XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đồng lang cộng hôn - trang 9

Chap 28

Năm giờ đúng, Tư Đồ Thuần mặc một bộ váy ngắn màu đen đi vào trong quán, màu đen như càng tô thêm vẻ tiêm gầy mỏng manh nơi cô, một chiếc túi xách rất lớn đặt trên vai lại càng làm cho cô thêm yếu đuối, khiến người khác đau lòng.

An Dĩ Phong chạy nhanh đến, khẽ nắm hai tay cô còn quấn băng chăm chú nhìn rồi nhẹ nhàng buông.

Cô ngắm kĩ vết thương trên mặt hắn, bất giác bắt gặp ánh mắt hắn, vội vàng né đi.

Hắn đỡ lấy túi của cô, nhấc nhấc đánh giá: “Nặng quá! Cái gì vậy?”

“Thư!”

“Nhiều như vậy? Không phải là em viết thư tình cho anh đí?”

Cô nhìn, nét phóng đãng độc hữu như ăn sâu vào hắn, vĩnh viễn không bao giờ biến mất, mặc kệ vết thương rạch ngang trên mặt, nụ cười thức thời xấu xa vẫn không ngần ngại phô bầy cho người khác xem. Hắn như muốn nói với tất cả mọi người: An Dĩ Phong ta chính là lưu manh, thì sao?

Tư Đồ Thuần cong khóe miệng lên, cười đến sáng lạn, nói ba chữ ...

“Đừng có mơ!!!”

Hắn làm bộ như trút được gánh nặng, vỗ vỗ ngực: “Vậy thì anh an tâm! Anh đây từ nhỏ không thích học hành, vừa nhìn thấy chữ liền đau đầu. Bắt anh xem nhiều thư tình như vậy, không bằng giết anh đi!”

“Thật không?” Cô trầm tư một chút, cười nói: “Vậy anh đọc cho bằng hết đi, từng chữ từng chữ một, không hết cũng đừng nghĩ gặp tôi!”

“Không phải chứ?! Trước kia học tiểu học, thầy giáo dạy độc ác nhất trên thế giới này là đàn bà ...”

Hắn thấy Tư Đồ Thuần phóng ánh mắt quyến rũ nhìn hắn, liền hồn bay phách tán, giọng nói bỗng nghiêm túc trở lại: “Bây giờ mới được trải nghiệm!”

“Thật không? Tôi sao?”

“Em là người lương thiện nhất, anh yêu em chết mất!”

Trên đời này, nén khổ tìm vui, mấy ai cam nguyện? An Dĩ Phong, trong lòng hắn có bao đắng cay, ngoài hắn, không người nào có thể biết được.

Nhưng hắn biết, hắn cùng Tư Đồ Thuần từ khi quen biết đã định, bên nhau thì ít mà cách xa thì nhiều, chia tay rồi cũng không biết bao lâu có thể gặp lại, cho nên hắn tâm niệm một điều: Đau khổ chỉ cần mình chịu đựng, lúc nào tán tỉnh được, phải nắm lấy thời cơ!

Hoa xinh phải bẻ liền tay. Chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô(1)

Hai người cười nói đi đến trước bàn, ngồi xuống, làm cho đôi vợ chồng đang kì trăng mật đối diện hiểu được cái gì gọi là: Vợ chồng cãi nhau, đầu giường đánh, cuối giường hòa.

Hàn Trạc Thần dựa lưng vào ghế, dùng ánh mắt sâu thẳm đánh giá Tư Đồ Thuần, “Đảo mắt mười lăm năm, không ngờ hai chúng ta còn có thể cùng nhau uống café ôn chuyện.”

“Thật không ngờ.” Tư Đồ Thuần cười nhìn Thiên Thiên ngồi đối diện, lại nhìn Hàn Trạc Thần. Hai người cũng không phải rất thân mật, không ôm ấp, cũng chẳng tay trong tay. Nhưng hai tay cầm chén trên mặt bàn, người tay trái người tay phải ... như thể cánh tay còn lại gần người kia, có thể cùng nắm lấy bất cứ lúc nào.

Sự ăn ý đó, cũng không phải thói quen một sớm một chiều mà thành ...

Ý thức được mình lại tái phát bệnh nghề nghiệp, cô thu hồi ánh mắt không lễ phép, “Nghe Amy nói, anh tìm tôi có chuyện?”

“Đúng!” Giọng nói hắn hơi lạnh.

“Có việc gì cứ nói thẳng!”

An Dĩ Phong cảm nhận được hai người này như đang giương cung bạt kiếm, đúng lúc xen vào điều chỉnh một chút: “Ôn chuyện mà thôi, hai người có thể đừng làm như đang đàm phán được không, tôi cũng không mang theo thủ hạ a!”

“Đó là bởi anh ta có thành kiến với tôi.” Tư Đồ Thuần nói.

“Tôi không phải đối với cô có thành kiền, tôi là đối với cảnh sát có thành kiến.” Hàn Trạc Thần lạnh nhạt nói.

“Tôi có thể hiểu được, khi tôi hơn mười tuổi cũng nghĩ đến cảnh sát là chính nghĩa, là vĩ đại. Nhưng làm cảnh sát mười hai năm ... Vất vả, mệt nhọc ... Nhưng bắt được bao người nên bắt, cứu được bao người nên cứu?” Tư Đồ Thuần cười cười, nhìn về phía góc tường: “Cảnh sát tốt không phải không có, chiến đấu ngày đêm, liều mạng bắt tội phạm, tòa phán một câu: “Vô tội, thả!” chúng tôi ngoài cười khổ còn có thể làm gì? Lâu dần cũng thành quen, ngẫm lại một câu: “Vô tội, thả!” kia, chẳng bằng về nhà với người thân còn hơn!”

Không khí dịu đi một chút, một câu nói như viên đá ném xuống mặt ao phẳng lặng, viên đá lặn xuống, ao không trong hơn, cũng chẳng đục thêm, trắng đen không phải cũng có thể phân chia rõ ràng như thế ...

Biểu hiện của Hàn Trạc Thần cũng bớt lạnh nhạt: “Nói như vậy, làm cảnh sát cũng thật không dễ dàng gì.”

“Đúng vậy! Số tội phạm tôi bắt có khi còn không nhiều bằng số tội phạm An Dĩ Phong giết chết.” Cô nhíu mày, liếc An Dĩ Phong một cái: “Đôi khi thấy những tên làm quá nhiều việc ác lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tôi không nhịn được mà nghĩ, An Dĩ Phong khi nào thì giết chết hắn cho mình cũng đỡ mất công điều tra!”

An Dĩ Phong cầm lấy tay cô, mắt long lanh, một bộ sẵn sàng hi sinh: “Sao em không nói sớm a! Em liệt kê cho anh danh sách, anh đảm bảo một tên cũng không sót!”

Cô trừng hắn: “Đứng đầu danh sách không phải tên anh thì tôi thực xin lỗi đời!”

“Vừa hay!” Hàn Trạc Thần nắm chắc thời cơ: “Tôi tìm cô chính là bàn chuyện này, An Dĩ Phong không đành lòng ép cô ... nên tôi cho cô hai sự lựa chọn. Thứ nhất, ly hôn, lấy An Dĩ Phong. Thứ hai, tôi đem An Dĩ Phong dìm xuống biển, cho cậu ta sống không được, chết không xong, tôi xem phiền lòng, rồi cô cũng thấy phiền lây!”

Tư Đồ Thuần không chút do dự trả lời: “Khi nào anh dìm anh ta xuống biển nhớ nói cho tôi biết. Tôi không tận mắt nhìn thấy anh ta chết không yên lòng.”

Hàn Trạc Thần gật gật đầu, nói với An Dĩ Phong đang thất thần nhìn chén rượu: “Tôi không muốn mất công, cậu tự xử đi.”

Nói xong, đưa tay ôm lấy Thiên Thiên đang cười trộm, “Chúng ta đi thôi.”

