Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu ốc sên có tình yêu trang 24

Chương 47

Rừng sâu tối đen như không có tận cùng, Hứa Hủ ngồi bên cạnh một tảng đá lớn, mệt mỏi thở dốc, đồng thời dùng khóe mắt quan sát đôi nam nữ ở phía đối diện.

‘Anh Lỗ’ bị thương ở chân. Trong rừng đặt nhiều bẫy thú vật. Trên đường đi, ả mải đề phòng Hứa Hủ, không để ý dưới chân nên giẫm trúng một cái bẫy, máu tuôn xối xả.

Mặc dù đối phương có một người bị thương, tốc độ chạy trốn chậm lại, nhưng Hứa Hủ vẫn chưa tìm ra cơ hội thoát thân.

‘Anh Lỗ’ ngồi trên một cái cọc. Trong đêm tối mù mịt vẫn có thể lờ mờ nhìn ra gương mặt nhăn nhó vì đau đớn của ả. Po ngồi xổm trước mặt ‘anh Lỗ’, nhấc chân ả, dùng cuộn vải băng mang theo người băng bó cho ả.

“Po, anh dẫn con bé đó đi, em chặn ở phía sau.” Anh Lỗ đột nhiên mở miệng.

Hứa Hủ nhíu mày, nghe Po đáp: “Khỏi cần.”

‘Anh Lỗ’ trầm mặc trong giây lát, lên tiếng: “Tình trạng của em bây giờ sớm muộn gì cũng dụ cảnh sát đến.”

Po đột nhiên đứng dậy, hắn bóp cằm ‘anh Lỗ’, nhìn ả chăm chú. Một lúc sau, hắn buông tay: “Chúng ta cùng đi.”

‘Anh Lỗ’ lặng thinh, vẻ mặt ả thêm phần kiên định.

Po và ‘anh Lỗ’ quả nhiên lợi hại, dù bị tập kích bất ngờ, dù bị truy bắt cả đêm, chúng vẫn thoát khỏi thiên la địa võng, tiến sát đến biên giới nước Lào.

Lúc này, trời đã tờ mờ sáng, sương mù ẩm ướt lững lờ trôi trong khu rừng, phía trước là một khe núi rộng lớn. Tận cùng khe núi xuất hiện một con sông lớn, nước chảy xiết. Qua con sông này là lãnh địa của nước Lào.

Po quay người nhìn Hứa Hủ: “Khi nào đến biên giới, tôi sẽ thả cô đi.”

Hứa Hủ ngẩn người, ‘anh Lỗ’ chau mày: “Anh định để lại mầm mống tai họa này?”

Po liếc ả một cái, coi như mặc nhận.

“Chắc chắn nó sẽ thông báo cho cảnh sát. Anh giữ lại mạng sống của nó, liệu chúng ta trốn được bao xa?”

“Đánh ngất cô ta rồi vứt bên bờ sông.”

‘Anh Lỗ’ còn muốn tranh cãi, Po liếc qua Hứa Hủ, ánh mắt vô cùng lạnh lùng, hắn cất giọng quả quyết: “Cô ta có tư cách sống trên cõi đời này hơn vô số người.”

Hứa Hủ và ‘anh Lỗ’ đều im lặng.

Nước sông chảy cuồn cuộn.

Mặt trời đã nhô lên từ đằng sau dãy núi phía xa xa. Ánh nắng chiếu sáng cả khu vực khe núi, mặt sông lấp lánh ánh vàng.

Po đứng ở vị trí đầu tiên, hắn chăm chú quan sát thượng lưu con sông, tìm kiếm địa điểm qua sông thích hợp nhất.

Hai tay Hứa Hủ bị sợi dây thừng trói chặt ở sau lưng. Lúc này, cô đã sức cùng lực kiệt. Nhìn mặt nước dập dềnh, trong lòng cô thấp thoáng một nỗi bất an. Hứa Hủ đoán Quý Bạch đang ở một nơi cách cô không xa, cô còn sống chính là thắng lợi lớn nhất. Cô sẽ đợi anh.

Hứa Hủ thở dốc, vừa định cố gắng dùng ngón tay kẹp mẩu giấy trong túi quần, cô đột nhiên có một cảm giác bất thường. Hứa Hủ lập tức quay đầu, ‘anh Lỗ’ đang trầm mặc nhìn cô. Ả từ từ giơ khẩu súng, trong khi Po đứng quay lưng về hai người phụ nữ nên hắn không hề phát giác.

Nhìn họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào người mình, đầu óc Hứa Hủ trống rỗng trong giây lát. Sau đó, cô cảm thấy thân thể trở nên cứng đờ, lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Quý Bạch, có lẽ em không thể đợi anh.

***

Quý Bạch đã tách khỏi nhóm cảnh sát đặc nhiệm, đi dọc theo khe núi tìm kiếm Hứa Hủ. Càng tiến gần đến đường biên giới, có nghĩa Hứa Hủ càng gặp nguy hiểm. Vì vậy, mọi người quyết định tản ra, mở rộng khu vực tìm kiếm. Tình thế vô cùng cấp bách, tổ của Quý Bạch vừa di chuyển vừa giữ liên lạc bằng máy bộ đàm.

Quý Bạch giữ tâm trạng cảnh giác và nghiêm nghị từ đầu đến cuối. Anh không hề nghĩ đến tình huống xấu, nhưng ở một nơi nào đó trong lồng ngực anh đau buốt, như có tảng đá đè nặng.

Qua rừng cây thưa thớt, Quý Bạch nhìn thấy dòng sông cuồn cuộn ở phía xa xa. Anh nhanh chóng vượt qua rừng cây, vừa ngẩng đầu phóng tầm mắt về phía trước, toàn thân anh cứng đờ.

Ở đằng trước cách chỗ Quý Bạch không xa, trên bờ sông trải đầy đá cuội, một người đàn ông đang quay mặt ra dòng sông, một người khác ở sau lưng hắn, giơ khẩu súng, nhắm thẳng vào thân hình nhỏ bé quen thuộc.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy ùng ục. Chứng kiến cảnh tượng này, nơi sâu thẳm trong lòng Quý Bạch phảng phất nhanh chóng sụp xuống theo động tác nâng súng của đối phương.

Cô gái anh yêu thương, cô gái thông minh kiên cường, đang bị kẻ khác ép vào đường cùng, trầm mặc chờ chết.

