Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu một ngày anh hỏi...Em là ai - trang 10


Dù ai đi nữa, nếu vào hoàn cảnh Hương cũng phải thốt 1 câu: “Vớ vẩn. Thua rồi thì ráng chịu đi. Thực tế cay đắng vậy đó !”
----------
Mọi người xôn xao, nhìn tình hình của Đan vs Kiệt, thi đấu mà làm gì cho khổ. Thắng bại rõ như ban ngày.

Nhưng, những rắc rối luôn xuất hiện lúc ta không ngờ tới.

+ Á…

Đan hét lên, cả rừng người tròn mắt hướng về Đan. Kiệt và Đan cách nhau khá xa, một mình Đan trong bán kính đó, Đan có thể bị làm sao được chứ? Hương và Huyền nhỏm người nhìn Đan loạng choạng, mặt mũi đỏ lựng vì đau.

Bên tai trái của Đan tuột miếng băng – kết quả khi tập luyện và bị thương, lộ ra là 1 vết xước dài trên má. Nó đang rây máu và làm Đan nóng rát cả bên mặt.
Đau quá.
Như thể vết thương đang bị 1 thứ chết tiệt gì cào rách ra, bên mặt trái tê buốt tận xương. Đan đưa tay ấn chặt theo phản xạ mà cảm giác rát bỏng chẳng suy chuyển chút nào. Ân chạy tới vị trí đầu chặng 2, hốt hoảng quay lại hỏi Đan:

+ Cậu làm sao thế? Đan?
+ Hình như vết thương cũ tái phát hả? *Huyền cũng cuống quýt chạy lại chặng 3, vừa dõi theo Đan vừa bồn chồn*

Thật lạ khi Đan quằn quại đau đớn nhưng đôi chân Đan lại không hề dừng lại.

Đan hằn học quay ra Kiệt, hắn đã rút ngắn khoảng cách vs cô. Không phải tự nhiên vết thương tấy rát, cũng chẳng phải tự nhiên Kiệt ghé tai Đan chỉ để buông vài lời hăm dọa. Tất cả là có chủ ý ! Chắc hẳn Kiệt đã chú ý đến vết thương của Đan từ trước, Đan xui xẻo thay khi tự đâm đầu nhận thi vs hắn. Kiệt là tên khốn đã dùng “mánh” làm vết thương cũ trên má Đan nặng thêm. Không ai nghĩ rằng Kiệt có thể hại Đan khi mà hắn cách cô cả khoảng đường.
Phải. Còn ai ngoài Kiệt.
Điều duy nhất Đan hiểu chính là sự tiếp xúc chóng vánh đầu trận đấu. Nhưng Kiệt đã làm thế nào thì có lẽ Đan phải… hỏi hắn sau khi thi xong !

+ Cô sẽ không bỏ cuộc chứ? Bỏ cuộc thì trận đấu nhảm nhí này sẽ kết thúc tại đây. Nhanh chóng. Thú vị *Kiệt chạy bằng cái vận tốc đều đều, hắn bắt kịp Đan vì Đan đang giảm tốc độ*
+ Anh làm gì khiến tôi đau thế hả? Anh hết việc trẻ con rồi sao? *Đan rít lên, tay cô vẫn không rời vết thương*

Kiệt chỉ cười mỉm, khuân mặt ngây thơ đậm chất đứa trẻ ngoan. Kiệt hỏi nhỏ Đan, ngưỡng giọng bỗng trầm ấm du dương ra chiều lo lắng.

+ Cô… sẽ chạy tiếp sao? Dù khá đau…?
+ Im đi. Tôi không để anh đạt mục đích đâu !!!

Đan cắn răng, lao vụt lên trước. Dường như Đan mất hết cảm giác đau rồi thì phải. Vs cái kiểu quằn quại của Đan, làm sao đùng 1 cái lại lao như tên lửa? Kiệt há hốc mồm kinh ngạc, hắn đã tưởng Đan sẽ không thể chạy tiếp cơ. Thế mà mọi việc chẳng… hợp lý gì sất !

Kiệt thất bại, hắn phải chạy thật nhanh về chẳng 2, Kiệt sẽ phải đấu nghiêm túc. Và, nếu hắn không cải thiện tốc độ, hắn sẽ thua.

Đám học sinh ham hố chuyện thiên hạ hò reo cổ vũ ầm ĩ, chúng tràn xuống gần khán đài, hô hào thật to, thật rõ. Hẳn là chúng đã thấy sự hấp dẫn đặc biệt từ cuộc thi.

+ Wa. Tuyệt. Đan cho Kiệt 1 “hố” lớn. Cô ấy thật gan dạ và giỏi chịu đựng. Giống chú cá vượt vũ môn *Tuấn bắt chéo 2 tay, nhìn Đan mơ màng*
+ Tớ thấy Đan giống 1 con thiêu thân khốn khổ *Chi nhắm chặt mắt cầu nguyện* Mong cho Đan chiến thắng !

Cuối cùng sự cố gắng của Đan cũng được đền đáp. Đan đau muốn chết nhưng vẫn cố hoàn thành việc của mình, trao được gậy đến tay Ân (chặng 2) coi như Đan được giải thoát. Cô rảo những bước dài, giơ gậy giao cho Ân – đang thấp thỏm như ngồi trên đống lửa chờ đợi Đan.

+ Ân !
+ Ok !
Ân đón lấy gậy, cười hạnh phúc vs Đan rồi phóng đi. Đan sẽ được đến bù xứng đáng, bằng chứng là tinh thần thi đấu của những người ở chặng sau. Kiệt cũng chẳng thua kém quá xa, Đan giao gậy cho Ân được 15s thì Kiệt cũng chạy tới giao gậy cho Trung.

+ Chết tiệt. Sao con nhỏ đó quái đản vậy. Hơ…
+ Tại cậu là đồ khinh suất.

Trung giật nhanh gậy, khuân mặt Trung căng thẳng và lạnh như đá tảng. Kiệt còn đang ôm bụng thở hồng hộc, Đan đã la hét khóc lóc rùm trời, chạy tới bên Tùng rối rít xin bông băng.

