XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Em đừng mong chúng ta là người dưng

Chương 8


Không phải là Hàn Mặc Ngôn không biết yêu mà là ành đã sớm chôn vùi tình yêu của mình cho một người con gái khác.


Hội nghị tìm kiếm cơ hội kinh doanh khai mạc theo đúng lịch trình, Lục Nhiễm bảo phó trợ lý đặt vé trước.

Việc này đáng lẽ là do Tiết Lễ Giai làm, nhưng cũng có thể vì thái độ của Hàn Mặc Ngôn quá kiên quyết, cũng có thể do cô ta cảm thấy xấu hổ nên không thấy đến làm việc nữa, Lục Nhiễm đã điều Cố Tiểu An thay vào vị trí của cô ta.

Trước hôm đi công tác một ngày, cuối cùng cũng chuẩn bị xong bao nhiêu tài liệu, Hàn Mặc Ngôn cho cô nghỉ nửa ngày để chuẩn bị, còn bản thân vẫn tiếp tục làm việc.

Lục Nhiễm cũng không miễn cưỡng, trở về sắp xếp đồ đạc.

Thành phố họ chuẩn bị đến nhiệt độ khá cao, quần áo mùa hè của cô thì hầu như toàn từ mấy năm trước, lục lọi mãi, cuối cùng rút ra kết luận là vẫn phải đi mua quần áo mới.

Nhanh chóng chọn được vài bộ trong cửa hàng quần áo, Lục Nhiễm nhận được điện thoại của Hướng Diễn, nói là mọi việc đã được giải quyết xong.

Ngớ người ra một lúc, Lục Nhiễm mới nhớ ra, Hướng Diễn đang nói tới mấy tên khốn hôm nọ.

Hướng Diễn không nhắc thì Lục Nhiễm cũng quên mất. Cô cảm ơn qua điện thoại, Hướng Diễn nói muốn mời Lục Nhiễm ăn cơm, cô nghĩ, cũng nên đi cảm ơn và cô cũng muốn nói rõ mọi chuyện với anh.

Địa điểm là một quán café.

Ánh nắng chiều tà mệt mỏi chiếu trên chiếc khăn trải bàn màu xanh đậm, sưởi ấm không khí, quán không đông, rộng rãi khoáng đạt đầy vẻ thanh bình.

Lục Nhiễm tới trước, gọi một cốc nước chanh ngồi đợi Hướng Diễn.

Hướng Diễn đến sớm hơn cô tưởng, vẫn khuôn mặt tươi cười, anh gọi một cốc café, rồi ngồi đối diện với Lục Nhiễm.

Nhìn thấy đồng hồ bên cạnh Lục Nhiễm, anh thuận miệng hỏi: “Dạo phố à?”.

Khẽ gật đầu, Lục Nhiễm cười: “Việc vừa rồi, cảm ơn Hướng sư huynh nhé”.

Hướng Diễn thoáng im lặng, nhưng vẫn tươi cười: “Gọi anh Hướng Diễn là được rồi, gọi Hướng sư huynh khó nghe lắm”.

“Thế cũng được, anh Hướng Diễn…”. Lục Nhiễm do dự giây lát: “Nếu em không hiểu nhầm, thì những việc anh làm vừa rồi là vì anh đang muốn theo đuổi em đúng không?”.

Bị Lục Nhiễm hỏi thẳng đến sượng người, Hướng Diễn ngắc ngứ giây lát rồi bật cười xoa trán: “Tuy anh biết là ý đồ của mình rất rõ ràng, nhưng ít nhất em cũng nên giữ chút thể diện cho anh chứ”. Hướng Diễn lại xoa sống mũi: “Thôi được rồi, anh thừa nhận, thưa cô Lục Nhiễm, đúng là tôi đang theo đuổi cô đấy”.

Nhưng Lục Nhiễm không cười theo Hướng Diễn: “Em chỉ muốn nói với anh là, đừng theo đuổi em nữa”.

“Tại sao?”.

“Hiện em đang tìm hiểu Hàn Mặc Ngôn”.

Hướng Diễn sững sờ trong giây lát, rồi cũng lấy lại được vẻ bình thường, hỏi có vẻ khó khăn: “Điều này là không thể, sao lại nhanh thế chứ? Không phải là anh ta đã có bạn gái rồi sao? Còn nữa… anh ta nói với em là anh ta thích em à?”.

Giải thích thì quá dài dòng, Lục Nhiễm dứt khoát: “Tất cả những điều đó đều không quan trọng, em nói với anh vì em không muốn anh phí công vô ích”.

Từ trước đến giờ Lục Nhiễm vẫn không thích lôi thôi dài dòng, nhưng lại không thể làm như vậy với Hàn Mặc Ngôn.

Người phục vụ đem café đến, Hướng Diễn uống một ngụm, đắng ngắt cả miệng mới sực nhớ ra đã quên bỏ đường và sữa.

Mỉm cười đau khổ, anh hỏi: “Lục Nhiễm, em thích anh ta đến thế sao?”.

Câu hỏi này Lục Nhiễm đã bị hỏi quá nhiều lần, chẳng còn hứng thú trả lời, cô mỉm cười nhìn Hướng Diễn.

May mà Hướng Diễn có vẻ cũng không chờ đợi câu trả lời của cô, anh nhấm thêm một ngụm café đen, đôi mắt đẹp nhìn cốc café, vẻ xa xăm: “Việc theo đuổi em là ý muốn của riêng anh, em không phải bận tâm, thực ra nói thật lòng thì anh cũng không nghĩ là sẽ thành công, chỉ vì biết em vẫn một mình nên anh cũng gắng sức thử xem để khỏi phụ tình cảm đơn phương của mình bao nhiêu năm nay, được rồi, giờ thì anh cũng biết rồi…”.

Hướng Diễn bỗng ngẩng lên, nhìn Lục Nhiễm, không còn khuôn mặt tươi cười nữa, thay vào đó là hình ảnh Hướng Diễn sư huynh trước đây, cố chấp mà chân thật: “Lục Nhiễm, tuy rằng anh cũng không thích em đến với Hàn Mặc Ngôn, nhưng mà… em thích anh ta bao nhiêu năm nay rồi, anh cũng mong em được hạnh phúc, nhưng có việc này anh cảm thấy là em nên biết”.

“Việc gì vậy?”.

Hướng Diễn chậm rãi nói: “Gần đây anh có làm cố vấn pháp luật cho một ông chủ, là bạn học đại học của Hàn Mặc Ngôn, nghe anh ấy nói, trước đây, Hàn Mặc Ngôn từng có người yêu, tình cảm rất mặn nồng và người kia thì hoàn toàn trái ngược với em”.

Lục Nhiễm giật mình, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh hỏi tiếp: “Hoàn toàn trái ngược? Là thế nào?”.

“Anh cũng chỉ thuận miệng mà hỏi thôi, cô gái đó học trên Hàn Mặc Ngôn, theo lời thân chủ của anh là thành tích tốt, xinh đẹp, nhân duyên tốt, làm việc chăm chỉ, tính tình hiền hòa dịu dàng”.

