XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết hay - Mãi mãi là bao xa trang 10

Thấy không khí có phần ngượng ngập, Dương Lam Hàng nhìn nhìn chung quanh, tìm đại một chủ đề, nói: “Điều kiện chỗ này thực sự quá kém.”

“Tuy không thể so sánh với nước ngoài,” Lăng Lăng thận trọng trả lời, “nhưng ở trong nước, điều kiện nghiên cứu khoa học của đại học T đã thuộc loại tốt rồi ạ.”

Dương Lam Hàng nghiêm túc nhìn cô, trên mặt hiện lên vẻ tán thưởng không hề che giấu: “Khi tôi vừa về nước, cảm thấy với điều kiện thí nghiệm của đại học T thì rất khó có được kết quả tốt. Giờ đây tôi nhận ra, so với điều kiện thí nghiệm, có được một sinh viên có khả năng vượt qua mọi hoàn cảnh như em còn quan trọng hơn nhiều.”

“Em…” Lăng Lăng được khen có phần xấu hổ, bất giác thay đổi tư thế, ngượng ngùng nói: “Còn nhiều sinh viên có ý chí vươn lên, có khả năng chịu gian khổ giỏi hơn em nhiều, chỉ là thầy chưa biết thôi.”

“Lăng Lăng…” Dương Lam Hàng nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Em cảm thấy vất vả sao? Nếu em thấy cực khổ, tôi…”

“Không đâu ạ!” Cô lắc đầu, khẳng khái nói: “Em biết thầy rất tốt với em, em sẽ không làm thầy thất vọng.”



******

Đêm khuya cô tịch, quan hệ giữa người với người nhờ có nỗi cô đơn mà trở nên vi diệu.

Dương Lam Hàng dường như không giống ngày thường, nói rất nhiều điều, cũng kể nhiều về chuyện học tập của anh ở Mỹ, Lăng Lăng yên lặng nghe. Không hiểu tại sao, cảm giác cùng Dương Lam Hàng bình thản chuyện trò dường như đã từng gặp qua đâu đó trước đây, cách anh nói chuyện rất quen thuộc, cũng vô cùng thoải mái. Vì thế, cô rốt cuộc không tự chủ được mà hỏi một vấn đề không nên hỏi.

Khi anh kể đến chuyện tới thăm đại học Harvard của Mỹ, Lăng Lăng ngồi gần một chút, chớp chớp đôi mắt hiếu kỳ: “Thầy có đến Harvard rồi ạ?”

“Đã từng.”

Vẻ mặt cô rất sùng bái. Tất nhiên không phải cô sùng bái Dương Lam Hàng, mà là sùng bái đại học Harvard lẫn những người học ở đó. “Hardvard là trường như thế nào ạ?”

“Em thích Harvard sao?”

“Dạ!” Không những thích, Lăng Lăng nằm mơ cũng muốn đến đó.

Anh tỉ mỉ miêu tả thư viện, giảng đường, căn-tin của Harvard cho cô nghe… Suy nghĩ của Lăng Lăng theo lời kể của anh mà bay tới nước Mỹ, cô dường như thấy một bóng người ngồi trong thư viện, đọc sách suốt đêm; thấy anh đứng trong giảng đường trả lời lưu loát câu hỏi của giáo sư; còn thấy anh một mình ngồi ăn cơm ở một góc trong căn-tin…

Anh nói: “Thật ra Harvard và MIT gần như chỉ cách nhau một bức tường, nhưng quan niệm nhân văn hoàn toàn khác nhau…”

“MIT cũng ở Massachusetts ạ?” Cô kinh ngạc.

Dương Lam Hàng dở khóc dở cười nhìn cô: “Em không biết chữ M trong MIT có nghĩa là gì à?”

Lăng Lăng vò đầu, hóa ra tên đầy đủ của MIT là Học Viện Công Nghệ Massachusetts. Mất mặt nữa rồi! Lại bị Dương Lam Hàng khinh bỉ thêm một lần!

Khoan! Như vậy “Vĩnh viễn có xa không” học trường nào? Harvard hay Học viện công nghệ Massachusetts?

Đừng nói anh ấy ở MIT nha? Đừng nói anh ấy là bạn học của Dương Lam Hàng nha? Trong lòng Lăng Lăng cảm thấy hơi căng thẳng, rất muốn hỏi Dương Lam Hàng xem có biết anh ấy hay không nhưng không biết mở lời từ đâu.



“Thầy Dương, thầy từ bỏ điều kiện ưu việt như vậy ở nước ngoài để về nước, thầy có thấy hối hận không?” Câu hỏi này cô đã muốn hỏi từ lâu, nhưng chỉ trong đêm tối như thế này cô mới dám mạo muội thốt ra.

“Có hối hận.” Anh ngừng một chút, nói: “Hối hận đã trở về quá muộn!”

“Tại sao ạ?”

Ánh mắt anh mông lung, khuôn mặt tuấn tú trở nên mơ hồ. “Bởi vì, lúc tôi còn ở Mỹ đã yêu một cô gái…”

Tình yêu vốn là đề tài nói chuyện hấp dẫn nhất đối với phụ nữ, chuyện cũ đau lòng của Dương Lam Hàng lại càng hấp dẫn người ta hơn, Lăng Lăng tập trung chú ý nghe tiếp.

“Khi đó, tôi một mình sống ở nước ngoài, rời xa người thân, không có bạn bè, mỗi ngày từ sáng đến tối đều tiếp xúc với thiết bị. Có đôi khi tôi cũng cảm thấy rất cô đơn, muốn tìm một người ở bên mình, bất kể là ai, bất kể nói ngôn ngữ nào, chỉ cần nghe tôi nói vài câu là tốt rồi…”

Cô hiểu, làm nhà nghiên cứu phải chịu đựng cô đơn! Nhưng mà… Phàm là người, còn có thất tình lục dục, liệu mấy ai có thể thực sự giữ được lục căn thanh tịnh.

“Đến một ngày, tôi gặp cô ấy. Cô ấy là một người con gái vô cùng đáng yêu, lạc quan cởi mở, hết sức thông minh, lại rất giỏi hiểu ý người khác. Sự ảnh hưởng của cô ấy có thể làm đảo lộn mọi tư duy logic của tôi… Tiếc là, mọi khó khăn đều không thể khiến cô ấy chùn bước ngoại trừ đối với chuyện tình cảm, cô ấy không tự tin.”

“Vậy ư.”

Lăng Lăng trong lòng thầm nhủ: Gặp đàn ông như anh, cô gái nào cũng đều tự ti! Chưa kể bên trong, chỉ xét bề ngoài, tỉ lệ ngoái đầu nhìn ít nhất là chín mươi chín phần trăm. Dẫn theo anh trên đường cảm giác rất không an toàn a.

Dương Lam Hàng tiếp tục nói: “Về mặt tình cảm, tôi không có kinh nghiệm gì cả. Trước sau vẫn không đoán được tâm tư của cô ấy, không biết cô ấy có thích mình hay không…”

“Thầy nên cho cô ấy biết.” Lăng Lăng hồn nhiên nghĩ, có thể không phải cô ấy đã yêu thương người khác, mà là vẫn không biết Dương Lam Hàng thích mình. Rất nhiều mối tình, đều chỉ vì hiểu lầm mà bỏ lỡ!

“Tôi từng thổ lộ với cô ấy…” Dương Lam Hàng cười khổ. “Nhưng bị cô ấy cự tuyệt.”

Không phải chứ! Cả Dương Lam Hàng mà cô ấy cũng từ chối? Cô gái này… rất cá tính, rất khí phách! Lăng Lăng thật ngưỡng mộ cô ấy sát đất!

“Cũng có thể cô ấy có thích thầy, nhưng không tự tin đón nhận. Chuyện tình cảm, nhiều khi còn phải chờ duyên phận, đâu thể miễn cưỡng.”

“Tôi hiểu tình cảm không thể miễn cưỡng.” Ánh mắt anh trở nên rõ ràng, toàn bộ đều tập trung vào đôi mắt của cô. “Tôi chỉ muốn biết một điều, rốt cuộc cô ấy có yêu tôi hay không mà thôi…”

Lăng Lăng tránh né ánh mắt nóng rực của anh, nhìn ra bầu trời đang dần sáng tỏ, đêm sắp kết thúc, bình minh đã bắt đầu ló rạng.

Có lẽ do cơn buồn ngủ mơ màng, cô hơi thất thần. “Biết rồi thì sao? Còn có thể thay đổi được gì không?” Giống như cô và “Vĩnh viễn có xa không”, yêu anh thì thế nào, anh có thể về nước ư? Anh có thể từ bỏ ước mơ sao? Chẳng thà không hiểu suy nghĩ của đối phương, sẽ không phải do dự, tranh đấu! Bời vì… kết cục đã được định sẵn rồi.

Dương Lam Hàng cười cười tự giễu. “Khuyết điểm lớn nhất của tôi là làm việc quá cố chấp, một khi tôi đã muốn làm việc gì, tôi không có cách nào thuyết phục bản thân từ bỏ nó…”

Tinh thần đáng khen, nhưng lại gặp không đúng người! Lăng Lăng không biết phải đối đáp ra sao.

“Tôi có thể hỏi em một vấn đề rất riêng tư không.” Anh trịnh trọng nói.

“Thầy hỏi đi ạ.”

“Em thật sự cảm thấy sẽ không có cô gái nào đồng ý lấy tôi sao?”

Ây da! Chuyện từ tám đời rồi mà vẫn chưa quên… Nhưng ngẫm kỹ lại, đối với một người đàn ông nản lòng trong tình yêu, những lời này quả thực làm tổn thương người ta.

“Em nói bậy thôi ạ.” Lăng Lăng vặn ngón tay, cố tỏ ra tươi cười. “Thầy Dương, thầy không soi gương sao?”

“Hử?”

“Em đề nghị ngày mai trời sáng, thầy tìm một tấm gương to, soi mình thật kỹ. Thầy từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều rất ưu tú, phụ nữ muốn lấy thầy nhất định rất nhiều.”

“Thật không? Vậy còn em thì sao?”

“Em ạ?” Lăng Lăng trợn tròn mắt. Liên quan gì tới cô?

“Tại sao em lại ghét tôi đến vậy?”