+ YAAAAAAA………. Đau quá. Hu hu ! TÙNG ƠI LẤY CHO EM CÁI KHĂN. NHANH LÊN. A A A… *gào hết công suất, sự kìm nén của Đan giờ mới thực sự bùng phát*

Kiệt thở không ra hơi, lườm Đan chòng chọc. Trí tưởng dù có phong phú tới đâu thì gã cũng không ngờ Đan lại nín đau chạy cả 1 đoạn dài như vậy. Đan làm hắn phải vắt giò đuổi theo.

Được lắm ! Một con bé không tầm thường và rất gan lì.

Tùng bất đắc dĩ vào vai ý tá chăm sóc vết thương cho Đan, lý do vì tất cả đang thi đấu chỉ có Tùng là không làm gì ! Đan ngồi xuống ghế, nước mắt lưng tròng, bên má trái vừa rát vừa tê. Tùng thận trọng gỡ miếng băng cũ, gắp bông sát trùng vết thương cho Đan.

+ Á Á… Huhu. Anh nhẹ tay thôi…
+ Ừkm, Nếu em ngồi yên !

Xem cái cách Đan đau đớn cũng đủ thấy Kiệt đã thành công tới mức nào, kết quả chỉ không như hắn mong đợi mà thôi.

+ Đan, cả tấm băng cũ của em thẫm toàn thuốc, đau rát là phải *Tùng nói*
+ Sao cơ??? Tấm băng thấm toàn thuốc ư?

Quay trở lại cuộc đua, Ân xuất phát nhanh hơn Trung 15s, rất cố gắng nhưng Trung không phải loại vừa. Trung khác những thằng bạn, hắn luôn nghiêm túc trong mọi vấn đề, chưa kể IQ 300 đáng nể đã khiến bao kẻ phải dè chừng khi nhắc tới
+ “Huyền” ≈ “Tuấn” !!!

Trung và Ân đồng thanh, thật kinh ngạc về Trung, hắn giao gậy cùng 1 lúc vs Ân. Huyền và Tuấn chạy đi, Ân mím môi lừ thẳng vào mắt Trung, 1 cái nhìn không thiện cảm, thù địch. Trung cũng nhìn đáp trả Ân y chang, hắn quệt nhanh mồ hôi rồi bỏ về gần Kiệt, trước sự hùng hoằng trân trân Ân giành cho hắn. Kiệt tức tối nhìn theo Huyền và Tuấn, Trung vỗ vai an ủi Kiệt.

+ Nhỡ thua thì phải chấp nhận đấy. Chính vì cậu giở trò vs Đan nên chúng ta mới vất vả như vầy.

Kiệt không nói gì, hắn nheo mày bất mãn vs Trung rồi tới hàng ghế chỗ 4 HLV, ngồi phịch xuống, vơ chai nước uống một hơi. HLV của Kiệt đưa cho hắn chiếc khăn lau mặt.

+ Thế…. *Trung nhận được chiếc khăn và chai nước từ HLV của Trung* Cậu đã làm gì Đan?

+ …..Sát thuốc vào vết thương…

Kiệt bình thản “phát ngôn”, đôi mắt Kiệt cứ mơ hồ, thoáng buồn và thật lơ đãng. Trung sặc nước, cay xè sống mũi khi Kiệt dứt lời.

+ Thuốc gì? *tròn mắt*
+ …..Thuốc sát trùng…..
+ Ax !!! Cái đó rát lắm cậu biết không?
+…….trộn vs oxi già….
+ Trời…. *Trung vò tung tóc vì bất lực* Cậu sợ thuốc sát trùng không đủ làm con bé đau hả? Sao cậu không chát muối vào vết thương trên mặt Đan luôn đi !!!!!!!!!!!

Kiệt nhún vai, đứng dậy trước khi bị Trung trách móc nhiều hơn. Trung vẫn nói với theo Kiệt:

+ Chúng ta đã thỏa thuận không dùng thủ đoạn… *Trung nhắc*
+ Ừk. Và tớ đã giảm nhẹ hình thức đấy thôi. Con bé Đan không phải vào bệnh viện , cũng không mất miếng thịt hay ml máu nào.

Nghe Kiệt chống chế, Trung tức giận khựng lại và chấp nhận rằng dù Trung nói gì thêm thì Kiệt vẫn không nhận lỗi vs Đan.

+ Lần sau đừng làm vậy nữa. Đâu phải chuyện gì cũng cần bất chấp thủ đoạn.

Giờ thì đến lượt Kiệt dừng bước, cơn gió chiều tối lạnh lẽo khẽ thoảng qua làm tóc Kiệt xao động. Âm thanh huyên náo của cuộc thi lùi dần. Trung làm Kiệt nghĩ tới những điều mà Kiệt khó chịu và mệt mỏi, như thể Trung đang chỉnh đốn Kiệt để Kiệt không rơi vào con - đường - mà - Kiệt - cũng - căm - thù.

+ Cậu…. đừng dạy tớ phải làm gì !

Kiệt nói hơi to, bầu không khí không những lạnh lẽo mà còn u ám lạ thường. Câu chuyện họ đề cập có lẽ rất riêng tư khó mở lời.
Trên đường chạy, Tuấn và Hương căng thẳng vô cùng, tưởng chừng đây không phải cuộc thi mà là một cuộc “bốp chát” thực sự. Tính Tuấn nhạy cảm và dễ yếu lòng, ngược lại, Huyền có một tinh thần cứng cỏi và ngang tàng (dân giang hồ xưa nay chứ bộ). Thể lực Tuấn và Huyền cứ thay đổi xoành xoạch chóng cả mặt.

+ Tôi không ngờ anh lại “cướp ngày” vs Kiệt ! Anh hiểu lý lẽ hơn Kiệt mà *Huyền quát, ai cũng nghĩ Huyền đang bức xúc, thật ra Huyền chỉ kiếm cớ làm Tuấn mất tập trung*
+ Cô từng là người yêu của Nam? Cô vì bạn ,tôi cũng vì bạn ! Giống nhau nhá *Tuấn không chịu nép vế*
+ Đúng là một lũ…. Đầu đất, máu lạnh *Huyền phát điên*
+ Sao hả? Hotboy lạnh lùng mới có giá hỉu chưa???

