Đi xa ...

“An Dĩ Phong, xin lỗi! Em là bất đắc dĩ ...”

------------

“Tư Đồ Thuần ... Lúc này đây, anh đã hiểu! Anh hoàn toàn hết hi vọng!” An Dĩ Phong nhìn bóng người nhỏ dần trong gương chiếu hậu. Hắn cười ngày càng hư vô, ngày càng miễn cưỡng.

“Không chỉ là đối với em, còn là với thế giới tràn ngập dối lừa này ...”

An Dĩ Phong đỗ xe dưới lầu nhà Hàn Trạc Thần. Hắn lấy trong hộp ra loại thuốc Hàn Trạc Thần thích nhất, châm lửa, hít một hơi.

Lúc thuốc sắp tàn, hắn dùng đầu ngón tay dập thuốc, đi lên lầu.

Khi Hàn Trạc Thần mở cửa thấy hắn, trên mặt rõ ràng vui mừng, “Mấy ngày nay cậu chạy đi đâu hả?”

An Dĩ Phong giơ nắm đấm lên, dừng một chút, lại buông xuống, “Có mì không? Em đói bụng.”

“A May, nấu bát mì.” Hàn Trạc Thần vào trong nói một câu.

Không đến năm phút đồng hồ, một cô gái mặc chiếc váy ngắn màu tím nhạt bưng ra một bát mì nóng nghi ngút trước mặt hắn, ngại ngùng cười một chút rồi trở về phòng ngủ.

Cô ta tên là A May, là phụ nữ của Hàn Trạc Thần.

Cô ta không phải là loại phụ nữ dáng người nóng bỏng, tình tứ kiều diễm, mà là một cô gái tràn ngập sinh khí, nhìn qua chỉ tầm mười tám mười chín tuổi. Dùng lời nói của An Dĩ Phong hình dung, thì phải là: “Thần ca, phụ nữ tốt đều bị anh làm hỏng.”

An Dĩ Phong từng miếng từng miếng ăn, đến khi bát mì sạch sẽ, hắn mới mở miệng: “Thần ca, em có thể hỏi anh một vấn đề hay không?”

“Cậu khi nào thì biết lẽ phép như vậy?”

“Vì sao anh đi vào con đường này?”

Hàn Trạc Thần cúi đầu, không trả lời.

“Sau khi Hoắc Đông bị giết, anh đã hoàn toàn thoát li khỏi giới xã hội đen, vì sao lại trở về?”

“Vì một người, trước đây tận mắt nhìn người đó chịu khổ mà bất lực. Đến khi trưởng thành, nghĩ rằng chính mình có năng lực vì người đó mà làm một điều gì ... Lại là làm sai! Tôi vì người ấy mà đi trên một con đường chết, cuối cùng cũng không kịp một lần nhìn mặt trước khi người đó ra đi ...”

Trong đầu An Dĩ Phong hiện lên người phụ nữ ở quán trà Vu Ký, nụ cười dịu dàng, giọng nói thân thiết. Còn nữa, bà rất hay hỏi: “Xã hội đen, có phải hay không rất nguy hiểm?”

“Cậu như vậy, không sợ người nhà lo lắng sao?”

“Hai phần sữa đầu nành? Cho cả bạn cậu nữa sao? Lần sau bảo cậu ấy đến quán uống đi, sữa đậu nành uống nóng mới tốt ...”

..........

Nghĩ đến đây, An Dĩ Phong nói: “Em bỗng nhiên rất muốn uống sữa đậu nành Vu Ký.”

Lưng Hàn Trạc Thần bỗng nhiên cứng đờ, hắn nắm lấy tay vịn sôfa đứng lên, đi ra ban công. Hai tay hắn vịn vào lan can, run lên từng trận trong gió lạnh.

Chứng kiến một màn như vậy, An Dĩ Phong vốn định mắng hắn bội bạc, đánh cho hắn một trận, sau đó cùng hắn tuyệt giao, giờ ngay cả một câu trách cứ đều nói không ra.

Hắn đi đến ban công, vỗ vỗ bả vai Hàn Trạc Thần, cố gắng dùng lời nhẹ nhàng nhất nói: “Em nghe Vu Ký đã đổi chủ, nhưng sữa đậu nành hương vị không thay đổi, có rảnh anh đến uống thử ...”

