Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Em đồng ý gọi anh là chồng - trang 10

Chương 37

Tịch Mạc Thiên đang ở trước mặt cô…. tựa như một ngọn núi cao lớn an toàn…
.

.

Hạ Tử Câm nhìn điện thoại di động ngẩn người hết nửa ngày, cho đến khi một cái áo khoác choàng lên trên người, mới hồi hồn, Hạ Thục Nhàn khe khẽ thở dài:

“Tuy nói đã vào xuân, nhưng ban đêm, nơi này vẫn rất lạnh, đừng ngồi ở đây nữa, đi vào nhà thôi!”
Hạ Tử Câm gật đầu một cái, đứng lên, ngiêng mặt tựa vào vai mẹ viện trưởng:

“Về sau con sẽ ở đây bồi người được không?”

Hạ Thục Nhàn sửng sốt, vỗ lên trán của cô một cái:

“Nói càn, đã lớn rồi, sao có thể cả đời đi theo bên cạnh mẹ, con có cuộc sống của mình, bất luận như thế nào, mẹ cũng đều hi vọng con có thể hạnh phúc bình an, chỉ là có những lúc, khó tránh khỏi không được như ý, nhưng không như ý rồi, phải nên tận lực giữ vững bình tĩnh, thản nhiên, nhưng không lạnh nhạt, nếu có thể làm được như vậy thì chính là ‘qua cơn bĩ cực đến ngày thái lai’ rồi.”

Hạ Tử Câm nghiêng đầu nhìn mẹ viện trưởng, cho tới bây giờ bà đều luôn có môt loại trí tuệ, trí tuệ ‘có thể biến mục nát thành thần kì’:

“Mẹ, con cảm thấy người thật thông minh, còn mình thì rất ngốc, nếu như con là con gái ruột của người thì tốt rồi, có lẽ có thể thừa kế được một nửa trí tuệ của người.”

Sống lưng Hạ Thục Nhàn hơi cứng lại, kéo cô vào nhà, ấn lên trên ghế sa lon trong phòng khách nhỏ, vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa bên tai cho cô:

” Tử Câm của chúng ta một chút cũng không ngốc, có chủ kiến riêng rồi, kết hôn, thậm chí là chuyện phẫu thuật, cũng gạt mẹ, thật sự đáng đánh.”

Hạ Tử Câm áy náy, chôn đầu vào trong ngực mẹ viện trưởng:

“Ngài đây là định tính sổ sao?”

Hạ Thục Nhàn lắc đầu một cái:

“Chỉ là cảm thấy người làm mẹ như ta đây rất thất trách, đúng ra thì khi còn bé, lúc phát hiện con có bệnh, nên nhanh chóng làm phẫu thuật . . . . . .”

Nói xong, bà thở dài. Hạ Tử Câm đá văng đôi dép dưới chân, nằm lên trên ghế sa lon, gác đầu lên chân mẹ viện trưởng, ngẩng mặt nhìn bà:

“Khi đó Cô nhi viện chúng ta đang khó khăn, sao có tiền làm phẫu thuật cho con được, thật ra thì không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là do Tịch Mạc Thiên quá lo lắng thôi.”

Hạ Thục Nhàn cúi đầu nhìn cô hồi lâu, nha đầu này về đây cả ngày rồi, đến bây giờ mới có chút tinh thần như vậy, ánh mắt bà hơi mờ đi:

” Vợ trước của Tịch Mạc Thiên hình như là thiên kim Vinh thị?”

Hạ Tử Câm buồn buồn trả lời:
« Vâng, là Vinh Phi Loan, một thiên kim tiểu thư vô cùng mỹ lệ, ưu nhã, xuất sắc.”

Vật đổi sao dời, nhắc tới Vinh Phi Loan, Hạ Tử Câm vẫn có chút chua chát, chợt nhớ tới vị hỗn huyết mỹ nữ gặp phải trong khu thương mại kia, Hạ Tử Câm cắn cắn môi. Trước kia không biết rằng Tịch Mạc Thiên có nhiều nợ phong lưu như vậy, người phụ nữ đó nói chắn chắn thế, hơn nữa còn có khuy tay áo của Tịch Mạc Thiên. . . . . .

Hạ Tử Câm lật người, úp mặt vào trong, đưa tay ôm lấy eo mẹ viện trưởng:

“Anh ấy chưa bao giờ nói yêu con, tuy rằng anh ấy đối với con rất tốt, nhưng cho tới bây giờ, con vẫn không thể xác định được anh ấy có yêu con không ? Công việc của anh rất bận rộn, thói quen của anh ấy là không hay giải thích nhiều với con, anh ấy chê con hay đón mò, suy nghĩ lung tung, thật ra thì tự con cũng rất phiền điểm này của mình, nhưng là, có một số việc con không có cách nào bắt buộc mình phải nhắm một mắt mở một mắt được. Con tự nhận, đời này con cũng sẽ không làm được, con chính là một người ích kỉ, thích ăn dấm, hay ghen tỵ, mẹ, người nói con nên làm thế nào. . . . . .”

Tử Câm trong ngực, vẫn giống như Tử Câm khi còn bé, có uất ức, khổ sở gì, sẽ chôn đầu vào trong ngực bà, bộc bạch ra hết, thanh âm yếu ớt mềm mại, chẳng qua là nội dung khi đó thường chỉ là những chuyện vụn vặt của trẻ nhỏ, bây giờ lại biến thành phiền não trong tình yêu, trong hôn nhân, giống như ở trong một lúc bất tri bất giác, cô gái nhỏ bà nghĩ vĩnh viễn không lớn kia, thoáng chốc trưởng thành.

Hạ Thục Nhàn vỗ vỗ lưng Tử Câm, không nói gì, chỉ ngồi nghe những lời than thở của cô:

“Còn có Vinh Phi Lân đáng ghét, hiện tại con vẫn không biết, rốt cuộc là mình đã trêu chọc vào anh ta lúc nào, mà anh ta lại cứ hai ngày ba bữa tìm tới gây phiền toái. Đây là chuyện mà con có nghĩ nát óc cũng không thông. Anh ta giống như ‘âm hồn bất tán’ đi theo sau lưng, con vừa cảm thấy yên tĩnh được mấy ngày, anh ta liền nhảy ra gây náo động, lại luôn miệng nói yêu thích con. Anh ta yêu thích con là chuyện của anh ta, nhưng con không thích anh ta, chẳng lẽ cũng sai sao? Anh ta cứ luôn hành động như không muốn con được hạnh phúc, không phá hư là không được vậy.”

Hạ Thục Nhàn sửng sốt:

“Con nói Vinh Phi Lân có phải . . . . . Vinh thị tập đoàn. . . . . .”

“Đại Thiếu Gia!”

Hạ Tử Câm ngẩng đầu lên, bĩu bĩu môi:

“Tên Đại Thiếu Gia đáng ghét, trước kia con còn cảm thấy anh ta là người tốt, sau này lại không biết bị trúng phải tà gì rồi.”

Hạ Thục Nhàn bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt phức tạp, khó hiểu:

“Cậu ta thích con? Là loại tình cảm nam nữ kia?”

Mặt Hạ Tử Câm có chút hồng:

“Anh ta nói như vậy, nhưng con lại cảm thấy anh ta rất đáng ghét, nghe Tịch Mạc Thiên nói, lúc nhỏ anh ta không có mẹ, lớn lên cùng chị của mình, trước kia là yêu chị, bây giờ là cố chấp, không thể nói lý.”

Hạ Tử Câm nói rất nhanh, đem tất cả uất ức cùng khổ sở trong bụng mấy ngày qua, giống như cây đậu bị cưa ngã, rào rào đổ ra, xong rồi, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, không chút để ý tới vẻ mặt của Hạ Thục Nhàn lúc này .
Nửa đêm, Hạ Tử Câm bị ngẹn nước tiểu tỉnh, một tháng gần đây, không biết bị sao, nửa đêm luôn muốn đi nhà vệ sinh, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngồi dậy phát hiện bên cạnh trống không, mẹ viện trưởng đâu rồi?

