Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu ốc sên có tình yêu trang 31

Chương 61

Giữa trưa hai ngày sau, ánh nắng mùa thu rực rỡ và ấm áp, khiến cả khu vực rừng núi càng xanh biếc sâu thẳm, rộng lớn như không có tận cùng.

Cả buổi sáng Hứa Hủ đều ở trong ngôi nhà dưới chân núi, cùng các đồng nghiệp chỉnh lý tài liệu liên quan đến vụ án. Đến tầm trưa, khi về phòng nghỉ ngơi, cô mới nhìn thấy một tin nhắn trên điện thoại di động.

Là Diêu Mông gửi đến: “Bạn đang ở nhà dân dưới chân núi phải không? Mình và các đồng nghiệp cũng đến khu vực rừng núi. Lát nữa mình muốn tìm bạn nói chuyện. Bạn có rảnh không?”

Hứa Hủ hiểu ngay vấn đề, tòa soạn báo của Diêu Mông cũng được phép vào khu vực này để đưa tin. Cô lập tức gọi điện thoại, nhưng máy bận.

Diêu Mông đang gọi điện cho Lâm Thanh Nham.

Diêu Mông xuất phát đi vùng núi vào sáng sớm ngày hôm nay. Tạp chí của cô chủ yếu đề cập đến cuộc sống và sức khỏe của phụ nữ, nhưng vụ án giết người hàng loạt đang là đề tài nóng hổi hiện nay. Cô vốn xuất thân từ ngành tâm lý tội phạm, nên cô đích thân đi đưa tin sẽ chính xác và sâu sắc hơn các phóng viên khác.

Ngoài ra, Diêu Mông còn có ý đồ riêng. Nếu vùng núi này tồn tại hung thủ thật sự, Lâm Thanh Nham sẽ thoát khỏi dạng bị tình nghi. Vì vậy từ trong tiềm thức, cô muốn thay anh ta làm chuyện này.

Tuy nhiên, Lâm Thanh Nham không biết việc Diêu Mông đi đến vùng núi, anh ta tưởng cô làm thêm ở công ty. Khi gọi điện thoại, anh ta mới phát giác điều bất thường. Giọng nói anh ta có vẻ không vui: “Sao em lại đến đó? Nghe nói vẫn chưa bắt được hung thủ, ở đó rất nguy hiểm.”

Diêu Mông và hai người đồng nghiệp đang ngồi trong xe ô tô của tòa soạn. Đây là khu đất trống dưới chân núi, được bố trí thành bãi đỗ xe tạm thời. Xung quanh đều là người và xe, ồn ào náo nhiệt. Diêu Mông mỉm cười trả lời: “Không sao đâu, em và đồng nghiệp ở khu vực an toàn. Nơi không an toàn, cảnh sát địa phương cũng chẳng cho chúng em đi.” Cô lập tức chuyển đề tài, ngữ khí vô cùng dịu dàng: “Anh có uống thuốc đúng giờ không đấy?”

Ở đầu kia điện thoại, Lâm Thanh Nham im lặng vài giây, giọng nói anh ta trở nên ôn hòa: “Anh uống rồi. Bà xã, em mau về sớm đi. Nơi đó không an toàn, anh không yên tâm.”

Diêu Mông vẫn chưa làm xong công việc phỏng vấn, nhưng nghe giọng điệu của Lâm Thanh Nham, cô vừa xót xa vừa đau lòng, tự nhiên muốn gặp anh ta ngay lập tức. Ngước nhìn bầu trời thấy vẫn còn sớm, Diêu Mông đáp: “Được, bây giờ em về ngay.”

“Em nhớ đi đường cái, mở điện thoại di động.”

“Vâng.”

Sau khi cúp điện thoại, Diêu Mông nói với hai đồng nghiệp: “Tôi về thành phố trước, những việc còn lại các chị cứ tiếp tục. Có vấn đề gọi điện ngay cho tôi.”

Diêu Mông lái xe rời khỏi chân núi. Đi một đoạn, cô nhìn thấy chướng ngại vật của cảnh sát ở phía trước, có nghĩa chỉ một đoạn nữa là đến đường cái. Diêu Mông định gọi điện thoại báo bình an với Lâm Thanh Nham, nhưng vừa lấy máy di động, cô liền nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Hứa Hủ.

“Hứa Hủ, vừa rồi mình bận gọi điện thoại.”

Trước đó, Hứa Hủ không gọi được cho Diêu Mông nên rất lo lắng. Cô suýt nữa gọi điện cho cảnh sát tuần tra đi tìm Diêu Mông. Nhận được điện thoại của bạn, cô mới yên tâm.

Lần trước, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Diêu Mông, Hứa Hủ mới xem biên bản lời khai thừa nhận tiếp cận Diêu Mông với dụng ý khác của Lâm Thanh Nham. Tuy cô không xác định Lâm Thanh Nham có liên quan đến vụ án hay không, nhưng mỗi khi nghĩ đến con người này, trong lòng cô đều cảm thấy không thoải mái. Hứa Hủ cho rằng cần phải nhắc nhở Diêu Mông. Mấy ngày nay cô đều bận rộn công việc, bây giờ Diêu Mông tìm cô, cô lên tiếng: “Không có gì. Bao giờ bạn đến nơi? Mình có chuyện muốn nói với bạn.”

Diêu Mông định nói đang trên đường trở về thành phố, nghe ngữ khí khác thường của Hứa Hủ, cô hỏi lại: “Bạn muốn nói chuyện gì? Không sao đâu, bạn cứ nói thẳng ra đi.”

Hứa Hủ im lặng vài giây, sau đó kể với Diêu Mông về mối quan hệ giữa Lâm Thanh Nham và Phùng Diệp. Cô nói: “Mình cảm thấy bạn nên biết chuyện này.”

Diêu Mông trả lời: “Cám ơn bạn, Hứa Hủ. Nhưng sau khi rời khỏi Cục Cảnh sát, anh Thanh Nham đã nói hết với mình về chuyện này. Bây giờ mình chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy trong khoảng thời gian cuối cùng.”

Hứa Hủ: “Mình vẫn cho rằng bạn nên cẩn thận anh ta.”

Trong lòng Diêu Mông hơi khó chịu, nhưng cô cố nhịn: “Vậy đi, chúng ta gặp rồi bàn sau, bạn đang ở đâu?”

Hứa Hủ tưởng Diêu Mông cách chỗ cô không xa nên nói địa chỉ. Diêu Mông lên tiếng: “Được, khi nào đến nơi mình sẽ gọi điện cho bạn.”

Hứa Hủ: “Mình sẽ ra cổng đón bạn.”

***

Lúc này, Quý Bạch đang cùng hơn chục cảnh sát ngồi trong rừng cây trên sườn núi, gặm lương khô mang theo người. Ai nấy đều có gương mặt bụi bặm mệt mỏi, nhưng ánh mắt họ rất nghiêm túc và kiên định.

“Mọi người ăn xong chưa? Chúng ta xuất phát.” Quý Bạch đứng dậy. Điện thoại của anh bỗng đổ chuông.

Là đồng nghiệp phòng thông tin kỹ thuật thuộc Cục Cảnh sát thành phố Lâm, giọng nói anh ta không che giấu niềm hưng phấn: “Quý đội, chúng tôi đã tìm ra người phù hợp điều kiện của anh.”

“Nói đi!”

“Người đó tên là Đàm Lương, hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp đại học lâm nghiệp. Hắn vốn công tác ở phòng lâm nghiệp của huyện, đầu năm nay bị điều xuống làm nhân viên kiểm lâm, chắc chắn phạm sai lầm trong công việc nên mới bị giáng chức. Hắn có xe công, sống trên núi một mình, cỡ giày đăng ký trong danh sách đồ dùng bảo hộ lao động là số 42. Đúng rồi, thi thể nạn nhân thứ hai nằm trong khu vực rừng núi do hắn phụ trách. Bây giờ hắn vẫn ở trên núi.”

