Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu một ngày anh hỏi...Em là ai - trang 11


Đan nhỏm người, cô có nghe sót từ nào không nhỉ? Anh đang nói… Kiệt say bí tỉ không biết trời trăng, rồi thì hắn gục và anh tỉnh? Là sao… Vẫn không lý giải được.”

+ Giống như 6 tháng trước trong bệnh viện ý. Anh bất tỉnh và hắn trỗi dậy *anh nhắc*

Phải, Kiệt tỉnh lại như thế. Sau một giấc ngủ sâu, anh và Kiệt đổi chỗ cho nhau. Nhưng xem chừng tỷ lệ hoán đổi khá mong manh.

“Nhưng mà… có đúng người bên cạnh mình là Jung Min không?”

+ Ôi, em dè chừng anh thế đấy hả? *anh hốt hoảng*

Đan mong anh đừng làm cái việc đoán trúng tim đen của Đan, hay trên mặt Đan đang hiện rõ ý nghĩ?

+ Ừkm, anh không thích đâu, nhưng có lẽ chúng ta sẽ phải “kiểm tra” một vài chuyện. Cho em tin anh đó !!! *anh hét toáng lên khi mặt Đan vẫn dè chừng anh*

Và rồi anh kể, từ cái hồi anh ngu ngơ mở mắt thấy Đan – người đầu tiên trong cuộc sống mới, người anh và cô ướt chèm nhèm; anh cũng cười vì mấy cái bánh khoai mà Đan “đầu độc” anh; những chuyến đi chơi, cái ôm đầu tiên của anh và cô trên xe bus; tin nhắn, đom đóm, nến… lời thổ lộ của anh !
Anh không quên cả cái xe máy khốn kiếp mà anh chẳng kịp tìm hiểu ấy, nó làm anh vào bệnh viện hôn mê, làm mất sự tồn tại của anh trên cõi đời.

Đáng lẽ anh không cần nói chuyện đó, nó buồn và chỉ gợi đau đớn cho Đan thôi.

Đan bừng tỉnh khỏi dòng kí ức sinh động, cô níu chặt áo anh – cái áo đáng thương. Hai mắt Đan mở to, nhìn anh. Anh thoáng dõi theo những gì Đan đáp lại cuộc “kiểm tra”… Anh cười… hạnh phúc… thở phào nhẹ nhõm…

+ ANH… LÀ JUNG MIN !
+ Lại khóc. Em cười đi, như thế anh mới vui *anh cười khúc khích*
+ Jung Min… Là anh thật sao?

Anh vẫn giữ nụ cười thiên thần mê hoặc, gật đầu vs Đan. Đan khóc, nhào tới ôm anh, tiếng cười của anh như không bao giờ chấm dứt.

Cuối cùng Đan đã chịu tin anh là Jung Min, sự trở lại của người cô yêu.

Ngày mệt mỏi của Đan sắp kết thúc thì anh bất ngờ đến tìm cô, lịch sử lặp lại khi cách đây hơn nửa năm, cũng thời điểm cuối ngày, Jung Min xuất hiện trong cuộc đời Đan, bên bờ hồ yên ả.

Đêm nay ấm lắm… Gió thổi rít từng cơn liên hồi, nhưng chẳng hề hấn gì, trái tim của Đan tràn ngập hạnh phúc đủ để sưởi ấm tất cả mọi vật.
Đan cứ ôm cứng anh, cả 2 ngồi trên chiếc ghế salon trầm ngâm tận dụng từng giây từng phút. Đan giờ mới hiểu cảm giác của anh – Jung Min, khi gặp lại bất ngờ thế này, cô không thiết nói năng mà chỉ muốn ôm Jung Min thật chặt, thật lâu. Anh vòng nhẹ 1 tay để đáp lại cái ôm của Đan.

+ Ừm, anh không chạy đâu, em có thể yên tâm điều đó. Người em nóng quá, anh toát mồ hôi nè =.= *Jung Min châm chọc, cánh tay bên kia của anh khéo léo gỡ lỏng vòng ôm*
+ KHÔNG. CHẲNG CÓ GÌ LÀ YÊN TÂM ! ANH ĐỪNG BẮT EM BUÔNG TAY !!! *Sau khi phán quyết hùng hồn, Đan xô tay Jung Min và lại nhào vào ôm cứng anh*
+…….. *anh chớp mắt ngạc nhiên* Giờ anh mới biết em cũng có lúc biểu hiện tình cảm mãnh liệt tới mức này *vừa nói anh vừa cười tươi tự mãn*
+ Yên lặng ! Em không muốn giây phút nào trôi qua vô nghĩa *trong vòng tay của Jung Min, Đan ngửa cổ đe anh*

Tất nhiên, anh lại được dịp cười nghiêng ngả. Cái tính cười nhiều – cười không đúng hoàn cảnh của anh chẳng suy giảm, nó được anh cải thiện hoàn hảo.

+ Đáng ghét. Không cười nữa. Em chỉ muốn ôm anh thôi *Đan trợn mắt*

Jung Min có vẻ khổ sở lắm, khi phải quay mặt đi ngăn 1 tràng cười mà Đan cho là thiếu lịch sự. Đan không quan tâm nhiều, Đan chỉ cần anh ở bên cạnh là yên tâm rồi.