“Phong ... kỳ thật có chuyện tôi muốn nói với cậu đã lâu.”

“Ngày mai nói sau, hôm nay em có việc muốn làm.”

“Việc gì?”

“Việc riêng.”

......

Khi An Dĩ Phong rời nhà Hàn Trạc Thần, bên ngoài đã nổi mưa to. Hắn đứng ở cửa sòng bạc, toàn thân ướt nhẹp.

Ngày mai, liệu sẽ có cầu vồng?

Ngày mai, hắn không thể có được ngày mai, sẽ có bao nhiêu người khóc, bao nhiêu người cười?

Tư Đồ Thuần? Cô khóc? Hay vẫn là cười?

Nửa đêm, Trác Diệu ôm một cô gái đi ra, An Dĩ Phong hướng hắn đi tới. Mưa rửa sạch dao trong tay hắn, làm lưỡi dao càng chói mắt.

Hắn thừa đúng thời cơ, cầm dao lao về phía Trác Diệu. Chỉ một giây nữa, mũi dao đã hạ xuống, bỗng một người lại chạy đến giữ chặt lấy hai tay hắn. Hắn vừa định quơ dao về phía người này, lại phát hiện ... đó là thủ hạ tín nhiệm nhất của Hàn Trạc Thần, A Thanh.

Trong lúc thất thần, một lưỡi dao lạnh như băng đâm vào hắn, máu chảy ra, tan vào mưa ...

Anh em. Ai có thể nói cho hắn: Như thế nào mới là anh em thực sự!!!

(1) Ấm Tử Sa : Nói đến Trà đạo, không thể không nói đến ấm Tử Sa, một trong bộ tứ quốc bảo của Trung Hoa (Lụa Tô Châu, Ấm Tử Sa, Kinh kịch và tranh thuỷ mặc). Ấm Tử Sa có những công dụng như : Dùng để pha trà không mất đi nguyên vị của trà. Thành ấm có nhiều lỗ thông khí kép nhỏ li ti (còn gọi là khí khổng), dùng lâu ngày có thể hấp thu mùi vị trà, chỉ cần chế nước sôi vào là có hương vị trà. Nước trà pha trong ấm để quên mấy ngày không bị thiu, mốc hay biến chất. Ấm sử dụng càng lâu càng phát màu. Ấm tử sa có đặc điểm chịu được sự biến động nhiệt độ nóng lạnh tức thời mà không bị rạn nứt, lại truyền nhiệt chậm, lỡ tay cầm vào ấm không bị phỏng.

Còn chén Tử Sa, đơn giản là cái chén đi cùng với cái ấm Tử Sa kia chứ còn gì

Chap 13

“A! An Dĩ Phong! An Dĩ Phong, anh không thể chết được, anh tỉnh mau! Không!” Tư Đồ Thuần thảm thiết kêu lên, cho đến khi từ trong ác mộng tỉnh lại.

Trong giấc mơ, có người nói cho cô An Dĩ Phong bị thương, cô vội vã chạy tới bệnh viện, An Dĩ Phong nằm trong phòng bệnh trắng toát, mặt không chút máu. Hắn thấy cô, vẻ mặt còn cười cười cầm lấy tay cô nói: “Đừng khóc! Em khóc rất khó coi!”

Cô căn bản không nghe, ôm lấy thân thể hắn đang dần lạnh đi, lớn tiếng kêu: “An Dĩ Phong, anh không thể chết được!”

Thân thể hắn lạnh đi, lòng cô cũng đóng băng, cả thế giới sụp đổ, tất cả đều kết thúc.

Cái gọi là lý tưởng! Cái gọi là chính nghĩa!

Cái gọi là kết quả! Cái gọi là quá trình!

Tất cả đều không còn ý nghĩa gì.

Nếu có thể, cô nguyện dùng tất cả đi trao đổi, chỉ cần hắn có thể sống, có thể khỏe mạnh.

Sau khi bừng tỉnh, cô ôm chiếc gối ướt đẫm ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ. Mưa càng ngày càng to, vội vã táp vào cửa kính. Cô ruốt cuộc không thể tiếp tục ngủ.

