Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất - trang 4

Chương 19 - 20

Lúc ngồi lên xe, Thiên Thiên nhận được điện thoại của Lâm Hi.

"Thiên Thiên, ngày mai bồ tính mặc gì đi dự hôn lễ của Cố Văn Văn?" Lâm Hi đang ở trong đường hầm, tín hiệu không tốt cho lắm.

"Mình cũng không phải vai chính, mặc cái gì mà chẳng được." Thiên Thiên đối với quần áo luôn không đòi hỏi cao, chỉ cần thoải mái là được, lúc trước còn ở bên Mễ Bác cô vẫn thường mặc quần bò áo len đơn giản, làm Mễ Bác dở khóc dở cười.

Lâm Hi ở bên kia điện thoại hú lên quái dị, "Thiên Thiên, bồ nếu dám tùy tiện mặc đồ, ngàn vạn lần đừng nói quen mình nha."

Thiên Thiên buồn bực cực kì, cô không phải cuồng shopping, không mắc bệnh chung của tất cả giới nữ, quần áo ít đến thương cảm, đồ dự tiệc lại càng không, chỉ có vài bộ lễ phục do Mễ Bác bắt buộc mua cho cô, lúc má Diêu thu dọn đồ đạc đã gom luôn đóng gói trả lại rồi. Cô cười cợt nhã nói: "Thân ái, đừng tức giận, dù sao hôn lễ tổ chức vào buổi tối, cùng lắm buổi chiều bồ với mình đi mua."

Nghe đến đi dạo phố Lâm Hi cực phấn khởi, niềm vui lớn nhất của cô là shopping, những lúc bạn trai không rãnh đi cùng cô, cô liền thích đeo dính Thiên Thiên, Thiên Thiên cũng không muốn bị cô lây bệnh, "Vậy ngày mai liên lạc sau, di động sắp hết pin, bye."

Thiên Thiên khẽ động khóe môi, muốn làm Lâm Hi vui vẻ không phải việc gì khó.

Về đến nhà, ba Diêu đang ở phòng khách xem tv, má Diêu không thấy bóng dáng đâu.

Thiên Thiên thuận miệng hỏi, "Ba, mami đâu rồi?"

"Cùng dì của con đi dạo phố rồi." ba Diêu rất thích kịch luân lí gia đình nên lúc xem chăm chú đầu cũng không xoay đi chỗ khác.

Thiên Thiên chào hỏi ba ba mấy tiếng rồi về phòng mình.

Lúc cô tắm rửa xong, đang muốn mở tủ lạnh tìm cái gì đó để ăn thì má Diêu đã về đến nhà, bà xem ra rất vừa lòng, chắc hôm nay thu hoạch cũng khá.

Bà dắt Thiên Thiên về phòng, cười tít mắt nói: "Mua cho con bộ quần áo, ngày mai mặc là thích hợp."

Thiên Thiên trong lòng mừng thầm, không phải bởi vì bộ quần áo mà vì giảm bớt được một khoản chi.

Má Diêu đem mấy cái gói to ném cho Thiên Thiên, "Mau thay thử cho má coi."

Bà ở ngoài cửa chờ rất lâu mà Thiên Thiên vẫn chưa ra, bà hết kiên nhẫn kêu một tiếng, "Có cần má giúp không?" Thiên Thiên mới khó chịu mở cửa.

Má Diêu đột nhiên trừng lớn mắt, chỉ thấy một thấy một bộ áo có đai bằng những hạt châu màu tím buộc vòng quanh đường cong xinh đẹp trên eo Thiên Thiên, bên dưới chiếc váy ngắn màu đỏ sậm là một đôi chân thon dài thẳng tắp, vớ màu đen khơi gợi từng đợt nhục cảm, lại phủ thêm một cái áo khoác lông chồn ngắn, trước ngực cài một cái kiim cài áo sáng lấp lánh, không thể không nói, mắt chọn đồ của má Diêu thật chuẩn a, Thiên Thiên vốn có làn da trắng , bộ trang phục này lại tôn thêm làn da trắng tuyết, đẹp hơn cả đóa phù dung. ( Pil: =P~ ta ... =P~ , Viv: không phải chớ bà chị =)) có hứng thú với female hử ='=, Pil: nope :"> ngưỡng mộ thôi :">)

Thiên Thiên khó chịu kéo kéo váy, "Mami muốn ngày mai con mặc như vậy đi dự hôn lễ sao?"

Má Diêu liền gật đầu lia lịa, rốt cuộc là con gái của mình a, xem thế nào cũng là một Tuyệt thế mỹ nhân. ( Viv: ặc ặc, đúng là trong mắt bà mẹ nào con của mình cũng đẹp nhất, bà này giống má em ghê =)), Pil: *dùng con mắt đánh giá Viv từ đầu đến chân* ... xong xuôi... *xách dép chạy* =)) Viv: ngươi... )

Thiên Thiên vò trán thở dài, "Mami không thấy bộ này quá thiếu vải?"

"Con biết cái gì, đây gọi là thời thượng." má Diêu bắt đầu hoài nghi lúc trước có phải hay không ở bệnh viện đem nhầm con về, Thiên Thiên một chút cũng không có kế thừa gien thẩm mĩ của bà.

Thiên Thiên tức giận bất bình gọi điện cho Lâm Hi, không ngừng oán hận.

Lâm Hi hưng trí bừng bừng yêu cầu thấy tận mắt.

"Được, kêu Hi Hi bình phẩm một chút đi." Má Diêu sảng khoái nói.

Thiên Thiên mở máy tính, lên QQ, mở webcam, kết nối với Lâm Hi.

"Thế nào? Thế nào?" má Diêu khẩn cấp hỏi.

Bên kia nửa buổi không phản ứng.

Thiên Thiên tức giận nói: "Lâm Hi, bồ không phải là bị dọa tới ngất đi chứ."

Thanh âm đứt quãng của Lâm Hi truyền tới, "Thiên Thiên, mình trước giờ không phát hiên thì ra bồ xinh đẹp như vậy." (... đúng là bạn với bè =)) )

"..." Thiên Thiên há hốc mồm.

Má Diêu đắc chí hướng mắt liếc nhìn Thiên Thiên.

"Dì Diêu thật có mắt thẩm mĩ." Lâm Hi nói.

Thiên Thiên trợn trắng mắt, "Mami đã khoái chí đủ rồi, bồ còn tung hô nửa, tối nay mami liền ngủ không được."

Má Diêu vỗ vỗ đầu cô, tự đắc nói: "Tốt tốt, cùng má học mấy chiêu, bảo đảm ngày mai "kinh diễm toàn trường, diễm quan quần phương"." ( hic, thành ngữ, đại khái là đẹp nhất xinh nhất á.)

Thiên Thiên la lên, "Mami, thành ngữ không phải dùng như vậy a."

Lâm Hi cười ngã trên đất, dùng sức vỗ bàn.

Thiên Thiên cuối cùng cũng đưa má Diêu ra khỏi phòng, cởi váy ra, thay bộ áo ngủ Chibi Maruko, cảm thấy tay chân lại là của mình.

Cô quen lười biếng, chịu không nổi kiểu trói buộc này, nghĩ cả đời không làm thục nữ.

Hai ngày tồi không chơi game, cô có chút ngứa ngáy tay chân, hơn nữa ngày mai là cuối tuần, có thể ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao, cô không do dự lập tức chơi game.

Vừa mới online, cô liền thấy có gì đó không đúng.

Theo lý thuyết, cô lần nào log out cũng là ở quảng trường sư môn, online cũng nên ở chỗ cũ, nhưng hiện tại rõ ràng không phải như vậy a.