+ ………………Em có biết việc duy nhất anh nghĩ tới trong đầu khi tỉnh dậy là gì không?
+ Ồ, anh muốn gặp em lắm nhỉ? *Đan cười toe – biết rằng máu tự sướng đang dâng cao*
+ Sai rồi *anh nhéo má Đan*

Và thế là người Đan xù hết lông, cái mặt hầm hầm biến sắc.

Không_phải_anh_ưu_tiên_em_số_1_àh? *Đan gần như gầm lên vs Jung Min, nhe nanh giơ vuốt*

+ Anh chỉ muốn giết thằng Kiệt !!!

Máu nóng trong người Đan hạ nhanh. Đan sững sờ và tim cô lạc nhịp… vì đau.

+ Em đừng đáp cho anh kiểu nhìn đối vs 1 gã sát nhân *anh chỉnh* Chính Kiệt mới là thằng khốn kiếp. Từ lúc hắn tỉnh lại, xem hắn đối xử gì vs em? Tuôn 1 hồi những câu mắng nhiếc, lại còn vui lòng làm em rạn xương tay *anh tức giận kéo cánh tay của Đan từng bị Kiệt túm trong bệnh viện* Rồi cho em 1 cái bạt tai không thương tiếc *anh gầm ghè, Đan chỉ còn biết cười trừ vs anh* À. Còn cái gì nữa? Dự án mở rộng chi nhánh T.A? Chán sống hả? Dám đụng tới cả gia đình em cơ đấy !!!

Jung Min nổi giận, chắc đây là lần đầu Đan được chứng kiến bộ mặt dữ dằn của anh – vs tính cách Jung Min. Những câu nguyền rủa của Jung Min giành cho Kiệt ghim vào đầu Đan, tim Đan càng đập loạn xạ, không phải vì anh đã đưa Kiệt tới vị trí số 1 và ngậm ngùi nhét Đan xuống vị trí số 2.
+ Anh…. đừng căm thù Kiệt… *Đan buồn bã, ngả đầu vào anh* Anh vs Kiệt là 1 người, em chỉ bực Kiệt vì Kiệt lạnh lùng và yêu Vân mù quáng thôi, Kiệt luôn tìm cách để sự độc ác làm chủ bản thân. Chưa bao giờ, chưa lúc nào em căm thù Kiệt, nó đồng nghĩa vs căm thù anh…
+ Đan …………*anh lập tức phản đối, người anh đối diện vs cô, cái ôm “bất tử” đành tạm thời bị ngắt quãng* Em xác định lung tung quá. Vốn dĩ Kiệt không phải anh. Em hiểu chưa? Việc chung cơ thể đúng là… nỗi bất hạnh *Jung Min phát âm câu cuối đầy chua chát*

Đan hốt hoảng nhìn Jung Min.

+ Nếu anh quá căm thù Kiệt thì làm sao hắn vs anh tìm được mối giao cảm mà hòa nhập vs nhau? Trời ơi, ôi trời đất ơi ! Anh muốn phần kí ức về Jung Min bị Kiệt băm vằm thành cát bụi hả *Đan nổi sung vs anh*
+ Hả??? *1 sự ngu ngơ thơ thẩn đặc trưng cho “Jung Min của Đan”*

Đan vẫn cuống quýt vs dòng suy nghĩ đáng sợ trong đầu. Thông thường mất trí nhớ sẽ phải có những liên hệ vs con người trước kia, từ kí ức mới hòa dần vào kí ức cũ rồi nhớ ra mọi chuyện. Còn anh? Jung Min. Anh là một phần kí ức sau khi mất trí nhớ của Kiệt, bản chất đen tối của Kiệt là bản chất tiềm ẩn của anh, từ lúc sinh ra trên đời. Thế mà anh phủ nhận hoàn toàn bất kì sự liên hệ nào vs Kiệt, tồi tệ nhất là anh căm thù Kiệt. Anh vs Kiệt như nước vs lửa, như 2 cực của Trái Đất…. Ôi ôi ôi !!! Đừng mà !!! Đan không thể chịu được nếu kí ức Jung Min bị Kiệt “xóa sổ”, Jung Min mà mãi không hòa hợp được vs Kiệt, nghĩa là Kiệt không thể nhớ lại được Jung Min à?

Á Á Á Á……………

+ Jung Min. Em xin anh, hãy tập thông cảm cho Kiệt đi. Em không thể để anh bị Kiệt “xóa sổ” *Đan hét lên, mặt mũi tái mét sợ hãi*
+ ĐAN. Em nói gì???????? Em bảo anh thông cảm cho cái_thằng_đó_àh? Em cũng mất trí hả???
+ Jung Min…..
+ Ngoan nào, ngoan nào Đan *Jung Min nhắm mắt, quai hàm anh siết chặt lại, còn cái tay ! Cái tay anh vỗ vỗ đầu Đan như dỗ dành 1 con cún !!!!!!!!!!!!!!!!!!*
+ Jung Min. Anh không được vỗ em giống vỗ cún *Đan sửng cồ vs anh, anh coi cô là người hay thú cưng?!! Bao nhiêu người cũng tương tự anh rồi, Đan có giống…. cún đến thế không? *
+ Thế em muốn anh thế nào *anh nghiến răng, phóng ra tia lửa từ đôi mắt sâu thẳm mà khi anh là Kiệt, Đan cho rằng đôi mắt này khó dò* Sau những gì anh chứng kiến… *Jung Min đay nghiến*… phải nói là anh bị hắn_bắt_phải_cảm_nhận, làm sao anh có thể thông cảm hắn cho cam? Em cũng phải hiểu tâm trạng anh, anh ở trong người hắn, khi hắn đánh em anh cảm nhận NHƯ_CHÍNH_ANH_ĐANG_ĐÁNH_EM_VẬY !!!

