Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nghe nói anh yêu em - trang 13

CHƯƠNG 37: TÌNH YÊU LUÔN TÔN THỜ TRONG QUÁ KHỨ

Khi Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đang ở trong cửa hiệu để mua quần áo cho đứa bé sắp chào đời của Phương Nhược Nhã , thì chuông điện thoại của Trịnh Hy Tắc đột nhiên vang lên. Anh quay đầu lại nhìn Lương Duyệt, cô đang cúi đầu xuống cân nhắc xem nên chọn màu hồng hay màu xanh, vì vậy không để ý đến hành động của anh. Anh bước hẳn ra phía ngoài, đứng nói chuyện với người ở đầu dây bên kia điện thoại. Nhưng cuối cùng thì Lương Duyệt vẫn nhìn thấy. Để cho chắc chắn, cô quyết định chọn màu lông gà, một loại màu trung tính, không dành riêng cho bé gái cũng như không dàng riêng cho bé trai.

Cô đang định quay sang trao đổi với anh thì thấy anh đứng phía ngoài, vẻ mặt anh khá nghiêm trong, vừa nói chuyện vào điện thoại vừa ngó về phía cô, và ra sức rít điếu thuốc đẩy lệch sang một bên mép.

Trái tim cô bỗng lạnh như băng. Anh cứ đi đi lại lại, điều đó chứng tỏ sự việc rất khẩn cấp, thỉnh thoảng anh lại liếc vào phía trong của cửa hàng, điều đó chứng tỏ sự việc có liên quan tới cô. Lương Duyệt vờ như đang chăm chú ngắm nhìn hình đứa bé trong ảnh và không để ý đến hành động của anh. Mặc dù có vẻ bồn chồn và bất an, nhưng khi đưa mắt nhìn về phía cô, anh vẫn cố tỏ ra vui vẻ. Rốt cuộc là cô đã đoán sai hay anh đã làm sai, chẳng ai biết được. Một lát sau, anh đẩy cửa bước vào, bình thản nói :

“Anh có việc cần phải tới tham dự một bữa tiệc, ngày mai nhất định anh sẽ đưa em tới chỗ Phương Nhược Nhã.”

Lương Duyệt nhìn đám túi giấy đã được bọc xong, mỉm cười và cũng đáp với giọng bình thản tương tự : “

Thế thì anh đem đám đồ này để lên xe đi. Lát nữa em sẽ đón taxi về nhà.”

Vẻ mặt anh lúc đó sa sầm xuống, khiến trong lòng cô dậy lên một nỗi buồn giận khó nói thành lời. Có lẽ, đã đến giờ phút ấy rồi. Trịnh Hy Tắc đón lấy mấy cái túi giấy từ tay cô, nói :

“Em có yên tâm, nhất định anh sẽ tới đó.”

Lương Duyệt quay người đi như không nghe thấy gì, mắt chăm chú nhìn lên những bình sữa để trên giá, rồi với chúng xuống mân mê trong tay, môi vẫn nở nụ cười bình tĩnh. Trên bình sữa là hình một chú hươu con cao cổ đang ngoác miệng cười và nhìn hai con người đang đứng trước mặt nó. Cô cố nén cảm giác nghẹn ngào trong lòng, nói :

“Vậy thì anh cứ đi đi, em còn phải xem thêm chút nữa.”

Phía sau lưng cô vẫn không nghe có tiếng trả lời, anh đã quay người rời đi. Xem ra, chàng công tước Winsor yêu người đẹp hơn cả giang sơn chỉ có ở cương quốc Anh mà thôi, còn ở Trung Quốc, có lẽ không thể nào tìm ra được. Hồi còn bé, Lương Duyệt cũng đã từng rất mê nhân vật Dương Khang trong Anh hùng xạ điêu phiên bản năm 1983, ngoài vẻ đẹp dũng mãnh, phần nhiều là sự lựa chọn từ bỏ người đẹp vì giang sơn xã tắc của nhân vật này. Yêu một người thì rất dễ, nhưng với người đàn ông thì đó không phải lý tưởng lớn lao nhất. Lựa chọn giữa sự nghiệp và tình yêu quả thật là một thử thách lớn đối với đàn ông và là điều làm tổn thương sâu sắc tới tình yêu với người phụ nữ. Rõ ràng là, khi người yêu thương đang ở trước mặt, đàn ông vẫn toàn tâm toàn ý chăm sóc, nhưng một khi gặp phải nhưng vấn đề thật sự, thì đàn ông lại nảy sinh những cân nhắc, hoặc tính toán trong lòng, để rồi cuối cùng quyết định lựa chọn cho sự nghiệp. Yêu giang sơn nhưng còn yêu người đẹp hơn, trên đời này là gì có chuyện tốt đẹp ấy, mà nếu có thì được bao nhiêu người? Lương Duyệt vẫn không quay đầu lại, nói với cô bán hàng bằng giọng nói rất bình thản :

“Hãy lấy một bộ giống như bộ vừa rồi và gói lại cho tôi, tôi muốn đem đi tặng.”

Cô bán hàng vừa thoáng tỏ vẻ không hiểu, nhưng biết rằng không nên hỏi nhiều, nên quay người đi lấy hàng. Lương Duyệt đứng mân mê mấy thứ trước mặt, trong lòng trống trải lạ thường.

Cô thực sự không hề tin rằng, anh sẽ mang những bộ quần áo mà cô chọn mua ấy về nhà. Hai người chung sống với nhau đã bốn năm, thời gian không dài nhưng cũng không ngắn, và mỗi khi gặp một chuyện nào đó, cô lại càng hiểu hơn người chung chăn chung gối với mình. Khi cô bán hàng mang món đồ ra, Lương Duyệt cầm lên, đi ra khỏi cửa hàng mà không hề nhìn lại. Quả nhiên, chiếc xe đã đưa cô tới cửa hàng không còn thấy đâu nữa. Màn đêm đang chầm chậm buông xuống, trời cũng bắt đầu se lạnh. Ngày mai là sinh nhật cô, nhưng anh đã không còn nhớ.

Lần sinh nhật đầu tiên của cô sau đám cưới, anh đã tặng cô một chiếc lắc tay, những lần sinh nhật tiếp theo, lần nào anh cũng có quà tặng cho cô. Năm ngoái anh đi công tác bên Mỹ, ngày sinh nhật, cô đã có một món quà là đôi khuyên tai được gửi chuyển phát nhanh tới, cô đã chúm chím môi cười khi mở hòm thư, trong đó có một tấm thiệp chúc mừng với một phong cách khô lạnh như cũ. Sinh nhật vui vẻ. Chỉ bốn chữ ấy, nhưng nó thực sự làm cho cô thấy lòng nhẹ nhõm. Hàn Ly dẫn đầu các nhân viên của văn phòng Nghiêm Quy mang tới một hộp bánh ga tô, tuy anh không kỳ công bằng Trịnh Hy Tắc nhưng cũng nhờ thế mà cô đã một mình ăn hết cả nửa cái bánh. Cũng có thể, từ đây về sau, cô sẽ quen với nhưng sinh nhật chỉ có một mình. Đi taxi về đến Long Định mất năm mươi bảy tệ, đúng là không rẻ chút nào. Lương Duyệt lấy chiếc vé từ tay người lái xe, bước ra khỏi xe thì nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc bước từ một chiếc xe khác xuống. Đã lâu không gặp, hình như anh ấy đã gầy đi khá nhiều, khuôn mặt trở nên thanh tú và đôi mắt cũng sáng hơn. Sự mệt mỏi cũng những trống trải trong lòng cô tích tụ từ lâu bỗng ùa đến trong giây phút gặp lại. Cô rất muốn bước tới hỏi anh, rằng vì sao chiếc đèn ngoài ban công luôn luôn bật sáng rất đúng giờ, vì sao gần đây nó lại không sáng nữa, nhưng rồi lại sợ làm như vậy sẽ chứng tỏ rằng cô vẫn luôn nhớ đến anh, lúc nào cũng dõi theo mỗi bước đi của anh, nên cô lại ngần ngừ không dám bước lên. Cố nén tình cảm phức tạp trong lòng, cô cúi đầu giả vờ như không nhìn thấy anh, bước nhanh về phía nhà mình. Vì cố gắng gượng, chân tay cô trở nên luống cuống, tai cô cũng bị ù đi.

“Lương Duyệt.” Nghe tiếng gọi, cô hốt hoảng quay đầu lại, chiếc túi giấy có đựng mấy bộ đồ trẻ con cũng lắc lư theo. Anh đang đứng sau lưng cô, giống như bao nhiêu năm trước. Đó là trò chơi mà họ thường chơi với nhau. Ở hành lang tối om hoặc ở cầu thang, anh sợ cô bị ngã nên luôn đứng ở phía sau, đưa tay giữ thắt lưng cô.

Có những lần anh cố tình bước chậm lại, cô không nghe thấy tiếng ở phía sau, và cũng không nhìn thấy anh đâu thì cuống quýt lên, đưa tay để tìm, lúc ấy anh mới nói : “Chỉ cần em quay đầu lại, anh mãi mãi ở đằng sau em.” Cô đã chìm trong hai tiếng “mãi mãi” ấy suốt chín năm trời. Một nỗi đau như dao cứa vào tim.