Hình như, cũng có… đôi chút khoảng cách với cô.

Hơn nữa, học trên một lớp… Lục Nhiễm bất giác nhớ lại quyển sách trên giá sách của Hàn Mặc Ngôn…

Cô uống một ngụm nước chanh, cố cười: “Tốt thế, sao lại yêu Hàn Mặc Ngôn?”.

“Là Hàn Mặc Ngôn theo đuổi cô ấy”.

Suýt nữa sặc vì ngụm nước chanh trong miệng, cô ho mấy tiếng, nhưng trong lòng còn cảm thấy chua xót hơn cả ngụm nước chanh vừa uống.

Không thể tiếp tục khống chế tình cảm của bản thân, cô chỉ hỏi tiếp: “Thế sao họ không ở bên nhau?”.

“Người đó được nhận học bổng ra nước ngoài, rồi họ chia tay nhau”.

“Thế thì có gì”. Lục Nhiễm cụp mắt xuống, cười: “Bao nhiêu đôi yêu nhau thời đại học đã phải chia tay nhau vì xa cách, cũng có gì to tát đâu”.

Hướng Diễn có vẻ không đành lòng: “Lục Nhiễm…”.

Lục Nhiễm xách túi, nói: “Nếu không có chuyện gì khác, em đi trước đây”.

Lục Nhiễm cứ đi không mục đích mấy tiếng đồng hồ.

Trời tối dần.

Không mua gì, không xem gì, trong đầu cô chỉ ong ong những lời của Hướng Diễn.

Khi cô biết Hàn Mặc Ngôn, anh đã học xong MBA, nên không biết gì về những chuyện thời đại học, thậm chí cô còn không thể tưởng tượng tiếp câu chuyện của Hướng Diễn, Hàn Mặc Ngôn theo đuổi người khác và tình cảm mặn nồng rốt cuộc là thế nào…

Có phải vì cô đã gặp Hàn Mặc Ngôn quá muộn không?

Cô cầm chặt chiếc điện thoại, cố kìm nén ham muốn nhờ Lục Tề điều tra, cuối cùng, cô gọi điện cho Hàn Mặc Ngôn, giọng nói như chưa hề có gì xảy ra.

Mãi một lúc anh mới nghe điện thoại, đúng như dự đoán, Hàn Mặc Ngôn vẫn đang ở văn phòng.

Vẫn là giọng nói lạnh lùng băng giá trong ống nghe, Lục Nhiễm dần dần trấn tĩnh lại.

Người yêu trong quá khứ thì cũng liên quan gì, đằng nào… Hàn Mặc Ngôn hiện giờ là của cô.

Lục Nhiễm đi mua một phần cháo thịt nạc trứng muối và một phần cơm rang đem đến cho Hàn Mặc Ngôn.

Những việc này trước đây cô vẫn hay làm, cho nên Hàn Mặc Ngôn cũng chỉ ngạc nhiên chút xíu, sau đó tiếp tục làm nốt phần việc còn dang dở rồi mới giở ra ăn.

Cháo thơm phức, trứng muối và thịt nạc trộn đều với nhau, cơm rang vàng óng, chắc vừa ra lò, lúc Hàn Mặc Ngôn mở hộp ra vẫn còn nóng nguyên. Làm việc đang lúc đói bụng lại có đồ ăn ngon, huống hồ lại toàn những món Hàn Mặc Ngôn thích ăn.

Lục Nhiễm ngồi trên sofa nhìn Hàn Mặc Ngôn.

Gia giáo nhà họ Hàn cũng không tồi, Hàn Mặc Ngôn ngồi ăn chưa đủ để gọi là nho nhã, nhưng ít nhất cũng khiến người đối diện cảm thấy đẹp mắt.

Ngay lúc Hàn Mặc Ngôn bỏ thìa xuống, Lục Nhiễm đi đến trước bàn.

Bóng Lục Nhiễm đổ dài xuống bàn, Hàn Mặc Ngôn ngẩng lên nghi hoặc: “Cảm ơn”.

Vẫn vẻ mặt vô cảm, khuôn mặt lạnh lùng càng lảm nổi bật vẻ anh tuấn và phong trần nhuốm màu thời gian, Lục Nhiễm chợt cảm thấy ủ rũ trong lòng, cô cố lấy lại tinh thần, gõ xuống mặt bàn: “Hàn Mặc Ngôn, trước đây anh không muốn trả lời, nhưng giờ em muốn hỏi lại, được không?”.

“Ừ”. Hàn Mặc Ngôn gật đầu mà không hiểu có chuyện gì.

“Rốt cuộc là anh đã bao giờ thích một người nào chưa?”.

Dường như trong khoảnh khắc Lục Nhiễm đưa ra câu hỏi, không khí xung quanh cũng như đông cứng lại.

Khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn vẫn không chút biểu cảm, giọng nói lạnh băng: “Tại sao em cứ lằng nhằng mãi một vấn đề thế, anh đã trả lời rồi”.

“Anh đã trả lời thật lòng chưa?”.

“Rồi”.

“Thế… Trang Tĩnh là ai?”.

Hàn Mặc Ngôn ngẩng đầu lên, giọng nói thoáng chút gay gắt: “Ai nói với em cái tên đó?”.

Sáng sớm hôm sau, trên máy bay.

Vì sợ tắc đường nên Lục Nhiễm dậy rất sớm, lên máy bay vẫn còn cảm giác buồn ngủ.

Hàn Mặc Ngôn mang theo máy tính xách tay, rõ ràng là để kiểm tra lại mọi thứ lần cuối cùng, hai người chẳng ai để ý đến ai, thế là, không khí cực kỳ yên tĩnh.

Lục Nhiễm ngửa đầu tựa vào ghế sau.

Tối qua vẫn chưa cãi nhau, Hàn Mặc Ngôn không muốn nói, cô cũng không miễn cưỡng, vì một chuyện đã qua mà đánh mất hiện tại là một việc hết sức ngu xuẩn, thế nên sau khi Hàn Mặc Ngôn làm xong việc đã lái xe đưa cô về nhà.

Trên xe chẳng ai nói câu nào, sự im lặng ấy kéo dài sang tận hôm nay.

Trong lòng vẫn cảm thấy ấm ức, vì thế, ngoài mặt cũng không thể thân thiện được.

Lục Nhiễm nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh dậy, máy bay đã sắp hạ cánh.

Lúc này Lục Nhiễm mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào cô đã dựa vào vai Hàn Mặc Ngôn mà ngủ, trên mình còn đắp một chiếc chăn mỏng, kín đến tận cổ.

Hàn Mặc Ngôn cũng đang ngủ say.

Dưới hai hàng lông mi dày là quầng mắt xanh xao, kết quả của chuỗi ngày thức đêm kéo dài.

Dù vẫn bực tức, nhưng cô cũng cảm thấy xót ruột.

