Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Em đồng ý gọi anh là chồng - trang 8

Chương 29

không chuyện cũng có thể chỉnh thành có, đôi khi còn suy nghĩ ra những chủ ý khác thường…
.

.

“Dì Tom, cháu đi ra ngoài tản bộ một chút.”

Tử Câm mặc áo khoác vào, chào dì giúp việc xong, liền đi ra ngoài. Mùa thu không biết trôi qua từ lúc nào, bên này đã là đầu đông, một trận gió phất qua, có chút se lạnh.

Tử Câm mang mũ, quàng khăn choàng quanh cổ, dọc theo bờ sông, bước đi về phía bên kia. Trước mặt không xa có một quán cà phê, hương rất thơm, sau khi được Tịch Mạc Thiên mang đến một lần, có lúc cô cũng tự mình đến đó, ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh ven sông, nhấm nháp qua một ly cà phê, hoặc là nhớ anh. . . . . .

Khóe miệng Tử Câm hơi cong lên, chợt nghĩ tới việc anh ném một mình cô ở nơi đất khách quê người, tức giận chu chu miệng.

Nét mặt của cô vẫn sinh động như vậy, ngồi ở một nơi bên cửa sổ, ánh mắt Vinh Phi Lân khó có thể dời đi. Cô hình như mập hơn một chút, không thể không thừa nhận, Tịch Mạc Thiên đã tạo ra một Tử Câm xinh đẹp hoàn toàn mới.

Trên đầu cô đội một chiếc mũ màu trắng bằng lông thỏ, khăn quàng cổ cũng được làm từ lông mềm như nhung, mái tóc đen nhánh, sáng bóng rũ xuống phía sau, dài đến tận eo, bị gió phất lên nâng thành đường cong xinh đẹp, nhìn qua tựa như một cô gái bước ra từ trong tranh, tươi sáng sinh động.

Nhưng Vinh Phi Lân vẫn yêu thích Tử Câm trước kia hơn, vì khi đó cô cách anh rất gần, gần đến mức có thể chạm tay đến. Lúc đầu Vinh Phi Lân cũng không muốn làm như vậy, nhưng từng bước từng bước, anh thậm chí đã không có cách nào ngăn cản mình, cô đứng ở nơi đó, anh muốn ôm cô, yêu cô. . . . . . Loại khát vọng này giống như một vết nứt không thể bổ khuyết mà ngày càng khuếch trương, cho đến khi tạo thành một khe sâu không thấy đáy.

Vinh Phi Lân căn bản không nghĩ đến lần này Tịch Mạc Thiên sẽ rộng lượng như vậy. Tịch Mạc Thiên quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức không cho phép mình dính chút tỳ vết nào. Có lẽ với mọi thứ khác anh ta đều có thể lạnh lùng, nhưng đối với những gì thuộc về mình, chưa bao giờ để ai có thể động chạm đến, huống chi Tử Câm còn là vợ anh ta.
Lần này anh ta không làm khó Tử Câm, hơn nữa còn giấu cô ở Mĩ, tránh xa những tin đồn kia, Vinh Phi Lân không nghĩ ra, hoặc là chính anh không dám nghĩ.

Tử Câm vừa đến liền nhìn thấy Vinh Phi Lân, nói thật, hiện tại cô cảm thấy anh ta có chút phiền. Vinh Phi Lân giống như một miếng thuốc dán không thể bỏ rơi, dính ở phía sau cô, hơn nữa mỗi lần xuất hiện đều làm cô sợ hết hồn hết vía, tựa như chiếc hộp Pandora.

Thấy biểu tình có mấy phần chán ghét của cô, lòng Vinh Phi Lân hơi đau, không biết bắt đầu từ lúc nào, sự vui vẻ, tự tại khi ở chung giữa hai người, dần dần biến mất, thậm chí ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại.

Tử Câm ngây thơ, ngu ngốc, ở trước mặt anh đã học được cách phòng bị. Khóe miệng Vinh Phi Lân không tự chủ nâng lên thành một nụ cười chua chát, ngẩng đầu nhìn cô:

“Ngồi xuống đi, chẳng lẽ ở cùng tôi một lát, em cũng không muốn?!”

Tử Câm cắn cắn môi, chần chờ mấy giây, vẫn là ngồi xuống. Vinh Phi Lân giúp cô gọi một ly Cappuccino, nhìn những hoa văn mộng ảo mỹ lệ trên bức tường, Hạ Tử Câm luôn không biết cách thưởng thức, mỗi lần Tịch Mạc Thiên thấy vậy luôn cười chê cô ngốc.

Khóe miệng cô không tự chủ được nhếch lên thành một nụ cười ấm áp, nhưng rất nhanh liền bị tờ báo Vinh Phi Lân đẩy tới kéo về hiện thực. Hạ Tử Câm gắt gao nhìn chằm chằm vào nó, là báo của Trung Quốc, trang đầu là một tựa đề to lớn bắt mắt:

” Tiếp sau tin tức về phu nhân Tổng giám đốc Tịch thị, lại tuôn ra scandal kinh người ”

Tiểu Tiêu đề là: ” Con riêng của tổng giám đốc Tịch thị Tịch Mạc Thiên ra ánh sáng. . . . . .”

Hạ Tử Câm còn chưa kịp xem hàng chữ nhỏ phía dưới, đã cảm thấy trong đầu nổ mạnh, không trách được mình bám sống bám chết, Tịch Mạc Thiên cũng không cho cô về nước, không trách được, ngày hôm qua, lúc nhìn lén anh gọi điện thoại ở thư phòng chân mày lại nhíu chặt như vậy.

Hạ Tử Câm không xem tiếp nữa, cố gắng điều hòa hơi thở, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Vinh Phi Lân:

“Anh xa xôi ngàn dặm chạy đến đây, chính là vì nói cho tôi biết những thứ này?”

Giọng của cô vô cùng bình thản, tựa như không hề có chút phập phồng nào, nếu như không phải hiểu rõ cô, nhìn thấy bàn tay hơi run rẩy phía tước, suýt nữa Vinh Phi Lân cũng bị gạt. Cô trở nên thông minh, nhưng cũng học xong dối trá.

Ánh mắt Vinh Phi Lân lóe lên một cái, mang theo mấy phần châm chọc nở nụ cười :

“Tử Câm, ở trước mặt tôi có cần phải giả bộ kiên cường như vậy không? Tôi đã sớm nói qua, anh rể không thích hợp với em. Em căn bản không hiểu rõ anh ta, quá khứ của anh ta cũng không trong sạch, ngoại trừ chị tôi ra, anh ta có mấy phụ nữ em biết không? Hiện tại một người trong đó mang thai con của anh ta, Tử Câm em muốn làm một người mẹ kế im hơi lặng tiếng, hay là một người vợ hiền cầu toàn, sự để ý của anh ta với đứa bé, chắc hẳn em còn rõ ràng hơn tôi, em cảm thấy lần này anh rể tôi sẽ lựa chọn như thế nào?”

Hạ Tử Câm chậm rãi đứng lên, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén khác thường:

“Bất luận tôi cùng anh ấy lựa chọn thế nào, cũng đều là chuyện của hai chúng tôi, với Vinh Phi Lân anh không có nửa xu quan hệ, cho nên Vinh Phi Lân, tôi cầu xin anh, tôi van anh, cút xa ra khỏi thế giới của tôi một chút, đừng bao giờ xuất hiện nữa.”
Nói xong, không quay đầu lại chạy ra ngoài, Vinh Phi Lân sửng sờ một khắc, tiếp đó chính là bi thương, chưa từng nghĩ tới, có một ngày Tử Câm sẽ dùng ánh mắt chán ghét như thế nhìn anh, giống như nhìn một con gián, những lời nói phát ra từ trong miệng cô tựa như một thanh đao cùn, đang lăng trì từng nhát lên người anh.

Anh nhanh chóng đứng dậy đuổi theo, níu cánh tay của cô lại:

“Tử Câm, em có ý gì? Chẳng lẽ em không thể nhìn tới tôi sao, trong mắt em trừ Tịch Mạc Thiên không còn có người khác sao? Tôi đây thích em, em thật không biết hay là giả vờ không biết. . . . . .”

