XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
15.

Trần thở dài khoan khoái khi thấy chỉ trong vòng buổi sáng, mà anh đã giải quyết được nhiều công việc quan trọng trong ngày. Đưa tay mở máy điện đàm, anh gọi:

- Cô Xuân, làm ơn liên hệ gấp bác Thịnh đến gặp tôi.

Dứt lời, Trần tắt máy. Rồi anh sắp xếp những tập hồ sơ quan trọng cho vào tủ mật khoá lại cẩn thận. Vừa lúc bác Thịnh bước vào.

- Trần, con cần bác gấp có việc gì không?

Đưa tay chỉ chiếc ghế đối diện Trần từ tốn nói:

- Ngồi ghế đi bác Thịnh. Cũng không có việc gì quan trọng lắm - Trần lấy xấp hồ sơ anh đã ký xong đưa cho bác Thịnh - Khoảng hai giờ người đại diện công ty Vĩnh Lợi có tới, bác làm ơn tiếp họ giúp cháu và đưa cho họ xấp tài liệu này.

- Được rồi. Trần mỉm cười như thầm cám ơn rồi anh đứng dậy.

- Cháu bàn giao trách nhiệm công ty cho bác trông coi hộ cháu. Ông Thịnh gật đầu.

Vừa lúc đó, tiếng chuông báo hiệu giờ cơm trưa vang lên. Trần đứng dậy đi ra cửa sau khi để lại lời cảm ơn.

Dắt xe ra khỏi cổng công ty, Trần định về nhà tắm rửa, ăn cơm trưa. Không biết nghĩ sao anh cho xe chạy về hướng nhà Nhu Phong. Thấp thoáng sau khe cửa, là dáng Nhu Phong ngồi đong đưa trên chiếc ghế xích đu bên cạnh là cây Ngọc Lan đang trổ bông trắng xoá. Trước mặt cô là dãy vườn trồng độc loại hoa hồng bạch. Hồng và Lan trổ bông trắng cành. Nhu Phong ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế xích đu, trong chiếc áo cùng màu với hoa. Hoa đẹp, người đẹp hơn hoa. Mái tóc đen xoã dài mượt mà óng ả, đôi mắt mở to rợp buồn với cái nhìn thẳng hướng không màng xung quanh, khiến Trần nao trong dạ.

Nhỏ Phong của anh vốn là một người ngang ngạnh cứng đầu mà cũng có lúc nhỏ dịu dàng yếu đuối như buổi trưa nay. Điều gì xảy ra khiến cho cô bé của anh thay đổi đột ngột như thế này. Trần nhíu mày, lẩm bẩm. Chẳng lẽ do chính tình yêu anh tạo ra ư?

Trần đưa tay gõ nhẹ cánh cổng bằng sắt, anh không dám bấm chuông sợ phá giấc ngủ trưa của ông bà Công Đạt.

Nhu Phong ngồi đó lặng lẽ nhớ lại những lần cùng Trần đi dạo dưới ánh trăng dọc bờ biển Nha Trang ngày nào. Trong những dòng ký ức đẹp nhất giữa cô và Trần thì có thể nói đêm biển Nha Trang là dòng ký ức ngọt ngào không lúc nào cô không tưởng nhớ về nó cả. Và trưa nay vẫn vậy... Nhu Phong đang ngồi miên man nhớ về Trần thì tiếng gõ cổng đã đánh thức cô khỏi dòng hồi tưởng đẹp.

Cánh cổng sắt được mở ra, Nhu Phong đứng lặng người. Và gương mặt cô nằm gọn trong đôi mắt sâu hun hút của Trần. ánh mắt thu hút Nhu Phong như ngày đầu gặp gỡ. Và không nén được Nhu Phong lao vào vòng tay Trần mở rộng.Họ siết chặt nhau cho thoả nhớ thương xa cách bao ngày.

- Nhỏ Phong, anh nhớ nhỏ quá!

Nhu Phong ngước mắt nhìn Trần.

- Em xin lỗi...

Trần đưa tay chận lại lời Nhu Phong nói:

- Khờ quá. Có bao giờ anh trách móc một điều gì với "bé con" chưa?

Nhu Phong phụng phịu nói: - Em không thích anh gọi là "bé con". Nếu thích từ "bé", thì anh hãy gọi em là "bé yêu".

Trần tròn mắt nhìn Nhu Phong như không hiểu lời cô nói. Nhu Phong bật lên tràng cười khanh khách khi thấy gương mặt ngô ngố đầy đáng yêu của Trần.

- Anh có biết tại sao em đòi làm "bé yêu" không? - Không cần đợi cái lắc đầu của Trần, Nhu Phong nói luôn - Vì em muốn làm "bé yêu". Để em có thể tác yêu tác quái mãi với anh.

Trần đưa tay nhéo nhẹ chiếc mũi cao thon xinh xắn rồi anh phì cười nói.

- Lém quá "bé yêu" ơi!

Nhu Phong leo lên xe ngồi và cô cười khúc khích. Trần lèo lái chiếc xe chạy vòng vòng trên đường phố giữa cơn nắng ban trưa khá gay gắt. Bình yên, Nhu Phong nép dưới đôi vai ngang đầy vững chãi mà cô có thể cùng anh đi hết cuộc đời. Nhu Phong và Trần như đôi trẻ tinh nghịch được phép dạo chơi sau bao ngày nhốt mình tù túng. Như đôi chim vừa được sổ lồng, bay đi hưởng khoảng bầu trời mênh mông rộng lớn. Tình yêu qua cơn giận hờn càng được tăng lên.

Nhu Phong ngồi phía sau nhìn thấy tấm bảng phía trước. Cô hớn hở reo:

- Anh Trần, anh có thấy tấm biển gì không?
Như để trêu đùa, Trần cười:

-Đoạn đường này có biết bao nhiêu tấm bảng quảng cáo. Bé hỏi anh có thấy tấm bảng gì không, làm sao anh trả lời "bé yêu" được chứ.

- Em hổng giỡn nha. Này... - Nhu Phong hớn hở nói sau lời tức bực - Kế bên tấm bảng vẽ quảng cáo Sơn Tùng là cửa tiệm gì?

Trần tiếp tục trêu Nhu Phong:

- Thì là cửa tiệm "Thời trang bốn mùa". Chẳng lẽ nhỏ muốn anh dừng xe trước cửa tiệm đó để em lựa chọn quần áo ư?

Nhu Phong tức giận Trần, nhưng cô không biết giải toả bằng cách nào bèn đưa tay nhéo mạnh lên hông Trần.

- á... nhỏ làm gì "vươn móng vuốt" ra đe doạ anh thế? - Cho anh chết luôn. Người gì đâu mà vô tình một cách đáng ghét.

Rồi không dằn được, Nhu Phong thút thít... khóc.

Lần này Trần lúng túng thật sự. Anh thầm kêu khổ luôn miệng:

"Trời ạ. Con đã biết câu "thần khẩu hại xác phàm" rồi, thế mà con cũng ráng trêu chọc nàng giận. Lần này con khổ thật sự rồi đây".

- Nhỏ... nín khóc đi. Người ta nhìn nhỏ cười thì "quê" lắm.

- Ai cười kệ họ. Vẫn giữ nguyên tốc độ, Trần nhìn vào kính chiếu hậu để quan sát gương mặt Nhu Phong, anh cười đáp:

- Nhưng họ hiểu lầm, cho là anh ăn hiếp, bắt nạt nhỏ thì khổ anh lắm.

Hờn giận, Nhu Phong đưa tay quệt nước mắt, cô dẩu môi:

- Chứ không phải sao?

- Em bắt nạt anh thì có. Tự nhiên ngồi khóc ngon lành làm anh lo tìm cách suy nghĩ để dụ em nín khóc.

- Làm như "người ta" là em bé vậy? Trần không nỡ đùa dai, anh cười giải toả nỗi niềm ấm ức trong lòng cô.

- Thôi đừng hờn dỗi nữa, cô bé của anh. Cửa tiệm "Thời trang bốn mùa" của bà Đỗ Ngọc không bao giờ anh quên được. Vì nơi đó từng là nhịp cầu bắt nối tình đồng nghiệp, chuyển sang tình yêu giữa cô thư ký xinh đẹp thông minh và chàng giám đốc hào hoa tài giỏi.

Nhu Phong cười:

- Tự vỗ ngực xưng tên mà không biết mắc cỡ.

- Đâu phải thế. Anh biết gã đàn ông nói thẳng nói thật nhất trên đời này ngoại trừ anh ra không còn ai.

Biết bàn cãi cùng Trần đến sáng cũng chẳng có kết quả, Nhu Phong cười lảng sang điều khác.

- Tạm tha tội cho anh đó. Chàng "thậm xưng" ạ.

Trần nghe Nhu Phong nói, anh biết mình nên dừng câu đùa lại đây. Nếu không,

có lẽ "trời mưa" lần thứ hai sẽ đổ xuống người anh thì ... khổ.

-Nhỏ Phong, không biết em sao chứ bao tử anh đang biểu tình dữ dội đây.

Nghe giọng than thở đầy dễ thương của Trần, Nhu Phong nghe cảm xúc mình dâng lên một niềm thương yêu dành cho anh, khi cô chợt nghĩ... vì cô...