Cô dụi dụi mắt, xuống đất, đạp lên dép, vừa mở cửa phòng ngủ ra, liền nhìn thấy mẹ viện trưởng đang ngồi ở trên ghế sa lon, khom người, cầm phích nước nóng đổ ra chén trà, tay hơi run rẩy, hơn phân nửa bị vẩy ra ngoài. Bà để phích nước nóng xuống, lấy ra một bình thuốc nhỏ từ trong túi áo ngủ, lắc mấy viên, đưa vào miệng, bưng chén lên uống một ngụm nước. . . . . .

“Mẹ, người uống thuốc gì vậy?”

Hạ Thục Nhàn theo bản năng, muốn giấu bình thuốc đi, nhưng tay còn có chút run rẩy không nghe kịp sự điều khiển của lí trí. « Bang » một tiếng, chiếc bình rơi xuống, những viên thuốc màu trắng, nho nhỏ vãi đầy trên mặt đất, bà đưa tay muốn nhặt, tay lại vẫn đang không ngừng run rẩy, lượm mấy lần cũng không nhặt lên được.

Hạ Tử Câm xông tới, cầm bình thuốc lên, nương theo ánh đèn đọc tên nhãn hiệu, đều là chữ nước ngoài, nhưng ở trên cùng có một hàng chữ tiếng Trung cô có thể đọc được, a-xít clo-hy-đrít. Vì viết tiểu thuyết cô đã từng đi tìm tư liệu về phương diện này, thuốc này cô cũng không xa lạ, là thuốc giảm đau loại mạnh, thường dùng cho bệnh ung thư giai đoạn cuối.

“Bệnh ung thư” những từ này vừa chui vào trong đầu của Hạ Tử Câm, toàn thân cô lạnh ngắc, ba chữ này đại biểu cái gì, sợ rằng không ai không biết.

Hạ Tử Câm quay đầu chạy vào trong phòng, dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, cầm áo kho
ác của mẹ viện trưởng bước ra ngoài:

« Bây giờ chúng ta phải đi bệnh viện.”

Thanh âm kinh hoảng có chút run rẩy, Hạ Thục Nhàn đè cô ngồi xuống ghế sa lon, gắng sức khuyên nhủ:

“Hiện tại đã quá nửa đêm, chỗ này cũng không tiện gọi xe, Tử Câm, con đừng tự hù dọa mình, mẹ không có việc gì, thật sự không có việc gì.”

Hạ Tử Câm « oa »một tiếng khóc rống lên:

“Sao lại không có việc gì, người còn gạt con, thuốc này căn bản không phải dùng cho bệnh nhân bình thường, không có xe, đúng rồi, có xe.”

Hạ Tử Câm lấy di động ra , run rẩy nhấn số gọi cho Lão Lưu. Hạ Thục Nhàn biết rõ, đứa nhỏ Tử Câm này bình thường nhìn rất ngây thơ ôn hòa, nhưng khi đã cố chấp , ai cũng không ngăn được, bao gồm cả bà, mà thực tại bà cũng không có cách nào đi cản cô. Lúc Lão Lưu tới, Hạ Thục Nhàn đã ngất đi.

Khi Mạch Tử chạy tới bệnh viện, trời mới tờ mờ sáng, cô nhanh chóng chạy lên khu theo dõi bệnh nhân, vừa đẩy cửa ra, liền nhìn thấy Tử Câm ngây người ngồi bên giường cạnh cửa sổ, nhìn chằm chằm mẹ viện trưởng không chớp mắt. Phía ngoài, trên bầu trời vừa xuất hiện những tia nắng ban mai, xuyên qua lớp cửa thủy tinh chiếu lên khuôn mặt cô, tạo thành một vầng sáng nhàn nhạt, tựa như trong chớp mắt, cô đã biến thành một bức tượng sáp không có sinh mệnh.

Mạch Tử đi tới, nhẹ nhàng gọi một tiếng, :

“Tử Câm.”

Mắt Hạ Tử Câm khẽ động. Cô ngẩng đầu lên, nước mắt cố nén một đêm lúc này rốt cuộc không nhịn nổi nữa, ào ào rớt xuống:
“Mẹ viện trưởng ngã bệnh, bệnh rất nghiêm trọng, đã nghiêm trọng như vậy rồi, đến bây giờ, người vẫn không chịu nói cho chúng ta biết, nếu như hôm qua mình không về. . . . . . nói không chừng mẹ viện trưởng liền. . . . . .”

Mạch Tử ôm lấy cô, nghiêng đầu nhìn Hạ Thục Nhàn đang ngủ say trên giường bệnh, hô hấp vẫn đều đặn, mang theo cảm giác an tường ấm áp như trong quá khứ. Dịch truyền trong bình còn hơn phân nửa, Mạch Tử bèn nhờ bên dì bên cạnh giường nhìn giúp một chút, rồi kéo Hạ Tử Câm ra khỏi phòng theo dõi bệnh nhân.

Đứng ở trong hành lang, nhỏ giọng hỏi:

“Rốt cuộc là bệnh gì? Trong điện thoại cậu nói không rõ.”

Nước mắt Hạ Tử Câm lại rớt xuống:

“Ung thư gan, bác sĩ nói đã là giai đoạn cuối, bảo chúng ta chuẩn bị tư tưởng, nhiều nhất chỉ còn ba tháng, điều bây giờ có thể làm chính là cố gắng giảm bớt khổ sở cho người.”

Mạch Tử lặng đi hồi lâu, thì thào nói:

“Sao có thể, sao có thể như vậy chứ, mẹ viện trưởng vẫn đang rất khỏe mạnh, hơn nữa, trước đó cũng không có chút triệu chứng nào mà. . . . . .”

Hạ Tử Câm lau nước mắt:

“Đó là mẹ viện trưởng gạt chúng ta, bác sĩ nói, bệnh này của người đã không phải là chuyện ngày một, ngày hai rồi.”

“Cho nên mẹ viện trưởng mới bắt đầu xử lý những vấn đề của Cô nhi viện !?” Mạch Tử chợt hiểu ra.

“Mạch Tử, mình muốn chuyển mẹ viện trưởng đến bệnh viện Tịch thị, bên kia điều kiện tốt hơn, dễ dàng chăm sóc cho người. Vừa rồi mình đã gọi điện cho viện trưởng, bọn họ sẽ nhanh chóng đến đây nhận người.”

Lúc Tịch Mạc Thiên biết được tin tức, Hạ Thục Nhàn đã được đưa vào phòng VIP trong bệnh viện Tịch thị, là Sở viện trưởng trực tiếp gọi cho anh. Lúc này Tịch Mạc Thiên mới phát hiện ra chuyện có chút nghiêm trọng, cô vợ nhỏ của anh bây giờ không phải chỉ có chút kì lạ, mà là nghiêm túc muốn chiến tranh lạnh với anh, chuyện lớn như vậy, cũng không nói cho anh biết.

Tịch Mạc Thiên không tìm được Tử Câm ở phòng bệnh, Mạch Tử nói cô đi lấy nước, Tịch Mạc Thiên lại đến phòng vệ sinh, cũng chỉ là vô ích, tìm một vòng, cuối cùng đến cuối hành lang ở khu nghỉ dưỡng mới nhìn thấy cô.

Cạnh tay là một phích nước nóng lớn, cô ‘thất hồn lạc phách’ ngồi ở trên ghế, cúi đầu, tóc dài rũ xuống che kín khuôn mặt nhỏ. Không biết cô đang suy nghĩ gì, nhưng lại có một loại tuyệt vọng thật sâu toát ra từ trên người cô, Tử Câm như vậy, khiến lòng Tịch Mạc Thiên đau đớn.

Bóng râm che kín ánh sáng trước mắt, Tử Câm ngẩng đầu lên, Tịch Mạc Thiên đang ở trước mặt cô, ngũ quan mơ hồ ẩn trong bóng tối, anh đứng đó tựa như một ngọn núi cao lớn an toàn.

Hạ Tử Câm phát hiện mình rất không có tiền đồ, muốn lập tức nhào vào trong ngực anh, cái gì cũng không quan tâm nữa, nhưng cô vẫn cố cắn môi chịu đựng, không muốn không có cốt khí như vậy.
Tịch Mạc Thiên thở dài, ngồi xổm xuống, vươn tay ôm cô vào trong ngực:

“Anh phải làm gì với em bây giờ. . . . . .”