Lồng ngực Quý Bạch ngay tức khắc dội lên một ngọn lửa đau đớn và giận dữ, anh giơ súng nhanh như tia chớp. Một tiếng ‘pằng’ vang lên, viên đạn xé không khí lao đi.

‘Anh Lỗ’ đang chuẩn bị bóp cò, bên tai ả đột nhiên xuất hiện âm thanh đanh sắc, bờ vai ả tê liệt, tiếp theo là nỗi đau như kim châm, muối xát lan tỏa, khẩu súng tuột khỏi tay ả, rơi tõm xuống nước.

Hứa Hủ giật mình, lập tức quay người bỏ chạy. Nào ngờ Po ở bên cạnh phản ứng nhanh hơn cô, hắn túm cô trở lại, giơ khẩu súng nhằm vào đầu cô.

Quý Bạch giương súng nhanh chóng tiến lại gần.

Trong tầm nhìn lay động, dáng vẻ của Hứa Hủ ngày càng rõ ràng. Mái tóc ngắn của cô rối bù, áo sơ mi bị gai đâm rách toạc. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt đen của cô vẫn cố chấp và kiên cường như thường lệ. Vào thời khắc nhìn thấy anh, đáy mắt cô cuộn trào nhiều tâm tình mãnh liệt.

Sắc mặt Quý Bạch ngày càng nghiêm nghị, không bộc lộ một chút biểu cảm. Cách mười mấy bước, anh cũng giơ súng nhằm thẳng vào Po.

Hai bên đối đầu căng thẳng.

Hứa Hủ nhìn Quý Bạch, chỉ thấy như cách một đời.

Vừa rồi, vào giây phút cận kề cái chết, lần đầu tiên trong đời cả người Hứa Hủ đổ mồ hôi lạnh, hoàn toàn bất lực. Cô còn nghe thấy tiếng gió thổi nhè nhẹ bên tai và tiếng tim đập gấp gáp trong lồng ngực, đầu óc cô trống rỗng.

Nhưng bây giờ, khi nhìn vào đôi mắt đen của anh, một dòng khí ấm nóng phảng phất tràn qua thân thể cô, bao phủ trái tim phập phồng bất ổn của cô trong chốc lát.

Hô hấp dần trở lại bình thường, Hứa Hủ nhìn ba người trước mặt bằng ánh mắt trầm tĩnh.

Cô có gì phải hoảng sợ? Quý Bạch đang ở đây, đội cảnh sát và binh lính đang ở quanh đây. Người hoảng hốt lo sợ vào lúc này là Po và ‘anh Lỗ’ mới đúng.

Po đột ngột mở miệng, phá vỡ không khí tĩnh lặng: “Mau bỏ súng xuống, bằng không tôi sẽ giết cô ta.” Hắn rất xảo quyệt, kéo Hứa Hủ ra đằng trước, che chắn những chỗ hiểm trên người hắn.

‘Anh Lỗ’ cũng lên tiếng uy hiếp: “Quý Bạch, anh là tay súng thần. Nhưng súng của Po sẽ không chậm hơn anh.”

Quý Bạch giữ nguyên động tác giơ súng, không nhúc nhích.

Ánh nắng ngày càng chói chang, nước sông ào ào chảy qua, bốn người nhất thời im lặng.

Hứa Hủ biết tình thế hiện tại tương đối nan giải. Nghe thấy tiếng súng vừa rồi, những người cảnh sát khác chắc sẽ nhanh chóng đến nơi. Đến lúc đó, Po bị đẩy vào bước đường cùng nên hắn dễ làm liều. Chỉ cần hắn có một chút xao động về mặt tâm lý, nhiều khả năng cô sẽ bị đổ máu ngay tại chỗ.

Bây giờ bọn chúng đang ở trạng thái tinh thần căng thẳng cao độ, cô phải tránh nặng tìm nhẹ, đánh vào tâm lý của hắn mới có cơ hội thoát thân.

Suy tư vài giây, Hứa Hủ nảy ra một ý định.

Quý Bạch nhìn Hứa Hủ chăm chú, anh vừa định mở miệng, cô đột nhiên cất giọng trầm tĩnh và dịu dàng trước anh. “Po, chúng ta mỗi bên một khẩu súng, chẳng ai chiếm ưu thế. Nếu anh giết tôi, Quý Bạch sẽ giết anh Lỗ.” Hứa Hủ ngừng một giây, nói tiếp: “Cái chết của tôi, đối với Quý Bạch mà nói chỉ là hy sinh một cấp dưới. Nhưng chị ta là người phụ nữ duy nhất anh yêu, anh nỡ sao?”

Lúc Hứa Hủ lên tiếng, Quý Bạch nhanh chóng di chuyển mũi súng về phía ‘anh Lỗ’. Thần sắc Po càng căng thẳng, vết sẹo đỏ mờ trên gương mặt hắn càng nổi rõ hơn. ‘Anh Lỗ’ cũng biến sắc mặt.

Hứa Hủ nói tiếp: “Anh không muốn chị ta chết, tôi cũng không muốn chết, hai bên chỉ có thể giữ thế giằng co. Bây giờ Quý Bạch chiếu cố đến tính mạng của tôi, nhưng khi bộ đội và cảnh sát đến đây, cục diện sẽ hỗn loạn. Bởi vì bọn họ gồm cả người Trung Quốc lẫn người Miến Điện, không phải ai cũng bận tâm đến mạng nhỏ của một người cảnh sát không quan trọng là tôi. Người Miến Điện các anh chắc cũng có kẻ muốn anh chết đúng không? Sao người đó có thể bỏ lỡ cơ hội này?

Trong lúc bắn nhau loạn xạ, cả ba chúng ta sẽ thiệt mạng. Vì vậy tôi đề nghị, một mạng đổi một mạng. Anh thả tôi rồi cùng ‘anh Lỗ’ trốn đi. Anh và Quý Bạch đều là tay súng thần, đều kiêng dè nhau, sẽ không ai nổ súng. Đây là cơ hội duy nhất của hai người.”

***

Hứa Hủ nói trúng nỗi lo lắng trong lòng Po, hắn nhướng mắt nhìn Quý Bạch.

Lúc này, ‘anh Lỗ’ ở bên cạnh đột nhiên cất giọng lạnh lùng: “Không được.”