Jung Min vùng dậy, quát inh ỏi khắp nhà, thở hổn hển, bất lực. Anh tức giận thật rồi. Anh cũng nóng tính, cục cằn, dễ kích động.
Chắc anh không muốn thừa nhận đâu, nhưng phải nói là…. Anh thật giống Kiệt.
Nhưng giờ thì anh là Jung Min, cho dù cái bản ngã khuân đúc của anh và Kiệt trỗi dậy cũng không sao cả, Đan không sợ Jung Min. Ngược lại Đan còn khấp khởi mừng thầm trong lòng.

+ Chỉ vì những hành động của Kiệt mà anh thù hắn ư?
+ Cái gì mà “chỉ vì”. Địa ngục ! Quá cả địa ngục ! *anh vò đầu bứt tai cào cào tóc, quanh quẩn mà không chịu đứng yên*

Một nụ cười sung sướng toát lên, Đan vòng tay ôm anh, tiếng tim anh đập mạnh và gấp rút vang lên khi Đan áp đầu vào ngực anh.

+ Đannnnn…………Không phải lúc !

Anh rối rít tìm cách gỡ Đan ra khỏi cơ thể anh, có lẽ anh cũng xấu hổ vì cái nhịp tim khủng khiếp của anh bây giờ chăng? Nhưng Đan không thích buông anh ra, cái nhịp tim bấn loạn của anh chứng tỏ anh rất yêu Đan, 1 khía cạnh nào đó, thay vì phải hiểu anh phát cuồng bởi Đan… “lộng ngôn” !

+ Đannnnnnn…..*sự xấu hổ và bối rối của anh đã rõ ràng* Ư. Em có biết chúng ta đang nói chuyện nghiêm túc không hả? Đan !!!

Jung Min dùng 2 cánh tay tự do của anh mà đủn tay, đủn eo Đan tách ra. Đan chỉ cười khúc khích, anh không dám làm Đan đau, cô đan xen 2 tay vào nhau. Cho anh đẩy tới mùa Giáng Sinh !

+ Hix, Đan. Anh chịu em luôn *mặt anh xị xuống, sau những gì nỗ lực, Đan vẫn còn bám dính lấy anh không rời*
+ Hihi. Em luyện tập được tính lì lợm. Anh không thắng được em đâu.
+ Ừk, anh thấy rồi *Jung Min uể oải, mặt nhăn nhó đến tội nghiệp* Em sẽ cho anh ngồi xuống ghế chứ? *anh hậm hực và bắt đầu mỉa mai*
+ Được thôi. Hì.

Đan hơi nghiêng người sang 1 phía, lắc lư anh ngã phịch xuống ghế salon. Anh tròn mắt nhìn Đan, kinh ngạc.
+ Sao em có thể nằm lên anh mà không đỏ mặt hay ngượng ngùng? Hồi trên xe bus em đã nhảy dựng lên…. *anh khó hiểu*

Cô nhướn mày vs anh, cười mỉm thách thức: “Ngượng gì cơ. Em không thấy ngượng !!!”

Một cái nhăn mày khó hiểu nữa từ Jung Min. Chấm dứt thời kì anh Biết Đọc Ý Nghĩ của Đan nhá!

+ Jung Min này….. *Đan nhe răng cười*
+ Ừk? Anh vẫn nghe đây. Em lại định thuyết trình về khả năng bám dính của em hả *Jung Min rũ người sải ra sau ghế salon, nghiễm nhiên Đan ôm thân anh và bỏ qua 2 cánh tay để anh thả chúng dài thượt trên thành ghế*.

+ Sao anh lại quay mặt đi?????????? *Đan rít lên*
+ Là sao?
Ngay khi Jung Min vừa nhổm người dậy, Đan vươn người lên. Dáng vẻ nhỏ bé của Đan có ích ra trò, bằng chứng là anh không kịp đề phòng. Điều anh nhận thức được, 3s sau cái câu thắc mắc kì quái của Đan, anh nhổm người nhìn cô….
Mái tóc xõa hơi xù của Đan trải lên cổ anh, để anh đón nhận 1 nụ hôn nhanh chưa từng có !

+ A. Nhịp tim của anh lại tăng !!!

Đan reo lên thích thú, trong khi anh thì mắt mở không thể to hơn, đôi môi chẳng nhúc nhích. Jung Min hít một hơi thật sâu, choáng váng mường tượng….

+ Ối, tệ quá Jung Min. Người anh bất động nữa. Haha… *Đan kéo kéo cổ áo Jung Min, trông anh không khác con rối là mấy*
+ Em….

Đan cười te tởn, tiếp tục kéo cổ áo như thể cô chưa có làm gì khiến anh “thảm hại” vầy.