Chương 38

“Nếu đã yêu thì nên để cho đối phương biết….
.

.

Hạ Tử Câm cảm thấy, mình thật rất vô dụng, mặc dù trong lòng còn tồn cách ngại cùng nghi ngờ, nhưng không cách nào cự tuyệt được lồng ngực của Tịch Mạc Thiên, ngực của anh quá ấm áp, ấm áp đến mức cô không còn chút năng lực chống đỡ.

Bị anh ôm thật chặt vào ngực như vậy, mũi ngửi được hương vị đặc biệt trên người anh, sự kiên cường Hạ Tử Câm miễn cưỡng chống đỡ đến bây giờ, phút chốc sụp đổ.

Tử Câm nằm trong ngực anh, cánh tay vòng lên hông, đầu đặt ở vai anh, không nói gì, cứ ngây ngốc như vậy, Tịch Mạc Thiên cũng để tùy cô, thật lâu, mới nhẹ nhàng hỏi một câu:

“Ăn điểm tâm chưa?”

Ở trong lòng anh, Hạ Tử Câm khẽ lắc lắc đầu nhỏ, nhưng không nói chuyện. Tịch Mạc Thiên nhíu nhíu mày, một tay ôm cô, một tay lấy điện thoại ra gọi cho tiểu Dương.

Rất nhanh, Tiểu Dương liền mang bánh bao hấp cùng sữa đậu nành đi đến, đặt ở trên bàn nhỏ trong khu nghỉ dưỡng. Tịch Mạc Thiên ôm Hạ Tử Câm đặt lên ghế bên cạnh bàn, cầm một cái bánh để bên miệng cô:

“Ăn bánh bao trước đã, uhm?”

Mắt Hạ Tử Câm nhanh chóng liếc quanh một vòng, quả nhiên có vài người nhà bệnh nhân đang ngồi ở đó, cũng cười nhìn bọn họ. Mặt Hạ Tử Câm có chút đỏ, thò tay nhận lấy bánh bao, mới vừa ăn một miếng, liền có cảm giác trong dạ dày bốc lên nước chua, cô che miệng nôn mấy giây, trả bánh bao lại, lắc đầu một cái:

“Không được, em ăn không vô đồ nhiều dầu mỡ.”

Tịch Mạc Thiên nâng cằm cô lên, dịu dàng thương lượng:

“Em muốn ăn cái gì, bây giờ chúng ta đi ra ngoài ăn, được không?”

Hạ Tử Câm cắn cắn môi, lắc đầu một cái:

“Mẹ viện trưởng còn chưa tỉnh, chỉ mình Mạch Tử ở chỗ này, nếu có chuyện gì , sẽ không ai bên cạnh, em không thể đi. . . . . .”
Tử Câm vừa dứt lời, liền thấy Mạch Tử đang bước nhanh tới:

“Tử Câm, mẹ viện trưởng tỉnh, xem ra tinh thần còn rất tốt, người bảo mình kêu cậu qua đó.”

Hạ Tử Câm nhanh chóng đứng lên, không quan tâm đến Tịch Mạc Thiên, chạy vội vào phòng bệnh, Tịch Mạc Thiên bước theo sau cô. Vừa rồi, khi Tịch Mạc Thiên đến đây, đúng lúc Mạch Tử ra ngoài mua vài thứ, vì vậy không hề đi vào trong phòng bệnh, cũng không nhìn thấy Hạ Thục Nhàn , lúc này đi theo sau lưng Tử Câm, mới thấy rõ gương mặt của bà.

Tịch Mạc Thiên ngẩn người một chút, ánh mắt rơi thẳng vào người phụ nữ trên giường bệnh. Bà già hơn trong trí nhớ, cũng tiều tụy hơn rất nhiều, nhưng Tịch Mạc Thiên vẫn chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra, bà chính là mẹ của Phi Loan.

Khi còn bé anh đã gặp qua bà rất nhiều lần, nhưng tại sao bà lại thành viện trưởng Cô nhi viện Thánh Tâm, còn nuôi lớn Tử Câm. . . . . . Tịch Mạc Thiên khẽ nhíu mày, anh không muốn xâu chuỗi những vấn đề lại chung một chỗ, nhưng có vài chuyện cũng thật quá trùng hợp, Tử Câm có nét giống Phi Loan, Tử Câm bị bệnh tim bẩm sinh, còn có nhóm máu, Tử Câm cũng là người có nhóm máu A. . . . . .

“Mẹ, bệnh nghiêm trọng như vậy, sao người có thể gạt con cùng Mạch Tử, nếu như lúc sáng. . . . . .”

Tử Câm nói tới đây, cũng không thể thốt lên lời được nữa, nước mắt ào ào rơi xuống, Hạ Thục Nhàn khẽ nâng tay lên, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:

“Sao vẫn còn thích khóc như vậy, con người ai cũng đều phải trải qua sinh lão bệnh tử, sống thọ đến bao nhiêu, đều đã được ông trời sắp đặt sẵn, an bài ổn thỏa được cho Cô Nhi Viện, tâm sự của mẹ cũng xem như đã hoàn thành hơn phân nửa.”

Ngẩng đầu, ánh mắt bà khẽ quét qua người Tịch Mạc Thiên:

“Tử Câm, không phải con nên giới thiệu ông xã của mình một chút sao?”

Lúc này Hạ Tử Câm mới nhớ tới Tịch Mạc Thiên, xoay đầu nhìn anh một cái, hơi ngượng ngùng mở miệng:

“Anh ấy là Tịch Mạc Thiên. . . . . . Tịch Mạc Thiên, đây là mẹ của em.”

Mâu quang Tịch Mạc Thiên hơi lóe lên, cung kính gọi một tiếng ” mẹ” theo Tử Câm, tiếng “mẹ” này, bất luận thế nào, người phụ nữ trước mắt kia luôn đủ tư cách để nhận.

Sau khi Mạch Tử xử lý vài chuyện ở Cô nhi viện xong liền đi làm, phía bệnh viện có hộ lý chuyên nghiệp phụ trách, nên cũng không cần Tử Câm phải ở chỗ này hai bốn trên hai bốn chăm sóc. Thật ra Hạ Thục Nhàn muốn xuất viện về nhà, dù sao bà cũng biết rõ bệnh của mình, ở nơi nào cũng chỉ là còn lại một chút thời gian ngắn ngủi mà thôi, nhưng Mạch Tử cùng Tử Câm kiên quyết không đồng ý.

Trong lòng Hạ Thục Nhàn hiểu, nếu đã gặp được Tịch Mạc Thiên, thì những ân oán sâu thẳm trong bao nhiêu năm nay cũng nên chấm dứt, nhưng còn Tử Câm? Bà rất lo lắng cho Tử Câm. Tử Câm yếu ớt, nhạy cảm lại hết sức cố chấp, có một số việc bà sợ cô không nghĩ thông, hoặc dù có nghĩ thông rồi, ngay từ đầu khẳng định cũng không tiếp thụ nổi.

Tử Câm một đêm không ngủ, cũng không ăn được bao nhiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, phờ phạc khó coi, bị mẹ viện trưởng cường ngạnh ra lệnh cưỡng chế bắt nghỉ ngơi, mới bị Tịch Mạc Thiên mang về nhà.

Vào nhà, cô liền đâm đầu lên giường, Tịch Mạc Thiên pha một ly sữa ấm, cho thêm một muỗng mật ong vào, bưng đến, nâng người cô dậy, đưa tới bên miệng cô:

“Uống sữa đi rồi hãy ngủ tiếp, ngoan.”
Tử Câm mở đôi mắt mơ màng ra, trước tiên nếm thử một miếng, không cảm thấy buồn nôn, mới nhanh chóng uống vào, uống xong đẩy Tịch Mạc Thiên ra, xoay người một cái, nằm lỳ ở trên giường, đi ngủ.