Câu hỏi này… Nếu cô nói ra lý do thì chẳng khác nào thú nhận mình ghét anh ta. Nếu không thừa nhận thì coi thường chỉ số thông minh của Dương Lam Hàng quá! Anh đã sớm nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô rồi.

Thấy cô khó xử, Dương Lam Hàng tự biết chừng mực, nhìn đồng hồ. “Trời sắp sáng rồi, em đến văn phòng tôi nghỉ ngơi một chút đi.”

“Không cần đâu ạ, bạn em sắp tới rồi, các bạn ấy giúp em trông coi thiết bị…”

“Vậy trước tiên em ngủ một lát đi. Cái này cho em…” Khi anh đứng dậy, không biết làm phép từ đâu lấy ra một hộp sữa tươi. “Uống một chút đi rồi ngủ.”

“Cám ơn thầy!” Cô nhận lấy, trên hộp sữa vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể anh, thật ấm áp.

“Buổi tối em đừng đến đây nữa, nữ sinh ở qua đêm trong này rất nguy hiểm, thí nghiệm này tôi sẽ phân công người khác làm.”

“Em có thể mà.” Cô đứng lên, kiên định nói. “Thầy Dương, thầy không cần sắp xếp những người khác, em có thể làm.”

“Em…”

“Em có thể từ từ quen dần.”

Dương Lam Hàng cười cười đưa tay đặt lên vai cô, không nói gì nữa.

Anh đi rồi, Lăng Lăng nhìn sữa trong tay, không biết diễn tả ra sao cảm giác trong lòng, tựa như khối băng kết trong tim dần dần tan rã, từng giọt từng giọt biến thành nước, chảy xuôi trong cơ thể…

Suy cho cùng anh là một người đàn ông như thế nào? Sự ưu tú của anh khiến cả người lẫn thần đều phẫn nộ, phong thái của anh khiến phần đông nữ sinh si mê, nhưng anh lại thủy chung son sắt yêu một người con gái, không thể quên, không thể từ bỏ, vì cô ấy mà buồn bã về nước…

Haiz! Một người đàn ông như vậy làm sao không khiến người ta lòng đau như cắt cho được!

******

Mơ mơ màng màng nằm đến hơn sáu giờ, Tiếu Tiếu cùng Kiều Kiều đến phòng thí nghiệm, cô thu dọn mọi thứ đâu vào đấy rồi trở về phòng ngủ.

Sau một đêm thức trắng, việc hạnh phúc nhất đời người không gì bằng thay quần áo ngủ, nằm trên chiếc giường thoải mái của riêng mình, ôm lấy tấm chăn mới được giặt sạch còn thoảng hương hoa nhài, đi vào mộng đẹp. Trong giấc mơ, Dương Lam Hàng vẫn đang cùng cô nói chuyện phiếm, hàn huyên thật lâu, cô không ngừng gật đầu, nhìn vào ánh mắt sâu thẳm gần trong gang tấc của anh… Sâu thẳm vô cùng! Tưởng như có thiên ngôn vạn ngữ ẩn chứa trong đó, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là “nội hàm”!



Sau khi thức dậy, cũng như mọi ngày, Lăng Lăng trước tiên bò từ đầu giường đến đuôi giường, ấn nút khởi động máy tính. Sau đó rúc đầu vào chăn nghe xem QQ tự động đăng nhập xong có tiếng báo tin nhắn hay không, nếu nghe thấy liền lập tức xuống giường, còn không sẽ lại nằm lười trên giường thêm một chút.

Có âm báo tin nhắn, Lăng Lăng nhanh chóng ngẩng đầu nhìn liếc qua biểu tượng chớp sáng dưới góc phải màn hình, hình cái đầu hói nhỏ! Lập tức cơn buồn ngủ bay biến sạch.

Ava hình cái đầu này trong danh sách bạn QQ của cô chỉ thuộc về anh, bởi vì cô từng gửi cho tất cả bạn bè trong danh sách một tin nhắn giống nhau: “Muốn tồn tại trong QQ của ta thì cấm dùng avatar này, nếu không blacklist chờ phục vụ! Ta đây chấp pháp nghiêm minh, ai làm trái pháp luật lập tức truy cứu!” Cô đem hình cái đầu hói nhỏ dán vào bên dưới. Từ đó về sau, chỉ cần cái đầu nhỏ vừa sáng lên cô liền biết là ai. Niềm vui chỉ đơn giản như thế!

Lăng Lăng đưa tay cầm chuột, thuần thục nhắm ngay hình cái đầu click một cái.

Vĩnh viễn có xa không: “Em dậy rồi hả?”

“Ừ!” Cô day day cái trán hơi ê ẩm, đem laptop ôm vào trong lòng. “Anh nói xem, thí nghiệm tính chống ôxy hóa không nên làm lâu tới một trăm giờ liên tục như vậy chứ? Thật tra tấn con người ta!”

“Anh có một bạn học từng làm thí nghiệm chống ôxy hóa đến một nghìn giờ.” Anh bổ sung một câu. “Kết quả cũng không lý tưởng.”

Xem ra Dương Lam Hàng bắt cô làm một trăm giờ đã có thể coi là đặc biệt khai ân! Tâm lý cô cân bằng trở lại rồi!

“Tối hôm qua em có mệt không? Đêm nay vẫn phải đi nữa à?” Anh quan tâm hỏi.

“Không sao! Tổng cộng có năm ngày bốn đêm, đương nhiên là phải đi rồi.”

“Tại sao không để tên biến thái kia tìm người giúp em?”

Lăng Lăng nghiền ngẫm thật lâu những lời này, rốt cuộc cảm thấy không thoải mái, cuối cùng ánh mắt dừng trên hai chữ “biến thái”. Từ này cô đã dùng cho Dương Lam Hàng không dưới trăm lần, nhưng không hiểu sao nghe người khác nói anh như vậy lại cảm thấy không được tự nhiên. Cõ lẽ cô cũng giống Kiều Kiều – coi sếp là tài sản cá nhân, mình mắng chửi thế nào cũng chẳng sao, nhưng người khác thì không được phép!

Thôi mặc kệ, Lăng Lăng không hơi đâu truy tìm nguyên nhân, tập trung chat: “Em không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây! Dương Lam Hàng chỉ hướng dẫn một sinh viên duy nhất là em, anh ta có thể sắp xếp ai được chứ? Không lẽ lại bắt một nhân vật rường cột quốc gia như anh ta đi canh chừng giùm mấy cái thiết bị không đáng tiền kia?”

“Hả?! Anh ta biến thành “rường cột quốc gia” từ khi nào vậy?”

“Không thể phủ nhận là anh ta rất biến thái, nhưng mà anh ta…” Lăng Lăng nhìn thoáng qua hộp sữa trên đầu giường, tiếp tục đánh chữ: “Anh ta miễn cưỡng cũng có thể coi như tài nguyên quốc gia. Lạm dụng tài nguyên quốc gia là phạm pháp nha!”

“Tài nguyên quốc gia? Không phải anh ta không thể kiếm vợ sao?”

Cô bất chợt nhớ lại câu nói của Dương Lam Hàng tối qua, “Tôi không thể nào thuyết phục bản thân từ bỏ được.” Một tình yêu thật cảm động, cũng thật vô vọng, nhưng anh ta cứ một mực chấp nhất đến thế.

Lăng Lăng nhất thời cảm khái, nói: “Theo em thấy, anh ta có khả năng sống cô độc suốt quãng đời còn lại…”

“…” Đối phương trầm mặc.

Cô lại bồi thêm một câu càng kích động người khác: “Cũng tốt thôi! Quốc gia có thể tận dụng triệt để tài nguyên.”

“…”

“Sao anh không nói tiếng nào vậy?”

Trên mạng đầu bên kia có một người đang thở dài thật sâu: Thế này mà còn phải hỏi à! Tiết kiệm tài nguyên quốc gia!

“Em đi ăn chút gì đi, phải chú ý sức khỏe đấy.” Anh nói.

“Em biết rồi.”

“Buổi tối thức đêm rất dễ đói, dạ dày em không tốt, nên mang theo chút đồ ăn.”

Lăng Lăng trong lòng ấm áp nhưng ngoài miệng lại nói: “Em nhớ rồi, nói nhiều quá hà!”

“Bái bai!” Quả nhiên không nói nhiều nữa.

“Bye!”

Bốn đêm trôi qua, Lăng Lăng phát hiện ra một chuyện khiến lòng cô ngập tràn cảm xúc, đó là Dương Lam Hàng hằng đêm đều ở lại trong phòng thí nghiệm, bởi vì cô có thể đứng ở chỗ rẽ cầu thang nhìn thấy ánh đèn trong văn phòng anh, mỗi đêm đều sáng.

Lăng Lăng chưa bao giờ dám quấy rầy anh, mỗi lần giật mình thức giấc trong phòng thí nghiệm tĩnh mịch, cô đều chạy đến chỗ rẽ cầu thang nhìn ánh đèn trong văn phòng anh, biết trong tòa nhà rộng lớn này vẫn còn có thầy giáo của mình, cô sẽ can đảm quay về ngủ…

Có khi, cô cũng sẽ nghĩ: Cuộc sống như vậy, anh vui vẻ sao? Anh có cô đơn không? Hiện giờ liệu anh còn muốn có người cùng anh trò chuyện, bất kể là ai, bất kể dùng ngôn ngữ gì…

Một trăm giờ cuối cùng cũng trôi qua, Lăng Lăng lấy mẫu vật ra, làm vài thí nghiệm, kết quả còn mỹ mãn hơn cả dự đoán của cô, tính chống ôxy hóa tăng ba mươi phần trăm so với trước. Đó là một cảm giác thỏa mãn chưa từng có, cô rất muốn nói với tất cả mọi người: Cô làm được rồi, cô thực sự làm được rồi! Người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là Dương Lam Hàng.

Cô hớn hở cầm số liệu bước hai bậc một chạy lên cầu thang, đứng trước cửa văn phòng anh, ngay cả hô hấp cũng chưa kịp điều chỉnh, vừa gõ cửa hai tiếng liền gấp gáp đi vào trong. Mùi cà phê lan tỏa khắp căn phòng, loại mùi hương này dường như đang trút nỗi lòng kể với người khác về sự mỏi mệt của khổ chủ…

Dương Lam Hàng vì quá mức chuyên tâm nên không chú ý cô vào cửa, vẫn cúi đầu viết viết vẽ vẽ trên giấy, hình như đang suy luận công thức toán học. Lăng Lăng hơi hối hận vì đã đường đột, cô nhìn số liệu trong tay, cố gắng áp chế sự hào hứng trong lòng, chờ anh tính toán xong.