- Anh chưa dùng cơm trưa sao?

- Giải quyết việc trong công ty xong là anh đến em ngay.

Nhu Phong dựa đầu mình lên vai anh, cô nói nhanh:

- Thế chúng ta đi ăn nhé. Anh cho xe tấp lại vào quán ăn nào bên vệ đường. Đừng nhọc công đi kiếm nhà hàng sang trọng, anh ạ. Em không thích vào nhà hàng đâu.

Trần chỉ tay vào quán bún bò bên đường, được che mát bằng tàng cây cổ thụ.

- Vậy vào đây được không nhỏ?

Nhu Phong gật đầu vui vẻ.

- Được, vào đây đi anh.
Trần dựng xe dưới gốc cây. Hai người ngồi xuống cái bàn vuông nhỏ thấp. Gió thổi mát rượi làm cả hai cảm thấy khoan khoái. Trời đất bao la, ánh nắng chói chang bên ngoài đường làm cả hai cảm thấy hạnh phúc khi cùng nhau ngồi dưới gốc cây mát rượi với những làn gió thoảng này. Nhu Phong nhìn Trần lấm tấm những giọt mồ hôi trên trán cô cười, bảo:

- Hai đứa mình khùng quá. Giữa trưa nắng xách xe chạy ngoài trời. - Nhìn con đường vắng thưa người, Nhu Phong lại nói - Anh em kìa, đường vắng hoe, đâu ai dại dột như anh và em.

Trần bật cười, Nhu Phong cười theo. Cả hai đều hiểu ra sự ngớ ngẩn của mình. Trần cười thú thật:

- Làm việc mà không có em, anh cảm thấy sao vô vị quá nên xách xe chạy tìm em - Trần hạ giọng - Nhu Phong này, em nghĩ làm bao nhiêu đó đủ rồi. Mai vào công ty giúp anh nghe nhỏ.

Nhu Phong chúm chím cười.

- Vắng công việc em cũng buồn lắm. Anh yên tâm, mai em đi làm lại.

Hai tô bún nóng hổi được mang ra. Trần ăn rất ngon, ngon hơn hẳn những món cao lương mỹ vị ở các nhà hàng nổi tiếng. Và Trần hạnh phúc hơn khi nhận được vẻ quan tâm chu đáo của Nhu Phong.

- Ngon không anh?

Trần nhẹ hít hà vì cay.

- Ngon tuyệt. Lần đầu tiên trong đời anh hưởng được cảm giác ăn ở quán cóc: thật tự nhiên, thoải mái khi ăn, chẳng có chút gò bó như ở nhà hàng.

- Còn em ăn ở đây như cơm bữa. Thuở còn là học sinh, nhóm "Ngũ Long" tụi em chuyên săn lùng, khám phá món ăn ngon. Thuở đó, nhóm còn đặt thông lệ là "dành ưu tiên cho những ai săn lùng ra món ăn vừa lạ, vừa ngon, vừa rẻ thì được thưởng công xứng đáng bằng một chầu ăn khỏi cần chi tiền". Anh biết không, nhỏ Mộng Trúc thuở đó nổi tiếng "háu ăn", đã thế thêm thành tích "kẹo kéo" nên là vua chuyên săn món ngon của nhóm. Giờ nhắc lại nhỏ nghe, nhỏ quê nên cáu kỉnh với nhóm mỗi khi nghe kể lại.

- Tuổi học trò của em thật trong sáng. Còn anh thời đó chỉ có giảng đường đại học và vùi đầu vào thư viện mà thôi. Kỷ niệm thời học sinh của anh "nghèo nàn" chứ không được như em.

Nghe Trần nói bằng giọng tiếc nuối, Nhu Phong an ủi:

- Nhưng bù lại thời gian đó đã tạo cho anh những kiến thức, tài năng hơn người.

- Anh biết vậy nhưng vẫn tiếc nuối. Vì trên đời này ai cũng có một khoảng trời riêng êm đẹp cho mình. Còn anh khoảng trời riêng chỉ có chôn vùi trong sách vở và đau khổ triền miên với một cuộc tình vụng dại.

Nhu Phong nắm tay Trần:

- Nhưng giờ thì anh đã có em. Em sẵn sàng chia sẻ cùng anh niềm vui cũng như nỗi buồn.

Trần gật đầu:

- Em là hiện tại hạnh phúc, em là tương lai tươi sáng của đời anh. Anh yêu em trọn cả kiếp này. Nếu có kiếp lai sinh anh nguyện cũng chỉ yêu mỗi mình em.

Nhu Phong xúc động:

- Nếu so tình yêu thì tình yêu của em dành cho anh chỉ bằng một góc nhỏ tình anh trao em. Tại sao anh lại yêu em nhiều thế hả Trần. Em chỉ là một đứa con gái ngốc nghếch, dại khờ đã thế cá tính khó ưa bướng bỉnh. Anh hãy cho em biết đi...

Trần nhìn Nhu Phong bằng đôi mắt chứa chan cả vạn ý tình.

- Em hỏi một câu hỏi mà anh không tài nào trả lời em được. Anh chỉ biết anh đã yêu em bằng cả trái tim sau một lần rớm máu yêu em nhiều đến nỗi dù em có đối xử với anh ra sao đi chăng nữa thì anh vẫn yêu em.

- Trần...

Nhu Phong nghẹn ngào thầm nghĩ mình là đứa con gái diễm phúc nhất trên cõi đời này khi có được tình yêu của anh.

* **

Mộng Trúc sánh đôi cùng Lữ Đông đi dạo dọc công viên vắng lặng. Đêm nay là đêm rằm nên trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa soi thẳng xuống trần gian, anh sáng không thua gì ánh đèn đêm. Mộng Trúc đi bên cạnh Lữ Đông mà cô thầm thắc mắc, lạ lùng không hiểu tại sao con người anh thoắt đó đã thay đổi. Cô nhớ lúc chiều ra phi trường đón cô, anh hãy còn vui vẻ hoạt bát kia mà giờ lại trầm ngâm suy nghĩ. Chẳng lẽ có điều gì xảy ra đối với anh ư?
Như thầm hiểu những diễn biến suy nghĩ đã xảy ra trong đầu Mộng Trúc, Lữ Đông lên tiếng:

- Sau bảy năm ra nước ngoài du học trở về quê hương, anh nghĩ mình hạnh phúc lắm khi chính đôi tay, khối óc mình tận tuỵ hết lòng vì quê hương Việt Nam và nhất là sẽ làm rạng rỡ mặt mày cha mẹ dưới chín suối. Điều ấy xảy ra đúng như điều anh suy nghĩ khi hàng ngày anh đến công ty cùng Trần phát triển Phương Nam, nhưng khi đêm về anh cảm thấy nỗi cô đơn vắng lặng đối diện cùng anh. Nhiều lúc anh thầm tự hỏi con người sinh ra để làm gì. Chẳng lẽ suốt đời chỉ biết danh, biết lợi, biết ăn sung mặc sướng ngoài ra không cần gì nữa cả ư?

- Không phải thế đâu anh. Con người sinh ra lớn lên trong vòng tay thương yêu chiều chuộng của cha mẹ và những người thân. Trưởng thành thêm chút nữa, thì bon chen vào cuộc sống tìm cho mình một chỗ đứng trong xã hội, để không thẹn mình đã sinh ra lớn lên là người vô nghĩa. Rồi một lúc nào đó ta gặp được một đối tượng đủ sức làm cho ta cảm thấy thèm một mái ấm và ước ao được cùng người đó xây đắp tương lai, rồi tiếp bước kế tục theo bước chân cha mẹ cho ra đời những mầm sống tương lai. Với trách nhiệm nuôi nấng dạy dỗ, thương yêu che chở và tạo cho những đứa con ấy một đôi cánh an toàn vững chắc lao vào cuộc đời để xây dựng một cộng đồng thương yêu giúp đỡ lẫn nhau như chúng ta từng làm. Đó tất cả là bổn phận trách nhiệm của kiếp làm người.

- Em nói thế vì em may mắn, sinh ra trong một gia đình hạnh phúc chưa từng biết mất mát đau thương và quanh em có biết bao người thân, người tri kỷ sống hết lòng vì em. Vì thế em có cái nhìn cuộc đời toàn bằng màu xanh hy vọng, màu hồng hạnh phúc. Còn bản thân anh chỉ độc một mình trên cõi đời này, sống vay tạm vào tình thương của gia đình Trần. Nhiều lúc anh không muốn mình lệ thuộc hay vay tạm vào tình thương của người khác, nhưng anh vẫn không thể nào tách rời được. Vì anh là một con người rất cần tình thương yêu, và không thể sống đơn độc một mình trong ngôi nhà hoang lạnh, đi ra đi vào đều đối diện với chính mình, với chính nỗi cô đơn của mình. Có bao giờ em sống trong hoàn cảnh như anh chưa? Lúc đó em sẽ cảm thấy thế nào là nỗi thèm khát ấy còn hơn là danh lợi, giàu sang. - Lữ Đông thở dài, anh nói tiếp bằng giọng trầm trầm như cố nén cảm xúc của mình - Nhưng có được không? - Danh lợi là gì? Giàu sang là gì? Khi mình sống có mỗi mình mình. Vì thế mình làm giàu cho ai đây?

