The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất - trang 5

Chương 25 - 26

Sau khi chuộc thân, Thiên Thiên vào cửa hàng mua một đống thuốc trị thương để dùng, sau đó chạy vội về tổng đàn.

Trên Tuyết Sơn đã tập trung rất nhiều đệ tử của phái, nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể tiến vào tổng đàn, đệ tử mỗi một cấp đều có một người sư phụ, chỉ có Nhất Đại đệ tử mới có thể lên định Tuyết Sơn, học tập kỹ năng của Tuyết Sơn lão tổ.

Thiên Thiên gánh vác kì vọng thiết tha của một đám đệ tử có đẳng cấp thấp đi lên đỉnh Tuyết Sơn, trên đỉnh tuyết phủ, bao quanh là mây trắng, bốn phía đều trắng xóa một mảnh.

Trên đỉnh núi cao nhất, gần vách núi, Trường Kiếm Tận Thiên bị sáu, bảy người bao vây, Thiên Thiên biết đó đều là cao thủ mạnh nhất nhì của phái Tuyết Sơn, một người cầm đầu chính là Giận Đỏ Mặt Vỉ Hồng Nhan.

Bởi vì chưa từng xảy ra, ai cũng không biết nếu Tuyết Sơn lão tổ bị giết, có thể sống lại hay không, nhưng bất luận ra sao, bọn họ đều không thể mạo hiểm.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Cô tới đúng lúc, nhanh gia nhập cùng đối phó hắn."

Thiên Thiên đứng yên không nhúc nhích, đầu tiên cô thấy việc giết con gái của Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan thật trơ trẽn, sau đó cô lại không thể đồng tình việc lấy thịt đè người, huống chi đây lại là địa bàn của bổn phái.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Này, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, cô bị lag hả?"

Thiên Thiên lười trả lời hắn.

Cô nghĩ ngợi, sau đó gọi Trường Kiếm Tận Thiên: "Anh một mình dù sao cũng không thể phá vòng vây, nên quay về đi."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Cám ơn ý tốt của cô nương, nhưng mà tôi đã quyết định rồi."

Trên Tuyết Sơn không biết lúc nào lại tới thêm mấy người, có tăng sư của Thiếu Lâm, đại hiệp phái Thiên Sơn, còn có người của Võ Đang và đệ tử của Yêu Nguyệt sơn trang. Đều là người của danh môn chính phái, không cần nghi ngờ, những người này là vì trợ giúp Trường Kiếm Tận Thiên mà tới.

Mỗi người tự chọn cho mình một đối thủ, nhất thời trở thành thế cục một chọi một.

Bởi vì Thiên Thiên ngay từ đầu không nhảy vào tham gia nên tạm thời không có người tìm cô gây chuyện, nhưng mà có hai người của phái Võ Đang và Yêu Nguyệt sơn trang nhìn cô chằm chằm, chỉ cần Thiên Thiên hơi có động tĩnh, bọn họ lập tức sẽ tham gia vào cuộc chiến.

Trường Kiếm Tận thiên rõ ràng là có chuẩn bị, Thiên Thiên khó mà biết được tâm tình của mình lúc này, là như trút được gánh nặng hay lại là thương tiếc mất đi cơ hội tốt để báo thù.

Tình thế hết sức căng thẳng.

Người chơi GIận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan đánh lén người chơi Trường Kiếm Tận Thiên, trận chiến chính thức bùng nổ.

Hai bên kẻ tới người đánh, đánh tới bất phân thắng bại.

Trường Kiếm Tận Thiên bỗng nhiên chạy đi, mà Xách Ấm Xung tiếp nhận vị trí của anh, anh xoay người hướng phía sau núi chạy đi.

Địa thế nơi này Thiên Thiên quen thuộc hơn anh, dĩ nhiên biết mục tiêu của anh là Tuyết Sơn lão tổ, lúc này vô thức đi theo.

Vân Thảo lập tức nhảy ra ngăn Thiên Thiên.

Hệ thống kêu lên: người chơi Vân Thảo ác ý công kích bạn. Thiên Thiên không thể không ứng phó.

Võ công của Vân Thảo thuộc hàng thứ ba mươi mấy, theo lí thuyết không phải đối thủ của Thiên Thiên, võ công tuy có phần quỉ dị nhưng Thiên Thiên không dễ bị cô ta đánh bại.

Sau khi cô đánh Vân Thảo bay về Tân Thủ Thôn, Trường Kiếm Tận Thiên đã sớm không thấy tung tích.

Những người khác vẫn tiếp tục chiến đấu, chỉ có đối thủ của cô là khá yếu nên có thể sớm thoát thân, xem ra trọng trách ngăn cản Trường Kiếm Tận Thiên cô không thể tránh thoát rồi, Thiên Thiên cắn răng một cái, tiến ra sau núi.

Trường Kiếm Tận Thiên đang quyết chiến với Tuyết Sơn lão tổ, lúc này đã đến hồi quan trọng.

Lão tổ thì bị thương nhẹ, mà Trường Kiếm Tận Thiên thì chồng chất thương tích, Tuyết Sơn lão tổ chiếm thượng phong, Thiên Thiên nhẹ nhàng thở ra.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không tiếng động nhắn tin tới: "Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, cô thừa dịp Trường Kiếm Tận Thiên khiêu chiến lão tổ, đi lên công kích hắn, một người không thể địch hai, cô chỉ cần giết hắn, tôi sẽ tặng cô một bộ trang bị cao cấp, hơn nữa mang cô đi luyện cấp ba ngày.

Thiên Thiên không thèm trang bị nhưng Đệ Nhất cao thủ đồng ý đem cô đi luyện cấp lại là chuyện hết sức hấp dẫn, cô cấp bậc không đủ, trong game còn có rất nhiều chỗ không đi được, mà Boss ở những chỗ đó đều có điểm kinh nghiệm cao, trang bị tốt, lại là ba ngày, hơn hẳn cô tự khổ luyện một tháng.

Thiên Thiên sao có thể không động lòng, huống chi Trường Kiếm Tận Thiên đùa cợt cô nhiều lần như vậy, thù mới hận cũ, hôm nay trả hết cho hắn cũng không quá đáng.

Thiên Thiên đấu tranh nội tâm hết nửa ngày, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, cô hỏi: "Sao anh lại có thời gian rãnh rỗi nói chuyện phiếm?"

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Cô đừng quan tâm, chuẩn bị cô hội ra tay đi."

Thiên Thiên càng thêm hiếu kì, "Anh không nói thì tôi không giúp."

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan hình như rất khó xử, qua thật lâu mới trả lời: "Tôi ở Tân Thủ Thôn."

Thiên Thiên lập tức trả lời: "Anh đến đó làm gì?"

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Cô nghĩ tôi tự đến đây làm gì."

Thiên Thiên kinh ngạc, "Chẳng lẽ anh bị giết?"

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan trả lời hết sức ngắn gọn: "Phải."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "..." Cô không dám tin, cũng không thể tin.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Bọn họ mấy người đánh tôi một mình, tôi đánh không lại có gì kì quái."

Hừ, Thiên Thiên khinh thường cười lạnh, có miệng nói người khác, không nhìn lại chính mình, hắn đã sớm quên ai cũng làm vậy với Trường Kiếm Tận Thiên.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Cô đừng lo nhiều vậy, tôi không kịp trở về, cô nếu giúp tôi việc này, tôi sẽ không bạc đãi cô."

Đây là cái gì Đệ Nhất cao thủ chứ, chỉ có tiếng mà không có miếng, Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan bị mất mạng, chỉ còn lại đạo quân ô hợp chỉ sợ cũng chẳng cơm cháo được gì, Thiên Thiên đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng, đỉnh Tuyết Sơn này không phải chỉ còn lại một mình cô là đệ tử phái Tuyết Sơn sao?

Thiên Thiên gấp tới mồ hôi ướt cả tay.

Lúc này Trường Kiếm Tận Thiên đột nhiên ra tuyệt chiêu, Tuyết Sơn lão tổ nhất thời không kịp tránh, vai trúng một kiếm, máu tươi đầm đìa, vết thương chồng chất, Trường Kiếm Tận Thiên cũng bị thương không nhẹ.