Thế đấy, chân chạy, mồm hoạt động liên thanh, Huyền và Tuấn chỉ lo phá đám đối phương. Đan và Tùng ngồi xa mà vẫn còn văng vẳng tiếng cãi nhau chí chóe.
Ở đầu chặng 4 – chặng cuối cùng, tình trạng cũng không khá hơn Huyền và Tuấn là bao. Hương và Chi gầm ghè nhau, cả 2 chuẩn bị tư thế, Huyền và Tuấn đến là Hương và Chi sẽ lao đi ngay. Vấn đề là ai sẽ đến sớm hơn. Người làm đà để chặng cuối được thuận lợi. Tuấn, hay là Huyền?
Tất cả đều đứng thẳng người, hồi hộp nhìn theo mỗi cử động trên đường đua, ngừng thở vài giây khi thấy 1 bước chân chạm tới vạch giao 2 chặng.

+ HƯƠNG !!!

Huyền gọi to, dõng dạc, Hương cười tươi tỉnh nhìn qua Chi rồi đón lấy gậy trên tay Huyền. Chi cứ nhìn Hương chạy, tức tối vô đối. Lúc này Tuấn mới chạy tới và gọi lớn:

+ CHI !!!!!!!!!!!! T.T

Vẫn là động tác quen thuộc như Kiệt và Trung, Chi giật gậy chạy như bay. Chắc chắn sau cuộc thi Chi sẽ trừng trị Tuấn vì cái tội… thể lực kém !

Bầu không khí càng căng như dây đàn, 1 cuộc rượt đuổi mang tính quyết định, kết thúc trận đấu.

+ Hương ! Cố lên !!! *Đan cổ vũ Hương thật lớn. Có lẽ tất cả trông mong vào 1 mình Hương thôi. Đan xoa xoa vết thương trên má, nó đã được Tùng dán băng nhưng cảm giác rát tấy vẫn vẩn vương*

+ Cố lên, Hương *Huyền và Ân cũng làm điều tương tự*
Có rất nhiều học sinh cũng hò reo cổ vũ Hương, thật ồn ào. Kiệt cứ nghiêm nghị đứng khoanh tay nhìn Hương và Chi bằng sự se sắt, chờ đợi. Trung trầm ngâm, đăm chiêu….

+ Chi ! Anh muốn đấu lắm hả? *Hương gắt*
+ Chẳng đấm đá đấu chiến gì hết. Tôi chỉ biết tôi sẽ không – thua – một – đứa – con – gái. Đấy là một nỗi NHỤC !

Hương nhếch mép nguyền rủa. Sao tự dưng Chi lại ý thức tới nhục vs chả vinh, sự thực là vì 1 chút lòng giận dữ, Chi đã xác định lại mục tiêu. Chi sẽ tạm thời không chểnh mảng để phá hoại cuộc thi, Chi sẽ dốc sức chạy.

+ Anh thua đi. Rồi mọi chuyện sẽ đúng ý của anh *Hương chú mục chạy*
+ Ý cô là nếu thua thì tôi sẽ không phải đấu những trận sau?
+ Kiệt sẽ không cho anh đấu tiếp, đảm bảo luôn ! *Hương dụ*
+ Tôi không muốn nghe.

Chi nhích lên, Hương lại tăng tốc, cuộc giằng co từng milimet. Hương sốt ruột lắm rồi, ý nghĩ kì quặc hiên ngang hiện lên trong đầu. Bất cứ thứ gì hay điều gì Hương cảm thấy có ích đều không thể bỏ qua.

+ Chi !!!!!!!!! Quần anh chưa kéo khóa !!!!
+ Cái gì?????

Chi sửng sốt, 1s để Chi kịp định thần điều Hương vừa nói, 1s để Chi đỏ bừng mặt, 1s để Chi nhìn xuống….. !

Rồi, Chi phát hiện ra thật ngớ ngẩn.

Chi mặc quần thể thao cơ mà?

LẤY ĐÂU RA KHÓA QUẦN??????????????

3s trôi qua, Chi ngẩng mặt lên, hiểu ra mình đã bị bỏ lại. Đây chắc cũng gọi là “mánh” – nó “trong sạch” !
Kiệt vẫn nhìn, trước tình cảnh Chi phải vắt giò lên cổ, Kiệt hít 1 hơi thật đầy, cảm tưởng 2 tai hắn xì ra 2 ống khói. Kiệt chạy thua Đan, bực, Kiệt bị Trung “nỡ lời”, bực hơn, Kiệt thấy cái thể lực còm cõi của Tuấn, càng bực, nhìn Chi chạy tít sau Hương, rất bực !!! Cơ hồ bàn tay Kiệt nắm chặt lại, yên vị trước ngực nãy giờ sẵn sàng cho Trung – Tuấn – Chi vài cú knock out !
Bạo lực không giải quyết được vấn đề. Tất nhiên ! Bảo lực để giả tỏa tâm trạng !

+ Chi có ổn không nhỉ? *Tuấn lén lút hỏi Trung*
+ Ôh *Trung phóng tầm mắt đến Chi* Hình như Chi đang cãi nhau ghê lắm.
+ Đỉnh điểm rồi *Tuấn lắc đầu* “Mụ phù thủy” đã gần như Rống lên vs Chi. Chi mông lung gì đó…. *Tuấn quan sát 1 cách tinh tế, chính xác*

Hương và Chi đang quát tháo, âm thanh tru tréo, léo lắt làm Trung không thể hiểu, cộng thêm sự cổ vũ ồn ào phía trên khán đài. Có Chúa mới biết họ đang tranh cãi thứ gì.

Chi khá toàn tâm toàn ý (khá thôi), hắn ngó lơ Hương và chạy vụt lên trên. Nhưng tới gần đích, Hương quát to 1 câu gì đó, Chi giật mình khựng lại, mặt hắn thất thần và bàng hoàng.

Chỉ có điều lực quán tính của đôi chân không thể đồng nhất ngay vs ý nghĩ. Dải băng quấn trọn vào cổ và ngực Chi.

≈ HOÉT ≈

Tiếng còi vang lên.
Trận đấu kết thúc.