Có lẽ, một trăm vạn không phải là cái giá để đổi một mạng người, nhưng đối với một số sát thủ ở Khi Dã mà nói, đây là một cơ hội tốt không thể nghi ngờ. An Dĩ Phong dù lợi hại cũng chỉ có một cái mạng, hắn có thể tránh thoát bao nhiêu lần ám sát, ai có thể biết?

Cô suy nghĩ suốt một đêm xem làm cách nào giúp hắn. Cách duy nhất có thể nghĩ đến là hành động trước để chặn đầu. Trước hết đem Trác Diệu của Khi Dã bắt lại, nhốt vào trại giam. Nhưng cô đã quá rõ hiệu suất làm việc của cảnh sát. Từ lúc lập án đến điều tra, bắt người, đưa ra tòa là một quá trình rất dài. Sau khi chấm dứt, An Dĩ Phong có khi đã sớm thành xương khô.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định đến bàn với Hàn Trạc Thần. Bởi vì chỉ anh ta mới có thể cung cấp tin tức, làm cho cô nhanh nhất có thể có được tang chứng vật chứng. Đợi sau khi Khi Dã hoàn toàn bị tiêu diệt, cô sẽ tiếp tục ở lại khu này, những không phải để quét sạch xã hội đen, mà là muốn nhìn xem Hàn Trạc Thần cùng An Dĩ Phong làm như thế nào để lập lại trật tự trong giới của bọn họ.

Trời rốt cục sáng.

Một đêm mưa cuối cùng cũng tạnh, cầu vồng bảy sắc nơi cuối chân trời như hiện như ẩn. Tư Đồ Thuần kéo cửa kính xe xuống, cẩn thận quan sát một ngã tư đường. Rạp chiếu phim ở trung tâm thương mại treo những chiếc poster giới thiệu rất đẹp mắt.

Một cô gái rất đẹp mặc váy trắng noãn bước xuống từ chiếc xe thể thao việt dã màu đen, nhẹ nhàng cúi thấp vòng eo mảnh mai, thanh nhã như đóa lan trắng tươi cười.

“Anh chừng nào thì xong việc? Em có thể chờ anh ...”

“Không biết.” Hàn Trạc Thần ngồi ở trong xe lạnh lùng trả lời.

Cô gái hơi cắn môi, tươi cười càng thêm ngọt ngào: “Vậy mấy giờ anh lại đây đón em?”

“Em mua sắm xong gọi điện cho anh.”

Xe đã lăn bánh, nhưng cô gái kia vẫn còn đứng lại nhìn Hàn Trạc Thần rời đi, nụ cười dịu dàng biến mất, hai mắt mông lung nhìn cuối trời.

Tư Đồ Thuần buồn bực lắc đầu, không thể hiểu nổi cô gái thanh nhã như vậy vì sao không có được tình yêu, càng không thể hiểu nổi một người đàn ông vô tình như vậy có gì đáng lưu luyến.

Đợi cho xe Hàn Trạc Thần đi một đoạn, Tư Đồ Thuần mới lặng lẽ bám theo. Nhưng cô lại không ngờ, Hàn Trạc Thần cũng không rời đi, mà là vòng một vòng, rồi rẽ vào bãi đỗ xe của trung tâm thương mại.

Hắn châm một điếu thuốc, tay lấy ra một chiếc hộp tinh xảo. Chỉ cần là phụ nữ, không cần nhìn cũng có thể đoán được bên trong chiếc hộp nhung đỏ đó là gì. Hàn Trạc Thần nhíu chặt mi, ánh mắt thâm trầm ngày càng ảm đạm. Hắn mở chiếc hộp, hít một hơi thuốc thật sâu, hơi thở đều là mệt mỏi chán chường.

Đàn ông khi cầu hôn biểu hiện cũng không giống nhau, có khẩn trương, có vui sướng, cũng có người rất bình tĩnh. Nhưng Tư Đồ Thuần cho tới bây giờ không biết có một người đàn ông đối với chiếc nhẫn đính hôn lại lộ ra sự mâu thuẫn cùng cô đơn như vậy.

Cuối cùng Hàn Trạc Thần khép chiếc hộp lại, để qua một bên, mệt mỏi nhắm mắt tựa lưng vào ghế.