Lục Nhiễm biết rằng, Hàn Mặc Ngôn đã làm việc là quên hết chung quanh.

Lúc đó quy mô công ty của Hàn Mặc Ngôn còn nhỏ, để theo kịp tiến độ, có lần cả công ty còn phải thức đêm mấy ngày… Kết quả là đến ngày ký hợp đồng, Hàn Mặc Ngôn chỉ cần một cốc café một chậu nước nóng đã hăng hái đi đàm phán, sau khi kết thúc, thiếu chút nữa là gục ngay trên bàn, khiến cả đám nhân viên cuống cuồng đưa sếp đi bệnh viện, Lục Nhiễm phải ở đó một đêm. Sáng hôm sau Hàn Mặc Ngôn đã complet nghiêm chỉnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra rồi gọi cô dậy đi làm.

Lục Nhiễm lấy chiếc chăn nhẹ nhàng đắp cho Hàn Mặc Ngôn.

Không ngờ Hàn Mặc Ngôn vẫn bị giật mình, mở choàng mắt nhìn thấy Lục Nhiễm thì thoải mái hơn, đôi mắt vừa tỉnh giấc vẫn còn đôi chút mơ màng ngái ngủ khiến khuôn mặt băng giá trở nên dịu dàng hơn, Lục Nhiễm thấy tim mình loạn nhịp.

Cô khẽ buột miệng: “Đến rồi, chuẩn bị xuống máy bay”.

Ánh mắt mơ màng tan biến, Hàn Mặc Ngôn lãnh đạm: “Anh biết rồi”.

Hành trình bận rộn gần như không có thời gian để thở.

Buổi tối trở về, Lục Nhiễm mệt đến nỗi không mở được mắt, không có thời gian mà suy nghĩ đến việc khác. Hàn Mặc Ngôn còn bận hơn cả cô, tất nhiên cũng mệt hơn.

Mười ngày sau, hội nghị cũng kết thúc. Thời gian này, họ đã trao đổi được bao nhiêu danh thiếp và bàn tính đến chuyện hợp tác, tuy nhiên, tất cả cũng mới ở giai đoạn mở đầu.

Có điều, những việc này không vội.

Về đến khách sạn ngủ một giấc, tỉnh dậy Lục Nhiễm phát hiện ra mắt cá chân đi giày cao gót đã sưng tấy lên.

Cô nhặt đôi giày cao gót sáu phân ném ra một góc, cô chẳng thích thứ này bao giờ, chỉ là chẳng ai mặc váy mà đi giày thể thao.

Mở tủ lạnh lấy ra một hộp bia, rồi cô nằm cuộn tròn trong một góc sofa, chỉ đến khi chuông điện thoại trong phòng khách sạn đổ chuông.

Đơn vị tổ chức mời mọi người chiều nay ra một nhà hàng bên bờ biển, hỏi cô có tham gia được không.

Lục Nhiễm không mang theo áo tắm, còn ngồi mãi trên bờ cũng không phải ý hay, nếu như trước đây có thể cô cũng tham gia để mở rộng quan hệ, nhưng hiện giờ… cô không có dự định làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn cả đời.

Có điều ngoài bãi biển ra, thành phố ven biển này chắc cũng còn có nhiều chỗ để đi, nghĩ thế, Lục Nhiễm lấy trong va ly ra một bộ quần bò áo phông đơn giản, bỏ đi bộ váy áo vướng víu suốt mấy hôm vừa rồi, trước khi ra cửa mới nhớ ra quên không đi giày, nhìn về phía đôi giày cao gót… đằng nào thì mấy hôm nữa cũng không dùng đến, Lục Nhiễm dứt khoát bẻ gãy hai cái gót nhọn, đôi giày cao gót trở thành đôi giày đế bằng.

Đi đôi giày bệt ra đường, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Vừa đóng cửa cô vừa nghĩ trước tiên phải đi mua một cái bản đồ.

Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang mở cửa đi ra.

Phòng của Hàn Mặc Ngôn đối diện phòng cô, cách nhau cái hành lang, lúc này Hàn Mặc Ngôn mặc áo vest và sơ mi, thần sắc đã khá hơn mấy hôm trước nhiều, giờ này chắc là đi ăn cơm trưa.

Lục Nhiễm còn đang nghĩ nên chào hỏi Hàn Mặc Ngôn thế nào, đã thấy Hàn Mặc Ngôn nhìn cô, ánh mắt hơi kinh ngạc.

Cô mới nhớ đến bọ quần áo của mình, chắc tại… hơi trẻ con một chút.

Nhưng Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng nói gì, chỉ hỏi: “Ăn cơm chưa?”.

“Chưa”.

“Thế thì cùng ăn đi”.

Nói xong Hàn Mặc Ngôn đã đi gần đến thang máy, ấn nút đi xuống.

“Chờ chút… lát em phải ra ngoài…”.

Nhìn trang phục của Lục Nhiễm, chắc cũng đoán được Lục Nhiễm ra ngoài đi chơi, Hàn Mặc Ngôn trầm ngâm một lát rồi nói: “Anh đi cùng với em”.

Cả hai đều cố bỏ qua cảm giác không vui trước chuyến đi.

Một tiếng sau, Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn đã có mặt trên đường phố nhộn nhịp, trên tay Lục Nhiễm là tấm bản đồ thành phố, còn trên tay Hàn Mặc Ngôn là một cái máy ảnh.

Trong những chuyến công tác trước đây, cũng không phải là Hàn Mặc Ngôn chưa từng đi chơi bên ngoài cùng cô, nhưng rất hiếm hoi. Hàn Mặc Ngôn rất bận, làm việc, tiếp khách, ở bên bạn gái.

Lúc này Lục Nhiễm mới chính thức được hưởng sự đãi ngộ của Hàn Mặc Ngôn với bạn gái, anh có thể bên cạnh bạn, dành thời gian cho bạn, chỉ là thiếu vắng tình cảm.

Nhưng chỉ như thế thôi, cũng là điều mà trước đây Lục Nhiễm không thể tưởng tượng được.

Nghiên cứu bản đồ, Lục Nhiễm phát hiện ra, người đi đường đang nhìn hai người bằng ánh mắt kỳ lạ.

Cô nhìn lại mình rồi nhìn Hàn Mặc Ngôn tìm hiểu nguyên nhân, chắc tại trang phục quá khác nhau, Lục Nhiễm kéo Hàn Mặc Ngôn đi vào một cửa hàng đồ mặc thường ngày.

Hàn Mặc Ngôn khẽ chau mày, rõ ràng là không hứng thú với việc mua quần áo.

Lục Nhiễm cố tránh rầy rà, chọn đại một chiếc áo sơ mi ném cho Hàn Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn đón lấy, nhanh chóng thay sang. Lục Nhiễm giật mình.