Từ lâu đã nghe nói đàn ông lúc nghiêm túc làm việc là quyễn rũ nhất, bây giờ cô tin rồi! Anh suy nghĩ sâu xa, trầm tĩnh như thế, hàng loạt con chữ cùng những phép toán rối rắm phức tạp cứ liên tiếp hiện lên dưới ngòi bút như mây trôi nước chảy, rành mạch lưu loát. Anh lúc này càng khiến người ta ngưỡng mộ hơn bất kỳ lúc nào khác!

Sau khi lập xong công thức ngắn gọn, Dương Lam Hàng dừng bút, dùng ngón cái và ngón trỏ xoa chóp mũi, cầm tách cà phê uống một ngụm, tầm mắt vẫn đang dừng lại trên kết quả cuối cùng của công thức…

“Thầy Dương!”

Anh chậm rãi ngước mắt lên, thời gian như ngừng lại, mọi động tác, mọi biểu hiện của anh đều ngưng trệ…

Một giây, hai giây, ba giây…

“Em xin lỗi, em có gõ cửa những thầy không nghe thấy!” Cô giải thích.

Bốn giây, năm giây, sáu giây, anh nuốt cà phê trong miệng, rút mấy tờ khăn giấy từ trong hộp, lau cà phê dính trên phiến môi mỏng…

“Em tìm tôi có việc gì không?”

“Dạ!” Lăng Lăng nhớ tới mục đích đến đây của mình, ý cười bừng sáng trên khuôn mặt, hai má hồng hồng.

“Thầy xem, đây là kết quả thí nghiệm vừa có, sau khi xử lý bên ngoài mẫu vật, tính chống ôxy hóa được nâng lên rất nhiều.” Cô giống như một đứa trẻ đang khoe bài kiểm tra được điểm mười, đem sổ ghi chép số liệu giơ cao trước mắt, chỉ vào hai số liệu cũ mới ghi bên trong cho anh xem.

Tuy nhiên Dương Lam Hàng không hào hứng như cô nghĩ, nói chính xác, anh căn bản không xem số liệu trong tay mà nhìn thẳng vào mặt cô, trong đôi mắt như phản chiếu trời xanh mây trắng trên cao.

Cô sờ sờ mặt mình.

Nghe thấy anh nói: “Lần đầu tiên tôi thấy em cười. Rất đẹp!”

Trong đầu Lăng Lăng nổ “bùm” một tiếng, choáng váng! Thầy Dương à, đây là Trung Quốc, lời này của thầy mang khuynh hướng “tán tỉnh” rõ ràng, thầy có biết không vậy?

Cũng may Lăng Lăng không hiểu lầm, cô biết ở Mỹ người ta vẫn hay khen nhau như thế, nhưng mà, là một cô gái Trung Quốc truyền thống, Lăng Lăng vẫn khó mà thích ứng, đầu cô bỗng nóng lên, tư duy bị chập mạch, thốt ra một câu: “Thầy dù có cười hay không cũng đều đặc biệt có khí chất…”

Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền hối hận! Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hè năm nay thật là nóng bất thường nha!

Dương Lam Hàng ho nhẹ một tiếng: “Cảm ơn em!”

Cầm lấy sổ ghi chép từ tay cô, cẩn thận xem kỹ số liệu bên trong. “Ừ, ở bốn trăm độ tính năng tốt lắm, em chuẩn bị thêm một ít mẫu vật, đo tính năng ở nhiệt độ năm trăm độ và sáu trăm độ trong một trăm giờ.”

“Dạ?” Nhiệt độ không khí lập tức tụt xuống mười độ.

Làm lại hơn hai trăm giờ nữa, xấp xỉ mười ngày mười đêm. Lăng Lăng khẽ cắn môi, liều mạng nói: “Được ạ, lát nữa em sẽ đi chuẩn bị mẫu vật, ngày mai bắt đầu làm.”

Cô vừa mới xoay người, Dương Lam Hàng đã gọi giật lại: “Em chờ một chút!”

Cô ngoái đầu.

“Hôm qua tôi có liên hệ với văn phòng sinh viên, họ nói các sinh viên muốn làm thêm bán thời gian có thể đảm nhận việc này, mỗi đêm trả thù lao khoảng năm mươi đến một trăm tệ.”

Làm thêm bán thời gian? Anh phải dùng tiền thuê người ta làm thí nghiệm? Theo như cô biết, các sếp có trong tay “lao động miễn phí” rất hiếm khi “tiêu hoang” như vậy.

“Em giúp tôi đến văn phòng sinh viên và phòng tài vụ hỏi xem kinh phí nghiên cứu khoa học chuyển khoản như thế nào, nếu không thể chuyển khoản thì thanh toán bằng tiền mặt cũng được.”

“Vâng!” Tính toán kỹ lưỡng, một tổ thí nghiệm ít nhất cũng tốn năm, sáu trăm tệ, có hơi đắt. “Thầy Dương, thầy thực sự không cần em làm sao?”

Cô chính là lao động miễn phí đó.

“Em còn phải thi, cứ tập trung ôn tập đi. Còn nữa, có thời gian em phân tích nguyên nhân tính ôxy hóa của mẫu vật được nâng cao rồi viết một cái đơn xin cấp bằng độc quyền sáng chế.” Nhìn vẻ mặt không hiểu sự tình của Lăng Lăng, Dương Lam Hàng hỏi: “Em viết được không?”

Thứ high-tech như vậy, cô làm sao biết viết chứ. Sau một giây do dự, cô gật đầu. “Dạ được!”

“Em viết xong đưa tôi xem.”

“Dạ. Thầy còn có việc gì không ạ? Nếu không em xin phép đi.”

“Ừ. Có gì không rõ cứ đến tìm tôi bất kỳ lúc nào.”

“Em biết rồi ạ, em chào thầy.”

Ra khỏi văn phòng, Lăng Lăng đứng ngoài cửa, hít sâu rồi lại hít sâu, một lúc mới hô hấp thông suốt. Gần đây văn phòng Dương Lam Hàng hình như thông gió không tốt, càng ngày càng thiếu dưỡng khí.

******

Bốn giờ sáng hôm sau, Lăng Lăng đã rời giường đi hẹn lịch làm thí nghiệm, không còn cách nào khác bởi đây là quy định của trường.

Do thiết bị thí nghiệm rất thiếu hụt, cô tốn không ít công sức thuyết phục năn nỉ giáo viên phụ trách, ở trong phòng thí nghiệm đợi cả ngày, cuối cùng đến hơn sáu giờ tối mới cầm được kết quả trong tay. Cô cầm ảnh chụp khổ sở nghiên cứu nguyên một ngày vẫn không nghĩ ra tại sao lại thế này.

Tối hôm sau, ăn vội cơm tối xong cô liền chạy tới phòng thí nghiệm của thầy Chu. Đúng lúc Tiếu Tiếu và Kiều Kiều đều không ở đó, có lẽ đã đi ra ngoài dạo phố. Cô nhìn quanh phòng thí nghiệm một lượt, có vài anh chị năm trên cô không quen lắm.

Cô lặng lẽ đi vào, một chị đang xem tài liệu, chắc là không muốn có người quấy rầy;

Cô tiếp tục đi về trước, có một anh đang xem phim đến đoạn cao trào, cũng không thể quấy rầy;

Anh trai gầy này đang chat QQ, không thể làm phiền người ta cua gái;

A! Anh ở góc kia đang chơi tưới nước trên BBS, BBS từ lâu đã nước tràn Kim Sơn0, chắc sẽ không để ý một thùng nước kia đâu.

Chính anh ta!

Lăng Lăng đi qua, ngọt ngào cười: “Sư huynh à, em có thể làm phiền anh chút xíu không?”

Bạn nam tiến sĩ đang chán muốn chết vừa nghe thấy giọng nói hàm lượng đường cao như vậy tinh thần liền phấn chấn, quay lại còn thấy mỹ nữ nét mặt tươi cười như hoa, tinh thần liền tăng vọt thêm trăm lần. “Em có việc gì à?”

“Em nghe nói anh hiểu biết rất nhiều, em có một vấn đề muốn nhờ anh chỉ giúp ạ.” Sinh viên được thầy Chu thu nhận chắc chắn là loại xuất sắc, khen tặng vài câu cũng đáng.

Đàn anh vừa nghe, trong ánh mắt rõ ràng nhấp nháy ánh sáng hàm ý “tìm đúng người”. “Em đừng nghe người ta nói lung tung, anh biết cũng không nhiều… Có vấn đề gì em cứ hỏi đi.”

“Anh nhìn hai ảnh chụp tổ chức0 này xem.” Cô đem hình đặt trên bàn anh ta. “Hai tổ chức không khác nhau mấy, tại sao tính năng lại tăng thêm ba mươi phần trăm?”



Sau khi vị đàn anh nghiền đi ngẫm lại cả chục phút, Lăng Lăng bèn kéo một cái ghế ngồi xuống. Hai mươi phút sau, sư huynh bắt đầu tra tài liệu, lật sách giáo khoa, cô vẫn kiên nhẫn chờ. Một giờ sau, các đàn anh đang xem phim, chat QQ cũng tụm lại, đội ngũ thảo luận đông đảo lên. Hai giờ sau, toàn bộ phòng thí nghiệm bắt đầu tranh luận kịch liệt. Mọi người ai cũng khăng khăng giữ ý kiến của mình, không ai nhường ai!

Lăng Lăng nhìn mọi người tranh luận đến khô họng rát lưỡi bèn chạy một mạch đi mua về ít đồ uống, hạt dưa, khoai tây chiên, thịt bò khô, vân vân…, toàn các món phổ biến trong giới sinh viên.

“Các anh chị, mọi người nghỉ một lát, ăn chút gì đi rồi thảo luận tiếp ạ.”