Đây hoàn toàn là một chỗ lạ hoắc, cô chơi game này hơn một năm, cũng xem như lão thành, chỗ đi qua không sao đếm hết, làm qua nhiệm vụ cũng đếm không nổi, nhưng chỗ này là chưa bao giờ tới.

Ngoài này Thiên Thiên trầm tư suy nghĩ, trong trò chơi bạch ý thiếu nữ đang rung đùi đắc ý.

Giường cao gối mềm, trướng ấm rèm hồng, trên tường phủ màu hồng đầy mờ ám.

Thiên Thiên đối thoại với một bà cô trang phục đẹp đẽ.

NPC nói: "Nơi này là Vạn Hoa Lâu, cô nương tỉnh rồi à?"

Đầu Thiên Thiên ong lên một tiếng, Vạn Hoa Lâu là tên của thanh lâu a, đây là thường thức.

NPC tiếp tục nói: "Cô nương mau chuẩn bị tiếp khách."

Thiên Thiên lờ mờ, đường đường là Nhất Đại đệ tử của phái Tuyết Sơn, lúc nào lại thành danh kỹ thanh lâu a. Phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ mình bị lỗi thông tin, nhìn lại tư liệu, thông tin không có gì nhầm a.

Còn một khả năng nửa là cô bị trộm acc, cấp bậc của cô không thấp, bị người ta trộm không ngạc nhiên gì, nhưng kẻ trộm sao không sửa pass, cái này sao cũng không nghĩ ra.

Không thể hỏi thêm NPC cái gì nữa, Thiên Thiên dứt khoát mở ra thông báo của Hệ thống, lập tức kinh người phát hiện.

Trò chơi mới mở thêm một chức năng, có thể đem người chơi nữ bán vào thanh lâu, đem nam bán cho địa chủ làm người ở, nhưng nhất định phải là bạn tốt cấp 5 trở xuống.

Thiên Thiên rất nhanh nghĩ mình nhất định là bị người chơi nào đó bán vào thanh lâu.

Cô mở cửa, cùng NPC nha hoàn đối thoại.

Nha hoàn nói: "Dung ma ma muốn gặp cô nương."

Thiên Thiên một trận ác hàn, Dung ma ma, vậy có hay không Tiểu Yến Tử, Tử Vi, Ngũ a ca hay Nhĩ Khang?"

NPC nói Dung ma ma ở phòng bên phải chờ cô, Thiên Thiên cảm thấy chức năng này thật lạ, tạm thời quên mất nỗi buồn vì bị bán vào thnah lâu.

Dung ma ma nói: "Cô phải ở Vạn Hoa Lâu phục vụ 72h mới được phép rời khỏi."

Thiên Thiên hêt nói nổi, trình độ biến thái của trò chơi này lại tăng lên một bậc rồi.

Dung ma ma nói: "Bây giờ đi hầu hạ người khách đầu tiên của cô đi."

Thiên Thiên mắng thầm trong bụng, không tình nguyện trở về phòng mình.

Khách của cô đang chờ trong phòng.

Quần áo màu xanh, phong thái thanh nhã, mới quay đầu cô nhất thời tức giận. (=)) về sau còn chuyển hận ý =)) )

Trong khắp trò chơi này, người Thiên Thiên không muốn thấy nhất ở thanh lâu này chính là hắn.

Trường Kiếm Tận Thiên. (ta cũng đoán được là ai mà =)) )

Hai người thù sâu như biển, không thích lẫn nhau, Thiên Thiên mấy lần bị hắn trêu cợt, làm hại cô bẽ mặt, muốn cô ở thanh lâu hầu hạ hắn, không bằng trực tiếp mua khối đậu hủ về đâm đầu tự tử. ( câu này quen thiệt =)) )

Thiên Thiên trừng mắt nhìn trong màn hình hình ảnh Trường Kiếm Tận Thiên, hai mắt tựa như có thể phun ra lửa. Cô nhắn tin: "Anh tới đây làm gì?"

Trường Kiếm Tận Thiên trả lời: "Cô nói đi?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh đừng hòng tôi sẽ hầu hạ anh."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Không thành vấn đề."

Thiên Thiên đang nghĩ sao hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy, Trường Kiếm Tận Thiên lại nói: "Bất quá, cô không thấy rõ thông báo hả, hầu hạ khách là nhiệm vụ phải hoàn thành, trước khi chưa làm xong nhiệm vụ này, không thể làm nhiệm vụ khác."

Thiên Thiên không phục nói: "Cùng lắm tôi ở Vạn Hoa Lâu tốn 72 tiếng."

Trường Kiếm Tận Thiên vui sướng khi người gặp họa cười, "Cô nương ơi, cô nhất định phải hoàn thành mười nhiệm vụ mới có thể ra khỏi Vạn Hoa Lâu."

Mười nhiệm vụ nghĩa là hầu hạ 10 vị khách, Thiên Thiên muốn hôn mê.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Tranh thủ thời gian đi cô nương, trong vòng 72 tiếng không làm xong 10 nhiệm vụ, liền tự động kéo dài phân nửa thời gian, trừ phi cô muốn ở đây không luyện cấp thì cứ việc."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết cả giận nói: "Ngươi mau đi chết đi."

Đáng mừng chính là, Vạn Hoa Lâu tuy là nơi phong trần, nhưng trò chơi dù sao cũng nghĩ tới cảm thụ của người chơi nữ, không có bất kì nội dung thô tục gì, Thiên Thiên chỉ phải bưng trà rót nước, trải giường xếp chiếu, đấm lưng rửa chân, chỉ là công việc của nha hoàn cho khách, cô nhịn.

Trường Kiếm Tận Thiên hưởng thụ phục vụ của Thiên Thiên rồi vẫn chưa thỏa mãn hỏi: "Vậy là xong rồi?"

"Anh còn muốn như thế nào nữa?" Thiên Thiên bực bội.

"Không có, rất tốt." Trường Kiếm Tận Thiên nói xong liền biến mất.

Thiên Thiên thầm mắng trò chơi biến thái này khiến cho đời hiệp nữ xinh đẹp và trí tuệ của cô lưu lạc tới nước này.

Cô tiếp đãi vị khách thứ 2 có tên là: Đứng ở đầu tường chờ hồng hạnh.

Vị thứ 3 kêu là: Nữ nhà tắm, nam đấm bóp lưng.

Vị thứ 4: Mặt bản gạch bị rút.

Vị thứ 5: Thường xuyên bị chó cắn. (haha, cười tới rụng răng òi... toàn tên bt không à =)) cười khinh bỉ luôn cái kẻ "bt" đứng sau trò bán Thiên tỷ vô thanh lâu =))) )

...

Thiên Thiên chỉ xem mấy cái tên này liền cười đến thở không ra hơi, trong lòng tựa như chưa có gì buồn bực.

Tiêu Dao đột nhiên nhắn tin: "Thiên Thiên, em ở đâu? Sao lại không thấy em đâu hết."

Thiên Thiên khổ không thể tả: "Vạn Hoa Lâu."

Tiêu Dao: "Em cũng bị bán hả, anh cũng vậy, anh đang ở nhà địa chủ rửa bồn cầu nè, vừa rồi còn rửa chân cho bà chủ, hình như vài năm rồi không rửa qua, mùi hôi ngút trời." ( ách =)) )

Biết rõ hắn cố ý khuếch đại sự thực để chọc cười cô nhưng Thiên Thiên cũng nhịn không được cười khanh khách như điên.