Hạ Tử Câm xoay người lại đối mặt với anh:

“Vinh Phi Lân, ở tại trong mắt anh, tôi chính là một người phụ nữ ngốc nghếch, trí thông minh còn không bằng một đứa bé đúng không? Tôi luôn nghĩ, tối thiểu chúng ta vẫn là bằng hữu, anh chính là Phi Lân tôi đã từng biết, nhưng tôi sai lầm rồi, Vinh Phi Lân, anh biết hiện tại chuyện tôi hối hận nhất là cái gì không? Chính là biết anh, nếu như thời gian có thể quay ngược lại, tôi sẽ thành kính cầu nguyện thần Phật, đời này cũng đừng để tôi quen biết anh.”

Vinh Phi Lân buông tay cô ra, hơi lảo đảo lui về phía sau hai bước, thì ra là cô cũng có thể nhẫn tâm như vậy, tuyệt tình như vậy. Hạ Tử Câm rống xong, cũng không thèm nhìn anh ta lấy một cái, xoay người chạy, dáng vẻ gấp gáp kia, giống như sau lưng đang có quỷ đuổi theo vậy.

Trở lại biệt thự, cô chui vào thư phòng, tê liệt ngã lên ghế ngồi, toàn thân mềm nhũn giống như bị rút gân, không còn chút hơi sức nào. Thật lâu sau mới đưa tờ báo đã bị cô bóp nát tong tay lên trước mặt, nhìn kỹ từng chữ.

Ảnh chụp cũng không quá mờ nhạt, người phụ nữ rất đẹp, cho dù bụng đã to, son phấn cũng không che giấu được vẻ tiều tụy, nhưng vẫn xinh đẹp khiến người ta ghen tỵ, nhìn vào bụng của cô ta, Hạ Tử Câm không tự chủ được nhớ tới lời nói đêm đó của Tịch Mạc Thiên, sinh cho anh một đứa bé. . . . . .

Vinh Phi Lân nói không sai, Tịch Mạc Thiên rất để ý đến đứa bé, cho nên đứa trẻ này, Tịch Mạc Thiên có tiếp nhận hay không, thật ra thì căn bản không quan trọng, quan trọng là nó tồn tại, đó là con của Tịch Mạc Thiên, là con của Tịch Mạc Thiên cùng một người phụ nữ khác, không liên quan gì đến Hạ Tử Câm cô.

Đây cũng không phải là vấn đề ghen tỵ hay không ghen tỵ, Hạ Tử Câm cảm thấy, mình đúng như Mạch Tử nói, chính là một người phụ nữ hồ đồ, người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên đó căn bản không cần dùng lời ngon tiếng ngọt gì, liền đã dụ được cô moi tim móc phổi, một lòng thương anh.

Đối với quá khứ của Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Câm rất muốn biểu hiện ra vẻ đại lượng một chút, nhưng nhìn thấy người phụ nữ này, người phụ nữ có đứa bé của anh, Hạ Tử Câm phát hiện, mình căn bản là một người nhỏ nhen, còn về Chu Hàng. . . . . .

Anh ta đột nhiên nhảy ra, giả vờ đáng thương tố cáo cô bắt cá hai tay, dính lấy Tịch Mạc Thiên, ngang ngược “nói hưu nói vượn”, quả thật không thể giải thích được.

Đêm đó Hạ Tử Câm mua vé, Tịch Mạc Thiên còn chưa đến nơi, cô đã lên chuyến bay trở về nước, thời điểm khi Tịch Mạc Thiên đáp xuống thành phố C, đã sắp mười một giờ đêm rồi, vừa đi ra liền nhìn thấy tiểu Dương đang vô cùng lo lắng.

Tiểu Dương vội như người ngồi trên lửa nóng, nào nghĩ tới chuyện lại khéo như vậy, Tịch tổng lên máy bay chưa bao lâu, bên phía nước Mĩ đã truyền tới tin tức, phu nhân cũng trở về nước, nói sau khi phu nhân đi ra ngoài tản bộ về, sắc mặt có chút khác thường, vào thư phòng ngồi một canh giờ, cơm tối cũng không ăn, liền chạy thẳng tới phi trường.

Không cần đoán tiểu Dương cũng biết nhất định là Phi Lân giở trò, mấy giờ trước mới tra được, hôm qua Phi Lân cũng đáp chuyến bay đi Mĩ quốc.

Tiểu Dương thật buồn bực, anh nói xem, vợ chồng Tịch tổng người ta thân mật thắm thiết, Vinh Phi Lân anh chạy theo can thiệp làm cái gì? Chỉnh ra đống chuyện lộn xộn như vậy, cũng là vì một Hạ Tử Câm, trước kia không nhìn ra, một người phụ nữ bình thường như tiểu thư Hạ Tử Câm này lại có tiềm chất “hồng nhan họa thủy”.
Vinh Phi Lân bên kia dây dưa không ngớt, muốn cướp, Tịch tổng bên này tăng cường bảo hộ vào ngực, chỉ sợ xảy ra chút sơ xuất nào, nhưng cố tình Hạ Tử C
âm lại là một người phụ nữ có chút hồ đồ, nói dễ nghe gọi là hồ đồ, nói khó nghe thì chính là không có đầu óc, một chuyện nhỏ đơn giản đến chỗ cô, cũng có thể biến thành đại sự, cho nên nói nếu như cô biết chuyện này, còn không biết sẽ gây ra phiền toái gì.

Tiểu Dương đột nhiên cảm thấy, lấy một người phụ nữ như Hạ Tử Câm về nhà, chẳng khác nào cưới một “cô tinh” chuyên gây họa, không chuyện cũng có thể chỉnh thành có, đôi khi còn suy nghĩ ra những chủ ý khác thường.

Tịch Mạc Thiên nhanh chóng bước tới, nhỏ giọng hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Dương vội vàng đem chuyện Tử Câm lên máy bay trở về nước kể rõ ràng, mặt Tịch Mạc Thiên trầm xuống, một chữ cũng không nói, quay đầu bước đi.

Hạ Tử Câm vừa ra tới, xa xa đã nhìn thấy Tịch Mạc Thiên, anh còn mặc chiếc áo khoác len lông cừu lúc trước, đứng ở nơi đó, có vẻ cao lớn khác thường, trên cằm là những sợi râu mới mọc, hơi tiều tụy nhưng vẫn mang theo mấy phần hấp dẫn kì lạ.

Tịch Mạc Thiên cũng không đi lên đón, cứ như vậy nhìn cô từng bước từng bước đi về phía mình, đến bên cạnh, cái gì cũng không nói, liền dắt tay cô ra ngoài.

Tiểu Dương khổ sở bước theo, anh cùng Tịch tổng ở tại sân bay đợi mười giờ, trọn vẹn mười giờ, vẫn luôn ngồi đợi ở chỗ này, tiểu Dương vốn còn muốn khuyên Tịch Mạc Thiên trở về, nhưng chưa kịp há mồm, liền bị ánh mắt của anh cản lại.

Đi theo Tịch tổng nhiều năm như vậy, tiểu Dương vô cùng rõ ràng, chỉ cần là chuyện anh đã quyết định, không ai có thể phản đối.

Chương 30

Hạ Tử Câm phát hiện, tình yêu của cô thật giống…
.

.

Tay của anh to lớn mà ấm áp, nắm chặt tay cô, chặt đến mức có chút đau. Thật ra Hạ Tử Câm cũng biết, mình quá manh động, cô trở lại thì sao chứ? Sự thật chính là sự thật, cho dù có mặt cô cũng không cải biến được gì.

Bắt anh vứt bỏ đứa bé kia, mặc dù anh chịu, cô cũng không thể, bản thân chính là cô nhi, chẳng lẽ nhẫn tâm vì hạnh phúc của mình, bắt đứa bé cũng trở thành cô nhi ư? Nhưng bảo phải rời khỏi anh, cô cũng không làm được.