Ba người cùng đưa mắt về phía ả, khóe miệng ‘anh Lỗ’ ẩn hiện ý cười mỉa mai. Đầu tiên, ả phóng tầm mắt về khu rừng núi sau lưng Quý Bạch. Ả có thể lờ mờ nhìn thấy bóng cây lay động, nghe thấy tiếng bước chân lác đác, chứng tỏ rất nhiều người đang tiến về nơi này.

Sau đó, ‘anh Lỗ’ nhìn Po chăm chú, đồng thời mở miệng: “Anh đừng tin con bé đó. Lúc trước em chưa kịp đào sâu suy nghĩ, nhưng lần này chúng ta bị phát hiện, chắc chắn có liên quan đến nó. Nếu đã vậy, bên biên giới Lào nhất định cũng có mai phục. Dù chúng ta có thể trốn thoát sang bên đó, cũng chỉ một con đường chết mà thôi. Nó đang lừa anh đấy.”

Quý Bạch và Hứa Hủ đều im lặng.

‘Anh Lỗ’ nói tiếp: “Anh đừng thả con bé cảnh sát, hãy đưa nó qua Lào. Nó sẽ là ‘bùa hộ mệnh’ của anh. Bây giờ chân tay em đều bị thương, không đi nổi, em sẽ không trở thành vật cản của anh. Anh mau đi đi! Em sẽ chặn phía sau cho anh!” Nói xong, ả rút dao, đứng chắn trước mặt Quý Bạch.

Po trầm ngâm trong giây lát, hắn nhìn ‘anh Lỗ’ bằng ánh mắt lạnh lùng. Sau đó, hắn gật đầu, kéo Hứa Hủ đi giật lùi xuống nước: “Lỗ, cố gắng sống sót.”

Tình thế thay đổi đột ngột, Hứa Hủ nhất thời không biết làm thế nào, cô giương mắt nhìn Quý Bạch. Nhưng Quý Bạch không nhìn cô, anh giơ khẩu súng nhằm thẳng vào Po, ngón tay từ từ đặt lên cò súng, đôi mắt đen của anh vô cùng kiên định.

‘Anh Lỗ’ thấy vậy lập tức vung dao đâm vào ngực Quý Bạch.

“Không được...” Tiếng kêu của ‘anh Lỗ’ dừng lại ở đó, sau lưng ả xuất hiện một lỗ máu nhỏ. Đó là một người cảnh sát núp trong lùm cây, vừa thấy có biến liền nổ súng bắn trúng ngực ả.

Phát súng bất thình lình khiến Po đang lùi lại phía sau lập tức ngẩng đầu nhìn ‘anh Lỗ’, sắc mặt hắn thay đổi trong giây lát: “Lỗ.”

Hứa Hủ giật mình, Quý Bạch không bỏ lỡ cơ hội hiếm có. Anh nhanh như tia chớp bóp cò, viên đạn găm thẳng vào cổ tay phải của Po. Toàn thân Po chấn động, khẩu súng tuột khỏi tay. Hứa Hủ lao về phía trước, Quý Bạch đã chạy nhanh đến, ôm cô ra khỏi mặt nước.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân rầm rập, rất nhiều cảnh sát đặc nhiệm từ trong rừng cây ùa ra, khống chế Po. Po bị đè xuống mặt đất, thân hình như dã thú của hắn cứng đờ, hai cánh tay bị bẻ quặt về đằng sau, đôi mắt hắn vằn tia máu đỏ. ‘Anh Lỗ’ nhìn hắn, môi ả động đậy, không biết nói câu gì.

***

Quý Bạch cuối cùng cũng buông thõng bàn tay cầm khẩu súng, cúi đầu nhìn Hứa Hủ trong lòng. Hứa Hủ vẫn chưa định thần, chỉ giương mắt nhìn anh. Bên tai cô là tiếng tim đập gấp gáp mà trầm ổn của anh. Dưới ánh mặt trời, gương mặt anh càng trở nên trầm lặng và tuấn tú.

“Anh ba!” Hứa Hủ vô thức lẩm bẩm, tựa hồ trái tim cô được vỗ về trong lúc gọi anh.

Khóe mắt Quý Bạch từ từ xuất hiện ý cười.

Hứa Hủ cũng mỉm cười, vùi đầu vào ngực anh. Quý Bạch siết chặt vòng tay, để cả người cô dính sát vào lồng ngực rắn chắc của anh.

***

Trên chuyến bay về thành phố Lâm.

‘Anh Lỗ’ và Po lần lượt bị giải về nhà tù Trung Miến. Chờ đợi bọn chúng là hình phạt nghiêm khắc của hai nước.

Sau nhiều ngày vất vả mệt nhọc, trải qua không ít nguy hiểm, cuối cùng cũng thu được kết quả mỹ mãn, người của tổ chuyên án vừa mệt mỏi vừa phấn khởi. Ai nấy đều thư thái tựa vào thành ghế, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, ngữ khí hết sức vui vẻ.

Hứa Hủ và Quý Bạch ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Quý Bạch ngoảnh đầu ngắm gương mặt nghiêng trắng ngần của cô.

Cô là báu vật của lòng anh, báu vật mà anh suýt mất đi.

Mặc dù lúc Hứa Hủ trở về vòng tay của Quý Bạch, trong lòng hai người tràn ngập cảm xúc, nhưng sau khi ‘anh Lỗ’ và Po bị bắt, bọn họ đều bận rộn công việc, chẳng có dịp nói với nhau một câu tử tế. Bây giờ xung quanh đều là cảnh sát hai nước, hoàn cảnh không thích hợp, hai người chỉ có thể âm thầm nắm tay nhau dưới ghế ngồi, lặng lẽ nhìn nhau.

Một lúc sau, Quý Bạch nói nhỏ: “Em to gan thật đấy, bản thân đang gặp nguy hiểm mà dám đem tính mạng của anh Lỗ uy hiếp Po?”

Hứa Hủ đã hoàn toàn hồi phục tâm trạng bình tĩnh, cô từ tốn đáp: “Không sao, anh ta rất để tâm đến mạng sống của ‘anh Lỗ’.”

Vài giây sau, cô quay đầu nhìn Quý Bạch.

“Lúc bấy giờ anh định làm thế nào?” Cô nhớ lúc đó anh cũng định lên tiếng.

Quý Bạch liếc cô một cái: “Em phân tích Po rất chuẩn, nhưng em quên không phân tích anh.

Po không nỡ để người phụ nữ hắn yêu thương chịu khổ, lẽ nào anh nỡ?