+ Đan …. Em… *anh ấp úng nuốt nước bọt* Em… Sao em có thể thản nhiên ……
+ hihi *Đan lè lưỡi, tuyệt quá, tim Đan vẫn ổn, hôn anh xong mà nó chưa bể làm 2 mảnh* Em bảo này, Jung Min…………

Đan ngoài người ôm cổ anh, ghé môi mình vào tai anh và thủ thỉ như đánh vần:

+ Em_yêu_anh, nhiều_lắm !!!!!!!

Thôi. Anh thì cứ gọi là “Tác phẩm điêu khắc sống”. Đan cười khúc khích siết chặt lấy cổ anh, cô đã giảm nhẹ phần nào niềm nuối tiếc vì chưa nói được câu nói đó 6 tháng trước.

+ Jung Min, anh định đờ đẫn tới bao giờ? Anh nói gì đi?

Đan gắng sức gọi anh mà anh chẳng phản ứng gì, đương lúc Đan giơ tay định tát thì anh quay nhìn cô, phờ phạc hết mức. Như vừa gặp ma.

+ Đừng đánh anh…………….
+ Àh *hạ tay* Em không ngờ anh lại choáng thế. Hi hi.
+ Em….. Không. Chắc anh mơ. Mệt quá *Jung Min gục đầu mệt mỏi* Làm sao em có thể…. chủ động hôn anh chứ???
+ Thật mà *khẳng định chắc nịch*
+ Không, mơ…………
+ Thật………….
+ Mơ……………

Đan bĩu môi, vẫn điệp khúc muôn thuở, Đan nhào vào lòng anh. Jung Min có vẻ choáng lắm, cứ ngẩn tò te.

+ 6 tháng dài như 6 thập kỉ, em già đi vì nhớ anh. Em luôn chuẩn bị tinh thần, rằng em sẽ phải đợi trên dưới 10 năm để kiên trì làm Kiệt nhớ lại. Nhưng quãng thời gian đó rút ngắn rồi, anh có thể trở về bên em thế này, chắc Kiệt đã có chút….. ! *Đan rúc đầu vào anh,1 lần nữa Đan thấy vui khi cơ thể mình nhỏ bé để anh có thể ôm gọn*
+ Anh nghĩ chẳng bao giờ được gặp lại em, vs tư cách là Jung Min *anh thở dài, cái thở dài sầu não*
+ Em vừa nói thật đấy Jung Min.

Jung Min khựng lại, cứng hết các tế bào.

+ Jung Min, sao anh làm em… cụt hứng quá. Anh cũng phải nói đáp em lời gì chứ *Đan nài nỉ*
+…………………… Em nói lại đi !!! *Anh lừ mắt*
+ Gì?
+ Điều đó !

Đan chẳng ngần ngại phát ngôn rành mạch lại cho Jung Min.

+ Em_yêu_anh ! Em yêu anh hơn cả yêu Trái Đất vs dải ngân hà. Em yêu anh hơn cả mặt trời vs lùm hoa tươi, như mặt đất vs nhánh cỏ dại, như…..#%^%&^*&$
+ Thôi đủ rồi. Đau đầu vì cách ví von của em.

Đan cười toe toét.

+ Đan, anh thật không thể tưởng tượng được. Những gì anh biết về em lúc trước, em khá là e dè, hôn em như kiểu tìm đường lên trời ý. Còn bây giờ? Em sẵn sàng lao tới hôn và ôm anh không do dự?
+ Anh không thích hả? *Đan trố mắt*
+ KHÔNG !!!!!!! TẤT NHIÊN LÀ…..
+ Sao? *háo hức*
Mặt Jung Min dần đỏ, dễ thương quá, thì ra cái mặt lạnh hơn đola này có thể đỏ và bối rối.

+ Tất nhiên là…!!! Trời đất ạ. Em làm anh thành thằng ngốc tới nơi rồi. Hix *anh khó khăn thừa nhận*

Haizzz. Không ngờ cũng có ngày Đan chủ động hôn anh. Tại quá nhớ anh, không kìm được lòng…. 6 tháng trước anh bày tỏ Đan cũng chưa nói được lời nào cho ra hồn. Chưa kể….. nếu 1 lát nữa, anh và Kiệt lại hoán đổi… Đan sẽ chẳng thể ở bên anh mãi mãi. Nghĩ đến đây tim Đan thắt lại, đau như bị mang ra băm chém. Ngần ấy những điều Đan làm có đủ bù lấp khoảng thời gian anh là Kiệt không?!!

+ Ui !!!!!!!!!

Jung Min vội ôm đầu quằn quaị trên chiếc ghế. Nãy giờ mải suy nghĩ, Đan không nhận ra mặt anh đã trắng bệch và vã đầm đìa mồ hôi.

+ Jung Min? Anh bị sao vậy?

Đan đỡ anh tựa người ra sau, lại 1 cơn rùng mình của Jung Min, anh ôm đầu và ngực, thở dốc. Đan hoảng hồn luống cuống không biết làm gì. Anh nắm chặt 1 cánh tay Đan, cố nở nụ cười nhợt nhạt.

+ Cơ thể Kiệt….. đang phản ứng vs rượu mạnh. Hắn uống nhiều tới nỗi lục phủ ngũ tạng trong người muốn lộn tùng phèo…. Hờ hờ *anh nói vs sự giễu cợt* Thằng điên. Cơ thể hắn cũng là cơ thể người, nốc cho đẫy rượu mạnh vào….