Bây giờ ra tay, Tận Thiên chắc chắn hắn sẽ toi mạng dưới kiếm của cô, nhưng nếu làm vậy, hình như không có đạo đức cho lắm.

Cô do dự một chút, lão tổ lại trúng thêm một nhát, sắp sửa đứt bóng.

Sống lưng Thiên Thiên nhất thời mất cảm giác, nếu không ra tay, sợ rằng hối hận không kịp.

Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, cơ hội ngàn năm có một, sao cô còn chưa ra tay?"

Tâm tình Thiên Thiên cực kì phức tạp, báo thù rửa hận chính là tâm nguyện của cô, ngăn cản Trường Kiếm Tận Thiên giết lão tổ là mục đích cô ở đây, nhưng đánh lén ám toán, hành vị hèn hạ này luôn bị cô khinh bỉ, cô tuyệt đối không cho phép mình làm ra chuyện này.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, bạn của Trường Kiếm Tận Thiên cũng chạy đến, bảy tám thứ vũ khí đều nhắm ngay cô.

Thiên Thiên đã không có cơ hội ra tay, ngược lại cô như trút được gánh nặng, Tuyết Sơn lão tổ cũng khó mà sống sót, Thiên Thiên không dám nhìn nữa, yên lặng nhắm mắt lại.

Chờ rất lâu sau, cô mở mắt ra, lại không giống như trong dự tính của cô nhìn thấy thi thể của lão tổ.

Hệ thống thông báo Trường Kiếm Tận Thiên đã không tiếp tục đánh, một kiếm cuối cùng vậy mà hắn lại không chém ra.

Thiên Thiên hết sức bất ngờ, cô nhanh lẹ hỏi: "Vì sao??????" dùng sáu dấu chấm hỏi biểu hiện trình độ kinh ngạc của cô.

Trường Kiếm Tận Thiên không trực tiếp trả lời cô, mà nhắn với Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: "Anh tự lo thân mình." chỉ có ngắn ngủi năm chữ, nhưng lại tràn đầy ẩn ý, làm người ta cảm thấy kính nể.

Thiên Thiên độ nhiên để ý thấy Trường Kiếm Tận Thiên trước giờ chỉ là trêu cợt và vui đùa, thật sự quá khoan dung. (hì hì... hiểu ra cũng chưa muộn nhỉ =)) )

Thứ hai đi làm, cả ngày gió êm sóng lặng.

Sau khi nghỉ trưa, Thẩm Hạo kêu Thiên Thiên vào phòng anh, đề nghị sửa chữa vài chỗ trong bản kế hoạch của cô trong mấy tiếng.

Thẩm Hạo thâm trầm, lo nghĩ chu đáo, Thiên Thiên lại hăng hái, có sáng tạo, hai người phối hợp ăn ý, thảo luận cả buổi chiều, cuối cùng quyết định chọn dùng bản kế hoạch của Thiên Thiên đề cạnh tranh với tổ 2.

Chờ đến lúc cô trở lại chỗ ngồi của mình đã gần giờ tan ca. Thiên Thiên vốn dĩ không để ý, cô còn đắm chìm trong hưng phấn cực độ, được cấp trên xem trọng làm cô hết sức vui vẻ. Còn một chút thời gian, cô quyết định hoàn thiện bản kế hoạch thêm một chút, không chỉ muốn thuyết phục được ông chủ, cô càng muốn đối tác công nhận.

Lúc tin nhắn của Lâm Hi đến, Thiên Thiên đang làm đến giai đoạn cuối, cô vừa làm vừa liếc nhìn: "Thiên Thiên, mau lên diễn đàn Hiệp Cốt Nhu Tình, có người viết bình luận về nghĩa cử cao đẹp của Trường Kiếm Tận Thiên tối hôm qua, hơn nữa còn nhắc tới bồ."

Thiên Thiên lập tức dùng acc của mình đăng nhập diễn đàn, có liên quan Trường Kiếm Tận Thiên đầu đề chiếm hơn phân nữa diễn đàn, Thiên Thiên đọc từng cái liên tục, có người nói Trường Kiếm Tận Thiên mới xứng với danh hiệu Đệ Nhất cao thủ, Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không xứng xách dép cho anh, cũng có người khen Trường Kiếm Tận Thiên là người chính trực, rất có phong phạm của đại tướng, là anh hùng hảo hán; có người lại mắng Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan xuất thân tà phái, trước giờ không làm chuyện tốt may mắn còn có Trường Kiếm Tận Thiên giáo huấn hắn. Đây dĩ nhiên cũng mắng cả Tâm Hữu Thiên Thiên Kết của phái Tuyết Sơn, nhưng làm Thiên Thiên cũng không quan tâm làm gì. Kéo đến chủ đề cuối cùng, có người chơi tán thưởng Tâm Hữu Thiên Thiên Kết vào thời khắc quyết định đã thiện – ác phân minh, không cấu kết làm việc xấu với Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan, làm việc quang mình lỗi lạc, phải được tôn trọng, hơn nữa kêu gọi mọi người học tập cô.

Xem đến đây, Thiên Thiên đỏ mặt, cô cũng từng có ý nghĩ đánh lén Trường Kiếm Tận Thiên, nhưng mà cuối cùng vẫn khắc chế được, chỉ có thể nói cô chưa đánh mất lương tâm, nhưng thực tế thì không có vô tư và vĩ đại tới vậy.

Lúc này, cô lại thấy một chủ đề mới là: Trường Kiếm Tận Thiên và Tâm Hữu Thiên Thiên Kết rất xứng đôi.

Chỉ mới vài phút mà lượt xem vô số, phần lớn đều đồng ý quan điểm này.

Đây là lần đầu tên của Thiên Thiên và Đại Thần được đặt kế bên, bọn họ từng có tranh chấp, từng đánh nhau, Thiên Thiên còn bị hắn đánh ngất xỉu hại cô tổn thất điểm kinh nghiệm và trang bị, thậm chí bị bán vào thanh lâu, hầu hạ hắn mười lần, nhưng lúc tên của cô và hắn để cùng một chỗ lại cảm giác thấy cũng không tệ.

Thiên Thiên cười hắc hắc ngây ngô, hai gò má nóng lên, cô lấy tay che mặt. (ách =)) cái này là ảo nhá =)) )

Đột nhiên cảm thấy đau bụng khó chịu, có thể bữa trưa ăn chưa tiêu, bây giờ khó chịu, cô mặc kệ máy tính, chạy thẳng đến toilet.

Gió táp mưa rào, say sưa đầm đìa một phen, cả người đều nhẹ nhõm. (lãng mạn gớm =)) ) Cô rửa tay bằng xà phòng ba lần rồi mới trở lại phòng làm việc.

Một hình bóng quen thuộc đang đứng trước bàn làm việc của cô, Thiên Thiên giật mình một cái, bước nhanh tới, chất vấn: "Anh làm gì ở đây?" vừa hỏi vừa hốt ha hốt hoảng nhìn về phía màn hình máy tính.

Ánh mắt sâu thẩm của Thẩm Hạo quan sát động tác của cô, trên mặt tươi cười không đổi, "Phần tư liệu này em có thể cần dùng đến, anh đem ra cho em tham khảo." anh gõ gõ một chỗ trên bàn, quả nhiên chỗ có một cặp văn kiện màu lam. ( e hèm, chỗ này chắc bà con cũng biết được là anh ý phát hiện rồi nhé, thế nên từ bây giờ mình bắt đầu thay đổi xung hô cho nhân vật nam chính, còn nữ chính thì....chờ sau ) )

"Cám ơn." Thiên Thiên lúng túng cười một cái. Trong lòng bất giác nghĩ: anh ta có thấy cái gì không nhỉ? Thiên Thiên suy nghĩ một chút, uyển chuyển nói: "Thực xin lỗi, đã để anh chờ lâu vậy như vậy."

Thẩm Hạo chớp chớp mắt, "Anh vừa mới để đồ xuống bàn là em trở về rồi, vừa đúng lúc."

Thiên Thiên thở phào.

"Không phiền em nữa." Thẩm Hạo cười hết sức mờ ám. ( khụ khụ...)

Thiên Thiên đặt mông ngồi xuống, vuốt mồ hôi.

