Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết hay - Mãi mãi là bao xa trang 9

A!

Á!

Lăng Lăng đột ngột đứng thẳng, tâm trạng giống như mấy tình huống kinh điển trong truyện tranh – bị người ta cầm cây búa tạ năm chục ký thẳng tay nện vô đầu, đánh cho cô sao bay đầy trời, đầu váng mắt hoa!

Cũng may năng lực chống đỡ của cô mạnh hơn người thường, trong tình cảnh ở tù có thời hạn đột nhiên bị gia hạn hai năm, Lăng Lăng chỉ có thể cố tỏ ra trấn tĩnh, giữ vững phẩm chất diễn viên chuyên nghiệp, ra sức diễn: “Cái đó… em nghe nói làm post-doc không cho phép cận hôn… Á…” Thứ lỗi cho cô hoảng sợ quá mức, nói năng lộn xộn: “Ý em nói, không thể cùng nhau học.”

“Ừm!” Bàn tay Dương Lam Hàng đặt trên vai cô chẳng những không bỏ xuống mà tay kia cũng đặt tiếp luôn lên vai cô, đem cả người cô khống chế trong lòng mình, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu “sợ còn không kịp”. “Nếu em không nỡ rời xa tôi thì nhất định phải cùng tôi học rồi, tôi có thể giúp em nghĩ cách.”

“Em cũng không cần phải… học.” Cô choáng váng! Ai nói giùm cô đây là tình huống gì được không?

Dương Lam Hàng dường như cảm nhận được sự hoang mang của cô, dùng giọng nói thanh nhã độc nhất vô nhị của anh ta nói: “Thầy vừa hay cũng không có bạn gái, nếu em yêu tôi đến mức không thể kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… Để em làm bạn gái tôi! Tất nhiên, kết hôn là điều kiện tiên quyết!”

Công lực đả kích người tuyệt đối tỉ lệ thuận với chỉ số thông minh! Ngay lúc này đây, cho dù sức chịu đựng của cô có hơn người cũng không thể chịu nổi nữa! Trước mắt cô tối đen một mảng, đầu óc trống rỗng!

Trong lòng nhất thời cảm khái trào dâng: Đất hỡi, ngươi không biết phân biệt tốt xấu sao hả đất. Trời ơi, ngươi lẫn lộn gian trung uổng công làm trời! Cô là cô gái thuần khiết thiện lương đến thế, lại để cô ngu đến mức bị người ta bắt nạt, một kẻ biến thái như hắn, cớ sao cho hắn chỉ số thông minh cao như vậy làm chi để gây họa cho nhân gian!

Nói xạo không những bị người ta vạch trần mà còn bị gậy ông đập lưng ông. Tuy cô nội thương đầy mình nhưng vẫn không từ bỏ cơ hội cuối cùng, nằm trong lòng anh ta chống đỡ cười gượng hai tiếng: “Thầy Dương, thầy thực là có khiếu hài hước!”

“Tôi nói thật đấy!”

“…” Quả búa tạ này ít nhất cũng một trăm ký.

Toàn thân cô cứng ngắc, ngay cả tim cũng cứng ngắc! Không biết qua bao lâu, Lăng Lăng mới tìm lại được tiếng nói của chính mình: “Thầy Dương, em biết sai rồi!”

Haiz! Cô thực sự không có dũng khí chống chọi được đến cùng, mặc dù cô rất muốn hiên ngang lẫm liệt nói một câu: “Được ạ!” Để xem anh ta có phản ứng gì!

Thấy cô cúi đầu nhận tội, Dương Lam Hàng khẽ thở dài: “Không đùa nữa, chúng ta bàn việc chính đi.”

Cô liều mạng gật đầu, bàn việc chính tốt lắm, tốt lắm! Nhưng mà, vị nhà giáo gương mẫu này, lúc bàn chuyện chính sự có thể đừng ôm chặt lấy tấm vai nửa trần của nữ sinh viên dẫn đi như vậy được không, cứ ôm cô như thế, tư duy của cô rất khó vận hành bình thường.

Bạn thầy giáo gương mẫu nào đó hiển nhiên rất trông mong nữ sinh viên của mình tư duy tắc tịt, sau khi đả kích nặng nề lại chuyển sang chính sách dụ dỗ: “Tôi đánh giá cao tư duy logic cũng như năng lực sáng tạo của em, tôi bảo em học tiến sĩ không hề có ý làm khó dễ em, mà là tôi rất coi trọng một nhân tài như em!”

“Dạ!” Cô vụng trộm mím môi. Cô từ nhỏ đã có tính tình của một học sinh ngoan, rất thích nghe thầy cô giáo khen ngợi, vừa nghe khen lòng tự tin liền tăng vọt, cố gắng phấn đấu ít nhất cả tháng!

“Với trí thông minh và tài năng của em, học tiến mất ba năm là cùng, sẽ không lãng phí nhiều thời gian lắm đâu. Sau khi em tốt nghiệp, tôi có thể giúp em xin ở lại trường giảng dạy, làm giảng viên đại học thu nhập ổn định, không phải đi làm theo giờ giấc cứng nhắc, không cần tranh đấu với người khác, đây là cuộc sống mà rất nhiều cô gái mơ ước!”

Trong thâm tâm cô lén bỏ thêm một câu: Còn có thể cho phép mọi sinh viên thi đậu!

“Nếu em cho rằng lương đi dạy quá thấp thì em cứ ở lại tổ đề tài của tôi, kinh phí nghiên cứu khoa học của tôi em có thể tùy ý định đoạt!”

“Thật ạ!?” Không phải lập trường của cô không kiên định, sự thật là từ lâu cô đã ngưỡng mộ công tác giảng dạy đại học này.

Nhất là nghe thấy vụ kinh phí nghiên cứu khoa học khiến cô không thể không nhớ tới phát hiện trọng đại lúc đi thanh toán chi phí mấy hôm trước: tốc độ gia tăng lượng kinh phí trong thẻ của Dương Lam Hàng rất là kinh người!

Từ đó về sau cô tin tưởng vững chắc: giai cấp bóc lột còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn cả tư bản chính là giáo viên, hắn chỉ cần ngồi trong văn phòng viết viết mấy cái báo cáo, quốc gia không ngừng chuyển vào thẻ hắn ta những món tiền kết sù. Sinh viên ngay cả tiền lương cũng không có đều liều mạng vì hắn mà sáng tạo giá trị, đã vậy lúc nào cũng phải xem sắc mặt hắn, sợ hắn mất hứng, còn muốn kéo dài thời hạn thực thi bản án làm không công!

Dương Lam Hàng nhận ra sự lung lay của cô, tiến thêm một bước thuyết phục: “Hiện tại trong tay tôi có rất nhiều dự án, rất cần người hỗ trợ, trưởng khoa đã đồng ý cho tôi giữ lại sinh viên trong tổ đề tài, em là sinh viên đầu tiên của tôi, lại ưu tú như vậy, chỉ tiêu này đương nhiên thuộc về em!”

Lăng Lăng mới từ trong cảnh “sét đánh giữa trời quang” hồi phục một chút tinh thần, đầu óc vận hành vẫn chưa được thông suốt lắm. Nghe anh ta nói như vậy, giống như có cục vàng từ trên trời rớt xuống vừa vặn đập trúng đầu cô, cô mừng rỡ hai mắt tỏa sáng.

Dương Lam Hàng nắm chắc thời cơ đúng lúc, lấy một tờ đơn từ trên bàn đưa sang: “Trước tiên em ký vào đây, chút nữa tôi đến phòng hành chính hỏi xem thủ tục ở lại trường làm như thế nào.”

Cô cầm bút, trước khi ký tên còn tự cho mình thông minh mà hỏi một câu: “Chuyện ở lại trường của em nhất định không thành vấn đề sao ạ?”

“Em lo lắng hả? Thế này đi…” Dương Lam Hàng nhanh chóng in một bản đơn xin làm giáo viên của đại học T từ trong máy tính, anh ta ký tên vào ô người tiến cử xong, đem đơn đưa cho Lăng Lăng. “Em điền cả cái này nữa, ngày mai tôi đem đến phòng hành chính!”

“Vâng!”

Lúc ký tên lòng cô tràn ngập vui mừng thầm nghĩ: Cơ hội hiếm có biết bao, nghề nghiệp hạnh phúc biết bao, công tác ổn định, tiền lương không thấp, tiền thưởng hậu hĩnh, tuy rằng không thể làm việc ở quê nhà, nhưng có thể đưa mẹ và ông ngoại đến đây sống.

Điền xong đơn, ký xong tên, Lăng Lăng hớn ha hớn hở nói một câu: “Cám ơn thầy Dương, nếu không còn việc gì nữa em xin phép về trước!”

