80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Em đừng mong chúng ta là người dưng

Chương 7


Lần đầu tiên Lục Nhiễm nghe thấy cái tên này, cô không biết chủ nhân của nó sau này sẽ khiến cô đau khổ thế nào.


Vậy thì cuộc sống lại nên quay về đúng quỹ đạo của nó.

Lục Nhiễm thăm dò ý định lại chuyển ra ở riêng với mẹ mình, bị mẹ kiên quyết phản đối và ra lệnh cho cô trong ngày hôm nay phải chuyển hết đồ về trả phòng cho chủ nhà.

Cũng được thôi, mẹ dạo này quá dịu dàng khiến Lục Nhiễm quên mất rằng mẹ mình mang tính cách của một nữ vương.

Hơn nữa, đồ đạc mang về trong lúc vội vàng cũng không đủ dùng, căn phòng đó cũng chỉ là phòng thuê, đằng nào cũng phải về dọn dẹp một chuyến. Ngoài ra, cô còn muốn đi thăm Lâm Tĩnh, nhưng vì bị thương mà cứ vướng víu mãi chưa đi được.

Sáng hôm sau, Lục Nhiễm đang định ra ngoài bắt xe, bị mẹ gí ngón tay vào trán: “Định tự chuyển nhà à? Dọn nhà mà con còn định tự bắt xe đi một mình! Con có coi mình là một cô gái không thế? Hơn nữa, giờ con đâu chỉ có một mình, có bạn trai rồi, không dùng vào những việc này còn để làm gì?”

Không để Lục Nhiễm kịp hoàn hồn sau từ “bạn trai”, mẹ cô đã rút điện thoại ra gọi: “… A lô, cô là… tất nhiên là có việc rồi, Tiểu Nhiễm đang chuẩn bị chuyển nhà, cháu qua đây nhé… Ừ, nhanh lên một chút”.

Chưa đầy một phút, mẹ Lục Nhiễm đã ngắt điện thoại.

Mãi một lúc sau, Lục Nhiễm mới hoàn hồn: “Mẹ, lúc nãy mẹ gọi cho…”.

“Hàn Mặc Ngôn”. Mẹ Lục Nhiễm gật đầu.

Lục Nhiễm xoa trán: “Mẹ, giờ này Hàn Mặc Ngôn còn phải đi làm mà”.

“Thế thì làm sao, cậu ta là ông chủ mà?”. Đưa tay chỉnh lại mái tóc vừa sấy xong, mẹ Lục Nhiễm chẳng cảm thấy có điều gì không ổn: “Hơn nữa, con không để ý, hôm nay là cuối tuần à?”.

Lục Nhiễm bỗng cảm thấy mình trở nên bất lực.

Hàn Mặc Ngôn đến biệt thự nhà họ Lục đúng giờ đã hẹn.

Về điểm này thì Lục Nhiễm cũng biết, Hàn Mặc Ngôn sẽ không từ chối những yêu cầu hợp tình hợp lý của bạn gái, cũng vì… anh coi việc đáp ứng yêu cầu của bạn gái là một trong những công việc của mình, nên luôn làm thật tốt.

Ngồi vào trong xe, thắt đai an toàn, bên cạnh là Hàn Mặc Ngôn mà cô từng tưởng rằng sẽ không bao giờ còn dính líu bất cứ thứ gì.

“Hôm nay anh không phải làm việc à?”.

Nghe cô hỏi như vậy, Hàn Mặc Ngôn nhanh chóng trả lời: “Khi nào em xong việc anh sẽ quay về công ty”.

Lục Nhiễm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của cô.

Khi đến khu nhà Lục Nhiễm thuê, Hàn Mặc Ngôn lùi xe vào trong, Lục Nhiễm xuống xe, lấy từ sau xe của Hàn Mặc Ngôn ra những thùng chứa đồ đã được chuẩn bị trước.

Những thứ này đều do cô mua, dùng để đựng đồ đạc linh tinh rất tiện.

Cô vẫn biết rõ mọi đồ đạc của Hàn Mặc Ngôn hơn cả chính anh.

Vì vừa dọn đến chưa lâu, lại cũng mới thu dọn, nên đồ đạc rất gọn gàng, quần áo xếp vào va ly, đồ đạc lung tung đều bỏ vào phòng chứa đồ, loáng một cái đã đầy mấy cái thùng, căn phòng cũng rộng rãi hẳn ra.

Cô thu dọn, Hàn Mặc Ngôn chuyển những thùng đã sắp xếp xong ra sau xe.

Dọn dẹp được một nửa, họ nghe thấy tiếng gọi cửa.

Không biết từ lúc nào, bác chủ nhà đã đứng ở cửa, khom lưng nheo mắt nhìn gian phòng đã dọn dẹp xong, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Nhiễm, cháu đi thật đấy à, còn chưa ở được một tháng mà?”.

Lục Nhiễm cười áy náy: “Cháu xin lỗi, tại mọi việc bất ngờ quá, cháu không nghĩ là lại chuyển đi luôn thế này, làm lỡ việc của bác, bác không phải trả lại tiền thuê nhà cho cháu đâu ạ”.

“Thế sao được, để bác đi lấy tiền trả cháu”.

“Không cần đâu ạ…”.

Cái bóng lom khom của bác đã đi lên tầng trên.

Bác chủ nhà là một người rất tốt, con cái đều đi học ở nước ngoài, vì ở một mình buồn quá nên mới cho thuê nhà, khi đến xem nhà cô đã thấy bác rất nhiệt tình, còn mời cô ăn cơm, cô cũng định ở đây lâu dài cho bác đỡ buồn.

Khi bác chủ nhà đi xuống, cũng là lúc Hàn Mặc Ngôn đi lên.