Tịch Mạc Thiên để cái ly lại lên tủ đầu giường, giúp Tử Câm duỗi thẳng người, lấy nước ấp lau mặt, lau tay chân, cởi quần áo, đổi lại cho cô một bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái, đắp kín chăn, ngồi ở bên giường nhìn cô. Chắc hẳn cô đã rất mệt mỏi, bị dày vò như thế, mắt cũng mở không ra nổi, đang nhắm chặt, dưới hàng mi là vệt tím thâm quầng, sự mệt mỏi tràn khắp khuôn mặt nhỏ nhắn.

Tịch Mạc Thiên khẽ thở dài, giúp cô vuốt lại những sợi tóc tán loạn trên
gò má, sau đó đứng lên, bước ra ngoài, rời khỏi biệt thự, ngồi vào xe:

“Đến bệnh viện”

Tinh thần Hạ Thục Nhàn đang rất tốt, ngồi yên tường trên giường bệnh, thấy Tịch Mạc Thiên đi tới, cười cười:

“Ta biết con sẽ đến mà, ngồi đi!”

Nói xong, ánh mắt bà phức tạp quan sát anh hồi lâu. Đối với Tịch Mạc Thiên, Hạ Thục Nhàn cũng không xa lạ, Tịch gia và Vinh gia không giống nhau, Vinh gia là sản nghiệp do Vinh Hồng Thịnh tay trắng dựng nên, nhưng Tịch gia đã là doanh nghiệp mấy đời, tới tay cha của Mạc Thiên lại càng thêm hưng thịnh. Năm đó ông cùng Vinh Hồng Thịnh mới lập nghiệp không ngừng tranh đấu, đấu tới đấu đi, từ địch thành bạn, hai nhà liền quen biết.

Nơi ở cũng gần nhau, vì vậy, Hạ Thục Nhàn cùng mẹ của Tịch Mạc Thiên cũng quen thuộc, Phi Loan và Tịch Mạc Thiên có thể miễn cưỡng được coi là thanh mai trúc mã. Tịch Mạc Thiên là một đứa bé trưởng thành hơi sớm, ắt hẳn cũng liên quan đến việc thân thể của mẹ anh không tốt, Mạc Thiên trong trí nhớ là một cậu bé rất hiểu chuyện, rất ưu tú, nhưng hơi trầm mặc, từ nhỏ Phi Loan đã thích đi theo sau anh.

Trước khi mẹ của Tịch Mạc Thiên mất, còn từng nói đùa với Hạ Thục Nhàn , muốn đính ước cho hai đứa trẻ, cũng không quan tâm đến bệnh tim bẩm sinh của Phi Loan. Sau này, Hạ Thục Nhàn nghe được tin Phi Loan gả cho Tịch Mạc Thiên, đã vui mừng thật lâu. Lúc đầu không mang Phi Loan đi, thật sự là vạn bất đắc dĩ, Phi Loan yếu ớt sao chịu nổi cuộc sống trôi nổi, lận đận, mà khi đó Hạ Thục Nhàn cũng không biết mình nên đi đâu, trong đầu bà chỉ có duy nhất một ý niệm, phải rời khỏi Vinh gia, rời khỏi Vinh Hồng Thịnh.

Lúc đầu, mỗi khi nhớ tới Phi Loan, bà đều cảm thấy đau lòng không dứt, không biết bao nhiêu lần, bà muốn trở về thăm cô, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn. Nếu trở về mà bị Vinh Hồng Thịnh phát hiện, bà sẽ không đi được nữa, Vinh Hồng Thịnh là một người đàn ông không phân rõ phải trái, từ không đến có, từ nghèo đến phú, thủ đoạn cùng năng lực của ông, Hạ Thục Nhàn hiểu rõ, vì vậy bà không muốn mạo hiểm, huống chi khi đó bà mới phát hiện, mình mang thai Tử Câm. . . . . .

Ngày Phi Loan kết hôn kia, bà vui mừng núp ở trong phòng, một mình uống hết nửa bình rượu, lúc biết Phi Loan chết, bà chạy ra sau núi, tìm một chỗ yên tĩnh trong sơn động, khóc suốt cả một ngày.

Nhưng vận mệnh có lúc cứ luôn kì lạ như vậy, trốn tới chuyển đi, những chuyện, những người đã tách ra từ lúc đầu lại ở chung một chỗ. Thời điềm khi biết Tử Câm và Tịch Mạc Thiên “cưới chui”, Hạ Thục Nhàn thật sợ hết hồn, sau kinh sợ là lo lắng, lo lắng Tử Câm sẽ đi vào con đường cũ của mình, lo lắng Vinh Hồng Thịnh sẽ tìm được bà, lo lắng thân thế của Tử Câm bị vạch trần.

Nhưng sau khi Hạ Thục Nhàn phát hiện mình bị ung thư gan, bà đột nhiên cảm thấy, những ân oán quá khứ kia cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là Tử Câm, bà hi vọng Tử Câm có thể sống hạnh phúc, đây là nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời của bà, quan trọng hơn hết thảy mọi chuyện.

Tịch Mạc Thiên ngồi xuống, cũng không quanh co, trực tiếp hỏi:

“Con muốn biết, Tử Câm có phải là em gái của Phi Loan không?”

Hạ Thục Nhàn khẽ gật đầu, ánh mắt trách cứ, sắc bén của Tịch Mạc Thiên nhìn thẳng vào bà:

“Tại sao? Nếu như Tử Câm là con gái của người, tại sao suốt 26 năm, lại để cho cô ấy nghĩ rằng mình là một cô nhi bị cha mẹ vứt bỏ, ngài không cảm thấy, như vậy quá không công bằng với cô ấy sao?”
Hạ Thục Nhàn hơi sững người, một Tịch Mạc Thiên có biểu hiện tức giận rõ ràng như vậy, mặc dù lúc còn rất nhỏ, cũng chưa từng có qua. Hạ Thục Nhàn chợt vui mừng cười, Tử Câm luôn không thể xác định, Tịch Mạc Thiên có yêu cô không, loại cảm giác lo được lo mất này thật ngốc nghếch. Người đàn ông trước mặt đây đã bày rõ lòng mình như thế rồi, chắc cũng chỉ có mình Tử Câm mơ hồ nhà bà là nhìn không ra thôi.

Ánh mắt Hạ Thục Nhàn hiền lành nhìn anh, không trả lời, mà hỏi ngược lại:

“Nếu đã yêu Tử Câm như vậy, tại sao không nói cho con bé biết, con nên hiểu, Tử Câm là một nha đầu ngốc mơ hồ.”

Tịch Mạc Thiên sững người một giây, tiếp đó trên mặt hiện lên chút đỏ sậm khả nghi.

“Nếu đã yêu thì nên để cho đối phương biết, đó cũng là phương pháp tốt nhất để tránh khỏi những hiểu lầm không cần thiết.”

Hạ Thục Nhàn cũng không có nói thêm gì nữa, mà trở lại đề tài vừa rồi:

“Khi ta phát hiện mình mang thai Tử Câm, thì đang làm nữ giúp việc cho một nhà gần đó, nói thật, tình cảnh lúc ấy rất khó khăn, ta đã từng nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé trong bụng, nhưng cuối cùng vẫn không làm được. Ta giấu chuyện mình đã kết hôn, tìm một phòng khám tư vắng vẻ sinh ra Tử Câm, điều kiện ở nơi đó có hạn, nên không phát hiện được tim của Tử Câm có vấn đề. Lúc ấy ta rất vui mừng, giao Tử Câm cho một đôi vợ chồng lớn tuổi, mỗi tháng đưa qua một ít tiền cho họ, mãi đến sau này, ta tiếp nhận Cô nhi viện rồi, mới đón Tử Câm về. Khi đó con bé đã năm tuổi rồi, nhìn ánh mắt đen láy trong sáng kia, ta phát hiện, mình không có cách nào nói cho Tử Câm biết sự thật ta là mẹ của con bé, luôn nghĩ rằng, đợi Tử Câm lớn hơn một chút, hãy nói cho con bé, cứ lần lữa như vậy, kéo dài đến bây giờ, ta đã không biết nên nói thế nào với con bé nữa. . . . . .”

Tịch Mạc Thiên đứng lên:

“Nếu như có thể, con hi vọng tạm thời duy trì như hiện tại, nếu Tử Câm biết được sự thật, con sợ thân thể của cô ấy không chịu nổi những chuyện này, cô ấy đang mang thai. . . . . .”