“Được!” Thiên Thiên một câu cũng không thắc mắc, nháy mắt mấy cái với Tư Đồ Thuần, “Hai người từ từ nói chuyện, khi nào rảnh gọi điện cho em.”

Sương xuống, thành phố lên đèn.

Hàn Trạc Thần ôm Thiên Thiên lên xe, cũng không khởi động, mà tựa lưng vào ghế nhẹ nhàng thở ra.

Thiên Thiên hỏi Hàn Trạc Thần: “Tại sao em không thấy Chris đau khổ, khó xử?”

“Đúng! Trả lời thật quyết đoán.”

“Anh có thấy Anthony cùng An Dĩ Phong có vài nét rất giống? Nhất là lúc hai người nói chuyện, dáng vẻ rất giống!”

Ánh mắt Hàn Trạc Thần nhìn xa xăm, “Đúng, giống nhau như đúc! An Dĩ Phong mười bảy tuổi cũng có ánh mắt như vậy, lương thiện, thẳng thắn ... Cũng có nụ cười ấy, sảng khoái như chứa cả trời đất ... Đáng tiếc, con đường đó chọn hắn.”

“Ý của anh là ...”

“Nếu anh đoán không sai, Anthony là con cậu ta.”

“Vừa rồi tại sao anh không nói với anh ấy?”

“Đây là quyền của Tư Đồ Thuần.” Hàn Trạc Thần lắc đầu, giọng nói như thông cảm, “Mười lăm năm đau khổ, chờ đợi không thay đổi, cô ấy không chính mắt nhìn thấy An Dĩ Phong bị dày vò, khó mà xả được mối hận trong lòng, sao có thể cam tâm?”

Thiên Thiên cười ghé vào vai hắn, ngón tay nghịch một bên cổ áo, “Anh không sợ tối nay An Dĩ Phong nhảy xuống biển sao?”

“Nhảy cũng không oan!” Ý cười trên mặt hắn ngày càng đậm, “Anh còn nghĩ mọi việc còn khó khăn bao nhiêu ... Chẳng qua người ta chỉ dùng tình cảm tra tấn cậu ta, cậu ta còn chưa nhìn ra thôi ...”

“Tình cảm, chính là ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê ...”

U mê hay không không biết, vấn đề là loại người cố chấp như An Dĩ Phong, rõ ràng chính mình bị tình cảm làm cho đầu óc choáng váng, vẫn khinh bỉ người khác không hiểu gì là tình cảm, bảo người khác tư tưởng không thuần khiết!

Hắn ám chỉ An Dĩ Phong bao nhiêu lần, đừng làm nhiều việc vô nghĩa như vậy, trực tiếp lên giường, An Dĩ Phong lại cố tình không nghe!!!

Thu lại ánh mắt, Hàn Trạc Thần cúi nhìn Thiên Thiên trên vai, đầu ngón tay khiêu khích bờ môi cô. Cô muốn né hắn, hắn lại kịp thời tiến đến, nghiêng mặt khẽ liếm mút vành tai cô. Đôi mắt cô nhất thời trở nên mê loạn, đôi môi hé mở, hô hấp dồn dập.

“Đừng như vậy.”

“Đêm nay, sẽ cho em biết ... cái gọi là “Có chết cũng không chịu ...”

...

Đàn ông, có thù tất báo cũng không phải chuyện tốt a!

---------------------

Trong quán, ngọn đèn u ám bên sắc rượu màu hổ phách.

An Dĩ Phong nhìn chén rượu vẫn còn gợn sóng, nhìn đến mắt cay lên.

“Giữa anh và anh ta lựa chọn khó vậy sao?”

Tư Đồ Thuần quay sang nhìn từng chữ waitting cô viết trên vách tường, “Tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần, vì sao chúng ta bên nhau chỉ vài ngày ngắn ngủi, tôi lại có thể mất mười lăm năm không quên được.”

“Bởi vì tiếc nuối ... Đến một ngày không còn gì tiếc nuối, là có thể quên!”

Giọng nói hắn làm cô có chút chua xót, cô thích sự chua xót này, nó làm cho cô cảm nhận được sự chờ đợi, cảm nhận được tình yêu.

“Không còn tiếc nuối?”

“Nếu ... em không thể rũ bỏ trách nhiệm, lại không thể dứt bỏ anh, anh có thể ...” Hắn hít sâu, một hơi uống cạn sạch chén rượu trước mặt, “Có thể không cho anh ta biết.”

“Yêu đương vụng trộm?” Cô kinh ngạc nhìn hắn, “Anh chấp nhận?”

“Không, một việc như vậy không người đàn ông nào có thể chấp nhận, nhưng ... anh nợ em! Tiểu Thuần, chờ một ngày em phát hiện ra anh có rất nhiều khuyết điểm, em sẽ không còn gì để tiếc nuối.”

“Được!” Cô cười đứng dậy, đặt tay lên vai hắn, nói: “Vừa hay tôi định mua cho ba Anthony vài bộ quần áo, anh cùng đi với tôi.”

Nói xong, cô không nhìn An Dĩ Phong biểu tình như vừa lãnh một bạt tai – kinh ngạc, đau đớn, không thể tin được, lại không nói hai lời bước theo.

......

Thời tiết hôm nay rất đẹp, gió mát nhẹ vờn, không khí như thấm một hương vị ngọt ngào.

Tư Đồ Thuần ngẩng đầu nhìn trời đón từng cơn gió. Đến đây đã vài năm, nhưng lần đầu cô thấy một ngày đẹp trời như vậy.

An Dĩ Phong nhanh chóng đuổi theo, còn không quên chiếc túi rất nặng cô mang khi nãy.

Cô hỏi hắn: “An Dĩ Phong, có phải anh cảm thấy những cô gái chỉ cần ngoắc một ngón tay liền chạy tới không thú vị, mà càng là vụng trộm, càng là không có được, lại càng kích thích?”

“Đương nhiên, nhất là với em!” Hắn vẫn cười, không thay đổi thái độ cợt nhả, “Còn cái gì so với yêu em kích thích hơn. Từ khi quen biết là hai thế giới, không thể quang minh chính đại gặp mặt. Từ sao hỏa đến địa cầu mất bảy tháng, chúng ta mất mười lăm năm, cuối cùng vẫn là lén lút!”

“Không phải anh cảm thấy, mỗi ngày cũng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, cùng nhau cười, cùng nhau đi dạo phố, mở mắt là thấy, nhắm mắt có thể ôm nhau ... cũng không ý nghĩa gì?”

“Đúng vậy! Mẹ kiếp! Không ý nghĩa!”

Cô dừng lại, nhìn bóng dáng hắn cô đơn bước từng bước, cô hét lớn, “Em yêu anh!”

Trên đường có người nghe thấy, nhìn về phía cô, tuy rằng bất đồng ngôn ngữ, nhưng họ vẫn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn.

An Dĩ Phong dừng lại, cũng không quay đầu.

Cô bỗng nhiên tìm lại được sự sôi nổi của tình yêu những tháng năm tuổi trẻ, cô cao giọng: “Em yêu anh! Không hối hận!”

An Dĩ Phong lập tức quay lại, dắt cánh tay cô tiếp tục đi về phía trước, “Chúng ta đi mua quần áo cho ba Anthony, anh trả tiền!”

“Hào phóng lắm!”

“Anh có tiền mà không chỗ để tiêu đây!”

Bọn họ đến một cửa hàng quần áo, An Dĩ Phong tùy tay cầm vài bộ ra tính tiền. Cô đem cướp lại, “Không được, quần áo bình thường không xứng với khí chất của anh ấy.”

Hắn lấy ví ra, dùng thứ ngoại ngữ không mấy thuần thục hỏi nhân viên cửa hàng: “Bộ nào đắt nhất?”