Áo sơ mi này không giống với áo sơ mi mặc chung với vest, ở cổ và vạt áo thêu hoa văn kiểu cổ, khi mặc phải xắn tay áo lên, thân áo màu đen ôm vừa lấy cơ thể, càng làm nổi bật vẻ thanh tao, quý tộc của người mặc, vô cùng hấp dẫn.

Hàn Mặc Ngôn xắn tay áo lên, phát hiện ánh mắt của Lục Nhiễm, hỏi: “Sao thế?”.

Thu lại ánh mắt thất thần, Lục Nhiễm nói với cô bán hàng cũng đang ngẩn ngơ như mình: “Cái này đi”.

Đã quen với Hàn Mặc Ngôn lúc nào cũng complet giày da, nên cảm thấy Hàn Mặc Ngôn chỉ có một vẻ nghiêm túc và cứng nhắc, nhưng lúc này đây, chỉ cần thay một cái áo khác, khí chất của Hàn Mặc Ngôn đã hoàn toàn khác.

Hàn Mặc Ngôn thanh toán, cô bán hàng cũng phải thốt lên: “Chị ơi, chị chọn cái áo này đẹp quá… Cái áo này bọn em bán được mấy chục cái rồi, nhưng bạn trai chị mặc đẹp nhất đấy ạ…”

Nhìn mấy cô bán hàng đang thì thầm to nhỏ, Lục Nhiễm cảm thấy lâng lâng, chí ít thì nhãn quan của cô cũng hợp với số đông.

Mua xong, họ cùng đi trên phố, trên mặt kính của những cửa hàng hai bên đường, phản chiếu hai con người cùng mặt lạnh và rất xứng đôi.

Vừa đi vừa ngắm cảnh, Lục Nhiễm nghiên cứu bản đồ mãi mà không có kết quả, họ quyết định bắt một chiếc xe dành cho du khách, đi dạo một vòng.

Trên xe còn miễn phí cả nước dừa, nhưng không ngọt tí nào, còn hơi chát, uống vào nhạt thếch, khiến Lục Nhiễm cũng phải nghi ngờ không biết đó là nước gì.

Cũng may chút nước mát làm tan cơn nóng bức, gió biển nhè nhẹ mang theo vị mặn, cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Hàn Mặc Ngôn vẫn ngồi bên cạnh Lục Nhiễm, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói câu nào.

Cảm giác thoải mái khiến Lục Nhiễm quên cả thời gian.

So với sự im lặng của Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, đôi vợ chồng đang nghỉ tuần trăng mật phía trước ồn ào hơn rất nhiều.

Hai người ríu ra ríu rít chỉ trỏ khắp nơi, sôi nổi bàn tán.

Họ quá ồn ào, khiến bác lái xe cũng phải để ý.

Tuy cũng cảm thấy ồn ào, nhưng thực lòng Lục Nhiễm đang rất hâm mộ họ, cô nhìn Hàn Mặc Ngôn đang ngồi bên cạnh, Hàn Mặc Ngôn cũng cảm nhận được ánh nhìn của cô, quay lại, ánh mắt dò hỏi. Lục Nhiễm thấy thế, đột nhiên có cảm giác không thể nói thành lời.

Thời khắc ấy rồi cũng vụt trôi qua.

Cũng giống như từng thời khắc trong suốt ba năm qua, cô và Hàn Mặc Ngôn vẫn luôn ở bên nhau như thế, đơn giản mà yên bình.

Đôi chút mơ hồ, nhưng mãi không nhìn thấy hy vọng sau lớp màn mỏng.

Khẽ mím môi, Lục Nhiễm biết, dù hiện tại cô đã trở thành bạn gái của Hàn Mặc Ngôn, nhưng hy vọng tên ngốc trước mắt chủ động, hoàn toàn là việc không tưởng.

Chiếc xe tham quan đã tới điểm dừng, không xa trước mặt là bãi biển mênh mông, cát vàng uốn lượn, ánh mặt trời sáng soi rạng rỡ, đám người dưới đó chỉ như những chấm nhỏ.

Đôi vợ chồng kia đã hét vang sung sướng nhào xuống bãi cát, cứ như chưa bao giờ ra biển. Bãi cát bên bờ biển vẫn vàng óng đến chói mắt.

Chắc bị ảnh hưởng, Lục Nhiễm cảm thấy trái tim mình cũng đang nhảy nhót, bật ra thành tiếng: “Chúng ta… cũng đi ra bãi cát đi”.

Giọng nói không nén nổi niềm vui.

Hàn Mặc Ngôn có vẻ ngạc nhiên.

Lục Nhiễm vẫn đi cạnh Hàn Mặc Ngôn, mắt nhìn xa xăm về phía bãi cát, gió đùa trêu mái tóc, thổi bay những sợi tóc màu hạt dẻ, cô khẽ nhắm mắt, vẻ rạng rỡ hiển hiện trên khuôn mặt.

Hàn Mặc Ngôn vẫn thế, không lộ vẻ vui buồn, giọng bình thản: “Nếu em muốn đi”.

“Thì đi thôi”.

Được vài bước, Lục Nhiễm cảm thấy mắt cá chân lại đau, thấy bao nhiêu người đang chạy chân trần trên cát, cô cũng cởi giày, đi chân không trên bờ biển.

Bãi cát vẫn còn nguyên hơi nóng của ánh nắng, giẫm lên rất dễ chịu.

Hàn Mặc Ngôn ngạc nhiên nhìn cô.

Lục Nhiễm cười thoải mái: “Có muốn thử không? Rất dễ chịu”.

Một Hàn Mặc Ngôn quen với sự quy củ mực thước tất nhiên sẽ từ chối ngay, anh nhìn đám đông trên bãi cát thi nhau hoan hỉ nhảy múa la hét, có phần không hiểu.

Lục Nhiễm chỉ kéo Hàn Mặc Ngôn đi trên bãi cát, đôi tình nhân lúc này đã thay đổi bao nhiêu kiểu pose, thấy Lục Nhiễm đi ngang qua, vội nói: “Chị ơi, chị chụp hộ bọn em với”.

Lục Nhiễm gật đầu, cầm lấy máy ảnh, ghi lại những khoảnh khắc âu yếm ngọt ngào của đôi tình nhân.

Nhìn họ qua ống kính, Lục Nhiễm có cảm giác thật lạ lùng.

Đến khi họ cảm ơn rồi đi khuất hẳn, Lục Nhiễm mới nhớ ra, họ là tình nhân, còn cô và Hàn Mặc Ngôn, xét trên danh nghĩa cũng có thể gọi như vậy.

Cố tưởng tượng trong đầu cảnh cô và Hàn Mặc Ngôn với những tư thế ấy… Lục Nhiễm bỗng cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, cô nhanh chóng xua tan những suy nghĩ đáng sợ trong đầu.

Cô quay lại nhìn chiếc máy ảnh trong tay Hàn Mặc Ngôn.

Cũng giống như Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn chỉ thích chụp cảnh, không thích chụp người.