Cô vội cười và hoảng hốt hỏi : “Anh đi công tác mới về à?” Anh gật đầu : “Ừ, anh vừa về đến đây, hai ngày nữa anh có việc, giờ phải về để chuẩn bị.” Cô cúi đầu, đưa một bàn tay ra cho vào túi xách, chiếc túi rất to nên cô lục tìm một lúc mà không thấy chiếc chìa khóa nhà đâu. Thím Đường lại không có nhà, nếu không có chìa khóa, cô sẽ không vào nhà được. Chung Lỗi đón chiếc túi từ tay cô, móc lấy chìm chìa khóa từ một ngăn bên sườn túi rồi đưa cho cô, động tác của anh rất thuần thục, dường như việc này đã vô cũng quen thuộc. Cái cảm giác thân thương và được cưng chiều như người người thân, khiến cô chỉ mong sao lập tức được trở về với chỗ dựa ấy như năm nào. Cầm chùm chìa khóa trong tay, cô và anh cùng sánh bước bên nhau. Tới trước cửa nhà mình, anh dừng bước. Còn cô thì không dám quay đầu lại mà cứ thế cắm cúi bước đi. Anh hỏi với sau lưng cô : “Ngày mai là sinh nhật em. Anh sẽ cùng dự sinh nhật với em, được không?”

Mồ hôi đã dinh dính trong lòng bàn tay cô, cô cắn chặt vành môi, sống mũi cay cay, không dám quay đầu lại để trả lời anh. “Anh không có ý gì, mà chỉ muốn nói rằng, nếu em rỗi, anh mời em ăn cơm, coi như chúc mừng sinh nhật em.” Dáng vẻ cứng nhắc của cô khiến anh nghĩ rằng, cô đang thấy chán ghét anh đến cực độ, vì thế giọng nói của anh cũng trở nên rất thận trọng, như muốn xua tan cảm giác đề phòng của cô. Vào lúc cô bị người khác quên lãng và vứt lại phía sau. Bỗng nhiên, nước mắt cô ào ra như suối, côi bấm chặt ngón chân cái, đáp : “Mai mới đúng ngày, đợi ngày mãi hãy nói.” Một cảnh tượng vô cùng quen thuộc. Lần sinh nhật đầu tiên của cô, cô cũng đã nói câu này. Vì quá căng thẳng, anh đã nhớ nhầm ngày, nên phục sẵn trước cửa nhà cô từ sớm, chờ cô đi làm về thì nhảy ra cười hì hì và hôn lên vành tai cô, còn cô thì giật mình, sau đó, chờ anh nín cười mới càu nhàu : “Ngốc ạ, mai mới đúng ngày!” Chín năm đã trôi qua, nhưng cô vẫn nhớ như in cái cảnh tượng ngày ấy. cô đã từng cười, đã từng xấu hổ, mỗi một khoảnh khắc trôi qua đều như vẫn còn đây, gần trong gang tấc. Nhưng đã không còn như trước nữa.

Những giọt nước mắt không thể kìm nén được cứ lã chã rơi xuống, càng lau lại càng đầm đìa. Anh khẽ nói : “Vậy, ngày mai anh sẽ làm sinh nhật cho em.” Chiếc túi trên tay cô khẽ rung lên, cô quay đầu bước đi, không đáp lại dù chỉ một lời. Suốt một đêm trôi qua, Lương Duyệt cứ ngồi một bên cửa sổ, cô luôn cảm thấy thiếu vằng một cái gì đó, trống trải đến tê lòng. Suy nghĩ mãi, cô vào bếp, lấy ra một ít trái cây ướp lạnh, cho từng quả vào miệng. Cảm giác lạnh buốt lan vào trong tim, có làm cho cô thấy dễ chịu hơn. … Sáng sớm, ra khỏi giường, cô vào bếp luộc năm quả trứng, sau đó đem những quả trứng nóng hôi hổi lăn qua một lượt từ đầu xuống chân. Hồi cô còn nhỏ, mẹ thường đem nhưng quả trứng luộc vào lăn cho cô khi cô chưa tỉnh dậy, mẹ nói, lăn như vậy thì khi sang tuổi mới, cô sẽ gặp những điều may mắn. Sau đó, khi cô qua lại với Mạnh Húc, Mạnh Húc đã lăn trứng cho cô. Vì xấu hổ, nên chỉ vào buổi tối, lúc cùng nhau ăn cơm chúc mừng sinh nhật, cô mới để anh lăn giúp cho và cũng không để cho người khác nhìn thấy. Chung Lỗi cũng đã lặng lẽ lăn trứng cho cô. Anh còn giấu cô luộc từ tối hôm trước, vì sợ trứng mới luộc xong sẽ làm cô bị bỏng. Sáng sớm ngày sinh nhật cô, anh cầm mấy quả trứng tới bên giường, sau đó lăn một lượt trên khuôn mặt vẫn còn chìm trong giấc ngủ của cô, cứ lăn một vòng thì lại hôn một cái, đến khi cô tỉnh hẳn và gạt tay anh ra mới thôi. Năm nào cũng vậy. Còn với Trịnh Hy Tắc, cô chưa bao giờ nói cho anh biết rằng sinh nhật cần phải có phong tục ấy. Nhà giàu nên dù có phong tục gì cũng phải làm trước đám đông, còn phong tục quê mùa ấy chắc chắn anh sẽ không làm, và cô cũng cảm thấy không cần thiết phải nói ra. Vì thế, Lương Duyệt cầm trứng, đứng trước cửa sổ nhà mình, chậm rãi lăn từ bàn chân lên đến đùi, sau đó, khi quay sang lăn đến cánh tay, cô mới phát hiện ra Chung Lỗi đang đứng bất động ở cửa sổ nhà đối diện, nhìn cô tự mình lăn trứng. Bàn tay đang lăn trứng của cô dừng lại. Cô đã không biết rằng, khoảng cách cửa sổ hai nhà rất gần nhau tới mức dường như cô có thể cảm nhận thấy cả hơi thở của anh. Buổi sáng, mới tỉnh dậy, thế mà anh đã mặc áo sơ mi, tay xắn lên, dưới ống của chiếc quần may rất vừa vặn là đôi dép lê cô mua. Như thế tất cả vẫn y nguyên, anh chưa từng đi Mỹ, cô cũng chưa từng kết hôn, giữa anh và cô chỉ là khoảng cách của một hàng lan can, anh khẽ nói: “Hôn anh đi”. Cô đứng ở đó, giống như mỗi lần gặp nhau trong giấc mộng. Quầng mắt nhức đến mức không thể tiếp tục chịu đựng được nữa, nhưng vẫn không dám khóc. Những giấc mộng bị đánh thức bởi những giọt nước mắt của cô đã quá nhiều, lần nào tỉnh dậy, cô cũng thấy luyến tiếc và hối hận. Lần này, cô không muốn luyến tiếc và hối hận nữa, lại càng không muốn mất đi những gì đang có trước mắt. Chẳng còn gì nữa, nhưng ít nhất thì cô cũng vẫn còn cơ hội để quay đầu lại.

Anh từ từ khom người xuống, nói vọng qua từ một khoảng cách không xa lắm: “Về nhà đi!”. Cô nắm chặt qủa trứng gà trong tay, mỗi lúc một chặt hơn, sau cùng thì một tiếng “tách” vang lên, quả trứng đã bị vỡ. Chung Lỗi đã nhìn cô như vậy, trong đáy mắt anh chúa đầy nỗi khát vọng. Đó là niềm vui sau bao nhiêu năm cuối cùng đã đợi được cô quay trở về, mặc dù cô đã qua cái tuổi “nhi lập”, còn anh thì cũng xấp xỉ ba mươi. Quay đi quay lại, có ai dám nói đó không phải là một mối nhân duyên tốt đẹp? Một người đã từng yêu người khác bằng cả trái tim thì dù có mất đi bốn năm cũng vẫn cứ yêu, họ vẫn còn có cả năm mươi năm nữa để mà yêu nhau cơ mà, bốn năm ấy so với cả cuộc đời thì chẳng thấm tháp gì, có lẽ cũng chẳng cần tính toán. Anh cũng đã nghĩ rằng, có thể anh sẽ không còn gắp lại cô nữa. Cô gái đã cùng anh đi qua những năm tháng gian khổ, khó khăn ấy đã không cò đây nữa, nhưng rồi anh vẫn tiếp nhận sự điều động của công ty. Suy ngẫm kỹ càng mới thấy, nguyên nhân của sự việc ấy cũng lại chính là vì muốn được ở gần cô thêm một chút, chỉ một chút thôi cũng đã tốt rồi. Bởi vì, ở nên có cô, bầu không khí cũng trở nên dễ thở hơn. Mặc dù cô đã thay đổi, đôi mắt biết cười đã được giấu dưới vẻ ngoài nghiêm nghị, nhưng anh vẫn không có cách nào thoát ra khỏi ký ức, không có cách nào quên đi được. Anh yêu cô, trước sau luôn như vậy, và chưa bao giờ từ bỏ. Người con gái khiến anh đắm say chỉ có thể là người đã từng ôm anh cười và ôm anh khóc. Suốt đời. Cuối cùng, cô cầm mấy quả trứng đi sang nhà anh. Nhìn những đồ đạc vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, cô cảm thấy sắp không kìm nén được nữa, bèn véo thật mạnh vào tay mình. Bên cạnh bộ sa lông sang trọng là một bể cá nho nhỏ, trong bể là hai chú cá bé tí xíu có vẻ tầm thường. Lương Duyệt không thích ăn cá, vì thế không hề có tình cảm gì với những chú cá quẫy đuôi bơi tung tăng trong nước. Còn Chung Lỗi thì ngược lại, anh rất thích cá, vì thế cô đành nuôi chúng, loài cá vàng hai tệ rưỡi ấy rất dễ nuôi, chỉ cần ném cho chúng một chút thức anh là chúng vui vẻ quẫy đuôi cả ngày. Trong phòng khách còn có một chậu gốm màu đen, bên trong là mấy khóm hoa, loại hoa mà các cô gái nông thôn miền Bắc thường dùng để nhuộm móng tay, chúng có màu tím hồng và những cái rễ mập mạp.