Tiêu Dao: "Anh đi tìm Hi Hi Ha Ha báo thìa, là cô ấy đem anh đi bán."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Làm sao biết tin tức về người bán mình?"

Tiêu Dao: "Hi Hi Ha Ha tự nhận tội, nếu không thì chờ lấy lại khế bán thân mới biết được."

Thiên Thiên gật gật đầu. (bọn này đoán được ai bán chị nè =)) Thiên tỷ: khai mau... VTST: từ từ rồi sẽ biết thôi, biết bây giờ lỡ làm mất hứng thú của độc giả thì sao =)) )

Tiêu Dao: "72 tiếng qua rất nhanh, đừng buồn."

"Em không sao." Vì biểu hiện thiện chí của mình, cô đem mấy tên mấy người khách nói cho Tiêu Dao nghe, nghĩ muốn làm anh vui vẻ.

Ai biết sau khi Tiêu Dao nghe xong, ngập ngừng ấp úng nói: "Thiên Thiên, mấy acc đó đều là một người."

Thiên Thiên có dự cảm không tốt, "Ai?" (còn phải hỏi sao =)) )

"Là Trường Kiếm Tận Thiên."

Thiên Thiên nhịn không được nữa, "Người này có thể hay không biến thái thêm chút nữa." ( =)) ta lần đầu tiên biết được cái trò này từ 1 nam nhân =)) )

Tiêu Dao trốn trước khi Thiên Thiên nổi cơn.

Thiên Thiên vò tóc thiệt mạnh, cô không thể lại bị động, nhất định phải phản kích

Nửa đêm, Thiên Thiên ngủ mơ mơ màng màng, di động dưới gối đột nhiên điên cuồng rung lên.

"Làm cái gì a, khuya khoắt còn phá giấc ngủ người ta." Thiên Thiên trong miệng than thở, lấy ra di động.

Thì ra là một tin nhắn, là Lâm Hi gởi: "Thiên Thiên, mau tới giúp mình giết Vương Chưởng Qũy."

Thiên Thiên sắp phát điên, cô tùy tay nhắn lại, "Chị hai, chị không biết bây giờ là mấy giờ hả."

Lâm Hi nhắn lại rất nhanh, "Mau lại đây, bằng không tuyệt giao."

Thiên Thiên hết cách, chỉ phải yên lặng bò xuống giường, mở máy tính, lên mạng.

Chuyện xảy ra là như thế này, Lâm Hi hôm nay hiếm thấy mới có hứng luyện cấp, ai biết vừa mới online không bao lâu, đã bị thằng điên Vương Chưởng Qũy liên tiếp giết 3 lần, ngay cả đồ trang bị Thiên Thiên tặng cô cũng bị mất, cô nhất thời tức quá mới nhắn tin gây rối Thiên Thiên, nhờ cô giúp đỡ báo thù.

Thiên Thiên online mới nghĩ tới dù đã làm xong nhiệm vụ nhưng chưa đủ 72 tiếng nên cô vẫn chưa thể rời khỏi Vạn Hoa Lâu, cô vội vàng hồi âm: "Mình bị nhốt ở thanh lâu, không giúp được bồ."

Hi Hi Ha Ha: "Vậy mình đi kêu Tiêu Dao."

Thiên Thiên bỗng dưng nghĩ, bọn họ lúc nào thì thân tới vậy, cô lại nói: "Tiêu Dao không phải là bị bồ bán cho địa chủ, cũng không thể giúp bồ."

Lâm Hi buồn bực nghĩ : mình làm mình chịu a.

Không có việc gì làm, Thiên Thiên đang định trở về chăn ấm, Lâm Hi lại nhắn tới: "Hắc hắc, Tiêu Dao giúp mình lấy lại đồ trang bị."

"..." Thiên Thiên sửng sốt, "Anh ta làm sao có thể ra?"

Hi Hi Ha Ha: "Mình cũng không rõ, bồ đi hỏi anh ấy."

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, liền thỉnh giáo Tiêu Dao.

Không đến một phút sau, có hồi âm: "Chỉ cần trả 5000 lượng tiền chuộc là có thể lấy lại tự do."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Vậy sao lúc trước không nói với em?"

Tiêu Dao cười làm lành nói: "Anh quên mất." nghĩ muốn đẩy trách nhiệm, anh lại bổ sung: "Trường Kiếm Tận Thiên sáng sớm có nói cho anh nghe, anh đau lòng 5000 lượng nên thà sống qua 72 tiếng, nếu không phải vì giúp Hi Hi Ha Ha báo thù, anh còn ở nhà địa chủ a."

Thiên Thiên nắm được mấu chốt, vội hỏi: "Hắn lúc nào nói cho anh?"

Tiêu Dao suy nghĩ một chút, "Tối hôm qua."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh xác định?"

Tiêu Dao khẳng định thuyết phục: "Đương nhiên."

Thiên Thiên tức tới hai mắt biến thành màu đen, đầu óc muốn ngất đi, Trường Kiếm Tận Thiên khinh người quá đáng, biết rõ có thể chuộc thân, lại giấu Thiên Thiên, cô – Diêu Thiên Thiên chỉ có dư tiền, 5000 lượng đối với cô mà nói không bằng cọng lông chân, thật sự muốn làm cô phải hầu hạ 10 người khách, càng hận chính là 10 người đó lại chỉ là một mình hắn.

Thiên Thiên tức chết được, trên đời sao lại có người ghê tởm tới vậy a.

Thù này không báo không phải quân tử!

Chương 21 - 22

Thiên Thiên cả đêm phẫn nộ không thể bốc hơi mất, ngày hôm sau lúc cô cùng Lâm Hi gặp mặt, còn đang không ngừng tố cáo tội ác của Trường Kiếm Tận Thiên.

Cô nói không dứt làm Lâm Hi phải nói: "Bồ nói với mình có ích gì, nghĩ cách báo thù đi."

Thiên Thiên mặt ủ mày ê nói: "Đánh thì đánh không lại, mình làm sao báo thù?"

Lâm Hi nảy ý, "Thiên Thiên, dùng mỹ nhân kế."

"A?" Thiên Thiên mắt choáng váng.

Lâm Hi cười có chút âm hiễm giả dối, "Dùng hết tất cả vốn liếng của bồ quyến rũ hắn, sau đó đá hắn."

Thiên Thiên không tin chính mình có năng lực này: "Hắn là người dễ mắc lừa vậy sao?"

Lâm Hi hình như rất có kinh nghiệm, "Chỉ cần bồ nhường nhịn chút, giả bộ đáng thương nhu nhược, hắn nhất định sẽ mắc câu."

"Thực?" Thiên Thiên vẫn hoài nghi.

"Đương nhiên." Lâm Hi cười đến híp mắt thành một đường nhỏ, cô lại bổ sung một câu: "Trường Kiếm Tận Thiên chính là Đệ Nhị cao thủ, nếu như bị bồ đá, hắn còn mặt mũi sao?"

Thiên Thiên suy nghĩ một chút, cảm thấy rất có đạo lý, thù này cô không thể không báo, trừ cách này cô không thể nghĩ ra cách nào nữa, tạm thời thử một lần đi, cô lại khôi phục tinh thần, quyết định tham dự hôn lễ về sẽ thay đổi hành động, "Nhờ có bồ." cô vui vẻ vỗ vỗ vao Lâm Hi.

Lâm Hi vừa xoa vai bị đau, vừa nhe răng trợn mắt nói: "Đây gọi là thiên tài." Làm Thiên Thiên nhất thời bất động.

Tiệc cưới của Cố Văn Văn đãi ở nhà hàng lớn Hoa Thượng Sơn, nghe nói bàn tiệc rất xa xỉ.