Sự hò reo cổ vũ cũng hết, 1 tràng la hét thế thân. Khuân mặt Kiệt đã thả lỏng, thoáng lên niềm hài lòng, Kiệt kiêu ngạo trong khi Đan cứng răng rắc, mắt Đan muốn rớt khỏi tròng, đồng vs việc cái mồm đớp đớp không thể ngậm.
Kế tiếp, Tuấn và Trung, bao gồm 4 HLV và những học sinh ủng hộ Kiệt đã nhảy xồ vào Chi, ôm ấp, khen ngợi, tung hô ăn mừng.
Sự tồn tại của nhóm Hương lu mờ, dù sao Huyền và Ân cũng chẳng còn tâm chí mà nghe lời an ủi hay bất cứ hành động thương hại nào.

+ Ôiii-------- Tức điên mấtttt ---- *Ân nhắm mắt ôm đầu, ngửa mặt trách ông trời*

Huyền chẳng biết nói gì, bởi Ân đã mắng c.h.ửi chẳng thiếu 1 kẻ nào trong nhóm Kiệt. Đan mệt mỏi, tại các trận bóng đá trên Tivi, khán giả không ngần ngại chọi nguyên 1 cái giày to, 1 lon nước kim loại, hay thậm chí là 1 cái bánh mì vào đầu đối thủ khiến họ nhập viện.
Chán chường, Đan cũng cay cú về Kiệt nhiều. Ân c.h.ửi bới xong, giải pháp hữu dụng Đan nghĩ được là nhóm Đan rời nhanh khỏi đây, khuất dạng nhóm Kiệt. Thất bại luôn khó chịu và “cáu tiết” mất bình tĩnh. Án mạng xảy ra không chừng.

+ Thôi đi Ân ! Hãy hiểu đánh nhau không giành lại được chiến thắng *Đan hốt hoảng kéo Ân*
+ Sao? Để thế à? Tớ không chịu ! Bọn nó bày trò !
+ Thôi đi mà. Tớ không sao. Cũng không có bằng chứng buộc tội Kiệt, rồi đám học sinh kia sẽ đinh ninh chúng ta thua nên ăn vạ.
+ Phải đó. Tuy thua trận đầu sẽ dễ nản nhưng chúng ta ngốc khi không lường trước mọi chuyện *Huyền ngẹn tức, cố ra chiều bình tĩnh ngăn cản Ân* Hãy cứu vãn tình thế vào 3 trận sau.
+ NHƯNG….
+ Không nhưng nhị gì. Về thôi *Tùng chậm rãi từng bước ra cửa*

Tùng cứ bình thản như vậy, khuân mặt không biểu cảm mà luôn luôn ở trạng thái cân bằng. Tùng biết chấp nhận thực tế hay Tùng hoàn toàn thờ ơ thế sự?
Lại 1 con người vs vẻ ngoài ngây ngất và tâm trạng khó dò.

Ân vẫn nhảy dựng lên, ngần ngừ không muốn về, mặc dù bị Huyền và Đan kéo xềnh xệch như cái bao cát 3 tạ.
Quang cảnh náo nhiệt bị cưỡng ép đưa vào khuân khổ, sự nhảy múa của kẻ chiến thắng và sự nặng nề lủi thủi của kẻ thất bại. Cho đến lúc 4 người nhóm Đan khống chế “con thú” Ân ra tới cửa, Chi không ngừng nhướn người rảo mắt kiếm tìm.
Chi là người giành được chiến thắng, Chi lập công lớn, chắc Kiệt có thể tin rằng Chi đang biết điều. Nhưng chẳng đáng lọt vào đầu Chi nữa. Chi đang thấp thỏm lo lắng.
Trong cuộc đấu này, Chi nên để thua. Có vậy hắn mới hòng chọc tức được Kiệt và đẩy lợi thế về bên Đan. Chỉ tại Hương làm hắn quá bực, sao hắn lại ý thức “lòng tự trọng của con trai” trước Hương cơ chứ? Amen !
Chi hiểu hắn sẽ phải nằm trọn vẹn trong danh sách thi đấu những trận sau, Chi rất ghét điều đó. Nhưng giờ ngay cả cái điều này cũng không đáng bận tâm. Mối bận tâm đó chuyển sang Hương.

Hương đã biến mất !

Bao nhiều người xồ vào, tranh thủ ôm hôn thắm thiết anh đẹp trai có 1 – 0 – 2 trên quả đất (nữ sinh cơ hội là thế đấy). Chi bị kéo, bị giằng (do sự đấu đá của các “em” trong lúc giành giật “anh”) rồi bị dồn nhanh vào một góc. Chúng ta thường liên tưởng tới cảnh: người ta ném 1 bịch cá thơm ngon ra giữa… hồ cá mập, cả đàn cá sẽ lũ lượt lao đến mà ngấu nghiến chẳng buông tha.
Bị kẹt ở giữa, Chi cố mà không thoát nổi, hắn giương đôi mắt thiết tha cầu cứu Kiệt – Trung – Tuấn. Kiệt thở dài, sau 1 hồi dẹp đường tránh bão, Kiệt cũng phải lầm lũi tiến vào, kéo áo Chi và lôi bằng được ra ngoài.

+ Bọn anh bận rồi, mấy em thông cảm *Kiệt cười đẹp, nhưng mà “man rợ”! *
+ A A A A…….

Lũ nữ sinh hét toáng lên, xô đẩy nhau bịt miệng, căng mắt.

+ anh Kiệt đẹp trai quá… *đương nhiên*
+ Sao anh ấy oai thế chứ. Á… *cái này hình như không đúng lắm. Kiệt đang lịch sự đe dọa nữ sinh cơ mà?*
+ Nhưng anh ấy không vui đâu, chúng ta nên để anh ấy nghỉ ngơi… *Ừk, khôn rùi đó !!! *

Thế là thay vì nhảy tới cắn xé Kiệt, các em chỉ đứng chôn trân đỏ mặt la hét nhìn Kiệt bỏ đi, trong tiếc nuối. Trên đường ra tới xe, Trung lán lại nói chuyện để cô giáo thể dục của Hương thu dọn chiến trường, Kiệt cứ kéo Chi đi và không có ý định buông tay.