Nhưng sau khi xem những bức ảnh Hàn Mặc Ngôn chụp, Lục Nhiễm phải công nhận Hàn Mặc Ngôn biết chụp hơn cô, những góc chọn cho dù chỉ sử dụng hiệu ứng thông thường cũng chứa đựng những sự nên thơ mà người khác không thể nhìn ra, vô cùng đặc sắc.

Có lúc Hàn Mặc Ngôn cũng không chụp toàn cảnh, nhưng bức nào cũng nắm bắt được những đặc trưng mà người khác khó lòng nắm bắt.

Có thể chỉ là một áng mây lạc trong ánh chiều tà, một cánh chim giữa bầu trời rộng lớn.

Lục Nhiễm đột nhiên hỏi: “Hàn Mặc Ngôn, anh đã bao giờ chụp người chưa?”.

“… Rồi”.

“Có ảnh không?”.

Hàn Mặc Ngôn đột nhiên bỏ máy ảnh xuống: “Xóa rồi”.

Không biết vì sao, Lục Nhiễm đột nhiên nói: “Chụp cho em một tấm”.

“Anh không biết chụp người”.

“Thế em chụp cho anh”.

Hàn Mặc Ngôn lạnh băng lắc đầu: “Anh không thích chụp”.

Nói xong, đi lên phía trước mấy bước.

Nhìn theo bóng dáng Hàn Mặc Ngôn, sự ấm ức của Lục Nhiễm phút chốc tan biến.

Gió thổi bay chiếc áo màu đen của Hàn Mặc Ngôn, mái tóc cũng bị thổi bay che mất một bên mắt.

Phía xa xa, mặt trời từ từ lặn xuống mặt biển, nhuộm vàng màu xanh thẫm của nước biển, từng lớp sóng sáng dập dềnh uốn lượn, nghìn tầng trong vắt.

Khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn như hòa vào trong ánh tịch dương.

“Hàn Mặc Ngôn”. Lục Nhiễm gọi.

Hàn Mặc Ngôn nghe tiếng quay lại: “Gì thế?”.

Ánh mắt Lục Nhiễm nhìn xa xăm, khẽ nói: “Trời tối rồi, đi ăn cơm thôi”.

Quay lại, Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ”.

Hàn Mặc Ngôn bước ra khỏi ánh chiều tà đỏ ối, tiến về phía Lục Nhiễm, giống như từ thế giới này bước sang một thế giới khác, bất giác, Lục Nhiễm đưa tay túm lấy áo của Hàn Mặc Ngôn rồi nắm lấy cánh tay anh.

Lục Nhiễm tự nói với mình, cho dù Hàn Mặc Ngôn cách cô bao xa, cô cũng sẽ cố kéo anh lại gần.

Huống hồ, anh đang tiến lại phía cô.

Tuy không xuống biển, nhưng bữa tối hải sản thì không thể thiếu.

Hiếm có cơ hội được ăn cua biển chính tông thế này, tất nhiên Lục Nhiễm không thể bỏ qua, cô chọn một nhà hàng hải sản bên bờ biển.

Nhà hàng không to, bên ngoài có một chiếc ô che nắng to đùng màu xanh. Những quá bar ven đường, quán café, quán ăn đêm đều đã lên đèn, những bóng người trên bãi cát cũng tản ra các hướng, mờ mờ ảo ảo.

Chủ quán bê ra một mâm hải sản to, tôm cua ốc sò, còn có cả nước dừa đặc biệt.

Rửa sạch tay, Lục Nhiễm không chút khách khí, thỉnh thoảng còn bóc cho Hàn Mặc Ngôn vài con tôm.

Ăn đến con thứ tư, Hàn Mặc Ngôn ngăn cô lại.

“Đừng ăn nữa, đau bụng đấy”.

Đó là sự thực không thể phản bác, cô ngượng ngùng rút tay về, rồi thoải mái duỗi thẳng chân tay trên chiếc ghế mây, hít thở khí trời.

Hàn Mặc Ngôn ăn rất ít hải sản, anh không mấy hứng thú với việc ăn uống, chỉ thích đồ thanh đạm, dĩ nhiên hải sản không nằm trong danh sách này.

Lục Nhiễm gọi chủ quầy, gọi cho Hàn Mặc Ngôn một phần cháo hải sản tương đối thanh đạm.

Rõ ràng là cháo hải sản hợp với khẩu vị của Hàn Mặc Ngôn hơn, anh ăn một tí là hết veo.

Lục Nhiễm chống cằm nhìn anh, bất giác khóe miệng cũng cong theo.

“Sao thế?”.

Hàn Mặc Ngôn bị dính một ít cháo lên miệng, ma xui quỷ khiến thế nào, Lục Nhiễm đưa ngón tay lên môi Hàn Mặc Ngôn gạt đi chỗ cháo dính, bỗng Lục Nhiễm cảm thấy như có luồng điện chạy qua người.

“Cháo dính trên miệng”.

Lục Nhiễm tỉnh bơ lấy giấy ăn lau sạch ngón tay, nhưng trái tim thì đập rộn ràng.

Hơi nhướn mắt lên, không biết có phải tại ánh đèn, gò má Hàn Mặc Ngôn hơi ửng đỏ.

Một thoáng ấm áp xuất hiện.

Điều này trước nay chưa từng có, trái tim Lục Nhiễm bỗng nhanh thêm vài nhịp.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại cắt ngang, phá tan bầu không khí ấm áp.

Lục Nhiễm giật mình, thấy Hàn Mặc Ngôn lấy điện thoại ở trong túi áo, ra ngoài nghe.

Năm phút sau, Hàn Mặc Ngôn quay lại, khuôn mặt vẫn vô cảm: “Một hạng mục chúng ta làm đại lý lần trước có chút vấn đề, phải quay về ngay bây giờ”.

“Khoan đã…”

Hàn Mặc Ngôn hơi dừng bước, nghe cô nói hết.

“Anh bảo năm ngày nghỉ, hôm nay mới là ngày đầu tiên”.

Khẽ chau mày, Hàn Mặc Ngôn dứt khoát nói: “Có thời gian sẽ quay lại bù”.

Lục Nhiễm mím môi, nắm chặt lòng bàn tay, móng tay bấm vào thịt đau rát.

Cô tự nói với bản thân mình, Lục Nhiễm, đừng vội, vẫn còn thời gian…

Vấn đề xảy ra do phía nhà máy, vì xảy ra sai sót trong quá trình vận chuyển nên số lượng đến bến không đủ, phải mượn chỗ khác bù vào. Và thế là, họ quay lại nhịp sống bận rộn hàng ngày.

Trong vòng mấy ngày cô chạy khắp nơi cùng Hàn Mặc Ngôn, gần như họ chằng có lúc nào nghỉ ngơi.

Thực ra họ cũng quá quen với nhịp sống này.

Lục Nhiễm đã quên hết những việc xảy ra trên bãi cát, chút ít không khí ấp áp cũng bị thổi bay. Không phải là Lục Nhiễm không muốn oán thán, mà vì cô biết một số việc có oán thán cũng không được gì, chi bằng cứ tập trung giúp Hàn Mặc Ngôn làm việc, biết đâu còn có cơ hội lấy lại bốn ngày đã mất.