Vừa ra khỏi cửa, một luồng khí lạnh tràn vào, cái đầu đang nóng của cô liền nguội xuống. Cô vừa ký cái gì? “Khế ước bán mình”? Cô phải đi theo tên biến thái này cả đời sao? Đừng có giỡn vậy chứ, án tù có thời hạn của cô đã biến thành tù chung thân!

Lăng Lăng đang nguyền rủa bạn giáo viên hướng dẫn tiến sĩ nào đó càng ngày càng gian trá thì có hai thầy giáo đi ngang qua cô, cô nhìn kỹ lại thì hóa ra là trưởng khoa và phó khoa, lập tức cúi đầu thấp hết mức, trong lòng thầm cầu xin trưởng khoa tuyệt đối đừng nhận ra cô là sinh viên khoa Vật liệu…

Trưởng khoa nhíu mày nhìn cách ăn mặc của cô, lại liếc mắt một cái sang bảng tên treo phía ngoài văn phòng, bước qua trước mặt cô. Cô vừa thở phào một hơi liền nghe thấy trưởng khoa lắc đầu thở dài: “Sinh viên nữ bây giờ cái gì cũng dám mặc, gặp giáo viên hướng dẫn cũng không biết chú ý hình tượng một chút.”

Phó khoa nhanh chóng nói: “Đại hội thường niên kỳ sau tôi sẽ nói một chút về vấn đề này.”

Thật làm mất mặt sinh viên khoa Vật liệu, cô hận không thể đập đầu vô tường, lấy cái chết tạ tội!

******

Trên đường trở về ký túc xá, Lăng Lăng cứ thầm hỏi đi hỏi lại một câu: “Ở lại trường làm giảng viên rốt cuộc có chỗ nào bất lợi không? Cô nghĩ tới nghĩ lui một lượt, không có! Ặc, trừ việc phải tiếp tục chịu đựng sự tra tấn của Dương Lam Hàng! Nhưng dù sao, đợi đến khi họ thành đồng nghiệp, cùng hội cùng thuyền rồi, cô có nên “đấu tranh” một chút không?!

Đương miên man suy nghĩ, Lăng Lăng vừa bước đến cửa phòng ngủ liền hết hồn. Toàn bộ nữ sinh trong lớp đều tập trung trong phòng cô, tất nhiên lớp cô chỉ có năm bạn nữ. Mọi người vừa thấy cô trở về, các cặp mắt đều lóe sáng.

Kiều Kiều phản ứng nhanh nhất, chạy vù đến trước mặt cô: “Lăng Lăng, sao rồi?”

Tiếu Tiếu cũng hỏi theo: “Cậu có thổ lộ không?”

“Thầy Dương phản ứng thế nào?”

Nhìn thấy bà con hứng chí ngời ngời, Lăng Lăng thầm cười gian xảo, vui một mình không bằng vui chung!

“Tớ…” Cô thong thả ngồi xuống, rót một tách trà hoa nhài, chậm rãi kể: “Tớ đứng trước mặt anh ta, chân thành thắm thiết nói với anh ta: Thầy Dương, em muốn ở cùng với thầy, cho dù thầy sẽ không chấp nhận em… Để em ở bên thầy, cho dù phải im lặng đối mặt nhau, chỉ cần mỗi ngày chỉ được nhìn thoáng qua thầy một cái… em đã cảm thấy mãn nguyện rồi!”

“Thầy Dương biểu hiện thế nào?” Kiều Kiều hỏi.

Lăng Lăng hớp một ngụm trà. “Các cậu đoán xem?”

“Có phải thầy Dương bị dọa mặt mày tái mét không?” Có bạn đáp.

“Thầy Dương nhất định bị cậu làm cho sốc chết! Tiếc quá, tớ không được xem dáng vẻ bị sét đánh trúng của anh ta!

“Thầy Dương bình tĩnh như vậy, chắc chắn không bị thất thố đâu!” Tiếu Tiếu chắp hai tay, vẻ mặt sùng bái nói: “Anh ta sẽ nói: Rất xin lỗi! Tôi không thể làm thế… Để em sau này không còn suy nghĩ lung tung, tôi sẽ không hướng dẫn đề tài tốt nghiệp của em nữa.”

Kiều Kiều lắc đầu: “Thầy Dương từ Mỹ về, anh ta nhất định nói: “Cảm ơn em đã coi trọng tôi, đây là vinh hạnh của tôi! Tuy nhiên, em nên lựa chọn một người đàn ông thích hợp với em hơn.”

“Sai rồi! Anh ta nói…” Lăng Lăng ngồi thẳng, đằng hắng giọng, bắt chước ngữ điệu của Dương Lam Hàng: “Anh ta nói: Nếu em yêu tôi đến mức không thể tự kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… để em làm bạn gái của tôi!”

“Hả!!!” Trăm miệng một lời cùng hét lên.

Lăng Lăng hoàn toàn có thể thấy được bóng dáng chính mình khi đó qua dáng vẻ hoảng sợ của các bạn gái, cũng dập đầu ngưỡng mộ sâu sắc năng lực dọa người của Dương Lam Hàng. Cô thản nhiên bổ sung một câu: “À, đúng rồi, anh ta còn nói, phải lấy hôn nhân làm điều kiện tiên quyết để kết giao.”

“Lăng Lăng, đừng làm loạn nữa!” Có bạn nói.

“Tớ không tin đâu.”

Lô Thanh bĩu môi, ra vẻ không tin được.

Tiếu Tiếu bước tới lấy tay xỉa xỉa vào trán cô: “Nha đầu chết tiệt! Bớt tự đa tình chút đi. Theo tớ thấy, nhất định cậu không có gan tỏ tình!”

“Tớ thề, tớ nói thật đó!”

Đúng lúc này, người nào đó rất phối hợp mà gọi điện tới. Mọi người vừa nhìn thấy trên màn hình nhấp nháy hai chữ “Thầy Dương”, vội vàng châu đầu lại nghe.

“Thầy Dương, thầy tìm em có việc gì ạ?”

Giọng Dương Lam Hàng nghe dịu dàng bất thường: “Buổi tối em có rảnh không? Tôi muốn mời em ăn cơm!”

“Em… buổi tối em có một thí nghiệm ạ.”

“Dù sao cũng phải đi ăn tối, năm giờ tôi đến đón em.” Thế này chẳng phải quan tâm săn sóc quá sao.

Nếu những lời này thốt ra từ miệng người đàn ông khác, Lăng Lăng tuyệt đối nghi ngờ đối phương thầm thương trộm nhớ mình. Nhưng mà những lời đó lại xuất phát từ miệng của cái người phẩm chất thanh cao là “thầy Dương” kia, cô mặc dù còn yêu bản thân hơn cả Trịnh Minh Hạo nhưng cũng không dám tưởng tượng Dương Lam Hàng thầm thương trộm nhớ cô!

“Nhưng mà…”

Cô đang định từ chối thì Dương Lam Hàng nói: “Tôi muốn cùng em nói chuyện ở lại trường…”

“Dạ vâng, thầy không cần đón em đâu, năm giờ em sẽ đến phòng thí nghiệm chờ thầy.”

“Được rồi…”

Cúp điện thoại, Lăng Lăng nhìn mấy bạn nữ đang thất kinh, cười gượng hai tiếng: “Không phải như các cậu nghĩ đâu.”

“Ở lại trường?” Tiếu Tiếu nhìn một lượt từ trên xuống dưới đánh giá quần áo cùng trang điểm khiêu gợi của cô. “Lăng Lăng, không phải cậu không giữ được mình đấy chứ?”

Không giữ được mình?! Lăng Lăng cứng họng mặt đỏ tai hồng: “Tớ mà là loại người đó sao!”

Tiếu Tiếu gật gật đầu, nói: “Tớ càng tin tưởng thầy Dương không phải loại người như vậy!”

Thấy mọi người thực sự có chút hiểu lầm, Lăng Lăng đành phải khai thật: “Thực tế là, anh ta nhận ra tớ không muốn theo anh ta học tiến sĩ, lấy chuyện ở lại trường ra làm mồi để đàm phán với tớ, tớ vì ở lại trường nên đành phải đem tuổi thanh xuân của mình dâng hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học của Trung Quốc…”

Kiều Kiều xoa xoa cằm dưới nhìn cô, ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ: “Tại sao thầy Dương nhất quyết muốn cậu học tiến sĩ?”

Lăng Lăng thấy Lô Thanh khinh khỉnh trừng mắt liếc mình một cái, mơ hồ cảm thấy có chút lạnh lùng, đành xấu hổ cười cười: “Có thể là do tớ quen thuộc với đề tài của anh ta hơn.” Ngoài điều này ra, cô quả thực không tìm được lý do nào chính đáng hơn!