Lần đầu tiên Hạ Tử Câm ý thức được, yêu thì ra là có thể hèn mọn đến vậy, cô thương anh, người phụ nữ kia là nợ cũ của anh, thậm chí đứa bé kia. . . . . . Nhưng bảo Hạ Tử Câm không chút cách ngại chấp nhận tất cả, cô càng không làm được, cô giống như một con thiêu thân bị nhốt ở trong lọ thủy tinh đóng kín, chạy khắp xung quanh vẫn không tìm được lối ra.

Hạ Tử Câm phát hiện, tình yêu của cô thật giống như người lữ hành phải băng rừng vượt núi, một ngọn lại một ngọn, không ngừng không nghỉ, vô cùng vô tận, chẳng biết đến khi nào mới có thể trèo đến đỉnh, lúc đó, bên cạnh vẫn còn có anh hay không? Tịch Mạc Thiên, hay là, chỉ còn lại đơn độc mình cô.

Tịch Mạc Thiên nắm tay cô đi đến bên cạnh xe, mở cửa, ý bảo cô lên, nhưng lôi hai cái, cô vẫn không nhúc nhích, hơi cúi đầu, cũng không nhìn anh, bộ dạng không được tự nhiên đó, làm Tịch Mạc Thiên tức cũng không được, đau lòng cũng không xong.

Tịch Mạc Thiên đưa tay nâng cằm cô lên. Hạ Tử Câm hơi cúi đầu, con ngươi bị che phủ dưới hàng lông mi đang rủ xuống không ngừng lóe lên, nhưng vẫn chẳng chịu nhìn anh, Tịch Mạc Thiên khẽ thở dài, nhỏ giọng nói:
“Ít nhất nên cho anh một cơ hội giải thích. . . . . .”

Nói ra những lời này, Tịch Mạc Thiên cũng cảm thấy không được tự nhiên, anh không nghĩ đến, có một ngày mình cũng có thể thốt lên những lời không có cốt khí như vậy, nhưng ở trước mặt Tử Câm, anh cần cốt khí để làm gì chứ?

Suốt mười giờ ngồi ở sân bay này, anh vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc Vinh Phi Lân đã nói cái gì với cô? Cô có thể trực tiếp phán định đứa nhỏ trong bụng Hàn Phong chính là của anh, rồi giận dỗi đòi ly hôn với anh hay không? Hoặc cô sẽ tìm đến một nơi để trốn, âm thầm thương tâm một mình.

Sau chuyện lần trước, Tịch Mạc Thiên mới biết, nha đầu này chính là một cô ngốc hồ đồ, nếu anh để chính cô tự suy nghĩ, đời này cũng sẽ không thông, hơn nữa còn luôn nhảy vào ngõ cụt, mười con ngựa cũng không kéo lại được.

Biện pháp hữu hiệu nhất, chính là nói rõ ràng với cô, trước khi nha đầu này còn chưa suy diễn linh tinh, trốn tránh vào vỏ ốc, phải nhanh chóng cởi bỏ vướng mắc cái trong đầu nhỏ kia ra, nếu không, về sau người phải chịu tội vẫn là anh. Dù sao anh cũng không nỡ, không nỡ để cô khổ sở, không nỡ để cô đau lòng, nên không có con đường nào khác, cho dù thật không có cốt khí, cũng phải giải thích.

Hiển nhiên Hạ Tử Câm cũng rất ngoài ý muốn, mang theo mấy phần ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Trong con ngươi đen thâm trầm của anh không giấu được mềm mại cùng thỏa hiệp, đâu còn là Tịch Mạc Thiên cao cao tại thượng lạnh nhạt hờ hững trong quá khứ, anh lúc này, tựa như một người đàn ông bình thường, người đàn ông của Hạ Tử Câm cô. . . . . .

Hạ Tử Câm chỉ ngây ngẩn trong một thoáng, liền bị nhét vào hàng ghế phía sau, Tịch Mạc Thiên cũng bước lên, tay đưa ra ôm cô vào trong ngực:

“Sao lại mặc ít như vậy? Nhiệt độ nơi này còn thấp hơn ở Mỹ, em không chú ý đến thời tiết ở Trung Quốc sao? Bị cảm phải truyền nước biển, em lại khó chịu. . . . . .”

Hạ Tử Câm núp ở trong ngực anh, 1 hồi lâu mới buồn buồn nói một câu:

“Tịch Mạc Thiên, đây là sách lược của anh sao? Trước tiên dùng viên đạn bọc đường dụ dỗ, chờ đến khi đầu óc em choáng váng, anh có thể nói sao cũng được rồi.”

Sắc mặt Tịch Mạc Thiên hơi trầm xuống, đẩy cô từ trong ngực mình ra, giọng nói có chút nghiêm nghị:

“Ở tại trong lòng em, anh là một người vô lại, giảo hoạt như thế sao?”

Nếu là trước kia, Tịch Mạc Thiên mà bày ra sắc mặt này, Hạ Tử Câm đã sớm thỏa hiệp rồi, nhưng hiện tại lại không như vậy, cho nên nói phụ nữ không thể cưng chiều, anh càng cưng chiều, cô càng leo lên cao, có đưa thang, cô cũng không chịu xuống, bạn nhỏ Hạ Tử Câm của chúng ta chính là điển hình của việc “ỷ sủng mà kiêu”.

Lúc này trong lòng cô cũng mơ hồ hiểu hơn phân nửa, dù người phụ nữ kia có là tình nhân cũ của anh, thì đứa bé cũng chưa chắc phải, vì vậy, dù cho lúc này Tịch Mạc Thiên mặt đen, nhưng Hạ Tử Câm lại tuyệt không sợ. Cô bĩu môi lầm bầm một câu:

“Dù sao cũng không ngay thẳng giống em, có sao nói vậy . . . . . .”

Tịch Mạc Thiên thật hận, hận không thể cắn cô một cái, nha đầu này có lúc nói ra những lời khiến người ta tức chết, dù cho anh có giỏi kiềm chế hơn nữa, gặp phải cô cũng hết cách rồi.

Tịch Mạc Thiên hít một hơi thật sâu, hiện tại coi như đã hiểu, cô vợ nhỏ này không thể nuông chiều, phải giáo dục, về phần giáo dục thế nào, thì đó là chuyện của anh. Cúi đầu liếc qua khuôn mặt rõ ràng có chút hả hê của Hạ Tử Câm, mắt anh trầm xuống. Nhưng việc cấp thiết bây giờ là phải xoa dịu nha đầu này trước, nếu không, cô sẽ xù lông đôi co cùng anh, cũng là một chuyện phiền toái.
Bạn nhỏ Hạ Tử Câm không hề ý thức được chút nguy cơ nào, vênh váo hả hê, giống như vừa được đánh máu gà vậy. Tịch Mạc Thiên dắt cô về nhà, vừa vào cửa, Hạ Tử Câm liền vụng về hất tay anh ra, ngồi ở trên ghế sa lon, bày ra bộ dáng “tam đường hội thầm”.

Khóe miệng Tịch Mạc Thiên không khỏi nhếch lên, nha đầu này có lúc ngu đần đáng hận, nhưng cũng có thời điểm ngây thơ đáng yêu. Anh liếc cô một cái, nhàn nhạt hỏi một câu:

“Có đói bụng không?”

Hạ Tử Câm lúc này mới phát hiện ra mình thật rất đói bụng, đói đến mức ngực dán vào lưng. Anh không đề cập tới thì thôi, lúc này vừa nhắc bụng cũng bắt đầu lên tiếng biểu tình.

Ở Mĩ, nghe Phi Lân nói những lời đó, cô làm sao còn có thể ăn được cơm, mười giờ trên máy bay cũng không động đến bất kì thứ gì, nhưng trong nhà có thức ăn sao? Đã hơn nửa tháng chưa về, cô không tin cô không có ở nhà, một mình Tịch Mạc Thiên sẽ nổi lửa nấu cơm ăn.

Cúi đầu liếc qua đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáng, cô không chỉ đói mà còn buồn ngủ, ngẩng đầu lên nhìn anh thử đề nghị:

“Giờ này, ra ngoài ăn sao, hay là đến KFC?”

Tịch Mạc Thiên vỗ đầu của cô một cái:

“Anh đã bảo tiểu Dương mua sủi cảo, là loại nhân đậu đũa mà em thích ăn, tắm trước đi, lát nữa ra ăn sủi cảo. . . . . .”