Bác chủ nhà đang đếm tiền nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn, lại nhìn Lục Nhiễm, bác cười rất tươi: “Tiểu Nhiễm, đây là bạn trai của cháu à?”.

Tuy chưa thể quen với sự thực này, nhưng Lục Nhiễm vẫn im lặng gật đầu.

“Cháu dọn đi để chuẩn bị kết hôn đúng không? Thế cũng tốt, con gái sống một mình cũng không yên tâm, mấy hôm trước cháu nhắn không về được bác còn lo cháu xảy ra chuyện gì, không ngờ… thật là hạnh phúc đấy. Hai năm trước con gái bác lấy chồng cũng tầm tuổi cháu bây giờ”.

Bác vừa nói vừa móc trong túi ra hai cái kẹo đặt vào tay Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm nhìn hai con thỏ trắng trong lòng bàn tay, những lời giải thích cũng chui tuột vào trong bụng.

Sự hiểu lầm đẹp đẽ, cũng chẳng có gì không tốt.

Đi được nửa đường, Lục Nhiễm mới chợt nhớ ra: “Hàn Mặc Ngôn, đợi chút đã”.

“Gì thế?”.

“Em có một người bạn, anh có thể đưa em qua đó không?”.

“Ở đâu?”.

Lục Nhiễm nói địa chỉ, một lát sau xe đã đến nơi.

Mở cửa xe đi xuống, Lục Nhiễm đã định đi vào, lại đi một vòng đến gõ vào cửa xe của Hàn Mặc Ngôn: “Có thể em sẽ ở đây lâu lâu một chút, anh cứ bỏ hết đồ đạc xuống đây, em gọi công ty chuyển nhà đến đưa về nhà”.

Hàn Mặc Ngôn hỏi lại: “Khoảng bao lâu?”.

“Khoảng hai tiếng”. Nói xong, Lục Nhiễm dừng lại một chút, nhìn Hàn Mặc Ngôn nghi ngại, chắc anh cũng chẳng chờ nổi cô đâu.

Nhìn vào đồng hồ đeo tay, Hàn Mặc Ngôn nói: “Bây giờ là chín giờ bốn mươi lăm, mười một giờ bốn mươi lăm anh quay lại đón em nhé”.

Có thể thấy Hàn Mặc Ngôn đã cố gắng mềm mại giọng nói của mình, nhưng vẫn còn đôi chút công thức hóa.

Lục Nhiễm muốn cười, nhưng cố kìm lại, đưa cho Hàn Mặc Ngôn một viên kẹo của bác chủ nhà khi nãy: “Tài xế, vất vả quá!”.

Khẽ chau mày, rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn chẳng thích thú gì trò đùa của Lục Nhiễm, nhưng anh vẫn bóc vỏ kẹo, bỏ con thỏ trắng vào miệng, rồi lái xe đi.

Riêng việc Hàn Mặc Ngôn ăn kẹo cũng khiến Lục Nhiễm không nhịn nổi cười.

Khi bước vào cổng nhà Lâm Tĩnh, khuôn mặt Lục Nhiễm vẫn tươi như hoa.

Lâm Tĩnh ra mở cửa cho Lục Nhiễm, như thể không dám tin vào mắt mình, cứ ngó mãi ra ngoài: “Lúc nãy đưa cậu đến ấy? Tớ không nhìn lầm chứ?”.

Lâm Tĩnh đã biết cô thích Hàn Mặc Ngôn từ lâu, hồi đó cô hay rủ bạn mình đến ngồi ở quán café đối diện công ty của Hàn Mặc Ngôn, gọi một cốc café, ngồi chờ đến giờ tan làm để nhìn Hàn Mặc Ngôn lái xe ra.

Lục Nhiễm gật đầu.

Ngẩn ngơ mất một lúc, Lâm Tĩnh cười đau khổ, lẩm bẩm: “Không ngờ cuối cùng cậu cũng có được người trong mộng, chỉ là, Tiểu Nhiễm, cậu si tình thật đấy, bao nhiêu năm nay rồi, ngay cả tớ và Lạc… cũng chia tay rồi mà cậu vẫn không chịu từ bỏ…”.

“Cũng chưa hẳn là có người trong mộng, chỉ là…”, nếu đã nhắm đúng đối tượng rồi, cho dù có bươu đầu chảy máu cũng phải cố cho bằng được. “Mà thôi, đừng nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện của cậu đi… Chuyện của cậu và Lạc Ức Vi là làm sao, các cậu vẫn rất quấn quýt với nhau mà”.

Lục Nhiễm ngồi trên ghế sofa nhà Lâm Tĩnh, nghe bạn mình kể lại những việc đã xảy ra.

Lâm Tĩnh thi trượt đại học, cũng không chịu học nghề mà nhất định tìm việc làm, cô đã làm nhiều công việc khác nhau, cho đến khi tìm được công việc chính thức, thu nhập tương đối ổn định, cô đã kiên trì làm tới ngày hôm nay, nhưng cũng rất vất vả. Còn quan điểm của Lạc Ức Vi lại khác hẳn, anh ta đỗ vào trường đại học, điều kiện tốt hơn Lâm Tĩnh rất nhiều, tuy họ vẫn liên hệ với nhau, nhưng Lạc Ức Vi đã dần dần coi thường bạn gái mình, không muốn đưa cô đi đâu, nói chuyện cũng có khoảng cách, nhưng hàng ngày vẫn luôn cẩn trọng không kích động Lâm Tĩnh mà cứ để tình cảm mai một dần dần; cuối cùng, Lạc Ức Vi cũng động lòng trước một cô em gái xinh đẹp trong trắng học sau một khóa, còn chuyện tiếp theo chỉ là chờ đến ngày Lâm Tĩnh phát hiện ra mà thôi.Nói tới đây, Lâm Tĩnh ôm lấy Lục Nhiễm mà khóc nức nở.