Trailer

[Dưới đây chỉ chiếu trích đoạn, không phải toàn bộ phim!">

Action 1

Lăng Lăng không dám nhìn thẳng vào Dương Lam Hàng, liếc mắt một cái cũng không dám. “Thầy Dương, em không muốn học tiến sĩ với thầy, em xin lỗi. Thật sự rất xin lỗi, em đã phụ sự kỳ vọng của thầy!”

“Vì sao?”

“Bởi vì…” Cô cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch cả ly “Ngũ Lương Dịch”0. Vị cay xè làm tê liệt nỗi thống khổ trong cô, cũng mang đến cho cô dũng khí.

“Em thích thầy. Mỗi ngày em đều muốn nhìn thấy thầy, từng phút từng giây đều muốn, em… sợ càng lún càng sâu, sẽ không tự khống chế được bản thân… Vì vậy, em xin thầy, hãy cho em tốt nghiệp đi.”

Dương Lam Hàng nhìn cô, giọng nói cứng rắn lạnh lẽo. “Nếu em thực sự muốn tốt nghiệp, tôi có thể tôn trọng lựa chọn của em. Em không cần dùng đến cách này.”

“Em…”

Lăng Lăng không dám nhìn anh, giọng nói của anh sắc bén như lưỡi dao, rạch một nhát thật sâu lên lồng ngực rỉ máu của cô.

“Em muốn tốt nghiệp, có thể! Hãy cho tôi biết lý do thực sự.”

Lý do thực sự? Anh còn muốn lý do thực sự nào nữa đây? Yêu phải thầy giáo của mình, lời nói vô liêm sỉ như vậy cô cũng đã nói ra rồi, chính là không muốn lừa gạt anh. Thế nhưng, anh lại không tin tưởng.

“Em không lừa thầy, em nói thật lòng. Em sợ nhìn thấy thầy, thậm chí nghe thấy tên của thầy cũng sợ hãi…”

Giọng nói Dương Lam Hàng âm trầm đáng sợ. “Em ngẩng đầu lên, nhìn tôi!”

Lăng Lăng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, nghĩ đến sắp tới sẽ không còn được nhìn thấy khuôn mặt này nữa, cô hoàn toàn có thể lường trước những ngày về sau sẽ gian nan khổ sở biết bao nhiêu. Nhưng mà cô phải vượt qua, nhất định phải vượt qua…

“Sợ tôi? Bởi vì em không thể chịu nổi sự nghiêm khắc và trách mắng nặng nề của tôi? Hay là do vị trưởng phòng công ty điện trẻ tuổi đầy hứa hẹn kia coi trọng em, dùng mức lương cao tám ngàn tệ muốn em tới làm trong bộ phận của anh ta?”

Lăng Lăng hoảng sợ nhìn Dương Lam Hàng, lẽ ra cô sớm nên biết việc này không thể gạt anh, dù sao, anh cũng là thầy của cô, thông báo tuyển dụng nhân viên dĩ nhiên anh phải nắm rõ. Cô thật khờ! Cô lại làm việc ngu ngốc rồi!

“Em xin lỗi!”

Cô nhìn thấy trong ánh mắt của Dương Lam Hàng nỗi đau đớn cùng thất vọng sâu sắc, cô biết… Anh bồi dưỡng cô, dùng cả tâm huyết, cả sự chân thành. Vậy mà thứ cô báo đáp lại là sự phản bội thế này đây. Nhưng cô còn có thể làm gì? Không có cô, Dương Lam Hàng vẫn có thể dạy dỗ vô số sinh viên còn xuất sắc hơn cô. Cô không thể, ở cùng anh, cô không làm được gì cả!

Cô cúi đầu nhìn vết phỏng lớn trong hai lòng bàn tay, giờ phút này, không hề đau một chút nào…

“Tôi không muốn nghe xin lỗi! Tôi muốn biết lý do, nếu là vì tiền lương, tôi có thể cấp nhiều hơn, nếu vì phát triển sau này, tôi có thể cho em nhiều cơ hội hơn, rốt cuộc em muốn cái gì?”

Em muốn anh!!! Em muốn thử mùi vị hôn lên môi anh, thử cảm giác cùng anh trên giường! Lăng Lăng nhìn anh, cô có thể nói ra sao? Cô mỗi đêm nằm mơ, đều mơ thấy họ được ở bên nhau. Sau khi tỉnh giấc, cô đau lòng muốn chết, cô phải nói làm sao để anh hiểu đây? Cô nhìn anh, nở nụ cười: “Thầy Dương, phải làm sao thì thầy mới tin lời em? Nếu không, tối nay em đến nhà thầy qua đêm nhé.”

Anh tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, khóe môi co rúm, tay anh run run.

Nhìn thấy Dương Lam Hàng vốn bình tĩnh lại bị cô chọc tức đến mức này, Lăng Lăng bỗng cảm thấy thật buồn cười, thật sự rất buồn cười. Cô cười, cười mãi, dốc hết chút sức lực cuối cùng trong người mà cười.



“Được!” Nụ cười trên mặt cô cứng đờ, cô hoàn toàn không tin nổi một chữ này lại có thể thốt ra từ miệng Dương Lam Hàng!

Action 2

Dương Lam Hàng dưới sự dẫn dắt của người em họ ruột thịt Âu Dương Y Phàm, đi lên một chiếc du thuyền nhàn rỗi hết sức xa hoa! Du thuyền có tổng cộng ba tầng, tầng thượng ngoài phòng điều khiển còn có một bể bơi lộ thiên, dọc theo thành bể bơi đều là cát trắng mịn.

“Em đã thiết lập hành trình du ngoạn cùng vệ tinh định vị đâu vào đấy, mỗi giờ mười ki-lô-mét, một vòng hết hai mươi tư giờ. Không cần thao tác gì cả, nếu gặp sự cố ngoài ý muốn anh cứ gọi điện cho em, hoặc ấn nút xin trợ giúp là OK!” Âu Dương Y Phàm ngồi trên ghế mây bên cạnh, đón ánh nắng chói chang, đôi mắt hẹp dài khép hờ nhìn về phía Dương Lam Hàng. “Anh cảm thấy thế nào?”

“Cậu càng ngày càng phá của.” Dương Lam Hàng xoa xoa lông mày nhíu chặt, lắc đầu: “Du thuyền làm ăn lành mạnh tại sao lại bị cậu biến thành cái dạng này?!”

Anh vốn định tặng Lăng Lăng một buổi hẹn hò lãng mạn, mang cô đến đại dương không một ai quấy rầy này cùng nghỉ cuối tuần. Nhưng du thuyền này hoàn toàn khác xa so với lần đầu tiên anh nhìn thấy nó… Từ đầu tới đuôi, từ trên xuống dưới không có một chút lãng mạn nào đáng nói, nơi nơi tràn ngập mùi… dục! Du thuyền như thế, Lăng Lăng vừa lên thuyền chắc chắn sẽ hiểu lầm ý đồ của anh!

“Em nói, anh có lương tâm không vậy?” Âu Dương Y Phàm vẻ mặt không đồng tình, đứng dậy lấy ra hai chai đồ uống ướp lạnh từ trong tủ lạnh kề bên, một chai đưa cho Dương Lam Hàng. “Đây là do chính anh mở miệng nhờ, chứ nếu là người khác em không cho mượn đâu!”

“Dẹp đi! Cậu tự hưởng thụ đi, anh đi mượn người khác.”

“Anh!” Âu Dương Y Phàm đứng lên, ngoắc ngoắc ngón tay: “Em dẫn anh đi tham quan một chút, hôm nay em phải cho anh biết cái gì gọi là “phong cách tình cảm”!”

Âu Dương Y Phàm dẫn anh đi xuống tầng giữa, một tấm cửa trượt bằng thủy tinh nằm sát đất ngăn cách giữa boong tàu và phòng khách xa hoa mở ra. Bên trong, không khí ấm áp như trong gia đình, sô pha trang nhã, bàn trà, quầy bar, tủ rượu, còn có nơi đặt sâm-panh, bàn ăn với nến trắng… Bên ngoài là chiếc ghế nằm màu trắng dài hai mét.

Âu Dương Y Phàm đi đến boong tàu, vươn tay kéo một phát, trên không có một chiếc dù mềm màu xanh bung ra, che đi ánh nắng mặt trời oi ả.

“Nơi này có thể câu cá, có thể ngắm sao, cũng có thể…” Âu Dương Y Phàm ho nhẹ một tiếng, không nói gì thêm nữa.

Dương Lam Hàng cúi đầu nhìn chiếc ghế nằm gọn gàng thoải mái dài hai mét, nếu thật có thể cùng Lăng Lăng nằm trên đó, cùng tận hưởng cảm giác bồng bềnh phiêu bạt giữa biển khơi mênh mông vô bờ, ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc… Cũng xem như một ý kiến hay…

Cậu em họ này của anh quả không hổ danh công tử đòa hoa ăn chơi, có thể đem *** cùng tình cảm ngây thơ hòa trộn làm một.