Mộng Trúc đưa tay ngắt chiếc lá trúc bên vệ đường. Cô mân mê chiếc lá và trầm ngâm suy nghĩ.

- Anh nói cũng đúng. Em sinh ra, lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, có đầy đủ cha mẹ để được thương yêu, chiều chuộng. Mặc dù cha mẹ em không thích em học ngành tiếp viên hàng không nhưng người vẫn hết lòng ủng hộ em ăn học và cho em những lời khuyên hữu lý. Còn em, với tuổi trẻ vốn ham thích công việc bay nhảy, nên em đã vô cùng hạnh phúc khi hàng ngày mình gắn liền công việc mà mình đã chọn lựa. Nhưng...

Những ấm ức được cất giữ trong lòng bao lâu nay, giờ được dịp, Lữ Đông tung hê ra tất cả. Anh cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng, thanh thản hơn bao giờ hết. Và khi thấy người con gái yêu thích sau lần gặp mặt tỏ ra lúng túng, ngượng ngùng khi bày tỏ quan niệm, anh khuyến khích cô nói bằng giọng dịu dàng, quan tâm.

- Nhưng sao hả Trúc?

Mộng Trúc đỏ hồng cả hai gò má khi cô thầm nghĩ mình là đứa con gái vô duyên, bạo mồm, dám đem cả những gì riêng tư nhất kể cho anh nghe. Nhưng có ai cấm cản được khi trái tim cô đã dành cho anh. Chỗ đứng quan trọng nhất và cô có thể hy sinh bản thân mình vì anh thì cớ sao chỉ một niềm riêng tư cô không dám thổ lộ cùng anh chứ?

- Nhưng... từ khi gặp anh... em cảm thấy có đôi khi mình mệt mỏi với công việc mà mình đã có thời yêu thích chọn lựa. Và thêm nỗi xót xa thương cảm khi mỗi lần thăm cha mẹ thì em thấy người mỗi ngày già thêm ra vì nỗi ngóng trông con. Và em thầm nghĩ không biết việc mà mình đã chọn lựa đó, là đúng hay sai khi chính nó là nguyên nhân đem lại nỗi buồn lo cho cha mẹ.

- Trên đời này, dù là công việc lương thiện hay không lương thiện đều có cái giá của nó hết cả.

Mộng Trúc nghiêng đầu nhìn Lữ Đông, tỏ vẻ không hiểu điều anh nói:

- Em không biết tại sao à?

Lần này Mộng Trúc mới gật đầu.

Lữ Đông cười hiền rồi anh mới chậm rãi giải thích.

- Ví dụ như em học nghề thợ may. Muốn thành công nghề đó, em phải qua thời gian vất vả, miệt mài mới thành công. Đó là cái giá của công việc lương thiện là lòng kiên nhẫn, nếu không có lòng kiên nhẫn thì thử hỏi em có thành công được không?

- Em hiểu lời anh nói rồi. Có phải còn công việc không lương thiện điển hình như việc mua bán Heroin, thời gian đầu con người chuyên làm việc phạm pháp đó, dễ dàng kiếm ra đồng tiền giúp họ thoải mái trong việc tiêu dùng. Nhưng "đi đêm có ngày gặp ma" thế là họ bị các anh công an lần ra bắt được họ. Cái giá để trả cho công việc làm ăn phi pháp chính là những năm tháng nhìn đời qua song sắt đó, phải không anh?

- Em thật thông minh. - Rồi Lữ Đông nói tiếp lời nói còn dở dang lúc nãy. - Em vì quá yêu thích công việc lướt gió tung mây nên chẳng chịu suy tính trước sau. Nên sau một thời gian tiếp xúc cùng công việc làm em cảm thấy thất vọng buồn nản vì công việc mà mình yêu thích lại chính là nỗi khổ tâm của cha mẹ.

- Anh là người đàn ông duy nhất đọc được suy nghĩ của em. Em nói thật, nếu trên đời này, có điều gì làm em hạnh phúc nhưng nếu cũng có người khác vì cái hạnh phúc, niềm vui của em là bất hạnh của họ, thì em tự hỏi niềm hạnh phúc của em còn có giá trị gì nữa không?

- Em là người con gái quá nhạy cảm vì thế những suy nghĩ trong em buồn nhiều hơn vui.

Một lần nữa, Mộng Trúc cảm thấy kinh ngạc khi nghe Lữ Đông đưa ra những lời nhận xét hoàn toàn đúng đối với cô.

Lữ Đông dừng chân bên băng ghế đá, anh nói:

- Ta lại đây ngồi nghỉ chân nhé, Trúc? Mộng Trúc nhẹ nhàng gật đầu.
Thấy Lữ Đông chu đáo trải chiếc khăn tay của anh ra trên ghế rồi mới để cho cô ngồi xuống, Mộng Trúc cười hạnh phúc khi thấy cử chỉ anh ân cần, chu đáo.

- Mộng Trúc này, giả sử có người muốn tiến tới để cùng em chia sẻ ngọt bùi trong cuộc sống, em có chịu chấp nhận không? Và nhất là vì người đó mà em phải xa công việc em yêu thích?

Mộng Trúc cười:

- Nhưng quan trọng người đó là ai mới được chứ?

- Thì giả sử cho người đó là anh đi.

- Là anh à?

Lữ Đông lo lắng:

- Em thấy sao?

- Em thấy chúng ta có vội vàng quá không khi chỉ mới gặp gỡ, quen biết nhau. Và nhất là anh chưa hiểu biết gì về em mà vội vàng tiến đến hôn nhân,anh không sợ mình sẽ lầm lẫn hoặc hối hận chăng?

- Con người anh một khi quyết định chuyện gì rồi thì không bao giờ ân hận. Còn em nói anh chưa hiểu hết gì về em à. Mà thế nào gọi là hiểu hết, thế nào gọi là chưa hiểu? Con người một khi sống chung với nhau đâu chỉ có hiểu nhau mới lấy nhau được, mà điều cốt lõi ở đây là cả hai bên có thành ý để cùng nhau xây dựng hạnh phúc lâu dài không. Đó mới là điều quan trọng, mới là nền tảng vững chắc cho việc xây dựng một lâu đài. Em có hiểu ý anh không Trúc? Còn em muốn anh tìm hiểu em ư? Thế anh nói như vậy có gọi là hiểu em không nhé? Lần đầu gặp em, nghe giọng dịu dàng, khả ái của em cất lên là anh đã có cảm giác em là người con gái dịu dàng, thuỳ mị đầy nữ tính. Và khi nhìn gương mặt sáng bừng, gợi cảm anh đã biết em là người thánh thiện, thơ ngây với cuộc đời. Đôi mắt long lanh lúc như cười, lúc như đăm chiêu chứng tỏ em là người con gái có chiều sâu tâm hồn và một khối óc nhạy cảm thông minh. Dáng đi nhẹ nhàng, uyển chuyển cho em một tính cách điềm đạm. Anh chỉ cần hiểu em bấy nhiêu thôi là đủ lắm rồi.

Không nín được khi thấy Lữ Đông nói vanh vách về mình, Mộng Trúc hỏi:

- Tại sao anh có lời nhận xét về em rành rẽ như nằm trong lòng bàn tay thế hả, Lữ Đông?

Nghe Mộng Trúc hỏi thế, Lữ Đông lắc đầu cười:

- Đối với những người con gái khác anh hoàn toàn không hiểu tí tẹo nào về họ cho dù anh đã có nhiều lần gặp gỡ chuyện trò. Nói chi đâu xa, Nhu Phong là một hiển đình cụ thể. Anh quen Nhu Phong khoảng thời gian khá dài nhưng bảo anh hiểu cô bé đó như em là anh xin chịu thua.

Nghe anh nói, Mộng Trúc hiểu là anh đã nói những điều thật nhất tự đáy lòng mình. Và cô nhận thấy anh là bến đỗ an toàn, hạnh phúc nhất cho cuộc đời cô.

- Em chấp nhận lời cầu hôn của anh, nhưng với điều kiện...

Lữ Đông nheo mắt cười: - Cả trăm điều kiện còn được, huống chi chỉ một điều, nào em nói ra đi Trúc.

- Anh phải hỏi ý kiến cha mẹ em.

Lữ Đông nhìn Mộng Trúc bằng tia nhìn láu lỉnh:

- Điều đó tất nhiên rồi. Cô vợ trẻ của tôi.

Mộng Trúc phụng phịu:

- Chưa gì hết mà anh đã...

- Ôi, anh tập gọi trước cho quen vậy mà. ừ, anh quên một điều rất quan trọng là anh phải dạy em một điều này, để khi em đứng trước bạn bè thân hữu làm lễ bái gia tiên không ngượng ngùng mắc cỡ.

Ngạc nhiên Mộng Trúc hỏi:

- Anh dạy em điều gì thế hả Đông?

- Nhỏ nhắm mắt lại đi. Ngoan hiền, Mộng Trúc không chút thắc mắc khép hờ mắt lại.