Tư Đồ Thuần nhìn hắn, bãi đỗ xe trống trải tràn ngập màu xám u ám tỏa ra, càng ngày càng áp lực, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Không khí ảm đạm dần dần bao phủ. Cô rốt cuộc không thể tiếp tục chờ đợi, hướng xe Hàn Trạc Thần đi tới.

“Chúng ta có thể nói chuyện không?” Cô nói xong, theo thói quen định lấy ra thẻ cảnh sát nhưng rất nhanh nghĩ lại. Ánh mắt hắn đảo qua, khí lạnh bức người như cắt da cắt thịt. “Nếu cô muốn hỏi tôi chuyện An Dĩ Phong, xin lỗi không thể phụng cáo.” Hắn lạnh lùng trả lời.

“Tôi muốn nói chuyện của anh.”

Mặt Hàn Trạc Thần không chút thay đổi thu hồi ánh mắt, ngay cả nói chuyện cũng không muốn.

“Anh còn ý định làm cảnh sát hay không?”

Đúng như cô dự đoán, cô thành công gây chú ý cho hắn.

Hắn rất nhanh xuống xe, cảnh giác nhìn xung quanh. Sau khi xác định không có người mới hướng tầm mắt chuyển qua cô, cái nhìn lúc này càng sắc lạnh.

“Cô có ý gì?”

“Tôi xem qua hồ sơ của anh.” Cô trấn định lại, gọn gàng dứt khoát nói ra ý định của mình: “Anh giúp tôi bắt Trác Diệu của Khi Dã là có thể làm cảnh sát.”

Hắn nhìn thoáng qua cảnh hàm trên bả vai, cười lạnh: “Chỉ bằng cô?”

Cô cố gắng áp chế lại khí lạnh đang lan theo sống lưng: “Tư Đồ Thuần tôi, nói được làm được.”

“Ha!” Hàn Trạc Thần hứng thú nhìn đôi mắt kiên định của cô: “Khẩu khí không nhỏ, không hổ là con gái của tân bộ trưởng.”

“Tại sao anh biết?”

Cô sửng sốt một chút, trong lòng nhất thời loạn.

Nếu Hàn Trạc Thần biết, có phải hay không An Dĩ Phong cũng biết?

Vậy, hắn biết từ khi nào ...

Hàn Trạc Thần đem thuốc vất trên mặt đất, châm chọc cười: “Tân bộ trưởng muốn ra oai, lấy xã hội đen để khai đao không có gì đáng trách, nhưng ba cô thật không tinh ý, ngồi xuống vị trí này rồi sao có thể để con gái mình ra ngoài khoe khoang như vậy?”

“Anh!” Cô nắm chặt tay, cố bình tĩnh lại, nhưng giọng nói vẫn rất lớn: “Anh không cần vũ nhục đến ba tôi!”

“Tôi không phải An Dĩ Phong ... Tôi đối với việc vũ nhục cô không có hứng thú!”

“Hàn Trạc Thần!”

Bãi đỗ xe vắng vẻ, dư âm còn lượn lờ.

Cô cắn răng, trừng hai mắt, cơn tức giận sôi trào làm cho những mạch máu của cô muốn nổ tung.

Hàn Trạc Thần vẫn như cũ thản nhiên mỉm cười, nhàn nhã dựa vào thân xe, nhìn cô tức giận đến đỏ mặt, đáy mắt nổi tơ máu.

Hai người đàn ông nổi tiếng nhất trong giới xã hội đen. An Dĩ Phong nóng như lửa, mỗi câu đều làm phụ nữ mê mẩn đến tận xương, mà Hàn Trạc Thần lại lạnh như băng, mỗi lần mở miệng đều làm cho phụ nữ hận đến tận tủy.

Nhưng bất luận là yêu hay hận, họ đều khiến cho phụ nữ ghi tạc không thể nào quên.

Hơn nửa ngày, Tư Đồ Thuần mới lấy lại bình tĩnh. “Mặc kệ anh cảm thấy thế nào, hợp tác với tôi là cơ hội trở thành cảnh sát cuối cùng của anh.”

“Cô cho là tôi vẫn còn mười tám tuổi sao? Còn tưởng cảnh sát là thần thánh là chính nghĩa? Đừng nói hợp tác với cô, mà ngay cả ba cô có quỳ gối trước mặt xin tôi làm cảnh sát tôi cũng không cần!”