“Em dẫn anh xuống tầng dưới cùng xem nhé.” Nói xong, Âu Dương Y Phàm lại theo cầu thang đi xuống tầng thấp nhất.

Tầng dưới cùng là một phòng ngủ rộng rãi, vừa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc giường ngủ cỡ lớn, chăn đắp bằng tơ tằm màu tím buông rũ xuống trên nền thảm sàn bằng lông dài màu trắng. Thứ còn bắt mắt hơn phải kể đến phòng tắm – nói một cách chính xác, phòng thủy tinh hình cung hoàn toàn trong suốt, cảnh vật bên trong nhìn không sót một thứ gì! Khiến người ta không muốn mơ tưởng xa xôi cũng khó…

“Hàng, đến lúc đó… anh không cần quan tâm cô ấy có đồng ý hay không, cùng đừng bận tâm cái gì phông độ ga-lăng, cứ trực tiếp ôm cô ấy ném thẳng lên giường… Giữa đại dương mênh mông vô bờ này, kêu trời trời không đáp, kêu đất đất chẳng hay, em cũng không tin cô ấy dám nhảy xuống biển tự sát!” Âu Dương Y Phàm thuận tay kéo tủ đầu giường ra, ánh mắt gian tà cười cười: “Đừng nói em không đủ tình huynh đệ, ngay cả áo mưa cũng chuẩn bị cho anh, loại mỏng nhất thế giới… Một hộp có đủ không?”

Dương Lam Hàng mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.

“Cậu đem thảm, giường, sô pha, ghế nằm dài cùng ghế mây đổi hết thành đồ mới cho anh.”

Âu Dương Y Phàm không hề nề hà gật đầu. “Được! Ai bảo anh là anh họ em! Ngay cả đồ ăn em cũng đổi hết cho anh. Còn có yêu cầu gì, anh cứ nói.”

“Chuẩn bị đồ ăn nhiều một chút. Đem tốc độ đổi thành 5km/giờ, toàn bộ hành trình là bốn mươi tám giờ, anh sợ Lăng Lăng bị say sóng!”

“Không thành vấn đề! Còn gì nữa?”

Dương Lam Hàng đi ngang qua bên người cậu ta, thản nhiên nói một câu:

“Một hộp, không đủ…”

——————-

0 Một loại rượu nổi tiếng được chưng cất từ năm loại ngũ cốc: cao lương đỏ, gạo, nếp, lúa mì và ngô.

Theo lẽ thường mà nói, sếp mời sinh viên đi ăn cơm chỉ là chuyện bình thường, nếu sếp nào một năm không mời được sinh viên dăm ba bữa cơm, chắc chắn sẽ bị học trò khinh bỉ. Nhưng nếu giống như Dương Lam Hàng, cứ nửa tháng lại mời Lăng Lăng đi ăn một lần thì tần suất hình như hơi cao. Nửa năm đầu Lăng Lăng vẫn chưa quen, tìm mọi lý do từ chối, thật sự từ chối không xong mới nhận lời mời của anh ta. Về sau dần dà thành thói quen, chỉ cần có thời gian, bình thường sẽ không từ chối. Có ăn hay không cũng vậy!

Lần này, Dương Lam Hàng mời cô đi ăn món Hàn Quốc, cửa tiệm này nằm xa nội thành, rất ít khách, không khí đặc biệt yên tĩnh, ánh sáng có chút ảm đạm. Nhìn thế nào… cũng giống như chỗ hẹn hò yêu đương.

Những nơi ái muội khác Dương Lam Hàng đều đã dẫn cô đến nên Lăng Lăng từ lâu đã không còn e sợ, cô cởi áo khoác, ngồi xuống, người phục vụ giúp cô treo áo khoác lên ghế.

Dương Lam Hàng liếc nhìn một bộ quần jeans cùng áo pull đơn giản của cô, khóe miệng hé ra một nụ cười mờ ám: “Sao lại thay quần áo rồi? Bộ đồ lúc sáng rất đẹp!”

Mặt Lăng Lăng trong nháy mắt đỏ hồng lên. Cô lúng túng vuốt vuốt tóc, kiên quyết không thể nói bộ đồ ban sáng là nhằm dụ dỗ anh ta nên mới mặc, đành cười cười cứng nhắc: “Thầy trưởng khoa nói em không chú ý ăn mặc…”

Ý cười của Dương Lam Hàng càng đậm: “Mặc đến trường thì không thích hợp lắm, nhưng đi ăn cơm thì không sao cả.”

“Ý thầy trưởng khoa là…” Sao cô thấy nóng thế này, nhiệt độ điều hòa của nhà hàng này hình như hơi cao. “Đi gặp giáo viên hướng dẫn không nên ăn mặc tùy tiện quá.”

“Không sao, tôi không ngại!”

Toát mồ hôi! Anh ta không ngại?!

Cô còn có thể nói gì đây?

Đương lúc cô không biết đáp lại như thế nào, người phục vụ kịp thời đưa thực đơn giúp cô giải vây. Lăng Lăng cảm động muốn rơi nước mắt nhận lấy, đưa cho Dương Lam Hàng: “Thầy Dương, thầy chọn món đi ạ.”

“Em chọn đi, em thích ăn cái gì thì cứ tự nhiên chọn.”

“Dạ.”

Lúc cô xem thực đơn, phát hiện Dương Lam Hàng nhiều lần nhìn qua một đôi nam nữ đang ngồi cách họ không xa. Vẻ mặt anh ta có chút khác thường.

Lăng Lăng tò mò nhìn theo ánh mắt anh ta, ngồi ở bàn bên kia mà một đôi trai thanh gái lịch, người nữ đội mũ lưỡi trai, đeo kính đen, ăn mặc hơi kỳ cục, nhưng dung mạo nhìn qua thấy hơi quen quen. Nhìn kỹ lại mặt mũi cô ta, không ngờ là nữ diễn viên chính phim thần tượng đang hot gần đây. Trước mắt cô lập tức sáng ngời. Ngôi sao đúng là ngôi sao, ăn mặc xoàng xĩnh như vậy mà vẫn tỏa sáng lóa mắt.

Lăng Lăng quay mặt lại, thấy Dương Lam Hàng vẫn đang nhìn mỹ nữ hơi đăm chiêu, trong ánh mắt dường như ẩn chứa rất nhiều điều. Trong lòng cô thầm cười trộm: Hì hì! Ngày thường nhìn anh ta thanh tâm quả dục, hóa ra vừa thấy gái đẹp, ánh mắt cũng ngây ra nha!

Đàn ông đúng là đàn ông!

“Thầy Dương, cô ta tên Lý Phi Phi.” Lăng Lăng hảo tâm nói với anh ta.

Sự chú ý của Dương Lam Hàng dời lại đây: “Em biết cô ấy à?”

Lăng Lăng sớm đoán trước anh ta không xem phim thần tượng, là học trò ngoan của anh ta, cô tự thức phải biết có gì nói nấy, không che không giấu: “Cô ấy là một ngôi sao rất hot, nhan sắc xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt… Nghe nói cô ấy rất có điều kiện, có người nâng đỡ…”

Khi cô đang nói, Lý Phi Phi đã nhìn về phía họ bên này, cô ta nói mấy câu với người đàn ông ngồi đối diện rồi đứng dậy đi về phía họ.

Nhìn gần, Lăng Lăng phát hiện Lý Phi Phi ngoài đời còn đẹp hơn trên ti-vi, trong phim cô trong sáng đáng yêu, sắc nước hương trời, còn hiện tại… một bộ váy ngắn bằng lụa bó sát mặc bên trong áo khoác dài, dáng người mê hồn thoắt ẩn thoắt hiện bên trong áo gió lay động, càng hiện rõ vẻ quyến rũ của phụ nữ. Cùng là phụ nữ với nhau, tạo sao lại chênh lệch lớn như vậy chứ!

Lúc cô đang thưởng thức mỹ nữ lại không biết chính mình cũng bị mỹ nữ xem xét tỉ mỉ. Lý Phi Phi trang điểm kỹ lưỡng liếc mắt một cái liền nhận ra Lăng Lăng không chăm chút ăn mặc, quần jeans đơn sắc cùng áo pull đều là hàng sales giá rẻ, mái tóc không được chăm sóc đặc biệt, thả tự do sau vai, không dùng son môi, kẻ mắt, không dùng mascara, thậm chí cũng không đánh phấn.

Phụ nữ dám để mặt mộc cùng đàn ông đi ăn cơm, có hai khả năng: Thứ nhất, tuyệt đối tự tin vào dung nhan trời sinh của mình; Thứ hai, căn bản không coi người đàn ông kia ra gì.