Thiên Thiên đi hết tiền lương một tháng, nghĩ nhất định phải ăn cho no cái bụng, nếu không làm sao có thể cam tâm.

Hai cô đến đại sảnh đông đúc thấy cô dâu chú rể đang tiếp khách ở cửa, nam anh tuấn, nữ mỹ miều, thật là một cặp đẹp đôi.

"Chúc mừng, chúc mừng." Thiên Thiên nhịn đau đưa tiền lì xì.

Cố Văn Văn thu vào, đưa cho phụ dâu, "Thiên Thiên, lâu rồi không gặp bồ, tới đây, ôm một cái."

Thiên Thiên vừa muốn mở ra hai tay, đột nhiên thấy ánh mắt kì dị của chú rể, cô cứng người, từ chối: "Này... không ổn cho lắm." nói xong, liếc mắt ra hiệu Văn Văn một cái.

Ai biết Văn Văn không hề để ý nói, "Xem anh ấy không tồn tại." cô nhiệt tình ôm Thiên Thiên một cái, vì thế chú rể đáng thương chỉ có thể xoay đầu sang chỗ khác, giả bộ như cái gì cũng không thấy. (nam nhân này bị hâm à =)) )

Lâm Hi ghen tuông đầy mặt, "Thiên Thiên, bồ ở trong lòng Văn Văn có địa vị thật cao a."

Văn Văn thính tai nghe tới, "Hi Hi, cái này gọi là thân sơ có khác, bất quá hôm nay mình đang vui, chúng ta cũng ôm một cái."

Lâm Hi cười cười né qua.

Văn Văn cười nói, "Mau vào ngồi đi."

Hơn 6h, đa số khách đã tề tựu, hai cô tìm bàn của mình ngồi vào, trên bàn trừ hai cô ra, những chỗ khác đều trống.

Lâm Hi đột nhiên hỏi: "Thiên Thiên, bồ có cảm thấy tên của mấy người này đặc biệt rất quái?"

Thiên Thiên lại nhìn kĩ một lượt, mấy cái tên là: Hoài Thai, Bất Lực, Bàn Điểu, Mạn Mạn. ( Viv: nghĩa là: mang thai, bất lực, bàn chim, từ từ, mình cố vận dụng hết kiến thức Hán Việt để phục vụ các bạn rồi =)), Pil giỏi *ôm ôm* )

Hai người đưa mắt nhìn nhau, nửa buổi không nói nên lời. ( ai đặt mấy tên này hay quá =))) )

Thiên Thiên nói, "Hi Hi, là chúng theo không kịp trào lưu hay sao? Đầu năm nay cha mẹ đều đặt tên cho con như vậy sao?"

Sau mới biết rõ, những người này là bạn trên mạng của Văn Văn, sau khi cô dâu đưa vào mới mở miệng nói: "Chị Hoài Thai, chị Bất Lực, chị Bàn Điểu," nghe thế Thiên Thiên sởn tóc gáy. (bọn này cũng thế >"< thật kinh dị à )

Mấy người này vốn quen biết nhau, nói chuyện tất nhiên cũng không câu nệ, không thể không nói, Văn Văn rất có duyên với họ, bọn họ là từ bốn phương trong nước đến tham dự hôn lễ của cô. Thiên Thiên, Lâm Hi và cô có mấy chục năm quen biết, nhưng đã lâu không liên lạc, ngược lại so không tới những người bạn hàng ngày gặp mặt trên internet.

Khách bên nhà gái đều đã đầy đủ, nhưng bên nhà trai có một bàn còn trống, bởi vì muốn đúng 6h30' khai tiệc nên hai bên cũng khẩn trương, nghe nói bàn đó là bạn của chú rể, sớm sớm còn cùng đi đón dâu, bảy tám chàng trai oai phong lẫm liệt. (Pil: hehe... ta đoán ta đoán có Hạo ca =)), Viv: im đi... lộ hết bây giờ ='= )

Rất nhanh bọn họ đã đi tới, Thiên Thiên lơ đãng nhìn thoáng qua, không khỏi sửng sốt.

Thẩm Hạo đi vào cuối cùng, mặc một bộ lễ phục áo màu đen, quần vàng nhạt, chân thon dài cao ngất, tuấn dật phi phàm. ( Viv: =P~... Pil: nuốt... nuốt nước bọt vào ngay, nhìn mi kinh dị quá ='= )

Đây là phong cách khác ngày thường của anh, tuy rằng có một chút cảm giác đùa giỡn thoải mái, nhưng không thể phủ nhận, soái ca bất luận mặc cái gì đều nhìn rất tuyệt. (*gật gật*)

Thiên Thiên thấp giọng nói thầm, Lâm Hi phải ghé sát mới nghe rõ cô đang nói gì, "Mang thêm kính đen có thể trực tiếp đi cướp ngân hàng." Nhìn theo hướng nhìn của cô, Lâm Hi cười một cái.

Thẩm Hạo dường như phát hiện đến ánh mắt của Thiên Thiên, sau khi ngồi xuống liền đỉnh đạc nhìn qua, trong phút chốc trong mắt hình như có một tia sáng lóe lên. (quỷ a, mắt phát sáng à =)) ) Hôm nay Thiên Thiên thật dễ thương nhưng không mất vẻ thanh thuần, gợi cảm nhưng không thiếu khả ái, là từ trước tới giờ anh chưa từng thấy qua một mặt. (mê ròi, kekeke...)

Lâm Hi vuốt vuốt tóc mái, dùng cánh tay chỏ chỏ Thiên Thiên, nói: "A, soái ca đang nhìn mình." (Viv: rồi, thêm một chị tự tin phát ớn, Pil: người ta đẹp người ta có quyền :"> ) Cô mặt một bộ Chanel màu xám cổ áo khoét sâu, nội y màu hồng nhạt lộ một biên nhỏ, tai mang khuyên tai của Áo, thân hình chữ S chuẩn của chuẩn, quả thật có phong cách.

Thiên Thiên ngẩng đầu, đang nhìn đụng phải mắt Thẩm Hạo trong không trung, tim bổng dưng nhảy dựng, lập tức dời tầm mắt, tức giận nói: "Đúng vậy."

Thẩm Hạo như rất có hứng thú cười cười.

Cô dâu chú rể bước vào trong khúc nhạc dạo hôn lễ cổ điển, chú rể nhận bàn tay của Văn Văn từ tay ba vợ, ông cũng là đang đem hạnh phúc nửa đời sau của con gái phó thác cho anh.

Không khí rất cảm động, rất tuyệt vời, Lâm Hi nhạy cảm còn lấy tay dụi dụi khóe mắt, làm Thiên Thiên chọc hoài.

Tiệc cưới bắt đầu dậy lên không khí vui mừng, chú rể còn mời tới một tay DJ.

Ở bên này, dưới sự chỉ huy của người dẫn chương trình, chú rể quỳ xuống đất đọc tuyên ngôn tình yêu: "Thứ nhất, nghe theo sự lãnh đạo của bà xã, trong nhà bà xã vĩnh viễn thứ nhất, con là thứ hai, con chó thứ ba, tôi thứ tư." (Pil: *ghi ghi chép chép*... Viv: bà chị làm trò gì đấy... Pil: học hỏi để sau này áp dụng ế mừ =)) hắc hắc )

Khách khứa nghe được cười đến nghiêng ngã.

"Thứ hai, thành tâm tiếp thu sự độc tài trong tình yêu của bà xã, 'không được nói chuyện với người lạ', đặc biệt là phụ nữ xa lạ, đương nhiên, bà cụ hỏi đường không tính."