Theo truyền thống của người Trung Quốc, tọa đàm một khi đã bắt đầu thì đề tài càng đi càng xa, từ trợ cấp tiến sĩ cho tới mua nhà mua xe, từ kiếm người yêu cho tới lấy chồng sinh con, cổ kim nội ngoại, không gì là không nói tới… Tiếp đó, họ lại tám chuyện các giáo viên ở đại học T, trong phòng thí nghiệm tiếng cười mãi không ngớt.

Chẳng hạn như:

Thầy Trần cùng sinh viên đánh bài không biết ngượng, còn nói đó là “quy tắc hướng dẫn tiến sĩ”.

Thầy Trương mời cơm, chuốc cho nguyên một bàn sinh viên đều say khướt, xong tống từng người một về phòng ngủ.

Thầy Tần ôm một người đẹp bãi biển chụp ảnh bên bờ biển, đẹp đến nỗi đôi mắt híp lại thành đường chỉ.

Thầy Vương rất dễ xúc động, xem phim Hàn Quốc cũng có thể khóc đến nỗi nước mắt giàn dụa, vợ thầy về nhà vừa trông thấy cảnh đó liền nổi cơn tam bành: “Anh không phải là đàn ông!” Thầy Vương lau lau nước mắt, chạy vào phòng bếp.

Ai nói làm nghiên cứu nhất định phải chịu được cô đơn, thế này không phải tốt lắm sao, không khí học thuật rất vui vẻ! Kỳ thực, những chuyện này nếu xảy ra ở một người bình thường thì chẳng có gì, nhưng chúng lại xảy ra với các thầy giáo được cả đám sinh viên ngưỡng mộ nên có vẻ đặc biệt buồn cười. Dù sao, trong mắt sinh viên, các thầy giáo thông minh tuyệt đỉnh này đều phải rất hoàn hảo, giống như những vị thần được dân thường tôn kính. Nhưng họ đều là người, mà người thì ai cũng có khuyết điểm…

Lăng Lăng nhớ tới Dương Lam Hàng, có thể khẳng định anh gần như hoàn hảo, bất kể là phong cách bề ngoài hay năng lực bên trong. Nhưng anh cũng có nhược điểm trí mạng. Anh theo đuổi sự hoàn hảo, trong mắt anh không thể chấp nhận một chút tì vết nào, trong lòng cũng không thể chấp nhận dẫu chỉ một chút tiếc nuối. Vì thế trong buổi bảo vệ anh đặt ra những câu hỏi sắc bén, yêu cầu nghiêm khắc đối với việc học tập của cô, cũng như không thể chấp nhận cô có bất kỳ sự qua loa đại khái nào trong nghiên cứu. Không thể phủ nhận anh rất quái gở, nhưng anh… làm đúng!

“Bạch Lăng Lăng!” Có người gọi cô: “Em cũng xả đi, kể chút chuyện của Dương Lam Hàng nghe coi…”

Lăng Lăng bỗng cảm thấy á khẩu không biết nói gì. Cô cố gắng suy nghĩ, từng hình ảnh một quay chậm trong đầu cô. Cô nhớ tới ánh đèn hằng đêm từ trong văn phòng, nhớ tới sự nghiêm túc của anh khi tập trung suy luận công thức, nhớ tới hộp sữa anh đặt vào tay mình, nhớ tới vẻ kiên định khi anh nói mãi mãi không từ bỏ, cũng nhớ lại lần gặp đầu tiên, ánh mắt của Dương Lam Hàng khi cô nói sẽ không có cô gái nào chịu lấy anh… Một người đàn ông như vậy, còn có khuyết điểm nào?!

“Nói đi!” Mọi người nhìn cô đầy chờ mong.

“Thầy ấy… Em phát hiện diễn viên phim thần tượng Lý Phi Phi có ý với thầy ấy…”

Hiệu ứng giật gân của tin này so với tưởng tượng của cô còn mạnh hơn, sau khi hò hét xong, mọi người đều nhất trí cho rằng bọn họ trai tài gái sắc, nam thanh nữ tú, là một đôi trời sinh! Lăng Lăng lại cảm thấy Lý Phi Phi chắc chắn không phải là cô gái trong lòng Dương Lam Hàng. Căn bản, Lý Phi Phi không xứng với anh.

******

Trước khi ra về, các anh chị năm trên còn nhiệt tình vẫy tay tạm biệt Lăng Lăng, bảo cô ngày mai nhất định phải đến, mọi người tiếp tục nghiên cứu tài liệu của cô.

Lăng Lăng với tinh thần quật cường, sáng sớm hôm sau liền ôm tài liệu đi đến phòng thí nghiệm của người ta chực sẵn. Hễ nảy ra bất kỳ ý tưởng nào cô đều túm “người rảnh rỗi” thảo luận một chút. Hai ngày liên tục vẫn không tìm ra được giải thích hợp lý.

Buổi tối, thất thểu quay về phòng ngủ, vừa mở máy tính lên đã thấy tin nhắn của “Vĩnh viễn có xa không”: “Em có đó không?”

Cô bỏ tài liệu xuống, nhanh chóng đánh chữ: “Em về rồi đây!”

“Sao em về muộn vậy?”

“Em tới tổ đề tài của thầy Chu tìm các anh chị năm trên hỏi một vấn đề.”

“Tại sao lại muốn hỏi họ? Sao không hỏi sếp của em?”

“Em không dám hỏi. Nếu để anh ta biết cái gì em cũng không hiểu thì rất mất mặt! Em định khi nào tìm hiểu rõ rồi mới đi.”

Anh nhắn lại một khuôn mặt tươi cười: “Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”

——————-

0 Câu này xuất phát từ truyền thuyết Thanh Xà – Bạch Xà. Trong văn cảnh bên trên thì nó chỉ một tính năng trong game.
0 Từ này nằm trong cụm từ “tổ chức của kim loại” của chuyên ngành Vật liệu.

“Tại sao đột nhiên em lại để ý cách nhìn của anh ta về em vậy?”

Câu hỏi này lập tức bắt bí Lăng Lăng. Đúng vậy! Bị mất mặt trước anh ta cũng chẳng phải một hai lần, sao giờ đột nhiên để ý tới cách nhìn của anh ta chứ.

Lăng Lăng chống cằm, ngón tay vuốt ve nước sơn kim loại trắng muốt của laptop, máy này là anh ta cấp cho cô. Trước kia, mỗi lần đi siêu thị điện tử cô đều nhìn bảng giá “mười ba ngàn năm trăm lẻ tám” tệ mà tặc lưỡi, sờ sờ nước sơn kim loại trăng trắng rồi bỏ đi, mãi cho đến khi anh bảo cô mua một chiếc laptop tốt nhất phù hợp với công việc. Cô cứ đắn đo thật lâu, cuối cùng tự cho là “hoang phí” mà mua tới, ai ngờ khi Dương Lam Hàng thấy máy tính của cô lại nói: “Tại sao em không mua một cái tốt hơn?” Từ trước đến nay anh đều dành cho cô những thứ tốt nhất.

Thấy cô mãi không trả lời, trên màn hình chuyển đến một dấu chấm hỏi: “?”

Lăng Lăng nói với anh:

“Anh biết không, em phát hiện anh ta rất quan tâm đến em, ví dụ như khi làm thí nghiệm chống ôxy hóa, anh ta thà bỏ tiền thuê người khác làm chứ không để em làm.”

“Còn có, hôm nay một anh năm trên nói với em, tài liệu Dương Lam Hàng cho em mỗi chương đều cực kỳ quý giá, thậm chí có những cái đại học T không có nổi.”

“Rồi thì, các giáo viên đều rất bận rộn, căn bản không có thời gian chăm lo cho sinh viên, nhưng Dương Lam Hàng lại dành rất nhiều công sức cho em, đi công tác cũng không quên gọi điện hỏi em đề tài có gặp phải vấn đề gì không…”

Anh hỏi: “Còn gì nữa?”

“Tính tình anh ta rất tốt, có những giáo viên hễ nóng lên là mắng học trò ngu dốt, nhưng em ngốc như vậy mà anh ta cũng chưa bao giờ nặng lời…”

“Anh ta luôn động viên em, cố gắng dạy dỗ em…”

“Còn nhiều sinh viên giỏi hơn em nữa, vậy mà anh ta không những bảo em làm tiến sĩ, còn muốn cho em ở lại trường…”

Anh nhắn lại một câu…

“Thực xin lỗi, cho hỏi, là em đó hả?!”

[ ⊙ o ⊙"> Á!

Nếu không phải laptop ngốn mất của cô mười ba nghìn tệ, Lăng Lăng thật muốn cầm ly nước hắt lên màn mình máy tính.

“Em là ai, anh nói em là ai hử! Em là Bạch Lăng Lăng!” Cô tức giận tới nỗi gõ loạn trên bàn phím. “Ngoài em ra anh còn chat với ai? Thành thật được khoan hồng, giấu giếm tất nghiêm trị!”

“Không có! Anh tưởng Liên Liên lại dùng số của em…”

Nhắc tới chuyện này, máu nóng của Lăng Lăng vẫn chưa hạ. Một thời gian trước, Liên Liên đến phòng cô chơi, cô đang rửa mặt, bảo bạn ngồi chờ. Rửa mặt xong quay ra vừa thấy tin nhắn chat chit trên màn hình máy tính, cô suýt chút nữa thổ huyết.

Bạch Lăng Lăng: “Chat với nhau lâu như vậy, anh không muốn nhìn thấy em sao?”

Vĩnh viễn có xa không: “Với anh, bề ngoài của em không quan trọng…”

Bạch Lăng Lăng: “Em muốn xem mặt anh, chúng ta mở webcam đi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh ở đây không có camera. Nếu em thật sự muốn thấy anh, chúng ta có thể gặp nhau.”

Bạch Lăng Lăng: “Bao giờ?”

Vĩnh viễn có xa không: “Vì sao em muốn gặp anh?”

Bạch Lăng Lăng: “Em nói anh biết một bí mật nhé, em đã thích anh từ lâu rồi!”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Anh có thích em không? Nếu có anh về nước đi.”

Không có trả lời.

Bạch Lăng Lăng: “Chỉ cần anh về nước, em sẽ làm bạn gái của anh, cho dù bề ngoài anh có như thế nào đi nữa, cho dù anh là loại người gì, em đều chấp nhận anh…”

Vẫn không trả lời.

“Trần Liên Liên!” Lăng Lăng hét to, chụp lấy hai tay cô bạn vẫn còn đang muốn đánh chữ: “Cậu muốn làm gì vậy hả?”