Nói dửng dưng, Jung Min bịt mồm lao vào WC, nôn thốc nôn tháo. Đan chạy theo, rên rỉ khóc không ra tiếng. Jung Min loạng choạng ra khỏi cửa, mặt mũi anh càng ngày càng tái xanh, mồ hôi, làn da lạnh, hơi thở ngắt quãng…. Anh khẽ hít thở sâu, đôi mắt đong đầy tuyệt vọng.

+ Chắc Kiệt sắp dậy rồi…

Cơn lạnh sống lưng chạy dọc người Đan, cái cảm giác hồi nào ùa về làm Đan hét len thất thanh.

+ KHÔNG ! Jung Min, anh bình tĩnh đi, anh chỉ vừa tỉnh lại thôi.
+ Đan. Suy cho cùng thì anh chỉ là 1 phần kí ức của Kiệt, sự xuất hiện của anh không thể lâu dài được. Rồi Kiệt sẽ tỉnh lại, và nếu hắn còn ở nhà em, cái thằng bạo lực đó… Hừ. Anh phải đi đây.

Jung Min quả quyết loạng choạng bước nhanh đến cửa ra vào, mặc cho Đan giằng co anh cũng không quay lại. Đan tưởng như cả bầu trời sụp xuống đầu mình, tê liệt các giác quan. Nhưng dù thế, Đan cũng không buông Jung Min.
Buông tay 1 lần…………chịu đau khổ 6 tháng, vậy là quá đủ rồi.

+ Jung Min anh phải bình tĩnh. Chỉ là 1 cơn đau đầu vì chất kích thích nồng độ mạnh. Sao anh bỏ em dễ dàng thế chứ????????

Anh dừng lại, Đan nhìn anh từ sau lưng, anh khá cao nên cô chỉ có thể nhìn anh cúi gằm mặt, người run rẩy. Đan lại khóc. Anh cũng không muốn đi nhưng phòng xa là tốt nhất.

+ Anh không muốn mạo hiểm. Thằng Kiệt vô nhân tính mà làm gì em, chắc anh…..
+ Kiệt tính khí thất thường lắm *Đan chớp lấy sự mông lung của anh và bắt đầu thuyết phục* Hắn cũng có lúc hiền lành, hâm hâm, trẻ con….. Hắn không biết gì về chuyện của anh và em. Hãy tin em này, Jung Min. Hắn mà tỉnh dậy thật cũng không sao, em sẽ cẩn thận vs hắn. Anh ở bên em đến khi hắn tỉnh, đừng đi đâu.
+ Đan !!!!

Jung Min hất tay Đan, có lẽ giờ anh sẽ cần dùng sự lạnh lùng và kiên định hết mức để tránh xa Đan, đảm bảo Kiệt không đánh Đan khi hắn mở mắt. Lòng anh thật đau, phải cư xử dữ dằn vs Đan là điều khó khăn vô cùng.

+ Em đừng cho phép bản thân hy vọng bất kì điều gì nơi Kiệt, hiểu chưa? Không hiểu cũng phải cố mà hiểu !!!!!!!! Ngay bây giờ - ngay lúc này, anh sẽ đi khỏi nhà em, sáng mai khi Kiệt tỉnh, hắn sẽ nằm ngon lành ở 1 gốc cây hoặc 1 ghế đá…..
+ EM KHÔNG MUỐN ! NGƯỜI KHÔNG HIỂU LÀ ANH ! Dù Kiệt có tỉnh thì tới lúc đó, em vẫn muốn ở bên anh, đến cái giây phút cuối cùng mà Kiệt và anh hoán đổi. Nếu Kiệt tỉnh, em muốn Kiệt phải tỉnh bên em, không phải là tỉnh giữa chốn gió mưa bên ngoài. Kiệt cũng là anh cơ mà????????

Đan hét lên, cô thấy cổ họng khản đặc và rát bỏng. Jung Min sững người, Đan đang dần quan niệm Jung Min và Kiệt là một, Đan sẵn sàng tha thứ cũng như giành sự quan tâm của cô cho Kiệt. Đan rất tự tin rằng Kiệt có thể nhớ được Jung Min.

1/10s Jung Min đã thoáng… ghen tức, rồi anh lại trùng xuống vì bị cơn đau hành hạ. Jung Min khụy ra đất, chóng mặt sây sẩm.

+ Jung Min. Lên ghế nằm tạm đi anh *Đan rối rít đỡ anh dậy*
+ Giờ thì sức để đứng còn không nổi, tính chạy làm sao….. *anh cười đau khổ, cơ thể anh liên tục run lên*

Chật vật xoay sở mãi mới “liệng gọn” anh trên ghế salon. Đan ngồi cạnh, vuốt làn tóc mái bết vì mồ hôi sang một bên.
+ Người anh lạnh quá. Em phải làm sao?
+ Rồi em sẽ phải hồi hận Đan ạ. Kiệt sắp tỉnh rồi, hắn sẽ nổi quạc lên phá tanh bành nhà em *anh gầm ghừ tức giận*

Những giọt nước mắt mặn chát vẫn lăn trên má Đan, cô cười, nắm tay anh đặt lên má.