Chương 39

nhưng vào lúc này lại như đang dỗ một đứa trẻ nhỏ mà dỗ cô….
.

.

Lúc Hạ Tử Câm tỉnh lại, sắc trời đã tối hẳn, nhưng không biết mấy giờ, ngoài cửa sổ, đường xá đã lên đèn, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Tịch Mạc Thiên, anh ngồi ở trên mặt thảm cạnh bên giường, để chiếc bàn con cô thường dùng trước người, đặt laptop lên đó, con chuột trong tay lúc dừng lúc chạy, những websites thay phiên nhau đổi, khiến cho lam quang trên màn hình máy vi tính không ngừng lóe lên, chiếu vào mặt anh, khiến cho người ta có cảm giác hơi lạnh lùng.

Hạ Tử Câm khẽ nhúc nhích, vẫn cảm thấy có chút khó chịu, nhất là dạ dày, không kìm được vị chua dâng trào, cô che miệng nôn ra tiếng, Tịch Mạc Thiên liền ngồi lên giường, đỡ cô dậy dựa vào người anh, bàn tay nhẹ nhàng chậm rãi vỗ vỗ sau lưng, đợi trận buồn nôn này của cô qua rồi, mới giúp cô vuốt lại vài sợi tóc rối lúc ngủ:

“Thoải mái chút nào chưa? Em muốn ăn gì không?”

Thanh âm dịu dàng, chậm rãi, Hạ Tử Câm ngẩng đầu nhìn anh, người đàn ông này cô không hiểu được, cũng nghĩ không ra, anh có thể lạnh nhạt bỏ rơi cô, lạnh nhạt đến gần một tháng không thấy bóng người, nhưng vào lúc này lại như đang dỗ một đứa trẻ nhỏ mà dỗ cô.

Trong lòng Hạ Tử Câm thực không nghĩ ra, có chút cáu kỉnh, đẩy tay anh, bước xuống đất chạy đến phòng vệ sinh, giải quyết số nước dư trong bụng, xả đầy nước nóng vào bồn rửa tay, rồi đâm đầu vào, thật lâu sau mới ngẩng lên, vuốt mặt. Trong gương là một người phụ nữ có chút tiều tụy, hai mắt sưng vù, sắc mặt hơi vàng vọt, tóc rối tung, mặc bộ áo ngủ rộng thùng thình, thoạt nhìn giống như một thiếu phụ luống tuổi.

Hạ Tử Câm vừa lau mặt của mình xong, liền cảm thấy một trận buồn nôn xông tới, vội vàng ôm bồn cầu nôn mấy cái, nhổ ra không biết là dịch dạ dày, hay gì khác?
Cửa phòng vệ sinh được mở ra từ bên ngoài, Tịch Mạc Thiên bước vào, Hạ Tử Câm ngẩng đầu nhìn anh:

“Không phải đã em đã mắc bệnh gì chứ?”

Tịch Mạc Thiên nhíu nhíu mày:

“Em nghĩ xem, mình đã bao lâu rồi chưa ăn gì? Vậy nên dạ dày không thoải mái là rất bình thường, ăn cơm xong sẽ tốt hơn, giờ nói cho anh biết, em muốn ăn cái gì, hả?”

Hạ Tử Câm che bụng, cảm thấy bên trong trống rỗng không thoải mái, hồi lâu mới mở miệng:

“Muốn ăn Khoai tây ti chua cay.”

Nói xong, có chút mong chờ nhìn Tịch Mạc Thiên. Tịch Mạc Thiên khom lưng bế cô đến bồn rửa tay trước mặt, cầm bàn chãi đánh răng trét kem lên, rồi nhét vào tay cô:

“Em đánh răng trước đi đã, anh xuống lầu làm cho em, ngoài khoai tây ti còn muốn ăn cái gì?”

Hạ Tử Câm chớp chớp mắt:

“Còn muốn ăn nộm dưa chuột, không cho tỏi, để Mù-Tạc thôi….”

Khóe miệng Tịch Mạc Thiên hơi nhếch lên, búng nhẹ lên trán cô một cái:

“Em thật dễ nuôi.”

Anh đi ra ngoài rồi, Hạ Tử Câm mới nhét bàn chãi đánh răng vào trong miệng chà mấy cái, chợt ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trong gương :

“Sao mày lại mau quên vậy chứ, anh ấy hơi tốt với mày một chút, mày liền mất phương hướng, mày đã quên rồi à, bên cạnh anh ấy còn có một hỗn huyết mỹ nữ không minh bạch đó.”

Trong lòng chợt có một thanh âm khác phản bác:

“Hỗn huyết mỹ nữ kia không chừng là nói hưu nói vượn cố ý vu khống, hãm hại anh ấy, giống như Hàn Phong gì đó vậy. . . . . .”

Hạ Tử Câm cảm thấy đầu mình ngày càng rối rắm, nhả bọt kem trong miệng ra, súc sạch bằng nước, rồi thay một cái áo choàng tắm khác, bước xuống lầu.

Ngồi ở trên bàn ăn, nhìn hai món ăn một nóng một lạnh trước mặt, không khỏi nuốt nước miếng một cái. Tịch Mạc Thiên bới thêm một chén cơm nữa đặt ở cạnh tay cô. Hạ Tử Câm cầm đũa lên, gắp một miếng khoai tây ti trước, ừ, chua ngọt vừa phải, so với Vinh Phi Lân làm mà nói, chợt nhớ tới Vinh Phi Lân, lại không khỏi nhớ tới chiếc USB bị cô vứt bỏ, trong đó rốt cuộc chứa cái gì?
Hạ Tử Câm lắc đầu một cái, ăn hết mấy món trên bàn vào trong bụng, buông chén đũa xuống, mới nhớ tới hình như Tịch Mạc Thiên còn chưa ăn:

“Cái đó, anh ăn gì chưa?”

Tịch Mạc Thiên nhíu mày cười:

“Anh đã rồi, hiện tại đã sắp tám giờ.”

Nói xong, dắt tay cô ra khỏi nhà ăn, cầm tấm thảm bao cô lại ôm lên, đi đến chiếc xích đu nhỏ trên ban công ngồi xuống, bế cô ở trước ngực:

“Bây giờ, có phải nên nói cho anh biết, rốt cuộc em đang giận dỗi gì không?”

Tịch Mạc Thiên hỏi thẳng như vậy, khiến Hạ Tử Câm đột nhiên phát hiện, thật ra chính cô cũng không biết mình đang giận dỗi cái gì, những chuyện khó chịu trong lòng kia, không có cách nào nói với anh. Chẳng lẽ nói là bởi vì hơn một tháng nay anh rất ít về nhà, công việc quá bận rộn, nhưng như vậy có vẻ cô quá không hiểu chuyện, hay là nói cho dù anh có về nhà, cũng không chạm cô, có phải do bên ngoài có người phụ nữ khác chờ a
nh không. . . . . .

Hạ Tử Câm không phải loại phụ nữ có thể thẳng thắn đên mức ấy, nếu như cô là một người như vậy, đã sớm không có những suy nghĩ rối loạn như bây giờ rồi.

Vì vậy khi Tịch Mạc Thiên hỏi như thế, cô cũng chỉ có thể cúi cái đầu nhỏ, một chữ cũng không nói ra được. Tịch Mạc Thiên thở dài, nâng cằm của cô lên, nhìn kỹ cô một lúc lâu, bắt đầu đoán:

“Là bởi vì gần đây anh quá bận rộn sao?”

Hạ Tử Câm cắn môi, còn chưa mở miệng, nhưng với vẻ mặt này, Tịch Mạc Thiên biết mình đã đoán đúng, không khỏi lắc đầu một cái:

“Chính vì anh quá bận rộn, không có thời gian ở cùng em, cho nên mới giận dỗi, một mình chạy về cô nhi viện?”