Hai tên đó đều là tội phạm vô cùng hung ác, bất cứ sai sót nào cũng có khả năng khiến em bị thương. Do đó, anh làm sao có thể mạo hiểm chọc giận bọn chúng trong lúc tính mạng của em ngàn cân treo sợi tóc. Dùng tính mạng của ‘anh Lỗ’ để uy hiếp Po? Cũng chỉ có em mới làm ra chuyện này.”

Trên thực tế, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong bộ não Quý Bạch lúc đó là...

Dùng anh thay thế vị trí của cô.

Anh sẽ nghĩ cách thuyết phục bọn chúng. Ví dụ chân tay ‘anh Lỗ’ bị thương không tiện hành động, Hứa Hủ vốn nhỏ bé yếu ớt, Po dẫn cô đi theo sẽ càng khó trốn thoát. Nếu con tin là anh, anh có thể giúp Po cõng ‘anh Lỗ’. Hơn nữa, anh là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, là con cháu của Quý gia, có giá trị gấp nhiều lần một nữ cảnh sát bình thường.

Câu nói của Quý Bạch khiến Hứa Hủ ngây người, cô quên không phân tích anh? Quý Bạch mỉm cười, không nói thêm một lời nào. Anh bóp tay cô, tựa người vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hứa Hủ ngẩn ngơ ngắm gương mặt trầm tĩnh của Quý Bạch. Một lúc sau, trong đầu cô đột nhiên bật ra suy đoán, lẽ nào anh định...

Yên lặng vài giây, Hứa Hủ ghé sát mặt hôn anh.

Nào ngờ cô vừa chạm môi vào má Quý Bạch, liền bị anh phát hiện, đôi mắt đen mở to. Sau đó, anh ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn cô nồng nàn, bất chấp mọi người ở xung quanh.

Bên ngoài cửa sổ, chùm mây trắng rực rỡ dưới ánh mặt trời, tia nắng vàng ấm áp chiếu sáng bầu trời trong xanh cao vời vợi. Bên dưới mặt đất, có thể lờ mờ nhìn thấy dãy núi nhấp nhô, cánh đồng xanh ngát. Thành phố Lâm ở đường hàng không phía trước.

Chương 48

Lúc máy bay hạ cánh xuống thành phố Lâm, trời đã chạng vạng tối. Ráng chiều mờ mịt bao trùm khắp không gian. Tháp đèn hiệu ở phía xa xa điểm xuyết như châu ngọc.

Trên đường băng xuất hiện một đám người, khí thế không tầm thường. Quý Bạch và Cục phó Tôn đi đầu tiên. Lãnh đạo cảnh sát tỉnh và thành phố bước tới nghênh đón, thân mật thăm hỏi. Các nhà báo vây quanh, ánh đèn từ máy chụp hình liên tục nhấp nháy.

Bắt gặp một người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh lãnh đạo Công an tỉnh, Quý Bạch không hề tỏ ra ngạc nhiên, anh mỉm cười: “Thư ký Hoa.”

Thư ký Hoa cũng mỉm cười: “Anh trai anh không yên tâm, bảo tôi tới đây xem tình hình thế nào. Tất cả vẫn thuận lợi đấy chứ?”

Quý Bạch gật đầu: “Thuận lợi.”

Một vị lãnh đạo tỉnh đứng bên cạnh cười cười: “Quý Bạch là tấm gương mẫu mực của Công an tỉnh chúng tôi. Một khi cậu ấy ra tay, không tên tội phạm nào có thể trốn thoát, xin Vụ trưởng Quý cứ yên tâm.”

Hứa Hủ xuống máy bay cuối cùng. Vừa đặt chân xuống đất, cô liền bị Đại Hồ, Triệu Hàn và mấy người của Cục Cảnh sát thành phố Lâm bao vây. Bọn họ hỏi thăm Hứa Hủ bằng một giọng đầy quan tâm: “Vẫn ổn đấy chứ? Nghe nói em bị bắt làm con tin, có bị thương ở đâu không?”

Hứa Hủ trả lời từng câu hỏi của mọi người, trong lòng cô rất ấm áp. Trò chuyện một lúc, cô lại đưa mắt về phía Quý Bạch.

Lúc này, trời đã tối hẳn. Theo kế hoạch, sáng ngày mai, Hứa Hủ và Quý Bạch lên Công an tỉnh tham gia buổi tổng kết biểu dương khen ngợi, tối nay không có công việc. Thấy đám đông phía trước vẫn không có dấu hiệu giải tán, Hứa Hủ quay sang chào tạm biệt các đồng nghiệp: “Tôi về nhà trước đây, ngày mai gặp lại.”

Mọi người đều gật đầu.

Đúng lúc này, Hứa Hủ bất chợt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc tách khỏi đám đông phía trước đi về phía cô.

Người đó là Quý Bạch.

Thân hình cao lớn của anh nổi bật trong màn đêm, khóe miệng anh xuất hiện ý cười nhàn nhạt, khiến gương mặt cương nghị càng sinh động, tuấn tú. Quý Bạch lên tiếng chào hỏi đám Đại Hồ trước. Mấy người cảnh sát đều rất hưng phấn, hỏi anh hết chuyện này đến chuyện khác. Hứa Hủ chỉ mỉm cười ngắm anh.

Sau đó, Quý Bạch đột nhiên nhướng mắt nhìn cô, rồi quay người đi đến trước mặt cô.

Những người đã biết mối quan hệ của Quý Bạch và Hứa Hủ ở xung quanh đều cười cười, người không biết nội tình cũng phát hiện ra điều bất thường, ánh mắt họ đầy vẻ hiếu kỳ. Hứa Hủ ngước nhìn gương mặt ôn hòa tràn ngập ý cười của Quý Bạch, cô tỏ ra rất tự nhiên và bình thản: “Thầy!”

Quý Bạch giơ một tay đặt lên vai Hứa Hủ, đôi mắt đen tĩnh lặng của anh nhìn cô chăm chú: “Bây giờ anh không thể rời đi, em về bằng cách nào?”

Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, hai má Hứa Hủ dần nóng ran. Bàn tay anh khiến cô cảm thấy da thịt ở đầu vai cũng trở nên bỏng rát. Cô nhìn vào áo sơ mi của anh, sắt mặt vô cảm: “Anh trai em đến đón.”