Hình ảnh và địa chỉ của Đàm Lương nhanh chóng được gửi đến điện thoại di động của Quý Bạch. Người đàn ông trên ảnh mặc bộ đồng phục của nhân viên kiểm lâm màu xanh lá cây thẫm. Hắn đeo cặp kính, gương mặt trẻ trung trắng trẻo, ánh mắt bình thản, nhìn không ra sự bất thường.

“Hãy gửi ảnh đến đội trưởng của các đội tìm kiếm, bảo bọn họ lưu ý con người này. Hiện giờ chúng ta chưa có chứng cứ, nhưng nếu gặp hắn cứ bắt giữ người trước.”

***

Ngôi nhà của Đàm Lương nằm trên một ngọn núi cao. Xung quanh vắng lặng như tờ, mấy gian nhà bằng xi măng sáng rực dưới ánh mặt trời.

Quý Bạch dẫn đội của anh, thận trọng từ các hướng bao vây ngôi nhà. Theo mệnh lệnh của anh, những người cảnh sát cầm súng xông vào trong nhà. Nhưng ngôi nhà trống không, chẳng thấy bóng dáng Đàm Lương.

Quý Bạch quan sát tỉ mỉ xung quanh. Căn nhà trang trí đơn giản, sạch sẽ, gọn gàng, không có dấu hiệu bất bình thường. Một người cảnh sát cúp điện thoại, nói: “Phòng lâm nghiệp cho biết, bọn họ mất liên lạc với Đàm Lương kể từ ngày hôm qua.”

Nếu ban đầu mọi người không hiểu rõ nguyên nhân tại sao Quý Bạch cho rằng Đàm Lương là kẻ tình nghi, vào thời khắc này, nghe nói hắn vô duyên vô cớ mất tích, bọn họ không thể không nghi ngờ hắn.

Một người cảnh sát phụ trách kiểm tra dấu vết trong sân, chạy đến báo cáo: “Quý đội, qua vệt bánh xe để lại trên nền đất, có thể khẳng định kẻ tình nghi lái chiếc xe công xuống núi.”

Quý Bạch cất giọng nghiêm nghị: “Đuổi theo!”

Quý Bạch dẫn đội của anh đi nhanh xuống núi. Trên đường, anh gặp một đội cảnh sát tuần tra. Sau khi trao đổi tình hình, bọn họ nói ba tiếng trước, bọn họ nhìn thấy một chiếc xe của nhân viên kiểm lâm đi qua.

Dõi theo phương hướng bọn họ chỉ, Quý Bạch giật mình. Đó là khu nhà dân nơi Hứa Hủ đang ở.

Quý Bạch lập tức rút điện thoại gọi cho Hứa Hủ nhưng đầu kia đều là tín hiệu máy bận. Khu vực rừng núi sóng điện thoại chập chờn, sau đó anh gọi mãi cũng không thông.

Lúc này, chân núi không còn yên tĩnh như trước. Rất nhiều xe cảnh sát chạy đi chạy lại, tìm kiếm dấu vết của Đàm Lương. Xe cảnh sát tuần tra vừa vào đến cổng khu nhà dân, còn chưa kịp dừng hẳn, Quý Bạch đã đẩy cửa nhảy xuống, chạy vào trong sân.

Trong sân vốn có hai cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác, lúc này cũng không thấy bóng dáng. Cửa phòng Hứa Hủ khép hờ, bên trong không một tiếng động. Hô hấp của Quý Bạch ngưng trệ ngay tức thì, anh lao đến đẩy cửa.

Trong phòng tràn ngập ánh nắng, nhưng không một bóng người.

Trái tim Quý Bạch phảng phất chìm sâu xuống đáy vực, anh ngoảnh đầu nhìn mấy người cảnh sát đi theo vào: “Người đâu? Người đâu rồi?”

Mọi người đều không thể trả lời. Quý Bạch tái mặt lao ra ngoài, đồng thời rút máy di động, tiếp tục gọi điện thoại. Ai ngờ lần này có tín hiệu nối máy, Quý Bạch lập tức dừng bước khi nghe thấy âm thanh từ đầu kia truyền tới: “Quý Bạch...” Giọng nói của cô hơi run run.

“Em đang ở đâu? Em không sao đấy chứ?”

“Em đang ở trên đường núi, em không sao.” Hô hấp của Hứa Hủ tựa hồ ngưng trệ: “Nhưng có khả năng Diêu Mông xảy ra chuyện rồi.”

Quý Bạch vội đi đến chỗ Hứa Hủ. Đây là một đoạn đường núi hẻo lánh, bây giờ tụ tập mười mấy người cảnh sát. Hứa Hủ đứng giữa đám đông, sắc mặt cô trắng bệch. Lúc nhận được tấm ảnh Đàm Lương do đội gửi đến, cô đã không thể liên lạc với Diêu Mông.

Bên lề đường núi đậu một chiếc xe ô tô của nhân viên kiểm lâm, biển số chính là xe của Đàm Lương, nhưng bên trong không có người. Bên cạnh đó có hai vệt bánh xe phanh gấp. Một người cảnh sát đi đến nói với Quý Bạch: “Sếp, vệt bánh xe này giống chiếc BMW do Diêu Mông lái.”

Đàm Lương đã xuống núi mấy tiếng đồng hồ. Nói một cách khác, Diêu Mông có khả năng đã bị bắt một khoảng thời gian.

Quý Bạch quan sát vệt bánh xe dưới mặt đường: “Thông báo tất cả mọi người, truy đuổi chiếc xe này.”

***

Không biết bao lâu sau, Diêu Mông dần khôi phục ý thức. Nhưng đầu óc cô vẫn nặng trĩu, mí mắt không mở nổi. Cô biết rõ đây là hậu quả của thuốc gây mê.

Từng mảnh vụn ký ức ẩn hiện trong đầu óc cô. Cô quay đầu xe lái về khu rừng núi... Có một chiếc xe công màu xanh từ bên đường lao ra... Cô xuống xe kiểm tra tình hình... Một chàng trai trẻ tuổi trắng trẻo từ phía đối diện đi tới, hắn mặc đồng phục nhân viên kiểm lâm, lịch sự mỉm cười xin lỗi cô.

Sau đó, lồng ngực cô đột nhiên tê liệt. Là súng gây mê, nhân viên kiểm lâm đều có súng gây mê.

Đây là nơi nào? Trong lúc lơ mơ, cô nhìn thấy vách hang tối om, đây là một hang động nào đó?

Diêu Mông cố gắng mở mắt. Cô cảm thấy có người bóp cằm cô, sau đó đổ một chất lỏng ngòn ngọt vào miệng cô.

Không... Đừng...

Cô đã từng xem qua tài liệu về vụ án ‘sát thủ thiên sứ’. Đó là mùi vị của chất kích dục Nhật Bản...

Ý thức dần trở nên tản mát, Diêu Mông cảm thấy thân thể cô ngày càng nóng. Cô nghe thấy tiếng rên rỉ quen thuộc. Một lúc sau, cô mới nhận ra đó là âm thanh phát ra từ cổ họng cô. Sau đó, cô thấy đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt cô, một thân hình ấm nóng xa lạ nằm đè lên người cô, bộ phận của người đàn ông đâm mạnh vào cơ thể cô.

Đối với Diêu Mông, cả quá trình này dài đằng đẵng. Phần lớn thời gian, cô mê man bất tỉnh. Có lúc tỉnh táo, cô chỉ biết xung quanh tối đen. Do tác dụng của thuốc, cô chẳng nhìn rõ thứ gì. Hình như cô nói rất nhiều, nhưng chẳng nhớ lấy một câu. Ấn tượng duy nhất là người đàn ông giày vò hết lần này đến lần khác, phảng phất không biết thỏa mãn.

Sau đó, tất cả cuối cùng cũng dừng lại. Trong hang động không có ánh sáng, Diêu Mông cảm thấy người đàn ông đang đứng trong bóng tối, cúi đầu nhìn cô, mà cô chỉ có thể lẩm bẩm: “Đừng giết tôi... Tôi không thể chết... Anh Thanh Nham cứu em... Anh Thanh Nham cứu em.”