Hạ Tử Câm cảm thấy, những lời này nói ra từ trong miệng Tịch Mạc Thiên, sao giống như cô đang cố tình gây sự vậy. Tịch Mạc Thiên vừa muốn giải thích mấy câu, điện thoại di động đột nhiên vang lên, anh vừa ôm cô, vừa nhận máy, trong điện thoại truyền đến thanh âm rõ ràng của hỗn huyêt mỹ nữ:

“Riza, anh mau tới đây, sau bữa xã giao tối nay, hợp đồng kia sẽ không còn vấn đề gì nữa, mau tới đây, chúng tôi đang ở trong hội quán phía Đông, anh họ của em đang tìm anh đấy. . . . . .”

Tịch Mạc Thiên nhìn Tử Câm trong lòng một chút, khẽ gật đầu:

“Ừ, chờ tôi nửa tiếng. . . . . .”

Để điện thoại di động xuống, cúi đầu hôn lên trán Tử Câm:

“Anh đi ra ngoài một lát, chắc sẽ về trễ, em cứ ngủ trước đi!”
Tịch Mạc Thiên ôm cô vào nhà, đặt lên giường, đắp kín chăn, rồi mới đứng lên bước ra ngoài, vừa đến cửa, thanh âm của Tử Câm liền nhẹ nhàng vang lên:

“Người phụ nữ trong điện thoại là ai vậy?”

Tịch Mạc Thiên sửng sốt quay đầu lại, hơi chần chờ khẽ chớp mắt. Tịch Mạc Thiên biết rõ, cô vợ nhỏ của anh không phải là một người phụ nữ quá rộng lượng, tâm nhãn của cô không lớn, lại thích ăn dấm, chỉ là những thứ này ở trong mắt Tịch Mạc Thiên, đều chỉ là một phần nhỏ trong tính cách của cô, có lúc rất đáng hận, có thời điểm cũng thật đáng yêu. Nhưng có một số việc, Tịch Mạc Thiên còn chưa hi vọng cô biết, hơn nữa, những thứ kia đều đã là chuyện của nhiều năm trước rồi, hiện tại anh không có chút mập mờ nào với Jennifer, cần gì lôi chuyện cũ ra lần nữa.

Tịch Mạc Thiên quay lại bên giường, hơi cúi người, hôn một cái lên gương mặt của cô, tránh nặng tìm nhẹ giải thích:

“Cô ấy là bạn học ở Havard của anh, rất có năng lực, anh muốn kéo cô ấy vào Tịch thị làm chức Phó tổng, em đừng nghĩ lung tung nữa, nhắm mắt lại ngủ đi, ngày mai anh và em đến bệnh viện thăm mẹ.”

Hạ Tử Câm nghe lời nhắm mắt lại, cửa vừa đóng, mắt của cô liền mở ra, nghe tiếng bước chân Tịch Mạc Thiên đi xuống lầu, thanh âm cửa chính đóng lại, chờ tiếng xe từ từ biến mất, cô ngồi dậy, xuống đất, mặc quần áo, cầm túi xách lên, mở cửa đi ra ngoài.

Mới vừa bước ra khỏi cổng, phía bên cạnh liền vang lên hai tiếng còi xe chói tai, dọa cô giật mình. Ở khúc ngoặc bên kia, có một chiếc BMW màu đen đang đậu, thân ẩn trong bóng tối, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thấy, đèn lớn chợt sáng lên, Tử Câm giơ tay che kín mắt theo bản năng, nửa ngày mới nhìn rõ, người đang ngồi trong xe là Vinh Phi Lân.

Hạ Tử Câm vừa thấy rõ là anh, lập tức quay đầu lại, giống như không quen biết, bước ra khỏi chung cư. Vinh Phi Lân liền nhanh chóng khởi động xe đi theo sau, nhìn thấy cô đứng ở cửa đang chờ taxi, vẫy mấy chiếc đều bị người khác đoạt trước, Vinh Phi Lân liền mở cửa bước xuống, đi tới nắm lấy tay cô:

“Em đi đâu vậy? Tôi tiễn em, giống như em vậy, cả đời cũng không đón được xe.”

Hạ Tử Câm hất anh ra:

“Vinh Phi Lân, anh có biết phiền không vậy?”

Vinh Phi Lân hiển nhiên cũng không tức giận, bất chấp tất cả, kéo cô nhét vào trong xe, ngồi xuống ghế lái, đóng cửa lại. Hạ Tử Câm đẩy nửa ngày, cửa xe cũng mở không ra, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Vinh Phi Lân:

“Anh biến thái à! Sao cứ đi theo tôi vậy?”

Ánh mắt của Vinh Phi Lân rơi vào túi xách trong tay cô, hỏi một đằng, trả lời một nẻo:

“Em đi đâu vậy?”

Rồi lại đột nhiên chau chau mày, có mấy phần giễu cợt nói:

“Tôi biết rồi, em là muốn đi bắt kẻ thông dâm?!”

“Cái gì, cái gì bắt kẻ thông dâm. . . . . .”
Hạ Tử Câm hơi lắp bắp phản bác:

“Anh nói bậy bạ gì đó, mở cửa, tôi muốn xuống xe?”

Vinh Phi Lân cười:

“Tôi đưa em đến đó.”

Nhìn chăm chú cô hai giây rồi gật đầu một cái:

“Em không phải nói với tôi, tin tưởng Tịch Mạc Thiên là một chính nhân quân tử, tin tưởng anh ta là Liễu Hạ Huệ sao? Tử Câm, tôi không thể không nói, em so với tôi nghĩ còn ngây thơ hơn, vậy hành động bây giờ của em là gì đây? Chân trước Tịch Mạc Thiên vừa rời đi, chân sau em liền chạy ra ngoài, nói thật với em, USB tôi đưa cho em không có gì cả, nhưng sau hôm nay mọi việc sẽ không giống quá khứ nữa, em biết người phụ nữ kia là ai không? Đó là bạn gái kết giao gần một năm của Tịch Mạc Thiên lúc còn ở Mĩ, sau này bệnh tình của Tịch lão gia trở nên nguy kịch, anh ta mới quay về, tiếp nhận gia nghiệp, đoạn tình này cũng vì đó mà tan, sau nhiều năm như vậy, tình nhân cũ đột nhiên gặp lại, sẽ xảy ra chuyện gì? Hình như cũng hợp tình hợp lý, không phải sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tử Câm trắng bệch, nhưng vẫn mạnh miệng như cũ:

“Vinh Phi Lân, anh có biết không, thủ đoạn phá hư của anh rất ngây thơ, ngây thơ đến mức cho dù là một người ngu đần như tôi, liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấu.”

Hạ Tử Câm khẽ thở dài, thanh âm chậm lại:

“Phi Lân, nếu như anh nguyện ý, chúng ta có thể khôi phục lại tình trạng bạn bè như trước kia, không tốt sao?”

“Bạn bè?”

Ánh mắt của Phi Lân có chút điên cuồng , một phát bắt được cánh tay của Hạ Tử Câm:

“Tôi không muốn làm bạn bè gì hết, tôi yêu em, Tử Câm, tôi cũng không biết sao mình lại yêu em đến vậy, chỉ là, tôi phát hiện hơi trễ, nhưng em có thể nhìn lại tôi, cho tôi một cơ hội để yêu em được không? Tử Câm, Tịch Mạc Thiên thật không thích hợp với em, anh ta rất bận, sự nghiệp của anh ta rất lớn, không giống tôi, tôi có thể bỏ hết tất cả, ngày ngày ở cạnh em, sẽ không để cho em cảm thấy một phút giây tịch mịch nào, chúng ta có thể đi chơi khắp nơi, chơi mệt rồi, thì tìm một nơi sơn thanh thủy tú nghỉ ngơi, Đại Lý, tôi nhớ được hình như em thích Đại Lý không phải sao? Chúng ta đến đó, mua một căn nhà cạnh bờ sông. . . . . .”

Tử Câm không khỏi cả kinh nhảy dựng lên, tránh thoát khỏi sự kiềm chế của Vinh Phi Lân, cắt đứt lời anh đang nói:

“Vinh Phi Lân anh đang nói nhảm cái gì vậy? Tôi căn bản không yêu anh, người tôi yêu là Tịch Mạc Thiên.”

“Em yêu anh ra?”