+ Có phá cũng chẳng sao. Em không cần nhà, em cần anh cơ mà. Em sẽ ở bên anh, như hình vs bóng.
+ Cả khi anh sắp bị Kiệt chi phối???
+ Ừkm, kể cả là như thế.

Mắt Jung Min khép lại, 1 cơn đau khác dày vò anh. Nhìn anh đau đớn là cực hình không gì dã man bằng. Nhất định Đan phải ở bên anh, nhất định !!!

Jung Min chìm vào giấc ngủ, Đan vui vì ít ra anh đã không còn đau đớn nữa.
Sự hoán đổi đang diễn ra trong cơ thể này sao?
Kí ức của Kiệt lại che lấp kí ức của anh?
Đến bao giờ anh mới lại tỉnh dậy?

Đây là 1 phép màu, ông trời mang Jung Min trở về vs Đan. Chắc chắn bóng hình anh trong tim Đan sẽ chẳng thể mờ nhạt nhưng được gặp anh, kỉ niệm hiện lên sinh động hơn, khắc cốt trong tâm tưởng, nó đã làm Đan tin vững vàng vào cái kết Đan có thể làm Kiệt nhớ ra anh. Những lời hứa thật hơn, không còn mơ hồ và phi lý……
--------------------

Sáng hôm sau:

Đan mệt mỏi trở mình, cô ngồi dưới đất và gục trên ghế salon, nhìn Jung Min ngủ cả đêm qua….
Đan hốt hoảng khi chiếc ghế trống trơn, Jung Min của Đan đã biến mất. Cô đứng thẳng người dậy, ngó nghiêng và nhận ra ai đó đã khoác lên vai mình tấm chăn mềm. Đan nhìn đồng hồ - giờ là 7 rưỡi sáng, tầm 7h kém Đan vẫn còn thức bên anh. Vậy mà vô tình thiếp đi, anh đã biến mất.

Kiệt trở lại thật sao?!!!!

Đan thở dài, thẫn thờ, 7 rưỡi cũng muộn học rồi, đến trường để bị ông giám thị đanh đá cá cầy quát tháo à. Nghỉ ở nhà cho sướng cái thân.
Đan rúc mình vào tấm chăn cố chợp mắt.

≈Cạnh≈

Tiếng cửa mở dưới nhà không thể làm Đan phải mở mắt. Trộm thì trộm, nhà có gì đâu. Trộm vào thấy đói thì phải bỏ đi thôi.

+ Jung Min cậu đấy ư???? Chuyện gì xảy ra????

Giọng của An – chị cả Đan.
“Điên rồi. Jung Min nào hả” – Đan lùng bùng mệt mỏi.

+ An, Jung Min đã giải thích khi nãy rồi còn gì? Ngu tới độ không tiếp thu được sao? *bà chị 2 nạt bà chị cả*
+ Hừ. Jung Min cậu mãi mãi là thiên tài. Tôi sẽ lập tức cho người làm theo những gì cậu gợi ý. Nhưng mà……………..có chắc là T.A sẽ chùn bước không?

Ồn ào quá. Đan bực bội trong người vô cùng, 2 bà chị không thể bớt í ới sao. Lảm nhảm vớ vẩn.

Một tiếng cười khúc khích vang lên.

Đan bật dậy gãi gãi tai để tập trung phân tích tiếng cười.

Lại là một giọng nói quen thuộc.

Một ngưỡng giọng của con trai !!!

+ Tôi chỉ kịp nghĩ bấy nhiêu cách để cứu J-Max. GĐ cố lên nhé, GĐ mà kiên cường thì nhân viên mới có tinh thần.
Không chần chừ Đan xộc cửa chạy xuống tầng 1 – nơi 3 giọng nói đang cười đùa. Đan nghe nhầm chăng? Đan cũng điên rồi?

+ AN. LAN *Đan gọi to*
+ A. Em tỉnh rồi hả? Ngủ tiếp đi, tính em ngủ ngày giỏi lắm mà *giọng con trai trầm bổng cất lên khi Đan vừa xuống tới chân cầu thang*
+ Chuyện_gì_thế_này???????????????*Đan tròn 2 con mắt*

Đứng bên cạnh An và Lan chính là “người đó”. Hắn mặc bộ quần áo Đan từng đi mua cùng Jung Min, trông teen hơn hình tượng thường ngày.

+ Kiệt, ai cho anh lấy quần áo của bạn tôi mặc?
+ Hả? Kiệt á? *hắn ngu ngơ* Haizzz, Anh này ! Jung Min này ! Quần áo trong phòng anh thì tất nhiên anh sẽ mặc.
+ Cái gì??? *Đan thét ra lửa*
+ Em ngạc nhiên lắm đúng không? Anh cũng ngạc nhiên. Không ngờ trận đau hôm qua chẳng hề ảnh hưởng gì tới hoán đổi kí ức *anh giơ tay áo lên ngửi* Chậc !!! Nó vẫn sạch từ hồi anh đi nhỉ. Hì.
+ Anh là Jung Min? Không phải Kiệt? Đêm qua chưa hề hoán đổi? *Đan hỏi đều đều, như 1 cái máy ghi âm chất lượng cao*
+ Ừk. anh chưa hoán đổi. Thật may, anh vẫn là anh.