“Đã chat chit với nhau nhiều năm như vậy, cậu không mệt thì tớ cũng mệt thay cậu! Muốn nói gì thì trực tiếp nói, kết thúc rõ ràng!”

Lăng Lăng ngơ ngác nhìn màn hình máy tính. Lời đã nói chính là bát nước hắt đi không thể thu lại được, cô đành chờ đợi câu trả lời của anh. Trên máy tính mãi không có hồi âm, tim Lăng Lăng đập mạnh, thậm chí quên cả thở. Trên màn hình rốt cuộc cũng hiện lên một hàng chữ, cô tiến lại gần xem.

Vĩnh viễn có xa không: “Bạn không phải Bạch Lăng Lăng!”

“Làm sao anh đoán được?” Cô hỏi.

Vĩnh viễn có xa không: “Cô ấy sẽ không nói như thế…”

Anh hiểu cô đến vậy, cũng giống như cô hiểu anh.

“Em là bạn của bạn ấy, tên Liên Liên.”

Vĩnh viễn có xa không: “Chào em, anh thường nghe Lăng Lăng nhắc đến em, cô ấy nói em là bạn tốt nhất của cô ấy…”

“Xin lỗi, em không cố ý gạt anh. Em chỉ đùa với anh một chút thôi.”

Vĩnh viễn có xa không: “Không sao!”



Liên Liên tức đến dậm chân: “Tớ thật sự bị cậu chọc cho tức chết rồi!”

Lăng Lăng vừa cười vừa nói với cô: “Thực ra tớ đã sớm hỏi thử, anh ấy nói anh ấy chỉ coi mình là bạn tớ…”

“Anh ta là bạn của cậu? Vậy còn cậu? Cậu nên cho anh ta biết cậu thích anh ta, chứ cứ không rõ ràng, mập mà mập mờ thế này, cậu định làm cái gì vậy hả!”

“Nhỡ đâu anh ấy từ chối thì bọn tớ ngay cả làm bạn bè cũng không được…”

“Nhỡ đâu anh ta đồng ý thì sao?” Liên Liên hỏi cô.

“Anh ấy sẽ từ bỏ tất cả ở Mỹ.”

“Cậu không muốn anh ta từ bỏ sao? Cậu không đáng để anh ta từ bỏ à?!”

“Tất nhiên là tớ muốn! Nhưng tớ không đáng!”

“Cậu! Cậu làm tớ tức muốn chết!” Liên Liên cầm quạt vừa phe phẩy vừa đi tới đi lui trong phòng.”Cậu vì anh ta mà lãng phí năm năm, cậu còn mấy cái năm năm để lãng phí nữa đây?”

Lăng Lăng cười rót cho bạn ly nước, đưa đến trước mặt cô. “Tớ không chờ anh ấy, chỉ là chưa gặp được người đàn ông nào khiến tớ rung động thôi.”

“Cậu, cậu đừng có lừa mình dối người nữa!”



Chấm dứt suy nghĩ, Lăng Lăng thấy màn hình máy tính lại hiện lên tin nhắn:

“Em đúng là Bạch Lăng Lăng à?”

Cô nghiêm chỉnh giải thích: “Bảo hành cho đổi cho trả! Nếu không, giả một bồi thường mười!”

“Anh hơi hơi hi vọng em là giả.”

“Anh mơ đi!” Lăng Lăng cười đánh chữ.

“A! Đúng là em rồi!” Anh nói: “Có thể tiếp tục chủ đề vừa rồi.”

Vừa nãy nói đến đoạn nào rồi. Lăng Lăng mở lại nhật ký trò chuyện, à, đang nói Dương Lam Hàng rất quan tâm tới cô.

“Anh nói xem vì sao anh ta lại tốt với em như vậy?” Cô nghiêm túc hỏi.

“Anh ta muốn cưới em!”

“Gì?” Lăng Lăng trừng mắt nhìn máy tính. “Đừng có giỡn, em với anh đang nói chuyện nghiêm túc nha. Liệu có phải anh ta vì chuyện em bị muộn tốt nghiệp mà cảm thấy áy náy, cho nên muốn bù đắp thiếu sót của mình không?” Cô cảm thấy lời giải thích này là hợp lý nhất.

“Anh ta thích em từ lâu rồi!”

“Anh mà nói linh tinh nữa em nghỉ chơi với anh!”

“…”

Bỗng nhiên, trên trang tin QQ nhảy ra một tin quảng cáo: “Nhân Ngày Nhà Giáo0, bạn muốn tặng quà thật ý nghĩa cho thầy cô giáo của mình ư?”

Lăng Lăng đọc qua mới sực nhớ hai ngày nữa là đến Ngày Nhà Giáo. Có lẽ cô nên tặng Dương Lam Hàng chút gì đó để cảm ơn. Cô nên tặng Dương Lam Hàng cái gì giờ?

“Hey! Sắp đến ngày nhà giáo rồi, anh nói em nên tặng quà cho sếp đúng không?”

Vĩnh viễn có xa không: “Tốt lắm!”

“Anh bảo em tặng cái gì được đây?”

“Anh nghĩ, bất kể em tặng cái gì anh ta cũng đều thích…”

Cô lao tâm khổ tứ suy nghĩ một hồi, trong đầu chợt lóe sáng: “Cà-vạt được không?”

“Cà-vạt?” Vĩnh viễn có xa không: “Tại sao lại muốn tặng cà-vạt?”

“Em chưa bao giờ thấy Dương Lam Hàng đeo cà-vạt, có thể anh ta không có…”

“…”

“Tặng cà-vạt được không vậy?”

“Anh nói rồi, em tặng cái gì anh ta cũng thích hết.”

“Hứ! Trả lời có lệ! Không thèm hỏi anh nữa!”

“…”

Lăng Lăng quay đầu hỏi bạn cùng phòng: “Tiểu Úc, cà-vạt hiệu nào tốt?”

“Sao tự nhiên muốn mua cà-vạt?” Quan Tiểu Úc đang đọc tiểu thuyết khó hiểu hỏi.

“Sắp tới Ngày Nhà Giáo rồi, tớ định tặng sếp một chiếc cà-vạt.”

“Giorgio Armani đi, phong cách thiết kế của Giorgio Armani dành cho nam giới rất trang nhã, rất thích hợp với sếp cậu.”

Lăng Lăng lên Baidu tìm một cái liền hoảng sợ nhảy dựng.

“Có cái cà-vạt mà giá đến bốn chữ số!” Cô kịch liệt lắc đầu: “Tặng anh ta… Tớ vẫn nên xem qua hàng nhái chất lượng cao trên Taobao thôi.”

“Cậu không lầm đấy chứ.”

“Không sao, dù gì đeo lên người anh ta, người khác đều sẽ nghĩ là đồ thật… Hàng nhái có hơn hai trăm tệ, a! Còn có cái giá hai mươi này, lấy cái này đi.”

“Vấn đề là sếp của cậu có thể nhận ra.”

Lời của Quan Tiểu Úc nghe ra cũng có lý.

“Cũng đúng! Vậy tặng anh ta cái hơn hai trăm này, nhìn cũng hơi giống đồ thật.”

“Tớ nghĩ Dương Lam Hàng chắc chắn sẽ bị cậu chọc cho tức chết!”

“Không đâu, anh ta hiền lắm!”



Lăng Lăng vừa định nói tiếp thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào!”

Tiếu Tiếu đẩy cửa đi vào, kích động la to: “Lăng Lăng, cậu nghe nói chưa, ngoài quảng trường lớn có khu mua sắm hàng hiệu mai khai trương đó, không những giảm giá ba mươi phần trăm toàn bộ…”

Lăng Lăng vội vàng đóng khung chat QQ, nghe bạn nói tiếp.

“Mà còn có Lý Phi Phi đến quảng cáo, tổ chức ký tên miễn phí.”

“Lý Phi Phi?” Lăng Lăng vừa nghe đến cái tên này, trong đầu lập tức nhớ tới một người khác. Gần đây chẳng hiểu sao ba chữ “Dương Lam Hàng” càng ngày càng xuất hiện thường xuyên trong đầu cô.

“Tớ với Kiều Kiều, Thanh Thanh đã hẹn nhau cùng đi, cậu cũng đi luôn nhé.”

Từ lúc học nghiên cứu sinh, Lăng Lăng đều không có thời gian thoải mái shopping, khó có dịp mọi người cùng đi chơi với nhau, cô cũng muốn góp vui. “Được rồi, vậy mai mấy giờ đi?”

“Chín hay mười giờ gì đó. Đến lúc ấy bọn tớ sang rủ cậu.”

******

Hôm sau, đến khu mua sắm, Lăng Lăng hơi choáng váng.

Đây không phải trung tâm mua sắm mà nơi nơi đều tràn ngập không khí bán phá giá như ở chợ trời, nhất là trong một cửa hàng mặt tiền chuyên bán túi da. Cửa hàng không nhỏ, trang hoàng lộng lẫy, nhưng bên trong thì chật ních, một đám phụ nữ chen lấn nhau trước quầy hàng, tranh nhau lên trước, đàn ông chuẩn bị ví tiền sẵn sàng, đứng phía sau chờ quẹt thẻ, cô gái bán hàng đã la muốn khản cổ nhưng vẫn lễ phép mà lớn tiếng lặp lại: “Món này thực sự đã hết rồi, chúng tôi mỗi mẫu chỉ có một chiếc duy nhất.”

“Tôi muốn cái này!”

“Tôi nhắm trước!”

“…”

Với bầu không khí này, có trang hoàng đẹp đẽ sang trọng kiểu gì cũng đều hỏng hết!

“Túi xấu như vậy mà vẫn có người mua à!?” Lăng Lăng tiện tay cầm một cái túi trưng bày, nhìn qua nhìn lại, màu nâu vàng trông lỗi thời, mặt trên còn cố tình in mấy chữ “LV”, xấu đến mức chẳng muốn nhìn.

“Lăng Lăng, tớ đã bảo mắt thẩm mỹ của cậu có vấn đề mà cậu còn không tin!” Tiếu Tiếu thở dài với cô. “Đây là LV, Louis Vuitton, hàng hiệu đấy! Cậu có biết không vậy?”

“Louis, ra thế!” Lăng Lăng bừng tỉnh hiểu ra. “Reeves0, tớ có nghe nói!”

Tiếu Tiếu bó tay luôn!

Lăng Lăng nhìn thẻ giá, rồi lại nhìn túi xách. “Một trăm ba mươi tám! Còn giảm ba mươi phần trăm! Giá thật ra không cao lắm, chất lượng cũng tốt, tuy không phải da thật nhưng nhìn qua chắc dùng bền, kích cỡ đủ lớn để đựng tài liệu tham khảo.”

Cô đeo lên người xem thử: “Kiều Kiều, cậu thấy thế nào? Giống đồ dỏm không?”

Kiều Kiều rốt cuộc không nhịn được nữa, chỉ vào thẻ giá nói: “Bạch Lăng Lăng, không biết Louis Vuitton cũng không sao. Tớ van cậu về nhà đem sách tiểu học ra ôn lại chút đi rồi hẵng ra khỏi cửa, đừng làm mất mặt nghiên cứu sinh đại học T!”

“Hả?”

“Là 13800, hai số không phía sau nằm trước dấu phẩy chứ không phải nằm sau.”

“Mười ba nghìn tám trăm!” Còn đắt hơn cả laptop của cô! Lăng Lăng nuốt nước miếng, len lén nhìn người bán hàng, các cô ấy đều đang cười trộm.

Thật mất mặt!

“Lý Phi Phi đến kìa!”

Một tiếng hét to khiến mọi người chú ý. Lăng Lăng tò mò nhìn theo hướng tiếng kêu, một chiếc Mercedes Benz xa hoa dừng trước cửa trung tâm mua sắm, một người đàn ông mặc vest màu xanh bước xuống xe, dáng người anh ta rất chuẩn, cao lớn hơn một chút sẽ kém phần thanh lịch, thấp bé hơn một chút lại không đủ nổi bật…

Anh ta mở cửa xe, cánh tay đưa ra, để cho Lý Phi Phi xinh đẹp rực rỡ khoác tay mình xuống xe. Nhất cử nhất động của anh ta không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, thể hiện phong độ quý ông phương Tây, vừa nhìn là biết “công tử nhà giàu” trong truyền thuyết.

“Người đàn ông kia là ai vậy?” Có người hỏi.

“Con trai ông chủ chúng tôi!” Một nhân viên trung tâm mua sắm nhỏ giọng nói.

“Anh ta với Lý Phi Phi có quan hệ gì?”

“Còn phải hỏi sao!”

Lăng Lăng kiễng chân nhìn, khi anh ta xoay người, Lăng Lăng dụi dụi mắt, chớp chớp mắt hai cái.

Cô không nhìn lầm, người kia đúng là – Dương Lam Hàng!

Lăng Lăng không hề nhìn sai, người kia quả thật là Dương Lam Hàng!

Một đám người ùa lên, trong đó có fan của Lý Phi Phi, nhưng đa số đều chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi, thậm chí không ít đàn ông ngay cả Lý Phi Phi cũng không biết nhưng đơn thuần chỉ muốn nhìn người đẹp nên cứ đẩy về phía trước.

“Đó không phải thầy Dương sao?” Lúc Lô Thanh nói những lời này, cô nhìn về phía Lăng Lăng, mang theo ý chế giễu.

“Đúng là thầy ấy! Là thầy ấy!”

Kiều Kiều và Tiếu Tiếu la to xuôi theo dòng người tiến lên. Chỉ có Lăng Lăng vẫn đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích. Bởi cô không tìm được hành động nào thích hợp hơn là đứng yên bất động. Cô nhìn anh, ánh sáng chiếu qua khuôn mặt anh, trở nên huy hoàng rơi trên thân người, rực rỡ như những vì sao.

Lý Phi Phi đang chậm rãi bước xuống nở một nụ cười xinh đẹp mê hồn. Hai người đứng cạnh nhau quả thực chính là hình ảnh nam nữ chính của phim thần tượng xuất hiện sáng chói trên sân khấu. Nhìn cảnh ấy, Lăng Lăng bỗng nhiên cảm giác trong lòng có điều gì đó sụp đổ.

Dương Lam Hàng vốn ưu tú đến mức thần ghen người ghét, cớ sao còn có gia thế giàu có như thêu hoa trên gấm làm gì cơ chứ? Khiến cho minh tinh quyến rũ kia còn phải rơi xuống làm nền, số phận ưu ái anh ta đến vậy, rốt cuộc có chừa đường sống cho đàn ông khác không?! Rốt cuộc còn để cho phụ nữ có cặp mắt thẩm mỹ chính xác không?!

Lăng Lăng vỗ vỗ ngực, cô không nghĩ ra gia cảnh Dương Lam Hàng tốt hay xấu thì liên can gì tới mình, cô vốn chỉ là một người bị vùi lấp trong đám đông vây xem mà thôi, nhưng có một cảm giác phẫn uất bỗng nảy sinh đâu đó sâu trong lòng cô, không thể xua tan…

Có lẽ do tiếng hô lớn của đám Kiều Kiều hấp dẫn sự chú ý của Dương Lam Hàng, có lẽ do Lăng Lăng một mình đứng yên có chút khác biệt, ánh mắt Dương Lam Hàng quét về phía này, nhanh chóng tập trung trên người cô…

Tầm mắt giao nhau, Lăng Lăng nhìn ra sự bất an trong mắt Dương Lam Hàng, cũng thấy người anh cứng đờ, rút lại cánh tay đang bị Lý Phi Phi kéo lấy. Lý Phi Phi ngạc nhiên nhìn anh, lại theo ánh mắt anh nhìn về phía Lăng Lăng, vẻ mặt đầy đối địch. Tình huống này… sao giống đang diễn cảnh tình yêu tay ba quá vậy?

Lăng Lăng theo bản năng tránh né cái nhìn chăm chú của bọn họ, trốn vào cửa hàng Louis Vuitton, tập trung tinh thần nghiên cứu từng cái túi xách xa xỉ. Bất kể là chất liệu, kiểu dáng hay màu sắc, chẳng có cái gì bắt mắt hết, tại sao nhiều cô gái yêu thích đến vậy chứ? Có lẽ, thứ họ thích không phải bản thân chiếc túi, mà là giá trị thu hút sự chú ý của nó!

Haiz! Lăng Lăng thở dài trong lòng, cũng phải nghĩ cho nỗi khó xử của kẻ giàu có – dù sao có tiền mà không có chỗ tiêu cũng là một chuyện rất đau khổ!

“Em thích túi xách này sao?” Giọng nói thanh thoát như vậy, ngoài Dương Lam Hàng ra không còn người thứ hai.

Cô đột nhiên ngẩng đầu, trái tim bị anh dọa tới mức nhịp đập loạn xạ, mồm miệng cũng kém nhanh nhạy. “Thầy, thầy Dương! Thật, khéo quá!?”

“Tôi đưa bạn tôi qua đây, vừa hay lại gặp em.”

“Dạ.” Lăng Lăng nhìn về phía Lý Phi Phi bên kia, cô ta đang ngồi sau bàn chỗ mấy người vệ sĩ hộ tống, tươi cười ký tên cho từng người. Có vẻ anh đã hoàn thành nhiệm vụ làm hộ hoa sứ giả.

——————-

0 Ngày Nhà Giáo của Trung Quốc là ngày 10/9.
0 Mình đoán là Reeves trong tên Keanu Reeves, anh đóng phim “The Matrix” ấy ^^ Hai từ Louis Vuitton và Reeves phiên âm tiếng Hán giống nhau, “yì wēi dēng” (Louis Vuitton) và “lǐ wéi sī” (Reeves).


“Em thích chiếc túi này sao?” Anh hỏi lại lần nữa.

Lăng Lăng dĩ nhiên không thể phê bình trung tâm thương mại nhà người ta bán toàn đồ gạo châu củi quế, bèn khéo léo nói: “Vâng, nhưng mà giá hơi đắt ạ.”

“Tôi biết quản lý của họ, chỉ cần em thích thì giá cả không thành vấn đề.”

“Không, không cần đâu ạ! Em chỉ thuận tiện xem qua thôi.” Lăng Lăng lập tức đem túi trong tay để lại kệ trưng bày, đặt ngay ngắn cẩn thận.

“Em không cần khách khí với tôi.” Anh chỉ chiếc túi trên kệ, nói với người bán hàng. “Giúp tôi gói nó lại.”

“Đừng! Đừng!” Lăng Lăng hơi hoảng hốt. “Thầy Dương, thứ xa xỉ này căn bản không dành cho người có thân phận như em dùng đến.”

“Thích là thích, không liên quan gì đến thân phận cả.”

“Không nhất thiết hễ thích là phải có. Vật gì cũng phải có người thích hợp với nó, cũng giống như người với người vậy. Túi xịn thế này thích hợp với ngôi sao sáng chói kia hơn.” Cô cúi đầu giật nhẹ ba-lô của mình, đưa cho anh xem. “Loại túi năm mươi tệ này mới thích hợp với sinh viên như em.”

Dương Lam Hàng nhìn cô đầy ẩn ý. “Nếu em có thể lựa chọn một trong hai chiếc túi, em sẽ chọn cái nào?”

Giọng điệu của anh nghe như bọn họ rất thân quen nhau, Lăng Lăng tự thấy mình không quá thân thiết với anh, nhưng dường như cũng không thể nói không thân.

Quan hệ giữa người và người thật kỳ diệu, có những người chưa bao giờ gặp mặt nhưng vẫn ý hợp tâm đồng, thành thật mà đối diện nhau. Có những người, nhiều khi đối mặt nhau tới hơn mười hai tiếng một ngày, cũng từng trò chuyện với nhau suốt đêm thâu tĩnh lặng, nhưng trước sau vẫn có một bức tường ngăn cách, không thể đến gần, cũng không dám đến gần.

“Em nghĩ rằng, cái thích hợp mới là cái tốt nhất.” Cô nói. “Tính em đãng trí, hay bỏ quên đồ. Tặng em một chiếc túi trị giá mười ngàn, nhất định em sẽ phải cẩn thận, lúc nào cũng nơm nớp sợ làm mất. Nó sẽ trở thành gánh nặng của em…”

“Có lẽ em nói đúng.” Anh thầm thở dài, gật đầu. “Vật cũng như người, thích hợp là tốt nhất.”