Nhân viên cửa hàng còn chưa kịp trả lời, Tư Đồ Thuần đã chọn xong một bộ đưa cho An Dĩ Phong: “Mặc vào, để em nhìn trước.”

An Dĩ Phong nhận lấy quần áo, rủa thầm một tiếng: “Xem như em lợi hại! Anh phục rồi!”

Tư Đồ Thuần cầm lấy một bộ khác quơ quơ trước mặt hắn, “Chút nữa lại thử cái này.”

Hắn cắn răng thử bộ quần áo thứ nhất cho cô xem. Mặc dù là kiểu nào, hắn mặc trên người đều tỏa ra một phong thái khác thường. Cô càng xem càng vui vẻ, ngắm còn chưa đủ cũng không quên tổng kết: “Thật khó nhìn! Quần áo đẹp như vậy, tại sao anh mặc lên lại chẳng ra gì? Khí chất quá kém!”

Cuối cùng hắn mặc mẫu áo sơmi màu lam mới đi ra, bộ quần áo này thực sự rất hợp với hắn, màu lam tối, đủ thâm trầm, lại không nặng nề như màu đen, hoàn toàn có thể làm nổi bật sự lạnh lùng cùng khí phách của hắn. Quần áo vừa vặn, đường cắt tinh tế, chỉ cần vậy cũng đã có thể thể hiện phong thái bất phàm. Đặc biệt nếu cởi bỏ chiếc cúc thứ hai, chắc chắn sẽ phả ra nét gợi cảm nam tính vô cùng.

Cô rốt cuộc không khống chế được tình cảm của mình, không tự chủ được đi đến, đưa tay cởi chiếc cúc thứ hai, “Như vậy, thoải mái chút ...”

Cảm nhận được nhịp tim khác thường, cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt si mê của hắn.

Mười lăm năm tang thương đã sớm làm phai đi nét trẻ con ngông cuồng trong hắn – trừ những lúc hắn cố ý cười đến lỗ mãng.

Haiz! Khó trách làm cho cô hai mươi tuổi khi ấy u u mê mê, chết cũng không hối ... thật sự là đẹp trai a!

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay cô, đặt trên môi, như một món đồ chơi quý giá âu yếm hôn, đầu lưỡi nóng bỏng vờn nhẹ quanh ngón tay cô.

Cô nhìn hắn thật lâu, đầu ngón tay run lên nhè nhẹ, từng đợt tê dại theo đầu ngón tay chạy đến toàn thân, cô cắn cắn môi dưới, đè nén cảm giác mê muội ...

“Em vừa lòng sao?” Hắn dịu dàng hỏi.

cô e lệ cười, hai má nóng lên, gật đầu.

“Vậy là đủ!” Hắn đem tay cô đặt lên ngực mình, cười nói, “Em vui vẻ, vậy là đủ rồi!”

Cô thật sự vui vẻ, đã rất lâu rồi không có cảm giác như vậy. Dư vị của tình yêu, ngọt giống như trong trí nhớ của cô ngày ấy.

Hắn cố hô hấp lại bình thường, buông tay cô ra, trở lại phòng thay đồ: “Lấy cái này đi, anh cũng thấy bộ này vừa mắt nhất.”

“Này hợp với anh.” Cô giữ chặt cánh tay hắn, cười nói: “Cái này tặng cho anh, em trả tiền!”

“Tốt với anh như vậy?” Hắn lại cười tà: “Anh không phải nên tận tâm tận sức đối với em một chút?”

Cô đương nhiên hiểu được cái gọi là tận tâm tận sức của hắn có nghĩa gì, thuận miệng trả lại một câu càng thâm thúy, “Đừng khách sáo, sẽ có lúc anh có thể bù lại.”

Cô mới nói đến đây, điện thoại vang.

“Thuần Thuần, sao khuya như vậy còn chưa về?” Giọng nói Tư Đồ Nạo lo lắng.

“Đang cùng bạn đi dạo phố!”

“Bạn? Là An Dĩ Phong?” Giọng nói trong điện thoại trở nên nặng nề.

“Vâng! Đúng ...”

“Thuần Thuần, con sao lại ...?

Cô lập tức nói sang chuyện khác, “Anthony đang làm gì?”

“Đang xem TV.”

“Không chiều nó như vậy được, để nó xem nhiều rồi cận thị mất.”

Cô nhìn sắc mặt An Dĩ Phong như tái nhợt, cốn đang định dông dài vài câu, nhất thời thấy không đành lòng, “Không cần chờ ... Có lẽ ... về khuya.”

“An Dĩ Phong rốt cuộc nghĩ thế nào, con đã làm rõ ràng chưa?”

“Con biết làm như thế nào!”

“Ba mặc kệ, dù sao nói thế nào cũng không chịu nghe.”

Lúc cô ngẩng lên, An Dĩ Phong đã im lặng ra khỏi cửa, trong đêm tối dựa vào vách tường.

Ánh mắt hắn xa xôi, thất hồn lạc phách, rốt cuộc không thể tiếp tục nụ cười giả dối.

......

(1) Kim lũ y

Khuyến quân mạc tích kim lũ y
Khuyến quân tích thủ thiếu niên thì
Hoa khai kham chiết, trực tu chiết
Mạc đãi vô hoa không chiết chi

Dịch Nghĩa:

Áo kim tuyến (Tên một điệu nhạc cổ)

Khuyến anh đừng tiếc áo thêu vàng
Khuyên anh hãy tiếc thời niên thiếu
Hoa nở đáng bẻ thì bẻ ngay
Đừng chờ hoa rụng bẻ cành không

Dịch Thơ:

Áo kim tuyến

Chiếc áo thêu vàng, anh chớ tiếc
Khuyên anh hãy tiếc thuở xuân xanh
Hoa vừa lúc bẻ thì ta bẻ
Chớ để hoa rơi chỉ bẻ cành


Đây là bản dịch của Tương Như, thường được sử dụng nhất bởi giữ được thể thất ngôn tứ tuyệt của bản gốc, nhưng ở đây Zeus thích một bản dịch khuyết danh thể lục bát nên dùng để trích dẫn vào truyện. Nguyên văn:

Áo vàng chàng tiếc mà chi
Tiếc chăng là thuở xuân thì chóng phai
Hoa xinh phải bẻ liền tay
Chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô.

Chap 29

Cúp điện thoại, cô đi ra ngoài, đứng trước mặt hắn: “Không chịu được, phải không?”

Hắn nghiêng mặt, lắc đầu, tóc bay bay trong gió.

“Không chịu được cũng đừng miễn cưỡng.”

“Thật ra ...” Khóe miệng hắn cong lên tự diễu: “Em không cần phải cho anh nhìn thấy hai người nói chuyện với nhau ...”

“Thấy em nói chuyện không thể tiếp tục nhẫn nại được?” Cô cắn răng, giữ lấy vai hắn, buộc hắn nhìn thẳng vào mắt mình: “Anh ở trước mặt em, ôm một cô gái khác nói cả đời chỉ yêu một mình cô ta, anh nghĩ đến cảm giác của em sao?! Em từ xa nhìn thấy anh hôn người phụ nữ khác, em thấy thế nào, anh nghĩ đến sao? Em nghe thấy hai cô gái trong hộp đêm tán gẫu anh đàn ông cỡ nào, làm cho bọn họ đêm hôm đó ... Em ...”

Rốt cuộc nước mắt của cô kìm chế không được, chảy xuống thành hàng. “Em đã từng nghĩ loại đàn ông như anh thế nào không chết, chết rồi em sẽ không cần phải chờ, phải ngóng trông ... Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh sống thoải mái như vậy, em lại thấy thật may vì anh còn sống, ít nhất em còn có thể nhìn thấy anh ... hăng hái cười ...”