Phía dưới vỗ tay dậy sấm, đặc biệt là đồng bào chị em phụ nữ.

"Thứ ba, thực hiện chế độ: tiền lương tiền thưởng toàn bộ nộp lên trên. Không xóa và sửa số tiền, không giấu tiền trong tủ quần áo, bất quá, mỗi tháng có thể lãnh 500 đồng tiền tiêu vặt."

Lâm Hi nói: "500? Thật nhiều." vừa mới nói xong, chú rể lại bổ sung: "Mở ngoặc, đồng Yên." ( ách =)) hơn 100k tiền Việt =)) ít vậy sao anh sống được ='= )

Thiên Thiên ôm bụng cười tới gập người, mà bàn bên Thẩm Hạo mỗi người mặt ai cũng khó coi.

Chờ đến thứ 4, thứ 5...tổng cộng 18 điều đọc xong, bọn đàn ông mặt xanh rờn, bàn tán nhao nhao: "Thằng tiểu tử này lấy vợ ngay cả bạn bè cũng bán đứng."

Lâm Hi mơ ước nói: "Chờ lúc mình kết hôn, cũng muốn làm như vậy."

Thiên Thiên xem thường đầy mặt: "Cái này có gì tiền đồ chứ."

"Vậy bồ nói phải làm sao?"

Thiên Thiên hất hất tóc, "Tốt xấu cũng phải gấp đôi, 36 điều." (hảo hảo =)) ý bọn này cũng thế )

"Ặc," Lâm Hi chẳng thèm ngó tới, "Biết trước là bồ không tốt lành gì mà."

Thiên Thiên ngượng ngùng cười.

Tiếp theo là các phụ huynh lên sân khấu phát biểu, chúc trăm năm hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm, củng mấy câu thường thấy, sau đó là trao đổi nhẫn, khui champagne, cắt bánh, rốt cuộc chờ đến thời điểm khai tiệc a.

Thiên Thiên hô lên: "Không dễ dàng a, mình sắp đói đến dẹp bụng."

Lâm Hi liếc cô một cái, "Bồ nhất định là quỷ chết đói đầu thai, chú ý hình tượng thục nữ."

Thiên Thiên gắp một đũa ngó sen, ăn xong mới nói: "Vậy mời bồ tiếp tục bảo trì hình tượng, cái gì cũng đừng ăn."

"Ngu sao không ăn, mình cũng đi lì xì mà." Lâm Hi tức giận, giơ đũa lên cùng Thiên Thiên giành miếng thịt bò cuối cùng trong đĩa, đùa giỡn ầm ầm.

Văn Văn thay một bộ sườn xám màu tím xong, lần nữa lại lên sân khấu, con bé này vô cùng thích màu tím, hôn lễ là dịp tốt để diện, đương nhiên không bỏ qua.

Bản thân màu tím có đầy đủ tính chất thần bí, trong ánh sáng mơ hồ mông lung, nổi bật lên khí chất siêu nhiên của cô, chú rể càng nhìn càng không chớp mắt, không chịu rời nửa bước. ( =)) ko biết cặp nì có truyện hem ta, sao mà mình nghi quá...)

Hình như có người yêu cầu cô dâu chú rể kể chuyện tình của mình, còn có người giọng chua lè nói: "Đại ca ôm mỹ nhân về, cũng phải thay tiểu đệ giải quyết vấn đề hôn nhân a." (chuyện vui bắt đầu =)) )

Văn Văn nghênh ngang nói: "Không thành vấn đề, bên kia toàn là bạn bè tốt của tôi."

Chú rể phối hợp nói: "Anh em tiến lên a."

Thiên Thiên đang nhét đồ ăn vô miệng, thình lình bị Văn Văn điểm danh, "Thiên Thiên, Lâm Hi, Bàn Điểu, ba người lên đây."

Thiên Thiên bị dọa thiếu chút nữa nghẹn thức ăn, cô nuốt mạnh nửa ly nước trái cây mới yên ổn.

"Nhìn cái gì vậy, đang kêu ba người đó." Thấy nửa ngày không có động tĩnh gì, Văn Văn hai tay chống nạnh, mở to hai mắt nhìn, chỉ còn thiếu tự mình xuống bắt người.

Thiên Thiên không ngừng kêu khổ, trưng cầu ý kiến Lâm Hi: "Thật phải đi lên?"

Lâm Hi nghiến răng nghiến lợi nói: "Xem ra không chạy thoát rồi."

"Vậy thì đi thôi." Thiên Thiên lúc này như đang phải đi lên pháp trường vậy.

"Sông Dịch gió thổi thật lạnh, tráng sĩ một đi không trở về." ở đây một bàn toàn là nhân tài, không biết ai thấp giọng nói một câu, hết sức hợp tình hình hiện tại.

Lâm Hi tức tới hung găng giậm chân: "Cố Văn Văn, ngươi chờ đó cho ta."

Ba người không tình nguyện đi lên sân khấu, bởi vì đều là những cô gái trẻ đẹp như hoa, không thiếu được một trận tiếng huýt gió.

Văn Văn coi thường ánh mắt phóng lửa của Thiên Thiên và Lâm Hi, cười quyến rũ nói: "Bên kia mời ba anh trai."

Số đàn ông độc thân ở đây không phải là ít, Văn Văn tìm trong đó ba người có tiềm lực nhất, vung tay mời lên sân khấu.

Thiên Thiên đổ mồ hôi lạnh, kêu ai cũng được, đừng bao giờ kêu anh ta a.

Văn Văn chõ chõ tay nói với Thiên Thiên, "Mình đem người đẹp trai nhất xếp cho bồ, thấy mình tốt với bồ chưa." (hí hí... ghét của nào trời trao của nấy =)) )

Trừ bỏ dùng sức trợn trắng mắt, Thiên Thiên không còn lời nào để nói.

"Trùng hợp thật." có người ở sau lưng cô nhẹ nhàng nói.

Thiên Thiên trong lòng mắng Văn Văn ghép đôi bậy bạ, ngoài mặt giả bộ kinh ngạc và vui sướng, "Thật sự là trùng hợp."

"Tôi với chú rể là bạn học trung học." Thẩm Hạo bình tĩnh thong dong nói.

Thiên Thiên "ừ" một tiếng.

Thẩm Hạo lại quyết không buông tha cô, "Còn cô?"

Đây rõ ràng là bị cô dâu hại a, còn cần phải hỏi sao, Thiên Thiên thầm oán nhưng vẫn trả lời, "Tôi với cô dâu là bạn cũ."

"Bạn học?" Thẩm Hạo truy vấn.

Vậy còn chưa hết, Thiên Thiên càng muốn không dính dáng, anh càng theo không bỏ, làm thiên Thiên nhức đầu không thôi.

Văn Văn nhìn thấy, cười càng thêm rực rở, cô cướp micro, chỉ vào hai người: "Đôi này coi bộ không cần tôi làm mai, có thể tự mình làm quen."

Mọi người cười vang.

Thiên Thiên đỏ mặt muốn ra máu, Thẩm Hạo da so với cô dày hơn, hai tay đút túi quần, không thèm để ý.

Người dẫn chương trình cuối cùng mới cướp lại được micro, vai trò chủ đạo của anh ta hôm nay bị cướp sạch, để lấy lại mặt mũi, anh ta ho vài tiếng, "Vậy mời hai người hát một bài tình ca được chứ mọi người?"

Mọi người dĩ nhiên thích náo nhiệt, nhất trí thông qua.