“Được, ngày mai gặp lại.” Khóe mắt Quý Bạch đầy ý cười: “Em về nghỉ ngơi đi!”

“Vâng.” Hứa Hủ tiếp tục cúi đầu.

Lúc này, bàn tay lớn của anh mới rời khỏi bờ vai cô. Quý Bạch quay người chào tạm biệt đám Đại Hồ, sau đó đi về phía các lãnh đạo ở phía trước.

Có mấy người lãnh đạo theo dõi cảnh vừa rồi bằng ánh mắt thích thú. Thư ký Hoa tận mắt chứng kiến, anh ta chỉ mỉm cười, không lên tiếng.

Quý Bạch không hề ngượng ngùng khi tỏ thái độ quan tâm bạn gái ngay trước mặt đám đông. Anh cùng các lãnh đạo lên xe riêng đi mất. Còn Hứa Hủ và những người cảnh sát còn lại ngồi xe của sân bay, đi tới cửa nhập cảnh. Trên đường có nhiều ánh mắt cười cười dò xét cô. Một người phụ nữ trung niên làm công tác hậu cần của Cục hỏi thẳng: “Tiểu Hứa, cô và Quý đội đang yêu nhau đấy à?”

Mọi ánh mắt dồn về Hứa Hủ, Hứa Hủ chỉ có thể đáp: “Đúng vậy.”

***

Vừa ra khỏi cửa, Hứa Hủ liền bắt gặp Hứa Tuyển đứng trong đám đông. Anh mặc áo sơ mi trắng và quần comple, bộ dạng tuấn tú và lười nhác, trông rất nổi bật.

Nhìn thấy em gái, Hứa Tuyển nở nụ cười, nhận túi hành lý trong tay cô và xoa đầu cô. Phát hiện em gái đen đi một chút, cằm cũng nhọn hơn, anh bất giác chau mày: “Sau này đừng đi đến những nơi như vậy nữa.”

Hứa Hủ phì cười.

Từ sân bay, hai anh em về thẳng nhà bố. Giáo sư Hứa đích thân xuống bếp, làm một bàn đầy món ăn ngon.

Giáo sư Hứa có tính cách trầm tĩnh ôn hòa. Trong bữa ăn, đa phần là Hứa Tuyển hỏi chuyện xảy ra ở Miến Điện. Hứa Hủ giống bố cô, lời ít ý nhiều, trả lời tương đối khô khan. Một lúc sau, Hứa Tuyển không tiếp tục truy vấn, chỉ dặn dò em gái chịu khó dưỡng da để làn da trở về như cũ, trọng lượng cơ thể cũng phải khôi phục tiêu chuẩn trước kia.

Ăn cơm xong, Hứa Tuyển chủ động đi rửa bát, giáo sư Hứa về thư phòng luyện chữ như thường lệ. Hứa Hủ ngồi ở phòng khách một lúc, cũng theo bố vào thư phòng. Cô không lên tiếng, chỉ yên lặng ở bên cạnh giúp bố cô mài mực.

Không ai hiểu con gái bằng người cha. Thấy con gái hiếm có dịp chẳng làm gì, ngoan ngoãn ở bên cạnh mình, giáo sư Hứa mỉm cười. Múa bút một lúc, ông mở miệng hỏi: “Lần này con có gặp nguy hiểm gì không?”

Hứa Hủ trả lời: “Tuy kinh hãi nhưng không gặp nguy hiểm ạ.”

Giáo sư Hứa gật đầu, không hỏi gì thêm. Ông nhìn con gái, ánh mắt tràn ngập ý cười ôn hòa: “Hứa Tuyển nói con có bạn trai rồi?”

Hứa Hủ hơi đỏ mặt: “Vâng ạ, con mới xác định quan hệ chưa bao lâu.”

“Người con nhìn trúng, bố rất yên tâm, chắc chắn là chàng trai thật thà chững chạc.” Giáo sư Hứa nói: “Khi nào cảm thấy thích hợp, con hãy dẫn về nhà cho bố gặp.”

Sau khi bố cô đi ngủ, Hứa Hủ lại sang phòng Hứa Tuyển. Anh đang ngồi tựa vào đầu giường, tay kẹp điếu thuốc lá, cầm laptop xem tài liệu do cấp dưới gửi đến.

Hứa Hủ ngồi xuống cạnh anh, im lặng một lúc mới mở miệng: “Em suýt chết trong chuyến công tác vừa rồi.”

Hứa Tuyển vốn đang chăm chú vào màn hình, lập tức ngẩng đầu nhìn cô.

Hứa Hủ cười cười: “Lúc đó em rất sợ hãi, em thật sự tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại anh và bố.”

Hứa Tuyển không nói một lời, giơ tay ôm em gái vào lòng.

Có lẽ do nguyên nhân sống cùng hai người đàn ông từ nhỏ, bình thường Hứa Hủ trầm mặc chín chắn, không hề tỏ ra ỷ lại hay làm nũng như những cô gái trẻ khác. Nhưng vào thời điểm then chốt, cô luôn dùng cách của mình để biểu đạt tình cảm. Thậm chí giống một bé gái tìm kiếm sự an ủi vỗ về của người anh trai. Còn đối với người cha đã lớn tuổi, cô sẽ để trong lòng mọi sự ấm ức tủi thân.

Sau khi rời khỏi phòng Hứa Tuyển, tâm trạng của Hứa Hủ tốt hơn nhiều. Cô tắm rửa, nằm thoải mái trên giường, mới lấy điện thoại nhắn tin cho Quý Bạch: “Em ngủ rồi, chúc anh ngủ ngon.”

Quý Bạch lập tức gọi đến.

Buổi tối có bữa cơm chiêu đãi khách, phần lớn thời gian anh đều trò chuyện, chẳng động đũa là bao. Quý Bạch vừa về đến khu chung cư, đang mua đồ ăn đêm ở siêu thị dưới nhà. Lúc này trời đã về khuya, siêu thị bật đèn sáng trưng. Nhưng ngoài mấy người nhân viên, chỉ có khách mua hàng duy nhất là anh đang cầm túi sủi cảo đông lạnh đứng trước quầy thu ngân.

“Anh tưởng em ngủ lâu rồi.” Quý Bạch nói nhỏ.

“Em chưa, vừa rồi mải nói chuyện với Hứa Tuyển.” Hứa Hủ mỉm cười: “Anh đang làm gì thế?”