Lúc Hạ Tử Câm tắm rửa xong, ra ngoài, trên bàn đã bày hai chén sủi cảo lớn nóng hổi, ngay cả sốt chấm cũng đã rót xong. Hạ Tử Câm vừa mở miệng, lập tức nuốt vào mấy cái liên tục, quai hàm phồng lên, đôi đũa trong tay còn định với tới, liền bị Tịch Mạc Thiên đập xuống:

“Anh đã nói mấy lần rồi, ăn cơm không thể quá nhanh, không tốt cho tiêu hóa, còn dễ tạo áp lực cho tim. . . . . .”

Trên căn bản, bạn nhỏ Hạ Tử Câm định xem những lời của anh là gió thoảng bên tai, nhưng lúc này Tịch Mạc Thiên tuyệt đối sẽ không nuông chiều cô, bưng sủi cảo đặt qua một bên, gắp một miếng bỏ vào trong đĩa, đợi cô ăn xong, mới đưa cho cô viên thứ hai. . . . . .

Chờ Hạ Tử Câm ăn no, mắt cũng đã sắp không mở ra nổi, đánh răng xong, che miệng ngáp một cái. Tịch Mạc Thiên khẽ lắc đầu, ôm lấy cô:

“Ngủ trước đi, uhm? Chờ em dậy, sẽ giải thích rõ ràng cho em, anh bảo đảm. . . . . .”

Hạ Tử Câm không tim, không phổi, đầu vừa dính lên gối liền không chịu đựng nổi lời mời gọi của Chu Công, lầm bầm hai câu, lật người liền ngủ. Tịch Mạc Thiên đưa tay sờ sờ tóc của cô, còn có chút ươn ướt, liền đi ra ngoài cầm vào một chiếc khăn tắm lớn sạch sẽ, ngồi xuống bên giường cẩn thận lau cho cô. . . . . .

Tóc của cô rất dày, lại thật mượt mà, đại khái bởi vì có một đoạn thời gian không chăm sóc, lọn tóc hơi phân nhánh. Tịch Mạc Thiên nhẹ nhàng lật người cô lại, để cô ngửa lưng nằm sấp trên giường, mái tóc buông xuống, kéo một mảnh rèm cửa sổ ra, lật một trang trong quyển tạp chí để lên thảm trải sàn, lấy kéo, tỉ mỉ giúp cô cắt ngắn những lọn tóc phân nhánh.

Anh làm rất nghiêm túc, giống như đang đảm nhiệm một đại công trình khó khăn hạng nhất. Đầu mùa đông, ánh nắng xuyên qua cửa thủy tinh trong suốt, rơi vào trên ngũ quan, tạo thành một tầng sáng trong veo mà lạnh lùng, nhưng vẻ mặt của anh lại rất ấm áp, ấm áp giống như trực tiếp vượt qua rét lạnh, đến mùa xuân dịu dàng . . . . .
Lúc Hạ Tử Câm tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã ánh lên ráng chiều, trong bầu không khí tràn đầy hơi thở cùng mùi vị của Tịch Mạc Thiên, một cánh tay anh đặt dưới cổ, ôm cô vào trong ngực, một cánh tay khác lộ ra ở bên ngoài
cách tấm chăn khoác lên ngang hông cô. . . . . .

Không biết bắt đầu từ lúc nào, tư thế ngủ này đã thành thói quen của hai người, chỉ cần Tịch Mạc Thiên ở đây, Hạ Tử Câm sẽ bị anh ôm chặt vào trong ngực, tựa như ôm một đứa bé, vì vậy, những đêm không có anh, cô thường mất ngủ, hoặc dù có ngủ được, cũng không sâu, cảm giác như thiếu đi cái gì.

Hạ Tử Câm khẽ ngẩng đầu nhìn anh. Kết hôn lâu như vậy, Hạ Tử Câm tựa như chưa từng gặp qua dáng vẻ khi ngủ của anh rõ ràng như thế, tình hình chung đều là cô ngủ, anh còn đang bận, lúc cô tỉnh, anh vẫn đang bận, mặc dù là khi nghỉ phép, anh cũng có thói quen ngủ trễ dậy sớm, giống như một siêu nhân, có dùng mãi cũng không hết tinh lực.

Thật ra anh rất chăm chỉ, sau vẻ hào nhoáng của Tổng giám đốc Tịch thị, ngoại trừ năng lực trác tuyệt ra, anh là một người đàn ông nghiêm túc, cần cù. . . . . . Anh thật rất tuấn tú, lông mày có chút cao, hốc mắt có vẻ rất sâu, sống mũi thẳng, môi mỏng, lúc mím lại, sẽ trở thành một đường thẳng, có vẻ rất lạnh lùng. . . . . .

Hạ Tử Câm nhìn môi anh, mặt đột nhiên có chút hồng, mắt khép lại nhanh chóng nháy hai cái:

“Nghĩ gì vậy hả? Uhm. . . . . .”

Thanh âm của Tịch Mạc Thiên đột nhiên vang lên, có chút khàn khàn, lại có chút lười biếng, rất hấp dẫn. Hạ Tử Câm giương mắt, mang theo mấy phần chột dạ ngượng ngùng:

“Anh, anh tỉnh lúc nào?”

Tịch Mạc Thiên trầm thấp cười hai tiếng, khó có lúc trêu cợt nói:

“Lúc nãy, khi có một tiểu sắc nữ cứ nhìn chằm chằm vào anh. . . . . .”

Nói xong, đột nhiên nghiêng người đem Hạ Tử Câm đè ở phía dưới, đầu cúi xuống, lại gần bên tai cô:

“Mới vừa rồi trong óc em nghĩ cái gì thế hả?”

Hơi thở của anh đánh vào vành tai cô, có chút ngứa, có chút nóng. . . . . . đột nhiên Hạ Tử Câm cảm thấy cả người bắt đầu nóng lên, trong nháy mắt đầu óc đã trở thành một mảnh mơ hồ:

“Không có, không muốn cái gì. . . . . .”

Tịch Mạc Thiên há mồm khẽ cắn vào tai của cô một cái:

“Có biết không? Hậu quả của việc nói láo, là phải bị trừng phạt . . . . . .”

Miệng vừa nói xong, bàn tay đã dọc theo đường cong thân thể cô dò xét đi xuống. . . . . .

Chương 31

chưa từng có một người phụ nữ nào làm Tịch Mạc Thiên muốn che chở…
.

.

Hạ Tử Câm đẩy bàn tay đang làm loạn của anh ra, chu miệng, không được tự nhiên nhắc nhở:

“Anh còn chưa giải thích đấy?”

Tịch Mạc Thiên chợt cười một tiếng:

“Lúc này mới nhớ tới hả?”

Giọng nói mang theo nồng đậm trêu chọc. Mặt Hạ Tử Câm đỏ lên. Tịch Mạc Thiên cúi đầu, một cái hôn rơi vào môi cô:

“Nếu như sớm biết đời này sẽ gặp phải một nha đầu biết cách dày vò người khác như em, anh sẽ luôn *”kính nhi viễn chi” với mọi phụ nữ.”

(*Kính nhi viễn chi: Kính trọng mà không gần gũi.)

Hạ Tử Câm đẩy anh ra, khôn khéo nói:

“Tịch Mạc Thiên, bây giờ anh đang định nói lảng sang chuyện khác sao?”

Tịch Mạc Thiên cúi đầu cắn chiếc mũi nhỏ của cô một cái:

“Tiểu nha đầu hay tính toán chi li, nếu như anh nói đứa bé kia không phải của anh, em tin chứ?”

Ánh mắt của anh sâu thẳm, nhìn thẳng vào Hạ Tử Câm, giống như có vài phần mong đợi mơ hồ. Tử Câm sửng sốt, hồi lâu mới gật đầu một cái, dị thường kiên định trả lời:

“Em tin, anh chưa bao giờ nói dối.”