+ Hôm nay cậu thi tốt lắm. Cứ thế mà phát huy.
+ Phát huy quái gì. Cậu có chịu buông ra không, tôi đang có việc gấp *Chi hét*
+ Cậu điên sao? Muốn chạy đi tìm con nhỏ Hương hả. Để làm gì. Cậu sẽ khuyển nhủ hoặc thuyết phục nó à?

Chi hơi ngạc nhiên khi Kiệt phát hiện được suy nghĩ trong đầu mình. Lúc Chi và Hương chạy gần đích, Hương đã hét thật to sau lưng Chi, rõ ràng từng lời, nó khiến Chi chết đứng vì bàng hoàng và choáng ngợp: “ Thắng thua quyết định số phận của Linh Nguyễn, anh thua cũng đâu ảnh hưởng gì? Sao cứ phải vì cơn giận ngu ngốc mà chèn ép người ta tới đường cùng chứ ! Độc ác đến vậy sao? “

Độc ác? Khủng khiếp quá. Hương kết tội Chi là độc ác? Cơ bản cuộc thi này chỉ mới là 1 trong 4 cuộc thi khác, có cần xem trọng thắng thua thế không? Chỉ vì Chi ngang bướng mà Hương thẳng thừng mắng Chi độc ác. Ôi, tồi tệ thật đấy. Chi chẳng thèm may mống gì tới câu nói đó, nếu nó không biến thành tảng đá dội mạnh xuống đầu Chi.
Quay cuồng… Việc đầu tiên Chi làm khi kết thúc trận đấu là tới chỗ Hương hỏi cho ra ngô ra khoai. Có lẽ Chi cần nhận được 1 lời xin lỗi. Nhưng mà Chi chưa kịp chạy tới chỗ Hương thì “lũ đó” lao vào cản trở, Chi phải chịu đứng nhìn Hương ném phăng cây gậy xuống đất, dậm cửa sau chạy ù đi mà không làm được gì. Nhóm Đan có nhận ra sự biến mất của Hương không ư? Chi đã hy vọng 1 thành viên nhóm Đan giữ được Hương lại. Thế mà có ai nhận ra đâu. Đôi khi vì 1 thành viên khác, tập thể đã lãng quên sự tồn tại của thành viên này.
+ Buông ra ! Cậu làm tớ không thể đuổi theo được nó đấy !!!

Chi vùng tay Kiệt, quay lại khu thi đấu, vội vã. Kiệt ngạc nhiên.

+ Hơ… cái thằng này. Quay lại đó để bị xé xác một lần nữa à. Từ từ đợi lũ nữ sinh tan đã chứ.

Tiếc thay Chi chẳng hay thiện chí của Kiệt. Từ trong Sân đa năng tiếng la hét chạy uỳnh uỳnh vang lên, Kiệt cười như sắp vỡ bụng tới nơi.

+ Haizzz. Ủa. Tuấn vs Trung đâu? *Kiệt nhìn xung quanh*

Hắn chỉ có 1 mình, đầu óc Kiệt bỗng dưng trùng xuống. Hắn xoay gót đi thẳng, không đợi Trung hay Tuấn quay lại. Tâm trạng Kiệt không tốt nên có lẽ hắn sẽ tới một Bar nào đó, uống rượu. Không có hắn thì bạn hắn cũng tự giác về biệt thự T.A. Nghĩ là làm, Kiệt ra xe hơi, chui vào và phóng đi, sao hắn không nghĩ là bạn hắn cùng 4 ông HLV sẽ phải cuốc bộ vì không mang tiền nhỉ?! Chẹp !

+ Chia tay ở đây nhé. Em vào nhà đi.

Tùng nói vs Đan, khẽ nháy mắt ra hiệu rằng Tùng sẽ đưa Huyền và Ân về nhà yên ổn. Nhất là Ân – người cố chấp cho rằng đáng lẽ phải đấm cho Kiệt 1 trận tơi tả. Huyền đỡ Ân, ỉu xìu giống cái bánh bao thiu, ai vui được trước sự thất bại ngay phủ đầu?

+ Có gì không ổn anh gọi cho em nha? *Đan cố cười và tạm biệt Tùng*

Tùng chỉ gật đầu cười lại, quay ra dìu Huyền, Ân đi. Đan đứng dõi theo một lúc, cho tới khi cô rùng mình vì cái lạnh đêm tối, Đan chạy vào khu cao ốc. Tiếng thang máy rì rì đưa Đan tới tầng cao ốc phía trên, 2 bà chị Đan thích “ngắm thành phố” mà, có vậy Đan mới phải đứng thang máy tê cứng cả 2 chân !

Đây rồi, căn hộ nhỏ của 3 chị em, hừm, 2 tháng trời nhưng cũng không thể phủ nhận căn nhà từng có con trai sống cùng – người con trai tuyệt vời nhất Đan gặp được. Đan nhói đau bởi cái ý nghĩ ma quỷ rằng anh chẳng tồn tại ở đâu trên thế giới, ngoại trừ trong tâm tưởng Đan. Cô chớp mắt để sự mềm yếu không lan rộng, trớ trêu là mỗi lần về nhà đứng trước cửa, Đan hy vọng lại nhìn thấy bóng hình Jung Min ra đón mình.

“ Ừm, không nhớ nữa. Không được nhớ !!!”

Đan khụt khịt mũi kéo tay nắm cửa vào trong nhà, cởi bỏ giày và phóng tới khu bếp mong mỏi kiếm được đồ ăn.

≈Bum≈

+ Á đau !!!!!!!! *Đan ôm đầu, quay phắt lại cửa gian bếp, hốt nhiên ăn thêm 1 phát đau điếng*

≈bum≈

+ Mày biết mấy giờ rồi không? Mày chán sống rồi ! Sao không đi lang luôn hở emmmmm???

Đó là Lan – bà chị 2 của Đan, và hiện thời thì bà ấy vẫn đeo tạp dề, lăm lăm cái muôi trong tay mà rượt Đan 1 vòng quay bếp.

+ Á…. Huhuhu ! Chị ! Em có lý do nên mới về muộn !
+ Mày khám phá đường phố, lượn lờ quán Nét chứ gì. Chị mày chẳng biết tỏng mày rồi *Lan chồm người qua cái bàn tặng Đan 1 cốc vào đầu*
+ UI DA !!! Chị buồn cười nhỉ. Em vì J-Max đấy nha !