Thấy cô ngoan ngoãn tin lời anh một cách vô tư, Lữ Đông cảm thấy thương quá là thương, người con gái ngồi dưới ánh trăng kia. Đêm nay và mãi mãi trong đời anh cô là người con gái đẹp nhất, không người con gái nào sánh bằng cả về tâm hồn lẫn nhan sắc. Dịu dàng Lữ Đông cúi xuống, cúi xuống...

Chị Hằng nhìn thấy cảnh quấn quýt của hai người là cả thẹn, vội nép mình sau đám mây, nhường cho họ khoảng trời riêng hạnh phúc của đêm về.

16.

Mở cửa bước vào phòng làm việc của Nhu Phong, Trần nhẹ mỉm cười khi anh thấy đã hết giờ làm việc thế mà Nhu Phong vẫn còn say mê cặm cụi bên chiếc máy vi tính.

- Cô nhân viên gương mẫu của tôi ơi, đã hết giờ làm việc thế mà cô vẫn còn chúi mũi vào màn hình say mê. Chẳng lẽ cô đã quên cuộc hẹn giữa mình với Lữ Đông - Mộng Trúc ở tiệm Bách Hợp in thiệp cưới rồi hay sao?

Nhu Phong vẫn dán đôi mắt vào màn hình, đôi tay thoăn thoắt không ngừng bấm lạch cạch vào bàn phím vi tính. Vừa làm cô vừa nói:

- Em nhớ chứ. Nhưng anh hãy chờ em năm phút để em nạp xong dữ liệu này vào máy rồi hãy đi nghe anh.

Trần mát lòng mát dạ, khi nghe giọng dịu dàng, âu yếm của cô cất lên dành cho anh. "Chúa ơi, từ lúc quen biết nàng, ngỏ lời yêu nàng, thế mà đây lại là lần đầu tiên con được nghe giọng ngọt ngào của nàng dành cho con. nếu nàng sử dụng chất giọng này mãi với con dù nàng có bắt con nhảy vào chỗ chết con cũng vui lòng". Ôi, vị ngọt của giọng nói sao tuyệt diệu đến thế nhỉ? Qua khói thuốc mờ mờ, Trần thấy dáng Nhu Phong ẩn hiện thật liêu trai, nét liêu trai huyền hoặc từ nơi cô đã làm anh say đắm từ phút giây đầu gặp gỡ. Có thể nói anh từ lúc nhỏ đến lớn lên tiếp xúc cả hàng trăm cô gái, trải qua mấy mối tình không tên nhưng anh nhận thấy chưa có người con gái nào có nét đẹp lạ lùng như Nhu Phong của anh cả. Từ nơi cô cứ toát ra một sức hút mãnh liệt mà anh không tài nào tách rời cô ra được. Cô như nửa phần linh hồn của anh thất lạc bao lâu nay mà anh mãi tìm kiếm.

Mải suy nghĩ, nên Trần không hay Nhu Phong đã làm xong công việc, và đã đứng trước mặt anh, cô nhìn anh cười bằng nụ cười thật láu lỉnh:

- Sao giám đốc ngồi trong phòng cô thư ký mà còn mơ mộng đến người khác, ông không sợ cô ta ghen sao? Hay giám đốc đang ngồi suy nghĩ tưởng nhớ đến thời vàng son sống độc thân sắp kết thúc khi chỉ còn khoảng nửa tháng nữa thôi thì dây thòng lọng đã tròng vào cổ ông?

Trần cười cả mắt, môi:

- Em nói thế là sai lầm. Chẳng lẽ em không biết câu "đến cung Quảng thì mơ gặp nàng Hằng Nga", còn anh đến phòng nữ thư ký thì không mở tưởng cô ta thì mơ tưởng ai đây? Còn nhỏ bảo anh tiếc rẻ thời vàng son sống độc thân thì sai lầm hơn nữa. Vì bản thân anh, chứ không ai khác hơn là muốn nó chấm dứt lẹ lên để anh nhanh chóng "rước nàng về dinh". - Trần ngừng lại nheo mắt nhìn Nhu Phong cười tinh quái - Em có biết vì sao không?

Nhu Phong ngơ ngác lắc đầu và cô cảm thấy hình như mình đã lọt vào chiếc bẫy do Trần giăng ra rồi thì phải.

Trần kề miệng, nói nhỏ vào tai Nhu Phong.

- Vì tháng này cưới vợ thì tuyệt lắm. Tối về ngủ khỏi sợ nằm co ro lạnh lùng.

Trong khi Nhu Phong đứng đờ ra ngượng ngùng, thì Trần vội chộp lấy cơ hội hôn mạnh lên đôi má trắng hồng mịn màng kia. Nhu Phong khẽ giật mình, lấm lét nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Anh chỉ có tài giỏi nói nhây và làm bậy thôi.

Trần cười đáp tỉnh rụi:

- Em không nhớ anh từng nói là, người nói thẳng nói thật nhất ngoài Hoàng Phong Trần ra không còn ai khác sao? Và anh đã thay trái tim mình làm sứ mệnh thiêng liêng là nói lên sự thật nỗi khát khao mà bấy lâu nay mình hằng mong đợi. Chẳng lẽ em không biết tháng mười hai là tháng dựng vợ gả chồng tốt nhất, vì "cưới vợ ăn tết" sao.

Nhu Phong không nén được từng tràng cười khi thấy gương mặt Trần diễn tả theo từng lời nói. Trông nó hài không chịu nổi. Thế là Nhu Phong cười, cười dồn dập. Đưa tay ôm bụng, cố nhịn cười Nhu Phong nói:

- Thôi, làm ơn sì tốp lại cho em nhờ. Nói mà không biết, càng lúc mình càng văng miếng ra khắp nơi. Kỳ này nếu có cuộc thi tuyển... nổ, nhất định em đề cử anh đi thi đó. Ai đời một kẻ từng nổi tiếng: "Vào trong phong nhã, ra ngoài đào hoa" như anh lại vỗ ngực xưng mình là kẻ chưa có mảnh tình nào vắt vai! Thế Mẫn Nhi, Mộng Ngân anh bỏ đi đâu?

Trần vò đầu cười:

- Anh nói lúc anh còn ba bốn tuổi chứ có phải anh nói lúc anh lên mười tám cái xuân xanh đâu?

Nhu Phong lắc đầu cười chào thua, cô đưa tay lấy chiếc túi đeo lên vai rồi nắm tay Trần lôi đi.

- Thôi chúng ta đi lên tiệm Bách Hợp thôi ông tướng. Sao lúc rày ông khoái khua môi múa mép y như anh chàng Cỏ Cú trong Vườn Hoang ở báo mực tím mà thuở còn đi học em ưa xem quá. Đến trễ, bảo đảm nhỏ Mộng Trúc và anh Lữ Đông nhằn cho mà điếc... tai.

Trần cười khẽ, đi theo đà kéo tay của Nhu Phong. Đang đùa giỡn, vui vẻ thoắt cái Nhu Phong đổi gương mặt nghiêm nghị, đi cách Trần cả gang tay. Anh chợt hiểu là trước mặt mọi người trong công ty, Nhu Phong muốn che giấu tình cảm cô dành cho anh, vì cô sợ mọi người cười trêu ghẹo. Để trêu cô, anh đi sát bên cô còn cánh tay thì anh choàng qua vòng eo nhỏ nhắn của cô.

Nhu Phong hốt hoảng vội gỡ cánh tay Trần ra, nhưng giờ đây cánh tay ấy như thép nguội mà cô không tài nào gỡ ra được.

- Anh, mọi người trong công ty nhìn mình kìa. Bỏ tay ra đi anh...

- Ai cũng biết em sắp trở thành bà giám đốc Trần rồi còn mắc cỡ, e dè với họ làm gì? Em giữ thái độ tự nhiên họ sẽ không trêu chọc em đâu. Nếu không họ sẽ theo phá em dài dài.

Trần vừa dứt lời thì cô Xuân, cô Hoa bên phòng văn thư đi phớt qua và họ dừng lại cố buông lời trêu chọc Nhu Phong.

- Nhu Phong và giám đốc tình ghê. Kỳ này tụi em ráng mở đèn xanh tăng tốc độ vượt theo hai người đấy.

Rồi bọn họ bỏ đi nhưng tiếng cười của họ lại tiếp tục vang vọng lại.

- Giám đốc Trần và Nhu Phong trông thật xứng đôi. Bên trai tài còn bên gái sắc, ông trời thật khéo đặt để.

Chị Hoa coi, giám đốc chưa cưới vợ mà đã cưng vợ ra mặt. Chả bù cho em, lấy nhằm ông chồng lạnh lùng như tảng băng miền Bắc Cực vậy.

Trần nghe nên khoái chí cười:

- Họ khen anh đó. Họ là người ngoại cuộc thế mà còn cảm động trước tình cảm anh dành cho em. Còn em lại lạnh lùng không một chút mảy may rung động.

Nhu Phong cười thầm nghĩ, anh chàng đang dở giọng "dỗi hờn" ra với mình đây.

- Đó là do anh nói chứ em chưa có nghĩ ra à nha. Đừng gắn cho em cái tội mà em chưa làm. Nếu không...