“Tiểu Thuần!” Hắn ôm lấy cô, bao trong ngực hắn: “Anh nghĩ, anh thực sự đã nghĩ ... Anh nghĩ em nhất định phải hận anh, hận anh không thể chết, em nhất định phải hối hận vì đã yêu anh, nhìn thấy anh đã muốn nôn, nghe thấy tên anh đã ghê tởm ... Như vậy, em mới có thể yêu chồng mình, con mình, mới có được hạnh phúc thực sự.”

“Anh cho rằng không yêu thì có thể hận sao?”

Yêu, hận cùng tồn tại, vốn không tách rời.

Ngược lại với yêu thực sự không phải là hận, là hờ hững, là không yêu cũng không hận, nhưng cô không làm được.

Yêu bao nhiêu, hận càng sâu bấy nhiêu ...

“An Dĩ Phong! Anh không hiểu được như thế nào gọi là yêu!”

Hắn không phản bác, nhẹ nhàng vỗ bờ vai cô đang run lên, nhìn bầu trời đầy sao, “Anh kể cho em một chuyện!”

“Ngày xưa, trong đầm lầy có một con ếch, nó yêu bầu trời xanh, yêu khoảng không bao la tự do. Ngày nọ, có một con thiên nga đỗ xuống bên hồ nghỉ ngơi. Bộ lông nó trắng muốt, không dính một hạt bụi, còn ngoái đầu lại nhìn con ếch cười. Con ếch đi đến, dè dặt nói, “Chúng ta làm bạn đi.” Con thiên nga ngẩng cao đầu, vỗ đôi cánh xinh đẹp, lạnh lùng trả lời: “Ta với ngươi không phải cùng một thế giới!” rồi bay đi để lại con ếch ở phía sau mệt mỏi kiếm tìm.

Tuy nó không thể theo được thiên nga, nhưng cũng nhặt được một chiếc lông trở về khoe cùng một người anh em. Người ta cười nhạt, nó lại đem chiếc lông chim như báu vật ôm ở trong ngực.

Thiên nga bị chân tình của con ếch làm cho cảm động, trở về bên hồ, chờ nó. Nó không biết phải thế nào mới tốt, đừng nói nếm thử thịt thiên nga, đến ngay cả ôm thiên nga vào lòng cũng sợ bị ghét bỏ, muốn nắm tay lại sợ bẩn bộ lông trắng muốt, từ xa nhìn lại sợ thiên nga bay đi, đến sờ mặt thiên nga cũng phải cẩn thận ... Nó thật sự không biết nên yêu như thế nào mới là tốt nhất!

Rốt cục có một đêm, con ếch không nhịn được thú tính, một lần nhấm nháp thiên nga .... Hương vị đó cả đời nó không thể nào quên ... Ngày hôm sau, nó mừng rỡ rời giường, trong giây lát thấy một khuôn mặt trong gương, nó mới nhận ra rằng mình chỉ là một con ếch, xấu xa, lại dơ dáy!

Nó ngẩng đầu nhìn bầu trời, lại cúi đầu nhìn đầm lầy, thật sự là hai thế giới, một thiên đường, một địa ngục! Một lần cuối cùng nó vuốt ve đôi cánh thiên nga bị mình làm bẩn, cắt trái tim để lại bên người thiên nga, ôm lồng ngực đau đớn tiến vào vũng bùn, bởi nó biết, đó là thứ sạch sẽ duy nhất trên người nó. Từ nay về sau, nó không dám một lần ngẩng mặt nhìn trời xanh ... Không phải không muốn nhìn, mà bởi nó sợ mình lại quên chính mình chỉ là một con ếch!”

“Tiểu Thuần, trên thế giới này, yêu có rất nhiều cách, giành cho em những gì tốt nhất – đó chính là cách anh yêu em!” Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Em làm cảnh sát mười hai năm, cho dù hiện tại em phát hiện đó là con đường không hợp với mình, nhưng ... không ai có thể phủ nhận em là một cảnh sát tốt, cả ba em, anh trai em!”

Hắn nâng mặt cô lên, dịu dàng hôn vào trán cô, nói nhỏ: “Cùng em ăn cơm, cùng em ngủ, cùng em cười, cùng em dạo phố. Mở mắt có thể thấy, nhắm mắt có thể ôm ... là khát vọng lớn nhất trong cuộc sống của anh. Nhưng anh biết, em không thể lấy anh. Trước kia không thể, bây giờ càng không thể ... Cho nên, ôm em như thế này ... là đủ rồi!”

Miệng hắn đi xuống, qua đôi mắt đẫm lệ của cô, lau khô nước mắt.

“Anh sai rồi, anh không nên bỏ cuộc, từ giờ trở đi, anh sẽ không ...”

Hắn di chuyển xuống khóe môi cô, đầu lưỡi khẽ liếm nhẹ, cô chỉ cảm thấy như có một dòng nước ấm áp tuyệt vời chạy khắp thân thể.

Lòng cô hơi loạn, quên cả hô hấp. Tay cô không tự giác xiết chặt vạt áo hắn, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Bao nhiêu chờ mong, bao nhiêu nhung nhớ, nụ hôn này còn ngọt ngào hơn cả trong kí ức mà cô gìn giữ.

Tay hắn nhích xuống, dọc vai cô, cánh tay, đến vuốt ve bên hông ...

Cả người cô bủn rủn dùng hai tay nắm lấy vai hắn, tiến vào lồng ngực hắn ...

Lưỡi hắn tham lam tiến vào, mỗi đụng chạm đều cực kì kích thích, như muốn lấy hết của cô tất cả. Tay hắn co lại, quay mạnh người ép cô vào vách tường, thân hình nóng bỏng ép sát những đường cong của cô.

Hắn hôn cuồng loạn, nóng bỏng làm cho cô rơi vào một không gian mơ hồ, mông lung quên cả đau đớn.

Dần dần, miệng hắn tiến xuống dưới, tay bắt đầu vỗ về ngực cô, da thịt bắt đầu cọ xát ... Những chiếc hôn nhẹ dừng ở phía xương quai xanh, hắn dừng lại ở ngực, đầu lưỡi linh động khám phá làn da mượt mà trắng mịn. Người cô như trống rỗng vô lực dựa vào vách tường, ngẩng đầu lên, cơ thể căng thẳng, nhịn không được liên tục thở dốc, chỉ cầu mong hắn đừng dừng lại, làm cho cảm giác hạnh phúc này tồn tại vĩnh viễn.

“Tiểu Thuần, em tra tấn đủ chưa ...”

Cô gật đầu, không còn hận thù, một chút cũng không còn.

“Vậy ...” Hắn theo đường cũ hôn lên, liếm nhẹ vành tai cô, “Thử lại một lần tình yêu cũng dục vọng giao hòa tốt đẹp?”

An Dĩ Phong không nói những lời này, cô đã kìm lòng xuống, nhưng đã nhắc đến, cả người cô lại phừng phừng tức giận.

“Anh nói thì hay lắm! Lần trước cái gì mà dục vọng cùng tình yêu giao hòa tốt đẹp ... Anh rõ ràng bắt nạt em không có kinh nghiệm!”

“A?” Hắn vừa cười vừa tiếp tục nhấm nháp vành tai cô, đầu ngón tay trượt xuống dưới, “Lần trước, em không hài lòng sao?”

Hài lòng? Nếu nói theo cách của An Dĩ Phong, đó là chết trong sung sướng ...

Thống khổ đồng thời lại là hưởng thụ. Có thể vì hắn mà hi sinh, chịu đựng ...

Vấn đề là ...

Cô liếm liếm môi, nhỏ giọng nói: “Không phải em không hài lòng ... Là bác sỹ chuẩn đoán: Xương sườn thứ năm ngực phải có vết rạn, cánh tay, chân hơn mười chỗ tụ máu ... Nói em bị nhiều lần xâm hại thô bạo ...”

An Dĩ Phong giật mình nhìn cô đau lòng: “Nghiêm trọng vậy sao?”