Nếu đổi lại là Lục Nhiễm của năm năm trước, khi biết được chuyện này, việc đầu tiên sẽ là dẫn người đến băm nát Lạc Ức Vi, những chuyện khác tính sau. Nhưng Lục Nhiễm của hiện tại đã hiểu ra rằng, dù có băm vằm Lạc Ức Vi ra hàng trăm nghìn mảnh, kết quả cũng chẳng thể khác đi, người đàn ông thay lòng đổi dạ… thì đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Đột nhiên, cô cảm thấy mình may mắn.

Với tính cách của Hàn Mặc Ngôn, đừng nói đến chuyện thay lòng đổi dạ, bắt cá hai tay, mà ngay cả động lòng trước một cô gái anh cũng cảm thấy đó là việc khó khăn.

Ngồi vào xe của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy rất bình tĩnh.

Cô nhìn ra ngoài cửa xe như đang có tâm sự, một lúc sau đưa tay bật đài trên xe.

Tiếng nhạc du dương bay bổng xen lẫn giọng nói sôi động của người dẫn chương trình khiến không khí trong xe trở nên ấm áp hơn.

“Hàn Mặc Ngôn…”.

“Gì thế?”.

“Nếu em không phải con gái nhà họ Lục mà chỉ là một trợ lý bình thường của anh, anh có nghĩ đến chuyện sẽ ở bên cạnh em không?”.

Hàn Mặc Ngôn trả lời không cần suy nghĩ: “Không có chữ nếu”.

Lục Nhiễm chống cằm, cười không thành tiếng, cũng phải, thế giới này không có chữ nếu, cho dù là vì nguyên nhân gì, kết quả mới là quan trọng. Cô trước sau gì vẫn là Lục Nhiễm, còn anh thì vẫn là Hàn Mặc Ngôn.

Giúp Lục Nhiễm lấy đồ đạc ra, Hàn Mặc Ngôn hỏi: “Thế em định bao giờ quay lại làm việc?”.

Đúng là cô vẫn phải đối mặt với vấn đề này.

Nghĩ ngợi giây lát, Lục Nhiễm cười đáp: “Em không định làm trợ lý cho anh cả đời, nhưng hiện giờ… tuần sau đi, thứ hai tuần sau em sẽ có mặt đúng giờ, anh nhớ bảo cô trợ lý Tiết của anh chuẩn bị sẵn tinh thần làm phó cho em đi”.

Muốn thay vị trí của cô ta hả, Tiết Lễ Giai vẫn chưa đủ tư cách.

Sáng thứ hai, Lục Nhiễm đến công ty, khi cô đến cũng không còn sớm lắm, mọi người ai ai cũng vội vã, trong sảnh lạch cạch tiếng giày cao gót.

Cô trở về chỗ của mình, Tiết Lễ Giai vẫn ngồi đó, chỗ ngồi toàn màu hồng.

Gõ gõ lên mặt bàn, cô nhìn Tiết Lễ Giai, cười lịch sự: “Phó trợ lý Tiết, chúng ta nói chuyện một chút về thời gian tôi không ở công ty, chúng ta bàn giao công việc trong thời gian cô tạm thay tôi nhé”.

Cô ta ngước mắt lên, vẫn vẻ xinh xắn ngây thơ đáng yêu như trước.

Thấy Tiết Lễ Giai hồi lâu vẫn không phản ứng gì, Lục Nhiễm lại gõ bàn: “Sao thế? Hàn tổng không nói với cô là hôm nay tôi quay lại và cô sẽ trở thành phó cho tôi sao?”.

Tiết Lễ Giai lúc này mới phản ứng lại.

Cô gái khẽ cắn môi: “Chị Lục, chị đã nghỉ việc rồi mà… sao lại?”.

Lại gần Tiết Lễ Giai một chút, Lục Nhiễm hạ giọng, gằn từng chữ: “Ai bảo với cô là tôi nghỉ việc?”.

Tiết Lễ Giai tắc nghẹn, lúng túng đứng dậy.

Lục Nhiễm ngồi vào chỗ của mình, sau đó gỡ đi những thứ màu hồng trên máy tính, phân công Tiết Lễ Giai: “Cô nộp cho tôi một bản tiến độ tất cả các công việc trong thời gian vừa qua, bao gồm bản kế hoạch chi tiết, viết chi tiết tường tận về tiến trình thực hiện, làm xong nộp cho tôi, nếu có vấn đề gì cô cứ hỏi tôi… còn nữa, đem hết những thứ này của cô đi đi, còn chỗ ngồi của cô… phòng ngoài vẫn còn một chỗ trống, cô dọn dẹp thu xếp chỗ cho mình nhé”.

Những lời của Lục Nhiễm có vẻ đã quá sức chịu đựng của Tiết Lễ Giai.

Chỗ ngồi của Lục Nhiễm tuy không phải là phòng riêng nhưng khá riêng biệt độc lập, rất gần phòng của Hàn Mặc Ngôn, bên ngoài là phòng làm việc chung được chia thành từng khoang riêng biệt cho từng người.

Tuy không thích Tiết Lễ Giai, nhưng Lục Nhiễm cũng không cố ý chỉnh cô ta, nhưng với thời gian vào làm và năng lực làm việc sơ đẳng như vậy, ngồi ở ngoài đó là một việc hoàn toàn bình thường.

Tiết Lễ Giai thu dọn hết đồ đạc của mình, ôm hộp đồ đạc đi ra, đã nghe tiếng xì xầm bàn tán, nội dung chủ yếu là chị Lục lợi hại thật, có cửa sau rồi mà vẫn xếp sau chị ấy.