“…”

Lăng Lăng đang không biết nói gì thì bọn Tiếu Tiếu vừa lúc quay lại.

“Chào thầy Dương ạ.”

Dương Lam Hàng chào từng người, nói: “Tôi có việc phải đi trước.”

“Hẹn gặp lại thầy!”

Sau khi Dương Lam Hàng rời đi, Tiếu Tiếu vỗ vai Lăng Lăng: “Cậu với thầy Dương tán gẫu chuyện gì vậy? Sao vẻ mặt thầy Dương trông bất đắc dĩ thế kia?”

“Không tán gẫu cái gì hết, nói về xa xỉ phẩm thôi.”

Kiều Kiều cảm thán: “Thầy Dương chính là xa xỉ phẩm, chỉ có thể dùng để nâng cao mắt thẩm mỹ, không thể mua nổi.”

“Không biết có hàng nhái loại A không ta!” Tiếu Tiếu tưởng tượng lung tung nói.

Lăng Lăng nhìn về phía cửa, Dương Lam Hàng mở cửa xe bên đường, ngồi vào trong đi mất.

“Hàng nhái có giống đến mấy thì vẫn là đồ giả, cậu đừng có mơ mộng nữa!”

Đối với cô mà nói, Dương Lam Hàng còn xa xỉ hơn cả túi Louis Vuitton, nếu không mua nổi thì cũng nên bớt ngó nghiêng đi!

Miễn cho trình độ thưởng thức được nâng cao quá rồi thì chỉ tự chuốc khổ vào thân!



******

Buổi chiều đi shopping về, Lăng Lăng vẫn ngồi ngẩn người trước màn hình máy tính.

“Lăng Lăng!”

Lăng Lăng giật mình, quay đầu nhìn bạn cùng phòng Quan Tiểu Úc. “Chuyện gì vậy?”

“Không có gì, nhìn cậu như mất hồn ấy.” Tiểu Úc nói: “Ngẩn ngơ trước máy tính cả chiều nay, đang nghĩ gì vậy?”

“Tớ đang suy nghĩ ý tưởng cho một cuốn tiểu thuyết.”

“Tiểu thuyết?”

Tiểu Úc vốn luôn mê mẩn tiểu thuyết lãng mạn nghe vậy liền hứng chí, đến ngồi cạnh cô. “Cậu muốn viết tiểu thuyết? Viết về cái gì?”

“Tớ muốn viết về chuyện xưa của tớ và Dương Lam Hàng! Mọi người hay nói nữ tiến sĩ thuộc loại người thứ ba, tớ muốn cho họ biết nữ tiến sĩ bị giáo viên hướng dẫn tôi luyện như thế nào mà thành. Cả tên tớ cũng nghĩ ra rồi, “Tôi đem tuổi xuân dâng hiến cho ai?!”"

“Cái đó Phùng Tiểu Cương viết rồi.” Tiểu Úc nhìn avatar đang tắt trên QQ, đầu óc chợt lóe sáng: “Theo tớ thấy, hay là đặt tên “Tôi đem tình yêu trao lầm cho ai?!”

“Tiểu thuyết tình cảm không được.”

“Thời nay còn ai đọc tự truyện nữa, tiểu thuyết tình cảm mới thịnh hành!”

“…”

Lăng Lăng mở trang web sáng tác tiểu thuyết mới phát hiện gần đây, đăng ký ID, đào hố0, trong lòng cười trộm: Ai bảo đại thần các người đào hố không đất không đai, còn không dấu hiệu cảnh báo, hại ta ngày ngày cố thủ trong hố mà không thấy có gì mới.

Từ hôm nay trở đi, ta cũng muốn đào hố! Có thể lấp được cái nào hay cái nấy!



Viết xong ba ngàn chữ gửi lên đã là hơn mười giờ. “Vĩnh viễn có xa không” vẫn chưa đăng nhập. Lăng Lăng cảm thấy hơi mệt, đóng máy tính, rửa mặt xong liền thay quần áo chui vào trong chăn. Cô vừa thiu thiu ngủ thì di động reo vang, cô vừa nhìn màn hình điện thoại lập tức ngồi bật dậy, tỉnh cả người.

“Thầy Dương, chào thầy ạ!”

“Em nghiên cứu kết quả thí nghiệm thế nào rồi?”

“Dạ có đôi chỗ không hiểu lắm, dạo này em vẫn đang tra cứu tư liệu.”

“Hiện giờ tôi còn ở văn phòng, em qua đây đi, chúng ta thảo luận một chút.”

Lăng Lăng dụi dụi mắt, nhìn đồng hồ, đã mười giờ rưỡi. Mười rưỡi tối còn tìm học trò thảo luận, cô nên dùng từ ngữ nào miêu tả Dương Lam Hàng đây?! Hết nói luôn!

Tiểu Úc thấy cô vội vàng thay quần áo, chẳng hiểu gì cả: “Lăng Lăng, khuya vậy rồi cậu còn muốn đi đâu?”

“Sếp bảo tớ đến phòng thí nghiệm thảo luận kết quả thí nghiệm với anh ta.”

“Cái gì! Đã hơn mười giờ rồi nha!”

“Tớ quen rồi!” Cô lơ đễnh thu gom tài liệu trên bàn, bỏ vào trong túi. “Biết đâu hôm nào đó anh ta trở nên bình thường tớ lại không quen!”



******

Hành lang lầu ba không một bóng người, hầu hết văn phòng giáo viên đều đã tắt đèn, chỉ có văn phòng Dương Lam Hàng đèn vẫn còn sáng.

Lăng Lăng đến trước cửa, khẽ gõ, nghe thấy bên trong nói: “Mời vào!”

Cô thận trọng đẩy cửa đi vào. “Chào thầy Dương.”

“Em ngồi đi.”

Trong văn phòng nồng nặc mùi rượu, Dương Lam Hàng đang ngồi sau bàn, không ngừng day day trán, vẻ mặt vô cùng khổ sở. Uống rượu mà cũng không quên thảo luận kết quả thí nghiệm, Lăng Lăng cực kỳ kính phục “tinh thần nghiên cứu khoa học” của anh ta!

“Thầy Dương, đây là ảnh chụp tổ chức bằng kính hiển vi.” Cô đem hình ảnh đã in rõ đặt trên bàn, ngồi xuống bên cạnh anh.

Anh nhìn kỹ từng tấm hình. “Với kết quả này, em có ý kiến gì không?”

Lăng Lăng đem mọi khả năng có thể tính đến trình bày một lượt.

Dương Lam Hàng hết sức chăm chú nghe cô nói, mặc dù ánh mắt anh hơi mất tập trung, có phần lơ đãng. Cô thật nghi ngờ không biết với trạng thái tinh thần hiện giờ của Dương Lam Hàng liệu có nghe hiểu cô nói gì không. Không ngờ cô vừa dứt lời, Dương Lam Hàng liền nói: “Đa phần là đúng, ngoại trừ một ít khái niệm bị nhầm lẫn.”

Anh chỉ vào hình ảnh, giải thích nguyên nhân rõ ràng rành mạch cho cô. Lăng Lăng tập trung tinh thần lắng nghe, lĩnh hội sâu sắc thế nào gọi là “nhân tài”. Cô tra tài liệu, thảo luận với các anh chị năm trên mất vài ngày mà chưa đâu vào đâu. Dương Lam Hàng chỉ cần nhìn liếc qua một cái đã biết nguyên nhân.

Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy? Gia đình sở hữu khu mua sắm xa hoa đến thế, nhưng anh lại vì tiền lương mấy ngàn tệ mỗi tháng mà một nắng hai sương, rõ ràng có Mercedes Benz sang trọng, nhưng mỗi ngày vẫn lái chiếc xe second-hand còn mới tám phần đi làm. Được người đẹp gợi cảm yêu thương nhung nhớ, nhưng trái tim anh lại bị một tình yêu vô vọng chiếm cứ. Kỳ diệu! Quả là kỳ diệu!

“Em hiểu chưa?” Dương Lam Hàng ho khan một tiếng, ngón tay day day trán.

“Dạ rồi ạ!”

Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh, Lăng Lăng cảm thấy không đành lòng, đứng dậy mở cửa sổ, đi đến vòi nước rót một ly nước ấm đặt trước mặt anh.

“Cảm ơn em!” Anh uống một hớp. “Xin lỗi, khuya như vậy còn bảo em đến. Ngày mai tôi phải đi họp ở thành phố B, trước khi đi, tôi nghĩ… nên thảo luận với em một chút.”

Nghe anh giải thích như vậy, Lăng Lăng ngược lại còn cảm thấy áy náy. “Tại em không giỏi, khiến thầy lo lắng.”

Anh lắc đầu, uống ngụm nước, lông mày nhíu càng sâu.

Ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, vầng trăng non treo lơ lửng nơi chân trời xa.

Cô rốt cuộc đã hiểu người đàn ông trước mắt, anh cũng giống như Lỗ Tấn, giữ riêng cho mình một phần nội tâm thanh cao, kiên trì với sự cố chấp của bản thân, anh muốn làm một tia sáng cô độc trầm lặng giữa bầu trời đêm…

Lăng Lăng nhìn thật sâu vào mắt anh, lần đầu tiên phát hiện, nụ cười của cô hiện lên trong mắt anh rõ ràng đến thế.



Khoảnh khắc yên lặng.

Giọng hát uyển chuyển cất lên: “Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện, người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…”

Đây là nhạc chuông di động của Dương Lam Hàng, dùng hai năm nay, chưa bao giờ thay đổi. Một người cố chấp, cố chấp đến bảo thủ.

Anh do dự chốc lát rồi nhấc điện thoại. Nhờ đêm khuya yên tĩnh nên Lăng Lăng có thể nghe thấy rõ ràng giọng nam trong điện thoại vọng ra: “Đang uống nửa chừng sao anh chạy đâu mất, đừng nói là đi tìm cô gái vô tâm đó chứ?”

Anh nhìn liếc Lăng Lăng một cái, lấy tay che mic điện thoại. “Không phải, ngày mai anh phải đi công tác, thật tình không thể uống… Bọn em không cần chờ anh, khi nào xong ghi sổ cho anh là được.”

“Còn không phải?!” Người đàn ông trong điện thoại cao giọng: “Nếu bây giờ anh không phải ở văn phòng thì em không mang họ Âu Dương…” Anh hắng giọng, không nói gì.