Cô gật gật đầu khẳng định: “Họ còn nghi ngờ em bị người khác ... Còn muốn tiếp tục xét nghiệm, may mà ba em không đồng ý.”

“Việc như vậy ... Còn tiếp tục xét nghiệm?”

“An Dĩ Phong, nói thật cho em.” Cô cuối cùng đã có cơ hội hỏi điều mình đã nghĩ từ nhiều năm trước: “Không phải là anh lấy em làm công cụ phát tiết ...”

Hắn vẫn cười đến cợt nhả, nhưng đáp án lại làm cô bất ngờ, “Cũng không thể trách anh, anh cũng không kinh nghiệm.”

“A? Anh, không phải cũng là lần đầu tiên?”

Hắn vuốt vuốt mặt cô, ngữ khí trung trinh như một: “Em không chỉ là người phụ nữ đầu tiên của anh, còn là người phụ nữ cuối cùng của anh!”

Cô vụng trộm cười, những lời này nghe thật thoải mái, nhưng hình như là cố tình để tránh nặng tìm nhẹ thì phải!

“Em yêu tâm, lần này anh sẽ nhẹ nhàng, cam đoan không làm em thất vọng.” Hắn kéo tay cô, cũng không quên cầm lấy túi xách.

“Không được, anh phải đọc hết số thư này trước!”

Động tác hắn cứng đờ, dừng lại, “Không phải là em đùa anh đấy chứ?”

“Đọc thiếu một bức đừng nghĩ động vào em.” Cô nghiêm túc nói, cô không muốn giây phút gặp lại sau bao năm trắc trở xa cách, hắn vẫn nghĩ đây là yêu đương vụng trộm.

“Rốt cuộc em muốn tra tấn anh đến khi nào?”

“Đến khi anh cảm thấy chính mình tội ác tày trời, muốn nhảy xuống biển tự sát!”

“Hiện tại anh đã muốn nhảy!”

“Vậy còn chờ gì?”

Hắn suy nghĩ một chút, “Anh phải xem xong thư đã ...”

-------------------------

Hai người lại trở về quán café, đúng lúc trong quán không có khách. Tư Đồ Thuần trước đóng cửa, cho nhân viên nghỉ sởm, sau rót hai ly nước đá đặt lên bàn.

An Dĩ Phong mở túi, vừa nhìn thập phong bì dày, mặt đen lại: “Nhiều như vậy?! Cả đêm cũng xem không xong mất ... Hay để mai?”

Vừa thấy Tư Đồ Thuần trừng mắt nhìn mình, hắn khẽ cắn môi, xắn tay áo: “Em giúp anh pha chén café nâng cao tinh thần. Nếu không cẩn thận anh đang xem ngủ gật mất, em nhớ đánh thức anh dậy”

“Nếu anh có thể ngủ, em trực tiếp đem anh ném xuống biến!”

“Em có thể nhẫn tâm vậy sao?”

“Anh có thể thử xem!”

Hắn nửa tin nửa ngờ đặt tập thư lên bàn, cầm bức thứ nhất ....

Khi từng hàng chữ tiến vào mắt, hắn rốt cuộc cười không nổi! Đôi tay như ra rời, run run không lật được một trang giấy ...

Bức thư rơi trên mặt đất, mỗi chữ như dao nhọn, đâm mạnh vào trong lòng hắn ...

Ba: Con là Tiểu An, năm nay sáu tuổi, ba đang ở nơi nào?

Hắn nhìn Tư Đồ Thuần đang uống nước đá, trước mắt mơ hồ, muốn mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Cô cười với hắn: “Ngủ được sao?”

Chỉ sợ cả đời này hắn ngủ không được!

Hắn tiến lên ôm lấy cô, tham lam hôn tóc cô, mặt cô, môi cô ...

Không phải dục vọng, không phải ham muốn, đơn thuần là muốn hôn từng tấc da thịt cô, tìm lại cảm giác ngày xưa, nồng ấm ngày xưa ...

Hắn không đáng, hắn chỉ là một tên tội phạm, một thằng đàn ông không có tư cách cưới cô ...

Hắn đã làm cái gì?

Khi theo đuổi cô mở miệng thề non hẹn biển, sau một đêm phong lưu lại biến mất không dấu vết. Cô gõ cửa cả một đêm hắn cũng không ra ... Hắn còn trước mặt cô, ôm người con gái khác ngọt nhạt ...

Có thế nào hắn cũng không nghĩ đến, vì một thằng đàn ông như vậy, cô chẳng những giữ một lời hẹn ước mong manh mười năm mà chờ đợi, còn vì hắn sinh con!

“Vì sao? Vì sao ....” Hắn thật cố gắng mới nói lên lời.

Cô ngả đầu trên vai hắn, hai tay ôm lấy, cô làm tất cả những thứ đó đơn giản vì giờ phút này: “Bởi vì em không muốn mất đi anh, cũng không muốn anh từ bỏ.”

“Không muốn mất đi anh, có rất nhiều cách, đây là cách ngu ngốc nhất ...”

“Cũng là đúng đắn nhất!” Cô nhắm mắt lại, cảm nhận được hơi ấm của hắn. “An Dĩ Phong, em biết sự khó xử của anh. Anh có dã tâm, có mục tiêu. Hai mươi tuổi anh bị tình nghĩa trói buộc, băn khoăn, day dứt. Không có em, đã không có Lôi lão đại cùng Hàn Trạc Thần, không có những người khác có thể ràng buộc anh ... Anh phải cô độc, không có bất kì thứ gì vướng chân mới có thể dứt khoát làm được những điều anh muốn. Anh không còn điểm yếu nào, mới có thể lấy một tay che trời.”

“Anh không phải người tốt ...”

“Anh thật sự quá kiêu ngạo, ai dám cùng anh một câu không hợp, về sau đừng nghĩ mở miệng nói chuyện. Nhưng xã hội đen mười năm không có tang thương sống mái, anh làm cho tỉ lệ tử vong ở khu đó giảm xuống mức thấp nhất ...”

Hắn rốt cuộc không còn lời nào để nói, ánh huỳnh quang Waitting phát sáng trong tầm mắt mông lung, áy náy không nói lên lời, cảm động không nói lên lời, yêu không nói lên lời ...

Cô buông hắn ra, cầm thư trên bàn: “Điều duy nhất anh có thể bồi thường cho em, chính là nhớ kĩ từng chữ trên này ... Nhớ kĩ con của anh, thương ba nó như thế nào ...”

Tay hắn run run nhận lấy, nhìn trang thứ hai, chỉ liếc mắt một lần, hắn liền nhắm mắt lại, quay sang, không muốn tiếp tục ...

Cả một trang .... ba, ba, ba ....

Mỗi chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo dường như đang lên án hắn – so với giết người còn nặng hơn gấp ngàn lần!

Hắn cầm lấy trang thứ ba, rất lâu mới rõ trên mặt viết gì.

Trang thứ tư, trang thứ năm ...

Cả bức thư đều là những chữ nghuệch ngoạc ghép vần lại, từ không nhiều lắm, mỗi câu còn xa lạ khách sáo. Dần dần, một trang lại một trang, viết ngày càng cứng cáp, chữ ngày càng nhiều, giữa những câu chữ tràn ngập yêu thương, thân thuộc.

Ba: Tiểu An rất thích Transformers, mẹ không cho con mua, nói con còn nhỏ, làm sao mới mười tuổi đã có thể lắp ráp được...

Ba: Ba là tốt nhất trên đời này. Con nhất định có thể lắp ráp được Transformers, đợi ba về con có thể cho ba coi!

“Tốt nhất trên đời này?”

Tốt nhất? Mười bốn tuổi, con hắn ngồi bên cạnh, hỏi hắn: “Chú có phải là An Dĩ Phong không?” “Chú vì sao đổi phụ nữ so với nháy mắt còn nhanh hơn?”, còn có gì châm chọc hơn?