Nghe Đan nói Lan tụt giận nhưng vẫn làm mặt hình sự.

+ Sao? Đấu vs Kiệt à? *Lan dè chừng khi nhắc đến Kiệt*
+ Đương nhiên. Em thua *Đan trung thực vs 1 cái xị mặt không thể dài hơn*

Lan im lặng ngẫm nghĩ, 1 tay chống hông và 1 tay lắc lắc quay quay cái muôi làm Đan phải cảnh giác cao độ. Gì chứ chuyện này Đan kể hết cho Lan và An, dấu diếm hình như không phải cho lắm, chuyện này không phải chuyện của riêng Đan.

+ Hừ--------- *Lan tru dài câu nói, bước vào bếp bê cơm cho Đan* Ăn đi. May cho mày chị 2 mày tử tế.
Mắt Đan bừng sáng long lanh, cô mở chiếc lồng i-noc reo lên hạnh phúc. Ăn cái này sẽ giúp Đan lấy lại sức lực hụt đi vì trận đấu. Cô ngồi xuống ăn ngon lành, chị 2 lại nhìn Đan suy tư. Đan cố lơ đi để nuốt cơm mà khó thật.

+ Chị ăn chưa? *ánh mắt của kẻ không hề muốn chia sẻ bữa tối*
+ Ăn rồi. Chị không tranh ăn vs mày, em gái ạ ! *Lan đã hiểu cái lườm của Đan*
+ Tốt *cặm cụi ăn tiếp* Chị cả đâu?

Câu hỏi của Đan lập tức làm Lan giật tạp dề, hốt hoảng chạy toán loạn.

+ Chết. Bà ý bảo mang cơm tối mà quên béng mất ! Mải đợi mày….Trời. Chắc bà ấy đói lả rồi ý chứ?!

Đan ngậm cơm đầy miệng, 2 chân mày nhíu lại vs nhau. Lan chẳng buồn để ý, bà chị 2 đang bận thay quần áo và lần mò ổ cơm được chuẩn bị cho chị cả. Xem điệu bộ lóng ngóng kìa, đồ đạc trên bếp rơi lả tả rồi.

“ Chị 2 gì mà như người ngớ ngẩn, mình đói đã đành, đằng này còn bắt bà chị cả đói theo… Bệnh đãng trí của mấy bà nội trợ luôn nguy hiểm như thế….”

≈bum !!! ≈

+ UI DA !
+ Hừ, Sáng mai chị về là chị la mày mất xác em ạ.

Vội cuống lên nhưng Lan không quên cầm chiếc muôi múc canh cú phát trót vào trán Đan và đe dọa. Cánh cửa đóng sầm vào, rung chuyển bàn ăn của Đan. Đan ngồi yên, lắng nghe tiếng muỗi vo ve, tiếng “kẹetttt…” não nễ từ chiếc cửa chưa khép chặt. Đan cứ nhìn mâm cơm trân trân.

Ngôi nhà chỉ còn Đan, thật hoang vắng, tĩnh mịch. Bốn phía như trải rộng thêm hàng mét vuông, trời lạnh, gió rít từng cơn nghe như 1 bộ phim kinh dị. Sao lại là hôm nay? Tâm trạng Đan có tốt đẹp gì đâu, sao lại phải ở nhà 1 mình hết đêm chứ?

Đan đói, nhưng mấy món trên bàn chẳng còn sức hấp dẫn gì, nhìn lâu khiến Đan bực dọc. Cô đập đôi đũa, vơ cái lồng chụp lên, hậm hực nhai nốt mồm thức ăn lúng búng. Sớm sủa gì, đã 9h tối. Đan loẹt quẹt đôi dép bông vào phòng tắm đánh răng thay quần áo. Ngoài việc lăn tròn trong chiếc chăn ấm áp và làm 1 giấc say nồng thì Đan chẳng còn muốn gì hơn.

“ Chị cả làm gì ở công ty nhỉ? J-Max đang trong tầm ngắm của T.A, kí hợp đồng bây giờ sẽ rất điên rồ…”
Đan tròn mắt nhìn vào gương, miệng súc nước, 1 tay cầm ca 1 tay cầm bàn chải.

“ Khổ ghê. Còn cả cái vết xước chết tiệt do ngã lúc tập chạy nữa. Ái, đau…”

Tay cầm bàn chải khuơ tới khuơ lui. Nhiều thứ phải nghĩ, Đan thẫn thờ cố làm mình bận rộn vs hàng loạt câu hỏi để quên nỗi cô độc hiện tại.

Đánh răng xong, Đan lao vù vù lên cầu thang, nhảy nhót và ậm ừ 1 giai điệu tự chế (phởn không thể tả !). Kết thúc ngày hôm nay tại đây, cơ thể Đan cũng bắt đầu phản ứng đau nhức nhiều nơi, Đan buông mình rơi xuống chiếc nệm màu sôcôla nhạt, quay người quấn kín chăn như con tò vò. Tốt rồi, ấm rồi, khá thoải mái. Đan cười khúc khích khi phải lết người giống con sâu đo không chân không tay lên gần chiếc gối đầu giường.

Nhắm mắt lại, hít thở sâu, thư giãn để vào giấc ngủ. Thất bại hôm nay khó chịu tới nỗi đầu Đan muốn nổ tung, sẽ kéo theo bao nhiêu việc như: Hương buồn, Ân tức, Huyền càu nhàu, J-Max chông chênh bờ vực… Đan sẽ không nghĩ những thứ đó, chúng được để giành ngày mai – nếu sức Đan đã trở lại.

Ừm. Yên lặng thả hồn theo gió (ngoài cửa sổ) và mây trời (trên nóc nhà), Đan thấy mí mắt trĩu dần trĩu dần… Trạng thái vô thức đến nhanh hơn Đan tưởng. Cô đã có 1 giấc ngủ dễ dàng nếu cái chuông cửa điên khùng không làm Đan bật dựng người, mở thao láo mắt mà vểnh tai xuống tầng dưới.