Trần rạng rỡ: - Thế anh nghĩ sai rồi. - Vòng tay Trần siết eo cô chặt hơn - Nhỏ này, còn nửa tháng nữa là đám cưới của hai đứa mình. Anh muốn cưới xong, em cho anh thằng cu tí hay nàng công chúa tí hon gì cũng được. Anh muốn...

- Anh Trần. - Nhu Phong quát khẽ, đẩy tay anh ra.

Trần xị mặt. Lúc này anh như trẻ thơ đòi kẹo mà chẳng được cho.

Nhu Phong vừa lúng túng vừa buồn cười trước gương mặt Trần. Không nhịn được, cô bật cười, tiếng cười trong trẻo vút cao. Trời ơi, trong tình yêu sao mà Trần trẻ con đến thế nhỉ?

Trần say sưa ngắm Nhu Phong cười, lúc sau anh giả giọng giận hờn.

- Em cười gì? Cười trêu anh à?

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Nhu Phong lắc đầu, dịu dàng nói:

- Trần ơi, em không nghĩ anh là một giám đốc có tiếng trên thương trường đâu, anh thật trẻ con đó... đừng phản đối nhau nữa. Anh chỉ biết làm bộ thôi. Chúng mình đã lớn khôn chín chắn cả rồi, từ nay hứa với nhau đừng giận hờn nhau nhé.

Trần thầm nghĩ "cô bé của anh đã thật sự trưởng thành, chín chắn trong cách suy nghĩ, chứ không như trước đây..."

- Trần, anh nghĩ gì? Sao không trả lời em.

- Không có gì, Nhu Phong! Anh yêu em và chỉ ước mong mang hạnh phúc đến cho em trọn đời.

- Em biết, nhưng hãy để sau này, còn bây giờ, anh và em còn ở trong phạm vi của công ty, chung quanh là đồng nghiệp. Trần, anh hiểu lời em nói không?

- Anh hiểu rồi. Cho anh xin lỗi.

- Anh chẳng có lỗi gì khi yêu em. Giờ, chúng ta đi đến nhà gởi xe nhé.

- Dạ!

- Nhu Phong, Nhu Phong!

Trần và Nhu Phong sánh đôi bước vào nhà gởi xe thì nghe có tiếng ai đó gọi tên cô, nên cùng lúc Nhu Phong và Trần dừng lại đứng chờ.

Chị Hương bên phòng tài vụ vừa chạy vừa hổn hển thở:

- May quá! Chị cứ ngỡ em và giám đốc Trần về rồi chứ. Có người gởi quà cho em này, Nhu Phong.

Nhu Phong nhướng mày ngạc nhiên:

- Quà?

Chị Hương đưa tay chậm mồ hôi trán, miệng thì mỉm cười.

- Lúc nãy chị có việc cần ra ngoài thì gặp một cô gái nhờ chị trao hộ gói quà này cho em. Cô ta nói là bạn thân em nhưng vì bận công việc đột xuất nên vằng Việt Nam cả tháng trời, không dự đám cưới em được đành nhờ chị trao hộ gói quà. Xong việc rồi, chị về phòng mình thu xếp sổ sách đây.

Nhu Phong đỡ lấy gói quà xinh xắn, miệng cười rạng rỡ.

- Em cảm ơn chị nhiều nhé, chị Hương.

- ồ. Không có gì đâu em.

- Không biết ai lại gởi quà cho em sớm quá. Hay là mình thử mở ra xem để biết của ai mà mình còn cảm ơn họ nhé anh.

Trần mỉm cười, gật đầu.

Sau lớp giấy hoa là chiếc hộp hình chữ nhật bằng bạc xinh xắn, tò mò Nhu Phong mở nắp hộp ra.

- Không! Không!

Nhu Phong đột nhiên hét lớn, mặt cô tái xanh, đôi mắt chất chứa nỗi kinh hoàng, khi cô thấy trong hộp là một xấp hình chụp cảnh Trần và người con gái mang tên Mẫn Nhi đang âu yếm bên nhau. Không. Không! Nhu Phong đóng nắp hộp rồi quăng vào lòng Trần, vụt bỏ chạy.

Trần hốt hoảng chạy theo:

- Nhu Phong. Nhu Phong!

Nhu Phong điên cuồng băng qua đường. Trần phóng mình theo. Nhưng không còn kịp nữa.

Rít... rít... két... két...

Tiếng Trần hét thất thanh khi thấy cảnh kinh hoàng trước mắt.

* **

Đã ba ngày trôi qua, Nhu Phong vẫn nằm bất động trên chiếc giường nệm trắng tinh kia. Cô không còn cảm nhận được sự việc xảy ra xung quanh mình.

Nhìn thấy đứa con yêu nằm bất động trên giường không biết số mạng sống chết ra sao, bà Công Đạt đau lòng không chịu nổi đã ngất xỉu, bác sĩ khám cho bà và khuyên ông Công Đạt không nên để bà xúc động mạnh nữa vì tim của bà đang có vấn đề. Vì thế ba ngày nay ông Công Đạt phải nén lòng lo chăm sóc cho vợ, đành phó mặc may rủi mạng sống của đứa con gái yêu cho ông trời định đoạt.

Còn Trần, chỉ mới vài đêm thôi mà anh đã tiều tuỵ vô cùng. Phong độ của một vị giám đốc trẻ tiếng tăm đã không còn tồn tại khi anh quần áo xốc xếch, tóc tai bù xù, râu mọc tia tỉa. Anh chẳng còn thiết tha gì ngoài việc ngồi suốt bên giường của Nhu Phong không ăn uống cũng không chợp mắt lấy một giây dù mọi người đã hết lòng khuyên nhủ.
Vẫn như mọi ngày, Trần ngồi chiếc ghế dựa đặt cạnh giường Nhu Phong, đôi mắt anh ánh lên tia xót xa đau khổ.

- Nhỏ Phong ơi, em ngủ bao nhiêu đó đủ rồi. Hãy dậy đi em. Em đừng vì chút hiểu lầm anh mà trốn mình vào giấc ngủ thiên thu. Dù muốn dù không, em phải đối diện mình với thực tế vì anh biết nhỏ của anh bản lĩnh, kiên cường thì chẳng lẽ cú sốc này em không vượt qua được sao?

Lữ Đông sau hai ngày biệt tích đã xuất hiện trước mặt Trần với đôi mắt thâm quầng mệt mỏi. - Tao đã điều tra ra được chủ nhân của mấy tấm hình đó rồi.

Mắt Trần long lên:

- Ai! Mày nói mau, ai đã chơi tao?

Lữ Đông buông gọn:

- Nữ Hoàng Bướm Đêm!

Đang lồng lộn như một con thú hung hãn, Trần xẹp xuống cơn cuồng nộ. Anh ngơ ngác lập lại.

- Nữ Hoàng Bướm Đêm. Tao chưa bao giờ nghe qua bốn chữ này bao giờ.

Lữ Đông thở dài:

- Mày còn nhớ cái đêm mày say quên trời quên đất nằm trước cổng nhà đó không?

- Chuyện đó... - Trần loé sáng lên tia suy nghĩ - Có nghĩa là đêm ấy tao đã bị gài. Nhưng tao có xích mích gì với người đàn bà tên Nữ Hoàng Bướm Đêm gì đó đâu, mà người đàn bà đó chơi tao một vố dở khóc dở cười như thế này?

- Nữ Hoàng Bướm Đêm, không phải là người đàn bà mà là một co con gái xinh đẹp, nổi tiếng. Trong dân xã hội đen ai ai cũng kính phục, nể vì. Cô ta là người đỡ đầu cho các cô gái sống về đêm tránh gặp chuyện bất công, đối xử tàn nhẫn. Tuy sống trong vũng lầy nhưng lại là người sống có nghĩa có tình. Chuyện mày và Nhu Phong bị cô ta làm hại chẳng qua cô ta bị kẻ khác lợi dụng. Tao quên nói một điều là Nữ Hoàng Bướm Đêm rất căm thù những gà đàn ông bạc tình, đểu giả. Còn phần Mẫn Nhi, sau khi tao lục tung các khách sạn thì dò la được ngày tao về nước, cô ta vẫn còn ở Việt Nam trọ ở khách sạn Viễn Đông. Cùng đêm này bị hại, Mẫn Nhi say bí tỉ được người trong ban Nguyên Đạt đưa về khách sạn. Sáng hôm sau cô ta đáp chuyến bay lúc 9 giờ về nước. Trong chuyện này cô ta cũng bị gài như mày, nhưng oan một nỗi cô ta là người vô tội bị người ta dùng như " con tốt qua sông". Có điều cho đến giờ Mẫn Nhi chẳng hề hay biết sự việc đã xảy ra. Tao nghĩ thôi thì chúng ta hãy giúp cô bé đó chôn sâu bí mật này mãi mãi.

Trần trầm ngâm:

- Mày nói thế cũng có lý.

- Có lý quá chứ cũng sao được.

Lữ Đông đùa, cố tạo cho đầu óc Trần bớt căng thẳng.

Quả nhiên Trần cười, dù nụ cười gượng.