Hắn khó khăn lật một trang, tay nắm chặt lấy thư, giấy viết như bị đầu ngón tay vò nát.

Ba: Con đánh nhau với bạn học, mẹ mắng con hư hỏng ... Con biết đánh nhau là không đúng, nhưng chúng nói con không có ba, là con hoang! Con nói cho chúng biết con có, con có một người ba tốt nhất trên thế giới này, con đem thư cho chúng xem, chúng liền xé nát, còn cười nhạo con ...

Một tờ lại một tờ, một chữ lại một chữ như từng nhát roi quất vào lòng hắn, để lại từng vệt máu loang ...

Ba: Tiểu An hôm nay gặp An Dĩ Phong, chú ấy mang theo rất nhiều người, thật uy phong! Chú ấy so với con tưởng tượng còn khí phách hơn nhiều, oai vệ hơn nhiều! Thuốc hút đều phải người khác châm lửa, người khác nói chuyện cũng không dám ngẩng đầu! Còn nữa, bên cạnh chú ấy có một cô con nhìn thấy trên TV, so với trên TV còn xinh đẹp hơn nhiều!

Mẹ nói chú ấy là người rất giỏi, có lý tưởng, có lòng tin, dù ở trong vũng bùn vẫn có thể phát sáng. Tiểu An cũng muốn giống chú ấy, Tiểu An cũng muốn làm đại ca xã hội đen ...

Số lần Tiểu An nhắc tới “An Dĩ Phong” ngày càng nhiều, mỗi câu sùng bái ca ngợi, ở trong mắt hắn đều là trách móc, oán hận ...

Trong đó có một đoạn hắn xem đi xem lại không đếm được bao nhiêu lần.

Ba: Mẹ hôm nay hình như rất buồn, mẹ vừa vào cửa liền khóc. Con hỏi mẹ: Có phải nhớ ba hay không? Mẹ kéo tay con nói: Mẹ đưa con đi tìm ba, con giúp mẹ hỏi ba một chút xem, còn nhớ đã từng hứa gì với mẹ hay không!

Trên đường, con gặp An Dĩ Phong. Con thấy có một người đàn ông quỳ gối bên chân chú ấy, không ngừng van xin, chú ấy chỉ khoát tay, người đó đã bị lôi đi, lúc bị lôi đi còn kêu: Phong ca, tha cho em, em không dám nữa ...

Con hỏi mẹ: Vì sao?

Mẹ nói cho con: Người đàn ông đó là tội phạm, cảnh sát truy bắt nhiều lần, thế nào cũng không bắt được.

Không hiểu vì sao, khi An Dĩ Phong dựa vào xe hút thuốc luôn nhìn gương xe. Một cô rất xinh đẹp nhìn thấy chú ấy lấy ngón tay miết lớp bụi trên đó, muốn lấy khăn tay lau, lại bị chú ấy tức giận ngăn lại, còn đem cô đó đuổi đi.

Mẹ ngồi xuống bên cạnh, nói với con: Chúng ta không đi tìm ba, được không? Ba còn thứ mình theo đuổi, còn chuyện mình muốn làm, chúng ta hãy cho ba một chút thời gian. Ba không có quên lời hẹn giữa mẹ và ba.

Con hơi thất vọng, nhưng mẹ nói ba cũng giỏi như như An Dĩ Phong, vậy ba hãy làm chuyện mình muốn làm, con cùng mẹ đợi ba.

Chữ Tiểu An ngày càng đẹp, thư viết ngày càng dài, có khi một phong thư viết vài tờ giấy. Tiểu An nhắc rất nhiều đến mẹ, nụ cười của mẹ, nước mắt của mẹ, cũng nhắc tới rất nhiều người đàn ông bị mẹ mình cự tuyệt ... Tiểu An nói cho hắn: Ba, mẹ đang đợi ba!

Lúc An Dĩ Phong cầm lấy phong thư cuối cùng, đêm đã rất khuya ...

Ba: Đêm nay mẹ ở quán café viết đi viết lại waitting rất lâu, mẹ khóc! Mẹ ôm con nói: Ba không trở lại, ba sau này không cần chúng ta nữa. Có phải hay không? Ba sẽ không không cần mẹ và con! Ba đã nói, ba thương Tiểu An, thương mẹ, ba nhất định sẽ trở về!

Hắn thoáng nhìn ngày, là hôm qua.

Ngày hôm qua? Rõ ràng là cô cự tuyệt hắn!

An Dĩ Phong buông thư, hít một hơi rất sâu mới nghe thấy giọng mình, “Tại sao nói với con là anh không trở về? Là em nói em không còn yêu anh, là em ...”

“Em nghĩ ... Anh là chồng Amy.”

“Cái gì?!” Hiều lầm này không phải thái quá? “Sao em có thể nghĩ như vậy?”

Cô cười khổ: “Anh lái xe đến đón cô ấy, anh còn cùng cô ấy nói chuyện cười đùa, còn sờ đứa bé của cô ấy ... An Dĩ Phong mà em biết, sẽ không dịu dàng với phụ nữ như vậy! Amy nói cô ấy yêu cha nuôi mình, tuổi hơn kém nhau cũng hơn mười tuổi, em nghĩ ...”

“Cho nên em làm bộ như không biết anh?”

Hắn cầm bàn tay còn quấn đầy băng vải của cô ...

“Cho nên em bảo anh phải quý trọng hiện tại, quý trọng người bên cạnh mình?”

“Em rất buồn cười có phải không? Buổi chiều lúc Amy gọi điện thoại cho em, em cũng rất muốn cười!”

Hắn tiến đến ôm cô vào ngực, hai má cọ vào tóc cô, “Một chút cũng không buồn cười, không thể cười!”

Màn đêm huyền áo, vách tường màu đen phát sáng những chữ waitting, là tình yêu kiên định của cô.

Trên bàn, mỗi trang giấy như có từng giọt nước mắt mơ hồ, mỗi chữ ba viết lên, đều là sự thông cảm, sự kiên trì của cô, là sự chờ đợi không thay đổi ...

Mười năm lăm chờ đợi thất bại, cô còn có thể vì người khác mà lén gạt đi đau thương ...

Hắn từng tự nhận tài ăn nói của mình không kém, nhưng cũng không thể tìm được lời nào diễn tả được cảm xúc lúc này. Trời đã khuya, hắn vẫn đưa hai tay ôm cô trong lồng ngực. Ngoài ôm lấy cô như vậy, An Dĩ Phong không tìm được cách gì thể hiện được tình yêu đang dâng lên trong lòng hắn giờ phút này ...

Chap 30

Trong thành phố phồn hoa đông đúc này, một tình yêu sau mười lăm năm trắc trở, cuối cùng cũng có thể tìm lại được ...

Tư Đồ Thuần dựa vào vai An Dĩ Phong, cảm nhận từng hơi thở của hắn, giống hệt như trong kí ức, vẫn tràn đầy nam tính, mang theo một cảm xúc mãnh liệt. Qua lớp vải mỏng, cô cảm giác được tay hắn khẽ vuốt ve eo mình, không ham muốn, cũng không khiêu khích, chỉ giống như trân trọng một thứ đồ quý giá. Cô ngẩng lên, nhìn mắt hắn mới phát hiện mi tâm hắn nhíu lại, đáy mắt hơi tối, nụ cười lỗ mãng cùng không còn. Hắn như vậy, làm cho cô cảm thấy có chút xa lạ, không quen.

“Anh đang nghĩ gì?”

“Nghĩ xem em mấy năm nay như thế nào, thắt lưng so với trước đây càng mảnh ...”

“Công việc bận rộn, thường xuyên đi sớm về muộn, có khi vì một án tử mà mất mấy ngày liền không ăn không ngủ, làm sao không gầy?”

“Ở Australia thì sao? Mở quán café cũng làm lụng vất vả?”

“......”

Hắn cũng phải không gầy đi rất nhiều sao?! Góc cạnh trên mặt ngày càng rõ ràng.