≈ tinh tong, tinh tong, tinh tong…≈

Ai đó bấm chuông gấp gáp và dồn dập, Đan hốt hoảng cố gỡ nhanh khỏi cái kén bông, nó vướng víu hơn là Đan tưởng tượng.

Bịch.

Đã vội còn rối ! Đan lộn nhào xuống nền, vs cái chăn lùng bùng chưa tháo được ra…

+ Ghừ, điên quá !!!!!!!!!!

≈ TINH TONG, TINH TONG, TINH TONG… ≈

+ Gruuuuu….. người ta không điếc ! đợi tý !!! *Đan gào lên, tay chân múa may, cuối cùng cũng rũ được cái chăn*

“ An? Hay là Lan? Hay là 1 tên khùng nào mắc chứng mộng du? Ta sẽ đá vào cái mông của kẻ khốn kiếp vừa làm ta tan giấc mộng đẹp”.

Bằng tất cả nỗi niềm chất chứa, Đan nện mạnh vào cầu thang như kẻ điên thâm niên có tiền án tiền sự.

“ Để xem ! Dù là ai thì mi cũng sẽ lĩnh một chưởng của ta. Điều đó chắc như đinh đóng cột”.

Đan túm chùm chìa khóa treo trên bảng hộp cạnh cửa, mở cái khóa, sau đó mở tiếp mật mã (khu cao ốc cao cấp nó thế).

Rầm.

Cánh cửa bị đẩy tung ra ngoài, vs 1 bộ dạng “ngầu” nhất có thể, Đan trừng mắt vs cái dáng đập ngay mặt mình. Cô chỉ cao chưa tới cổ hắn, Đan phải lướt nhanh và lần dò khuân mặt kẻ kia bằng 1 cái ngước nhìn.

“Ai thế này??? Hoa mắt chăng???”

Tim Đan đạp dồn đập như trống hội, đầu váng vất khi tầm mắt mở rộng, nhìn được toàn thể kẻ đứng trước mặt cô đây.

+ KIỆTTTTTTTTTT.

Tiếng hét đó sẽ làm cả khu cao ốc phải tỉnh ngủ, từ già tới trẻ, không chừa 1 đứa nào (nếu họ đang ngủ !)
Đan loạng choạng giật bắn người, bấu víu cửa giữ thăng bằng, đôi chân cô đang run rẩy và tê liệt cảm giác. Chuyện gì xảy ra vậy nè? Hắn biết địa chỉ nhà Đan?

Kiệt không nói không rằng, hắn nhìn Đan chằm chằm, không thấy cử động chớp mắt. Kiệt dường như cũng đang run rẩy, hắn căng thẳng, lo lắng, đau đớn, buồn bã… Vài tích tắc thôi mà bao nhiêu khung bậc cảm xúc được Kiệt thể hiện. Đan sắp tắt thở vì dáng vẻ của Kiệt rồi, tim đập nhanh chẳng thể nghe nổi âm thanh, có lẽ Đan sắp phải dùng tới máy trợ tim.
Thứ mùi mà Đan không ghét cũng không ưa len lỏi vào thính giác, cô ngạc nhiên nheo mày.

+ Anh uống rượu hả? Men nồng thế này *trong giọng nói của Đan ngạc nhiên, cô đã bay biến cơn tức giận*

Mắt Kiệt hơi nhòa đi, hắn mím môi, bước vào nhà Đan. Chẳng cần máy trợ tim, chắc Đan nên tới thẳng nhà xác.
Hành động nhanh như cắt và khó hiểu của Kiệt làm Đan từ ngạc nhiên chuyển sang kinh ngạc. Kiệt chỉ 1 bước đã kề bên Đan, hắn vòng nhẹ 1 tay túm hờ lưng áo để cô khỏi phải ngã ngửa, rồi Kiệt tiếp tục vòng 1 tay qua đầu Đan.

Hắn hôn Đan mà Đan thì choáng nặng.

Từng cử chỉ của Kiệt rất nhẹ nhàng, ân cần, nụ hôn của Kiệt ngọt ngào và… hắn không có ý định dừng lại ! Đan cảm nhận được tình cảm trân thành từ đôi môi đó, nó tràn đầy nỗi nhớ cùng tâm trạng vỡ òa.

Kiệt. Có đúng Kiệt không?
Đan lạc cả hồn vía, cho đến khi tiếng khóa cửa tra vào nhau vang 1 tiếng “cạch”, Đan tức thì tròn mắt, vội đẩy Kiệt ra. Vị trí đứng của Kiệt không hề xê dịch, chỉ có Đan là đụng người vào tường, nhờ cú đẩy của Đan.

+ Kiệt… Kiệt…*Đan chưa thở đều lại, tiếng tim đập át tiếng nói của cô* Anh… anh làm cái gì vậy??????? *khóc thét* Buông tôi ra !!!

Kiệt chống nhẹ 2 tay bên cạnh Đan, hắn hơi cúi xuống, vẫn cái kiểu nhìn trân trối. Giờ Kiệt chưa muốn nói gì, tâm trạng hắn rối loạn như những phân tử electron gặp nhiệt độ dung nham.

+ Lui ra… Mắc mớ gì kẹp tôi? *Đan đẩy người hắn khi cả cơ thể Kiệt như đổ ập lên Đan, sự cố gắng đó vô dụng*

Đan nói ngày một to, đi đôi vs những hành động đánh đấm và kéo đẩy. Trong tư thế này, không vậy thì… Đan không biết hắn còn làm gì !

+ Đan à.

Cái ngưỡng giọng ấm áp trìu mến của Kiệt làm tim Đan thắt lại. Bao lâu rồi. Bao lâu rồi chưa được nghe giọng nói thân thương đó?
Đan khựng lại, ngẩng mặt nhìn Kiệt, đầu óc quay như chong chóng.
Hắn cũng đang bất động như tượng. Thực tình hắn chưa muốn nói bất cứ gì cả, nhưng Đan sốt sắng không đủ kiên nhẫn chờ tới lúc hắn muốn nói chuyện. Kiệt miễn cưỡng mở mồm cất tiếng.

+ Đan…

Hai hàng nước mắt lăn dài má Đan, Đan hoàn toàn không nhận ra sự xuất hiện của nó. Đan tròn mắt, đợi Kiệt nói thêm điều gì đó, để cô hiểu đây là thực hay mơ.