Thiên Thiên từ nhỏ hát hò dở tệ, mỗi lần Lâm Hi đề nghị đi hát Karaoke, cô đều trốn, thật sự trốn không được mới hát bài "Trái cây mùa hè" của Mạc Văn Uý, đây là bài duy nhất cô có thể hát từ đầu đến cúi mà không lạc giọng. Bây giờ muốn cô hát tình ca, há không phải vạch áo cho người xem lưng sao. Cô có thể cảm giác có một đám quạ bay ngang đầu mình (cái này giống anime với phim thần tượng Đài Loan này =)) ), lông còn rớt xuống trán cô. Cô bắt đầu nghi là có phải Văn Văn và người dẫn chương trình thông đồng chỉnh cô.

Lâm Hi chỉ có thể đồng tình vỗ vỗ vao cô, bày tỏ an ủi.

May mắn khúc nhạc dạo lên là bài "Ánh trăng bày tỏ lòng tôi", Thiên Thiên thở nhẹ, bài này không khó không dễ, muốn hát đúng cũng không phải việc dễ dàng. ( Viv: em hát hết được nè, còn ko bị lạc nhịp nữa, hí hí.. Pil: ta thì được vài câu :">)

Giọng Thẩm Hạo trầm thấp mang theo từ tính, rất có sức cuốn hút, mọi người ngâm nga theo anh, say mê trong giọng hát. Mà đến lúc Thiên Thiên hát, giọng lanh lảnh, giống như giọng của trẻ nhỏ chưa dậy thì hoàn toàn, thật sự không có giai điệu gì, Thiên Thiên tự biết giọng mình không hay, nhưng vẫn kiên trì hát tới hết bài.

Lâm Hi không khỏi lắc đầu, lại thở dài vài lượt, Thiên Thiên vừa hát xong, cô lập tức kề tai nói: "Lúc ra về ngàn vạn lần đừng nói quen biết mình." Kì thật giọng Thiên Thiên nói ra cũng không đến nỗi nào, nhưng trong mắt Lâm Hi thật sự là khó mà chấp nhận.

Thiên Thiên oan ức nói: "Mình đã hết sức rồi."

Ngay từ lúc Thiên Thiên bật ra âm tiết đầu tiên là Thẩm Hạo đã bắt đầu cười, vẫn cười đến bây giờ chưa dừng được, Thiên Thiên vốn có oán khí với anh, lần này là đem tức giận đổ hết lên đầu anh, cô trợn mắt, nhưng đôi mắt to long lanh nước mang tức giận lại giống ánh mắt si mê, người khác xem vào như đang liếc mắt đưa tình.

Thẩm Hạo cười được càng hứng khởi, hình như mỗi lần ở bên Thiên Thiên đều có thể mang đến cho anh tâm tình cực kì tốt.

Người dẫn chương trình rất biết nắm bắt tình hình, anh ta 'đẩy thuyền xuôi nước' nói: "Hát rất hay, không biết anh đây có thưởng gì không?"

Thẩm Hạo nhếch miệng, cười xấu xa nói: "Đương nhiên có." Anh lấy trong túi một bao lì xì, nhét vào tay Thiên Thiên, "Chút lòng thành."

Chú rể và cô dâu liền cười rộ.

Người dẫn chương trình nhịn cười nói: "Xin mời cặp tiếp theo hát."

Thiên Thiên như trút được gánh nặng, chạy giống như bay xuống chỗ ngồi.

Vừa về tới chỗ, mọi người liền nói: "Mau mở ra xem."

Thiên Thiên nghĩ thầm, bẽ mặt cũng đã rồi, nhưng lại được lì xì, tốt xấu gì thì chuyện này cũng không tệ. Cô chậm chạp mở bao lì xì, không nghĩ đến, mở một bao, lại mở tiếp thêm ba bao trong đó mới lộ ra diện mạo cuối cùng.

Là hai tờ một đồng, tổng cộng là hai tệ. ( tiền lẻ =)) quá tục =)) thua Hạo ca luôn )

Chương 23 - 24

Thiên Thiên tức điên.

Sau khi Lâm Hi ngồi xuống, câu nói đầu tiên chính là: "Ai, cũng chỉ có một mình bồ mới được tiền lì xì, mình với Bàn Điểu đều tay không mà về, thật không công bằng mà."

Thiên Thiên lạnh nhạt nói: "Hừ, ai thèm."

Lâm Hi không hiểu cho nên hỏi: "Cái bao lì xì đó rất dày, bên trong có bao nhiêu?" ( dĩ nhiên dày rồi, 4 cái bao và 2 tờ tiền mà, không biết anh ấy chuẩn bị hồi nào nữa =)) )

Thiên Thiên sôi gan: "Hai tệ."

Lâm Hi dừng một chút, nói đúng trọng tâm: "Với tiêu chuẩn ca hát của bồ, hai tệ là đã rất nể tình."

"..." Thiên Thiên hổn hển nối: "Có ai như bồ "bỏ đá xuống giếng" sao?"

Lâm Hi đưa hai tay lên ra vẻ đầu hàng, kinh nghiệm nói với cô, lúc Thiên Thiên đang giận, tốt nhất là đừng nên chọc vào.

Vì giọng hát của Thẩm Hạo động lòng người nên lại bị mọi người yêu cầu hát thêm một bài, mức độ hâm mộ và chú ý còn vượt cả cô dâu chú rể.

Bởi vì bị tức tới choáng váng, Thiên Thiên nốc hết một ly bia, mà lúc người dẫn chương trình đề nghị một vị khách lên sân khấu song ca với Thẩm Hạo, cô lập tức đứng lên, không đợi người dẫn chương trình mời, chính mình hùng dũng bước lên sân khấu. (haizzz, thấy tác dụng của bia chưa, trẻ nhỏ không nên uống a.)

Nhìn cô kiên quyết vậy, Lâm Hi nghẹn họng nhìn trân trối.

Lâm Hi lẩm bẩm nói: "Xem ra lần nay Thiên Thiên thực sự bị chọc giận."

Bàn Điểu tiếp lời cô nói : "Có kịch hay xem đây."

Thiên Thiên khí thế rào rạt, giống như muốn cùng ai đó liều mạng.

Thẩm Hạo cười tít mắt nói: "Cô muốn hát bài gì?"

Thiên Thiên mặt mày kiêu căng, hất cằm nói: "Tôi muốn hát bài gì anh cũng hát được chứ?"

"Đương nhiên." Thẩm Hạo nói.

Thiên Thiên đảo đảo tròng mắt, lần nữa xác nhận, "Thật có thể sao?"

Thẩm Hạo tuy thấy có điểm không đúng nhưng đã phóng lao thì phải theo lao, hơn nữa anh rất có tự tin, nên gật đầu nói : "Ừ, không sai, chỉ cần cô nói tên."

Thiên Thiên cười giảo hoạt nói: " 'tháp Kim Lăng', anh biết hát chứ?"

Thẩm Hạo ngơ ngác một chút, "Đây là bài gì?" anh buồn bực nửa buổi, mở miệng hỏi.

"Ca kịch Thượng Hải." Thiên Thiên tự hào nói

"Cái này cũng tính là hát?"

Thiên Thiên liếc mắt nhìn anh, "Thế nào? Anh kì thị văn hóa truyền thống?"

"..."

"Không biết hát thì nhận đi, tôi sẽ không cười nhạo đâu." Nếu là bình thường, khẩu khí của Thiên Thiên sẽ không quá đáng vậy, hôm nay bị kích thích, hơn nữa có tác dụng của bia, cô bạo phát triệt để.