Lý Phi Phi mỉm cười đi đến trước bàn họ, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đặt lên vai Dương Lam Hàng, rất tự nhiên ngồi lên ghế trống bên cạnh anh ta. “Hàng! Hiếm khi thấy anh một mình dùng cơm với phụ nữ, em lúc nãy còn tưởng mình nhìn nhầm kia.”

May là tim Lăng Lăng không có bệnh, nếu không bị tôi luyện kiểu như hôm nay thì bệnh tim của cô đã phát tác từ lâu.

Dương Lam Hàng nhìn liếc nhìn Lăng Lăng, cố ý nhích nhích thân người, né tránh bàn tay mảnh mai ngọc ngà đặt lên vai anh ta.

Vì hành động của Dương Lam Hàng, Lý Phi Phi lại liếc nhìn Lăng Lăng, trong đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu hiện lên nét đề phòng. “Cô ấy là ai? Bạn gái của anh à?”

“Không phải!” Lăng Lăng lập tức giải thích, cô không chịu nổi lòng đố kỵ của một cô gái xinh đẹp như vậy. “Tôi là sinh viên của thầy ấy.”

“Ồ?! Không nhìn ra anh thực là thầy giáo tốt, bận đến thế mà vẫn dẫn sinh viên cùng đi ăn cơm…” Bắp chân thon dài nhẵn nhụi của Lý Phi Phi cố ý làm như vô tình sượt qua đùi Dương Lam Hàng, nhích người lại sát một chút, nụ cười mang ý quyến rũ không chút che giấu: “Hay hôm nào em làm sinh viên của anh nhé.”

Lăng Lăng cúi đầu day day trán, giả vờ như không phát hiện quan hệ ái muội giữa hai người họ. Nhưng cúi đầu thì vẫn có thể thấy tay Lý Phi Phi đặt trên chân anh ta… Cô đành phải lấy thực đơn ngăn trở tầm mắt, bắt đầu gọi món ăn.

“Y Phàm đang chờ em đấy.” Dương Lam Hàng nói.

“Không sao đâu! Anh ấy không để ý. Hàng, lát nữa ăn xong anh có thể cùng đến nhà em uống một ly vang không?”

Lăng Lăng đã rất cố gắng ngăn bản thân không có bất kỳ ý nghĩ không thuần khiết nào, nhưng mà lời mời hàm ý sâu xa kia của Lý Phi Phi, cô làm sao cũng không thể bắt mình đừng liên tưởng lung tung…

“Được rồi, đừng làm loạn nữa.” Giọng nói của Dương Lam Hàng trầm thấp cùng lạnh nhạt: “Để cho sinh viên của anh hiểu lầm sẽ không tốt đâu.”

“Vậy em đi trước, lát nữa ăn xong anh gọi điện cho bọn em nhé.” Lý Phi Phi đứng lên, cố ý quan sát Lăng Lăng một chút. Qua thử nghiệm vừa rồi, Lý Phi Phi đã xác định được một việc, có thể làm cho người điềm tĩnh như Dương Lam Hàng tỏ ra lo lắng bất an, cô gái này hẳn là người trong lòng kia của anh. Bị đánh bại bởi một cô gái tầm thường như vậy, cô hoàn toàn không cam tâm!



Sau khi Lý Phi Phi rời đi, Dương Lam Hàng thật nghiêm chỉnh giải thích với cô: “Em đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.”

“Vâng.”

Như vậy mà là bạn bè bình thường gì cái gì mới gọi là ái muội? Đầu óc Lăng Lăng có ngu đến mấy cũng nhìn ra Lý Phi Phi có ý với anh ta. Tuy nhiên, cô nghĩ không ra một thân mỹ nữ được người người hâm mộ kia rốt cuộc tại sao lại sai lầm như vậy, đi coi trọng một kẻ biến thái như Dương Lam Hàng này?! Vì thế, cô cẩn thận tỉ mỉ xem xét một chút người đàn ông từng bị mình phê phán chả ra làm sao đang ngồi trước mắt.

Tia sáng ảm đạm không thể che giấu vẻ thư thái của anh ta, bản tình ca Hàn Quốc nồng nàn từ đầu đến cuối không làm ảnh hưởng đến vẻ đạm mạc của anh, cô không thể tưởng tượng một người đàn ông như anh ta lúc yêu một cô gái sẽ có thần thái như thế nào, sẽ dùng phương thức biểu đạt ra sao…

Bỗng nhiên trong lúc đó, Lăng Lăng nhận ra, sức hấp dẫn của anh ta nằm ở chỗ – sự thanh cao độc nhất vô nhị này của anh ta, đối với phụ nữ mà nói rất có tính thách thức!



Khi sắp ăn xong, Dương Lam Hàng ngồi thẳng, nói vào vấn đề chính: “Hôm nay tôi cùng trưởng khoa có nói qua chuyện ở lại trường của em, thầy ấy nói hiện tại muốn ở lại trường cạnh tranh rất gay gắt, nếu không phải tiến sĩ xuất sắc thì rất khó ở lại!”

“Tiến sĩ xuất sắc?” Có thể thuận lợi tốt nghiệp thạc sĩ hay không cô còn chưa biết, anh ta nghĩ quá xa rồi!

“Tôi có xem qua một chút tiêu chuẩn Tiến sĩ xuất sắc, chỉ cần em cố gắng thì cũng không khó lắm.” Dương Lam Hàng nói.

Không khó á!? Cái khác thì không biết, nhưng tiêu chuẩn đầu tiên của Tiến sĩ xuất sắc chính là số lượng bài báo khoa học bằng tiếng Anh. Chỉ với việc cô thi tiếng Anh cấp bốn sáu lần mới đậu, trình độ tiếng Anh bây giờ còn chưa qua cấp sáu thì việc này căn bản chỉ là chuyện không tưởng mà thôi. Anh ta rõ ràng là muốn chỉnh cô đến chết mà!

Lăng Lăng tức mà không dám nói, cúi đầu đem thức ăn trên đĩa nhét vào miệng, lấy đồ ăn để phát tiết một bụng bất mãn của mình.



Ngày tháng sau đó càng khỏi phải nói, yêu cầu của Dương Lam Hàng đối với cô ngày càng nghiêm khắc, áp lực vô cùng lớn khiến cô thường xuyên có cảm giác nghẹt thở. Nhiều lúc cô rất tức giận, rất bất mãn. Nhưng trên thực tế, trong lòng cô hiểu rõ, thế giới này rất công bằng, một tảng đá tầm thường không có gì đặc sắc, nếu không trải qua rèn luyện ngàn khắc vạn tạc thì làm sao có thể trở thành một pho tượng Phật được người người cúng bái!

Dương Lam Hàng là người đàn ông đã thay đổi cuộc đời cô!



Sân trường giữa hè, sắc màu rực rỡ…

Trên con đường rợp bóng cây, từng cặp tình nhân nép sát vào nhau, hình bóng thành đôi.

Chỉ có Lăng Lăng cô đơn lẻ bóng, mặt trời lặn đem bóng hình cô độc của cô kéo ra thật dài, thật dài…

Hồi tưởng xong, trời cũng đã chạng vạng.

Lăng Lăng ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với ánh hoàng hôn, cô không hối hận bản thân đã yêu thương một người không thể với tới, nhưng cô cũng biết mình và anh đã định trước sẽ không có kết quả…

******

Liên tục vài ngày, Lăng Lăng sống chết đánh vật với mười chương tài liệu, thề quyết tử chiến đấu đến cùng với mớ tiếng Anh chuyên ngành, nếu ngươi không chết thì ta chết!

Đương cày đến độ đầu muốn tổ tung, từ máy tính vang lên “tiếng gõ cửa” “cộc cộc”, Lăng Lăng nhanh chóng click vào QQ dưới góc phải màn hình, trên màn hình hiện lên ava cái đầu nhỏ đáng yêu, chớp tắt chớp tắt chứ không sáng liên tục như bình thường!

Cô mở cửa sổ chat ra, nhanh tay gõ vào khung thoại: “Anh lên đúng lúc lắm, em muốn điên luôn rồi, mau mau điều tiết không khí chút đi!”

“Hôm nay anh vừa nghe đồng nghiệp kể chuyện xưa, anh kể em nghe nhé.”

“Vâng!” Cô dài cổ chờ đợi.

Một lúc lâu sau, bên kia mới gửi lại một đoạn văn thật dài: “Có một con thỏ ngồi viết luận văn trước hang động.

Một con sói đi đến, hỏi thỏ: “Ngươi viết đề tài gì vậy?”

Đáp: “[Bàn xem thỏ làm cách nào ăn thịt sói”>”

Sói nghe xong cười ha hả. “Vớ vẩn như vậy mà ngươi cũng có thể biện luận ra ư?”

Thỏ nói: “Luận cứ của ta nằm ngay trong động, ngươi không tin thì tự mình vào xem đi.”