Từ nhỏ đến lớn, Tư Đồ Thuần chưa bao giờ chịu sự châm chọc như vậy, nhẫn nại đã vượt qua cực hạn. Cô một câu cũng không nói, quay đầu rời đi. Bước hai bước, lại dừng chân.

Hàn Trạc Thần nói đúng, hắn không phải mười tám tuổi. Ba năm giành dật sống chết, đổi lấy là lừa gạt ruồng bỏ, cho dù là ai cũng trùng lòng. Hắn không gặp một cảnh sát giết một cảnh sát, xem như là đã khoan dung.

Cô nghĩ nghĩ, xoay người, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt chân thành tha thiết nhất nhìn đối mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng: “Anh biết không? Hàng năm có bao nhiêu người vì ẩu đả chém giết trong giới các anh mà chết, tính trung bình tuổi còn không vượt quá hai mươi lăm. Trong đó còn có rất nhiều người phụ nữ, những đứa trẻ vô tội ... Bạn gái của anh thật sự rất đẹp, cũng thật sự rất yêu anh. Tôi nghĩ anh nhất định cũng rất yêu cô ấy, nếu không anh sẽ không ở lại đây chờ cô ấy, không làm mọi việc theo cô ấy ...”

Cô liếc mắt nhìn hộp nhẫn kim cương phía trong xe, than nhẹ: “Cô ấy nhất định đang đợi anh đeo chiếc nhẫn này vào tay mình. Anh đã mua, vì sao không đưa cho cô ấy? Có phải hay không sợ cô ấy cũng giống anh, đi nhầm đường sẽ không quay được đầu?”

Cửa kính xe phản chiếu sườn mặt Hàn Trạc Thần. Hắn nhìn cô, im lặng, thu lại ý cười, chăm chú. Sâu trong ánh mắt hắn, cô nhìn thấy một sự kinh ngạc.

Hắn cô đơn, hắn một lòng hướng thiện, nhưng lại làm người xấu trong mắt tất cả thế giới này. Không ai có thể hiểu được sự bất đắc dĩ của hắn, sự kiên nhẫn của hắn, ngay cả người anh em của hắn, cả người phụ nữ của hắn cũng không hiểu được sự giằng xé đó.

Cô bỗng nhiên rất muốn giúp hắn, giúp hắn đi ra khỏi bóng đêm, giúp hắn thực hiện nguyện vọng “làm cảnh sát”, một nguyện vọng nhỏ bé mà xa vời.

Cô nói: “Tôi không ngại nói cho anh, trong thời gian này ngành sẽ mạnh tay trong việc quét sạch xã hội đen, không lâu nữa sẽ có một số lớn đặc công được phái đến khu này, mục tiêu chính là Khi Dã. Anh hợp tác với tôi, đợi sau khi tiêu diệt Khi Dã, tôi cam đoan công khai hồ sơ của anh. Đến lúc đó, cho dù anh có muốn làm cảnh sát hay không, anh cũng có thể thoát ly khỏi giới ...”

“Tôi rốt cục hiểu, An Dĩ Phong thông minh như vậy, vì sao lại có thể vì cô mà nhất thời hồ đồ!”

“Tôi với An Dĩ Phong đó là ...”

Khóe môi Hàn Trạc Thần khẽ cong lên, một vòng cung hấp dẫn, cả người tỏa ra một khí chất bất phàm: “Có phải mỗi người đàn ông bị cô lợi dụng, đều nghĩ rằng cô rất tốt với bọn họ?”

“...” Cô giật mình, nhất thời nghẹn lời.

Cô nhìn thấy Hàn Trạc Thần mở cửa, chuẩn bị lên xe, vội vàng kéo hắn: “Anh cho dù không tin tôi cũng nên tin cảnh sát Vu. Cho tới bây giờ ông ấy còn ghi lại tất cả những thành tích của anh. Ông ấy còn chưa bỏ cuộc, còn chờ đợi cơ hội giúp anh bỏ tà theo chính ...”

“Xin lỗi, tôi không tin bất kì người nào!”

Cô nuốt nước miếng, đành một ăn cả ngã về không, dùng cách duy nhất còn lại có thể trao đổi cùng Hàn Trạc Thần: “Cho dù tôi lợi dụng anh, nhưng chúng ta có thể để hai bên cùng có lợi, không tốt sao?”