Lúc cầm lên tập văn kiện, phía dưới lộ ra một túi đồ ăn, có hai thỏi sôcôla và một ít bánh ngọt, Thiên Thiên nhếch nhẹ khóe môi. (hí hí, cười thì cười đại đi bà)

Thẩm Hạo đưa tới văn kiện là tư liệu của những công ty từng hợp với đối tác sắp tới của Hồng Kì, tài liệu rất đầy đủ, phải nói là chu đáo.

Thiên Thiên xem một lượt, lại tăng thêm vài phần tự tin.

Cô vừa định nhấc điện thoại gọi vào phòng Thẩm Hạo báo cáo đã hoàn thành chỉ nghe đùng đùng hai tiếng, đèn ống lóe lóe rồi tắt ngấm, cùng lúc đó, màn hình máy tính của cô tối thui.

Ý nghĩ đầu tiên của cô chính là, hên là cô cài đặt chức năng bảo vệ dữ liệu, văn kiện sẽ không bị mất, ngay sau đó cô ý thức được trước mắt là một mảnh tối đen, đầu óc cô trống rỗng trong nháy mắt, cô oa một tiếng khóc ra.

"Thiên Thiên, em sao vậy?" giọng Thẩm Hạo từ trong bóng tối truyền tới.

Thiên Thiên nức nở nói: "Tôi...tôi..." cô đang sợ trong lòng nhưng trên miệng lại không chịu nói ra, cô ôm đầu ngồi, rơi lệ đầy mắt.

"Thiên Thiên, em không sao chứ?" giọng Thẩm Hạo hình như gần thêm vài phần, dường như có cái ghế bị ngã trên mặt đất, sau đó là một đôi tay ấm áp nắm chặt tay cô.

Thiên Thiên đột nhiên thấy nhẹ lòng, như người sắp chết đuối vớ được phao, cô nắm chặt không dám buông tay.

Cô sợ tối là vì việc xảy ra lúc sáu tuổi. Tình cảnh năm đó còn hiện rõ mồn một trước mắt cô, cô ham chơi bị rớt xuống một cống nước ngầm bị mất nắp đậy, kêu trời trời không biết, gọi đất đất chẳng hay, may mắn chính là, cái cống tuy sâu, nhưng nước chỉ quá đầu gối cô, không bị chết đuối, đang là mùa hè nên cũng không bị chết cóng, tuy vậy nhưng một mình trong chỗ tối qua một đêm, sau khi được cứu cô lại bắt đầu có tật sợ bóng tối và không gian hẹp. Một cô bé 6 tuổi sao có thể sống qua một đêm này, có lẽ tính cô lạc quan, có lẽ thần bóng tối phù hộ, tóm lại, sau khi khỏe lại, cô vẫn tiếp tục sống vui vẻ và tự tại.

Thẩm Hạo vỗ vỗ đầu cô, "Em là lo văn kiện bị mất sao? Cô ngốc này, anh cũng sẽ không mắng em." (Viv: aaa, tan chảy aaa..., Pil: *ngáp* Thiên tỷ không tan chảy, mi tan chảy làm gì...)

Có một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua lòng, Thiên Thiên cười khẽ.

"Vừa khóc vừa cười, không giống ai hết." Thẩm Hại thở dài, đôi tay ôm cô thêm chặt.

"Thẩm Hạo, anh có thể kể chuyện cổ tích không?" Thiên Thiên đột nhiên hỏi. (ách =)) )

"..." Thẩm Hạo câm nín, anh đã nhiều năm chưa làm lại việc này.

Trong lòng Thiên thiên đang cười, mặc dù giọng nói hai người dịu dàng, nhưng cũng không đem lại sự ấm áp giống nhau. Đêm cô bị rớt xuống cống nước, có một cậu bé kể chuyện cổ tích cho cô, từ Nàng bạch tuyết và bảy chú lùn đến truyện Cô bé bán diêm, sau đó là Alibaba và 40 tên cướp, cậu luôn miệng dặn cô tuyệt đối không được ngủ, cậu sẽ làm bạn với cô, Thiên Thiên nhờ vậy mới sống qua một đêm gian nan, đáng tiếc, lúc trời sáng được cứu cô lại không thấy cậu bé đó đâu cả. ( run run, chắc ma đó, hic hic)

Ngay thời điểm cô cho rằng Thẩm Hạo sẽ không mở miệng nói gì, anh lại chậm chạp nói : "Anh chỉ biết kể chuyện đồng thoại, em có muốn nghe không?"

"Muốn." Thiên Thiên nói rõ ràng.

Thẩm Hạo rất lâu mới mở miệng, "Ngày xửa ngày xưa, ở một đất nước xa xôi, có một cô công chúa người ca...."

Anh mới nói một đoạn, Thiên Thiên đã biết anh kể chính là truyện "Nàng tiên cá". Câu chuyện này cô đã thuộc lòng, bây giờ nghe lại có cảm giác thân thiết.

Thẩm Hạo kể xong, Thiên Thiên trầm ngâm một hồi, nói : "Kể thêm một truyện được chứ?"

Kể một truyện hay hai truyện cũng không có gì khác biệt, Thẩm Hạo nhăn mày nhưng trong lòng lại có một dòng tình tự mềm mại chảy qua.

Lại thêm một truyện "Công chúa đậu phụ" vừa kể xong, tim Thiên Thiên nhảy thình thịch, bằng trực giác cô ngước nhìn vào mắt Thẩm Hạo, nhẹ giọng gọi: "Thẩm Hạo."

"Sao?" giọng anh có phần biếng nhác nhẹ tênh.

Thiên Thiên há miệng thở dốc, giọng nhỏ như muỗi kêu.

"Thiên Thiên, em nói lớn một chút."

Thiên Thiên cắn môi, cố lấy dũng khí hỏi lần nữa, ngay lúc này đèn lại vụt sáng, Thiên Thiên nuốt lời muốn hỏi vào, sau khi mắt thích ứng với ánh đèn cô mới phát hiện mình với Thẩm Hạo đang áp gần, tóc cơ hồ dính vào mặt của anh, hai người đan mười ngón tay vào nhau, cô lập tức giãy ra, nhảy vài bước thụt lùi, mặt đỏ khỏi phải nói.

Thẩm Hạo trên miệng chứa đầy ý cười, liếc nhìn cô.

Có người gõ nhẹ cửa, "Vừa rồi đứt cầu dao, bây giờ đã sửa xong, thật xin lỗi."

"Không sao." Thẩm Hạo không quay đầu, chỉ nhìn chằm chằm Thiên Thiên, "Em vừa rồi muốn nói gì?"

Thiên Thiên lắc đầu, "Không nhớ nữa."

Thẩm Hạo không truy vấn nữa, chỉ là ánh mắt lại sâu thẳm khó dò.

Chương 27 - 28

"Bồ nói sếp của bồ có thể là cậu bé năm đó kể chuyện một đêm cho bồ?" tốc độ đánh máy của Lâm Hi hết sức chậm, khó khăn lắm cô mới gõ được một dòng trật tự rõ ràng.

Thiên Thiên gật gật đầu trả lời, "Đáp đúng rồi."

Lâm Hi không cho là đúng, "Thiên Thiên, bạn xem phim truyền hình nhiều quá rồi đó."

Thiên Thiên cả giận nói: "Lâm Hi, bồ đả kích người ta quá à."

"Bồ nghĩ thử coi, biển người mờ mịt, sao có thể dễ dàng gặp được như vậy?"

"Có lẽ tại có duyên á." Thiên Thiên cố gắng hít thở sâu.

Lâm Hi giễu cợt, "Thiên Thiên, mình trước kia sao lại không phát hiện bồ có thiên phú viết tiểu thuyết nhỉ?"

"Lâm Hi." Thiên Thiên hổn hển nói.

Lâm Hi không quan tâm bộ dạng của cô, hắc hắc cười nói: "Mình hỏi bồ, coi như anh ta là cậu bé ấy thì thế nào, bồ có thể làm cái gì?"

"..." Thiên Thiên á khẩu không trả lời được.