Mặc dù khả năng này là rất ít.

Lục Nhiễm cười, nhưng vẫn phải thử.

Cô quay sang nhìn Hàn Mặc Ngôn, vẫn đang sáng đèn làm việc.

Lục Nhiễm làm xong cho công việc của mình, rồi gõ cửa phòng của Hàn Mặc Ngôn: “Còn khoảng bao lâu nữa?”.

Nhìn đồng hồ, Hàn Mặc Ngôn bình tĩnh đáp: “Khoảng hai tiếng nữa”.

Lục Nhiễm lơ đãng nhìn lên trần nhà, làm ra vẻ buột miệng: “Thế em ra ngoài một lát, hai tiếng nữa quay lại”.

Thực ra cô cũng có thể tự về nhà, nhưng Lục Nhiêm vẫn tham lam những phút giây được ở riêng bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, ít nhất là lúc đó anh không phải làm việc.

Khẽ gật đầu, Hàn Mặc Ngôn không tiếp lời, lại chúi mũi vào công việc.

Những đường nét trên khuôn mặc nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn rất đẹp, về điểm này thì dù có nhìn thêm bao nhiêu lần, Lục Nhiễm vẫn phải thừa nhận.

Khi Hàn Mặc Ngôn cúi xuống tập trung làm việc, những đường nét như tạc tượng trên khuôn mặt càng hiện rõ ràng, trong không khí yên lặng xung quanh, đặc biệt là lúc chăm chú nhìn tập tài liệu như đang ngắm người trong mộng, ánh mắt ấy… chăm chú đến mức khiên người ta mê đắm.

Trong giây phút khoanh tay tựa cửa, Lục Nhiễm đang định đi, bỗng cô để ý thấy cạnh giá treo áo, một chiếc ví màu đen rơi xuống đất, lộ ra góc một tấm ảnh.

Lục Nhiễm cẩn thận rút trong một tập thẻ ngân hàng ra một tấm ảnh ép cẩn thận.

Thời gian bên góc tấm ảnh là mấy năm về trước, nhưng có thể nhận ra, tấm ảnh được bảo quản khá tốt, màu sắc vẫn sáng bóng như mới.

Bối cảnh của bức ảnh là một hồ nước trong vắt lấp lánh, bên bờ hồ liễu bay trong gió, một cô gái đang dựa vào gốc cây nhìn lại, cười hiền hòa.

Rõ ràng là người chụp đã rất dụng công, góc chụp tuyệt đẹp, khiến người ta cứ muốn ngắm mãi.

Cô gái này… là Trang Tĩnh đúng không?

Không biết tại sao, cô thấy tim mình như có bóp chặt.

Trong một khoảnh khắc cô đã rất muốn xé nát tấm ảnh chướng mắt đó, nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đặt trả về chỗ cũ.

Không cần thiết phải cảm thấy khó chịu chỉ vì một bức ảnh.

Cô ra khỏi công ty, lặng nhìn dòng xe cộ qua lại, đèn đường đan nhau, chợt nhận ra là chằng biết đi đâu.

Nếu là trước đây, có lẽ sẽ về nhà đi ngủ, hoặc là giúp Hàn Mặc Ngôn chuẩn bị những sự vụ khác, ví dụ như chuẩn bị tài liệu và kế hoạch cần thiết để tiến hành bưới tiếp theo cho các hoạt động ở cuộc họp tìm kiếm cơ hội kinh doanh lần trước, chính như Hàn Mặc Ngôn đã từng nói… cô là một trợ lý quá cần mẫn.

Nhưng lúc này đây, cô thấy muốn làm gì khác, chỉ muốn lang thang vô định.

Lục Nhiễm chợt nhớ có lần cô và Hàn Mặc Ngôn tiếp khách, uống quá nhiều, cả hai đều không thể lái xe. Lúc đó quá muộn nên chẳng còn chiếc taxi nào, thế là họ quyết định đi bộ về. Đêm hôm khuya khoắt, không khí giá lạnh, đi một lúc trời lại mưa, cảm giác loạng choạng trên đôi giày cao gót giờ lại phải tránh mưa, không cẩn thận ngã trẹo cả chân, đi không nổi. Hàn Mặc Ngôn thấy thế, không nói một lời, cởi áo khoác đưa cho cô, rồi khom lưng cõng cô về công ty.

Tấm lưng rộng lớn ướt sũng nước mưa, nhưng an toàn chắc chắn như bến bờ vĩnh cửu.

Nhưng mà, không phải bến bờ của cô.

Điện thoại đổ chuông.

Thật ngoài dự đoán, là điện thoại của Hướng Diễn.

“Anh vừa xong một vụ lớn, nhưng đáng buồn hơn là chẳng có ai để chia vui, em có thể gặp anh không?”.

Nghe giọng Hướng Diễn, Lục Diễn nhớ lại câu chuyện hôm trước anh kể với cô.

Quá khứ của Hàn Mặc Ngôn, những thời khắc mà cô không thể chạm tới và người anh đã từng yêu.

Cô không thể bắt mình không nghĩ đến những điều đó.

Đây thực sự là cảm giác tồi tệ tột đỉnh, nhưng cũng không thể tiếp tục lừa mình lừa người… Lục Nhiễm nhắm mắt, cô vốn không phải người như vậy…

Từ lúc nào không biết, cô đã trở nên hèn nhát thế này.

Hay bởi vì cô không thể bình tĩnh đối diện với tất cả những gì liên quan đến Hàn Mặc Ngôn?

Lục Nhiễm dần bình tĩnh lại, nếu cô còn không dám trực diện với quá khứ, thì sao có thể đối diện với tương lai của Hàn Mặc Ngôn?

“Vâng, Hướng Diễn, em cũng đang muốn hỏi anh một việc”.

Hẹn xong địa điểm, cách chỗ Lục Nhiễm không xa, cô đi bộ tới, mặc cho từng cơn gió mát thổi qua.

Hướng Diễn đã yên vị trong quán, vẫy tay gọi Lục Nhiễm.

Vẫn nụ cười quen thuộc, những ngón tay dài với móng tay như ngọc cầm chiếc ly thủy tinh trong suốt, sáng lấp lánh.

Tuy rằng vẻ ngoài của Hướng Diễn đã rất khác xưa, nhưng cảm giác thân thiết thì vẫn thế. Cô nhớ lại hình ảnh Hướng Diễn lúc phụ đạo cho cô, cũng luôn yên lặng ngồi đợi cô như thế…

Dáng hình chàng sinh viên đeo kính xấu hổ ngại ngùng trùng vào dáng hình Hướng Diễn bây giờ.