Chương 62

Đỉnh núi phía trước cao chót vót, nghe nói đây là ngọn núi cao nhất, hiểm trở nhất ở khu vực quanh đây, đến dân bản xứ cũng rất ít người leo lên trên đó.

Vô số cảnh sát từ mọi phương hướng bao vây ngọn núi. Bọn họ đã lên đến lưng chừng núi, rất nhiều ánh đèn pin trắng xóa loang loáng trong đêm tối.

Những người cảnh sát hình sự lần theo dấu vết xe ô tô của Diêu Mông tới nơi này. Nhưng kể từ lúc cô bị bắt đến giờ, cũng đã sáu tiếng đồng hồ trôi qua.

Quý Bạch và đội của anh lên núi theo lối nhỏ tối om. Sắc mặt anh căng thẳng và trầm mặc. Nhận được tin Diêu Mông xảy ra chuyện, thành viên của cả đội hình sự đều đau xót vô cùng.

Leo đến một vách núi dốc đứng, phía trước xuất hiện rừng cây rậm rạp. Mấy cảnh sát đặc nhiệm đến trước đang tìm kiếm trong khu rừng, đột nhiên một người hét lớn tiếng: “Ở đây!”

Ánh sáng từ vô số cây đèn pin đều tập trung về nơi đó. Chỉ thấy trên khoảng đất trũng ở phía trước, một thân hình nằm sấp bất động. Cả người cô chỉ mặc áo sơ mi, miễn cưỡng che kín bộ phận nhạy cảm, trên đùi cô xuất hiện nhiều vết bầm tím. Dưới mái tóc xõa như thác nước để lộ nửa gương mặt xinh đẹp quen thuộc. Đó chính là Diêu Mông.

Đám cảnh sát đặc nhiệm vây quanh Diêu Mông, tất cả đều im lặng. Quý Bạch ngồi xổm xuống cạnh người Diêu Mông, cầm cổ tay cô. Sau đó anh ngẩng đầu: “Cô ấy vẫn còn sống!”

***

Hứa Hủ và một số người khác chờ đợi ở dưới chân núi.

Trong lòng Hứa Hủ vô cùng lo lắng. Theo phán đoán của cô, trạng thái tâm lý của kẻ tình nghi đã có dấu hiệu cuồng loạn. Bây giờ, hắn lại rơi vào hoàn cảnh cùng đường mạt lộ, Diêu Mông nhiều khả năng bị hắn coi là bữa tiệc cuối cùng.

Hứa Hủ đợi thêm một lúc. Trên dốc núi trước mặt đột nhiên xuất hiện vài người chạy xuống dưới. Trong đó, trên tay một cảnh sát bế một người khác. Tim Hứa Hủ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cô cùng mọi người rảo bước nhanh về phía trước.

“Bác sĩ! Bác sĩ!” Nhiều người hét lớn tiếng.

Diêu Mông được đặt vào xe cấp cứu, người cô cuộn chặt trong tấm thảm. Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra một lượt, thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, cô ấy chỉ bị ngất đi.”

Bác sĩ vừa dứt lời, Diêu Mông bất chợt mở mắt nhìn mọi người. Ánh mắt cô đờ đẫn, sắc mặt nhợt nhạt, đáy mắt khó có thể che giấu nỗi đau đớn khôn cùng.

“Không sao, bạn không sao rồi.” Hứa Hủ nắm chặt tay Diêu Mông.

Diêu Mông nhìn chằm chằm lên nóc xe cấp cứu màu xám bạc, từng giọt nước mắt rơi xuống. Chứng kiến cảnh tượng này, mấy người cảnh sát đứng ngoài cửa xe đều trầm mặc, tránh sang một bên.

Nước mắt của Hứa Hủ cũng lặng lẽ rơi xuống. Im lặng một lúc, cô cất giọng khẽ khàng: “Bạn đừng nghĩ ngợi gì, cứ nghỉ ngơi đi, mình ở đây với bạn.”

Diêu Mông thẫn thờ nhìn Hứa Hủ.

Thật ra, cô không phải tự mình chạy thoát.

Thân thể Diêu Mông vẫn còn tàn dư của thuốc, đầu óc cô nặng trình trịch. Ký ức về việc trốn thoát khỏi hang động cũng mơ hồ và vỡ vụn.

Diêu Mông nhớ lúc cô tỉnh lại, trong hang động xuất hiện ánh sáng tù mù nhờ một ngọn nến. Vừa mở mắt, cô liền nhìn thấy tên nhân viên kiểm lâm trần truồng nằm trên chiếc giường nhỏ ở bên cạnh. Còn cô nằm trên tấm thảm cạnh giường, hai chân hai tay bị khóa bởi sợi xích sắt, toàn thân thảm hại vô cùng.

Cô sợ hãi muốn chết, nhưng cô không thể thoát khỏi dây xích. Cô muốn giết người đàn ông kia, nhưng toàn thân cô không có một chút sức lực.

Đúng lúc này, Diêu Mông nhìn thấy một hình bóng cao lớn từ ngoài cửa hang đi vào. Cô lờ mờ thấy người đó tiến lại gần, anh ta mặc bộ đồ nhân viên kiểm lâm cũ kỹ, đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp xuống mặt, dưới cằm mọc râu quai nón nên cô không nhìn rõ diện mạo của anh ta. Người đàn ông lấy một chùm chìa khóa ở trên bàn, đi đến trước mặt Diêu Mông, thử một lúc rồi mở khóa cho cô.

Diêu Mông ngã vào lòng anh ta. Đôi cánh tay rắn chắc của anh ta ôm chặt người cô, chặt đến mức cô không thở nổi. Sau đó, anh ta đỡ cô đi ra ngoài hang động.

Rời khỏi hang động, anh ta kéo Diêu Mông đi thẳng về phía trước. Cho đến khi phía xa xa thấp thoáng ánh đèn pin, người đàn ông đột nhiên buông tay cô, lao vào rừng cây bên cạnh. Bóng lưng của anh ta rất xa lạ, nhưng cũng hơi quen thuộc. Hình như cô đã gặp ở đâu đó nên mới có ấn tượng sâu sắc?

“Anh là...” Cô cất giọng khản đặc: “Anh vẫn chưa chết... Tại sao...”

Bước chân người đàn ông dừng lại một giây, sau đó anh ta càng đi nhanh hơn, chỉ một loáng đã mất hút. Còn cô không có sức lực, đi vài bước liền ngã sấp xuống đất.

***

Diêu Mông từ từ ngồi dậy, Hứa Hủ vội vàng đỡ bạn. Diêu Mông chỉ tay về ngọn núi trước mặt, nói nhỏ: “Hắn ở trong hang động, mình không nhớ rõ vị trí cụ thể... Đại khái là trong rừng cây ở phía tây, gần đỉnh núi.”

Hứa Hủ muốn cùng bác sĩ đưa Diêu Mông đi bệnh viện gần nhất nhưng Diêu Mông cự tuyệt.

“Không sao đâu.” Gương mặt cô vô cảm, đôi mắt trống rỗng: “Mình chờ ở đây. Hứa Hủ, mình muốn yên tĩnh một mình.”

Không đợi Hứa Hủ lên tiếng, Diêu Mông đã nhắm mắt, không nhìn cô nữa.

***

Đêm càng về khuya, rừng núi càng giá lạnh, bóng cây đung đưa dưới ánh trăng như ma quỷ lay động.

Quý Bạch và những người cảnh sát từ từ tiến lại gần một cái hang dưới vách núi thẳng đứng phía trước. Hang động vừa sâu vừa yên tĩnh, trông giống một cái hố đen. Bên trong dường như có ánh lửa lập lòe.

Cảnh sát tụ tập ở ngoài cửa hang ngày càng nhiều. Nhận được tin tức từ hậu phương, Đại Hồ đi đến bên cạnh Quý Bạch, nói nhỏ: “Diêu Mông tỉnh rồi. Cô ấy nói vị trí ở hướng này, chắc là cái hang này.”