Quý Bạch đang thanh toán tiền. Khóe mắt chợt nhìn thấy mấy cái hộp xanh xanh đỏ đỏ trên giá bên cạnh, anh trầm mặc một hai giây, lấy hộp Durex (*) đắt tiền nhất bỏ vào giỏ hàng: “Anh mua sủi cảo, bữa tối ăn không đủ no.”

(*) Durex: nhãn hiệu BCS phổ biến trên thế giới.

***

Ngày hôm sau đi làm, hai người đều bận rộn công việc, chẳng có thời gian nói với nhau một câu.

Quý Bạch xử lý xong công việc tồn đọng đã gần đến buổi trưa.

Dưới cùng tập tài liệu là lá đơn xin từ chức của Diêu Mông. Sáng nay Lão Ngô đã nói qua với anh về việc này, Quý Bạch trầm ngâm trong giây lát, nhấc máy gọi điện thoại cho Cục trưởng.

Thái độ của Cục trưởng rất rõ ràng: “Tôi đã nói chuyện với Diêu Mông, nhưng cô bé có suy nghĩ riêng, chúng ta không thể miễn cưỡng, chỉ cần cậu ký tên, là hoàn tất thủ tục nghỉ việc của cô bé.”

Quý Bạch không lập tức ký tên, mà gọi Diêu Mông vào phòng làm việc của anh.

Cách một tháng không gặp mặt, bây giờ gặp lại Quý Bạch, trong lòng Diêu Mông vẫn hơi buồn. Nhưng cô đã có thể nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng thản nhiên: “Sếp tìm em có việc?”

Quý Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Ý kiến của tôi là không mong em từ chức. Khả năng của em rất toàn diện, là nhân tài hiếm có của Cục Cảnh sát.”

Câu nói khiến trái tim Diêu Mông xao động, cô nở nụ cười nhàn nhạt: “Cám ơn anh, nhưng em...”

“Nếu em không muốn ở lại đội cảnh sát hình sự.” Quý Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, cất giọng ôn hòa: “Em muốn đi bất cứ phòng ban nào trong cục, tôi đều có thể tiến cử. Với tư chất của em, chắc sẽ không gặp khó khăn. Ngoài ra, tôi cũng có thể giúp em liên hệ bên cảnh sát tỉnh.”

Diêu Mông lặng lẽ nhìn Quý Bạch. Im lặng một lúc, đôi mắt cô ngời sáng: “Cám ơn sếp, em thành thật cảm ơn anh.” Cô nói nhỏ: “Thời gian qua, em đã học hỏi nhiều điều từ anh. Trong vụ ‘anh Lỗ’ lần trước, anh cũng nói đỡ cho em. Vừa tốt nghiệp, có thể gặp người lãnh đạo như anh là vận may của em. Tuy nhiên, em rời khỏi Cục Cảnh sát là vì nguyên nhân khác.”

Cô nở nụ cười rạng rỡ: “Em có công việc càng muốn làm hơn. Một người bạn nhờ em giúp anh ấy quản lý tòa soạn báo. Em cảm thấy công việc này rất có tính thử thách, em cũng có hứng thú hơn nghề cảnh sát, do đó em mới từ chức.”

Quý Bạch gật đầu mỉm cười: “Tôi hiểu rồi, vậy chúc em thuận buồm xuôi gió. Ngoài ra, nếu sau này em muốn quay về Cục Cảnh sát, chỉ cần kiến thức chuyên ngành không bị mai một, chúng tôi hoan nghênh em bất cứ lúc nào.”

Viền mắt Diêu Mông hơi ươn ướt, nhưng cô cố nhịn, gật đầu với Quý Bạch.

Quý Bạch đứng dậy bắt tay cô: “Tối nay đội có buổi tụ tập, em có thời gian thì hãy cùng tham gia.”

Diêu Mông mỉm cười, lắc đầu: “Tối nay em có hẹn nên không đi. Em sẽ tham gia buổi tiệc mừng công của cục vào tuần sau, nhân tiện chính thức chia tay mọi người.”

***

Tiệc liên hoan buổi tối đặt ở một nhà hàng bên cạnh Cục Cảnh sát. Ngoài đội cảnh sát hình sự, mấy người ở phòng ban khác có quan hệ thân thiết với Quý Bạch cũng tham dự. Đám đàn ông vậy quanh Quý Bạch và Hứa Hủ, mọi người trò chuyện về vụ án ở Miến Điện, bầu không khí rất sôi nổi.

Triệu Hàn ngồi ngoài cùng, gọi nhân viên phục vụ lấy bia rượu. Chợt nhớ tới Hứa Hủ, anh hỏi rõ to: “Chị dâu uống gì?”

Hứa Hủ không nghĩ Triệu Hàn nhắc đến cô nên không có phản ứng. Quý Bạch ngồi bên cạnh, trả lời thay: “Cô ấy uống sinh tố hoa quả.”

Lúc này, Hứa Hủ mới ngẩn người, ánh mắt hơi bối rối. Trong khi tất cả những người có mặt đều tỏ ra bình thường, tựa hồ cách xưng hô này đã chính thức thuộc về cô.

Mặt Hứa Hủ bất giác nóng ran, nhưng cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, tiếp tục nghe mọi người trò chuyện.

Khi rượu đưa lên bàn, không khí càng trở nên náo nhiệt. Đám cảnh sát hình sự uống rượu rất dũng mãnh, bọn họ liên tục đòi chạm cốc với Quý Bạch và Hứa Hủ. Quý Bạch giơ tay ngăn lại, anh cầm ly rượu đặt trước mặt Hứa Hủ: “Cô ấy không biết uống rượu.”

Thế là mọi người được thể dồn hết về Quý Bạch.

Tục ngữ có câu ‘tửu phẩm chi nhân phẩm’ (*), Quý Bạch không nát rượu, cũng không để người khác chuốc rượu, nhưng ở những trường hợp cần uống, anh rất vô tư, không từ chối một chén nào. Chẳng bao lâu sau, gương mặt tuấn tú của anh đỏ bừng, anh đặt tay lên thành ghế sau lưng Hứa Hủ, bộ dạng nhàn hạ thư thái, nhưng đôi mắt đen của anh ngày càng sáng rực.

(*) Tửu phẩm chi nhân phẩm: Qua cách uống rượu có thể biết nhân phẩm của con người.