- Mày bao giờ cũng cho mình là đúng, là hay là cái rốn của vũ trụ. Mày báo cái cô gái Nữ Hoàng Bướm Đêm gì đó sống tình nghĩa, thế tình nghĩa gì một khi việc chẳng hiểu ất giáp gì đã vội nhúng tay vào làm một việc đen tối mà chẳng chút ray rứt lương tâm.

- Câu chuyện là như vầy. Có một người con gái đến tìm gặp Nữ Hoàng Bướm Đêm kể cho cô ta nghe về một đôi nam nữ sống phi nhân phi nghĩa đã làm hại biết bao nhiêu người trong đó có cô gái (người đến tìm gặp Nữ Hoàng Bướm Đêm) từng là nạn nhân của người đàn ông sống đểu giả chuyên gạt tình tiền của những người con gái nhẹ dạ, cả tin... Chuyện dài dòng lắm nhưng tao chỉ kể đại khái là thế.
Trần ngạc nhiên:

- Mày kể cho tao nghe chuyện đó để làm gì?

- Câu chuyện hoang đường đó do cô gái đến tìm Nữ Hoàng Bướm Đêm sắp đặt nên. Tuy nhiên con người trong đó được cô ta nói tên cụ thể. Đôi nam nữ phi nhân phi nghĩa mày biết là ai không? - Không đợi Trần trả lời, Lữ Đông nói tiếp luôn - Đó là Hoàng Phong Trần và cô Trương Mẫn Nhi.

Trần giựt nẩy mình.

- Cô gái hại tao.

Lữ Đông phớt lờ câu hỏi của Trần, anh nói tiếp.

- Mày hiểu câu chuyện rồi còn trách móc Nữ Hoàng Bướm Đêm nữa không? Con người co ta vì sống tình nghĩa nên bị người khác lợi dụng. Đã thế nắm thêm nhược điểm của cô ta là căm thù những gã đàn ông bạc tình, thì bảo sao cái cô. Nhưng mày hãy yên tâm, tao đã giáp mặt Nữ Hoàng Bướm Đêm, được cô ta kể rõ đầu đuôi câu chuyện với lòng ray rứt là mong mày bỏ qua mọi lỗi lầm. Cô ta hứa tìm cô gái có đầu óc phong phú đó hỏi tội thay mày, nhưng tao không cho, vì sợ cô ta làm sự việc rùm beng lên ảnh hưởng đến danh dự, uy tín cả hai gia đình mày và Nhu Phong.

Trần ngồi trầm ngâm lắng nghe một hồi rồi anh nói:

- Mọi chuyện giữa tao và cô gái Nữ Hoàng Bướm Đêm gì đó tao hứa sẽ bỏ qua không truy cứu làm gì. Nhưng tao không muốn gặp cô ta, tao chỉ sợ rước thêm rắc rối mà thôi. Lữ Đông gật đầu.

- Mày nói thế thì đúng.

- Điều tao quan tâm muốn tìm hiểu, là mày hãy cho tao biết người con gái dựng nên câu chuyện giữa tao và Mẫn Nhi là ai?

- Ba ngày nữa tao sẽ mang người đó về cho mày hỏi tội. Hãy yên tâm mà lo chăm sóc cho Nhu Phong, Giờ tao về.

Sực nhớ, Trần nói:

- Dù sao mày hãy điện nói cho Mộng Trúc một tiếng. Cả hai ngày nay cô bé cuống cuồng lo lắng chẳng biết mày ở đâu mà chẳng có chút tin tức. Tao đành phải nói dối, là mày thay tao lo giải quyết chuyện công ty, chuyện giữa tao và Nhu Phong chưa ngã ngũ nên nó vẫn còn nằm trong vòng bí mật.

Lữ Đông gật đầu:

- Mày nói thế thì tao yên tâm. Thôi tao đi đây.

17.

Địa chỉ Lữ Đông cần tìm là ngôi biệt thự mà anh không ngờ nó sang trọng, uy nghi đến thế. Nó vượt quá xa trí tưởng tượng của anh.

Một người đàn bà ăn mặc bình dị xuất hiện, có lẽ là người giúp việc trong ngôi biệt thự này. - Cậu tìm ai?

- Chị làm ơn cho tôi gặp Mộng Ngân và vào nói với cô ta là "có người ở thành phố đến đưa thư".

Lữ Đông nói theo "mật hiệu" mà Nữ Hoàng Bướm Đêm chỉ cho anh.

Quả nhiên lời anh vừa dứt thì cánh cổng mở ra cái rẹt.

- Mời cậu vào nhà.

Lữ Đông cùng người đàn bà giúp việc bước đi trên con đường trải sỏi dẫn vào trong ngôi biệt thự. Đi một đoạn, Lữ Đông quẹo theo hướng người đàn bà dẫn đường đi trước. Sau khi mời anh ngồi rồi chị ta nói.

- Cậu ngồi đây chờ tôi ít phút, để tôi lên phòng báo cho cô chủ tôi biết.

- Cám ơn chị.

Chợt mùi nước hoa Pháp, thơm dịu dàng quyến rũ thoảng bay khiến Lữ Đông cảm thấy khoan khoái dễ chịu. Cùng lúc đó giọng nói thật kiêu sa cất lên:

- Chuyện đã giải quyết êm xuôi. Nữ Hoàng Bướm Đêm còn sai anh đến tìm tôi làm gì?

Lữ Đông lạnh lùng nói:

- Ai bảo với cô là chuyện đã giải quyết êm xuôi. Âm mưu hại người chẳng lẽ người khoanh tay đứng yên cho cô làm càn sao?

Có lẽ như bất ngờ, Mộng Ngân đứng sựng lại.

- Anh là ai mà dám lấy giọng điệu kẻ cả ra nói với tôi?

- Tôi là Lữ Đông, bạn thân của Hoàng Phong Trần, giám đốc công ty Phương Nam người mà bị cô mưu hại. Kế hoạch cô lên cũng chu đáo đấy chứ. Nhưng với ai kìa, còn đối với tôi chỉ cần chi tiết hình con bướm vẽ sinh động trên chiếc mô tô của Trần là tôi có thể phăng ra được manh mối.

Mộng Ngân cảm thấy bất an, khi mưu đồ của cô đã bị lộ nhưng bản tính kiêu kỳ không cho phép cô chấp nhận chịu thua cuộc một cách dễ dàng.

- Thủ đoạn hại Trần do tôi làm, anh làm gì được tôi?

Lữ Đông giữ vẻ trầm tĩnh:

- Cô biết thú thật việc mình làm là điều rất tốt. Mọi việc tôi đứng ra khuyên Trần bỏ qua hết lỗi lầm của cô mà không làm lớn chuyện. Cô thử nghĩ xem, một cô gái danh tiếng như cô mà bị báo chí đăng tin vì yêu mà cô dùng thủ đoạn hại người ra sao? Lúc đó danh tiếng, danh dự của cô còn không. Rồi cha cô, ông Hoàng Tâm còn mặt mũi nào nhìn mọi người trong giới thương trường. Lỗi lầm của cô sẽ xoá bỏ với điều kiện cô chấp nhận theo tôi lên thành phố, vào bệnh viện thăm Nhu Phong kể cho cô bé đó nghe toàn bộ âm mưu cô sắp đặt hại Trần ra sao. Hiện Nhu Phong đang ở trong tình trạng hôn mê sâu, bác sĩ nói cô bé đó bị một cú sốc tâm lý khá nặng. Bao giờ tâm lý đó cởi bỏ thì sẽ tỉnh lại. Nếu không cô bé đó vĩnh viễn suốt đời sẽ nằm bất động không còn biết gì trên cõi đời này nữa. Thật không gì ác nghiệt cho bằng con người trong hoàn cảnh sống không được mà chết cũng không xong. Cô thử nghĩ xem, Nhu Phong có làm điều gì đắc tội với cô không, mà cô nỡ hại một mạng người như thế?

- Anh bảo Nhu Phong không đắc tội với tôi. Không đắc tội mà chiếm gã đàn ông tôi yêu. Không đắc tội khi cô ta làm Trần say đắm yêu và hết lòng che chở. Tình cảm Trần dành cho tôi phải chi chỉ bằng một góc nhỏ dành cho cô ta thì có lẽ tôi đã buông tha cho Trần rồi. Đằng này Trần coi khinh tôi quá, chà đạp lên tình yêu của tôi. Mộng Ngân này không cho ai có hành động nào xem thường mình, món nào Mông Ngân này thích mà không có được thì người khác cũng không ai có được.

Lữ Đông gật gù:

- Cô nói hay nhỉ. Thế cho tôi hỏi cô một câu.

- Anh hỏi là việc của anh, tôi trả lời hay không là việc của tôi.

Chẳng màng câu nói đầy khiêu khích của Mộng Ngân, Lữ Đông tiếp luôn.

- Cô đang định nghĩa về tình yêu, hay tỏ vẻ bản tính kiêu căng độc đoán của mình muốn sở hữu vật mình ưa thích?

Mộng Ngân khoanh tay kiêu kỳ và đầy tự hào nói:

- Tôi yêu Trần. Và tôi thiết nghĩ Trần phải hãnh diện khi được tôi yêu.