Cô lấy tay khẽ vuốt mi hắn, rồi mắt, môi .... Những cảm xúc trong trí nhớ lần lượt ùa về. Cô còn muốn tiếp tục đi xuống, hắn bỗng nhiên giữ lại, mở to mắt, tầm nhìn dừng lại ở cổ tay.

Vết sẹo dài gần hai tấc(1) mặc dù đã mờ đi rất nhiều, nhưng nhìn kĩ vẫn thấy được. Cô muốn rút về, lại bị hắn nắm càng chặt.

“Yêu anh, hối hận sao?”

“Không hối hận!”

Khóe miệng hắn nhếch lên, cười có chút miễn cưỡng: “Anh biết phụ nữ rất ngu ngốc, nhưng ngu ngốc như em anh thật chưa thấy bao giờ. Vì một người đàn ông không thể cho mình bất cứ điều gì mà hết lần này đến lần khác hy sinh bản thân, làm khổ chính mình, còn cắn răng mà nói “Không hối hận!”

“Anh hối hận sao?!”

“Hối hận! Hối hận lúc trước không mang em bỏ trốn!”

Cô bỏ hắn ra, vẫn cười, “Anh nghĩ đến hay!”

Cô đương nhiên sẽ không nói cho hắn, sinh Tiểu An ngày đó là ngày cô mong chờ An Dĩ Phong hơn bao giờ hết. Nếu không đau đến một chút sức cũng không còn, cô nhất định sẽ rời giường bệnh, đi tìm hắn, để hắn mang cô đi! Đi bất cứ nơi nào đều được, chỉ cần bọn họ có thể ở cùng nhau, sớm trông tối thấy, cả đời cả kiếp.

Mà khi cô nghe thấy tiếng đứa bé khóc, sức cùng lực kiệt mê man đi, cô cảm thấy vô cùng may mắn mình đã không làm như vậy.

Hai mươi tuổi, bọn họ vì tình yêu mà bỏ qua giấc mơ, lý tưởng, không oán không hối.

Ba mươi tuổi thì sao?

Nông nổi qua đi, tình yêu cũng bắt đầu sang phía bên kia con dốc, bọn họ cũng sẽ như những đôi tình nhân bình thường, vì nhưng vụn vặt cuộc sống mà cãi vã, mà thầm oán.

An Dĩ Phong chắc sẽ nói: Tôi vì cô mà đánh mất lý tưởng!

Cô chắc sẽ nói: Tôi cũng vì anh mà bỏ giấc mơ làm một cảnh sát tốt!

Đến lúc đó, bi kịch mới thực sự bắt đầu ....

Cô không phải người phụ nữ thông minh, nhưng cô cũng tuyết đối không ngu ngốc đến mức chỉ nghĩ đến chuyện trước mắt!

Cô hiểu: Tình yêu không phải là tất cả, bọn họ không thể từ bỏ tình yêu, cũng như vậy, không thể từ bỏ lý tưởng!

......

“Tiểu Thuần!” Trong lúc cô thất thần, lòng bàn tay ấm áp của An Dĩ Phong nhẹ nâng hai má cô, khẽ vuốt ve, “Em biết anh ... bội bạc với em, vì sao còn kiên trì? Vì sao không tìm người đàn ông có thể cho mình phó thác cả đời?”

“Bởi vì em luôn tin, dù có ngàn vạn cô gái trong tay, người trong lòng anh thực sự vẫn là em!”

“Em? Em tự tin như vậy?”

“Gương xe anh dù có bao nhiêu bụi bặm cũng chưa bao giờ để người khác động vào, bị mưa làm cho mờ đi cũng chẳng để người khác lau, em nghĩ, anh đang đợi em ...”

Câu nói tiếp theo của cô bị hắn chôn vùi trong khóe môi ... Nụ hôn cuồng nhiệt lại dịu dàng, đau đớn lại vô cùng trân trọng ... Cô ôm hắn, nồng nàn đáp lại.

Cô thật sự yêu hắn, yêu đến từ xa nhìn lại một lần, trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào.

Kỳ thật, hắn ở trong giới hô phong hoán vũ, hoành hành vô kị, dùng nụ cười bất cần kia đốn ngã bao nhiêu phụ nữ, nhưng trong lòng chỉ có một mình cô! Ba chữ “An Dĩ Phong” không biết làm lòng của bao nhiêu cô gái rung động, bọn họ chỉ cần nhìn thấy hắn từ xa đã hét lên, nhắc tới tên hắn đã điên cuồng ...

Còn cô, là người phụ nữ hạnh phúc nhất, được hắn yêu thương, được dưỡng dục cốt nhục của hắn. Cô tin: Rồi có một ngày, cô sẽ có được con người của hắn, để cho cả đời này hắn không thoát khỏi cạm bẫy dịu dàng này của cô.

Lòng tin đó, đã làm cho cô chờ đợi một khoảng thời gian dài dường như không thể ...

......

Nụ hôn càng ngày càng nồng cháy, càng ngày càng mê đắm.

Lời lẽ đơn thuần vốn đã không thỏa mãn được mong muốn của An Dĩ Phong, khao khát của hắn ngày càng nhiều, hắn khẽ vén làn váy mỏng manh của cô, vuốt nhẹ sống lưng. Tư Đồ Thuần bị hôn đến váng đầu hoa mắt, hai chân không khỏi mềm nhũn, đứng không vững được ngã về phía sau, suýt đụng vào bàn. An Dĩ Phong kịp thời kéo cô lại, ôm vào trong ngực tiến về phía phòng ngủ.

“An Dĩ Phong, tự chủ của anh hình như ngày càng kém?”

Hắn nhịn không được cắn cổ cô, nói: “Cái anh muốn không phải là tự chủ hơn người, hôm nay đến là muốn đưa em lên giường!”

“Em tưởng anh tìm em ôn chuyện.”

Chưa nói xong, An Dĩ Phong đã ôm cô đi vào trong phòng, đặt ở trên giường.

“Đương nhiên là ôn chuyện, buổi tối hôm nay ... chúng ta từ từ nói ...”

Hắn cởi giầy cô tay chậm rãi vuốt ve, từ mắt cá chân, đầu gối, tiếp tục đi lên ....

“A...”

Bờ môi hắn khẽ lướt trên da thịt cô, làm cả người cô khẽ co lại, cảm giác tê tái truyền khắp cả người, lại tập trung từng chỗ. Cô theo bản năng khẽ kéo váy, lui về phía sau, không cho hắn tiếp tục.

“Còn mẫn cảm như vậy?” Hắn giương mi, khẽ cười, đè cô xuống, ngón tay đặt ở đầu gối cô, như có như không vờn.

“Đừng ... Đừng nữa ...” Cô ngay cả nói cũng không ra, toàn thân run rẩy, muốn tránh, nhưng không có cách nào chống cự được.

“Anh còn nhớ rõ ...” Ý cười của hắn ngày càng đậm, càng xấu xa ...

Thấy hắn khác thường, cô lập tức ý thức được hắn muốn làm gì, cố gắng giãy dụa, nhưng đã muộn. Hắn đè cô lại, nâng váy bên hông, khẽ cắn thắn lưng cô ...

“A! Không được!” Cô hét chói tai, cố gắng vặn vẹo, cả người bị hắn cắn làm cho tê dại, mỗi giây thần kinh như đang căng ra, “An Dĩ Phong, anh, xấu xa .... A!”

“Không ...” Cô cười đến chảy nước mắt, nhưng bất đắc dĩ đánh không lại hắn, chỉ có thể cầu xin: “A, em xin anh ... anh muốn gì đều được!”

“Gả cho anh đi!”

“......”

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, khóe mắt vẫn còn nước, trong lúc hoảng hốt cô dường như quên chính mình đang ở nơi nào, kí ức trở lại căn phòng nhiều năm trước.