CHƯA HOÁN ĐỔI??????????????????????????
Người đứng trước mặt Đan là Jung Min, vẫn là Jung Min?????????????
An chạy lại bên Đan thủ thỉ:

+ Jung Min. Đấy là Jung Min?????????? Cậu ấy bảo hoán đổi gì đó…… chị cũng không hiểu. Nhưng mà…. Tính cách này đúng là Jung Min 100% không lẫn vs ai. Không phải Kiệt. Trời Đất.

Đan chóng mặt ghê, đang mệt mỏi còn đau đầu, hoa mắt. Đan chẳng phân biệt nổi ai vs ai.

+ Anh sẽ không kiểm tra lại đâu *Jung Min tắt ngúm nụ cười, mặt nhăn nhó*
+ Thôi. Em chỉ hỏi 1 câu: Anh là Jung Min hả? *Đan lờ đờ*
+ Ừk.
+ Sao anh vẫn còn ở đây?
+ Anh chưa hoán đổi. Cơn đau chưa đủ sức tác động vào thần kinh.

Đan chậm rãi từng bước tiến về phía anh nhún chân, quàng tay ôm anh.

+ Jung Min ! Thế mà… em cứ tưởng… anh đi rồi… huhuhu.
+ Bất ngờ không *anh cười tươi* Mới có 7 rưỡi sáng. Em vào ngủ tiếp đi, con Gấu trúc của anh. Cơ thể của anh không đau đớn nữa, có lẽ em nên yên tâm rằng cả ngày hôm nay của anh giành cho em.

Đan ù tai vì những lời đường mật của Jung Min, lòng Đan mới đêm qua còn dậy sóng dữ dội thế mà hôm nay đã yên bình kì lạ. Vì anh vẫn ở đây, trong căn nhà nhỏ của Đan. Anh nói “Cả ngày hôm nay – từ sáng đến tối đều là của anh và Đan”.

Nhưng hình như thức trắng đêm không tốt chút nào, cái lúc đáng ra Đan phải nhảy cẫng lên sung sướng thì cô lại rũ rượi buồn ngủ kinh khủng.

+ Ôi Đan của anh buồn ngủ lắm rồi *anh lo lắng khi thấy 2 tay Đan túm chặt áo anh trong khi người Đan dài thuột xuống giống 1 con thằn lằn* Khổ thân em. Anh đưa vào phòng ngủ đã nhé?!
+ Ơ………..Á….!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhanh như cắt anh bế Đan lên cầu thang, trước sự giãy giụa chống cự của con thằn lằn. An và Lan trợn mắt dõi theo, Hoàng tử Jung Min thật khiến người khác ngưỡng mộ:

+ Lan. Mày có nghĩ chị cũng nên kiếm tấm chồng không?
+ bà á??? Kiếm thằng xích-nô đi. Cỡ Jung Min liệt vào sách đỏ rùi.

Sau khi đặt Đan trên chiếc giường êm ái, kéo chăn đắp cho cô, Jung Min đẩy ghế ngồi bên cạnh.

+ Ngủ đi em, ngủ chán rồi dậy nhìn anh cũng chưa muộn mà *Jung Min châm chọc khi Đan cứ nhìn anh trân trối không chịu nhắm mắt ngủ*

Đan ái ngại, sáng bảnh mắt, mặt trời rọi cả vào đầu giường, quan trọng là anh ngồi cạnh Đan không nhúc nhích. Tim Đan đập thình thịch liên hồi. Ngủ được mới lạ !

+ Sao thế? Hay em cần anh hôn chúc ngủ ngon *anh hí hửng vắt người lên giường định bụng hôn Đan*

≈Bụp≈
Jung Min đành ngậm đắng ngồi xuống ghế. Đan hầm hầm đôi mắt phóng ra rốc-két nhìn anh, lườm lườm, tay Đan còn đang túm con thú bông to đùng.

+ Anh đúng là càng ngày càng đổ đốn !!! Dê quá !!!!!!

Jung Min xoa mũi vừa lĩnh trọn con gấu bông, mặt cay cú, mắt long lanh giận dỗi.

+ Sao em hôn anh thì được?
+ Hôn có mỗi lần àh ! Anh toàn thừa nước đục thả câu !!!!!!!!!!!! Gruuuuuu…
+ Không hôn nữa !!! Xì. Em nằm xuống ngủ đi ! Nhanh !

Đan liếc anh một cái sắc nhẹm, Jung Min nín thinh. Đan khẽ nằm xuống, vừa nhìn Jung Min xoa mũi vừa suy nghĩ. Hôm nay được ở bên anh, Đan phải làm cho nó thật có ý nghĩa, 1 kỉ niệm tuyệt vời.

Nhỡ……………

Mà không. Anh bảo hôm nay anh không đau đầu nên nhiều khả năng sẽ không xảy ra hoán đổi. Cầu trời đừng hoán đổi làm gì.

Mí mắt Đan dịu dần, cô đang suy nghĩ và lên kế hoạch cho ngày hôm nay vs anh. Phải nghĩ được nơi nào đó tuyệt vời hơn khu vui chơi, bờ hồ, siêu thị, shop thời trang…v…v…

Đột ngột Đan vùng dậy, khuân mặt mừng rỡ bừng sáng. Chắc Đan không để ý đến 1 tiếng “CỐC” khá to.