Tiết Lễ Giai cúi đầu, giấu đi ánh mắt âm u lạnh lẽo của mình.

Nghiến răng kèn kẹt, cuối cùng, Tiết Lễ Giai vứt lại đống đồ đạc trên bàn, tay quệt mắt chạy ra ngoài.

Lục Nhiễm ngớ người, cô không ngờ Tiết Lễ Giai lại giở trò này.

Tình thế này, cô chẳng khác nào vai nữ thứ chuyên hãm hại vai nữ chính hiền lành lương thiện.

Tay chống trán, Lục Nhiễm cười thành tiếng, vai nữ thứ ác độc thì ác độc luôn đi, chỉ cần vai nam chính là của riêng cô, thế là đủ.

Có điều, cô không biết Tiết Lễ Giai làm thế là vì cảm thấy xấu hổ khi phải làm phó cho cô, hay là vì cô ép cô ta làm những việc mà cô ta không làm được nên mới bỏ chạy như thế.

Bật máy tính, Lục Nhiễm yên lặng suy nghĩ, tốt nhất là đi tìm Hàn Mặc Ngôn.

Cô gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ngước mắt lên: “Em đến rồi đấy à?”.

Lục Nhiễm gật đầu, nhún vai nói rõ lý do: “Tiết Lễ Giai bỏ chạy rồi, hiện giờ trong tay em không có tài liệu gì nên vào đây tìm anh”.

Hình như Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên, rút ra một tập tài liệu từ chồng giấy tờ bên cạnh: “Đây là một phần, màu đỏ là đã hoàn thành cần chú ý, màu cam là các hạng mục cần chú ý đặc biệt, màu xanh là đang tiến hành… những chỗ đánh dấu khác em đã biết cả rồi…”.

Lục Nhiễm lật qua, cô nghỉ việc cũng không lâu, chỉ có hai hạng mục mới là lạ lẫm đôi chút.

“Những thứ còn lại giờ anh sẽ mail cho em”.

“Vâng”.

“Chiều nay họp với phòng kế hoạch và đầu tư, anh đã đánh dấu sao vào những nội dung cần chỉnh lý, em giao lại cho anh vào trước buổi trưa”.

“Vâng, anh cho em nửa giờ”.

Trả lời ngắn gọn, không cần giải thích dài dòng, đó chính là những điều mà Hàn Mặc Ngôn vẫn hoài niệm.

Nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đem tập tài liệu đã chỉnh lý đi vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.

Hàn Mặc Ngôn đang nghe điện thoại, cô để tài liệu xuống, đang định ra ngoài, chợt nghe Hàn Mặc Ngôn nói: “Cháu xin lỗi, thế không được đâu, nể tình bác, cháu có thể tiếp tục trả lương cho cô ấy, nhưng cô ấy không phải đến làm nữa”.

Đầu dây bên kia nói rất to, giọng nói vọng cả ra bên ngoài rất rõ ràng: “Tiểu Hàn à, làm người đừng nên cứng nhắc như thế, bác biết Lễ Giai không biết làm gì, nhưng cháu có thể dạy nó mà, đứa cháu này của bác từ nhỏ đã bị chị bác làm hư mất rồi, cháu cũng nên rộng lượng một chút. Cháu gọi trợ lý cũ về cũng chẳng sao, bác đâu có nói là không được, nhưng cháu cũng đừng bắt nó đi làm phó cho người ta chứ…”.

“… Tốt nhất là bác cứ để cô ấy đi tìm việc chỗ khác đi ạ”.

Nói xong, Hàn Mặc Ngôn ngắt điện thoại, nhìn Lục Nhiễm vẫn đang đứng nguyên ở đó: “Có việc gì à?”.

“Em chuẩn bị xong tài liệu rồi”.

Hàn Mặc Ngôn xem qua, tỏ vẻ vừa ý.

Nếu là trước kia, Hàn Mặc Ngôn chắc chắn không có biểu hiện vừa rồi, nhưng bây giờ xem ra đã bị năng lực làm việc của Tiết Lễ Giai giày vò nên tiêu chuẩn cũng hạ thấp ít nhiều.

“Điện thoại lúc nãy…”.

Hàn Mặc Ngôn đáp: “Không sao, anh sẽ giải quyết”.

Ra khỏi phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Lâu ngày không làm việc, ngồi đến tận gần trưa, Lục Nhiễm cũng chỉ xem xong một nửa.

Bữa sáng ăn sớm, giờ đã cảm thấy hơi hơi đói.

Khi kim đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi, nhân viên trong công ty cũng lần lượt quẹt thẻ xuống ăn cơm, Lục Nhiễm vươn vai, đã có mấy nhân viên qua chào cô, hoan nghênh cô quay lại làm việc. Tuy rằng trước đó nhân duyên của cô cũng thường thường, nhưng so với Tiết Lễ Giai đã đi cửa sau lại không có năng lực làm việc thì cũng còn hơn nhiều.

“Tiểu Nhiễm, mừng em quay lại làm việc, lần trước gặp em ở siêu thị, chị thấy em không có ý quay lại, giờ gặp em, chị vui quá”. Chị Trương phòng kế hoạch vỗ vai cô, rồi đưa cho cô một chiếc bình: “Đây là rượu nhà chị ủ đấy, mấy hôm trước bố mẹ mang lên cho chị. À, buổi trưa, chị em mình đi ăn cơm nhé”.

“Em cảm ơn”.Đặt bình rượu sang một bên, tắt máy vi tính, Lục Nhiễm đang định lên tiếng thì nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn cầm theo áo vest, đẩy cửa bước ra.

“Chào Hàn tổng”. Chị Trương nhanh miệng.