- Nhưng thực tế có như cô nói không?

Nghe giọng lạnh lùng chua chát của người đàn ông tự xưng là bạn Trần hỏi ngược lại cô câu hỏi khiến Mộng Ngân ngẩn ngơ. Thực tế có đúng như điều cô nói không nhỉ?

- Tôi chấp nhận mọi hình phạt anh dành cho tôi. Miễn sao anh đừng công bố chuyện này trước báo chí, luật pháp. Ôi, thanh danh bao năm của cha tôi không thể vì đứa con gái nông nổi như tôi mà phá huỷ được. Tôi xin anh, tôi van anh, mọi chuyện tôi làm để tôi gánh chịu, nó không liên quan gì đến cha tôi.

Nghe giọng điệu ngập tràn hối hận của cô gái giàu sang, xinh đẹp, bao tức giận, ác cảm của Lữ Đông dành cho cô tan như cơn gió. Vì cô có thủ đoạn đến đâu thì vẫn là đứa con hiếu thảo. Điều đó chứng tỏ lương tri, cái thiện trong cô vẫn còn tồn tại.

Dứt lời Mộng Ngân ôm mặt khóc nức nở. Cô không còn che giấu được tâm trạng của mình, khi đối diện trước cô là một người đàn ông với cá tính vừa cương, vừa nhu đã thu phục được bản tính kiêu kỳ, cố chấp của một cô gái nổi tiếng giàu sang, uy quyền cứ ngỡ mình là cái rốn của vũ trụ.

Mới đây anh còn giận dữ vạch cái xấu của cô không chút nương tay. Thì giờ đây thấy người con gái vốn kiêu kỳ như Mộng Ngân ôm mặt. Và lòng tin của anh càng được củng cố hơn nữa, khi nghe lời nói chân thực xuất phát tự đáy lòng cô cất lên. Lữ Đông thầm nghĩ. Trên đời này mấy ai không mắc phải lỗi lầm, miễn sao họ biết cái sai và chấp nhận sửa chữa là đáng quý lắm rồi. Nghĩ thế, Lữ Đông thương cảm nói.

- Chẳng lẽ tôi nói oan, nên cô khóc sao Mộng Ngân?

Mộng Ngân đưa tay quẹt nước mắt, lúc này đây trông cô như mọi người con gái khác, dễ yêu với cử chỉ trẻ con khi đưa tay lau nước mắt. Và nó dễ thương bình dị đến mức làm xiêu lòng người đối diện. Đâu rồi vẻ cao sang, kiêu kỳ? Đâu rồi lời nói kẻ cả, chanh chua. Mà hiện thân trước Lữ Đông, người con gái đáng thương trong cử chỉ ăn năn, hối hận, đáng trách khi cô quá nông nổi dại khờ trong cách suy nghĩ, bồng bột trẻ con. Lỗi lầm cô gây ra còn quá mới mẻ, không thể một sớm một chiều mà dễ dàng xoá bỏ ác cảm trong cách suy nghĩ của anh cũng như bao con người khác.

- Không phải. Tôi khóc vì tôi sợ anh coi khinh tôi là người con gái không ra gì.

Lữ Đông cười nhẹ:

- Khi yêu ai cũng đều mù quáng cả. Giờ cô biết sai mà sửa chữa thì đáng quý lắm rồi. Chẳng một ai dám coi thường cô kể từ giây phút này. Trong đó có cả tôi.

Đôi mắt Mộng Ngân sáng long lanh.

- Anh nói thật không?

- Không bao giờ tôi nói gạt ai.
Bất chợt Mộng Ngân nhìn thẳng vào mắt Lữ Đông.

- Bấy lâu nay tôi vẫn thường nghĩ là mình yêu Trần say đắm, rằng không có điều gì ngăn cản được tình yêu của tôi. Suy nghĩ đó thật nông cạn, sai lầm khi giờ đây tôi chợt phát hiện ra mình không yêu Trần như bấy lâu nay tôi thường nghĩ. Giữa tôi và Trần không có chút kỷ niệm. Tính tình thì chẳng ai hiểu ai thì lấy gì mà có tình yêu. Anh hãy yên tâm, tôi sẽ cùng anh đến thành phố gặp Nhu Phong mà xin cô ấy tha thứ lỗi lầm.

Mắt Lữ Đông ngời sáng, anh đưa tay nắm lấy tay Mộng Ngân trìu mến nói.

- Tôi tin cô. Và tôi tin rồi đây cô sẽ gặp người đàn ông lý tưởng yêu cô bằng cả trái tim.

- Cám ơn anh đã tặng cho tôi lời chúc tốt đẹp.

* **

Trần kéo chăn đắp lên ngực cho Nhu Phong rồi mới bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa anh đã chạm ngay vào Mộng Ngân đang đứng nép sau lưng Lữ Đông. Không biết hai người đứng đấy tự bao giờ.

Trần gườm gườm.

Cô đến đây làm gì?

Mộng Ngân lí nhí trong miệng.

- Em đến thăm Nhu Phong.

- Hãy để Mộng Ngân vào thăm Nhu Phong. Tao với mày xuống căng tin bệnh viện có việc cần bàn.

Không đợi Trần phản ứng, Lữ Đông nắm tay kéo Trần đi.

Mộng Ngân đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt cô là hình ảnh Nhu Phong nằm đó xanh xao như không còn sức sống. Quanh Nhu Phong với những dây, những ống chằng chịt ở mũi, ở tay... Mộng Ngân thực sự không ngờ hành động nông nổi của cô gây ra đã hại một mạng người. Và cô cảm thấy mình phải có trách nhiệm trong việc Nhu Phong hồi tỉnh lại. Vuốt mái tóc rối của Nhu Phong, Mộng Ngân nhẹ giọng độc thoại, cô tin dù trong vô thức Nhu Phong vẫn lắng nghe được những lời tâm sự giãi bày của cô.

- Nhu Phong, bây giờ cô nằm đây, không còn biết sự việc xảy ra chung quanh mình. Nhưng tôi vẫn tin cô có thể nghe được những lời tôi giải thích. Cô hãy giúp tôi lắng nghe đi để tinh thần tôi nhẹ nhõm thoải mái hơn. Nếu không tôi sẽ bứt rứt không yên suốt đời. Và có thể nếu cô một khi vĩnh viễn bỏ Trần ra đi vào cõi vĩnh hằng, Trần sẽ không bao giờ tha thứ lỗi lầm của tôi gây ra. Trong chuyện này Trần không hề có lỗi với cô, mà sự việc xảy ra đều do tôi sắp đặt và nhờ bàn tay người khác làm nên. Biết Mẫn Nhi là người yêu trước của Trần nên tôi tìm đủ mọi cách gây hiểu lầm trong cô bằng những tấm hình không có thực. Trước đây, lần đầu tiên gặp Trần với dáng dấp phong trần, oai nghiêm, cử chỉ lịch thiệp của anh đã làm tôi say đắm và tôi nghĩ bằng mọi cách phải có anh trong đời. Khi biết cô là vợ hứa hôn của Trần tôi ghen lên và thầm tự nhủ Trần không thuộc của tôi thì không bao giờ thuộc về một người con gái nào khác. Nói đến đây cô có thể hiểu tính tình trước đây của tôi kiêu ngạo đến cỡ nào. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu sang, từ thuở mới lọt lòng tôi đã mất mẹ nên không có người uốn nắn và dạy dỗ tôi trở thành một người con gái hoàn hảo cả sắc vóc lẫn tâm hồn. Cha tôi tuy rất thương yêu tôi nhưng người không có thời gian chăm sóc tôi vì mãi lo chuyện công ty. Tôi lớn lên mang nặng trong lòng mình nỗi tự hào, hợm hĩnh, kiêu căng. Lúc nào cũng tự cho rằng mình đẹp, mình giàu, mình hấp dẫn và đáng yêu. Nhưng từ khi gặp cô, ngay phút đầu tiên gặp gỡ cô xuất hiện với bề ngoài hết sức giản dị không trang sức, không điểm trang lộng lẫy như tôi. Tôi vẫn cảm thấy mình thua kém cô. Sự nhìn nhận và hãnh diện về bản thân tôi sụp đổ, tôi càng khổ sở hơn khi biết được Trần, người đàn ông tôi yêu thích nhất lại yêu cô say đắm và chuẩn bị thành hôn cùng cô. Tôi không thể chịu đựng được cảm giác bị thua cuộc, ngày càng ngậm đắng nuốt cay càng làm tôi phát điên lên. Tôi tìm cách phá hoại hai người... Nhưng sự việc tôi làm đã thành công rồi đó, sao tôi chẳng cảm thấy vui sướng, hân hoan? Bởi vì hành động tôi có chia rẽ hai người ra sao thì Trần vẫn một mực yêu cô. Trông đôi mắt Trần, tôi đọc được tình yêu anh ấy dành cho cô là tuyệt đối. - Nói đến đây, Mộng Ngân xúc động không ngăn được dòng lệ óng ánh rơi trên đôi má trắng hồng, mịn màng, tuyệt đẹp không chút phấn son điểm trang lộng lẫy - Cô hãy tỉnh lại, hãy một lần tha thứ cho tôi. Trần là người vô tội, Nhu Phong ơi, cô hãy tin tôi.