“Em nói anh bao nhiêu lần rồi… Nếu anh đã không từ bỏ được thì cứ trực tiếp ôm lấy cô ấy, trao một nụ hôn nồng cháy, hôn cho cô ấy choáng váng đầu óc, sau đó nói với người ta, anh yêu cô ấy! Anh muốn kết hôn với cô ấy! Đàn ông như anh thì có cô nào mà không xử lý được chứ…”

“Sinh viên của anh đang ở đây, cậu đừng nói linh tinh nữa…” Anh đỏ mặt nhìn Lăng Lăng bên cạnh.

“A…” Giọng trong điện thoại “A!” một tiếng thật dài, sau mới nói: “Ngại quá, cô ấy không nghe thấy gì chứ?”

Lăng Lăng xấu hổ nhìn đi nơi khác, không nghe thấy? Lỗ tai sắp bị anh ta làm điếc luôn rồi!

“Được rồi, có thời gian anh gọi lại cho cậu!” Dương Lam Hàng nhanh chóng cúp máy.

“Ngại quá, em họ tôi hay thích nói hươu nói vượn.”

“Dạ…”

“Lăng Lăng…”

Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt anh vì có chút men say nên trông như được phủ một màn sương mỏng… Lăng Lăng mơ hồ dự cảm sắp có điềm xấu xảy ra: “Thầy Dương, thầy có chuyện gì muốn nói với em ạ?”

“Lời em họ tôi vừa nãy em có nghe thấy không?”

“Dạ?” Tư duy của cô tạm ngưng hoạt động đúng ba mươi giây, sau mới thành thật trả lời: “Có nghe thấy một ít ạ.”

“Từ góc độ của em mà nói, đề xuất của cậu ta có hơi quá không?”

Vấn đề này hơi khó trả lời. Theo lẽ thường mà nói, Dương Lam Hàng làm chồng tuyệt đối không có gì phải chê trách. Thường ngày chỉ biết chuyên tâm công tác, không hút thuốc, không say xỉn, không trăng hoa… Tuyệt đối là loại được quốc gia đề cao, là con người “bốn có” của thời đại mới, có tư tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật! Tất nhiên càng là loại được phụ nữ hiện đại coi trọng: có nhà, có xe, có tiền, lại không có vợ… Mức độ được hoan nghênh của anh, chỉ cần nhìn tỉ lệ sinh viên đến lớp đạt 200% là đủ biết.



Đã là anh thì có cô gái nào mà không xử lý được chứ! Nhưng đường tình duyên của anh tại sao lại gập nghềnh như vậy? Vì anh không có kinh nghiệm với phụ nữ sao?

“Không phải hơi… mà khá là quá đáng!” Lăng Lăng thành thật trả lời: “Nếu thầy yêu một người thì nên tôn trọng người đó, tình cảm không phải trò chơi, chỉ có “Game Over”, không có “Ready Go!” lần hai. Cho nên thầy nhất định phải thận trọng.”

Ánh mắt anh hơi hấp háy, ẩn chứa tia sáng. “Em có đề nghị gì hay không?”

Thấy Dương Lam Hàng ngập tràn chờ mong, cô liền cố gắng suy nghĩ, ngay cả kính ngữ cũng quên dùng. “Em cũng không rõ lắm… Em nghĩ, trước tiên anh0 nên tìm hiểu suy nghĩ của cô ấy chăng? Có lẽ không phải cô ấy không thích anh, mà vì anh quá xuất sắc nên cô ấy chùn bước.”

“Có thể ư? Em nghĩ cô ấy có khả năng thích tôi sao?”

“Thầy Dương, em nghĩ phụ nữ không thích anh có thể có hai loại, loại thứ nhất, là tiên nữ, loại thứ hai, khuynh hướng giới tính của cô ấy có vấn đề.”

Anh sửng sốt trong giây lát, lập tức cười khoe cả hàm răng đều tăm tắp. “Cảm ơn lời khen của em!”

Câu này tuyệt đối xuất phát từ nội tâm.

“Nếu cô ấy không thích tôi thì sao?”

“Em đề nghị anh…” Cô nghiêm túc nói với anh: “Em đề nghị anh đổi người khác!”

Ý cười trên mặt Dương Lam Hàng càng sâu: “Tôi sẽ không đổi, mặc kệ cô ấy có thích tôi hay không, tôi cũng chỉ thích một mình cô ấy.”

Lăng Lăng mở to mắt nhìn anh. Tôi chỉ thích mình cô ấy – những lời này nếu thốt ra từ miệng đàn ông khác thì cô đã cười nhạt, ngoại trừ Dương Lam Hàng, cô hoàn toàn bị sự si tình của anh chinh phục!

“Muộn rồi, để tôi đưa em về.”

Trên đường về, Lăng Lăng mới sực nhớ tới một chuyện quan trọng, cô gái Dương Lam Hàng thích chẳng phải ở Mỹ sao? Không lẽ, cô ấy đã về nước?!

******

Hôm sau Lăng Lăng thức giấc đã là hơn chín giờ sáng.

Mở mắt ra, điều đầu tiên cô nghĩ đến là Dương Lam Hàng đã đi công tác ở thành phố B, bỗng nhiên cảm thấy trống trải. Cô miễn cưỡng nhích xuống đuôi giường, mở máy tính. Một phút sau, có âm báo của QQ, cô ngước mắt nhìn, là ava đầu hói nhỏ đang sáng. Cô vừa cười vừa mở ra. Vài dòng tin nhắn khiến nước mắt cô tuôn trào, lã chã rơi không ngớt.

Vĩnh viễn có xa không: “Cho dù em có lại lựa chọn cho anh vào blacklist, anh vẫn muốn nói với em: Anh yêu em! Cuộc đời anh vốn một đường thắng tắp, chỉ vì gặp gỡ em mà rẽ ngang.”

Vĩnh viễn có xa không: “Anh từng thử quên em, anh tưởng thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Ba trăm ngày giày vò đã khiến anh hiểu ra rằng: Điều gì anh cũng đều làm được, ngoại trừ… quên em!!!”

Vĩnh viễn có xa không: “Em có yêu anh không? Dù chỉ một phút, một giây…”

Vĩnh viễn có xa không: “Em không yêu anh cũng không sao, đừng cho anh vào blacklist, thế giới đó thực sự rất cô đơn…”

Cô khóc không thành tiếng ôm lấy máy tính, nhanh chóng gõ bàn phím.

“Anh còn đó không?”

“Còn đó không?”

“Còn không?”

Anh không trả lời. Cô ôm máy tính òa khóc thất thanh.

“Em nên làm sao đây? Anh nói em biết đi, em rốt cuộc phải làm sao?”

Cô chờ một câu nói đã lâu lắm, lâu đến mức cô đã thuyết phục bản thân từ bỏ, lâu đến nỗi cô đã đem quan hệ mập mờ biến thành hạnh phúc… Tại sao anh lại nói với cô, tại sao muốn cho cô biết? Cách nhau xa xôi đến thế, họ có thể vì tình cảm này mà hứa hẹn thế nào đây?!

“Em cũng yêu anh! Năm năm, vô số phút, vô số giây… Nhưng chúng ta cách nhau cả Thái Bình Dương, liệu có thể làm được gì?!”



Cả ngày, Lăng Lăng không làm gì, cũng không hề xuống giường. Cô ôm máy tính ngồi ngơ ngác. Quá trưa, ngoài trời bắt đầu mưa, cô nhìn từng giọt nước rơi ngoài cửa sổ, nhớ lại lời anh nói: “Chỗ anh trời mưa, anh dường như thấy em đang khóc! Anh không nhớ em một chút nào hết, ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em…”

Lăng Lăng vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm lên chữ viết trên màn hình tinh thể lỏng, mỗi một lần chạm, bên dưới ngón tay đều có chất lỏng nhẹ nhàng dao động, cũng giống như những rung động trong lòng cô.

“Anh có thể cho em biết, vĩnh viễn rốt cuộc có bao xa?”

“Biết đáp án rồi thì sao? Anh có thể vì em mà từ bỏ ước mơ ư?”

“Nếu anh cũng có thể như thầy Dương, vì người mình yêu mà buông bỏ tất cả thì tốt biết mấy…”

Đợi đến hơn chín giờ tối, anh rốt cuộc đăng nhập, trên khung chat hiện lên ba chữ.

Vĩnh viễn có xa không: “Có đó không?”

Khi đó, tâm trạng kích động của cô gần như đã bình ổn. Cô dùng những ngón tay tê cứng gõ từng chữ lên bàn phím: “Em không yêu anh! Lúc nghe nói anh ở Mỹ, em đã bảo mình không được yêu anh! Lúc cho anh vào blacklist, em đã bảo mình không được yêu anh; lúc em add lại anh một lần nữa, em cũng bảo mình không được yêu anh; em mỗi ngày mỗi đêm đều dặn mình không được yêu anh… Hôm nay, trong lúc chờ anh, em vẫn bảo chính mình không được yêu anh…”

Anh im lặng.

Lăng Lăng lau khô nước trên mắt, tắt QQ, đóng máy tính, nằm trên giường.

Tấm màn màu xanh nhạt bị gió đêm lay động, thỉnh thoảng đụng vào chiếc chuông gió bằng san hô treo trên cửa sổ, vang lên tiếng kêu đơn điệu. Đó là chiếc chuông gió cô thích nhất, mỗi lần nghe âm thanh của nó, cô mới có thể cảm thấy đêm khuya không quá mức trầm lặng tĩnh mịch, và cô cũng không phải một mình cô đơn…

Thế nhưng, đến khi nào mới có người bầu bạn cùng cô nghe tiếng chuông gió.

Khe khẽ thì thầm trong đêm khuya tĩnh lặng.

———————-

0 “Đào hố” = bắt đầu viết 1 truyện, khi nào viết xong là “lấp hố”.
0 Bình thường Lăng Lăng gọi Dương Lam Hàng là “您” (nín), kính ngữ của “你” (nǐ), đều có nghĩa tương đương như “you”. Trong mấy câu mình dịch thành “anh” thay vì “thầy”, Lăng Lăng nhà ta líu lưỡi + xúc động quá nên gọi Lam Hàng là “你” (nǐ) thay vì phải là “您” 0 mới đúng ngôi thứ.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