Lục Nhiễm chưa kịp mở lời, Hướng Diễn đã lên tiếng trước: “Anh cũng không có ý gì khác, chỉ là… muốn tìm một người để chia sẻ. Đây có thể coi là vụ kiện lớn nhất của anh từ khi quay lại đây, anh đã tốn bao nhiêu thời gian chuẩn bị tài liệu, tìm sơ hở, đợi ngày ra tòa, bận đến nỗi không có thời gian…”.

“Có gì đâu, chúc mừng anh!”.

Nghe Hướng Diễn nói, Lục Nhiễm đột nhiên không thể mở miệng hỏi.

Người phục vụ đem lên một cốc nước chanh, Hướng Diễn đón lấy rồi đưa qua phía Lục Nhiễm: “Anh nhớ lần trước em gọi nước chanh, cũng chằng biết em thích uống gì, nên gọi cho em”.

“Cảm ơn anh”.

Không còn hứng thú đùa vui cùng Hướng Diễn, Lục Nhiễm cảm thấy không biết nói gì.

“Mà em nói là có chuyện muốn hỏi anh? Chuyện gì thế? Em nói đi”.

Lục Nhiễm định nói, nhưng không biết bắt đầu thế nào, cô ngừng lại giây lại, châm rãi nói: “Anh còn biết những gì liên quan đến bạn gái trước đây của Hàn Mặc Ngôn?”.

Hướng Diễn cũng lặng người, rồi cúi đầu cười đau khổ: “Anh còn thắc mắc tại sao em nhận lời anh ngay thế, hóa ra cũng là vì anh ta”.

“Em xin lỗi…”.

“Không sao đâu… Anh không biết gì nhiều, vì lúc đó cũng chỉ là vô tình nhắc đến thôi”. Dừng lại một lát, Hướng Diễn nói tiếp: “Chỉ nghe nói tình cảm giữa họ rất tốt, ai cũng tưởng rằng tốt nghiệp xong là họ sẽ lấy nhau, thế rồi, họ bất ngờ chia tay, sau đó cô gái đó đi, Hàn Mặc Ngôn cũng biến mất một thời gian, không lâu sau thì làm thủ tục ra nước ngoài…”.

“Anh ấy đuổi theo cô ấy à?”.

“Không phải thế, họ đi hai nước khác nhau”.

“Em biết rồi, cảm ơn anh”.

Thấy Lục Nhiễm khách sao như vậy, Hướng Diễn thoáng buồn, nhưng vẫn cười nói: “Em đừng khách sáo thế, để một hai hôm nữa anh lại đi hỏi cho em”.

Biết rõ nhờ Hướng Diễn hỏi những việc như thế này thật chẳng ra sao, nhưng mà… Lục Nhiễm không thể khống chế nổi ham muôn tỏ tường mọi việc.

Lục Nhiễm khẽ trả lời: “Thế thì… phiền anh vậy, em cũng chỉ hiếu kỳ mà thôi”.

“Lục Nhiễm, có phải… Hàn Mặc Ngôn đối xử với em không tốt không?”.

Nghe vậy, Lục Nhiễm như bừng tỉnh, cô khẽ mỉm cười, giọng điệu bình thản như không có gì xảy ra: “Không có, chuyện đó, anh ấy rất tốt, mấy hôm trước đi công tác còn dẫn em đi dạo trên bãi biển”. Giơ tay xem đồng hồ, Lục Nhiễm cười nói: “Cũng đến giờ rồi, lát nữa anh ấy sẽ đón em, em đi trước đây. Em cũng chúc mừng anh lần nữa, chúc anh sự nghiệp không ngừng phát triển”.

“Anh cũng chúc phúc cho em”.

Nhìn theo bóng Lục Nhiễm dần xa, Hướng Diễn buông thõng chiếc ly.

Nụ cười trên khuôn mặt cũng dần biến mất, Lục Nhiễm, ngay cả anh còn nhận ra lòng dạ em đang để tận đâu, sao em cứ cố phải kiên cường như thế, kiên cường để không cho ai thấy vết thương lòng của em sao?

Hàn Mặc Ngôn… anh ta thích em thật sao?

Ba ngày sau, Lục Nhiễm nhận được email của Hướng Diễn, trong đó có khoảng mười mấy tấm ảnh.

Trong tích tắc mở những tấm ảnh đó ra, Lục Nhiễm cảm thấy tim mình nghẹt thở, thậm chí cô phải dùng toàn bộ lý trí để giữ cho mình im lặng khi xem những bức hình này.

Những tấm hình của bảy, tám năm về trước.

Nhưng tấm nào cũng ngọt ngào đến nhức mắt.

Đặc biệt là tấm ảnh đầu tiên: Trên quảng trường công viên rộng lớn, những con chim hòa bình bay lượn trên không trung, đôi trai gái ôm nhau như chốn không người, vẻ mặt chân thành trong ánh nắng ấm áp, sao mà họ đẹp đôi đến thế.

Tấm thứ hai, hai người mặc áo lông dày cộp đứng trong tuyết lạnh, đôi bàn tay lạnh cóng đến đỏ hồng vì đắp người tuyết, nhưng nụ cười thì ngọt ngào đến ấm áp.

Tấm thứ ba trong vườn trường, bối cảnh là trời xanh mây trắng và đường chạy điền kinh, trên vạch về đích, hai tay chàng trai đặt lên đầu gối để thở, cô gái cầm khăn bông và chai nước suối lo lắng đỡ lấy chàng trai, cả sân vận động rộng lớn là thế mà dường như chỉ có hai người…

Tấm thứ tư…

Chàng trai trong những tấm ảnh ấy hiển nhiên chính là Hàn Mặc Ngôn thời đại học.

Trong mười mấy tấm ảnh ấy, không có bức nào Hàn Mặc Ngôn không cười, không có ảnh nào không yêu đương thắm thiết.

Lục Nhiễm chưa từng thấy bất cứ hình ảnh nào của Hàn Mặc Ngôn quá khứ trong con người Hàn Mặc Ngôn hiện tại.

Đem ra so sánh, một chút ít quan tâm ấm áp của Hàn Mặc Ngôn đối với Lục Nhiễm thật chẳng thấm vào đâu.

Hóa ra không phải Hàn Mặc Ngôn không biết yêu, mà là anh đã sớm chôn vùi tình yêu của mình cho một người con gái khác.

Vì thế, cho dù cô làm gì, cũng chỉ là va vào núi băng mà bươu đầu chảy máu mà thôi.

Đây thực là một việc đau thương… Lục Nhiễm bỗng hối hận vì đã tìm hiểu vấn đề này.

Nếu không biết, cô mới có thể tiếp tục lừa mình lừa người rằng Hàn Mặc Ngôn vốn dĩ không biết yêu phụ nữ…

Nhưng càng so sánh, càng thấy rõ sự bất lực của cô.

Cú giáng này còn đau lòng hơn cả cái ngày cô quyết định nghỉ việc từ bỏ Hàn Mặc Ngôn…

Tan làm, Hàn Mặc Ngôn hỏi cô có cần đưa về không, Lục Nhiễm nói buổi tối có việc, từ chối đề nghị của anh, nghe xong anh cũng chỉ “ừ” một tiếng thể hiện là đã biết, không hỏi lý do.