Ánh mắt của Vinh Phi Lân lóe lên một cái, gật đầu nói:

“Tốt, em thương anh ta, tôi liền dẫn em đi tìm anh ta, hi vọng em không phải phải hối hận” Vinh Phi Lân đạp ga, xe quẹo một đường cua đẹp mắt trên đường, nhanh chóng bay đi. . . . . .

Chương 40

thế giới của cô liền hoàn toàn sụp đổ: tình yêu,tình thân…
.

.

Tịch Mạc Thiên vừa đẩy cửa phòng VIP ra, liền không nhịn được nhíu nhíu mày, cả không gian to như vậy, không có ai khác ngoài Jennifer.

Tịch Mạc Thiên đưa mắt nhìn về phía Jennifer. Từ trước đến giờ, cách ăn mặc của Jennifer luôn rất diêm dúa, lớn mật. Hôm nay, trên người cô ta là một kiện y phục bằng voan mỏng màu đen có thể nhìn thấu, phía trên được bao phủ bởi lớp hoa văn cùng màu phức tạp, vóc dáng hoàn mỹ phơi bày trước mặt Tịch Mạc Thiên, đôi gò bông trắng như tuyết cao vút nhấp nhô theo hơi thở, eo thon nhỏ, cùng với dưới thân….

Jennifer thoải mái để cho anh nhìn, dường như còn sợ Tịch Mạc Thiên không thấy rõ, cô ta đứng dậy khỏi ghế sopha bước tới trước mặt anh. Ngón tay nhỏ nhắn, xinh đẹp nhấc lên một độ cong vừa phải, nhẹ nhàng khoác lên trên bả vai anh, bày ra một nụ cười quyến rũ.

” Thế nào? Đã nhiều năm như vậy, dáng người của em còn nhìn được chứ! Riza , em vẫn nhớ bộ dạng khoái hoạt của anh khi ở trên giường lúc trước. Chúng ta ở đây ôn lại một vài chuyện cũ, sẽ không có ai quấy rầy đâu,”

Cô ta khẽ xoay người, sau lưng là một mảnh trần trụi, kéo dài đến tận bắp đùi, mơ hồ có thể thấy được khe rãnh mê người phía dưới, đai an toàn đã được cởi ra, phơi bày hơn nửa cơ thể trong không khí.

Trên trần nhà là ngọn đèn mờ ảo, lớp ánh sáng nhẹ phủ lên người cô ta, có một loại gợi cảm mê người, mông lung như một nữ thần. Tịch Mạc Thiên không cử động, thậm chí biểu tình trên khuôn mặt anh vẫn chưa có chút biến hóa nào, chì nhìn chằm chằm vào cô ta:

“Jennifer, tôi không biết cô làm vậy với mục đích gì, đàn ông cô chưa bao giờ thiếu, nô lệ dưới váy cô, từ mười mấy năm trước đã không phải chỉ là vài người, chuyện của chúng ta sớm trôi vào dĩ vãng rồi, hơn nữa, tôi đã kết hôn.”

” Kết hôn???”

Jennifer nhếch khóe miệng, khinh thường cười lên hai tiếng:

“Chỉ dựa vào vị phu nhân tựa như một tiểu nha đầu chưa phát dục kia của anh sao, em không nghĩ rằng cô ta có thể thỏa mãn được anh. Năng lực của anh, em rất rõ, còn chuyện kết hôn của anh, em không quan tâm, chúng ta cứ bí mật lui tới, phu nhân của anh sao biết được?”

” Cô đã gặp qua vợ của tôi sao?”

Tịch Mạc Thiên bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của cô ta, hết sức khẳng định hỏi ngược lại:
” Cô và vợ tôi đã nói những gì? Cô đã lừa gạt vợ tôi những gì, hay là tôi phải hỏi, mục đích của cô là gì, hả?

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên sắc lạnh, thanh âm trầm thấp, căng thẳng, cả người bỗng nhiên tràn ngập lệ khí bức người. Jennifer không tự chủ lùi về phía sau một bước, cười khẽ, lại lần nữa nhấc chân về phía trước, vươn cánh tay trần ôm cổ Tịch Mạc Thiên, môi dán vào sau tai anh….

Hạ Tử Câm nhắm mắt lại, xoay người chạy ra khỏi phòng điều khiển trung tâm, cũng không quay đầu, tựa như đang chạy trốn, chui nhanh vào thang máy, xuống lầu, xuyên qua đại sảnh xa hoa, ra ngoài, mới vừa chạy đến ven đường, liền bị Vinh Phi Lân bắt được:

“Tử Câm, em hãy nghe anh nói. . . . . .”

Hạ Tử Câm chợt đứng lại, xoay người, Vinh Phi Lân hơi giật mình nhìn cô. Lúc này Tử Câm có chút dọa người, đôi mắt của cô đỏ hồng, Vinh Phi Lân có thể nhìn rõ được lớp sương mù đang phủ lên trong đó, cô lại cố sức kiềm nén không cho nó rơi xuống. Bộ dạng hiện giờ của Tử Câm, khiến anh đau xót, anh mu
ốn ôm chặt cô vào ngực, an ủi ,che chở. Nhưng cô bây giờ, từ trên xuống dưới, mỗi một cọng lông tơ cũng đều đang viết rõ hai chữ ‘cự tuyệt’, cô cự tuyệt anh tới gần cô.

“Vinh Phi Lân, chúc mừng anh , anh rốt cuộc đã thành công rồi, thật cảm ơn anh, phải khiến anh phí hết tâm tư để tôi nhìn rõ sự thật, tốt lắm, mục đích của anh đã đạt được rồi, có thể lăn. Lăn càng xa càng tốt, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, Vinh Phi Lân, anh là người tôi ghét nhất trên thế giới này.”

Đúng lúc, một chiếc taxi dừng lại, Hạ Tử Câm đẩy Vinh Phi Lân ra, chui vào xe, sắc mặt Vinh Phi Lân tái xanh, không chút suy nghĩ, nhảy lên một chiếc taxi khác, đuổi theo . Hạ Tử Câm cảm thấy trong lòng như đang bị hàng ngàn khối đá đè ép đến đau đớn, cô che ngực, cơn đau này như cảm giác khi bị kim châm, âm ỉ…….

Tử Câm nắm vạt áo, cố gắng hít sâu hai cái, cảm giác đau đớn mới từ từ dịu xuống:

” Bác tài, xin cho cháu tới bệnh viện Tịch thị”

Hạ Tử Câm xuống taxi, bước vào thang máy, nhấn nút lên phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất, ra khỏi thang máy, vừa quẹo vào hàng lang, liền nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc trước mặt, Hạ Tử Câm dừng bước, sao Vinh Hồng Thịnh lại xuất hiện ở đây? Đến khi thấy ông bước vào phòng bệnh của mẹ viện trưởng, Hạ Tử Câm lại càng ngạc nhiên hơn.

Cô hơi chần chờ vài giây, nhưng vẫn quyết định đi tới, mới bước đến trước phòng bệnh, hộ lý liền mở cửa đi ra.

“Tịch phu nhân, trễ như vậy rồi mà cô vẫn tới à, Hạ nữ sĩ đang có khách. . . . . .”

Hạ Tử Câm lộ ra một nụ cười miễn cưỡng:

“Tôi biết rồi, cô đi đi, tối hôm nay tôi sẽ ở lại chăm sóc cho mẹ viện trưởng.”

Hộ lý hơi do dự một chút:

“Vậy tôi ra ngoài trước, có chuyện gì cô cứ rung chuông gọi tôi.”

Hạ Tử Câm gật đầu một cái, đợi hộ lý đi, cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra bước vào. Vinh Hồng Thịnh đang ở trong phòng bệnh, sự nghi ngờ trong lòng Hạ Tử Câm đã đạt đến cực hạn, loại nghi ngờ này thậm chí chiến thắng cả cú chấn động mà Tịch Mạc Thiên và người phụ nữ kia vừa gây ra cho cô.

Theo bản năng, Hạ Tử Câm dán tai lên cửa nghe động tĩnh bên trong.
Vinh Hồng Thịnh đã từng vô số lần nghĩ đến tình cảnh mà ông và vợ mình gặp mặt, nhưng trong số đó, chưa bao giờ, giống như bây giờ.