Quý Bạch phất tay, một người đứng đằng sau cầm ngọn đèn pha lia vào trong hang động. Bên trong quả nhiên xuất hiện một bóng người. Có lẽ bị giật mình bởi ánh đèn sáng loáng, hắn nhanh chóng xoay người, đứng sát vào vách hang. Đằng sau lưng hắn là một chiếc giường nhỏ, bàn ghế, tủ thấp và nhiều sợi dây xích sắt trên mặt đất.

“Đàm Lương, anh đã bị bao vây, lập tức bỏ vũ khí đi ra ngoài.” Một người hét lớn.

Bóng người trong hang vụt qua, Quý Bạch gầm lên: “Cẩn thận!” Anh vừa dứt lời, hai tiếng ‘pằng pằng’ xé không khí truyền tới. Người ở bên trong tựa hồ cười khẽ một tiếng.

“Là súng gây mê!” Đại Hồ toát mồ hôi lạnh, may không có ai bị thương.

Sau đó bên trong vang lên tiếng loảng xoảng, Đàm Lương ném thứ gì đó xuống đất. Cuối cùng, một bóng hình chậm rãi đi ra ngoài cửa hang.

Tất cả cảnh sát ở bên ngoài đều giương súng chờ đợi. Quý Bạch cầm súng, nhắm thẳng vào trán người đàn ông. Nếu đối phương có bất cứ hành động nào bất thường, anh sẽ nhả đạn ngay lập tức.

Người đàn ông từ từ đi vào nơi tập trung ánh sáng. Bộ quần áo nhân viên kiểm lâm trên người hắn xộc xệch, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh. Dưới ánh đèn chiếu sáng, gương mặt hắn trắng trẻo lạ thường, đôi mắt đen lấp lánh.

“Bỏ hai tay lên đầu, nằm sấp xuống!” Đại Hồ mở miệng.

Gương mặt Đàm Lương đột nhiên ẩn hiện ý cười.

Quý Bạch giật mình, nhưng không còn kịp nữa. Khóe miệng Đàm Lương trào máu tươi, đó là hiện tượng trúng độc kali xyanua. Ý cười trong đáy mắt hắn càng sâu hơn.

“Thế giới quả thật không công bằng.” Đàm Lương cất giọng ôn hòa: “Coi như cuộc đời này, tôi không sống vô ích.”

Nói xong, hắn liền ngã vật xuống đất.

Ánh đèn chiếu rọi khiến cả khu vực xung quanh hang động sáng như ban ngày. Không ngừng có cảnh sát từ trong hang đi ra, cầm túi vật chứng báo cáo với Quý Bạch:

“Phát hiện ra kali xyanua và thuốc kích dục còn lại.”

“Trong hang có sợi tóc phụ nữ, chúng tôi đã thu thập hết.”

“Chúng tôi tìm thấy hóa đơn thuê ô tô ở nội thành trong đống đồ lặt vặt. Hắn dùng biệt danh và chứng minh thư giả để thuê xe.”

“Trong tủ có quần áo phụ nữ, dầu tắm Johnson và dao cạo râu...”

***

Tin tức nhanh chóng truyền xuống núi, khiến cả khu vực chân núi sôi sục. Cảnh sát ở các nơi khác dồn về ngày càng nhiều, đám phóng viên vốn ăn chực nằm chờ ở khu nhà dân ùn ùn kéo đến. Bọn họ bị cảnh sát chặn ở vòng ngoài, nhưng ánh đèn từ camera và máy chụp ảnh tựa hồ chiếu sáng cả đêm đen.

Hứa Hủ ngồi trong một chiếc xe cảnh sát chờ đợi. Nhận được tin tức xác thực, cô xuống xe, đi xuyên qua đám đông huyên náo, đến chiếc xe cấp cứu có Diêu Mông cách đó không xa.

Diêu Mông đã ngồi dậy, người cô đắp tấm thảm, tay cầm cốc trà nóng. Cô đã hồi phục tâm trạng, chỉ là viền mắt đỏ hoe, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn.

Hứa Hủ đi đến bên Diêu Mông nói nhỏ: “Đàm Lương chết rồi.”

Bờ vai Diêu Mông run rẩy. Cô gật đầu, khóe miệng lộ nụ cười lạnh nhạt và chế giễu.

Hứa Hủ muốn nói điều gì đó, nhưng vào lúc này, bất cứ câu gì cũng không thể giảm bớt nỗi đau mà Diêu Mông phải chịu đựng. Thấy Diêu mông co vai, viền mắt Hứa Hủ lại ươn ướt. Cuối cùng, cô chỉ có thể lặng thinh.

Lúc này, từ xe ô tô bên cạnh có người đi đến, là đồng nghiệp của Diêu Mông. Cô ta đưa điện thoại cho Diêu Mông, ngữ khí rất dịu dàng: “Điện thoại của Lâm tổng.”

Diêu Mông ngây ra vài giây, mới cầm điện thoại đưa lên tai. Nước mắt vốn đã khô cạn của cô lại trào ra: “Vâng... em đang ở đây. Được, em đợi anh.” Sau khi cúp điện thoại, Diêu Mông nhướng mắt nhìn Hứa Hủ.

“Anh Thanh Nham sẽ đến ngay.” Cô hít một hơi sâu, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Bây giờ hung thủ đã chết rồi, mình cũng ra nông nỗi này. Hứa Hủ, bạn còn cố chấp nghi ngờ anh Thanh Nham nữa không? Bây giờ bạn đã tin bản thân mắc sai lầm hay chưa? Lúc đó, mình không nên quay đầu trở lại...”

Diêu Mông không nói hết câu, Hứa Hủ cảm thấy lồng ngực đau buốt, toàn thân cứng đờ. Hai người im lặng một lúc, Hứa Hủ nói nhỏ: “Mình xin lỗi.”

Diêu Mông không lên tiếng, ngoảnh mặt sang một bên. Hứa Hủ lại nói câu ‘xin lỗi’ rồi lặng lẽ rời đi.

***

Lúc Quý Bạch xuống núi, trời đã sáng hẳn. Dưới chân núi biển người lố nhố, ai nấy đều phấn khích, muốn tận mắt thấy thi thể của tên giết người hàng loạt.

Nội tâm Quý Bạch đột nhiên rất mệt mỏi, anh đi xuyên qua đám người, đảo mắt tìm kiếm một hồi, cuối cùng nhìn thấy hình bóng nhỏ bé quen thuộc đang cúi đầu đứng bên cạnh một chiếc xe cảnh sát.

Chỉ cần nhìn thấy cô, trái tim vừa cứng vừa lạnh của anh mới trở nên mềm mại. Quý Bạch sải bước dài, dừng lại trước mặt Hứa Hủ.

Bắt gặp viền mắt đỏ hoe của cô, Quý Bạch không mở miệng hỏi han, mà dịu dàng ôm cô vào lòng.

Trong lòng Hứa Hủ vẫn tắc nghẽn, cô trầm mặc không lên tiếng.

Vài giây sau, Quý Bạch chú ý đến ánh mắt Hứa Hủ luôn dõi về một nơi sau lưng anh, anh lập tức quay đầu.

Đó là một chiếc xe cấp cứu, trong xe bật đèn sáng trưng. Lâm Thanh Nham ôm Diêu Mông ngồi bên trong, áo comple và đầu tóc anh ta lộn xộn, gương mặt tái nhợt và căng thẳng, ánh mắt giá lạnh và trầm mặc, cả người anh ta bất động.

Quý Bạch thu hồi ánh mắt, cúi xuống nhìn Hứa Hủ: “Em đừng nghĩ ngợi nhiều, về nhà nghỉ ngơi trước đã. Trong lòng anh đều biết cả.”

Hứa Hủ không lên tiếng, tầm mắt cô vẫn vượt qua người Quý Bạch, dừng lại ở Lâm Thanh Nham. Lúc này, Lâm Thanh Nham dường như phát giác ra ánh mắt của Hứa Hủ, anh ta từ từ ngoảnh mặt, vừa vặn chạm mắt Hứa Hủ.