Ai nói tiểu nha đầu nhà anh này là ngốc chứ, hiện tại xem ra, có mấy phần *”người tài vẻ ngoài đần độn”. Khóe miệng Tịch Mạc Thiên hơi cong lên, đưa tay ôm mặt cô, hạ xuống một nụ hôn lưỡi tiêu chuẩn, đầy nhiệt liệt mà kích tình. Hạ Tử Câm bị anh hôn, đầu óc bắt đầu mơ hồ, thân thể nhanh chóng dấy lên một ngọn lửa, trong nháy mắt liền đốt rụi lí trí. . . . . .

(*Cũng có thể là “tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi”)

Tịch Mạc Thiên buôn
Tịch Mạc Thiên buông môi cô ra, nhưng lại không rời đi, mà dọc theo cổ bắt đầu hôn xuống, tựa như lông vũ nhẹ nhàng xẹt qua, có chút ngứa. . . . . . Thân thể của cô rất đẹp, điều này Tịch Mạc Thiên đã biết từ lần đầu tiên hai người gặp nhau, nhưng bây giờ còn đẹp hơn, đẹp đến mức “kinh tâm động phách”. . . . . .

Da thịt của cô trắng nõn khác thường, giống như trẻ con, bị tập quán sinh hoạt bừa bài chà đạp nhiều năm, mà vẫn có thể giữ được như vậy, quả thực là kỳ tích. . . . . .

Lưỡi của anh lưu luyến ở xương quai xanh của cô chốc lát, liền tiếp tục trượt xuống phía dưới. . . . . . Nơi này hình như lớn hơn rất nhiều, vừa vặn bị anh nắm giữ bằng một bàn tay, xúc cảm mềm nhũn trơn bóng, làm anh yêu thích không muốn rời, đỉnh phấn hồng nhanh chóng dựng thẳng lên, giống như một quả anh đào vừa chín, đang mong đợi anh tới thưởng thức tư vị tuyệt mỹ này. . . . . .

Môi nhẹ nhàng gặm cắn. . . . . . Một tiếng rên khẽ từ trong miệng cô tràn ra. . . . . . Ừ. . . . . . Tịch Mạc Thiên. . . . . . Tịch Mạc Thiên. . . . . .

Hạ Tử Câm hô lên trong vô thức, cô cảm thấy, hình như thân thể từ trong ra ngoài đều đã hóa thành hư không, chỉ còn có lưỡi của anh là tồn tại rõ ràng, khiến cô vừa thoải mái lại vừa khổ sở, muốn buông tha rồi lại khát vọng cái gì. . . . . .

Cô vợ nhỏ của anh vô cùng nhạy cảm, phản ứng vẫn có chút trúc trắc như cũ, khiến trong lòng Tịch Mạc Thiên ngập tràn thương tiếc vô hạn, anh vui lòng phục vụ cô, cam tâm tình nguyện hầu hạ cô, không chút oán hận. Anh muốn làm cho cô vui vẻ, trải qua cực hạn vui vẻ cùng anh. . . . . .

Môi của Tịch Mạc Thiên hơi dừng lại, lướt qua vùng bụng bằng phẳng tiếp tục hướng xuống. . . . . . khi môi anh dính vào vườn hoa tư mật nhất của cô, cả người Hạ Tử Câm không ngừng run rẩy, đùi vô thức khép chặt, lại bị anh bá đạo cố định, cứ như vậy không hề che đậy rộng mở thân mình, nghênh đón anh. . . . . .

Hạ Tử Câm cảm giác từ chỗ sâu nhất trong thân thể dần dần xông lên một cỗ khoái ý, từ từ chất đống lên cao, cô tựa như khống chế không nổi bật ra thanh ngâm, giống như bị kích phát từ bản năng nguyên thủy nhất. . . . . . Thân thể đã sớm không thuộc về cô, ở bên môi, trên lưỡi của người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên này, “dục tiên dục tử”. . . . . .

A. . . . . . Cô ưỡn người cao lên, trong nháy mắt lại rơi xuống, run rẩy hai cái, cho rằng màn kích tình đã bình ổn, không biết đây mới chỉ là bắt đầu. . . . . . Tịch Mạc Thiên nhanh chóng bắt được môi của cô, hôn sâu, phía dưới thẳng tiến. . . . . . tiết tấu từ chậm đến nhanh, từ nhẹ nhàng đến mãnh liệt, chớp mắt liền dẫn Tử Câm rơi vào dòng xoáy kích tình lần nữa. . . . . .

Hạ Tử Câm cũng không biết hiện tại là lúc nào, kết hôn lâu như vậy, người đàn ông này chưa từng không biết tiết chế như hôm nay, hơn nữa còn kéo dài. . . . . . sao lại kéo dài như vậy chứ. . . . . .

Hạ Tử Câm có chút bất mãn, oán trách, cảm thấy những thứ viết trong tiểu thuyết một đêm mấy lần gì đó, vẫn còn có chút không thành thật, người đàn ông này chỉ mới một lần cũng đã sắp giày vò cô gần chết rồi. . . . . .

Cô cũng không biết mình đã năn nỉ, cầu xin anh mấy lần, nhưng người đàn ông này giống như đã dùng qua xuân dược, chẳng thèm để ý. . . . . .

Đến lúc Hạ Tử Câm cho là mình sẽ phải ngất đi, anh rốt cuộc buông tha cô. . . . . .

Cô nằm ở trong ngực anh, kịch liệt thở gấp, giống như một con cá bị mắc cạn trên bờ biển, cả người một chút hơi sức cũng không có, xương sống, thắt lưng, đùi đều mềm nhũn, vô lực, rõ ràng là kết quả của việc “túng dục quá độ”. . . . . .

“Về sau bất luận xảy ra ra chuyện gì, cũng không được bướng bỉnh, lại càng không cho phép chạy lung tung, biết không?”

Thanh âm của Tịch Mạc Thiên vang lên bên tai, mang theo thoả mãn, lười biếng lại có chút khàn khàn đầy hấp dẫn.

Hơi thở hơi ổn định lại Hạ Tử Câm mới nghĩ ra, sự giày vò này, thật đúng là vì trừng phạt cô, ai nói người đàn ông này đại lượng, căn bản là lòng dạ cực kỳ hẹp hòi, hơn nữa còn bá đạo, cộng thêm siêu cấp biến thái không biết tiết chế.
Hiển nhiên sự oán thầm của Hạ Tử Câm chẳng thể ảnh hưởng đến Tịch Mạc Thiên. Anh nâng cằm cô lên, để cho cô nhìn thẳng vào mắt anh,vô cùng nghiêm túc muốn có đáp án:

“Tử Câm đồng ý với anh, chuyện gì cũng đều không được gạt anh, bất cứ lúc nào cũng phải nhớ, anh là người đàn ông của em.”

“Anh là người đàn ông của em?”

Tử Câm chợt cảm thấy có chút buồn cười, “phốc, xích” thốt ra tiếng, không ngờ người đàn ông này cũng sẽ có mặt ấu trĩ như thế, nhìn thấy khuôn mặt anh có chút âm trầm, Tử Câm vội vàng giơ tay lên lấy lòng:

” Em thề, sẽ không bao giờ quên, Tịch Mạc Thiên là người đàn ông của Hạ Tử Câm.”

Ánh mắt Tịch Mạc Thiên lóe lên một cái, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, ấn đầu cô vào ngực mình:

“Nhớ là tốt rồi”

Thanh âm có chút buồn buồn không được tự nhiên, Tử Câm không nhịn được lại cười ra mấy tiếng, đột nhiên phát hiện một chuyện, từ trong ngực anh ngẩng đầu lên:

“Đầu tiên phải nói trước, em sẽ không trở về Mĩ.”

Tịch Mạc Thiên cúi đầu hôn trán cô một cái, dụ dỗ:

“Ngoan, hiện tại bên này quá loạn, em cố gắng thêm một thời gian nữa, anh bảo đảm trong vòng một tháng sẽ xử lí xong những scandal kia.”

“Em không về.”