Lục Nhiễm cũng chẳng buồn so đo, vì làm như thế chỉ tăng thêm đau thương mà chẳng có ý nghĩa gì.

Chịu đựng quá lâu, cô cũng muốn tìm một người để thổ lộ, nghĩ mãi, cuối cùng cô quyết định gọi cho Lâm Tĩnh, mãi một lúc mới nghe máy, đầu dây bên kia tiếng nhạc xen lẫn tiếng ồn ào.

Lục Nhiễm hỏi Lâm Tĩnh đang ở đâu, ậm ừ một lúc mới chịu trả lời thật là cô đang ở quán bar.

Rõ ràng vì lần trước do say khướt nên Lâm Tĩnh vẫn chưa biết sợ, nhưng với Lục Nhiễm, tất cả vẫn như mới xảy ra ngày hôm qua, nhất là khi vết thương ấy còn đang vắt ngang qua cánh tay cô. Khẽ thở dài, Lục Nhiễm dặn Lâm Tĩnh cứ ở yên đấy, rồi bắt xe đi đến.

Lần này, Lục Nhiễm mất bao công sức mới tìm thấy Lâm Tĩnh trong đám người đang nhảy nhót, trang phục bó sát đẫm mồ hôi. Nhìn thấy Lục Nhiễm, Lâm Tĩnh giống như đứa trẻ phạm lỗi bị bố mẹ bắt gặp, cúi đầu hối lỗi, sự phấn khích lúc nãy hoàn toàn biến mất.

Cũng thương Lâm Tĩnh vừa mới thất tình nên Lục Nhiễm không nói gì, cô ngồi bên quầy bar gọi hai ly cocktail, uống một cốc, cốc còn lại đưa cho Lâm Tĩnh.

“Lần sau đừng có đi một mình”.

Lâm Tĩnh đón lấy ly rượu, nhìn Lục Nhiễm lo lắng: “Cậu không trách tớ à?”.

Lục Nhiễm phì cười: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi, trách cậu thì được gì, tớ đâu phải mẹ cậu. Sự việc lần trước tuy chỉ là trùng hợp, nhưng cũng khó tránh khỏi lần thứ hai, cậu nên cẩn thận”.

Lâm Tĩnh cúi nhìn ly rượu, uống một ngụm, nức nở: “Cũng tại tớ buồn quá, muốn giải sầu”.

“Tớ biết”. Lục Nhiễm cũng khẽ nhắm mắt lại, ngữ khí vừa như ai oán, lại như tự cười mình: “Tớ cũng buồn”.

“Hả?”.

Đang định mở miệng nói gì, bỗng Lâm Tĩnh ngẩng phắt lên, nhìn chăm chú không chớp mắt.

Lục Nhiễm huơ tay trước mặt Lâm Tĩnh: “Sao thế hả?”.

Không kịp trả lời, Lâm Tĩnh đứng dậy, định đuổi theo.

Lục Nhiễm vội vã kéo lại: “Sao thế hả”.

“Hình như tớ nhìn thấy bạn gái của anh ta?”.

“Cái gì?”.

“Bạn gái của Lạc Ức Vi, con bé đó… nhưng sao nó lại… lúc nãy có người ôm nó đi vào phòng riêng rồi, không được, tớ phải đi xem xem…”.

Không ngăn được Lâm Tĩnh, Lục Nhiễm bị cô bạn kéo theo đẩy cửa bước vào.

Ba nam hai nữ trong phòng cùng quay lại nhìn họ.

Ba người đàn ông trạc ba, bốn mươi tuổi, hai cô gái còn rất trẻ.

Lâm Tĩnh đi thẳng đến trước mặt cô gái áo đỏ, giọng nói cố tỏ ra kìm chế: “Cô không phải là bạn gái của Lạc Ức Vi sao? Tại sao lại ở đây với mấy người này?”.

Cô gái trông rất dễ thương, nghi hoặc một lát rồi cười đáp: “Đúng thế. Sao hả? À, đúng rồi, chị chính là người bạn gái mà anh ta vẫn kêu ca đó đúng không?”.

Lời nói thiếu suy nghĩ của một đứa trẻ đã cứa đúng vào vết thương của Lâm Tĩnh, giọng nói cũng trở nên đanh đá hơn: “Nếu cô là bạn gái anh ta, thì người đang ôm cô bây giờ là ai?”.

Theo sau Lâm Tĩnh, Lục Nhiễm quay lại khép cửa, rồi đứng nguyên ở đó, đầu hơi cúi xuống mà không hề ngăn cản Lâm Tĩnh.

Người đàn ông đang ôm cô gái quay ra nhìn Lâm Tĩnh và Lục Nhiễm, hỏi cô gái: “Chuyện gì vậy?”.

Tiếng cười của cô bé như tiếng chuông bạc, lảnh lót như chưa vướng bận sự đời. Cô bé nói với Lâm Tĩnh: “Việc này liên quan đến chị à?”. Rồi quay lại nói với người đàn ông bên cạnh: “Có gì đâu, mấy mẹ sề rỗi việc ấy mà”.

Lâm Tĩnh tức giận giơ tay lên, nửa chừng thì bị Lục Nhiễm ngăn lại.

Lâm Tĩnh quay lại hỏi: “Tiểu Nhiễm, sao lại ngăn tớ?”.

Trước khi Lục Nhiễm kịp trả lời, giọng nói của một người đàn ông vang lên, giọng điệu cợt nhả: “Không phải trợ lý Lục của Hàn tổng đây sao? Sao lại có thời gian mà chạy tới mấy chỗ này?”.

Từ lúc bước vào căn phòng này Lục Nhiễm đã có linh cảm không hay.

Ánh mắt đầu tiên của cô đã gặp phải người đàn ông ngồi ngoài cùng, Bùi Hàm.

Lần tiếp xúc duy nhất với Bùi Hàm là một lần Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn liên kết dùng chiêu gậy ông đập lưng ông với hắn ta. Đó là một hạng mục khá lớn, trong cuộc họp mời thầu chỉ hai công ty có năng lực cạnh tranh: công ty của Hàn Mặc Ngôn và công ty của Bùi Hàm. Bùi Hàm không phải là một thương nhân đứng đắn, hắn đã thuê người ăn cắp hồ sơ dự thầu, Lục Nhiễm phát hiện ra nhưng cô và Hàn Mặc Ngôn coi như không biết gì, làm giả một bộ hồ sơ dự thầu để người ta lấy đi, trong lúc Bùi Hàm dương dương tự đắc bỏ giá thấp, giáng cho đối phương một đòn chí mạng.

Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt Bùi Hàm lúc đó, biến dạng một cách đáng sợ.

May mà hai người không cùng một thành phố, nước giếng không phạm nước sông. Nhưng thật không ngờ họ lại gặp nhau như thế này.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