Ánh mắt của anh ta lạnh lùng và đau đớn, giống phản ứng phẫn nộ và bi thương của bất cứ người đàn ông nào khi cô gái anh ta yêu thương gặp chuyện bất hạnh.

Hứa Hủ bướng bỉnh đối mắt với anh ta.

Một lúc sau, vẻ đau đớn trong mắt Lâm Thanh Nham từ từ biến mất, đôi mắt dài của anh ta trở nên bình tĩnh. Tiếp theo, khóe miệng anh ta nhếch lên, để lộ ý cười.

Vào thời khắc này, chẳng ai nhìn về bên này, càng không có người nào chú ý đến sự thay đổi sắc mặt của Lâm Thanh Nham. Chỉ có Hứa Hủ trong lòng chấn động, khí huyết cuộn trào ở lồng ngực.

Mấy ngày nay, cơ thể Hứa Hủ vốn hết sức mệt mỏi. Bây giờ, một cơn phẫn nộ dội vào tim, cô không thể thốt ra một từ, trước mắt tối sầm, cô liền ngất xỉu trong vòng tay của Quý Bạch.

Chương 63

Hứa Hủ vừa tỉnh lại liền nhìn thấy ngọn đèn nhỏ vàng nhạt trên đỉnh đầu, cùng với trần nhà màu xám trắng xa lạ.

Quý Bạch ngồi trên một cái ghế bên cạnh giường, đang nhắm mắt ngủ say. Bầu trời ngoài cửa sổ tối đen, gương mặt anh dưới ngọn đèn đặc biệt yên tĩnh.

Không khí của buổi sớm tinh mơ rất lạnh, cổ họng Hứa Hủ khô rát. Cô không nhịn nổi liền trùm chăn ho nhẹ thành tiếng. Quý Bạch lập tức mở mắt đứng dậy, giơ tay sờ gương mặt nhỏ giá lạnh của cô: “Em tỉnh rồi à?” Anh vừa rót nước vừa nói: “Em không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là lượng đường trong máu hơi thấp, đã truyền nước biển rồi. Đây là trạm ý tế xã, em cứ nghỉ ngơi một tối, ngày mai chúng ta trở về thành phố Lâm.”

“Vâng.” Hứa Hủ ngồi dậy, cầm cốc nước. Dòng nước ấm từ cổ họng chảy vào thân thể, khiến cả người cô dễ chịu hơn nhiều.

Quý Bạch kéo ghế tiến lại gần Hứa Hủ, đôi mắt đen của anh nhìn cô chăm chú, khóe mắt ẩn hiện ý cười bất lực: “Em tức đến thế sao?”

Hứa Hủ im lặng một giây, trả lời: “Lẽ nào anh không tức?”

Quý Bạch cầm tay Hứa Hủ đưa lên môi hôn. Làn da cô vừa trắng vừa mỏng, sau khi truyền nước, trên mu bàn tay không chỉ lưu lại mũi kim mà còn một mảng xanh lét. Quý Bạch bóp tay cô, không lên tiếng.

Đương nhiên anh cũng bực tức. Rõ ràng có hai hung thủ, nhưng mọi chứng cứ xuất hiện trong ngày hôm nay đều nhằm vào một đối tượng. Điều này khiến anh khó kiềm chế nỗi bực bội trong lòng.

Nhưng cũng chính vì vậy, anh càng không thể gục ngã. Là một người cảnh sát hình sự, anh phải có sự kiên định gần như máu lạnh.

Quý Bạch mỉm cười nhìn Hứa Hủ: “Dù tức đến mức nào cũng không được để ảnh hưởng sức khỏe, làm gì có chuyện vụ án nào cũng thuận lợi chứ.”

Hứa Hủ gật đầu. Sao cô không hiểu đạo lý này? Cô vốn có trạng thái tâm lý vững vàng hơn người bình thường. Nhưng lần này chỉ biết mở to mắt nhìn Diêu Mông gặp nạn nên cô mới khó giữ bình tĩnh.

Sau khi ngủ một giấc, cả hai người đều tỉnh táo. Bên ngoài cửa sổ, trời đã tờ mờ sáng, Hứa Hủ đứng dậy: “Em đi rửa mặt.”

Quý Bạch ấn cô ngồi xuống giường: “Anh đi lấy nước cho em, em ngoan ngoãn ở yên một chỗ đi.”

Hứa Hủ dõi theo Quý Bạch đi đến bên cửa sổ, cầm phích nước nóng dưới đất, đổ vào chậu rửa mặt. Thân hình anh cao lớn thẳng tắp, động tác dứt khoát, khiến cô cảm thấy yên lòng.

Hứa Hủ không rời mắt khỏi bóng lưng Quý Bạch, cô mở miệng hỏi: “Anh nhìn nhận thế nào về vụ án?”

Quý Bạch biết, nếu không thảo luận rõ ràng, chắc chắn cô sẽ không ngừng nghĩ đến vụ án. Anh đặt chậu nước xuống trước mặt Hứa Hủ, trả lời: “Có ba điểm đáng ngờ. Thứ nhất, nạn nhân không giống nhau. Nạn nhân đầu tiên là nhân viên văn phòng, nạn nhân thứ hai tuy là nghiên cứu sinh, nhưng cũng đang thực tập ở một cơ quan nào đó, phù hợp với miêu tả về loại hình người bị hại của em. Nhưng nạn nhân thứ ba chỉ là một sinh viên bình thường, không có điểm đặc biệt.

Thứ hai, thủ pháp gây án khác nhau. Hai vụ án đầu được lên kế hoạch tỉ mỉ. Cho đến giờ, vẫn không ai biết nạn nhân mất tích như thế nào.

Vì vậy chúng ta mới không có cách nào lần ra dấu vết hung thủ. Ngược lại, nạn nhân thứ ba đi du lịch trong khu rừng núi mới bị hại. Hơn nữa, Đàm Lương ném xác nạn nhân ngay trong khu vực rừng núi đó. Điều này khiến chúng ta có thể dễ dàng xác định, quá trình gây án xảy ra trong rừng núi, hung thủ cũng sống tại khu vực này. Do đó, chúng ta mới bắt được Đàm Lương.

Thứ ba, mức độ tỉ mỉ của hung thủ khác nhau. Có thể nói, dấu chân ở nơi có thi thể thứ hai do hung thủ sơ ý để lại, còn dấu chân bên cạnh nạn nhân thứ ba quá rõ ràng.”

Hứa Hủ gật đầu: “Trước khi anh xuống núi, em cũng đã xem qua ảnh hiện trường do Đại Hồ mang xuống. Hang động Đàm Lương cư trú mang lại cảm giác đơn giản, bừa bộn, tối tăm, nóng nảy... Mặc dù cách xử lý nạn nhân thứ ba cũng mô phỏng vụ án ‘thiên sứ’, nhưng em đồng ý với quan điểm của anh, quá trình xảy ra vụ án này rất phù hợp với đặc điểm tính cách con người Đàm Lương. Hắn chỉ là hung thủ của vụ án thứ ba mà thôi. Nhưng tại sao Đàm Lương lại gánh tội thay hung thủ đầu tiên? Rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì?”

Quý Bạch từ tốn trả lời: “Thân phận và địa vị của hai người khác nhau một trời một vực. Về lý mà nói, bọn họ không có cơ hội tiếp xúc. Anh đã cử người đi điều tra danh sách cuộc gọi điện thoại của bọn họ, nhưng bọn họ chưa từng liên lạc bao giờ.”

“Phải có một tình huống nào đó khiến bọn họ gặp nhau.”

Hai người trầm mặc một lúc. Quý Bạch rút một tập tài liệu từ túi xách bày lên giường. Anh và Hứa Hủ yên tĩnh mở ra xem. Một lúc sau, Quý Bạch đột nhiên cầm tấm ảnh chụp hiện trường đưa cho Hứa Hủ, đôi mắt anh sáng ngời, giọng nói trầm thấp đầy sức mạnh: “Anh biết rồi. Chính là ở đây, địa điểm giấu xác nạn nhân thứ hai. Đây là khu vực do Đàm Lương phụ trách. Rất có khả năng trong quá trình giấu xác nạn nhân thứ hai, hung thủ đầu tiên đã tiếp xúc với Đàm Lương.”