Đó là ba hạt giống từ một vườn hoa mà Lương Duyệt đã lén lấy trộm trên đường đi làm về rồi đem gieo. Chẳng cần phải xới đất, ba tháng sau cây đã nở đầy hoa, khiến cô vui mừng rối rít. Lúc ấy, anh và cô đều là những người rất thích thú đối với những thứ giá rẻ. Cho dù cuộc sống có khó khăn thiếu thốn, họ cũng vẫn tràn đầy niềm vui. Lần đầu tiên hoa nở, lần đầu tiên chú cá nhỏ biết quanh quẩn bên ngón tay người cho ăn, anh và cô đều mỉm cười, nhìn nhau với ánh mắt ấm áp và tình cảm chứa chan, rồi anh khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ như cánh bướm lướt qua. Trước mắt chỉ toàn thấy quá khứ hiện về mà chẳng thấy tương lai ở đâu. Cô cứ đứng như thế giữa nhà, những quả trứng bị bóp nát trên tay khiến lòng cô không khỏi xót xa. Anh đón lấy mấy quả trứng, lặng lẽ đặt trong lòng bàn tay, rồi bắt đầu lăn từ đỉnh đầu cô, từng lượt, từng lượt một. Khi lăn đến mắt cô, anh nhìn thấy những dòng nước mắt chứa chan trên đó, anh lặng lẽ hôn lên đôi mắt ấy, sau đó lại tiếp tục lăn xuống phía dưới. Đôi môi cô run run, cô định nói điều gì đó, khi quả trứng lăn qua môi cô, anh lại hôn lên đó. Khi rời khỏi đôi môi đang run rẩy ấy, anh mới cúi đầu xuống, khẽ cười: “Ngốc ạ, chào mừng em về nhà”. Trái tim cô rất đau, và cũng vô cùng khó chịu.

Cô để mặc cho anh tiếp tục lăn trứng một cách rất thành tâm, và lặng lẽ nhìn anh được ánh nắng buổi sáng bao bọc lấy. Giống như một giấc mộng. Trứng lăn đến bắp chân rồi lại đến bàn chân, anh phải khom người, quỳ xuống bên cạnh cô. Đôi bàn tay rộng cuối cùng cũng nắm chặt lấy bàn chân của cô và để yên như vậy. Lương Duyệt nhìn xuống, một lần nữa nước mắt lại tuôn trào. Bởi vì, cô nhớ đến lời hứa trong lá thư ấy của anh. Hãy chờ anh một năm, một năm nữa, anh sẽ đi đôi giày thuỷ tinh vào chân em. Năm năm sau, cô đã đi đôi giày thuỷ tinh của người khác. Mọi chuyện trên thế gian thật khó lường. Tất cả mọi thứ đều đã đổi thay. Một giọt lệ rơi trên mái tóc anh, rồi từ từ thấm sâu vào đó, anh từ từ ngẩng đầu lên. Động tác ấy rất chậm. Ánh mắt anh đăm đăm nhìn cô như ánh mắt của những nhân vật chính trong các bộ phim tình cảm, biết bao yêu thương chứa đựng trong cái nhìn câm lặng ấy. Anh nói: “Ngốc, lăn trứng xong rồi, bên cạnh gối của em có quà đấy!” Một lần nữa, cô lại ngây người ra. Anh kéo tay cô, rồi bước đi lên gác, từng bước, từng bước một. Căn phòng này được bài trí giống hệt như phòng ngủ của Lương Duyệt, bên chiếc gối trên chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ là một chiếc hộp màu đỏ. Bước chân của hai người rất chậm, khi anh cầm chiếc hộp lên, Lương Duyệt đứng lại ở phía sau lưng anh. Chiếc hộp quả là rất đẹp, cô nhắm mắt lại, cả người bỗng run lên. “Anh còn nhớ, em đã nói rằng, em không thích chiếc nhẫn anh mua trong lần sinh nhật năm ấy. Năm nay anh lại mua một chiếc khác, không biết em có thích chiếc này không?”, anh hỏi. Đôi mắt nhắm nghiền của cô chứa đầy nước mắt. Thứ mà cô đã mong mỏi suốt bao nhiêu năm, cuối cùng đã ở trước mắt, nhưng cô không còn đủ sức lực để mở mắt ra nữa.

Ngày ấy cô đã từng đòi anh một chiếc nhẫn ba ca ra, nhưng anh đã đáp trả lại cô bằng một nụ hôn. Còn bây giờ, khi cô muốn một nụ hôn thật sâu, anh lại đem đến cho cô một chiếc nhẫn kim cương đắt giá.

CHƯƠNG 38: TÌNH YÊU KHÔNG NƠI TRỐN CHẠY

Buổi trưa, Chung Lỗi ngồi ở ghế sa lông, Lương Duyệt gối đầu vào lòng anh, anh lùa tay khẽ vuốt mái tóc cô. Cả hai dường như đều quên đi thời gian đang trôi qua. Nếu có sự bù đắp nào đáng để quý trọng thì có lẽ chính là giây phút này. Gặp lại sau bao nhiêu năm, giữa hai người vẫn là sự thân thiết như ngày nào. Người con gái có nụ cười rất ngọt ngào này, và cả tình yêu đích thực đang tồn tại trước mắt anh, tất cả, tất cả chưa từng thay đổi. Anh hỏi : “Em có nhớ anh không?” Lương Duyệt khẽ cười đáp, áp chặt mặt mình vào ngực anh. Tiếng đập của trái tim ấy rộn ràng, nhịp đập ấy làm rung động lòng người, cô nghe thấy rất rõ. Anh nói: “Ngốc, anh đã rất nhớ em.” Khi nghe hấy những nhịp đập thình thịch trong ngực anh, cô bỗng nhiên cảm thấy rất buồn.

Cô ngẫm nghĩ một lát rồi khẽ nói : “Đúng vậy, em đã luôn rất nhớ anh, nhớ đến những chuyện trước kia của chúng ta, nhớ tới những ngày trước kia, mỗi lần nhớ là một lần khóc.” Đôi tay của anh đang đặt trên vai cô bỗng bóp thật chặt, anh vùi mặt vào tóc cô và nói với giọng buồn buồn: “Em yên tâm, có anh ở bên, anh sẽ không bao giờ để em phải khóc nữa.” Lương Duyệt không trả lời. Một hồi lâu sau, cô mới khẽ gật đầu, cười đáp: “Vâng, từ nay về sau em sẽ không khóc nữa.” Hai người yêu nhau đang ôm chặt lấy nhau, điều này thật tuyệt vời. Cô không dám mở mắt nhìn thẳng điều đó, bởi cô cảm thấy tất cả dường như không có thật, và hễ cô cử động thì nó sẽ biến mất. Anh đưa tay chấm chấm vào lông mày cô, cười dịu dàng: “Em nhìn em xem, lại chau mày rồi, cứ thế này sẽ thành nếp nhăn đấy.” Cô cảm động, đưa tay quàng lên cổ anh, nũng nịu nói: “Em già rồi phải không ?” Anh vội ôm lấy cô, nói bằng giọng an ủi: “Không già, em vẫn như hồi trước, không thay đổi gì cả.” Lời an ủi đó đã phát huy tác dụng, cô dần dần lấy lại bình tĩnh, ngước đôi mắt đầy vẻ hạnh phúc quan sát anh đang chăm chú nhìn mình với ánh mắt rất trìu mến, đắm say. Như thế này cũng đủ để gọi là ngọc quý lại về với người quân tử. Thế nên, buổi tối sinh nhật hôm nay càng đáng để chúc mừng. Nhân lúc Chung Lỗi không để ý, Lương Duyệt lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới ra, cho vào trong túi. Chiếc vòng giản dị lúc này so với chiếc nhẫn kim cương đúng là kém hơn hẳn.

Cô do dự một lát, rồi đưa tay vào thật sâu, tìm một chỗ phù hợp nhất, cẩn thận cất nó đi. Dù sao thì cô cũng phải trả lại nhẫn cho anh. Chiếc nhẫn kim cương ở ngón giữa đúng là rất chói mắt, chỉ có điều nó đã bị đeo nhầm chỗ. Chung Lỗi vẫn không chú ý tới hành động của cô, vì thế tất nhiên cũng không hiểu được sự khác nhau giữa ngón giữa và ngón áp út. Anh tưởng rằng, chỉ cần đeo chiếc nhẫn ấy lên ngón tay là cô sẽ thuộc về anh. Nhưng đâu có biết, một cái là nhẫn đính hôn, còn một cái là lời thề hẹn suốt đời. Sau năm năm, họ lại cùng nhau nấu cơm rất hạnh phúc. Anh giúp cô thắt tạp dề, còn cô thì giúp anh xắn ống tay áo. Rửa rau là công việc của anh, còn cô chịu trách nhiệm xào nấu. Lương Duyệt đã học từ thím Trần cách nấu các món có vị ngọt của miềnNam, vì thế những món ăn lần này rất hợp với khẩu vị của Chung Lỗi. Cô cười, nói:

“Ngoan nào, tháo nhẫn cho em đi, em không muốn đeo nó khi xào nấu.”

Anh trề môi ra :

“Có gì mà phải tiếc đến thế, nó xấu đi thì mua cái mới.”

Cô trừng mắt lườm anh

. “Anh có nhiều tiền lắm phải không? Nếu có thì mua du thuyền cho em đi!”

Anh cười thích chí:

“Du thuyền thì thấm tháp gì, em muốn sao trên trời anh cũng lấy xuống được cho em”.