+ Jung Min. Em sẽ dẫn anh đi thăm mẹ em !!!!!!!!!!!!!!

Đan hớn hở nhảy xuống và bắt gặp Jung Min cúi người xoa trán, nom chừng đau lắm.

+ Jung Min?
+……………………Ơy… Hix Hix.
+ anh_dám_lợi_dụng_cơ_hội_định_hôn_em_hảaaaa !

Phải rồi phải rồi. Jung Min chỉ định lén hôn Đan lúc Đan nhắm mắt. Kết quả cô vùng dậy cốc mạnh đầu vào trán anh làm anh muốn lủng hết nơron thần kinh.
Thế là Jung Min bị tống ra ngoài, phải đứng đợi dưới cổng tòa cao ốc. Đan sẽ xin phép và xuống vs anh, sau khi sửa soạn dung nhan dễ nhìn. Jung Min vu vơ lượn quanh cái bồn hoa, nắng đang lên, con đường rực sáng một cách mới lạ, thật lung linh, cảm tưởng như con đường rộng lớn kia là tấm pha lê phản quang rực rỡ. Jung Min lại ngó nghiêng, hoạt động sống của khu phố đang dần nhộn nhịp: Cách anh chưa đầy 2m có đám trẻ con chơi đùa, xa hơn – trong công viên có một nhóm cụ già tập dưỡng sinh…

Jung Min cười khúc khích và ngồi xuống mé đường thở dài. Một ngày đẹp trời đấy chứ. Khởi đầu đầy màu sắc.

picture.php?albumid=22082&pictureid=161371

+ Jung Min. Anh giống tự kỉ quá *Đan gọi to, chạy đến bên anh*

Hôm nay trông Đan vui hơn ngày thường, anh khá tự tin khi khẳng định anh là lý do của sự thay đổi đó. Hai đứa kéo nhau đi bộ một đoạn ra điểm chờ xe bus.

+ Đan??? *anh thắc mắc*
+ Huk?

Cô quay ra thấy Jung Min hất hất 1 cánh tay, chờ đợi. Đan cứ nhìn tay anh rồi lại nhìn anh, ngây ngô.

+ Áo anh bẩn hở *phủi phủi*
+ Ax. Ngốc *anh giãy nảy* Em là bạn gái anh, đi cùng anh em phải… nắm tay hoặc khoác tay chứ. Cứ thong dong mà lao đi thế àaaaa?
+ Hơ…
+ Có khoác không. Haizzz. Hay để anh phải khoác tay em, trông buồn cười lắm đó.

Đan cứ nhìn anh chăm chăm. Jung Min bèn nắm lấy tay Đan và “đặt” vào tay anh. Anh phụng phịu kéo phăng Đan đi, ai bảo Đan giả ngây ngô làm chi. Không khí buổi sáng vừa “trong trẻo” vừa “tươi mát”, thật thoải mái. Đan khẽ hít sâu tận hưởng niềm hạnh phúc hiếm có, cánh tay khoác tay Jung Min siết chặt.

+ Hôm nay thiên thời địa lợi nhân hòa nhỉ. Hi hi.
+ Đẹp trời thì nói là đẹp trời đi, em đúng là…. ! Mẹ em ở đâu? Xa không? Anh hơi…. Hồi hộp *Jung Min nhấn mạnh*
+ Mẹ em ở cánh đồng ngoài thành phố. Mẹ em đẹp lắm nhé, bà sẽ rất vui nếu gặp anh.
+ Bà vui tính bà dễ gần hả? *anh thở phào*
+ Ờ……………………. Chắc là vậy.

Câu trả lời của Đan để lại cho Jung Min dấu chấm hỏi lớn trong đầu. Chưa kịp nói tiếp thì Đan kéo xộc Jung Min bay tới chiếc xe bus vừa đỗ lại trước trạm.

+ Tuyến xe về vùng nông thôn? *Jung Min ngạc nhiên khi bước lên xe bus, thấy tấm biển đề địa chỉ*
+ Ừk, đúng vậy….*Đan không mấy để ý đến câu hỏi của Jung Min, cô còn đang mải kiếm chỗ ngồi thích hợp* Ah. Ngồi đây Jung Min !!!!!! *lại lôi xềnh xệch*

Anh và cô ngồi sát cửa sổ, xe bus không đông người lên rất thoáng và yên tĩnh. Chiếc xe lăn bánh, chuyến hành trình ra ngoại thành thăm “mẹ vợ Jung Min” khởi hành.

Đan hết chỉ chỗ này rồi chỉ chỗ kia, Jung Min rối cả lên, hình như Đan sợ anh sẽ bỏ lỡ bất kì 1 điều gì hay ho trên đường đến thăm mẹ Đan.

+ Waaaa… Đến rồi Jung Min ơy !!!!!!!!! Anh nhìn kìa !!!!!!!! *Đan reo lên làm Jung Min giật mình quay ra cửa sổ*
+ĐÂU??? Nhà mẹ em ở đâu? *ngó ngó liếc liếc*
+ Đến vùng nông thôn thôi. Chưa đến chỗ mẹ *Đan lừ anh*
+ Vậy em gọi anh làm gì??????? *báo hại anh thót tim*
+ Nhìn kìa *Đan vặn 1 phát đầu anh quay ra cửa sổ, rất may vì anh chưa trẹo đốt xương nào*
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