Hứa Hủ lặng lẽ ăn đồ. Đột nhiên có người hỏi cô: “Chị dâu, chị không quản Quý đội sao? Anh ấy uống không biết bao nhiêu chén rồi! Hư quá đi!”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt thích thú về phía Hứa Hủ, Quý Bạch cũng nheo mắt, nửa cười nửa không nhìn cô.

Hứa Hủ liếc Quý Bạch, lắc đầu: “Anh ấy không cần sự quản lý.”

Nhận định của Hứa Hủ là con người Quý Bạch biết tiến biết lùi, khả năng kiểm soát bản thân rất mạnh. Loại người như anh nói chung không xuất hiện tình trạng nhậu nhẹt quá độ.

Nghe câu nói của Hứa Hủ, mọi người đều ngây ra, sau đó cười ồ. Có người cố ý cất giọng ngưỡng mộ: “Chị dâu, đây là hành vi thả tự do một cách trần trụi. Quý đội có phúc thật đấy!”

Trong tiếng trêu đùa của đám đông, Quý Bạch nhìn cô chăm chú, khóe mắt đầy ý cười.

Anh hiểu suy nghĩ của Hứa Hủ, giữa anh và cô không cần sự trói buộc dư thừa. Câu trả lời thẳng thắn của cô, rõ ràng không có ý gì khác, nhưng trong con mắt của người ngoài, là giữ thể diện cho người đàn ông của cô.

Vừa có cách cư xử tuyệt vời lại vừa có nội hàm, bọn họ nói đúng, anh rất có phúc mới được làm người đàn ông của cô.

Mặc dù từ đầu đến giờ, Quý Bạch đều uống rượu thay Hứa Hủ, nhưng buổi tối hôm nay, lãnh đạo Cục mời các đồng nghiệp ngoại tỉnh của tổ chuyên án ăn cơm cũng ở nhà hàng này. Một lúc sau, Cục phó Tôn Phổ và hai người cảnh sát hình sự đi vào.

Nhìn thấy Quý Bạch và Hứa Hủ, Tôn Phổ đặc biệt vui mừng: “Không ngờ chuyến đi Miến Điện của chúng ta không chỉ bắt được tội phạm, còn tạo ra nhân duyên cho hai người. Nào, tôi mời hai người một ly!”

Quý Bạch vừa định cầm cốc rượu của Hứa Hủ, Tôn Phổ liền ngăn lại: “Hừm, dù là đồng chí nữ đi chăng nữa, nhưng làm người cảnh sát hình sự, uống một chút rượu cũng không thể? Cậu Quý mau tránh sang một bên.”

Quý Bạch hạ giọng, dặn dò Hứa Hủ: “Em uống được bao nhiêu thì uống.” Mọi người lại nhao nhao.

Hứa Hủ gật đầu, uống một hơi hết ly rượu.

Hai chén rượu vào bụng, tuy nhiệm vụ đã hoàn thành nhưng đầu óc Hứa Hủ có chút choáng váng. Cô liền đứng dậy đi ra ngoài hít thở không khí. Quý Bạch trò chuyện với người bên cạnh một lúc, thấy Hứa Hủ vẫn chưa trở về, anh liền quay đầu ra cửa. Lúc này, Đại Hồ đi chúc rượu phòng bên cạnh quay về, anh ta ngồi xuống cạnh Quý Bạch: “Sếp, Hứa Hủ đang ở ngoài hành lang.”

Quý Bạch liếc anh ta một cái, Đại Hồ nói tiếp: “Vừa rồi em thấy cô ấy nôn khan. Sếp, hai người có rồi phải không? Chậc chậc... thời gian thấm thoát như thoi đưa.”

Quý Bạch phì cười: “Cuốn xéo.” Nói xong anh lập tức đứng dậy, đi ra ngoài phòng ăn.

Hứa Hủ đúng là nôn khan vài lần, nhưng sau khi uống cốc nước ấm do người phục vụ mang tới, cô đã hồi phục trạng thái bình thường. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, ánh đèn từ các ngôi nhà sáng lấp lánh. Cô đứng bên cửa sổ đón ngọn gió mát rượi, nhất thời không muốn vào phòng ăn nóng hừng hực.

“Em không sao đấy chứ?” Giọng nói trầm thấp của Quý Bạch vang lên bên tai.

Hứa Hủ lắc đầu.

Trên hành lang người đi qua đi lại. Quý Bạch đứng cách cô một bước chân, cùng cô vai kề vai ngắm cảnh đêm.

“Ăn xong em có bận việc gì không?” Anh hỏi.

“Không.” Hứa Hủ trả lời.

Quý Bạch quay đầu nhìn cô: “Hay là đi nhà anh. Ngày mai là thứ bảy, buổi tối chúng ta có thể xem phim trò chuyện, thả lỏng tinh thần.”

Gương mặt anh rất bình tĩnh, ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt đen của anh ngời sáng, trông có vẻ trong sáng vô tư.

Hứa Hủ: “... Được thôi.”

Ngắm gương mặt đỏ ửng không biết do uống rượu hay thẹn thùng của cô, trái tim Quý Bạch rung lên một nhịp. Anh tiến một bước về phía Hứa Hủ, đặt tay lên vai cô, nhìn cô chăm chú và nói nhỏ: “Bộ đồ ngủ em mặc lần trước vẫn để ở nhà anh. Anh đã giặt sạch rồi, có thể mặc ngay. Sau buổi tụ tập đi thẳng về nhà anh nhé.”

Hai người quay lại phòng ăn ngồi xuống. Bên trong ánh đèn sáng trưng, không khí vẫn náo nhiệt như cũ. Một lúc sau, Quý Bạch nhìn đồng hồ: “Đã tám giờ rưỡi tối, mọi người uống cũng hòm hòm rồi, giải tán thôi.”

Ai ngờ, anh vừa dứt lời, Đại Hồ lập tức cầm ly rượu đứng dậy: “Thế sao được? Chúng ta hãy uống tiếp, uống tiếp.” Quý Bạch liếc Đại Hồ một cái, anh ta tỏ ra rất thản nhiên.

Vài phút sau, một đám người kéo sang phòng bên cạnh mời rượu lãnh đạo. Trong phòng chỉ còn lại mấy người thuộc đội cảnh sát hình sự. Ai nấy giảm bớt hào hứng, ngồi yên lặng nghỉ ngơi. Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ dưới gầm bàn, từ tốn uống trà nóng.