Câu nói đó khiến đôi mắt Lương Duyệt trở nên mơ màng, anh vẫn nhớ tới một ngôi nhà đầy sao, và cô tất nhiên cũng nhớ. Nhớ lại chuyện cũ, cô mỉm cười và không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng trút các loại rau đã thái xong vào nồi. Gia đình hạnh phúc nhất cũng chỉ như thế này mà thôi, người phụ nữ thì đeo tạp dề, xào nấu các món ăn, còn người đàn ông vụng về thì đứng bóc hành tỏi bên cạnh. Nếu có một đứa trẻ tung tăng chạy quanh nữa thì sẽ là một gia đình hoàn hảo. Khi cô bê các món ăn đã chế biến xong ra bàn ăn thì anh cũng bày xong bánh ga tô từ lúc nào, trên bàn còn cắm mấy cây nến đã được thắp lên và tỏa ánh sáng lung linh, chứng minh cho việc Lương Duyệt đã thực sự đi qua ba mươi hai mùa xuân. Thấm thoát đã ba mươi hai năm rồi, cô thực sự không cảm thấy thời gian trôi qua. Hồi còn nhỏ, mỗi lần đến ngày sinh nhật, cô thường túm lấy cánh tay mẹ lắc lắc, đòi mẹ mua bánh ga tô thì phải mua thêm cả mấy cây nến màu nữa. Giây phút những ngọn nến được thắp lên cũng là giây phút cô cười tươi nhất. Nhưng những ngọn nến mỗi năm một nhiều thêm, và nụ cười thì mỗi năm một ít đi. Áp lực của bài vở, sự nuối tiếc khi tuổi xuân trôi đi, sự mơ hồ về tương lai. Mỗi lần thắp những ngọn nến sinh nhật, lòng cô lại thấy đau nhói, thế là một năm nữa trong cuộc đời đã trôi qua từ lúc nào. Thế là từ năm hai mươi tám tuổi trở đi, cô không còn thắp nến nữa. Cô không nói thì Trịnh Hy Tắc cũng không thể tự nghĩ ra được. Bánh ga tô phần nhiều là do Hàn Ly tặng. Thế là hết năm này sang năm khác trôi qua như vậy, cô không còn thắp nến trong ngày sinh nhật và thầm ước điều gì đó khi thổi nến nữa. Cô từng hỏi Hàn Ly, vì sao anh lại biết các cô gái không thích cắm nến trên bánh. Anh đã cười với vẻ rất bí hiểm, và khi cô truy hỏi đến cùng thì mới nói, vì Phương Nhược Nhã cũng giống cô. Phụ nữ đều như vậy, đều sợ tuổi thanh xuân rời xa mình. Nhẹ nhàng như nước chảy, một đi không bao giờ trở lại. Vì vậy, khi người ngồi đối diện với cô nâng cốc lên, nói: “Chúc sinh nhật vui vẻ”, cô chỉ mỉm cười đau khổ :

“Sinh nhật thì phải vui vẻ rồi, nhưng nếu có thể trường sinh bất lão, em mới thấy vui thật sự.”

“Tham lam quá. Em không cần phải lo, em có già anh cũng vẫn ở bên em. Đừng có mong trường sinh bất lão, nếu tới năm bốn mươi tuổi mà em vẫn cứ như bây giờ thì anh sẽ thấy lo lắng mất”

. Dưới ánh đèn, những đường nét trên khuôn mặt anh trở nên dịu dàng và sâu sắc, khiến người ta không sao chống cự nổi sức quyến rũ từ đó. Cô mỉm cười, cúi đầu và cũng nâng cốc lên.

“Thế thì anh không cần phải lo đâu, em chắc chắn sẽ già nhanh hơn anh.”

Chiếc nhẫn trên tay cô lấp lánh đến chói mắt, chẳng khác gì những vì sao sáng nhất nơi chân trời. Anh đã từng nói, anh sẽ hái sao trên tời tặng cô, hôm nay anh đã làm được điều đó. Anh nói:

“Em ước điều gì đó đi, xem nó có trở thành hiện thực không?”

Chiếc bánh ga tô trên bàn rất thơm, dưới ánh nến, trông nó lại càng thêm hấp dẫn. Cô đếm thử thì thấy anh đã cắm lên chiếc bánh năm cây nến, ba cây đỏ, hai cây màu xanh. Khoé môi Lương Duyệt khẽ động đậy, cô thổi những ngọn nến phụt một cái. Trước mắt bỗng nhiên tối om. Không ai nhìn thấy ai.

Đôi môi cô được anh đặt lên một nụ hôn rất khẽ, giọng nói thì thầm mang đầy hạnh phúc

” Ngốc, chúc em sinh nhật vui vẻ”.

Dù trong bóng tối cô vẫn nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay mình. Cô tưởng rằng lúc này mình đang cười. Thế nên khi ánh nến bừng sáng trở lại, đôi môi cô vẫn nhếch lên. Như nhận thấy điều gì đó, anh ngây người ra một lúc, rồi nâng khuôn mặt cô lên, đưa ngón tay khẽ vuốt ve.

“Em khóc à?”,

anh dịu dàng hỏi. Cô sụt sịt một lúc, rồi cười nói với anh:

“Không sao đâu, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy mình cũng đã già rồi”.

Anh dí tay vào mũi cô, nói: “Không lo, đã có anh đây. Bây giờ anh cũng là một ông già rồi”.

Ba mươi tuổi. Lúc còn trẻ, họ đã cảm thấy nó còn rất xa vời. Một phong cách chín chắn, một sự nghiệp vững chắc như bây giờ, đó là những thứ mà những người ở độ tuổi đang tràn đầy mộng mơ như họ ngày ấy khó mà tưởng tượng được. Hồi quen anh, anh mới hai mươi tuổi, bây giờ anh đã ở cái tuổi tam thập nhi lập. Một giấc mộng trải qua nhiều năm tháng. Họ đều đã trưởng thành. Khi gặp lại anh đã không còn vẻ ngây thơ ngày nào, mà trở nên trầm tĩnh, nhanh nhạy. những thử thách trong chín năm qua đã dạy cho anh rất nhiều điều. Cô đã nhìn thấy một chàng trai tràn đầy sức thanh xuân lột xác trở thành một người đàn ông chín chắn như thế nào.

Chín năm, cùng với anh, cô cũng đã trưởng thành

. “Lớn lên chúng ta sẽ làm gì?”

Đó là đề bài trong một giờ kiểm tra tập làm văn hồi lớp ba, Lương Duyệt nhớ rằng, cô giáo chủ nhiệm đã nói với cô bằng giọng rất dịu dàng rằng:

“Em phải viết rằng em muốn trở thành một người có ích cho đất nước”.

Thế nhưng cô đã không nghe lời và đã viết rằng, lớn lên cô sẽ trở thành một bà mẹ. Làm mẹ, sẽ có bố ở bên, như thế sẽ rất hạnh phúc. Thực ra hạnh phúc là ở trong tay ta, chỉ cần nắm tay lại là có thể giữ lấy những thứ tốt đẹp nhất, nhưng, ngón tay cô lại không sao mở ra được, nó lạnh ngắt, tới mức dòng máu trong người cô như đông cứng lại. Cô đã chờ đợi điều đó từ rất lâu, lâu tới mức gần như quên mất rằng mình từng có ước mơ như vậy.

Giấc mơ sinh con cho Chung Lỗi. Đứa bé cũng sẽ có nụ cười rạnh rỡ như cô, cũng dịu dàng đáng yêu như cô, vào ngày nghỉ, cả nhà họ ba người sẽ cùng đi dạo trong công viên, hạnh phúc biết bao. Bỗng nhiên, cô gục xuống bàn, nước mắt lăn dài trên má. Cô khóc không thành tiếng, ngực đau thắt lại. Tất cả những nỗi buồn đau đều đã được dốc ra hết trong giờ phút ấy, nhưng cô không hiểu vì sao lại như vậy. Cô tự mắng mình là đồ ích kỷ. Ngay cả trong giờ phút này, cô cũng không thể đưa ra một sự lựa chọn chính xác. Hạnh phúc đã ở rất gần rồi, cô chỉ cần chìa tay ra là có thể chạm vào nó. Cô yêu Chung Lỗi, điều ấy không có gì phải nghi ngờ. Vì anh, cô đã hy sinh rất nhiều và rất nhiều. Những việc cô đã làm để giữ tình yêu ấy, nếu viết ra cũng sẽ rất dài, rất dài, đủ để làm thành một quyển sách. Nếu lúc đó có người hỏi cô, ước muốn lớn nhất trong đời cô là gì, cô sẽ ngẩng đầu trả lời một cách chắc chắn rằng: “Làm vợ Chung Lỗi”. Để có thể kết hôn với anh, có phải chết, cô vẫn mỉm cười. Nhưng, bắt đầu bao giờ, mọi thứ đã thay đổi? Cô bắt đầu quan tâm, lo lắng cho những người khác, lo lắng cho Trịnh Hy Tắc, lo lắng cho bố mẹ; cô thường xuyên suy nghĩ một cách rất tự nhiên rằng, nếu mình ra đi, liệu Trịnh Hy Tắc có đón nhận nổi cú sốc này không, bố mẹ liệu có hiểu cho mình một lần nữa không? Cuối cùng thì Trịnh Hy Tắc đã không còn gì nữa, ngoài cô. Nếu cô cũng lại rời bỏ anh ấy thì chắc chắn anh ấy sẽ không sống nổi nữa.