+ Anh xin lỗi….

Khuân mặt Kiệt nhăn nhó vì đau đớn và tội lỗi.

+ Giá mà em biết anh bị dằn vặt thế nào vì hành động của “thằng vô nhân tính” Seo Woo Joong…..

“Gì nữa?.... Anh …..nói thêm đi…. Tôi chưa hiểu…..”

Như đọc được diễn biến suy nghĩ của Đan, Kiệt khẽ nuốt khan, nở 1 nụ cười hiền, trên cái mặt nhăn nhó khó coi.

+ Anh… là Jung Min !
“Anh là Jung Min?”

Cô và hắn im lặng, Kiệt lại cười nhưng đã tươi tỉnh đôi chút.

+ Nhìn em nghệt mặt ngốc thật đấy. Không tin rồi. Cũng phải thôi…
+ Hơ… *đã lạc giọng*

Đan lay nhẹ tay áo Kiệt, nấc từng tiếng. Lần này thì Kiệt đã cười giòn giã.

“ Sao… sao có thể cười trong khi mình khóc? Tôi chưa hiểu, tôi chưa hiểu…”

+ Ôi em như con cún con ấy… *lại cười lăn lộn*

“ Đừng có cười nữa, tôi không hiểu… Anh khen tôi giống chó à???”

Đan nhăn mặt khóc thút thít, đúng là chuyện này chẳng hài hước như Kiệt đang thể hiện, thậm chí 1 tẹo hài hước cũng không.

+ Được rồi. Anh xin lỗi…*Kiệt dãn đôi lông mày của hắn, đưa tay quệt nước mắt cho Đan*
+ Không… hiểu…*Đan khóc dữ hơn rối rít* Không hiểu… Là sao?....Kiệt !!! Anh dám bày cái trò vô nhân đạo này à?????? Anh trêu ngươi tôi hả??? đừng có lôi vết thương của tôi ra “sát trùng” !!!! huhuhu.

Đan đấm Kiệt, Kiệt đau liền hạ nhanh tay xuống ôm cái bả vai bị đập như dã chàng.

+ We. Nghe anh đã…
+ Cút !!! Cút ngay !!! Để tôi vác dao ra là chạy không kịp đâu *Đan vận hết sức bình sinh mà hét, nước mắt rơi như mưa*

Thế đấy. Sao Đan vẫn yêu loại người này? Hắn làm được gì ra hồn ngoại trừ đánh Đan cả về thể chất lẫn tinh thần. Nếu không phải vì Jung Min…!
Đan tức giận tống hắn ra khỏi cửa, Kiệt chới với. Hắn say mà, say vs 1 cái tửu lượng cao như đỉnh Phan-xi-Păng !

≈Rầm≈

+ Nghe anh nói đi. Anh không chắc đủ thời gian để nói và làm những điều anh muốn hơn nửa năm qua đâu.

Kiệt nghiêm mặt, đập cửa quay ngược vào trong, hắn nhanh nhẹn khép cửa lại, kéo chặt tay Đan.

+ Ê ê ê… *Đan dựng tóc gáy khi Kiệt lôi cô vào nhà, tránh xa cái cửa*

“ Có gì thì chạy làm sao đây? Hix hix”.
Đột ngột Kiệt quay ngoắt lại, giữ 2 tay Đan thật nhẹ nhàng không làm cô đau, Kiệt hơi cúi người nhìn thẳng mắt Đan.

+ Em không nhận ra anh sao?

Đan nín thinh.

+ ..Anh.. là ai? Kiệt chứ còn ai? *Đan nói, Cả người cô run lên bần bật, “đôi mắt”, không, chính xác thì “ánh nhìn” này cũng thân thuộc vs cô*

Kiệt chun mũi, vừa tự ái vừa thấy… buồn cười trước bộ dạng Đan.

+ Anh là ai??? *hắn cố trừng mắt cho Đan biết hắn đang giận, mặc dù phản tác dụng vì cái miệng hắn cứ nhếch lên bởi 1 nụ cười ngầm rất duyên*

+……. Kiệt.
+ Em bị “thằng vô nhân tính” đấy ám nhiều quá hả? *sờ trán Đan*
+ Kiệt… Kiệt… *Đan bối rối khi Kiệt tỏ ra thân thiết, ân cần vượt_mức_hắn_có_thể*

+ Jung Min !

Kiệt nhấn mạnh làm Đan quên cả cách vận động hệ hô hấp và hệ tuần hoàn máu.

+ Anh là Jung Min ! Jung Min ! Không phải Kiệt !
+………*quay mòng mòng*
+ Này Đan, em sao thế. Anh không đùa. Gọi Jung Min xem nào, cứ Kiệt – Kiệt thì ra thể thống gì !!! *tới lượt hắn lay Đan như bão lay chuối*

Đan bật khóc nức nở. Cái tên Jung Min mà nghe như xé lòng Đan ra thành trăm mảnh. Kiệt cười hòa chịu thua, hắn vỗ nhẹ lưng Đan và áp cô vào lòng hắn. Một cái ôm ấm áp như mặt trời đang tỏa nắng bình minh, Đan quặn lòng đau hơn.
Jung Min ư?
Không. Đan khóc dữ dội, kéo chặt lấy áo Kiệt, cơn đau không thể kìn nén trong lòng, Đan bắt đầu gào thét, ghì sát mặt vào vòm ngực ấm áp kia.
Sao anh lại có thể ở đây ôm Đan, gọi cô dịu dàng đến thế này cơ chứ?
Kiệt lại vỗ về Đan, giờ thì cả hắn cũng chẳng thể bình tĩnh. Hắn đeo lại bộ mặt của 1 kẻ tội lỗi chất cao như núi.

+ Anh không hiểu bằng cách nào, vì sao…*Kiệt nói thủ thỉ* Kiệt uống rượu như uống nước lã, ý anh là Seo Woo Joong. Hắn đau đầu chóng mặt, gục xuống bàn, lịm đi. Cho tới khi nhân viên Bar tới gọi thì người bừng tỉnh nhận thức được là anh, Jung min mà không phải Seo Woo Joong.
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