Lâm Hi nói tiếp: "Bồ trước đây bị tên buôn người bắt đi, được một cụ già cứu, bồ có muốn lấy thân báo đáp người ta không?" Thiên Thiên lúc 8 tuổi vì bị sôcôla dụ dỗ, thiếu chút nữa theo tên buôn người đi, may mắn có một lão gia gia đúng lúc ngăn cản, còn đánh tên đó, hơn nữa dẫn cô về nhà an toàn. Về sau Thiên Thiên bị má Diêu đưa đi học Taekwondo để phòng thân. Cô từ đó chẳng những mê tiểu thuyết võ hiệp, bây giờ còn đắm chìm trong khoái ý ân-thù trong thế giới giả thuyết võ hiệp không thể thoát ra được. ( hèn chi bà chị không đánh lén Trường Kiếm, thì ra là thích làm hiệp nữ =)) )

Thiên Thiên thẹn quá hóa giận, "Mình muốn tuyệt giao với bồ!"

Lâm Hi chỉ dùng nói với Thiên Thiên: "Thân ái, Trường Kiếm Tận Thiên online."

Thiên Thiên châm chước rất lâu trong việc dùng từ, một câu mới viết xong lại xóa đi, viết tới viết lui mấy lân, không biết rõ nên dùng cái gì làm lời dạo đầu.

Nhưng thật ra Trường Kiếm Tận Thiên lại chào hỏi cô trước: "Hi."

Thiên Thiên trong lòng vui vẻ: "Hi."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Đang làm gì vậy?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Ngẩn người."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Ha ha." ( thái độ khác nhở :-" )

Thiên Thiên không biết trả lời thế nào, Trường Kiếm Tận Thiên cũng không chủ động tìm đề tài, nhất thời có chút tẻ ngắt.

Dừng một lúc, Thiên Thiên không chuyện nói nhảm: "Chuyện tối hôm qua, cám ơn anh."

Trường Kiếm Tận Thiên hình như đã đi vắng một lát, một phút sau mới trả lời: "Chút lòng thành."

Lần thứ hai tẻ ngắt, Thiên Thiên uể oải phát hiện chính mình vốn không phải kiểu người biết cám dỗ.

Lâm Hi hỏi thăm: "Thế nào rồi, lừa được hay không?"

Thiên Thiên tức giận nói: "Không, vẫn là bồ làm đi."

Lâm Hi nói khoác không ngượng: "Mình mà làm là dễ như trở bàn tay."

Thiên Thiên lười tranh cãi với cô.

Không bao lâu, Lâm Hi buồn rười rượi gọi điện: "Qúa mất mặt, hắn vốn không chịu "thêm bạn" mình."

"Hắn có thể đã ra ngoài, bồ chờ một chút." Thiên Thiên an ủi cô, đồng thời không hiểu mừng thầm, nhớ lúc trước, vẫn là Đại Thần chủ động "thêm bạn" cô a.

Vừa dứt lời, có âm thanh của tin nhắn.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Thật ra anh cũng nên cảm ơn em."

Thiên Thiên lung tung trả lời Lâm Hi vài câu, cúp điện thoại. Cô biết rõ còn cố hỏi: "Anh đang chỉ việc gì?"

Trường Kiếm Tận Thiên: "Em nói đi?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh không nói làm sao em biết." ( e hèm, lại giải thích, cái này là trong game, nên em nghĩ xưng hô tùy tiện chút cũng không sao, cơ mà tiếng hoa chỉ có 2 đại từ nhân xưng là "nị" zới "ngọ", =.=, xưng anh, em cho nó tình củm)

Trường Kiếm Tận Thiên: "Ha ha." Lại không nói thêm lời nào.

Thiên Thiên chán nản muốn bệnh, một cơ hội tốt như vậy đã bị cô làm cho lãng phí, cô trầm tư suy nghĩ, nín thinh nửa ngày, vụng về đánh ra một dòng chữ: "Anh đang làm gì đó?" không hề có ý mới trong cách bắt chuyện, thật là làm nhục thanh danh của cô a, Thiên Thiên vỗ trán cười khổ.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Anh cũng ngẩn người."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Ừm." Xem ra đã lâm vào ngõ cụt, Thiên Thiên không nhịn được thở dài.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Em có nick QQ chứ? Trong game nói chuyện phiếm thực khổ a."

Thiên Thiên cố ý đùa dai: "Nick QQ là cái gì a?"

Trường Kiếm Tận Thiên: "..."

Thiên Thiên vuốt vuốt mũi cười trộm: "Người ta mới 10 tuổi, đừng có chọc người ta nha."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Được rồi, thật ra người ta cũng chỉ mới 5 tuổi à." (*chắp tay bái* sư phụ =)) )

Thiên Thiên cười hỉ hả.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Trẻ nhỏ không nên chơi game nhiều, ngủ sớm một chút."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Được, chúc ngủ ngon." Hôm nay mở đầu thật tốt, tâm tình khoan khoái, xem ra có thể ngủ ngon. Thiên Thiên ngoan ngoãn tắt máy tính, chui vô chăn, một đêm ngủ say tới sáng.

Ngày hôm sau đi làm, Thiên Thiên đem bản kế hoạch đã sửa chữa đưa cho Thẩm Hạo, sau chuyện tối qua, giờ gặp mặt anh có chút lúng túng. Vốn dĩ cô còn có chút ý với Thẩm Hạo, lại bị Lâm Hi tạt một chậu nước lạnh nên một ngọn lửa nhỏ không dễ dàng gì nảy sinh cũng tạm thời bị dập tắt.

Thẩm Hạo lật xem thật lâu, sau đó ngắn gọn nói một câu: "Rất tốt."

Thiên Thiên trong lòng ngây ngất.

Thẩm Hạo gọi lại Thiên Thiên lúc cô đang muốn một bước đi ra khỏi cửa phòng, "Ngày mai ông chủ sẽ đến, em chuẩn bị một chút, có thể sẽ để em tự mình thuyết trình bản kế hoạch này."

Thiên Thiên bị hù tới mù mờ, cô lắp bắp nói: "Anh không phải nói giỡn chứ?'

Thẩm Hạo liếc nhìn cô một cái, "Đây là kế hoạch của em, không ai có thể làm việc này tốt hơn em."

"Đến lúc đó có phiên dịch phải không?" Thiên Thiên tội nghiệp vùng vẫy giãy chết lần cuối.

"Thiên Thiên, em là làm sao có thể vào được Hồng Kì vậy? Anh nhớ công ty thông báo tuyển dụng với điều kiện chủ yếu là có chuyên môn Anh ngữ nghe nói thành thục, em rốt cuộc có tới cấp 6 không vậy?" Thẩm Hạo nhìn biểu tình của cô mà buồn cười.

"Đương nhiên." Thiên Thiên vẫn là sinh viên giỏi a, chẳng qua sau khi tốt nghiệp đại học làm việc nhàn nhã tại công ty của Mễ Bác, Anh ngữ của cô đã lâu không dùng đến thôi. Không biết tạm thời bù lại có thể qua được hay không.

Thẩm Hạo cười cười nói, "Ừ, vậy tốt, ngày mai liền xem biểu hiện của em. Thành bại đều do em."

Thiên Thiên run rẩy khóe môi vài cái, sao lại cho cô áp lực lớn như vậy a.

Thẩm Hạo không cần che giấu ý cười, không kiêng nể gì bật cười, Thiên Thiên hận chết hắn, chỉ biết hắn là không bỏ qua bất kì cơ hội nào để dùng cô tiêu khiển.

Thiên Thiên vắt hết óc, vừa tra kim từ điển, vừa thỉnh giáo bạn tốt Lâm Hi, thời gian ban ngày đều dành vào việc phiên dịch bản kế hoạch, bận rộn tới 3h chiều, cũng chỉ hoàn thành được một phần ba.

Cô nhụt chí gác cằm lên mặt bàn, cắn cắn bút bi, nhìn màn hình các từ tiếng Anh lại ưu sầu.

Một bịch trà sữa từ trên trời rơi xuống, rớt trên bàn cô, ngẩng đầu, bạn tốt Elva nhìn cô cười nói: "Thư giãn một chút, đừng mặt ủ mày ê."

Thiên Thiên cảm kích cười cười.

Uống một ngụm trà sữa thơm ngào ngạt ấm áp, tâm tình cũng vui mừng vài phần.