Còn nữa, chắc chắn sẽ có người nói với anh ấy rằng: “Anh thấy chưa, cô ta chỉ coi anh là bàn đạp, chờ người yêu cũ trở về, để rồi cùng anh ta chắp cánh bay đi”. Trịnh Hy Tắc liệu có hận cô không? Vì sự ích kỷ và vong ân bội nghĩa của cô? Từ trước tới giờ, Cô chưa bao giờ chú ý tới suy nghĩ của Trịnh Hy Tắc như thế. Cô rất muốn biết, liệu anh ta có nghĩ về cô như vậy không? Càng nghĩ nước mắt cô lại càng chan chứa. Cô không sao kìm nén được tiếng nức nở, cả người cũng chùng cả xuống. Lương Duyệt luôn nói rằng mình là người cứng rắn, nhưng cô chỉ tự lừa dối bản thân mà thôi. Đó là những lời nói dối kém thuyết phục nhất. Cô sợ tất cả mọi chuyện. Sợ người yêu xa rời, sợ mình không có năng lực, sợ mình phải mang quá nhiều món nợ tình cảm, sợ mọi thứ trên đời. Chung Lỗi từ từ đứng dậy, trong lòng anh cũng đã rõ. Cho dù có không tin thì chuyện phải đến cũng đã đến, những giọt nước mắt của Lương Duyệt chứng minh rằng, những điều anh lo lắng đã trở thành hiện thực. Có lẽ, cô đã thay đổi từ lâu rồi. Bàn tay của Lương Duyệt níu lấy vai Chung Lỗi, rất chặt, nhưng run rẩy và yếu ớt. Cô rất muốn tát anh một cái, trách anh rằng vì sao không về sớm hơn, cô cũng rất muốn tát cho mình một cái, rằng vì sao đã đến nước này rồi mà vẫn không chịu từ bỏ. Luôn như vậy.

Tình yêu của cô, số phận của cô, hạnh phúc của cô nữa, mãi mãi nằm trong tay người khác, bản thân cô không thể nào quyết định được. Vì như vậy, cô cũng vô tình làm tổn thương đến người khác, và người ấy chính là Chung Lỗi Anh nâng khuôn mặt cô lên, dịu dàng nói: “Ngoan nào, em hãy nói đi, dù em nói gì thì anh cũng sẽ đồng ý với em”. Giọng anh rất nhẹ nhàng, dường như anh cũng đang cố thuyết phục chính mình. Lương Duyệt run rẩy đáp:

” Em không thể tiếp tục bước cùng anh được, em phải ở lại”.

Anh vẫn mỉm cười, đáp:

“Ừ. Em cũng cần phải quyết định cuộc sống của mình”.

Sự dịu dàng của Chung Lỗi một lần nữa lại khiến nước mắt cô rơi chan chứa, cô cắn chặt vành môi, cho đến khi cảm nhận được vị mặn của máu. Lời chia tay qua điện thoại không thể nào tàn nhẫn bằng lời chia tay trực tiếp như thế này. Cô cần phải nhìn thẳng vào hình ảnh của mình trong mắt anh và khẳng định:

“Em không yêu anh”.

Thật quá khó khăn khi làm như vậy, nên cô chỉ có thể nói:

“Chung Lỗi, em xin lỗi. Em luôn luôn yêu anh, ngày nào, đêm nào trong suốt năm năm qua em cũng nhớ đến anh, nhưng có những lúc em rất hoang mang, em không nhìn thấy tương lai. Sau này, khi em nghĩ thông suốt rồi, em tưởng rằng mình đã có thể sống yên ổn rồi, thì anh bỗng trở về. Khi gặp lại anh, em mới phát hiện ra rằng, có những điều ở anh khiến em cảm thấy xa lạ, anh không còn là chàng thư sinh bón cơm cho em nữa, anh đã tạo dựng được sự nghiệp, nhưng trong năm năm qua, em đã không ở bên anh, em có cảm giác rất xa lạ với thành công của anh. Thế nên em bắt đầu sợ, sợ rằng nếu đi cùng anh, em sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho anh. Em nghĩ kỹ rồi, anh hãy cứ sống cuộc sống của anh, còn em cũng sẽ trở lại với cuộc sống của mình, chúng ta hãy quên những năm tháng đó đi, đừng để nó lại trong lòng nữa. Mông Mông là một cô gái rất tốt, rất xứng đáng với anh, cô ấy có nụ cười và sự trong sáng mà em đã đánh mất từ lâu, cô ấy mới chính là người đi cùng anh trên chặng đường còn lại”

. “Lương Duyệt!”,

anh tức giận kêu lên. Anh không để ý đến những lời cô làm tổn thương anh, nhưng anh không thể để cô tự làm tổn thương chính mình.

“Em không nói dối đâu, em không còn là cô gái năm đó nữa. Kể từ khi anh trở về, anh cứ vẫn gọi em là Ngốc, anh có thể xem như em chưa hề thay đổi gì, nhưng em biết rất rõ, em đã thay đổi, thay đổi rất nhiều. Em bào chữa cho những kẻ làm ăn bất chính, em tới ăn ở nhà hàng Đế Đô số 33, bây giờ em không thể đi bộ bốn cây số đến bến xe để mua cho anh một chiếc áo sơ mi giá rẻ nữa, thậm chí em còn chê bai bộ trang phục trên người anh. Chung Lỗi, em không phải là Ngốc, em đã là luật sư Lương, em không còn là người trong tưởng tượng của anh nữa.”

Dưới ánh sáng của ngọn đèn, nước mắt cô cứ lã chã tuôn rơi, long lanh như trái tim ai đó vỡ vụn, từng mảnh, từng mảnh một. Sau khi nói hết những suy nghĩ trong lòng, cô không hề cảm thấy nỗi đau trong lòng mình dịu đi, ngược lại, càng cảm thấy day dứt trước sự bình tĩnh của anh. Anh đưa vén mấy sợi tóc mai của cô lên vành tai, hôn khẽ lên trán cô, giọng trầm buồn:

” Phải, anh đã quên mất, cô Ngốc của anh giờ đã lớn, sau khi lớn lên thì Ngốc đã thích người khác mất rồi”.

“Chung Lỗi, em…”

Những lời tiếp theo của cô đã được chặn lại bằng một nụ hôn. Nụ hôn của anh nồng cháy, thiết tha, gấp gáp, như thể thế giới đã đến ngày tận thế. Anh nói:

“Anh quên mất, chỉ tại anh, tất cả là tại anh”.

Những giọt nước mắt lăn xuống môi cô, mặn chát. Một tình yêu đau khổ, đắm say cuối cùng đã phải đặt dấu chấm cuối cùng. Ai có thể ngờ, bước chân ra đi của anh năm ấy đã khiến cho họ giờ đây gần trong gang tấc mà như xa tận chân trời. Khoảng cách ấy đã khiến cho họ cuối cùng không thể ở bên nhau. Lương Duyệt đứng dậy, ôm chặt lấy Chung Lỗi, nước mắt cô thấm ướt đẫm chiếc sơ mi của anh. Cô sợ, khi anh quay đi rồi, sẽ không còn cơ hội nữa. Anh đã yêu cô bằng cả tâm hồn và trái tim, sau này cô sẽ không bao giờ có thể gặp được một tình yêu như vậy nữa. Đôi chân cô dường như không còn sức lực, cô trựa người vào ngực anh, cố gắng cảm nhận thật sâu sự dịu dàng và hạnh phúc trong những giờ phút cuối. Sự kiên cường và say đắm của những năm tháng tuổi trẻ đã bị thời gian mang đi. Càng yêu sâu sắc, lại càng không muốn từ bỏ. Càng tuột khỏi tay nhanh chóng, lại càng không muốn buông tay. Sau cùng, Chung Lỗi từ từ buông tay ra, lau khô nước mắt cho cô, nói:

“Ngoan nào, đừng khóc nữa, hôm nay là sinh nhật em mà!”

. Lương Duyệt cắn chặt môi, không trả lời, mỗi lần cô gật đầu là một lần rơi lệ. Từng giọt, từng giọt.

“Em có về nhà nữa không?”,

anh hỏi. Cô gật đầu một cách nặng nề. Anh mỉm cười, ôm cô vào lòng một lần nữa, thật mạnh và thật chặt, rồi nói:

” Vậy thì em đi đi. Anh muốn nhìn thấy em rời xa, em đi đi, khi anh vẫn chưa thay đổi ý định”.

Thế rồi, anh buông tay, mặc dù một bàn tay vẫn còn để trên vạt áo của cô, mỉm cười nói:

“Em đi đi!”.

Đôi tay Lương Duyệt run run, cố bấm vào nhau. Cô từ từ quay mặt đi, cố kìm những dòng nước mắt, cố làm như không có chuyện gì rồi bước vội vã. Chiến nhẫn trên tay vẫn còn, đôi giày thuỷ tinh trong lời hứa của anh vẫn còn. Nhưng cô phải quay về nhà. Vì cái luân lý đạo đức nực cười ấy. Cô biết một bàn tay của anh vẫn đang với theo vạt áo của cô, cô không dám quay đầu lại. Cuối cùng, cô đi tới trước vườn hoa, rồi cố gắng giữ cho thật bình tĩnh, quay đầu lại, nói với anh:

“Em về đây, tạm biệt”.

Anh cũng cố gắng giữ nụ cười trên môi, gật đầu.

Lúc cô quay người đi một lần nữa, anh đột nhiên ôm chầm lấy cô, rồi úp mặt vào trong mái tóc của cô và cứ đứng yên như vậy. Nước mắt anh cuối cùng đã tuôn rơi. Những giọt nước mắt ấy rơi xuống vai cô, thành những giọt tròn, lạnh giá, thấm vào trái tim. Anh không muốn rời xa, cho dù nói thế nào đi nữa cũng không muốn. Một tình yêu qua nhiều tháng năm như vậy, một tình yêu giúp cả hai tìm thấy niềm vui trong sự khó khăn, thiếu thốn, một tình yêu trọn vẹn. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ rời xa anh, cho dù cô đã lấy người khác, cho dù cô không còn là cô nữa, anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Nhưng ánh mắt dứt khoát của cô giờ phút này đã cho thấy, từ nay về sau, hai người sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.