Hạ Tử Câm cố chấp lặp lại:

“Tịch Mạc Thiên, em cũng không phải là người quá nhu nhược như trong tưởng tượng của anh, một chút gió thổi cỏ lay cũng không chịu nổi. Anh đã quên rồi ư!? Em là cô nhi, một cô nhi vừa sinh ra liền bị cha mẹ vứt bỏ, lớn lên trong ánh mắt thương hại hoặc cười nhạo của những người chung quanh, còn có cái gì đáng sợ. . . . . .”

“Không được nói bậy.”

Mặc dù anh có thể một tay che trời, nhưng cũng có những chuyện vẫn không cải biến được, tỷ như việc Tử Câm của anh bị vứt bỏ, phải lớn lên trong khốn khổ. . . . . . Bây giờ nghĩ đến, Tịch Mạc Thiên cũng cảm thấy đau lòng, ê ẩm.

Một hồi lâu, mới thử nói:

“Nếu như em muốn, chúng ta có thể tìm cha mẹ của em. . . . . .”
Tịch Mạc Thiên còn chưa nói xong, liền bị Hạ Tử Câm nhanh chóng cắt đứt:

“Không, em không muốn tìm bọn họ, nếu họ đã vứt bỏ em, vậy thì không phải là cha mẹ của em, em có mẹ viện trưởng, có Mạch Tử, hiện tại, em còn có anh, vậy là đủ rồi. . . . . .”

Tịch Mạc Thiên âm thầm thở dài, tiểu nha đầu này vẫn không thể bỏ được. Nhưng bất luận thế nào, Tịch Mạc Thiên cũng phải giúp cô tìm thử, không vì cái gì khác, chỉ muốn cởi ra “tâm kết” đã
giấu ở trong lòng cô hơn hai mươi năm. Anh muốn cô không buồn không lo vui vẻ mà sống.

Chưa từng có một người phụ nữ nào làm Tịch Mạc Thiên muốn che chở, thương yêu, cưng chiều vô điều kiện đến vậy. Tử Câm dễ dàng liền có thể làm được, điều này không thể không nói là một loại kỳ tích, ở góc độ khác mà nói cũng là may mắn của anh, cho nên anh không cho phép bất luận kẻ nào có cơ hội phá hỏng, Phi Lân hay Hàn Phong cũng không ngoại lệ. . . . . .

Scandal xung quanh vợ chồng Tổng giám đốc Tịch thị lại có biến đổi bất ngờ, trong vòng hai tuần đã có sự nghịch chuyển nghiêng trời lệch đất. Đầu tiên là thái độ của Hàn Phong thay đổi, chính miệng thừa nhận, ngay từ sáu tháng trước đã chia tay với Tịch Mạc Thiên, đứa nhỏ trong bụng cùng anh không có chút quan hệ nào.

Triệu Giai Kỳ, người vợ vừa ly hôn với Chu Hàng, cũng chứng thật, đã có quan hệ với anh ta ngay từ lúc còn đi học, khi Chu Hàng vẫn đang kết giao cùng Hạ Tử Câm, phu nhân củaTịch Thiên. Mãi cho đến sau khi tốt nghiệp đi làm, Chu Hàng mới quăng Hạ Tử Câm kết hôn với mình, phàm là bạn học thời đại học của hai người, ai cũng biết chuyện này.

Triệu Giai Kỳ tâm nhãn không lớn, học không được cách khoan dung, càng sẽ không cam chịu chấp nhận uất ức, vả lại cô ta còn là một người phụ nữ thông minh, lõi đời, biết tận dụng cơ hội khi nó đến, hơn nữa, Chu Hàng dùng bộ dạng si tình như vậy bày tỏ tình yêu với Hạ Tử Câm, đem cô ta đặt chỗ nào?

Cô ta rõ ràng cảm nhận đươc những ánh mắt khinh thường của đồng nghiệp, chỉ trỏ sau lưng mình mỗi khi đi qua. Triệu Giai Kỳ là một phụ nữ kiêu ngạo, sao có thể dễ dàng tha thứ cho chuyện này.

Chu Hàng làm như vậy, không cần phải nói, nhất định là có người chỉ điểm, hơn nữa còn cho anh ta những chỗ tốt. Cô ta không biết người sau lưng Chu Hàng là ai, nhưng lại biết Tịch Mạc Thiên. . . . . .

Thời điểm khi cô ta đi vào cao ốc Tịch thị, trong lòng thật không biết là tư vị gì. Từ lúc ở đại học liền tranh đoạt Chu Hàng cùng Hạ Tử Câm, đến bây giờ mới phát hiện, mình đã sớm thất bại thảm hại, người ta có thể dễ dàng trở thành nữ chủ nhân của Tịch thị, là điều mà đời này dù có nằm mơ cô ta cũng khó có thể sánh bằng, hơn nữa Tịch Mạc Thiên còn là một người đàn ông xuất sắc như thế, so với anh , Chu Hàng tựa như con chuột trong cống ngầm, bỉ ổi hèn mọn, chẳng là gì cả.

Tịch Mạc Thiên gác chân, nhàn nhã ngồi ở trên ghế sa lon, quan sát người phụ nữ này. Coi như là tình địch ngày xưa của nha đầu ngốc nhà mình đi! Cũng chẳng qua là như vậy, tư sắc bình thường, tối thiểu ở trong mắt Tịch Mạc Thiên, chẳng thể sánh được với Tử Câm của anh.

Trời lạnh như thế này, cô ta lại ăn mặc quá mức mỏng manh, áo khoác len lông cừu đỏ thẫm khoác lên cánh tay, trên người là một chiếc váy bó sát màu đen siêu ngắn, đường cong lộ liễu, tóc dài uốn thành những lọn to, có mấy phần phong tình, khuôn mặt được tranh điểm tỉ mỉ.

Tịch Mạc Thiên rất ghét phụ nữ trang điểm, khuôn mặt đang tốt lành, lại bôi trét lên một đống màu sắc như đi diễn hí kịch, chẳng qua phụ nữ của anh cũng rất biết điều, hơn nữa trên giường. . . . . .

Nhưng mà hiện tại Tịch Mạc Thiên lại rất thích giày vò cô vợ nhỏ của mình. Da thịt của tiểu nha đầu này mịn màng khiến anh muốn bảo dưỡng cho thật tốt, những mĩ phẩm trong nhà là do anh sai tiểu Dương đi mua, mỗi loại đều cẩn thận đọc qua hướng dẫn sử dụng xong, mới đưa cho tiểu nha đầu dùng, rất có hiệu quả. . . . . .

Chợt có chút nhớ cô, Tịch Mạc Thiên lại suy nghĩ đến việc sau này có nên mang theo cô vợ nhỏ mỗi khi đi làm. . . . . . mắt lóe lên một cái, cúi đầu nhìn qua đồng hồ:

“Cô có mười phút.”

Triệu Giai Kỳ sửng sốt, khuôn mặt có chút khó coi, nhưng người đàn ông này có một loại khí thế, khiến cô ta có cảm giác bị coi thường là chuyện đương nhiên, đơn giản đi thẳng vào vấn đề:

“Tôi là vợ trước của Chu Hàng Triệu Giai Kỳ, chắc hẳn Tịch tổng đã sớm biết, tôi có thể chứng minh lời Chu Hàng nói đều là giả, nhưng. . . . . .”
Triệu Giai Kỳ dừng một chút, cố ý kéo dài thanh âm, lại nghe Tịch Mạc Thiên lạnh lùng mở miệng:

“Nói điều kiện đi. . . . . .”

Chương 32

có phải tựa như Tử Câm của anh hay không. . . . . .
.

.

Scandal được bình ổn cực kì nhanh, chẳng mấy chốc liền bị những tin tức bát quái mới đào thải. Những thứ này, thật ra chẳng có ảnh hưởng gì lớn đến Hạ Tử Câm, nếu không có việc, cô cũng không thích ra cửa, càng sẽ không chủ động đi chú ý đến những tin tức kiểu này. Cuộc sống của cô rất đơn giản, nhưng tuyệt không khô khan.

Viết tiểu thuyết, xem video, chơi điện tử, rất nhanh đã hết một ngày, buổi chiều bắt đầu từ lúc kim giờ chỉ qua số ba, cô sẽ liên tiếp nhìn đồng hồ, ngóng đợi Tịch Mạc Thiên về nhà.