Phòng làm việc lại bỗng nhiên náo nhiệt lên, nghe có người nói: "Ui, phòng hành chính làm việc sao vậy, bánh kem sao còn chưa đưa tới."

Bánh kem...Thiên Thiên nuốt xuống nước miếng, dựng lên lỗ tai.

Elva trêu ghẹo nói: "Simon, anh tham ăn quá đó."

Simon nhún nhún vai, vô tội nói: "Thật ra mọi người đều mong đợi, chẳng qua anh nhanh mồm nhanh miệng nói ra thôi."

Mọi người đều ôm bụng cười.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới, trợ lí Trịnh Khiết của phòng hành chính đang cầm một cái bánh kem cười hì hì đi tới.

Simon cười nói: "Ui, năm nay công ty xuất huyết nhiều a, tặng bánh sinh nhật to như vậy."

Thiên Thiên sửng sốt, hình như lúc mới vào làm có nghe chị Diệp Tử nói qua, công ty có một số phúc lợi như tiền xe, tiền cơm, tiền liên lạc,...nhưng có nhân tính nhất chính là vào ngày sinh nhật sẽ được phòng hành chính của công tặng bánh kem và thiệp chúc mừng. Cô dù có nghe qua nhưng chưa từng nhớ kĩ, thì ra là sự thật, có thể hưởng thụ đãi ngộ như vậy a. (hic, muốn vô công ty này làm quá...)

Trịnh Khiết thần bí cười một cái, "Hôm nay phòng thị trường có hai người sinh nhật đó, cho nên giám đốc Bùi dặn tôi đặt một cái bánh 3 tấc." ( aizz, 1 tấc = 10cm, bánh mà, chẳng lẽ mình nói là cm, hơi kì *gãi đầu*)

"Ui, còn ai nữa?" Simon hết nhìn đông tới nhìn tây.

Thật ra rất dễ đoán, phòng thị trường năm nay chỉ mới có thêm 2 nhân viên mới là Thiên Thiên và trợ lí của Diệp Tử là Ứng Dĩnh, Trịnh Khiết đưa ánh mắt nhìn hướng Thiên Thiên, nheo nheo cười.

Elva huých vai cô, "Thiên Thiên, bồ với giám đốc Thẩm lại cùng ngày sinh a." ( bà tác giả này, ta thật phục, chuyện vậy cũng nghĩ ra được ) )

Thiên Thiên thần sắc không tự nhiên, vừa rồi lúc Trịnh Khiết mở miệng, cô liền có dự cảm không tốt, không ngờ đây lại là sự thật.

Ứng Dĩnh lườm cô liếc mắt một cái, thì thầm: "Trùng hợp thật." ánh mắt cô nhìn Thiên Thiên có vài phần địch ý.

Thiên Thiên hít vào một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ không ổn.

Ứng Dĩnh có ý với Thẩm Hạo, đây là bí mật trên dưới công ty đều biết rõ. Lúc cô vào làm không bao lâu, liền muốn đổi sếp với Thiên Thiên, chuyển từ chỗ Diệp Tử sang Thẩm Hạo, Thiên Thiên và Diệp Tử thật ra không có ý kiến, nhưng, thứ nhất: công ty đều có quy định, sao có thể làm theo ý của Ứng Dĩnh, thứ hai: Thẩm Hạo kịch liệt phản đối, đây mới là "sống chết mặc bây". ( e hèm, một yêu nữ nữa xuất hiện, cũng gây một ít khốn đốn cho nữ chính của chúng ta.)

Thiên Thiên và Thẩm Hạo gặp nhau sớm chiều, vốn rất dễ gây ra scandal tình ái, việc hoa hồng lần trước những lời đồn rốt cuộc ổn định, nhưng mới đây Thẩm Hạo kêu cô vào phòng làm việc bàn luận, lại thổi bùng lên những lời đồn.

Khó trách Rose của phòng tài vụ mấy ngày nay trong thang máy thấy cô lại có ánh nhìn khó coi như vậy.

Thiên Thiên buồn bực bức tóc, cươi gượng vài tiếng: "Đây là sinh nhật, mình cũng không làm chủ được a." ( tất nhiên, bạn tác giả làm chủ a.)

Ứng Dĩnh cúi đầu, không biết đang nghĩ cái gì.

Simon xoa xoa tay cười nói: "Quan tâm làm gì có mấy người sinh nhật, chúng ta chỉ cần có ăn là tốt. Mau kêu giám đốc Thẩm ra cắt bánh."

Ứng Dĩnh vừa rồi còn đang vùi đầu trầm tư lúc này giống súng bắn đạn nhảy dựng lên, xung phong nhận việc nói: "Tôi đi kêu." Cô bước đi trên đôi giày cao 10cm, cộp cộp cộp chạy tới gõ cửa phòng Thẩm Hạo.

"Mời vào."

Ứng Dĩnh lắc eo một cái, uốn éo như rắn đi vào, thuận tay đóng cửa lại.

Elva nháy mắt với Thiên Thiên mấy cái, ý là sắp có kịch hay để xem.

Simon và mấy đồng nghiệp khác càng khoa trương hơn, nhấc chân đi qua, dán tai trên cửa, có vài người nhìn qua cửa kính xem tình hình bên trong. Thẩm Hạo ngày thường rất hòa đồng với cấp dưới, thế nên mọi người được nước lấn tới, tự do tản mạn thành thói quen.

Thật ra, hiệu quả cách âm của phòng làm việc rất cao, nhưng bọn họ cũng cố làm ra vẻ, tận lực xây dựng bầu không khí buồn cười. Nhưng cửa sổ bằng kính thì có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của hai người, do đó có thể suy đoán ra học đối thoại gì, thỏa mãn lòng hiếu kì.

Elva kéo Thiên Thiên gia nhập hàng ngũ những "ông bà tám".

Thiên Thiên không muốn nhưng chân cô lại không nghe theo não chỉ thị a.

Chỉ thấy Ứng Dĩnh cười tươi như hoa, thong thả dựa vào... lại dựa vào gần thêm một chút.

Thẩm Hạo ngửa mặt lên, hẳn là đang hỏi cô có chuyện gì.

Ứng Dĩnh khẽ động môi, sau đó chỉ ra ngoài, ước chừng đang nói vào việc chính, Thẩm Hạo nhìn theo tầm mắt của cô, vừa rồi một đám người còn lố nhố bám vào cửa đã tản ra trong chớp mắt, chỉ có Thiên Thiên và Elva chậm nửa nhịp, bị bắt quả tang.

Thiên Thiên lộ vẻ lúng túng, nhanh chóng dắt tay Elva chuồn đi.

Vẻ mặt Ứng Dĩnh lộ vẻ xem thường, Thẩm Hạo nhếch khóe miệng lộ ý cười.

Thẩm Hạo đi rửa tay trở về đã thấy cái bánh sinh nhật lớn, kinh ngạc nói: "Bùi Tử Mặc bị kích động hoài nên đổi tính? Cũng không sợ bị báo lên phòng tài vụ sao."

Mọi người che miệng cười trộm.

Thẩm Hạo nói vậy là có nguyên do, lúc anh chưa vào làm ở Hồng Kì, Bùi Tử Mặc ngồi yên ổn trên ghế đệ nhất soái ca đồng thời cũng là đối tượng mà Rose ở phòng tài vụ si mê. Nhưng sau khi Thẩm Hạo vào công ty, tất cả đều thay đổi. Rose di tình biệt luyến, bắt đầu theo đuổi Thẩm Hạo cứng ngắt, sớm đã quên mất sự tồn tại của nhân vật có tên Bùi công tử.

Mà sau đó, chỉ cần phòng hành chính báo lên hóa đơn cần thanh toán, ngay cả có tên giám đốc Bùi kí cũng không được, 90% sẽ bị trả trở về với lý do là dự toán không hợp lí hoặc là hóa đơn bị sai. Còn đối với phòng thị trường thì cách biệt một trời, trợ cấp lúc đi công tác, lộ phí và tiền cơm luôn "đúng lúc đúng chỗ", khôn hề khắc khe. Nhờ phúc Thẩm Hạo, đến Diệp Tử của phòng thị trường cũng được ưu đãi, cô gọi cái này là: HIỆU ỨNG MỸ NAM.