Từ nãy giờ cùng Lữ Đông đứng ngoài cửa lắng nghe những lời thổ lộ của Mộng Ngân, Trần không còn cảm thấy giận trách cô nữa. Lữ Đông nói đúng. Trong chuyện này phần nào lỗi cũng do anh gây ra dù trong vô thức. Đẩy cửa cả hai bước vào, Trần bước tới cạnh chỗ Mộng Ngân ngồi, anh chân thành nói:

- Mộng Ngân, cô hãy tha lỗi cho tôi.

Đưa tay quẹt nước mắt, Mộng Ngân ngơ ngác:

- Anh đang mỉa mai tôi đó phải không Trần?

Trần thẳng thắn:

- Tôi nói rất chân thật, vì bấy lâu nay tôi đã xử sự không phải với cô.

Mộng Ngân nhẹ giọng:

- Không! Hành động anh làm rất đúng, không có chút gì là sai trái cả. Khi anh cảm thấy không yêu thì đã thẳng thắn cho tôi biết. Anh không muốn tôi hy vọng ảo về anh, để đau khổ ngày càng đau khổ hơn nữa. Tấm lòng anh dành cho tôi thật đáng quý.

Trần thật sự ngạc nhiên khi nghe những lời Mộng Ngân nói. Cô đã thật sự thay đổi, trường thành hơn trong suy nghĩ của mình rồi. Điều đó thật đáng mừng cho cô. Và Trần tin rồi đây đời cô sẽ gặp được nhiều hạnh phúc.

-... Nhưng anh hãy yên tâm. Trước đây tôi đã ngộ nhận, mình yêu anh là chẳng qua anh quá thần tượng, quá đẹp trong đôi mắt của tôi. Và tôi nghĩ không ai xứng đáng hơn anh trong cuộc đời tôi. Thế là tôi tự cho rằng mình đã yêu anh, cần anh. Nhưng giờ đây, ảo ảnh đó đã tan rồi và nó trả lại cho tôi một tâm hồn thanh thản trước đây khi chưa gặp anh. Có điều tôi vẫn còn ray rứt khi hành động nông nổi của mình là hình ảnh Nhu Phong nằm bất động trên giường... Mộng Ngân quay lại nhìn Nhu Phong thở dài.

- Bao giờ cô tỉnh lại, Nhu Phong ơi. Cô không thể chạy trốn Trần mãi mà tự mình vùi chôn trong giấc ngủ vô thức đó được. Hãy tỉnh lại đáp trả tình yêu Trần dành cho cô. Một Mộng Ngân, một Mẫn Nhi không có nghĩa gì trong đời Trần như cô. Vì cô mà Trần trở nên tiều tuỵ, thất thần bỏ mặc mọi việc trong công ty cho bác Chấn Nam và Lữ Đông cai quản. Bác đã lớn tuổi rồi, hãy cho bác về tìm cảnh vui thú điền viên. Chẳng lẽ cô không thương bác. Nỡ nhìn bác lao mình vất vả vì con sao? - Đang nói chợt đôi mắt Mộng Ngân tròn xoe, cô gọi:

- Anh Trần, anh Đông nhìn Nhu Phong kìa. Trần như suýt la lên, dường như anh cũng vừa nhìn thấy mí mắt Nhu Phong lay nhẹ. Anh bước lại để nhìn cô kỹ hơn, tập trung vào khuôn mặt thì khuôn mặt Nhu Phong lại vẫn bất động. Nhưng có cái gì ngọ nguậy ở khuỷu tay anh, Trần nhìn xuống. Ngón tay Nhu Phong, những ngón tay cứng ngắc đang khó nhọc co duỗi và muốn níu lấy tay anh.
Trần suýt ngất đi vì mừng, chồm lên gần cô hơn anh gọi:

- Nhu Phong, em tỉnh rồi sao? Em chịu tỉnh dậy rồi sao? Hãy mở mắt ra nhìn anh đi, bé yêu. Đôi mắt Nhu Phong lại lay động như đáp lời Trần. Anh mừng rỡ vừa la vừa đưa tay lính quýnh chồm lên nhấn liên hồi vào nút chuông trên tường.

- Lữ Đông ơi. Cô bé của tao đã qua khỏi nguy hiểm rồi. Mau giúp tao gọi điện thoại báo tin cho hai bác và cha mẹ tao cùng các bạn Nhu Phong. Họ đang lo lắng không yên đấy!

Từ phòng trực của bác sĩ, có tiếng chân bước nhanh, dồn dập...

* **

Kết Đứng ngoài hành lang phòng săn sóc đặc biệt, những người thân yêu nhất trong đời Nhu Phong nhấp nhỏm mãi không yên. Nhất là Trần, anh cứ đi tới đi lui mãi, tỏ thái độ nôn nóng, sốt ruột. Còn đám bạn Nhu Phong riu ríu nước mắt khóc mừng vui khi thấy cô bạn từ cửa tử đã hồi sinh trở lại. Còn cha mẹ Nhu Phong khỏi phải nói rồi...

- Chị Thuỳ ơi. Kỳ này tôi ăn chay một tháng để tạ lễ cùng Trời Phật đã thương xót con bé Ti Ti.

Mẹ Nhu Phong nói bằng giọng sung sướng reo vui.

Bà Chấn Nam cười đùa:

- Để hôn lễ chúng diễn ra xong rồi, chúng ta mới ăn chay lạy tạ cùng Trời Phật mới được.

Cửa phòng mở, cô y tá bước ra gọi tên Trần. Anh đưa mắt nhìn ba mẹ Nhu Phong như e ngại. Khi thấy ánh mắt khuyến khích của họ, anh vào ngay trong phòng.

Nhu Phong nằm trên giường, tươi tỉnh hơn một chút. Cô nhếch miệng cười và khó nhọc chìa tay ra với anh.

Trần vội bước tới nắm lấy cánh tay gầy xanh xao của người thương. Đôi mắt anh hoe hoe đỏ... Đôi môi nhợt nhạt nhoẻn nụ cười:

- Nè, anh làm gì khóc vậy? Nhu Phong này đâu thể chết dễ dàng nhanh chóng vậy chứ? Còn áo cưới cô dâu em chưa mặc cùng anh làm lễ bái gia tiên, em đâu thể cam tâm.

Thấy Nhu Phong cởi mở, Trần đùa để cô vui.

- Anh cũng đâu chịu buông tha em dễ dàng. Em có xuống chín tầng địa ngục anh cũng quyết đi theo.

Bầy con gái kéo vào ồn ào:

Tụi bây nghe coi có lạ đời không. Có một người từ cõi chết trở về chỉ vì muốn mặc áo cô dâu. í ẹ, coi gương mặt xanh xao đến thế mà đòi làm cô dâu giật ngược rồi kìa.

Miên Phượng chen vào:

- Lúc đó, đám con nít sẽ reo hò ầm ĩ lên: "A, tụi bây coi cô dâu sao ẹ quá!".

Mộng Trúc đứng bên cạnh Lữ Đông hiền lành nói:

- Tụi mi đừng chọc Nhu Phong nữa. Nhỏ mới vừa hồi tỉnh lại đó.

Nhu Phong nhìn các bạn bằng đôi mắt long lanh:

- Anh có chê em "xí" như lời mấy nhỏ nói không Trần?

Trần say đắm nói:

- Trong đôi mắt anh không một người con gái nào sánh bằng em. Em là hạnh phúc, là cuộc đời của anh.

Chợt có hai người con gái bước lại gần Nhu Phong. Một người là Mộng Ngân còn một người kia hoàn toàn xa lại với mọi người. Riêng đối với Trần anh cảm thấy quen quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Trần suy nghĩ một hồi, anh chợt nhớ đến lần đụng xe khi anh vào Bar Nguyên Đạt uống rượu.

- Thì ra cô ta là... trái đất này coi bộ nhỏ bé thật.

Mộng Ngân nói:

- Nhu Phong, cô hãy tha thứ cho hành động nông nổi của tôi.

Nhu Phong cười hiền:

- Chuyện qua rồi, Mộng Ngân hãy để nó trôi qua. Hiện giờ tôi chỉ biết tôi đã tìm lại hạnh phúc cùng Trần sau nhiều lần những tưởng nó bay xa. Rồi Nhu Phong nhìn sang người con gái đứng cạnh Mộng Ngân.

- Chị có phải là "Nữ Hoàng Bướm Đêm" không?

Người con gái khẽ gật đầu:

- Hãy gọi chị là Băng Phương.

- Vâng, chị Băng Phương. Chị thật cao cả đáng yêu dù sống trong vũng bùn lầy. Chị có chịu nhận em là em gái của chị không và cả Mộng Ngân?

Cả hai cô gái đồng gật đầu.

Hạnh phúc trở về với họ sau bao ngày tưởng chừng đã mất. Hạnh phúc vẫn nồng nàn, quyến rũ như thuở nào, thuở mà tình yêu mở cửa chào đón họ bước vào đời nhau.

Nắng đã lên ngoài kia, như chào đón những con người mới của ngày mới bắt đầu.

Hết

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