Ngày thứ hai khi về nước, họ liền dọn nhà, nơi này là một khu biệt thự mới gần bờ sông, từ bên ngoài nhìn qua có vẻ giống với căn nhà ở bên Mĩ, hàng rào màu trắng, nóc nhà xanh dương, ban công, nhà ấm trồng hoa mini, xích đu, chim sẻ,… tuy nhỏ nhưng mọi thứ đều đầy đủ.

Quan trọng nhất là công tác bảo an ở nơi này rất tốt, sẽ không có ký giả trà trộn vào quấy rầy, Tử Câm thích nằm ở trên ban công lúc năm giờ, nhìn con đường cách đó không xa.

Mùa đông, trời tối sớm, lúc xe Tịch Mạc Thiên lái đến từ xa, ánh đèn khiến cả con đường sáng hẳn lên. Sau khi Tịch Mạc Thiên xuống xe, theo thói quen ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy cô vợ nhỏ ở trên ban công hướng về phía anh phất tay, không khỏi lắc đầu bật cười, tiếp theo lại hơi nhíu mày, nhanh chóng đi vào, trực tiếp lên lầu hai, kéo cô từ ban công vào trong nhà, bắt đầu quở trách:

“Sao lại mặc ít như vậy? Em không biết hôm nay trời lạnh hả? Nhiệt độ bên ngoài bây giờ là dưới 0 đó, bị cảm liền nguy rồi. . . . . .”

Nói xong, lấy ra một tấm thảm mỏng bao cô lại giống như cái bánh chưng, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ ở bên ngoài, rồi ôm chặt vào ngực.

Người đàn ông này thật đúng là càng ngày càng có khuynh hướng nói nhiều, Hạ Tử Câm lặng lẽ bĩu bĩu môi, vô tội mở trừng hai mắt:

“Tịch Mạc Thiên, hôm nay em có quà muốn tặng cho anh. ”

Tịch Mạc Thiên sững sốt:

“Quà? Quà gì?”

Hạ Tử Câm giống như một con côn trùng nhỏ lắc lư mấy cái:

“Anh buông em ra trước đã, em không lạnh, thật đó.”
Tịch Mạc Thiên không có cách, khẽ điểm một cái lên trán Hạ Tử Câm, bóc cô từ trong tấm thảm ra, thấy rõ quần áo trên người cô, ánh mắt lóe lên một cái. Mới vừa rồi lúc ngẩng đầu, chỉ thấy cánh tay trần lộ ra bên ngoài, lại không xem kĩ quần áo đang mặc, bây giờ mới nhìn rõ.

Hôm nay, Tiểu nha đầu mặc một bộ lễ phục màu trắng, được thiết kế nghiêng vai, lộ ra đường cong xương quai xanh xinh đẹp, đường nét cắt may rất vừa người, rất đơn giản, lại mỹ lệ khác thường, hơn nữa mặc ở trên người cô càng hiển lộ rõ vòng eo mảnh khảnh, tà váy được làm thành nhiều tầng như những đóa mây đang dập dờn, thanh khiết, ưu nhã.

Khó được vẻ thục nữ như thế, hơn nữa, đây cũng không phải do anh chuẩn bị cho cô nên thật khiến Tịch Mạc Thiên quá mức kinh diễm. Vẻ ngạc nhiên không chút che dấu này, khiến khóe miệng Hạ Tử Câm không nhịn được khẽ cong lên.

Cô lui về phía sau một bước, nhẹ nhàng, chậm rãi xoay người:

“Như thế nào? Nhìn có được không?”

Ánh sáng nhu hòa từ những ngọn đèn thủy tinh trên trần nhà đổ xuống, nhuộm lên trên người cô, giống như mang theo một tầng sáng hoa mỹ mà lạnh bạc, cô khẽ xoay tròn, sợi tóc phiêu đãng, nụ cười tựa như cánh hoa đang nở, thật đẹp, đẹp đến mức tim của Tịch Mạc không kìm chế được đập chậm mất hai nhịp.

Vào giờ phút này, Tịch Mạc Thiên chợt nhớ tới thời thơ ấu, mẹ ngồi ở bên giường đọc truyện cho anh nghe, truyện về Tiểu Tiên Nữ. Tiểu Tiên Nữ có mái tóc đen nhánh, mượt mà, mắt sáng hơn sao, đôi môi luôn điểm nụ cười như hoa hướng dương đang nở, mặc bộ xiêm áo được cắt từ mây, đi tới nhân gian, mang đến hạnh phúc cùng vui vẻ cho những người cô độc, có phải tựa như Tử Câm của anh hay không. . . . . .

Hạ Tử Câm phát hiện, ánh mắt Tịch Mạc Thiên đang nhìn mình chăm chú, nửa buổi không nói lời nào, cho là anh không thích, hoặc là bộ quần áo này khó coi, không vào được mắt của anh. Đây là thành quả Hạ Tử Câm đã len lén chuẩn bị thật lâu, ở trên mạng lựa tới chọn đi, cuối cùng mới nhắm trúng cái này.

Cô đã sớm phát hiện, Tịch Mạc Thiên thích mặc những bộ quần áo màu tối, lại thích cô mặc đồ màu trắng, trong phòng giữ quần áo, hộc tủ của cô chiếm cứ toàn bộ không gian của một mặt tường, mở ra, có một nửa đều là màu trắng.

Vì vậy, Hạ Tử Câm cũng chọn bộ lễ phục này là màu trắng, gửi ảnh qua cho Mạch Tử, cẩn thận, cân nhắc trước sau mới quyết định cái này, Mạch Tử còn cảm thán ở trong điện thoại:

“Cuối cùng thì con heo dơ bẩn nhà anh ta cũng thông suốt, biết điểm trang cho người khác xem rồi.”

Hạ Tử Câm xác thực muốn lấy lòng Tịch Mạc Thiên, muốn thời điểm khi anh nhìn mình, đáy mắt không ngừng toát ra tia lửa, có chút u ám, nhưng lại có thể thấy được rõ ràng, giống như ngòi lửa, nhưng phản ứng bây giờ của anh. . . . . .

Hạ Tử Câm chu miệng, có chút bất mãn. Tịch Mạc Thiên chậm rãi đi tới, đứng ở trước người, đưa tay nhẹ nâng mặt của cô lên. Hạ Tử Câm nhìn thẳng vào mắt anh, như cô mong muốn, giờ phút này, trong ánh mắt của anh toát ra tia lửa, không hề thâm trầm nữa, tựa như có thể gọi là sáng chói.

Thanh âm trầm thấp mang theo từ tính, lại có mấy phần mông lung vang lên:

“Rất đẹp, giống như một tiểu tiên nữ, tiểu tiên nữ chỉ thuộc về một mình Tịch Mạc Thiên anh. . . . . .”

Hạ Tử Câm đỏ mặt, không nhịn được nở nụ cười, có chút ngốc, nhấc chân, ôm cổ anh, hôn nhẹ lên khóe môi rồi mới buông anh ra, dắt bàn tay to của anh, đi ra ngoài.

Tịch Mạc Thiên cưng chìu để tùy cô, hiển nhiên không mang quen giày cao gót, cộng thêm làn váy hơi dài, nhiều lần nếu không phải Tịch Mạc Thiên đỡ cô, khẳng định sẽ té ngã.

Nụ cười nơi khóe miệng Tịch Mạc Thiên vẫn từ trước đến giờ duy trì một đường cong nhẹ, trong đôi mắt toát ra nồng đậm mong đợi. Hạ Tử Câm nắm tay anh đi qua nhiều ngã rẽ, cuối cùng đến phòng ăn.
Vừa vào phòng ăn, tiểu nha đầu liền nhanh chóng tắt những ngọn đèn trần, tựa như lập tức, Tịch Mạc Thiên nhìn thấy, trên bàn ăn thật dà
i cạnh cửa sổ, là một bữa tối dưới nến được chuẩn bị tỉ mỉ, còn có một cái bánh ngọt hình trái tim không được ngay ngắn lắm.

Hạ Tử Câm đi tới, đốt nến, nhẹ giọng nói:

“Tịch Mạc Thiên, sinh nhật vui vẻ.”