"Tôi quả thật không biết hát." Thẩm Hạo thành thật nói, "Cô biết?" anh không tin, nhưng anh biết đây là nghệ thuật truyền thống, là di sản phi vật thể, nhưng hiện giờ thanh niên biết hát không nhiều.

Thiên Thiên mỉm cười ngọt ngào, may mà cô có một bố già đa tài bác học, từ nhỏ nằm trên đùi ba nghe các loại khúc nghệ, ảnh hưởng hứng thú của cô, khác với lớp trẻ hiện nay, ca hát là món cô dở tệ, nhưng ca kịch Thượng Hải cô tuyệt đối rành, cô cầm micro liền hát.

"...Kim Lăng bảo tháp một tầng lại một tầng, Kim Lăng tháp, thap Kim Lăng,.." ( chỗ này xin lỗi các bạn mình vô phương edit.)

Đây là tác phẩm tiêu biểu của một bậc tiền bối nổi tiếng, chịu ảnh hưởng của ba, cô nghe qua không dưới trăm lần, cũng hứng thú dành thời gian luyện tập, hôm nay hát tới thuận buồm xuôi gió.

Cô dùng tiếng Thượng Hải để hát, bộ mặt biểu tình phong phú, động tác giống như đúc, dù cho không nghe hiểu cũng thấy hay, mọi người vỗ tay rầm rầm.

Ánh sáng trong mắt Thẩm Hạo có biến đổi, từ không xác định tới kinh ngạc, sau đó là thưởng thức, khóe miệng cười cười, trên mặt có một loại thần thái quái lạ. ( gục rồi *tung hoa*)

Thiên Thiên hát một hơi tới hết bài, giọng điệu rõ ràng, lấy nhịp đúng chỗ, không hề đứt quãng, quả thực có thể đạt tới trình độ chuyên môn, người dẫn chương trình là người giỏi ứng biến, thấy cô gái này vốn không giỏi ca hát lại biểu hiện tốt vậy, dụi mắt mà nhìn, cũng khen không dứt lời.

Thiên Thiên hát xong, không khí rất high, cả sảnh đường tiếng vỗ tay thật lâu chưa dứt, vốn là hát đôi tình ca, bây giờ lại trở thành sân khấu của một mình cô, cô tao nhã khom người cúi chào, để micro xuống, nhìn cũng không nhìn Thẩm Hạo một cái, ngạo nghễ đi xuống. (wow... )

Sau một lúc lâu, Lâm Hi tựa hồ mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại, cô đẩy đẩy Thiên Thiên, "Này, quen biết bồ lâu vậy, sao mình trước giờ không biết bồ có tài lẻ này?"

Thiên Thiên cười đến sáng lạn, "Chuyện bồ không biết còn nhiều."

Bàn Điểu nịnh nọt nói, "Thiên Thiên, bạn thật là giỏi."

Thiên Thiên thỏa mãn vỗ vỗ đầu Bàn Điểu, "Bổn nữ vương tiếp nhận sùng bái của ngươi."

"Ọe" Lâm Hi làm động tác nôn mửa.

Tâm tình vui sướng, khẩu vị Thiên Thiên cũng tốt lên, không thèm để ý những ánh mắt của nhiều anh chàng, cô cướp trên đũa của Lâm Hi miếng lưỡi vịt mà cô khoái nhất.

Lúc tiệc cưới gần kết thúc, Thiên Thiên cùng Lâm Hi ăn no nên quyết định về trước.

Hai cô cùng Bàn Điểu, Bất Lực chuyện trò rôm rả, cho QQ, MSN và số điện thoại liên lac, để sau này còn chuyện phiếm với nhau.

Thiên Thiên cùng Lâm Hi đi chào tạm biệt Văn Văn, Văn Văn lén lút kéo cô đến một bên, "Vừa rồi có mấy anh chàng chất lượng tốt kêu mình cho số điện thoại của bồ để liên lạc."

Thiên Thiên nói dối không ngượng, "Vậy à, mị lực của mình luôn luôn không kể xiết."

Văn Văn cố nhịn ý muốn thụi Thiên Thiên một cái, "Mình nói là phải hỏi ý kiến của bồ, có thể chứ?"

Vừa nói đến việc chính, Thiên Thiên liền héo queo, "Vẫn là...thôi đi."

Văn Văn có vẻ tiếc, "Tính bồ thiệt là."

"Hắc hắc." Thiên Thiên chỉ cười ngây ngô.

Lúc này người dẫn chương trình hôn lễ đi tới, lưỡi dẻo như kẹo kéo vậy mà lúc này anh chàng có chút khẩn trương, ngại ngùng cười với Thiên Thiên, "Có thể cho anh số điện thoại của em chứ?"

Văn Văn thật có dũng cảm, "Anh Vương, anh cũng để ý Thiên Thiên của em sao?"

Anh chàng mặt càng đỏ hơn, "Phải, à, không phải."

Anh chàng nói năng lộn xộn, Văn Văn lại không buông tha dễ dàng như vậy, "Rốt cuộc là phải hay không phải?"

Anh nói: "Anh muốn mời cô Thiên Thiên làm một chương trình trên sóng radio của anh."

"Vậy sao," Văn Văn không tin, "Em trước giờ chưa nghe qua chương trình của anh mời người khác hợp tác."

"..." rơi vào đường cùng, hết nói.

Văn Văn cười như không cười, "Em nói thật là, anh làm việc ở Bắc Kinh, anh muốn theo đuổi Thiên Thiên không phải là việc dễ dàng a."

Anh ta thành khẩn nói: "Anh sẽ cố hết sức."

"Lấy ví dụ, Thiên Thiên tăng ca buổi tối đột nhiên đói bụng, anh định làm sao?" Văn Văn nhìn sang Thiên Thiên, "Thiên Thiên, bồ thích ăn nhất là gì?"

"Đương nhiên là canh hầm tình yêu." Lâm Hi không biết lúc nào đã qua bên này chen miệng nói.

Thiên Thiên mở miệng cũng không tốt, nín thanh cũng không hay, rõ ràng mình mới là đương sự, mấy người này làm như cô là không khí.

"Anh sẽ làm canh trứng và cà chua, đến lúc đó cho vào cà mên giữ ấm bay qua đây." Vương lão huynh bị bức nóng nảy, thiếu chút muốn thề độc với ba người.

Văn Văn cười thành tiếng, "Anh cũng thật biết đùa."

Anh chàng vò đầu bức tai, vẻ mặt lúng túng.

Thiên Thiên khoác tay Lâm Hi, ra hiệu chuồn đi.

Một âm thanh không nhanh không chậm bay tới, "Nhớ mua cà mên to nhất, nếu cô ấy ăn không no còn đòi nữa, vậy cậu thảm rồi."

Người nói chính là Thẩm Hạo.

Thiên Thiên không kịp nghĩ liền châm biếm lại, "Ồ, thì ra anh thường ăn cà mên loại lớn nhất nên mới có kinh nghiệm như vậy."

Thẩm Hạo ha ha cười lớn.

Văn Văn che miệng cười, trả lời: "Hai người thật sự là hợp đôi." lập tức cô bị ánh mắt hung ác của Thiên Thiên trừng lớn, Thẩm Hạo tiếp tục giả vờ vô tội.

Không khí có phần kì cục, anh chàng họ Vương mê mang, không rõ tình huống này là gì.

Thẩm Hạo bỗng nhiên nói: "Này, lại đây, chúng ta nói chuyện."

Anh ta nghi hoặc, cũng có ý muốn thăm hỏi, nên cùng Thẩm Hạo đi.

Thiên Thiên biết rõ Thẩm Hạo nhất định sẽ không nói tốt cho mình, chẳng qua may mắn cô không có hứng thú với anh Vương này, tùy hắn nói bậy đi.