Tiếp theo sau, hàng loạt nhân viên cũng chào theo, giọng nói có đôi chút kích động. Hàn Mặc Ngôn là kẻ cuồng công việc, hoặc là ở trong phòng làm việc, hoặc là ra ngoài gặp khách hàng, cơ hội thấy mặt không nhiều.

Hàn Mặc Ngôn khẽ gật đầu, sau đó đi thẳng đến chỗ Lục Nhiễm, hỏi: “Ăn cơm?”.

Gần như ngay cùng lúc Hàn Mặc Ngôn đi về phía Lục Nhiễm, đã có người thì thầm to nhỏ, một hai người chụm đầu bên bàn làm việc, rõ ràng là đang xem chuyện hay ho.

Khi Lục Nhiễm về đầu quân cho Hàn Mặc Ngôn, quy mô công ty tuy nhỏ nhưng lợi nhuận khá ổn, có điều vì lúc đó vẫn chưa có vị trí trên thị trường, nên với văn bằng và năng lực của mình, Lục Nhiễm vẫn trúng tuyển vào vị trí trợ lý của Hàn Mặc Ngôn. Mấy năm nay chứng kiến công ty ngày càng lớn mạnh, có được quy mô như ngày hôm nay, trong mắt một số nhân viên mới, Hàn Mặc Ngôn và Lục Nhiễm gần như là một thể song sinh, cùng lạnh lùng, mạnh mẽ, không có gì không thể.

Không phải chưa từng có lời đồn đại nào về Hàn Mặc Ngôn và Lục Nhiễm, dù cho đó là sự kết hợp lạ lùng giữa King & Queen, nhưng chỉ tính riêng việc bạn gái của Hàn Mặc Ngôn thay nhau đến ầm ĩ cũng đủ khiến chuyện đồn thổi đó bị dẹp từ trong trứng nước.

Còn lúc này đây, câu chuyện đồn thổi đang đến hồi gay cấn nhất.

Phải biết rằng, nếu Hàn tổng đến với trợ lý Lục, thì không chỉ đại diện cho việc thỏ cũng ăn cỏ gần hang, mà còn phá vỡ quy tắc trước nay không cho phép tình yêu công sở của công ty này.

Huống hồ, việc này lại xảy ra ngay vào ngày đầu tiên khi Lục Nhiễm quay về làm việc, càng khiến người ta đoán già đoán non.

Rất tự nhiên, người ta thi nhau đồn đoán xem Hàn tổng đã làm thế nào để trợ lý Lục đồng ý quay lại…

Lục Nhiễm như không nghe thấy đám nhân viên bàn tán, cô thu dọn đồ đạc của mình, nói với Hàn Mặc Ngôn: “Vâng”.

Tiếp theo hai người đi vào thang máy xuống đường.

Trong khoảnh khắc thang máy khép lại, đủ loại đồn đoán thi nhau bùng phát ra ngoài.

Bên này, sau khi thang máy khép lại, Lục Nhiễm cúi đầu bật cười, khẽ nhún vai.

Hàn Mặc Ngôn thì chẳng để tâm.

Lên xe, rõ ràng Lục Nhiễm đang rất vui, cô hỏi Hàn Mặc Ngôn: “Đi đâu bây giờ?”.

“Em nói xem”.

“Em nhớ là gần công ty có một nhà hàng Nhật Bản”.

“Địa chỉ?”.

Lục Nhiễm đọc địa chỉ, Hàn Mặc Ngôn lái xe theo.

Nhà hàng rất đông, Lục Nhiễm xếp hàng xong, may mắn mua được suất cuối cùng.

Một phần sushi, một phần sườn lợn nướng, một phần mỳ há cảo.

Đây không phải lần đầu tiên cô đi ăn cơm với Hàn Mặc Ngôn, nên cũng không có sự ngượng nghịu khi ăn cơm trước mặt người trong mộng, muốn ăn thế nào thì cứ ăn.

Mà Lục Nhiễm thì luôn say đắm những món ăn ngon.

Gắp miếng sườn nướng chấm vào bát nước chấm pha sẵn, miếng sườn thơm phức giòn tan kết hợp cùng nước chấm chua ngọt tan dần trong miệng, ngon không tả xiết.

Lục Nhiễm thỏa mãn lim dim mắt.

Hành động của con người luôn có khả năng truyền nhiễm, thấy Lục Nhiễm ăn ngon miệng, Hàn Mặc Ngôn nhìn tô mỳ, cũng cảm thấy muốn ăn.

Ăn xong, Lục Nhiễm mới như sực nhớ ra, hỏi: “Tại sao lại rủ em đi ăn cơm?”.

Hàn Mặc Ngôn hỏi lại: “Không được sao?”.

Lục Nhiễm bị hỏi lại cứng miệng, đúng vậy, bạn trai dẫn bạn gái ra ngoài ăn cơm là một việc hoàn toàn bình thường.

Không đợi cô trả lời, Hàn Mặc Ngôn lại hỏi: “Vết thương thế nào rồi?”.

Ngạc nhiên giây lát, Lục Nhiễm mới nhớ ra Hàn Mặc Ngôn đang hỏi về vết thương của cô.

Làm việc nửa ngày cô gần như quên mất mới đây thôi mình còn bị thương, xắn ống tay áo đồng phục lên, vết thương lớn đó xấu xí nằm ngay trên cánh tay, may là màu sắc cũng đã nhạt đi, một lớp da non đang dần phủ lên trên.

Hàn Mặc Ngôn nhìn vết thương của Lục Nhiễm, khẽ chau mày.

“Anh đang chê em phải không?”. Sắc bén chộp được vẻ mặt Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm khẽ cười: “Nói thật, tối hôm đó nếu không bất ngờ vì anh lái xe đến mà giật mình tránh không kịp thì em cũng chưa chắc đã phải chịu vết thương này”.