Vì thế mà anh không dám buông tay ra. sợ rằng nếu làm như vậy, từ nay anh sẽ mất cô vĩnh viễn. Đầu óc Lương Duyệt trở nên trống rỗng, cô nhắm chặt đôi mắt, gỡ bàn tay anh ra, rồi quay lại mìm cười với anh, không nói thêm câu nào. Những giọt nước mắt cũng đã khô, vì thế nụ cười của cô cũng trở nên rất thiếu tự nhiên, thậm chí là rất thê thảm. Anh cũng từ từ thu bàn tay mình về. Những giọt nước mắt anh không muốn để cho cô nhìn thấy thì cuối cùng cô cũng đã nhìn thấy. Khuôn mặt thanh tú năm nào, giờ đây trông thật buồn thảm và nặng nề. Cô bước qua hàng rào, cắn răng đi về phía bên ngoài. Anh đi theo cô, nhưng không ra khỏi bên trong hàng rào.

Ngốc, sau này nhất định anh sẽ mua cho em. Ngốc, đừng đối xử tốt với anh như vậy, nếu không mang lại hạnh phúc cho em, lòng anh sẽ rất day dứt. Ngốc, anh không muốn đi, anh không muốn rời xa em. Ngốc, anh sợ rằng em sẽ không bao giờ quay trở về nữa. Từng câu, từng lời, đều là những lời hứa của anh với cô lúc ấy. Giờ đây, anh đứng cách cô một hàng rào, nhìn theo cô, nhưng không sao thốt được, dù chỉ nửa lời. Đến chỗ rẽ, anh vươn hai cánh tay ra, những ngón tay thon dài mở rộng, nụ cười trên môi anh giống như nụ cười năm ấy khi anh đứng giữa thảm cỏ nói với cô: “Ngốc, hôn anh đi”.

Cô dừng bước rồi chầm chậm quay người lại, áp mặt vào hàng rào, vươn người ra, không hề có cảm giác đau. Cô hôn anh, một nụ hôn giống như sinh ly tử biệt. Cuộc đời này, có được một tình yêu như vậy cũng đã là quá đủ rồi. Đối với một số việc, mặc dù là tốt đẹp đấy nhưng không nhất thiết phải giữ lại bên mình. Lấn cuối cùng, để giữ lại một ký ức tốt đẹp trong sâu thẳm đáy lòng. Để rồi sau đó vẫy tay chào nhau! Cô áp người vào hàng rào hôn anh, bằng tình yêu của nửa cuộc đời. Anh là người cô đã từng yêu, và có thể sẽ vẫn còn yêu. Tất nhiên, cô không nói cho Chung Lỗi biết rằng, vì sao cô lại chia tay anh năm ấy.

Có thể anh đã biết; có thể anh sẽ mãi mãi không biết. Tất cả đều không còn quan trọng nữa. Chỉ cần cô không quên rằng, anh đã chỉ vào Quang Mẫn Uyển, cười và nói: “Anh yêu em”. Sẽ mãi mãi không quên.

CHƯƠNG 39: CHUYỆN NĂM 2007 (Phần 1)

Trung Thiên rốt cuộc quan trọng đến mức nào đối với Trịnh Hy Tắc? Lương Duyệt đi theo xe của Trung Thiên đến Giang Tô để bàn về chuyện hợp đồng. Nhìn Trịnh Hy Tắc ngồi bên đang trong trạng thái ngủ gật, cô không khỏi ngây người ra. Mấy ngày liền, họ đi liên tục, hôm trước vừa đáp máy bay tới Quang Mẫn Uyển, hai người thay quần áo trong vòng mười lăm phút, sau đó lại ra sân bay tới Quảng Châu, đàm phán các điều khoản xong lại lên tàu tới Hàng Châu. Suốt chặng đường xóc, mọi người cứ luôn miệng ca thán, chỉ riêng anh là không thể hiện gì, và cũng không hề thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh. Ngồi chung xe với họ còn có Vương Chí Đạt, cố vấn của một văn phòng luật khác. Không hiểu là vô tình hay cố ý, Trịnh Hy Tắc đã dùng người khác để vạch rõ mục đích của chuyến đi này. Lương Duyệt chỉ là một cố vấn luật của Trung Thiên đi cùng, ngoài ra không còn quan hệ gì khác với anh. Vì đường xóc nên giấc ngủ của Lương Duyệt rất chập chờn. Cô vốn là người thần kinh yếu, từ xưa đến nay không có thói quen ngủ trưa, vì vậy chỉ còn biết nhìn những đầm nước loang loáng trôi vụt qua bên ngoài cửa xe. Bỗng nhiên tay cô bị ai đó nắm chặt, cô quay đầu lại, Trịnh Hy Tắc vẫn nhắm nghiền mắt nghỉ ngơi, động tác vừa rồi dường như chỉ là vô tình. Vì vậy, cô đành để mặc cho anh nắm, còn mình thì dựa đầu vào cửa xe. Đúng vậy, Trung Thiên là tất cả đối với Trịnh Hy Tắc. Sự tôn trọng của những người trong nhà, sự ngưỡng mộ của các nhân viên, và cả cơ hội chứng minh năng lực thực sự của bản thân đều ở trong đó, nếu điều kiện cho phép, anh sẽ vĩnh viễn phấn đấu vì Trung Thiên, những thứ còn lại chẳng là gì.
Không ai có thể ngăn cản được bước chân bôn ba của anh vì Trung Thiên, không ai có thể làm được điều đó. Khi xe tới Tô Châu thì trời đã chạng vạng tối. Ăn xong bữa tối ở khách sạn, mọi người đều về phòng mình, ai làm việc nấy, tất cả đều để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt với đối tác vào ngày mai. cái giá mà Trịnh Hy Tắc đưa ra để mua lại doanh nghiệp kia quá thấp, hơn nữa phương án kinh doanh sau khi sáp nhập cũng lại có nhiều điều chỉnh quá lớn, chuyển từ lĩnh vực nhà đất sang sản xuất các mặt hàng dân dụng, khác nào đem đại bác bắn chim sẻ. Lương Duyệt còn nhớ vẻ mặt của các cổ đông khi họp trình dự án lần trước, họ đã luôn chép miệng kêu than.

Hôm qua, khi thay quần áo trong phòng, Lương Duyệt đã khẽ hỏi Trịnh Hy Tắc có nhớ tới những thành công đến mức trở thành huyền thoại của ngành kinh doanh bất động sản do thị trường cổ phiếu mang lại vào năm 2006, tuy năm 2007 thành tích có phần giảm sút, nhưng vẫn có thể coi nó là một chiếc bánh ga tô thơm ngon, thế mà nay lại đem chiếc bánh ấy thay bằng cái bánh bích quy, đúng là không có đất dụng võ. Trịnh Hy Tắc rít thuốc, khẽ mỉm cười, nhưng anh tỏ ra không muốn nói nhiều về chủ đề đó. Anh biết, cô đã động chạm tới vấn đề chính của nội bộ Trung Thiên, và thế là một lần nữa, Lương Duyệt lại phải từ bỏ. Vì thế, trong chuyến đi cùng này, cô mới cảm nhận sâu sắc rằng, có lẽ mình thực sự không hiểu Trịnh Hy Tắc, nhưng điều nực cười là cô đã bị tờ giấy đăng ký kết hôn che mắt, cứ tưởng rằng mình sẽ có thể chia sẻ mọi suy nghĩ, lo âu của anh.
Xem ra, vai trò của một người vợ và một cố vấn luật sư mãi mãi không thể kết hợp trong một con người, nếu không khéo thì có thể nhầm lẫn hai vai trò ấy. Vì không có hoạt động chung, nên ai cũng đều đã chui vào cái tổ của mình trong khách sạn. Lương Duyệt cảm thấy hơi buồn nên quyết định bước tới bên cửa sổ, mở tấm rèm ra nhìn ngắm màn đêm bên ngoài. Đây là cảnh đêm của Tô Châu. Mặc dù những năm qua cô cũng đã tới nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ tới Tô Châu. Thành phố nổi tiếng với những dòng sông này trong tưởng tượng của cô thì nơi nào cũng phải có những chiếc cầu bắc qua những con kênh nhỏ, nhưng bây giờ nhìn chỉ thầy nó thật phồn hoa, chẳng thấy đâu vẻ mơ màng đã làm nên bao áng thơ, vì thế cô không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Có ai đó áp sát vào người Lương Duyệt từ phía sau. Cô không quay đầu lại, vẫn chìm trong dòng suy nghĩ của mình. Anh khẽ nói: ” hãy chuẩn bị một chút đi, anh sẽ đưa em đến nơi này”. Lương Duyệt thu ánh mắt về, cô không hỏi lại mà quay đi tìm quần áo. anh lại nói:
“Mặc bộ nào giản dị một chút”. Lương Duyệt nghe theo, cất những bộ váy áo đẹp đi, mặc một chiếc váy liền thân màu tím, buông tóc xoã xuống vai, rồi cùng anh ra khỏi phòng. Tối hôm nay Trịnh Hy Tắc khác hẳn với ngày thường, không những cứ nhíu chặt mày, mà còn rất ít cười. Khi hai người ở trong thang máy, cô còn nghe thấy một tiếng thở dài, nhưng cô không hỏi, bởi vì cô vừ biết được rằng, có một ranh giới rất rõ giữa một người vợ và một luật sư cố vấn. Những điều không nên hỏi thì đừng hỏi. Hai người vẫy taxi, Trịnh Hy Tắc nói với tài xế:
” Tới nghĩa trang Tức Tư”. Thì ra anh muốn đi thăm mộ. “Không vì thời gian trôi qua mà quên đi ký ức”. Đó là một câu trong bài điếu văn của một phụ nữ, viết để tưởng nhớ người chồng đã khuất, nó chỉ dài khoảng mấy nghìn chữ nhưng đã thể hiện được tình yêu và sự ân ái của họ trong năm mươi năm, đồng thời nói lên nỗi cô đơn của người vợ khi không còn chồng bên mình, ai từng đọc bài điếu văn này đều không ngăn được những dòng nước mắt. Lương Duyệt cảm thấy, có thể cùng bên nhau suốt năm mươi năm trời cũng đã là một may mắn lớn mà ông trời ban tặng cho rồi, mà điều đáng quý nhất là họ đều không quên. Những dòng ký ức luôn là những gì êm đềm ngọt ngào nhất. Chỉ có điều, trước khi nó trở thành ký ức thì chẳng ai nhận ra điều đó.