Hai người nói chuyện ở đằng xa nên cũng không nghe rõ nội dụng, Thiên Thiên chỉ nghe loáng thoáng Thẩm Hạo nói cái gì mà: trên máy bay không cho mang chất lỏng này nọ vài câu, Thiên Thiên thầm mắng một câu: "Nhàm chán." Rồi lôi Lâm Hi đi.

Lúc về đến nhà đã không còn sớm, Thiên Thiên vốn định sớm đi rửa mặt nghỉ ngơi lại ma xui quỷ khiến cô nhớ tới đề nghị của Lâm Hi, trong đâu nảy lên ý nghĩ, liền khó mà áp chế, cô online chơi game.

Danh sách online thấy Trường Kiếm Tận Thiên.

Thiên Thiên vẫn còn đang suy tư nên dùng cách nào để dụ hắn mắc câu thì có người nhắn tin: "Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, sư môn báo nguy, mau trở về tổng đàn."

Người đó acc là: Giận đỏ mặt vì hồng nhan. Thiên Thiên thường ngày tuy không nói quen biết nhiều, chỉ biết lo luyện cấp, nhưng tên người cô không thể không nghe nói qua.

Hắn là Đệ Nhất cao thủ, dựa theo quy củ của môn phái thì hắn là sư huynh của Thiên Thiên.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Xảy ra chuyện gì?"

Giận đỏ mặt vì hồng nhan: "Cô xem tin tức của Hệ thống đi, tôi còn phải báo cho các sư huynh đệ khác."

Thiên Thiên đang ở Vạn Hoa Lâu, cơ bản không biết tin tức gì, cũng không quen cập nhật thông tin, bình thường người báo tin cho cô luôn là Tiêu Dao và Lâm Hi, bây giờ bọn họ lại không online, cô chỉ phải tự lực cánh sinh.

Không xem thì thôi, mới nhìn cô đã giật mình.

Mười tin mới nhất đều có liên quan đến một người: Trường Kiếm Tận Thiên.

Hệ thống thông báo: người chơi Trường Kiếm Tận Thiên một mình nghênh chiến tam đại cao thủ của phái Tuyết Sơn, đá ba người ngã xuống ngựa.

Hệ thống thông báo: người chơi Trường Kiếm Tận Thiên bị nhốt trong Cửu Tuyệt trận, tình thế không lạc quan.

Hệ thống thông báo: người chơi Trường Kiếm Tận Thiên phá Cửu Tuyệt trận, đuổi giết đến đỉnh Tuyết Sơn.

Hệ thống thông báo:....

Thiên Thiên sửng sốt, hắn muốn làm cái gì vậy?

Đỉnh Tuyết Sơn không có kì hoa dị thảo, chỉ có một ông già đầu tóc bạc trắng, cũng là sư phụ của cô, trong trò chơi, đại Boss của phái Tuyết Sơn là Tuyết Sơn lão tổ.

Đing một tiếng, Hệ thống kêu lên: Tiêu Dao online.

Thiên Thiên vội vàng kêu anh: "Mau xem thông báo của Hệ thống, Trường Kiếm Tận Thiên muốn làn gì vậy?"

Tiêu Dao: "Rất rõ ràng, anh ấy muốn giết Tuyết Sơn lão tổ."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Làm nhiệm vụ?"

Tiêu Dao trả lời: "Em nghe qua có kiểu nhiệm vụ này sao?"

Thiên Thiên nhớ lại, cái game này là cực đoan biến thái, nhưng không biến thái đến nỗi này.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Vậy là vì cái gì?" cô tiếp tục rối loạn không hiểu nổi.

Tiêu Dao: "Thiên Thiên, chiều hôm nay em không online, không biết việc này rồi."

Thiên Thiên ngồi chờ đoạn tiếp theo.

Dường như muốn thu hút sự chú ý của cô, qua khoảng 5' Tiêu Dao mới nói tiếp, lúc đó Thiên Thiên lại nhận được tin nhắn của Giận đỏ mặt vì hồng nhan, giục cô về tổng đàn.

Tiêu Dao: "Giận đỏ mặt vì hồng nhan hồi chiều cầu hôn người chơi tên Thuần Khiết không thành, thẹn quá hóa giận liền giết cô ấy, có người bênh vực Thuần Khiết, hắn ỷ vào cấp bậc cao của mình xem thường người khác, hơn nữa lại kiêu ngạo, nghĩ mình là lão đại, không có ai là đối thủ của hắn, nói mọi người đều phải thần phục hắn."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Tên này thật là điên."

Tiêu Dao: "Cho nên có người phải dạy dỗ hắn."

Thiên Thiên ngộ ra, "Anh nói Trường Kiếm Tận Thiên làm vậy là muốn nhắm vào hắn?"

Tiêu Dao: "Không sai."

Thiên Thiên đổ mồ hôi lạnh, cô có thể hiểu được dụng ý của Trường Kiếm Tận Thiên rồi, giết Tuyết Sơn lão tổ, tất cả đệ tử phái Tuyết Sơn sẽ không có sư phụ, có kinh nghiệm củng không thể học võ thăng cấp, đương nhiên cấp bậc của Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan cũng không thể tăng nữa, làm vậy với hắn là đả kích trực tiếp nhất và hữu hiệu nhất. Nhưng cô có chỗ vẫn không hiểu, cô hỏi: "Trường Kiếm Tận Thiên vì cái gì không khiêu chiến hắn, mà lại làm việc phiền phức quanh co như vậy?"

Tiêu Dao: "Em không thấy làm vậy càng chấn động sao?"

"..." Thiên Thiên nghĩ, hình như đúng là vậy, "Nhưng mà muốn giết lão tổ chẳng phải chuyện dễ dàng."

Tiêu Dao: "Vậy thì phải xem thủ đoạn của Trường Kiếm Tận Thiên, nhưng anh nghĩ anh ấy sẽ làm được."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Này, anh cũng là đệ tử phái Tuyết Sơn, lão tổ cũng là sư phụ của anh, anh một chút cũng không lo lắng sao?"

Tiêu Dao sảng khoái cười nói: "Trường Kiếm có hỏi qua ý kiến của anh, anh ủng hộ anh ấy vô điều kiện, trò chơi chủ yếu là để tiêu khiển, làm gì phải sợ chứ, phải lo nghĩ suy tính, vậy thì còn gì vui vẻ." (làm sếp ở công ty nước ngoài mà cũng ở không quá ha >"< )

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh nói nghe nhẹ hều." cô đang hết sức khẩn trương, Trường Kiếm Tận Thiên và cô thù sâu như biển, cô không lúc nào không nghĩ đến báo thù, võ công thì không bằng người ta, bây giờ lại không có sư phụ, vậy cả đời này đều bị hắn ức hiếp.

Thiên Thiên nhanh chóng lấy 5000 lượng chuộc thân, vốn dĩ cô quyết định qua 72 tiếng tiết kiệm chút tiền, nhưng tình thế nguy cấp trước mắt cô không thể vì nhỏ mất lớn.

Dung ma ma cười đầy mặt nhận tiền, đưa cho cô một tờ giấy mỏng: "Đây là khế bán thân của cô nương."

Thiên Thiên mở ra nhìn, nhất thời nổi trận lôi đình, người đem cô bán vào thanh lâu là Trường kiếm Tận Thiên.

Thù này không đội trời chung, Thiên Thiên hai mắt phóng lửa, nắm chặt hai đấm. ( =)) hắc hắc... ôm hận đi, về sau từ từ trả ) )

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