Đêm đầu tiên của hai người, An Dĩ Phong cũng như vậy với cô, làm cho cô cười hét đến chói tai, sợ hãi ôm hắn xin tha. Hắn còn cười nhạo cô: “Tiểu Thuần, không tưởng tượng được em “nhiệt tình” như vậy!”

“Em xin anh, anh muốn thế nào cũng được, em chịu không nổi ...”

“Cả đời này chỉ cho phép yêu một mình anh.”

“Được! Chỉ yêu một mình anh!”

“Vậy bây giờ em đồng ý gả cho anh sao?”

Cô ngay cả nghe cũng không rõ, nhanh chóng đáp lại, “Em đồng ý!”

“Haiz!” Hắn buông cô ta, biểu hiện tiếc nuối, “Sớm biết em dễ dàng theo anh như vậy đã chẳng phí công theo đuổi em!”

Cô tức giận đến nghiến răng nghiến lợi mà không dám nói gì.

Không nghĩ đến, nhiều năm qua đi như vậy, hắn còn không quên.

......

“Gả cho anh đi!” Hắn nhắc lại một lần, gọi cô tỉnh lại.

Cô cố nén lòng, run giọng hỏi: “Anh ... Anh nhìn thấy cầu hôn không có nhẫn bao giờ sao?”

“Cũng đúng!” Hắn dừng lại việc tra tấn, cười xấu xa hôn nhẹ môi cô: “Đêm mai ... Anh nhất định nhỡ rõ chuẩn bị nhẫn ...”

Đêm mai?!

Vậy không bằng cô đồng ý ngay bây giờ, miễn ngày mai chịu tội thêm một lần.

“Em ...” Cô vừa định nói chuyện, hai tay hắn đã chạy nhanh vào trong váy cô, khẽ vuốt ve làm đầu óc cô mê muội, quên mất phải nói gì.

Bản tay nóng bỏng của hắn đi qua thắt lưng, xương sườn, hõm vai, chiếc váy ngắn không ngân ngại theo đó kéo lên ....

“Em vẫn đẹp như vậy!” Tay hắn khẽ vuốt ve vết sẹo màu hồng bên vai cô, tay ôm chặt, môi dừng ở trên lưng, hắn biết, vết sẹo kia là từng bị một tên tội phạm đâm trúng. Hắn nhớ, bởi mỗi một nơi trên cơ thể cô hắn đều rõ ràng, hơn nữa là nhớ nhung hoài niệm ...

Cô chợt thấy trước mắt đen lại, chiếc váy kéo qua mặt, chờ đến khi nhìn thấy ánh sáng, váy đã rơi xuống đất. Thân thể cô phơi bày trong ánh sáng... mặt cô đỏ lên, khẽ nhắm mắt lại.

“Mở mắt ... nhìn anh ...” Hắn không buông tha, ở bên tai cô nói.

Cô thẹn thùng mở mắt, đụng phải con ngươi đen láy của hắn, đáy lòng run lên, tim đập liên hồi.

An Dĩ Phong nhìn thấy cô bối rối, khẽ kéo chiếc chăn trắng, tay dứt khoát vung, chăn bay qua bao trùm hai người lại. Chỉ trong chốc lát, cả thể giới như chỉ còn bọn họ, đáy mắt cô cũng chỉ còn một khoảng thiên địa trắng xóa cùng với hắn - người đàn ông cô đợi đã lâu.

Khuôn mặt hắn nam tính cương nghị, đôi môi gợi cảm, cô khó kìm lòng nổi, khẽ hôn hai má hắn, lặng lẽ di chuyển xuống dưới hôn lên cổ, lên ngực ... Cô nghe thấy hơi thở hắn ngày càng nặng, nghe thấy tiếng tim đập của hắn ngày càng cuồng loạn. Như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy, tay cô khẽ run cởi chiếc cúc thứ ba ....

Có lẽ bị chăn bao quanh qua nóng, máu cô như thiêu đốt, hô hấp cũng không thuận, bờ môi thở ra ngày càng nặng nề ... Mồ hôi chảy dài, cô đã giúp hắn cởi xong áo, hắn lại đột nhiên bắt lấy cô tay cô, đem cô ấn lại giường.

“Từ bây giờ em tốt nhất đừng nhúc nhích ...” Đáy mắt hắn như bị dục hỏa thiêu đốt, hơi thở đã hỗn độn, “Nếu không anh sẽ so với lần đầu tiên còn thô bạo hơn!”

Cô cười khẽ, cả người run lên.

Tình yêu là một thứ hư vô mờ mịt, nhìn không thấy, chạm không đến. Chỉ có giờ phút này, chân thật, thấy được nhiệt tình, nhìn rõ khát vọng ... Da thịt tiếp xúc, hô hấp giao hòa, tim đập va chạm, tất cả là nhớ nhung là yêu dấu .... Đủ làm cho người ta mất đi lí trí!

Cô nghe lời không nhúc nhích, khó khăn hô hấp nói với hắn: “Phong ... Em yêu anh!”

Hắn cắn nhẹ, rồi cuồng dã hôn môi cô, hai tay mạnh mẽ xé bỏ nội y, tham lam vuốt ve ...

Trong lúc run rẩy hưng phấn, đầu lưỡi cô tiến vào trong miệng hắn, tìm kiếm, ngón tay đặt lên vai hắn, cảm nhận cơ thể hắn, nhẵn nhụi, ấm áp ... làm người ta mê mẩn.

Cô nhẹ nhàng vén áo sơmi, giúp hắn cởi đi ...

Hai nửa người trên trần trụi ôm lấy nhau, cảm giác dập dềnh như trên mặt biển, phiêu phiêu đãng đãng, khi thì sà xuống, khi thì mênh mang, không chỗ dựa, không nơi bám ... Cảm giác nóng bỏng như chảy xuôi theo hai chân, khó chịu lại hư vô ...

Cô ôm ấy thân thể An Dĩ Phong, cơ thể hắn cọ xát, đè ép làm cho dục vọng càng dâng trào, không thể nào dập tắt.

Cô không thích cảm giác thô ráp cọ vào quần hắn, hơn nữa càng không thích cảm giác mặt dây thắt lưng áp vào người lạnh như băng. Cô thử đưa tay hướng bên hông hắn thăm dò, đang muốn cởi, hắn lại giữ chặt lấy hai tay cô giữ chặt trên đỉnh đầu.

Hắn rời khỏi môi cô, cố gắng hồi phục hô hấp, miễn cưỡng bình tĩnh, “Không cần khiêu chiến sức chịu đựng của anh! Em còn dám động, anh cho em ngày mai không xuống giường được!”

Cô khẽ nuốt nước miếng, phóng tầm mắt nhìn hắn. Nếu hắn không khống chế được, khả năng ngày mai cô không thể rời giường là hoàn toàn có khả năng.

“A!” Cô nháy mắt với hắn mấy cái, cười duyên đề nghị: “Nếu không anh đem em trói lại!”

“Em!”

Cô đề nghị như vậy, đối với đàn ông bình thường mà nói đã là cực kì dụ dỗ, mà đối với một người đang dã tính bừng bừng như hắn mà nói, không nghi ngờ gì là một sự khảo nghiệm tàn khốc nhất.

Vừa tưởng tượng đến cảnh cô bất lực khi đấy, đáy mắt hắn vừa bình tĩnh lại bắt đầu châm lửa, bao nhiêu khao khát, dục vọng bị cô khiêu khích bắt đầu đi ra ...

“Tư Đồ Thuần! Anh hôm nay chính thức nghiêm túc cho em biết như thế nào chân chính là thô bạo xâm phạm!”

Hắn hoàn toàn không còn khống chế được cơ thể mình, vùng ngực đầy đặn cùng với hai nụ hoa chúm chím kích thích hắn đưa hai tay nhiệt tình vuốt ve từng đường cong cơ thể mượt mà ....

(1) 1 tấc = 3.33 cm

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