“Thế à?”.

Hàn Mặc Ngôn hơi bối rối.

Lục Nhiễm cười thoải mái: “Có điều em vẫn phải cảm ơn anh hôm đó đã đến cứu em”.

Cô cười rất chân thành, khiến người khác cũng cảm thấy dễ chịu.

“Không có gì”.

Vẫn là một Lục Nhiễm quen thuộc, Hàn Mặc Ngôn cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Tối đó làm việc xong, nhận được điện thoại của Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn cảm thấy rất ngạc nhiên, lúc đó anh không hiểu có chuyện gì mà Lục Nhiễm lại tìm mình, không ngờ vừa bật điện thoại lên đã nghe thấy tiếng kêu cứu của Lục Nhiễm, sau đó mất liên lạc.

Khởi động xe, Hàn Mặc Ngôn phóng như bay trên đường.

Không biết tại sao, vào giờ phút đó, chỉ cần nghĩ đến việc Lục Nhiễm sẽ gặp nguy hiểm, Hàn Mặc Ngôn đã cảm thấy nghẹt thở.

Rõ ràng, giây phút ấy, cô đã không chỉ là trợ lý của anh.

Sau bữa cơm trưa, lại tiếp tục làm việc.

Sau khi xem xong toàn bộ tài liệu, Lục Nhiễm đã hỏi qua từng người phụ trách của các bộ phận, hỏi rõ tiến độ và các vấn đề khác rồi chỉnh lý lại kế hoạch làm việc, thỉnh thoảng Hàn Mặc Ngôn lại cho gọi, công việc chất đống khiến Lục Nhiễm không thể không nghĩ rằng Hàn Mặc Ngôn biết trước là cô quay lại nên mới cố ý dồn việc lại thế này.

Cô ăn vội bữa tối trong căng tin, tiếp tục làm việc cho đến khi ngoài trời đã tối đen, mới tạm xong việc.

Cả tòa nhà gần như đã chẳng còn ai, nhìn qua cửa kính chạm đất trong phòng làm việc, thành phố về đêm đèn neon sáng rực, từng tòa nhà cao tầng mọc lên từ đất mẹ, sừng sững trong bóng đêm, lung linh sắc màu rực rỡ.

Lục Nhiễm thu lại ánh nhìn, ra phòng nghỉ pha một cốc café thơm ngào ngạt, Lục Nhiễm đứng tựa cửa, khẽ hít một hơi, hương vị café khiến cô nhớ lại lúc ở nhà Hàn Mặc Ngôn, hương café vấn vít và dáng hình Hàn Mặc Ngôn đứng đó.

Vì thế mới nói rằng thích một người là một việc không lối thoát, gần như mỗi khoảnh khắc về Hàn Mặc Ngôn trong trí nhớ đều khiến cô xao động.

Theo thói quen, cô quay người về phía phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, đèn vẫn sáng.

Đó chính là khung cảnh thường xuyên của bao nhiêu năm nay, cô cũng không còn nhớ đã bao nhiêu lần phải làm thêm giờ cùng với Hàn Mặc Ngôn, ngoài việc đãi ngộ tương xứng, điều cốt yếu nhất với cô là có cơ hội được ở riêng bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.

Cô đã từng cho rằng, dưới ánh đèn hư ảo của thành phố về đêm, trong tòa nhà văn phòng tĩnh mịch chỉ còn lại ánh đèn của cô và Hàn Mặc Ngôn sẽ là một việc vô cùng lãng mạn, chỉ tiếc là cảnh tượng dù có lãng mạn đến mấy gặp phải Hàn Mặc Ngôn thì cũng mất hết thú vị.

Công việc liên tiếp bù đầu, đẹp đẽ đến mấy cũng dần tan biến.

Ba năm rồi, luôn như vậy.

Lục Nhiễm bê tách café, gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.

“Vào đi”.

Nhìn thấy đống tài liệu trước mặt Hàn Mặc Ngôn còn nhiều hơn cả cô, Lục Nhiễm cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Hàn Mặc Ngôn có lẽ là ông chủ bận rộn nhất mà cô từng biết, những ông chủ khác thì ngày ngày tiếp khách, hội họp công tác du lịch đánh golf khắp nơi, bàn giao toàn bộ công việc cho các giám đốc và trợ lý giải quyết, còn mình chỉ làm những quyết sách chiến lược. Hàn Mặc Ngôn thì ngược lại, tham gia từ giai đoạn kế hoạch, nhiều lúc còn nắm rõ các hạng mục hơn cả người phụ trách trực tiếp của những hạng mục này.

Đây thực ra cũng không phải việc hay, một ông chủ giỏi phải biết cách dùng người, chứ không nhất thiết việc gì cũng phải tham gia.

Sở dĩ anh tận tâm tận lực, việc gì cũng muốn tự làm như vậy, Lục Nhiễm nghĩ mãi rồi cũng đưa ra được một kết luận: Đó là vì Hàn Mặc Ngôn bẩm sinh đã là một kẻ cuồng công việc.

Gõ ngón tay lên mặt bàn, Lục Nhiễm hỏi: “Café không?”.

Hàn Mặc Ngôn hơi ngước mắt lên: “Một cốc”. Rồi lại cúi xuống làm việc tiếp.

Đã quá quen với việc này, Lục Nhiễm cầm chiếc cốc café màu đen trên bàn làm việc của Hàn Mặc Ngôn, bỏ café, bơm nước sôi vào, café tan nhanh hơn trong nước, thơm lừng, bỏ thêm hai viên đường rồi bê vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.

Lúc đó, Hàn mặc Ngôn vẫn đang tiếp tục làm việc bên máy tính.