Đã bao nhiêu năm không có sinh nhật, Tịch Mạc Thiên cũng không nhớ rõ, cũng không phải bởi vì không người nào biết, không người nào ăn mừng, ngược lại, hàng năm tới ngày này, mặc kệ là bạn bè trong giới kinh doanh hay thuộc hạ, đều sẽ đưa tới những món quà tinh mỹ, giá trị xa xỉ, chỉ là những thứ này, ngay cả hứng thú mở ra Tịch Mạc Thiên cũng không có.

Trước kia khi Phi Loan còn sống, từ nhỏ đến lớn, hàng năm cô đều sẽ đưa một món quà đến, nhưng anh cũng không để ý lắm, sau khi hai người kết hôn, lúc tới sinh nhật anh, bệnh tình của Phi Loan đã trở nên nguy kịch.

Vì vậy, nghiêm túc mà nói, trừ thời điểm khi mẹ còn sống thuở nhỏ có tổ chức ăn mừng sinh nhật, thì đây là lần đầu tiên, hiển nhiên cô vợ nhỏ của anh có chút lung túng:

“Cái đó, Tịch Mạc Thiên, phải nói trước nha! Không được ghét bỏ, đây là lần đầu tiên trong đời em làm bánh ngọt, từng chút từng chút một mà làm, bắt đầu từ sáng sớm khi anh ra cửa, đến xế chiều mới xong , cái này chính là sản phẩm hoàn hảo nhất trong số đó, cho nên không cho ghét bỏ, mau tới, thổi nến ước nguyện đi, bánh ngọt không thể bảo đảm là ăn ngon, nhưng những món này là dì giúp việc làm, sẽ không có vấn đề đâu.”

Tịch Mạc Thiên đi tới nhìn bánh ngọt, khóe miệng chợt cong lên, ở trên dùng chocolate vẽ ra một cái mặt quỷ, nhìn thế nào cũng thấy giống như cô vợ nhỏ nhà anh:

“Mau thổi rồi ước nguyện đi.”

Dưới ánh nến nhìn cô còn có vẻ vội hơn so với anh. Tịch Mạc Thiên cười cười, nhắm mắt lại, *ngón tay đưa lên hạ xuống ba nơi trên người, chốc lát mở mắt ra, thổi tắt nến, ngẩng đầu lại nhìn thấy cô vợ nhỏ dùng vẻ mặt khát vọng nhìn anh, nhíu mũi, bĩu môi, tựa như mặt quỷ trên bánh ngọt, vừa đáng yêu lại tinh quái.

(*Đây nghi thức người ta thường làm lúc cầu nguyện bên đạo Thiên Chúa)

Tịch Mạc Thiên quét nhanh qua một khối bơ, bôi lên đôi môi đang cong của cô, đầu cúi xuống . . . . . . Nụ hôn của anh rất dịu dàng, dịu dàng mà trằn trọc, mang theo nồng đậm mùi sữa, ngọt , ngọt đến tận trong lòng hai người. . . . . .

Như rơi vào trong mộng, Hạ Tử Câm cảm thấy, bây giờ cô và Tịch Mạc Thiên giống như đang mơ, nhưng Mạch Tử lại bĩu môi châm chọc:

“Mơ cái gì? Đúng là từ dùng cho con nít, mình lại thấy hai người giống như đang ở thời kỳ trăng mật. Cậu cũng không thử nhìn lại xem, ông xã đi làm, cũng phải theo tới đây, cứ như không thể tách rời ấy. Nha đầu chết tiệt không có lương tâm kia, nửa năm trước lúc mình phải đi công tác, cũng không thấy cậu lưu luyến như vậy, bây giờ vừa mới gả cho người ta đã không nỡ xa nhau mấy phút rồi.”

Giọng điệu Mạch Tử có chút ê ẩm, khó chịu, Hạ Tử Câm cười hắc hắc, ôm lấy quả đấm đang giơ lên của cô:

“Mình thề, trong lòng mình, Mạch Tử nhà chúng ta từ trước đến giờ luôn chiếm ở vị trí thứ hai ”

Mạch Tử đưa tay tới vặn mặt của cô, Hạ Tử Câm vội vàng giải thích:

“Vị trí thứ nhất là mẹ viện trưởng của chúng ta á! Tịch Mạc Thiên miễn cưỡng chiếm ở vị trí thứ ba.”
Mạch Tử hừ một tiếng:

“Mình nghĩ anh ta sẽ nhanh chóng mưu quyền soán vị, trực tiếp nhảy vọt lên phong hiệu đệ nhất.”

“Sẽ không, sẽ không đâu mà. . . . . .”

Đầu Hạ Tử Câm lắc lư như trống bỏi.

“Cắt, nghỉ mười phút rồi tiếp tục.”

Trong phòng chụp ảnh trước mặt, đạo diễn hô một tiếng, Mạch Tử nhanh chóng vỗ vỗ Hạ Tử Câm:

“Nhanh đi tìm ông xã nhà cậu đi! Nơi này rất lộn xộn, lỡ như không may đụng chạm đến bảo bối cưng của Tịch tổng, chúng tôi thật gánh vác không nổi a.”

Lời này nói ra không phải do Mạch Tử khoa trương, mà là từ sau sinh nhật, lúc Tịch Mạc Thiên đi làm sẽ mang theo Hạ Tử Câm, dù sao cô cũng không có việc gì. Bên cạnh bàn làm việc của Tịch Mạc Thiên được bố trí thêm một chiếc bàn nhỏ thuộc về Tử Câm. Cô có thể gõ chữ, chơi game, nói chuyện phiếm, mệt mỏi, có thể vào phòng bên trong để ngủ, buồn thì đi dạo ở cao ốc.

Lúc Tịch Mạc Thiên làm việc ở Vinh thị, lại càng giống như ‘cá gặp nước’, do tiểu thuyết của cô đang chuyển thể thành phim truyền hình, nên ở đây hội tụ đủ các bộ phận. Tầng mười là nơi nam chính ở, Mạch Tử cũng ở, vì vậy tại Vinh thị, nếu Tịch Mạc Thiên không tìm được cô, chỉ cần bảo tiểu Dương xuống lầu mười thì nhất định sẽ thấy.

Lầu mười rất rộng, phần lớn là phim trường được xây dựng tạm thời, trừ nhân viên Vinh thị, còn có rất nhiều diễn viên, vừa loạn vừa ồn, Hạ Tử Câm lại là tâm can bảo bối trong lòng Tịch tổng, vì vậy cô quả thực là đối tượng bảo vệ trọng điểm. Ngay đến cả vị đạo diễn nổi tiếng được mời tới kia, lúc đang quay phim cũng phải thường thường liếc mắt về phía cô, chỉ sợ một khắc không chú ý, xảy ra sơ xuất gì, ông ta thật gánh vác không nổi.

Chỉ là, cô ở đây cũng có chỗ tốt, dù sao có mặt tác giả, có thể nhanh chóng thương lượng những chi tiết cần sửa đổi. Đề nghị của cô không nhiều lắm, những ý tưởng nói ra cũng chỉ như ‘vẽ thêm mắt cho rồng’, vì vậy đạo diễn cũng không quá khó xử.

Tử Câm rất thích nhìn bọn họ quay phim, từng cảnh từng cảnh, biến những hình ảnh đã từng ở trong đầu mình trở thành sự thực. Cô cảm thấy hết sức thần kỳ, giống như đã “đãi đá thành vàng”, mà người mang khối đá như cô biến thành vàng này, chính là Tịch Mạc Thiên.

Hạ Tử Câm cũng không phải là một người phụ nữ không biết tốt xấu. Cô rất biết trân trọng hạnh phúc, về Chu Hàng và Triệu Giai Kỳ, cô không muốn hỏi tới, càng không muốn khiến mọi chuyện thêm rối lên. Cô chỉ cần núp ở trong ngực Tịch Mạc Thiên để anh xử hết thảy.

Cho nên Mạch Tử nói, cô mặc dù ngốc, lại có ngốc phúc, nhưng mà thời điểm khi mẹ Chu Hàng đến tìm, phiền phức của cô vẫn phải tới.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