Một lát sau, con thỏ một mình đi ra khỏi hang động, tiếp tục viết luận văn, sói rốt cuộc không trở ra…”

“Vì sao?” Lăng Lăng vô cùng tò mò hỏi.

“Trong hang động có một con sư tử đang nằm giữa mấy bộ xương trắng, vừa thỏa mãn xỉa răng, vừa đọc bản tóm tắt luận văn con thỏ đưa cho: “Một bài luận văn có biện luận được hay không không quan trọng, quan trọng phải coi người hướng dẫn là ai!”"

Lăng Lăng đọc xong, lại lật lật mấy trang số liệu rối tinh rối mù trước mắt, vẻ khổ sở sống không bằng chết trên mặt liền chuyển thành tươi cười.

“Đừng chọc em, hắn chính là người khiến em sống không bằng chết đây này.”

“Sếp của em thực sự khiến em không chịu nổi sao?”

“Không chỉ là không chịu được, chỉ cần nghe thấy giọng hắn ta là em đã muốn nhảy lầu!” Quả nhiên không nên nói bậy, tin nhắn của Lăng Lăng vừa gửi đi, di động liền reo.

Lăng Lăng vừa nhìn qua điện thoại liền hết hồn lập tức đứng lên, chân đập vô bàn, vừa cắn răng xoa xoa vừa lấy giọng vô cùng kính sợ nói: “Thầy Dương, chào thầy ạ!”

“Em đọc tài liệu xong rồi hả?”

“Đọc xong rồi ạ, em cũng sắp viết xong tóm tắt, chiều nay em sẽ gửi email cho thầy.”

Dương Lam Hàng hơi tư lự một chút, nói: “Em viết xong thì đem đi in ra rồi mang đến văn phòng tôi.”

“Dạ! Chiều em sẽ gửi cho thầy…” Lăng Lăng mặc dù giọng điệu kính cẩn nhưng trong lòng thầm nghĩ: Tại sao cứ phải in ra chứ?! Thật không biết tiết kiệm tài nguyên!

“Còn nữa, hôm nay tôi mời tất cả sinh viên trong tổ đề tài đến Tân Tân Phường ăn tối.”

“Vâng! Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy Dương.”

Cúp điện thoại, Lăng Lăng che mặt vô cùng khổ sở nói: “Trời ơi, cho tôi vô bệnh viện tâm thần luôn đi!”

Tiểu Úc đang sửa soạn thay đồ quay đầu nhìn nhìn cô. “Gì mà đau khổ vậy?”

“…” Cũng không hẳn quá đau khổ, mà là trong lòng cảm thấy hơi sợ hãi, hít thở không thông.

“Tớ thấy sếp cậu rất bình dị gần gũi, tại sao trông cậu lại đặc biệt sợ anh ta vậy?”

“Tớ sợ anh ta sao?” Lăng Lăng vỗ vỗ ngực, vẻ mặt khó hiểu nhìn Tiểu Úc, giống như… quả thật mỗi lần nhìn thấy Dương Lam Hàng cô đều có chút cảm giác bay hết hồn vía. “Chẳng lẽ là vì anh ta quá xấu ư?”

Biết ngay là sẽ đổi lấy một cái nhìn khinh bỉ của Tiểu Úc!

Lăng Lăng thấy Tiểu Úc trang điểm – một việc xưa nay hiếm, phấn đánh thật tỉ mỉ. Cô bước qua, chăm chú nhìn Tiểu Úc với khuôn mặt đỏ ửng. “Đi hẹn hò à?”

“…” Đây là câu trả lời.

“Với Ivan hả?”

“Đừng nói linh tinh!” Không nghi ngờ gì nữa, đúng chóc rồi.

Hỏi thế gian tình là chi, là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!

Lăng Lăng cười lắc đầu, quay lại ngồi trước máy tính.

“Còn sống không?” Trên màn hình máy tính hiện lên một tin nhắn mới.

“Đừng quấy rầy em, đang chết rồi đây.”

“Vậy chết tiếp đi!”

Lăng Lăng bất mãn đánh chữ: “Anh nói xem, khi Osama Bin Laden oanh tạc Trung tâm thương mại thế giới, tại sao không đánh bom MIT luôn đi?”

“Haiz! Anh cũng nghĩ thế… Chết sớm siêu sinh sớm, kiếp sau truyệt đối không được đắc tội với phụ nữ!!!”

Phát tiết được vài phần bực bội, Lăng Lăng không thể không nói: “Em không thể chat với anh nữa, chiều nay em phải đi nộp tóm tắt tài liệu, còn phải thảo luận với hắn. Em muốn tranh thủ viết…”

“Em vẫn chưa viết xong sao?”

Lăng Lăng ảo não vuốt vuốt tóc: “Một chữ em cũng chưa viết à!”

Bên kia gửi đến một emoticon “im lặng”, “Vậy anh không quấy rầy em nữa!”

******

Tân Tân Phường là khách sạn kiểu sân vườn được xây dựng bên bờ sông. Phòng trọ lẫn nhà ăn đều có kiến trúc theo kiểu biệt thự, bên trong hoa viên có rất nhiều cây, một mảng phong cảnh riêng biệt. Do đó rất nhiều người không chịu nổi trung tâm thành phố chật chội đông đúc đều thích tới đây nghỉ ngơi cuối tuần, hít thở một chút không khí trong lành. Nhất là khi tâm trạng không tốt, đến đây ngắm nhìn hoa cỏ tràn đầy sức sống, trong người sẽ cảm thấy đặc biệt khoan khoái.

Tất nhiên, nếu là Dương Lam Hàng mời ăn cơm thì phong cảnh có đẹp đến mấy cũng không có tâm trạng thưởng thức.

Tiểu Úc đi cùng Lăng Lăng tới vừa thấy khắp phòng đều là những khuôn mặt xa lạ, hơi chùn bước. “Tớ đến có tiện không?”

“Đương nhiên là tiện, tí nữa cậu muốn ăn bao nhiều tùy thích, ăn cháy túi anh ta luôn.”

“Có XO không, tớ uống hai chai!”

“Được! Lát nữa tớ đến chỗ lễ tân hỏi giúp cậu.” Lăng Lăng ôm eo Tiểu Úc, thân thiết dựa vào cô, lúc mỉm cười mặt giấu vào vai cô, xinh đẹp tự nhiên.

Tiểu Úc lơ đãng ngẩng đầu, tầm mắt tình cờ chạm vào một đôi mắt sâu thẳm, cô dường như nhìn thấy trong ánh mắt này một loại cảm xúc kỳ lạ, không thể nói rõ rốt cuộc là gì, nhưng đó không phải là ánh mắt thầy giáo nhìn học trò.

“Cậu nhìn đủ chưa?” Lăng Lăng kéo cô ngồi xuống bên chiếc bàn cạnh cửa, cách Dương Lam Hàng rất xa.

“Quả nhiên danh bất hư truyền, rất có khí chất, có nội hàm, sức hấp dẫn của anh ta nhìn qua là biết xuất phát từ trong cốt cách.”

Lăng Lăng cũng không nhịn được mà nhìn về phía Dương Lam Hàng. “Tại sao tớ lại không nhìn ra nhỉ?”

“Cái loại người nông cạn như cậu tất nhiên là nhìn không ra rồi!”

“Tớ mà nông cạn?” Còn có người nào biết coi trọng nội hàm hơn cô sao?

Tiếu Tiếu ngồi bên cạnh không chút khách khí nói: “Tiểu Úc, mắt thẩm mỹ của cậu ấy nổi tiếng kém, cậu không cần bàn cãi với cậu ấy làm gì.”

Lăng Lăng cắm cúi ăn, quyết định không thèm so đo với các bạn.

Ban đầu, bởi vì có mặt các giáo viên nên không khí có phần áp lực. Chỉ một lát sau, các sinh viên bắt đầu chúc rượu thầy giáo, qua ba tuần rượu, không khí dịu đi rất nhiều, vài sinh viên thừa dịp có chút men say to gan đứng lên. “Mọi người hoan nghênh thầy Dương cùng thầy Chu hát tặng chúng ta một bài nào!”

“Được đó! Nghe nói thầy Chu hát bài “Chín trăm chín mươi chín đóa hồng” đặc biệt hay, thầy hát một bản đi ạ!”

Tiếu Tiếu ngồi cạnh Lăng Lăng gục trên bàn, bày ra tư thế lau mồ hôi lạnh nói: “Thực sự to gan nha! Nhưng tuyệt đối đừng bắt sếp của tớ hát, thầy ấy mà cầm mic thì có thể hát thành chín ngàn chín trăm chín mươi chín bông luôn!”

“Ý cậu là sao?” Tiểu Úc hỏi.