Nhưng mà, Thẩm Hạo nói vậy hiển nhiên chứng tỏ Ứng Dĩnh không đem chuyện hôm này cũng là sinh nhật của Thiên Thiên nói cho anh biết.

Trịnh Khiết là trợ lí của Bùi Tử Mặc, không có cảm tình với Ứng Dĩnh, cô xem không vừa mắt cái kiểu kiêu ngạo của Ứng Dĩnh, dĩ nhiên không cần để ý cảm thụ của cô, Trịnh Khiết nói: "Giám đốc Thẩm nói sai rồi, hôm nay không chỉ có một mình anh sinh nhật a."

Thẩm Hạo là người thông minh lanh lợi, phòng thị trường có hai người mới, nếu như là Ứng Dĩnh, vừa rồi chắc chắn cô sẽ nói mà không nín nhịn tới bây giờ, vậy chỉ còn lại một người. anh nhíu mày cười một cái, chuyện này hình như càng ngày càng thú vị, anh đảo mắt, bình tĩnh nhìn Thiên Thiên.

Thiên Thiên cũng chỉ biết ha ha ngây ngô cười, lựa chọn thông minh là không nên nói gì.

"Giám đốc Thẩm, đây có tính là duyên phận không?" Trịnh Khiết cười trêu chọc.

Thẩm Hạo chững chạc nói: "Đương nhiên tính, tôi chưa từng gặp qua người có cùng sinh nhật nè, vì điều này, tối nay tôi muốn mời Thiên Thiên ăn cơm."

"Thật không a?" Trịnh Khiết cao hứng phấn chấn, chỉ sợ thiên hạ còn không loạn.

Thiên Thiên làm như gặp quỷ, lặng lẽ kéo kéo áo Trịnh Khiết.

"Dĩ nhiên là thật." Thẩm Hạo cười, cả trong mắt cũng chứa đầy ý cười.

Sắc mặt Ứng Dĩnh cực kì khó coi, cô thốt ra mấy chữ trong kẽ răng, "Người ta có bạn trai rồi."

Trịnh Khiết cũng không vừa: "Nam chưa lấy vợ, nữ chưa gả chồng, muốn quen nhau là quang minh chính đại, huống chi chỉ là cùng ăn một bữa cơm."

Thiên Thiên nhăn nhó, cô trước giờ không biết sự tồn tại của mình không ai chú ý tới a.

Cô mày ủ mặt ê, càng làm cho Thẩm Hạo không nhịn được cười, khóe môi mân mê nhếch lên, cho thêm một liều thuốc mạnh, "Thiên Thiên, em tới cắt bánh đi." Nói xong liền đưa dao cho cô.

Thiên Thiên nóng nảy trong lòng, không biết nên phát tác với ai, bực bội trừng mắt Trịnh Khiết, cô làm vẻ mặt vô tội, mà khi cô trừng mắt nhìn Thẩm Hạo, anh nhún vai, mặt mũi trầm tĩnh như nươc.

Cô thở sâu vài ngụm, cầm dao bắt đầu cắt bánh. Nhưng tay chân cô lúng túng, bánh kem thì quá lớn, vượt ngoài khả năng của cô a.

Simon làm cái mặt quỷ: "Bình thường trong tình huống này, giám đốc Thẩm nên ra tay giúp đỡ."

Trịnh Khiết ồn ào tiếp vào, "Giám đốc Thẩm, anh mau giúp Thiên Thiên đi."

"Để tôi giúp Thiên Thiên." Ứng Dĩnh không bỏ qua một cơ hội nào để chia uyên rẽ thúy a.

Trịnh Khiết làm sao để cô thực hiện âm mưu, "Cô cũng không phải ông Thọ, xen vào làm gì." Cô và Elva chen vào ngăn Ứng Dĩnh.

"Không cần, mình có thể tự làm." Vừa dứt lời, ống tay áo Thiên Thiên liền dính kem, miễn cưỡng cắt mấy nhát, bộ dạng thê thảm không nỡ nhìn.

Trịnh Khiết lắc đầu, "Thiên Thiên, bạn cắt như vậy một hồi làm sao ăn." Cô không bỏ cơ hội, đẩy Thẩm Hạo tiến lên, "Giám đốc Thẩm, nhờ anh."

Thẩm Hạo duy trì ánh mắt bình tĩnh, khóe môi hơi cong, không chút quan tâm nói: "Ừ."

Chương 29 - 30

Thiên Thiên cười cười, cầm dao nhét vào tay Thẩm Hạo, bộ dạng rất giống quăng bỏ củ khoai nóng.

Trịnh Khiết dùng sức nháy mắt mấy cái, như tên trộm cười nói: "Không cùng lúc cắt thì làm sao xứng với duyên phận ngàn năm có một này, hai người chịu, bọn này còn không chịu a, mọi người nói có đúng hay không a?"

Có người đồng ý, cũng có người phản đối. Nhưng tiếng kháng nghị của Ứng Dĩnh bị tiếng trầm trồ đồng ý của quần chúng át mất.

Thẩm Hạo chớp mi một cái, trong mắt thoáng hiện một tia khác thường.

Cái cô Trịnh Khiết này thật sự không phải kẻ địch phái đến hãm hại cô? Thiên Thiên run lên một chút, trên mặt đờ đẫn, sau đó lộ ra thần sắc thống khổ.

Biểu tình thật la sinh động làm cho Thẩm Hạo không nhịn được cười.

Dưới sự dẫn dắt của Trịnh Khiết, thanh thế càng lớn, Thẩm Hạo cúi đầu, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe thấy nói với Thiên Thiên: "Hào phóng một chút, thỏa mãn nguyện vọng của họ đi."

Thiên Thiên dùng hết sức trừng anh, anh ta nói nghe thật dễ dàng.

Hơi thở của Thẩm Hạo xẹt qua tai cô nhẹ nhàng, "Anh không lo bị em lợi dụng, em còn sợ gì chứ?"

Thiên Thiên không dám tin vào tai của mình, đơ ra, Thẩm Hạo thừa cơ liền cầm dao đặt vào tay cô, trong lúc cô vô ý cầm lấy, Thẩm Hạo không phụ sự mong đợi của mọi người, nắm tay cô, dùng lực ấn xuống một nhát.

Ánh mắt Thiên Thiên có chút hốt hoảng, hành động thân mật như vậy giống như lúc tham dự hôn lễ của Văn Văn, cô dâu và chú rể cùng cắt bánh ngọt, không, không, trẻ nhỏ không nên xem, Thiên Thiên phút chốc định thần.

Tâm tình Thẩm Hạo đột nhiên tốt lên, trên mặt cười thật tươi.

Sau khi cắt xong bánh, Thiên Thiên lập tức thoát khỏi tay của anh, cực giống đêm hôm trước sau khi có điện lại.

"Em làm như tránh ôn dịch vậy." Thiên Thiên nghe đến âm thanh mất mát của Thẩm Hạo, lúc ngẩng đầu lên, hai tròng mắt đen trong sáng, lông mi tĩnh tại.

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác, Thiên Thiên tự nói với mình, hoặc là anh ta lại nghĩ ra kế nào để trêu đùa cô, cô đừng bao giờ để bị trúng kế anh.

"Ăn bánh đi, giám đốc Thẩm." Elva cẩn thận đem bánh để lên bàn, đưa cho Thẩm Hạo, mà anh hình như đang xuất thần, thật lâu chưa đưa tay nhận, làm cho Elva có chút lúng túng.

Trịnh Khiết vội nói: "Bánh kem lớn vậy, em thấy cả phòng ăn không hết, hay là đưa cho các phòng khác một phần."

Simon nhỏ giọng than thở, "Trước kia mấy phòng khác cũng đâu nghĩ đến chúng ta a."

Trịnh Khiết đem một chồng tư liệu nặng như gạch nện vào đầu anh, "Anh là quỷ hẹp hòi."

Simon vô tội xoa đầu, "Anh lại nhanh mồm nhanh miệng thôi."

Thiên Thiên đang ngơ ngẩn ăn, nghe đến đoạn đối thoại này, đột nhiên quay đầu kêu lên: "Để dành cho chị Diệp Tử một phần."

Diệp Tử hôm nay vừa vặn đi gặp khách hàng, không ở công ty, thân là trợ lí của Diệp Tử, Ứng Dĩnh lại không nghĩ tới, Thiên Thiên lại nhắc vậy, người biết rõ chỉ nghĩ cô với Diệp Tử quan hệ rất tốt, người không biết nhất định sẽ bàn tán sau lưng a.

Thiên Thiên vốn vô tư không nghĩ được tình huống cao thâm thế, nhưng Thẩm Hạo trầm mặc lắc lắc đầu.

Trịnh Khiết tự vỗ đầu, "Nói đúng, thiếu chút nữa quên mất chị Diệp Tử, vậy mình đem bánh vào phòng chị ấy." Diệp Tử miễn dịch với soái ca là bởi vì cô đã kết hôn, vốn không phải mối uy hiếp nên cũng được mọi người thân thiết.

"Vậy để mình đi cho." Ứng Dĩnh lòng cực kì khó chịu, cô nàng Thiên Thiên này mới xem tưởng như vô tình, nhưng bản lãnh a dua nịnh hót lại phát huy một cách tinh tế.

Không ai để ý lúc cô đi qua chỗ Thiên Thiên, mắt hiện lên tia oán hận.

Qua chuyện buổi chiều hôm nay, thời gian dường như trôi rất nhanh, đã đến giờ tan tầm.

Thiên Thiên ngồi yên không nhúc nhích, cô vẫn làm thêm một số việc, hình như đã không có thói quen về sớm, những năm qua sinh nhật cô thường ở cùng Mễ Bác, đã có vài năm không cùng gia đình ăn mì trường thọ, cô sáng nay ra cửa quên nhắc, nghĩ rằng má Diêu cũng không để tâm, không bằng ở lại công ty tiếp tục hoàn thành việc phiên dịch, ngày mai lúc họp còn dùng được.

6h, có chuông điện thoại, Thiên Thiên cúi đầu nhìn, nút điện thoại nội bộ đang sáng đèn.

Mới nhấc điện thoại, câu đầu tiên của đối phương là: "Thiên Thiên, dọn dẹp đồ đạc mau, chúng ta đi ăn cơm."

Thiên Thiên liền nhận ngay ra tiếng của anh, cô nhíu mày nói: "Giám đốc Thẩm, anh đem trọng trách đặt trên tay của tôi, làm sao tôi còn có thời gian ăn cơm a."

"Hôm nay em sinh nhật, anh phê chuẩn cho em có thể tan tầm." Thẩm Hạo nói.

"..." Thiên Thiên giận ngất trời, "Bây giờ đã quá giờ tan tầm rồi."

"Vậy vừa vặn có thể đi ăn cơm." Thẩm Hạo hết sức cường đạo nói.

Thiên Thiên chịu không nổi nói: "Có vẻ như tôi chưa hề đồng ý cùng anh ăn cơm."

Khóe môi Thẩm Hạo cong lên, "Cô cũng không có phản đối a."

"..." Thiên Thiên sợ anh rồi, nhấc tay đầu hàng, "Vậy được rồi."

"Sớm nói ok không phải tốt sao." Thẩm Hạo được tiện nghi còn khoe mẽ, Thiên Thiên tức quá nghiến răng.

Cô vừa sửa soạn lại túi xách vừa nhìn cửa phòng Thẩm Hạo oán thầm: rõ ràng mở cửa là có thể nói chuyện, còn thích nói qua điện thoại, đúng là biến thái.

Giống như có thể cảm ứng được lời nói trong lòng Thiên Thiên, Thẩm Hạo nhìn sang cô một cái, Thiên Thiên ho nhẹ một tiếng, lập tức vùi đầu tiếp tục sửa sang đồ đạc.

Thẩm Hạo hơi nhướng mày, nở nụ cười.

Thiên Thiên vừa khéo đúng lúc này ngẩng đầu, khóe môi Thẩm Hạo càng mở rộng, lộ ra cả hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười như vậy hết sức rực rỡ và dịu dàng đến chí mạng, thật làm người thất thần.

Trên mặt Thiên Thiên nổi lên một mảng hồng, cô bỏ lại một câu, "Tôi xuống lầu chờ anh." Nắm túi xách chạy như bay trốn ra công ty, thừa dịp Thẩm Hạo còn không kịp phản ứng, cô liều mạng bấm thang máy chạy xuống.

Hai loại mâu thuẫn tâm lý quấy nhiễu Thiên Thiên, cùng Thẩm Hạo dùng bữa cơm cũng chẳng phải chuyện to tát gì, đây cũng không phải lần đầu tiên, sao cô lại kinh hoảng như vậy, nhất định là tối nay ánh trăng quá đẹp, quá dịu dàng, mới làm cho cô lại có cảm tình với người nhiều lần trêu cợt cô.

Lí trí nói với cô là cô nên rời khỏi đây, nhưng hai chân giống như bị đúc chì, cất không nên bước.

Thiên Thiên thong thả đi ra cửa kinh xoay, một bóng người sớm đã đợi lâu ân cần đưa đến một bó hoa tươi, mỉm cười đầy mặt kêu: "Thiên Thiên."

Người này thật là âm hồn bất tán a, Thiên Thiên nhức đầu.

"Thiên Thiên, sinh nhật vui vẻ." Mễ Bác làm như ảo thuật lấy từ trong túi áo ra một hộp nhỏ được gói lại đẹp đẽ, lại lấy từ túi quần ra một túi giấy.

Thiên Thiên trợn trắng mắt, hắn nghĩ mình là ông già Noel sao?

"Thiên Thiên, hay là đi đến khách sạn lần trước ăn cơm được chứ, anh đặt bàn rồi." Mễ Bác làm Thiên Thiên dở khóc dở cười.

Anh ta không hiểu rằng quan hệ hai người không phải tặng một chút lễ vật, ăn nói khép nép vài câu là có thể thu xếp ổn thỏa, anh ta vốn dĩ không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu.

Đây là vấn đề nguyên tắc, là điểm mấu chốt của Thiên Thiên, bắt cá hai tay là việc cô không thể tha thứ.

Thiên Thiên vẫn không nói lời nào, sắc mặt Mễ Bác khó coi cực điểm, "Thiên Thiên, em giận cũng giận rồi, đừng giở tính trẻ con ra nữa."

Cương quyết đẩy ra anh ta, Thiên Thiên nghĩ không ra, 5 năm qua họ là làm sao mà trải qua vậy.

Bên cạnh có người không nhanh không chậm ấn vang còi xe, Thẩm Hạo nhô đầu ra, chớp mắt, "Thiên Thiên, lên xe."

Thiên Thiên không hề nghĩ ngợi, tự giác mở cửa xe ngồi lên, thúc giục nói: "Mau lái đi."

Thẩm Hạo nhanh chóng bẻ tay lái, đạp ga, xe Volvo chạy như bay đi.

Mễ Bác tức hết sức, quà cầm trong tay và hoa tươi bị người nào đó dùng lực ném đi, theo một đường parabol tiến vào thùng rác gần đó.

Thiên Thiên có chút hốt hoảng, Thẩm Hạo trong lòng cũng không vui, anh lườm cô liếc mắt một cái, "Muốn đi đâu ăn cơm?"

"Hôm nay cũng là sinh nhật của anh, không cần nhường tôi chọn." Thiên Thiên hơi nghiêm mặt, nhướng cao lông mày.

"Vậy anh quyết định." Thẩm Hạo sớm đã đoán trước cô sẽ nói như vậy, lơ đểnh cười cười.

Thiên Thiên đáp rõ ràng: "Được." chuyển đầu nhìn ngoài cửa sổ, thần sắc hình như có chút không tự nhiên.

Thẩm Hạo thu lại ý cười, trong lòng cảm xúc phức tạp, dường như trù từ một chút, cái gì cũng không nói, lái xe với tốc độ cao.

Cảnh ngoài xe rực rỡ ánh đèn rất đẹp, phút chốc những dải sáng nối tiếp chuyển thành cảnh thiên nhiên của vùng ngoại thành, Thiên Thiên hít hít cái mũi, cẩn thận dè dặt hỏi: "Đang đi đâu vậy?"

Thẩm Hạo cười như không cười, "Nói chuyện rồi hả? Sợ anh đem bán em à?"

Thiên Thiên cười nhỏ, sau đó lại ngậm miệng.

Khoảng nửa tiếng sau, Thẩm Hạo chạy xe đến một bãi đỗ, khóa xe rồi nói: "Chỗ đó không thể đậu xe, chúng ta đi bộ, cũng không xa."

Thiên Thiên không ý kiến.

Thẩm Hạo thật sự không bịa chuyện, thời gian đi đến quán ăn không đến 5'.

Thiên Thiên ngửa đầu nhìn tên cửa tiệm, thuận miệng thốt: " 'Thẩm Thị Tịnh Canh'? Nhà anh mở?"

Thẩm Hạo không trả lời, lại cười rất cổ quái.

Quán không lớn, chỉ có năm, sáu cái bàn, đã ngồi đầy người.

Thẩm Hạo dẫn đầu đi vào trong, Thiên Thiên nhỏ giọng nói: "Không còn chỗ, đi quán khác đi."

"Đi theo anh," Thẩm Hạo nghênh ngang dẫn Thiên Thiên vòng qua bếp, vào phía sau nhà người ta, kì quái chính là, cũng không ai ngăn cản hai người.

Trong sân sau nhà còn một gian phòng nhỏ, bên trong bày biện một cái bàn vuông.

Thẩm Hạo ra hiệu Thiên Thiên cho ngồi xuống.

"Anh thường tới đây?" Thiên Thiên hiếu kì hỏi.

"Ừ." Thẩm Hạo nói, "Gọi món đi."

Thiên Thiên nhìn nhìn thực đơn, thức ăn không khác biệt với bữa ăn gia đình bình thường cho lắm, nhưng đặc biệt là vài loại canh mùi vị phong phú, tên gọi cũng đơn giản dễ thuộc, vừa xem hiểu ngay.

Theo lời giới thiệu của Thẩm Hạo, mỗi loại canh còn có hiệu quả khác nhau.

Thiên Thiên do dự giữa: canh cá giấm tiêu, canh 'tam tiên khổ qua', canh sườn, khó mà chọn một.

Thẩm Hạo nhẹ nhàng cười một cái, chỉ vào thực đơn nói với người phục vụ: "Đem tới mỗi thứ một thố đi."

Thiên Thiên nuốt nước miếng xuống, xem thường ánh mắt quỉ dị của người phục vụ.

Thừa dịp đồ ăn còn chưa bưng tới, Thiên Thiên đi qua đi lại đánh giá quán ăn.

Sạch sẽ chính là ấn tượng đầu tiên cô thấy được, trên bàn là khăn trải bàn trắng tinh phẳng phiu, bên trong phòng không có tới một hạt bụi, bình thường quán ăn nào cũng nhiễm nhiều dầu cùng bụi bẩn, mà nơi này quả thực so với bếp nhà cô còn muốn thanh khiết hơn.

"Chỗ này thật tuyệt a." Thiên Thiên chớp chớp mắt.

"Quá khen." Thẩm Hạo nói.

Thiên Thiên trừng đôi mắt to đen của mình nhìn qua, "Ý anh là gì?"

Thẩm Hạo vội vàng giải thích, "Anh nói là anh giới thiệu chỗ tốt như vậy, em không cần quá cảm kích."

Thiên Thiên nghi hoặc nhìn anh, cảm thấy có điều gì là lạ.

Sau khi đồ ăn được dọn lên, Thẩm Hạo đem ba thố canh để trước mặt Thiên Thiên, "Từ từ ăn."

Thiên Thiên thu lại ánh mắt đang đi tham quan của mình, dù sao đã sớm mang danh hiệu "quỷ háu đói", cũng không cần khách khí với anh ta làm quái gì.

Hai thố canh chui vào bụng, Thiên Thiên buông đũa xuống, muốn nói lại thôi.

"Thế nào?" Thẩm Hạo ngạc nhiên nói: "Thức ăn không hợp khẩu vị?"

"Không phải." Thiên Thiên lắc lắc đầu, khó khăn mở miệng nói: "Tôi muốn đi toilet." ( =)) )

Thẩm Hạo buồn cười nói: "Ra cửa quẹo trái, sau đó quẹo phải."

Thiên Thiên chạy vội mà đi, hình như nghe phía sau có người đang cùng Thẩm Hạo chào hỏi, cô nóng lòng giải quyết "bầu tâm sự" nên không quay đầu lại.

Chờ cô trở lại, phát hiện cạnh bàn có hai người trung niên. Nam anh tuấn, nữ dịu dàng. Bọn họ nhìn cô chằm chằm một hồi, đến nổi da đầu cô run lên, trong lòng sợ hãi.

Người phụ nữ cười tít mắt cầm tay Thiên Thiên, "Tiểu cô nương lớn lên thật xinh đẹp, tên là gì?"

Thiên Thiên thành thành thật thật nói: "Cháu tên Diêu Thiên Thiên."

Người đó lại hỏi: "Cháu làm việc ở đâu?"

Thiên Thiên bị hỏi đến lú lẫn, cô nhìn Thẩm Hạo, sau đó cúi đầurên một tiếng, cô chỉ phải tự trả lời: "Ở công ty quốc tế Hồng Kì, cháu là trợ lí của giám đốc Thẩm." cô cắn môi dưới, "Mời bác ngồi."

Bác gái có chút suy nghĩ, gật đầu, "Cháu mấy tuổi rồi? Trong nhà còn có ai?"

Thiên Thiên đứng ngây ra trong giây lát, điều tra hộ khẩu a?

Bác gái cỏn muốn nói tiếp cái gì đó, bị bác trai đúng lúc ngăn cản, "Đừng dọa tiểu cô nương người ta."

Bác gái thân thiết vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Thiên Thiên, mỉm cười sau đó nhanh chóng rời khỏi.

Thiên Thiên không hiểu ra sao, nhỏ giọng hỏi: "Anh tình cờ gặp người quen?"

"Ừ." Thẩm Hạo chẳng biết từ lúc nào lại "tích chữ như vàng."

"Bọn họ là ai a?" Thiên Thiên quả thật có sức truy hỏi thật mạnh a.

Thẩm Hạo chậm rãi đáp: "Khách lớn của công ty."

Thiên Thiên cái hiểu cái không gật đầu nói: "Vậy sao anh không mời họ ở lại cùng ăn cơm?"

Thẩm Hạo ngây cả người nói: "Bọn họ...còn có việc."

"À." Thiên Thiên hắc hắc cười, cầm đũa lên.

Đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Hạo cười đến mê mị người, môi mỏng nhấp nhẹ.

Không bao lâu sau, Thiên Thiên cảm giác sau lưng hình như có người đang nhìn, làm cô cả người không tự nhiên, cô quay đầu, đứng ở cửa là một thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi, treo cặp đong đưa, quan sát đánh giá cô, người này nhìn hơi giống Thẩm Hạo.

Thiên Thiên nghi ngờ hỏi: "Cậu tìm ai?"

Thiếu niên nhảy nhót đến gần, tao nhã cúi đầu lễ phép chào: "Chị hai, em tên Thẩm Phong."

Tình huống gì a, Thiên Thiên buồn bực chỉ vào mình rồi nói: "Chúng ta...có quen biết sao?"

"Cũng tính quen biết, mà cũng không." Thiếu niên ung dung bình thản nói.

Đây là câu trả lời quái quỉ gì a, Thiên Thiên xoa xoa đầu.

Thẩm Hạo lạnh lùng quét mắt liếc nhìn anh chàng kia một cái, cậu chàng rùng mình, vội nói: "Chị hai ăn vui vẻ, em đi trước."

"Chuyện này lại là sao a?" thiên Thiên nhất định phải hỏi cho rõ Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo vô tội nói: "Đâu có liên quan tới anh."

"Cậu bé này là ai? Cũng là khách hàng của công ty?' Thiên Thiên nhíu mày, tuyên bố sẽ không để anh ta là chuyện ma quỉ nữa.

"Không quen." ( trời đánh a, dám không nhận em trai mình, ác.)

"..."

Thẩm Hạo có vẻ kinh ngạc: "Nó kêu em là chị hai, chắc là quen với em, em hỏi anh làm gì?"

Chứng cứ vô cùng xác thực, thiên Thiên không còn lời nào để nói, lựa chọn im lặng.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