Hạ Thục Nhàn hiển nhiên cũng không bất ngờ, bà khẽ nở nụ cười:

“Anh đã đến rồi. . . . . .”

Tựa như hai mươi mấy năm trước, mỗi khi ông về nhà, bà đều sẽ dùng nụ cười chào đón như vậy. Thục Nhàn là một người phụ nữ hiền hậu, khi đó Vinh Hồng Thịnh vô cùng bận rộn, hầu như, mỗi đêm đều xã giao rất muộn, cả đêm không về cũng là chuyện bình thường . Nhưng cho dù ông có về khuya hơn đi nữa, thức ăn trong bình giữ nhiệt vẫn luôn “ấm”, là được chuẩn bị cho ông để lót dạ, nếu như cả đêm không về, bà sẽ tự làm điểm tâm, để tài xế trong nhà đưa đến công ty.

Bà thích đan quần áo. Hầu như , mỗi lần Vinh Hồng Thịnh về nhà đều sẽ thấy bà ngồi dưới ánh đèn chăm chỉ đan. Trước kia, khi còn nghèo nàn bà như vậy, sau này đã giàu lên bà vẫn làm như vậy . Nhiều lần ông cảm thấy bà đang làm điều thừa, có tiền, quần áo bằng len nào mà không mua được, đủ loại nhãn hiệu, kiểu dáng , thậm chí còn có thể đăt hàng, cần gì tự mình phí tâm sức như vậy.

Vinh Hồng Thịnh đã khuyên bà rất nhiều lần, nhưng bà chỉ cười mà nói quần áo tự đan sẽ ấm áp hơn . Sau khi Hạ Thục Nhàn bỏ đi, Vinh Hồng Thịnh mới phát hiện, rất nhiều thứ cho đến khi mất rồi mới biết có bao nhiêu quý trọng, điểm tâm, món ăn khuya do bà làm, hình ảnh khi ngồi dưới ánh đèn đan len , qua hai mươi mấy năm, nhưng ở trong đầu Vinh Hồng Thịnh, vẫn rõ nét như cũ, giống như chỉ mới là ngày hôm qua.

Nhưng họ đều đã già rồi, già thật ra thì cũng không có gì đáng sợ, đáng sợ nhất là không có thời gian, so với hơn hai mươi năm trước, bà iều tụy hơn rất nhiều, bên khóe mắt đã có nếp nhăn do dấu vết của năm tháng. Nhưng nụ cười ấm áp điềm đạm vẫn vẹn nguyên như thuở nào.

Vinh Hồng Thịnh dùng trọn vẹn 27 năm, cũng không hiểu rõ được người phụ nữ này, là vợ chồng kết tóc, từ nghèo nàn đi tới giàu sang, nhưng lại ở thời khắc giàu sang ấy mà rời khỏi ông.

Mấy năm sau khi bà đi, Vinh Hồng Thịnh vô cùng tức giận, căn bản không muốn đi tìm, ông không tin, bà có thể đi được bao lâu, nhưng theo thời gian, Vinh Hồng Thịnh mới hiểu được, người phụ nữ này thực sự muốn rời khỏi ông, vậy nên, bà ra đi trong im lặng.

Ông đã đi tìm bà, nhưng một chút manh mối cũng không có, qua 27 năm rốt cuộc có tin tức, lại biết được bà bị ung thư gan giai đoạn cuối, thời gian còn lại chỉ là ngắn ngủi.

Hạ Thục Nhàn quan sát ông thật lâu, khí phách lúc tuổi trẻ lắng đọng lại theo năm tháng, nhưng không có vẻ già yếu, nặng nề. Bất cứ lúc nào sóng lưng ông cũng thẳng tắp, nhìn qua trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật, mà mình?

Theo bản năng, Hạ Thục Nhàn khẽ vuốt mái tóc đã hai màu trộn lẫn. “Bụi đầy mặt, tóc mai như sương”, hai câu này có lẽ là để diễn tả tình cảnh của bà hiện tại đi.

“Nếu ban đầu đã rời đi, không phải nên để cho chính mình sống thật tốt ư, vì sao cuối cùng lại thành như vậy?”

Giọng của Vinh Hồng Thịnh mang theo vài phần tức giận, Hạ Thục Nhàn cười:

“Nhiều năm như vậy, tính tình vẫn chẳng thay đổi chút nào. Ngồi đi! Em đã sớm nghĩ thông rồi, không cần thiết nhắc lại chuyện đã qua, bất kể có bao chuyện ân oán, bây giờ cũng đã không còn chút ý nghĩa gì rồi. Là Tịch Mạc Thiên nói cho anh đi! Em trốn tới trốn lui, cuối cùng vẫn chạy không thoát khỏi số mạng, từ giây phút biết Tử Câm gả cho Tịch Mạc Thiên, em liền hiểu, anh sớm muộn gì sẽ tìm tới, chỉ là trước khi chết, có thể được gặp nhau lần nữa cũng là chuyện tốt.”

“Cái gì trước khi chết, nào có nghiêm trọng như vậy, đều là bọn lang băm nói hưu nói vượn. Ngày mai, anh sẽ liên lạc với các bác sĩ chuyên gia bên nước ngoài, chúng ta sang bên đó làm phẫu thuật, anh không cho em chết, em vẫn còn thiếu anh 27 năm vợ chồng. . . . . .”

Ngoài cửa, Hạ Tử Câm cũng ngây ngốc, trong đầu là một mảnh rối tung, vợ chồng? Tổng giám đốc Vinh Hồng Thịnh của Vinh thị và mẹ viện trưởng sao có thể là vợ chồng, điều này còn khó tin hơn cả việc người ngoài hành tinh xâm nhập Địa Cầu, nếu là thật, vậy tại sao bà lại thành mẹ viện trưởng của chính mình đây?

“Hồng Thịnh, chúng ta đều đã già rồi, có một số việc em không muốn nhắc lại, chết, thật ra thì cũng không có gì đáng sợ, Phi Loan đã đi rồi, em tới làm bạn với con cũng tốt, dù sao em vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, nhưng Tử Câm, là điều duy nhất em không yên tâm . Từ nhỏ cho đến khi trưởng thành, bởi vì trong lòng áy náy, nên em luôn che chở cho con bé cẩn thận, dưỡng thành tính tình có chút mềm yếu, nhưng vẫn là một đứa bé ngoan tâm tính thiện lương. Cứ xem như là sự ích kỉ của một người mẹ đi, em hi vọng Tử Câm có thể bình an vui vẻ trôi qua cả đời, nếu em đi rồi, em hi vọng anh có thể dùng toàn bộ năng lực của mình bảo vệ con bé, bởi vì Tử Câm cũng là con gái của anh, là con gái ruột của anh.”
Trong đầu Hạ Tử Câm “ông” một tiếng, đầu óc vốn đã rối tung, bây giờ lại càng thêm rối loạn. Vinh Hồng Thịnh và mẹ viện trưởng của cô là vợ chồng, cô là con giá ruột của mẹ viện trưởng, người cha mà cô cứ ngỡ xa cuối chân trời kì thật lại gần ngay trước mặt – Vinh Hồng Thịnh, như vậy Vinh Phi Loan, Phi Lân là. . . .???

Những chuyện này ngày càng lộn xộn, giống chỉ trong nháy mắt, thế giới của cô liền hoàn toàn sụp đổ: tình yêu,tình thân , ân oán, thân thế, tất cả mọi chuyện thay phiên nhau dồn tới, rốt cuộc cô là ai? Chính cô cũng không rõ, chuyện cứ nghĩ rằng là thực trong 26 năm qua lại là lời nói dối to lớn nhất, mà người chế tạo lại là mẹ viện trưởng cô vẫn hằng yêu thương, còn có cả Tịch Mạc Thiên. . . .

Hạ Tử Câm cảm thấy cuộc sống của mình lúc này thật vớ vẩn, hoang đường, vì sao cô lại có nét giống Vinh Phi Loan, bây giờ hình như đã có đáp án, nhưng toàn bộ sự thật này cô không muốn tiếp nhận, có được hay không? Cô còn muốn trở lại nguyên trạng như lúc trước, có thể hay không . . . . . .???

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop