pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Em đừng mong chúng ta là người dưng

Chương 9


Trái tim Lục Nhiễm nhói đau, cô cắn môi tự nói với mình, vì sự trở về của Trang Tĩnh mà ra nông nỗi này sao?


“Lâm Tĩnh, chúng ta đi thôi”.

Vùng vẫy khỏi bàn tay Lục Nhiễm, Lâm Tĩnh vẫn không cam tâm: “Lục Nhiễm, tại sao lại bắt tớ đi? Cô ta bắt cá hai tay! Cô ta dựa vào cái gì…”.

Lục Nhiễm đành phải nghiêm giọng: “Đi thôi”.

Cô định lôi Lâm Tĩnh ra khỏi cửa, Bùi Hàm đã đứng dậy, giữ lấy nắm đấm cửa, ngăn Lục Nhiễm lại, nở một nụ cười chẳng tốt đẹp gì: “Sao lại đi ngay thế? Cô Lục, chẳng gì chúng ta cũng là chỗ quen biết cũ, chi bằng cứ ở lại đây uống vài ly hàn huyên đã?”

Mí mắt hơi giật giật, Lục Nhiễm rất muốn nói giữa chúng ta chẳng có gì để hàn huyên, cùng lắm chỉ là thù cũ hận mới mà thôi.

Nhưng tình thế trước mắt mà nói ra điều này thì chẳng khác nào tự chuốc tội vào thân, đây đâu phải lúc để trổ tài ăn nói.

Nghĩ vậy, Lục Nhiễm nở một nụ cười áy náy, cố gắng làm ra vẻ hiền lành nhã nhặn nhất có thể, giọng điệu thật chân thành: “Anh Bùi, thật là ngại quá, tôi đang vội về công ty có chút việc, chi bằng để lần khác chúng ta uống với nhau vậy”.

Nghe cũng có vẻ bất đắc dĩ như phải thoái thác một người bạn cũ.

Bùi Hàm vẫn đứng ngay ở cửa, không hề có ý tránh ra, ánh mắt thoáng chút hung tợn: “Cô Lục, cô làm thế là không nể mặt tôi rồi, chẳng mấy khi tôi mới đến đây, cô đã không làm tròn chức phận chủ nhà lại còn dứt khoát từ chối lời mời của tôi như thế, tôi thật sự khó chịu đấy”. Quay người chặn ngang ở cửa: “Vì thế, nếu cô không muốn ở lại thì cũng phải ở lại cho tôi”.

Nếu lúc nãy còn hồ nghi, thì giờ đây ý thù địch của Bùi Hàm đã hiển hiện rõ ràng.

Lục Nhiễm quay sang nhìn Lâm Tĩnh, Lâm Tĩnh cũng đã hết hồ đồ.

Lục Nhiễm thầm suy tính, vết thương ở tay vẫn chưa khỏi hẳn, lúc này mà động thủ sẽ ảnh hưởng đến vết thương, trầm ngâm một lát, Lục Nhiễm nghĩ chẳng gì thì đây cũng là địa bàn của mình, đối phương dù có thế nào chắc cũng không dám quá hỗn xược.

Nghĩ thế, Lục Nhiễm cười đáp: “Anh Bùi thành tâm thành ý như thế mà tôi cứ cố từ chối thì thật bất kính, chỉ là, anh có thể để bạn tôi về trước được không?”.

Bùi Hàm suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu xin lỗi: “Thế sao được, cô Lục, muộn thế này rồi, bạn cô thân gái một mình về nhà không an toàn, chi bằng chúng ta cứ ở đây, rồi tôi sẽ đưa hai cô về”.

Miệng cười đồng ý, nhưng trong lòng Lục Nhiễm chỉ muốn băm vằm Bùi Hàm ra làm trăm mảnh.

Không an toàn?

Ở lại đây mới càng không an toàn!

Thấy Lục Nhiễm kéo theo Lâm Tĩnh lo lắng ngồi xuống, Bùi Hàm mới rời khỏi cửa, ngồi vào vị trí cũ, rồi nói với những người khác: “Đây là cô Lục Nhiễm, một trợ lý đầu ngành đấy, không biết có bao nhiêu công ty muốn kéo cô ấy về đấy. Còn đây là Trương tổng và Vệ tổng…”.

Hai người đàn ông còn lại làm ra vẻ ngưỡng mộ đại danh từ lâu, nhưng thái độ coi thường ra mặt.

Đúng vào lúc đó, điện thoại của Lục Nhiễm rung lên.

Cô vội ấn nút nghe rồi rút điện thoại ra, đầu dây bên kia là giọng nói đều đều của Hàn Mặc Ngôn: “Em quên túi ở công ty”.

Không kịp so đo những khó chịu trong lòng, Lục Nhiễm vội vàng: “Hàn Mặc Ngôn, tôi gặp Bùi Hàm ở quán bar rồi…”.

Ngay vào lúc Lục Nhiễm nhận điện thoại, sắc mặt Bùi Hàm đã thay đổi, giờ nghe Lục Nhiễm nói vậy liền đưa tay giằng lấy điện thoại của Lục Nhiễm, không để cho cô nói đến câu thứ hai đã tắt nguồn, cười nói: “Lúc này mà nghe điện thoại, cô Lục đây thật không biết tôn trọng người khác”.

Lục Nhiễm nhìn chiếc điện thoại vừa mua của mình, hơi xót của, cô nghĩ, Hàn Mặc Ngôn, lần này em cho anh một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân.

Bỏ điện thoại xuông, rót cho Lục Nhiễm đầy một cốc rượu trắng, Bùi Hàm đưa cho cô: “Nào, chúng ta quên hết những chuyện không vui đi. Cô Lục, chúng ta cạn chén vì lần gặp này”.

Chưa uống mà đã thấy hơi rượu xộc lên.

Cô cầm cốc rượu, chần chừ chưa chịu uống ngay.

Hai người đàn ông kia vẫn ôm gái đẹp trong lòng, vừa cười vừa gật đầu, rõ ràng là đang chờ xem kịch hay.

“Nếu tôi không muốn uống thì sao?”.

Vẻ mặt Bùi Hàm đã lộ vẻ ngang ngược, giọng nói cũng không còn vẻ giả tạo vừa rồi: “Nếu thế thì cô Lục cũng đừng trách tôi không khách khí”.

Mấy năm nay dù chưa học được cách quan sát sắc mặt, chắc cũng phải học được cách nhìn tình thế.

Lục Nhiễm cũng không ngốc đến nỗi lấy trứng chọi đá, đến lần thứ hai Bùi Hàm dùng ngữ điệu uy hiếp dọa nạt như thế, cô lắc lắc chiếc ly thủy tinh trong suốt trên tay, khó khăn nhả ra từng chữ: “Được, tôi uống, có điều, có phải tôi uống xong thì anh sẽ cho chúng tôi đi”.

Bùi Hàm cười nham hiểm: “Đúng, uống xong tôi sẽ để cô đi”.

Trong lòng Lục Nhiễm cười gằn, anh để tôi đi mới lạ.

Nếu chỉ là uống cốc rượu, không phải Lục Nhiễm không làm được, nhưng với người thù dai như Bùi Hàm, đâu phải một cốc rượu có thể giải quyết được vấn đề?

Quả là như vậy, Lục Nhiễm cố làm ra vẻ miễn cưỡng uống hết một cốc, Bùi Hàm lại nhanh chóng rót tiếp cốc thứ hai cho Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm cúi đầu, để mái tóc che bớt khuôn mặt, cô nắm lấy mép bàn, dùng tay chặn lại những cơn ho, cứ như là đã say túy lúy mất rồi.

Đưa tay đẩy cốc rượu ra, Lục Nhiễm lắc đầu, nói không rõ chữ: “Tôi không thể uống được nữa đâu”.

Bùi Hàm gõ gõ mặt bàn, vẫn cái giọng điệu ấy: “Cô không uống cũng được, thế thì để bạn cô uống thay cô đi”.

Nói xong Bùi Hàm đẩy cốc rượu đầy sang phía Lâm Tĩnh.

Lâm Tĩnh không ngờ liên lụy sang cả mình, hơi rượu cay sực ngay trước mũi, cô nhìn khuôn mặt không hiền lành của Bùi Hàm, lại nhìn sang Lục Nhiễm sắp đổ gục, cảm giác tội lỗi trào lên, cô nói: “Vâng”, rồi bê cốc rượu định uống.

Chưa đưa lên đến miệng, bỗng một cánh tay chặn lại, Lục Nhiễm trừng mắt nhìn Bùi Hàm nói: “Cô ấy không biết uống, đừng làm khó cô ấy”.

Bùi Hàm cười vẻ rộng lượng: “Tôi vốn là mời cô Lục đấy chứ, nếu cô Lục đồng ý uống, tất nhiên tôi sẽ không làm khó người khác”.

Số gặp vận rủi.

Lục Nhiễm bất đắc dĩ lại bê cốc rượu lên, cô nghĩ, khi trở về nhất định sẽ thắp nén hương trên bàn thờ tổ tiên.

Lần này Lục Nhiễm uống còn khó khăn hơn cả lần trước, hình như Bùi Hàm rất đắc ý thưởng thức quá trình này, Lục Nhiễm càng có vẻ khổ sở hắn ta càng thích thú. Cố uống hết cốc rượu, Lục Nhiễm cảm thấy đầu óc trở nên quay cuồng, nếu nói là uống xong cốc thứ nhất cô còn làm quá lên một chút, thì cốc thứ hai này thật giả đã lẫn lộn rồi.

Tuy bình thường đi tiếp khách Lục Nhiễm cũng uống không ít rượu, nhưng chẳng bao giờ có kiểu uống một hơi hết sạch thế này.

Bụng rỗng lại uống vào bao nhiêu rượu như thế, Lục Nhiễm cảm thấy nôn nao khó chịu.

Không ngờ, Bùi Hàm tiếp tục rót cốc thứ ba.

Lục Nhiễm nhìn Bùi Hàm bằng một ánh mắt khó nói, ý là: Anh muốn chơi tôi thật hả?

“Tửu lượng cô Lục đây thật không vừa, cô uống nốt cốc thứ ba này xem thế nào?”.

Vấn đề bây giờ không phải là uống hay không, mà ở chỗ, uống nốt cốc rượu này cô sẽ bị ngộ độc.

Trong lúc ngần ngừ giữa tiếp tục chịu đựng và dứt khoát ra tay, Lâm Tĩnh đã cầm lấy cốc rượu: “Hay là để tớ”.

Lục Nhiễm đưa tay ngăn Lâm Tĩnh lại: “Ở yên đấy”. Cô đứng dậy, quay đầu lại: “Bùi Hàm…”.

Bùi Hàm rướn mắt: “Gì thế?”.

Giây tiếp theo, Lục Nhiễm bỗng giơ chân lên, đá phăng cái bàn, kéo Lâm Tĩnh chạy ra ngoài.

Khi tay cô chạm vào nắm đấm cửa, mới biết cửa đã bị khóa trái lại.

Bùi Hàm bị cái bàn chặn lại, hắn đẩy cái bàn ra, ánh mắt âm u nhìn Lục Nhiễm, khiến người khác cũng cảm thấy nổi da gà.

Tiếng khóa cửa kêu “lạch cạch”. Cửa bật mở.

Vui mừng nhìn theo cánh cửa mở, Lục Nhiễm thấy Hàn Mặc Ngôn mặt sắt đứng bên ngoài.

Bùi Hàm đứng thẳng dậy, nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn, sắc mặt thay đổi, cười nói: “Ồ, cái chỗ bé tí tí này mà cũng gặp được Hàn tổng, thật là duyên phận”.

Lướt nhìn vẻ khốn khổ của Lục Nhiễm, ánh mắt Hàn Mặc Ngôn càng tối sầm lại.

Anh bước đến trước mặt Bùi Hàm, nhân lúc đối phương còn chưa đứng vững, tóm lấy cổ áo hắn ta, giơ tay đấm cho hắn ta một cái.

Thấy thế, không nói đến Bùi Hàm mà ngay cả Lục Nhiễm cũng đờ cả người.

Khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, Hàn Mặc Ngôn đã nắm lấy cánh tay Lục Nhiễm, xuyên qua đám người ồn ã, đi thẳng ra ngoài.

Trong lúc bất ngờ, Lục Nhiễm chỉ kịp kéo theo Lâm Tĩnh, lảo đảo bước theo Hàn Mặc Ngôn. Cô ngước mắt lên, ánh sáng lập lòa trên người Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm bị hơi rượu làm cho mông lung, chỉ thấy gì đó lóe sáng rồi vụt tắt.

Sau lưng là giọng nói lạnh ngắt của Bùi Hàm: “Hàn Mặc Ngôn, mày nhớ đấy!”.

Nhưng giọng nói đó cũng không còn rõ ràng, cho đến khi ngồi vào xe của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm mới hơi tỉnh lại.

Sau đó Lục Nhiễm cố kiềm chế cơn say, Lâm Tĩnh báo địa chỉ nhà cho Hàn Mặc Ngôn, rồi im lặng ngồi yên ở hàng ghế sau, trong xe yên ắng không một tiếng động, Lục Nhiễm ôm lấy đầu, cũng không nói một lời nào.

Sau khi đưa Lâm Tĩnh về nhà, Hàn Mặc Ngôn lái xe vào cây xăng.

Xe dừng lại, mùi xăng xe bay xộc vào mũi Lục Nhiễm không thể chịu đựng thêm, cô cố sức đẩy cánh cửa ra, chạy ra bãi cỏ, nôn thốc ra. Buổi tối chưa ăn gì nên nôn ra toàn mật xanh mật vàng, hơi rượu xộc lên mũi, khó chịu vô cùng.

Không biết bao lâu sau, có một bàn tay vỗ nhẹ vào lưng cô, đưa cho cô chai nước suối.

Lục Nhiễm không nghĩ ngợi gì nhiều, mở chai nước, súc miệng xong uống vài ngụm, rồi vốc nước lên mặt, cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

“Cảm ơn…”, nói xong, cô bỗng nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đứng đó lặng lẽ nhìn cô.

Nhớ lại nắm đấm bất ngờ khi nãy của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm nhất thời chẳng biết nói gì, mãi một lúc sau mới lên tiếng: “Lúc nãy anh đánh Bùi Hàm à?”

Ấn tượng về Hàn Mặc Ngôn trong cô luôn lạnh lùng, lý trí, ít xúc động chứ không nói gì đến chuyện đánh người.

Hàn Mặc Ngôn gật đầu, ngừng một chút rồi hỏi: “Sao lại gặp hắn ta?”

Đầu Lục Nhiễm vẫn nặng trịch, cô không muốn nói nhiều, chỉ ngắn gọn một câu: “Không may ấy mà”, rồi lại tiếp tục truy hỏi, “Sao anh lại đánh hắn ta thế?”

Im lặng vài giây, Hàn Mặc Ngôn không trả lời mà hỏi lại: “Uống nhiều lắm đúng không?”.

Hơi rượu nồng nặc không thể che giấu, Lục Nhiễm khẽ lắc đầu cho tỉnh: “Hai cốc”.

“Tại sao không từ chối?”.

Lục Nhiễm cười khẩy, đáp: “Từ chối được đã tốt, lần trước chúng ta đã đắc tội người ta không ít”.

Nói xong, đầu óc lại mơ màng, Lục Nhiễm cố đi về phía cửa xe.

Phía sau lưng vang lên một giọng nói thấp trầm, tan theo trong gió, như là không thể biện bạch: “Anh chỉ… thấy hắn ngứa mắt”.

Bơm xong xăng, họ lại đi tiếp, được một đoạn, Hàn Mặc Ngôn dừng lại ở một hiệu thuốc mở cửa hai mươi tư giờ.

Lục Nhiễm đã đổ gục bên ghế phụ, như đang ngủ say, Hàn Mặc Ngôn hơi chau mày, nhưng vẫn xuống xe mua thuốc rã rượu và thuốc đau dạ dày, cho đến khi về đến biệt thự nhà họ Lục, Lục Nhiễm vẫn chưa tỉnh.

Vấn đề là phải gọi được Lục Nhiễm dậy. Tay chống trán, Hàn Mặc Ngôn khẽ gọi thử vài lần, Lục Nhiễm đều không có phản ứng gì.

Hàn Mặc Ngôn gọi to hơn, cũng chỉ nghe Lục Nhiễm ậm ừ.

Cứ tưởng là Lục Nhiễm tỉnh rồi, không ngờ đợi mãi, Lục Nhiễm vẫn ậm ừ, lắng nghe mãi mà không hiểu cô đang nói gì.

Đã quá muộn, Hàn Mặc Ngôn đưa tay lay lay Lục Nhiễm.

Cuối cùng, Lục Nhiễm cũng mở to đôi mắt mơ màng, chớp chớp vài cái, rồi cười với Hàn Mặc Ngôn đầy vẻ cuốn hút: “Mấy giờ rồi?”.

Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra điều gì bất thường, xem đồng hồ: “Mười một giờ rưỡi rồi”.

Không ngờ, chưa nói hết câu, nhân lúc Hàn Mặc Ngôn giơ tay xem đồng hồ, một cánh tay đưa ra, chạm vào má anh.

Hàn Mặc Ngôn giật mình.

Những ngón tay từ gò má trượt xuống cằm Hàn Mặc Ngôn, tiếng cười xen lẫn hơi rượu ngay bên tai anh, không biết từ lúc nào Lục Nhiễm đã ngồi xích lại, gần đến nỗi Hàn Mặc Ngôn vừa nhìn lên đã thấy nụ cười tươi tắn của Lục Nhiễm, khác hẳn với vẻ công thức hóa ngày thường, vẻ thoải mái xen lẫn chút tùy ý, chút bất cần.

Làn môi bị rượu nhuộm đến đỏ hồng bóng mượt, hé mở, gọng trêu đùa: “Cười đi, cười một cái em xem nào”.

Lúc này, Hàn Mặc Ngôn có thể chắc chắn trăm phần trăm Lục Nhiễm say mất rồi.

Lấy tay Lục Nhiễm khỏi cằm mình, Hàn Mặc Ngôn lấy túi thuốc mua lúc nãy, đổ thuốc ra đưa cho Lục Nhiễm: “Em say rồi, mau uống đi”.

Nhìn những viên thuốc trong lòng bàn tay Hàn Mặc Ngôn một lúc lâu, Lục Nhiễm mới lắc đầu, dứt khoát nói: “Không uống”. Nói xong, vênh cằm nhướn mày cười: “Anh cười với em một cái, em sẽ suy nghĩ”.

Chắc đã quen với một Lục Nhiễm già dặn lạnh lùng, nên một Lục Nhiễm thế này khiến Hàn Mặc Ngôn cảm thấy thật lạ lùng.

Lục Nhiễm say khướt đâu còn cảm nhận được gì, cô vênh mặt nheo mắt: “Bảo anh cười một cái mà khó thế cơ à? Em muốn nhìn anh cười từ lâu lắm rồi”.

Hàn Mặc Ngôn vẫn không có phản ứng gì.

Thấy thế, Lục Nhiễm láy tay xoa mũi, khẽ liếm môi, nhướn mắt, hơi rượu khiến giọng nói có phần không rõ ràng: “Không cười cũng được, thế thì thơm em một cái”.

Không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lục Nhiễm say rượu, chỉ là không thể ngờ lần này Lục Nhiễm lại có phản ứng thế này.

Thật là dở khóc dở cười.

Cố đẩy Lục Nhiễm ra xa, giọng Hàn Mặc Ngôn đã có vẻ bất lực: “Xuống xe đi”. Nói xong, định đẩy cửa xe.

Trong một giây tiếp theo, Hàn Mặc Ngôn bị cô gái đang say khướt nắm lấy cà vạt kéo lại, nhân lúc Hàn Mặc Ngôn không đề phòng, cô hôn vào môi anh.

Người say rượu không hề có lý trí, chỉ còn lại bản năng.

Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc ghế ô tô, đầu lưỡi Lục Nhiễm như con rắn nhỏ len lỏi vào hai môi Hàn Mặc Ngôn, cuồng nhiệt đốt tan băng giá, không khí cũng ấm áp dần.

Ánh đèn trước xe nhấp nháy khi mờ khi tỏ, trong xe vẫn tối om như mực.

Lúc đó có thật là thần trí không còn tỉnh táo hay không, Lục Nhiễm cũng không còn nhớ.

Cô chỉ ghi nhớ một điều, cuối cùng chính cô rút lui, chứ không phải Hàn Mặc Ngôn đẩy cô ra.

Chỉ một điểm này cũng đủ khiến tâm trạng Lục Nhiễm tốt lên, thậm chí cô không còn oán hận Bùi Hàm, có điều, cô cũng chẳng mong gì gặp lại hắn ta thêm lần nữa.

Cô cất kỹ những tấm ảnh Hướng Diễn gửi cho mình, không giở ra thêm lần nào nữa.

Cho dù đã từng yêu thì cũng có làm sao?

Cô không tin có những tình cảm mà cả đời này không thể nào quên, huống hồ người đó đã không còn xuất hiện trong cuộc sống của Hàn Mặc Ngôn.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Quyển lịch bàn trên bàn làm việc của Lục Nhiễm cứ lật hết ngày này qua ngày khác, giật mình nhìn lại, đã vào giữa thu.

Trước tòa nhà cô làm việc có trồng một hàng ngô đồng Pháp, cùng với gió thu ùa về, những chiếc lá ngô đồng to bằng bàn tay tung bay trong gió, kết thành thảm lá vàng rực dưới chân mang thêm hơi ấm cho mùa thu đầy gió.

Cô lấy điện thoại ra xem lịch, ngày bốn tháng mười một có ghi chú nhỏ.

Sinh nhật của Hàn Mặc Ngôn.

Hàn Mặc Ngôn rất ít khi tổ chức sinh nhật, trong công ty chẳng mấy ai biết đến ngày sinh của anh, Lục Nhiễm cũng chỉ một lần tình cờ xem được trong chứng minh thư.

Thấy Hàn Mặc Ngôn không có ý định tổ chức, cô cũng không chủ động nhắc đến.

Nhưng, trước đây trong vai trò của một cấp dưới thì không mấy thích hợp, nay đã là bạn gái… thì cũng nên tặng quà.

Lục Nhiễm không hề có khái niệm gì về lĩnh vực này, suy nghĩ mãi, cuối cùng cô quyết định gọi điện cho Lâm Tĩnh. Cô bạn còn đang áy náy về sự việc Bùi Hàm lần trước, nghe Lục Nhiễm hỏi thế, tức tốc lên mạng tra ra một loạt những thông tin liên quan đến “sinh nhật người yêu nên tặng cái gì” gửi cho Lục Nhiễm.

Nhận được một loạt những đáp án rối tinh rối mù ấy, Lục Nhiễm cười mà như mếu, nói với Lâm Tĩnh: “Theo cậu, bữa tối với nến, chocolate và champagne liệu có thích hợp với Hàn Mặc Ngôn không? Cậu nghĩ ra cái gì hiện thực hơn một chút đi?”.

Lâm Tĩnh ngớ ra, rồi trả lời: “Từ từ, để tớ nghĩ đã…, thực ra vấn đề không phải ở chỗ tặng cái gì, mà quan trọng nhất vẫn là tấm lòng, có tấm lòng thì tặng gì mà chẳng được”.

“Tấm lòng?”

Biết lấy gì để bày tỏ tấm lòng?

Cô đem câu hỏi ấy về nhà, bị mẹ cốc cho một cái vào đầu.

“Dốt! Làm thế nào để bày tỏ tấm lòng? Chính là tự tay làm một điều gì đó? Chắc cũng sắp sinh nhật Hàn Mặc Ngôn rồi phải không?”.

Lục Nhiễm gật đầu.

“Được rồi, mẹ sẽ dạy con!”.

Người phụ nữ trang phục xa xỉ cầu kỳ chọn mãi từ trong đống quần áo của mình ra một cái tạp dề vải hoa, thử đi thử lại trước gương, quay lại cười duyên với Lục Nhiễm: “Thế nào hả con? Đã ra dáng một bà chủ gia đình chưa?”.

Không nhẫn tâm làm trái sự mong đợi của mẹ, bỏ qua khuôn mặt trang điểm cầu kỳ, bỏ qua thân hình chuẩn như người mẫu bởi chế độ làm đẹp ngặt nghèo của mẹ, Lục Nhiễm nói: “Vâng, giống ạ”.

Nghe thấy thế, mẹ vui vẻ kéo Lục Nhiễm vào bếp, vẫn đôi bàn tay nhanh nhẹn thành thạo như khi trang điểm, mẹ chuẩn bị dụng cụ, nước sôi, sau đó lấy từ trong tủ lạnh ra củ từ và sườn lợn.

Củ từ rửa sạch, gọt vỏ, cắt miếng, hấp chín rồi lấy ra. Sườn rửa sạch cho vào nồi, bắc lên bếp, thêm hành, gừng muối, rượu vừa đủ, rồi cho nước vào, sau khi nước sôi thì cho củ từ vào. Mẹ làm những việc ấy hết sức nhàn hạ, chỉ một tiếng sau, đã thấy mùi thơm thoang thoảng của sườn và củ từ bay ra.

Lục Nhiễm nhìn thấy trong nồi củ từ tròn bóng, sườn nhừ tơi, mềm sụn, điểm xuyết hành gừng trông rất hấp dẫn.

“Mẹ ơi, sao mẹ cũng biết làm những việc này?”.

Mệ cô cúi xuống, vui vẻ gắp một miếng sườn cho vào miệng cười híp cả mắt: “Con tưởng là mẹ con chỉ biết mỗi đi du lịch, làm đẹp, dạo phố và mua đồ hay sao? Lúc trước, một tay mẹ thuần phục bố con, bố con còn tưởng là lấy được vợ hiền mẹ đảm về nhà… nhưng mà đã lấy về rồi, có hối hận thì đã muộn”.

Lục Nhiễm không biết nói gì, nhưng trong lòng cô đang rất ngưỡng mộ… tuy rằng bố mẹ đều bận, thường xuyên vắng nhà, nhưng tình cảm vẫn rất mặn nồng.

Đến khi nào, cô và Hàn Mặc Ngôn mới được như vậy.

Vừa nghĩ, Lục Nhiễm vừa tự tay vào bếp làm theo những gì mẹ vừa hướng dẫn.

Tự mình làm mới biết, những việc nhìn bề ngoài tưởng chừng rất đơn giản cũng chẳng dễ dàng gì, cho bao nhiêu hành gừng muối, khi nào thì cho củ từ, khi nào thì cho sườn, canh có bọt thì phải làm thế nào, tất cả đều phải học từng tí một… Quả thực là Lục Nhiễm không có chút năng khiếu nào về việc này, cô làm hai lần đều thảm bại, nếu không vì ninh lâu quá củ từ nát bét thì cũng ra chưa đủ thời gian, chẳng ra vị gì…

Nhưng bản tính Lục Nhiễm không biết cam chịu thất bại, một lần không được thì hai lần, ba lần…

Chỉ đến khi trong nhà hết sạch củ từ, Lục Nhiễm cũng coi như là mò mẫm được những bước đầu tiên.

Vươn vai một cái, Lục Nhiễm thêm háo hức chờ đợi sinh nhật của Hàn Mặc Ngôn… Không biết đến lúc đó, Hàn Mặc Ngôn sẽ có phản ứng như thế nào?

Hôm đó, vẫn theo lệ thường, cô đến công ty làm việc.

Làm nhân viên của Hàn Mặc Ngôn thì chỉ có làm việc và làm việc, một kẻ cuồng công việc sao có thể để cho người khác nghỉ ngơi.

Bận đến tối tăm mặt mũi, Lục Nhiễm còn nhận được điện thoại của Đỗ Hàn.

Sự kiên trì của cô gái này cũng khiến Lục Nhiễm dở khóc dở cười. Ban đầu, đầu dây bên kia Đỗ Hàn oán thán rằng mãi mới có được số điện thoại của Lục Nhiễm, sau đó nhiệt tình nhắc lại đề nghị trước đây của mình và còn bổ sung thêm là mình đã thay đổi bản kế hoạch rất nhiều, chắc chắn có tính khả thi hơn.

Cô đã quay lại làm cho Hàn Mặc Ngôn, đương nhiên không còn thời gian hợp tác với Đỗ Hàn.

Nhưng vì Đỗ Hàn quá nhiệt tình, Lục Nhiễm không dám từ chối ngay, sau một hồi suy nghĩ, cô nhớ ra trong một lần ăn cơm Lục Tề có nhắc đến việc muốn mở rộng sang mảng văn hóa nghệ thuật mà chưa tìm được người thích hợp, hay là… hè hè…

Cô tế nhị nói với Đỗ Hàn rằng hiện giờ mình không tham gia được, nhưng cô sẽ tìm cho Đỗ Hàn một người hợp tác.

Sáu giờ tối, toàn bộ nhân viên lần lượt xuống quẹt thẻ ra về.

Lục Nhiễm gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm giấu sau cặp kính… Chắc vì làm việc quá sức dài ngày mà thị lực bị giảm sút đáng kể nên tuần trước Lục Nhiễm đã đi chọn mua cho Hàn Mặc Ngôn một cặp kính gọng đen.

Đã quen với Hàn Mặc Ngôn trước đây, nên ban đầu Lục Nhiễm cũng có chút không quen, có điều, Lục Nhiễm cũng phải thừa nhận là, cặp mắt kính cô lựa cho Hàn Mặc Ngôn khiến cả con người anh trở nên hiền hòa hơn, ít nhất cũng che được đôi mắt lạnh lùng băng giá.

Ngước mắt nhìn Lục Nhiễm, không biết có phải tác dụng tâm lý hay vì nguyên nhân gì khác, giọng nói đều đều của Hàn Mặc Ngôn cũng trở nên mềm mại hơn: “Chắc khoảng mười lăm phút nữa, chờ anh tí”.

Lục Nhiễm gật đầu: “Tối nay anh có việc gì không?”.

“Sao thế?”.

Lục Nhiễm đưa ngón tay lên miệng, cười đáp: “Có chút việc”.

Hàn Mặc Ngôn gật đầu tuy không hiểu có chuyện gì.

Vừa ngồi vào xe, Lục Nhiễm vẫn chưa kịp nói gì thì Hàn Mặc Ngôn có điện thoại.

Ngắt điện thoại, Hàn Mặc Ngôn có vẻ hơi áy náy: “Anh phải về nhà ký nhận một thứ”.

Đúng là điều Lục Nhiễm đang mong đợi, cô cười tươi như hoa: “Vâng”.

Xe chuyển phát nhanh đỗ ngoài khu biệt thự của Hàn Mặc Ngôn, anh nhân viên lấy từ trên xe xuống một cái hộp nhỏ.

Cầm lấy chiếc hộp, Hàn Mặc Ngôn nói: “Anh đưa em về nhé”.

Lục Nhiễm lắc đầu, mỉm cười: “Em mượn bếp nhà anh một lát được không?”.

Hàn Mặc Ngôn ngẩn người giây lát, rồi gật đầu đồng ý.

Lấy sườn và củ từ đã chuẩn bị sẵn ra, Lục Nhiễm xắn tay áo, bắt đầu làm việc.

Bếp của Hàn Mặc Ngôn hiếm khi nổi lửa nên vẫn mới tinh, may mà, bát đũa xoong nồi đều đủ cả.

Ngay từ đầu, Hàn Mặc Ngôn đã rất ngạc nhiên khi thấy Lục Nhiễm vào bếp, nhưng khi nhìn thấy vẻ thuần thục của cô thì vẻ kinh ngạc lộ hẳn ra ngoài…

Hình ảnh Lục Nhiễm mà Hàn Mặc Ngôn vẫn biết thật chẳng có điểm nào liên quan đến bếp núc.

Lục Nhiễm thấy vậy, khuôn mặt đầy vẻ tự đắc khoái trá: “Sao hả? Rất kinh ngạc đúng không?”.

Hàn Mặc Ngôn trầm ngâm giây lát, rồi gật đầu.

Hơi vênh cằm lên, khuôn mặt càng lộ vẻ tự mãn: “Anh còn không biết nhiều thứ. Nhưng không sao, đằng nào thì sau này anh cũng biết thôi. Hàn Mặc Ngôn, chúc mừng sinh nhật!”.

Tự nhiên, Hàn Mặc Ngôn nhớ đến một câu nói.

Nếu một người chịu rửa tay nấu cho bạn một bát canh ngon, chắc chắn người đó rất yêu bạn.

Trầm ngâm giây lát, Hàn Mặc Ngôn cũng xắn tay áo, giọng đều đều: “Thực ra anh cũng biết làm”.

Lục Nhiễm chưa từng nghĩ là Hàn Mặc Ngôn sẽ vào bếp.

Đồ ăn trong tủ lạnh không còn nhiều, cà chua, trứng gà, thịt nguội và bắp cải, không biết Hàn Mặc Ngôn tìm đâu ra một chiếc tạp dề hình ô vuông trắng xanh, nhanh chóng thái cà chua, thịt nguội và bắp cải, rồi bắc nồi lên bếp.

Động tác của Hàn Mặc Ngôn rất nhanh, tư thế thái rau cũng chăm chú y như khi làm việc.

Khi tập trung, những đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn có một phong thái rất đặc biệt.

Rau xào rất nhanh, chẳng bao lâu, Hàn Mặc Ngôn đã bưng ra hai đĩa.

Trứng sốt cà chua, bắp cải xào thịt nguội, cộng thêm món sườn hầm củ từ Lục Nhiễm đã làm xong, cũng đủ một mâm cơm.

Lần đầu tiên ăn cơm ở nhà Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm không giấu nổi sự thích thú, cả căn phòng giá lạnh cũng thêm phần ấm cúng.

Cả Hàn Mặc Ngôn và Lục Nhiễm đều không phải người nhiều lời, bên bàn ăn chỉ còn tiếng bát đũa va vào nhau lách cách.

Tuy không phải thứ gì thật ngon, nhưng hương vị ngọt ngào của hai đĩa thức ăn cứ miên man trong miệng Lục Nhiễm.

Không bao lâu, Lục Nhiễm đã ăn sạch mọi thứ.

Đặt đũa xuống, Lục Nhiễm nghe thấy giọng nói của Hàn Mặc Ngôn: “Em đói lắm à?”.

Lục Nhiễm đang uống canh nghe thế suýt sặc, ho hắng vài tiếng rồi chuyển đề tài: “Sao anh biết nấu cơm?”.

“Hồi đại học sống một mình”.

Không nhiều lời, Hàn Mặc Ngôn chỉ nói mỗi một câu.

Không khí quá tuyệt vời, Lục Nhiễm cũng không muốn nghĩ nhiều.

Hộp đồ chuyển phát nhanh Hàn Mặc Ngôn vừa nhận vẫn đang ở trên bàn, đứng ở chỗ Lục Nhiễm có thể nhìn thấy hàng chữ in trên hộp:

Người gửi: Hàn Sâm.

Hình như Hàn Mặc Ngôn cũng nhớ ra cái bọc này, không chần chừ xé toang ra, bên trong là một số giấy tờ, Hàn Mặc Ngôn liếc mắt qua một chút rồi đặt trả về chỗ cũ.

Lục Nhiễm có chút hiếu kỳ.

“Chỉ là giấy tờ sang nhượng quyền sử dụng đất”. Hàn Mặc Ngôn khẽ nhếch môi vẫn không cười và bổ sung thêm: “Qùa sinh nhật”.

Nếu là một người bình thường, món quà này sẽ khiến con trai không thể cảm động hơn, nhưng đối với Hàn Mặc Ngôn mà nói… quan hệ bố con thế này cũng thật khiến người khác chạnh lòng.

Cô làm việc cho Hàn Mặc Ngôn ba năm, nhưng chưa một lần gặp bố anh, chủ tịch hội đồng quản trị trên danh nghĩa của cô.

Đem ra so sánh, ít nhất cô còn có Lục Tề luôn quan tâm chăm sóc,

Hàn Mặc Ngôn luôn sống một mình.

Định mở lời, nhưng Lục Nhiễm cũng không biết làm thế nào để an ủi Hàn Mặc Ngôn.

Hàn Mặc Ngôn đã đứng dậy, cầm lấy áo khoác, nhìn đồng hồ treo tường nói: “Cũng không còn sớm, anh đưa em về”.

Không một chút tổn thương hay buồn bã.

Lục Nhiễm bỗng cảm thấy vừa rồi mình thật buồn cười, Hàn Mặc Ngôn đâu cần cô an ủi, người đàn ông trước mặt cô quá mạnh mẽ và lạnh lùng, ba năm nay cô chưa từng thấy anh thất thần, bi thương hay buồn bã.

Nhưng, con người ai chẳng có lúc mất mát buồn bã bi thương?

Hay là… không ai có thể khiến Hàn Mặc Ngôn trở nên như vậy?

Cô dựa vào cửa kính xe bình tĩnh nhìn ánh sáng bên ngoài, gió đêm man mác.

Ánh mắt Lục Nhiễm xa xăm, không biết đang nghĩ gì.

Lúc đèn đỏ, Hàn Mặc Ngôn đột nhiên lên tiếng: “Ngăn hộc trước mặt em có ảnh lần trước đấy”.

Lục Nhiễm mở hộc, bên trong là một số tấm ảnh, trên cùng là tấm ảnh một người nhìn nghiêng.

Sau lưng là cát vàng biển xanh, nhưng ánh mắt trống rỗng như không có gì đọng lại.

Người đó, chính là cô.

Lục Nhiễm lặng lẽ lấy tập ảnh, để tấm ảnh trên cùng sang một bên, xem tiếp những tấm tiếp theo.

Những tấm ảnh còn lại đều chụp phong cảnh bên bờ biển, cát vàng, hải âu, trời xanh, mây trắng, tấm nào cũng đặc sắc hút mắt, nhưng cô thấy thật vô vị.

Trong đầu cô ong ong một câu hỏi: Người Hàn Mặc Ngôn chụp thực sự là cô ư?

Một lúc lâu sau cô mới đặt mấy tấm ảnh phong cảnh về chỗ cũ, cầm bức ảnh của mình lên, ngắm kỹ, người trong ảnh không xinh đẹp, chỉ để lại ấn tượng sâu sắc về một khoảnh khắc ánh mắt trống rỗng.

Chính trong khoảnh khắc ấy, tấm ảnh trở nên sống động.

Lục Nhiễm cứ ngồi nhìn tấm ảnh rất lâu, cho đến khi xe của Hàn Mặc Ngôn về đến cổng nhà cô.

Cũng có thể Hàn Mặc Ngôn không biết rằng, đây là lần đầu tiên anh khiến cô hiểu ra rằng, hóa ra cảm thấy mãn nguyện cũng không phải việc gì khó khăn.

Có thể không nhiều, nhưng Hàn Mặc Ngôn… chí ít cũng dần dần bị cô thay đổi.

Trời chuyển lạnh, những bộ quần áo nhẹ nhàng của mùa thu dần bị thay thế bằng những bộ quần áo dày cộp của mùa đông, cùng với đó là đủ loại khăn choàng rực rỡ sắc màu.

Không khí đón xuân đã tràn ngập khắp nơi.

Cô làm thêm giờ, đi khắp nơi cùng với Hàn Mặc Ngôn, dự bao nhiêu cuộc họp, cuối cùng cũng tạm xong một vụ tương đối lớn, cô nghỉ ngơi hai ngày cho lại sức.

Đợt tuyết rơi đầu tiên của mùa đông đã tới.

Bên ngoài cửa sổ, từng bông hoa tuyết nhẹ bay trong gió, che kín mọi không gian trong thành phố, kết thành từng mảng sáng trắng nhức mắt.

Lục Nhiễm thôi không nhìn những bông hoa tuyết, cô định đề nghị Hàn Mặc Ngôn về nhà ăn lẩu.

Sau lần sinh nhật vừa rồi của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm còn đến đó ăn cơm thêm vài lần, vì bỏ không căn bếp tinh tế đẹp đẽ đó cũng thật lãng phí. Mấy lần sau, Hàn Mặc Ngôn về cơ bản đã để cho Lục Nhiễm thoải mái sử dụng căn bếp, cô nghiễm nhiên trở thành một nửa nữ chủ nhân.

Vì thế đề nghị của cô nhanh chóng nhận được sự đồng ý của Hàn Mặc Ngôn, giá rét thế này ngồi bên nồi lẩu cũng là một lựa chọn không tồi.

Vừa tan làm, Lục Nhiễm lấy từ trong túi ra một danh sách thực phẩm dài dằng dặc, Hàn Mặc Ngôn xem danh sách đó xong im lặng giây lát, rồi cũng chẳng nói gì thêm.

Lục Nhiễm cười rạng rỡ khác thường.

Cô ủ mưu chọn toàn những thực phẩm mất công chế biến, vì rất nhớ nhung khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn lúc thái đồ ăn.

Trong siêu thị, Hàn Mặc Ngôn mặc áo gió màu đen lạnh lùng đẩy xe, Lục Nhiễm tươi tắn kiểm tra nhãn mác rồi bỏ vào trong xe, vừa đi vừa ngó ngiêng, nhìn qua rất giống đôi vợ chồng mới cưới ra ngoài mua sắm cùng nhau.

Được một lúc, chợt có tiếng gọi: “Hàn Mặc Ngôn, cậu là Hàn Mặc Ngôn đúng không!”.

Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn cùng quay lại nhìn, thấy một người đàn ông cao to đang rối rít vẫy tay.

“Này, thật không ngờ lại gặp cậu ở đây, người anh em cũng phải bảy, tám năm chúng ta không gặp nhau rồi nhỉ!”.

“Vâng, anh Trương Nhất Châu”. Hàn Mặc Ngôn vẫn bình tĩnh khác thường.

Đối phương lại có vẻ quá nhiệt tình: “Đừng có xa cách như thế, cho dù ra nước ngoài, tôi vẫn luôn nhớ về cậu, thiên tài của khóa sau! Hồi đó cậu cũng thật nổi tiếng đấy, đám con gái xếp hàng theo cậu từ cổng phía đông sang cổng phía tây, ai cũng hâm mộ. Thế nào hả? Cậu bây giờ thế nào… Cô gái này là?”

“Em rất tốt, cô ấy là bạn gái của em”.

Trương Nhất Châu phóng khoáng giơ tay ra: “Em gái, chúng ta làm quen nhé, anh là đàn anh khóa trên của Hàn Mặc Ngôn, nhưng so với cậu ấy chỉ là đồ bỏ đi, may mắn là mấy năm trước được ra ngoài ăn cơm đế quốc Mỹ. Anh vẫn luôn nghĩ không biết người con gái như thế nào mới nắm được Hàn Mặc Ngôn đây, hôm nay xem ra, cậu ta cũng gặp may rồi…”

Lục Nhiễm cũng tươi cười: “Rất vui được gặp anh, em tên là Lục Nhiễm” .

“Hàn Mặc Ngôn này, chắc khoảng tuần sau khoa chúng ta sẽ tổ chức họp mặt học sinh ưu tú khóa ba, cậu phải đi đấy nhé”.

“Em còn phải…”

“Đừng làm mất hứng người khác thế, không chỉ tôi, mà năm nay cả hội đi nước ngoài năm nay đều về hết, như Nhan Nham, Lý Xuyên, Từ Hiểu Mẫn, cả Trang Tĩnh hôm qua cũng về rồi đấy! Không đến tham gia thì thật đáng tiếc”. Nói xong Trương Nhất Châu còn dặn thêm: “Nhớ dẫn cả cô em gái này cùng đi nhé”.

Lục Nhiễm nhạy bén cảm thấy khoảnh khắc nghe thấy hai tiếng “Trang Tĩnh”, cả cơ thể Hàn Mặc Ngôn như đông cứng lại, giọng nói cũng cực kỳ trầm thấp.

“Ý anh là… chị Trang Tĩnh?”.

Cô quay lại nhìn Hàn Mặc Ngôn, vẻ mặt cũng hơi cứng đờ.

“Đúng rồi, đừng có bảo là cậu quên rồi đấy, mãi sau này cô ấy mới đi, hồi tôi còn ở trường, cô ấy đã là hoa khôi của khoa rồi”.

Hàn Mặc Ngôn cười nhạt, Lục Nhiễm nghe mà cũng cảm thấy lạnh băng: “Vâng, em nhớ chứ”.

Hình như đối phương cũng nhận ra có gì không bình thường, vội nói: “Quyết định như thế nhé, đến lúc đó chúng ta liên lạc sau, cậu nhất định phải đến đấy nhé! Tôi có việc, đi trước đây. Bye bye”.

Hàn Mặc Ngôn tiếp tục đẩy xe, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lục Nhiễm theo sau, đột nhiên, cũng chẳng muốn nói gì.

Suốt dọc đường họ cũng chẳng nói gì với nhau.

Về đến nhà.

Lặng lẽ ngồi ăn lẩu, Lục Nhiễm nói đùa một, hai câu, Hàn Mặc Ngôn thì vẫn y hệt như mọi khi, không có gì khác biệt.

Càng như thế, Lục Nhiễm càng cảm thấy bất an.

Bất an mà không thể giải tỏa.

Mấy ngày sau, Hàn Mặc Ngôn vẫn rất giỏi che giấu, đến nỗi Lục Nhiễm còn tưởng rằng, cô đã nhầm, nhưng cuối cùng, cô vẫn phát hiện ra sự khác thường của Hàn Mặc Ngôn.

Một hôm, vì mẹ có việc gọi cô về sớm, về đến nhà mới phát hiện còn quên một tập tài liệu đang cần hoàn thành trong máy tính cơ quan, cô bắt xe quay lại công ty.

Trong đêm yên tĩnh, cả tòa nhà chỉ còn lại một, hai ngọn đèn.

Copy tài liệu xong, theo thói quen Lục Nhiễm nhìn về phía phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, không có ai, đang định quay về, cô bất ngờ nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang đứng hút thuốc ở cuối hành lang.

Khẽ bước lại gần, cô nhìn thấy trên nền nhà lạnh giá bao nhiêu đầu thuốc và tàn thuốc.

Chưa hết điếu này, Hàn Mặc Ngôn lại châm tiếp điếu khác.

Dáng vẻ thuần thục, ánh mắt lãnh đạm.

Không còn vẻ lạnh lùng thường nhật, lúc này Hàn Mặc Ngôn như con thú cạn kiệt sức lực, bất lực nhìn người thợ săn đang tiến lại gần, thật khiến người ta thương cảm.

Trái tim Lục Nhiễm nhói đau, cô cắn môi tự nói với mình, vì sự trở về của Trang Tĩnh mà ra nông nỗi này sao?

Trong lòng cô dấy lên một cảm giác không thể nói thành lời.

Không dám tiếp tục đứng nhìn, cô đi như chạy ra ngoài.

Tối đó, một người luôn ngủ ngon như Lục Nhiễm đã mất ngủ trắng đêm, chong mắt đến tận sáng hôm sau.

In ra toàn bộ những tấm ảnh Hướng Diễn gửi cho mình, Lục Nhiễm ngồi trên ghế sofa trong văn phòng nhìn những tấm ảnh rực rỡ, lật xem từng tấm một.

Hàn Mặc Ngôn tươi cười, Hàn Mặc Ngôn bẽn lẽn, Hàn Mặc Ngôn tình sâu nghĩa nặng, một Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn không thuộc về cô.

So với lần đầu tiên nhìn thấy, Lục Nhiễm đã bớt cảm thấy áp lực hơn, nhưng, vẫn nguyên một trái tim đau.

Cô buông tay, thả rơi những tấm ảnh.

Cô nên nói, Hàn Mặc Ngôn, tôi chỉ hận là không thể gặp anh sớm hơn?

Có điều, nếu Hàn Mặc Ngôn không thành ra thế này, thì cô cũng không chú ý đến anh.

Nhân quả tuần hoàn.

Trang Tĩnh, cảm ơn cô đã bỏ rơi Hàn Mặc Ngôn, để tôi được gặp anh ấy .

Tuy rằng với Hàn Mặc Ngôn mà nói, có thể là cô vẫn quan trọng hơn, nhưng nếu đã buông tay, thì mong cô hãy sớm cút về nước ngoài của cô.

Day day ấn đường, dù đã nghĩ vậy, cô vẫn không thể thấy lòng khuây khỏa.

Chỉ là, nếu Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa thể hiện rõ ràng, Lục Nhiễm cũng không muốn gây sự vô lý.

Sắp đến cuối năm, Lục Nhiễm sắp xếp lại danh sách khách hàng cần tặng quà nộp cho Hàn Mặc Ngôn, chợt nhận ra lại một năm nữa trôi qua.

Thêm chút thời gian nữa là cô đã làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn chẵn bốn năm.

Nhưng so với vị trí trợ lý, Lục Nhiễm càng muốn trở thành vợ của Hàn Mặc Ngôn.

Cô không thể làm thuê cho Hàn Mặc Ngôn cả đời.

Thời gian này cô bé Tiểu An biểu hiện rất tốt, ngoan ngoãn, không nhiều chuyện, làm việc cẩn thận, tiếp thu nhanh. Lục Nhiễm rất thích những cấp dưới như thế, hết thời gian thử việc, cô yêu cầu phòng nhân sự chuyển Tiểu An tới giúp việc cho cô, cũng coi như là ký hợp đồng chính thức. Tiểu An vô cùng cảm kích, lại càng làm việc chăm chỉ cẩn thận.

Biết cảm kích người khác cũng không phải việc gì xấu.

Nếu rời khỏi đây, cô cũng phải tìm cho Hàn Mặc Ngôn một trợ lý có thể thay cô đảm nhận công việc.

Cô từng bước hướng dẫn Tiểu An cách chuẩn bị tài liệu, xây dựng kế hoạch, cách chỉnh lý bảng biểu tài liệu báo cáo, ghi chép hành trình của Hàn Mặc Ngôn v.v.

Lục Nhiễm bỗng nhớ lại mình trước kia, có điều lúc đó cô ngông nghênh tự mãn hơn, không biết trời cao đất dày hơn và cũng mạnh bạo hơn, rõ ràng là không biết gì, chỉ dựa vào khẩu khí không chịu nhận thua…

“Chị Lục ơi, em vừa làm xong, thế này có đúng không?”.

Giọng nói khẽ khàng của cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Nhiễm, cô quay trở về hiện tại, nhận lấy tài liệu, nhìn qua rồi nói: “Chỉ có một bản thôi à? Em cứ làm xong hết đi, xem xong chị sẽ gọi em”.

“Vâng”.

Vừa để tập tài liệu xuống bàn, Lục Nhiễm nghe thấy tiếng gọi.

“Lục Nhiễm, tối mai có bận không?”.

Hàn Mặc Ngôn đi từ trong phòng làm việc ra, vẫn khuôn mặt vô cảm.

Nếu là người khác, chắc Lục Nhiễm cũng cảm thấy đây là một đề nghị hẹn hò, nhưng đối tượng là Hàn Mặc Ngôn thì khác: “Tối mai phải tiếp khách hay là phải ở lại làm thêm à?”.

“Không”. Hàn Mặc Ngôn ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Không cần quá trang trọng, anh sẽ đến đón em”.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