“Khoảng bao lâu nữa?”.

Hàn Mặc Ngôn trả lời không do dự: “Mười phút”.

“Em đợi anh”.

Bê tách café của mình nhấm nháp từng ngụm, Lục Nhiễm rảo bước đến bên giá sách của Hàn Mặc Ngôn.

“Em có thể xem không?”.

“Được”.

Giá sách của Hàn Mặc Ngôn gọn gàng sạch sẽ và ngăn nắp, sắp xếp riêng biệt từng loại, có cả chú thích rõ ràng.

Gần như toàn bộ là sách kinh tế và tiếng Anh, trong đó có một số lượng lớn sách nguyên bản của nước ngoài chứa rất nhiều danh từ chuyên môn.

Lục Nhiễm cũng không ngạc nhiên vì cô đã biết mấy năm cuối đại học và MBA Hàn Mặc Ngôn đều học ở nước ngoài.

Ngón tay cô lần lượt rẽ qua hàng loạt gáy sách, giữa một loạt những economic, finance, English Lục Nhiễm đột nhiên nhìn thấy một cuốn sách nhỏ hơn, lọt thỏm bên trong, In Seach of Lost Time[1].

[1] Là một trong bảy tập của bộ truyện Đi tìm thời gian đã mất của nhà văn Pháp Marcel Proust, được viết từ 1908 đến 1922 và xuất bản từ 1913 đến 1927, trong đó ba tập cuối chỉ được xuất bản sau khi tác giả qua đời. Tiểu thuyết này được xếp trong mười cuốn tiểu thuyết được thanh niên Pháp ưa thích nhất trong thế kỷ hai mươi. Tạp chí Time cũng bình chọn Đi tìm thời gian đã mất nằm trong số mười cuốn sách vĩ đại nhất mọi thời đại.

Sách văn học về dòng ý thức… Hàn Mặc Ngôn lại có loại sách này.

Lục Nhiễm đứng sững lại.

Cô lấy quyển sách ra, tiện tay mở ra, chỉ thấy trên trang bìa trắng tinh là dòng chữ bay bướm:

“Thân tặng hậu bối đáng yêu Hàn Mặc Ngôn.

Sinh nhật tuổi mười tám vui vẻ.

Tiền bối: Trang Tĩnh”.

Cô hơi quay lại, Hàn Mặc Ngôn vẫn đang chăm chú làm việc, không phát hiện ra.

Lục Nhiễm trả cuốn sách về chỗ cũ.

Trong lòng cô vang lên hai chữ: Trang Tĩnh.

Đây là lần đầu tiên Lục Nhiễm nghe thấy cái tên này, lúc đó cô không biết chủ nhân của nó sau này sẽ khiến cô đau khổ thế nào.

Trả sách về chỗ cũ, như để che giấu, Lục Nhiễm chuyển sang xem kế hoạch làm việc của Hàn Mặc Ngôn, hỏi: “Tuần sau phải đi họp ạ?”.

Hàn Mặc Ngôn vẫn không ngẩng đầu lên: “Ừ, hội nghị tìm kiếm cơ hội kinh doanh, kéo dài khoảng nửa tháng, phải chuẩn bị rất nhiều tài liệu”.

Một cái tên cũng chẳng chứng tỏ được điều gì, Lục Nhiễm nhanh chóng bỏ ra khỏi đầu, nghĩ đến một việc khác: “Chỗ đó hình như là một thành phố du lịch ven biển?”.

Hiểu ý của Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn trả lời rất nhanh: “Sẽ mất khoảng mười ngày hội họp, thời gian còn lại hoạt động tự do, đơn vị tổ chức cũng mời tham gia một số hoạt động tham quan du ngoạn”.

Khuôn mặt Lục Nhiễm rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt tươi tỉnh: “Hàn tổng, đến lúc đó anh dẫn em đi chơi nhé”.

Hàn Mặc Ngôn hơi sững lại, đáp: “Được”.

Có vui rồi cũng có buồn, ngày thứ hai làm việc, Lục Tề đang ở xa không quản xa xôi tìm đến, vừa gặp đã hỏi: “Tại sao em lại quay lại làm việc cho hắn ta?”.

Lục Nhiễm giơ hai tay, cười vẻ vô tội: “Lần này không phải tại em, bố mẹ chỉ đường đấy chứ?”.

Nỗi bực tức của Lục Tề dịu đi phần nào rồi lại bùng lên ngay:

“Em không từ chối được à? Hàn Mặc Ngôn là người thế nào, chẳng lẽ ba năm nay em còn chưa nhận ra? Đối với anh ta, em thậm chí còn không bằng một hạng mục công việc, em có lấy anh ta, anh ta cũng không cho em một gia đình ấm áp, không cho em sự quan tâm chăm sóc dịu dàng, anh ta căn bản không thể yêu em, chẳng lẽ em không hiểu sao?”.

Nụ cười trên khuôn mặt Lục Nhiễm hoàn toàn biến mất.

Những lời của Lục Tề hoàn toàn là sự thật, chính vì là sự thật nên càng làm tổn thương người khác.

Thấy vẻ mặt của Lục Nhiễm, Lục Tề có vẻ hơi hối hận vì mình đã quá lời, nhưng, thà đau một lần còn hơn, thà làm cho Lục Nhiễm tỉnh ngộ còn hơn cứ để cô mãi ôm ấp giấc mộng hão huyền.

“Em biết mà, anh, những lời anh nói em đều biết hết”.

“Thế em…”.