Lương Duyệt bỗng cảm thấy trong lòng dậy lên một nỗi chua chát. Khi bước lên xe, Trịnh Hy Tắc vẫn lặng lẽ nắm lấy tay cô, chiếc nhẫn ở ngón tay anh toả ra ánh sáng lấp lánh màu bạc. Lương Duyệt im lặng, nghĩ, nếu chiếc nhẫn đó cũng trải qua năm mươi năm thì liệu có thay đổi không nhỉ? Không ai có thể biết được điều đó. Cô đoán, anh sẽ đưa cô tới gặp mẹ anh. Người phụ nữ ấy có ảnh hưởng rất lớn tới tập đoàn Trung Thiên trong một thời gian dài, là nhân vật mà cho tới nay gia đình họ Trịnh vẫn rất kiêng nhắc đến, người đã sinh ra Trịnh Hy Tắc nhưng lại chưa bao giờ được hưởng dù chỉ một chút hạnh phúc. Chiết cát sét trong xe đang phát những ca khúc hoài cổ của Bảo Lệ Kim.
Lương Duyệt và Trịnh Hy Tắc mỗi người quay đầu về một phía, bên ngoài trời đang mưa, những giọt nước mưa quất xuống cửa sổ xe, khiến lớp kính bị mờ đi, xem ra lát nữa họ phải đội mưa rồi. Trịnh Hy Tắc đột nhiên giơ cánh tay ra, nói: “Em hãy dựa vào đây một lát đi, nơi mẹ anh ngủ cách đây rất xa”. Lương Duyệt chớp chớp mắt, không phản bác, gối đầu vào bờ vai rộng của chồng, trong lòng bỗng dậy lên một nỗi xót thương. Mười lăm tuổi, cái tuổi không còn nhỏ nhưng cũng chưa phải đã lớn, vậy mà anh đã phải rời xa vòng tay của mẹ. Chữ “ngủ” mà anh nhắc tới khiến cô có thể hình dung ra nỗi cô đơn và lạnh lẽo mà anh cảm thấy hồi đó. Ngủ, đó là từ mà người lớn thường dùng để nói dối trẻ con, hồi ấy, dù đã sắp trở thành một chàng trai nhưng anh vẫn tin điều đó, và cho đến tận bây giờ, anh vẫn dùng cách nói ấy, đủ để thấy nỗi sợ hãi khi mẹ qua đời đã khắc sâu vào trong lòng anh như thế nào.

Quả nhiên đường đi rất xa, vì nghĩa trang nằm cạnh một ngôi làng ở ngoại ô Tô Châu, nên khi họ tới nơi thì đã hơn chín giờ tối. Người tài xế taxi thả họ xuống ở một nơi khá cách xa khu nghĩa trang, anh ta mở đồng hồ, bật đèn, rồi còn luôn miệng lẩm bẩm rằng lẽ ra không nên đi chuyến này. Trịnh Hy Tắc nhìn người đàn ông luôn miệng kêu ca kia, tức giận đấm mạnh vào kính xe.
Cánh cửa xe không bị vỡ, nhưng cả Lương Duyệt lẫn người lái xe đều giật thót người. Người lái xe quay đầu lại định nói câu gì đó, Lương Duyệt vội móc ra tờ một trăm tệ ném cho anh ta, rồi nắm tay Trịnh Hy Tắc đi vòng ra sau xe. Động tác của cô rất mạnh mẽ, khiến cho một người cao to như Trinh Hy Tắc cũng phải loạng choạng bước theo. Trong cơn mưa, răng anh cứ va vào nhau lập cập, Lương Duyệt giả bộ như không nghe thấy mà vẫn cứ mò mẫm lội đi trong bùn đất.

Khi hai người tới nghĩa trang, trước cánh cổng to đen kịt chỉ có một ngọn đèn, ông già gác cửa chậm chạp bước ra nói một câu gì đó, Lương Duyệt nghe không hiểu. Trịnh Hy Tắc vừa nguôi cơn tức giận ban nãy, giờ đây nét mặt lại trắng bệch, nói: “Ông ấy nói, hết giờ rồi, không được vào thăm mộ nữa”. Lương Duyệt sợ anh lại gây ra chuyện, vội đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng anh nói:
“Không sao, ngày mai chúng ta lại tới”. Cánh tay cô bị anh tóm lấy, anh nhìn cô bằng đôi mắt vằn đỏ qua làn nước mưa: “Em có biết vì sao anh phải dốc hết sức lực giải quyết mọi công việc trong mấy ngày qua không?”. Để có thể dành ra một buổi tối tới thăm mẹ. Lương Duyệt biết điều đó. “Anh không thể tới vào ban ngày. Mẹ anh luôn là nỗi sĩ nhục đối với gia đình họ Trịnh. Anh không thể phớt lờ thành kiến của họ được, chỉ có thể tới thăm mộ bà vào buổi tối, xem bà ngủ có ngon không.
” Càng nói, anh càng có vẻ xúc động, động tác cũng mỗi lúc thêm mạnh mẽ. Lương Duyệt rất muốn rút tay về, nhưng bàn tay ấy đã bị anh giữ chặt.
Vì thế, cô nói với anh bằng giọng chắc nịch và dứt khoát: “Anh yên tâm, chỉ cần anh muốn, hôm nay nhất định chúng ta sẽ gặp được”. Lương Duyệt luôn là người nói được làm được, cô nắm lấy bàn của Trịnh Hy Tắc lúc đó vẫn còn lưỡng lự, rồi không chờ anh trả lời, cô lôi anh đi về phía bờ ruộng phía sau lưng. Đường càng đi càng tối, càng có nhiều rãnh nước và càng đáng sợ, nhưng chiếc váy tím của Lương Duyệt vẫn thấp thoáng ở phía trước, khiến cho Trịnh Hy Tắc không khỏi ngỡ ngàng. Bóng dáng thấp thoáng của tà váy đó giữa màn đêm, đã khuấy động vẻ tĩnh mịch của khu nghĩa trang. Thì ra, yêu hồ xuất hiện trong đêm là chuyện có thật, yêu hồ khiến cho bao chàng trai thất điên bát đảo suốt đời suốt khiếp, không thể nào rút chân ra được.
Chỉ có điều, những chàng trai ấy lại không hề nhận ra điều đó. Tới cuối đoạn ruộng bỏ hoang, quả nhiên Lương Duyệt tìm được một đoạn tường thấp, như thể có người cõi âm dẫn đường, vì vậy cô đã tin tưởng chắc chắn rằng, ở đây nhất định sẽ tìm được chỗ tốt nhất để có thể trèo vào bên trong. Trịnh Hy Tắc bám vào tường nhảy lên, ngồi trên bờ tường, chìa bàn tay xuống dưới cho cô, nhưng Lương Duyệt xua xua tay, ra hiệu cho anh mau nhảy vào bên trong, còn cô cũng bước một bước lên bờ tường trơn ướt.
Nhìn động tác của cô, Trịnh Hy Tắc có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó, rồi nói với cô lúc đó đầu đã ướt đầy nước mưa: “Có lẽ, em chính là người mà mẹ đã chọn”.
Đã lâu không vận động nên chỉ với một động tác trèo tường đơn giản mà cô cũng phải thở phì phò, cố tránh để không bị trượt xuống, bởi bờ tường đầy rêu trơn, cũng vì thế cô đã không nghe được lời của anh, vội hỏi lại: ” Sao cơ?”. Anh không nói gì mà nhảy xuống đi vào bên trong, sau đó quay đầu nhìn lại. Đúng là trèo lên thì dễ nhưng trèo xuống lại rất khó. Chiếc váy dài của Lương Duyệt rất vướng víu, cô xấu hổ nhình Trịnh Hy Tắc một cái rồi túm vạt váy lên, cuộn vào trong cạp, trượt xuống bằng hai chân, anh đứng đón ở phía dưới, khiến chiếc váy bị cuộn lên tận thắt lưng trong giây lát. Nhưng rồi nhận thấy, lúc này không phải lúc xấu hổ, Lương Duyệt nói khẽ bằng giọng rất đĩnh đạc: “Không sao. Chúng ta đi thôi”.
Một lần nữa, đôi mắt của Trịnh Hy Tắc nheo lại, tỏ vẻ nghĩ ngợi. Ban đêm, nghĩa trang càng trở nên vắng lặng, những câu chuyện ma quỷ rùng rợn chỉ toàn là những điều người ta bịa ra để hù doạ người mà thôi. Nếu như ở nơi đó có một người thân yêu của mình nằm, người ta sẽ không còn cảm thấy đáng sợ nữa. Anh mò mẫm thật lâu mới tới được mộ của mẹ. Lương Duyệt quỳ xuống trước ngôi mộ cùng anh và im lặng.
Tên bà là Tần Chi Lâm. Trên tấm bia chỉ có ba chữ ấy. Ngôi mộ được xây rất cẩn thận, mang phong cách GiangNamđiển hình, làm bằng đá xanh, trang nghiêm và tôn kính. Cỏ xung quanh mộ cũng được dọn rất cẩn thận, chắc chắn có người thường xuyên tới chăm sóc. Trịnh Hy Tắc cúi đầu nói: “Ở quê anh có phong tục tô vàng cho người chết, có nghĩa là dùng bút lông và bột vàng tô lên tên của họ trên tấm bia một lần từ đầu đến cuối, làm như vậy mới có thể chống chọi lại với gió mưa, chờ tới lần cúng giỗ, tảo mộ năm sau.”