Mọi manh mối trở nên thông suốt trong giây lát, Hứa Hủ lập tức gật đầu: “Đúng rồi! Lập luận này giải thích tại sao ở chỗ nạn nhân thứ hai có dấu chân của Đàm Lương. Hơn nữa, thi thể thứ hai bắt đầu xuất hiện hành vi cưỡng hiếp sau khi nạn nhân đã chết. Trước đó em còn tưởng trạng thái tâm lý của hung thủ thay đổi, hành vi phạm tội nghiêm trọng hơn. Bây giờ mới thấy, việc xâm phạm thân thể nạn nhân trước và sau khi nạn nhân qua đời, rất có khả năng do hai tội phạm thực hiện.”

Quý Bạch im lặng vài giây, anh cũng tán thành suy đoán của Hứa Hủ: “Tuy không biết hung thủ đầu tiên làm thế nào để thuyết phục Đàm Lương chịu tội thay hắn, nhưng lập luận này hoàn toàn hợp lý hơn việc Đàm Lương một mình gây án. Những vật chứng phát hiện trong hang động là của hung thủ đầu tiên. Hắn giao cho Đàm Lương, bảo anh ta cất giấu trong hang động.”

Đầu óc Quý Bạch và Hứa Hủ sôi sục, tâm tình bọn họ cũng trở nên hưng phấn. Nhưng ngay sau đó, Hứa Hủ vừa nhìn gương mặt nghiêm túc của Quý Bạch vừa cất giọng nhẹ nhàng: “Tuy nhiên, chúng ta không có chứng cứ.”

Quý Bạch không lên tiếng. Anh chau mày ngắm bầu trời hửng sáng và dãy núi xa xa ở bên ngoài cửa sổ.

Đúng vậy, không có chứng cứ, tạm thời anh cũng chẳng có cách nào tóm lấy hung thủ.

Một lúc sau, Quý Bạch ngoảnh đầu nhìn Hứa Hủ: “Em có biết vụ án giết người hàng loạt ở thành phố Bạch Ngân không?”

Hứa Hủ đương nhiên biết rõ vụ án này. Đây là một trong những vụ án chưa được phá nổi tiếng nhất cả nước những năm gần đây.

Trong mười sáu năm, ở thành phố Bạch Ngân tỉnh Cam Túc có chín cô gái bị giết hại. Hung thủ hoặc là cưỡng hiếp xong giết người, hoặc là ra tay giết người rồi cưỡng hiếp thi thể nạn nhân. Hơn nữa, hắn luôn cắt một bộ phận nào đó trên người nạn nhân mang đi. Người bị hại nhỏ tuổi nhất là một bé gái tám tuổi. Cho đến nay, hung thủ vẫn chưa bị bắt (*).

(*) Vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt có thật ở thành phố Bạch Ngân tỉnh Cam Túc:

Truy tìm sát thủ bí ẩn.

Trong vòng 14 năm, từ 1988 đến 2002, tại thành phố Bạch Ngân của tỉnh Cam Túc, Trung Quốc, có 9 cô gái bị giết hiếp một cách dã man. Các nạn nhân không chỉ bị đánh đập, bị đâm nhiều nhát dao vào người mà mỗi người ít nhất cũng bị hung thủ lấy mất một bộ phận trên cơ thể.

Tin tức này đã làm xáo trộn cuộc sống của người dân thành phố Bạch Ngân. Các cô gái không dám ra khỏi nhà một mình, học sinh nữ cũng phải có người nhà đưa đón, các chị em tan ca cũng phải đợi người đón. Mọi người đều sống và làm việc trong cảm giác sợ hãi.

Cảnh sát công bố tình tiết của 9 vụ án mạng trong vòng 16 năm:

1. Vào hồi 17h ngày 26/5/1988, một nữ nhân viên họ Bạch, 23 tuổi đã bị giết hại tại nhà ở số 177-1 đường Vĩnh Phong, khu Bạch Ngân, thành phố Bạch Ngân. Tại hiện trường, cảnh sát phát hiện cổ nạn nhân bị cắt đứt.

2. Hồi 2h50 chiều 27/7/1994, một công nhân họ Thạch của Sở Điện lực Bạch Ngân đã bị giết hại tại phòng của mình ở ký túc xá. Nạn nhân 19 tuổi này đã bị cắt đứt cổ.

3. Khoảng 4h chiều 16/1/1998, cảnh sát phát hiện một cô gái họ Dương, 29 tuổi, nhà ở số 88-6 đường Thắng Lợi, khu Bạch Ngân bị giết hại tại nhà. Theo điều tra, nạn nhân bị giết ngày 13/1. Kiểm tra hiện trường cho thấy nạn nhân bị cắt đứt cổ, đỉnh đầu bị rách một lỗ lớn khoảng 13 x 24 cm, không có quần áo.

4. Khoảng 5h45 ngày 19/1/1998, cô gái họ Đặng bị giết hại tại nhà ở số 6 đường Thuỷ Xuyên, khu Bạch Ngân. Nạn nhân xấu số 27 tuổi bị cưỡng hiếp, sau đó bị cắt cổ. Vùng ngực xuất hiện nhiều vết rách lớn kích thước 30 x 24 cm.

5. Khoảng 6h chiều ngày 30/7/1998, con gái của một công nhân Sở Điện lực Bạch Ngân đã bị giết hại tại nhà số 414 tầng 4 khu tập thể của Sở này. Nạn nhân chỉ mới 8 tuổi, bị xâm hại tình dục và bị giết bởi một chiếc thắt lưng còn sót lại hiện trường.

6. Khoảng 11h ngày 30/11/1998, một nữ nhân viên họ Thôi của Công ty Bạch Ngân đã bị giết hại tại nơi ở của mình ở số 59-6-4 đường Đông Sơn, khu Bạch Ngân. Kiểm tra hiện trường cho thấy nạn nhân bị cắt cổ.

7. Khoảng 11h ngày 20/11/2000, một nữ công nhân họ La của xưởng may Bạch Ngân đã bị giết hại ở tuổi 28. Kiểm tra hiện trường cho thấy, nạn nhân bị cắt cổ, quần bị kéo đến đầu gối.

8. Khoảng 9h ngày 22/5/2001, một nữ y tá họ Trương, 28 tuổi, trú tại số 28-1-12 đường Thuỷ Xuyên, khu Bạch Ngân đã bị giết hại tại nhà. Cô bị hãm hiếp, sau đó bị giết hại.

9. Khoảng 1h chiều 9/2/2002, một phụ nữ 25 tuổi họ Chu đã bị giết hại tại phòng thuê dài hạn trên tầng 3 của khách sạn Đào Lạc Xuân, khu Bạch Ngân. Nạn nhân bị hãm hiếp sau đó bị giết hại.

Hàng loạt vụ án giết hại phụ nữ xảy ra trong thời gian dài đã khiến các ban ngành hết sức đau đầu. Công an đã thành lập một tổ chuyên án để phá án. Sau một thời gian giám định pháp y mẫu ADN qua tinh trùng còn sót lại trên xác nạn nhân nữ, cách thức gây án cũng như những tang vật còn sót lại hiện trường đã cho phép tổ chuyên án khẳng định hung thủ gây nên cái chết của 9 cô gái xấu số này chỉ là một.

Tổ chuyên án bước đầu cũng đã dựng nên chân dung của hung thủ. Hắn sinh khoảng từ năm 1964 đến 1971, cao khoảng 1,68 - 1,76 m. Có khả năng hung thủ là dân địa phương, có bất ổn về tâm sinh lý, đặc biệt có tâm lý thù hận đối với phụ nữ.