“Hai bên cùng có lợi?”

“Tôi nghe nói Lôi lão đại đã chuẩn bị dưỡng lão. Anh là người ông ta tín nhiệm nhất, có thể tiếp quản sự nghiệp cùng tay chân của ông ấy ngoài anh còn có ai? Nếu Khi Dã sụp đổ, trong giới sẽ không ai dám cùng anh đối đầu!”

Nhìn được vẻ mặt kinh ngạc của Hàn Trạc Thần, cô nắm chắc cơ hội tiếp tục: “Anh chỉ cần âm thầm cung cấp tang chứng, là có thể dễ dàng loại bỏ Khi Dã, cớ sao không làm?”

“Cô cho rằng não tôi không lớn lên sao?” Hàn Trạc Thần cười lạnh hất tay cô ra, “Sau khi diệt Khi Dã, mục tiêu kế tiếp của các người chính là tôi!”

“Không phải! Giới xã hội đen chém giết không ngưng, là bởi vì sự đối đầu của các bang phái, chấm dứt sự đối đầu này là phương pháp tốt nhất chứ không phải là tiêu diệt tất cả, mà người có thể một tay che trời, chỉ có anh! Mục tiêu lần này của chúng tôi thực sự chỉ có Khi Dã.”

Nụ cười trào phúng ở khóe miệng Hàn Trạc Thần biến mất, nheo mắt từ trên xuống dưới nhìn cô.

“Khó trách An Dĩ Phong bị cô hại thành như vậy, còn khăng khăng một mực yêu cô. Cô thật không tầm thường!”

Cô nhìn thấy Hàn Trạc Thần ngồi vào trong xe, chuẩn bị rời đi, liều lĩnh chạy ra chắn đường, ngăn cản hắn.

“Coi như tôi xin anh, anh giúp tôi một lần.”

Dù Hàn Trạc Thần một câu cuối cùng cũng không nói, cô vẫn sẽ kiên trì đến cùng. Bây giờ, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ. Cô không báo đáp được tình cảm của An Dĩ Phong, không thể ở bên cạnh hắn, ít nhất cô cũng có thể hết sức giúp hắn giữ lại mạng sống, bằng cách của hắn để hắn thực hiện được chuyện hắn muốn làm.

“Tránh ra!”

“Tôi không có thời gian, ngoài anh ra không ai có thể giúp tôi ... Cho dù anh có yêu cầu gì tôi cũng có thể chấp nhận. Chỉ cần anh đưa cho tôi chứng cớ phạm tội của Khi Dã.”

“Yêu cầu?” Hắn kéo cửa kính xe xuống, hứng thú đánh giá, “Cái gì cũng chấp nhận?”

“Phải!”

“Nếu tôi yêu cầu cô trở thành tình nhân của An Dĩ Phong thì sao?”

“Cái gì?”

Yêu cầu này thực ngoài dự kiến của cô, chưa bao giờ cô tính đến trường hợp này. Làm tình nhân? Ý của hắn chính là: Cô ở trước mặt người khác làm như không có việc gì, ở lúc không có người mặc cho An Dĩ Phong ta cần ta cứ lấy sao?

Cẩn thận nghĩ lại cũng không có gì không tốt, sẽ không bị người khác phát hiện, cũng không cần suy nghĩ đến áp lực, lại càng không liên lụy gì đến ba.

Có thể cùng hắn, làm tình nhân của hắn ...

Cô đang nghĩ gì vậy? Điều này sao có thể?

Cô lắc đầu nói: “Tôi hiểu An Dĩ Phong, bằng cá tính của anh ấy, anh ấy tuyệt đối sẽ không chập nhận làm chuyện lén lút như vậy?”

“Tôi so với cô càng hiểu cậu ta hơn! Cậu ta sẽ!”

“Nhưng là......”

“Hắn hiện tại ở bệnh viện của thánh giáo đường(1), cô trước tiên đến chăm sóc hắn, sau đó đến tìm tôi.”

Tư Đồ Thuần nghe được hai chữ bệnh viện, không còn nhớ được gì, bằng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi bãi đỗ xe...

(1) Bệnh viện của nhà thờ thiên chúa giáo.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