Lăng Lăng cười giải thích: “Chính là hát liên tục mười lần, khiến sinh viên tổ các bạn ấy vừa thấy hoa hồng đã muốn ói…”

Thầy Chu ra vẻ khách khí: “Thôi các em cứ hát đi!”

Mắt Tiếu Tiếu sáng lên, cúi đầu hỏi Lăng Lăng: “Lăng Lăng, cậu có biết thầy Dương thích bài hát gì không?”

Lăng Lăng nghĩ nghĩ nói: “Tớ nghĩ chắc là “Si tâm tuyệt đối”, đó là nhạc chuông di động của anh ta, cho tới giờ vẫn không đổi, thật lỗi thời! Cậu nhất định đừng có hát đấy.”

“Lăng Lăng, cậu đáng yêu quá!” Tiếu Tiếu nói xong, lập tức giành lấy cuốn sổ ghi tên bài hát, còn nhiệt tình cầm mic nói: “Để thể hiện lòng biết ơn của chúng em dành cho thầy Dương, em xin đại diện cho toàn thể các bạn sinh viên tổ mình hát tặng thầy Dương một bài, hy vọng thầy sẽ thích ạ!”

Tiếng nhạc du dương trầm buồn cất lên, khóe môi Dương Lam Hàng lập tức khẽ mím lại không tự nhiên. Nhưng anh ta vẫn rất tao nhã mà gật đầu mỉm cười, vỗ vỗ tay, nói câu: “Cảm ơn em!”

Lời ca của Lý Thánh Kiệt mỗi bài đều có thể gọi là tuyệt phẩm, nhưng đây là ca khúc tuyệt vời nhất! Còn thêm giọng hát của Tiếu Tiếu uyển chuyển lay động lòng người.

Muốn dùng một ly Latte khiến em say sưa
Khiến em có thể yêu anh nhiều hơn một chút
Cảm giác yêu thầm em không thể nào hiểu được
Từ lâu đã có người bên cạnh nên em mãi mãi sẽ không hiểu
Nhìn thấy em cùng người ấy ở trước mặt anh
Chứng minh tình yêu của anh thật ngu muội
Em không hiểu được những nỗi buồn của anh
Bởi vì em vĩnh viễn chưa từng trải qua…

“Cậu có biết vì sao sếp cậu thích bài này không?” Hát đến đoạn cao trào, Tiểu Úc ghé vào bên tai Lăng Lăng, nhỏ giọng hỏi.

“Tại sao?”

“Tớ tiết lộ cho cậu một chuyện chấn động độc nhất vô nhị, cậu phải giữ bí mật đấy.”

Lăng Lăng nghiêm chỉnh gật đầu, ánh mắt tràn ngập chờ mong.

Tiểu Úc kề sát tai Lăng Lăng, khẽ nói: “Anh ta từng thích một cô gái, nhưng khi anh ta cầm hoa tươi chuẩn bị tỏ tình với cô ấy, cô gái kia lại ôm một chàng trai khác đi lướt qua bên người anh ta…”

Lăng Lăng mở to mắt nhìn Tiểu Úc, kinh ngạc đến ngây người một hồi lâu, lập tức lắc đầu: “Việc này căn bản không có khả năng!”

“Thật trăm phần trăm. Cho tới bây giờ anh ta vẫn nhớ mãi không quên cô gái đó.”

“Cậu nghe từ đâu vậy? Nhất định là có người nói hươu nói vượn!”

“Ivan nói.” Tiểu Úc thấy Lăng Lăng kinh ngạc bèn giải thích: “Ivan là em họ của anh ta.”

Lăng Lăng vẫn không thể nào tin được, cô thà tin mặt trời mọc hướng Tây chứ không tin một người cư xử lạnh nhạt như Dương Lam Hàng lại từng trải qua tổn thương tình cảm sâu sắc đến thế.

Để chứng thực những điều trong lòng, cô chăm chú nhìn về phía Dương Lam Hàng. Dưới ánh đèn màu xoay tròn, ánh sáng cùng với bóng hắt để lại vô số sắc màu rực rỡ trên đường nét khuôn mặt trầm tĩnh của anh ta, cũng chiếu lên sự giao hòa giữa hy vọng cùng thất vọng ẩn sâu trong đôi mắt anh. Môi anh ta mỏng mà mềm, trong ánh sáng thay đổi nở một nụ cười gượng nhàn nhạt, cứ như đang một mình nhấm nháp mùi vị yêu thầm…

Tiếng hát vẫn tiếp tục vang lên… Thế nhưng, từng câu từng chữ đều như khơi lên trong cô một nỗi buồn thương khó lòng đè nén, hoàn toàn không lý do, hoàn toàn không logic…

Vì em mà trả giá bằng nỗi đau này, em mãi mãi không bao giờ biết
Hà cớ gì anh phải miễn cưỡng chính mình mà yêu mọi thứ ở em
Lặng lẽ đóng cửa lại, âm thầm đếm những giọt nước mắt của anh
Vẫn biết rằng để em rời khỏi thế giới của người ấy là không thể
Anh vẫn ngốc nghếch chờ đợi một ngày nào đó kỳ tích xuất hiện
Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…
Anh từng cho rằng bản thân sẽ hối hận
Nhưng không ngờ lại yêu đến say đắm khôn cùng
Vì em mà rơi giọt nước mắt đầu tiên
Vì em mà thực hiện bất kỳ thay đổi nào
Cũng không đổi được sự kiên quyết của em đối với anh
Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện
Người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…

Hết bài hát, đèn sân khấu sáng rực lên, Dương Lam Hàng khẽ thở ra, đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ.



“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên cậu trình lên đã được duyệt chưa?” Thầy giáo Chu đầu hơi hói quay sang hỏi anh ta. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn tiến sĩ, bề ngoài trông rất là trừu tượng.

“Chưa thầy à, kinh phí vẫn còn đang chờ xét.”

“Loại đề tài theo chiều dọc này nghiên cứu rất vất vả, lại không thu được bao nhiêu lợi ích, tôi khuyên cậu vẫn là nên tiếp cận theo chiều ngang thôi.”

“Sức lực của tôi có hạn…” Tầm mắt Dương Lam Hàng chuyển tới trên người Lăng Lăng, khẽ cười, nụ cười đầy ôn hòa tự tin. “Tôi cũng không muốn em Bạch Lăng Lăng quá vất vả.”

Tiếu Tiếu vừa hát xong trở về chỗ nghe thấy thế, lập tức vô cùng hâm mộ nói: “Thầy Dương đối xử với cậu thật tốt, phòng thí nghiệm bọn tớ mỗi ngày đi, về đều phải bấm giờ chấm công, quy định mỗi ngày làm việc mười tiếng, lại còn không có lương, đến xã hội chiếm hữu nô lệ còn tiến bộ hơn bọn tớ.”

Lăng Lăng không nói gì, nhìn Dương Lam Hàng, cố hết sức che giấu nỗi buồn đang nhen nhóm, mắt cô bỗng có chút đau nhức… Sau đó, sinh viên lại đến kính rượu các thầy giáo, Lăng Lăng do dự một chút, đem đồ uống trong ly đổ đi, cầm một chai bia đi qua.

“Thầy Dương!” Cô đứng cạnh Dương Lam Hàng, rót đầy bia cho anh, rồi lại rót đầy cho mình: “Thầy Dương, em xin mời thầy một ly ạ!”

Lăng Lăng vừa định nâng ly bia lên, Dương Lam Hàng đột nhiên vươn tay giữ chặt lấy, đồng thời cũng chạm phải ngón tay mềm mại của cô.

“Bia này rất lạnh…” Giọng nói anh đầy quan tâm thân thiết. “Uống vào không tốt cho dạ dày.”

Cô nhìn anh, đôi mắt dưới ánh đèn màu rực rỡ dần trở nên mơ hồ, mông lung. Anh nhìn cô, ánh mắt luôn luôn điềm tĩnh trong tiếng nhạc ngân nga trở nên ôn nhu, trầm lắng.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì vài câu nói vô tâm của mình mà khiến em bị muộn tốt nghiệp, thậm chí gây cho em tổn thương không thể bù đắp…” Dương Lam Hàng che miệng, hắng giọng, tầm mắt chuyển dời sang nước bia màu hổ phách: “Tôi luôn muốn được bù đắp, dốc hết sức dạy dỗ em thật tốt, giúp em học tiến sĩ, ở lại trường, tôi cứ nghĩ những điều này là tốt cho em nhưng lại không tôn trọng lựa chọn của em.”

Âm nhạc bài “Chín trăm chín mươi chín đóa hồng” vang lên, thầy Chu bị các sinh viên của mình kéo lên, mọi người đều vây quanh vỗ tay, cười trộm nghe thầy hát.