Tính cách của những người có tâm lý này thường là khép kín, không thích giao du, đặc biệt là làm bất cứ việc gì đều hết sức bí ẩn và dai dẳng. Có thể hắn sống độc thân ở Bạch Ngân nhưng cũng có mối liên hệ nhất định tới thành phố Bao Đầu, tỉnh Nội Mông.

Đối tượng này thường lấy mục tiêu giết hại là các phụ nữ trẻ. Thời gian gây án thường vào giờ làm việc từ thứ hai đến thứ sáu. Hắn thường xuyên bám đuôi các nạn nhân hoặc nhấn chuông cửa, sau đó lọt vào nhà hãm hiếp và giết hại các nạn nhân.

Hành tung của tên sát nhân hết sức bí ẩn cho nên đến tận bây giờ, vụ án này vẫn chưa được phá, người dân thành phố luôn bị ám ảnh bởi tên hung thủ giết người không ghê tay. Để sớm phá án, cảnh sát buộc phải quyết định công bố toàn bộ tình hình của vụ án và đưa ra mức thưởng 20 vạn NDT (390 triệu VND, tỷ giá lúc bấy giờ) đối với bất kỳ một tin tức nào về hung thủ.

10 năm trở lại đây, vụ án cưỡng hiếp sát hại phụ nữ luôn là một trăn trở của cảnh sát Cam Túc. Cảnh sát đã tìm kiếm khắp nơi với những manh mối nhỏ nhất nhưng khả năng lẩn trốn của hung thủ quá lớn khiến vụ án vẫn chưa được phá.

(Nguồn ngoisao.net tháng 8.2005)

Sắc mặt Quý Bạch trở nên lạnh lùng: “Năm đó, toàn quốc cử một số cảnh sát hình sự xuất sắc nhất đi phá vụ án này. Nghiêm đội, thầy của anh cũng là một trong số đó.”

Hứa Hủ gật đầu. Thời gian trước, cô thường xuyên bắt gặp thân hình tráng kiện của Nghiêm đội ở sân tập thể dục buổi sáng.

Quý Bạch cất giọng đều đều: “Sau đó thầy nói với anh, không phá nổi, chính là không phá nổi vụ án. Thậm chí bọn họ còn tìm thấy tinh dịch của hung thủ trong thân thể nạn nhân tám tuổi, nhưng vẫn không tìm ra tội phạm. Mỗi lần gây án, hung thủ đều lên kế hoạch chu đáo tỉ mỉ, không để lại chứng cứ lẫn dấu vết. Tất cả những người đàn ông lớn tuổi, đều là thần thám lẫy lừng toàn quốc, đều rơi lệ khi chứng kiến thân thể bị hủy hoại của bé gái. Vậy mà bọn họ không phá nổi vụ án.”

Hứa Hủ rất đau lòng. Cô không lên tiếng, bởi vì cô hiểu dụng ý của Quý Bạch khi nhắc đến vụ án này.

Quý Bạch nhìn Hứa Hủ, anh cất giọng ôn hòa, ánh mắt rất kiên định: “Trên đời này đúng là tồn tại một số tội phạm có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, khiến chính nghĩa và công bằng không tài nào thực hiện được. Vụ án giết người này không có chứng cứ khác, bên Công an tỉnh sẽ nhanh chóng tuyên bố kết án. Tuy nhiên, so với thế hệ của thầy anh, chúng ta may mắn hơn nhiều. Mặc dù Lâm Thanh Nham không để lại một dấu vết và chứng cứ nào, nhưng chúng ta có chân dung tội phạm do em phác họa, thậm chí chúng ta biết hung thủ có khả năng là anh ta. Chúng ta sẽ không để anh ta có cơ hội hại người. Chúng ta sẽ không từ bỏ việc điều tra, cho đến khi định tội được anh ta mới thôi.”

***

Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ vẫn còn ở lại khu vực rừng núi, Lâm Thanh Nham đi cùng Diêu Mông tới Cục Cảnh sát lấy lời khai, sau đó về nhà ở thành phố Lâm.

Diêu Mông ngâm mình trong bồn tắm hồi lâu. Cô kỳ cọ sạch sẽ từng nấc da trên thân thể. Nước mắt cô đã khô cạn, chuyện xảy ra tối ngày hôm qua mơ hồ như một giấc mộng.

Không biết bao lâu sau, Diêu Mông ngẩng đầu, thấy Lâm Thanh Nham đứng tựa vào cánh cửa, gương mặt sáng sủa của anh ta toát ra một vẻ cao ngạo và lạnh nhạt bình thường không bao giờ gặp. Anh ta ngậm điếu thuốc, chỉ nhìn cô mà không lên tiếng.

Diêu Mông chẳng biết mở miệng thế nào. Cô lặng lẽ đứng dậy, rút khăn tắm cuộn vào người.

Một phút trôi qua, sau lưng Diêu Mông vang lên tiếng bước chân, Lâm Thanh Nham ôm chặt người cô từ phía sau. Anh ta cúi đầu hôn cô, hơi thở của anh ta có phần gấp gáp, nụ hôn tương đối mạnh mẽ. Bàn tay lớn của anh ta thò vào trong khăn tắm trên người cô, động tác rất thô bạo, hoàn toàn khác hẳn ngày thường.

Toàn thân Diêu Mông run rẩy, cô đẩy người Lâm Thanh Nham theo phản xạ có điều kiện.

Lâm Thanh Nham không tiếp tục nụ hôn, chỉ ôm chặt cô bất động: “Em là thiên thần của anh, không ai có thể vấy bẩn em. Đàm Lương chết rồi, về chuyện hắn đã làm với em, anh coi như chưa từng xảy ra.”

Trong lòng Diêu Mông rất chua xót, cô nghẹn ngào không thốt ra lời. Lâm Thanh Nham nói nhỏ bên tai cô: “Em có biết anh yêu em đến nhường nào hay không?”

***

Ba tháng sau.

Vào một ngày mùa đông, ánh mặt trời ấm áp, Hứa Hủ ngồi trong thư phòng của bố, xem tin tức địa phương trên internet. Ông Hứa bận rộn nấu nướng trong nhà bếp.

Tiêu đề bài báo là: “Tổ chuyên án của Công an tỉnh tuyên bố đã phá được vụ án liên hoàn làm nổ sân bay, một tên tội phạm chính đã lọt lưới, cảnh sát gấp rút truy bắt những tòng phạm còn lại.”

Bên dưới bài báo có ảnh minh họa, vô số cảnh sát áp giải phạm nhân. Sắc mặt ai nấy đều nghiêm túc, đặc biệt là người đứng ngoài cùng. Anh mặc áo khoác màu đen, thân hình cao lớn, diên mạo không rõ. Nhưng Hứa Hủ có thể nhận ra, đó chính là Quý Bạch. Cô bất giác mỉm cười.

Còn một tin tức khác liên quan đến ‘vụ án tên giết người Đàm Lương ở rừng rậm’. Hai tháng trước, Công an tỉnh đã tuyên bố kết thúc vụ án. Vụ án gây xôn xao dư luận ở thành phố Lâm một thời gian. Bây giờ dư luận đã lắng xuống, nhưng cuộc thảo luận về con người Đàm Lương vẫn nóng hổi ở trên mạng. Tin tức này dẫn lời phân tích của một chuyên gia tâm lý nào đó, cho biết lý do Đàm Lương trở thành kẻ biến thái, đó là vì sự nghiệp không thuận lợi. Hắn vốn là cán bộ nòng cốt của ngành lâm nghiệp huyện, nhưng do đắc tội một vị lãnh đạo, nên bị giáng chức làm kiểm lâm. Công việc cũ của hắn bị họ hàng vị lãnh đạo kia thay thế. Bên dưới có người đăng bài, tiết lộ vị lãnh đạo nói trên đã bị kỷ luật do áp lực dư luận quá lớn.

Hứa Hủ xem một lúc rồi tắt máy tính. Cô lại lấy tập tài liệu, giở đến ảnh chụp hiện trường và tư liệu của vụ án.

Đang xem chăm chú, bên cạnh đột nhiên thò ra một cánh tay, đoạt mất tấm ảnh trong tay Hứa Hủ. Hứa Hủ ngẩng đầu, liền bắt gặp Hứa Tuyển đang chau mày nhìn cô. Không chỉ có vậy, anh còn thu hết tài liệu trên bàn, ném xuống ghế sofa: “Em lại xem mấy thứ này rồi? Trong bụng em có cháu của anh đấy. Sau này anh không muốn cháu anh làm cảnh sát đâu.”

Hứa Hủ mỉm cười. Hứa Tuyển mặc comple chỉnh tề, chắc là vừa đi làm về: “Hôm nay anh về sớm thế?”

Hứa Tuyển đưa một quyển tranh vẽ thiếu nhi cho Hứa Hủ: “Chồng em là đầy tớ của nhân dân, nửa tháng trời không thấy mặt mũi. Người anh trai như anh liệu có thể bỏ mặc em gái hay sao?”

Hứa Hủ cười cười, giở quyển tranh vẽ. Hứa Tuyển nhìn gương mặt thản nhiên của em gái, từ tốn mở miệng: “Bao giờ hai đứa mới tổ chức đám cưới? Định sau khi sinh con thật à?”

“Vâng. Tổ chức bây giờ thì quá gấp gáp.”

“Lần trước em nói sẽ đi đăng ký trước, đã đi chưa.”

“Chưa.”

Hứa Tuyển chau mày: “Em còn chần chừ đến bao giờ? Đến con cái cũng sắp sinh cho người ta rồi. Quý Bạch dính phải người chậm chạp như em, cậu ta cũng chẳng dễ dàng gì.”

Hứa Hủ phì cười, không đáp lời.

Ăn xong bữa cơm ở nhà bố đã là tám giờ tối, Hứa Hủ gọi điện cho người hộ lý tư nhân tên Tiểu Lưu. Tiểu Lưu nhanh chóng lái xe đến đón cô.

Cục Cảnh sát để Hứa Hủ làm công việc giấy tờ ở văn phòng tới khi sinh con. Mỗi ngày cô đi làm và tan sở đúng giờ, không cần tiếp xúc với các vụ án. Quý Bạch vẫn bận rộn như thường lệ, mấy tháng qua đều đi công tác suốt. Anh thương lượng với Hứa Tuyển, quyết định mời một hộ lý chăm sóc Hứa Hủ. Hứa Hủ vốn thấy không cần thiết, nhưng cả ba người đàn ông đều kiên quyết, cô đành để mặc bọn họ.

Quý Bạch tìm người ở tận Bắc Kinh. Tuy cùng là phụ nữ, nhưng Tiểu Lưu cao lớn chắc nịch, trước đây từng tham gia quân đội, tính cách vừa thoải mái vừa tỉ mỉ, chăm lo cuộc sống hàng ngày của Hứa Hủ đâu vào đấy.

Hai người nhanh chóng về đến nhà. Vừa vào cửa, Hứa Hủ liền nhìn thấy một bóng hình nằm trên ghế sofa ở trong phòng khách tối om. Tiểu Lưu định bật đèn, Hứa Hủ liền ngăn lại: “Chị về trước đi.” Tiểu Lưu gật đầu, đóng cửa đi ra ngoài.

Hứa Hủ bật đèn, ngồi xuống phía đối diện Quý Bạch.

Theo kế hoạch, ngày mai Quý Bạch mới trở về. Có lẽ xong việc là anh lên đường về nhà ngay. Gương mặt anh vô cùng mệt mỏi, hơi thở đều đều, chứng tỏ anh đã mệt lử nên không có động tĩnh.

Đúng như Hứa Tuyển nói, Hứa Hủ đã nửa tháng không gặp Quý Bạch. Cô ngắm kỹ anh một lúc, gương mặt anh gầy rộc, cằm mọc râu lởm chởm. Hứa Hủ không đành lòng đánh thức Quý Bạch, cô cầm một cái chăn đắp lên người anh rồi lặng lẽ trở về phòng.

Khi Hứa Hủ tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng. Bên ngoài phòng khách có tiếng sột soạt. Hứa Hủ ngồi dậy chờ đợi.

Một lúc sau, Quý Bạch xuất hiện ở cửa phòng ngủ. Anh đã thay bộ đồ ngủ ở nhà, râu ria cạo sạch sẽ, gương mặt tuấn tú mông lung và ôn hòa dưới ánh ban mai.

“Ồn quá khiến em không ngủ được à?” Quý Bạch đi đến giường ngồi xuống.

“Đâu có, gần đây em đều dậy sớm.”

“Anh chỉ ở nhà vài tiếng đồng hồ, lát nữa sẽ quay về Cục làm việc.” Quý Bạch ôm Hứa Hủ vào lòng: “Vụ án đặt thuốc nổ vẫn chưa kết thúc.”

“Ừm.”

“Ừm gì mà ừm. Sao tối qua em không đánh thức anh dậy. Thử tính xem, anh đã bao lâu không được ôm em ngủ trọn vẹn một đêm rồi?”

“Ờ... bốn mươi ba ngày.”

Khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười. Anh cúi đầu hôn cô. Một lúc sau, anh nói: “Tối nay anh sẽ tranh thủ về sớm, anh có chuyện muốn nói với em.”

Hứa Hủ nhìn vào đôi mắt đen trầm tĩnh của anh, gật nhẹ đầu.

***

Khi trời sáng hẳn, hai người cùng rời khỏi giường.

Hôm nay là thứ nảy, Quý Bạch vẫn phải đến Cục Cảnh sát làm thêm. Hứa Hủ xoa bụng, cười nói: “Anh ba, buổi khám thai ngày hôm nay sẽ phải siêu âm, có thể nhìn thấy mặt em bé. Em sẽ mang về cho anh xem.”

Quý Bạch mỉm cười gật đầu. Anh thầm nghĩ: Tối nay về nói chuyện, không biết cô ấy có chịu đổi cách xưng hô? Trong lòng anh rung động, anh cúi đầu hôn lên môi Hứa Hủ mới đi khỏi nhà.

Vừa ngồi vào xe ô tô, Quý Bạch liền gọi điện cho Đại Hồ: “Tình hình Lâm Thanh Nham gần đây thế nào?”

Đại Hồ ngáp dài. Anh đang ngồi trong một chiếc xe đậu ở bên ngoài nhà của Lâm Thanh Nham: “Sếp về rồi đấy à? Anh ta vẫn thế. Gần đây ngày nào cũng đi bệnh viện điều trị.”

“Diêu Mông thì sao?”

“Cô ấy vẫn ru rú ở nhà suốt, có lúc cùng đi với Lâm Thanh Nham tới bệnh viện, có lúc không đi.”

Quý Bạch: “Được, tôi biết rồi.”

Đại Hồ ngập ngừng vài giây, mở miệng: “Sếp, hôm qua Cục trưởng gặp em và Triệu Hàn, liền hỏi sao các cậu không đi điều tra vụ án gây nổ. Chúng em trả lời qua loa cho xong chuyện. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục theo dõi Lâm Thanh Nham sao? Em thấy anh ta sắp không xong rồi.”

Đã ba tháng trôi qua kể từ khi xảy ra vụ án kẻ giết người hàng loạt. Ban đầu, Quý Bạch bố trí nhiều người luân phiên theo dõi Lâm Thanh Nham, đồng thời bảo vệ Diêu Mông. Nhưng sau đó, ngày càng xuất hiện nhiều vụ án khác, đặc biệt là vụ án gây nổ liên hoàn gần đây, cả đội hình sự bận tối mắt tối mũi. Vậy mà Quý Bạch vẫn kiên trì bố trí người theo dõi chặt chẽ Lâm Thanh Nham cả ngày lẫn đêm. Đến Cục trưởng cũng úp mở phê bình, còn Đại Hồ tỏ ra nghi hoặc như những người khác.

Quý Bạch trầm mặc trong giây lát rồi mở miệng: “Tiếp tục theo dõi, chúng ta không thể lơ là.”

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

pacman, rainbows, and roller s