Lục Nhiễm ngẩng lên, nhìn vào mắt anh trai, ánh mắt nghiêm nghị, chứa đựng sự chân thật đến cố chấp: “Anh, bao nhiêu năm nay em chỉ thích mỗi người này, buông tay cũng được, nhưng nếu không hết lòng một lần thì sao có thể hoàn toàn từ bỏ… Anh cũng biết, trước đây anh ấy hoàn toàn không biết em thích anh ấy, nhưng bây giờ thì khác rồi, anh ấy đã biết, cũng muốn cố gắng thử yêu em, nếu lần này vẫn không thể, em nhận thua cũng chưa muộn…”.

Lục Tề giang tay, ôm lấy em mình.

Anh thở dài: “Em muốn thử cũng được, nhưng, Tiểu Nhiễm, em không sợ cuối cùng mình vẫn là người thua thiệt hay sao? Trước đây chỉ đơn thuần là em yêu thầm người ta, có sâu đậm lắm cũng chỉ là tình cảm đơn phương, cùng lắm cũng chỉ là đối phương không chịu đáp trả tình cảm của mình. Nhưng bây giờ là chuyện của hai người, tình cảm bỏ ra chưa chắc tỉ lệ thuận với những gì nhận được, chưa biết chừng sự tổn thương sẽ không thể nào đo đếm được…”.

Lục Nhiễm đặt bàn tay của mình lên tay anh, khẽ gỡ tay anh ra, cũng gỡ luôn cả nỗi lo lắng chất chứa trong lòng anh trai mình.

“Anh, không sao đâu… tất cả là quyết định của một mình em, cho dù kết quả thế nào, hậu quả em sẽ tự gánh chịu… Em dám đánh cuộc thì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý chịu thua…”.

Lục Nhiễm nhìn Lục Tề, ánh mắt cố chấp của cô khi hai mươi mấy tuổi cũng không khác gì với năm cô mười mấy.

Lục Tề vẫn nhớ.

Năm đó, Lục Nhiễm đứng trước mặt Lục Tề nói với anh trai mình, từ hôm nay trở đi, cô quyết tâm trở thành một học sinh ngoan, không tụ tập, không gây rối, không đi đêm, cũng không giao du với đám bạn xấu, cô phải trở thành một người tinh anh, một người thực sự tinh anh.

Một lời thề khá buồn cười, nhưng Lục Tề không thể nào cười nổi.

Anh hiểu rõ tính tình em gái mình hơn ai hết, đã nói là làm. Cô em gái mà anh vẫn nuông chiều, không bao giờ mắng mỏ, dù gây ra hết chuyện này đến chuyện khác anh vẫn im lặng giải quyết mọi hậu quả. Nhưng cô em gái không biết trời cao đất dày ấy, tự do ngạo mạn ấy, lại vì một người con trai mà thay đổi đến thế này.

Anh vô cùng bất ngờ.

Và còn bất ngờ hơn vì ảnh hưởng của người này đối với Lục Nhiễm sau bao nhiêu năm vẫn y nguyên, không hề thuyên giảm.

Nhìn từ một góc độ nào đó, đúng là anh đang đố kỵ với Hàn Mặc Ngôn, nhưng từ một góc độ khác, anh luôn mong em gái mình được hạnh phúc, đáng tiếc là, dù nhìn ở góc độ nào, Hàn Mặc Ngôn cũng không giống một người có thể mang lại hạnh phúc cho em gái anh.

Lục Tề khẽ thở dài.

Thấy thế, Lục Nhiễm lại cười: “Anh, thôi được rồi, anh đừng lo lắng nữa. Anh lo cho em như vậy, thì cũng lo cho mình đi, anh cũng lớn tuổi rồi vẫn chưa có bạn gái, mà rõ ràng bao nhiêu cô thích anh như thế, ví dụ như cái cô xem mặt hôm trước ấy…”.

Lục Tề thay đổi sắc mặt: “Em đừng nhắc đến cô ta nữa”.

Cố nhịn cười, Lục Nhiễm giả vờ không hiểu: “Sao thế anh, cái cô Trương đó rất thích anh mà…”.

Đâu chỉ là rất thích, phải là cực kỳ thích ấy chứ, vừa nhìn thấy vẻ anh tuấn cứng cáp của Lục Tề, cái cô Trương trông như chị Phượng ấy mắt sáng bừng lên, không cần nghĩ ngợi gì đã gạt Lục Nhiễm sang một bên, đi thẳng đến ngồi bên cạnh Lục Tề.

Càng lúc càng ân cần, ví dụ như dùng đũa còn dính thức ăn của mình mà gắp thức ăn cho Lục Tề, cố ngồi cho sát lại, lại còn cố tình dùng nhầm khăn ăn, uống nhầm cốc của Lục Tề…

Lục Tề không thể chịu đựng được hơn, cũng không tiện tỏ thái độ, đành giả vờ ra nhà vệ sinh rồi kéo Lục Nhiễm về trước.

Phát hiện ra Lục Nhiễm có ý trêu mình, Lục Tề e hèm một tiếng, chuyển đề tài.

“Không nói chuyện này nữa, cái cô Đỗ Hàn đó còn làm phiền em nữa không?”.

Lục Nhiễm thật thà lắc đầu: “Hôm đó bàn chuyện hợp tác và ăn cơm xong cô ấy không liên lạc lại với em”. Lục Nhiễm cũng chuyển đề tài, hỏi: “Thế hôm đó hai người ở đấy, anh không làm gì cô ấy chứ?”.

“Anh có thể làm gì cô ta chứ, chẳng qua cũng chỉ là cãi qua cãi lại một tí rồi ai về nhà nấy thôi”.

“Có thế thôi à?”. Lục Nhiễm có vẻ hơi thất vọng.

“Nếu không thì em tưởng thế nào?”.

“Em? Cũng không có gì…”.

Tất nhiên, vào lúc đó không ai có thể biết câu chuyện sau này của Lục Tề và Đỗ Hàn.


Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