Chỉ có hai người họ, nửa phút lặng yên không nói một lời, nửa phút nhìn nhau thật sâu, lâu đến nỗi, tưởng như chờ đợi cả một đời…

“Nếu em không muốn theo tôi làm tiến sĩ, tôi trở về sẽ lập tức ký tên vào giấy đề cử cho em…” Anh nói.

Lần đầu tiên, cô phát hiện ra người đàn ông trước mắt không phải là Dương Lam Hàng trong ấn tượng lâu nay của mình, hoặc có thể nói, cô chưa bao giờ thực sự hiểu anh… Có lẽ, trước khi cô nhiệt tình lớn tiếng mắng anh biến thái, lẽ ra cô nên thực sự tìm hiểu anh một chút!

“Không cần đâu ạ, em hiểu được sự quan tâm của thầy!” Nói xong, Lăng Lăng cầm ly bia uống một hơi cạn sạch. “Em sẽ không làm thầy thất vọng đâu.”

Cô cầm nguyên ly bia hồn xiêu phách lạc đi về chỗ, Tiểu Úc đi sát theo sau đến ngồi bên cạnh cô, vừa cười vừa nói: “Cậu phải biết thỏa mãn chứ, có sếp tốt đến vậy, tớ ngay cả nằm mơ cũng không được!”

Lăng Lăng cúi đầu, thút thít kéo khăn giấy trên bàn, len lén lau nước mắt trên khóe mi, nghẹn ngào nói: “Anh ta đối với tớ thực sự rất tốt!”

“Theo tớ thấy, có thể làm một ông chồng tốt!” Tiểu Úc nói.

Lăng Lăng ngưng khóc mỉm cười, khuôn mặt trong trắng thuần khiết xinh đẹp tựa đóa phù dung sau cơn mưa. “Cậu không nhìn trúng anh ta đấy chứ?”

“Cũng không phải không có khả năng!”

Lăng Lăng đương nhiên biết Tiểu Úc chỉ nói đùa, trong lòng cô ấy ngoài Ivan ra không thể chứa thêm bất kỳ người nào khác.

******

Khoảng cách giữa người với người, rốt cuộc bị số mệnh kéo lại gần nhau lúc nào chẳng hay.

Một đêm khuya nửa tháng sau, trong phòng thí nghiệm ngoại trừ Lăng Lăng không còn một ai khác. Lăng Lăng buông quyển sách trên tay, xoa xoa đôi mắt khô mỏi, thấy hơi buồn ngủ. Vì thế, cô ôm lấy chăn đệm đã chuẩn bị sẵn đi vào phòng thiết bị nóng nực ở lầu một.

Cô đang làm thí nghiệm về tính chống ôxy hóa ở nhiệt độ cao liên tục trong một trăm giờ, nói cách khác, phải ở cạnh thiết bị trong suốt một trăm tiếng đồng hồ không nghỉ, để phòng ngừa xảy ra tình huống bất thường dẫn đến hỏa hoạn.

Vừa bước vào phòng thí nghiệm, mùi ẩm mốc pha lẫn mùi khen khét xộc vào mũi, Lăng Lăng thở mạnh, đem chăm đệm đặt trên chiếc giường lung lay sắp đổ, chậm rãi trải ra.

Gió thu lùa vào qua khung cửa sổ, mang theo cảm giác se lạnh. Lăng Lăng kéo lại áo khoác, nằm lên giường, lấy chăn bọc kín người. Những lúc như thế này, sự cô độc gặm nhấm linh hồn con người, cô lại nhớ tới rất nhiều người, ông nội, ba, mẹ của cô, còn có bạn bè cũ, tất nhiên, cả người ở phương xa kia nữa…

Lăng Lăng nhìn khắp các thiết bị thí nghiệm rỉ sét loang lổ, thực sự khao khát có ai đó ở bên cô, không ngại cùng cô nói chuyện dăm ba câu là tốt rồi… Thế nhưng, trong phòng thí nghiệm yên tĩnh, chỉ có tiếng kêu cọt cà cọt kẹt của chiếc giường dưới thân cô.

Cô nhắm mắt lại, bỗng nhiên nghe được một âm thanh sột soạt, Lăng Lăng sợ hãi nhảy xuống giường, hoảng hồn nhìn chăm chăm vào góc tường. Có vật gì đó động đậy phía dưới đống báo cũ, cô lui ra sau, thân mình run rẩy như lá rụng trước gió, tim đập dữ dội… Từ sau thời trung học từng bị chuột cắn, trong lòng cô sinh ra một loại cảm giác sợ hãi đối với loài chuột, vừa nghe thấy loại âm thanh này lập tức liên tưởng đến cái đêm âm u ẩm ướt đó, cảm giác lông cọ nhồn nhột khi con chuột bò trên người.

Cô tiện tay cầm lấy một chiếc cốc đong ném qua, trong tiếng cốc vỡ, mấy con gián hoảng sợ nhảy ra, chạy trốn khắp nơi. Đối với một người Trời sinh đã mắc chứng sợ động vật như Lăng Lăng mà nói, mọi sinh vật trên trái đất, từ nhỏ như sâu lông đến to như khủng long đều khiến cô sợ hãi. Thế giới động vật trong mắt cô thực sự là một bộ phim kinh dị.

Trong đêm tối cô đơn đến thế, cô chứng kiến mấy con gián cứ bò tới bò lui, trốn vào mọi ngóc ngách, liều mạng xoa xoa cánh tay dựng đứng lông măng. Cô bất lực nhìn đống thiết bị vô hồn chung quanh, hy vọng sẽ có ai đó ở cạnh, nhưng tiếc là không ai có thể đến bên mình, một người cũng không!

“Lăng Lăng?” Có người gọi tên cô từ sau lưng.

Lăng Lăng đang thất kinh vừa nghe thấy tiếng Dương Lam Hàng, giống như người chết đuối vớ được cọc, liền nắm chặt tay anh, một chút cũng không nơi lỏng. Anh ôm lấy cô, khẽ vuốt đầu cô, giống như ba và con gái, quan tâm hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cái ôm của Dương Lam Hàng mang lại cảm giác an toàn mà bàn phím cứng nhắc kia không thể mang đến cho cô… Đã lâu không trải qua cảm giác như thế này, được bao bọc trong một vòng ôm ấm áp, hít thở mùi hương quen thuộc, cảm nhận hơi ấm cùng nhịp tim của anh. Cô run run bình ổn hô hấp một chút, hương hoa nhài dìu dịu át đi mùi ẩm mốc.

“Không việc gì…” Cô thoát khỏi cái ôm của anh, lấy lại tinh thần, cố tỏ ra can đảm. “Em không việc gì đâu ạ!”

Dương Lam Hàng cũng không truy hỏi, đến gần bếp lò đang đun nóng kiểm tra một lượt, lại nhìn quanh một vòng khắp phòng thí nghiệm hỗn loạn, cuối cùng nhìn chiếc giường gấp của cô nhíu mày thật sâu. “Buổi tối em ngủ ở đây ư? Chỉ một mình em rất nguy hiểm.”

“Không sao ạ.” Tuy ngoài miệng Lăng Lăng nói vậy nhưng trong lòng thầm oán hận cái thí nghiệm chống ôxy hóa vô nhân đạo này. Một trăm giờ! Chỉ anh ta mới có thể nghĩ ra!

Anh không nói gì nữa, thuận tay cầm lên một cuốn hướng dẫn sử dụng thiết bị dính đầy dầu mỡ, bắt đầu nghiên cứu. Xem tình hình, anh tạm thời không có ý định rời đi. Lăng Lăng hơi mừng thầm, cúi người đem chăn nệm trải thẳng thớm, chỉ vào giường của mình nói: “Thầy Dương, thầy ngồi đi ạ.”

“Cảm ơn em.” Dương Lam Hàng cũng không khách sáo, ngồi xuống giường cô, còn chỉ chỉ vị trí bên cạnh mình, “Em cũng ngồi đi.”

Lăng Lăng hơi căng thẳng ngồi xuống phía đuôi giường.

Tiếp xúc gần gũi với Dương Lam Hàng như vậy, cô ít nhiều có chút bất an.

“Thầy Dương, sao thầy vẫn chưa ra về?” Cô lúng túng hỏi.

“Tôi… cuối tuần có một hội nghị, cần chuẩn bị một ít tài liệu.”

“Khuya như vậy còn phải làm việc, nhất định rất vất vả phải không ạ?”

“Tôi quen rồi!”

Những lời này khiến Lăng Lăng nhớ tới người ấy. Không thể phủ nhận, Dương Lam Hàng và “Vĩnh viễn có xa không” có rất nhiều điểm giống nhau, đều đi học ở Mỹ, đều rất xuất sắc, đều là thiên tài, đều phải trả giá chín mươi chín phần trăm bằng mồ hôi nước mắt.

Điểm khác nhau duy nhất: Dương Lam Hàng về nước.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