Lương Duyệt lặng im nghe anh nói, bàn tay cô vùi trong đất từ lúc nào. Nếu năm nào anh cũng tới viếng mộ mẹ vào buổi tối, thì có nghĩa là từ trước tới nay anh chưa bao giờ tô vàng cho mẹ. Nghĩ đến đây, Lương Duyệt bỗng nhiên hiểu được vì sao hồi nãy anh trở nên mất lý trí như thế khi không được vào cửa. Một năm chỉ có một lần, không thể làm được gì đã đủ khiến anh phiền muộn lắm rồi, nếu đến nhìn cũng không được nữa thì ai mà chẳng phát điên lên. Trịnh Hy Tắc nhìn cô, cười buồn bã, rồi chỉ cho cô xem: “Em hãy tới phía sau tấm bia mà xem, ở đó có một hàng chữ”. Nói rằng xem, nhưng thực ra là sờ. Lương Duyệt đã phải dùng ngón tay trỏ lần theo từng nét chữ một cách rất cung kính, nghiêm túc.

Không chia lìa, không từ bỏ. Nước mắt Lương Duyệt bỗng chan chứa, khi cô quay lại thì Trịnh Hy Tắc ở phía đối diện nhìn thấy rất rõ những giọt lệ đang từ từ lăn xuống trên khuôn mặt cô. “Đó là những lời mẹ để lại cho bố anh. Nhưng đáng tiếc là sau khi mẹ qua đời, bố anh đã không hề tới, vì thế ông đã không đọc được.” “Có thể ông đã tới nhưng anh không biết.” Lương Duyệt cố kìm những giọt nước mắt, nói bằng giọng run run. “Không đâu. Bố anh luôn cho rằng mẹ anh không xứng đáng để ông làm như vậy.” Giọng nói trầm trầm của Trịnh Hy Tắc đầy vẻ mỉa mai. Cô đáp: “Có những người suốt đời không bao giờ bày tỏ tình yêu với người bạn đời. Khi họ yêu, họ không nói ra, khi bị phản bội, họ cũng không nổi giận, cho dù có phải mang tội danh trên mình, họ cũng không muốn giải thích cho mọi người. Không may là, em chính là kiểu người ấy”. Anh cười.
“Có một số người, giống như mẹ anh, thích cất giữ lời nói ấy ở trong lòng, dù biết rõ người kia không thấy được cũng vẫn giữ lại, để chứng minh rằng, mình đã từng yêu, mãi mãi không bao giờ hối hận. Đáng buồn là, anh không phải kiểu người ấy”. Trong lòng Lương Duyệt thoắt lạnh như băng giá, cô mỉm cười ngượng ngùng. “Như thế cũng tốt, chúng ta sẽ bù trừ cho nhau.” Anh quay đầu về phía bia mộ, nói: “Vì thế, mẹ anh chắc hẳn rất thích em.
” Cô mấp máy môi, đang định nói câu gì đó thì anh đứng dậy, chìa tay ra phía trước: “Vì thế em mới tới Trung Thiên”. Những lời nói đó của anh khiến cô nghẹn lại, cô cúi đầu cất vội nụ cười đau khổ không mấy thích hợp vừa rồi. Hễ có cơ hội, anh đều không quên nhắc cô nhớ vai trò của mình. Nhưng ngẫm nghĩ thì thấy, anh không nói sai.
Vì vậy cô mỉm cười bình thản, cố trấn tĩnh, trở về với vai trò luật sư cố vấn của Trung Thiên. Một tiếng đồng hồ đã trôi qua, mặc dù trời đang lất phất mưa, nhưng vẫn rất nóng. Cô dừng lại một hồi lâu rồi nói: “Đi thôi, nếu không chúng ta sẽ làm cho ông già trông coi nghĩa trang sợ hết hồn đấy”. Anh vẫn cứ nhìn cô, vẻ buồn bã của cô không giấu nổi đôi mắt của anh. Cuối cùng anh cũng đã vạch trần cái đáp án khiến người ta cảm thấy khó chịu. Nhân lúc trời vẫn còn mưa, anh đưa bàn tay dinh dính, trơn trơn của mình ra, nắm lấy tay cô. Một lần nữa lại phải trèo qua bức tường, không để cho cô trèo lên như lúc nãy, anh ôm ngang thắt lưng, nâng bổng cô lên.

Sức nóng hừng hực từ hai bàn tay anh khiến cô cảm thấy rất khó chịu, cô vội trượt nhanh xuống. anh liếc nhìn cô một cái, rồi cũng trèo qua tường. Khi anh xuống tới mặt đất, hai người lại sánh bước cùng nhau. Bỗng cô kêu lên một tiếng ngạc nhiên: “Sao tre lại mọc trong nước nhỉ?”. Trinh Hy Tắc quay nhìn về phía cô, cố mở to mắt nhìn kỹ một lúc, sau đó bật cười: “Đấy là lau, không phải tre”. Lương Duyệt xấu hổ nhìn Trịnh Hy Tắc cười và cũng mỉm cười theo, khiến không khí gượng ép lúc trước giảm bớt đi phần nào. Anh nắm tay cô đi bên mép đầm nước, vòng qua các ngôi mộ và ra ngoài cổng nghĩa trang. Trịnh Hy tắc đứng rất lâu trước nghĩa trang, nhìn về nơi tối om ấy, cho tới khi những hạt mưa trên đầu mỗi lúc một to, mới mỉm cười cùng cô rời khỏi đó. Lương Duyệt không hiểu rốt cuộc anh cười là vì điều gì, và cô lẳng lặng đi theo sau.
Đây là lần đầu tiên cô gặp mẹ chồng, mặc dù chẳng nhìn thấy tấm ảnh nào của bà. Nghĩa trang nằm ở nơi vắng vẻ, vì thế xe cộ qua lại cũng rất thưa thớt. Hai người đứng chờ ở bên đường rất lâu mà chẳng thấy một chiếc xe nào. Chẳng còn cách nào, họ đành phải thuê phòng ở khách sạn và qua một đêm mưa gió ẩm ướt ở đó. Sau khi tắm rửa xong, anh phanh cổ áo sơ mi, ống quần xắn lên, nằm lười biếng trên giường, còn cô ý tứ khép tà váy lại, dựa vào thành giường trong lúc đầu vẫn còn ướt đầm. Chiếc đồng hồ trên tường cứ kêu tíc tắc, tích tắc, anh bất ngờ kéo cô vào lòng, cằm khẽ cọ vào cổ cô. Lương Duyệt cảm thấy không khí này thật quá ấm áp, cô hơi ngả ngưởi để vươn ra ngoài giường, nhưng không sao chống lại sức mạnh từ bàn tay anh. Cuối cùng cô đành nhắm nghiền mắt, mặc anh ôm vào lòng. Mưa bên ngoài mỗi lúc một to, anh lắng nghe tiếng mưa rồi nói: “Lương Duyệt, hôm nay là ngày giỗ của mẹ anh, hằng năm cứ đến ngày này trời lại mưa”.
Lương Duyệt lùa bàn tay vào tóc anh rồi chầm chậm vuốt ve. “Năm nào anh cũng bị ướt như chuột lột, không ngờ năm nay còn làm liên luỵ cả đến em.” Anh nói, vẫn với giọng trầm lắng, cô cảm thấy những dòng nước mắt đang chực trào ra, cô cố gắng kìm chúng lại. Anh dựa vào vai cô, nói:
“Lương Duyệt sau này em sẽ là người vợ rất tốt”. Lương Duyệt đáp với vẻ bất lực: “Em hy vọng có thể trở thành một cố vấn tốt”. Nghe cô nói câu này anh không nói gì, mà chỉ áp sát người vào ngực Lương Duyệt, hai mắt nhắm nghiền, không rõ anh đang suy nghĩ điều gì. Hơi thở của anh phà nóng cả ngực cô, khiến má cô ửng đỏ. Thấy anh như vậy, cô cũng không dám nói câu gì nữa. Hình như anh đã ngủ, đến cả một câu trả lời cũng không có. Có lẽ, chẳng nên đau lòng như thế vì chuyện của người khác, nếu là Trịnh Hy Tắc thì lại càng không nhất thiết phải như vậy. Bởi anh chỉ cần một cái phông để làm nền cho mình, một cái phông thật sự ổn định. Nếu cô thông cảm với anh, ai sẽ thông cảm với cô?

Nếu sau này anh quyết định hy sinh cái phông làm nền là cô, thì cô sẽ phải khóc như thế nào đây? Lương Duyệt không rõ là vì cái tư tế anh ngả người vào ngực cô, hay vì câu nói hồ đồ của cô mà cơn buồn ngủ vẫn chưa thấy đâu, cô đếm sao mãi, đếm mãi, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đếm tới cả mấy chục nghìn, cô vẫn tỉnh như sáo. Cuối cùng, cô chỉ còn biết thở dài, nói khẽ với người nằm bên cạnh: “Trịnh Hy Tắc, anh nói đi, rốt cuộc là anh cần một người vợ hay cần một luật sư cố vấn? Em chỉ có thể đảm nhiệm một trong hai vai trò ấy thôi”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