Đại Hồ đột nhiên hắng giọng, hỏi người cảnh sát ngồi bên cạnh: “Ăn cơm xong chú có bận việc gì không?”

Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi lập tức hiểu ý, cười híp mắt: “Em không.”

Đại Hồ nói tiếp: “Hay là đi nhà anh? Chúng ta cùng xem phim thả lỏng tinh thần?”

Hứa Hủ cứng đờ người, Quý Bạch nhướng mắt nhìn Đại Hồ và anh chàng cảnh sát.

Vẻ mặt Đại Hồ rất đứng đắn: “Bộ đồ ngủ của chú vẫn để ở nhà anh, anh đã giặt sạch, còn giặt bằng tay nữa.”

Mặt Hứa Hủ nóng như lò lửa, cô xấu hổ vô cùng, cấu tay Quý Bạch ở dưới gầm bàn. Quý Bạch nắm chặt tay cô, nghiêm giọng: “Câm miệng!”

Mọi người đều cười ha hả.

Có lẽ lúc Quý Bạch và Hứa Hủ nói chuyện, mấy anh chàng cảnh sát có năng lực theo dõi nghe lén xuất sắc đã ghé sát tai vào bờ tường lắng nghe.

Kết thúc buổi tụ tập, Quý Bạch không thể ra về cùng Hứa Hủ. Vừa thanh toán tiền, phòng ăn của lãnh đạo Cục và tổ chuyên án cử người gọi anh đi nói chuyện, sau đó phụ trách đưa tổ chuyên án về khách sạn nghỉ ngơi.

Các đồng nghiệp khác đều đi trước, Quý Bạch và Hứa Hủ đứng ở cửa nhà hàng nhìn nhau mỉm cười.

Quý Bạch tiễn Hứa Hủ lên xe taxi: “Có lẽ sẽ kết thúc rất muộn, ngày mai anh gọi điện cho em sau.”

Hứa Hủ không bận tâm, gật đầu: “Vâng, em đến chỗ ba em lấy hành lý về nhà.”

Xe ô tô chuyển bánh, nhà hàng ở phía sau dần biến mất khỏi tầm nhìn. Hứa Hủ tựa người vào cửa xe, hóng gió mát từ ngoài thổi vào. Bởi vì câu nói của Quý Bạch ban nãy, cô lại nhớ đến buổi tối quấn quýt triền miên ở Miến Điện, hai người suýt xảy ra quan hệ. Lúc đó, anh cởi trần ngồi bên mép giường, cất giọng trầm tĩnh dịu dàng vô ngần: “Anh không muốn lần đầu tiên của em ở nơi tồi tàn này.”

Hứa Hủ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cô ngẩng đầu nói với người tài xế: “Anh ơi, tôi muốn đi địa chỉ khác.”

Chìa khóa nhà Quý Bạch vẫn nằm trong tay cô. Căn hộ của anh sạch sẽ và lạnh lẽo như thường lệ, bộ đồ ngủ của cô gấp ngay ngắn, đặt trong tủ quần áo bên cạnh giường, cô còn ngửi thấy mùi hương dìu dịu trên đó, Tâm trạng vốn rối bời của Hứa Hủ phảng phất bình tĩnh trở lại. Cô mở tivi, tự lấy đĩa phim ra xem.

Nào ngờ xem hết một bộ phim điện ảnh, Quý Bạch vẫn chưa trở về. Hứa Hủ nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Muộn như vậy anh còn uống rượu, không biết chừng sẽ ngủ lại khách sạn cùng tổ chuyên án. Hứa Hủ đứng dậy đi về nhà.

Cô về đến khu chung cư lúc mười một giờ rưỡi, ánh đèn đường mờ mờ, bóng cây lay động. Hứa Hủ đã tỉnh rượu từ lâu, cô nhàn rỗi thong thả bước từng bậc cầu thang lên nhà.

Vừa mở cửa cầu thang tối om, Hứa Hủ lờ mờ nhìn thấy một bóng hình tựa vào bờ tường bên cạnh cửa nhà cô, ngón tay người đó lập lòe mẩu thuốc lá.

Hứa Hủ ho nhẹ một tiếng, đèn cảm ứng bật sáng.

Quý Bạch đứng dưới ngọn đèn, thân hình cao lớn của anh như pho tượng điêu khắc, ánh mắt anh tĩnh lặng: “Anh còn tưởng em không quay về. Anh đã đợi em hơn một tiếng đồng hồ rồi.”

Tim Hứa Hủ đập nhanh trong lồng ngực.

Hóa ra anh cũng đang đợi cô.

Vừa tiến lại gần, Hứa Hủ liền bị Quý Bạch ôm vào lòng. Bờ môi vẫn còn đầy hơi rượu của anh phủ xuống môi cô.

Buổi tối ngồi cùng lãnh đạo Cục, Quý Bạch luôn nhớ đến Hứa Hủ. Sau khi tiễn tổ chuyên án về khách sạn, anh cũng không ở lại nghỉ ngơi, mà bắt xe đến thẳng nhà cô. Nghe cô nói về nhà bố lấy hành lý, anh không tiện nửa đêm gọi điện thoại cho cô, nên cứ đợi bên ngoài cửa nhà cô. Có lẽ do tâm trạng hưng phấn, anh không hề thấy vô vị tẻ nhạt trong lúc chờ đợi.

Bây giờ hôn cô, anh càng cảm thấy đêm nay ngọt ngào dễ chịu vô cùng.

Hai người hôn nhau một lúc mới dừng lại, Quý Bạch chỉ nhìn Hứa Hủ chăm chú mà không lên tiếng. Hứa Hủ đỏ mặt lấy chìa khóa mở cửa nhà. Cô không biết nói câu gì để phá vỡ bầu không khí yên lặng. Đột nhiên nhớ đến điếu thuốc trên tay anh vừa rồi, cô buột miệng hỏi: “Sao anh lại hút thuốc?”

Trên thực tế, bây giờ Quý Bạch rất ít khi hút thuốc, cũng không còn nghiện như trước. Chỉ là vừa rồi lãnh đạo Cục đưa thuốc lá cho anh, trong lúc đợi Hứa Hủ anh hơi buồn ngủ, nên mới hút một điếu cho tỉnh táo.

Anh không lên tiếng, Hứa Hủ cũng không bận tâm Vừa mở cửa đi vào nhà, cô chợt nghe anh từ tốn trả lời: “Anh hút thuốc để tăng thêm can đảm.”

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